Cập nhật mới

Khác Hồi chương 1 : Bệnh viện oán linh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400307269-256-k974511.jpg

Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Tác giả: ddddlove3
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bệnh viện cũ kỹ nằm ở rìa thành phố, nơi từng một thời chật kín người qua lại nay chỉ còn lại những bức tường loang lổ, cửa kính vỡ vụn và mùi ẩm mốc len lỏi trong từng khe nứt.

Không ai rõ từ khi nào nơi này bị bỏ hoang cũng chẳng ai dám đến gần, người ta chỉ thì thầm về những tiếng rên rỉ lạ lùng vọng ra trong đêm, về ánh sáng chập chờn hệt như có kẻ vẫn còn ở đó, nhìn xuống phố xá ngoài kia.

Thế nhưng, đêm nay... bệnh viện ấy lại đón những vị khách mới.Một kẻ đơn độc tìm đến chỉ vì một lý do duy nhất và sự xuất hiện của hai con người khác mang trong mình mối ràng buộc riêng cũng tiến sâu dọc hành lang phủ bụi.

Và cuối cùng, một bóng người đã chờ sẵn tại nơi khóa kín như thể định mệnh buộc họ phải chạm mặt.

Tiếng loa rè rè dưới tầng hầm, tiếng động lớn vang vọng nơi hành lang tối và bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai, tất cả chỉ mới là khởi đầu cho một hồi ức đẫm máu khi bệnh viện hoang dần hé lộ những oán linh vẫn còn kẹt lại giữa sự sống và cái chết.



thámhiểm​
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
văn án


Ký Ức Dưới Làn Sương là những ký ức trong hành trình của bốn nhân vật chính.

Mỗi người một vai trò gia thế khác nhau nhưng lại có những dị năng liên kết với nhau

Tổng cộng có 10 hồi chương và chúng ta sẽ bắt đầu với hồi chương 1 với mở đầu gặp gỡ tại bệnh viện hoang.

Bệnh viện cũ kỹ nằm ở rìa thành phố, nơi từng một thời chật kín người qua lại nay chỉ còn lại những bức tường loang lổ, cửa kính vỡ vụn và mùi ẩm mốc len lỏi trong từng khe nứt.

Không ai rõ từ khi nào nơi này bị bỏ hoang cũng chẳng ai dám đến gần, người ta chỉ thì thầm về những tiếng rên rỉ lạ lùng vọng ra trong đêm, về ánh sáng chập chờn hệt như có kẻ vẫn còn ở đó, nhìn xuống phố xá ngoài kia.

Thế nhưng, đêm nay... bệnh viện ấy lại đón những vị khách mới.Một kẻ đơn độc tìm đến chỉ vì một lý do duy nhất và sự xuất hiện của hai con người khác mang trong mình mối ràng buộc riêng cũng tiến sâu dọc hành lang phủ bụi.

Và cuối cùng, một bóng người đã chờ sẵn tại nơi khóa kín như thể định mệnh buộc họ phải chạm mặt.

Tiếng loa rè rè dưới tầng hầm, tiếng động lớn vang vọng nơi hành lang tối và bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai, tất cả chỉ mới là khởi đầu cho một hồi ức đẫm máu khi bệnh viện hoang dần hé lộ những oán linh vẫn còn kẹt lại giữa sự sống và cái chết.

Bốn nhân vật chính lần lượt là Trần Duy Khánh, Bạch Tử An, Lâm Dịch Hành và người cuối cùng tên Hứa Kỳ Âm. mỗi hồi có ít nhất 20 chương

Đây là truyện đầu tay của mình, nên sẽ còn hơi non tay mong các bạn không cười chê

Lưu ý: đây là truyện của tớ nên không được đem đi đâu cả
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Chương 1: Kẻ nhìn thấy giờ tử


Tại Thượng Hải, một nơi nổi tiếng về sự sôi nổi với những hoạt động về ban đêm không ngờ lại có một nơi bị bỏ hoang được mọi người đồn thổi là nơi bị quỷ ám không thể phá vỡ hay xây dựng lên nó.

Nơi đó được gọi là Bệnh viện bỏ hoang từ mười năm về trước bởi những sự mất tích bí ẩn của từng bệnh nhân và từng nhân viên làm việc trong đó.

Những người dân xung quanh đã chuyển đi từ rất lâu vì cùng một lí do.

Bọn họ luôn nghe thấy những tiếng hét pha lẫn tiếng khóc oai oán bên trong

Đến 10 năm sau, một chiếc Mercedes đen bóng lặng lẽ dừng tại trước cổng bệnh viện đổ nát.

Cổng sắt rỉ sét nghiến lên từng âm thanh the thé khi bị gió đêm thổi qua như bị bóng tối nuốt chửng.

Một cậu trai bước xuống xe, áo sơ mi trắng được đóng thùng chỉnh tề, vest xanh khoác hờ trên vai, mái tóc trắng xanh gọn gàng phản chiếu ánh đèn.

Vẻ ngoài cậu ta lại rất trái ngược với khung cảnh xung quanh, như một mảnh vải lụa quý lạc vào bãi rác.

Không ai khác đó là tiểu thiếu gia nhà họ Trần, Trần Duy Khánh, một đứa trẻ sinh ra trong nhung lụa nhưng bằng một lý do nào đó lại bước đến nơi đáng sợ này

-Không sao...sẽ ổn thôi

Cậu tự trấn an bản thân, rồi để quản gia của mình đưa xe về, cậu ở đây với một lí do...đó chính là tìm hiểu giấc mơ lập đi lập lại của cậu.

Tuy là một thiếu gia vô lo vô nghĩ nhưng một lần bản thân Duy Khánh đã nhận được một năng lực chết tiệt, đó chính là thấy giờ tử của từng người một, một cảm giác không muốn hiện lên đôi mắt.

Cậu từng nghĩ với năng lực này bản thân có thể giúp đỡ cho mọi người và cả gia đình mình...nhưng cậu đã lầm, tuy cứu được nhưng bản thân phải chịu những đau đớn không đáng có và dạo gần đây Duy khánh lại mơ thấy một dãy hành lang vô tận cùng với những vết máu khô , thứ đó đã luôn xuất hiện khiến cậu đã phải mất ngủ và buộc phải dùng thuốc an thần vì chịu không được mới quyết định tìm hiểu.

Cuối cùng bản thân đã có thể đứng trước nơi đó, nơi đã khiến cậu mất ngủ li bì.

Đúng như thông tin từng thấy, nơi này bỏ hoang rất lâu đã có những lời đồn thổi về bệnh nhân chết vẫn kêu tên bác sĩ , rằng có sự xuất hiện của nhiều bóng đen.

Chỉ vừa mới bước vào cửa bệnh viện, cái lạnh sống lưng khiến bước chân Duy Khánh dừng đột ngột.

Cánh cửa bệnh viện kêu lên một tiếng rít dài vào thính giác.

Không khí ẩm mốc khiến cậu muốn nôn

Càng bước sâu vào trong ,Duy Khánh lại thấy những giờ tử không nên có lại xuất hiện rất nhiều khiến mặt mày cậu trở nên trắng bệch nhưng chẳng có ai, hành lang chỉ kéo dài với sự đổ vỡ của giường bệnh và dụng cụ y tế, đèn huỳnh quang vỡ nằm vương vãi trên sàn, trên tường một vết nâu đỏ trải dài như dấu tay của một ai đó đã cào cấu.

Mỗi bước chân vang lên lại như xé toang sự tĩnh lặng ngột ngạt, Duy Khánh cố gắng trấn an bản thân và đi ngang qua một phòng bệnh nhưng vì thói quen khiến mắt cậu ngước lên và thấy dãy số

00:00:30

Những con số lại dần đếm ngược lại tại một giường bệnh rách rưới ở phòng bên.

Sau tấm màn lại có một bóng đen ngồi trên cửa sổ nghiêng đầu bất động.Tim cậu như muốn ngừng đập, cố gắng nước bọt khô khan trong cổ họng, vô thức lùi lại , gót giày vô tình đá phải một lọ thủy tinh vỡ và vang lên một tiếng loảng xoảng chua chát

00:00:10

00:00:09

Duy Khánh lạnh sống lưng chân bắt đầu đông cứng chỉ có thể nhìn thứ bóng đen sau rèm ấy dần cử động, một cánh tay thò ra với những vết thương lần vết kim tiêm .

Hơi thở cậu như nghẹn lại , con số lạnh lùng chậm rãi đếm ngược giống như muốn kết thúc mạng sống của cậu

00:00:05

00:00:04

Duy Khánh nhắm chặt mắt sự sợ hãi bao trùm lấy tấm trí cậu đến nỗi có thể nghe nhịp tim mình đang đập loạn và khi con số rơi về 0 một cánh tay lạnh toát đặt lên vai cậu từ phía sau và nắm chặt
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Trần Duy Khánh


giới thiệu:

- Một tiểu thiếu gia vô ưu vô lo, sống trong nhung lụa và sự nuông chiều, thế giới bỗng rẽ ngoặt khi đôi mắt cậu nhìn thấy những con số lạnh lẽo “giờ tử” của người khác.

Từ chốn phú quý xa hoa, cậu bị đẩy vào một thế giới nơi tử thần rình rập trong từng hơi thở.. và chính cậu phải gánh trên vai số mệnh của kẻ khác.

- Mỗi quyết định của cậu, mỗi bước đi đều gắn liền với cái chết của kẻ khác, người đối diện với định mệnh, người gánh vác sự sống của chúng sinh.

Nơi tử thần rình rập trong từng hơi thở, nhấn chìm cậu vào vực sâu bí mật.

Trần Duy Khánh - kẻ nắm giữ sống chết của chúng sinh.

Tên: Trần Duy Khánh - 陈维庆 (Chén Wéi Qìng)

biệt danh: Kuỵ (tên giả dùng khi không muốn tiết lộ tên thật)

Tuổi: 21

ngày sinh: 29/01

cung hoàng đạo: Bảo Bình

nhóm máu: B-

giới tính: nam

chiều cao: 1m70

cân nặng: 50kg

ngoại hình: sở hữu làn da trắng hồng do được chăm chút từ bé, đôi mắt xanh dương và mái tóc trắng pha màu xanh dương nhạt, bề ngoài nhìn vào là biết ngay đó là một thiếu gia nhà giàu.

tính cách: ứng biến tình huống nhanh, biết nhìn nét mặt người khác, kiểm soát cảm xúc tốt, hay mỉm cười nhẹ, đôi khi sẽ có sở thích trêu chọc những ai cậu nghĩ là cả hai đã thân thiết, thích Skinship (khá dính người),...

Khả năng đặc biệt: nhìn thấy 'giờ tử' của người khác (không áp dụng lên vài tình huống đặc biệt)

Mối quan hệ: đa phần những người từng gặp đều là bạn hoặc người quen của cậu ta (thuộc kiểu người dễ nói chuyện nhưng khó thân thiết), mối quan hệ đa dạng nên đôi khi khá hữu ích trong việc tìm kiếm thông tin (hoặc vì gia thế giàu..)

Điểm mạnh:

dẻo dai, thích nghi nhanh, giỏi ăn nói

nhìn thấy được 'giờ tử' của người khác

giỏi dùng vũ khí từ tầm xa đến ngắn, sức khỏe tốt

có sức hút tự nhiên khiến người khác tin tưởng và nghe theo

Điểm yếu:

cứu ai khi 'giờ tử' đến sẽ nhận lại đau đớn tương tự cái chết của họ.

không chịu được đả kích tinh thần quá mạnh

vì được nuông chiều từ nhỏ nên đôi khi khá bốc đồng

dễ mềm lòng với những người mình quan tâm

Nỗi sợ:

những thứ bí ẩn mà cậu không thể giải quyết

bóng tối, độ cao, nước (không hẳn là sợ mà là vì không biết bơi nên sợ nước sâu)

bị vượt mặt

bị lãng quên

Ghét:

sự phản bội

bị kiểm soát hay ép buộc

sự ồn ào

dơ (có tính sạch sẽ nhẹ)

Thích:

người thông minh, tinh tế.

sự yên tĩnh, riêng tư

sưu tầm đá quý và xe sang

động vật nhỏ

Thói quen:

sẽ bắt chuyện và làm quen ngay nếu cảm thấy hứng thú hoặc tò mò

chỉnh lại quần áo khi bối rối

Nắm chặt thứ gì đó lúc căng thẳng

không thoải mái sẽ xoa má / liếc mắt sang chỗ khác

Chỉ số sức mạnh (thang 10)

Tấn công: 8 – thuộc kiểu người dùng vũ khí nên đánh trực diện sẽ hơi yếu.

Phòng thủ: 9 – biết tận dụng môi trường xung quanh để phòng thủ

Tốc độ: 7 – ổn định nhưng chạy lâu sẽ khó bức tốc

Độ nhạy: 9 – Cảm nhận nguy hiểm rõ ràng khi nó đến gần

IQ: 120 – Tư duy cao do được rèn luyện từ bé

EQ: 150+ – giỏi dẫn dắt người khác theo ý mình

Thể lực: 9 – Sức bền cao

Câu độc quyền

“không sao không sao, gọi tôi một tiếng đại ca rồi thì cậu là đàn em của tôi."

"tôi sẽ bảo vệ cậu."

Quá Khứ:

Từ thuở lọt lòng, cậu đã lớn lên trong nhung lụa và ánh sáng chói ngời của một gia tộc cao quý.

Người mẹ đoan trang, cao quý dành cho cậu sự chăm sóc tỉ mỉ như nâng niu một báu vật còn người cha tuy lạnh lùng, nghiêm khắc nhưng lại nuông chiều cậu vô điều kiện, uốn nắn từng bước đi để cậu mang dáng dấp của kẻ đứng đầu.

Cậu được dạy dỗ trong khuôn khổ của quyền lực, được bao bọc bởi hoa lệ và vinh quang nhưng sâu thẳm bên trong vẫn giữ lại sự hồn nhiên, trong trẻo của một đứa trẻ chưa từng nếm trải gió sương.

Gia thế:

Cha của Duy Khánh là doanh nhân thành đạt quyền lực, nắm giữ một đế chế kinh tế trải rộng khắp châu lục còn mẹ cậu xuất thân từ gia tộc quý tộc thuần huyết, kiêu hãnh và tinh tế như một biểu tượng sống của sự thanh cao.

Trong các buổi dạ tiệc, nhắc đến quý tộc không ai không nhắc đến gia tộc của họ còn trên thương trường, nhắc đến những tập đoàn thành đạt cũng không thể bỏ qua cái tên ấy.

Gia tộc nhà cậu chính là nơi cổ tích và hiện đại đan xen vừa là huyết mạch quý tộc truyền đời vừa là tượng đài thương nghiệp vĩ đại.

Một vương triều không ngai giữa thế giới hiện đại.

Công việc:

sinh viên ngành Quản trị kinh doanh quốc tế / Kinh tế đối ngoại.

Cậu bước vào cánh cổng của ngôi trường trọng điểm danh giá bậc nhất với số điểm tuyệt đối, thành tích khiến biết bao người chỉ có thể ngước nhìn và ước ao.

Nơi ở:

Biệt thự nơi Duy Khánh sống là một công trình vừa nguy nga vừa trang lệ như hòa quyện giữa dòng máu quý tộc lâu đời và sự sang trọng của thời đại mới.

Nằm tách biệt khỏi thành phố phồn hoa náo nhiệt, căn biệt thự tọa lạc giữa một vùng đất tĩnh lặng được bao quanh bởi khu rừng xanh thẫm và hồ nước trong vắt, tạo nên một không gian thanh khiết, xa rời ồn ào thế tục.

Người ta nói, căn biệt thự ấy không chỉ là nơi ở mà còn là một bảo vật sống, một tòa thành cổ được trân quý qua nhiều thế hệ vừa mang dáng dấp của lâu đài châu Âu vừa là pháo đài kiên cố của thời hiện đại.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 2: Sự xuất hiện mới


Ngay tại bệnh viện bỏ hoang, có một chàng trai với mái tóc xám dài đến nửa lưng, đôi mắt đỏ rực đằng sau lớp kính nửa gọng chuyên dụng, mặc cả áo blouse của bác sĩ.

Người đó là con trai nhà tài phiệt cùng là một bác sĩ y khoa thuộc bệnh viện lớn nhất ở thành phố Thượng Hải, Bạch Tử An, nhưng làm sao một người như anh lại đang bước vào trong một bệnh viện bỏ hoang mà mọi người thường đồn đoán.

Anh chẳng bị dụ dỗ hay tò mò, chỉ vì bản thân đã thấy một vong nhi đang đứng trực chờ tại cửa viện như đang đợi ai đó, nhìn kĩ lại thấy những vết thương chằng chịt không thể tả, vì sự thương xót nên đã đi vào đó.

Một cơn gió lạnh thổi ngang qua khiến anh lạnh sống lưng nhưng vẫn dừng bước trước mặt đứa trẻ, Tay tháo mắt kính xuống thì khung cảnh xung quanh có chút mờ hắn, anh chìa tay ra an ủi

-Nhóc bị sao đây?

vong nhi ngước nhìn Tử An, đôi mắt vô hồn nhưng vẫn đáp lễ bảo

-Mẹ bảo mỗi lần bị thương thì phải đứng trước cửa bệnh viện đợi bác sĩ ạ

Tử An nhíu mày, giọng nói của một đứa trẻ lại trở nên lạnh lẽo ,cảm giác bản thân ở đây như có sắp đặt khiến anh có chút khó chịu, tay lục túi mà lấy những miếng băng cá nhân dán vào đứa trẻ rồi dặn dò

-để nó đến khi em cảm thấy lành hẳn rồi mới được lột biết chưa?

Tử An nhíu mày, cuối cùng mới nhìn rõ ngoại hình của vong nhi, một đứa trẻ khoảng sáu đến bảy tuổi, đầu cứ bị nghiêng sang một bên như chẳng có xương, hai tay ôm chặt gấu bông bị rách nát cùng với những miếng băng cá nhân được anh dán lên tay, xung quanh dần trở nên chóng mặt mơ hồ, buộc anh phải đeo kính một lần nữa, nhưng vong nhi ấy lại nắm chặt lấy cánh tay anh rồi nói

-Anh tên gì vậy?

Anh ở lại đây chơi với em đi, chỗ này cũng có người giống anh đó

Tử An nhíu chặt mày, quy tắc khi cứu cho một linh hồn, thì không bao giờ được nói tên bản thân ra bằng không sẽ bị linh hồn đó đeo bám suốt đời, nhưng thứ anh quan tâm là câu nói " có người giống anh" bản thân từ khi trải qua sự kiện đó thì nhận được thứ năng lực quái dị này, có người cũng chung số phận khiến anh có chút tò mò.

Nhưng nhân cơ hội anh không để ý, tay của vong nhi ấy dần mọc dài ra mà bấm sâu vào cánh tay anh

-Chó chết

Nhưng chưa kịp anh ra tay, một người khác lại xuất hiện đã vang con vong nhi ấy ra, khiến anh được một phen hết hồn.

Đó là một chàng trai khoảng độ tuổi 20 trở lên, có mái tóc trắng bạc cùng với đôi mắt đỏ như than hồng, mặc một trang phục đơn giản , mặc áo thun trắng cùng quần thun vải, tay cầm chuỗi tràng hạt cổ, siết chặt vong nhi

-còn nhỏ mà lại đi phá hoại người khác...

Đấy là Lâm Dịch Hành, cũng là thiếu gia trong Lâm gia, một người có tính tình khá nóng nảy nhưng luôn có suy nghĩ thấu đáo về việc mình đang làm.

Dịch Hành nhìn anh một cách cọc cằn

-Sao Bác sĩ như cậu lại xuất hiện ở nơi quái dị này?

Tử An còn mơ hồ nhưng khi nhớ đến lời nói của đứa trẻ thì nhận ra...người trước mặt cũng có một năng lực giống mình, anh từ từ cất tiếng dò hỏi

-T-tôi đến chữa trị...còn cậu?

Dịch Hành nhìn quanh, cảm nhận cơn lạnh buốt sau gáy dần biến mất thì mới hạ cảnh giác mà nói chuyện với người trước mặt

-Tôi là Lâm Dịch Hành, bị lôi vào nơi quỷ quái chết tiệt này, đúng là thứ năng lực quái dị, đi đâu cũng thấy mấy thứ chẳng sạch sẽ.

Dịch Hành vò đầu có chút cau có, Tử An đeo kính lên và thấy người trước mặt rõ mồn một mới tin là người thật nên nói chuyện

-Tôi là Tử An. cậu cũng có năng lực sao?

Dịch Hành chẳng thèm ngó ngang gì đến anh mà cầm lại chuỗi hạt tràng rồi nhìn vào hành lang

-Còn có người khác nữa

Dịch Hành đi trước, buộc Tử An cầm đèn pin đuổi theo sau.

Cả hai đi dọc hành lang dài và cảm nhận được không khí dần ngột ngạt,tiếng gió len qua khe cửa vỡ, rít lên những âm thanh nghèn nghẹt như tiếng than khóc.

Hành lang bệnh viện dài hun hút, trần nhà ẩm mốc đen kịt, từng mảng sơn bong ra như những mảng da bị xé khỏi thân thể.

Tiếng loang choang của thủy tinh pha trộn với tiếng của những cánh cửa bị rỉ sét.

Một mùi hôi pha tạp khiến cả hai có chút buồn nôn

Nhưng rồi, một tiếng đổ vỡ của thủy tinh khiến bọn họ tò mò đi theo những tiếng ấy, Tử An đi sau nhưng tay vẫn chiếu ánh đèn sáng cho Dịch Hành đi trước , ánh đèn phản chiếu những ô gạch nứt nẻ.Dịch Hành lẩm bẩm siết chặt tay

-Cái nơi chết tiệt này

Bỗng Dịch Hành dừng lại khiến Tử An thắc mắc, hơi thở cả hai dường như lặng đi một nhịp.

Ánh Sáng chiếu tới một bóng người

Ở giữa hành lang, một bóng cậu trai đang đứng bất động ở đó, sắc mặt đang dần tái nhợt, đôi mắt mở trừng với đồng tử thu nhỏ, tựa như một cái xác bị dẫn hồn.

Đó là Trần Duy Khánh, Tử An và Dịch Hành biết người này, là người họ từng thấy trong những bữa tiệc dành cho những gia tộc tài phiệt.

-C-cậu Trần?

Không có hồi đáp

Dịch Hành nhíu mày đi lại, không gian lại trở nên lạnh lẽo như nhiệt độ tụt xuống.

Một mùi tanh thoảng qua, giống như mùi sắt gỉ trộn với mùi xác thối rữa, Tử An tháo kính xuống, vội kêu lên

-Đừng lại gần-

Nhưng vừa kịp cảnh báo, Dịch Hành vươn tay vỗ mạnh lên vai Duy Khánh, một thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng.Duy Khánh mở tròn đôi mắt, chân không chịu được ngã khuỵu xuống, nhưng Tử An kịp thời lại đỡ.

Cậu thở hổn hển như vừa thoát khỏi ác mộng, giọng cậu run rẩy yếu ớt

-M-mau chạy đi-

Nhưng chưa kịp ai hỏi thêm thì một tiếng động kinh hoàng vang lên từ cuối hành lang,không phải tiếng cửa đóng bình thường, mà như cả một vật thể nặng hàng tạ rơi xuống sàn, kéo theo tiếng kim loại rít chói tai.

Cả hành lang rung lắc, bụi mốc trên trần rơi lả tả như tro tàn.

Đèn pin trong tay Tử An nhấp nháy, rồi chiếu thẳng về khoảng tối ở cuối hành lang.

Nhưng nơi ấy chỉ có một màn đen đặc quánh, im lìm đến rợn người.

Tiếng tim đập của cả ba hòa cùng tiếng gió hú xuyên qua ô cửa vỡ.

Một cảm giác bị nhìn chằm chằm, từ trong bóng tối sâu hút kia, dần dần bủa vây lấy họ.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Bạch Tử An


Giới thiệu:

Từng ngày, luôn phải xuất hiện và tiếp xúc với biết bao linh hồn khác nhau, nhưng đó đâu có là gì với cậu?

Bàn tay dính lấy ám khí, dụng cụ y tế của cậu cũng không ngoại lệ.

Nhìn đám âm khí còn vây quanh cậu, vừa u ám nhưng cũng thật tổn thương.

Tên: Bạch Tử An

Tuổi: 29⇧

Giới tính: Nam

Ngày sinh: 21-07-XXXX (Cự Giải)

Nhóm máu: O+

Chiều cao-cân nặng: 187cm-79kg

Ngoại hình: Tóc xám dài đến nửa lưng.

Đôi mắt đỏ rực như màu máu.

Dáng vẻ có đôi chút tinh nghịch nhưng cũng mang sự nham hiểm riêng của bản thân.

Luôn có chiếc mắt kính nửa gọng chuyên dụng của hắn được đeo để ngăn ánh mắt tiếp xúc với linh hồn.

Tính cách: Thân thiện, dễ gần, đôi lúc hơi nhây.

Luôn trong trạng thái tích cực(trừ những lúc đặc biệt)

Khả năng đặc biệt: Chữa trị linh hồn bằng dụng cụ bác sĩ chuyên dụng.

Chữa linh hồn kiêm luôn con người.

MQH:

Hứa Âm Kỳ: Là một trong những linh hồn được anh cứu chữa.

Bất ngờ với hình hài và mạch sinh mệnh vẫn còn đập từng lúc trong cơ thể Âm Kỳ khiến hắn muốn níu kéo linh hồn này.

Lưu Tử Hà: Bất ngờ với khả năng nhìn thấy linh hồn của cậu, Tử An không khỏi muốn tiếp cận để có sự giúp ích trong việc chữa trị linh hồn của mình.

Trần Duy Khánh: Cách cậu ấy nhìn nhận ra thời gian của cậu khiến Tử An có chút hứng thú, không biết liệu bản thân cậu sẽ dính phải lời nguyên hay nguyên nhân chết gì tàn độc hay không khi thời gian cứ trôi đi.

Điểm mạnh:

Khả năng chữa trị đỉnh cao, từng học qua ngành Y mà đỗ với số điểm đứng top đầu cả ngành.

Biết cách an ủi, kiểm soát cảm xúc bệnh nhân.

Cảm nhận được mối nguy hiểm, hoặc linh hồn bám đuôi.

Điểm yếu:

Sau khi chữa trị linh hồn thì phải nghỉ ngơi khoảng 2 ngày không động vào linh hồn khác.

Thị lực mắt cận ở khoảng 1.5-2, hơi mờ.

Khi chữa trị cho linh hồn thì phải bỏ mắt kính ra.

Chỉ số sức mạnh:

Tấn công: 9 - có thể lực vượt trội và cách tiếp cận, hạ gục đối thủ nhanh chóng.

Phòng thủ: 9 - Điểm yếu ở mắt vì thị lực kém, còn lại đều hoàn hảo, có thể ngăn chặn các đòn tấn công.

Tốc độ di chuyển: 9,5 - ổn định, không hề gặp khó với những chướng ngại vật trước mắt.

Độ nhạy: 7,5 - cảm nhận được độ nguy hiểm hoặc linh hồn cạnh mình nhưng không rõ ràng, chỉ mơ hồ.

IQ: 140 - trình độ bác sĩ y khoa.

Thể lực: 9 - thể lực luôn trong trạng thái ổn định, chưa bao giờ bị quá sức.

Câu độc quyền:

"Là một bác sĩ chuyên ngành, tôi được quyền cứu chữa bệnh nhân, kể cả họ có là người hay linh hồn đi chăng nữa."

Sở thích: chụp hình, nấu ăn, đọc sách.

Sở ghét: bị làm phiền trong quá trình điều trị.

Quá khứ:

Được sinh ra trong một gia đình thuộc giới tài phiệt nên Tử An được dạy dỗ từ nhỏ.

Cách cậu lớn lên từng ngày, học hỏi từng ngày như là mang đến cho thế giời một tài năng bẩm sinh.

Vô số những danh hiệu được cậu mang về.

Là một tinh hoa, một thiên tài trong gia đình nên cậu được dẫn dắt vào công đường ngành y.

Vậy mà không lâu sau khi bước vào ngành, những chuyện ma quỷ liên tục xảy ra, và cậu - không chỉ là bác sĩ được biết bao người biết về việc cứu lấy con người khỏi bàn tay của tử thần mà còn cứu giúp những linh hồn còn vương vẫn những nỗi đau thể xác mà họ phải chịu.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Lâm Dịch Hành ( trong giai đoạn chỉnh sửa)


✦ LÂM DỊCH HÀNH (IVAN) ✦

---

Tên: Lâm Dịch Hành – 林奕珩

Biệt danh: Ivan (tên giả được dùng để cắt đứt mọi kết nối cũ)

Tuổi: Không rõ – vẻ ngoài khoảng 25+, nhưng cái cách hắn nhìn đời… không phải của người trẻ

Ngày sinh: 03/09 – ngày sinh do chính hắn tự chọn, vì chẳng ai nhớ ngày hắn thật sự chào đời

Cung hoàng đạo: Xử Nữ

Nhóm máu:O-A+

Giới tính: Nam

Chiều cao: 1m86

Cân nặng: Khoảng 64kg – cao, mảnh, lạnh như sương đông không tan

---

### ❖ Ngoại hình

Tóc hắn trắng như tuyết, độ dài không đều, xõa rũ như không còn sức mà chải.

Mái tóc trước che gần hết gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ u ám như máu khô pha rượu.

Dưới mắt trái là một nốt ruồi nhỏ — không rõ là sinh ra đã có, hay là kết tinh từ một khoảnh khắc từng có ai đó thương hắn.

Da hắn trắng như giấy, tái nhợt, gần như không có sức sống.

Trên cơ thể là những vết sẹo mờ, lặng lẽ ẩn dưới lớp áo — sẹo từ những lần bị bỏ rơi, bị săn đuổi, bị phản bội...

Sẹo không rõ hình, không rõ lý do, chỉ biết tồn tại như một bằng chứng rằng hắn đã nhiều lần xém nộp mạng cho gã tử thần.

Hắn luôn mặc áo len cổ lọ màu đen, ôm sát người, tay dài che kín tận cổ tay.

Ngoài cùng là áo khoác dày kiểu Nga — dáng dài, phủ qua gối, có lót lông dày quanh cổ áo.

Quần ống suông, màu tối, và giày thường là loại cứng, đế dày.

Tất cả trang phục đều rộng — như thể hắn đang cố biến mình thành cái bóng, chứ không phải một con người.

Không ai từng thấy hắn để lộ da thịt — không phải vì xấu hổ, mà vì hắn không muốn cảm nhận thế giới.

---

### ❖ Tính cách

Dịch Hành là một thực thể bước giữa hai thế giới: thế giới của người sống, và thế giới của thứ đã quá mệt để sống.

Hắn đa nhân cách — một sự rối loạn chưa từng được gọi tên:

* "Kẻ hoàn hảo" – luôn kiểm soát, tính toán, sạch sẽ, không để sót lỗi nào

* "Kẻ bạo lực" – dữ dội, tàn nhẫn, sẵn sàng tấn công bất kỳ thứ gì đe dọa

* "Kẻ nhút nhát" – chỉ thoáng qua, mờ nhạt, như đứa trẻ từng bị bỏ quên

* "Kẻ ghét chính mình" – lặng lẽ, không cảm xúc, luôn phủ định giá trị bản thân

Hắn cực kỳ ghét việc bị chạm vào

Từ chối mọi sự quan tâm, mọi mối quan hệ.

Với hắn, tình cảm là thứ dẫn đến cái chết — và hắn không định chết vì một ai khác.

Luật của hắn:

* Không được yếu lòng

* Không được tin ai(?)

* Không được dựa vào bất cứ ai

---

### ❖ Khả năng đặc biệt

* Nhìn thấu linh hồn: Hắn không chỉ thấy — mà *cảm* được nỗi đau, oán hận, và sự tồn tại còn sót lại của những linh hồn quanh mình.

* Trói buộc: Giam giữ linh hồn vào một không gian hư vô, cách ly khỏi cả cõi sống lẫn cõi chết.

Sử dụng quá mức sẽ gây phản ứng ngược — về tinh thần lẫn ý thức.

* Trực giác nhạy bén: Đặc biệt với âm thanh.

Hắn có thể nghe được những thứ người thường không nghe thấy — hơi thở, tiếng xương nứt, tiếng linh hồn rên rỉ,than khóc,..

* Tốc độ cực cao: Di chuyển gần như không tạo ra tiếng động, khó bị theo dõi hoặc ngăn cản.

---

❖ Thời điểm chết

00:00 — thời khắc không thuộc về tương lai cũng chẳng phải của quá khứ.

---

❖ Điểm mạnh

* Tốc độ vượt ngưỡng

* Trực giác mạnh

* Linh cảm với sinh – tử

* Phản xạ gần như bản năng

[Hắn có thể thao túng nếu tâm lý quá yếu]

---

❖ Điểm yếu

•Nhắc tới gia đình hoặc người mẹ của hắn

•Tinh thần thường xuyên bất ổn

• “Trói buộc” khi phản tác dụng có thể khiến hắn mất kiểm soát hoặc… tự l.àm đau bản thân

---

❖ Chỉ số sức mạnh (thang 10)

| Thuộc tính | Chỉ số |

| ------------- | ------ |

Tấn công.| 9.2 |

Phòng thủ| 8.1

Tốc độ. | 10

Độ nhạy | 9.6

IQ. | 150+

Thể lực | 6.1 [?]

---

❖ Câu độc quyền

> “Đừng thương hại tôi.

Tôi không đủ rỗng để chứa lòng tốt giả tạo đó đâu.”

---

❖ Quá khứ

Sinh ra trong gia tộc Sergeyevich – một đế chế gia tộc song huyết **Nga - Trung**, Dịch Hành là đứa con của một cuộc hôn nhân chính trị, một kết quả không được mong đợi.

Mẹ hắn mất vì khó sinh.

Cha hắn không nhìn mặt đứa con lần nào rồi đi lấy vợ mới.

Hắn bị đẩy sang sống với người "ông" – một kẻ chỉ biết đến quyền lực, sẵn sàng vứt bỏ cháu mình vào rừng để “rèn luyện sinh tồn”.

Suốt thời thơ ấu là chuỗi ngày chạy trốn thú hoang, sát thủ, thậm chí cả chính người quản gia được thuê để "chăm sóc" hắn cũng từng ám sát hắn bằng thuốc độc.

Khi ông hắn chết, gia tộc đáng sợ đó bỗng dưng rơi hết vào tay hắn.

Tài sản, quyền lực – thứ mà hắn bao giờ chưa từng muốn – kéo theo sự thù hận của toàn bộ những kẻ trong gia tộc.

Mỗi ngày hắn còn sống là một lần đấu tranh để không bị giết bởi chính người trong gia đình của mình.

Năm 20 tuổi, hắn rời Nga.

Hắn đổi tên,chuyển sang định cư và sinh sống tại gia phủ ở Trung Quốc của hắn.

Khi trở lại chỉ để thăm mộ mẹ, hắn vô tình bị một ngôi mộ cổ thu hút.

Chỉ vì một lần tò mò… mà hắn đánh đổi cả phần người còn lại trong mình.

Từ đó, hắn không còn đơn thuần là một con người nữa.

Hắn là một kẻ như đang sống ở cả hai cõi.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 3: Tiếng thét oai oán


Sau tiếng động lớn, ba người rơi vào giai đoạn cảnh giác cực độ, Duy Khánh bịt chặt miệng không dám để lộ hơi thở, Tử An tay siết chặt đèn pin với ý định muốn ném nó vào thứ đang lại gần hơn, Dịch Hành thì cầm chặt chuỗi hạt dài, đôi lông mày nhíu chặt đầy cảnh giác.

Tiếng giày cao gót cứ vang vọng trong dãy hành lang tối mịt, từng bước từng bước phá vỡ sự im lặng vốn có.

Duy Khánh có chút run rẩy vì đã có thể nhìn rõ khuôn mặt thứ đó.

Một cô gái mặc đồng phục của y tá, tay cầm khay thức ăn nhưng quan trọng chính là ngoại hình kì dị của cô ta, đầu nghiêng sang một bên như là chẳng có xương, trên khuôn mặt lại chẳng có ngũ quan chỉ có một làn da nhợt nhạt khiến người ta rùng mình.

Bọn họ ai cũng giữ chặt hơi thở không để lộ ra, đến khi y tá đó lướt ngang qua bọn họ thì Tử An bắt đầu lấy lại ý thức, hai tay nắm chặt áo hai người kia mà kéo đi thẳng về phía trước.

Duy Khánh lúc đầu có chút lảo đảo vì vết thương ở cổ chân nhưng sự sợ hãi và muốn sống lại thôi thúc cậu chạy đi, Dịch Hành quay đầu lại thấy bóng dáng nữ y tá đó biến mất thì tạch lưỡi .

Bọn họ dừng trước một cánh cửa thì dừng lại thở dốc, Tử An cất tiếng đầu tiên nói

-mẹ kiếp, thứ yêu ma gì đang quậy phá ở đây vậy, à mà tôi là Tử An năng lực của tôi là chữa trị cho người sống kiêm người chết

Dịch Hành nhìn anh vẻ mặt cau có nói

-giờ này còn giới thiệu gì nữa, thứ đó biến mất rồi kìa

Duy Khánh nghe vậy thì mặt trắng bệch, sợ chỉ cần lơ là là thứ đó sẽ đứng trước mặt cậu mà bắt cậu đi nhưng cậu vẫn lắp bắp nói

-T-Tôi là Duy Khánh, tôi ở đây vì gặp giấc mơ lặp đi lặp lại nhiều lần và tôi có thể nhìn thấy thời gian tử

Tử An nghe vậy có chút hứng thú, có lẽ là một người nhìn thấy linh hồn và một người thấy giờ tử.

Bọn họ vốn là được sắp đặt đến đây vì một thứ gì đó.

Dịch Hành cau có nói

-Tới giờ mà còn giới thiệu á?

Nước tới chân tới nơi rồi đó

Tử An nghe vậy thì giả vờ cười ngây ngô

-Cậu sợ à?

Dịch Hành nghe vậy thì cảm giác vừa mới bị chọt vào dây thần kinh mà bật người hét to

-Sợ cái đầu cha mày!

Lúc đó tao mà không ra cứu chắc mày bị con vong nhi đó dính lại suốt đời rồi

Duy Khánh bịt tai lại, cố gắng giữ hơi thở ổn định lại thì cơn đau nhói dưới chân khiến cậu cau mày, Tử An thấy vậy thì cúi xuống mà lấy băng gạc băng bó cổ chân cho Duy Khánh.

Anh cất tiếng nói

-Giờ chuyện đó không quan trọng, chúng ta bị mắc kẹt ở đây rồi, tiếng động lớn lúc nãy khi tôi để ý là ở cảnh cửa đằng sau lưng chúng ta, tôi không biết lí do hay gì nhưng chúng ta đã bị sắp đặt là phải hợp tác với nhau rồi.

Mẹ kiếp bị trời chơi một vố rồi

Duy Khánh thấy chân mình được băng bó thì cũng thở phào, cậu ngước lên chăm chú nhìn Tử An, Dịch Hành cũng khoanh tay lại để anh nói tiếp

-Tôi cũng đã nói rồi, bản thân tôi có thứ năng lực quái dị này sẽ dính dáng tới linh hồn và các cậu cũng vậy.

Có lẽ là chúng ta phải tự tìm cách thoát ra hoặc tìm hiểu về vấn đề hiện tại tại bệnh viện này

Dịch Hành giơ tay bảo

- Quan trọng là bệnh viện có vấn đề gì?

Tại sao lại là chúng ta mà không phải ai khác?

Duy Khánh ngước lên nói tiếp

-Đúng là tôi cũng có năng lực đó, nhưng tới giờ nó mới xuất hiện giấc mơ ấy chẳng phải bệnh viện này bị bỏ hoang từ lâu rồi sao?

Sao giờ này chúng ta mới bị như vậy?

Tử An bất lực nói

-Hai người hỏi tôi tôi biết hỏi ai, nhưng giờ chúng ta biết rằng ở sau cánh cửa này sẽ có một thứ gì đó giúp chúng ta hiểu hơn về bệnh viện này

Ba người đồng loạt nhìn cánh cửa, chiếc cửa màu xanh bị hen rỉ đến nổi biến dạng, mùi sắt gỉ khiến cả đám rất khó chịu, Dịch Hành đứng trước Tử An mà đạp thẳng vào cánh cửa khiến nó bật tung ra, Duy Khánh ngó vào thì thấy cầu thang dẫn xuống

-L-là tầng hầm

Tử An suy nghĩ cảm giác có thứ gì đó không đúng

-Khoan đã, chẳng phải tầng hầm sẽ luôn nối liền với cầu thang bệnh viện sao vả lại chỗ này thật sự không giống tầng hầm, không một bệnh viện nào xây dựng tầng hầm ngày hành lang phòng bệnh

Dịch Hành giựt lấy đèn pin mà bước xuống buộc hai người kia phải đuổi theo

-Cứ xuống kiểm tra đi

Duy Khánh có chút chần chừ nhưng nhìn lại hành lang tối om khiến cậu vội vã chạy theo hai người kia

-Liệu đây có phải là bẫy không?

Dịch Hành bước xuống cầu thang thấy một tệp tài liệu thì nhặt soi đèn để nhìn

-Đây là chỗ lưu hồ sơ bệnh nhân

Tử An ngạc nhiên mà đi tới, anh cũng vội nhặt lên những tệp tài liệu mà đọc qua, cách xây dựng và sắp xếp của bệnh viện này cũng quá kì lạ, sao lại lưu giữ tệp hồ sơ ở dưới đây chứ?Dịch Hành soi đèn nhìn xung quanh, trên tường cũng có vết máu hình dạng bàn tay kéo dài, tệp hồ sơ cũng bị dính máu

Duy Khánh cũng cầm lên mà đọc nhưng hầu như chỉ có thông tin không có hình ảnh hoặc là có hình ảnh nhưng thông tin là bị loang mờ.

-Nhiều người quá...

Tử An cầm lấy một tệp hồ sơ đeo kính vào rồi bắt đầu nhấc kinh đọc kĩ

-...không tên...không hình ảnh nhưng tại sao lại có thông tin ngày sinh rõ ràng như thế

Duy Khánh cũng tò mò đi lại những một tiếng rè khiến bọn họ nhức nhối tai, Dịch Hành nhìn lên

-Cái quái gì vậy

Tử An nhìn lên cảnh cửa, nó chẳng động đậy gì nhưng vẫn chẳng khiến anh hạ cảnh giác

-Mẹ nó, lùng bùng lỗ tai thiệt chứ

Duy Khánh dần buông tay, cậu ngước lên nhìn, khuôn mặt dần tái nhợt, đôi tay trở nên run rẩy một cách sợ hãi

-a...ah

Trước mắt cậu hiện lên dãy số ở trên đầu Tử An và Dịch Hành.

Vô lí tại sao lúc nãy cậu còn thấy là tận 50 năm sau bọn họ mới mất mà.

00:30:00

-Không thể nào...sao thời gian của hai cậu chỉ còn ba mươi phút mà

Tử An nghe vậy thì cũng có chút hoảng hốt, anh nhìn hai người họ rồi bảo

-Đi lên hành lang trước đi

Bọn họ đi lên lại hành lang tối ấy , tiếng rè vẫn phát rõ mồn một loa phát thanh

-rè...p-phòng...rè 404- rèeee

Âm thanh vỡ vụn, nhiễu sóng, kèm theo tiếng lạo xạo khó hiểu, giống như ai đó đang cố gắng thì thầm điều gì.

Ba người đứng lặng, chỉ biết ngước lên nhìn.

Rồi đột ngột, loa im bặt.

Không khí càng thêm nặng nề đến nghẹt thở.Ba người họ ngạc nhiên, Dịch Hành hét lên

-Là ai!

Tử An suy nghĩ vì chẳng ngờ nó lại có phòng bốn trăm lẻ bốn, vì số bốn là tử là số tử nên chẳng một nơi nào dám để số tử đó

-Chúng ta đi thôi

Dọc hành lang tầng hầm, ánh sáng pin quét ngang, soi trúng một cánh cửa phòng bệnh bị khóa chặt.

Đó là phòng bốn trăm lẻ bốn mà họ đang tìm,Đằng sau cánh cửa, mơ hồ vang lên tiếng kim loại cào vào tường rất sắc, chậm, và kéo dài.

Dịch Hành siết chặt chuỗi hạt sẵn sàng tấn công , Tử An cầm đen pin chiếu thẳng cánh cửa, Duy Khánh ho khan , tay nắm chặt nắm cửa, không biết bằng cách nào lại cho câu chút dũng cảm mà phá cửa đầu tiên, cậu dùng vai húc mạnh, một lần, hai lần.

Đến lần thứ ba thì cánh cửa cuối cùng cũng bật tung, tiếng bản lề rít lên một cách ghê rợn.

Bên trong là bóng tối đặc quánh, ánh sáng pin lia qua rồi cuối cùng dừng lại ở trên giường bệnh rỉ sét.

Một chàng trai trẻ ngồi bất động,dáng người cậu cao gầy, vai hẹp, trông như chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể gãy vụn.

Làn da trắng nhợt đến mức phản chiếu ánh sáng, không giống người sống.

Mái tóc trắng xõa dài, lòa xòa che gần nửa gương mặt.

Khi cậu từ từ ngẩng lên, đôi mắt đỏ thẫm như vũng máu khô hiện rõ trong ánh sáng, nhìn thẳng vào họ với một sự trống rỗng lạnh buốt.

Bộ đồ bệnh nhân trên người rách nát, loang lổ máu khô.

Trên cổ tay hằn rõ vết dây buộc, cùng dấu kim tiêm bầm tím kéo dài.

Bàn chân trần đặt trên nền đất, các ngón quặp lại như móng vuốt.

Thứ khiến cả ba người rợn sống lưng hơn cả ,chính là cái bóng dưới cậu ta không hề trùng khớp với cơ thể cậu.

Trong khi cậu ngồi yên, bóng lại run rẩy, co giật, rồi thậm chí còn chậm rãi bò dài về phía họ khiến không ai dám thở mạnh.

Căn phòng lạnh ngắt, tựa như cả tầng hầm bị rút hết không khí.

Trong tĩnh mịch tuyệt đối, cậu ta nghiêng đầu sang một bên,một tiếng cạch vang lên.

Chiếc giường sắt tự động nhích về phía trước, kêu cọt kẹt, dù cậu không hề nhúc nhích.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 4: Hứa Kỳ Âm


Dịch Hành cầm sẵn đồ nếu thứ trên giường đó động đậy thì sẽ cậu sẽ lập tức trói hắn lại vì đằng sau tên đó lại có rất nhiều linh hồn khác chồng chất lên nhau chứng tỏ là một thứ nguy hiểm , bên kia thì Tử An đã tháo kính ra rồi đeo lại , anh cau mày cất tiếng nói

-Không phải là ma...

Duy Khánh nhìn Tử An rồi nhìn lại người đó, tay cậu run rẩy chỉ lên khoảng không trên đầu thứ đó mà lắp bắp

-K-không có giờ tử...hắn ta cũng chẳng phải là người

Đột nhiên, người trên giường động đậy khiến bọn họ một phen hú vía, ánh mắt đã nhìn thẳng vào bọn họ như một mũi tên có thể giết chết bọn họ bất cứ lúc nào.

Không khí đặc quánh khiến từng nhịp tim vang lên càng ngày càng rõ

–cộp...cộp...cộp—

Bọn họ nghe thấy tiếng giày cao gót một lần nữa va chạm vào sàn nhà một cách lạnh lẽo, tiếng kéo lê kim loại kèm theo chói tai và bất thường.

Cả ba lập tức tái mặt, Duy Khánh quay qua quay lại sợ hãi

-L-Là thứ quỷ ý tá đó, có lẽ là tới đây!

Tử An nhìn quanh, thấy một cái tủ thì không thèm để tâm người trên giường nữa , lập tức kéo Dịch Hành và Duy Khánh vào tủ gỗ cũ kĩ trong phòng.

Tử Hà ngước lên nhìn anh nói

-liệu thứ trên giường đó có nói chỗ chúng ta trốn không?

Tử An nhìn cậu rồi cũng chỉ im lặng, vì anh vẫn chưa thực sự hiểu rõ thứ trên giường đó.

Nhưng bọn họ buộc phải cược để có thể trốn thoát.

Nữ y tá không mặt ấy lại xuất hiện khiến Duy Khánh bịt chặt miệng sợ hãi, ba người bọn họ không dám hó hé một tiếng nào kể cả thở.

Trên khay sắt ấy lại là một tô máu đặc quánh cùng với một tô giòi bọ còn đang lúc nhúc khiến ba người một lần nữa nổi da gà.

Y tá cứ thế đặt khay trước mặt tên đó, Tử An có thể thấy đôi mắt vô hồn ấy chỉ liếc nhìn dĩa ấy rồi chẳng ngần ngại cầm thìa múc giòi bọ ấy bỏ vào miệng, Duy Khánh bịt chặt miệng vì nhìn tên đó ăn làm cậu có thể nôn lập tức, da mặt Dịch Hành có chút tái nhợt và vẻ mặt lại thể hiện sự kinh tởm.

Bọn họ đều chết lặng khi chứng kiến người trên đó là uống một tô máu và ăn một tô giòi như chẳng có chuyện gì

Đột nhiên y tá dừng lại, nó nghiêng đầu như lắng nghe một thứ gì đó rồi từ từ chậm rãi quay đầu về phía tủ gỗ, đầu quay một trăm tám độ về sau khiến Duy Khánh muốn mất hồn vì cảm giác cái nhìn của nó như đang xuyên thẳng vào chỗ trốn của ba người, tiếng tim đập ngày một nhanh, sự sợ hãi ngày một lộ rõ.

Tiếng bước chân nặng nề kéo dài ngày một gần hơn.

Trong không gian chật hẹp Dịch Hành siết chặt tay sẵn sàng liều mạng còn hai người kia lại nín thở chờ đợi điều gì đó

Ngay khoảnh khắc bàn tay trắng bệch vươn tới tay nắm cửa thì–Xoảng!

Tên trên giường lại tự dưng hất mạnh tô máu trên khay, thứ đỏ đặc quánh bắn tung tóe khắp sàn, Y tá khựng lại , lập tức xoay người rồi lặng lẽ rời đi lấy một phần khác.

Tên đó nhìn ở cửa tủ, ánh mắt vô hồn ấy lại như muốn ra hiệu, ba người họ chần chừ những vẫn bước ra, Tử An nhìn tên đó từ trên xuống vẻ mặt có chút cảnh giác cả Dịch Hành cũng vậy nhưng Duy Khánh lại khác, cậu đi tới nắm lấy tay tên đó mắt trở nên long lanh

-ăn uống kiểu đó có khó nuốt không?

Duy Khánh lại trêu tên đó nên Tử An muốn đi lại nắm đầu Duy Khánh như muốn ngăn cậu nhưng lại chẳng làm được gì cậu, Duy Khánh nhìn hắn rồi nói tiếp

-Người như cậu , gầy gò xanh xao tội nghiệp lắm gọi tôi tiếng đại ca đi tôi sẽ bảo vệ cậu–

Nhưng chưa kịp nói thì một tiếng cốp vang lên, Duy Khánh chính thức bị Tử An gõ đầu, Dịch Hành thì cúi xuống kéo chăn lên thì mới nhận ra tên này bị xích lại

-Trong không giống kẻ xấu

Dịch Hành nói vậy, Tử An cũng chỉ suy nghĩ thôi vì nếu tên này là ác linh thì đã giết ba người bọn họ lâu rồi, anh nắm lấy một cánh tay của hắn rồi sắn lên...Ngạc nhiên thay, có mạch đập và vết thương rành rọt.

Một linh hồn thì chẳng bao giờ có mạch đập của con người, anh chắc chắn là vậy mà.

Dịch Hành kiếm thứ gì đó rồi thứ đập cái xích ấy, Duy Khánh xoa xoa cục u rồi nhìn hắn hỏi

-Nhóc tên gì?

Nhìn nhỏ tuổi đó, làm đàn em của tôi là hợp lý rồi, bọn tôi sẽ dắt cậu ra khỏi đây

Tên đó nhìn Duy Khánh làm cậu giật nảy người và có chút sợ sệt trước ánh mắt đó, kiếu này cậu về được là phải mua thuốc đau tim rồi.

Nhưng nhìn cậu ta lại trông giống một đứa trẻ, khuôn mặt gầy gò lại xanh xao khiến cậu có chút thương xót, hắn ta lắc đầu làm cả bọn nhìn nhau, Tử An khoanh tay

-May quá, tưởng bị điếc rồi chứ

Dịch Hành dùng tay nắm cửa tủ mới bị bẻ lúc nãy cúi xuống đập xích cho tên đó, cậu vừa đập vừa nói

-Ra là không có tên

Tiếng leng keng vang vọng trước sự va chạm của hai thanh sắt, Duy Khánh nghe vậy thì suy nghĩ

-Thế tên cậu là Kỳ Âm, vì chúng ta gặp nhau vào giờ nhiều linh hồn nhất vả lại cậu chẳng giống con người tí nào

Tử An nhún vai như bảo là chẳng ý kiến, Dịch Hành thì bận việc nên chẳng để ý trò mèo của Duy Khánh.

Sau một vài phút vừa bàn vừa phá xích thì cuối cùng cũng đã vỡ ra, Duy Khánh búng tay

-từ giờ, nhóc sẽ là Hứa Kỳ Âm

Tên đó nhìn bọn họ rồi cũng khẽ gật đầu như đồng ý cái tên ấy, Duy Khánh sáng mắt lên mà kéo Kỳ Âm đứng vậy, Tử An với Dịch Hành lại nhìn nhau thở dài .

Bọn Họ đã lặng lẽ rời căn phòng bệnh rồi men theo hành lang tối om mà kiếm đường thoát nhưng chẳng ngờ lại dẫn sâu vào mê cung thực sự của bệnh viện bỏ hoang.

Không Khí trở nên đặc quánh hơn bao giờ hết và ai cũng hiểu sự xuất hiện của Kỳ Âm chính là thứ khiến trò chơi thay đổi hoàn toàn.

Tử An đi trước chiếu sáng đường đi, Duy Khánh thì cứ đu sau Lưng Kỳ Âm mà nói chuyện liên tục, Dịch Hành ở đằng sau phòng ngừa có thứ đuổi theo vì bọn họ cứ đi thì đằng sau như bị bóng tối nuốt chửng

Tính ra khi có Kỳ Âm ở đây, bọn họ ít gặp những thứ quái dị hẳn.Cứ thế an toàn đứng trước cửa bệnh viện ,Duy Khánh thì mừng rớt nước mắt, Tử An thở phào đi tới cửa rồi muốn mở nó ra, Dịch Hành đột nhiên rợn tóc gáy ,Kỳ Âm lại nhíu chặt mày mà hét lên

-DỪNG LẠI!

Cứ thế một bọn họ lại bị dẫn vào một mê cung khác của bệnh viện và quan trọng...Bốn người họ đã một lần nữa bị tách khỏi nhau và đón nhận sự quái dị thật sự của bệnh viện hoang
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Hứa Kỳ Âm


giới thiệu

Một thực thể không rõ nguồn gốc, không biết mình là gì hay là một thứ ra sao, chỉ biết bản thân ở trên trần gian này là có nhiệm vụ.

Kỳ Âm là một kẻ vô hồn ko quan tâm về chuyện đợi sống, nhưng có lẽ ba người đang bên cạnh anh là một ngoại lệ.

Cuối cùng chính anh cũng phải tự tay bóp nát thứ tình cảm ấy

Tên: Hứa Kỳ Âm( thực thể không xác định)-(华其音)

biệt danh:Tiểu Kỳ (Duy Khánh)

Tiểu Âm(Tử An)

Kỳ Âm( Dịch Hành)

Tuổi: không xác định (ngoại hình tầm 20-21 tuổi)

ngày sinh: không xác định

cung hoàng đạo: Ma kết

nhóm máu: AB

giới tính nam

chiều cao: 1m82

cân nặng 69kg

ngoại hình: Tóc đen dài, đôi khi buộc thấp.

Mắt lệch màu: phải xám bạc, trái đen sâu.

Nét mặt điềm tĩnh, thường ít biểu lộ cảm xúc.

tính cách:Ít nói, bình tĩnh, khó đoán.

Quan sát tỉ mỉ, phản ứng nhanh khi cần.

Giữ khoảng cách với mọi người, nhưng sẽ ra tay giúp nếu thấy cần thiết.

Có logic và nguyên tắc riêng, đôi khi trái ngược với nhóm.

Khả năng đặc biệt:Miễn nhiễm mọi hình thức tử vong — "thời điểm chết" của bản thân không tồn tại.

Thích nghi cực nhanh với môi trường và tình huống bất lợi.

Mối quan hệ

Bạch Tử An – "Kẻ chữa trị, người níu giữ"

Tử An là người duy nhất từng "cảm" được mạch sinh mệnh của Kỳ Âm dù nó không tồn tại.

Kỳ Âm tin tưởng Tử An ở mức cho phép tiếp xúc cơ thể, nhưng vẫn không tiết lộ quá nhiều.

Có lần Tử An suýt mất mạng vì cố "chữa" cho Kỳ Âm, khiến y nợ anh một lời hứa không rõ nội dung.

Lâm Dịch Hảnh– "Người nhìn thấy sự thật"

Dịch Hành từng thấy hình dạng thật của Kỳ Âm trong thế giới linh hồn → một bóng đen không có mặt.

Cả hai giữ khoảng cách, nhưng Dịch Hành luôn dè chừng, vì càng ở gần Kỳ Âm, những linh hồn quanh cô càng phản ứng dữ dội.

Kỳ Âm từng cứu Dịch Hành khỏi việc bị "kéo" hoàn toàn sang phía bên kia.

Trần Duy Khánh – "Kẻ đau đớn vì người khác"

Duy Khánh nhận ra "giờ chết" của mọi người, nhưng của Kỳ Âm là khoảng trống → đây là nguyên nhân anh vừa tò mò vừa khó chịu.

Duy Khánh nhiều lần thử "đọc" thời điểm chết của Kỳ Âm, nhưng đều nhận lại cơn đau dữ dội.

Quan hệ giữa họ giống hai người cùng ở chiến tuyến nhưng luôn nghi kỵ nhau.

Điểm mạnh

- Không bị ảnh hưởng bởi "thời khắc chết"

- Khả năng phá vỡ vòng lặp thời gian

- Nhận biết nguy cơ trước khi xảy ra

Điểm yếu

- Sức chịu đựng thể chất không cao

- Khả năng bị "xóa khỏi ký ức" của người sống

- Không thể tồn tại lâu ở nơi hoàn toàn ổn định về thời gian

Chỉ số sức mạnh (thang 10)

Tấn công: 8.5 – Không mạnh về sát thương trực diện nhưng biết tận dụng môi trường.

Phòng thủ: 10 – Khả năng sinh tồn tuyệt đối.

Tốc độ: 9 – Di chuyển ổn định, khó bị ngăn cản.

Độ nhạy: 9.5 – Cảm nhận nguy hiểm trước khi nó xảy ra.

IQ: 148 – Tư duy phân tích và chiến thuật cao.

Thể lực: 8 – Sức bền cao, gần như không bị kiệt sức.

Câu độc quyền

" tôi không chết vì ngay từ đầu tôi chẳng được sinh ra
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Chương 5: Rắc rối hiện hữu


Khi nhận ra , bọn họ đã rơi vào một không gian khác,một mê cung hành lang khổng lồ.

Tưởng cao trơn nhẵn, dính đầy chất nhầy xám xịt với không khí đặc quánh mùi sắt gỉ và mùi xác thối.

Không còn ánh sáng từ đèn trần , chỉ có vài bóng đèn đỏ chớp tắt kéo bóng đổ dài ngoằng như những con quái vật rình rập

Tiếng loa méo mó vang lên từ xa

-Chào mừng...các bệnh nhân...đến tầng dưới.

Chương trình điều trị sắp bắt đầu

Duy Khánh ngã dúi dụi vào một hành lang tối om , vừa đứng dậy thì tiếng lách cách xương gãy vang lên sau lưng , một giọng nói méo mó trườn qua không khí khiến cậu nổi dậy da gà

-chào...buổi...tối...lại gặp nhau rồi

Cậu lạnh sống lưng hẳn ra, Duy Khánh nhận ra ngay linh hồn vẹo đầu,Thứ đã từng muốn bóp chết cậu khi cậu đứng trước phòng bệnh.

Nó bò ra từ bóng tối, đầu gãy gập tận một trăm tám mươi độ, đôi mắt trợn trắng miệng há to đến tận mang tai phát ra tiếng rít ken két.

Thân hình nó vặn vẹo như gãy từng khớp từng đoạn, tiến lại gần cậu với tốc độ không ngờ.

Đôi tay dài ây một lần nữa vươn ra với móng tay sắc nhọn,Duy Khánh khuôn mặt trắng bệch mà hét lên

-AHHHH

Tử An bị ngã mạnh ở một hành lang tối khác,những mảnh thủy tinh cứ thế cứa vào tay vào mặt anh, anh đứng dậy phủi hết mảnh kính rồi lượm lại chiếc kính mà đeo lên, anh nhìn quanh rồi chửi thề

-Mẹ nó, rơi vào chỗ gì thế này, mới chưa gặp mặt bao lâu lạc mẹ hết đám rồi

Tử An nghe tiếng hét của Duy Khánh từ phía xa mà không khỏi lo lắng, muốn tìm đường theo tiếng thét ấy

-Duy Khánh, cậu đang ở đâu!?

Nhưng chưa kịp đi thì anh lại cảm giác tay mình bị giữ chặt lại, anh cảnh giác nhìn xuống, đó chỉ là một khoảnh không lạnh lẽo khiến cảnh tay anh dần nổi da gà.

Chiếc kính như bị một thế lực nào đó kéo ra, Tử An có chút hoảng hốt khi lại có nhiều vong nhi xuất hiện hơn. một vong nhi với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt rỗng tuếch, nụ cười ngoác rộng mang tay như một hố đen sâu hoắm

-Anh ơi, chơi với chúng em đi...tụi em đợi anh lâu rồi

Tử An tạch lưỡi muốn rút tay lại nhưng bị giữ chặt hơn, anh có thể cảm nhận da tay mình đã dần bị rách toạc ra, trên lưng lại càng nặng nề hơn, một vong nhi khác che mặt anh khiến xung quanh dần tối đen như mực, bàn tay đứa trẻ như tan chảy ra mà thít chặt vào trong mắt anh hơn

-Anh ơi, mắt anh đẹp quá làm em muốn lấy nó quá

Tử An càng chống cự, càng nhiều vong nhi ôm chặt chân tay anh khiến anh càng cảm nhận rõ da anh muốn bị kéo rách

-CÚT RA!

Dịch Hành khụy xuống trước khi bị ngã, đôi mắt nheo lại đầy sự cảnh giác, xung quanh tối đen như mực, những cơn gió vô hình cứ hiện hữu xung quanh. cậu nghe thấy tiếng thét của Duy Khánh, tạch lưỡi muốn đi cứu tên đó nhưng những tiếng giày cao gót va chạm vào mặt sàn khiến cậu nổi da gà.

Lại là thứ y tá vô diện đó, trong tay nó lần này lại cầm những dụng cụ mổ nhuốm máu,những mảnh dao kéo lách cách va chạm.

Nó bước tới một các chậm rãi đầu nghiêng như đang lắng nghe từng hơi thở

Tim Dịch Hành đập loạn nhịp, mồ hôi lạnh túa ra.

Cậu bị dồn vào ngõ cụt , hơi thở càng run, bước chân y tá vô diện càng nhanh.

Đúng như cậu nghĩ, cô ta đã nhận ra sự hiện diện của bọn họ, Y Tá dơ cây kéo mổ lên định đâm thẳng vào mắt Dịch Hành nhưng cậu vẫn nhanh tay né sang một bên, tay cầm chuỗi hạt siết chặt cánh tay y tá đó.

-Đừng nghĩ tới việc giết ta...không có chuyện đó đâu

Kỳ Âm đứng lặng im trước một cánh cửa phòng phẫu thuật một hồi lâu, máu chảy ra từ bên trong cánh cửa. mùi hôi thối bốc lên, màu chảy ra một lúc nhiều.

Đôi mắt Kỳ Âm vẫn vô hồn, một giọng nói rè vang lên

-Bệnh nhân...rè...rè...phòng...4-4-rè-rè...

Kỳ Âm ngước nhìn lên phía loa, nó cũng đang dần chảy xuống những chất lỏng đen đặc quánh.

-Đã tới-rè-tới-uống...rè rè-thuốc

Kỳ Âm thấy cảnh cửa ấy bật mở ra nhưng anh vẫn im lặng, từng bước chân bước vào cảnh cửa...thì đột ngột nghe tiếng thét của Duy Khánh, tiếng nói đau đớn của Tử An và tiếng nói của Dịch Hành.

Anh cầm tay nắm cửa hai bên mà đóng chặt cửa phòng phẫu thuật, ánh mắt dần chuyển sang lối đi hành lang.

Tiếng loa ấy một lần nữa vang lên một cách méo mó

-bệnh nhân số 404...hãy chứng minh...sự tồn tại của ngươi

Anh im lặng cứ thế chậm rãi bước vào ngã rẽ hành lang tối om.

Từng bước chân vang lên một cách chậm rãi nhưng rõ ràng và quyết định ấy sẽ thay đổi số phận của anh và những người khác
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Chương 6: Bóng người giữa mê cung


Giữa những tiếng thét cùng tiếng cười đùa pha trộn lẫn nhau thành một tạp âm kinh hoàng tại bệnh viện

Duy Khánh bị thứ linh hồn vẹo đầu ấy siết chặt cổ, móng tay nhọn hoắc đâm sau vào làn da trắng nõn trên cổ cậu, máu cứ thế dần rỉ ra từng chút một.

Hơi thở cậu cứ thể dừng bị tước đoạt từng chút một, Duy Khánh nheo mắt, cố gắng quên đi cơn đau ở cổ mà tìm cách thoát khỏi bóng đen linh hồn này.

-Không được...mình...sẽ chết tại đây mất

Khi Duy Khánh dần bị linh hồn ấy bóp chặt đến gãy xương thì đột nhiên một thanh sắt vụt thẳng vào bóng linh hồn rồi ép nó nện thẳng xuống nền gạch vỡ vụn, bóng đen ấy lại tan chảy thành những chất lỏng đen.

Khi được thả ra, cậu khụy xuống, tay ôm cổ mà cố gắng thở từng đợt từng đợt một, khóe mắt dần đọng nước vì sợ hãi nhưng đôi mắt thì vẫn ngước lên bóng dáng người đã cứu mình

Trong ánh sáng nhấp nháy của bóng đèn, bóng dáng của một người đang đứng đó thẫn thờ, tay cầm thanh sắt bị rỉ sét, ánh mắt đỏ lạnh như than tàn.

Duy Khánh nhận ra bóng dáng ấy, cậu đứng lên, tay ôm cổ lắp bắp

-T-tiểu Kỳ Âm

Duy Khánh dường như trút bỏ gánh nặng, chạy lại ôm chặt Kỳ Âm mà òa khóc

-Oaaaaaa, nhóc cuối cùng cũng tới rồi, đại ca tin nhóc sẽ không bỏ đại ca mà, trời ơi, tạ ơn nhóc nhiều huhu , không mạng nhỏ của tôi bị thứ đó cướp đi rồi

Kỳ Âm chẳng nói gì, chỉ liếc nhìn Duy Khánh rồi quay lưng bỏ đi,cậu thấy vậy thì liền chùi nước mắt trở nên vui vẻ hơn

-Tiểu Kỳ Âm, chúng ta cùng nhau đi cứu hai người kia thôi

Phía bên kia, Dịch Hành lại bị y tá vô diện ấy đè mạnh xuống đất, cây kéo mổ làm xước mặt cậu, cậu tạch lưỡi mà đạp thứ đó ra xa nhưng thứ đó một lẫn nữa vặn vẹo người, đầu quay một trăm tám mươi độ, bò bằng tứ chi giống một thứ quái vật đáng sợ lao tới cậu.

Cây kéo một lần nữa kề sát thẳng vào cổ Dịch Hành vài phân.

-Dịch Hành!

Dịch Hành nghe thấy tên mình thì chưa kịp định hình thì máu đã bắn lên mặt bản thân,mùi tanh khiến cậu lại cảm giác sự buồn nôn lại lên dần, thứ y tá đó bị một thanh sắt xuyên thẳng qua đầu.

Khi nó còn muốn cử động thì đã bị ném thẳng vào phòng bệnh mà khóa chặt.

Dịch Hành còn chưa hiểu chuyện gì thì Duy Khánh xuất hiện chìa tay ra

-Dịch Hành, đi giúp Tử An thôi rồi chúng ta cùng thoát ra khỏi đây

Dịch Hành né tránh ánh mắt cậu nhưng vẫn nắm lấy tay cậu để theo đà mà ngồi dậy, cậu ấy khoanh tay nói

-Không cần các cậu tới giúp thì tôi cũng sắp hạ được thứ đó rồi

Duy Khánh nghe vậy thì cười khúc khích, bọn họ bây giờ đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần sơ ý thì có thể sẽ chết ngay lập tức.

Nhưng Duy Khánh vẫn cười vì những điều nhỏ nhặt.

Kỳ Âm cũng chẳng nhìn bọn họ rồi một lần nữa quay đi, kiếm thêm người cuối cùng trong nhóm.

Duy Khánh nhìn Dịch Hành rồi nói

-Giờ chỉ cần cứu Tử An nữa là chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách thoát ra khỏi đây, tớ tin chắc cả bọn sẽ ra khỏi đây thành công

ở một hành lang khác, Tử An bị đám vong nhi bám dính gần như sắp chết vì đau đớn, từng đợt xé toạch da anh, chúng cấu xé đến chảy máu thành từng dòng, anh giống như một sinh vật nhỏ bé bị đám đó hành hạ xé thịt lấy máu cười đùa mà tuyệt vọng chẳng thể làm gì thì bỗng nhiên, Một thanh sắt ném tới cắm thẳng vào đầu một con vong nhi, anh không thấy nhưng lại nghe thấy tiếng chuỗi hạt dài cùng tiếng kêu của Duy Khánh

-TỬ AN!

Duy Khánh hốt hoảng không biết làm gì, khi Dịch Hành và Duy Khánh đang diệt đám vong nhi xung quanh thì vẫn có một con đang bám trên đầu Tử An mà che mắt, cậu hít một hơi thật sâu cầm lấy vong nhi trên đầu Tử An mà kéo

-Đừng lo , tôi sẽ cứu cậu

Giúp đâu không thấy nhưng thấy là bàn tay vong nhi dính vào mắt anh khiến từng đợt kéo lại muốn kéo căng đôi mắt anh

-Đ-đau đau, làm gì vậy cha nội!?

Duy Khánh vẫn làm vẻ mặt cứ để đại ca lo rồi kéo liên tục nhưng đổi lại là tiếng vong nhi cười lên khành khạch một cách thích thú, hết cách cậu lại chơi trò dụ con nít

-Bé bé, anh đây có kẹo, đi theo anh nè bé, kệ anh bác sĩ đi

Đúng như cậu nghĩ, vong nhi đúng là dễ dụ, thứ đó sáng mắt lên, buông mắt Tử An ra mà muốn nhảy qua Duy Khánh để bám nhưng đổi lại cho bé nó là một cái khay sắt vào mặt.

Duy Khánh không thương xót trẻ con mà dùng khay sắt đập văng nó sang cho Kỳ Âm diệt.

Cậu bỏ khay ra chỗ khác rồi đi lại xem tình hình cho Tử An, đôi mắt của anh như bị hoại tử mà nhắm nghiền

Dịch Hành cũng đi lại mà thử kiểm tra, cậu tạch lưỡi lắc đầu

-Hoại tử rồi, lớp da xung quanh mắt giờ nhớp nháp kinh khủng

Tử An cứ ngồi im đó để hai người họ kiểm tra,Dịch Hành loay hoay muốn tìm túi dụng cụ chữa trị thì một hộp cứu thương được đưa kế bên cậu.

Là Kỳ Âm, đôi mắt anh ta lại rất lạnh lẽo như kiểu đây là việc không liên quan đến anh.

-Thuốc...

Là thuốc để điều trị nhiễm trùng, giảm đau giảm phù nề quanh vết thương, làm giảm hoại tư...Dịch Hành ngước lên nhìn Kỳ Âm với ánh mắt khó hiểu như kiểu lỡ đâu là thuốc hết hạn thì sao, thôi kệ có còn hơn không

Bọn họ cứ thế làm sạch vết hoại tử xung quanh mắt rồi bắt đầu sức thuốc, trong khoảng thời gian đó Tử An chỉ biết im lặng vì chẳng ngờ có một ngày mà bản thân được người khác chữa trị, Dịch Hành phủi tay

-Rồi, tao cấm mày mở mắt trước khi ra khỏi đây

Duy Khánh nhìn Tử An với ánh mắt lo lắng, Kỳ Âm lại vẫn giữ một vẻ mặt im lặng.Dịch Hành cõng anh lên rồi nói

-Đi thôi

Kỳ Âm đi trước với đằng sau là Dịch Hành, cuối cùng là Duy Khánh, bọn họ cứ từng từng bước cùng nhau vượt qua hành lang tối đen này cùng nhau

Bọn họ dừng lại trước một căn phòng, Duy Khánh hỏi khẽ

-G-gì vậy Tiểu Âm?

Đáp lại chỉ là một sự im lặng, Tử An trên lưng Dịch Hành cùng thắc mắc lo lắng , cuối cùng Kỳ Âm mới phát ra một câu nói

-thang máy

Một thang máy có thể nhìn ra bên ngoài hành lang , rõ ràng là một thang máy chẳng an toàn,bọn họ nhìn nhau , Duy Khánh lên tiếng

-Thang máy thì có thể dẫn đi đâu?

Kỳ Âm im lặng, một sự thôi thúc muốn bước vào, cuối cùng anh cũng quyết định bấm thang máy...

Ting

Thang máy dừng trước tầng của họ rồi mở cửa ra, ánh sáng dần hiện rõ chiếu rọi những vật bị bóng tối che đậy, cũng chiếu sáng con đường thoát của họ...Nhưng khi Dịch Hành và Duy Khánh bước vào, Kỳ Âm lại chần chừ, anh cảm nhận một thứ gì đó sắp ập tới, nó rất nguy hiểm.

Anh đóng thang máy cho ba người bọn họ đi xuống, Duy Khánh giật mình muốn ngăn cánh cửa đóng nhưng lại quá muộn, cậu đập cửa kêu lên

-Kỳ Âm, nhóc làm gì vậy!?

Tử An cảm nhận rõ sự sợ sệt trong giọng nói Duy Khánh, nhưng chưa kịp hỏi thì một tiếng thét chói tai vang lên

Duy Khánh và Dịch Hành dường như chết lặng, vì phía hành lang bên kia là một người đeo áo blouse bị nhuốm máu đến ố vàng, tay cầm một con dao chặt thịt và quan trọng, thứ đó không có đầu, máu vẫn còn chảy trên miệng vết thương, nhìn là biết một thứ còn đáng sợ hơn cả những thứ quái quỷ bọn họ từng gặp qua

Kỳ Âm nhìn bọn họ rồi gật nhẹ đầu như muốn bọn họ từ lo phần còn lại và có lẽ bọn họ sẽ gặp nhau, sau đó khi thang máy dần đi xuống, thì bóng dáng Kỳ Âm cũng dần biến mất trong sự sợ hãi và lo lắng của Duy Khánh, Dịch Hành cũng chỉ biết im lặng nhưng hoang mang nhất vẫn là Tử An trên vai.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 7: Phòng phẫu thuật


Sau khoảng một thời gian dài im lặng, Tử An cuối cùng cũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí

-Có chuyện gì vậy?

Duy Khánh im lặng, đôi môi khẽ run lên mà cất tiếng, giọng nói trở nên rời rạc một cách khó hiểu

-Tiểu...k-kỳ Âm...xuất hiện bác sĩ không đầu...Kỳ Âm, đã dụ thứ đó mở đường cho ta thoát rồi

Tử An có chút ngỡ ngàng, thế nào tên đó lại ở lại một mình mà chẳng đi cùng họ...tên đó không sợ chết sao?

Trong đầu anh dần hiện diện những câu hỏi tại sao và đầy khó hiểu.

Nhưng Dịch Hành lại cất tiếng một lần nữa

-Nãy giờ không ai bấm thang máy, sao nó lại tự chạy xuống!?

Duy Khánh nghe vậy lại càng hốt hoảng, thang máy rung lắc dữ dội, dây cáp kêu rít, ánh đèn bên trong chớp tắt liên tục, thang máy từ tầng 12 bắt đầu rớt xuống, khiến bọn họ mất thăng bằng, Dịch Hành giữ chặt người sau lưng rồi kêu Duy Khánh

-Ôm chặt đầu, cúi thấp người xuống!

Duy Khánh ôm chặt đầu rồi cúi thấp người xuống, Dịch Hành để Tử An xuống rồi lấy hai tay che đầu cho hai người kia.

Một tiếng két kéo dài, cả ba còn đang choáng váng thì nhận thấy bên trên lại hiện tầng 0.

Duy Khánh ho sặc sụa rồi ngước mắt lên cậu khẽ nói

-thật sự là có tầng 0 sao?

Tử An bật dậy, cả người loạng choạng nhưng may ra được hai người kia đỡ, anh cảm thấy bệnh viện này chẳng còn được gọi là bệnh viện nữa, tuy biết nó bị bỏ hoang nhưng không thể lại xây dựng một cách kì quái như vậy được.

Một tiếng ting vang lên rồi cửa thang máy mở ra, Dịch Hành đứng trước cả hai người mà nâng cao độ cảnh giác.

Duy Khánh ngăn Dịch Hành lại rồi khẽ nói

-Tôi không giỏi cõng người, cậu cõng Tử An đi, tôi sẽ ra xem xét

Vẻ mặt Dịch Hành lại hiện lên chữ không tin được nhưng vẫn đi ra đằng sau mà cõng Tử An lên.

Duy Khánh chầm chậm bước ra thì nhận thấy rằng cách bố trí này rất quen thuộc.

-Là phòng phẫu thuật...

Một phòng phẫu thuật nhuốm đỏ máu với bàn mổ rỉ sét , dụng cụ thì rỉ máu tươi, những bóng đèn mổ treo lủng lẳng nhấp nháy.

Tường phủ kín dấu tay đỏ in ngoằn ngoèo như thể đã có một bệnh nhân vẽ ra chúng trước khi chết, đồ đạc thì rơi ra một cách lộn xộn

Tử An run rẩy bởi khí lạnh và cả câu nói của Duy Khánh, anh không thấy gì những vẫn cảm nhận rõ được mùi tanh khủng khiếp xộc vào mũi

Duy Khánh đi tới chiếc bàn inox bắt mắt, ở đó có một tập hồ sơ cũ kỹ trong không khá quái dị nên cậu đã cầm lên, bìa hồ sơ đã ố vàng và dính máu khô, cậu từ từ mở ra một cách run rẩy.

Dịch Hành cũng từ từ bước theo, từng bước chân như muốn né những mảnh thủy tinh đang kêu lách cách.

Hai người bọn họ nhìn vào lại thấy một dòng chữ nguệch ngoạc

Hồ sơ bệnh án: bệnh nhân số 404

Duy Khánh đọc xong thì bắt đầu suy nghĩ, hình như 404 là phòng bệnh của Tiểu Kỳ Âm thì phải...

Cậu nói suy nghĩ của mình cho Tử An thì anh liền đáp

-Thì tên đó từng ở trong phòng phẫu thuật này rồi chứ gì nữa.

Không gian phòng phẫu thuật như nuốt chửng cả ba người.

Tiếng tí tách của ống truyền máu rỉ giọt xuống nền vang vọng trong im lặng đến rợn người

Dịch Hành và Duy Khánh cứ lật từng trang hồ sơ, mồ hôi cứ túa ra trên trán.

Mỗi trang bị đều bị gạch bỏ , xé rách hoặc bị dính máu đến mức không thể đọc.

Chỉ duy nhất một dòng chữ lặp đi lặp lại như một lời nguyền

bệnh nhân số 404-vô danh

Dịch Hành siết chặt nắm tay, giọng run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh

-mẹ nó, rốt cuộc Kỳ Âm là ai? thứ đó là gì? cái quái gì đây?

Duy Khánh thấy vậy thì liền giải vây muốn nói đỡ cho đàn em của mình

-Tiểu Kỳ Âm,tuy không biết là người hay ma nhưng tôi chắc chắn nhóc ấy không phải là người xấu đâu...

Tử An nằm trên lưng Dịch Hành, cười khẩy khàn giọng nói

-Đoán gì...rõ ràng cậu ra ngay từ đầu chẳng phải con người và cậu ta cũng chẳng phải là hồn ma

Không khí đột ngột lạnh buốt, đèn mổ bắt đầu lóe sáng rồi tắt phụt, để lại căn phòng chìm trong bóng tối.

Khi ánh đèn bật lại, bàn mổ đã thay đổi.

Trước mắt hai người là thi thể của một đứa bé quấn vải trắng, cái đầu nhỏ rũ xuống cùng với mái tóc ướt đẫm, những giọt máu từ hốc mắt rơi lã chã.

Mặt Duy Khánh dần tái nhợt trước cảnh tượng trước mắt, tay cậu dần run lên, Dịch Hành cũng chết lặng trước cảnh tượng đó.

Thi thể vẫn nằm yên bất động nhưng lại có một giọng trẻ con đang thì thầm từ bốn phía

-Nó không có tên...xuất hiện từ ba mươi năm trước...nó không phải con người...nó không phải con người

Dịch Hành lập tức giữ chặt Tử An sau lưng chờ thời cơ sẽ chạy vào thang máy nhưng bên cạnh , Duy Khánh đã đứng chết chân, tim đập loạn nhịp nhìn là biết chẳng thể chạy kịp.

Cậu tạch lưỡi không biết nên làm gì tiếp theo.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 8: Ảo giác


Tiếng rung lắc dữ dội ngay tại phòng phẫu thuật, đứa trẻ ấy từ từ ngồi dậy không nói chuyện chỉ im lặng nhìn bọn họ như đang xem một trò hề.

Duy Khánh ngước lên nhìn trần nhà hỏi

-Cái quái gì vậy?

động đất à?

Ting

Tiếng thang máy lại vang lên một cách lạnh lẽo, cửa thang từ từ mở ra.

Một làn hơi lạnh buốt pha trộn mùi thuốc sát trùng lẫn máu tanh khiến bọn họ rợn tóc gáy.

Trong thang máy là bóng dáng bác sĩ không đầu bước ra, trên tay hắn là một cái đầu người đang còn rỉ máu, tóc rũ xuống và gương mặt thì lấm lem...

Dịch Hành và Duy Khánh nhận ra khuôn mặt đó

-T-Tiểu K-Kỳ âm

Giọng Duy Khánh trở nên lạc dần, tay không ngừng run rẩy một cách sợ hãi.

Dịch Hành cũng ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt, tay suýt nữa thả Tử An trên lưng xuống.

Tử An Trên lưng tuy chẳng thấy chẳng biết nhưng anh lại ngửi rất rõ mùi tanh của máu cộng với câu nói của Duy Khánh đã khiến anh hiểu rằng.

Kỳ Âm đã gặp chuyện.

Thử đó khẽ nghiêng chiếc cổ cụt về phía họ, bàn tay phải từ từ cầm con dao lên chỉ về hướng bọn họ.

Cơ thể Duy Khánh cảm giác cơ thể mình chìm xuống vực sâu, đầu óc quay cuồng.

Một tiếng thì thầm trầm đục vang lên trong đầu hai người

-Ngươi không phải là nó

Mọi thứ tối sầm lại, Duy Khánh nhắm chặt mắt luôn tự nhủ

"đây không phải là thật...tất cả là giả...mọi thứ đều là giả...tỉnh dậy...TỈNH DẬY!

DUY KHÁNH!!"

Duy Khánh giật mình mở mắt, hơi thở gấp gáp nhưng một lần nữa cậu bị sặc nước, tay che miệng lại nhìn quanh thì thấy đây vấn là phòng phẫu thuật nhưng nó lại tràn ngập nước giống như một bể chứa nước...chết rồi, cậu không biết bơi nhưng Dịch Hành và Tử An vẫn chưa tỉnh dậy.

Cậu vùng vẫy trong nước đến khi đuối sức, tầm nhìn dần mờ đi, trong đầu cậu vẫn nghĩ

"mình không muốn chết...vẫn còn nhiều thứ mình chưa làm mà..."

Một tiếng ùm vang lên như một vật gì đó nhảy thẳng xuống nước.

Trước khi Duy Khánh một lần nữa mất ý thức thì một bàn tay đã nắm chặt cổ tay cậu mà kéo.

Trước lúc mất đi ý thức Duy Khánh đã nghe một vài tiếng nói chuyện

-Giờ làm sao để gọi Duy Khánh dậy?

-Nhúng nước cậu ta thêm một lần nữa là tỉnh chứ gì

Duy Khánh biết chủ nhân của hai giọng nói ấy là Tử An và Dịch Hành...cậu cảm giác Dịch Hành muốn dìm chết cậu lần nữa mà, hiếm khi mới được nghỉ giải lao sau mấy đợi chạy thục mạng lẫn việc tim lên xuống thất thường...thì tại sao không nằm thêm tí nữa vì kế bên cậu đang cảm nhận được hơi ấm của lửa mà.

-Ừ...Kỳ Âm, kéo Duy Khánh xuống lần nữa đi

Cứu vớt gì, này là bắt nạt người có đồng bọn mà, đàn em cậu thì làm sao dám hại cậu chứ.

Nhưng Duy Khánh phải nghĩ lại vì cảm thấy có một lực đang kéo chân cậu khiến cậu tái mặt mà bật dậy nói

-Dậy, tôi dậy rồi, tha tôi đi mà huhu

Duy Khánh nhìn qua thì ngạc nhiên, mắt Tử An vậy mà đã có thể thấy đường rồi tuy là xung quanh mắt vẫn còn những vết hoại tử nhưng thật sự là Tử An đã mở mắt rồi. cậu vẫy vẫy trước mắt Tử An một lần nữa rồi nói

-Sao cậu nhìn được rồi

Tử An nghe vậy thì suy nghĩ rồi khẽ nói

-Đứa bé đó...trước khi bị một lực kéo đi thì thứ đó che mắt tôi lại một lần nữa, tuy đã chẳng thấy gì nhưng tôi vẫn không thể cử động hay lên tiếng...Và lúc được Kỳ Âm kéo lên thì mắt tôi đã có thể mở ra để nhìn rồi

Dịch Hành khó chịu cởi áo ra rồi vắt khô nó, cậu lẩm bẩm nói

-Thiệt chứ, áo ướt hết thì lo liệu gì nữa

Duy Khánh nhìn bộ áo của mình cũng cảm giác tiếc nuối nhưng giờ không cởi là ra cảm lạnh cả đám, cậu nhìn Tử An rồi nói

-Tại sao phòng phẫu thuật đó là giống bể chứa nước vậy?

Tử An nhìn Duy Khánh rồi nhìn ra sơ đồ phía xa

-Tớ mới đi ra bên sơ đồ xem lại...đó là bể chứa nước của bệnh viện

Duy Khánh nghe vậy cùng bắt đầu thắc mắc

-đã là bể chứa nước thì tại sao lại có giường phẫu thuật này nọ với cả hồ sơ chứ...?

Nói Tới đó, Duy Khánh lại trở nên im lặng, ánh mắt dần nhìn sang Kỳ Âm, người đang ngồi kế bên đốm lửa đang cháy, đôi mắt đó lại chẳng thể hiện được cảm xúc gì...trông giống một thứ không được địa phủ nhận và cũng chẳng được Dương gian chào đón.Tử An nghe vậy thì nói

-Có lẽ là ảo giác...bọn mình bị vậy vào khoảng thời gian thang máy gặp trục trặc

Bọn họ ngồi một lúc lâu quanh đốm lửa để phơi khô đồ, trong lúc đó bọn họ đã nói chuyện để có thể hiểu rõ đối phương hơn nhưng Kỳ Âm từ đầu đến cuối đều im lặng, bọn họ chẳng thể khai thác được gì từ anh nên cũng đành bỏ cuộc.

Đến khi ai nấy đều được tiếp thêm sức mạnh từ việc nghỉ ngơi thì bọn họ tiếp tục bước vào thang máy và đi lên tầng trệt.

Cánh cửa thang máy mở ra , thì Duy Khánh muốn đi ra trước nhưng bị Kỳ Âm giữ chặt vai.

Hành lang trước mặt họ dần méo mó như bị ai bóp chặt.

Các bức tường ngả nghiêng, trần nhà tràn đầy bóng nước nhỏ giọt phản chiếu ánh đèn đỏ lờ mờ.

Sàn gạch trắng loang lổ máu và từng mảng bong tróc bắt đầu hở ra lớp xi măng đen xì bên dưới.

Dịch Hành lên tiếng

-Này là tầng trệt gì chứ...

Tử An cau mày đáp

-hành lang biến dạng hết rồi

Duy Khánh vỗ nhẹ vào đầu rồi nhìn lại, cậu cảm giác đều này quá mức phi logic rồi, tuy là biết có ma có quỷ là chẳng còn logic nhưng tới nơi này cũng có thể biến dạng sao?

-Đ-đây có phải là ảo giác không?

Bọn Họ một lần nữa nghe tiếng thều thào vang vọng trong hành lang, nó rè rè như phát ra từ một cái loa cũ kĩ.

-Bệnh nhân 404...mời trở về phòng bệnh...bênh nhân 404"

Tiếng nói vừa kéo dài vừa rè rè làm bọn họ càng trở nên khó chịu, hành lang giờ chỉ vang vọng chữ 404 như một điệp khúc ám ảnh.Tử An liền cau mày nói

-Lại là thứ bác sĩ mà mấy người nói...coi bộ nó chưa tha cho chúng ta đâu

Khi tiếng loa tắt ngúm thì bắt đầu xuất hiện tiếng kim loại kéo lê vang lên từ phía xa.

Bóng đen từ cuối hành lang hiện dần trong tầm mắt.

Vẫn bộ áo blouse trắng rách nát, vẫn dáng người cao lớn khập khiễng.

Trên tay hắn là dao chặt thịt sáng loáng, dính đầy vệt máu mới.

Nhưng lần này, cái cổ cụt của hắn không trống rỗng nữa.

Một thứ gì đó quái dị đang mọc ra từ đó như một khối thịt xoắn vặn, với nửa là mặt người, nửa là đống bọt nước đen đặc.

Duy Khánh lùi lại giọng nghẹn đi

-B-bác sĩ...hắn ta biến đổi giống như hành lang ở đây...

Thứ đó dừng lại như đang quan sát bốn người, sau đó chẳng ngần ngại kéo lê dao lao thẳng về phía cả nhóm.

Kỳ Âm chắn trước ba người họ rồi ra hiệu

-Chạy về phía hành lang bên trái , đừng quay đầu

Dịch Hành gấp rút nhìn Kỳ Âm mà hỏi

-Còn cậu thì sao!?

Kỳ Âm cầm lấy thanh sắt rồi nhìn tên bác sĩ đó vẫn đang lao tới , anh không nhìn bọn họ mà chỉ lên tiếng

-đừng tin những gì các ngươi nhìn thấy

Giọng anh lạnh băng nhưng ánh mắt lại vẫn giữ sự cảnh giác cao độ còn cơ thể thì luôn vào thế chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Ba người kia không còn thời gian tranh cãi, chỉ chạy theo lời Kỳ Âm nói.

Duy khánh quay lại mà hét lên

-Tiểu Kỳ Âm !Nhóc nhất định phải sống sót cùng bọn anh biết chưa!?

Nhưng đáp lại cậu chỉ là tiếng rít chói tai do dao chặt thịt va chạm vào thanh sắt tạo thành...Bọn họ một lần nữa chạy trốn để tự cứu bản thân nhưng vô tình lại rơi vào vực thẳm.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 9: lạc mất khỏi nhau


Sau câu nói của Kỳ Âm bọn họ đã chạy bán sống bán chết, từng bước chân tuy rất nặng nề nhưng vẫn không khiến bọn họ ngừng bước.

Đến khi tiếng va chạm cùng tiếng gào thét của tên bác sĩ biến mất thì Duy Khánh mới dừng lại để thể thở

-Mệt quá...ha..ha, sao hai người không nói gì hết vậy...?

Duy Khánh lau mồ hôi trên trán rồi quay lại nhìn nhưng đằng sau cậu chỉ là một hành lang trống không khiến mặt cậu tái mét hẳn đi

-Tử An?

Dịch Hành?

Duy Khánh run lên cầm cậm, nhìn qua nhìn lại thì vẫn chẳng thấy bóng dáng nào

-Ahhhhhhhh, Mọi người đâu rồi!??

Duy Khánh quỳ xuống chống hai tay xuống đất, đầu cắm mặt vào sàn nhà run lẩy bẩy bắt đầu khóc than

-Toang rồi...một mình mình thì làm được gì đây, lơ là một cái thì bị lạc nữa rồi...

Bỗng nhiên có tiếng động như xương gãy vang lên, cậu trở nên run rẩy không dám ngước đầu lên.

Mỗi giọng nói oai oán vang vọng bên tai cậu

-Kỳ Âm...sao mày lại ở đây...mày đâu phải là người...chính mày đã hại chết tao

Duy Khánh im lặng, mồ hôi lạnh chảy dọc trên trán, ánh mắt cậu từ sàn nhà từ từ ngước lên nhìn cái bóng đen ấy...lại là nó, linh hồn vẹo đầu ấy.

Cậu chưa kịp nói thì bị thứ đó bóp chặt cổ , đè lên người cậu.

Hơi thở dần nghẹn đi, giọng nói từ miệng cũng kẹt cứng chỉ có thể bất lực phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Thứ đó vẫn nhìn cậu với ánh mắt căm hận, chất lỏng đen từ người nó dần chảy xuống mặt cậu.

Duy Khánh co rúm người lại mở trừng mắt nhìn thứ đen ngòm đang chảy trên mặt mình, cổ họng như bị siết chặt khi chất lỏng đen ấy dần chảy vào khoang miệng cậu.

Vị đắng và cảm giác nhơn nhớt khiến bụng cậu lộn xộn cả lên, tim thì đập nhanh vì ghê tởm.

Cậu cố gắng nén cảm giác buồn nôn, mắt nhắm nghiền, môi cố mím chặt để ngăn thứ chất lỏng đó tiếp tục trượt xuống.

Cảm giác nhơ nhớp bám vào lưỡi và cuống họng khiến cậu rùng mình liên tục.

-Tại sao...Mày không thuộc về thế giới này, tại sao mày lại xuất hiện...mày lại mang theo những thứ ô uế đó hại bọn tao, đáng hận, tao hận mày...mày nên chết đi.

Duy Khánh chẳng thể thở, ánh mắt tuyệt vọng nhìn đống chất lỏng đó từ từ chảy xuống toàn bộ người...ô uế gì?, Kỳ Âm chẳng phải chỉ là cái tên cậu mới đặt cho nhóc kia thôi sao?, tại sao thứ này lại gọi nhóc là Kỳ Âm?.

Nhóc đó đã làm gì bọn họ vậy chứ?

Duy Khánh có những câu hỏi trong đầu nhưng giờ cậu vẫn còn đang bị thứ này đè lên chẳng thể phản kháng, cậu không biết liệu bản thân có thể sống tới lúc đó để hỏi không.

Về phía một nơi nào đó, Dịch Hành dừng lại khi quay ra đằng sau nhìn vì cậu chẳng còn nghe tiếng ồn ào của Duy Khánh nữa, điều đó làm cậu cảm giác có điềm không lành.

Dịch Hành quay phắt lại chỉ còn là hành lang tối trống rỗng, cậu nhìn quanh mà kêu lên

-Duy Khánh!

Tử An!

Chẳng có tiếng gì đáp lại, sự im lặng kéo dài khiến cậu càng ngày càng cảm giác khó chịu trong lòng, cảm xúc dần rối loạn nhưng cậu vẫn nhớ về lời cha nói.

Thứ đáng sợ nhất là khi bản thân đánh mất sự bình tĩnh và đi theo cảm xúc, Dịch Hành hít một hơi thật sâu và cố gắng thật bình tĩnh để giải quyết chuyện này nhưng...

Một tiếng xoẹt vang lên và khi Dịch Hành nhận ra được bản thân bị gì...thì con dao mổ ấy đã đâm xuyên qua người cậu, đầu gối không kiềm được mà khụy xuống, đồng tử co lại một cách sợ hãi.

Cậu đã lơ là... và bị thứ y tá đó đâm trúng, máu dần thẫm đỏ chiếc áo sơ mi trắng.

Thứ đó thấy Dịch Hành ngã xuống liền cất giọng nói chói tai

-Bệnh nhân 404–Kỳ Âm...mày đã trốn khỏi phòng phẫu thuật, mày nên chết đi...chính mày là thứ quái dị, mày không ở trong phòng nghe lời...mày nên chết, mày phải chết!

Dịch Hành dùng tay cầm máu, ánh mắt có tia sợ hãi nhìn vào y tá đó, cô ta đã tự dùng dao mổ rạch miệng bản thân để có thể nói chuyền.

Máu đen từ trong miệng cô ta chảy dài xuống đất , khung cảnh thật quái dị và ám ảnh...Tại sao lại là cậu?, cậu không phải Kỳ Âm, thứ quái đó đang nói gì vậy chứ?

Rốt cuộc y tá này muốn gì ở Kỳ Âm và nhóm bọn họ.?

Cùng khoảng thời gian đó, Tử An dừng lại , anh chạy không nhanh nhưng cũng không thể làm lạc mất hai người kia.

Anh biết là bản thân đã rơi vào bẫy của bệnh viện này lần nữa.

Không biết phải đối mặt với thứ gì nhưng anh lần này cũng phải cảnh giác hơn nữa

Một cánh tay nắm lấy cổ tay anh thì anh lập tức nắm lấy nó rồi ném thẳng vào tường, Tử An tháo kính ra rồi tạch lưỡi

-lại là bọn bây

Đám vong nhi một lần nữa bám theo anh không một lời.

Có đứa không mắt, có đứa chỉ còn một mảnh thịt đỏ hỏn và có cả đứa vẫn còn dây rốn quấn chặt quanh cổ.Tất cả đều ngẩng mặt, miệng cười ngoác dài.

Từng đứa nhìn anh một cách kì dị rồi đồng loạt cất tiếng

-Anh Kỳ Âm không phải là người

-Anh không nên tồn tại

-Chúng ta đều giống nhau, không bao giờ được sinh ra

Tử An tạch lưỡi, hai tay vào thủ thế.Lần này anh không tha cho đám tụi nó nữa, Tử An cau mày nói

-Kỳ Âm sao.., thằng nhóc đó bận giúp tụi này rồi, không rảnh chơi với tụi bây

Một đứa nắm chặt vai anh thì anh liền túm lấy nó mà không thương tiếc ném xuống, lại thêm một đứa tới thì anh cũng đá bay đi .Tử An quay người cứ thế mà chạy đi không quay đầu, anh không sợ bọn nó chỉ là bọn nó quá đông khiến anh chẳng đấu lại.

Đành gác bọn nó sang một bên để kiếm hai người kia

Ba ảo giác, ba cảnh mộng, Những thứ đều được xoay quanh bởi bệnh nhân số 404.

Mang một cái tên mới là Hứa Kỳ Âm, anh đã tồn tại ở nơi này để trải qua những thứ mà không một con người nào có thể trải qua và giờ chính anh phải xóa bỏ những thứ liên quan đến sự tồn tại của mình .
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 10: Tiếng kim loại va chạm


Duy Khánh trải qua một cuộc đấu tranh trong đầu, tiềm thức thúc đẩy cậu phải tấn công, phải chống trả thứ đó trước khi cậu chết,móng tay nhọn hoắc của thứ đó lại càng đâm sâu vào cổ cậu hơn.

Tới khi gần ngất đi cậu chợt nhớ ra bản thân có mang theo vũ khí phòng thân, tay lục vào túi quần móc ra một con dao gấp rồi đâm thẳng vào cổ linh hồn vẹo đầu, thứ đó bắt đầu gào thét đau đớn buông cổ cậu ra, chớp thời cơ cậu không nhân nhượng mà đạp thẳng vào bụng thứ đó văng ra xa.

Duy Khánh lảo đảo gượng dậy, cậu ho mạnh một hơi, cổ họng rát buốt như bị dao cứa, từng ngụm dịch đen bị nôn ra cùng với máu tươi của chính mình.

Mùi tanh nồng nặc khiến dạ dày cậu co thắt dữ dội nhưng trong ánh mắt lại hiện rõ sự đắc thắng vì còn sống.

Một tay quẹt vết chất lỏng đen dính trên khóe môi , tay kia giơ thẳng con dao lên nói

-Thứ tới cái cổ còn chẳng giữ được, để tao làm mày chẳng còn đầu để vẹo ha...

Thứ đó bắt đầu đứng dậy, tay chân lảo đảo như chẳng có xương, tay bắt đầu cào cấu mặt bản thân hét lên những tiếng oán trách

-Đau quá....đau quá....Kỳ Âm ! mày phải chết!...mày phải chết!Tất cả là tại mày!

Tim Duy Khánh thắt lại, hai tai ù đặc nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng tay siết chặt con dao

-Kỳ Âm là Kỳ Âm, thằng nhóc ấy là đàn em của tao, muốn giết nó thì phải bước qua xác Duy Khánh này đi!

Linh hồn ấy lại chẳng mảy may quan tâm, từng bước đi tới một lần nữa muốn bóp chết cậu, lần này cậu nhanh tay hơn dùng xe đẩy cũ rít rỉ sắt kế bên mà đầy thẳng vào người thứ đó, cậu dùng con dao đâm thẳng vào vai thứ đó.

Lần này sự sợ hãi trong Duy Khánh dần biến mất vì thứ ma quỷ này có thể đối phó bằng những vũ khí bình thường thì cậu chẳng có lí do gì phải sợ cả

Duy Khánh chẳng chần chừ mà dùng con dao ấy chém cổ thứ đó và đúng như cậu nghĩ, thứ này giống như một chất lỏng có thể chém một cách dễ dàng nhưng chất lỏng cũng sẽ khiến nó lành lại một cách nhanh chóng, cậu bị thứ đó nắm chặt cổ tay rồi ném thẳng vào phòng bệnh không thương tiếc, lưng đập thẳng vào tường khiến cậu phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn nhưng nó vẫn không cho cậu nghỉ ngơi mà đứng thẳng trước mặt cậu , giọng nói thứ đó lại phát ra một cách kì quái trông đầu Duy Khánh

-Kỳ Âm...nếu lúc đó mày không xuất hiện tại bệnh viện này...chính bộ dạng thực sự của mày khiến thứ đó phát điên mà giết chết tụi tao

Duy Khánh mở trợn tròn mắt. cậu không tin một người chẳng có suy nghĩ của riêng mình, một người chỉ bị ngẩn ngơ và đi theo lời nói sẽ làm một thứ gì đó đến nỗi khiến họ thành một oán linh

-Câm đi!

Duy Khánh ngắt lời linh hồn đó, cậu lảo đảo đứng dậy nhìn thứ đó với ánh mắt kiên quyết và những hình ảnh Kỳ Âm mang một đôi mắt vô cảm nhưng lại giúp bọn họ thoát chết rất rất nhiều lần

-Dù chỉ mới gặp tiểu Kỳ Âm không lâu, nhưng tao biết rằng nhóc đó đéo phải thứ như mày

Duy Khánh im lặng rồi chợt nhớ ra một thứ gì đó

Đừng tin những gì các ngươi nhìn thấy

Cậu chợt nhận ra rằng câu nói của Kỳ Âm nói thẳng ra xung quanh bản thân chỉnh là ảo giác.

Ánh mắt cậu liếc nhìn thứ linh hồn đó khẽ nhếch môi nói

-Kết thúc ảo giác này thôi

Không nói nhiều, con dao xoay hướng chĩa về phía cổ mình rồi đâm thẳng vào, máu cứ thể bắn ra đồng thời cậu cùng tỉnh giấc

Mắt cậu mở to.

đồng tử co lại, hơi thở thì khó khăn vì sợ hãi với áp lực do vẫn còn cảm nhận được cơn đau của dao.

Trước mắt cậu chính là con dao gấp của bản thân , đang chĩa thẳng vào cổ mình vài phân nhưng hành động ấy kịp thời được một cổ tay giữ chặt lại.

Không ai khác chính là Kỳ Âm, cậu sợ hãi bỏ con dao xuống còn nhìn sang Kỳ Âm lắp bắp nói

-N-Nhóc k-không giữ anh lại chắc tự sát quá

Kỳ Âm nhìn cậu với ánh mắt vô cảm chẳng khác gì lúc mới gặp, anh khẽ nói

-Thứ đó...chết rồi

Hả?Thứ nào?Duy Khánh thắc mắc muốn cất tiếng hỏi thì nhận thấy trên vai Kỳ Âm có một vết thương lõm sâu do con dao chặt thịt, ánh mắt liếc sang một hướng bốc mùi máu tanh nồng nặc thì chợt tái mặt.

Tên bác sĩ không đầu ấy bị một thanh sắt đâm xuyên qua người mà cắm thẳng vào tường, máu tuôn ra như suối khiến cậu muốn ngất đi.

Duy Khánh ngước lên nhìn người đang đứng thẫn thờ ở đó mà có chút lo lắng trong lòng vì lời nói của linh hồn ấy vẫn quanh quẩn trong đầu cậu, cậu cũng nhìn sang Tử An và Dịch Hành nằm gục ở đó muốn lay họ tỉnh thì Kỳ Âm lại nói

-vô ích thôi...

Duy Khánh nghe vậy cũng chỉ im lặng, thầm cầu nguyện bọn họ sớm tỉnh dậy giúp cậu tìm hiểu rõ hơn về nơi này và cả Kỳ Âm
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
Chương 11: Máu đen


Sau vết thương sâu hoắm ở bụng, Dịch Hành đã mất đi khả năng phòng vệ, xung quanh dần trở nên mơ hồ.

Máu ứa ra chảy xuống từng giọt rồi hóa đen, Bản thân cậu chẳng kiềm được mà khụy xuống, âm thanh va chạm vang vọng khắp hành lang trống kèm tiếng thở gấp, từng nhịp tim đập loạn như muốn xé toang lồng ngực.

Dịch Hành cố gắng lấy lại ý thức nhưng giọng nói ấy một lần nữa vang lên làm cơ thể cậu như đông cứng.

-Xin mời bệnh nhân 404...đến phòng phẫu thuật

y tá đứng trước mặt, thân hình gầy gò trong bộ đồng phục trắng nhuốm bẩn, miệng bị rạch toạc đến tận mang tai, máu đen rỉ ra thành dòng.

Cô ta không dùng môi, mà phát ra âm thanh bằng những đường rách ấy, giọng ré lên, khàn đặc, chói gắt.

-Mày là ác quỷ...không ngoan ngoãn ở phòng bệnh ấy , mày lại trốn thoát một lần nữa...mày nên biến mất...mày nên chết đi!

Hơi thở Dịch Hành trở nên gấp rút, tay cậu áp lên bụng cầu mong chặn máu chảy thêm.

Dòng máu ấm chảy sền sệt tràn qua kẽ tay rơi lộp bộp xuống nền gạch xám rồi cũng dần hóa đen

"404...lại là thằng nhóc Kỳ Âm...Mình không phải nó!?"

Ý nghĩ ấy xoáy vòng trong đầu nhưng cơ thể không cho phép cậu ngừng lại.

Y tá quái dị đang tiến lại gần, dao mổ kéo lê tạo âm thanh rợn người như kim loại cào lên thủy tinh.Từng bước từng bước kéo lê đến chỗ Dịch Hành.

Tim cậu đập rất chậm như theo nhịp giày va chạm vào nền sàn, tiềm thức mách bảo cậu phải lùi lại nhưng càng lùi thứ đó càng bước nhanh .

Đến cuối cùng lưng cậu chạm vào bức tường lạnh toát, Dịch Hành nhìn quanh như muốn tìm lối thoát nhưng xung quanh cứ như bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn, những cánh cửa phòng bệnh đóng chặt, số hiệu bong tróc rơi vớt một cách méo mó như ký tự quái đản, trong ánh sáng chớp tắt liên tục của đèn trần, Cậu đã nhìn thấy những con số thu hút ánh nhìn

098 196 131 110 103 032 099 195 161 116 032 115 195 169 116 032 049 048 032 110 196 131 109 032 116 114 198 176 225 187 155 099

Kì lạ...tất cả các phòng bệnh lại có những con số không theo thứ tự, lại lập với nhau dường như muốn cho cậu biết một thứ gì đó.

Bắt buộc phải nhớ...nó sẽ giúp ít cho bọn họ sau này.

Nhưng thứ đó không kịp cho cậu nghĩ nhiều với lưỡi dao quét ngang , phản xạ cuối cùng của Dịch Hành chính là né đi khiến lưỡi dao chỉ sượt qua vai nhưng cũng đủ xé rách một đường dài

-AHHHHH!

Cậu gào lên đôi mắt trợn ngược.

Trong cơn đau bàn tay vô tình nắm được mảnh kính vỡ , tay siết chặt mặc máu chảy, cậu cắn chặt răng dùng hết sức đâm vào cánh tay y tá

-Chết đi!

Âm thanh thủy tinh xuyên da thịt vang lên phập một tiếng rồi chất dịch đen đặc phun ra như vòi, nóng hổi, sền sệt, bốc mùi tanh hôi.

Nó bắn lên mặt, lên áo, làm Dịch Hành nôn khan nhưng cũng khiến y tá khựng lại.

Một tràng cười rít vang vọng hành lang, máu đen từ cánh tay cô ta rơi xuống đất bốc lên mùi axit ăn mòn.

-Người không thoát được...ngươi không thể thoát khỏi số phận...người không được sinh ra

Dịch Hành tạch lưỡi nghiến chặt răng, tay với lấy con dao mổ mà thứ đó từng đâm cậu

-Im đi!

Máu chảy xuống từ cánh tay cậu nhỏ thành từng giọt một cách nặng nè.

Nhưng đôi mắt cậu lại ánh lên vẻ kiên định khác hẳn vẻ hoảng loạn ban đầu

-Mày đừng có nói về Kỳ Âm nữa!...tao còn mấy đứa cần bảo vệ! tao không quan tâm mày nói gì về nó, tao vẫn phải giết mày!

Cuộc giằng co cứ thế tiếp tục, dao mổ chém xé không khí ,từng nhát đâm thẳng xuống không lí do.

Dịch Hành thở dốc nhưng cơ thể vẫn tiếp tục nắm chặt con dao đâm vào y tá.

Hành lang xung quanh cậu bắt đầu biến dạng.

Tường chảy rữa thành thịt đỏ, trần nhà oằn xuống như ruột gan ,máu đen rơi xuống như mưa.

Sàn gạch nứt ra, từng bàn tay xương xẩu thò lên bấu chặt lấy chân Dịch Hành mà kéo mạnh

Cậu hoảng loạn, tay cần dao mổ chém vào cánh tay ấy rồi dùng chân đạp mạnh bàn tay xương ấy.

-Thấy chưa...không nơi nào chứa chấp ngươi ngoài bệnh viện này vì người chẳng bao giờ được sinh ra để chết.

Giọng y tá vang vọng một cách méo mó.

Máu từ bụng, vai và cánh tay của cậu hòa vào mưa máu đen khiến cơ thể dần nặng trĩu , đầu óc choáng váng và hơi thở đứt quãng nhưng cậu vẫn lẩm bẩm những con số đó.

Ánh mắt dần hiện lên một chút ánh lửa nhỏ

-Không được...tên đó nói rồi, không được tin chuyện gì, đây là ảo giác , nếu gục ở đây thì sẽ không bao giờ gặp lại được họ

Dịch Hành nhắm mắt rồi hét lên

-ĐÂY KHÔNG PHẢI THẬT!

TỈNH LẠI!!

Dịch Hành!!!

Không gian nổ tung như ngàn tấm gương vỡ , hành lang sụp đổ thành mảnh vụn, y tá hóa thành khói đen, tiếng cười rít bị xé nát trong hư vô.

Tất cả tan biến chỉ còn tiếng thở nặng nề của chính cậu.

Mí mắt nặng trĩu dần mở ra, hơi thở vẫn dồn dập , mồ hôi lạnh chảy thành dòng.

Dịch Hành nhận ra mình đang nằm trên nền đá lạnh, không có máu không có vết thương cũng chẳng có y tá.

Cậu ngồi dậy đảo mắt quanh thì thấy Duy Khánh rưng rưng sắp khóc, bản thân chưa kịp hỏi thì cậu ấy đã nhào vào lòng cậu nói

-T-trời ạ.. cuối cùng cũng tỉnh rồi...hồi nãy thấy cậu đổ mồ hôi quá trời làm tôi sợ chết đi được, Kỳ Âm bảo tôi nhét miếng vải vào miệng cậu tránh cậu cắn lưỡi nên tôi cứ lo cậu xảy ra chuyện gì đấy!!

Dịch Hành có chút ngạc nhiên, ánh mắt nhìn sang Kỳ Âm người đang ngồi thẫn thờ ở đó, hai tay ôm đầu gối, đôi mắt chỉ lỡ đễnh cùng đôi môi mấp máy nhưng không phát ra được tiếng nào.Bên cạnh Duy Khánh là cơ thể Tử An vẫn nằm đó không động đậy nên cậu khẽ hỏi

-Chưa tỉnh?

Duy Khánh nghe vậy rồi nhìn sang Tử An rồi gật đầu

-Phải để cậu ấy tự tỉnh, đều chúng ta có thể làm bây giờ lại ngăn chặn những tình huống mà cậu ấy có thể tự sát

Duy Khánh nhìn Dịch Hành rồi không kiềm được ôm cậu kể khổ

- Dịch Hành...cậu không biết đâu, một mình tôi nói chuyện với nhóc Kỳ Âm rất nhiều mà nhóc ấy chỉ trả lời được đúng một câu, cậu nghĩ tôi chịu nổi không cơ chứ huhu

Nói tới đó, Duy Khánh nhìn Kỳ Âm như đang trên mây mà ủy khuất nói tiếp

-tôi sắp tự kỷ tới nơi rồi đấy ,mấy cậu mà không tỉnh nữa là tôi đập đầu vào tường nằm chèm nhẹp tiếp luôn!!

Sẽ nằm một cục to đùng ở đó luôn á!

Dịch Hành nhìn Duy Khánh rồi thở dài, ánh mắt lo lắng vì sợ rằng đây cũng có thể là một ảo giác khác một điều khiển cậu...Nhưng có lẽ cậu nghĩ nhiều rồi.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 12: Hồ sơ bệnh án


Tử An siết chặt nắm đấm.

Tiếng bước chân Tử An trở nên dồn dập , mỗi nhịp vang vọng trong hành lang như thể kéo dài biến thành chuỗi âm thanh vô tận quanh quẩn trong tai.

Phía sau là những tiếng nói méo mó trẻ con vỡ vụn như từ cổ họng bị xé rách.

Bóng đen chớp tắt vặn vẹo dưới ánh đèn nhấp nháy vươn ra những cánh tay nhỏ bé bám lấy tường lết dọc theo nền nhà.

Tử An nghiến răng , hơi thở dần trở nên gấp gáp.

Đám vong nhi cuối cùng cũng lộ ra mặt tối của nó.

Chúng gào thét bám riết với tiếng cười rợn gáy đan xen trong tiếng khóc ngặt nghẽo.

Anh rẽ qua một hành lang hẹp và thấy một cửa gỗ mục nát với bảng số méo mó.

Một cơ hội tốt, Tử An hất mạnh cánh cửa gần nhất rồi đóng sập lại , lấy một tủ gỗ đẩy tới cửa phòng chắn ngang.

Đám vong nhi lập tức đập rầm rầm bên ngoài với tiếng cười oanh tạc cả bức vách.

Anh khụy gối thở dốc, máu từ vai và tay chảy xuống dính đầu áo .

Mắt anh nhìn quanh thì nhận ra đây sẽ là văn phòng dành riêng cho bác sĩ nhưng ánh mắt anh dừng lại khi thấy thứ trên bàn bệnh viện phủ bùi.

Là một tập hồ sơ, anh cố gắng đứng lên lảo đảo cầm lên phủi lớp bụi dày, trang giấy ngả vàng với chữ viết tay đã mờ cũng may là vẫn thấy được.

Ngày tháng ghi trên đầu là năm 1995.Đúng ba mươi năm trước

Anh cau mày trước chủ nhân của hồ sơ bệnh án này

–Bệnh nhân 404...là Kỳ Âm

Dòng chữ xuất hiện nhiều lần trong hồ sơ, nhưng tên thì bị xóa nhòa, thay bằng vết mực loang lổ.

Phần Tình trạng ghi vội: Không phản ứng với thuốc, cơ thể dị thường, tim đập ngược chu kỳ, không được khai báo, cấm xuất viện là thí nghiệm đặc biệt.

Tử An lật sang trang khác, là một bức ảnh đính kèm bằng kẹp rỉ sét, một tấm ảnh mờ nhòe của một cậu trai với gương mặt bị che mất một nửa nhưng anh vẫn nhận ra ánh mắt đen tuyền một cách vô hồn

-Kỳ Âm...

Anh lẩm bẩm rồi nhớ lại đôi mắt quen thuộc.

Vậy ra...Kỳ Âm bị nhốt ở đây không phải là trùng hợp, nhóc đó đã gắn liền với bệnh viện này tận 30 năm nay với cái danh "bệnh nhân 404, thí nghiệm đặc biệt"

Nhưng quan trọng hơn, ngoài kia tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội, cửa gỗ bị nứt toác , theo đó là một bàn tay xám ngoét thò vào chụp loạn xạ với giọng nói của một đứa trẻ

-Kỳ Âm...anh đã thấy chúng em vào lúc đó, anh đã thấy cách tụi em chết vậy anh vẫn không biết rằng bản thân anh cũng chẳng được sinh ra

Tử An nhanh chóng nhét hồ sơ vào áo vì biết rằng đây chính là manh mối để hiểu rõ hơn về Kỳ Âm và cả bệnh viện chết tiệt này.

Thấy bọn chúng cứ lúc nhúc ở phía cánh cửa, càng lùi lại thì có một bàn tay thò ra từ cái bàn làm việc nắm lấy cổ chân anh

Tử An tạch lưỡi, dùng chân đẩy cánh tay đầy máu đó ra rồi dẫm mạnh lên , anh đảo mắt rồi tìm cách thoát, anh phải tìm lại nhóm họ.

Cửa sổ thu hút anh hơn, khi cánh cửa gỗ bị đám vong nhi đó phá tan tành thì anh siết chặt tệp hồ sơ trong áo rồi nhảy thẳng qua cửa sổ.

Kính vỡ tan tành, một vài mảnh kính đâm vào người anh.

Cơ thể rơi vào khoảng tối mịt, cứ tưởng sẽ ngã từ lầu mà chết thì anh lại chạm phải nền đất cứng đau buốt đến tận xương.

Cơ thể tuy đã đạt giới hạn nhưng vẫn phải lồm cồm bò dậy, anh biết đây là ảo giác nhưng nếu có thể tìm được nhiều manh mối hơn trong ảo giác thì càng phải tận dụng. máu chảy từ nhiều vết cắt nhưng hồ sơ vẫn không sao , khi anh ngẩng đầu lên thì bản thân xuất hiện ở một căn hầm ngầm.

Xung quanh là những cái kệ với hàng chục lọ thủy tinh to chứa những bào thai méo mó nổi trong dung dịch đen.

Tất cả đều đang mở mắt nhìn anh, Tử An siết chặt nắm đầm rồi thở dài một hơi ánh mắt dần lạnh như băng

-Vậy ra...đây là ổ của bọn bây

Anh từng bước đi dọc dãy kệ rồi nhìn từng lọ thủy tinh đang chứa những bào thai méo mó, có những mảnh giấy gắn lên lần lượt là

3/4/XXXX

8/1/XXXX

27/2/XXXX

Theo như suy đoán thì đây chính là ngày mà những bào thai này chết, có những bào thai chết từ trong bụng nhưng có những đứa trẻ mới sinh.

Đúng như anh nghĩa, đống này và đám trên kia là một và nó cũng sẽ liên quan tới Kỳ Âm, nhìn qua lại một hồi, tay vô thức lục vào túi quần thì thấy chiếc bật lửa.

Thứ mà đồng nghiệp của anh nhờ giữ, anh nhìn những lọ thủy tinh ấy rồi cười khẩy

Tay cầm chiếc bật lửa từ từ cầm những tờ giấy cũ rồi đốt cháy nó.

Ngọn lửa bắt đầu theo tờ giấy đi lên cánh tay anh, khi nó từ từ rơi xuống bàn làm việc gỗ thì bốc cháy .

Tử An nhìn đám vong nhi đó bắt đầu quằn quại một cách đau đớn, anh càng cười một cách kỳ quái.

Ngọn lửa càng to rồi dần dần bao trọn lấy anh , Tử An chỉ nhìn rồi nói

-Đau đớn lắm nhỉ?

Nhưng đó sẽ chính là lý do tao càng muốn giết chúng bây hơn...

đôi lông mày nhíu chặt lại, Tử An mở trừng đôi mắt rồi bật dậy, anh nhận thấy cơ thể bản thân như trải qua ngọn lửa bị thiêu cháy và kế bên anh có một đốm lửa nhỏ.

Duy Khánh và Dịch Hành đã thiếp đi vì mệt, chỉ còn Kỳ Âm đang nhìn vào nhọn lửa tỏa sáng trong bóng tối.

Tử An vô thức sờ vào áo nhận thấy rằng hồ sơ ấy vẫn bên anh, anh thở phào rồi quyết tâm tìm ra sự thật về bệnh viện này
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 13: Giải mã


Sau một khoảng thời gian im lặng kéo dài giữa Kỳ Âm và Tử An, cuối cùng Tử An quyết định lên tiếng trước từ từ dò hỏi người trước mặt

-Nhóc ở đây được bao lâu rồi?

Đáp lại anh vẫn là một sự im lặng kéo dài, Tử An dần cảm thấy có chút ngột ngạt giữa bầu không khí này rồi nên đã chữa cháy bằng câu khác

-V-Vậy tôi nằm trước, khi nào nhóc buồn ngủ thì để tôi thay ca...

Ánh mắt Kỳ Âm dần chuyện động, sự chú ý từ đốm lửa chuyển sang Tử An rồi khẽ gật đầu.

Tử An thở phào rồi cũng chỉ lót miếng vải nằm xuống quay lưng vào ngọn lửa.

Đôi khi anh tự hỏi rằng, Kỳ Âm không phải là con người nhưng cũng không phải là linh hồn.

Rốt cuộc đứa trẻ này là thứ gì chứ...

-Tử An, anh dậy đi, sao mà ngủ sâu quá vậy?

Một giọng nói cất lên cũng vừa lay lay anh liên tục.

Tử An ngơ ngác bật dậy nhìn quanh

-Hả?

Hả? có ai đuổi theo nữa à?

Trước mắt anh là Duy Khánh và Dịch Hành cả hai người nhìn nhau rồi cười rộ lên.

Tử An xoa xoa thái dương, có lẽ hai ba lần bị đuổi dí khiến anh có chút mắc ám ảnh về tâm lý.

Dịch Hành nhìn anh rồi nói

-Ba người chúng ta đều gặp ảo giác, nên hên sẽ có được một chút manh mối...mọi người có gặp không?

Nghe Dịch Hành nói vậy thì Duy Khánh lên tiếng

-Tôi trước...trong ảo giác đó, tôi gặp một linh hồn bị vẹo đầu, thứ đó luôn bảo nhóc Kỳ Âm là thứ mang ô uế đến bệnh viện, rồi là hình dạng thật sự của Nhóc Kỳ Âm khiến thứ gì đó phát điên rồi giết tụi này... rồi gì nữa á

Tử An lấy một cuốn sổ tay trong túi áo blouse rồi ghi vào sau đó là Dịch Hành

-Nếu tới tôi thì lúc đó khi tôi bị y tá đè xuống bóp cổ, vô tình thấy một dãy số phòng rất rời rạc nhưng cũng rất kì lạ nhưng muốn cho tôi biết gì đó

Tử An nghe vậy thì đưa sổ cho Dịch Hành để cậu ghi vào.

Một lúc sau khi Dịch Hành trả sổ thì đã có một hàng con số dài, Tử An nhìn rồi lẩm bẩm

-098 196 131 110 103 032...

Mấy dãy số này thì có ý nghĩa gì chứ, Tử An có chút đau đầu mà thả cuốn sổ xuống, Duy Khánh cầm lấy rồi nhìn qua những con số này như chợt nhớ ra gì đó cậu nhìn Tử An rồi nói

-nếu không lầm thì đây là mã Ascii, một loại mật mã rất hiếm người sử dụng...từ từ để tôi xem kĩ đã nào.

Duy Khánh không ngờ tới giờ bản thân mới được thể hiện liền bắt đầu nhanh giải mã những dãy số.

Tử An và Dịch Hành cũng bắt đầu chăm chú nhìn

-096...tương đương chữ b, 196 với 131 là chữ ă và n, cứ thế từ từ...

Tử An nhìn một dãy số được thay đổi thành những dòng chữ thì ngạc nhiên, Dịch Hành có chút sợ sệt

-băng cát sét...10 năm trước

Dịch Hành nhìn sang Tử An rồi nói

-Nếu nhớ không lầm thì 10 năm trước bệnh viện đã xảy ra chuyện gì phải không?

Tử An khẽ gật đầu rồi nhìn Duy Khánh đưa cuốn sổ với khuôn mặt đắc thắng, anh vẫn không kìm được mà khen một câu

-Cậu giỏi thật đó, về mật mã Ascii cậu học ở đâu vậy?

Duy Khánh vỗ ngực tự tin nói

-Bí mật đó, nhưng anh gọi tôi một tiếng đại ca đi rồi tôi châm chút mà nghĩ lại đó nha haha

Tử An nghe vậy thì cũng chịu thua liếc nhìn bảo

-Xí, anh đây cóc thèm, tí nữa tôi bỏ cậu ở đây một mình cho ma kéo chân chơi

Tử An lấy ra tệp hồ sơ mà bản thân đã giữ được trong áo mang ra cho mọi người xem

-Cái này mới đặc biệt nhất...tuy trong là trong ảo giác tôi giữ món đồ này trong người nhưng cũng chẳng ngờ là có thể mang ra được

Duy Khánh nghiêng đầu tự hỏi hồ sơ này là sao thì Tử An bắt đầu lật ra

-Đây là hồ sơ bệnh án của 30 năm về trước, nhưng quan trọng...nó có tên của 404, nói thẳng ra là Kỳ Âm

Hai người kia có chút ngạc nhiên như không ngờ điều này sẽ xảy .

Tử An bắt đầu mở hồ sơ ra rồi cho bọn họ xem, vẫn như cũ, vẫn là bức ảnh của con người mờ nhạt với đôi mắt đen, vẫn là dòng chữ

thí nghiệm đặc biệt, nghiêm cấm xuất viện

Duy Khánh đọc xong những lần bị thí nghiệm của Kỳ Âm mà không khỏi xót xa, cậu lết sang chỗ Kỳ Âm rồi đặt tay lên vai nhóc đó nói

-Nhóc đừng lo, sau khi chúng ta ra khỏi đây, đại ca dẫn nhóc đi ăn đi chơi với mua đồ đẹp cho nhóc, giúp nhóc quên đi những lần bị chích chích như vậy ha

Kỳ Âm ngước lên nhìn đôi mắt ấy vẫn chỉ là một màu đen.

Không gian chìm trong im lặng, chỉ có tiếng tim đập gấp gáp của từng người, môi anh bắt đầu mấp máy ra vài từ

-...10 năm

-phòng bệnh...

-máu...

Duy Khánh nghe vậy thì thắc mắc, Tử An vội bịt miệng cậu lại rồi lắng nghe

-máu...

-...phòng bệnh

Tử An đứng lên rồi ghi chép , anh nhìn quanh hành lang tối đen rồi nói

-Mấy câu này chắc muốn dẫn ta đến một nơi nào đó có manh mối chăng?

Lời Kỳ Âm như sợi chỉ đỏ kéo cả ba đứng dậy, Duy Khánh đứng lên xung phong

-Lần này anh đây dẫn đầu đi kiếm phòng bệnh đó cho

Không biết sao chứ chắc do cả nhóm đầy đủ hết nên giờ cậu trở nên khá gan dạ hơn, đi về phía trước về một hướng vô định .

Hành lang dẫn tới một cánh cửa sắt đã gỉ, khóa han rỉ, nhưng không khó để Dịch Hành dùng thanh sắt bẻ tung.

Cửa mở ra, một căn phòng cũ kỹ hiện ra trước mắt.

Bụi phủ dày đặc, mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Bên trong, ánh đèn vàng nhạt chập chờn hắt xuống những giá sắt hoen rỉ, Bàn gỗ chính giữa nứt vỡ, trên đó phủ một lớp bụi dày.

Nhưng thứ khiến cả ba đều chết lặng chính là vật nằm ngay ngắn trên mặt bàn.

Một chiếc máy cassette với chiếc băng cát sét bên cạnh.Một chiếc máy cassette cũ kỹ, phủ đầy bụi, bên cạnh là một cuộn băng nhỏ.

Nhãn dán mờ nhưng vẫn còn đọc được số

2015

Tử An tiến lên gạt lớp bụi đi, ngón tay anh run nhẹ lần đầu tiên trong suốt chặn đường này, đôi mắt anh ánh lên một sự ngờ vực sâu kín

-Đây rồi...băng cát sét mà Dịch Hành nói

Duy Khánh lùi lại một bước, có chút sợ hãi

-Tôi cảm giác...nghe thứ này, sẽ có chuyện không hay xảy ra mất

Dịch Hành cũng đi lại, tay cầm lấy chiếc băng cát sét rồi để vào máy nghe khởi động lên

-Chúng ta không có đường lui đâu

Kỳ Âm vẫn đứng đó, đôi mắt anh cứ nhìn chằm chằm vào chiếc máy đang bắt đầu chạy , bắt đầu phát ra những tiếng rè rè nặng nề.
 
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 14: 10 năm trước


sau một tiếng rè kéo dài thì bọn họ đã nghe được một giọng nói

-Vào ngày 12 tháng 3 năm 1995, tôi là Lý Hải Thánh, là bác sĩ của bệnh viện này, đêm lúc 12 giờ bọn tôi vô tình chào đón một cậu trai khoảng chừng 21 tuổi, nhìn cậu nhóc ấy như mang một oán khí rất nặng sau lưng.Đôi mắt vô hồn luôn cảnh giác với những người xung quanh, tôi đã đến đó kiểm tra thì nhận ra đứa trẻ thật khác biệt

Giọng kể đều đều nhưng trong phòng , ba người nghe mà lưng tê dại.

Duy Khánh nuốt khan nắm lấy vạt áo mình hơi co người lại, giọng bác sĩ vẫn tiếp tục.

-Da trắng bệch như một linh hồn lạc vào.

Đôi mắt đen tuyền mang lại sự u ám bất thường , khi tôi nhìn vào cậu nhóc ấy cảm giác như nhìn vào một thứ dị dạng.Cậu nhóc không bao giờ nói chuyện, chỉ im lặng và im lặng.

Vì thương tình nên tôi đã đưa thằng bé vào viện sống

Một tiếng rè kéo dài một lần nữa rồi bắt đầu hiện lên giọng nói

-ngày 30 tháng 9 năm 2000, tôi không ngờ rằng đứa nhóc ấy lại rất kỳ quái, bọn tôi đã thử làm cho đứa trẻ những vết thương nhỏ nhưng cậu nhóc cứ như một chất lỏng, những đường dao đi tới đâu thì sẽ bắt đầu lành lại như chẳng có chuyện gì...kì dị, kì quái

-Tôi không thể nào hiểu được đứa nhóc ấy là thứ gì...tôi biết rằng cậu nhóc không còn là con người, nhưng nó lại càng đi ngược với khoa học

Giọng nói trong băng lại càng run rẩy sợ hãi như không tin vào chuyện bản thân từng trải qua.

Một tiếng rè kéo dài rồi dần thay thành giọng nói bình tĩnh một cách lạ thường

-Ngày 24 tháng 1 năm 2007...chuyện càng trở nên kinh dị, tôi đã nghe thằng bé nói chuyện nhưng là sau khi nhìn thấy một người mang thai...cậu nhóc đã sẽ luôn nói

"chết rồi...thì đừng đeo bám người khác"

-Quái lạ, sau câu nói ấy, người mẹ đó được kiểm tra lại và không ngờ đứa bé lại bị dây rốn quấn cổ rồi chết ngay trong bụng không ai hay, gia đình người mẹ ấy rất tức giận kêu oan đổ lỗi cho cậu nhóc là rủa đứa con của họ, đến nỗi tôi phải ra mặt xin lỗi và bồi thường...tôi đã từng nghĩ sẽ mang thằng nhóc ấy đến viện khoa học kiểm tra nhưng sự ích kỷ đã bảo tôi rằng cậu nhóc ấy là vật thí nghiệm hợp lý để chúng tôi có thể thử nghiệm thuốc lên người

Tiếng rè rè vang lên, tiếp theo là tiếng khóc dữ dội như đang hối hận

-tôi không nên làm vậy, khi nhốt thằng nhóc ấy lại rồi lấy danh là 404, tôi đã luôn mang thằng bé xuống phòng phẫu thuật ở tầng 0 để thử nghiệm thuốc rồi .Tôi nhìn đôi mắt đen ấy như đang âm thầm nghĩ đến chuyện gì đó...tôi không nên làm vậy, ngay từ đầu tôi không nên mang thằng bé vào rồi tự thí nghiệm lên người nó

một sự im lặng kéo dài, ánh mắt của ba người họ đổ về phía Kỳ Âm, người đang đứng dựa vào cửa kế bên nhìn bọn họ rồi cũng chẳng nói gì

-Ngày 13 tháng 8 năm 2015, tôi đã thấy nó, một hình dạng thật sự đáng sợ, méo mó, kinh dị.

Một thứ đã khiến tôi phải ám ảnh đến bây giờ chẳng quên ,khi tôi đã biết rằng đứa trẻ không già đi, không thế bị thương hay hấp thụ được thuốc.

Thì tôi đã thấy mọi chuyện dần chẳng đi theo khoa học và khi tôi thấy nó, đôi mắt đen xuất hiện giữa bóng tối, nó bước từng bước từng bước đến gần tôi.

Tôi đã la lên để cầu cứu nhưng rồi nhìn lại thì chẳng còn ai, cứ như tôi đã bị ảo giác, điều đó đã khiến tôi làm việc trong sợ hãi, sợ rằng khi hình dạng ấy của đứa nhóc đó xuất hiện một lần nữa thì tôi có thể chết ngay lập tức...

Một giọng nói vang lên thể hiện rõ sự hãi trong câu nói, từng câu từng chữ như đâm thẳng vào tim ba người.

Bác sĩ đó đã thấy gì để khiến cho một người minh mẫn dần trở nên mất trí điên loạn...bọn họ không hiểu

-...rè rè

Một tiếng rè rè lạnh lẽo vang lên, Duy Khánh đứng lên muốn đập máy nhưng Tử An đã nắm lấy cổ tay cậu rồi lắc đầu.

Sau một hồi im lặng thì bọn họ đã nghe thấy một thứ

-AHHHHHHH!!!, bác sĩ Lý tự tử rồi!! mọi người mau cứu bác sĩ Lý đi

-Cứu gì được nữa, đầu của ông ta bị chặt đứt rồi...mau báo cảnh sát đi!

-Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy!?

Trong đó lại những tiếng la hét gọi người, bọn họ dường như đã biết kết cục của người tên bác sĩ Lý này, Tử An ngẩn người nói

-Vậy ra...bác sĩ không đầu mà chúng ta gặp là bác sĩ Lý

Dịch Hành nhìn vào đoạn băng rồi nói

-vẫn còn nữa...

Một tiếng rè rè vang lên, cuối cùng là những tiếng la hét thất thanh.

Bọn họ nghe thấy những tiếng dao đâm tiếng máu chảy và cả tiếng cầu xin pha tạp vào những tiếng động va chạm do chạy loạn

-Bác sĩ Lý quay lại giết người rồi!

-Bác sĩ Lý, làm ơn đừng!!

-AHHHH!!!

Duy Khánh gần như muốn nép người mình vào ai đó để xoá bỏ sự tồn tại của mình mà run rẩy, cậu dường như đã thành công khắc hoạ ra hiện trường lúc đó rồi...

Một Khung cảnh khi từng phòng bệnh bị bác sĩ Lý bước vào và dùng con dao chặt thịt ấy giết từng người một, máu tanh vẫn còn ở bên ngoài hành lang, là những tiếng thét tuyệt vọng ngay trong bệnh viện.

Nhưng...lúc đó Kỳ Âm đã làm gì?

Và tại sao cảnh sát không tìm thấy được cuộn băng này?

Một tiếng rè vang lên lần cuối rồi cất lên một giọng nói

-Bệnh nhân 404...đến giờ uống thuốc

Dịch Hành đứng bật dậy, ánh mắt trở nên sợ sệt

-L-Là giọng của y tá vô diện...

Cuối cùng chiếc băng cát sét tắt ngúm, Tử An lại suy nghĩ thì lại càng sợ sệt.

Kỳ Âm là thứ gì khiến cho một con người tử vẫn hóa thành một oán linh sát hại cả bệnh viện

-Bệnh viện này...vào lúc đó đã không có lối thoát

Kỳ Âm sau một khoảng thời gian dài im lặng thì cất tiếng nhưng câu nói của anh lại có ý nghĩa gì?Không có lối thoát vào lúc đó nghĩa là sao?

Ngay từ đầu Kỳ Âm bước vào bệnh viện đã là điềm chết của họ rồi ư?

Tử An đứng dậy cầm lấy chiếc băng cát sét rồi bỏ vào túi áo...anh quay lại nhìn cả ba

-Trước hết, phải kiếm được lối thoát trước rồi tôi sẽ từ từ điều tra cuộn băng này

Bọn họ phải sống sót thoát ra khỏi đây, trước khi sự kiện ấy một lần nữa lặp lại.
 
Back
Top Bottom