Khác Học Trò Của Sherlock Holmes(Trinh Thám)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
110094465-256-k857156.jpg

Học Trò Của Sherlock Holmes(Trinh Thám)
Tác giả: asenerlupin02
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chỉ từ một giọt nước, người giỏi suy luận có thể suy ra khả năng của một đại dương hoặc một thác nước, tuy chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy chúng.

Như vậy, toàn bộ cuộc sống là một chuỗi mắt xích rộng lớn mà ta có thể biết bản chất của nó, nếu ta biết được một mắt xích.

Như tất cả mọi khoa học khác, suy đoán và phân tích là một khoa học mà ta chỉ có thể làm chủ sau một quá trình nghiên cứu lâu dài, bền bỉ.

Người mới đi vào lĩnh vực này nên bắt đầu bằng những vấn đề sơ đẳng: gặp bất kỳ ai, chỉ bằng vào sự quan sát, ta hãy cố tìm hiểu tiểu sử, nghề nghiệp của người ấy.

Tuy có vẻ ấu trĩ, nhưng thực ra sự tập luyện này rèn giũa các khả năng quan sát của ta và nó dạy cho ta biết ta cần phải nhìn vào đâu và phải tìm kiếm cái gì.

Móng tay, những vết chai ở ngón trỏ và ngón cái, ống tay áo, đầu gối quần, dáng đi, cách đứng đều là những thứ nói lên nghề nghiệp của một con người.



trinh-thám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Học
  • Vua Quỷ khóc (Uy Mục Dã Kí)
  • Kẻ Khắc Mặt Quỷ (Văn học Việt Nam)
  • Lí Luận Văn Học
  • Học Lịch Sử Để Hiểu Biết
  • trường học thiên thần
  • Học Trò Của Sherlock Holmes(Trinh Thám)
    Vị Khách Thú Vị


    Chương 1:Student Of Sherlock Holmes

    Nhà tôi sống ở đường 233A, khu hẻm Baker.

    Tôi làm nghề bác sĩ, và nghiên cứu 1 chút về tâm lý tội phạm.

    Công việc cũng đủ trang trải cho cuộc sống thường ngày, nhưng cần phải sắm những thứ cần cho sinh hoạt nên đòi hỏi tôi phải làm thêm nghề gì đó nữa.

    Tôi suy ngẫm cũng đã hai ngày lễ nghỉ phép trên chiếc ghế Đi-Văng cũ kỉ, suy ra không hành nghề bác sĩ thì tôi không thể làm nghề gì ngoài nó được nữa.

    Gia sản của ông tôi cũng chỉ là căn nhà 1 tầng này(ý là 2 tầng), tầng trên tôi cũng không hay dùng nên nghĩ tới việc cho thuê.

    Chỉ nghĩ tới vậy, tôi liền treo bảng cho thuê chung nhà.

    Vào buổi chiều 24 tháng 2 năm 1998,khi vừa từ bệnh viện trở về, 1 người đàn ông chạc 30 bằng tuổi tôi, mái tóc xoăn, không râu, gương mặt dài, vừa thấy tôi, anh ta chộp lấy đưa tay ra bắt, mỉm cười nói 1 cách thân thiết:

    - Thật vinh hạnh cho tôi khi ở cùng anh , bác sĩ.

    -Anh là...

    -Tôi là John Willson, theo học môn khoa học suy luận.

    -Điều gì khiến anh cho tôi là 1 bác sĩ.

    Anh ta mỉm cười:"Bác sĩ à, tôi có óc quan sát, hơn người bình thường, này nhé, mái tóc của anh hai bên đều đối xứng nhưng lại có 1 vết lõm ở hai bên, da anh trắng và người nồng nặc mùi cồn và hai bên tai lại đỏ ửng lên trong thời tiết mát mẻ thế này thì chắc chắn anh mang 1 vật gì đó ở tai trong 1 thời gian dài.

    -Thật thú vị, anh John, tôi là Turner Watson!

    -Oh !

    Watson!

    -Anh có vẻ ngạc nhiên!

    Có gì trong tên tôi chăng?

    -Không, không có gì!

    Đó là sự trùng hợp đến mức phải ngạc nhiên, anh bạn Watson!

    -Anh có thể nhận lầu!

    -Tôi sẽ trả cho anh 12 bảng anh 1 tuần!

    -Riêng anh là vị khách thuê lầu đặc biệt nhất mà tôi từng gặp!

    Tôi chỉ lấy 7 bảng Anh 1 tuần thôi.

    -Thật cảm ơn anh bs Watson.

    Sau cuộc đối thoại dài tầm cỡ 20 phút chúng tôi bước lên lầu, sắp xếp hành lí của anh ta, vỏn vẹn chỉ có vài thứ dùng để nghiên cứu hóa học và vài bao thuốc lá.

    Anh vlộ tìm 1 tờ giấy và 1 cây bút, viết 1 bức thư rồi gửi gấp cho ai đó.

    Khoảng 6h30 phút, tôi xuống lầu ngồi đọc báo trên chiếc ghế đi-văng cũ kỉ, chứng tỏ cho anh ta thuê nhà là điều đúng đắn.

    Khi đọc tới trang báo Times, tôi có nghe tiếng chuông cửa.

    Khi vừa hé ra, một viên cảnh sát mặc sắc phục cúi đầu chào tôi:"Chào ngài, tôi cần gặp anh John Willson tôi biết anh ta mới chuyển tới đây."

    -Chẳng lẽ...

    -tôi hốt hoảng.

    -Không! ngài hiểu nhầm ý của tôi rồi, tôi theo lệnh của thanh tra Geoger đến đây để nhờ anh ta giúp đỡ, chính chúng tôi mới là người xấu hổ.

    -Tôi có thể hiểu.

    Cũng vừa lúc đó, John chạy xuống lầu, phóng ngay xuống bếp, vọng lên:"Còn gì đễ ăn không anh bạn Watson thân mến!

    Tôi mãi suy nghĩ đến mấy cái công thức hóa học tôi vừa tìm ra, mà ai đang tiếp chuyện anh vậy tôi đói quá nên không kịp để ý.

    -John!

    Là tôi đây, người của thanh tra Geoger.

    Tôi mời anh ta vào nhà

    -Geoger ở Scottland Yard chăng?

    Anh ta vừa nói vừa bước lên phòng khách với ổ bánh kẹp nhỏ.

    John xin phép ngồi kế tôi.

    -Vâng, thưa ngài.

    -Lại đến nhờ vả, mấy điều này khá quen với các thanh tra thám tử Scottland Yard.

    -Đây là điều xấu hổ của chúng tôi.

    Thưa ngài!

    Hắn lại gửi thư cảnh báo cho chúng tôi, nhưng nội dung thì cốt gửi cho ngài.

    -Cái tên mặc bộ Tuxedo đen hay gửi thư cảnh báo trước mỗi vụ trộm nữa ư.

    Geoger chắc tức đỏ mặt.

    -Quả thật thanh tra Geoger không kiềm chế nổi khi đọc xong bức thư.

    -Hắn ta là ai!!?

    -Tôi hỏi.

    -Một tên trộm thú vị.

    -Ngài sẽ đến vào tối nay hay sáng mai!?

    -Tôi sẽ đến vào lúc 7 giờ rưỡi.

    Cho tôi địa chỉ

    -Đường 154A, bảo tàng Brixton.

    Xin phép ngài tôi phải về báo tin.

    Khi tiễn xong viên chức cảnh sát, anh ta tựa cửa hỏi tôi:

    -Anh đi theo tôi chứ, Watson!

    -Tôi không thấy hay cho lắm!

    -Không!

    Ngược lại, tên trộm này khá đặc biệt , anh hãy lập ra bảng nhật ký về người khách thú vị như tôi.

    -Nếu lời anh nói là đúng thì tôi rất sẵn sàng đặt bút viết lên cho cái vinh dự ấy, dù năng khiếu có biết đôi chút!

    -Anh đi với tôi nhé?

    -Đợi tôi lấy cái áo khoác và khẩu súng lục khi ông tôi còn là người lính của quân đội hoàng gia Anh.

    -Anh luôn đề phòng kỉ như thế ư !?

    -Đường phố London phức tạp lắm.

    -Có vẻ tôi sẽ cần mượn súng của anh!

    Còn nữa tiếng nữa chúng ta mới tới giờ hẹn, tôi có biết 1 quán ăn Trung Hoa rất ngon!

    -Tôi dường như là 1 con ma đói, tôi chưa ăn gì kể từ hồi trưa nay.

    Chúng tôi men theo lề đường London tới 1 quán ăn nhỏ, trong 25 phút nói chuyện tôi được nghe ít nhiều về những chuyện của Sherlock Holmes và cái tên của tôi giống tên vị bác sĩ, bạn của ngài ấy, đây cũng là lí do để tôi biết rằng anh ta ngạc nhiên về điều gì khi mới lúc đầu gặp tôi.

    Khi ăn xong, chúng tôi vội vã chạy tới nơi đã hẹn với viên thanh tra.

    -John, tôi chờ anh mãi từ khi cho người báo tin.Và ai đây?

    -Bác sĩ Watson, một người tôi mới quen!

    Tôi chào hỏi ngài thanh tra:

    -Tôi là Watson, Turner Wason!

    Hân hạnh được làm quen với ngài.

    -Hân hạnh được gặp anh.

    Nào!

    Bây giờ ta nên thăm viện bảo tàng Brixton này.

    Ngài thanh tra dẫn chúng tôi vào bảo tàng.

    Bảo tàng có 12 phòng trưng bày, mỗi phòng đều có dạng hình vuông, trang trí bằng chậu hoa Tulip và mấy viên đá quý chói mắt, thanh tra đưa chúng tôi đến căn phòng số 12,tại đây trưng bày viên đá có tên Crystal Silver, và 1 vài người Anh và Pháp."

    Anh John, từ trái qua anh Staverson, chủ bảo tàng này, người Anh, sinh sống tại đây, tiếp theo anh Myscal và anh trai anh ta Brucellosis, cả hai là người thiết lập hệ thống an ninh."

    Anh Staverson, đưa tay chào hỏi John:

    -Tôi là Staverson, chủ bảo tàng này, John!

    Thành tích của anh chúng tôi đã từ khắp nơi được nghe thấy.

    -Anh là người Anh à!

    -Vâng thưa ngài!

    -Hân hạnh gặp anh.

    Quay sang Geoger-chúng ta sẽ vào phòng riêng, anh hãy cho tôi xem lời cảnh báo.

    -Còn tôi sẽ cho người pha cà phê cho các vị tôi 1 vài bịch ở dưới phòng làm việc.

    Hai vị thiết lập hệ thống an ninh cũng dùng chứ!?

    -Vâng, làm phiền anh!

    Khi tôi và John bước vào phòng riêng tĩnh mịch.

    -Anh Watson tôi phiền anh có thể ra ngoài 1 chút chứ!

    -Thanh tra Geoger nói.

    -Tôi hiểu.

    John vội ngăn:

    -Không, Watson anh sẽ là công sự của tôi.

    Việc đó sẽ không hề gì nếu anh nói trước mặt Watson giống như tôi.

    -Được, John, đây là lời cảnh báo của hắn.

    -Xin phép ngài tôi được đọc:

    "Thân gửi các vị cảnh sát và ngài thám tử Willson

    Vào 8 giờ 30 phút, trong bảo tàng Brixton này, tôi sẽ lấy đi viên Crystal Sillver, tôi rất hân hạnh được đón tiếp ngài, nói thật ra tôi không trong mong nhiều lắm đến các vị cảnh sát kia.

    Chào ngài!

    Mark Vampire.

    "

    -Bức thư được gửi khi nào?

    -Vào sáng hôm qua

    -Ở đâu?

    -Cổng bảo tàng.

    -Ai nhìn thấy?

    -Anh Staverson.

    -Nghĩa là chỉ còn 1 tiếng rưỡi nữa.

    Bỗng lúc đó Staverson mang cà phê vào khéo léo mang từng cốc để trên bàn thật nhanh rôi xin lui ra.

    John kéo tay áo anh ta lại, hỏi:

    -Anh cũng uống với tôi chứ!

    -Vâng!

    Tôi sẽ ngồi chờ cà phê tới.

    Tôi vội đưa cốc cà phê của mình cho anh ta:

    -Anh hãy dùng của tôi, tôi không hay uống thứ này!

    -Xin lỗi anh!

    Chúng tôi ngồi hàn thuyên với nhau gần sát giờ hành động của hắn.

    John đề nghị tới phòng trưng bày viên đá và bảo để những cốc cà phê ở đó, không được rửa.

    Cỡ còn 2 phút anh chạy về phòng lúc nãy, thì thầm với viên giám định, rồi lại đi tới phòng trưng bày.

    Chỉ còn 20 giây nữa, bỗng 1 người giúp việc nữ hét lên, John, tôi, Geoger chạy tới nơi tiếng hét vừa phát ra, vừa tới nơi, tự dưng đèn điện bỗng tắt, John lại chạy tới phòng trưng bày viên đá mất dạng, trên tủ kính bảo vệ 1 tờ giấy trắng ghi rằng "Tôi đã lấy được nó!

    Mark Vampire.

    "

    John vẫn lộ vẻ bình tĩnh, cười nói:

    "Lupin của năm 1993"
     
    Học Trò Của Sherlock Holmes(Trinh Thám)
    Đối Luận


    Chương 2: Descendants Of Gentleman Lupine

    John lặng lẽ 1 hồi lâu:

    -Thanh tra Geoger anh đã cho khóa hết cửa lại chưa.

    -Tôi đã làm trước khi tới đây ngoài cửa chính ra.

    -Có ai được bố trí canh gác ở đó không?

    -Có chứ!

    Họ là người của tôi!

    -Anh hãy mở cửa sổ phòng số 12 nhé

    -Tại sao?

    -Đây là cách làm việc riêng của tôi.

    Sau đó, chúng ta sẽ lấy lời khai riêng của từng người.

    -Trừ những người giúp việc và cảnh sát của tôi?

    -Phải!

    Trừ người giúp việc và người bên anh

    -Anh Staverson, anh sẽ là người lấy cung đầu tiên.-John đề nghị

    - Thật vinh hạnh khi được hợp tác cùng các vị.

    -Mời anh vào đây!

    Khi John vào phòng, anh ta nói khẽ với thanh tra Geoger:"Tôi có chút việc.

    Xin rời khỏi đây vài phút!

    Việc lấy cung tôi xin nhường cho anh và Watson "

    Thanh tra Geoger và tôi đều chăm chú lắng nghe

    -Anh Staverson, lúc đó, tức lúc ngắt điện anh làm gì?

    -Tôi bàng hoàng và ngồi ở ghế Salon.

    -Anh có nghe thấy gì không?

    -Chỉ nghe tiếng ngài thám tử.

    -Còn gì nữa khống?

    -Không.

    -Tạm thời anh có thể ra khỏi đây.

    -Tôi xin phép ngài.

    -Tiếp theo là hai anh em thiết lập bảo mật.

    Tiếng chuông điện thoại của tôi reo, là tin nhắn của John:"-Anh bạn Watson của tôi thân mến!

    Hãy đến phòng số 12 nhé, nếu được!

    "

    Tôi vội vàng chạy đến phòng số 12,láng thoáng nghe cuộc nói chuyện trong phòng,có tiếng nói tựa như của John :

    - Anh Mark!

    Anh hãy bỏ lớp cải trang của ông Staverson, chúng ta có thể trò chuyện dễ dàng hơn!

    -Ngài nói gì vậy?

    John!

    -Thôi được nếu anh không muốn tôi cũng không ép anh nữa!

    Chúng ta có thể ngồi trên ghế sofa và đàm thoại về những điều tôi vừa nghĩ ra

    -Tôi không hiểu ngài nói gì, nhưng tôi lại thích nghe giả thiết mà ngài đã cố gắng gán tội danh siêu trộm cho tôi!

    Theo ý ngài, tôi sẽ ngồi đây nghe ngài nói!

    -Được!

    Đầu tiên nhé, anh Staverson!

    Theo lời anh giới thiệu về mình, anh là người Anh quốc!

    -Vâng!

    Tất nhiên!

    -Thêm nữa nhé!

    -Ngài cứ tự nhiên- giọng anh ta yếu dần

    -Nhưng thực chất anh là người Đức!

    -Giả thiết của ngài thật vớ vẩn làm sao!-Giọng đầy nổi khiếp sợ

    -Anh đừng vội!

    Sau đây là lời đã dẫn tôi đến kết luận anh là tên siêu trộm đó:"...

    Chúng tôi đã từ khắp nơi được nghe thấy!

    "

    -Thì sao nào!

    -Oh!

    Anh không biết sao!

    Đây là cách nói chuyện của người Đức, Người Anh và Pháp không hề có cách nói chuyện như vậy, chỉ có người Đức mới đặt động từ về cuối câu.

    -Cũng chỉ là giả thuyết suôn, ngài còn điều gì đễ nói nữa không?

    Nếu không xin mời ngài ra cho, tôi còn 1 số việc!

    -Còn chứ!

    Nếu kết luận về giọng nói, thì chưa đủ!

    Vì anh có thể giả giọng, và thay đổi cách ăn nói, tôi không biết anh vô tình hay cố ý để lộ, điều đó bắt buộc tôi phải tìm thêm chứng cứ!

    -Nó là gì?

    -Là thứ đang ở trên những đầu ngón tay của anh!

    Không ai đi cải trang người khác mà để lộ dấu tay được, nếu người bị cải trang không hay biết gì thì cảnh sát sẽ cho rằng người đó đã bị cải trang, và nhắm tới những dấu tay mà hắn chạm vào những vật thiết yếu,như:cái bút, cái ghế,... rồi đối chiếu trong những dấu tay ở quốc tịch công dân bằng máy tính của sở cảnh sát quốc gia, người ta sẽ biết tên và địa chỉ người đó.

    Và thứ thiếu trên những ly cà phê mà anh pha cho chúng tôi, chắc hẳn người trần ai cũng có: dấu tay, khi nãy tôi cố ý để anh bị hỏi cung trước là để có thì giờ nhận kết quả giám định sơ bộ, cuối cùng, theo như tôi mong đợi, cốc của mỗi người đều có vân tay, trừ cốc của anh bạn mới tôi, Watson, đáng ra cái cốc đó phải có 2 dấu tay nhưng chỉ có dấu tay của của bác sĩ thôi, điều này cũng chứng tỏ anh là tên trộm Mark Vampire đó!

    Một giọng cười nhẹ, đẩy bầu không khí căng thẳng hạ xuống 1 cách tối thiểu nhất.

    -Đúng như ngài nói tôi là Vampire, Mark Vampire, 1 Vampire như tôi thì sao lại có dấu tay của người trần chứ!

    -Tôi không quan trọng đến điều đó, chỉ cần anh đưa cho tôi viên đá, và tôi sẽ nói tốt cho anh trong phiên tòa lần tới!

    Watson anh có thể vào được!

    Ngàn lần xin lỗi anh!

    Anh có thể đưa người bạn chiến hữu của ông anh cho tôi mượn 1 lát được không!?

    Tôi vội vàng đi vào phòng đưa cho John cái mà anh ta cần, tên siêu trộm Vampire nói với giọng đùa cợt:

    -Ngài thám tử John thân mến!

    Ngài sẽ hạ tôi bằng thứ vũ khí chết người đó ư!

    -Không, nếu vậy thì chiếc ghế bị cáo đó sẽ dành cho tôi mất!

    Với lại đây là người bạn của Watson, tôi không muốn nó phải vấy máu của Lupin năm 1993.

    Nó chỉ là lời cảnh cáo nhỏ với anh thôi

    Mark vui vẻ nói tiếp:

    -Viên đá ấy thì tôi sẽ trả, đó không phải thứ tôi cần, còn đi cùng với ngài đến tòa phán xử ư?

    Không!

    Không!

    Ngài John!

    Tôi cần phải ngắm nhìn bầu trời London hoa lệ về đêm!

    Vì bộ óc thông thái của ngài, tôi xin gợi ý về viên đá đó ở trên bàn gỗ bằng sồi này, và bây giờ xin phép ngài.

    Nói xong, hắn chạy nhanh ra cửa, bay bằng dù lượn, bóng đen của hắn hòa vào ánh sáng hư không, bầu trời đầy sao không thua gì màu sắc rực rỡ của phố London, khung cảnh mê hồn có thể đưa ta vào giấc ngủ chỉ trong chốc lát.

    Tôi với anh đi ra căn phòng bảo tàng đó:

    -Hắn là con quỷ không có dấu tay giống chúng ta ư, John!?

    -Là băng dính đấy, Watson thân mến!

    -John!

    Anh có thấy ngài chủ bảo tàng đâu không, tôi muốn hỏi anh ta 1 vài việc nhỏ-thanh tra Geoger tới bên John hỏi

    -Điều đó không cần thiết nữa ngài thanh tra!

    -Tại sao?

    -Có hỏi thì ngài ta vẫn không biết gì đâu.

    -Tôi vẫn chưa hiểu.

    John chỉ mỉm cười, lắc đầu bỏ đi

    Geoger vẫn còn hỏi tiếp:

    -Còn viên đá và tên trộm!?

    -Tên trộm bỏ đi rồi, viên đá thì nhờ anh tìm hộ, hắn có để lại gợi ý đây.

    Anh đưa cho ngài thanh tra tờ giấy, rồi quay sang tôi:

    -Watson chúng ta sẽ trở về nhà bằng xe ngựa.

    Khi trở về nhà anh ta ngồi ở ghế sofa, tôi có vài việc muốn hỏi anh nên cũng ngồi xuống nhưng ở phía đối diện:

    -Anh John này tôi có vài câu hỏi thắc mắc để bổ sung vào ký sự mà anh đề nghị tôi viết nhưng còn vài chỗ tôi chưa rõ lắm.

    -Anh cứ việc hỏi, tôi sẵn sàng trả lời!

    -Điều thứ nhất, anh làm việc cho cảnh sát không công ư?

    -Bù lại tôi được một tinh thần phấn khởi.

    -Thứ hai, cái gợi ý đó là gì vậy John

    -Ồ!

    Xin lỗi anh nhé Watson, đáng lẽ tôi phải cho anh coi nó trước khi đưa cho cảnh sát!

    -Không sao, điều thứ ba và là điều cuối cùng tôi muốn hỏi:Anh đã giải ra mật thư đó chưa!?

    John ngó nhìn tôi thoáng qua, rồi đưa chân gác lên lò sưởi, ngồi theo cách rất thoải mái

    -Có chứ, Watson!

    -Nó như thế nào tôi muốn nghe lắm

    Anh bắt đầu giải thích:

    -Trong gợi ý có ghi rằng căn phòng hình vuông và là nơi luôn luôn để V bằng S.Theo anh là gì?

    -Nhắc tới hình học thì phải suy tới diện tích và chu vi của nó!

    -Đúng đấy Watson!

    Còn đoạn sau theo anh là gì?

    -Tôi không thể hình dung nổi, đầu óc tôi cứ rối dần lên.

    -Không khó đâu anh bạn!

    Là còn số 4,anh hãy tính xem diện tích và chu vi của nó với cạnh bằng 4

    -Vậy thì tôi đã hình dung ra nó, chúng đều có đáp án bằng nhau và đơn vị cũng không có nên suy ra căn phòng số 4 là căn phòng có đầy đủ điều kiện đó.

    Nhưng còn nơi cất.

    -Là hoa tulip giả, nó cũng đáp ứng đủ điều kiện ở câu cuối cùng sau:"Chiếc hộp kho báu sẽ tự mở ra khi ánh bình minh chiếu rạng vào nó"

    -Sao anh lại không đưa những lời suy luận vừa rồi cho cảnh sát, lỡ họ...

    -Không sao đâu!

    Họ có đủ thông minh để giải ra nó, nhưng nếu không giải được thì họ sẽ cho lục từng phòng một, với lại có cho họ biết tôi được gì chứ!

    Ngoài cái tựa báo ngày mai sẽ đăng là:"Thanh tra Geoger đã giải ra mật mã"và đầy những lời xu nịnh cho vị thanh tra Scottland Yard chứ.

    -John vừa nói vừa cười, anh đứng lên, đi lên lầu, ngã ngay vào giường đánh 1 giấc ngon lành, còn tôi thì vẫn đó tới khuya.

    Sáng hôm sau, tôi mua 1 tờ báo, hối hả bảo Willson:Đúng như tựa báo hôm qua anh nói!

    John nhếch mép cười gằn:

    -Thì tôi đã bảo anh mà! 😁

    Hết, đây là lần đầu mình viết truyện nên văn phong và lỗi lặp từ còn tệ lắm, thú thật với các bạn đọc, cái bằng chứng để bắt tên vampire thì mình ăn cắp ý tưởng ở trong Conan-Thám tử lừng danh.

    Nhưng mình rất mong các bạn ủng hộ truyện của mình.

    Và điều này nữa bạn đọc nào biết đường xá London thì cho mình biết với nhé mình sẽ áp dụng vào tập sau.

    Dở thì Coment nêu ý kiến ha, hay thì Like và... thôi khỏi Share đi (*^﹏^*).
     
    Học Trò Của Sherlock Holmes(Trinh Thám)
    Hội Nhện Đen*


    *Hội Nhện Đen: là hội ở New York.

    Tại đây các luật sư, nhà văn, và vài người có trí thức tới tham dự để thi nhau phá những vụ án mà khách mời đưa ra.

    Đây là tác phẩm của nhà văn Isaac Asimov, nhân vật chính của chuyện chỉ là 1 người bồi bàn già ngoài 60, tuy làm việc hầu bàn như 1 người máy nhưng thật ra ông ta có thể dễ dàng giải ra những vụ hóc búa, tác phẩm đã được viết rất lâu nhưng hãy cùng John quay ngược quá khứ nha!!!.

    Chương 1:Người Bồi Bàn Già

    ***

    Ngày thứ 2, tháng 4,năm 1998, trời mùa hạ thật xanh trong và cao.

    Khắp các dãy nhà ở London, từ những khu ỗ chuột tới những kiểu nhà mang phong cách Ý và đối xứng theo kiễu Pháp, đều được phủ màu vàng nắng của chúa trời.

    Hôm đó tôi ngồi ngoài cửa trên chiếc ghế lật đật( Không nhớ tên nó, nói đại)

    Khoan khoái nhìn ra ngoài đường, ngắm cái khung cảnh của mùa hạ tạo nên.

    Cả buổi sáng John không hề ra khỏi phòng mình.

    Tôi cũng chẳng lo mấy, vì từ khi chuyển đến đây việc này cũng không có gì là lạ, anh ta mãi cắm đầu vào mớ công thức hóa học đến nỗi quên ăn sáng, từ phòng thì luôn phảng phất mùi axit và dầu cồn.

    Tôi cứ mặc kệ, nói sao thì John cũng chẳng bỏ được thói quen xấu ấy.

    Bỗng 1 bàn tay chộp lấy vai tôi, là John, anh ngồi trên bậc thềm, cũng như tôi anh ta cũng ngắm nhìn nó.

    -Thật là đau với những miếng dán canxi.Ước gì tôi được hút 1 điếu xì gà Ấn Độ.

    Thật là thảm họa với hệ thần kinh.

    -Nhưng lại là may mắn của hệ hô hấp.

    Anh chỉ nhấc mép cười, tôi thấy làm lạ vì anh rất thích thuốc lá, hôm nay có vẻ kiêng cữ, hỏi:

    -Hôm nay sao vậy?

    -Chuyện gì ?

    -Anh bỏ thuốc à?

    -Không!

    -Ôi trời!

    Đây mới đúng là anh bạn John tôi biết!

    Nhưng có chuyện gì với anh vậy?

    -Tôi chỉ muốn để đầu óc mình thư giản khi đi dự "Hội nhện đen" thôi.

    - Hội nhện đen!?

    -Anh hãy vào giá sách, tìm cuốn từ điển và quay về phòng của mình, nó rất hay, tôi khuyên anh nên đọc nó!

    Tôi nghe theo John, vào giá sách của anh ấy rồi trở về phòng.

    Quả thật ông Isaac là người có tài, các bí ẩn đều được 1 người hầu bàn giải ra hết tất cả, khi đọc đến trang thứ 253 mắt tôi đờ dần, tôi thiếp đi trên ghế đi-văng.

    Và...

    -Watson dậy đi!

    -có tiếng John gọi

    Tôi mở mắt ra, thấy bóng dáng của Willson cao lêu nghêu như gã nghiện thuốc phiện.

    Anh lay tôi, tôi chợt tỉnh dần.

    -Watson, dậy đi 4h30 sáng rồi, chúng ta sẽ không kịp chuyến đi từ London đến New York mất.

    Tôi ngẩng đầu lên, mắt vẫn còn đờ đẫn, hỏi anh ta với giọng yếu ớt:

    -Chúng ta làm gì có vé tàu chứ!?

    -Đừng lo! thanh tra Geoger mua vé cho chúng ta rồi, anh ta là người mời tôi đến đó.

    Vừa nói anh ta vừa choàng cái khăn cổ, tôi đi rữa mặt và chuẩn bị 1 tí tiền, không hiểu tại sao tôi lại hứng thú với việc này đến thế.

    -Nhanh lên, tôi đã gọi bác xà ích rồi!

    -Tôi sẽ ra ngay.

    Chúng tôi leo lên xe, chạy ra sân ga, tại đó thanh tra Geoger đã chờ chúng tôi sẵn.

    Vào khlảng 5h15 phút thì tàu chạy.

    -Mấy miếng dán Canxi có làm anh đau nữa không?

    -Miếng dán Canxi nào!?

    -Hôm qua...

    Bỗng nhiên tàu lửa ngừng chạy, đã đến ga của thành phố không ngủ-New York.

    Tôi có cảm giác hỏa xa đến nhanh hơn bình thường

    -Chúng ta còn hơn 11 tiếng nữa mới đến 6 h như trong lời nhắn đã viết, anh John và bs Watson, hai anh muốn đi đâu, đừng lo bữa nay tôi khao, hai anh cứ tự nhiên!

    -Chúng ta nên ăn sáng đã.

    Tôi vẫn chưa có gì bỏ bụng!

    -Hai anh muốn ăn gì món Pháp hay Ý.

    -Cả hai-John vừa cười vừa trả lời.

    Thanh tra Geoger dẫn đường, dường như những quán ăn ở New York đều đóng cửa hết, trừ ra quán Mirano.

    Thật trùng hợp đây cũng là địa chỉ đã hẹn trong lời nhắn,vị thanh tra thật sự ngạc nhiên.

    Chúng tôi đều bước vào quán, bước tới 1 cái bàn tròn, 1 người đàn ông đã ngoài 60,tuy tóc bạc trắng nhưng trên mặt không lấy 1 nếp nhăn, tiến tới

    -Các vị dùng gì?

    Ngài thanh tra, vị bác sĩ, và nhà hóa học?

    -Tại sao ông nghĩ chúng tôi như vậy.

    -John hỏi

    -Thưa các vị, đây không phải là phong cách làm việc của tôi, xin mời các vị chọn, chúng tôi đều kê sẵn trong thực đơn.

    -Món Pháp, thưa ông!

    -Sẽ có ngay!

    Khi người đàn ông đó bỏ đi, John cười 1 cách khoái trí, miệng lẩm bẩm không ngừng:"Thật vinh dự!

    Thật vinh dự!

    "

    Vài phút sau, ông ta trở ra, cái tác phong nhanh nhẹn như con sóc và cẩn thận, ân cần như 1 người máy, khó có thể nghĩ ông ta đã ngoài 60.

    -Vào khoảng 6h, các vị sẽ ngồi bàn này chứ -người đàn ông hỏi.

    -Chúng tôi có giấy mời và điều đó là tất nhiên khó có thể kiếm chỗ ngồi như ở đây.

    -thanh tra nói

    Ông ta lui ra,John quay sang hỏi Geoger:

    -Anh được mời tới đây à?

    -Một nhóm bạn chuyển giấy mời cho tôi, ngoài anh ra và Watson ra tôi không biết mời ai đi theo nữa.Nói trắng ra tôi không có khả năng như anh!

    Tôi vẫn cứ nhìn vị bồi bàn đó, cảm giác này tuy không thể cảm nhận được nhưng tôi luôn thấy rằng lòng kính trọng cứ trào dâng trong tôi mỗi khi nhìn người bồi bàn già ấy.

    Còn tiếp.
     
    Học Trò Của Sherlock Holmes(Trinh Thám)
    Hội Nhện Đen


    Chương 2:Khoa học suy luận

    Thời gian ngày hôm ấy trôi thật nhanh, thoắt 1 lúc đã 6h tối, chúng tôi ngồi nói chuyện suốt 1 thời gian dài như thế ư?

    Điều này kì lạ không thể tưởng tượng nổi!

    Nhưng tôi chỉ quan tâm tới nó một chút thôi bởi đầu óc tôi không muốn nhắc đến việc vừa nghĩ trong đầu nữa.

    Ông bồi già ấy trải khăn bàn rồi lại ngồi ở vị trí cũ.

    Giờ tập hợp của những người trí thức vừa đến.

    Tôi rất ngạc nhiên khi những người ấy tới đây chỉ vì giải 1 câu đố hay vụ án nào đó.

    John vẫn ngồi đó với kiểu rất ư là thoải mái:Chân trái anh gác lên đầu gối chân phải, hai tay dựng trên chiếc chân của anh, đan vào nhau.

    Còn Geoger, tỏ ra mệt mỏi sau chuyến đi và tới đây chỉ vì hiểu rõ cái Hội Nhện Đen này

    -Thưa các vị... .-Một giọng nói làm thu hút sự tập trung của mọi người- Sau đây chúng ta sẽ theo luật hàng tháng của cái mà chúng ta gọi là Hội Nhện Đen, nơi tập hợp những người có trí thức trong xã hội.

    Giọng nói đó làm Geoger biết ngay là của thanh tra vùng Glasgow anh ta tức điên không chịu nổi vì ông ta hay chế nhạo những người ở Scottland Yard.

    Cái tâm trạng của anh đều được thể hiện trên khuôn mặt dài đang cau có.

    -Các vị không ai có những mật mã hay cái gì đó tương tự sao, thật thất vọng!

    -giọng đầy châm chọc-để tiếp nối ngày hội đêm nay, ban tổ chức hội sẽ đưa ra 1 trò chơi, luật chơi rất đơn giản, nhưng hãy đễ ông chủ quán giảng giải(t/g: thanh niên cứng).

    Ông chủ quán bắt đầu giải thích, John đễ hai chân xuống đất, vừa nghe vừa móc bao thuốc xì gà, châm châm đốt.

    -Thưa các vị, luật lệ cũng không có gì đặc biệt mấy nhưng đây là 1 câu đố hóc búa, nên ban tỗ chức sẽ gia hạn thời gian cho các vị vào 6h30 ngày hôm thứ 3,tức chỉ có 3 ngày nữa, sau đây là thứ chúng ta quan tâm.

    Anh ta đem ra 1 tờ giấy, phát cho bàn gần nhất, rồi nhờ họ chuyển tờ giấy cho bàn khác, khi đến bàn chúng tôi, John gạt điếu thuốc đang hút dỡ vào cái gạt tàn đem sỗ tay ra viết lại những gì có trong tờ giấy ấy.

    -Thưa các vị, đó là câu đố cũng là lời nhờ vả của những thanh tra vùng Glasgow, một án mạng sãy ra ở tòa nhà...

    đường Manchester.

    Chúng tôi chỉ cho các ngài biết được điều đó thôi!

    Hãy quay lại đây vào ngày đã hẹn những con nhện đen!

    Khi ra về, Geoger cười vui vẻ, cái gương mặt cau có hồi nãy đã giãn ra

    -Có gì làm anh vui thế!

    -Thật buồn cười John à, cái thằng thanh tra sứ Glasgow có ngày cũng phải nhờ vả đến người khác.

    Nhìn vẻ mặt tươi cười của anh ta, thanh tra Glasgow chỉ đỏ mặt khi đi ngang qua, John lắc đầu, bước đi, tôi hỏi John:"Giờ chúng ta sẽ đi đâu"

    -Cậu có thấy đói không?

    -Nhắc đến tôi chưa ăn tối!

    -Chúng ta hãy vào đây ăn đã rồi về, việc điều tra mai 4 h sáng chúng ta sẽ đi.

    Cái cách cư xữ này, hình như anh ta có vẻ không quan tâm tới câu đố của ông chủ quán hay anh ta muốn thư giản đễ bắt tay điều tra vào ngày mai.

    Geoger hỏi

    -Sao đi sớm vậy.

    -Vì đây là thành phố không ngủ mà!

    Chúng tôi quay trở lại quán rượu.

    -Các vị sẽ giải vụ này thế nào?

    -người bồi bàn hỏi

    John ân cần nói:

    -Thưa ông Herry, chúng tôi dự định ngày mai sẽ đến địa điểm gây án mà chủ quán rượu đã nhắc tới.

    -Xin các vị cho ông già này theo chân các vị, được không!

    -Không! ngược lại mới đúng.

    Khi người bàn lại quay về chỗ bàn somilier, hướng dẫn từng vị khách cách pha cocktail 🍸 và tên từng loại 🍷.

    -Ông ta có gì mà anh phải quý mến?

    Chỉ là tên somilier già nua, vô tích sự.

    John lườm ánh mắt sang thanh tra Geoger.

    Cảm thấy mình vừa nói ra gì đó không đúng, anh ta cúi mặt xuống bàn, nóc luôn li rượu wisky.

    Chúng tôi xin ngủ tại quán vì không thông thạo đường phố London lắm.

    Vào đúng 3h45 sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn họ, quay ra quầu bar, cái mái tóc bạc trắng và dáng pha rượu chuyên nghiệp như một somilier thực thụ, tôi tiến tới:

    -Chào buổi sáng ông Henrry.

    Chúc ông một ngày tốt lành.

    -Chào cậu!

    Cầu chúa che chở, bảo vệ cậu.

    Cậu có muốn uống silver bullet không, hôm nay là ngày thanh tẩy!

    -Có, mời ông uống với tôi 1 ly.

    Ông không phiền gì chứ?

    -Xin lỗi cậu tôi không thể uống rượu trong khi làm việc.

    -Không sao!

    -Watson à!

    Hôm nay anh dậy sớm nhỉ?

    Tôi giật nảy mình, John đi về phía tôi, ngôi trên chiếc ghế, cất tiếng chào ông Henry:"Chúc ông 1 buổi sáng tốt lành!

    "

    -Chúc cậu tốt lành.

    -Cậu chuẩn bị đi, sắp đến giờ rồi?

    -Còn Geoger!?

    -Ngủ như con nhợn con!

    Ông Henry giao quán cho 1 người hầu bàn.

    Chúng tôi và ông ấy đi trên chiếc xe hơi.

    Chạy theo hướng quay về London, rồi từ London chạy lên phía nam để tới vùng Glasgow.

    Tới 1 căn nhà mới toanh,đồ sộ và lộng lẫy trông không khác gì một lâu đài của vua Napoleon III(nói cho hay thôi, biết đéo gì ^ω^ )

    Tôi khen thầm:

    -Thật tuyệt vời!

    Chúng tôi nhấn chuông, người hầu chạy ra hỏi:

    -Các ngài là ai?

    John trả lời:

    -Chúng tôi là cảnh sát London, xin gặp chủ nhà 1 chút!

    -Ngài hãy đợi ở đây!

    Người gia nhân chạy vào, từ trong nhà tôi còn nghe 1 tiếng chửi rủa:" Thật bực mình, lần này là thứ mấy trong tuần rồi, lũ cảnh sát khốn kiếp, chừng nào mới để ta yên đây, phiền phức!

    "

    Nhưng trái lại với câu chửi đó, ông chủ nhà chạy vào phòng thay đồ thật lịch sự, cổ mang vòng vàng thật, tóc vuốt keo thanh lịch(chờ xíu: phải công nhận thị lực của mình hơn 6.6 🙂))

    Ông ta bước ra cửa, mời chúng tôi vào, tiếp đãi đàng hoàng rất ra dáng chủ nhà mến khách, nhưng thực chất bên trong tôi cũng vừa biết hắn ta là 1 người gian xảo.

    -Các vị tới đây làm gì nữa?

    Mọi chuyện tôi đã nói hết ở đồn cảnh sát rồi mà!

    -Hắn nói

    John chìa tay ra với cuốn sổ tay và lật đúng trang ngày hôm qua anh đã cặm cụi viết.

    -Chúng tôi chỉ đến xác nhận lại thôi, có phải đây là những lời anh đã khai báo!

    -Phải!

    Tôi lại phải nói với các ngài 1 lần nữa ư, tôi vẫn chưa thể thoát ra nỗi cái sự việc kinh hoàng của vợ tôi, mong các ngài thông cảm cho.

    -Đây là điều bắt buộc, nếu chúng tôi không làm vậy thì vụ án này mãi sẽ không kết thúc.

    Và giờ ngài hãy trình bày tiếp, nếu chúng tôi không có đầu mối gì nữa thì vụ án coi như kết thúc, vụ án này sẽ không truy tố nữa!

    Khi John nói đến đấy, hắn chợt thay đổi vẻ mặt từ thông cảm sang vui vẻ

    -Thưa ngài tôi sẽ trình bày lại ngay từ đầu.

    -Anh cứ việc chậm rãi kể lại toàn bộ vào cái ngày kinh hoàng đó.

    Hắn kể:

    -Vào ngày 18 - 3 tôi có chuyện phải đi từ Glasgow tới Sussex, khi đang đi trên tàu điện tôi nhận được cuộc gọi của gia nhân mình, ông Gandy, báo rằng bà nhà có chuyện, lúc đó khi tới 1 chạm ga, tôi tức tốc đón xe quay về nhà, khi về bà nhà tôi nằm sõng soài trên nền nhà, máu chảy từ vết thương ở bụng không ngừng nền nhà loang luốc màu huyết nguyệt (nhầm) huyết cầu, con dao trái cây trên bàn dính đầy máu, tôi run rẫy nhưng sau đó cố bình tĩnh kêu người nhà gọi cảnh sát tới.

    Nói chung họ chỉ kiểm tra qua loa thôi.

    Vừa lúc đó, một người đàn ông bước vào, giọng mỉa mai châm chọc:-Cái bọn cảnh sát phiền phức, ngu đần, được tích sự gì mà cứ lảng vảng ở đây.

    John mặc kệ những lời nói ấy, tuy có liếc qua 1 chút, hỏi ông chủ nhà gian trá tiếp:

    -Anh có thể dẫn chúng tôi tới phòng đó được không?

    -Các ngài sẽ không tìm thấy thứ gì ở đó nữa đâu!

    Ông ta dẫn lối tới phòng kinh hoàng ấy.

    Bên trong nghi ngút mùi huyết tanh, có lẽ cảnh sát không cho họ dọn sạch phòng này

    -Này anh hai!

    -người đàn ông lúc nãy

    -Chuyện gì vậy!?

    -Sao anh lại dẫn họ vào đây

    Người em có vẻ tức giận, chủ nhà không quan tâm, vì lúc đó ông ta lắc đầu nhẹ rồi.

    Nhưng chuyện gì vậy, tôi thật lòng khó hiểu hai anh em nhà sinh đôi này!

    Chúng tôi bước vào phòng, người em bỏ đi, John và ông Henry ngó tìm, John mò tới những chổ tối tăm nhất, những chỗ ít người đễ ý nhất, còn phần ông Henry và tôi đứng nhìn anh ta làm việc.

    Sau 20 phút, tôi và họ ra về.

    Tôi hỏi John về vụ điều tra

    -Tôi chỉ biết được người em là hải quân vì làn ra rám nắng của anh ta, người anh là chủ báo, tôi không biết anh ta ở báo nào.

    -Sao anh biết anh ta là nhà báo?

    -Người anh cũng có làn ra đen như người em, nhưng lúc nảy tôi có ngó qua cổ tay áo của anh ta có nếp nhăn và 1 vài nếp gấp do hai tay hay tựa vào bàn, mà tựa vào bàn nhiều thì chỉ có nhà báo thôi, điều này cũng giải thích cho làn da nâu nâu của hắn ta.

    "Hắn ta" John đã đổi cách xưng hô, John tiếp: "đây là lần thứ 2 tôi làm anh ngạc nhiên đấy, Watson.

    Holmes cũng đã từng làm cho Watson ngạc nhiên bằng những suy luận ấy, nói ra thú thật tôi cũng chỉ áp dụng những điều được học của ông Conan Doyle thôi, trong 1 bài báo của Holmes có ghi rằng:

    Chỉ từ một giọt nước, người giỏi suy luận có thể suy ra khả năng của một đại dương hoặc một thác nước, tuy chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy chúng.

    Như vậy, toàn bộ cuộc sống là môt chuỗi mắt xích rộng lớn mà ta có thể biết bản chất của nó, nếu ta biết được một mắt xích.

    Như tất cả mọi khoa học khác, suy đoán và phân tích là một khoa học mà ta chỉ có thể làm chủ sau một quán trình nghiên cứu lâu dài, bền bỉ.

    Người mới đi vào lĩnh vực này nên bắt đầu bằng những vấn đề sơ đẳng: gặp bất kỳ ai, chỉ bằng vào sự quan sát, ta hãy cố tìm hiểu tiểu sử, nghề nghiệp của người ấy.

    Tuy có vẻ ấu trĩ, nhưng thực ra sự tập luyện này rèn giũa các khả năng quan sát của ta và nó dạy cho ta biết ta cần phải nhìn vào đâu và phải tìm kiếm cái gì.

    Móng tay, những vết chai ở ngón trỏ và ngón cái, ống tay áo, đầu gối quần, dáng đi, cách đứng đều là những thứ nói lên nghề nghiệp của một con người.”

    Tôi cũng tươi cười, tiếp anh

    -Môn Khoa học suy luận của anh làm tôi hay bị cuốn hút đấy.
     
    Back
    Top Dưới