Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,456,999
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hoang-tu-yeu-nghiet.jpg

Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Tác giả: A Thất
Thể loại: Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Hoàng Tử Yêu Nghiệt của tác giả A Thất. Hắn tên là Lãnh Thiên Minh, hoàng tử thứ bảy của vương triều Bắc Lương. Hắn đã xuyên không đến một triều đại mà mình chưa bao giờ nghe nói đến, đó là triều đại Bắc Lương nằm ở phía Bắc trung nguyên.

Tưởng rằng sẽ được sống một cuộc đời an nhàn, ai dè vị hoàng tử này lại được sinh ra bởi một cung nữ...​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hoàng Hà Quỷ Quan
  • Hoàng Thượng Ép Ta Cung Đấu
  • Hoàng Hậu Tái Hôn
  • Nữ Hoàng Làm Dáng
  • Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
  • Hoàng Tử Yêu Nghiệt
    Chương 1: Chương 1


    Trên dải đất phương Bắc sắp bước vào đông, cơn gió lớn tham lam muốn cuốn đi mọi thứ, trên ban công lối vào cửa đại điện cổ kính, một chàng thiếu niên chỉ mới 16 tuổi đang ngồi một mình ở đó, trong ánh mắt tràn ngập vẻ mơ hồ và bối rối...! Vị hoàng tử thứ bảy của Bắc Lương, vị hoàng tử được sinh ra bởi một cung nữ được hoàng đế sủng hạnh trong một đêm say rượu, một vị hoàng tử mà không được ai coi trọng.

    Từ nhỏ hắn đã bị bỏ rơi, bị bài xích, tuy rằng mang danh hoàng tử, nhưng hắn lại sống không bằng một tên thái giám, càng đừng nói đến vị phụ vương cao cao tại thượng kia, từ khi sinh ra đến nay, ông ta chưa từng đến nhìn hắn lấy một cái.

    Mẫu thân chết không thể giải thích được sau khi sinh hắn, mà hắn có thể sống đến ngày hôm nay có lẽ chỉ vì không ai muốn dính đến tội sanh mưu sát hoàng tử, bởi vì hắn là một vị hoàng tử vô dụng, không có mối đe dọa nào với bất kỳ ai, đến tư cách trở thành mục tiêu của người khác cũng không có.

    Bất luận thế nào đi chăng nữa...!lúc này trong trái tim của chàng thiếu niên trẻ đã dần mất đi niềm tin để sống, ở nơi không có hơi ấm tình người và tràn ngập nỗi cô đơn này, hắn chỉ muốn rời đi càng sớm càng tốt, thật ra đối với nhiều người mà nói, cái chết là một sự giải thoát...!
    Nhắc đến nỗi vướng bận, có lẽ cũng chỉ có tiểu nha đầu ở ngự thiện phòng đó, cô gái thường lén mang đồ ăn đến cho hắn, trò chuyện với hắn, kêu hắn nhất định phải sống thật tốt.

    Dần dần hắn ngày càng cảm thấy mệt mỏi, đôi mắt có chút rã rời, hắn từ từ nhắm mắt lại, lạnh quá, nhưng cũng thật thoải mái...!
    "Này, này, tỉnh lại, còn sống không?"
    Vương Tiểu Chùy từ từ mở mắt ra, có mấy người ăn mặc cổ trang đứng ở trước mặt nhìn hắn.

    "Ơ này, sống lại rồi".

    Mấy người bên cạnh đang nói chuyện.

    "Trời lạnh như vậy, gió lớn như thế mà chỉ mặc một chiếc áo mỏng ngồi bên ngoài, thật sự không biết vị thất hoàng tử này nghĩ gì".

    "Đúng vậy, đi theo vị chủ tử như vậy thật xui xẻo mà, lần này mà hắn chết thật, chúng ta cũng xong đời theo".

    "Được rồi, được rồi, các người đừng nói nữa".

    Một cô gái nhỏ xinh đẹp bước vào, thấy Vương Tiểu Chùy đã tỉnh lại, nàng không khỏi kích động hét lên.

    "Thất hoàng tử, cuối cùng ngài cũng tỉnh lại rồi, nô tỳ còn cho rằng ngài..."
    Nói mãi nói mãi, mắt cô gái bắt đầu đỏ lên.

    Thất hoàng tử? Vương Tiểu Chùy bối rối nhìn cảnh tượng trước mắt, ban nãy hắn đang lau kính trên sân thượng, kết quả nút thắt dây an toàn bị tuột, cả người hắn rơi xuống, giây phút ngã xuống đầu óc hắn trống rỗng, tỉnh dậy đã là cảnh tượng như vậy.

    Lẽ nào xuyên không rồi? Còn có, ban nãy cô gái xinh đẹp đó gọi hắn là gì? Thất hoàng tử, lẽ nào hắn xuyên không thành hoàng tử, f*ck, sau này vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết đúng không?
    Thế mà lại có chuyện tốt như vậy? Không đúng, mấy người bên cạnh dường như có thái độ không mấy thiện cảm với hắn, lẽ nào các hoàng tử thời xưa được đối xử như này sao?
    "Xin hỏi, tôi đang ở đâu vậy?"
    Vương Tiểu Chùy có chút ngượng ngùng hỏi, cô gái nhỏ đó nhoẻn miệng cười.

    "Thất hoàng tử, ngài ngốc hả, ngài đang ở điện của mình, cũng không biết ngài nghĩ gì nữa, trời lạnh như vậy mà còn ngồi ở bên ngoài, khi bọn nô tỳ phát hiện ra, người ngài đã đông cứng rồi, thái y nấu một ít canh gừng cho ngài, may là ngài không sao, dọa chết nô tỳ rồi".

    "Hả, cái đó ta vẫn cảm thấy hơi mệt, có thể cho ta nghỉ ngơi thêm lát không, một mình nàng ở lại bên cạnh ta là được rồi".

    Vương Tiểu Chùy có thể cảm nhận được rằng, cô gái này thực sự quan tâm đến hắn, nhất thời hắn cũng không biết rốt cuộc mình đang ở trong tình huống nào, hắn liền kêu những người khác ra ngoài để tiện hỏi bây giờ đang ở thời đại nào, ở nơi nào và rốt cuộc bản thân hắn là ai?
    Những người khác nhanh chóng bước ra ngoài, chỉ còn lại tiểu nha đầu xinh xắn trước mặt, Vương Tiểu Chùy dần nói chuyện nhiều hơn, bắt đầu hỏi về mọi chuyện đang xảy ra...!
    Qua cuộc trò chuyện với cô gái, Vương Tiểu Chùy dần hiểu ra hoàn cảnh hiện tại của mình.

    Hắn tên là Lãnh Thiên Minh, hoàng tử thứ bảy của vương triều Bắc Lương, 16 tuổi, còn cô gái nhỏ này tên là Tiểu Lan, là nha đầu ở ngự thiện phòng phụ trách đưa cơm cho hắn.

    Hắn đã xuyên không đến một triều đại mà mình chưa bao giờ nghe nói đến, đó là triều đại Bắc Lương nằm ở phía Bắc trung nguyên, một quốc gia được thành lập bởi tộc người du mục qua hàng trăm năm chinh phạt, là một vương triều mới trỗi dậy theo kiểu nửa du mục nửa trung nguyên.

    Mà Lãnh Liệt Vương- phụ vương của hắn, vị quân vương vĩ đại nhất trong lịch sử triều đại Bắc Lương liên tục mở rộng bỡ cõi của mình thông qua nhiều năm chiến tranh liên miên và không ngừng mưu đồ thôn tính toàn bộ vùng trung nguyên mà bao nhiêu thế hệ đều hướng tới.

    Còn hắn chỉ là một vị hoàng tử được sinh ra bởi một cung nữ được Lãnh Liệt Vương sủng ái sau khi uống rượu say, từ nhỏ hắn đã không được nhận sự đãi ngộ tử tế, thậm chí đám cung nữ thái giám hầu hạ cũng không hết lòng chăm sóc hắn.

    "Haizz, ta khinh, ban nãy còn cho rằng sắp được hưởng thụ cả một đời, quanh đi quẩn lại hóa là một vị hoàng tử sống dở chết dở".

    Vương Tiểu Chùy rơi vào trầm tư, hắn nhớ lại người thân bạn bè của mình ở kiếp trước và tự hỏi rằng không biết bây giờ bọn họ sẽ như thế nào, liệu họ có đau lòng vì sự ra đi của hắn hay không.

    Hắn lại lo lắng cho tình hình hiện tại, làm một vị hoàng tử ăn nằm chờ chết hay là thay đổi số mệnh? Nhưng đây không phải là tiểu thuyết, thay đổi số mệnh đâu có dễ như vậy?
    Kể từ khi Lãnh Liệt Vương kế tục lên ngôi, vương triều Bắc Lương cũng đã phái một số lượng lớn mật thám đến thăm dò nhiều nước khác nhau, mà quy chế quản lý của vương triều Bắc Lương cũng không khác gì so với các vương triều trong trí nhớ của hắn.

    Bởi vì Tiểu Lan cũng không biết gì nhiều, nàng chỉ biết rằng hiện tại đối thủ lớn nhất của Bắc Lương là bộ tộc Hồ Lang trên thảo nguyên, bọn họ là mối họa lớn nhất của Bắc Lương, bởi vì nếu không giải quyết được bộ tộc này, Bắc Lương không thể yên tâm đối mặt với đối thủ thực sự của mình, đó chính là vương triều Đại Lương ở trung nguyên.

    Hai người cứ thế nói chuyện phiếm, sắc trời ngày một tối dần, Tiểu Lan ở bên cạnh hỏi: "Thất hoàng tử, ngài đói chưa? Nô tỳ đi lấy đồ ăn cho ngài nhé, nhân tiện xem xem có lấy trộm được thứ gì ngon cho ngài không".

    "Hả? Đồ ăn còn phải lấy trộm à? Vị hoàng tử là ta cho dù có tệ đến đâu cũng không đến nỗi không có đồ ăn chứ?"
    "Không phải, thất hoàng tử, vốn dĩ số đồ ăn ngon đó là thuộc về ngài, chính là đám thái giám chết tiệt đó lén lút giấu đi và thay chúng bằng đồ ăn bình thường cho ngài".
     
    Hoàng Tử Yêu Nghiệt
    Chương 2: 2: Vương Triều Bắc Lương


    "Vậy nàng đi trộm đồ ăn sẽ không gặp nguy hiểm chứ?" "Không sao, ngài cứ yên tâm".

    "Dù sao nàng cũng phải chú ý an toàn chút, bây giờ nàng là người thân duy nhất của ta trên thế giới này".

    Tiểu Lan sững sờ, nàng không ngờ thất hoàng tử lại đột nhiên nói một câu như vậy, nàng nhất thời không kịp phản ứng lại, có lẽ chỉ là bởi vì nàng quan tâm đến thất hoàng tử cho nên hắn mới nói như vậy.

    "Ừm, yên tâm, thất hoàng tử, ngài nghỉ ngơi nhé, đợi nô tỳ về".

    Nói xong Tiểu Lan liền mỉm cười chạy ra ngoài.

    Lúc này, Vương Tiểu Chùy mới ngồi dậy chậm rãi đi ra ngoài cửa, hắn nhìn vào ngôi điện đơn sơ của mình, sau đó lại nhìn lên bầu trời...!
    Haizz, đã tới thì cứ an tâm ở lại, hoàng tử vô dụng cũng là hoàng tử, không cần làm việc, không cần đi làm, ngày tháng chơi bời ăn uống cũng không tệ lắm.

    Bắt đầu từ hôm nay, hắn chính là hoàng tử thứ bảy của vương triều Bắc Lương, Lãnh Thiên Minh...!không tệ, không tệ.

    Ngày hôm sau, Lãnh Thiên Minh dậy từ rất sớm bắt đầu chạy quanh sân, bởi vì tối qua hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng cơ thể của mình, ngoại trừ người anh em phía dưới ra, hắn khá là hài lòng, những chỗ khác đều yếu...quá yếu, không vận động trong thời gian dài, cơ thể gầy gò, thoạt nhìn liền biết là người đoản mệnh.

    Chạy được khoảng nửa canh giờ thì Lãnh Thiên Minh mới dừng lại, hắn chỉ cảm thấy cơ thể mình không còn chút khí lực nào, phải biết rằng hắn đã cố gắng hết sức mới có thể kiên trì được nửa canh giờ.

    "Với cơ thể này sao có thể ra chiến trường giết địch, nổi danh ngàn dặm chứ?”
    Đúng lúc này, cánh cửa mở ra, Tiểu Lan bước vào, nàng ngạc nhiên khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh vừa mới chạy xong.

    "Woa...!thất hoàng tử, sao hôm nay ngài dậy sớm vậy, trên người còn toàn là mồ hôi nữa chứ".

    "Không sao, ban nãy ta chạy bộ lúc".

    "Lần đầu tiên nô tỳ thấy thất hoàng tử chạy bộ đó, lợi hại thật, lẽ ra ngài phải luyện tập thể dục thể thao lâu rồi mới đúng".

    Lãnh Thiên Minh cười nói: "Đúng thế, đợi sau này ta sẽ càng lợi hại hơn..."
    Trong nháy mắt, đã hơn nửa tháng trôi qua, Lãnh Thiên Minh cũng đã nhận thức rõ ràng hơn một hiện thực bất đắc dĩ, đó chính là nhàm chán, quá nhàm chán...!
    Không có ai quấy rầy, không có lệnh triệu tập, cũng không có việc gì làm, đôi khi hắn nghĩ đến việc sống như vậy cả đời thật ra cũng khá tốt, nhưng mỗi khi nghe bọn cung nữ thái giám xì xào bàn tán, trong lòng hắn lại cảm thấy ngứa ngáy...!
    "Nhị hoàng tử lại xuất cung rồi, nghe nói ngài ấy dẫn binh đi đánh Hồ Lang".

    "Liễu quý phi lại có hỷ rồi, lần này đại vương nhất định sẽ thưởng lớn".

    "Nghe nói chưa? Hình như nha hoàn trong cung tam thái tử hình như có gì đó với cấm vệ quân..."
    "Con mẹ nó, ông đây không thể sống nhàm chán như vậy được, chí ít cũng phải có TV, điện thoại chứ.

    Đằng này cả ngày không có việc gì làm, sống không có phương hướng mục tiêu, thật lãng phí bộ não đến từ thế kỷ 21 là mình mà”.

    Đang suy nghĩ lung tung, Tiểu Lan liền bước vào.

    “Thất hoàng tử, nghe nói đại vương sắp đi săn mùa đông”.

    “Đi săn mùa đông là gì?”
    Lãnh Thiên Minh hỏi Tiểu Lan bằng vẻ mặt bối rối.

    “Đây là đại hội săn bắn mà tất cả hoàng thân quốc thích đều phải tham gia, không phải năm nào ngài cũng đi sao?”

    “Năm nào ta cũng đi?”
    Tiểu Lan ngạc nhiên nhìn Lãnh Thiên Minh.

    “Não ngài sao vậy? Đại hội săn bắn được tổ chức hàng năm và tất cả con cháu trong hoàng tộc đều phải tham gia, đương nhiên ngài phải đi rồi, mặc dù mỗi lần nhiều nhất thì ngài cũng chỉ được đứng bên ngoài nhưng dù sao ngài cũng là con trai của đại vương!”
    Lãnh Thiên Minh trầm ngâm nói: “Ừ, Tiểu Lan, vậy nàng nói cho ta biết rốt cuộc đại hội săn bắn là thế nào đi? Lần trước ta bị tê cóng nên đã quên mất rất nhiều chuyện”.

    Tiểu Lan mỉm cười bắt đầu giải thích cho Lãnh Thiên Minh, chẳng mấy chốc hắn đã hiểu sơ qua.

    Đại hội săn bắn là sự kiện đi săn của hoàng tộc được tổ chức vào mùa đông hàng năm bởi Lãnh Liệt Vương để tỏ lòng biết ơn với tổ tiên.

    Khi đó, con cháu hoàng gia sẽ tụ tập lại để săn bắn uống rượu ăn thịt.

    Cùng với việc văn hóa phương Nam ngày càng được tôn sùng, các cuộc thi đối thơ ca hát cũng bắt đầu gia nhập vào.

    “Lần này đi phải nghĩ cách làm gì mới được, nếu cứ ăn nằm chờ chết như này, sau này sẽ bị đuổi khỏi cung, thậm chí còn không có tước vị gì, vậy không phải là đâm vào ngõ cụt sao?”
    Vì vậy, Lãnh Thiên Minh bắt đầu suy nghĩ về chuyện đại hội săn bắn, đồng thời tranh thủ khoảng thời gian trước đại hội để tiếp tục nhớ lại những ký ức từ kiếp trước, xem xem có thứ gì đó sử dụng được không…
    “Săn bắn, chắc chắn mình không làm được rồi, tuy nhiên làm thơ, mình có thể đạo văn, dù sao mình cũng đã tra qua, tuy rằng môi trường địa lý ở đây giống với thế giới trước khi mình xuyên không, nhưng nhân vật lịch sử lại hoàn toàn khác nhau, đây chính là cơ hội của mình”.

    Ngày hôm sau, Lãnh Thiên Minh vẫn theo thường lệ, chạy xong thì bắt đầu tập thể dục, trải qua khoảng thời gian kiên trì này, cơ thể của hắn đã cải thiện đáng kể, ít nhất hắn không còn giống một chàng thiếu niên suy dinh dưỡng nữa.

    Ngay cả ánh mắt nhìn Lãnh Thiên Minh của đám cung nữ thái giám hằng ngày đến quét dọn cũng có chút khác biệt, hắn không phân biệt được là tốt hay xấu, nhưng hắn cũng không quan tâm, bởi vì hắn biết rõ những người này đều không có tác dụng gì đối với hắn.

    Buổi trưa có một lão thái giám mặc áo gấm xanh đến điện của Lãnh Thiên Minh.

    “Thánh chỉ tới”.

    Đám cung nữ thái giám xung quanh lập tức quỳ xuống, Lãnh Thiên Minh từ trong đại sảnh đi ra thấy lão thái giám nhất thời không kịp phản ứng lại.

    “Ông là?”
    “To gan, thánh chỉ tới còn không mau quỳ xuống tiếp chỉ?”
    Lúc này Lãnh Thiên Minh mới phản ứng lại, hắn vội vàng quỳ xuống đất.

    “Tên thái giám chết tiệt, tính tình khá nóng nảy”.

    “Theo lệnh vua, mùng một tháng sau đại hội săn bắn sẽ được tổ chức trên núi Tuyết Long ở biên giới phía Bắc, tất cả thành viên trong hoàng tộc đều phải có mặt, đại hội săn bắn lần này vẫn chia làm hai nhóm, nhị hoàng tử Lãnh Thiên Ngạo và tam hoàng tử Lãnh Thiên Tinh mỗi người sẽ dẫn theo một nhóm tiến hành thi đấu, các hoàng tử còn lại do nhị và tam hoàng tử tự bố trí phân chia, khâm thử”.

    Đọc xong, lão thái giám quay đầu đi về phía cửa.

    “A, xong rồi… thánh chỉ này khác với những gì mình tưởng tượng, đến tên mình còn không được nhắc đến, đây là thánh chỉ ban cho mình sao? Hóa ra đến cái cơ hội tự đề cử cũng không có, còn phải để người khác đến chọn? f*ck…trò đùa gì vậy?”
     
    Hoàng Tử Yêu Nghiệt
    Chương 3: 3: Nhị Hoàng Tử Lãnh Thiên Ngạo


    Cách mùng 1 tháng sau, c*̃ng chỉ 5 ngày nữa, không cần hỏi Lãnh Thiên Minh c*̃ng có thể cảm giác được cả hoàng cung đang vô c*̀ng tất bật.

    Để chuẩn bị cho chuyến xuất tuần c*̉a Lãnh Liệt Vương, tất cả mọi người đều bận rộn, số lần Tiểu Lan đến c*̃ng ít đi rất nhiều, mỗi lần đều chỉ đặt đồ ăn xuống, không nói được mấy câu liền vội vã rời đi…
    Buổi trưa, Tiểu Lan nhìn Lãnh Thiên Minh dùng bữa.

    “Thất hoàng tử, lần này ngài đi, lúc về đừng quên kể chuyện săn bắn cho nô tỳ, nô tỳ rất muốn nghe, không biết năm nay người thắng sẽ là nhị hoàng tử hay tam hoàng tử”.

    “Trước đây ai trong hai người họ thắng vậy?”
    Lãnh Thiên Minh giờ đã biết một chút về hoàng cung, bao gồm hai vị ca ca c*̉a mình, Lãnh Thiên Ngạo và Lãnh Thiên Tinh.

    Hai hoàng tử có thế lực lớn nhất vương triều Bắc Lương, đồng thời là hai người có khả năng cạnh tranh vị trí Đại vương kế nhiệm nhất.

    “Mỗi người đều có thế mạnh riêng, nhị hoàng tử võ công lợi hại nhất, tam hoàng tử văn chương xuất sắc nhất, nô tỳ c*̃ng không biết lần này ai sẽ thắng, những điều này đều là trước đây ngài nói với nô tỳ, ngài không thể quên hết thật rồi chứ?”
    “Có điều, nghe nói thất hoàng tử từ lần hôn mê đó, liền như biến thành một người khác vậy”.

    “À, không có gì…lần trước bị lạnh đến đầu óc c*̃ng đông cứng lại, dần sẽ nhớ lại thôi, yên tâm đi…đợi ta trở về, nhất định sẽ kể lại cho nàng”.

    “Vâng ạ, đa tạ thất hoàng tử, ngài c*̃ng phải cẩn thận, đừng chọc phải mấy người ghê gớm đó, chúng ta không dây vào được, nô tỳ giấu nhiều đồ ăn ngon cho ngài lắm, đợi lúc ngài đi sẽ đem qua”.

    Nghe Tiểu Lan nói vậy, trong lòng Lãnh Thiên Minh xuất hiện cảm giác khó tả, không biết là do Tiểu Lan đối xử với hắn quá tốt, hay là do câu “đừng chọc phải mấy người ghê gớm” đó c*̉a Tiểu Lan.

    Haiz! Xem ra tên hoàng tử vô dụng như hắn chẳng làm được gì.

    Chớp mắt chỉ còn một ngày là khởi hành, Lãnh Thiên Minh nằm trên một đống sách, nghiên cứu những sự việc liên quan đến triều đại này, một thái giám bỗng chạy vào.

    “Thất hoàng tử, nhị hoàng tử có lời mời”.

    “Nhị hoàng tử? Tìm ta có việc gì?”
    “Ngài qua đó sẽ biết, nhị hoàng tử đang đợi đó, mời ngài nhanh chân ạ”.

    Lãnh Thiên Minh nhìn tên thái giám, lười nhác ưỡn lưng rồi đứng dậy.

    Đến lúc nên ra ngoài đi lại một chút rồi, diện kiến vị nhị ca, nhị hoàng tử đương triều, Lãnh Thiên Ngạo.

    Xem tên người ta kìa, nghe ngập tràn bá khí, không như hắn, Lãnh Thiên Minh, có gì hay chứ? Không hiểu ai đặt cho cái tên này, vừa nghe đã cảm thấy không có số làm hoàng đế…
    Vài phút sau là đi tới khu vực trung tâm hoàng cung, chỉ thấy cổng cung cao lớn đồ sộ, trên có ba chữ “Thượng võ các”.

    Đây là tẩm cung c*̉a nhị hoàng tử? Ngầu vãi, lại còn có tên riêng nữa, điện phụ c*̉a hắn đến tên còn chả có, đều là hoàng tử, tại sao lại khác xa như vậy chứ?
    Đi qua hai cổng thì tới chính điện, lúc này có không ít người đứng ở trong, vài người trong số họ Lãnh Thiên Minh từng gặp qua, đều là ngoại thân c*̉a Vương thị.

    Không lâu sau, một người toàn thân hoàng y, vóc dáng cao lớn bước ra, tất cả lập tức đứng dậy hành lễ.

    “Tham kiến nhị hoàng tử”.

    Nhị hoàng tử phẩy tay, ngồi xuống ghế chính giữa.

    “Ngồi xuống đi”
    Lời vừa dứt, mọi người liền ngồi xuống chỗ c*̉a mình, mà Lãnh Thiên Minh đột nhiên phát hiện, không đủ chỗ ngồi, nhưng c*̃ng chẳng ai để ý hắn, thế là hắn đành đứng ở đó…
    “Ta nhổ vào, ta đường đường là hoàng tử! Thế mà đến chỗ ngồi c*̃ng không có?”
    Mà nhị hoàng tử ngồi trên kia, hoàn toàn không quan tâm ai ngồi ai đứng.

    “Các vị, cuộc thi năm nay chúng ta nhất định phải thắng, đặc biệt là cuộc săn bắn ở núi Tuyết Long, hi vọng mọi người đều ủng hộ ta, còn về phần thi thơ ca, ta không quá quan tâm, thơ làm được ích gì? Có giúp Bắc Lương chúng ta đánh bại tộc Hồ Lang không? Có giúp chúng ta tiến vào Trung Nguyên không?"
    "Võ công lão tam không bằng chúng ta, hẳn là chỉ vớt được thơ ca, c*̃ng không hiểu phụ vương nghĩ gì, mấy năm gần đây càng ngày càng trọng dụng đám văn nhân đó”.

    Lãnh Thiên Minh đứng dưới nghe thì ngẩn người, vị nhị hoàng tử này hoàn toàn không bận tâm văn thơ, vậy đi theo hắn ta, hắn không có đất dụng võ hay sao?
    Không lẽ làm một bức tường c*̃ng không có cơ hội? Bản thân hắn chắc là kẻ xuyên không xui xẻo nhất rồi chăng?
    Nhị hoàng tử nói xong, bên dưới nhất loạt phụ họa, một người trẻ tuổi ngồi phía trước đứng dậy.

    “Nhị ca nói phải, chỉ cần chúng ta chiến thắng cuộc thi săn bắn, phụ vương nhất định sẽ khen ngợi, còn về phần thi thơ ca, đối phó qua loa là được”.

    Ngũ hoàng tử Lãnh Thiên Thành nói xong, mọi người lại phụ họa một trận nữa.

    “Ngũ hoàng tử nói đúng…”
    “Phải đó…”
    Nhị hoàng tử mỉm cười: “Lần đi săn này, mọi người phải dốc toàn sức, vượt mặt lão tam”.

    “Đúng…mục tiêu quan trọng nhất là nhị hoàng tử đứng đầu...”
    “Phải phải, chúng ta nhất định phải dành chiến thắng”.

    “Tốt lắm, mọi người trở về đi, chuẩn bị thật tốt, cầm chắc chiến thắng, nam tử Bắc Lương chúng ta cưỡi ngựa chinh phạt thiên hạ, cho phụ vương và đại thần trong triều biết, ai mới là đế vương thực thụ”.

    Nghe đến đây, Lãnh Thiên Minh đã mất hết kiên nhẫn, đây là đám ô hợp gì đây?
    Nhị hoàng tử tiếp tục nói: “Lần đi săn này, vì để săn được càng nhiều, chúng ta sẽ chia làm hai nhóm, chia nhau hành động, ta và lão ngũ mỗi người dẫn đầu những người có tố chất vào núi săn bắn, mọi người ai săn được thì c*̀ng đi, ai không được thì chờ dưới núi, tuyệt đối đừng gây thêm phiền phức”.

    Nói xong, hắn ta bắt đầu chia nhóm cho những người tại đây, nhưng đến cuối vẫn không hề nhắc tên Lãnh Thiên Minh, hắn nhịn không được mà chửi thầm.

    “Ta con mẹ nói đứng một đống ở đây, các ngươi không thấy à? Đúng là không cho thất hoàng tử ta chút mặt mũi nào? Không được, thế này thì bao giờ mới được thể hiện, phải làm gì đó thôi”.

    Lãnh Thiên Minh cắn răng, nói lớn: “Nhị ca, thất đệ có chuyện muốn bàn riêng với huynh một chút”.

    Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sững sờ, khó hiểu nhìn về phía hắn, nhị hoàng tử thì nhìn chằm chằm vào Lãnh Thiên Minh.

    “Ngươi là…lão thất, ồ…có chuyện gì thế?”
    “Thần đệ có vài lời muốn nói riêng với nhị ca, liên quan đến chuyện đi săn lần này”.

    Nhị hoàng tử nghe nhắc đến chuyến đi săn, tức thì trở nên nghiêm túc.

    “Ừm, vậy được, những người khác lui xuống đi”.

    Mọi người lần lượt rời đi, trước khi đi còn nhịn không được nhìn về phía Lãnh Thiên Minh, vị thất hoàng tử này sao hôm nay đột nhiên lại lên tiếng?
     
    Back
    Top Bottom