Cập nhật mới

Fanfiction [ HoàngHuy ] TẠM DROP

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406441881-256-k80755.jpg

[ Hoànghuy ] Tạm Drop
Tác giả: hktk1331
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" còn yêu sao lại buông ?

"

chủ yếu là về trope người yêu cũ, lowercase



hoànghuy​
 
[ Hoànghuy ] Tạm Drop
ex (1).


Giới thiệu: Trong au này Huy là diễn viên hết thời sắp về hưu, Hoàng đang có sự nghiệp rực rỡ.

HoàngHuy đã chia tay.

( lowercase )

__________

" chia tay đi.

"

lời chia xa nhẹ bẫng của Nguyễn Huy theo làn gió rét giữa lòng đêm đen thổi vào tai Nhật Hoàng như lạnh đến thấu xương.

" . . .

"

cái tĩnh mịch của phố phường từng khiến Hoàng yêu, yêu vì khi ấy sẽ chỉ có đôi họ rong chơi đến mệt nhoài, giờ đây sự im lặng của vạn vật như bóp nghẹt từng nhịp đập nơi lồng ngực.

hai con người từng sóng bước, huýnh nhẹ vai mỗi phút bước cạnh nhau. khắc này chẳng còn chung lối, Huy đứng bên vỉa hè, Hoàng nhìn anh từ đối diện.

giao thông không hoạt động, loài người cũng say sưa trong giấc mộng sâu, cái vẻ u tịch nửa đêm lại chỉ khiến lòng Hoàng ầm ĩ hơn gấp bội.

người trước mặt là người trong tim, song trong tay lại chỉ còn là hơi ấm nhạt nhòa. trước khoảnh khắc này vài phút cả hai vẫn còn siết chặt tay nhau dạo chơi khắp mọi nẻo đường đang ngủ. giờ đây làn da bị phủ đầy một làn sương đơn độc.

Huy không nói gì thêm, anh quay lưng, đến cả tiếng gót giày va chạm với từng lát gạch cũng thật gai.

Hoàng vẫn đứng lặng, để gió se mi mắt, thổi khô đi những giọt nước lưng tròng. cậu không khóc vào giây ấy, nhưng trái tim đã tuôn trào huyết lệ.

Hoàng, Huy chia tay.

không còn là anh và em nữa.
 
[ Hoànghuy ] Tạm Drop
ex (2).


sau chia tay, Nguyễn Huy vội vàng ra nước ngoài rồi bặt vô âm tín.

đến hôm nay mới quay trở về để dự tang lễ của một vị tiền bối đã dìu dắt anh từ lâu trong ngành.

trước những ống kính soi theo niềm tiếc thương, cũng không tránh khỏi những con mắt khác chỉ lăm le đến thông tin đẻ ra tiền.

Nguyễn Huy đã giải nghệ và ẩn danh suốt bảy năm xuất hiện ở trước đám tang tất nhiên thu hút không ít sự chú ý, anh không bước vào trong, lẳng lặng đứng dưới cơn mưa bỏ lỡ cơ hội nhìn người tiền bối ấy lần cuối.

bởi vì anh không muốn ngày phải đưa tiễn một sinh mệnh quý giá trên cõi đời trở thành một miếng mồi ngon cho những kẻ đi săn ngấu nghiến. việc có mặt ở đây cũng là điều mà anh đã trăn trở suốt từ ngày nhận tin.

cánh báo chí liên tục lia máy nhưng chẳng đào được gì từ Nguyễn Huy, một phần cũng phải cảm ơn rất nhiều đến đội ngũ an ninh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.

đến tận khi mọi chuyện kết thúc, bên truyền thông cũng chỉ có được những tiêu đề không thể giật tít câu view về Nguyễn Huy.

trên chuyến xe hướng đến sân bay để ra nước ngoài ngay sau khi ra về, Nguyễn Huy không khỏi bần thần, phần vì chuyện của tiền bối, phần vì nơi đất mẹ đã lâu anh không ghé thăm.

Việt Nam vươn mình không ngừng suốt thời gian qua, anh nhìn cảnh vật đã đổi thay từ ngày anh rời đi mà không khỏi vừa vui vừa thấy lạ. có gì đó khác, song cũng có gì đó như chẳng hề đổi thay.

Tổ Quốc anh yêu, người Việt hồn Việt anh yêu, bản thân anh là người Việt Nam cũng là điều anh yêu.

anh yêu con người nước mình, và anh của bảy năm trước thực sự đã yêu một người trong dòng máu Việt ấy.

chiếc xe băng băng trên phố, chậm dần ở giao lộ, dừng lại ở đèn đỏ. mỗi đoạn đường đi qua anh đều không thể rời mắt, vì chỉ vài tiếng nữa thôi anh sẽ chẳng thể nhìn thêm nữa rồi.

màn hình quảng cáo trên tòa nhà cao tầng lẫn trên các tấm biển lớn có gương mặt quen cũ, cũng có gương mặt mới lạ.

Nguyễn Huy nhìn các đồng nghiệp trong giới giải trí lẫn các tân binh mà lòng không khỏi nôn nao khó tả, nhớ đến những ngày anh đã từng xuất hiện trên ấy, xen lẫn vui mừng vì những người có đam mê và bén duyên với nghề.

song nỗi buồn vẫn làm chua xót khóe mắt anh.

Nguyễn Huy đảo mắt, cố ngăn giọt lệ mà biết trào ra là không thể ngăn lại. khi khóc cả gương mặt anh đều đỏ bừng như khi xuất hiện trên màn ảnh, nhưng hiện tại chẳng một ống kính, chẳng khán giả lẫn chính anh nhìn vào. chỉ có bóng tối trong xe phủ lên gương mặt càng thêm nếp nhăn vì tuổi tác.

bảy năm trước là thời điểm sự nghiệp anh tuột dốc kể từ nhiều biến cố, có tai nạn, có tai tiếng, anh đã nghĩ mình sẽ tiếp tục bám trụ. và rồi cái ngày anh lên máy bay rời nước, chính thức giải nghệ, anh đã hoài nghi bản thân đến tận bảy năm sau.

ngày ấy anh không chỉ bỏ lại sự nghiệp, rời quê hương, thậm chí rời bỏ người anh yêu. mà dường như Nguyễn Huy cũng đã chôn đi một phần của chính anh ở lại.

chiếc xe càng đi lại càng rút ngắn khoảng cách của anh đến bảy năm trước. một chuyến đi không dự ngày về, vội vàng, tràn đầy tiếc nuối.

anh thầm mong chiếc xe đi mãi không đến nơi, nhưng tài xế cần miếng cơm manh áo, máy bay cần bay, thời gian cần trôi. và rồi sẽ còn anh và anh với khoảng trống dần mục rữa.

bác tài suốt chặng hỏi han anh, chỉ bảo anh quen lắm, nhưng chẳng nhớ ra là ai. bác bảo chắc tại bác già rồi, anh lại cười xòa việc mình cũng đã thêm nhiều tuổi.

anh không kể bác việc bản thân là diễn viên như ngày trước anh từng kể người khác nghe, vì trong tâm trí anh nghĩ bản thân đã không còn là diễn viên nữa, cũng chẳng mơ đến giờ vẫn còn người nhớ.

ánh đèn đêm lập lòe, hàng quán vẫn xôn xao, người đi cứ đi rồi sống cuộc đời của chính họ.

Huy nhìn khung cảnh êm ấm bên ngoài, rồi thấy trong xe chỉ có mình anh lạnh buốt giá.

màn hình led qua phút qua giây lại chạy quảng cáo của các nhân vật nổi bật trong giới, từ trailer phim đến các hãng sản xuất, mỗi một hình ảnh anh đều thu gọn vào mắt.

Nguyễn Huy lại không phòng vệ, khi màn hình tiếp tục chạy, gương mặt anh vừa muốn lại vừa không muốn thấy nhất xuất hiện.

Đỗ Nhật Hoàng cười tươi trên màn ảnh lớn, đôi mắt híp lại với nếp nhăn và điệu bộ ngẩng cao đầu, gương mặt cậu sáng bừng giữa bầu trời đêm.

khóe mắt Huy nóng bừng như bị một hòn than vừa gắp khỏi lửa ép chặt vào, anh cúi gầm, đè tay áo mạnh lên gương mặt.

anh biết chuyện Hoàng đang có một dự án phim rất nổi tiếng, đã gần hai tháng và bộ phim vẫn đang liên tục xuất hiện trên các diễn đàn.

Hoàng vẫn vậy, dù đã bảy năm trôi qua, nụ cười vẫn chói lọi giữa bao người. chính vì thế, anh lại càng không dám nhìn thêm. chỉ sợ rằng những kí ức xưa kia anh từng tự tay chôn cất sẽ mạnh mẽ trồi lên.

" ấy cậu Hoàng kìa.

"

Nguyễn Huy giật nảy, ngước lên nhìn về phía ghế lái, anh cứ chìm đắm mãi trong dòng suy nghĩ mà hơi hoảng khi nhớ ra vẫn còn một người khác trong xe.

bác tài cười cười chỉ cho anh coi 'cậu Hoàng' mà bác nói, anh chỉ dám ậm ờ coi như thấy rồi.

" con gái tui mê cái cậu này lắm, suốt ngày coi cậu í, hổm tui dẫn đi coi phim cậu í đóng mà nó vui quá trời.

"

bác cười cười, gương mặt phúc hậu khi kể về con gái làm Huy thấy lòng ấm áp phần nào.

" dạ. . . con gái bác được bác cưng dậy thích quá hén.

"

" hỏng cưng nó cưng ai giờ.

"

bác vừa lái vừa tâm sự về chuyện gia đình, " vợ tui mất hồi năm vừa rồi đây, nó đau buồn mà tui nhìn tui xót, giờ cái gì làm nó cười được là tui thích lắm.

đời vô thường nhưng thôi, mình cứ phải lạc quan mà sống đã.

"

Huy nhìn dòng người bên đường, nghĩ đến mỗi người đều đang sống mà nhập tâm thêm vào câu chuyện của bác tài.

" bà nhà tui mất tui cũng buồn, nhưng mà bả sống bả bệnh hoài tui cũng buồn. tui chưa làm được nhiều cho bả, nhưng thấy cũng đỡ. tại hồi đó tui yêu bả hết phần tui yêu tui rồi, nên tui không tiếc.

"

Huy đan hai tay vào nhau, nắm chặt mà chợt không biết đáp gì.

" chuyện tình của hai bác đẹp ghê.

"

" hà hà, chuyện tình của ai mà hỏng đẹp, tình yêu là đã đẹp rồi.

"

sân bay hiện ra sau dãy nhà san sát nhau, chỉ còn vài cây nữa là tới nơi.

" thấy chú cũng lớn, chắc cũng có chuyện tình đẹp lắm hen.

"

anh sững người, nhìn chăm chăm vào hai tay. khi nghe bác hỏi, anh liền nghĩ đến ngay chuyện đôi lứa năm xưa anh từng có, xong anh nhận ra tình yêu không chỉ có vậy.

tình yêu nước, tình yêu quê hương anh có nó đẹp lắm. tình yêu đồng bào anh có cũng đẹp lắm. mà tình yêu nghề anh có cũng đẹp. anh thấy chuyện tình nào anh có cũng đều đẹp cả.

chuyện lứa đôi anh từng có, đẹp.

song anh lại thấy câu trả lời của anh thật mơ hồ, chỉ một từ " dạ ".
 
[ Hoànghuy ] Tạm Drop
ex (3).


Nguyễn Huy vừa rời khỏi xe đã bị nhiệt độ của màn đêm làm cho rùng mình, anh chào và cảm ơn tài xế rất nhiều trước khi vẫy tay theo hướng xe rời đi.

thành phố về khuya vẫn vô cùng nhộn nhịp, Huy đứng trước sân bay, nhìn ngắm thật lâu hình ảnh con người nơi đất mẹ đã qua bảy năm chưa từng thấy.

cái lạnh lướt qua gương mặt, qua làn mi đã khô vài giọt nước mắt. anh sụt sịt mũi, chẳng nghĩ đến mình gần bốn mươi tuổi rồi mà vẫn còn mau nước mắt như vậy.

anh lựa giờ đến sân bay từ sớm, nghĩ rằng nếu đi ngay thì sẽ không phải ngoảnh lại, nhưng chân anh cứ tựa đeo chì, chẳng nhúc nhích.

rõ ràng bảy năm trước đã dứt khoát rời đi, tại sao hiện tại lại lưu luyến đến vậy ?.

" chú ơi. .

"

Nguyễn Huy nhận ra một nhóc tì đứng chỉ hơn đầu gối mình một chút đang đứng cạnh, gương mặt lem luốc, tay run rẩy dưới trời rét cầm một giỏ bày đủ loại phụ kiện hay đồ chơi vẫn chưa vơi quá nửa.

mắt nhóc ấy sáng, sáng như sao trời, nhưng vẻ ngoài lại bám đầy bùn đất. tựa như một ngôi sao nhỏ nhắn bị vùi chôn dưới bụi trần thế.

anh xoa đầu nhóc ấy, mái tóc rối bù, bết bát vì không được gội, đứt gãy vì tiết trời. một chân anh khuỵu xuống, mắt đối mắt với cậu bé.

đứa trẻ bị dòng đời đẩy xô từ sớm, dường như đã quen với việc bị hắt hủi, thấy anh như vậy liền nhen nhóm thêm chút hi vọng.

" chú. . . chú mua giúp con nha chú.

"

nó khẽ khàng, cái chất giọng ngây thơ nhưng khàn khàn, có lẽ vì đau họng, lời nó nói như bị vỡ ra.

" hong có gọi chú nghen, gọi chú là giận đó.

"

Huy trêu, như cách anh từng làm với các fan của mình trước đây. mặc cho sự thật rằng bản thân đã đến tuổi chú thật rồi.

nhóc nhỏ ngây ra, nhìn nụ cười của anh mà ngượng ngùng. nó không biết đáp gì, chỉ lại đưa anh giỏ đồ.

" con có anh chị em gì hong ?.

"

" dạ. . dạ con có em trai.

"

Nguyễn Huy nhìn lướt qua vài món đồ trên giỏ.

" em con đâu rồi ?.

"

" bên kia ạ.

"

anh ngẩng đầu, nhìn theo hướng tay của cậu bé, mắt anh phải nheo lại nhiều mới nhận ra một đốm nhỏ co ro từ phía ấy.

" sao lại để em một mình ở đó.

"

nó rụt rè, tay nắm chặt gấu áo, " ẻm hong đi được. . .

ạ.

"

Huy nhìn hai đứa trẻ trong độ tuổi thơ ngây mà không khỏi xót xa trong lòng.

" mình đi lại chỗ em con nhé, rồi chú mua tí đồ cho nha.

"

" dạ.

"

bước đi bên cạnh nhóc nhỏ lại càng khiến anh nhận ra đứa trẻ ấy còn quá bé, đôi chân đáng lý phải được rảo bước đến trường, lại phải khập khiễng đi trên đường đời.

em nó lại còn nhỏ hơn, gương mặt hóp lại chẳng có vẻ bầu bĩnh mà một đứa nhóc nên có, chiếc áo ấm sờn rách dường như là món đồ vô cùng quý giá.

Huy rút ra một tờ tiền lớn và chiếc áo khoác của mình đưa cho người anh, dù anh biết có thể hai đứa chẳng may là 'công cụ' của nhóm người trục lợi từ trẻ em, nhưng giờ đây đó là thứ duy nhất anh có thể cho chúng.

giờ bay đã đến rồi, và anh phải đi ngay. thà rằng anh cho người khác tiền của tụi nhỏ, mong rằng ít nhất tụi nó sẽ được giữ chiếc áo và không bị đánh đập.

Nguyễn Huy nhìn hai anh em nửa mừng rỡ nửa lo lắng trước tờ tiền, trước cái áo anh cho là đã cũ nhưng lại vô cùng mới với bọn trẻ, anh cũng thấy vừa đáng thương vừa đáng yêu.

anh chọn bừa hai món đồ trên giỏ, một dây buộc tóc và một vòng tay lấy cho có lệ.

" cảm ơn hai đứa đã bán cho chú nha, nhớ phải yêu thương nhau nghen.

"

chỉ là cuộc gặp gỡ giản đơn, cũng chẳng phải lần đầu Huy có những khoảnh khắc thế này. bởi đời cơ cực lắm, anh vẫn mừng vì mình đã được yêu thương rất nhiều.

hai đứa trẻ ôm nhau, hơi ấm lại le lói trong trái tim anh, chút nắng ấm giữa màn đêm lạnh lẽo.

" anh này sống tình cảm ghê, vậy mà bỏ người yêu cũ suốt bảy năm không về.

"

tim Huy hẫng một nhịp, không phải kiểu hẫng nhịp như trúng tiếng sét ái tình, cảm xúc trong anh rối bời hơn cả thế.

giống như bảy năm trước, anh đứng ở vỉa hè, Hoàng nhìn anh từ phía đối diện.
 
[ Hoànghuy ] Tạm Drop
ex (4).


Nguyễn Huy cảm thấy hối hận khi đã không vào sân bay ngay, nhưng thật lòng một phần nào đó trong anh lại thấy mừng rỡ, xen lẫn lo âu.

Đỗ Nhật Hoàng vẫn giống như bảy năm trước, tuy dáng vẻ đã chững chạc hơn nhiều, trong mắt anh cậu dường như chẳng có gì thay đổi.

từ chất giọng, lời nói đến ánh mắt cậu dành cho anh. sao anh có thể không khẳng định cậu vẫn còn yêu anh như trước ?.

nhưng Nguyễn Huy lại càng không mong chờ cậu vẫn còn yêu anh, khi anh đã rời bỏ cậu không một lý do suốt bảy năm trời.

gặp lại nhau ở đây, vừa là điều anh muốn và không muốn nhất đối với Đỗ Nhật Hoàng.

" anh lại định đi nữa sao ? anh còn chẳng buồn gặp em lấy một lần đúng không ?.

"

anh cứng đờ, bởi vì quả thật Hoàng nói rất đúng. chuyện máy bay của Hoàng gặp sự cố không thể về kịp tang lễ được đưa tin trên rất nhiều trang mạng xã hội, vậy nên anh đã chắc mẩm tuyệt đối cả hai sẽ không gặp lại nhau.

nhưng người tính chẳng bằng trời tính, Huy sắp trễ chuyến bay đến nơi rồi và chân anh không nhấc nổi một lần.

" . . .

"

gương mặt vừa giận dỗi vừa đáng thương của Hoàng ghim sâu vào tâm trí anh, khiến anh như chết trân tại chỗ.

" sao anh không trả lời em ? anh đã im lặng suốt bảy năm rồi chưa đủ sao !

"

Hoàng gắt, vốn dĩ cậu đã cố giữ bình tĩnh, suy nghĩ trong đầu lẫn cảm xúc trong tim không khỏi cuồn cuộn như sóng.

cậu thấy mắt anh đỏ hoe, cũng đã thấy dáng vẻ anh do dự. nhưng sau cùng cậu lại chẳng nhận được câu trả lời nào của chính anh.

" anh à. . .

"

Hoàng tiến đến, Huy nhìn chăm chăm xuống đất, mũi giày da của Hoàng hiện lên trong tầm mắt anh.

anh trách cái lạnh làm cổ họng anh khô khốc, song nhận ra bản thân anh đang tự bóp nghẹt chính mình.

" Hoàng. . .

"

RẦM !.

" !!?.

"

Huy ngước lên, nhìn thấy những chiếc xe lao nhanh trên đường va đập mạnh vào nhau.

trước đây anh từng gặp tai nạn xe liên hoàn, tâm trí liền bị sang chấn.

Huy giật người co rúm lại, may sao Hoàng lại phản ứng tỉnh táo hơn, liền ôm anh kéo ra xa.

những tiếng ồn gai góc kéo dài một quãng đường, lẫn vào những tiếng thét của người dân, đến khi dừng lại trở thành một mớ hỗn độn.

một tai nạn liên hoàn diễn ra trước sân bay, Huy run rẩy, tròng mắt anh mở to nhìn chăm chăm về phía trước.

một góc nhỏ nơi hai đứa trẻ cơ nhỡ từng ôm lấy nhau giữa đêm rét, giờ đây bị chiếc xe tải lớn bị lật ngã chèn vào.

chiếc áo khoác ấm của anh bị cuốn vào bánh xe, tan nát.
 
[ Hoànghuy ] Tạm Drop
ex (5).


khoảng kí ức sau vụ tai nạn xe liên hoàn trở thành một mảng trắng trong tâm trí Nguyễn Huy, trong đầu anh chỉ đọng lại vô số những âm thanh hỗn tạp.

anh nhớ bản thân đã hét lên, nhưng anh không rõ anh đã hét gì.

anh nhớ giọng Hoàng, người đã liên tục kéo anh tránh xa khỏi nguy hiểm, liên tục gọi tên anh lúc anh lịm dần sau khi cố lao đến xác thực hiện trường vụ tai nạn.

cũng có tiếng người dân hô hoán, tiếng còi xe inh ỏi, cả tiếng xe cứu thương mờ dần đi.

Huy chắc chắn anh đã không ngất đi ngay lúc đó, anh nghĩ mình ngất vì đã thấy cảnh tượng gì đó vô cùng kinh khủng và anh tuyệt đối không muốn nhớ lại.

vào lúc anh chìm sâu vào hôn mê, Huy chỉ lờ mờ nhìn thấy gương mặt Hoàng tái mét, dường như chính cậu cũng không chịu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

điều đầu tiên anh nhận thức được khi mở mắt ra lần nữa là trần nhà trắng xóa và ánh đèn lạnh lẽo bệnh viện.

" anh !

"

Hoàng ở cạnh Huy, gương mặt điển trai xanh xao, ai nhìn vào cũng tưởng người đáng lý ra phải nằm trên giường bệnh là cậu mới đúng.

" anh thấy trong người thế nào ? em sẽ đi gọi bác sĩ nga- "

" không, không cần đâu, anh ổn mà. . .

"

bàn tay đang nắm tay anh của Hoàng chợt siết lại, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt anh, biết rõ anh sẽ hỏi gì tiếp theo.

" hai đứa nhỏ. . .

"

Huy cố chịu đựng cơn đau bên thái dương, tự nhủ sẽ bình tĩnh dù câu trả lời của Hoàng có là gì.

hai đứa trẻ ấy chỉ là hai sinh mệnh nhỏ nhoi anh gặp chưa tròn nửa tiếng, vậy nên anh cũng sẽ mong bản thân không quá đau lòng.

Hoàng vẫn nắm tay anh, khe khẽ lắc đầu.

tim Huy lại nứt thêm một mảng.

" vì gương mặt bị biến dạng nặng nên vẫn chưa thể xác định danh tính hay tìm thông tin người thân của hai ẻm. . . vụ việc vẫn đang được xử lý anh ạ.

"

cậu khi ấy chỉ quan sát anh và hai đứa nhỏ từ xa, nhưng vào thời điểm xác nhận tử vong của bọn trẻ vẫn không khỏi xót xa cho hai số phận nhỏ bé đáng thương.

Hoàng thấy tay anh run, hẳn anh đang tự trách bản thân một phần, cho dù thực tế anh chẳng thể làm gì khi vụ tai nạn xảy ra.

có lẽ cũng vì anh là người cuối cùng tiếp xúc, người cuối cùng cười với cả hai, cũng là người đã tặng hai đứa chiếc áo chưa kịp dùng.

Hoàng vẫn nhớ vào tám năm trước, Huy gặp một tai nạn nghiêm trọng dẫn đến chấn thương vĩnh viễn ở chân và phổi phải. việc nhìn thấy một sự việc thương tâm như vậy hẳn sẽ gợi lại kí ức cũ.

" anh- "

" em sẽ lo tang lễ cho bọn trẻ.

"

" ?.

", Huy ngoái nhìn, như thể không nghe thấy những gì Hoàng nói. cậu cũng chẳng nhìn anh, chỉ lẳng lặng xoa lên mu bàn tay nhăn nheo đi nhiều của Huy.

" em nghe nói hai đứa khả năng cao là trẻ mồ côi, dù có chờ bao lâu cũng sẽ chẳng có ai đến nhận. . . người.

"

" em cũng sẽ hỗ trợ cho gia đình những nạn nhân khác nữa. . .

"

giọng Hoàng có chút run, cái nắm tay của cậu càng chặt hơn.

" chỉ là, em không muốn anh phải đau lòng.

"

Huy chớp chớp mắt, cổ họng anh khàn đặc, anh chỉ giật nhẹ tay Hoàng cùng lời cảm ơn khó nhọc, " cảm ơn em.

"

không bị anh né tránh, Hoàng mím môi, lòng thầm có chút mừng. lại nghĩ đến tình huống hiện tại của cả hai, cậu e dè mãi mới hỏi:

" chuyện đi nước ngoài của anh. . .

"

nếu Hoàng không nói anh cũng chợt quên, vì anh đã ngất đi ngay sát giờ bay nên không thể lên kịp chuyến.

" chuyến bay đó của anh đã bị delay 2 tiếng trước khi cất cánh, vì sự việc trước đó nên- "

" anh sẽ đặt chuyến khác.

"

tim Hoàng nẩy lên, cậu vội ngẩng đầu nhìn anh, còn anh chỉ mở hờ mắt không nhìn thẳng vào cậu.

" không được ! a, không được đâu mà.

"

Hoàng luống cuống, vội vàng tìm lý do. anh đã bỏ cậu đi bảy năm rồi, nếu lại đi, sẽ có thể là thêm bảy hoặc thậm chí là nhiều năm nữa.

" t- thời tiết dạo này, anh biết đó, không an toàn. . với, với cả anh vẫn chưa khỏe, còn chuyện lo tang nữa và, và. . .

"

đầu óc cậu rối tung, chỉ có một điều duy nhất là rõ ràng: Hoàng không muốn Huy rời đi.

" anh. . anh Huy, về việc bay- "

" hmp.

"

" ??.

"

âm thanh thở hắt ra quá đỗi đáng yêu từ Nguyễn Huy làm não Hoàng chập mạch, mặt cậu đơ ra như bị ai cướp mất lí trí.

" em bình tĩnh đi.

", Huy lộm cộm ngồi dậy, anh gật đầu cảm ơn Hoàng vì đã đỡ cơ thể xiêu vẹo của anh ngay lập tức, " anh sẽ đi, nhưng không phải bây giờ.

"

mắt Hoàng sáng lên, môi nhoẻn cười nhàn nhạt. anh sẽ đi, tức là cậu vẫn còn cơ hội giữ anh lại lâu hơn.

" em làm thủ tục xuất viện giúp anh nha, anh chỉ bị xỉu thôi, có nhiều người cần chiếc giường bệnh này hơn anh.

"

" ơ nhưng mà- "

Hoàng định khuyên anh nghỉ ngơi thêm nhưng không cãi lại được ánh mắt mà đối phương dành cho mình, Nhật Hoàng đấu tranh tâm lý dữ dội.

" sức khỏe anh không tốt mà, hay mình nghỉ thêm xíu nữa thôi anh ha. . .

"

" anh khỏe rồi.

"

" lúc nào bệnh nặng anh chả nói vậy mà !.

"

Hoàng lay nhẹ tay anh, lắc vai mình liên tục như con nít làm nũng.

" ở nốt bữa nay thôi được không anh ?

đi mà, anh làm em lo quá !.

"

cái dáng vẻ nũng nịu hệt như hồi xưa của Hoàng làm Huy như trẻ lại, nhớ về những tháng ngày nuông chiều cậu hết mực. không khí thoải mái đến độ anh suýt quên mất cả hai đã chia tay.

" em đừng làm nũng, lỡ người ta biết. . .

"

" phòng này có anh với em thôi, với người ta biết kệ người ta chứ, dù sao mình cũng là- "

ngôn từ vừa trượt đến lưỡi đã vội nuốt vào, phải rồi, Hoàng quên mất cậu bây giờ là một kẻ không danh phận. hoặc ít nhất là có cái mác hậu bối quen thân. hoặc. . .

" dù sao mình cũng là, người yêu cũ.

"

Huy nhắc, khẽ gạt tay Hoàng ra.

hơi ấm vội rời xa, Hoàng không dám níu tay anh lại, cậu luyến tiếc xúc cảm trên da.

" vâng, người yêu. . . cũ ạ.

"
 
[ Hoànghuy ] Tạm Drop
ex (6).


Huy không biết đã trôi qua bao lâu từ khi anh thành công nài nỉ Hoàng cho anh xuất viện, qua bao lâu từ khi lễ tang của hai đứa trẻ và các nạn nhân trong vụ tai nạn được diễn ra, qua bao lâu kể từ khi. . . anh quyết định đến ở cạnh căn hộ của Hoàng.

anh đã tự nhủ bản thân sẽ bay ngay sau khi xong việc, nhưng lòng anh vốn đã mềm nhũn trước ý định rời đi một lần nữa, cộng thêm cậu bạn trai cũ rất dễ làm nũng với anh.

quanh đi quẩn lại thế nào, Hoàng đã sắp xếp cho anh căn hộ ngay bên cạnh căn của cậu, viện đầy lý do từ quan tâm đến tiện lợi, chốt hạ cuối cùng là cậu đã hoàn thành việc đứng tên anh làm chủ sở hữu luôn rồi.

Huy vốn đã không thích những thứ quá phức tạp, nên giờ đầu anh rối rắm, không biết phải làm sao trước tình cảnh này.

Hoàng ngồi giữa phòng khách căn hộ vừa ép Huy dọn vào, phân loại đống quần áo cậu mua vội ngoài cửa hàng để anh có thêm cái mà mặc, tự nhiên như thể chẳng có chút căng thẳng nào giữa hai người.

" sao mình lại mua cái này vậy ta ? size nhỏ vầy mặc chắc chật lắm. . .

à cái này được nè, cái kia thì. . .

"

" Hoàng ơi.

"

" dạ ơi ?.

"

cậu ngước lên nhìn, từ góc độ của anh Hoàng lại càng trông như cậu thiếu niên ngây thơ mắt to long lanh.

" em không cần phải làm vậy đâu, sớm muộn gì anh cũng ra nước ngoài nữa thôi.

"

đôi tay của Hoàng chợt khựng lại, cậu không buồn giấu vẻ hụt hẫng trong đáy mắt.

" . . . em biết, em chỉ là- "

" chỉ là gì ? anh bây giờ chẳng có liên hệ gì với em nữa mà, em đâu có trách nhiệm phải quan tâm anh như hồi xưa nữa đâu Hoàng ?.

"

lời nói nhẹ nhàng của Nguyễn Huy lại treo một sức nặng to lớn lên trái tim Nhật Hoàng, cậu tức, vừa tức vừa tủi.

Hoàng đứng phắt dậy, chiều cao ngay lập tức chuyển vị trí từ cậu nhìn anh từ trên xuống.

" anh, sao anh có thể nói câu đó dễ dàng đến vậy chứ !? anh ghét em đến mức vạch rõ ranh giới với em vậy sao !.

"

Huy giật cả mình, lùi lại một bước trước cú nổ bất ngờ từ đối phương, anh không nghĩ nhiều, bởi vì anh thấy đó là sự thật.

" em làm anh hết hồn ! tự nhiên giận với anh, anh nói rồi, bây giờ mình cùng lắm cũng là- "

" là người yêu cũ ! người yêu cũ, người yêu cũ, người yêu cũ ! anh sợ rằng em không biết hay sao ?.

"

Hoàng siết chặt tay, uất nghẹn suốt bảy năm trời muốn tuôn ra như thác. mắt cậu đỏ hoe, run rẩy như đứa trẻ phải chịu uất ức.

" từ lúc anh về nước đến giờ em không biết em phải nghe câu này của anh bao nhiêu lần nữa. bảy năm trước, bảy năm trước anh đơn phương chia tay, em tôn trọng anh em cũng coi như cả hai đã chia tay thật rồi còn gì !.

"

Hoàng nói, giọng như vỡ ra, tan nát như trái tim của cậu suốt bảy năm. khi xưa cậu đã không hỏi anh lý do tại sao lại đột ngột bỏ rơi mình, đến giờ đó vẫn là điều cậu hối tiếc.

" đến cả cái danh em trai thân thiết để được lo cho anh một chút, anh cũng không muốn cho em sao ? là cũ rồi nên anh bỏ luôn không bận tâm nữa à !

"

Hoàng tiến một Huy liền lùi một, anh bị nói cho cứng họng, chỉ biết nhíu mày nhìn Hoàng chằm chặp. cái nhìn ấy khiến Hoàng đau lại thêm đau, cũng khiến bản thân cậu nhận ra mình đã đi quá giới hạn.

" . . . em sẽ về phòng, anh cứ để đồ đó đi, em sẽ qua xếp tiếp.

"

cậu xoa xoa đôi mắt mệt nhoài, khịt mũi một tiếng.

" em xin lỗi vì đã lớn tiếng với anh, cũng xin lỗi vì đã quá phận. anh nghỉ ở nhà đi, khi bình tĩnh hai anh em mình nói chuyện sau nhé.

"

nói rồi cậu vòng qua sau lưng anh, mở cửa bước ra rồi khẽ đóng lại. căn hộ của cậu ở ngay sát vách, chỉ cách nhau một bức tường nhưng Huy lại thấy như có cả một dãy núi ngăn cách hai người họ.

Huy đứng giữa căn phòng trống trải, đồ đạc tứ tung dưới sàn. anh thở dài, lê chân đến sô pha rồi ngã phịch xuống, tay gác lên trán, thở dài.

cái tính cứng đầu, hiếu thắng của Hoàng đúng là bất di bất dịch. bản thân rất giỏi chiều chuộng người khác nhưng đến lượt bản thân thì đỏng đảnh, khó hiểu.

Hoàng cao, cái tôi cũng cao. song lại vì anh mà khuỵu chân, vì anh mà đem cái tôi hạ xuống.

Hoàng bốc đồng, cái gì cũng muốn hơn, yêu nhiều hơn cũng giành cả phần mình.
 
Back
Top Bottom