Cập nhật mới

Khác Hoàng Qúy Phi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
236010295-256-k781396.jpg

Hoàng Qúy Phi
Tác giả: SuneoXeko
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cung đấu



suneo​
 
Hoàng Qúy Phi
Hoàng Qúy Phi


Chap1; nhập cung.

Đã nhiều ngày mà tuyết lớn không dứt, chúng chất thành lớp dày trên đường, người xe qua lại dẫm lên khiến lớp tuyết được nén rất chặt.

Bên ngoài đô thành tầm mười dặm có một đoàn xe xuất hiện từ sau núi.

Xe ngựa lạch cạch chạy để lại hai vệt mờ trên đường do bánh xe lăn qua.

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, bên trong xe cũng chẳng ấm áp hơn là bao.

Nha hoàn Liễu Nhi đổ trà gừng ấm áp từ trong túi đựng ra một cái chén nhét vào trong tay Tiết Tĩnh Xu.

Khi Liễu Nhi chạm vào đầu ngón tay lạnh lẽo của nàng thì đau lòng không thôi: "Tiểu thư, em bảo bọn họ đi chậm lại một chút nhé?!

Gió đều chui qua kẽ hở hết rồi, cũng chẳng thể che chắn được gì cả.

Nếu người còn tiếp tục để gió lùa thì sẽ lại bị bệnh mất thôi."

Tiết Tĩnh Xu đỡ lấy chén trà uống một ngụm rồi nhẹ nhàng lắc đầu, "Bọn họ cũng là người làm theo lệnh thôi, là bất đắc dĩ cả mà."

Nàng nới chiếc áo khoác dày trên người ra, "Liễu Nhi, em đừng ngồi ở đầu nơi có gió nữa.

Nếu không che chắn được gì thì chẳng bằng qua đây sưởi ấm với ta đi, hai người cùng ấm chắc chắn sẽ hơn chỉ một người rồi đúng không nè?"

"Haizz."

Liễu Nhi ngẫm lại thì thấy điều này cũng đúng.

Từ nhỏ, cơ thể tiểu thư đã không được khỏe, mặc dù chưa đến mức thuốc không rời miệng nhưng dù sao cũng yếu ớt hơn người bình thường.

Trời tháng sáu nóng bức nhưng tay tiểu thư vẫn lạnh lẽo chứ đừng nói gì đến thời tiết mùa đông khắc nghiệt như thế này.

Hai người sống ở ngọn núi ngoài thành.

Tuy rằng tất cả chi phí đều do Tiết phủ trong thành đưa đến nhưng thói quen của hạ nhân trong phủ chính là nhìn sắc mặt để làm việc.

Mấy năm đầu mang đồ đến theo quy tắc phân lượng xem như cũng được, dần dần thấy tiểu thư chắc không còn hi vọng hồi phủ nên Nhị lão gia, Nhị lão phu nhân lại chuyển tâm tư lên những tiểu thư thiếu gia khác.

Bọn họ càng ngày càng coi thường thờ ơ, đồ đạc đưa tới không thiếu một hai cân thì cũng là hàng giả, rẻ tiền.

Mùa đông năm nay cực kỳ lạnh lẽo, than dùng để sưởi ấm thì thiếu, chỉ đủ đốt một ít ở trong chậu mà thôi.

Nàng với tiểu thư đã ngủ cùng nhau trong một chiếc chăn hơn nửa mùa đông đấy.

Lúc này đây, tiểu thư bảo nàng qua sưởi ấm cùng đương nhiên nàng sẽ không từ chối rồi.

Hai người ngồi cạnh nhau, dùng tay nắm chặt hai bên áo choàng sau đó cùng biến thành một cái kén tằm thật to.

Liễu Nhi khịt mũi nói: "Tiểu thư, trên người người có mùi hương của cổ tùng, giống như mùi hương trên núi vậy."

"Thật không?"

Tiết Tĩnh Xu cũng thử ngửi một chút nhưng lại không thấy gì khác, "Hương tùng thì không thấy nhưng ta lại ngửi được mùi ngọt ngào của hoa quế.

Liễu Nhi, em lại giấu đồ ăn đúng không?"

"Ôi trời," Liễu Nhi ôm mặt, "Lại bị tiểu thư phát hiện ra rồi."

Tiết Tĩnh Xu cười khẽ, "Ta sẽ không cười nhạo em đâu."

Liễu Nhi cười hi hi lấy từ trong ngực ra một túi giấy dầu, vừa mở ra thì bên trong lập tức xuất hiện một chồng bánh hoa quế, "Tối hôm qua em mới làm xong chỗ này đó.

Vốn định để hôm nay cùng tiểu thư thưởng tuyết thì ăn nhưng không ngờ đột nhiên người trong phủ lại tới."

Lúc nàng nói thì nụ cười trên mặt dần nhạt đi, mặt mày hiện lên nét lo lắng, "Tiểu thư, người nói thử xem tại sao đột nhiên lão thái gia gọi chúng ta trở về?"

Mười năm trước, lão thái gia lấy lí do thân thể tiểu thư không khỏe, cần phải tĩnh dưỡng nên đưa người chuyển qua sống ở am ni cô.

Vốn người đi theo phục vụ có khoảng mười người nhưng về sau những người đó không chịu nổi cô quạnh, lại thấy tiền đồ vô vọng nên đều dùng thủ đoạn để được gọi về.

Chỉ có nàng không phải người hầu của Tiết phủ, lại cảm thấy cuộc sống trên núi tự tại hơn cuộc sống trong phủ nên vẫn ở lại cho đến bây giờ.

Nàng làm bạn với tiểu thư đã khoảng mười năm, tình cảm đã không còn tầm thường như chủ tớ nữa mà giống như chị em vậy.

Sáng sớm hôm nay, quản sự trong phủ vội vàng lên núi, nói là phụng mệnh lão thái gia, mời tiểu thư lập tức trở về phủ.

Hai người họ còn chưa ăn sáng xong đã phải vội vã lên đường.

Cũng may hôm nay nàng định ngắm tuyết nên đã sớm chuẩn bị trà gừng và mấy món ăn nhẹ, nếu không đoạn đường này lại càng thêm gian nan vất vả.

Tiết Tĩnh Xu dùng khăn tay cầm bánh hoa quế, cẩn thận cắn một miếng sau đó thản nhiên nói: "Tổ phụ làm như vậy đương nhiên là người có lí do của mình rồi, chúng ta chỉ cần làm theo thôi.

Nhưng mà...

Liễu Nhi, trong phủ không giống trên núi, nhiều người thì nhiều quy củ, ta lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh em, em phải thận trọng từ lời nói đến việc làm đấy.

Nếu không may gặp phải người nào thì đừng cậy mạnh mà hãy tỏ ra yếu thế.

Trước tiên phải tỏ ra yếu thế, ngàn vạn lần phải chờ ta đến giúp em giải vây đó!"

Liễu Nhi nghiêm mặt: "Tiểu thư người yên tâm đi!

Em nhớ cả rồi, nhất định em sẽ không gây chuyện đâu mà."

Tiết Tĩnh Xu gật đầu, "Ta biết em có chừng mực, chỉ sợ ai đó có ý đồ xấu, cố tình bới móc thôi.

Chúng ta rời phủ đã lâu như vậy rồi, tình huống trong phủ lại không biết gì.

Vì thế mọi việc phải cẩn thận thì hơn."

"Dạ."

Liễu Nhi vâng lời đồng ý nhưng trong lòng lại thấy xót xa.

Tiểu thư là trưởng nữ, con vợ cả của chi thứ hai Tiết phủ, cha mẹ đều còn sống.

Đáng lẽ ra phải được nhận hàng nghìn sủng ái, gả cho một đấng lang quân như ý nhưng hết lần này đến lần khác chỉ vì câu nói năm đó của lão thái gia mà nàng bị đày ra ngoài thành.

Ban đầu Nhị lão gia, Nhị phu nhân còn thường xuyên phái người đến thăm hỏi.

Về sau chắc bởi có nhiều con, hoặc tình thân đã phai nhạt nên chuyện phái người đến dần liệt vào những việc cần làm cho xong.

Cha mẹ ruột mà như vậy thì còn có thể nói ai được nữa.

Thảo nào tiểu thư quay về nhà mình mà còn phải cẩn thận như vậy.

Bọn họ đi không ngừng nghỉ, cuối cùng đến trưa cũng đã vào được trong thành.

Xe ngựa đang đi trong khu phố xá náo nhiệt thì rẽ sang một đoạn đường an tĩnh, không bao lâu lại quẹo vào một ngõ nhỏ.

Tuyết trong ngõ đã được quét tước sạch sẽ, vó ngựa đạp trên phiến đá, bên tai đều là tiếng vọng quạnh hiu.

Liễu Nhi chui ra khỏi áo choàng sau đó nhẹ giọng nói: "Tiểu thư, đến nơi rồi."

Tiết Tĩnh Xu: "Còn chưa bảo chúng ta xuống xe, em cứ vào đây ngồi một lúc nữa đi."

Liễu Nhi chà xát hai tay rồi cầm lấy tay nàng: "Em không lạnh đâu.

Người xem nè, tay em rất nóng đó."

Tiết Tĩnh Xu nhìn bộ quần áo cũ trên người Liễu Nhi, "Đã trở về rồi thì nhất định lần này ta sẽ bảo bọn họ làm cho em một bộ trang phục mới."

Liễu Nhi giúp nàng buộc lại chiếc áo choàng thật chắc, trâm búi trên đầu cũng kiểm tra lại một lần.

Sau khi cảm thấy không còn gì sai sót nữa mới ngồi cạnh cửa đi: "Quần áo của em đủ mặc rồi nhưng mà cái áo choàng này của tiểu thư mặc cũng chừng năm sáu năm ấy.

Năm nay phải làm cái mới mới được."

Trong lúc hai người nói chuyện thì xe ngựa đã chậm rãi dừng lại, những bước chân gấp gáp từ xa bước đến rồi dừng ở trước cửa xe.

"Hoan nghênh Tam tiểu thư trở về, mời người xuống xe."

Liễu Nhi vén mành nhảy xuống.

Bên ngoài có một bà tử khoảng bốn năm mươi tuổi đeo vàng đội bạc, ăn mặc phú quý, trông thật quen mắt nhưng nhất thời nàng lại không nhớ ra là ai.

Nhưng Tiết Tĩnh Xu lại kinh ngạc, vịn tay Liễu Nhi xuống xe, mặt không biến sắc, "Hạ ma ma, sao dám để ngài phải ra đây nghênh đón ta."

Hạ ma ma thấy nàng thì giật mình, ngay sau đó liền nở nụ cười, lời nói vẫn mang vẻ gấp gáp, "Tam tiểu thư chẳng phải là làm khó lão nô sao?

Lão thái gia, lão thái quân đều đang đợi ở sảnh, tiểu thư mau theo lão nô vào trong thôi."

Nói xong liền đưa Tiết Tĩnh Xu lên một cái kiệu bốn gia đinh khiêng, dù vội vã nhưng vẫn vững vàng.

Liễu Nhi cũng chỉ có thể nín thở đuổi theo.

Tiết Tĩnh Xu nghe nói cả tổ phụ và tổ mẫu đều ở đây chờ nàng thì trong lòng càng nổi sóng.

Vứt bỏ nàng ở ngoài hơn mười năm, không một ai đến hỏi thăm hỏi về tôn nữ.

Từ lúc nào mà nàng lại đáng giá để tổ phụ tổ mẫu làm như vậy chứ?

Trừ khi...

Kiệu đưa nàng một mạch đến tiền viện mới dừng lại.

Không đợi Liễu Nhi bước lên đã có hai nha hoàn một người mang đồ đỏ, người kia mặc đồ xanh cướp trước một bước.

Tiết Tĩnh Xu được các nàng đỡ, chỉ kịp cho Liễu Nhi một ánh mắt trấn an đã bị mọi người vây đi đến chính sảnh.

"Đến rồi."

"Cuối cùng cũng chờ được!"

Nha hoàn vừa kéo mành gấm lên thì không khí ấm áp trong phòng đã tỏa ra.

Tiết Tĩnh Xu vừa đi vừa liếc mắt nhìn, chỉ thấy ở chủ tọa là một cụ già uy nghiêm và đó chính là tổ phụ của nàng.

Bên tay phải tổ phụ là một vị thái giám, nhìn quần áo thì phẩm cấp không hề thấp, còn lại bên tay trái là cha nàng với các thúc bá (chú bác).

Có lẽ nghe thấy động tĩnh nên một nhóm phu nhân son phấn ùa ra từ phía sau bình phong, là lão thái quân, phụ nhân và tiểu thư các phòng.

Tiết Tĩnh Xu thấy vậy thì càng khẳng định suy đoán trong lòng.

Nàng cụp mắt cúi đầu khẽ bước lên sau đó dịu dàng phúc thân: "Tôn nữ Tĩnh Xu bái kiến tổ phụ tổ mẫu."

Không đợi nàng nói xong, Tiết lão thái gia đã phái Hạ ma ma đỡ nàng lên: "Ưu tiên việc gấp, những nghi thức xã giao không cần phải để ý đâu.

Mau tới gặp Phúc công công, công công chính là thái giám chưởng cung của thái hoàng thái hậu.

Lần này phụng mệnh thái hoàng thái hậu xuất cung, đã chờ ở đây cả một buổi sáng."

Tiết Tĩnh Xu đáp lại, hơi xoay người hành lễ.

Phúc công công híp mắt cười nói: "Tiết cô nương không cần đa lễ.

Lão nô phụng mệnh truyền khẩu dụ của thái hoàng thái hậu, cô nương đã về rồi, vậy tiếp chỉ luôn nhé."

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trong phòng đều quỳ xuống.

"Thái hoàng thái hậu có khẩu dụ, tuyên tôn nữ của Thừa Ân công – Tiết Tĩnh Xu, lập tức vào cung Trường Nhạc yết kiến!"

Quả nhiên.

Tiết Tĩnh Xu đã có dự liệu, không hề bất ngờ chỉ là trong lòng trầm xuống, cung kính thi lễ một cái: "Thần nữ Tiết Tĩnh Xu lĩnh chỉ, thái hoàng thái hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

Đợi nàng đứng dậy, Phúc công công nói: "Tiết cô nương hãy cùng nô tài tiến cung nhé."

Chu lão thái quân vịn tay nha hoàn đứng cho vững rồi vội nói: "Công công xin dừng chút, xin chờ cháu gái ta đến hậu viện rửa mặt chải đầu đã."

Lúc nàng vừa vào cửa Phúc công công đã thấy rõ ràng.

Trang phục của Tam cô nương với cả sảnh đường vàng bạc lộng lẫy rõ ràng không hợp nhau, khác xa với cách ăn diện của các tiểu thư khác của Tiết gia.

Hệt như lời đồn vậy, vị tiểu thư này dường như không được Tiết gia coi trọng.

Nhưng với dung mạo của nàng thì chỉ sợ hôm nay lúc tiến cung, tất cả sẽ biến hóa long trời lở đất mất.

Rất nhiều ý nghĩ xoay quanh trong đầu nhưng mặt hắn vẫn cười ha hả: "Chỉ sợ thái hoàng thái hậu đợi chờ sốt ruột."

"Vậy..."

Chu lão thái quân không gánh được tội danh để thái hoàng thái hậu chờ đợi nên đành phải nói: "Thôi vậy.

Vân Hương, mau đem áo choàng lông cáo của ta ra đây choàng cho Tam cô nương."

"Dạ."

Một nha hoàn xinh đẹp bên cạnh thi lễ.

Nàng đi đến phía sau tấm bình phong, lấy chiếc áo choàng mà lão thái quân đã mặc hôm nay thay cho Tiết Tĩnh Xu.

Chu lão thái quân lại nói: "Tuệ Hương, ngươi biết quy củ trong cung nên ngươi theo Tam cô nương tiến cung đi, phải hầu hạ cẩn thận đấy."

Một nha hoàn cao gầy thưa vâng, cúi đầu đi tới phía sau Tiết Tĩnh Xu.

Tiếp tục im lặng nhàn nhã, Tiết Tĩnh Xu theo Phúc công công ra khỏi viện.

Liễu Nhi còn chờ ở bên ngoài, thấy chuyện này liền không dám tùy tiện bước lên.

Tiết Tĩnh Xu nói với Hạ ma ma: "Ma ma, làm phiền ngài gọi người đưa nha đầu của ta đi nghỉ ngơi."

Thấy Hạ ma ma đồng ý, nàng gật đầu với Liễu Nhi rồi nhóm người vội vã đạp tuyết rời đi.

Hết chap1~~~~
 
Hoàng Qúy Phi
Hoàng Qúy Phi


Chap2; Lần đầu gặp gỡ

Bên trong cung Trường Nhạc, thái hoàng thái hậu được cung nhân hầu hạ dùng bữa trưa.

Bà để cung nữ đỡ đi lại vài vòng trong điện rồi mới chậm rãi dựa vào nệm giường.

Bà thấy Xảo ma ma đã hầu hạ mình mấy chục năm đang lau nước mắt thì cười nói: "A Xảo, khóc cái gì."

Xảo ma ma lên tiếng, cầm lấy gậy đấm lưng từ tay tiểu cung nữ, "Lão nô rất vui.

Thân thể của người ngày càng tốt, đợi mùa xuân sang là có thể tới Ngự hoa viên ngắm hoa rồi.

Thái hoàng thái hậu nhắm hai mắt dưỡng thần, lúc nghe thấy lời này chỉ nhếch miệng: "A Phúc vẫn chưa hồi cung à?"

"Dạ.

Hôm nay tuyết rơi liên tục, có lẽ đi đường chậm trễ, có khi bây giờ đã ở ngoài cửa cung rồi ạ."

Thái hoàng thái hậu than một tiếng rồi lại hỏi: "Chỗ hoàng thượng đã truyền cơm trưa chưa?"

Xảo ma ma khẽ gật đầu, "Truyền rồi ạ, vừa rồi Tiểu Đức Tử của điện Sùng Đức đến truyền lời: Bệ hạ vừa nghị sự với các đại thần xong, sau khi ăn trưa sẽ tới thỉnh an người."

Thái hoàng thái hậu than thở: "Hắn là một đứa hiếu thuận.

Ngươi phái người đi dặn một tiếng, chọn hạ nhân hầu hạ thông minh một chút.

Bên ngoài trời rét lắm, đừng để hoàng thượng bị lạnh."

"Dạ."

Xảo ma ma khom người lui ra ngoài điện.

Bà gọi một tên thái giám, dặn dò một phen rồi để hắn đến điện Sùng Đức truyền lời.

Ngoài trời gió thổi lồng lộng.

Lúc sáng mặt đất vừa được quét dọn sạch sẽ mà giờ đây lớp tuyết đã bám dày hàng gang tay.

Xảo ma ma híp mắt nhìn về phía cửa cung, bông tuyết bay đầy trời khó có thể thấy rõ cảnh vật ở xa.

Bà đang định xoay người vào điện thì một tiểu thái giám vội vã chạy vào từ cửa cung màu son.

Xảo ma ma vội hỏi: "Phúc công công về rồi đúng không?"

Tiểu thái giám thở hổn hển nói: "Thưa ma ma, công công đã vào cửa phía Tây rồi."

Xảo ma ma gật đầu sau đó bước nhanh vào nội điện.

Thái hoàng thái hậu tựa trên gối mềm.

Trên đầu gối đắp một chiếc chăn mỏng, tay thì đang cầm một chiếc lò sưởi nhỏ, tựa như đang ngủ.

Xảo ma ma cân nhắc một chút, đang định lui ra ngoài thì nghe thấy người nói: "Ta nghe thấy động tĩnh, có phải A Phúc về không?"

"Dạ, đã tới cửa phía Tây rồi ạ."

Xảo ma ma quay lại bước về phía trước.

Thái hoàng thái hậu từ từ mở mắt ra: "Đỡ ta ngồi dậy đi."

Rất nhanh sau đó, đoàn người đã đến ngoài điện.

Phúc công công vào trong phụng mệnh còn Tiết Tĩnh Xu thì chờ dưới bậc thềm.

Các nàng ngồi kiệu tiến cung.

Đến cửa cung thì hạ kiệu rồi phải nhanh chóng đi bộ vào, lại gặp gió tuyết chặn đường nữa.

Thế nên, với thân thể nàng mà nói thì đây quả là một cuộc khảo nghiệm rất lớn mà.

Cũng may nàng không phải chờ lâu trong tuyết, rất nhanh đã có cung nhân bước ra gọi vào.

Vừa rồi trên đường tiến cung, Tuệ Hương đã nói đại khái quy củ trong cung cho nàng.

Lúc này đây, nàng cúi đầu đi ở phía sau cung nhân, từ tốn bước vào trong điện.

Vừa vào cửa, làn hương ấm áp đã phả vào mặt.

Trong phút chốc, giá lạnh và hơi ấm đan xen vào nhau khiến nàng cảm thấy cổ họng mình rất ngứa ngáy.

Dường như nàng muốn ho khan nhưng lại cố ép bản thân nhịn xuống.

Một làn hơi nóng từ bên trong cơ thể đưa đến gò mà khiến gương mặt trắng nhợt của nàng hồng hào lên phần nào.

Nàng bước chậm chậm sau đó cung kính hành lễ, "Thần nữ Tiết Tĩnh Xu bái kiến thái hoàng thái hậu, thái hoàng thái hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

"Mau đứng dậy."

Thái hoàng thái hậu nói, "Ban ghế ngồi."

Cung nữ mang một chiếc tú đôn đặt ở trên điện, Tiết Tĩnh Xu lại hành lễ tạ ân.

Thái hoàng thái hậu lên tiếng: "Không cần đa lễ đâu.

Đứa trẻ này, đến đây ngồi cạnh ta."

"Dạ."

Tiết Tĩnh Xu chậm rãi nhẹ nhàng, ngồi trên tú đôn một cách quy củ.

Thái hoàng thái hậu lại nói: "Ngẩng đầu lên cho ta nhìn một cái."

Tiết Tĩnh Xu nghe lời ngẩng đầu.

Lông mi nàng vẫn rũ xuống, không dám nhìn xung quanh.

Khuôn mặt của nàng có vài nét giống mẹ.

Hai mươi năm trước bà nổi danh mỹ nhân của đô thành, so với bà nàng càng thêm phần xuất sắc hơn.

Dung mạo dịu dàng xuất trần, bởi vì ở lâu trong gió tuyết lạnh giá nên trên người cũng mang theo vài phần lạnh nhạt, càng thêm rung động lòng người.

Thái hoàng thái hậu không ngừng khen ngợi: "Thật là một cô nương khéo léo thanh khiết."

Tiết Tĩnh Xu hơi cúi đầu, dường như đang thẹn thùng.

Giọng thái hoàng thái hậu ngày càng hiền từ, "Đứa bé ngoan, không cần câu nệ đâu.

Lại nói con còn phải gọi ta một tiếng cô tổ mẫu đấy, đều là người một nhà cả thôi."

Thái hoàng thái hậu cũng họ Tiết, là chị ruột của Thừa Ân công Tiết lão thái gia.

Bàn về vai vế thì Tiết Tĩnh Xu quả thật phải gọi bà là cô tổ mẫu.

Tuy nhiên ở trước mắt đây, nàng không nghĩ rằng thái hoàng thái hậu thật sự cho nàng gọi như vậy nên chỉ nhẹ nhàng gật đầu, "Dạ."

"Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Mười bảy ạ."

Tiết Tĩnh Xu nói.

Hầu như con gái mười bốn tuổi đã bắt đầu bàn chuyện hôn sự rồi, sớm thì mười lăm, muộn thì mười sáu xuất giá.

Còn nàng đã mười bảy tuổi rồi nhưng trong nhà cũng không nhắc tới.

Đây cũng chẳng phải thái độ bình thường gì.

Nhưng thái hoàng thái hậu chỉ gật đầu rồi lại hỏi tiếp: "Ta nghe nói mấy năm nay ngươi rời nhà ở ngoài thành, thế thường ngày hay làm gì?"

Tiết Tĩnh Xu nói: "Ở trong am ni cô rất nhàn rỗi, trước kia chỉ đọc mấy quyển sách linh tinh giết thời gian."

Bình thường các khuê nữ không cần phải tinh thông cầm kì thi họa nhưng cũng nên biết một hai thứ.

Nữ công may vá thì không cần quá tinh xảo, chí ít đến thời điểm quan trọng cũng có thể ra tay.

Nàng ở trên núi nên không có người chỉ dạy, cũng chẳng có nhiều tiền để đi mua những thứ đồ đó.

Nàng chỉ đọc mấy quyển sách linh tinh trong am ni cô, hiểu được chút ít thuật kì hoàng (*).

Khi trời đẹp thì cùng Liễu Nhi lên núi tìm thảo dược để chơi đùa cũng như tự học điều phối hương liệu.

(*) Thuật kì hoàng: chỉ học thuật trung y hoặc y thuật, lí luận trung y.

Hôm nay ở trên xe ngựa, Liễu Nhi nói trên người nàng có hương của cổ tùng, có lẽ là do hôm qua bị dính vào.

Nếu là tiểu thư khuê các bình thường thì câu trả lời này chắc chắn sẽ không làm người khác vừa lòng nhưng thái hoàng thái hậu lại khẽ gật đầu đồng ý nói: "Không tệ đâu, nhà chúng ta không giống với nhà khác.

Muốn học cái này, muốn thêm cái kia vậy còn phải hầu hạ người khác thế nào nữa?

Đọc vài quyển sách để hiểu thêm được ít lẽ phải, tu tâm dưỡng tính là điều quan trọng nhất.

Lúc thường ngày ngươi hay đọc sách gì?"

Tiết Tĩnh Xu chọn mấy quyển, trong đó có kinh Phật cũng có kinh thuốc nữa.

Thái hoàng thái hậu cười nói: "Tiểu cô nương, chọn sách đọc không khác bà cụ này là bao đâu, cũng do chúng ta có duyên đấy.

Về sau ngươi tiến cung nhiều một chút, chúng ta cùng nhau thảo luận."

Tiết Tĩnh Xu đang định đáp lời thì bỗng ngoài điện truyền đến tiếng thái giám cao giọng nói: "Hoàng thương giá lâm." –^.^–

Nàng giật mình, nhớ lại lời Tuệ Hương thì đứng lên khỏi tú đôn, cúi đầu quỳ trên mặt đất.

Trong phòng không có một tiếng động, tất cả mọi người đều đang quỳ, chỉ có thái hoàng thái hậu vẫn ngồi ở vị trí ấy.

Tiếng bước chân trầm ổn của một người vang lên từ xa đến gần, người nọ vào trong điện rất nhanh.

Tiết Tĩnh Xu cúi đầu, nàng chỉ nhìn thấy một đôi giày thêu hình rồng vàng đi qua người nàng mang theo hơi lạnh từ bên ngoài.

"Đứng lên đi."

Hoàng đế nhìn không chớp mắt lướt qua mọi người sau đó làm lễ với thái hoàng thái hậu, "Tôn nhi thỉnh an hoàng tổ mẫu, hôm nay hoàng tổ mẫu thấy thế nào?"

Tiết Tĩnh Xu đứng lui sang một bên, nàng không ngồi nữa.

Thái hoàng thái hậu vẫy vẫy tay để người mang ghế vào cho hoàng thượng ngồi rồi cười nói: "Lâu lắm rồi không có tinh thần như vậy."

Xảo ma ma ở bên đánh bạo xen vào, "Hôm nay thái hoàng thái hậu còn ăn hết một chén cháo ngô, còn đi lại trong điện một chung trà, bây giờ vẫn còn đủ tinh lực để gào thét ạ."

"Hả?

Thật vậy sao?

Thưởng cho Lý thái y."

Thái hoàng thái hậu nhìn lướt qua trên mặt đất: "Việc này chẳng liên quan gì đến thái y cả, uống tới uống lui đủ loại thuốc, không thấy người nào thật sự có bản lĩnh Hoa Đà tái thế cả.

Ta ấy à, tâm tình tốt thì lòng thoải mái thôi."

Vì sao bà vui vẻ hoàng đế sao lại không biết được chứ.

Lúc này hắn mới nhìn sang Tiết Tĩnh Xu đang đứng ở một bên.

Thái hoàng thái hậu vội hỏi: "Hoàng thượng có biết vị cô nương này là ai không?"

Không đợi hoàng đế trả lời lại nói tiếp: "Nàng chính là cháu gái dòng chính của Thừa Ân công, cũng là biểu muội của ngươi đấy."

Tiết Tĩnh Xu thấy bọn họ nhắc tới mình thì đành phải bước lên phía trước quỳ xuống, "Thần nữ Tiết Tĩnh Xu bái kiến hoàng thượng.

Thái hoàng thái hậu nói: "Mau ngồi xuống đi, người nhà không cần đa lễ."

Tiết Tĩnh Xu ngồi xuống tú đôn một lần nữa.

Nàng cảm giác có vài ánh mắt đang nhìn nàng, quan sát, dò xét, đánh giá, có lẽ đây không phải là trường hợp đặc biệt.

Điều này khiến nàng thấy gai gai sống lưng nhưng lại không thể làm gì, trên nét mặt càng thêm trầm lặng hơn.

Xảo ma ma thấy cung điện im lặng thì thử lên tiếng dò xét: "Vừa rồi lão nô thấy thái hoàng thái hậu nói chuyện với Tiết cô nương rất ăn ý, hiếm khi nào ngài vui vẻ thoải mái như vậy."

Thái hoàng thái hậu cười nói: "Đứa bé này rất lanh lợi, rất hợp ý ta.

Hoàng thượng vừa nói cần thưởng cho Lý thái y, nếu như cần thưởng thật, ta thấy nên thưởng cho biểu muội của ngươi mới đúng!"

Thấy hai người phụ xướng như vậy, hoàng đế cũng không muốn xóa sạch mặt mũi của thái hoàng thái hậu nên nói: "Tiết cô nương muốn được ban thưởng cái gì?"

Tiết Tĩnh Xu vội vàng nói khẽ: "Thái hoàng thái hậu nhân từ, thân thể được trời bảo vệ, thần nữ không dám kể công."

Thái hoàng thái hậu nói: "Cô nương ngốc, ta ban thưởng cho ngươi, ngươi còn không nhận, nên biết đi qua phố rồi thì chẳng còn quán này nữa đâu.

(*) Câu phổ biến ví von cơ hội qua rồi thì không còn nữa.

Tiết Tĩnh Xu cười mỉm nhưng vẫn lắc đầu.

Thái hoàng thái hậu liền nói: "Ban thưởng có thể không cần nhưng hoàng thượng, đây là lần đầu tiên ngươi gặp biểu muội, lễ gặp mặt không thể không có chứ, đúng không?"

Hoàng đế biết chẳng qua thái hoàng thái hậu chỉ cần hắn tỏ thái độ rằng hắn hài lòng với cô nương trước mặt, đồng thời qua việc ban thưởng để cả kinh thành đều biết rằng hắn vừa ý nàng.

Lần này hoàng đế không có dị nghị gì, nữ tử này có thể đứng ở đây, chính là kết quả của việc hắn nhượng bộ thái hoàng thái hậu, đã nhượng bộ thì ngoài mặt cũng không ngại làm đến cùng.

Hắn nói với thái giám sau lưng: "Truyền ý chỉ của trẫm, ban thưởng cho cháu gái của Thừa Ân công: Một đấu ngọc trai, một hộp bảo thạch, mười chuỗi Ngọc như ý, hai mươi mảnh vải gấm, vàng một trăm lượng."

Thái giám đó nhanh chóng ghi nhớ rồi khom người lui ra ngoài, hiển nhiên là đi mở kho chuẩn bị.

Tiết Tĩnh Xu vội vàng quỳ xuống, "Đa tạ hoàng thượng."

Hoàng đế khoát khoát tay ý bảo nàng đứng lên.

Đối với hoàng gia, lần ban thưởng này không tính là nhiều nhưng chỉ là lễ gặp mặt thì lại không tệ lắm.

Thái hoàng thái hậu rất thỏa mãn.

Bà bệnh lâu chưa khỏi, lần này lại cố nói nhiều, giờ tinh lực không còn đủ nữa, lại thấy mục đích đã đạt được nên cũng không che giấu mệt mỏi, "Được rồi, ta cũng thấy mệt, không giữ các ngươi lại nữa.

Hoàng thượng, ngươi thay ta tiễn đứa bé này nhé."

Nói xong không đợi hoàng đế trả lời bà đã nói với Xảo ma ma: "A Xảo, đỡ ta đi nghỉ."

Hoàng đế nói: "Hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi thật tốt, ngày khác tôn nhi lại đến."

Tiết Tĩnh Xu đứng lên thi lễ một cái, thấy thái hoàng thái hậu đi vào hậu điện, hoàng đế lại đi ra ngoài.

Nàng suy nghĩ một chút, đành phải cúi đầu đuổi theo.

Hết chap2~~~
 
Hoàng Qúy Phi
Hoàng Qúy Phi


Chap3; Hoàng thượng

Hoàng thượng cao lớn ngẩng đầu sải bước.

Hai bước của Tiết Tĩnh Xu mới bằng một bước của hắn, chỉ trong chớp mắt, hai người đã ra đến hành lang uốn khúc.

Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn từ phía sau.

Đến tận bây giờ, nàng đã có thể xác định mục đích của việc bị gọi tiến cung ngày hôm nay – chỉ sợ thái hoàng thái hậu muốn nàng vào cung nhưng hoàng thượng lại không vui.

Mặc dù nàng ở ngoài thành nhiều năm nhưng việc thiên hạ đổi chủ cũng có biết.

Sáu năm trước tiên đế bị bệnh nặng, các hoàng tử từ đấu tranh ngầm chuyển ra ngoài ánh sáng.

Lúc đó người có hy vọng lên ngôi nhất là đại hoàng tử do Sở quý phi sinh và thái tử được Vương hoàng hậu sinh ra.

Hai vị hoàng tử và hai nhà bên ngoại đã xé rách da mặt từ lâu, đến nỗi người chết thì ta sống.

Tất cả mọi người đều đang đợi, chờ xem ai là người chiến thắng cuối cùng, là chủ nhân chân chính của thiên hạ này.

Nhưng không ai ngờ rằng, người cuối cùng bước ra từ màn đấu đá quyền lợi ấy lại là kẻ im hơi lặng tiếng nhất, thế lực yếu kém nhất – Lục hoàng tử.

Vị hoàng tử này vừa đăng cơ đã thể hiện thủ đoạn phi phàm của mình.

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã nắm trọn triều đình trong tay, những hoàng tử hoặc là kinh tài tuyệt diễm (*) hoặc là xuất thân cao quý, giữa dòng chảy của thời gian đều đã bị cuộc đời quên lãng.

(*) kinh tài tuyệt diễm: đẹp khiến người khác phải kinh sợ.

Tài năng của kim thượng (*) lòng dạ và cách đối nhân xử thế không cái nào là không khiến người ta khen ngợi.

Duy chỉ có một điều khiến các lệnh thần sầu lo, đó chính là từ ngày đăng cơ đến nay, hậu cung của hắn trống vắng, không một bóng người.

(*) kim thượng: cách gọi vua thời Tam quốc.

Khi hoàng đế còn là hoàng tử, bởi vì địa vị của mẹ đẻ thấp kém thế nên nhà ngoại suy tàn.

Hắn cũng chưa từng biểu hiện năng lực hơn người nên không được tiên hoàng coi trọng.

Chờ đến tuổi thành thân, mẹ đẻ của hắn lại qua đời, hắn liền giữ đạo hiếu ba năm.

Tiên hoàng thấy nhi tử không xin cũng không hỏi nhiều vẫn cứ mặc kệ hắn.

Ba năm sau kì tang vừa hết, Phùng tiên đế lại băng hà.

Hoàng đế ra chỉ lệnh với thiên hạ, muốn giữ hiếu ba năm vì tiên đế.

Mãi đến hai năm trước mới hết hiếu kì.

Khi đó hoàng đế đã hai mươi mốt, trên triều cũng có người nhắc đến việc phong phi lập hậu.

Hoàng đế nghe xong cũng không biểu hiện thái độ gì gọi là không hài lòng nhưng mấy ngày sau, những đại thần dâng tấu sẽ gặp đủ việc như bị người tố cáo, hoặc vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp, nhận hối lộ, do người nhà liên lụy.

Kết quả không ngoài việc bị mất chức quan, thậm chí ngay cả đầu cũng khó giữ.

Sau mấy bận, chúng đại thần đã nắm rõ tình hình của hoàng thượng thì lại càng quý cái mạng già của mình hơn.

Không ai dám vuốt lông trên đầu hổ nữa, chuyện nạp phi mở rộng hậu cung cứ thế bị trì hoãn từ năm này qua năm khác.

Đồng thời, các tin đồn mịt mờ về hoàng đế cũng được mọi người trong thành âm thầm lưu truyền.

Tất nhiên Tiết Tĩnh Xu không biết chuyện này.

Nàng chỉ biết chuyện hôm nay khiến hoàng thượng không vui, chính nàng cũng không vui một chút nào.

Chỉ tiếc là tâm nguyện của nàng cho tới giờ đều không quan trọng.

Đang suy nghĩ thì đã ra bên ngoài, hoàng đế chắp tay đứng trước cửa điện, không biết là do thời tiết lạnh giá hay gì, bóng lưng của hắn thoạt nhìn lại càng thêm lạnh lẽo.

Mặc dù thái hoàng thái hậu nói để hoàng đế tiễn nàng nhưng Tiết Tĩnh Xu cũng không dám nghĩ rằng hắn sẽ thực sự tiễn nàng.

Bởi vậy nàng phúc thân, nhẹ giọng nói: "Hoàng thượng, thần nữ xin cáo lui."

Hoàng thượng nghiêng người, ánh mắt rơi vào người nàng.

Tiết Tĩnh Xu cứng đờ người.

Hoàng đế rời mắt khỏi người nàng rất nhanh sau đó dùng giọng nói bình thản trầm ổn: "Đức Lộc, chuẩn bị kiệu đưa Tiết cô nương xuất cung."

"Dạ."

Đức Lộc khom người đáp rồi vội vã đi ra khỏi cung Trường Nhạc.

"Đa tạ hoàng thượng!"

Tiết Tĩnh Xu chần chờ một chút, không biết nên đi ra cửa cung chờ hay đứng ngốc sau lưng hoàng thượng nữa.

Nàng khẽ liếc mắt về phía Tuệ Hương một cái.

Tuệ Hương khẽ lắc đầu, tỏ rõ nàng cũng không biết.

Khi còn bé ở trong cung nàng đã học qua quy củ của ma ma.

Nhưng ma ma từng nói, trong cung, trừ chủ tử từ tần vị trở lên thì những người khác không có tư cách dùng kiệu mà phải đi bộ.

Nàng không biết những người như Tam cô nương thì phải làm sao.

Không để cho Tiết Tĩnh Xu phải khó xử lâu, hoàng đế nhận áo khoác từ trong tay thái giám, dẫn đầu bước vào làn tuyết: "Cùng đi đi."

Tiết Tĩnh Xu mặc áo choàng rộng có mũ rồi đi theo.

Mấy ngày nay tuyết rơi nhiều đến tận bây giờ mới ngừng rơi.

Trên bầu trời vẫn còn lác đác vài bông tuyết vì bị gió thổi qua nên chúng liền đậu lên mặt người.

Ra khỏi cung Trường Nhạc, bên ngoài có ngự liễn xếp thành hàng lối uy nghiêm, mười mấy cung nhân cúi đầu đứng bên cạnh ngự giá.

Hoàng đế không có ý đuổi, Tiết Tĩnh Xu đành phải đi theo sau hắn, hơn mười cung nhân không được ra lệnh cũng đi theo.

Trong cung Trường Nhạc, Xảo ma ma hỏi: "Thế nào?

Hoàng thượng và Tiết cô nương đã đi chưa?"

Một gã thái giám nói: "Đi rồi ạ, nô tài thấy hoàng thượng ra lệnh Đức công công chuẩn bị kiệu cho Tiết cô nương.

Người còn cùng cô nương đi trong tuyết, lúc này đã ra khỏi cung Trường Nhạc rồi."

Xảo ma ma khoát tay cho hắn lui xuống rồi quay đầu vui vẻ nói: "Theo lão nô thấy, có vẻ hoàng thượng rất có ý với Tiết cô nương."

Thái hoàng thái hậu tựa vào đầu giường, trên người đắp một chiếc chăn dày, sắc mặt không được tốt như vừa rồi.

Bà cố cười, chỉ nói: "Từ trước tới giờ hoàng thượng vốn rất hiếu thuận.

Cung nữ mang chén thuốc lên, Xảo ma ma đưa tay cầm, múc một muỗng thổi cho nguội, cẩn thận đưa tới bên mép thái hoàng thái hậu, "Người cứ yên tâm, hoàng thượng đã đồng ý với người rồi, nhất định là nói được làm được."

Thái hoàng thái hậu gật đầu, than thở: "Đúng vậy, hắn sẽ làm được..."

Chỉ là cuối cùng, bà lấy bệnh nặng của mình để ép hoàng đế thỏa hiệp cưới cô nương nhà ngoại của bà.

Sau này hoàng đế có thể vẫn còn kính trọng nhưng một phần thân cận tín nhiệm bà có lẽ sẽ không còn nữa.

Dù bà không hề hối hận vì đã tranh thủ lợi ích cho nhà mẹ đẻ nhưng trong lòng vẫn có chút phiền muộn.

"A Xảo, ngươi thấy đứa bé đó thế nào?"

Xảo ma ma biết thái hoàng thái hậu rất vừa lòng cô nương Tiết gia kia, nếu không cũng sẽ không khen trước mặt hoàng thượng, bởi vậy cũng khen: "Lão nô thấy nhiều tiểu thư rồi nhưng lần đầu tiên thấy một cô nương không nhiễm bụi trần như Tiết cô nương.

Nàng ăn mặc trắng trong thuần khiết, lúc nãy nàng khoác áo choàng lông cáo, lão nô còn tưởng là tiên nữ tuyết hạ phàm!"

Thái hoàng thái hậu được bà chọc cười, "Ngươi ấy, mở miệng ra là nói lời ngon ngọt."

Bà suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu hoàng thượng đã tặng lễ gặp mặt, ta cũng không ngại tặng thêm một phần nữa.

Ngươi đi chuẩn bị một chút rồi sai ngươi đưa đi đi."

Hôm nay bà và hoàng thượng liên tiếp ban thưởng, tin rằng mọi người sẽ đoán được địa vị ngày sau của con bé.

Tiết gia làm sai rồi, lạnh nhạt với Tam cô nương này nhiều năm, hy vọng hôm nay bọn họ có thể thấy rõ ràng.

Nhân dịp bây giờ thời cơ vẫn chưa tính là quá muộn, tốt xấu gì cũng phải bù đắp một ít, tránh ngày sau nàng không thân cận với nhà mẹ đẻ.

Cách cung Trường Nhạc không xa có một vườn hoa nhỏ, trong vườn có vài cây đào đang nở rộ.

Hai cung nữ đang vịn cành vui đùa ầm ĩ thì khóe mắt thoáng nhìn thấy hoàng thượng liền hoảng hốt quỳ xuống.

Hoàng đế cũng không để ý tới, phía sau hắn có một vị thái giám nhanh chóng bước đến khoát tay để các nàng lui xuống.

Hai cung nữ lui tới chỗ đám người bên ngoài, không kìm được len lén quay đầu lại nhìn.

Cung nữ bé hơn nhỏ giọng hỏi người bên cạnh, "Tỷ tỷ, cô nương đi cùng bệ hạ là ai?"

Cung nữ lớn hơn cũng chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi.

Nàng liếc mắt nhìn hoàng đế cực nhanh sau đó đưa mắt sang nhìn Tiết Tĩnh Xu.

Quan sát trên dưới một lượt vì sợ bị người phát hiện nên quay đầu lại rất nhanh rồi khẽ lắc đầu, giọng nói có chút phức tạp: "Không biết, chắc là tiểu thư nhà đại thần nào đó."

"À" Tiểu cung nữ thở nhẹ, "Từ trước tới giờ muội chưa thấy bệ hạ đi cùng cô nương nào cả.

Tỷ tỷ, ngươi nói trong cung không có vị nương nương nào đúng không?"

Một cung nữ nữa vội lên tiếng: "Đừng nói nữa, đây không phải việc mà chúng ta có thể bàn luận.

Đi nhanh đi."

Tiểu cung nữ che miệng không dám nói nữa, hai người cúi đầu vội vã rời đi.

Hoàng đế đến trước cây đào rồi dừng lại.

Tiết Tĩnh Xu ngẩng đầu nhìn.

Cái vườn này rất nhỏ, ngoại trừ hai cung nữ vừa rồi thì trong vườn chẳng có ai cả.

Phía sau đã không còn ngự liễn, thái giám và Tuệ Hương vốn dĩ luôn theo sát không biết đã lặng lẽ lui xuống từ lúc nào.

Trong phạm vi mấy chục bước chỉ còn lại nàng và hoàng đế.

Bông tuyết rơi bám dày trên cành hồng mai, đầu các nhánh cây lộ ra những cánh hoa đỏ tươi rực rỡ, như thoa phấn hồng điểm xuyết giữa nền tuyết trắng xóa đẹp lay động lòng người.

Từ đầu đến cuối hoàng đế không mở miệng.

Tiết Tĩnh Xu cũng không nói gì, chỉ im lặng đứng sau hắn.

Không lâu sau, ở ngoài hoa viên truyền đến chút tiếng động.

Đức Lộc – người phải đi chuẩn bị kiệu đã trở về.

Hoàng đế xoay người nhìn Tiết Tĩnh Xu.

Cho dù lúc nãy đã có kinh nghiệm nhưng lại bị hắn nhìn, Tiết Tĩnh Xu vẫn thấy không tự nhiên.

Nàng rũ mắt khẽ mân môi, ngón tay lặng lẽ nắm chặt chiếc áo choàng.

Đột nhiên một cành hồng mai xuất hiện trước mặt nàng.

Nhị hoa run rẩy trong tuyết, muốn rơi nhưng lại không rơi.

Tiết Tĩnh Xu cả kinh, lần đầu tiên quên quy củ ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái.

Tuy rằng cúi đầu lại rất nhanh nhưng cũng đủ để nàng có thể thấy rõ tướng mạo của hoàng đế trẻ tuổi.

Hoàng đế cực kì anh tuấn, nhưng khi hắn còn là hoàng tử đã từng có người đùa, tướng mạo của hắn không giống Lục hoàng tử chút nào cả, chỉ có gương mặt là có thể tạm chấp nhận.

Mà sau khi hắn lên ngôi, lại không có ai dám nhìn thẳng mặt hắn.

Năm đó người đã từng giễu cợt hắn, giờ cũng không còn cơ hội mở miệng nói chuyện nữa.

Ý thức được bản thân mình thất lễ, Tiết Tĩnh Xu vội vàng phúc thân, "Hoàng thượng thứ tội."

Dường như hoàng đế không hề để ý, đưa cành hồng mai đến trước mặt nàng.

Tiết Tĩnh Xu không biết hắn có ý gì, chần chờ một chút mới đưa tay ra nhận rồi nhẹ giọng nói: "Đa tạ hoàng thượng."

Hoàng đế gật đầu sau đó đứng chắp tay, "Đức Lộc, mời Tiết cô nương lên kiệu."

Giọng hắn không lớn nhưng Đức Lộc đứng cách xa vài chục lập tức chạy chậm đến rồi lên tiếng: "Dạ, mời Tiết cô nương theo nô tài lên kiệu."

Tiết Tĩnh Xu nhẹ nhàng gật đầu lại thi lễ, "Thần nữ cáo lui."

Nàng cầm cành hồng mai, chậm rãi rời khỏi vườn hoa nhỏ, đi về phía chiếc kiệu.

Tuệ Hương đứng bên cạnh kiệu nhìn Tam tiểu thư đi tới.

Nàng khoác áo choàng trắng như tuyết, tay cầm cành hồng mai kiều diễm đi trong làn tuyết rơi, tựa như thần tiên hạ phàm từng bước từng bước tiến vào bên trong thế tục hồng trần.

Chưa bao giờ Vân Hương thanh tỉnh như thế này.

Lúc trước Tam cô nương không được coi trọng, bị người quên lãng ở ngoài thành, thậm chí ngay cả một cái áo choàng cũng chẳng có.

Từ nay về sau, chỉ sợ là sẽ bay lên đầu cành, làm mọi người muốn trèo cao cũng không nổi

Hết chap3~~~
 
Back
Top Bottom