Giữa không gian mênh mang phủ màu lam thẳm của vũ trụ, một cánh cổng ánh sáng xoáy sâu như lối đi dẫn vào tận cùng của bầu trời hiện ra.
Những tia sáng ngân lên trong khoảng không, tụ lại thành vòng xoáy ngân hà rực rỡ, tựa như nơi giao thoa giữa cõi mộng và vô hạn.
Mọi thứ ở đây như ngừng trôi.
Không gian, thời gian, và cả hiện thực dường như chỉ là tấm màn mỏng, sau nó là một vũ trụ khác — nơi những vì sao đang say giấc ngủ.
"Buổi đêm dài nhất..."
Thiếu niên đứng giữa khung trời ngân hà, chạm tay vào những vì sao tỏa sáng nơi xa.
Vũ trụ trở thành một bức tường ánh sáng trải dài bất tận, được ghép nên từ vô số mảnh ghép trong suốt tựa tinh thể.
Mỗi mảnh là một mảnh ký ức, là tia sáng lấp lánh, là tinh tú kết nối giấc mơ của thế giới được sắp đặt tỉ mỉ theo trật tự hoàn hảo - chỉ còn lại vài khoảng trống, nơi ánh sáng tan chảy thành sắc hồng nhạt mờ ảo như giấc mơ chưa trọn vẹn...
"Mảnh ghép cuối cùng còn thiếu là gì?"
"Tò mò thật."
Giọng nói của Thiếu niên trầm nhẹ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, để lộ ra như có chút thích thú tò mò.
Trong ngàn vạn mảnh ghép phản chiếu dáng vẻ của người đang mỉm cười — Mái tóc bạch kim trắng xõa dài, đồng tử sắc đỏ trong con ngươi đen thẳm, đá quý hồng ngọc tỏa ánh sáng đỏ huyền bí.
Người là Kẻ Du Hành xuyên qua vũ trụ và ngàn sao, nhìn về thế giới nơi Thiên Tài đang say ngủ...
_______________________________
BUỔI ĐÊM DÀI NHẤT: CŒUR
Đêm đã nuốt trọn bầu trời.
Mưa vẫn chưa dứt hẳn, chỉ còn những giọt lác đác rơi xuống mái hiên, âm thanh nhỏ đến mức nghe như tiếng thở dài.
Trong căn phòng nhỏ của ký túc xá, bóng tối phủ dày đặc.
Cœur không bật đèn.
Ánh trăng ngoài cửa sổ len qua khe rèm chỉ đủ để làm nổi lên viền bạc mờ của chiếc bàn, nơi bản hợp đồng chuyển nhượng nằm ngay ngắn, bất động như một tờ giấy tuyên án.
Cậu ngồi đó, hai tay đan vào nhau, mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy đến mức mí mắt khô rát.
Một tờ giấy.
Một chữ ký.
Chỉ cần đặt bút xuống-mọi thứ sẽ thay đổi.
Giấc mơ, tự do, và cái tên Cœur mà Hibiki từng gọi bằng giọng ngưỡng mộ sẽ không còn tồn tại nữa.
Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng đồng hồ đếm nhịp — mỗi "tích tắc" như một lời thúc ép, một bước gần hơn đến ngục tù.
Cậu đưa tay chạm vào cây bút đặt cạnh bản hợp đồng, rồi dừng lại giữa chừng.
"Chỉ là bóng đá thôi mà..."
Cậu thì thầm, giọng vang khẽ, mệt mỏi và trống rỗng.
Một thoáng, trong đầu cậu thoáng qua hình ảnh Hibiki — người bạn cùng cậu luyện tập, chạy dài trên sân cỏ, tận hưởng những phút giây được sống thật với đam mê, giống thật với chính mình.
Cậu chưa từng nói với Hibiki về 'tên' của mình, về lý do cậu đến xứ sở hoa anh đào này.
"Tất cả chỉ là dối trá."
██ █ ██ — "Hoàng Đế" trên sân cỏ châu Âu, thiên tài túc cầu được cả quốc gia kỳ vọng từ khi mới 6 tuổi.
Người ta xem cậu là "Hạt Giống Vàng", "Viên Ngọc Quý", "Thiên Tài Trăm Năm Có Một", "Tương Lai Của Bóng Đá Châu Âu"v.v...
Mọi danh từ tôn vinh thiên tài, sự hoàn hảo, niềm vinh dự của quốc gia đều từng chỉ thuộc về một đứa trẻ tiểu học.
Cậu từng đứng trên đỉnh cao, gánh vác trên vai sự kỳ vọng nặng nề của 84 triệu dân — Một thiên tài bị xiềng xích bởi chính tài năng của mình.
Cậu không được phép thất bại, không được phép mệt, không được phép đam mê, không được phép sai lầm.
Cœur cười nhẹ, một nụ cười như xé lòng.
Đôi mắt cậu lạc đi, nhìn lên trần nhà.Không có ánh sáng.
Không có giấc ngủ.
Chỉ có tiếng mưa tí tách, tiếng kim giây và cảm giác nặng trĩu của một người bị dồn đến bức tường cuối cùng.
██ biết rõ: Bóng đá chuyên nghiệp, sân khấu lớn gì đó không dành cho những đam mê mơ mộng hay ước mơ trẻ con.
Những kẻ định giá cậu không quan tâm cậu là một đứa trẻ, là một con người.
Thứ chúng muốn mua không chỉ là kỹ năng chơi bóng, mà là linh hồn của một cầu thủ.
Cœur mở ngăn kéo bàn, trong những món đồ lặt vặt ngổn ngang nổi bật lên một chiếc hộp vuông sang trọng bên trong là một băng cổ tay màu đỏ đô tinh tế.
Cậu nhìn vào nó, tâm trí như bị kéo vào dòng ký ức xa xôi..
"Ước mơ của cậu là trở thành tiền đạo giỏi nhất thế giới.
Tôi ngưỡng mộ khát vọng lớn lao đó và cũng muốn tận mắt chứng kiến ngày cậu ấy biến ước mơ thành hiện thật."
Giọng nói Thiếu niên cất lên-dịu dàng, ấm áp tựa cơn gió nhẹ đầu xuân.
Người đứng trước mặt ██ trao cho cậu chiếc băng tay đỏ — sự công nhận dành cho Tiền Đạo Giỏi Nhất Thế Giới.
"Vươn ra thế giới vốn là mong ước lớn lao của rất nhiều cầu thủ, nhưng tôi biết: Đi xa cũng mệt mỏi lắm.
Cậu sẽ phải đánh đổi rất nhiều thứ... không còn nụ cười, không còn ai cạnh, không còn niềm vui, không còn tự do...
Đến lúc đó cậu sẽ đánh mất chính mình."
Thiếu niên hiểu rõ trái tim bạn mình.
Cậu ấy mạnh mẽ, có thể một mình gánh vác tất cả nhưng như vậy thì sẽ rất cô đơn.
Cậu ấy kiêu hãnh đứng trên tất cả mà không cần ai nâng đỡ nhưng khi vấp ngã vẫn nên có người để cậu nắm lấy bàn tay.
Cậu ấy có thứ trân trọng và muốn bảo vệ hơn cả bản thân nên cần ai đó che chở chính cậu thay cho phần của cậu.
"Nếu muốn từ bỏ, hãy chậm lại một chút và đừng làm gì cả.
Cứ để mặc cho thời gian trôi đi nếu điều đó có thể giúp cậu nhẹ lòng đi đôi chút."
Bóng hình Thiếu niên hiện ra từ hư không — tựa những mảnh ghép ký ức thủy tinh trong suốt, người choàng tay qua cổ nắm lấy đôi bàn tay trống rỗng, ôm lấy linh hồn mệt mỏi nhưng cao quý của cậu.
Cœur chạm tay vào bóng hình ấy, âm thanh vỡ nát như chính trái tim cậu.
Bóng hình tàn ảnh hóa thành từng mảnh vỡ tan rã như pha lê lấp lánh.
Chỉ còn mình Cœur trong căn phòng tối cô quạnh.
Đêm ấy, Cœur hiểu rằng: Ký ức là thứ mong manh đến dường nào.
__________________________________
BUỔI ĐÊM DÀI NHẤT: FUJI
Trong căn phòng tối, ánh đèn mờ như giọt sáng cuối cùng còn sót lại giữa màn đêm đặc quánh.
Ánh vàng nhạt rọi xuống nền gạch, loang ra từng vệt dịu nhẹ như hơi thở mong manh của một ngọn nến sắp tàn.
Giữa không gian ấy, một bóng người ngồi lặng bên bàn.
Ánh sáng chỉ đủ để hiện ra đường nét mờ của vai áo, mái tóc rũ và đôi bàn tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt chìm trong bóng tối.
Bóng cậu khẽ lay động trên tường, mong manh, như thể chỉ cần ánh sáng yếu thêm một chút thôi, hình dáng ấy sẽ tan biến vào màn đêm.
Mỗi khi gió thoảng qua — tựa lời thơ của người thi sĩ, câu ngân nga ngẫu hứng của lữ khách.
Người bước đi giữa hàng hoa rực rỡ trong giấc mơ.
Hoa trắng muốt, gợn mây hồng và người đang đợi nơi tận cùng là 'chính bạn' của thực tại.
Một cánh hoa bị gió cuốn rơi màu xám khói sương mờ ảo tựa như sự kết thúc của một cuộc đời ngắn ngủi — cánh hoa ấy hóa thành những dòng chuỗi dữ liệu lạnh lẽo dần phân rã vào hư không.
...
[Như Tôi Đã Viết]
Ánh sáng.
Bầu trời.
Biển cả.
Vì sao.
Hạt giống.
Hi vọng.
Những từ ngữ đẹp đẽ được Thiếu niên viết lên những trang sách dày ghi lại hành trình chu du qua ngàn sao.
Người kể câu chuyện của vũ trụ, cây chuyện của vận mệnh, câu chuyện về ngày mai dành cho chàng trai say giấc trên chiếc giường bệnh trắng.
"Nó" là Hạt Giống Ký Ức được sinh ra từ Chàng Trai.
Ký ức cấu tạo từ cuộc đời và liên kết với Thiếu Niên.
Một thế giới song song — 'Sự Sống' được sinh ra từ "nó".
Thế giới mô phỏng lại cảnh quan, con người, sự vật, sự kiện trong ký ức Chàng Trai.
"Nó" trưởng thành, học hỏi, thấu hiểu để rồi cô đơn, trống rỗng...
Trong ký ức của "nó" vắng bóng một người - người quan trọng nhất — Thiếu Niên.
Vận mệnh của "nó" giao thoa với Khai Phá mở ra sự phát triễn riêng biệt độc lập.
Chu du, lữ hành, khai phá, thám hiểm... cho đến khi chạm đến từng ngóc ngách của vũ trụ.
Ở điểm cuối hành trình, "nó" bước chân lên những bật thang vô tận.
Mỗi một bước chân là một lần sinh ra rồi lại chết đi.
Mỗi một bước chân là một sự trống rỗng vì thiếu vắng bóng hình người ấy.
Sân cỏ lẻ bóng, công viên hiu quạnh, bệnh viện lạnh lẽo.
Ký ức lặp lại — vô tận.
Cho đến khi... một bàn tay ấm áp xuất hiện và ôm lấy "nó".
Người ấy — Thiếu Niên xuất hiện nơi tận cùng vũ trụ tô vẻ màu sắc lên ký ức trống rỗng cô độc của "nó".
Sân cỏ có tiếng cười rơi xuống những giọt mồ hôi của Thiếu Niên, công viên có bàn tay ấm áp và sự dịu dàng bao bọc của Thiếu Niên, bệnh viện có sự ân cần chăm sóc không rời trên gương mặt thấm mệt của Thiếu Niên.
Tất cả hiện rõ trong đầu "nó" — Chàng Trai.
"Xin chào, ██."
---
>Đã có lần ta khẽ ước nguyện: Chờ đợi người xuất hiện dưới chùm hoa tử đằng trắng khiết.
Lần theo dấu dòng thời gian, nhặt lấy tấm ảnh người mờ ảo thoáng qua trong ký ức.
Chưa một lần nói "Xin chào" đã phải vội quay mặt từ biệt.
>Đã từ rất lâu rồi, ta đã tưởng tượng ra một thế giới giấc mơ mà hiện thực không bao giờ chạm tới.
Cùng khóc, cùng cười bên bạn bè và cùng mơ mộng về tương lai.
Những cảnh tượng xa lạ hay những khuôn mặt thân quen, tất cả quyện vào nhau chân thực đến kỳ lạ.
>Khi những gợn sóng giấc mơ từng chút, từng chút một lặng lẽ trôi về phía chân trời.
Dù có xa xôi đến đâu cũng chẳng thể đuổi kịp hình bóng người.
Liệu rằng, người có đồng ý bước vào giấc mơ của ta không?
>Nếu đến một ngày nào đó thế giới có xóa nhòa đi tôi thì xin người hãy ngước nhìn những vì sao xem đó như một lời chào.
___________________________
BUỔI ĐÊM DÀI NHẤT: KANADE
Kanade cuộn mình trên giường, cô ôm chặt con gấu bông, ánh mắt mờ đi vì khóc.
Không có tiếng thút thít.
Chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi.
Con gấu bông là thứ duy nhất là thiếu nữ cảm thấy mình còn giữ được trong tay.
Trong căn phòng tối, thứ chuyển động duy nhất là chiếc hộp nhạc xoay.
Âm thanh nó vang lên như một sợi chỉ mỏng manh giữa căn phòng ngủ tối, tựa như tiếng ngân nga hạnh phúc của Nữ Thần.
Âm thanh ấy kéo dài, run rẩy, như đôi tay ai đó đang mệt mỏi xoay chiếc chìa khóa cuối cùng, từng nốt nhạc vỡ ra rồi tan vào bóng đêm như tiếng thở dài của chính căn phòng.
Giai điệu trôi đi, xa dần, nhưng không hề biến mất — nó ở lại trong bóng tối, len vào từng góc, từng hơi thở của đêm, để lại thứ cảm giác trống rỗng dai dẳng, như thể đang cất một câu chuyện buồn mà chẳng ai còn muốn nghe, nhưng cũng chẳng thể tắt đi.
"Điều gì khiến chúng ta vui vẻ và hạnh phúc?
"Chắc chắn là đồ ngọt!"
"Một chút âm nhạc cũng khiến tâm trạng dễ chịu hơn."
"Tốt nhất là chơi game."
"Ngủ một giấc không làm gì cả thì sẽ không thấy buồn"
Thiếu nữ như bị nhốt trong chiếc lồng giam sắt.
Trong không gian mờ ảo của đêm đen vĩnh hằng, chiếc lồng sắt ở đó — cô độc và lạnh lẽo.
Thiếu nữ hướng ánh nhìn hướng về khoảng không phía trước — nơi mặt nước tĩnh lặng phản chiếu những ánh sao cô quạnh trên bầu trời và những cánh hoa trắng muốt trôi vô định.
Bên ngoài chiếc lồng là tiếng trẻ con cười đùa ngây thơ.
Tiếng cười của chúng vang vọng nhẹ nhàng, bóng hình chúng ẩn hiện mờ ảo—thơ mộng, trong trẻo, vô ưu... tựa ranh giới giữa giấc mơ và cổ tích.
"Chúng ta đã từng như vậy, phải không?"
Thiếu nữ trong chiếc lồng sắt lớn — trốn tránh, giả vờ.
Những song sắt lạnh lẽo bị quấn chặt bởi xiềng xích nặng nề, nhưng kỳ lạ thay, chúng lại bị xâm chiếm bởi dây leo và hoa nở.
Một sự đối lập đầy đau xót:
Cô ấy đã từng tự do nhưng giờ lại tự giam cầm chính mình.
Cô ấy đã từng hi vọng nhưng giờ nó chẳng còn nữa.
Những cánh hoa trắng muốt tan thương rơi lác đác trên sàn.
Dư ảnh về một quá khứ mà họ đã từng cười thật lòng—như dấu vết của thời gian, như lời thì thầm của một mùa đã qua—tan biến như làn khói.
Khoảng trống ấy không gì có thể lấp đầy.
Không gian mênh mông càng trở nên rỗng không.
...Chỉ còn đêm kéo dài vô tận.
Thiếu nữ khóc nất.
Cô đấm mạnh tay vào chiếc lồng sắt, vừa bất lực lại vừa đau đớn.
Cô ấy chỉ ước thời gian ngừng trôi ở khoảnh khắc họ hạnh phúc nhất.
Cô muốn hét lên:
"Đừng biến mất!"
"Đừng rời đi!"
"Đừng chết!"
Nhưng...
âm thanh bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Từng tiếng nất nghẹt, từng giọt nước mắt rơi đều trở nên tĩnh lặng đến vô tình.
Họ rời đi.
Họ chết đi.
Họ chưa từng tồn tại.
Tất cả...
đều chỉ như một giấc mơ ngọt ngào hảo huyền.
Tan biến rồi.
Đã quá muộn để tỉnh giấc.
Xin hãy để màn đêm ấy... nuốt chửng tôi đi.
Một tiếng rít chói tai.
Những xiềng xích nặng nề, bất khả xâm phạm xuất hiện những vết nứt mỏng manh như thủy tinh.
Đó không chỉ là một âm thanh vỡ vụn — nó dữ dội, kéo dài, sắc lạnh.
Như một trang sách cổ tích bị xé rách, như một ký ức vụn vỡ, như một... dữ liệu lỗi bị xóa đi.
Thiếu nữ trong chiếc lồng sắt tuyệt vọng khuỵa xuống, không gian vô tận dần bị bóng tối nuốt chửng nhỏ lại như màn hình điện tử chập tắt.
Ánh sao, hoa trắng, song sắt gãy rơi, thiếu nữ... rơi hóa thành những dòng dữ liệu lạnh.
Tan biến.
_________________________
Đêm ấy, dù là đối với bất kỳ ai cũng là một buổi đêm dài nhất, dai dẳng nhất và đau đớn nhất.
Một ký ức tái sinh lần nữa đưa ra lựa chọn cho cuộc đời...
Một giấc mơ mong manh chỉ cầu được ngủ giấc vĩnh hằng.
Một thiếu nữ tự lừa rằng bản thân đã thoát khỏi lồng giam xiềng xích.
...