Đam Mỹ Học Bá 985

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,459,043
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hoc-ba-985.jpg

Học Bá 985
Tác giả: Cựu Tiểu Bắc
Thể loại: Đam Mỹ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Học Bá 985 của tác giả Cựu Tiểu Bắc. Trước đây tớ tưởng rằng yêu mà không có được mới là chuyện đau khổ nhất. Sau này mới hiểu, tớ yêu cậu, cậu cũng yêu tớ, nhưng chúng ta lại không nhận ra mới là tàn khốc nhất. Càng về sau mới giật mình, tớ yêu cậu, cậu cũng yêu tớ, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau mới là điều khiến người ta ngạt thở. Cơn gió mùa xuân thổi qua cái bóng mùa hè, tên của tớ lướt qua đầu quả tim cậu.

Lần đầu gặp cậu, tớ nghĩ đây có lẽ là tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian. Sao lại có người được Thượng Đế ưu ái tới vậy, chắc chắn là Thượng Đế đã mở hết tất cả cửa sổ, còn tặng kèm những gì tốt đẹp nhất của thế gian. Từ đầu đến cuối, cậu luôn là ngôi sao lấp lánh nhất, còn tớ là một thiếu niên đuổi theo ngôi sao đó. Tớ đuổi theo, cho dù là thiêu thân lao đầu vào lửa cũng không tiếc.​
 
Học Bá 985
Chương 1: 1: Rốt Cuộc Là Tiểu Mộ Nào


[Ngày 25 tháng 8 năm 2006? Thời tiết? Trong xanh
Sáng sớm, tiếng còi xe ô tô ở dưới lầu vang bíp bíp, ồn ào làm tôi không ngủ được, tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, một chiếc xe tải to của công ty chuyển nhà dừng trước cửa toà nhà, chắc là người chuyển tới căn nhà ở tầng 1 vẫn luôn bỏ trống.

Tôi rất bực, cực kỳ bực, kéo rèm cửa soạt một tiếng để biểu thị sự kháng nghị của mình, nhưng không có hiệu quả gì.

Buổi trưa ăn cơm mẹ tôi phát huy trọn vẹn kỹ năng tám chuyện của mình, tôi cũng từ đó mới biết người mới chuyển đến ở tầng dưới là một cậu con trai bằng tuổi tôi.

Vốn nghĩ rằng rất tốt, cuối tuần có thể hẹn đi chơi bóng rổ cùng nhau, nói không chừng còn thành một đội, không ngờ câu tiếp theo của mẹ là
"Nghe nói thành tích của con người ta rất tốt, lúc nào cũng đứng đầu, đạt được không ít giải thưởng, con nói xem sao người ta xuất sắc vậy chứ!" Nói xong còn nhìn tôi một cái rất kỳ quái.

Từ giây phút này, tôi đơn phương tuyên bố, giải tán đội bóng.

]
Thiếu niên ngồi trước bàn ngáp một cái, đóng quyển nhật kí cất vào trong tủ khoá lại, dùng ngón tay khớp xương rõ ràng dụi dụi đôi mắt sắp không mở ra được, đá rơi dép lê trên chân, nằm xuống giường chìm vào giấc ngủ say.

"Mạnh Nam Kha"
"A"
Thiếu niên trên giường lập tức bị đánh thức, áo phông ngắn tay rộng thùng thình để lộ nửa vai, tóc bù xù giống như ổ quạ.

"Đã mấy giờ rồi mà con còn ngủ"
Mạnh Nam Kha buồn ngủ híp mắt nhìn người phụ nữ cầm cây lau nhà đứng ở cửa phòng cậu, trong lòng mặc niệm ba giây cho ba mình, sau đó liền bị đánh một gậy, lập tức tỉnh táo.

"Ai u, mẹ mẹ mẹ, đau đau đau.

"
Mạnh Nam Kha chạy quanh giường.

"Con còn biết đau à, mặt trời lên đến đít rồi kìa, sáng sớm mẹ đi chợ đã thấy Tiểu Mộ dưới tầng đang tập thể dục, con thì hay rồi.

"
Mẹ Mạnh nói đến đây lại hung hăng đập vài cái lên giường: "Ngủ ngủ, mẹ cho con ngủ này.

"
"Ai ai mẹ, con dậy rồi, dậy rồi.

"
Mạnh Nam Kha ở trong lòng âm thầm chửi Tiểu Mộ gì đó một vạn lần, buổi sáng tốt đẹp không ngủ tập cái gì, tập thể dục thì cũng thôi đi, không biết tránh mẹ người ta ra một chút à.

"Nhanh lên, chậm là không có cơm ăn đâu"
Mẹ Mạnh lúc này mới thu cây lau nhà lại ra khỏi phòng Mạnh Nam Kha.

"Aizzz, gϊếŧ tôi đi, rốt cuộc là Tiểu Mộ nào khiến người ta bực mình thế.

"
Hai tay Mạnh Nam Kha ôm đầu vò mớ tóc tổ quạ của mình, thở phì phò bắt đầu thay quần áo.

Thiếu niên tầng dưới đang cắm chìa khoá vào cửa vừa vặn nghe được tiếng hét này, tay cắm chìa khoá dừng lại, chìa khoá không cắm chuẩn vào lỗ, anh bình tĩnh cắm lại lần nữa, vào rồi, mở cửa bước vào.

Thay dép lê màu đen, thiếu niên đi thẳng đến tủ lạnh, mở tủ lạnh, ngồi xổm xuống dỡ đồ trong túi ra, phân chia rõ ràng ướp lạnh, đông lạnh, thực phẩm chín, rau củ, các loại thịt, rồi đóng tủ lạnh vào, tất cả gọn gàng ngăn nắp.

Lúc này anh mới nhớ lại tiếng hét vừa rồi nghe được: Tiểu Mộ nào cũng không quan trọng.

Sau đó anh mang theo nguyên liệu nấu ăn để lại trong túi đi tới phòng bếp, sau một hồi lạch cạch, mùi đồ ăn thơm nồng nàn tràn ngập khắp phòng, theo cửa sổ bay ra ngoài.

Mạnh Nam Kha rửa mặt xong đang ngồi ở bàn gào khóc đòi ăn bỗng nhiên ngửi được một mùi thơm quen thuộc.

Cậu đột ngột đứng dậy xông vào phòng bếp: "Có phải mẹ nấu món cánh gà coca con thích ăn nhất không? Con biết mẹ miệng cứng lòng mềm, mẹ yêu con nhất mà.

"
Nói xong cậu từ sau lưng ôm lấy mẹ, sau đó bị người mẹ thân yêu dùng muôi nấu ăn gõ lên đầu: "Con đang nằm mơ à, làm gì có gà coca, rõ ràng là thịt kho tàu ba con thích ăn nhất.

"
"Nà ní?"
 
Học Bá 985
Chương 2: 2: Giọng Cũng Hay Quá Đi


"Mẹ lừa con, có phải mẹ hết yêu con rồi không, tại sao không làm cánh gà coca con thích ăn nhất?"
Mạnh Nam Kha nói xong liền nhớ đến lời quảng cáo của quảng cáo thạch nào đó, ông bà nội mà vui thì sẽ cho mình ăn.

Không sai, buổi chiều đi mua thạch ăn.

"Thằng nhóc này, thiếu đòn đúng không, đã nói không phải nhà mình làm mà.

"
Mẹ Mạnh không biết làm sao với hành vi ấu trĩ của con trai nhà mình: "Không tin thì con mở cửa sổ ra ngửi xem, là mùi bay từ bên ngoài vào đấy.

"
"Hu hu hu, vậy mẹ cũng không công bằng, chỉ yêu ba không yêu con.

"
Nhưng có một số người miệng nói không cần mà thân thể lại rất thành thực: "Món này cũng rất thơm.

"
Mạnh Nam Kha đặt mông ngồi lên ghế nhìn thịt kho tàu thèm ch4y nước miếng, thật ra thịt kho tàu cũng không tồi.

Mẹ Mạnh dùng đũa gõ đầu Mạnh Nam Kha: "Con đấy, từ sáng đến tối chẳng được việc gì cả, lúc nào mới lớn đây.

"
"Hi hi"
Mạnh Nam Kha sát lại bên cạnh mẹ Mạnh lấy đôi đũa trong tay bà, gắp một miếng thịt đưa đến bên miệng mẹ Mạnh: "Mẹ, con đang dùng hành động thực tế chứng minh, con cũng có thể làm áo bông nhỏ của mẹ đúng chứ"
"Đi đi đi, khéo mồm khéo miệng, giống ba con y như đúc.

"
Mặc dù nói vậy, mẹ Mạnh vẫn ăn hết miếng thịt do chính con trai đút.

Quả thật, mọi người đều nói con gái là áo bông nhỏ tri kỉ.

Nhưng con trai nhà mình từ nhỏ đến lớn luôn biết cách dỗ người khác vui vẻ, thật không biết có phải nhầm thai không, không chỉ tính cách, diện mạo cũng vô cùng thanh tú, lúc nhỏ nếu mặc váy cho nó thì mọi người cũng đều tưởng là con gái.

Mẹ Mạnh nghĩ đến đây lại chuyển ánh mắt lên mặt Mạnh Nam Kha, cũng may bây giờ không đến mức bị nhận nhầm thành con gái, cùng lắm xem như là một cậu nhóc đẹp trai đi.

Buổi chiều ăn cơm xong, Mạnh Nam vô cùng buồn chán nằm trên giường bắt chéo chân.

"Đúng rồi, đã nói phải đi mua thạch mà.

"
Cậu nhanh chóng bật dậy khỏi giường, kéo rèm cửa ra, ánh mặt trời chói mắt lập tức chiếu vào phòng.

Mạnh Nam Kha nhìn thấy ánh mặt trời chói chang ngoài cửa sổ liền không muốn đi.

"Không được không được.

"
Cậu lao vụt đến cửa nhà xỏ dép lê rồi chạy ra ngoài.

Mẹ Mạnh ngồi trên sô pha phòng khách xem phim, chỉ nghe thấy cửa đóng "rầm" một tiếng, còn có thể nhìn thấy bóng của Mạnh Nam Kha ở đó.

"Haiz, ông nhìn xem nó từ sáng đến tối có giống ai không.

"
Mẹ Mạnh quay đầu đánh ba Mạnh đang gật gù vì bị ép xem phim một cái.

Ba Mạnh lập tức tỉnh táo: "A, nữ chính này nói đúng.

"
Không có lời đáp, ông ho khan một tiếng đối diện với ánh mắt đang lườm ông của mẹ Mạnh, lúc này mới kịp phản ứng mẹ Mạnh vừa rồi hỏi gì: "Con trai mà, không sao.

"
"Nhà người ta đều là ba nghiêm mẹ hiền, ông thì hay rồi, ông cứ chiều con trai như vậy, không biết sau này nó thành cái dạng gì.

"
Mẹ Mạnh thở dài, vòng hai tay trước ngực giả vờ tức giận.

"Aiya, bà xã, không phải còn có em sao, con trai không đi lệch quá được đâu.

"
Ba Mạnh ôm vợ mình vào trong lòng: "Xem phim xem phim.

"
Chủ đề lúc này mới kết thúc.

-
Một bên khác.

Mạnh Nam Kha cầm 20 tệ trong túi đội nắng chạy vắt chân lên cổ đến siêu thị ở cửa tiểu khu.

"Phù phù, mát quá.

"
Cậu đứng ở cửa siêu thị hít gió điều hoà rất lâu mới hoãn lại.

"Ngại quá, nhường đường một chút.

"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu Mạnh Nam Kha.

Không sai, đỉnh đầu.

Mạnh Nam Kha là con trai, cậu cảm thấy mình cao 1m75 thật ra cũng không tính là lùn, con trai mà, chí không cao, cô đặc đều là tinh hoa.

Chỉ là nghe được giọng nói này cả người cậu đều ngây ngốc tại chỗ: "Trời ạ, giọng nói này cũng hay quá đi mất!"
Tâm lý rung động đương nhiên không thể hét ra, nếu không đối diện với giọng nam êm tai này người ta sẽ nghĩ tính hướng của mình có vấn đề, cậu bối rối trong lòng, nhưng bề ngoài lại như không có chuyện gì ngẩng đầu nhìn người vừa nói.

"Không thể hiểu nổi.

"
 
Học Bá 985
Chương 3: 3: Sự Cố Do Thạch Gây Ra


Mộ Lương Hoán nhìn bóng lưng biến mất trong tầm mắt mình cảm thấy có chút mơ hồ.

Hình như mình cảm nhận được cậu ấy không tự nhiên, nhưng cậu ấy vì sao không tự nhiên?
Nhưng không thể không thừa nhận gáy của học sinh cấp 2 vừa rồi rất đáng yêu, làm anh nhớ đến "Pudding" ở nhà bà nội, cũng xù xù lông như vậy.

Mà tên ngốc nào đó nhanh chóng trốn khỏi hiện trường vẫn chưa biết mình đã bị coi là học sinh cấp 2, hơn nữa gáy còn bị đem ra so sánh.

"Thạch, thạch, thạch.

"
Mạnh Nam Kha chạy tới quầy đồ ăn vặt, nhìn thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy mắt cũng mở to gấp đôi, miệng không quên lẩm bẩm món thạch cậu luôn nhớ đến.

Tìm một vòng, Mạnh Nam Kha nán lại quầy đồ ăn vặt hơn nửa tiếng vẫn không tìm được thạch có chút sốt ruột: "Đầu năm nay đến cả thạch siêu thị cũng không bán sao?"
"Này, em trai nhỏ.

"
Lại là giọng nói tương tự vang lên bên tai Mạnh Nam Kha, Mạnh Nam Kha cảm giác hormone của mình sắp bị người ở sau lưng hút đi rồi.

"Cậu! cậu mới là! "
Ba chữ "em trai nhỏ" còn chưa ra khỏi miệng, cậu xoay người một cái liền bị nhét cả một túi thạch to vào trong lòng.

Ba chữ "em trai nhỏ" cứ như vậy bị nuốt về, cũng không còn kích động muốn trả đũa nữa, mắt cậu sáng rực hét lên: "Thạch.

"
"Thấy cậu tìm cả nửa ngày, ngốc.

"
Mộ Lương Hoán từ đáy lòng cảm thấy cậu hơi ngốc, học sinh cấp 2 bây giờ học đến ngốc rồi sao?
Vừa rồi anh đứng ở bên cạnh nhìn cậu nhảy lên nhảy xuống tìm cả nửa ngày, thật là ngốc.

"Ấy, sao cậu có thể như vậy, cậu mới ngốc, cậu mới ngốc, cả nhà cậu đều ngốc.

"
Mạnh Nam Kha lui về sau hai bước, khí thế giống như nếu muốn đánh thì tôi tiếp, trong lòng lại ôm chặt túi thạch kia, giống như sợ sơ hở một giây thôi sẽ bị cướp đi.

"Trẻ con.

"
Mộ Lương Hoán lướt qua cậu, nhưng lúc đi qua lại cầm lòng không đậu giơ tay vỗ vỗ đầu Mạnh Nam Kha, xúc cảm vậy mà không tồi, càng giống "Pudding" rồi.

Não Mạnh Nam Kha "bùm" một tiếng nổ tung, mình đây là bị một đứa con trai chọc ghẹo sao.

Nà ní? Cùng là con trai, mình không thể cho phép mình bị người kia đánh gục.

Vì vậy, giây tiếp theo, Mạnh Nam Kha làm một chuyện đến kiếp sau Mộ Lương Hoán cũng không thể ngờ được.

Cậu "vù" một cái nhảy ra sau lưng Mộ Lương Hoán, nhảy lên dùng lực tương tự vỗ đầu Mộ Lương Hoán một cái, sau đó giả vờ bình tĩnh lướt qua Mộ Lương Hoán, dùng giọng chưa vỡ nói một câu: "Trẻ con.

"
Lần này Mộ Lương Hoán ngây ngốc tại chỗ, đến khi Mạnh Nam Kha thanh toán xong quay ra làm mặt quỷ rồi chạy đi anh mới hoàn hồn lại.

Anh lắc lắc đầu, vươn tay ra sờ chỗ vừa bị vỗ: "Đúng là nghịch ngợm.

"
Mộ Lương Hoán cũng không biết hôm nay mình bị làm sao, anh bình thường rất ít khi lo chuyện bao đồng, nhìn thấy cậu nhóc này nhảy lên nhảy xuống trước quầy đồ vậy mà đứng ở đó nhìn cả nửa ngày.

Càng kỳ quái hơn là anh có bệnh sạch sẽ vậy mà cầm lòng không đậu sờ đầu người ta.

Mộ Lương Hoán tạm thời quy một đống hành vi mất khống chế này thành rối loạn thần kinh, gọi tắt là co thắt não.

Mà Mạnh Nam Kha sau khi vỗ đầu người ta xong thì trên đường về nhà vui vẻ vừa nhảy vừa ngâm nga: "Hừ, muốn chiếm tiện nghi của ông đây, cậu còn non lắm!"
"Aiya"
Đang nhảy, Mạnh Nam Kha bỗng nhiên dừng lại vỗ đầu một cái, lực cũng không nhẹ: "Cậu ấy tìm thạch giúp mình, quên nói cảm ơn rồi.

"
 
Học Bá 985
Chương 4: 4: Thạch Vị Dâu


Gần đến cửa khu chung cư, Mạnh Nam Kha buồn bực tự an ủi mình: "Bỏ đi bỏ đi, lần sau có cơ hội lại nói cảm ơn.

"
Cậu đi về phía trước mấy bước, do dự đi tới đi lui mấy lần, cậu đã đến cửa khu chung cư rồi, có chút không cam tâm xoay người định chạy lại, lỡ như nam sinh kia vẫn ở đó thì sao.

Kết quả vừa xoay người liền đụng phải một lồng nguc rắn chắc, mũi đụng vào có chút đau, cậu xoa xoa, nước mắt suýt nữa rơi ra ngoài, vậy thì quá mất mặt rồi.

Mộ Lương Hoán cúi đầu vừa nhìn liền nhận ra, không ngờ mình lại đụng phải bé mèo sữa này.

"Cậu không sao chứ?"
Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, Mạnh Nam Kha hơi ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt của Mộ Lương Hoán, cậu vậy mà có chút vui vẻ: "A, tôi đang muốn nói cảm ơn với cậu đây, cảm ơn cậu lấy túi thạch kia cho tôi.

"
"Đừng khách sáo.

" Mặt Mộ Lương Hoán không thay đổi trả lời cậu.

Mạnh Nam Kha bối rối sờ sờ mũi, cố tìm chủ đề để hoá giải sự ngượng ngùng này: "Cái đó, chào cậu, tôi tên Mạnh Nam Kha, cậu tên gì? Cậu cũng sống ở khu chung cư này sao? Sao trước kia tôi chưa từng gặp cậu? Cậu đến thăm họ hàng à?"
Bị hỏi một loạt vấn đề, Mộ Lương Hoán cảm thấy mình hơi đau đầu, chỉ lạnh lùng nói ba chữ: "Mộ Lương Hoán.

"

Sau đó anh liền nghiêng người né Mạnh Nam Kha, đi qua cậu, đi thẳng về hướng cửa nhà.

"A, thì ra cậu ấy là Tiểu Mộ mới chuyển đến tầng 1.

"
Mạnh Nam Kha bừng tỉnh đại ngộ, cũng không để bụng sự lạnh nhạt của Mộ Lương Hoán, cậu nghĩ, dù sao cũng chưa quen thân mà, có thể hiểu được.

"Bố mẹ, con về rồi.

"
Mạnh Nam Kha leo lên tầng 2 vừa vào cửa gào lên, doạ cho ba Mạnh đang gật gù lập tức tỉnh táo.

"Con khùng à, trời nóng như vậy còn chạy ra ngoài.

"
Mẹ Mạnh mắng Mạnh Nam Kha, ánh mắt lại không hề rời khỏi tivi, trên mặt có dấu vết vừa mới khóc rất rõ ràng.

"Mẹ, con không khùng, mẹ cứ xem tivi của mẹ đi, con về phòng đây.

"
Mạnh Nam Kha về đến phòng quăng túi thạch lên giường, bóc một cái ra ăn, tiện tay ném vỏ vào thùng rác, vô cùng thoả mãn.

Mở tủ quần áo lấy một cái qυầи ɭóŧ sạch sẽ ra, Mạnh Nam Kha chạy vào phòng tắm xối nước lạnh, vừa xối vừa ngâm nga hát.

Mộ Lương Hoán đang ngồi ở phòng khách đọc báo, nghe tiếng nước chảy ào ào ở tầng trên cùng tiếng hát không biết từ đâu tới, trong lòng không hiểu sao có chút bực bội.

Nhưng vừa nghĩ đến là nam sinh ở cửa khu chung cư thì hình như cũng không đáng ghét tới vậy.

Mạnh Nam Kha tắm nước lạnh rất nhanh, cũng không mất quá nhiều thời gian.

Cậu thoải mái nằm trên chiếu, hưởng điều hoà, ăn thạch, đột nhiên nhớ đến gì đó, lập tức bật dậy.

Cậu cầm một cái thạch trong tay chạy đến trước cửa sổ, bởi vì là tầng 2 nên cũng không có cửa chống trộm, cậu vươn người ra gọi tầng dưới: "Này, Tiểu Mộ, Tiểu Mộ.

"
Mộ Lương Hoán ngồi ở phòng khách, vừa mới bình tĩnh lại đọc một trang báo liền nghe thấy phòng ngủ truyền đến một giọng nói quen thuộc, anh thở dài đứng dậy tiện tay đặt tờ báo trên bàn trà, sau đó đi vào phòng ngủ.

"Nói.

"
Giọng Mộ Lương Hoán không lớn, nhưng Mạnh Nam Kha lập tức nghe thấy, cậu hét: "Cậu đợi một chút, đừng động nhé, đừng đi.

"
Trên đầu Mộ Lương Hoán không còn tiếng động nữa, nhưng anh thật sự không đi, muốn nhìn xem rốt cuộc cậu học sinh cấp 2 này muốn làm gì.

Không bao lâu, một giỏ giấy nhỏ xuất hiện ở trước cửa sổ của Mộ Lương Hoán, theo giỏ giấy nhìn lên là một sợi dây mảnh, trong giỏ để ba cái thạch vị dâu.
 
Học Bá 985
Chương 5: 5: Bé Mèo Sữa Ngọt Ngào


Người trên lầu rất rõ ràng đang thăm dò xem thạch đã bị lấy đi chưa, giỏ nhỏ đung đưa lên xuống, Mộ Lương Hoán nhìn màu hồng dao động ngay trước mắt thì lẩm bẩm một câu: "Trẻ con.

"
Nhưng thân thể anh lại thành thật hành động, anh vươn tay ra, may mà ngón tay anh thon dài, rất dễ dàng thò qua lan can chống trộm lấy ba cái thạch hồng hồng kia ra.

Thạch cầm ở trong tay hơi nóng, không biết vì nhiệt độ bên ngoài cao hay là do nhiệt độ còn sót lại của bé mèo sữa tầng trên, Mộ Lương Hoán nhất thời cảm thấy ấm áp.

"Tiểu Mộ, đây chính là vị dâu tôi thích ăn nhất đó, tôi chỉ giữ lại cho mình hai cái thôi.

"
"Cậu nhất định phải đối tốt với bọn nó, cẩn thận thưởng thức là sự tôn trọng lớn nhất đối với mỹ vị.

"
Mạnh Nam Kha ở tầng trên dặn đi dặn lại Mộ Lương Hoán đối xử tốt với ba cái thạch nhỏ vị dâu kia, trong lời nói toàn là không nỡ, giống như đang trải qua sinh ly tử biệt.

"Cảm ơn.

"
Mộ Lương Hoán nói xong liền đóng cửa sổ lại, không cho Mạnh Nam Kha cơ hội trả lời, nhưng anh lại đứng cạnh cửa sổ lề mề không đi, bất giác chú ý đến động tĩnh ở tầng trên.

Thấy giỏ nhỏ từng chút từng chút bị kéo lên, nghe thấy tiếng đóng cửa sổ truyền xuống mới lại về phòng khách.

Tiện tay để ba cái thạch trong tay lên bàn trà, Mộ Lương Hoán lại cầm báo lên, lúc này mới không còn âm thanh gì làm ồn anh, có thể yên tĩnh đọc báo rồi.

Nhưng vừa đọc được mấy hàng chữ, tầm mắt anh liền bất giác chuyển đến thạch dâu trên bàn trà.

Từ trước đến nay anh không thích ăn những đồ như này, từ sau khi hiểu chuyện, đứa trẻ khác vào siêu thị đều ngây ngốc ở quầy đồ ăn vặt không nỡ đi, khóc lóc om sòm, nhưng anh lại ngoan ngoãn đẩy xe đẩy hàng cao hơn mình nửa cái đầu theo sau mẹ.

Nhìn mẹ Mộ giống như còn cao hứng hơn anh, ôm khoai tây chiên, thịt bò khô hỏi anh có muốn ăn không, nhưng cơ bản đều sẽ bị anh từ chối, càng đừng nói là đồ ngọt giống như thạch sữa chua này.

Cũng không phải anh không ăn được, nhưng anh không thèm, trong cái đầu nho nhỏ của Mộ Lương Hoán, tiềm thức sẽ quy những thứ ngọt ngào này thành đồ cho con gái.

Nhưng lúc này, thạch trên bàn trà giống như có ma lực, khiến lực chú ý của anh không thể tập trung, ma xui quỷ khiến, anh cầm một cái lên.

Xé lớp vỏ bên trên ra, một mùi dâu tây nồng đậm xông thẳng vào mũi, thạch hồng trông có vẻ mềm mịn ẩm ướt, Mộ Lương Hoán cầm lòng không đậu nhớ đến bé mèo sữa vừa gặp, yết hầu lập tức căng chặt.

Ngón tay anh nhẹ nhàng bóp, thạch từ trong vỏ thò đầu ra, Mộ Lương Hoán đưa thạch đến bên miệng, cắn xuống một cái.

Rất ngọt, đây là phản ứng đầu tiên của Mộ Lương Hoán.

Quả thực anh rất ít khi ăn loại đồ này, lần gần nhất là sinh nhật mẹ Mộ bắt anh ăn mấy miếng bánh kem, nhưng cũng đã mấy tháng trước rồi.

Dù sao cũng lạnh, ở tiết trời đầu hạ này, Mộ Lương Hoán có thể cảm nhận được thạch vào miệng đi qua cổ họng, rất thoải mái.

Bảo sao bé mèo sữa kia sẽ thích ăn thứ này, hình như cũng không tồi.

Bé mèo sữa tầng trên đương nhiên không biết những chuyện này, cậu thảnh thơi ung dung nằm bắt chéo chân trên giường, mở trò " bắn súng giả tưởng" ra.

Không dễ dàng gì kỳ hè năm nay mới được nghỉ, nhất định phải tranh thủ thời gian thăng hạng mới được.

Nửa cuối năm lớp 9, trò "bắn súng giả tưởng" đột nhiên hot trên mạng, Mạnh Nam Kha dù ngứa ngáy trong lòng nhưng không có điện thoại chỉ có thể nhịn, cho đến khi cậu giao ước với ba mẹ thi vào trường Nhất Trung trọng điểm của thành phố thì sẽ mua điện thoại cho cậu.

Sau khi vùi đầu học hành nửa năm, thành tích của Mạnh Nam Kha đột nhiên tăng mạnh, lọt vào lớp chọn của Nhất Trung, đương nhiên được như mong muốn.
 
Học Bá 985
Chương 6: 6: Ngày Mai Có Thể Dục Buổi Sáng


Kể từ khi có được chiếc điện thoại ngày đêm mong ước, Mạnh Nam Kha chơi game từ sáng đến tối, từ đồng thăng lên bạch kim.

Bạn cấp 2 không biết tại sao đều chê cậu quá gà, không muốn dẫn cậu đánh rank, cậu chỉ đành tự đánh bừa, cứ bừa như thế lên đến tận bạch kim.

"Trận thăng cấp, chỉ cần thắng trận này là mình có thể lên kim cương rồi.

"
Mạnh Nam Kha bắt đầu hưng phấn, vốn dĩ nằm trên giường lúc này cậu lại khoanh chân ngồi trên giường, tầm mắt một giây cũng không rời khỏi màn hình điện thoại.

"Trời ạ, đồng đội muốn nhảy xuống thành phố K gom, thành phố K nhiều địch lắm.

"
Mạnh Nam Kha vội vàng bấm không nhảy theo, sớm biết vậy đã không đồng ý nhảy theo đồng đội, đến đảo hoang không phải ngon hơn sao?
Mặc dù không nhảy theo nhưng lúc này đã thả dù rồi, Mạnh Nam Kha chỉ có thể điều khiển nhân vật của mình bay xa thành phố K ra, 36 kế chạy là thượng sách, kẻ ngốc mới đi vào đám đông.

Tim được một khu nhà ở gần đó, Mạnh Nam Kha đắc ý chui vào bắt đầu tìm đồ, tìm cả nửa ngày chỉ tìm được một khẩu tiểu liên bình thường, nhịn không nổi oán trách: "Chỗ này cũng nghèo quá rồi, bỏ đi, có còn hơn không.

"
"Tạch tạch tạch.

"
Một tràng tiếng súng đột nhiên vang lên, doạ Mạnh Nam Kha hết hồn, sau đó dựa vào kinh nghiệm chơi lâu ngày của mình, cậu đoán đây là một con bot, giải quyết rất dễ dàng.

"Bot đừng chạy, tao tới đây ha ha ha.

"
Mạnh Nam Kha nhìn kí hiệu trên bản đồ sắp tìm được vị trí của bot, cậu chạy hai ba bước tới điên cuồng bắn vào bot.

Nhưng nhìn mình biến thành hộp, cậu trợn tròn mắt, chuyện gì vậy? Tại sao đột nhiên có 3 người xông ra?
"Đệch, đen quá đi mất.

"
Một lúc sau Mạnh Nam Kha mới hoãn lại, nhận ra mình bị tính kế, đội người ta giả bot dụ cậu qua, sau đó lại gϊếŧ người diệt khẩu.

Mở to mắt nhìn điểm của mình lại tụt xuống, Mạnh Nam Kha đến hứng nhìn đồng đội chơi cũng mất hết, cậu thoát khỏi trò chơi vứt điện thoại sang một bên, ngồi vào chỗ lấy nhật kí ra, tiện tay cầm một cái thạch vị táo ăn.

[Ngày 26 tháng 8 năm 2006? Thời tiết? Trong xanh
Cách ngày khai giảng còn 5 ngày, hôm nay lại là một ngày vì con nhà người ta mà bị mẹ mắng, Tiểu Mộ tầng dưới tập thể dục sáng sớm bị mẹ tôi nhìn thấy, thật khiến người khác bực mình.

Nhưng buổi chiều ra ngoài mua thạch tôi đã gặp được Tiểu Mộ trong lời mẹ nói, cậu ấy rất cao, đẹp trai, còn lấy thạch giúp tôi, vì vậy tôi miễn cưỡng không tính toán với cậu ấy nữa.

Về đến nhà nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên cho cậu ấy ba cái thạch vị dâu tôi thích ăn nhất, cũng không biết cậu ấy có ăn hết không, ngày mai lúc tập thể dục tôi đến hỏi thử cậu ấy vậy.

Hôm nay chơi game cũng vô cùng vô cùng không thuận lợi, vậy mà gặp phải bốn người chơi còn chó hơn tôi, tôi không phải người, nhưng bọn họ thật sự là chó, hại trận thăng cấp này của tôi lại một lần nữa thất bại.

Không sao, ngày mai tôi chắc chắn có thể lên kim cương, nếu không tôi trồng cây chuối gội đầu.

]
Đang viết nhật kí, Mạnh Nam Kha lại ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt thơm phức, cậu đi tới cửa sổ nhìn xuống dưới.

Nuốt một ngụm nước miếng chép miệng nói: "Thật ngưỡng mộ Tiểu Mộ có một người mẹ chăm chỉ.

"
Cậu lao nhanh ra khỏi phòng, thấy bố mẹ mình còn làm ổ trên sô pha xem phim, nhịn không nổi than thở: "Bố mẹ, hai người đã đủ lãng mạn rồi, không cần xem người khác nữa đâu, bây giờ đã 7 giờ tối rồi, chúng ta có phải nên nấu cơm rồi không? Bụng của con sắp xẹp lép rồi này.

"
 
Học Bá 985
Chương 7: 7: Mỹ Thiếu Niên Toàn Năng


"Hét gì mà hét, chỉ biết ra ngoài chơi, con nhìn Tiểu Mộ người ta đi.

"
Mẹ Mạnh nói đến đây đột nhiên không lên tiếng nữa, mắt vẫn nhìn chăm chú vào tivi, dựa vào trong lòng ba Mạnh nước mắt nước mũi đầm đìa, xem đến đoạn hay liền quên luôn cả chửi con trai.

"Sao lại là Tiểu Mộ, Tiểu Mộ lại làm sao rồi?"
Mạnh Nam Kha nghe thấy mẹ lại nhắc đến Tiểu Mộ ở tầng dưới, ăn cơm cũng có thể nhắc đến, cậu nhịn không được chạy tới trước mặt mẹ Mạnh chọc chọc cánh tay bà ý bảo bà nói tiếp.

"Tiểu Mộ người ta cái gì cũng biết, không phải con ngửi thấy rồi sao, cánh gà coca, sườn xào chua ngọt đều là một mình cậu ấy làm đấy.

"
Phim vừa hay hết vào lúc này, mẹ Mạnh đứng dậy rút hai tờ giấy lau nước mắt, sau đó đi vào phòng bếp.

Ba Mạnh cũng đi theo sau làm trợ thủ, chỉ còn lại một mình Mạnh Nam Kha ngồi trên sô pha xem quảng cáo phát ngốc.

Tiểu Mộ biết làm cánh gà coca, sườn xào chua ngọt.

Tiểu Mộ biết làm cánh gà coca, sườn xào chua ngọt.

Tiểu Mộ biết làm cánh gà coca, sườn xào chua ngọt.

Mạnh Nam Kha nhảy khỏi sô pha lao vào phòng bếp, vòng qua mẹ Mạnh.

"Mẹ, mẹ, sao mẹ biết?"
"Ơ, thằng nhóc này, có gì mà mẹ không biết chứ!"
Mẹ Mạnh lấy một củ khoai tây đưa cho ba Mạnh, đun dầu lên.

"Vậy mẹ cậu ấy đâu?"
Mạnh Nam Kha niềm nở nhận lấy khoai tây trong tay ba Mạnh vặn nước ra rửa sạch sẽ, nhân tiện còn dùng dao gọt vỏ, một củ khoai tây to nháy mắt biến thành những hạt đậu nhỏ.

"Con tưởng rằng ai cũng giống con à, siêng ăn lười làm, Tiểu Mộ rất tự lập, ba mẹ của Tiểu Mộ vì bận công việc nên không thể ở cùng cậu ấy, cậu ấy hiểu chuyện sống một mình.

"
Mẹ Mạnh nói xong nhìn con trai mình một cái, suýt chút nữa tức hộc máu, bà lườm ba Mạnh đang nhún vai thể hiện mình vô tội, quát Mạnh Nam Kha: "Mạnh Nam Kha, con ra ngoài cho mẹ, khoai tây cũng có thể bị con cắt thành đậu nành.

"
Mạnh Nam Kha lè lưỡi tránh đông tránh tây chạy khỏi phòng bếp, mặc dù mẹ luôn mắng cậu, nhưng cậu biết mẹ thật sự rất yêu cậu, bình thường không để cậu làm chuyện gì, mới khiến cậu có thể sống thoải mái như vậy.

Mộ Lương Hoán ở tầng dưới đang nấu cơm nghe thấy động tĩnh trên tầng, suy nghĩ duy nhất chính là, làm thế nào mới có thể cắt khoai tây thành đậu nành? Thật khiến người khác khó hiểu.

Mạnh Nam Kha nhàm chán ngồi trước bàn, cậu hét vào phòng bếp: "Mẹ, sao mẹ biết cậu ấy ở một mình?"
"Hôm qua lúc mới chuyển đến, bố mẹ Tiểu Mộ cũng sang đây một chuyến, bọn mẹ nói chuyện một lúc, sau này chúng ta quan tâm Tiểu Mộ nhiều hơn một chút, một mình cậu ấy nhiều lúc cũng sẽ rất bận.

"
"Vâng.

" Ngón tay Mạnh Nam Kha gõ "cộc cộc cộc" trên bàn, trong lòng đang suy nghĩ chuyện của Tiểu Mộ.

Đây chính là một mỹ thiếu niên toàn năng nha, thích học, thích rèn luyện, biết nấu cơm, biết làm việc nhà, chính là con nhà người ta trong lời đồn.

Chậc, sau này nếu ai quen được người bạn trai như thế chắc chắn rất hạnh phúc.

Mạnh Nam Kha nghĩ đến đây vỗ "bộp" một phát lên đầu mình, lo cậu ấy yêu đương kết hôn với ai làm gì, cũng không phải bạn trai của mình.

Phi, mình là con trai, không cần bạn trai.

Mạnh Nam Kha càng nghĩ càng rối, vung vung tay đuổi hết đống suy nghĩ lung tung trong đầu mình đi, nằm sấp lên bàn kêu đói.

Ngũ quan của cậu trời sinh thanh tú, một đôi mắt tròn và làn da trắng nõn, chính là một con mèo sữa có thể khiến người ta chảy máu mũi.

Mẹ Mạnh bưng đĩa ra nhịn không được than thở: "Ngồi yên, y như con gái nhà người ta.

"
 
Học Bá 985
Chương 8: 8: Quan Tâm Tiểu Mộ Ca Ca


Lần này Mạnh Nam Kha không cãi lại nữa, ngồi nghiêm túc, cậu tiếp tục nghe ngóng chuyện liên quan đến Mộ Lương Hoán.

"Mẹ, cậu Tiểu Mộ đó bao nhiêu tuổi rồi? Học ở trường nào ạ?"
"Bằng tuổi con, chắc là lớn hơn con hai ba tháng, nói vậy con còn phải gọi người ta một tiếng Tiểu Mộ ca ca, hình như cậu ấy cũng học ở trường trọng điểm Nhất Trung.

"
"Tiểu Mộ ca ca.

"
Mạnh Nam Kha lặp lại cách gọi của mẹ Mạnh một lần, nhịn không được rùng mình một cái: "Chậc, gọi Tiểu Mộ vẫn tốt hơn.

"
Ngẩng đầu lên thấy mẹ Mạnh bưng thịt kho tàu từ phòng bếp ra, mắt Mạnh Nam Kha đảo một vòng, đột nhiên đứng dậy giúp mẹ Mạnh dọn cơm, vừa nhìn liền biết là đang nịnh bợ.

"Mẹ ngồi đi, con bưng cho.

"
Con trai mình mang nặng đẻ đau 10 tháng sinh ra, mẹ Mạnh đương nhiên nhìn ra được chút ý đồ nhỏ này của cậu.

Nhân lúc Mạnh Nam Kha vào phòng bếp bưng thức ăn, mẹ Mạnh dùng cánh tay đụng đụng ba Mạnh nói: "Này, không có chuyện thì không tìm tới, ông xem con trai ông đi, chắc chắn có ý đồ gì đó.

"
Ba Mạnh cưng chiều cười, cũng không phản bác, chỉ cầm đôi đũa đưa vào tay mẹ Mạnh, giễu cợt nói: "Không chừng lại muốn xin ít tiền mua đồ ăn vặt, cũng tốt, ít nhất không học hư, con trai nhà ông Nguyễn hàng xóm cũng trạc tuổi Tiểu Kha, cả ngày đi quán net, rất hư.

"
"Nó mà dám học theo mấy đứa du côn kia thử xem tôi có đánh gãy chân nó không.

"
Mẹ Mạnh nói xong đập đũa lên bàn, giống như giây tiếp theo bà liền lao vào phòng bếp đánh đứa trẻ nào đó một trận.

Đứa trẻ nào đó tỏ vẻ con rất oan, con không làm gì cả.

Mạnh Nam Kha từ trong phòng bếp bưng ra một đĩa khoai tây thịt băm ít đến đáng thương, trùng hợp nghe được câu cuối, cậu khó hiểu hỏi: "Mẹ, đánh gãy chân gì ạ?"
"Mẹ con nói con chó Vượng Tài ở phố bên kia, vì cắn người nên bị đánh gãy chân.

"
Ba Mạnh vui vẻ hoà hoãn không khí.

Từ khi hẹn hò ba Mạnh đã đặt mẹ Mạnh trong lòng bàn tay mà yêu chiều, tính tình càng là tốt không thể tốt hơn, mặc dù mẹ Mạnh đôi khi có chút tuỳ hứng, nhưng ông rất biết dỗ, cũng chính vì vậy mà không khí trong nhà họ Mạnh rất hài hoà, chỉ là thỉnh thoảng có tiếng hét như quỷ của Mạnh Nam Kha.

"Ồ, Vượng Tài ạ, vậy cũng quá đáng thương rồi, mặc dù lần trước nó suýt nữa cắn mất một miếng thịt ở mông con nhưng con đại nhân không chấp chó con, không tính toán với nó.

"
Mạnh Nam Kha kéo ghế ra đặt mông ngồi xuống, nhưng luôn cảm thấy hình như mình quên mất chuyện gì.

"Lắm lời, nói đi, con lại có ý định quỷ quái gì nữa?"
Mặc dù mẹ Mạnh ngoài miệng mắng cậu, nhưng không ngừng gắp thịt kho tàu vào trong bát Mạnh Nam Kha, còn liên tục nói: "Ăn nhiều vào.

"
"À đúng đúng đúng.

"
Mạnh Nam Kha nhìn thịt kho tàu trong bát đột nhiên nhớ ra rồi, đặt đôi đũa lên bàn, cậu nghiêm túc nhìn mẹ Mạnh nói: "Mẹ, không phải mẹ bảo phải quan tâm hàng xóm mới sao, con bưng một ít thịt kho tàu qua cho Tiểu Mộ ca ca ăn, ngửi mùi sườn xào chua ngọt kia, có lẽ cậu ấy cũng đang chuẩn bị ăn cơm rồi.

"
"Cũng được, con vào phòng bếp lấy một cái bát sạch, múc một ít qua, đứa nhóc này hiểu chuyện hơn rồi.

"
"Vâng.

"
Mạnh Nam Kha chạy vào phòng bếp lấy một cái bát sứ, múc đầy một bát thịt kho tàu, vội vội vàng vàng ra ngoài, đến dép cũng không thay.

Mẹ Mạnh nhìn bóng lưng của cậu, lần này trái lại không ghét bỏ con trai mình quá gấp gáp, ngược lại trong lòng vui vẻ nghĩ, gần mực thì đen gần đèn thì sáng, thành tích của Tiểu Mộ tốt như vậy, không chừng còn có thể dẫn dắt con mình tốt lên.
 
Học Bá 985
Chương 9: 9: Sườn Xào Chua Ngọt Ngon Quá Đi


Bưng một bát thịt kho tàu đầy ắp, lúc Mạnh Nam Kha đi xuống cầu thang, bình thường một bước hai ba bậc, lúc này lại cẩn thận không dám để xảy ra chút sơ sót nào, đi một bước lại dừng một chút.

"Cốc cốc cốc.

"
Cửa chống trộm bị gõ vang, Mạnh Nam Kha đoán không sai, Mộ Lương Hoán vừa nấu xong món cuối cùng, trên người còn mặc tạp dề, nghe thấy tiếng gõ cửa, anh không do dự liền mở cửa ra.

"Táng táng táng tang, Tiểu Mộ ăn cơm chưa?"
Đập vào mắt là một bát thịt kho tàu đầy ắp, suýt nữa là chạm đến miệng anh luôn rồi, mùi thịt phả vào mặt không quá hấp dẫn anh, Mộ Lương Hoán hơi nghiêng đầu liền đối diện với đôi mắt hạnh nhân kia.

"Nè, thịt kho tàu mẹ tôi làm là thiên hạ đệ nhất đấy, cậu muốn biết quá trình làm ra không?"
Vừa mở cửa là Mạnh Nam Kha liền ngửi được mùi sườn xào chua ngọt nồng đậm, trong lòng cậu nghĩ Tiểu Mộ chắc chắn có nghiên cứu phương diện nấu ăn, dùng sách dạy nấu ăn có lẽ có thể bắt được tâm hồn thiếu nữ của cậu rồi.

Phi, là làm cậu lơi lỏng cảnh giác.

"Không muốn.

"

Mộ Lương Hoán lạnh lùng trả lời, nhưng lại nghiêng người để Mạnh Nam Kha vào trong, dù sao người ta cũng là sang đây đưa đồ cho mình, chặn ở cửa không khỏi có chút thất lễ.

Mạnh Nam Kha vào cửa đổi dép, vội vàng ra ngoài cậu vẫn còn đi dép lê trong nhà, nhưng đổi cũng tiện hơn.

Cậu đi đến bàn ăn đặt thịt kho tàu xuống, còn lén nhìn sườn xào chua ngọt một cái, nhìn có vẻ rất mê người nha.

Sau đó cậu quay người liền nhìn thấy hai cái thạch vị dâu trên bàn trà.

"Ngon không?"
Mắt Mạnh Nam Kha sáng lấp lánh mong chờ nhìn Mộ Lương Hoán.

Mộ Lương Hoán nhất thời chưa phản ứng kịp, tưởng rằng cậu đang hỏi mình sườn xào chua ngọt có ngon không, vì vậy xoay người đi vào phòng bếp, lúc đi ra đưa cho Mạnh Nam Kha một bộ bát đũa mới, trong bát còn xới đầy cơm.

Tiếp theo chính là hai người bọn họ tự nhiên ngồi đối diện nhau ăn thức ăn trên bàn, không chỉ thêm thịt kho tàu, còn có cả canh trứng cà chua.

Mạnh Nam Kha cũng mặc kệ tất cả, mùi thơm ngào ngạt trên bàn sớm đã làm cậu đói sắp chết, gắp một miếng sườn liền bỏ vào trong miệng, cắn một miếng đôi mắt lập tức phát sáng, nhịn không nổi cảm thán: Ngon quá đi mất!
Cả một đĩa sườn xào chua ngọt Mộ Lương Hoán gần như không động, toàn bộ bị Mạnh Nam Kha ăn vào bụng, uống xong một ngụm canh cuối cùng trong bát, cậu thoả mãn dựa vào lưng ghế, nếu như mỗi ngày đều có thể được ăn món ngon như vậy thì tốt biết bao.

Mộ Lương Hoán thấy cậu ăn xong, đứng dậy không nhanh không chậm thu dọn bàn ăn, Mạnh Nam Kha muốn giúp nhưng lại bị Mộ Lương Hoán từ chối.

"Nhìn Tiểu Mộ có vẻ không thích nói chuyện lắm.

"
Mạnh Nam Kha cứ như vậy ngồi ở trên ghế nhìn Mộ Lương Hoán ra ra vào vào, rất nhanh đã thu dọn bàn ăn sạch sẽ, đến cái bát cậu mang sang cũng đã được rửa sạch sẽ đặt trước mặt cậu rồi.

Thấy không còn lí do ở lại nữa, Mạnh Nam Kha lúc này mới nhớ ra lí do chân chính mình tới đây, cậu mong chờ nhìn Mộ Lương Hoán hỏi: "Tiểu Mộ, cậu biết chơi bóng rổ không?"
"Không biết.

"
Mộ Lương Hoán nghĩ cũng không nghĩ đã phủ định rồi, sau đó anh liền nhìn thấy cậu nhóc lùn trước mặt rũ đầu xuống tiếc nuối thở dài: "Ài, vốn dĩ còn muốn hẹn cậu cùng nhau đi chơi bóng rổ.

"
Nhìn cậu ủ rũ như vậy, Mộ Lương Hoán bỗng nhiên có chút không đành lòng, vừa muốn giải thích, cậu nhóc trước mặt đã ngẩng đầu lên cười.

Cậu hỏi: "Đúng rồi, thạch dâu tây ngon không?"
Mộ Lương Hoán sững sờ một chút, theo tầm mắt của cậu nhìn thạch dâu tây trên bàn trà, lúc này mới hiểu, thì ra lúc nãy cậu hỏi cái này.

Anh thu hồi tầm mắt, cổ họng nhẹ nhàng chuyển động: "Ừ.

"
Lần này không phủ định.
 
Học Bá 985
Chương 10: 10: Mùi Hương Cực Kì Giống Bé Mèo Sữa


"Vậy thì tốt quá!"
Mạnh Nam Kha vui vẻ nhoẻn miệng cười, nụ cười của cậu rất có sức cảm nhiễm, nhất thời làm Mộ Lương Hoán ngây ngốc nhìn.

"Ngày mai tôi lại mang một ít sang đây cho cậu.

"
Mạnh Nam Kha nói một mình: "Nhưng lần này tôi mua không nhiều, lần sau lại mua thêm một phần cho cậu.

"
Mộ Lương Hoán vốn dĩ muốn nói không cần phiền phức, nhưng nhìn người khua tay múa chân trước mặt vẫn cố gắng nuốt xuống lời đã đến bên miệng.

"Tiểu Kha, không còn sớm nữa, mau về đi, đừng làm phiền Tiểu Mộ nghỉ ngơi.

"
Mẹ Mạnh đứng ở cửa nhà hét gọi Mạnh Nam Kha về, cũng không biết con trai mình làm cái gì, đưa thịt kho tàu thôi mà đến giờ vẫn chưa về, như là đưa mình sang đó luôn vậy.

"Con biết rồi ạ.

"
Mạnh Nam Kha nói xong liền ôm cái bát trên bàn ra cửa, vừa đi vừa quay đầu chào tạm biệt với người đằng sau: "Tiểu Mộ, tôi về trước đây, sáng mai gặp nhé, ngủ ngon!"
Mộ Lương Hoán còn chưa hiểu rõ ý của cậu, cũng không kịp trả lời, đã thấy tên nhóc trước mặt chạy hai ba bước "cộp cộp cộp" lên cầu thang rồi.

Đến khi bóng dáng ở cầu thang biến mất, trên tầng truyền đến tiếng đóng cửa, hoàn toàn ngăn cách tiếng nói chuyện của mẹ Mạnh và Mạnh Nam Kha, Mộ Lương Hoán mới quay người đi vào trong nhà đóng cửa lại.

Trong nháy mắt đóng cửa đó, anh cầm lòng không đậu buột miệng nói ra, tiếng nhỏ đến mức chỉ có bản thân anh nghe được.

Anh nói: "Ngủ ngon.

"
Vừa dời tầm mắt liền nhìn thấy hai cái thạch dâu trên bàn, ma xui quỷ khiến, anh đi qua ngồi xuống sô pha nhìn chăm chú vào nó rất lâu.

Anh đang nghĩ, sao lại có cậu nhóc ngây thơ như vậy chứ.

Duỗi tay cầm một cái thạch lên, thành thạo xé đi lớp vỏ bên trên, bỏ vào miệng, nháy mắt trong miệng Mộ Lương Hoán tràn ngập vị dâu tây.

Rất giống hương vị riêng của bé mèo sữa kia.

Mạnh Nam Kha về đến nhà bỏ bát vào trong bếp, cậu xoay quanh mẹ Mạnh liên tục khen Tiểu Mộ tầng dưới.

"Mẹ mẹ mẹ, sườn xào chua ngọt Tiểu Mộ làm thật sự là ngon chết mất.

"
"Có thời gian thì hai người so tài một chút.

"
"Ha ha ha, như vậy thì con có thể ăn no nê thoả thích rồi.

"
Nói xong cậu liền cười như thằng ngốc.

Mẹ Mạnh không cảm xúc né người đang chắn ở trước mặt mình ra, con trai mình sinh, mình phải nhịn,
"Mẹ, sao mẹ không nói gì?"

"Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ bỏ cho mẹ một phiếu.

"
Có một câu như thế này: Nhịn thì nhịn, không nhịn cũng phải nhịn.

Mẹ Mạnh nhìn đứa con trai trước mặt đang ngẩng đầu ai oán nhìn mình, không nỡ mắng câu thằng nhóc thối nữa, nhịn không được cảm thán, quả nhiên nhẹ nhàng là vô dụng, động tay là có thể giải quyết tất cả.

"Con biết Tiểu Mộ người ta tốt còn không mau học theo, chỉ biết ở đây luyên thuyên, đi rửa mặt rồi đi ngủ đi.

"
Mạnh Nam Kha bĩu môi nói: "Con biết rồi, lần sau mẹ nhẹ một chút, con sắp bị đánh thành ngốc luôn rồi.

"
"Ai u, vậy thì không thể đánh nữa.

"
Mạnh Nam Kha nghe thấy giọng của ba Mạnh, toả ra một ánh mắt tán thưởng, quả nhiên ba mới là chân ái.

Nhưng giây tiếp theo cậu đã không thấy vậy nữa rồi.

Ba Mạnh nói: "Nó vốn đã ngốc rồi, đánh tiếp thành đần luôn mất.

"
Mạnh Nam Kha tức đến bốc khói đi vào phòng, cậu biết ngay mà, ba mẹ mới là chân ái, cậu chỉ là ngoài ý muốn thôi.

Ngoài cửa, ba Mạnh mẹ Mạnh cùng nhau cười ha ha.

"Mình đả kích nó như thế có phải không tốt lắm không?"
"Không sao.

Thằng nhóc Tiểu Kha này nhìn có vẻ không hiểu chuyện nhưng thật ra rất tình cảm.

"
 
Học Bá 985
Chương 11: 11: Người Chơi Id Trống


Ba Mạnh mẹ Mạnh đương nhiên hiểu con trai mình, bản thân Mạnh Nam Kha cũng biết ba mẹ yêu mình thế nào.

Cậu nằm trên giường nhưng không ngủ, hiếm thấy nha, cũng không chơi điện thoại, đã quăng chuyện thăng hạng ra sau đầu.

Nghĩ đến sườn xào chua ngọt hôm nay trong lòng liền vui vẻ, niềm vui này đương nhiên là đến từ Tiểu Mộ.

Đột nhiên nhớ đến cái gì, Mạnh Nam Kha lấy điện thoại ra nhìn giờ, đã 9 rưỡi rồi.

Cậu mở báo thức, răng cắn chặt môi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đặt báo thức 6 giờ và 6 giờ 10 phút sáng.

Bây giờ có chút hối hận, sớm biết vậy vừa nãy ở dưới tầng nên hỏi Tiểu Mộ mấy giờ dậy tập thể dục.

Nhưng dựa theo lời mẹ Mạnh nói trước đó, bình thường mẹ Mạnh đều đi chợ vào khoảng 6-7 giờ sáng, đặt báo thức giờ này chắc cũng không chênh lệch lắm.

Nhưng tại sao lại phải đặt hai cái?
Đương nhiên là vì đề phòng cậu không dậy được, từ lúc nghỉ hè đến giờ, Mạnh Nam Kha chưa từng dậy trước 10 giờ.

Mặc dù mẹ Mạnh muốn để Mạnh Nam Kha học trước kiến thức lớp 10, nhưng khổ nỗi Mạnh Nam Kha sống chết không đồng ý.

Cậu vốn dĩ là một học tra danh xứng với thực, mua điện thoại cũng vì chơi "bắn súng giả tưởng" thăng hạng, còn đi học thêm làm gì chứ, đương nhiên là không đồng ý.

Sau một hồi giằng co, mẹ Mạnh cũng hết cách với cậu, chỉ đành bỏ suy nghĩ đó đi.

Mạnh Nam Kha bình thường đều thức đêm chơi game đến 2-3 giờ sáng, bây giờ nằm ở trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, còn chưa đến 10 giờ, đây quả thực là một loại giày vò.

Nghĩ đi nghĩ lại, Mạnh Nam Kha cuối cùng vẫn trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng, lặng lẽ cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường.

Độ sáng màn hình kíƈɦ ŧɦíƈɦ mắt của cậu, ngồi dậy dựa vào tường, cậu vẫn không nhịn nổi ấn vào biểu tượng game, nhìn giao diện đăng nhập game, đột nhiên cảm thấy thư giãn rồi.

Cả thể xác lẫn tinh thần của Mạnh Nam Kha đều dồn vào game, hoàn toàn quên đi chuyện tập thể dục sáng mai.

Đánh được mấy trận, Mạnh Nam Kha hoàn toàn tuyệt vọng rồi, tổng cộng mới chơi 5 trận, 2 trận chết, 2 trận chỉ vào top 50, chỉ có 1 trận vào đến vòng quyết đấu.

Trong lịch sử chơi của bạn bè đều hiển thị 20 phút, 30 phút, cậu thì mỗi lần không quá 10 phút đã chết.

Thấy điểm càng ngày càng thấp, tiếp tục chơi như vậy sẽ bị xuống hạng, Mạnh Nam Kha tức giận nói: "Trận này mà chết tiếp thì mình không chơi nữa.

"
Trước khi vào game cậu không cẩn thận nhấn vào "Người gần đây", nhìn thấy một người chơi có id là "Trống".

Mạnh Nam Kha suy nghĩ, hay là tìm một người lạ dẫn mình theo.

Cậu không hề do dự nhấn vào mời lập đội.

Thư mời lập đội gửi đi hai giây vẫn chưa được trả lời, lúc cậu sắp từ bỏ thì thư mời lập đội của đối phương gửi sang.

Mạnh Nam Kha nhanh chóng nhấn "Đồng ý".

Trong sảnh chờ
Mạnh Nam Kha lần này là số 3, chơi game này phần lớn đều mở mic, như vậy mới có thể duy trì trao đổi, bảo đảm hiệu suất thắng càng lớn.

Nhưng cũng có số ít người không mở mic, số 1 lúc này chính là trạng thái tắt mic.

"Alo, số 1 mở mic đi, không mở mic thì chơi gì?"
Giọng của số 2 rất nặng tiếng địa phương, nghe giống như là thanh niên hơn 20 tuổi, lúc này cực kì bất mãn với việc số 1 không mở mic.

Nhưng số 1 có vẻ không muốn để ý số 2, thậm chí vẫn tắt mic, hơn nữa còn không giải thích trong khung chat.

"Đm làm cái đéo gì vậy, rác rưởi, không biết chơi thì đừng chơi.

"
"Lát nữa bị bắn đừng khóc xin bố mày cứu.

"
Vẫn chưa nhảy dù, lời của số 2 càng ngày càng ác liệt, lời thô tuc cũng một câu nối tiếp một câu.
 
Học Bá 985
Chương 12: 12: Cảm Giác Bị Đại Lão Bao Nuôi


Mạnh Nam Kha thật sự nghe không lọt nữa, mặc dù cậu khá ham chơi, thành tích cũng không tốt lắm, nhưng vì mẹ Mạnh là giáo viên nên từ trước đến nay cậu không nói tục.

Cùng lắm là "đệch", "khốn kiếp", những câu cửa miệng thường thấy như này, nhưng cũng tuyệt đối không dám nói trước mặt mẹ Mạnh.

"Này người anh em, đừng nói nữa, cậu ấy chỉ là không tiện mở mic.

"
Mạnh Nam Kha giả vờ quen biết số 1, hy vọng số 3 không chửi nữa, nếu không cậu cảm thấy trận này mình lại bại nữa rồi.

"Liên quan đéo gì đến cậu, em trai cai sữa chưa, ở đây lo chuyện bao đồng làm gì?"
""
Mạnh Nam Kha cảm thấy mình sụp đổ rồi, tại sao người như thế nào cũng có, kẻ điên lúc nào cũng có, nhưng tối nay vô cùng nhiều.

Cậu dứt khoát tắt mic, thuận tiện tắt luôn nghe mic của đồng đội, tai không nghe tâm không phiền.

Trận này vốn là mình chủ động mời id Trống, vì vậy Mạnh Nam Kha liền nhảy dù theo Trống.

Nhưng khi cậu nhìn thấy Trống nhảy ở vùng huấn luyện, cả người đều thấy không ổn.

Tất cả mọi người đều biết ở trong bản đồ này muốn có súng ngay lập tức thì nhảy vùng huấn luyện, người chơi gà như Mạnh Nam Kha đi vào chính là tặng mạng, rất có thể chưa sờ được đến súng đã biến thành hòm rồi.

Bỏ đi, coi như là luyện can đảm cho mình, Mạnh Nam Kha an ủi bản thân như vậy, nếu không còn có cách gì đây.

Đại lão do mình chọn, khóc cũng phải đi theo sau.

Lúc Mạnh Nam Kha bay trên không trung, ánh mắt xoay một vòng, đếm qua một chút, ngoại trừ bọn họ còn có ít nhất 4 đội nữa.

Hơn nữa hai người đồng đội khác không nhảy vùng huấn luyện, cũng có nghĩa là bọn họ 2 chọi 16 đấy!
Ơ, không đúng, là 1 chọi 16.

Vừa đáp đất, Mạnh Nam Kha liền gấp không chờ nổi chạy vào một căn nhà, lẩm bẩm trong lòng: Súng súng súng, mau cho tôi một khẩu súng.

Tìm cả nửa ngày, căn nhà to như vậy lại chỉ có một khẩu súng lục, Mạnh Nam Kha cảm thấy mình sắp không xong rồi.

Cậu tâm như tro tàn rúc trong góc phòng, họng súng gắt gao nhắm cửa ra vào, một khi có người đến cậu liền nổ súng.

Nghe tiếng súng bên ngoài nổ như tiếng pháo vang mãi không ngừng, Mạnh Nam Kha căng thẳng đến đỉnh điểm, cả trái tim đều đang treo lên.

Nhìn thanh máu của Trống một lát cạn một lát đầy, cậu lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể âm thầm cổ vũ cho anh.

Sau mấy phút không còn tiếng súng nữa, Mạnh Nam Kha vẫn không dám hành động khinh suất, lỡ như còn dư đảng thì phải làm sao, không thể nóng nảy.

Một đợt tiếng bước chân đột nhiên vang lên trong tai nghe của cậu, Mạnh Nam Kha căng thẳng đến mức quên xem kí hiệu trên bản đồ.

Cửa đột nhiên xuất hiện một người, không lo được nhiều, Mạnh Nam Kha lập tức nổ súng, lúc sau mới nhận ra là số 1.

Trống: Ra đây đi, giải quyết hết rồi.

Đây là câu đầu tiên Trống nói trong khung chat.

Trống: Đi theo tôi.

Đây là câu thứ hai.

Mạnh Nam Kha ngơ ngác đi đằng sau số 1, trên đường thỉnh thoảng quan sát trái phải, sợ đột nhiên có người nổ súng bắn vỡ đầu cậu.

Trống dẫn cậu đến một căn nhà ở gần đấy, nhìn mấy chiếc hòm đầy đất, mặc dù không khoa trương như vậy, nhưng Mạnh Nam Kha đếm một chút, thật sự có 6 cái hòm toả ánh sáng xanh lục.

Tuy Trống không nói, nhưng Mạnh Nam Kha không cần phải nhắc, tự giác chạy đến cái hòm bên cạnh bắt đầu gom đồ.

Mũ cấp 3, giáp cấp 3, 416, ống ngắm x4.

Mạnh Nam Kha cảm thấy cuộc đời mình đủ viên mãn rồi, đây chính là cảm giác được đại lão bao nuôi đi.

Cuối cùng cậu còn lấy thêm một khẩu K98, mặc dù không biết dùng lắm, nhưng ít nhất khí thế không thể thua.
 
Học Bá 985
Chương 13: 13: Ngủ Nướng Dậy Muộn Rồi


"Đi.

"
Đọc tin Trống gửi trong khung chat, Mạnh Nam Kha vui vẻ đi theo sau, cả đường thông thuận.

"Nằm sấp.

" Đến một sườn núi, Trống lại gửi tin nhắn, Mạnh Nam Kha nhịn không nổi mở miệng hỏi: "Nằm ở đâu?"
Rất lâu không có ai trả lời, Mạnh Nam Kha mới nhớ ra mình tắt mic rồi.

Lúc này đã đến vòng quyết đấu, số 2 chửi thề luôn mồm đã sớm "bỏ mạng", Mạnh Nam Kha cũng một lần nữa mở mic.

"Đại thần đại thần, tôi nằm đâu?"
Mạnh Nam Kha không ngốc, sẽ không đứng ở bãi đất trống làm bia tập bắn, lúc này cậu đang trốn ở sau gốc cây.

Số 1 đánh dấu một địa điểm.

Nghe tiếng nhắc nhở của hệ thống, Mạnh Nam Kha ngoan ngoãn chạy đến chỗ đánh dấu nằm xuống.

Nhìn màn hình điện thoại hiển thị tên người khác bị Trống bắn gục, nghe tiếng súng " tạch tạch tạch" không ngừng, Mạnh Nam Kha vui sướng trong lòng, trận này thắng rồi.

Cuối cùng, Mạnh Nam Kha thành công không mất một giọt máu, trận này không ngoài dự đoán đã thắng, cậu vui mừng thở phào một hơi.

Cậu ở giao diện tổng kết trận đấu gửi lời mời kết bạn , chỉ là không đợi cậu mời thêm một trận, Trống đã ra khỏi phòng rồi.

"Ài, sao lại ra ngoài rồi.

"
Mạnh Nam Kha hơi buồn bực, trong lòng nghĩ chắc không phải do kĩ thuật của mình quá gà nên bị đại thần ghét bỏ chứ.

Nhưng nhìn lời mời kết bạn đã được gửi đi, Mạnh Nam Kha đoán mình chắc chắn còn có cơ hội, nhưng ava của đối phương đã trở thành màu xám, hiển nhiên là đã off rồi.

Cậu nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã 11 rưỡi rồi, xem ra là đến giờ đại thần đi ngủ.

Nghĩ đến đây, Mạnh Nam Kha cũng dứt khoát thoát khỏi giao diện trò chơi, dù sao cậu tự chơi cũng thua, còn không bằng đợi ngày mai đại thần dẫn mình thăng hạng.

Có lẽ vì thắng nên tâm tình vui sướng, Mạnh Nam Kha rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, trong mơ, cậu trở thành một tay súng cừ khôi, thành công thăng lên Vương giả, được người người ngưỡng mộ.

Cậu ngủ mơ cười vui đến không khép được miệng.

Đèn cửa sổ dưới tầng lúc này mới tắt, Mộ Lương Hoán cất điện thoại, cũng dần dần đi vào giấc ngủ.

"Cùng nhau lắc nào cùng nhau lắc nào.

"

"Ưʍ.

"
Người trên giường than nhẹ một tiếng, điện thoại ở trên bàn rung liên hồi, cậu mò mẫm cả nửa ngày mới giơ điện thoại lên trước mặt.

Mạnh Nam Kha mơ mơ hồ hồ híp mắt, hoàn toàn không có ý thức, chỉ cảm thấy thứ gì mà phiền phức như vậy, ồn ào không cho mình ngủ.

Ngón tay tuỳ tiện vuốt một cái trên màn hình khoá, rồi cứ thế lại ngủ như chết.

10 phút sau
"Cùng nhau lắc nào cùng nhau lắc nào"
Tiếng chuông báo thức vang lên bên tai Mạnh Nam Kha, cậu vừa mơ màng ngủ lại bị doạ cho tỉnh rồi, cơn buồn ngủ nháy mắt biến mất.

Ngồi dậy vò vò cái đầu như tổ quạ của mình, T-shirt màu trắng rộng thùng thình trượt xuống bả vai, Mạnh Nam Kha nhịn không nổi lại ngáp nhẹ một cái, ước chừng qua 10 phút mới cố gắng lắc đầu cho tỉnh táo.

"Không được, mình phải dậy đi tập thể dục.

"
Cậu lao vào phòng vệ sinh như một cơn gió
Mẹ Mạnh vốn dĩ đang chuẩn bị đi chợ ngây ngốc tại chỗ rất lâu không phản ứng kịp.

Bà bị ảo giác sao? Hình như bà nhìn thấy con trai trường kì ngủ nướng sét đánh cũng không dậy của mình tự rời giường, hơn nữa bây giờ mới 6 rưỡi sáng.

"Con trai, con dậy sớm như vậy làm gì?"
Tay đẩy cửa của mẹ Mạnh đẩy đến một nửa lại rút về, bà cứ đứng ở cửa như vậy gọi vào phòng vệ sinh.

"Tập thể dục ạ.

"
 
Học Bá 985
Chương 14: 14: Nhất Định Phải Đưa Cậu Ấy Về Nhà


"! "Mẹ Mạnh giống như nghe được chuyện động trời gì, suýt nữa làm rơi cái túi trong tay mình.

Sau đó bà cẩn thận nghĩ lại, hình như từ sau khi con trai quen Tiểu Mộ thì bắt đầu có chút thất thường.

Chắc không phải!
Nó bị Tiểu Mộ tác động nên quyết định học hành tử tế chứ?
Vừa nghĩ đến khả năng này, trong lòng mẹ Mạnh liền vui sướng, ai mà không hi vọng con mình thích học tập.

Lại nghĩ đến khả năng này bắt nguồn từ đứa trẻ lễ phép dưới tầng, mẹ Mạnh bắt đầu dự định lúc nào đó mời Tiểu Mộ đến nhà làm khách để chiêu đãi.

Đây quả thật là phúc tinh của con trai mình mà.

Thấy con trai mình siêng năng như vậy, hôm nay cố gắng làm thêm món cánh gà coca nó thích ăn nhất đi.

Ở trong lòng suy nghĩ lâu như vậy, mẹ Mạnh mới nhớ ra mình phải nhanh đi thôi, nếu không đồ tươi mới ở siêu thị sẽ bị người khác giành mất.

Chân trước vừa bước ra cửa bà liền nhìn thấy Tiểu Mộ tầng dưới đóng cửa chuẩn bị đi ra ngoài.

"Ây, Tiểu Mộ.

"
Mẹ Mạnh mở miệng gọi Mộ Lương Hoán sắp đi ra khỏi cửa toà nhà lại, bà cười nhìn Mộ Lương Hoán, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt, bà nói: "Thằng nhóc Tiểu Kha này rất lề mề, con đợi thêm 2 phút nhé, hay là buổi trưa đến nhà cô ăn cơm đi.

"
Mộ Lương Hoán hơi ngạc nhiên, chưa hiểu rõ Tiểu Kha lề mề trong lời mẹ Mạnh là đang nhắc đến chuyện gì, nhưng giây tiếp theo anh đã hiểu ra rồi.

Bởi vì nhân vật được nhắc đến đã xuất hiện ở cầu thang.

"Chào buổi sáng bạn học Mộ, trùng hợp ghê, cùng nhau tập thể dục không?"
Mạnh Nam Kha ba bước thành hai chạy đến trước mặt Mộ Lương Hoán, chân còn đang không ngừng chạy tại chỗ, hai tay nắm thành nắm đấm đặt ở giữa eo, nhìn có vẻ tràn trề năng lượng.

"Đi đi đi đi, Tiểu Kha, con theo sau Tiểu Mộ tập luyện cho đàng hoàng, ngày nào cũng ru rú trong nhà.

"
Mẹ Mạnh vừa nói vừa đi qua bên cạnh bọn họ, sau đó lại bổ sung một câu: "Tiểu Mộ, đừng quên trưa nay đến nhà cô ăn cơm nhé.

"
"Cảm ơn cô, con! "
"Mẹ, bọn con biết rồi, trưa nay con nhất định dẫn cậu ấy về nhà.

"
Lời từ chối của Mộ Lương Hoán còn chưa ra khỏi miệng đã bị Mạnh Nam Kha cắt đứt rồi, người bên cạnh vẫn đang lải nhải, mẹ Mạnh cũng vui vẻ đi xa rồi.

Bỏ đi, Mộ Lương Hoán thở dài, mẹ Mạnh nhiệt tình như vậy anh cũng không biết nên từ chối thế nào, huống hồ mẹ mình cũng từng dặn đi dặn lại phải sống tốt với hàng xóm.

"Tiểu Mộ, đi thôi, bọn mình đi đâu đây?"
Mạnh Nam Kha giống như không chú ý đến sự im lặng của Mộ Lương Hoán, vẫn vui vẻ như một tên ngốc.

Mộ Lương Hoán không trả lời câu hỏi của cậu, cứ thế chạy bước nhỏ ra khỏi cửa, Mạnh Nam Kha cũng không để ý, đuổi theo chạy bên cạnh anh.

"Tiểu Mộ, cậu thật sự không biết chơi bóng rổ à?"
Mục đích thật sự của Mạnh Nam Kha chính là cái này, cậu luôn cảm thấy Mộ Lương Hoán cao ráo, lại rất có tinh thần, tập thể dục buổi sáng chứng tỏ anh rất thích vận động, không thể nào không biết chơi bóng rổ.

Vì vậy cậu mới lấy cớ tập thể dục để tiếp cận anh lần nữa.

Không thì sao? Chẳng lẽ là vì chuyện học? Không thể nào.

"Không biết.

"
Câu trả lời của Mộ Lương Hoán giống hệt lần trước, anh vốn tưởng rằng cậu học sinh bên cạnh sẽ từ bỏ, kết quả không ngờ rằng cậu càng vui mừng.

"Không biết cũng không sao, tôi dạy cậu.

"
Vừa nghĩ đến Tiểu Mộ toàn năng trong lời của mẹ, là con nhà người ta cũng sẽ có thứ không biết, cậu liền vô cùng kích động, đã đến lúc mình lên sân khấu rồi.

"! "
Mộ Lương Hoán cảm thấy mình thật sự không đoán nổi suy nghĩ của bé mèo sữa này, mỗi lần gặp mặt đều có thể khiến anh kinh ngạc.

Mỗi lần
Đương nhiên là nhớ đến lần đầu gặp mặt cậu nhảy lên vỗ đầu anh.
 
Học Bá 985
Chương 15: 15: Bé Đáng Thương Bị Vứt Bỏ


Chạy mấy vòng quanh công viên, Mạnh Nam Kha sớm đã mệt đến không thở nổi, cậu thở hổn hển hỏi Mộ Lương Hoán: "Tiểu Mộ, chúng ta nghỉ một lát được không?"
Tốc độ của Mộ Lương Hoán dần dần chậm lại, anh nghe tiếng thở gấp của nam sinh cảm thấy có chút phiền.

Phiền thế nào?
Đại khái giống như có lúc bạn cảm thấy món mình không thích ăn toả ra hương thơm mê người làm mình không thể khống chế.

"Đi thôi, về nhà.

"
Mạnh Nam Kha không ngờ anh sẽ chủ động nói chuyện với mình, thật ra đến bản thân Mộ Lương Hoán cũng không rõ vì sao mình lại mở miệng nói chuyện.

Có những lúc luôn cảm thấy khó hiểu.

"Vậy cậu đồng ý học chơi bóng rổ với tôi không?"
Đôi mắt Mạnh Nam Kha lấp lánh chờ mong nhìn Mộ Lương Hoán, sợ rằng anh sẽ không đồng ý.

Mộ Lương Hoán đối diện với ánh mắt của cậu, lại một lần không từ chối, rốt cuộc là vì sao?
Có lẽ là vì anh lo sau khi mình từ chối thiếu niên sẽ nắm mãi không buông, nói mãi không ngừng, hoặc chỉ là không muốn nhìn thấy bé mèo sữa trước mắt thất vọng.

"Tốt quá rồi! Tôi nghe mẹ nói cậu cũng học ở trường trọng điểm Nhất Trung, đợi đến lúc khai giảng bọn mình hẹn ở sân bóng rổ không gặp không về nhé.

"
Mộ Lương Hoán không trả lời, chỉ gật đầu.

Đi đến dưới toà nhà, Mạnh Nam Kha thoải mái vươn mình một cái dưới ánh mặt trời: "A, thoải mái quá, không ngờ ánh mặt trời sáng sớm mùa hè lại thoải mái như vậy.

"
"Được rồi, tôi về đây Tiểu Mộ.

"
"Ừ.

"
Mộ Lương Hoán mở cửa đi vào nhà, xung quanh lập tức trở nên yên lặng, vậy mà có chút không quen.

Thật ra anh cảm thấy mình hơi kì lạ, nói không nên lời kì lạ ở đâu, anh luôn là một người lạnh lùng, không thích giao lưu, không muốn khách khí.

Từ nhỏ đến lớn luôn luôn cô độc.

Nhớ lúc còn nhỏ có một bé gái đi theo sau anh, luôn ngọt ngào gọi anh: "Anh A Hoán.

"
Cô bé đó tên là gì anh đã nhớ không rõ nữa, cũng không cần thiết phải nhớ.

Cô bé đó rất dính anh, rõ ràng anh không thích nói chuyện, trước nay cũng không đối tốt với cô bé, anh phiền, rất phiền mấy bé gái động một tí là khóc.

Cho đến một lần anh thật sự không chịu nổi nữa, giật lấy kẹo trong tay cô bé bóc vỏ ăn luôn, cô bé khóc lóc chạy về nhà tìm mẹ, sau đó cũng không xuất hiện nữa.

Anh không thích ồn ào, từ nhỏ đã như vậy.

Đứng ở cửa nhớ lại những chuyện này, còn chưa kịp đổi giày, tiếng gõ cửa đã vang lên, còn kèm theo giọng đặc trưng của thiếu niên: "Tiểu Mộ, tôi không vào nhà được.

"
Mộ Lương Hoán mở cửa ra lần nữa, tóc thiếu niên bị mồ hôi làm ướt dính ở trên trán, có mấy sợi còn đang nhỏ nước.

Mạnh Nam Kha uỷ khuất nhìn người trong cửa, mắt hạnh nhân của cậu hơi né tránh, rất giống bé đáng thương bị vứt bỏ ở bên ngoài.

"Vào đi.

"
Mộ Lương Hoán nhất thời rung động, chuyển tầm mắt, quay người đi đổi giày.

"Ừm ừm.

"
Giây tiếp theo vẻ mặt Mạnh Nam Kha đã thay đổi, cười vô hại, giống như vừa rồi đều là ảo giác của Mộ Lương Hoán.

"Tiểu Mộ, sao vừa rồi cậu vẫn đứng ở cửa vậy, có phải đoán được tôi sẽ qua đây không?"
"Không hổ là bạn học Tiểu Mộ, thần cơ diệu toán.

"
"Quả nhiên học bá cái gì cũng biết.

"
"Mẹ tôi đi chợ chưa về, ba thì đi làm rồi, tôi liền thành người đáng thương không ai cần.

"
Mạnh Nam Kha nói không ngừng như cái máy, giọng điệu của cậu rất phong phú.

Mộ Lương Hoán không để ý cậu, vào phòng ngủ lấy quần áo chuẩn bị tắm rửa.
 
Back
Top Bottom