Giữa những tiếng thét cùng tiếng cười đùa pha trộn lẫn nhau thành một tạp âm kinh hoàng tại bệnh viện
Duy Khánh bị thứ linh hồn vẹo đầu ấy siết chặt cổ, móng tay nhọn hoắc đâm sau vào làn da trắng nõn trên cổ cậu, máu cứ thế dần rỉ ra từng chút một.
Hơi thở cậu cứ thể dừng bị tước đoạt từng chút một, Duy Khánh nheo mắt, cố gắng quên đi cơn đau ở cổ mà tìm cách thoát khỏi bóng đen linh hồn này.
-Không được...mình...sẽ chết tại đây mất
Khi Duy Khánh dần bị linh hồn ấy bóp chặt đến gãy xương thì đột nhiên một thanh sắt vụt thẳng vào bóng linh hồn rồi ép nó nện thẳng xuống nền gạch vỡ vụn, bóng đen ấy lại tan chảy thành những chất lỏng đen.
Khi được thả ra, cậu khụy xuống, tay ôm cổ mà cố gắng thở từng đợt từng đợt một, khóe mắt dần đọng nước vì sợ hãi nhưng đôi mắt thì vẫn ngước lên bóng dáng người đã cứu mình
Trong ánh sáng nhấp nháy của bóng đèn, bóng dáng của một người đang đứng đó thẫn thờ, tay cầm thanh sắt bị rỉ sét, ánh mắt đỏ lạnh như than tàn.
Duy Khánh nhận ra bóng dáng ấy, cậu đứng lên, tay ôm cổ lắp bắp
-T-tiểu Kỳ Âm
Duy Khánh dường như trút bỏ gánh nặng, chạy lại ôm chặt Kỳ Âm mà òa khóc
-Oaaaaaa, nhóc cuối cùng cũng tới rồi, đại ca tin nhóc sẽ không bỏ đại ca mà, trời ơi, tạ ơn nhóc nhiều huhu , không mạng nhỏ của tôi bị thứ đó cướp đi rồi
Kỳ Âm chẳng nói gì, chỉ liếc nhìn Duy Khánh rồi quay lưng bỏ đi,cậu thấy vậy thì liền chùi nước mắt trở nên vui vẻ hơn
-Tiểu Kỳ Âm, chúng ta cùng nhau đi cứu hai người kia thôi
Phía bên kia, Dịch Hành lại bị y tá vô diện ấy đè mạnh xuống đất, cây kéo mổ làm xước mặt cậu, cậu tạch lưỡi mà đạp thứ đó ra xa nhưng thứ đó một lẫn nữa vặn vẹo người, đầu quay một trăm tám mươi độ, bò bằng tứ chi giống một thứ quái vật đáng sợ lao tới cậu.
Cây kéo một lần nữa kề sát thẳng vào cổ Dịch Hành vài phân.
-Dịch Hành!
Dịch Hành nghe thấy tên mình thì chưa kịp định hình thì máu đã bắn lên mặt bản thân,mùi tanh khiến cậu lại cảm giác sự buồn nôn lại lên dần, thứ y tá đó bị một thanh sắt xuyên thẳng qua đầu.
Khi nó còn muốn cử động thì đã bị ném thẳng vào phòng bệnh mà khóa chặt.
Dịch Hành còn chưa hiểu chuyện gì thì Duy Khánh xuất hiện chìa tay ra
-Dịch Hành, đi giúp Tử An thôi rồi chúng ta cùng thoát ra khỏi đây
Dịch Hành né tránh ánh mắt cậu nhưng vẫn nắm lấy tay cậu để theo đà mà ngồi dậy, cậu ấy khoanh tay nói
-Không cần các cậu tới giúp thì tôi cũng sắp hạ được thứ đó rồi
Duy Khánh nghe vậy thì cười khúc khích, bọn họ bây giờ đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần sơ ý thì có thể sẽ chết ngay lập tức.
Nhưng Duy Khánh vẫn cười vì những điều nhỏ nhặt.
Kỳ Âm cũng chẳng nhìn bọn họ rồi một lần nữa quay đi, kiếm thêm người cuối cùng trong nhóm.
Duy Khánh nhìn Dịch Hành rồi nói
-Giờ chỉ cần cứu Tử An nữa là chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách thoát ra khỏi đây, tớ tin chắc cả bọn sẽ ra khỏi đây thành công
ở một hành lang khác, Tử An bị đám vong nhi bám dính gần như sắp chết vì đau đớn, từng đợt xé toạch da anh, chúng cấu xé đến chảy máu thành từng dòng, anh giống như một sinh vật nhỏ bé bị đám đó hành hạ xé thịt lấy máu cười đùa mà tuyệt vọng chẳng thể làm gì thì bỗng nhiên, Một thanh sắt ném tới cắm thẳng vào đầu một con vong nhi, anh không thấy nhưng lại nghe thấy tiếng chuỗi hạt dài cùng tiếng kêu của Duy Khánh
-TỬ AN!
Duy Khánh hốt hoảng không biết làm gì, khi Dịch Hành và Duy Khánh đang diệt đám vong nhi xung quanh thì vẫn có một con đang bám trên đầu Tử An mà che mắt, cậu hít một hơi thật sâu cầm lấy vong nhi trên đầu Tử An mà kéo
-Đừng lo , tôi sẽ cứu cậu
Giúp đâu không thấy nhưng thấy là bàn tay vong nhi dính vào mắt anh khiến từng đợt kéo lại muốn kéo căng đôi mắt anh
-Đ-đau đau, làm gì vậy cha nội!?
Duy Khánh vẫn làm vẻ mặt cứ để đại ca lo rồi kéo liên tục nhưng đổi lại là tiếng vong nhi cười lên khành khạch một cách thích thú, hết cách cậu lại chơi trò dụ con nít
-Bé bé, anh đây có kẹo, đi theo anh nè bé, kệ anh bác sĩ đi
Đúng như cậu nghĩ, vong nhi đúng là dễ dụ, thứ đó sáng mắt lên, buông mắt Tử An ra mà muốn nhảy qua Duy Khánh để bám nhưng đổi lại cho bé nó là một cái khay sắt vào mặt.
Duy Khánh không thương xót trẻ con mà dùng khay sắt đập văng nó sang cho Kỳ Âm diệt.
Cậu bỏ khay ra chỗ khác rồi đi lại xem tình hình cho Tử An, đôi mắt của anh như bị hoại tử mà nhắm nghiền
Dịch Hành cũng đi lại mà thử kiểm tra, cậu tạch lưỡi lắc đầu
-Hoại tử rồi, lớp da xung quanh mắt giờ nhớp nháp kinh khủng
Tử An cứ ngồi im đó để hai người họ kiểm tra,Dịch Hành loay hoay muốn tìm túi dụng cụ chữa trị thì một hộp cứu thương được đưa kế bên cậu.
Là Kỳ Âm, đôi mắt anh ta lại rất lạnh lẽo như kiểu đây là việc không liên quan đến anh.
-Thuốc...
Là thuốc để điều trị nhiễm trùng, giảm đau giảm phù nề quanh vết thương, làm giảm hoại tư...Dịch Hành ngước lên nhìn Kỳ Âm với ánh mắt khó hiểu như kiểu lỡ đâu là thuốc hết hạn thì sao, thôi kệ có còn hơn không
Bọn họ cứ thế làm sạch vết hoại tử xung quanh mắt rồi bắt đầu sức thuốc, trong khoảng thời gian đó Tử An chỉ biết im lặng vì chẳng ngờ có một ngày mà bản thân được người khác chữa trị, Dịch Hành phủi tay
-Rồi, tao cấm mày mở mắt trước khi ra khỏi đây
Duy Khánh nhìn Tử An với ánh mắt lo lắng, Kỳ Âm lại vẫn giữ một vẻ mặt im lặng.Dịch Hành cõng anh lên rồi nói
-Đi thôi
Kỳ Âm đi trước với đằng sau là Dịch Hành, cuối cùng là Duy Khánh, bọn họ cứ từng từng bước cùng nhau vượt qua hành lang tối đen này cùng nhau
Bọn họ dừng lại trước một căn phòng, Duy Khánh hỏi khẽ
-G-gì vậy Tiểu Âm?
Đáp lại chỉ là một sự im lặng, Tử An trên lưng Dịch Hành cùng thắc mắc lo lắng , cuối cùng Kỳ Âm mới phát ra một câu nói
-thang máy
Một thang máy có thể nhìn ra bên ngoài hành lang , rõ ràng là một thang máy chẳng an toàn,bọn họ nhìn nhau , Duy Khánh lên tiếng
-Thang máy thì có thể dẫn đi đâu?
Kỳ Âm im lặng, một sự thôi thúc muốn bước vào, cuối cùng anh cũng quyết định bấm thang máy...
Ting
Thang máy dừng trước tầng của họ rồi mở cửa ra, ánh sáng dần hiện rõ chiếu rọi những vật bị bóng tối che đậy, cũng chiếu sáng con đường thoát của họ...Nhưng khi Dịch Hành và Duy Khánh bước vào, Kỳ Âm lại chần chừ, anh cảm nhận một thứ gì đó sắp ập tới, nó rất nguy hiểm.
Anh đóng thang máy cho ba người bọn họ đi xuống, Duy Khánh giật mình muốn ngăn cánh cửa đóng nhưng lại quá muộn, cậu đập cửa kêu lên
-Kỳ Âm, nhóc làm gì vậy!?
Tử An cảm nhận rõ sự sợ sệt trong giọng nói Duy Khánh, nhưng chưa kịp hỏi thì một tiếng thét chói tai vang lên
Duy Khánh và Dịch Hành dường như chết lặng, vì phía hành lang bên kia là một người đeo áo blouse bị nhuốm máu đến ố vàng, tay cầm một con dao chặt thịt và quan trọng, thứ đó không có đầu, máu vẫn còn chảy trên miệng vết thương, nhìn là biết một thứ còn đáng sợ hơn cả những thứ quái quỷ bọn họ từng gặp qua
Kỳ Âm nhìn bọn họ rồi gật nhẹ đầu như muốn bọn họ từ lo phần còn lại và có lẽ bọn họ sẽ gặp nhau, sau đó khi thang máy dần đi xuống, thì bóng dáng Kỳ Âm cũng dần biến mất trong sự sợ hãi và lo lắng của Duy Khánh, Dịch Hành cũng chỉ biết im lặng nhưng hoang mang nhất vẫn là Tử An trên vai.