sau chia tay, Nguyễn Huy vội vàng ra nước ngoài rồi bặt vô âm tín.
đến hôm nay mới quay trở về để dự tang lễ của một vị tiền bối đã dìu dắt anh từ lâu trong ngành.
trước những ống kính soi theo niềm tiếc thương, cũng không tránh khỏi những con mắt khác chỉ lăm le đến thông tin đẻ ra tiền.
Nguyễn Huy đã giải nghệ và ẩn danh suốt bảy năm xuất hiện ở trước đám tang tất nhiên thu hút không ít sự chú ý, anh không bước vào trong, lẳng lặng đứng dưới cơn mưa bỏ lỡ cơ hội nhìn người tiền bối ấy lần cuối.
bởi vì anh không muốn ngày phải đưa tiễn một sinh mệnh quý giá trên cõi đời trở thành một miếng mồi ngon cho những kẻ đi săn ngấu nghiến. việc có mặt ở đây cũng là điều mà anh đã trăn trở suốt từ ngày nhận tin.
cánh báo chí liên tục lia máy nhưng chẳng đào được gì từ Nguyễn Huy, một phần cũng phải cảm ơn rất nhiều đến đội ngũ an ninh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.
đến tận khi mọi chuyện kết thúc, bên truyền thông cũng chỉ có được những tiêu đề không thể giật tít câu view về Nguyễn Huy.
trên chuyến xe hướng đến sân bay để ra nước ngoài ngay sau khi ra về, Nguyễn Huy không khỏi bần thần, phần vì chuyện của tiền bối, phần vì nơi đất mẹ đã lâu anh không ghé thăm.
Việt Nam vươn mình không ngừng suốt thời gian qua, anh nhìn cảnh vật đã đổi thay từ ngày anh rời đi mà không khỏi vừa vui vừa thấy lạ. có gì đó khác, song cũng có gì đó như chẳng hề đổi thay.
Tổ Quốc anh yêu, người Việt hồn Việt anh yêu, bản thân anh là người Việt Nam cũng là điều anh yêu.
anh yêu con người nước mình, và anh của bảy năm trước thực sự đã yêu một người trong dòng máu Việt ấy.
chiếc xe băng băng trên phố, chậm dần ở giao lộ, dừng lại ở đèn đỏ. mỗi đoạn đường đi qua anh đều không thể rời mắt, vì chỉ vài tiếng nữa thôi anh sẽ chẳng thể nhìn thêm nữa rồi.
màn hình quảng cáo trên tòa nhà cao tầng lẫn trên các tấm biển lớn có gương mặt quen cũ, cũng có gương mặt mới lạ.
Nguyễn Huy nhìn các đồng nghiệp trong giới giải trí lẫn các tân binh mà lòng không khỏi nôn nao khó tả, nhớ đến những ngày anh đã từng xuất hiện trên ấy, xen lẫn vui mừng vì những người có đam mê và bén duyên với nghề.
song nỗi buồn vẫn làm chua xót khóe mắt anh.
Nguyễn Huy đảo mắt, cố ngăn giọt lệ mà biết trào ra là không thể ngăn lại. khi khóc cả gương mặt anh đều đỏ bừng như khi xuất hiện trên màn ảnh, nhưng hiện tại chẳng một ống kính, chẳng khán giả lẫn chính anh nhìn vào. chỉ có bóng tối trong xe phủ lên gương mặt càng thêm nếp nhăn vì tuổi tác.
bảy năm trước là thời điểm sự nghiệp anh tuột dốc kể từ nhiều biến cố, có tai nạn, có tai tiếng, anh đã nghĩ mình sẽ tiếp tục bám trụ. và rồi cái ngày anh lên máy bay rời nước, chính thức giải nghệ, anh đã hoài nghi bản thân đến tận bảy năm sau.
ngày ấy anh không chỉ bỏ lại sự nghiệp, rời quê hương, thậm chí rời bỏ người anh yêu. mà dường như Nguyễn Huy cũng đã chôn đi một phần của chính anh ở lại.
chiếc xe càng đi lại càng rút ngắn khoảng cách của anh đến bảy năm trước. một chuyến đi không dự ngày về, vội vàng, tràn đầy tiếc nuối.
anh thầm mong chiếc xe đi mãi không đến nơi, nhưng tài xế cần miếng cơm manh áo, máy bay cần bay, thời gian cần trôi. và rồi sẽ còn anh và anh với khoảng trống dần mục rữa.
bác tài suốt chặng hỏi han anh, chỉ bảo anh quen lắm, nhưng chẳng nhớ ra là ai. bác bảo chắc tại bác già rồi, anh lại cười xòa việc mình cũng đã thêm nhiều tuổi.
anh không kể bác việc bản thân là diễn viên như ngày trước anh từng kể người khác nghe, vì trong tâm trí anh nghĩ bản thân đã không còn là diễn viên nữa, cũng chẳng mơ đến giờ vẫn còn người nhớ.
ánh đèn đêm lập lòe, hàng quán vẫn xôn xao, người đi cứ đi rồi sống cuộc đời của chính họ.
Huy nhìn khung cảnh êm ấm bên ngoài, rồi thấy trong xe chỉ có mình anh lạnh buốt giá.
màn hình led qua phút qua giây lại chạy quảng cáo của các nhân vật nổi bật trong giới, từ trailer phim đến các hãng sản xuất, mỗi một hình ảnh anh đều thu gọn vào mắt.
Nguyễn Huy lại không phòng vệ, khi màn hình tiếp tục chạy, gương mặt anh vừa muốn lại vừa không muốn thấy nhất xuất hiện.
Đỗ Nhật Hoàng cười tươi trên màn ảnh lớn, đôi mắt híp lại với nếp nhăn và điệu bộ ngẩng cao đầu, gương mặt cậu sáng bừng giữa bầu trời đêm.
khóe mắt Huy nóng bừng như bị một hòn than vừa gắp khỏi lửa ép chặt vào, anh cúi gầm, đè tay áo mạnh lên gương mặt.
anh biết chuyện Hoàng đang có một dự án phim rất nổi tiếng, đã gần hai tháng và bộ phim vẫn đang liên tục xuất hiện trên các diễn đàn.
Hoàng vẫn vậy, dù đã bảy năm trôi qua, nụ cười vẫn chói lọi giữa bao người. chính vì thế, anh lại càng không dám nhìn thêm. chỉ sợ rằng những kí ức xưa kia anh từng tự tay chôn cất sẽ mạnh mẽ trồi lên.
" ấy cậu Hoàng kìa.
"
Nguyễn Huy giật nảy, ngước lên nhìn về phía ghế lái, anh cứ chìm đắm mãi trong dòng suy nghĩ mà hơi hoảng khi nhớ ra vẫn còn một người khác trong xe.
bác tài cười cười chỉ cho anh coi 'cậu Hoàng' mà bác nói, anh chỉ dám ậm ờ coi như thấy rồi.
" con gái tui mê cái cậu này lắm, suốt ngày coi cậu í, hổm tui dẫn đi coi phim cậu í đóng mà nó vui quá trời.
"
bác cười cười, gương mặt phúc hậu khi kể về con gái làm Huy thấy lòng ấm áp phần nào.
" dạ. . . con gái bác được bác cưng dậy thích quá hén.
"
" hỏng cưng nó cưng ai giờ.
"
bác vừa lái vừa tâm sự về chuyện gia đình, " vợ tui mất hồi năm vừa rồi đây, nó đau buồn mà tui nhìn tui xót, giờ cái gì làm nó cười được là tui thích lắm.
đời vô thường nhưng thôi, mình cứ phải lạc quan mà sống đã.
"
Huy nhìn dòng người bên đường, nghĩ đến mỗi người đều đang sống mà nhập tâm thêm vào câu chuyện của bác tài.
" bà nhà tui mất tui cũng buồn, nhưng mà bả sống bả bệnh hoài tui cũng buồn. tui chưa làm được nhiều cho bả, nhưng thấy cũng đỡ. tại hồi đó tui yêu bả hết phần tui yêu tui rồi, nên tui không tiếc.
"
Huy đan hai tay vào nhau, nắm chặt mà chợt không biết đáp gì.
" chuyện tình của hai bác đẹp ghê.
"
" hà hà, chuyện tình của ai mà hỏng đẹp, tình yêu là đã đẹp rồi.
"
sân bay hiện ra sau dãy nhà san sát nhau, chỉ còn vài cây nữa là tới nơi.
" thấy chú cũng lớn, chắc cũng có chuyện tình đẹp lắm hen.
"
anh sững người, nhìn chăm chăm vào hai tay. khi nghe bác hỏi, anh liền nghĩ đến ngay chuyện đôi lứa năm xưa anh từng có, xong anh nhận ra tình yêu không chỉ có vậy.
tình yêu nước, tình yêu quê hương anh có nó đẹp lắm. tình yêu đồng bào anh có cũng đẹp lắm. mà tình yêu nghề anh có cũng đẹp. anh thấy chuyện tình nào anh có cũng đều đẹp cả.
chuyện lứa đôi anh từng có, đẹp.
song anh lại thấy câu trả lời của anh thật mơ hồ, chỉ một từ " dạ ".