"Demo như này chúng mày đã chịu chưa ?
Tao sửa được ba lần rồi đó Hoàng"
"Vẫn chưa wow anh ạ"
Câu trả lời nghiêm túc vang lên trong phòng thu kín bưng, không gian lúc bấy giờ chẳng còn sự vui vẻ nữa mà thay vào đó là mùi mồ hôi, mùi cà phê trong những ly giấy ly nhựa đang uống dang dở nằm ở bàn gần cửa phòng.
Sáu, bảy con người đứng chụm lại một đám trước mấy cái màn hình hiện những khung bậc âm thanh, người chỉnh sửa, người đứng khoanh tay nhăn mặt lắc đầu không chịu, người thì vẫn đeo tai nghe mệt mỏi đứng chống nạnh và người thì lại ngồi dưới sàn nghía lên, còn lại thì nằm vật vã ở từng góc phòng thu.
Boyband chỉ có bấy nhiêu mà vẫn chưa chốt được một bản demo nhỏ cuối cùng để khép lại album nhạc.
Đỗ Nhật Hoàng đó giờ trong công việc luôn kĩ tính từng chút từng chút một đến mức cực đoan, một nhịp trống lệch, một đoạn vocal chưa đủ lực, hay chỉ đơn giản là cảm giác chưa "đã" – tất cả đều đủ để Hoàng yêu cầu làm lại từ đầu.
Đến độ Nguyễn Hùng, là vocal thứ hai cũng đau đầu vì chút khó chịu đó của cậu.
Nhưng chẳng ai dám phủ nhận rằng cái tính đó của cậu là một thói xấu, vì không có nó chắc bây giờ nhóm cũng chỉ hoàn thành được một bài hit để đời.
Coi như đó là cái kiên cường, động lực kéo cả nhóm đi xa và vươn cao lên nhiều chút.
Hoàng Long thì ngồi đau hết cả mông từ sáng đến tối, thân già của hắn cũng có giới hạn, chuyện gì cũng phải ngắt ra làm chút chút nay bị thằng Hoàng khó tính dồn lại một đống như hạn cuối là ngày mai.
Tuy mệt mỏi là vậy nhưng tất cả cũng đứng lên xem xét và chỉnh sửa mấy chỗ mà Nhật Hoàng đưa ra ý kiến.
Biết là dạo gần đây đang sáng tác một album siêu khủng với mười lăm bài hát là chuyện quá sức nhưng cũng cả nhóm cũng chẳng thể lười biếng được trước cái tính công việc là trên hết của Nhật Hoàng.
Mặt ai nấy đều rõ vẻ mệt mỏi và tiều tụy đi đôi chút, quầng thâm thì dày đặc nằm ở mi dưới như muốn kéo đến mép miệng, cổ họng khô khốc vì hát vì góp ý và vì than vãn, nhưng họ vẫn căng mắt mở não để có thể chỉnh sửa bổ sung.
Số lượng công việc chia ra cũng chẳng đều vì trước đó một tay Nhật Hoàng muốn giành lấy làm hết.
Từ những cái nhỏ nhặt nhất đến những cái cần sự trợ giúp và nếu Hoàng Long không mang danh anh lớn để lên tiếng chắc có lẽ cậu đã bỏ ngoài tai mấy lời la ó ngăn cản của mấy thằng em.
Có điên lắm mới làm được như vậy.
Và Đỗ Nhật Hoàng là một thằng điên.
Suốt một tuần qua, Hoàng gần như không rời phòng thu khi không có lịch trình ngoài. luôn thức đến đêm muộn để hoàn thành mấy lời nhạc cùng Nguyễn Hùng.
Mặc dù thằng em lúc đó đã leo lên giường nghỉ được tám giấc trải qua ba kiếp người, thì Nhật Hoàng vẫn cặm cụi với cuốn sổ tay chi chít và cái MacBook mới sắm.
Nhật Hoàng từ khi debut dưới cái danh ca sĩ/rapper luôn đặt công việc lên hàng đầu.
Khoảng trước chỉ quanh đi quẩn lại với mấy bài hát đầu tay được mỗi một bài hit vì tiếp cận gần với lớp trẻ hiện đại, nay lại phá lệ sau một dự án lớn.
Đó là khoảng thời gian, Hoàng vừa tham gia phim cùng anh em vừa viết nhạc.
Sau lần đó thì sự nổi tiếng đến nhanh như gió thổi dồn dập ngoài biển, làm cho cả nhóm nổi như cồn, người hâm mộ theo nườm nượp.
Đến mức những người hâm mộ và ủng hộ lâu năm trên mạng cũng trêu chọc rằng 'Dạo này thằng chồng kết nạp nhiều con vợ quá nên sợ bị cướp lấy vị trí hàng đầu trong lòng thằng chồng'.
Miếng hài này hay Nhật Hoàng đã cười.
Sau đó, ngoài làm nhạc , làm chút tí cái nghề tên diễn viên thì ngày nào lịch trình của cậu cùng anh em cũng kín bưng, không một chút thời gian ngơi nghỉ.
Nào là chạy quảng cảo, đại diện nhãn hàng hay là có buổi trình diễn, cinetour cùng đoàn phim ở khắp nơi trên đất Việt, thậm chí còn có cả chương trình thực tế cũng mời gương mặt vàng vừa xuất hiện một cách xuất sắc trong điện ảnh này.
Bay đến nhiều như thể Nhật Hoàng và những người kia mọc cánh như những chú chim.
Làm nhiều tới mức cảm giác jetlag cũng chỉ là một khái niệm trong lời người khác luôn truyền tai nhau.
Khuôn mặt điển trai thời điểm này xuất hiện vào nốt mụn đỏ, sức khỏe cũng đang báo động những hồi chuông kêu inh ỏi mà Nhật Hoàng cũng mặc kệ.
Đói thì ăn tạm bợ, còn ngủ thì chút ít cho qua giấc, tập luyện và làm việc là điều quan trọng Nhật Hoàng luôn để trong đầu.
Thế là có cảnh một Nhật Hoàng nghệch mặt ra sau câu hỏi 'sửa được chưa ?' lặp đi lặp lại nãy giờ của Hoàng Long.
Một âm thanh trắng kêu 'tít' kéo dài vang lên trong đầu Nhật Hoàng, tai ù đi, mắt cũng mờ nhòe đi rồi tối đen như mực.
Sau đó cũng chẳng còn sau đó nữa.
Chỉ tội đứa em áp út Đình Khang.
Người bị cái thân cao ngồng một mét tám mươi hơn, đầy cơ nằm đè lên người.
"Ôi thôi chết, cứu em, Hoàng ảnh xỉu"
Cả đám hoảng hồn nhìn người lấy thịt đè người, Thanh Nhã đang ngồi ở ghế sô pha cùng út Huy cũng phải bật dậy lại đỡ Nhật Hoàng rồi xem xét tình hình như nào.
Nhóc này thường ngày trước mặt anh và Long đều là mang một mặt của đứa nhóc đầy kiên cường.
Như hệt tên vai nó thủ trong phim.
Lâm Thanh Nhã liền vội vội vàng vàng cùng đứa áp út chạy ra ngõ bắt xe lên thẳng viện.
Còn lại những thành viên và anh quản lí Hứa Vĩ Văn ở lại phòng thu hoàn thành nốt phần nhạc cuối mà Hoàng đòi sửa.
Thế là có cảnh cự nệ nhau ở phòng bệnh giữa Hoàng Và khang.
Lúc được được đến bệnh viện người to lớn nhất đám như Thanh Nhã cũng phải vật vã đỡ thằng em.
Nhật Hoàng được đưa lên cán rồi đẩy thẳng vào phòng cấp cứu, cứ vậy đẩy vô thôi bị nhẹ thì không sao còn nặng thì các bác sĩ chữa luôn.
Xong việc thì để thằng áp út ở lại, Lâm Thanh Nhã đăng kí thủ tục rồi giao mọi việc ở viện lại cho Đình Khang còn đang lơ ngoe mà chạy thẳng về phòng thu để báo tin.
Từ lúc đẩy vào rồi ra phòng cấp cứu đến giờ cũng đã được gần hai tiếng, Nhật Hoàng nãy giờ vẫn nằm đó với kim truyền, dây nhợ này nọ vẫn bất động như câm.
Thấy thế , Đình Khang lại có cái cớ đi mua đồ rồi đi trong khuôn viên bệnh viện rồi mới về lại phòng.
Tay xách cháo, trái cây tay xách mấy bịch bánh để nó ăn đỡ buồn miệng.
Đang đi từ căn tin về phòng thì đi ngang chỗ có hộp giấy kêu lẹt xẹt, giờ cũng tính là đã quá chiều và tối, khuôn viên cũng đã bật lên những ánh đèn vàng.
Chuyện cái hộp đó cũng khiến cậu nhóc nửa tò mò nửa sợ hãi đi lại ngắm nhìn như vật thể ngoài hành tinh.
Đổi tay soi đèn vào thì mới biết cả một gia đình mèo trắng đang nằm trong hộp xóm, và một chú mèo đen to hơn những đứa con lại một chút trông có vẻ cứng cáp hơn đang lò dò bám lên thành hộp muốn đi ra ngoài.
Đình Khang thấy vật thì thích đến độ miệng cưới đến mang tai.
Một thoáng suy nghĩ muốn nhận nuôi chú mèo đen tách đàn đó vụt qua trong đầu cũng nó thế là chân tay không còn lóng ngóng mà phóng thẳng về phòng bệnh.
Lúc về liền thấy Nhật Hoàng đang mở mắt thao láo nhìn cũng quanh căn phòng, thấy nó cũng biết mở miệng ra xài cái giọng Bắc học khi đóng phim mà hỏi.
"Mày làm gì ở đây"
Đình Khang tay xách nách mang, khệ nệ mang đủ thứ đồ sinh hoạt vào phòng bệnh VIP.
Khi nãy đặt dịch vụ đại vì nó biết thế nào cũng tiền ông anh tên Hoàng trả chứ có phải tiền của nó đâu.
"Chăm bệnh khi nãy anh ngất một đống ra đấy, đè em té còn chưa la ó gì"
"Bây giờ thì mày la ó rồi đấy"
Chất giọng bắc trầm khàn vang lên từng nhịp chậm chậm, Đình Khang thì như bị cắt đứt thắng lưỡi sau câu nói đó.
Có lòng ở lại với anh ta mà bây giờ lại giở cái giọng khó ưa đó mà phản bác lại, biết vậy khi nãy đòi anh Nhã cho ảnh ở lại thì lúc này Đình Khang đã yên ổn ở phòng thu mà báo tin tức rồi.
Đặt hộp cháo lên bàn nở nắp thọc muỗng vào rồi đưa cho ông anh 97.
Bản thân thì lượm lại đáp trả cho câu nói khi nãy một cái rồi Khang quay người từng bước từng bước chuyển sang chạy thật nhanh ra chỗ khi nãy có đám mèo nheo nhóc với mèo mẹ đầy vết thương.
"Thương thế , anh xin bé mèo đen nhé"
Mèo mẹ thôi kêu, nhìn người trước mắt lụm con mèo lạ đàn đi khuất, như thể đang muốn hỏi rằng 'ô không cứu chúng tôi à ?'.
Nhưng Đình Khang đâu ác độc như vậy, tay ôm mèo đen đi vòng vòng bệnh viện tìm cổng ra gần đó có tạp hóa liền mua vài cái xúc xích rồi quay lại như tạ lễ cho mèo mẹ, coi như Đình Khang đáp lễ lại mèo lớn chút dinh dưỡng vì đã lấy đi 'đứa con' của nó.
Đi nãy giờ cũng đã nửa tiếng hơn, nhóc mèo đen kia cũng thôi gào mồm lên ngao ngao um sùm trong không gian yên tĩnh nơi bệnh viện.
Đình Khang về cũng thấy ông anh đang nằm nhắm mắt, chắc đang tịnh dưỡng lại sau những sự việc khi nãy.
Nhóc chẳng thèm nghĩ anh mình có dính dơ hay không mà đăỵ chú mèo vừa nhặt lên nệm giường.
Mèo nhỏ ngao ngao vài tiếng rồi cũng im bặt khi người đang nằm bất động trước mắt mở mắt ra nhìn mình.
Trong đôi mắt tí hi của chú người khi đẹp hơn thằng nhóc loi choi nhặt mình khi nãy.
Mặc dù cả hai không đến mức gọi là xấu xí nhưng người đang nằm đó nhìn mình lại có thứ khác, khuôn mặt hơi u uất mệt mỏi lại có chút nghiêm túc, mai tóc dài che hết trán như vừa úp cái tô lên để cắt sóng mũi cao.
Mèo Huy gần như bị sốc bởi cái đẹp trước mắt, chú mèo này có thể nói là một con mèo kiêu kì, lì lợm và yêu cái đẹp.
Đứng trước khuôn mặt như tạt tượng như vậy không tròn xoe mắt nhìn mới lấy làm lạ.
Còn Đỗ Nhật Hoàng không hiểu tại sao trước mặt mình lại là một cục đen xì xì, lốm đốm bụi bẩn yên lặng nhìn mình.
Nó ngồi giữa hai chân Hoàng, mắt nhỏ trân trân nhìn mình mà cậu đơ cứng cả người.
Cứ hễ mỗi lần Đình Khang đi ra đường thì liền tha về mấy thứ trông kì lạ hoặc chưa bao giờ xuất hiện trước mặt cả nhóm.
Giờ thì hay rồi lại đem thêm cái gì về cho Nhật Hoàng đây, đá mắt sang thằng nhóc kia thì thấy nó đang lúi húi làm gì đó với thau nước và cái khăn nhỏ.
Im lặng rồi đảo mắt lại về cái cục đen nhỏ nhắn trước mắt.
Đây là lần đầu Nhật Hoàng thấy chú mèo con giống gì mà lạ mắt thế không biết.
Mắt đối mắt cả hai như đang không hiểu tại sao mình lại gặp đối phương.
Đình Khang đang vắt cái khăn quay lại tính lau cho em bé vừa nhặt liền thấy ông anh nhìn trân trân vào vật thể lạ trước mắt thù giải đáp thắc mắc hiện rõ trên mặt chả.
"Thấy nó khác màu với em nên em đem về dễ thương hông"
"Dơ vãi luôn Khang ơi"
Nó chỉ thầm bĩu môi rồi cười hà hà tay cầm khăn chùi tay nâng niu nhẹ nhàng trước mắt.
Mèo đen nhỏ thì lại nhìn ngó qua lại liên tục, đôi lúc lại meo meo vài tiếng khi Đình Khang chùi cái bụng tròn núc ních sữa hay là bị nhiễm giun kia.
"Anh, hay anh nhận nuôi đi, coi như có bạn chứ căn nhà to như thế lại ở mình ên chán ngắt"
"Tao cần mày quản à"
Đình Khang lúc này muốn cắn nát mặt ông anh cho hắn khỏi đi diễn, người bệnh gì mà nói câu nào liền cãi lại câu đó.
Mắt thì to tròn quay sang liếc ông anh rồi lại đảo về phía chú mèo kia, lau một hồi từ một con mèo dính dơ thành một con mèo lấm tấm nước lông lá ướt nhẹp dính lại.
Đôi khi lại nhe nhe hai cái nanh mới nhú tí hi ra ngoạm lấy ngón tay Đình Khang.
"Mấy anh nhắn gì kìa, anh mau trả lời đi chứ điện thoại kêu inh ỏi"
"Ờ"
Boi Ben Ồn Ào
Longbun_93
Thằng Hoàng đâu nhờ, ae gọi um sùm nãy giờ mà chẳng thấy lên tiếng
Hay chưa tỉnh @donhathoang13 @dinhkhang_
Dinhkhang_
Ảnh tỉnh rồi á anh, nãy em cho ăn cháo, giờ em ở ngoài hỏng có ở phòng
Lamthanhnha_
Ô giao cho em ở lại trông người bệnh sao bây giờ bảo đi ra ngoài
Dinhkhang_
Em có tí việc chứ bộ
Phuongnam.dv
Thế thằng Hoàng đâu rồi, tau đang ở nhà mà bật lên đọc tin phải đứng dậy vì sốc đấy
Huytit.dv
↳ Dinhkhang_ : Em có tí việc chứ bộ
Hay anh lại trốn đi ăn mì cay như hồi lúc quỵt kèo em
Dinhkhang_
Ôi thôi chếc, không có không có
Donhathoang13
Em đây khi nãy còn chưa tỉnh ngủ
Thằng Khang bảo việc của nó nhưng giờ thì nó lại tha đồ mới về phòng bệnh
Longbun_93
Mày lại tha gì về đấy em đồ chơi trẻ em cho thằng Hoàng à.
Dinhkhanh_
Hông phải đừng hiểu lầm em.
Anh Hoàng già đầu vậy chơi hao đồ chơi lắm.
Gnuh.9
Chứ đem cái gì vào phòng bệnh mà để ổng cau có mặt mày lên đây mách
Donhathoang13
Đây không biết nó đi đâu mà lụm được đứa nhóc bé tí này.
Rồi kêu em nhận nuôi cho vui nhà vui cửa
Dinhkhang_
Em nói có sai đâu, anh ở một mình chán chết
Longbun_93
Mày ơi, sát bên nó mà mày vãn nhắn lên đây để cãi hả
Phuongnam.dv
Tí lại bị kẹp cổ thì lại bảo sao
Dinhkhang_
Sao mấy anh không bênh em @huytit.dv xem người lớn họ bắt nạt trẻ nhỏ kìa
Huytit.dv
Kệ đu anh, họ nói đâu có sai
Donhathoang13
@mark_hua_ tí nữa anh mua giúp em vài món đồ cho mèo con nha
Mark_hua_
Tí anh lên, ae đang xuất bản demo để up lên mxh
Dinhkhang_
Vậy mà hồi nãy kêu nuối thì lại quát một cái vào mặt người ta rõ to
Huytit.dv
Đó hồi bị kẹp cổ đừng lôi em vào
Dinhkhang_
Mày thì hay rồi chung một phe đứng út với nhau mà chả có tình thân gì
Huytit.dv
Thì nàm sao
Lamthanhnha_
Thôi anh xin em đấy tít ạ
Dinhkhang_
Xùy chung 1 nhóm mà vậy đó
Đỗ Nhật Hoàng rời mắt khỏi cái màn hình nhỏ trước mắt mà chuyển sang cái thứ mà Đình Khang nó vừa nhặt về.
Với tư cách là chủ nhân mới - trong tương lai thì thứ cậu cần quan tâm là thứ này thuộc giống loài và chăm bẫm sao cho đúng cách.
Cũng phiền phức mà cũng đáng yêu đó.
Còn mèo con lại một lần nữa giật thốt mình mà ngã nằm lăn quay ở bụng Nhật Hoàng khi bắt gặp ánh mắt của người nọ.
Đang âm thầm tiến lại gần khuôn mặt điển trai để khám phá thì bị nhìn trân trân như vậy chỉ có làm việc minh bạch mới không giật mình.
Và tất nhiên mèo Nguyễn Huy đang có ý định ngặm một phát vào khuôn mặt kia như kiểu 'đánh giấu lãnh thổ - người này là của ta không ai được chạm vào' .
"Anh Hoàng, em đi về đây, mọi người sắp đến đổi ca chăm rồi"
"Mày muốn đi đâu đó thì đi lẹ đi"
Lại một lần nữa Đình Khang nhận được ánh mắt nhỏ xíu ngập nước của mèo con nhìn mình, nhóc này chắc mê cậu lắm vì lời nói hành động của nó đều bị con mèo đó nhìn chằm chằm.
Nhưng Đình Khang không hiểu sâu trong ánh mắt đó là một chú mèo đang âm thầm đánh giá lên xuống mình.
Thôi thì anh Hoàng đã nói vậy thì cậu đi thôi, việc gì mà ở lại cho bị kẹp cổ đến chết.
Căn phòng đang náo động bởi tiếng của Đình Khang giờ như chìm vào im lặng.
Mèo con vẫn còn đó vẫn ngồi ngoan ngoãn trên khuôn ngực của Nhật Hoàng mà nhìn cậu.
Người kia cũng chẳng biết làm sao, liền nhẹ nhàng xòa bàn tay ghim kim truyền ra nhẹ nhàng vuốt ve.
"Không biết nhóc có sốc khi bị một thằng lạ mặt lôi tới đây không nữa ?"
"Đương nhiên là có rồi"
Mèo Huy ngoài mặt meo một cái nhỏ như muốn đáp lại câu hỏi của Hoàng.
Gương mặt có chút thỏa mãn vì được gãi ở chỗ ngứa.
Xem như tên con người này cũng được, có thể đeo bám dài lâu.
"Ốm tong teo thế này thì gọi là con cá cơm chứ con mèo gì"
Cứ hễ cách đôi chút phút là Nhật Hoàng lại đưa ra lời nói của bản thân dành cho mèo con.
Đảo mắt quan sát xem biểu hiện của đứa nhóc rồi liền chạy mấy cái tên trong đầu để đặt.
"Đặt tên gì nhờ ?
Mimi"
....
"Ni"
....
"Na"
....
"Than"
....
"Cái gì cũng không chịu là sao, hay muốn đặt tên Cá cơm, ốm quá đ -..."
"Meo"
Nhật Hoàng chưa kịp nói hết thì bị tiếng kêu cắt câu.
Ô thế là chịu cái tên Cá Cơm à, thôi đại đi miễn nó chịu là được.
Nhưng mặt khác, Nguyễn Huy lúc nãy luôn đặt câu hỏi rằng 'Quái sao hắn quát cậu kia thế mà vẫn nhận nuôi mình sao ?' .
Đúng là lòng người khó đoán mà.
"Ngịch mèo à, có cần anh cho nó ăn không?"
"Ô, anh Mark ạ, nếu anh có mua đủ những thứ em nhờ thì anh giúp em một tay chăm nhóc"
"Được, tên gì đây?
"
"Cá Cơm ạ"
Nhật Hoàng từ từ ngồi dậy chào Hứa Vĩ Văn.
Tay từ từ bế mèo nhỏ truyền cho người kia, mặc kệ con mèo xòe hai bàn tay meo ra bấu víu lấy bàn tay mình.
Nguyễn Huy vừa làm quen được Nhật Hoàng liền bị người lạ bế lên có chút lạ lẫm, mà la ó, meo meo suốt um sùm như náo động cả không gian buổi đêm yên tĩnh.
"Loi nhoi quá nhỉ ?"
"Nhóc ta lạ người anh ạ, như tính nết thằng Khang cái gì cũng ré miệng lên"
Đáp cậu là tiếng ré như muốn phản biện của mèo con, rồi căn phòng lại chìm vào im lặng thêm một lần nữa.
Bình truyền cũng được tháo bỏ, cánh tay phải kim ghim vẫn nằm đó chờ theo dõi.
Cái suy kiệt và khó chịu lúc này như đang bào mòn Nhật Hoàng từng chút một, khó chịu những cũng chẳng thể tả sao cho người khác hiểu.
Đôi mắt chăm chú nhìn con mèo nhỏ trên tay Hứa Vĩ Văn cũng đổi hướng sang ánh đèn vàng ngoài khuôn viên dưới tầng.
Cậu vẫn luôn như vậy, im lặng như một nốt trầm lẻ loi trong bài hát náo động.
Lâu rồi không ngồi ngẫm nghĩ lại khiến Hoàng đèo đẫm chút.
Những câu nói hay câu hỏi chạy trong đầu Hoàng như một cổ băng truyền tự động.
Nhớ lại, thắc mắc và nhận ra.
Cứ vậy mà từng câu từng câu một được điểm 'mặt'.
"Chắc em sẽ nhận nuôi nhóc nhỉ ?"
Âm thanh từ người kia vang lên như còi hú báo động, như hoàn toàn ngưng động cái cổ máy trong đầu Nhật Hoàng.
Người thoáng giật nhẹ vì phản xạ có điều kiện.
Đối diện Nhật Hoàng là một câu hỏi bất chợt và cặp mắt tròn xoe trong tay Vĩ Văn.
"Sao có tâm tư gì muốn bày tỏ à ?"
"Không anh ạ, em đang nghĩ cách nào để nuôi mèo nhỏ thôi"
Dối, khuôn mặt cậu lúc này hiện rõ vẻ lo lắng và trầm tư về tương lai.
Anh quản lí dày dặn kinh nghiệm trước mặt cũng không dám bắt bẻ đứa nhỏ, coi như lần này bỏ ngoài tai mà để nó tự do trong thế giới riêng.
"Cũng đến giờ nghỉ ngơi, anh về, mai lại đến"
"Vầng, anh về cẩn thận"
Mèo con được đặt trả lại trong vòng tay Nhật Hoàng.
Lại một lần nữa, cả hai nhìn nhau.
Cậu khẽ nhẹ nhàng nằm xuống, tay siết nhẹ mèo con tránh vụt khỏi tay.
Yên vị được chút lại đặt thú cưng từ trên trời rơi xuống vào lòng ngực.
Mèo con loi nhoi trèo lên bắp tay cứng rắn mà nằm sõng bụng lên.
Một mèo một người yên lặng trong đêm tối.
"Thôi trót đặt tên rồi cũng không bỏ được."
"Meow"
Thế thôi, đơn giản người nói mèo đáp.
Kết chuyện liền chìm vào mộng đẹp.
Bình yên đến thế là cùng.
_____________________________________________
250501
By Choyang