Ngôn Tình Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,445,368
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hoang-hau-nghich-ngom-cua-ta.jpg

Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Tác giả: luciferchu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: luciferchu

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Hoàng hậu ư?? Thì sao chứ?? Hoàng hậu không được vui chơi à?? Ta mới trở lại được thân xác mấy chục năm thôi mà... Đương kim hoàng thượng ư?? Ta không quan tâm. Mặc dù ta với hắn quen nhau từ bé... Gọi là gì nhỉ?? Thanh trúc trúc gì đó /Hoàng Thần: là thanh mai trúc mã đó ==/ Kệ chứ. Ta chỉ thấy hắn giống người ấy thôi x( ( Hoàng Thần: người ấy chính là ta mà x​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 1


~ Part 1
~Ta tỉnh dậy trên chiếc giường mềm như nhung. Đầu ta đau như búa bổ.
Ôi~ ta khẽ rên lên, ta không còn nhớ gì nữa.
Liếc nhìn vào chiếc gương cạnh giường, ta giật mình hét lên:
AAAAAAAAA

Trong gương ta thấy một gương mặt trái xoan thật xinh đẹp nhưng nó chẳng phải của ta, một cơ thể thon gọn trong bộ váy dài cũng chẳng phải của ta. Mái tóc dài ánh nâu mượt mà cũng không thuộc về ta. Đây không phải ta. Nhưng sao ta lại ở trong cơ thể này???
Một đứa con gái tầm 15,16 tuổi chạy vào,khuôn mặt trái xoan, tóc dài được búi gọn trông thật thanh tao, đôi mắt to nai tơ mở tròn hoảng hốt nhìn ta. Xinh đấy nhưng sao cô ta mặc váy như váy cổ trang vậy?? Người con gái ấy chạy về phía ta, hỏi han:
- Ân Ly tỉ tỉ, tỉ có sao không??
Cách nói này.... Sao lại.... Giờ là thế kỉ 21 rồi, sao lại nói thế này cơ chứ??
Ta chạm vào khuôn mặt không phải của ta, rồi ôm lấy nó, quay sang hỏi cô gái kia:
- Ta....đang ở đâu thế?? Ta là ai??
Cô gái kia lo lắng hỏi lại ta:
- Tỉ...không nhớ gì sao???
Ta nhìn cô ấy, lắc nhẹ đầu. Cô ngồi xuống, khẽ vuốt tóc ta:
- Tỉ là Lâm Ân Ly, đại tiểu thư của tề tướng Lâm Nhật Long, gia tộc họ Lâm và là tỉ tỉ của tiểu muội. Muội là Lâm Ân Nguyệt. Gia tộc chúng ta có khả năng thiên bẩm là có thể nói chuyện với cây cối muông thú loài vật và điều khiển những thứ liên quan đến rừng. Cùng với gia tộc họ Lâm là các gia tộc: Thuỷ, Hoả, Thổ, kim,vv...

Hôm trước là lễ đăng kim của Hoàng thượng, tỉ đã " vô tình " bị An La cô nương đẩy xuống sông.
Tiểu muội của Ân Ly hay còn gọi là của ta nhấn mạnh hai chữ vô tình. Ta hỏi lại:
- Vô tình?? Ý muội là...
- An La cô nương nói với muội là cô ta vô tình. Nhưng muội nghĩ An La cố tình. An La cô nương vốn đã không thích tỉ mà.
Có quá nhiều thông tin ta cần biết và hiểu bây giờ. Ta mệt mỏi nằm xuống:
- Cám ơn muội. Ta cần nghỉ ngơi một chút...
Tiểu Nguyệt đứng dậy, cúi mình rồi đi ra. Chỉ còn một mình ta trong phòng, ta không tin. Chắc đây chỉ là một giấc mơ. Ta lắc đầu nguầy nguậy rồi ngồi dậy, nhìn vào gương. Trong gương là cơ tể của Ân Ly đang nhìn lại ta. " Nếu mình đang ở cơ thể này, chắc Ân Ly thật sự đang ở cơ thể của mình.." - ta thầm nghĩ.
Ta cố gắng nghĩ lại chuyện gì đã xảy ra với ta nhưng....đầu ta đau như búa bổ, không thở nhớ lại được. Ta đứng dậy, đến cái tủ rồi chọn ình bộ xiêm y màu xanh lá đậm. Ta tự tết mái tóc đen nâu rồi đi ra ngoài. "Thôi thì....cứ ở lại đây xem sao"
Một người đàn ông trung niên tiến lại gần ta, người mà ta đoán là phụ thân của ta, khẽ ôm ta rồi vuốt lên khuôn mặt của ta:
- Ân Ly của ta đã trờ về rồi. Nghe tiểu Nguyệt nói con bị mất trí. Nhưng không sao, ta sẽ truyền lại cho con từ đầu. Giờ con mau đi nghỉ đi

Ta khẽ cúi mình, đáp:
- Phụ thân, con muốn đi ra ngoài thành thăm thú mọi nơi.
Phụ thân ta mặt hơi nhăn lại đăm chiêu suy nghĩ, rồi gật đầu :
- Được. Tiểu Nguyệt sẽ đi với con, nó có thể bảo vệ cho con.
Nói rồi phụ thân ta đi mất, ta chẳng kịp nói câu gì. Bên tai ta chợt vang lên tiếng xì xào của lá:
" Ân Ly, chúc mừng con đã thực sự trở về với chúng ta!"
Ta ngơ ngác nhìn quanh, chẳng có ai cả. Rồi ta bất giác nhìn lên cây cổ thụ trong khu vườn, ta có cảm giác cây đang nhìn ta, cười với ta. Ta khẽ hỏi:
- Là....ông ư???
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 2


Part 2
~Tại...tại sao cây lại biết nói? Cây chỉ là thực vật thôi mà. Ta trố mắt nhìn cái cây cổ thụ như thể đấy là một sinh vật lạ. Bên tai ta lại vang lên giọng nói kì lạ:
" Đừng nhìn ta như thế. Chẳng phải tiểu Nguyệt đã nói với con là gia tộc họ Lâm có thể nói chuyện với cây cối sao?"
Nhớ kĩ lại thì đúng thế. Tiểu Nguyệt đúng là có nói với ta như vậy. Ta cúi đầu cung kính trước cây cổ thụ già rồi nói:
- Ta xin lỗi...nhưng...ta không thể nhớ nổi ông là ai..
Cổ thụ dường như định nói thêm điều gì đó nhưng lúc đó, Ân Nguyệt đến bên ta. Cổ thụ lại trở về trạng thái im lìm.
Tiểu Nguyệt liếc nhìn cây, rồi nói với ta:
- Ân Ly tỉ tỉ, chúng ta đi thôi.

Ta gật đầu mỉm cười. Tiểu Nguyệt đưa ta ra ngoài Lâm gia. Chúng ta cùng đi ra chợ. Ta thích thú nhìn quanh. Chợ ở thế kỉ 21 mà ta đi toàn thịt cá chứ đâu nhiều đồ thế này. Ta lăng xăng chạy khắp nơi, ghé vào hàng bán vải một chút, ghé vào hàng bán trâm một chút. Đập vào mắt ta là cây trâm màu xanh lam đậm tuyệt đẹp. Thấy ta chăm chú vào cây trâm đó, tiểu Nguyệt cười rồi bảo với người bán hàng:
- Cho ta hai cây trâm màu xanh lam này.
Đưa tiền cho người bán hàng, tiểu Nguyệt cài trâm lên tóc tết của ta, rồi cài cái còn lại lên tóc muội ấy:
- Một cái cho tỉ, một cái cho ta
Tiểu Nguyệt là em của Ta nhưng dường như Nguyệt còn chín chắn hơn cả ta. Ta cười vui vẻ nhìn tiểu muội của ta. Đáng lẽ tiểu Nguyệt nên làm tỉ tỉ của ta thì đúng hơn.
Ta cười với tiểu muội rồi đi tiếp. Ta mải chăm chú nhìn vào sạp bán diều kia rồi....RUỲNH!!!!!!!!!!
Ta ngã sõng soài dưới đất, thấy đau điếng ở vai phải. Có người đâm phải ta. Mở mắt, tất cả ta nhìn thấy là cái trâm xanh lam bị gãy đôi.
Ta run run cầm cây trâm bị gãy, muốn khóc mà không khóc nổi. Ta tức giận nhìn người đâm vào ta làm cái trâm của ta bị gãy.
Hắn mặc bộ quần áo xanh lục, nhưng thứ làm ta sững người về hắn là khuôn mặt đó. Nhìn thật quen làm sao... Nhưng ta chẳng nhớ nổi hắn là ai. Dù hắn là ai đi nữa, hắn cũng làm gẫy trâm của ta. Hắn phải trả giá !!
Ta tức giận chỉ vào mặt hắn:
- Mi làm gãy trâm của ta rồi
Hắn đứng dậy, phủi quần áo, khinh khỉnh nhìn ta:
- Ta xin lỗi nhưng chẳng phải cô nương đây đâm vào ta??
Ta mếu, mặt xị xuống. Mặt hắn bỗng sững lại rồi từ từ chuyển đỏ. Ta chìa trâm gãy ra, bảo:
- Đền cho ta. Cái này do tiểu Nguyệt mua cho ta đấy

Hắn cúi xuống bế ta lên. Ta bất ngờ, vùng vẫy. Nguyệt tới, bàn tay nắm chặt thanh gươm nói:
- Xin công tử hãy bỏ đại tỉ của ta xuống. Nếu không thì xin đừng trách ta.
Hắn thả ta xuống theo lời của tiểu Nguyệt. Ta mặt xị xuống, nói với muội:
- Hắn làm gẫy trâm của tỉ rồi
Hắn khẽ cười trước biểu cảm của ta rồi bảo:
- Xin vị cô nương đây thứ lỗi. Hãy để kẻ hèn này mua đền lại cho cô.
Hắn tới sạp bán trâm nhưng người bán hàng bảo loại trâm đó đã hết. Hắn cười cười xin lỗi ta.
Tên ôn dịch! Dám làm gãy trâm của ta!
Ta khẽ nói thầm với Nguyệt muội:
" Chuẩn bị chạy nhé!!"
Nguyệt muội chưa kịp hiểu ra sao đã thấy ta đến trước mặt tên ôn dịch, kéo nhẹ váy lên, ta khẽ cười:
- Ta...cũng xin lỗi nhé!
Rồi ta giẫm thật mạnh chân lên chân hắn và bỏ chạy, không quên kéo tiểu Nguyệt theo:
- Chạy thôi!!
Ta bỏ lại hắn đứng đó với cái chân đau kia. Hắn mỉm cười, không ngừng xoa chân. Rồi hắn gọi người đi theo sau hắn:
- Gia Phong, mau tìm cho ta mọi thứ về vị cô nương kia.

Gia Phong khẽ cúi người:
- Vâng, thưa hoàng thượng.
-------------------
Hắn trở về Ngọc Long cung, thay bộ quần áo tầm thường kia rồi mặc áo bào. Hắn ngồi, nhớ lại về thiếu nữ mặc áo xanh lục kia rồi bật cười. " Thật giống y hệt người con gái ấy!"- hắn nhìn xa xăm...
Cánh cửa bật mở. Một nô tì đi vào, cúi người trước hắn:
- Bẩm hoàng thượng, hoàng thái hậu truyền cho gọi người.
Hắn đứng dậy, phẩy tay:
- Ta biết rồi.
Hắn vội vã đến phòng của hoàng thái hậu. Hắn chắc mẩm nghĩ khi người họi, ắt hẳn có việc gì nguy cấp lắm.
Đến Tây Thiên cung, mở cửa hắn cúi rạp người:
- Hoàng nhi xin yết kiến Hoàng Thái hậu.
- Cho vào- Hoàng Thái hậu nói
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 3


Part 3
~- Hoàng thái hậu cho gọi nhi thần có việc gì sao? - hắn ngồi cạnh giường của hoàng thái hậu.
- Hoàng Thần, nay con cũng đã hơn hai mươi, ta cũng đi sắp hết con đường nhưng chưa lần nào được bế cháu...
Hắn đã hiểu ngay ý của hoàng thái hậu:
- Người muốn nhi thần tìm hoàng hậu ư??
- Phải... Ta cho con 1 tuần. Hãy mau cưới một cô nương về đây rồi còn sinh cháu cho ta bế.
- Nhưng...

- Hoàng Thần, đây là ước nguyện cuối cùng của ta trước khi ta nhắm mắt.
Biết là không thể từ chối, hắn cúi đầu.
- Tốt lắm. Giờ hãy lui ra tìm cho ta vị hoàng hậu mới đi...
Hoàng thái hậu mệt mỏi nói. Dường như người đã rất yếu rồi.
Hắn lui ra, trong lòng rối bời không biết như thế nào...
Chợt hắn nhớ về người con gái mặc váy màu lam..
- Gọi cho ta Gia Phong tới Ngọc Long cung.
Hắn nói với một nô tì bên cạnh. Nô tì hớt hải chạy đi, lòng hắn cũng nóng như lửa đốt đợi ở Ngọc Long cung.
- Mi đã tìm thấy cô nương đó chưa??- hắn hỏi ngay khi thấy Gia Phong tới.
- Bẩm hoàng thượng, vị cô nương đó là Lâm Ân Ly, đại tiểu thư gia tộc họ Lâm, điều khiển rừng. Vào hôm lễ đăng quang của hoàng thượng đã bị An La cô nương gia tộc Hoả đẩy xuống sông gần đó. Khi tỉnh dậy là con ngươi hoàn toàn khác. Dòng họ Lâm có nói gì đó về sự trở lại của Ân Ly.
Hắn ngỡ ngàng đứng bật dậy: " Chẳng nhẽ....nàng đã trở lại?? Thực sự trở lại rồi sao?? Hẳn nào..."
Gia Phong cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn:
- Lẽ nào...người hứng thú vị cô nương đó rồi...
Hoàng Thần cười, nhớ lại đến khuôn mặt đó, mặt hắn bỗng đỏ lên:

- Phải. Mau chuẩn bị kiệu đưa ta đến Lâm gia
-------------------
Ta đang ngồi trong vườn, cố gắng gắn lại cái trâm theo lời Cổ thụ. Ta dùng dây chun buộc hai mảnh gãy lại với nhau. Bỗng ta thấy tiểu Nguyệt, vội vã đi tới trong bộ xiêm y xanh lam nhạt của muội:
- Ân Ly tỉ tỉ, tỉ mau tới đây. Tỉ sẽ rất bất ngờ đấy.
Nhìn vẻ mặt của muội, ta đoán chuyện chẳng lành. Ta vội đi theo muội ấy.
Đến thư phòng của phụ thân ta, vừa cúi xuống chào, ta ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn người con trai ngồi đối diện với cha. Là hắn! Nhưng sao hắn lại mặc long bào.... Chẳng nhẽ....???
Ôi không... Nếu hắn là..thì hôm trước ta giẫm chân...
Ôi khônggg....
Ta hốt hoảng đứng dậy. Tiểu Nguyệt khẽ đỡ ta. Phụ thân thấy vậy, bèn cười nói:
- Ly Ly, hài nhi của ta, đương kim hoàng thượng muốn thành hôn với con.
Ta hốt hoảng víu lấy tay cha:
- Không. Con không muốn. Xin người hãy khước từ hôn ước này.
Ta thật không đời nào muốn lấy tên ôn dịch này. Mi làm gãy trâm của ta cơ mà 😡
Phụ thân ta bối rối. Ông không muốn từ chối tiểu thư cưng của ông. Cũng không muốn từ chối đương kim hoàng thượng vì như vậy sẽ thất lễ với Hoàng tộc.

Hắn thấy vậy, bèn bảo:
- Xin Long tể tướng hãy cho chúng ta chút thời gian.
Thấy hắn bảo vậy, phụ thân ta vội tránh đi.
Hắn nhìn ta cười nham hiểm, ta quay đi:
- Nhà ngươi muốn gì ?
- Cưới nàng làm hoàng hậu. - hắn nhìn ta, cười
- Nếu ta từ chối?
- Nàng không có cửa đâu. >🙂 . Bằng không ta sẽ nói với phụ thân nàng là nàng xâm hại long thể của ta.
- Mi....
Tên ôn dịch!!!! Mi dồn ta vào chân tường. Nếu mi nói ra, cha ta khác nào sẽ bị chém đầu? Ta chịu thua hắn, bèn gật đầu, quay đi:
- Được. Thành thân thì làm mau lên.
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 4


Part 4
~Ta đang ngồi " ngoan ngoãn" trong phòng để Nguyệt Nguyệt trang điểm cho ta. Vẫn búi tóc tết chéo để lộ ra cái cổ trắng ngần nhưng Nguyệt muội gắn thêm mấy bông hoa vào tóc ta. Muội mở tủ, lấy ra bộ váy đỏ tươi, ta đoán mảu đỏ chính là màu của tình yêu nồng nàn. Ta mặc váy vào, xoay một vòng, rồi hỏi tiểu muội:
- Ta thế nào??
- Trông người rất đẹp, thưa hoàng hậu.
Ta thích thú lướt đi lướt lại trong bộ váy cưới. Tiểu muội đi tới bên ta, khẽ kéo ta ngồi xuống:

- Ly Ly tỉ, chốn hoàng cung luôn là một nơi khắc nghiệt, quan thần tốt không thiếu mà quan thần xấu cũng không thừa. Tỉ hãy cố gắng bảo trọng. Hoàng thượng rất mạnh nhưng không phải lúc nào cũng bảo vệ được người.
Ta bĩu môi:
- Tên cẩu hoàng thượng đó mà mạnh á?? Ta còn mạnh hơn tên đó kìa
/ Ở một nơi nào đó trong cung có tên hoàng thượng bị hắt xì liên tục/
Nguyệt khẽ lắc đầu, vuốt tóc ta:
- Một nơi như thế thật không hợp ột người trẻ con như tỉ được.
Ta thật không hiểu hết những gì muội định nói với ta. Song cũng đến giờ làm lễ, Nguyệt dẫn ta ra nơi hành lễ.
Hắn trông thấy ta, hắn sững người lại rồi bị đông cứng. Mãi đến lúc bị Gia Phong thọc ột cái vào lưng mới tỉnh ra và đi đến bên ta. Ta thấy vậy cười như nắc nẻ. Mặt hắn đỏ ửng lên, hắn khẽ thì thầm vào tai ta:
- Hôm nay nàng xinh lắm!...
Ta đỏ ửng mặt, quay đi. Hắn cười song lại bị đơ người vài giây.

" Ly Ly, mới đám cưới thôi mà nàng định bức ta chết à?? Gì mà cổ trắng thế kia?? Rồi...gì mà hương hoa Ly khắp người nàng chứ??" Hắn đau khổ nghĩ .
/ Tên dê già đáng chết kia- Ân Ly gào lên/
-------------------
Đêm tân hôn ~ Đêm động phòng ^^
"Tại sao ta phải đợi tên cẩu hoàng thượng kia chứ??" Ngồi trên chiếc giường, ta nghĩ. Chán nản, ta đi thăm thú khắp nơi trong phòng. Đến trước bàn trang điểm, ta ngồi làm lại tóc ình. Tóc ta búi cao lên, để lộ hẳn ra cái cổ trắng ngần. Ta xoay mình trong bộ váy ngủ trắng, bộ váy ngủ ôm khít người ta, lộ ra cái eo thon gọn. Nhìn kĩ trong gương, ta cũng xinh đấy chứ!!
Cánh cửa bật mở, tên cẩu hoàng thượng bước vào. Hoàng Thần thấy hoàng hậu của mình như vậy, sững người rồi mặt đỏ ửng lên. Ta chẳng nghĩ ngợi gì cả, bèn phi ngay vào cái giường:
- Ta nằm trên giường, mi nằm đất nhá ...
Chẳng may ta vấp phải cái gì đó trên sàn rồi ngã đập nhẹ đầu vào cái giường. Ta mếu máo ôm cục u đầu. Hoàng Thân thấy vậy, cố nhịn cười rồi đến ngay bên ta, đỡ nàng dậy, hắn khe xoa lên trán:
- Đau nhiều không??
- Còn phải hỏi!!- ta nhăn mặt xoa trán.

- Nhắm mắt lại rồi ta làm cho hết đau cho
Ta nhắm mắt lại
Hắn nhìn nàng chăm chú. Chết tiệt! Sau từng ấy năm, nàng vẫn dễ thương như vậy. Cái tính nết chẳng bao giờ thay đổi.
Hoàng Thần mỉm cười, nàng vẫn đang nhắm mắt. Hắn hôn nhẹ lên chỗ nàng bị đau..
Ta mở bừng mắt, mặt đỏ ửng lên. Ta đạp hắn xuống đất:
- Mi giám lam hại tới Hoàng hậu thể ( long thể là thân thể của vua, hoàng hậu thể là...)
Rồi ta chùm chăn đi ngủ. Hắn chống tay xuống đất, nhăn nhó:
- Là tại nàng vấp ngã mà!!
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 5


Part 5~ ( 1/2)
Đó sẽ là một buổi sáng yên bình, tiếng chim hót líu lo, nắn trải dài nghịch ngợm trên từng hàng cây của Ngọc Long cung, hoa nở rộ khắp lối đi ... Đấy là sẽ nhưng sự thật thì...
AAAAAAAAAAAAA
Một tiếng hét vang vọng cả Ngọc Long cung. Và tiếng hét đó là của ta- Ly hoàng hậu.
Khi ta thức dậy, ta không thể cử động được, quay sang bên cạnh thấy tên cẩu hoàng thượng đang ôm cứng ta ngủ. Thấy ta hét như vậy, hắn có vẻ biết-trước-được-tại-sao-hét nên khẽ nhăn mặt, rồi ôm ta chặt hơn:
- Im nào. Nằm xuống đi ta ngủ thêm chút nữa
- Nhưng....
- Ngoan nào. Tí nữa ta đưa đi chơi
Ta đành phải ngoan ngoãn nằm xuống cạnh hắn. Quay sang nhìn, hắn cũng đẹp trai đấy chứ! Da trắng, nhìn như Hàn quốc 🙂). " Thả tên này vào thế kỉ 21 chắc tên này chết giữ đống gái mất!" - ta cười thầm nghĩ. Cơ mà sao hắn giống "người ấy" ở thế kỉ 21 nhỉ? Chắc là trùng hợp. Mải suy nghĩ ta quên mất vạt áo ta đã bị mở ra chút do quay người xộc xệch áo. Và có tên hoàng thượng nào đó đang giả vờ ngủ ti hí nhìn ta và phần bị hở.
Ta bắt gặp cái nhìn đó, tức giận đạp hắn xuống đất:
- Dậy đi đồ bi3n thái!
Hắn bị đạp lăn xuống đất, đưa tay lên xoa mông bảo:
- Này...
Chưa để hắn nói xong, ta đã cướp lời:

- Sao mi lên giường nằm ?? Sao mi lại ôm ta?? Sao mi nhìn ngực ta??
- Ta lạnh nên ta lên giường nằm đắp chăn ôm nàng. Nó đập vào mắt ta chứ ta có cố ý đâu- Vẻ mặt " ngây thơ" xuất hiện trên khuôn mặt hoàng đế
Ta đá bay hắn ra ngoài:
- Cút ra cho ta thay quần áo!!
Mở tủ quần áo, ta toàn thấy váy màu xanh lam- màu mà ta yêu thích nhưng có rất nhiều kiểu dáng. Đc, hôm nay ta sẽ chọn bộ váy có hai tay dài nhưng hở cổ với hai vai, eo váy ôm sát eo ta. Tết tóc xong, ta đi ra ngoài tìm " đương kim hoàng thượng".
Hắn vừa mặc long bào xong thì thấy ở ngoài sân, hoàng hậu của mình hớt ha hớt hải tìm mình, nhìn quanh chẳng thấy đâu, hắn thấy nàng bực tức giậm chân tại chỗ, mặt xị lại y như một đứa trẻ con vậy. Hắn khẽ cười, sau bao năm, nàng vẫn không thay đổi.
Hắn cười với Gia Phong:
- Nàng bị lạc rồi. Ngươi mau dẫn nàng vào đây.
Gia Phong cúi đầu, đi ra ngoài chỉ đường cho vị hoàng hậu kia.
----------------
Ta bực bội dâm mạnh chân vào nơi cẩu hoàng thượng yên vị. Ta nói:
- Tên cẩ.... À nhầm mi hãy cho ta một khu vườn chỉ có đất trốn không thôi được không?? À, gọi cho ta cả tiểu Nguyệt vào cung nữa, ta cần học lại chút phép thuật.
Rồi ta dỗi hắn quay đi. Người gì mà để hoàng hậu của mình lạc đường thế à??
Hắn thấy ta xị mặt, cười phì rồi kéo ta vào lòng:
- Đừng giận ta mà
~Ta đẩy hắn ra thì hắn lại ôm chặt hơn:
- Thôi mà. Ta sẽ cho nàng mảnh đất để luyện phép thuật
Ta quay ngoắt 180 độ:
- Thật chứ??
Hắn gật đầu cười. Ta vui mừng đến độ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hắn:
Mặt hắn lại đỏ lựng lên. Khuôn mặt này....ta nhớ là đẵ gặp ở đâu rồi?? Khuôn mặt người ấy khi đỏ ửng??? Không...hình như lâu lắm rồi...
~ Part 5~ ( 2/2)
- Nhưng mà...- hắn nhìn ta cười đểu, mặt giả vờ mếu
- Sao?? - đang mải vui mừng với mảng vườn mới
- Hôm nay ta ở lại với nàng được không??
- Để??
- Ta muốn ôm nàng ngủ.

- Hôm qua mi ôm chưa đã sao??
- Chưa!! Người nàng rất mềm, rất ấm lại rất thơm nữa nên chỉ muốn ôm mãi thôi.
Chết tiệt! Ta là cái gối ôm của mi à? Muốn ôm ra lấy heo mà ôm !!! >"
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 6


Part 6
~- La Nhi xin yết kiến hoàng hậu- cô nương đó nhìn thẳng vào mặt ta cười nhạo.
Hai nữ nhi đi sau hầu hạ cũng cười mỉm theo
Haizzz chủ nào tớ nấy
Mai Mai tổng quản tức giận nhìn cô nương đó:
- Mi thật vô lễ với hoàng hậu!
- Vô lễ?? Với con tì nữ cướp thân xác của Ly tỉ tỉ ư? Ta k nghĩ vậy
Kha rút kiếm ra, kề gươm vào cổ cô ta:
- Dù cô có là Hoả An La cô nương của gia tộc hoả, ta cũng không ngần ngại mà chém đầu cô đâu. Hoàng thượng có lệnh giết hết những ai nhục mạ hoàng hậu.
Vị cô nương đó vênh mặt lên, cười khẩy:
- Cứ thử giết ta- cô nương được hoàng thượng sùng ái nhất đi. Rồi xem! À mà ta tưởng mi thích Ly tỉ tỉ, giờ lại bảo vệ ột kẻ lấy thân xác của tỉ ấy ư??
- Cô...
Ta hắng giọng, vuốt v3 con chim đậu trên tay:
- Này, ta có phải không khí đâu mà các ngươi nói ta thế! Trọng Kha, lui về, mi chưa cần dùng đến gươm của mi!
Kha lui về theo mệnh lệnh của ta. Ta hất nhẹ tay, hai cái ghế bằng gỗ hiện ra trước mắt La Nhi:

- Mời ngồi!
La Nhi đề phòng nhìn ta. Sao? Mi dám nhụ mạ người của ta trước mặt ta. Giờ ta chỉ trả lại thôi! Dừng nghĩ ta ngu ngơ không biết gì!
Rồi La Nhi ngồi xuống, ta khẽ cười rồi vuốt v3 con chim kia tiếp:
- Cô là Hoả An La phải không? Người mà đẩy ta xuống sông??
- Phải! Chính ta! Mi là người cướp thân xác của Ly tỉ tỉ.
Lằng nhằng quá! Ta nghe chẳng hiều gì. Ta bảo:
- Giờ mi nói người của ta ngay trước mặt ta ư?? Tiểu thư à, cô đi quá xa rồi.
Ta khẽ hất tay. Cái ghế gỗ của An La cô nương đang ngồi duỗi ra thành sợi dây, treo ngược An La lên cành cổ thụ.
Đúng lúc đó, Hoàng Thân bước vào, không, chính xác là lao vào thì đúng hơn. Tất cả mọi người quì xuống trừ ta và An La-đang bị treo:
-Hoàng thượng giá lâm
Hắn sững người nhìn An La đang bị treo ngược:
- Các khanh bình thân....ừm cho ta hỏi chó chuyện gì xảy ra thế này?
An La cô nương mếu máo khóc:
- Hoàng hậu bức thần thiếp hoàng thượng. Người phải cứu thiếp.
Hắn xoa vào cành cây, cành cây của ta bị vô hiệu hoá, thả An La xuống. Ta liếc nhìn tên cẩu hoàng thượng:
- Lí do?
Hắn bế cô ta rồi đặt chân cô ta xuống đất:
- Nàng treo ngược An La
- Liên quan đến mi không?
- Có. Đây là nữ nhi của tể tướng họ Hoả
- Là nữ nhi hay là thê thiếp được sùng ái nhất của người?
Hắn sững người, cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn không muốn nàng hiểu nhầm hắn như vậy. Hắn hỏi lại:
- Vậy lí do nàng treo ngược La Nhi?
- Cô ta từng đẩy ta xuống sông, giờ lại sỉ nhục ta và người của ta trước mặt ta
- Nhưng thế....nàng cũng không nhất thiết...
- Nếu mi nhất quyết bênh cô ta vậy, tối nay ta sẽ ngủ ở nhà trên cây- ta quay đi
Một cành cây từ từ đi xuống kéo ta lên, Hoàng Thần tức giận. Chết tiệt! Mới ngày thứ hai mà nàng đã hiểu lầm rồi.
Ta nói vọng xuống:
- Mai Mai tổng quản, đi lấy cho ta một cái chăn và hai bộ quần áo. Còn Hoàng Thần...

Nghe đến hai chữ Hoàng Thần, Mai Mai tổng quản, Trọng Kha, An la cô nương đứng hình. Trong đầu cả ba người loé lên một suy nghĩ:" Trước giờ chỉ có một mình Cô bé ấy mới dám gọi hoàng thượng như vậy thôi! Lẽ nào...nàng ấy về rồi?"
Tên cẩu hoàng thượng ngước lên nhìn ta, ánh mắt có chút giận dỗi, có chút hối lỗi:
- Nàng xuống đi mà....
- Mi bênh cô ta như vậy thì đi mà ôm cô ta ngủ, ta ở trên này- ta phán một câu xanh rờn
Mai Mai tổng quản xin lui về lấy đồ cho ta. Tên hoàng thượng và An La cũng đi theo. Ta giận dỗi ngồ trên nhà cây như một đứa trẻ.
Bỗng ta nghe tiếng gọi của Trọng Kha:
- Hoàng hậu, người có muốn đi thăm Trần Quang Thú không?? Ông ta là người cung cấp vật nuôi của hoàng gia đấy! Người có thể lấy hai hay ba con gì đó. Thần biết người sẽ thích mà!
Nghe vậy, ta hớn hở trèo xuống, nhưng trong lúc trèo, ta trượt phải đống rêu, buông tay ngã.
Trọng Kha thấy vậy, lao đến đỡ ta:
- Người không sao chứ?
Ta víu lấy cổ Kha, cười:
- Ta ổn mà. Thả ta xuống và dẫn ta đến chỗ Quang Thú đi!
--------------------
- Thần xin yết kiến hoàng hậu - Quang Thú quì xuống trước ta
Bậc lão nhân này chắc tầm tuổi chú ta ở thế giới hiện đại, ta cúi xuống đỡ Thú lên:
- Chà, lão cứ đứng dậy đi. Thế này ta tổn thọ mất !
Quang Thú đứng dậy:
- Đa tạ hoàng hậu
Ta háo hức nhìn quanh:
- Mau dẫn ta đi xem đi nào!
Quang Thú dẫn ta đi xem vòng quanh vườn động vật của lão. Các con vật đều rất đáng yêu nhưng ta chưa vừa lòng một con nào cả. Cuối vườn là một lồ ng kín được che khăn, ta tò mò chạy lại:
- Lão ơi, trong này là gì vậy??
Quang Thú đến cạnh ta, nói:
- Ở đây là hai thú nuôi của một vị cô nương. Hồi nhỏ cứu được haicon thú nuôi này, chúng nguyện kiếp hầu hạ trung thành với vị tiểu cô nương đó. Hồi đó, chúng bé xinh lắm! Nhưng từ hồi vị cô nương đó bị mất trí, chúng không hề ở cạnh vị cô nương đó nữa, lão có hỏi thì chúng bảo Không phải chủ nhân của mình.
Ta quay sang lão, hỏi :
- Vậy hãy mở ra cho ta xem được không? Biết đâu chúng lại thích ta??
Lão gật đầu:
- Được, nhưng xin người hãy cẩn thận. Giờ chúng lớn lắm!
Lão mở khăn ra. Ta tròn mắt nhìn. Ở trong lồ ng là một con chim ưng đầu trắng lông nâu tuyệt đẹp, nó to như một con chim ưng trưởng thành và nhắm nghiền mắt ngủ.

Bên cạnh nó là một con sói trắng to ngang người ta, lông nó trắng tinh khôi đẹp tuyệt trần, móng vuốt sắc nhọn như vồ kẻ thù, mắt cũng nhắm nghiền lại.
Thú mở cổng, ta bước vào trong. Nghe tiếng động, hai con thú giật mình mở mắt, tròn mắt nhìn ta: đôi mắt đen trong tuyền chim ưng và đôi mắt xanh lam của sói nhìn ta.
Ta ngồi xuống, đưa tay ra:
- Này, chúng ta cùng chơi nhé?
Sói trắng tròn mắt nhìn ta, rồi bỗng nhiên nó lao đến ta. Ta sợ đến nỗi trong tích tắc, ta chỉ nghe thấy tiếng Kha hét lên:
- CẨN THẬN
rồi xung quanh im lặng, ta có cảm giác gì đó ướt ướt, mềm mềm trên mặt ta: " Cô chủ, mở mắt ra đi"
Ta khẽ mở mắt ra, sói vui mừng quẫy đuôi như con chó con li3m mặt ta. Chim ưng xoè cánh bay tới đậu trên tay ta:" Cô chủ đã về. Chúng tôi đợi cô rất lâu rồi!"
- Lâu ư? - ta ngạc nhiên quay sang nhìn Thú và Kha
Quang Thú quay sang hỏi thầm Kha:
- Cô bé đó...trở về rồi à? Sao k nhớ gì hết?
- Hoàng thượng đã đem được nàng về...nhưng nàng đã bị mất trí nhớ rồi!
Quang Thú gật gù rồi nhíu mày. Lão đang thần giao cảm với hai con vật đấy mà.
Mắt hai con thú vật khẽ hướng về Quang Thú như hiểu rồi.
Ta vẫn không nhận ra cái trao mât ngầm đó..
Xoa bộ lông của sói trắng, ta hỏi:
- Em tên gì??
- Tiểu Bạch- sói khẽ gầm gừ trong lòng ta
Ta reo lên:
- Hay quá! Ta luôn muốn có một thú nuôi tên tiểu Bạch- rồi ta quay sang chim ưng:- Em là tiểu Lam phải không??
Chim ưng cọ mỏ vào má ta như một sự đồng ý.
Ta ngước mắt lên nhìn Quang Thú:
- Lão ta muốn hai em này có được không?
Lão cúi mình thay sự đồng ý của mình . Ta ngồi lên lưng sói, để chim ưng đậu vai ta rồi khẽ vuốt v3 bộ lông mịn của chúng.
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 7


~Part 7
~Hắn đi đi lại lại trong phòng. Sao mới đi có mấy phút mà hắn nhớ nàng phát điên. Hắn đâu định....aishhhh ai ngờ nàng trẻ con đến vậy? Có một tí thôi đã ghen rồi. Hắn cười một mình, nàng vẫn chẳng thay đổi so với ngày trước.
Cửa đột ngột mở, Mai Mai tổng quản bước vào, quỳ xuống:
- Mai Mai xin yết kiến hoàng thượng
- Khanh bình thân - hắn không để ý đến bà, tiếp tục đi đi lại lại.
- Hoàng hậu vẫn không thay đổi so với ngày xưa đúng không thưa hoàng thượng??

- Ừ. Nhưng ta cảm giác cô ấy mạnh hơn xưa
- Thần cũng có cảm giác thế, thưa hoàng thượng. Người phải cẩn thận không bọn Hắc đạo sẽ bắt cô ấy đi mất. Phần xấu trong cô ấy vẫn còn.
Nói rồi bà lấy hai bộ váy rồi chăn cho hoàng hậu. Hoàng Thần lên tiếng:
- Để ta đem đến cho nàng ấy cho. Bà đi nghỉ đi
Mai Mai tổng quản cúi mình rồi lui đi. Hắn cũng đi ra khỏi phòng để đến chỗ nàng.
------------------
- Nói cho ta biết hai em thích ngôi nhà như thế nào?- ta vuốt v3 tiểu Lam, hỏi
" Tôi chỉ cần một cành cây nhô ra từ mái nhà trên cây của người để quan sát mọi việc ở dưới thôi" tiểu Lam dụi đầu vào tay ta
" Còn tôi, tôi muốn có hốc cây thôi" tiểu Bạch gối đầu vào lòng ta
- Được!- ta hất nhẹ tay, một cành cây cong vút hiện lên trên mái nhà và một hốc cây cũng dần được hình thành. Tiểu Lam và tiểu Bạch chui vào chỗ của mình, nhắm nghiền mắt ngủ.
- Chúng thật đẹp phải không? - ta quy sang hỏi Kha
- Vâng, thưa hoàng hậu.

Ta đi lên nhà trên cây, ngồi đợi Mai Mai tổng quản
Nghe tiếng động có người bước tới, ta đoán là Mai Mai tổng quản, bèn dùng cây đưa bà lên. Nhưng ng được đi lên là hắn, chứ không phải bà. Ta khó chịu hỏi :
- Mi muốn gì?
- Muốn nàng ở với ta
- Không thích - ta quay đi nhưng hắn lại kéo ta lại, đổi mặt với hắn:
- Nàng hiểu lầm ta
- Ta không thích kẻ đa thê nhiều thiếp
- Ta không như thế, An La là bạn cũng là em gái kết nghĩa của ta
- Nhìn ta giống quan tâm không?
- Ta chỉ yêu một mình nàng, ngay từ đầu đã thế rồi
Nói rồi hắn ôm chặt nàng vào lòng, mặc cho nàng quẫy, hắn hôn nàng.

Ta bị hôn bất ngờ, quẫy một hồi nhưng rồi dừng lại. Sao thế này? Cơ thể này, trái tim này không hề nghe ta nữa rồi. Ta không hiểu nổi chính mình nữa, tại sao ta lại thích được tên cẩu hoàng thường hôn thế này???
Ép nàng vào tường, hắn không thể chối từ hương hoa Ly nữa. Nàng làm hắn phát điên lên. Hắn muốn ăn nàng, nhưng nhìn đôi mắt ấy , hắn lại không thể.... Hắn hôn vào cái cổ trắng ngần của nàng rồi nhìn sâu vào mắt nàng:
- Xin nàng hãy chỉ tin ta thôi!
Ta đỏ mặt quay đi:
- Ừ, ta biết rồi
- Từ giờ nàng là của ta rồi đấy - Mặt hắn cười gian
- Xin lỗi nhưng ta còn trong trắng lắm bi3n thái ạ - ta bĩu môi
Hắn lại chặn môi ta bằng cách hôn nó. Ta như bị bỏ thuốc mê, tiếp nhận lại nụ hôn đó mãi không ngừng...
Kha đứng dưới nhìn lên, tim đau nhói không thể làm gì được...
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 8


~ Part 8
~* có hai đứa bé chơi vui vẻ với nhau.
Cậu bé cười, cài lên tóc cô bé kia một bông hoa:
- Ly thật đẹp. Sau này ta nhất định lấy Ly làm hoàng hậu
Cô bé khúc khích cười:
- Huynh không lừa muội chứ, Hoàng Thần??
- Thật mà. Để ta bơi ra giữa sông lấy cho Ly bông hoa kia nhé

Cậu bé vội bơi ra nhưng hụt chân nên đuối. Cô bé vội lao ra kéo cậu bé đó vào, cậu bé vào đến bờ, cô bị một con rắn đen kéo ngược trở lại xuống sông...
- Cứuu....*
Ta cảm nhận một bờ môi mát lạnh đặt trên môi ta, ta sợ hãi lắcđầu nguầy nguậy rồi bừng tỉnh. Mồ hôi túa ra như suối.
Hoàng Thần ôm chặt ta, ta sợ hãi khóc trong lòng hắn. Hắn vuốt tóc ta rồi ôm chặt hơn:
- Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi!
Cơn ác mộng đó ..... lâu lắm rồi ta mới gặp lại mà...
Rồi hắn thì thầm gì đó vào tai ta, ta chẳng thể nhớ ..
***************
Hắn ôm chặt nàng vào lòng. Nàng lại gặp ác mộng. Chuyện này hơi vó lỗi với nàng nhưng hắn phải thâm nhập vào giấc mơ nàng để biết nàng mơ gì. Chuyện quá khứ ngày xưa lại ám ảnh nàng. Nàng run lên, quẫy người, chân nàng giật giật. Nàng sợ đến khóc trong giấc mơ.
Hắn chẳng biết làm gì ngoài hôn nàng. Nàng tỉnh dậy khóc trong lòng hắn. Hắn biết chừng nào chưa tìm được chủ nhân con rắn đó, nàng sẽ vẫn bị ám ảnh...
- Ta...xin lỗi... Tại ta cả... - Hắn thì thầm vào tai nàng.
****************
Ta vuốt v3 tiểu Bạch, nhớ lại về giấc mơ hôm qua rồi băn khoăn: " Tại sao trong giấc mơ hôm qua lại có chủ nhân thân xác này và Hoàng Thần??"

Kha và Mai Mai tổng quản có việc phải giải quyết nên đã đi mất rồi! Để ta một mình 🙁
Ngồi thần ra một lúc, ta quyết định vào thư viện đọc sách. Ngồi lên lưng tiểu Bạch, ta bảo:
- Đưa ta tới thư viện hoàng cung.
Tiểu Lam đậu trên vai ta nói: " Người muốn lấy gì, ta có thể lấy cho người mà"
Ta cười, dụi đầu vào thân con chim lớn:
- Tiểu Lam à, điều thú vị nhất khi đọc sách là đến thư viện tìm đấy.
Vào thư viện lớn, ta đi quanh. Tiểu Bạch thì luôn ở sau ta, tiểu Lam thì đậu trên vai. Cuốn sách có bìa dày cũ kĩ đập vào mắt ta.
Ta kiễng người lên, với lấy cuốn sách rồi mở ra đọc. Tên cuốn sách là "Những bộ tộc nổi tiếng", đập vào mắt ta là thông tin của bộ tộc nào đó : " Bộ tộc thời gian là bộ tộc nắm giữ thời gian của cuộc đời mỗi con người....."
Giật mình, ta viết thông tin lên một mảnh giấy rồi đóng cuốn sách lại:" Phải, đây sẽ là nơi mình biết tất cả mọi việc"
Leo lên lưng tiểu Bạch, ta nói:
- Tiểu Bạch, đến Rừng Âm U nào.
/ Rừng Âm U/
Rừng Âm U là một khu rừng rộng lớn, là nơi trú ẩn gần như các bộ tộc cuat rất nhiều sinh vật. Đúng như tên gọi, khu rừng tối om, không một bóng người, hoang vắng...

Ta bám cúi xuống, bám chắc vào bộ lông tiểu Bạch. Tiểu Bạch gầm gừ:" Người có chắc người đang đi đâu không?? Chúng ta nên bẩm với Hoàng Thượng trước khi đi."
- Tiểu Lam ở lại rồi mà. Nếu chúng ta có việc gì, hẳn tiểu Lam sẽ biết mà báo cho Hoàng Thần.
Ta nhìn quanh. Theo ta nhớ thì Bộ tộc Thời gian ở trong một hang cạnh cây sồi già. Ta hít một hơi thật sâu, khẽ lắng nghe theo hơi thở của rừng. Tiếng gió làm lá xào xạc...xào xạc...." Công chúa của rừng, Rừng Âm U bái kiến người"
" Mọi người đều là bậc lão nhân cả, xin đừng làm vậy.."
"Công chúa đến đây có việc gì vậy??"
" Ta cần tìm bộ tộc Thời Gian..."
" Ta sẽ chỉ cho người. Nhưng xin người cẩn thận... Bộ tộc đó không đơn giản"
" Đa tạ Rừng Âm U"
Vỗ vỗ vào lưng tiểu Bạch, ta bảo:
- Tiến thẳng về trước rồi quay sang hướng Đông Nam hai lần. Bộ tộc thời gian ở đó.
P/s: mọi ng hãy để cmt và nhận xét và tin nhắn thoải mái nhé. Mình cx k ngại lời chê đâu 🙁(( tại mình ms lớp 9 câu văn chữ còn lủng củng nhiều. Xin cám ơn 🙁(
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 9


Hoàng hậu nghịch ngợm của ta
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 10


Part 10
" Ta đói"- ta viết lên tờ giấy đưa ra cho Kha xem, mặt xịu xuống
Kha cười rồi rồi nói:
- Để thần đi lấy thức ăn cho người
Rồi đi mất. Ta ra vườn ngồi chơi với tiểu Bạch, khẽ vuốt v3 bộ lông trắng mượt của nó. Bỗng tiểu Lam kêu lên:
- Hoàng thượng, An La cùng một số người lạ đi tới
Ta vừa ngẩng mặt lên đã thấy một vật mềm mại tiếp cận môi ta. Ta khẽ đẩy hắn ra, viết lên tờ giấy:" Ngươi muốn bị treo ngược lên cây hả??"
Một thiếu nữ mặc váy xanh nước biển khúc khích cười, quay ra nói với Hoàng Thần:

- Muội ấy vẫn như vậy.
Hắn gật đầu rồi quay sang nói với ta:
- Ly, nàng đã biết được quá khứ, giờ nàng phải gặp các huynh đệ, tỉ muội của nàng và ta.
Rồi hắn chỉ vào thiếu nữ màu xanh nước biển:
- Đây là Thuỷ Linh, tỉ ấy là đại tỉ của chúng ta. Tỉ điều khiển nước đó
Thuỷ Linh dong dỏng cao, dáng người lại rất cân đối, nước da trắng ngần làm nổi bật cả chiếc váy màu xanh nước biển. Mái tóc ngắn ngang vai cá tính. Ánh mắt dịu dàng, đen láy nhìn ta.
Ta viết lên giấy: " Rất vui được gặp tỉ"
Một trang thanh niên đi tới ta, khẽ cúi xuống đặt lên má ta một nụ hôn nhẹ. Ta sững người nhìn anh ta, còn Hoàng Thần thì nhìn anh ta trừng trừng hỏi:
- Đệ muốn gì Thổ Tinh?? Lâu rồi chưa thử ăn đấm phải không??
- Đệ xin lỗi, xin lỗi mà - anh ta khe lùi lại rồi cười với ta:
- Thổ Tinh, đệ kém tỉ một tuổi. Điều khiển đất.
Đệ ấy cao hơn ta, nhưng thấp hơn Hoàng Thần một chút, khuôn mặt baby rất đáng yêu, làn da hơi nâu hợp với bộ đồ nâu đệ đang mặc. Ta giơ tay khẽ vuốt lên mái tóc nâu mượt mà ấy rồi khẽ cười.
Ta chẳng hiểu Hoàng Thần bị làm sao nữa, hắn tự dưng xông ra giữa ta và tiểu Thổ, mắt hằn lên sự giận dỗi, ta bĩu môi quay đi. " Ghét, ta mới vuốt tóc tiểu đệ của ta thôi mà, việc gì phải thế?"
- Huynh làm tỉ ấy dỗi kìa- Thổ Tinh cười cười huých nhẹ vào người Hoàng Thần. Hắn nhún vai.
Một nam thanh niên khác cúi người trước ta, trên người anh ta mặc áo trắng muốt. Mái tóc dài được cột cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta, trông thật lực lưỡng. Anh ta nói:

- Đệ là Kim Quân. Thuộc dòng họ Kim.
Ta viết lên giấy: " Đệ lúc nào cũng lạnh lùng như vậy à?" Rồi giơ lên cho Kim Quân xem, đệ nhìn rồi cũng lơ đễnh mặc kệ.
Một cô gái mặc đồ màu nâu sẫm hơn so với của Thổ Tinh, với mái tóc nâu dài xoã xuốn đất, bước tới, khẽ cầm tay ta:
- Tỉ đừng để ý tới huynh ấy, huynh ấy lúc nào cũng vậy. Muội là Mộc Anh. Thuộc dòng dõi nhà Mộc. Phép thuật của tỉ với muội gần giống nhau, nhưng muội chỉ có thể điều khiển gỗ thôi.
Ta cười với tiểu muội dễ thương, cô bé thực sự rất dễ thương ấy.
Ta viết vào tờ giấy, rồi dúi vào túi của Kim Quân, khẽ vuốt mặt tiểu đệ ấy.
Hoả An La tới trước mặt ta rồi quì xuống trước:
- Muội xin lỗi vì đã thất lễ với tỉ. Xin tỉ hãy trừng phạt muội
Ta vội vàng đỡ muội ấy dậy viết nhanh lên giấy :" Không sao. Muội dành rất nhiều tình cảm cho ta nên mới làm thế cơ mà. "
Rồi ôm chặt muội ấy.
Hoàng Thần lặng nhìn ta, vẻ mặt hài lòng xuất hiện trên gương mặt, chợt nhớ ra việc gì đó, hắn lên tiếng:
- Các huynh tỉ muội, chúng ta cần phải bàn nhau một việc- thấy Kha bê đồ ăn tới, hắn lên tiếng- cả Kha nữa, hay đi theo ta.
" Ta cũng muốn đi"- ta viết lên giấy
- Không được... À! Nàng có thể lên thiết triều hộ ta ! Nàng là hoàng hậu mà phải không??
Ta gật gật đầu :" sắp có thứ để nghịch rồi" rồi mỉm cười với hắn.
Leo lên Tiểu Bạch, ta khẽ vỗ vỗ vào mình Tiểu Bạch. Hiểu ý, tiểu Bạch lao đi.

/Hoàng Thần: Nàng không nói được sao thiết triều đây trời==. Ân Ly: để xem hohoho/
********************
Ta chỉnh lại đầu tóc rồi bước vào Triều, không ai có ở đấy cả, mọi người đi họp với Hoàng Thần hết rồi.
Ta thích thú nhìn quanh. A! Gì kia?? Ta phải xem mới được. Ta lao ra đấy sờ vào một chút, động vào một chút. Chán rồi! Ta lại chạy ra chỗ kia một chút. A hay vậy. Ta phải nghịch vui mới được!
Nghịch nghịch một hồi ta mệt nhoài. Oáp... Ta buồn ngủ quá! Tiến về phía ghế có chạm khắc hình con rồng vàng. Ta ngồi xuống: " Ôi mềm quá!" Xoa xoa nhẹ lên mặt vải đó. Rồi co chân lên đó, mắt ta từ từ nhắm lại.
****************
Thấy cận thần bàn tán xôn xao khi vào triều, hắn cùng các tỉ muội và đệ đi vào với uy thái trang nghiêm. Hắn bước lên trước ngỡ ngàng nhìn quanh. Gì đây?? Sao tất cả lộn xộn như vừa có trộm thế này?? Mọi thứ rơi lung tung hết ra
Các tỉ muội và đệ cũng ngỡ ngàng không kém há hốc mồm nhìn quanh. Hoàng Thần lắc đầu:
- Ôi triều đình của ta!
Hắn nhìn lên ghế hắn thường ngồi với chạm khắc rồng tinh xảo ấy, nàng nằm đó , co người lại như một đứa bé, khuôn mặt tròn trĩnh xinh xắn núp sau sợi tóc loà xoà trước mặt. Nàng như con búp bê nhỏ, mỏng manh mà cũng thật mạnh mẽ.
Hắn quyết phải bảo vệ nàng, không thể để chuyện xảy ra như năm đấy nữa.
Hoàng Thần lên bế nàng, hắn không hề biết, có 2 đôi mắt nữa cũng dõi theo nàng...
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 11


Part 11
************
Kim Quân sau buổi họp triều về đến Kim Gia. Anh mệt mỏi dựa vào ghế bằng kim lấp lánh. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn xung quanh rồi khẽ nhắm lại.
" Ngày ấy, mẹ anh mất, anh đau khổ, tuyệt vọng. Có một cô bé luôn mang trên mình bộ váy màu xanh lá cây, mái tóc dài ánh nâu luôn được tết gọn gàng hất sang một bên một lần chơi bóng làm bay bóng sang khu vườn anh, lúc đó anh đang ở vườn, thẫn thờ ngắm cảnh xung quanh thì thấy bóng dáng xanh lá trèo vào lấy bóng. Cô bé ấy cười với anh rồi đi lấy quả bóng. Mặt anh đẫm nước mắt nhìn cô bé ấy... Và rồi anh khóc.
Cô bé ấy ở cạnh anh, an ủi anh, làm anh cười, chơi với anh. Cô bé có khả năng điều khiển cây cối, nói chuyện với động vật.
Từ lúc nào, cô bé ấy đã trở thành người không thể thiếu trong cuộc đời anh, hình bóng thay thế mẫu thân đã khuất của anh... Cho đến khi, anh biết tin cô bé ấy ngã vào hố thời gian không gian."
Anh đau khổ... Và rồi giờ ánh mắt lạnh lẽo nhìn xung quanh...
"- Ân Ly tỉ tỉ, sau này đệ muốn lấy tỉ làm Kim phu nhân
Cô bé khẽ cốc đầu anh:

- Linh tinh, sao tỉ đệ lấy nhau được.... À mà Hoàng Thần huynh cũng nói điều giống y hệt đệ, nhưng ta không thích, ta chỉ thích chơi thôi. "
Bao nhiêu năm, anh đã quên được hình bóng ấy... Giờ cô bé ấy đã trở lại...nghịch ngợm và trẻ con như xưa...
Chợt nhớ ra điều gì đó, anh lôi tờ giấy nàng Ân Ly tỉ tỉ đưa anh ra.
" Hãy bỏ lớp băng trong tim đệ đi. Bắt đầu bằng việc đến gặp ta nhé !"
Anh bất giác mỉm cười " Chẳng liên quan. Đồ ngốc"
........
****************
- Ta muốn biết về Hắc đạo. Sao họ lại muốn bắt ta?? - ta chồm người lên phía trước về phía mặt hắn, ngự y đã đem thuốc giải độc đến cho ta, nên giờ có thể nói lại. Ta vụ không kể xiết. Kì này phải nói thật nhiều cho đã mới được.
Mặt hắn đỏ ửng lên, quay đi:
- Không được mà....
- Đi mà...- mặt ta xị xuống
Hắn đỏ mặt:
- Nàng.....định bức ta chết à??
- Ta...ta có làm gì đâu
- Nàng...lộ ngực kìa- mặt hắn như quả cà chua chín mọng nhìn ta
- AAAAAAAAAA- ta thất thanh hét lên, lấy tay che lại

Hắn cười thích thú nhìn ta, ta tức giận quá dùng tay đấm đấm hắn vài phát. Hoàng Thần la lên oai oái: - Ta xin lỗi... Xin lỗi nàng mà
Tiện tay ta làm phép treo ngược hắn lên nói:
- Cho chừa nè - rồi cười khúc khích
Ta nhìn ra ngoài trời, đã xế trưa rồi cơ à? " Muộn hẹn với Kim Quân mất" ta chạy biến đi mất không quên nói với lại:
- Ta đi chơi nhéeeeeeeeeeeeee!!!
Bỏ lại sau tren hoàng thượng nào đó dù bị treo ngược nhưng mặt vẫn đỏ lựng lên :" Gì đấyyyyyyy! Nàng hạ độc ta rồi bỏ đi thế à?? "
*******************
Ta hớt hải chạy về nơi ta làm phép, ta đặt nó là Lâm Cung ( Ân Ly: Gì chứ ta ngu việc đặt tên lắm : )
Hộc....hộc... Ta thở gấp. Đến nơi thì đã thấy Kim Quân đứng đó. Với mái tóc dài buộc lên, mái che phủ một bên mắt, lạnh lùng nhìn quanh. Ta thở hồng hộc, nói :
-Ta...hộc...hộc....tỉ...hộc...đã...hộc...bảo...hộc...đệ...hộc...phải..hộc..bỏ cái tính lạnh lùng đó mà...
Kim đệ đưa mắt nhìn ta lướt lên xuống một hồi rồi bảo:
- Vừa đi đâu??
Ta đi vào, ngồi vào cái xích đu = cây cạnh Kim Quân ( Ân Ly: cái nì là thời nì chưa có nhưng ta tự làm đó).
- Tỉ vừa từ Ngọc long cung đến. Tên cẩu hoàng thượng không chịu nói cho tỉ biết tại sao Hắc Đạo muốn tỉ??
- Việc gì cần sẽ nói- Kim đệ lơ đễnh nhìn xung quanh
Gì chứ...
- Đệ mà không thôi cái đó là ta treo ngược lên cây á- ta doạ

Tiểu đệ có vẻ giật mình nhìn ta, xong ta cười khúc khích với Kim Đệ.
Ta thấy trên môi đệ có nụ cười nhẹ, ta bảo:
- Đệ cười đẹp hơn nhiều...
Kim Quân chăm chú nhìn ta rồi lại quay đi. Ta ngơ ngác không hiểu có chuyện gì cả:
- Đệ sao thế?
Gì đấyyyy sao hôm nay nhiều người đang nói chuyện với ta cứ quay đi thế??
Ta không hề biết rằng trong đầu Kim đệ lại có một suy nghĩ khác:" Chết tiệt! Sao tỉ lại đáng yêu như thế?"
********************
- Bẩm Hắc Tinh, Lâm Ân Ly đã trở lại, và giờ làm hoàng hậu ở trong cung
- Hà Hà, được lắm. Cô ta sẽ hồi sinh lại nàng ấy . Được lắm
- Bộ tộc thời gian đã hạ độc cô ta nhưng Hoàng Thần lại đến cứu được thưa Hắc Tinh.
- Hừm....được rồi. Mọi thứ đều có thời gian của nó, chúng ta phải đợi thôi- ngươi áo đen đan tay vào với nhau, đăm chiêu suy nghĩ rồi khẽ mỉm cười
********************
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 12


Part 12
Hoàng Thần hớt hải chạy về Lâm cung. Hắn nhớ nàng phát điên, ngồi trong triều mà lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn tới gặp nàng nhanh nhanh thôi. Gia Phong thấy vậy bè cười hỏi:
- Bệ hạ có việc gì mà vội vã thế??
- Chẳng có gì cả- Hắn đi chậm lại, lườm Gia Phong một cái
- Thần chưa từng thấy người như vậy.
- Tại ngươi mới vào cung, ngươi không hiểu được đâu.
Hoàng Thần vừa nói xong, quay ra nhìn vào Lâm cung, khựng lại. Trước mặt hắn là Ân Ly vui vẻ cười đùa với Kim Quân. Nụ cười Kim thiếu gia mà hắn từ lâu chưa thấy. Lòng hắn khó chịu vô cùng, khó chịu đến mức nghẹt thở. Gì đây?? Hắn chưa từng có cảm giác này... Hắn quay lưng đi, lòng giận dỗi nàng không ngừng...
*****************
Ta vui vẻ trở về Ngọc Long cung, ta đã làm việc tốt mà. Kim Quân cũng đã vui vẻ hơn, ta chẳng thích ai cứ lạnh lùng đâu. Vào phòng, ta thấy hắn ngồi làm việc. Ta đập vào vai hắn rồi nói:

- Hôm nay ta đã làm việc tốt!
Hắn hừ nhẹ:
- Việc tốt?? Ta chẳng thấy tốt gì cả
- Mi còn chưa biết mà ...
- Ta biết, biết hết và ta thấy không tốt
- Nhưng mà....
- KHÔNG NHƯNG NHỊ GÌ HẾT. TA LÀ PHU QUÂN CỦA NÀNG, CHỨ KHÔNG PHẢI KIM QUÂN- Hoàng Thần giận dữ đập bàn đứng dậy hét lên
- Ta..ta chỉ...
Trong lòng ta chợt trào dâng một thứ gì đấy...giận dỗi, buồn tủi, ta lắp bắp:
- Ừmmm... Kẻ hèn mọn này mong hoàng thượng thứ lỗi đã làm phiền người- ta cúi thấp người xuống, rồi vội vã chạy ra ngoài.
Sao vậy?? Mày sao vậy?? Không được khóc, mày mạnh mẽ mà. Mày là đứa mạnh mẽ nhất, người con gái mạnh mẽ mà. Ta leo lên lưng tiểu Bạch, khẽ nói thầm:
- Ra khỏi cung. Đến cầu Hằng
Ngồi trên lưng tiểu Bạch, ta lấy tay che mắt. Không..không được khóc mà.. Ta ghét hắn. Không thể khóc vì người ta ghét được. Tiểu Bạch, gầm gừ :" Bám chắc vào tôi đi". Ta cúi rạp người, bám chắc vào bộ lông tiểu Bạch, tiểu Bạch nhún người rồi nhảu vọt qua bức tường cao rồi lao đi như gió. Đến cầu Hằng, ta dựa xuống lưng tiểu Bạch, nhìn ra sông Hằng.
Không phải vô lí người ta gọi đây là sông Hằng, mà vì sông trong đến mức ánh trăng nhuộm vàng cả dòng sông. Ta chán nản nhìn. Tại sao hắn lại nổi giận với ta?? Ta chẳng làm gì sai cả.
Ta xị mặt nhìn tiểu Bạch. Tiểu Bạch gừ gừ: " Em nghĩ hoàng thượng ghen"
- Ghen gì chứ?? Ta có làm gì..

" Do người cười đùa với Kim Quân"
- Thế mà cũng ghen.. Tên dở người...
" Thế sao người phải giận dỗi bảo em đưa người tới đây??"
- Ta...ta...
" Chính xác thì cảm giác của người với hoàng thượng như thế nào?"
- Ta....
- Đã muộn để tới đây rồi Lâm tiểu thư- một giọng nói xen vào lời ta
Ta khó chịu nhìn chủ nhân giọng nói đấy:
- Mi có biết nhảy vào họng người khác là vô duyên không??
Ta nhìn thấy một nam nhân mặc bộ đồ trắng bạch đứng gần ta. Tiểu Bạch đứng lên trước chắn cho ta nhe răng nanh nhọn hoắt ra gầm gừ.
- Mi là ai?? - ta cất giọng hỏi
- Ai thì nàng sẽ sớm biết thôi. Hoàng thượng giá lâm rồi kìa - Nói rồi hắn biến mất, để lại một bông tuyết trắng nhỏ khẽ rơi xuống
Ta nhìn quanh, thấy Hoàng Thần phi ngựa tới, thắng ngựa lại, hắn lao xuống vội vã chạy lại phía ta, ôm lấy ta vào lòng:
- Ta xin lỗi. Đáng nhẽ ra ta không nên nổi cáu to tiếng với nàng. Ta xin lỗi... Ta đã rất lo lắng. Ta xin lỗi
Ta dựa đầu vào vai hắn, nói:
- Không sao mà..

Hắn ôm chặt ta vào lòng..bên cạnh dòng sông ánh trăng vàng rực. Khung cảnh thật lãng mạn.... Nhưng đây chỉ là ngọn gió bình yên trước cơn sóng dữ dội thử thách tới.. Hoặc có thể là không...
- Nàng đi về với ta nhé?- hắn nhìn ta mỉm cười khẽ
- Tất nhiên. Đấy là nhà của ta mà :
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 13


Part 13
Hôm nay cẩu hoàng thượng đưa ta lên triều thiết triều cùng hắn. Ta không chịu đi vì thiết triều buồn ngủ lắm á. Thế lằ hắn vác ta lên vai. VÁC ĐẤY. Hắn nhấc bổng ta lên và vác ta lên vai vào triều mặc cho ta giãy giụa linh tinh trên vai hắn.
Trong lúc hắn đang xem vài giấy tờ sổ sách gì đó thì ta chạy loăng quăng, nghịch nghịch cái này một chút, ngó ngó cái kia một chút.
Ta bỗng nghe thấy giọng hắn:
- Mùa đông sắp đến rồi. Các khanh có ý kiến gì để bảo vệ mùa màng cho thần dân không?
Ngọc quốc là một đất nước phồn thịnh, nhân dân luôn được sống no đủ, ta chưa thấy cảnh thiếu thốn bao giờ ở đây. Mùa đông có lẽ sẽ rất khắc nghiệt vì cây cối héo khô... Cây cối...
- Thưa Hoàng thượng, chúng ta nên trồng gấp đôi số vụ mùa năm nay, để cư dân có thể có đồ ăn dự trữ.
- Nhưng nhỡ để lâu trong kho,lương thực hỏng thì sao thưa ngài?- ta chợt quay ra hỏi
- Đồ trong kho không thể hỏng được thưa hoàng hậu.- quan cận thần cúi mình đáp cho ta
Ta không hiểu sao nhưng ta có cảm giác chẳng ổn, mua đông năm nay có lẽ sẽ rất khắc nghiệt...
Ta vô thức hỏi:
- Hoàng Thần, chúng ta có tể tướng mùa đông ở đây không??
Hoàng Thần nhìn về tể tướng mùa đông, ngài mặc bộ giáp trắng tinh khôi, khuôn mặt mạnh mẽ nhìn ta, ánh mắt ánh lên sự ấm áp khác hẳn tren ngài- mùa đông lạnh lẽo. Ngài cúi xuống:
- Có thần, thưa hoàng hậu.
- Cho ta biết ở đây đã bao giờ có một mùa đông khắc nghiệt đóng băng mọi thứ chưa? Ý ta là cực kì khắc nghiệt- ta bần thần hỏi

- Có 1 lần, thưa hoàng hậu. Đó là khi Tuyết nổi trận lôi đình, trái tim hắn đã đóng băng lạnh lẽo, không thể ấm áp ủ mùa xuân như xưa nữa, hắn đóng băng tất cả mọi thứ trong vương quốc này và cả chính hắn. Mấy chục năm nay, hắn đã biến mất. Thần tin rằng hắn đã tan chảy
Ta hiểu ý của ông. Tuyết sẽ có lúc tan nhưng... Người hôm nọ là thế nào?? Chẳng lẽ lại là Tuyết???
Hoàng Thần thấy mặt ta bần thần, bèn hỏi:
- Có chuyện gì đã xảy ra, Ân Ly?
Ta không để ý tới hắn, bèn hỏi tiếp:
- Tể tướng mùa đông, Tuyết là người con trai, với áo trắng dài lạnh lẽo, và khi anh ta biến mất, thường để lại một bông tuyết phải không?
- Đúng... Thưa hoàng hậu.... Nhưng sao người...- tể tướng mùa đông lắp bắp hỏi ta
Ta quay sang nhìn Hoàng Thần, nói:
- Hôm trước ta có gặp một người như thế ở sông Hằng....
Hoàng Thần đứng bật dậy, các quan cận thâng cùng tể tướng bàn tán xôn xao
- Ta có cảm giác không lành- ta đứng bật dậy nói với hắn
Tể tướng mùa đông sững sờ nhìn ta, rồi hỏi:
- Khi người thấy hắn, ngưới có thấy gì màu đen trên người hắn không?
Ta nhắm chặt mắt cố nhớ lại. Hôm đó, thứ thu hút ta nhất ở hắn....là một bông tuyết màu đen trên tay phải của hắn
- Bông tuyết màu đen trên tay phải của hắn- ta nói
Hoàng Thần khựng lại rồi nói:
- Hắc thuật...
Các quan đại thần nhốn nháo cả lên, tể tướng mùa đông thất kinh, không thể nói gì được. Chợt trong đầu ta loé lên một ý nghĩ...
Ta kéo tay áo của Hoàng Thần:
- Vụ này, để ta lo được không?? Ngươi hãy chú tâm vào lễ hội mùa đông nhé?
- Nàng có chắc không??- Thần nhìn sâu vào mắt ta
- Chắc - một giọng nói chắc nịch phát ra từ ta.
Hắn gật đầu. Ta quay ra:
- Tể tướng mùa đông, đại thần Hoả, Mộc, xin các vị đi theo ta.
******************
- Ta có linh cảm không hay về Tuyết. Ta đoán hắn quay lại để đóng băng mùa đông này.- ta từ từ ngồi xuống, nói
- Vâng thưa hoàng hậu - cả ba người còn lại đồng thanh
Chợt tiểu Lam, bay vào, thả cho ta cuộn giấy rồi bay đi ra. Ta mở ra đọc, khoé miệng khẽ nhếch lên: " Tuyết đã trở lại, chuẩn bị cho sự đóng băng" - lời tiên tri của ba người con gái trong rừng Tối. Ta đưa cho bọn họ:

- Đây, các khanh hãy đọc đi
Nhận lấy tờ giấy, mặt ba người biến sắc. Quan đại thần họ Hoả nhìn ta:
- Bẩm hoàng hậu, người đã có kế sách gì?
- Đơn giản thôi. Quan đại thần Hoả, Mộc, ta muốn sử dụng năng lực của các vị để sưởi ấm thần dân. Về phần lương thực, ta sẽ lo. Và ta cần tể tướng mùa đông bao bọc nó trong mùa đông ấm áp của ngài. Dưới ngài, có một cô bé Hải Băng??
- Vâng thưa hoàng hậu. Đó là nữ nhi của thần.
- Tốt. Ta muốn cô bé đi theo ta, bao bọc lớp cây của ta trong lớp băng của cô bé
- Thưa Hoàng hậu, thần...- tể tướng mùa đông ngập ngừng
- Ngươi đừng lo, tiểu Bạch sẽ ở cạnh cô bé bảo vệ cho nữa nhi của ngươi
- Đa tạ hoàng hậu
- Còn nữa, mi hãy đi tìm hiểu xem làm thế nào để hoá giải Hắc thuật. Hãy đi luôn bây giờ. Ta tin lớp băng trong tim Tuyết có thể tan chảy. Và hãy đưa nữ nhi của người đến gặp ta.
Tể tướng mùa đông lui ra. Ta quay sang Quan đại thần Mộc và Hoả:
- Hai nữ nhi của người vân khoẻ chứ?
- Đa tạ hoàng hậu, nữ nhi của chúng thần đều khoẻ cả- Quan đaik thần Hoả lên tiếng
- Tốt. Quan đại thần Mộc, ngài hãy đến khu rừng Tối và thu thập gỗ ở đó. Người hiểu chứ?
Quan đại thần mộc khẽ gật đầu rồi nói:
- Nhưng thưa hoàng hậu, Rừng Âm U có lẽ sẽ gần và nhanh hơn sao??
- Đúng. Nhưng chúng ta sẽ làm sự tức giận của các bộ tộc ở đó bùng nổ. Mà tên cẩu hoàng thượng kia chắc sẽ khó chịu giải quyết lắm.
- Vâng. Thần xin phép cáo lui- đại thần Mộc lui ra
- Ta muốn ngài và nữ nhi làm việc này. Nữ nhi của ngài rất mạnh, chúng ta nên sự dụng lửa của cô ấy
- Vâng, thưa hoàng hậu.
*******************
Còn thắc mắc một số điều, ta vào thư viện đọc sách. Giở những trang liên quan đến Hắc thuật, ta vô tình đọc được một số thứ: " ....Máu của dòng họ Lâm sẽ giải thuật và hồi sinh...." Và rồi trang sách đó bị xé mất.
Ta chán nản vứt quyển sách xuống và rồi ngẫm nghĩ một hồi: " Máu của ta à...."
Có tiếng bước chân đi tới, tiểu Lam nói:" Tể tướng mùa đông và tiểu thư Hải Băng tới"
Ta quay ra.
- Tể tướng mùa đông và tiểu thư Hải Băng yết kiến hoàng hậu
- Miễn lễ - ta nói rồi quay ra nhìn tiểu thư Hải Băng. Cô vé tầm 15 tuổi, xinh xắn, đáng yêu, đôi mắt lém lỉnh nhìn xung quanh, tóc để xoã ngang vai.
- Thưa hoàng hậu, tôi không tìm được phương thuốc hoá giải Hắc thuật.

- Được rồi. Ta đã tìm được, nào giờ thì đi thôi!
Ta đưa cô bé ra ngoài vườn, nói:
- Giờ muội hãy làm cho ta xem nhé?
Rồi ta đưa tay, một cây ngô mọc lên giữa đất. Hải Băng cười tươi, cây ngô đó đã được bao phủ bởi một lớp băng trắng tinh. Ta hỏi:
- Muội có chắc cây ngô sẽ không hỏng chứ?
- Chắc chắn. Với tình yêu thì không thể hỏng được đâu- rồi cô bé lém lỉnh nhìn ta, đưa cho ta một quả cầu băng, trong đó có chứa bông hoa nở rộ:
- Tặng hoàng hậu, muội đã làm nó đấy
Ta thích thú nhìn. Bông hoa ở trong băng nhưng không hề héo khô, ngược lại, còn nở rộ trông thật đẹp.
Một cơn gió bấc thổi hun hút qua, mặc dù đã mặc ấm nhưng ta vẫn không khỏi rùng mình... Lạnh quá!
An La chạy tới ta:
- Mọi nhà đã được sưởi ấm. Tỉ làm gì đi!
Ta gật nhẹ đầu, kéo Hải Băng lên chỗ cao nhất của cung. Đưa tay ra trước, ta dùng hết sức lực còn lại hất tay lên. Cây trên mặt đất phủ tuyết trắng mọc lên, châm chậm khó khăn. Gió càng ngày càng buốt hơn. Ta nói với Hải Băng:
- Phủ lớp băng giữ ấm của muội lên cây và cả Đất nước này đi. Ta sẽ truyền sức uội.
Hải Băng gật nhẹ đầu. Cô bé đưa hai tay lên phía trước, tạo dựng lớp băng. Song do đất nước quá lớn mà sức Băng không đủ, muội khuỵ xuống. Từ xa ta thấy Hoàng Thần vội vã chạy lại:
- Nàng hãy để ta truyền sức cho. Nàng mau giữ mấy cái cây lương thực...
Ta gật đầu. Hoàng Thần cầm tay Hải Băng, truyền tất cả sức của mình uội ấy.
Gió thổi mạnh hơn, mặt đất phủ tuyết trắng xoá. Sao mùa đông lại đến sớm quá như vậy??
- Haha, quả là một bữa tiệc dành cho ta, bẩm Hoàng thượng- một giọng nói vang lên trong cơn bão tuyết mịt mù
Tuyết bước ra với khuôn mặt lạnh lẽo, bông tuyết đen như đỏ hằn trên tay. Ta gào lên:
- DỪNG LẠI ĐI TUYẾT. NGƯƠI TRÚNG HẮC THUẬT RỒI
- CÁC NGƯỜI NGHĨ KẾ HOẠCH NÀY SẼ NGĂN ĐƯỢC TA SAO?? NỰC CƯỜI! CHÍNH CÁC NGƯỜI ĐÃ CƯỚP ĐI NGƯỜI TA YÊU THƯƠNG NHẤTTT...
Ta chạy lại gần Tuyết, nhanh nhất có thể, túm chặt tay phải của hắn rồi rút con dao dắt bên người ra, cứa cổ tay phải nơi vết thương vừa khép miệng. Cơn ớn lạnh chạy qua khắp người, ta dí cổ tay đẫm máu vào nông tuyết đen trên tay Tuyết. Hắn gào lên, như bị bỏng, từng giọt máu của ta nhỏ xuống nên tuyết trắng xoá như những bông hoa đỏ rực. Vết thương của ta rát lên, buốt lạnh!!
Một thứ đen khẽ bay ra khỏi người Tuyết rồi biến mất. Tuyết ngã lên trên nền trắng xoá.....
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 14


Part 14
Ta ngồi bên giường Tuyết với một bên tay phải băng bó. Vết thương sâu hơn lúc trước làm ta khẽ nhăn mặt khó chịu. Đã 3 ngày mà Tuyết không tỉnh lại, thỉnh thoảng trong cơn mê, ta thấy Tuyết nhăn mặt khó chịu và vài giọt nước mắt chảy ra. " Chắc hẳn hắn đang gặp ác mộng?"
Hoàng Thần đặt tay lên vai ta, bảo:
- Hắn ta sẽ tỉnh lại ngay. Giờ nàng cần nghỉ ngơi. Nàng đã ngồi đây 3 ngày rồi, lại ăn ít nữa
- Ta không sao. Ta có rất nhiều điều muốn hỏi anh ta
Ta nhìn hắn, khẽ nói.
Bỗng nhiên, Tuyết bật dậy, nhìn quanh. Ta chợt đứng dậy, Hoàng Thần chạy ra ngoài:
- Ngự y....ngự y đâu??
Tuyết nhìn quanh, mồ hôi đầm đìa:
- Ta...ta đang ở đâu??
- Mi đang ở trong Lâm cung, cung của ta - ta lên tiếng
Tuyết quay sang nhìn ta, mặt sững lại:

- Đại Huyền??
Rồi Tuyết ôm châm lấy ta, cứng ngắc. Ta đẩy nhẹ anh ta ra, nói:
- Xê ra đi. Ta không phải Đại Huyền
Tuyết vẫn ôm cứng lấy ta:
- Nàng là Đại Huyền, Đại Huyền của ta
Đau quá! Tuyết ôm chặt lấy ta, thân lạnh buốt khiến ta cũng phải chịu cái giá lạnh đấy. Sợ hãi, ta chợt hét lên:
- HOÀNG THẦN, CỨU TAA
Hoàng Thần trong bộ long bào lao vào, kéo áo Tuyết ra:
- Nhà ngươi- làm-gì-đấy??
- Buông.ra, không ta đóng băng nhà ngươi bây giờ
- Đây không phải Đại Huyền của ngươi. ĐÂY LÀ LÂM ÂN LY, HOÀNG HẬU CỦA TA
- Gì cơ- Tuyết buông ta ra nhìn kĩ vào khuôn mặt ta
Ta khẽ đẩy anh ta ra, rồi bị Hoàng Thần kéo vào lòng:
- Đây là phu nhân của ta.
Tuyết lắp bắp hỏi:
- Ân Ly?? Ân Ly?? Cô là nữ nhi của Đại Huyền? Thảo nào cô giống y hệt Đại Huyền.
Ta khẽ đẩy Thần ra:
- Đại Huyền...Đại Huyền là ai??
- Chẳng nhẽ cô chưa bao giờ hỏi Lâm Nhật Long về mẹ ngươi ư?
- Ta...Ta- ta lúng túng nhìn Tuyết, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh- Mà ta ngồi đây đợi ngươi dậy 3 ngày không phải vì việc đấy, ta muốn hỏi, tại sao ngươi lại dùng Hắc thuật ??
Tuyết nhìn xa xăm, khẽ cười:
- Ta đã tuyệt vọng. Giờ sống chẳng để làm gì cả. Hắn nói hắn có cách để làm nàng sống lại...nếu ta dùng Hắc thuật để đóng băng cả vương quốc này.

Ta lao vào túm lấy áo hắn:
- Ngươi bị điên à?? Người chết sao có thể sống lại?? Ngươi đóng băng cả vương quốc này của ta đấy!
Hoàng Thần khẽ gỡ tay ta ra khỏi áo Tuyết, bảo:
- Chuyện này...ta có biết. Đợi sau lễ hội mùa đông, ta sẽ nói cho nàng.
Ta nhìn Hoàng Thần, lắc nhẹ đầu:
- Ngươi còn giấu ta bao nhiêu chuyện nữa đây??
*******************
Ta nằm quay mặt vào tường, khẽ nhắm mắt lại. Có quá nhiều thông tin ta cần tiếp thu bây giờ. Mẫu thân ta đã chết từ khi ta còn bé xíu, ta chẳng thể nhớ rõ khuôn mặt bà, trừ đôi mắt đen tuyền ấm áp của người. Đôi mắt ấy, chứa cả bầu trời, tình thương bao la danh cho ta, chứa cả vũ trụ huyền ảo của ta, làm sao có thể quên được? Nhưng bà đã mất từ lâu lắm rồi? Với người chết làm sao sống lại được? Mẹ ta tên Đại Huyền ư? Ta không thể nhớ nổi. Với lại sao Tuyết lại yêu mẹ ta?? Tuyết đã sống lâu như thế ư?? Với ngoại hình trẻ như một thanh niên 22, 23 tuổi?? Thật có quá nhiều thứ phải suy nghĩ.
Hoàng Thần nằm cạnh ta, thấy ta suy nghĩ nhiều như vậy, quàng tay qua eo ôm ta:
- Đừng nghĩ nhiều nữa. Ngủ đi. Nàng kiệt sức rồi
Ta hất tay hắn ra:
- Sao ta có thể tin ngươi được, khi ngươi giấu ta nhiều chuyện thế này?
Hắn ôm ta vào lòng:
- Chỉ là có chuyện chưa hợp lúc, đến lúc để nói ra thôi.
Ta nhắm mắt, trả lời gọn lỏn:
- Ừ
Chợt cảm thấy có gì đó mềm mại, ươn ướt trên má ta, tim ta bỗng đập chậm nhịp. Thình thịch...thình thịch
- Nàng đang hồi hộp à?? - Hắn cười thích thú áp tai vào ngực ta, đúng chỗ tim
Mặt ta nóng ran, ta nhéo hắn:
- Cho chết này cái đồ bi3n thái !!
Hắn la oai oái lên rồi nhỏm người dậy, giữ chặt hai cổ tay ta lại. Hắn nói:
- Dù có chuyện gì xảy ra, ta vẫn sẽ luôn ở cạnh nàng

Rồi mặt hắn gần gần lại mặt ta, hơi thở hắn phả vào mặt ta. Ta nhắm chặt mắt lại, một bờ môi mát dịu áp vào môi ta, từ từ và nhẹ nhàng, mắt ta dãn ra, khẽ đáp trả lại nụ hôn đó...
*******************
- Nào, hôm nay muội phải học nghi lễ cho Lễ hội mùa đông- Thuỷ Linh tỉ tỉ kéo tay ta
- Đúng đây, đệ đồng ý - Thổ Tinh gật đầu.
- Muội phải học cách khiêu vũ trong lễ hội mùa đông, cách đi đứng, ứng xử- Thuỷ Linh tỉ tỉ liệt kê một đống các thứ ta phải học làm ta muốn bỏ chạy quá trời >
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 15-1


Part 15 ( 1/2)
~ Lễ hội mùa đông~
Màn đêm buông xuống nhẹ nhàng như một bông tuyết, ánh đèn lồ ng dần dần được thắp lên, cả cung điện bừng sáng ánh đen lung linh. Tuyết khẽ vẩy tay, từng bông tuyết nhẹ nhàng buông xuống, khung cảnh thật đẹp. Lễ hội mùa đông là lễ hội tạm biệt năm cũ, ăn mừng mùa đông ấp ủ hạt mâm mùa xuân, và mừng mùa xuân sắp tới.
Không khí khá lạnh, Thuỷ Linh, Mộc Anh chọn cho ta một một chiếc váy xanh lam dài thướt tha, cổ chữ V chẻ hơi sâu, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo dài màu trắng. Mái tóc dài thường được tết chéo được Mộc Anh vấn cao lên, lộ rõ cái cổ trắng ngần, rồi muội ấy trang điểm nhẹ cho ta, xoa nhẹ vào người ta hương hoa ly.
Hoàng Thần gõ cửa rồi bước vào phòng, ta nhìn hắn, hắn mặc long bào như thường ngày, có điều, sao hắn lại đẹp trai hơn thường ngày nhỉ?? Ta đỏ mặt quay đi.
Hoàng Thần nhìn ta, hắn sững người lại, mỉm cười tiến gần lại ta. Ta ngu ngơ hỏi:
- Mi nhìn gì ghê vậy?? Mặt ta dính nhọ hả??
Hắn cười cười rồi quay đi. Trong thâm tâm, nhịp tim hắn đập nhanh hơn thường ngày, nàng thật đẹp! Trong triều, hắn đã gặp nhiều cô gái đẹp hơn nàng, những cô gái đó tuy đẹp hơn nhưng nàng tinh khiết, trong trắng, không hề lả lướt, kín đáo, trẻ con và thật đáng yêu. Hắn bước ra ngoài, quay vao chìa tay về phía nàng:
- Đi nào
Ta nhìn hắn cười, đưa tay mình đặt lên tay hắn, giờ ta mới để ý, tay hắn thật to, ấm áp, nắm chặt lấy a như thể sợ ta bay mất vậy. Rồi kéo chân váy, đi về phía hắn. Ta quay lại gọi:
- Thuỷ Linh, Mộc Anh, hai người đi không?

Thuỷ Linh nhún váy:
- Tỉ sẽ tới sau
Mộc Anh cười với ta:
- Tỉ đi trước với hoàng thượng, muội đi sau với Thổ Tinh.
Muội cười e lệ với ta. Ta gật đầu, đi với Hoàng Thần, ta nghiêng đầu hỏi hắn:
- Thổ Tinh với Mộc Linh là...
Hắn cắt đứt lời ta:
- Đúng đó, họ đã đính ước với nhau, dân cũng có tình cảm.
Ta quay sang Hoàng Thần:
- Nè, dự xong mấy nghi lễ, ta đi chơi được không?
Hắn nhéo mũi ta:
- Nàng là hoàng hậu mà.
Ta phụng phịu:Hoàng hậu ư?? Thì sao chứ?? Hoàng hậu không được vui chơi à??
Ta mới trở lại được thân xác mấy chục năm thôi mà ...
Đương kim hoàng thượng ư?? Ta không quan tâm. Mặc dù ta với hắn quen nhau từ bé... Gọi là gì nhỉ?? Thanh thanh trúc trúc gì đó
Hoàng Thần:
- là thanh mai trúc mã đó ==
Kệ chứ.
Ta muốn chơi muốn chơi cơ 🙁(((
Hắn lắc đầu ngao ngán:
- Ta mà cho nàng chơi, chắc nàng làm nổ tung cả cái cung điện này mất.
Ta làm mặt cún con, năn nỉ hắn:

- Đi mà. Ta không làm nổ tung cả cái cung điện này đâu. Nhé?
Hắn đau khổ gật đầu:
- Thôi thôi được rồi
Ta reo lên sung sướng. Gì chứ bộ mặt cún con thì ai mà từ chối được.
Hắn đưa ta ra ghế ngồi cạnh hắn.
Một cận vệ hô:
- HOÀNG THƯỢNG VÀ HOÀNG HẬU GIÁ LÂM.
Thần dân khắp vương quốc tập trung trong sân cung điện đứng dậy, quì xuống chào ta và hắn. Hắn dõng dạc:
- Các khanh miễn lễ
Mọi người đứng dậy vỗ tay, ta ngồi xuống nhìn hắn, Hoàng Thần nói tiếp:
- Lễ hội năm nay chúng ta vui mừng vì tân nương của ta: Lâm Ân Ly. Hãy nâng cốc vì tình yêu của chúng ta.
Ta khẽ nhéo hắn một cái, nghiến răng thì thầm:
- Mi muốn chết hả? Nói gì vậy.
Dù vậy, xong ta cũng đứng dậy cười, nâng cốc:
- Hôm nay mọi người hãy thật vui vẻ nhé
Thần dân vỗ tay hoan hô. Ta khoác tay Hoàng Thần, một tay cầm li rượu đi xuống cụm li. Đầu tiên là bàn của Hoàng thái hậu, rồi đến bàn của dòng họ Lâm nhà ta, rồi các tể tướng Thuỷ Hoả Thổ Mộc Kim, rồi tể tướng các mùa,....
Tiếng nhạc du dương vang lên nhẹ nhàng, Hoàng Thần cúi xuống mời ta ra khiêu vũ. Đặt tay lên tay Hoàng Thần, ta di chuyển theo bước chân hắn. Hắn thì thầm:
- Hôm nay nàng đẹp lắm đó
Ta cười, rồi nói lại:
- Ta sao đẹp bằng mấy cung nữ của ngươi được
Hắn nhìn sâu vào mắt ta:

- Nhưng trong lòng ta chỉ có nàng, nàng biết mà
Kim Quân tiến đến, chìa tay ra:
- Hoàng thượng, người có thể cho ta đặc ân nhảy với hoàng hậu một bản được không??
Hoàng Thần nắm chặt tay ta, nhưng rồi cũng đưa tay ta cho Kim Quân. Ta cười rồi vẫy Hoàng Thần. Hắn quay đi:
- Đồ ngốc. Ánh mắt ấy của Kim thiếu gia...là nàng không biết thật hay cố tình không biết...
Khó chịu, hắn bỏ đi tiếp khách. Hắn không thích nhường nàng cho bất kì ai khác. Nhưng nàng cũng trẻ con, chắc nàng không để ý.
Đặt tay ta vào tay Kim đệ, ta nhìn Kim đệ, mắt long lanh nhìn đệ ấy. Kim Quân đỏ mặt rồi quay đi. Ta cười:
- Khi đỏ mặt, trông đệ rất dễ thương đấy biết không? Sao đệ cứ lạnh lùng làm gì, ta không thích đâu.
Kim Quân nhìn ta, nói:
- Ừ, đệ biết rồi.
Nhảy được một lúc, ta kêu mệt, Kim Quân đưa ta ra ghế ngồi. Tháo đôi giày bệt thít chặt vào chân, ta nhăn mặt vì đau chân. Kim Quân cúi xuống vén nhẹ váy ta lên, nâng đôi chân ta rồi xoa nhẹ, đệ hỏi:
- Tỉ đau lắm không?? Ta gọi ngự y nhé?
Ta lắc đầu:
- Không đau lắm đâu. Không cần ngự y.
Dàn nhạc tươi vui hơn, nhộn nhịp, từng đôi từng đôi một khẽ xoay trong nhạc. Ta lắc lư theo điệu nhạc. Kim thiếu gia nhìn ta chăm chú...
Ta đứng dậy, tiến ra giữa sân, xoay theo điệu nhạc, lắc lư người rồi xoay, ta tự tạo vũ điệu của riêng mình
Mọi người nhìn ta chăm chú rồi ồ lên thích thú, hưởng ứng...
Trong hàng ngàn ánh mắt nhìn ta, ta không hề biết, có 3 con người đắm chìm trong điệu nhảy của ta...
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 15-2


Part 15 (2/2)
* hơ hơ, part này dành tặng cho tất cả các bạn ủng hộ truyện mình nhớ 🙂)
Yêu các bạn lắm a~*
Sau một hồi nhảy múa, ta chóng mặt, mặt đất quay cuồng. Ta lao đảo, loạng choạng. Kha lao ra đỡ ta, hỏi han:
- Muội không sao chứ??
- Muội chắc hơi bị chóng mặt- Ta víu lấy tay Kha.
- Muội có muốn về Ngọc Long cung không??
- Ừ được. Nhưng muội phải nói với Hoàng Thần
- Được. Ta đưa nàng lên chỗ Hoàng Thần
Kha dìu ta lên ghế của Hoàng Thần, hắn đỡ lấy ta:
- Nàng không sao chứ?

Ta nhìn hắn:
- Ta muốn về phòng. Ta xin lỗi...
Hắn cốc nhẹ đầu ta:
- Hâm. Ta không cho nàng xin đâu- rồi hắn nhìn Kha: - Phiền ngươi đưa Ân Ly về
Kha gật đầu. Ta ngồi lên người tiểu Bạch, Kha cũng ngồi lên theo. Ta dựa vào người Kha:
- Cám ơn huynh
Tiểu Bạch hú lên, tất cả thần dân im bặt dạt sang một bên. Hoàng Thần đứng lên:
- Hoàng hậu không khoẻ, nên lui về trước. Các khanh hãy cứ tiếp tục.
Tiểu Bạch lao đi giữa đường đưa ta về phòng.
Đặt ta lên giường, Kha đi ra khỏi phòng. Ta khẽ quay người, trùm chăn kín đầu. Ta mệt quá! Lại nhức đầu nữa, ta chìm vào trong giấc ngủ...
*********************
Tên hoàng thượng nào đó vừa tham dự buổi lễ hội mùa động mệt ỉu người, vào phòng, hắn giật mình thấy một cục bông cuộc tròn trong chăn trên cái giường. Hắn cười khì một cái rồi tiến đến. Khẽ nhấc cái chăn ra, nàng cựa mình. Hắn thót tim đứng im bất động...1 giây...2 giây...3 giây..thấy nàng không cựa quậy gì nữa, hắn thở phào như làm gì đó sai phạm rồi tiếp tục vén cái chăn đó lên. Khuôn mặt thanh tú nàng hiện ra, hắn cười. Nàng lại rúc cái mặt vào trong chăn. Hắn nâng cằm nàng lên, đôi môi như quả dâu chín mọng hắn chỉ muốn "ăn" mãi thôi.
Má nàng hồng hồng phúng phính nhìn thật đáng yêu. Hắn đưa tay véo một cái: "Aa, gì thế này? Mềm quá". Rồi lại véo thêm cái nữa.
A! Sao đau thế nhỉ?? Có ai đang véo má ta? Ta lơ mơ tỉnh dậy. A! Lại véo nữa kìa! Đáng ghét! Ta sẽ xử trảm nhà ngươi!
Ta bật dậy, nhìn tên bi3n thái véo má ta. Lại là tên cẩu hoàng thượng kia. Mi thật là bần tiện quá! Mi không ngủ được thì để cho ta ngủ chứ! Mi ghen ăn tức ở thế mà được à?
Ta nhăn mặt:
- Mi bị điên à?? Sao véo má ta?? Hại ta đang ngủ ngon lại dậy
Chưa nhận được câu trả lời, môi ta bị tấn công bởi " vật thể" mềm mại, âm ấm kia. Ta muốn đẩy hăn ra lắm chứ nhưng những lúc như thế này, chân tay ta lại mềm nhũn cả ra. Aisshh tên cẩu hoàng thượng kia, mi làm đầu óc bổn cung đen tối rồi! Hắn cắn vào môi ta một cái, ta đẩy hắn ra:
- Điên à?? Đau quá
Hắn bĩu môi:
- Tại nàng

- Tại ta??
- Ai bảo nàng lúc nào cũng có đôi môi làm người khác muốn hôn, muốn cắn chứ?
- Mi..Mi...- Ta giận hắn không nói được câu gì nữa
Hắn cười cười. Ta ngồi thừ ra một lúc rồi chợt nảy ra ý tưởng này.
Ta ngồi vào lòng hắn, dụi dụi đầu:
- Ta lạnh..
Hắn ôm ta, đặt lên trán ta một nụ hôn:
- Hết lạnh chưa??
Ta mở he hé áo hắn ra, ta nhìn thấy bộ ng ực săn chắc của hắn, mặt ta đỏ lên. Không! Phải bám sát theo kế hoạch. Lấy tay vẽ vẽ lên giữa ngực hắn:
- Chưa. Vẫn lạnh lắm. Chàng có cách gì không?
Người hắn nóng lên. Ta thích thú ngẩng đầu lên, tiến sát về mặt hắn, chăm chú nhìn khuôn mặt ửng đỏ của hắn, hắn khó khăn cất lời:
- Nàng...nàng muốn...
Ta cười, di chuyển về phía tai hắn, thổi phù một cái vào tai rồi thì thầm:
- Không! Mi bị lừa rồi
Nhìn mặt hắn đỏ như gấc, ta lăn xuống giường cười. Ha ha rốt cuộc tên hoàng thượng cũng bị ta lừa. Ta cười ngặt nghẽo đến đau cả bụng. Mất đến 3 giây sau, bộ não tên cẩu hoàng thượng mới hoạt động lại.
Hắn nhìn nàng lăn lộn cười, không khỏi tức, hắn lao đến, véo má ta:
- Cho nàng chừa trêu ta nè
Ta la oai oái:
- Đauuuuu taaaa
Ta ôm cái má tội nghiệp bị hắn véo sưng đỏ cả lên như bị ong đốt, khóc:
- Oaooaoaoao mi bắt nạt ta
Hắn lúng túng, đúng là hắn hơi quá tay thật. Sao hắn có thể làm đau nàng cơ chứ??

Hắn bế ta lên, ta vùng vây, chân vẫy loạn xạ:
- Oaoaoaoa
- Thôi nào, ta xin lỗi nàng
- Oaoaoaoa- ta tiếp tục khóc tiếp
Rồi môi hắn lại " gặp" môi ta lần nữa, ta ngưng khóc, ( lại) bị cuốn vào nụ hôn đấy! Hắn là người kết thúc nụ hôn đó, sao tự dưng tim ta lại hẫng một nhịp thế này?? Cảm giác này là gì? Tiếc nuối vì nụ hôn không còn tiếp tục??
Nhìn mặt ta trân trân như vậy, Hoàng Thần cười rồi bảo:
- Muộn rồi đấy. Nàng ngủ đi
Ta phụng phịu:
- Ngủ lại ta dễ bị gặp ác mộng lắm á ~. Tại mi cả.
Hắn kéo ta vào lòng hắn:
- Thế này là được chứ gì? Yên tâm. Nàng sẽ không gặp ác mộng đâu. Có ta rồi
Nằm ngoan ngoãn trong lòng hắn, ta nghe tim ta đập thình thịch. Ít nhất ta cũng nên cám ơn hắn chứ nhỉ? Nhướn người lên, thơm vào má hắn một cái " chụt":
- Cám ơn ngươi... Vì tất cả
Hắn sững người rồi cười với ta:
- Lần đầu nàng hôn ta đấy nhỉ? Ngủ đi nào!
Rồi cuộn tròn trong vòng tay hắn, ta ngủ.....
Kì lạ làm sao! Đêm đó ta không gặp ác mộng !
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 16


Part 16
Ngồi bệt xuống thảm cỏ trong Lâm cung cùng tiểu Bạch, ta để nó gối đầu lên đùi ta, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, ta hỏi tiểu Bạch:
- Tiểu Lam đâu rồi em??
Tiểu Bạch nhìn ta, gừ gừ: " À tiểu Lam bay đi đâu đó có việc, nhờ em báo với người, tiểu Lam nói sẽ về sớm thôi. "
Ta gật đầu. Cũng không nên ràng buộc một con chim ưng quá! Vuốt v3 bộ lông trắng mịn mà của tiểu Bạch, con sói trắng hỏi:
" Người có để ý ánh mắt kia không??"
" Ánh mắt nào cơ?" - ta ngây ngô hỏi lại
Tiẻu Bạch ngẩng đầu nhìn chăm chăm về một hướng, ta ngoái lại nhìn theo, Kha vội quay đi hướng khác khi bắt gặp ánh mắt ta. Hất nhẹ tay, một cành cây quấn lấy người Kha, rồi đẩy huynh ấy tới gần ta.
" Tiểu Lam lại rất thích ánh mắt ấy" - tiểu Bạch gầm gừ
- Muội cần gì à?? Muội đói không?? Ta đi lấy đồ ăn uội.
Phục vụ cho ta, chắc hẳn Kha đã hiểu rõ thời gian biểu ăn uống của ta thế nào. Thấy huynh ấy quan tâm vậy, ta gật nhẹ đầu:

- Vâng, cám ơn huynh.
Kha xoa đầu ta rồi quay đi rảo bước thật nhanh. Kì lạ! Ánh mắt ấy chẳng phải là ánh mắt của sư huynh dành cho tiểu muội sao??
" Người nhầm rồi! Đó không phải ánh mắt của sư huynh dành cho tiểu muội."- tiểu Bạch gầm gừ trong cổ họng
" Thế thì là gì??"- ta nằm xuống, gối đầu lên thân của nó, lòng rối bời
" Chuyện này...tốt nhất để Kha huynh tự nói. Còn tiểu Lam tuy dũng mãnh là vậy nhưng chim ưng cũng biết yêu. Tiểu Lam thích ánh mắt ấy của Trọng Kha"
Nghĩa là tiểu Lam thích Trọng Kha?? Không thể nào, Kha là người còn tiểu Lam là chim ưng mà?
" Ta biết người nghĩ gì, ta sẽ giải thích cho người sau. Cây " si" về rồi kìa "
Ta ngoái lại, Kha cầm một bàn nhỏ di động, trên đó có đ ĩa bánh, đặt xuống đất, Kha nói:
- Muội ăn thử bánh này xem. Công thức mới của Mai Mai tổng quản
Ta giả vờ mếu máo:
- Ơ thế ta là vật thử bánh à??
Kệ những lời tiểu Bạch nói đi. Lâm Ân Ly này không để đầu những chuyện cỏn con. Mọi người yêu quí ta vì ta yêu quí mọi người mà. Không phải sao?
Kha vội vuốt tóc ta, ý không muốn làm ta khóc:
- Muội yên tâm, ta đã ăn thử rồi. Không có độc đâu. Đừng khóc nhé !
Ta nhanh chóng nở nụ cười, búng khẽ vào mũi huynh ấy:
- A ha, hoá ra là huynh ăn bánh của muội. Thảo nào muội đếm thấy thiếu nha.
Hoang đường! Kha vừa mới bê ra, sao muội ý đếm nhanh thế được?
Biết rõ bị ta lừa, Kha huynh lắc đầu ngao ngán nhưng cũng không thể kìm nổi mà cười.
Cầm bánh ta cho hết vào miệng, người ngoài nhìn vào, hẳn sẽ thốt lên:
- Ôi trời! Hoàng hậu Ngọc quốc hoá ra lại ăn như heo sao.
Mọi người trong cung thì đã quen, và còn vui vẻ với tính ham ăn của ta.

Cầm cái bánh ta đang ăn dở, ngước lên, ta bắt gặp ánh mắt của Kha huynh. Ánh mắt sát thủ hoàng cung là đây ư? Trong và đen tuyền...quả thật rất đẹp, không có tí gì lạnh lùng như các sát thủ trước đây ta đọc trong truyện. Kha đưa tay lên, quẹt vụn bánh trên mặt ta:
- Miệng muội dính vụn bánh
Ta cười, mắt híp lại với huynh ấy.
/ Hoàng Thần: Aaa, nàng có biết chỉ với nụ cười đó thôi, mắt híp đó thôi là đủ để làm tim người khá xao xuyến không ??? Ân Ly: * làm ngơ* hơ hơ ta không nghe thấy gì nha! Dài dòng quá ta không hiểu a~/
Đúng lúc đó, Kim Quân trong trang phục ánh kim bước vào, thấy Kha đang chùi miệng cho ta, Quân mặt lạnh băng, rút ngay cây kiếm Kim Cô của mình ra, lao đến chỗ Kha, kề sát cây kiếm vào cổ Kha huynh, gằn từng chữ một:
- HÃY.YÊN.PHẬN.LÀM.SÁT.THỦ
Ta hốt hoảng, chẳng kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ kịp nghe thấy tiếng tiểu Bạch gầm gừ, cười Khự khự: " Lại một kẻ si tình nữa đến. Năng lực của hoàng hậu quả là kì diệu. Haha"
Ta quay lại lườm con sói trắng rồi ( lại) hốt hoảng quay ra ngăn cản Kim Quân:
- Đệ sao vậy?? Đây là sư huynh của ta mà
Hình như câu nói của ta như bình xăng, XĂNG nhé chứ không phải là nước đâu, đổ vào đống lửa cháu ngùn ngụt của Kim thiếu gia. Quân đệ quát ta:
- Là tỉ không biết hay cố tình không biết tình cảm của huynh ấy?
- Là tình cảm của anh trai dành cho em gái- giọng ta chắc nịch.
Lúc đó, một ánh mắt buồn rầu nhìn về ta, cố gắng nở nụ cười buồn.
- Tỉ thật ngây ngốc làm sao- Kim Quân tức giận dùng kiếm chém mạnh vào thân cây. Một chất dịch như nước nhỏ ra. Ta thấy nhói trong tim, lao vào ôm chặt thân cây mới bị chém. Chợt có tiếng xì xào:
- Đau quá! Cứu tôiiii...
Rồi tiếp theo ta nghe một tiếng khóc nhỏ, chỉ mình ta nghe thấy. Cảm thấy như một phần thân thể ta bị chém theo, ta khóc. Ta chẳng để ý gì ngoài vết chém trên cây. Chợt nhớ ra về việc máu của ta, ta rút nhanh con dao nhỏ giắt bên người, định cứa vào tay thì Kha lao đến giật ra:
- Muội đừng làm điều dại dột
Ta kéo lại, nói:
- Máu của muội sẽ chữa vết thương đó.
Nhanh tay cứa nhẹ một vết,nhói đau, rồi di máu vào thân bị chém, như khi ta dùng máu xoá Hắc thuật, vết chém cũng dần liền lại. Cây thẳng đứng lên, xanh tươi mơn mởn khi nhận được máu ta, làm ta cũng vui mừng theo.
" Cám ơn nàng, hoàng hậu. Ân này nhất định ta sẽ không bao giờ quên."- tiếng lá xào xạc nói với ta.

Ta cười, đặt một tay lên thân cây. Kim đệ bước đến, dùng mảnh vải trắng tinh khôi lau ngón tay chảy máu của ta. Ta thì thầm với cây:
" Cho Kim Quân thiếu gia gửi lời xin lỗi tới nhà ngươi. Đệ ấy không cố tình đâu."
" Vâng. Lời xin lỗi được chấp nhận"
Kim Quân quì xuống:
- Đệ xin lỗi. Đệ đã quá nóng nảy.
Đặt tay lên vai đệ, ta cười:
- Người đệ nên xin lỗi không phải là ta.
Nhìn về Trọng Kha, huynh ấy khẽ gật đầu rồi rời khỏi Lâm cung.
Ta ngồi xổm xuống, hỏi Kim Quân:
- Hôm nay có việc gì đệ đến gặp ta thế?
Kim Quân cười nhẹ, búng mũi ta:
- Nhớ tỉ nên ra tìm thôi.
Đưa hai tay lên xoa xoa cái mũi, ta nhăn mặt:
- Yaaa, đau vậy
Ta vui, trong lòng thật không biết nên dùng từ ngữ nào tả xiết. Kim thiếu gia lạnh như kim là vậy, nhưnh cuối cùng trái tim cũng cảm hoá được. Thấy ta cứ cười tủm tỉm một mình, Kim thiếu gia cũng không khỏi mà cười rạng rỡ theo.
Ta lo lắng nhìn xung quanh, tiểu Bạch đi đâu mất rồi?? Đệ chợt tiến gần đến ta, rồi gần hơn, ta theo phản xạ lại lùi về sau, đệ ấy lại cành gần với ta hơn, dịu dàng nói:
- Thật ra ta đến đây....
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 17


Part 17
Ta ngây ngô nhìn vào đôi mắt của Kim đệ, đôi mắt trước đây ta chỉ thấy băng giá, mà giờ tràn ngập sự ấm áp, quan tâm.
Kim đệ bật cười:
- Ha ha nhìn mặt tỉ kìa! Gì mà nhìn đệ " đắm đuối " thế?
- Nàyyyy, ta có nhìn " đắm đuối" đâu! Chỉ là ta thích ánh mắt của đệ.- đấm bùm bụp vào người Quân, ta xấu hổ thanh minh.
Kim đệ lấy từ trong áo ra một chiếc vòng cổ bằng kim lấp lánh ánh bạc, hình bông hoa, lá được khắc cẩn thận, tỉ mỉ trên đó. Kim đệ cầm tay ta, duỗi từng bàn tay ra, rồi đặt cái vòng vào tay ta:
- Ta làm cho tỉ này! Tỉ đừng làm mất nhé.
Cầm chiếc vòng lên ngắm nghía một hồi, ta quay sang tít mắt với Kim Quân:
- Cám ơn đệ. Nhất định ta sẽ không làm mất!

Tiểu đệ của ta tặng ta chuếc vòng kìa, ta vui quá! Cất cái vòng đi thật kĩ, ta không thể tự ngừng mỉm cười được. Kim đệ đứng dậy, đỡ ta đứng lên rồi nói:
- Hoàng thượng có cho gọi tỉ đấy!
Tim ta bỗng dưng đập mạnh, tên đó gọi ta ư? Có bao giờ tên đó gọi ta tới đâu?? Nàyyy Ân Ly , sao mi suy nghĩ linh tinh thế này ???
/Hoàng Thần: Nàng yêu ta rồi đó🙂 hihi; Ân Ly: * cúi xuống nhặt chiếc hài* * ném về phía Hoàng Thần* này thì yêu này/
Ta bỗng luống cuống hẳn lên, giọng ta cố đè nén sự khẩn trương:
- Vậy thì đi mau thôi! Tên cẩu hoàng thượng đó mà cáu thì không vui đâu!
Kéo bộ xiêm y dài xanh lam lên, ta lăng xăng chạy trước. Kim đệ dường như bắt gặp cái luống cuống ấy, lặng lẽ đi theo ta chẳng nói gì...
******************
- Ta đến rồi này- mở tung của, ta bước vào phòng.
Ta nhìn quanh, Hoàng Thần ngồi ghế màu vàng ánh kim, đầu bàn, bên phải là Thuỷ Linh, Mộc Anh và Hải Băng, bên trái là Thổ Tinh, Tuyết, Kha huynh, và một ghế nữa chắc là dành cho Kim Quân. Còn một người ngồi bên cạnh Hoàng Thần... Ta hét toáng lên:
- PHỤ THÂNNNNNN
Rồi ta lao đến quàng cổ người, phụ thân ta vẫn uy nghiêm như vậy, nét mặt hiền từ nhìn ta cười, phụ thân cốc đầu ta:
- Ly nhi của ta, con đã làm hoàng hậu rồi, chín chắn lên đi.
Ta xoa xoa đầu:
- Con có muốn làm hoàng hậu đâu...tại...- vừa nói ta vừa liếc hắn- ..Hoàng Thần ép con về đấy chứ
Hắn cười cười rồi mấp máy môi, nếu ta hiểu không nhầm thì là:" Tối về nàng chết với ta"
Ta lè lưỡi, phụ thân ta chứng kiến tất cả rồi bật cười:
- Haha, Hoàng Thần à, nữ nhi của ta trẻ con lắm! Nhờ con chăm sóc.

Hắn cười, cúi đầu kinh lễ:
- Vâng ạ.
Hắn kéo mạnh tay ta ngồi vào lòng hắn. Ta đẩy hắn ra song hắn vẫn ôm chặt ta trong lòng hắn. Áp tai vào ngực hắn, ta nghe rõ từng tiếng tim đập thình thịch....thình thịch của hắn.
Bỗng Kim Quân lên tiếng, gằn giọng:
- Bẩm hoàng thượng, người có thể cho hoàng hậu ngồi cạnh người.
Hoàng Thần đáp:
- Ta thích thế này hơn.
Kim đệ tức tối ngồi xuống, ta nhìn đệ ấy cười trừ, ta vô tình nhìn thấy, bàn tay Kha huynh đang nắm chặt lại...
Hoàng Thần nói với ta :
- Ta đã hứa cho nàng biết sự thật tại sao mẫu thân nàng có thể sống lại mặc dù bà đã chết
Ta gật đầu, nhìn về phụ thân ta, người buồn rầu nhìn ta, nói:
- Có một lần ta đi vào trong rừng, tìm những cây thảo mộc quí theo tiếng nói của cây, thì ta gặp mẫu thân con. Mẫu thân con ngày đó giống y hệt con bây giờ, chỉ khác đôi mắt của nàng là đen tuyền còn con mang đôi mắt của ta: xanh lam. Ta đã yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng núp sau thân cây nhìn ta, rồi cũng ra bắt chuyện với ta. Chúng ta đã từng đánh nhau bằng phép thuật, rồi lần nào, nàng cũng trói được ta bằng
bóng tối của nàng. Mang trong mình dòng máu họ Hắc nhưng nàng không hề độc ác, mà rất hiền hậu. Rồi ta cưới nàng về làm phu nhân . Nhưng em trai nàng, đó là Hắc thiếu gia- Hắc Độc Quang, đã tức giận vì hắn đã yêu đại tỉ của mình say đắm, bị nàng từ chối, hắn như con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày, Hắc gia vẫn luôn kìm chế hân. Rồi khi nàng mang thai Ân Nguyệt vào tháng thứ 9, Hắc Quang tới và rồi định ám sát ta, nhưng nàng đã lao ra đỡ. Và rồi...mũi tên đấy trúng nàng. Ta lao đến đỡ nàng, nhưng nàng đặt tay ta lên bụng nàng, ý chỉ muốn ta cứu Ân Nguyệt, song ngự y đã tới, Ân Nguyệt ra đời thiếu ngày, còn nàng đã mất. Lúc đó con đã bị rơi xuống sông khi chơi với Hoàng Thần.
Ta ngồi ngẫm nghĩ một hồi rồi thốt lên:
- Khoan đã. Nếu teo lời phụ thân kể thì chuyện đó đã xảy ra cách đây mấy chục năm. Giờ này hẳn cái xác mẫu thân đã phân huỷ và lão ta đã chết chứ??
Tuyết lắc đầu nhìn ta:
- Không. Hắn là bậc thầy của độc dược, hắn đã chế ra được một căn thuốc giúp hắn trẻ lại và sức khoẻ luôn dồi dào, cò về cái xác, hắn đã giữ nó trong quan tài thuỷ tinh ngăn sự phân huỷ. Đại Huyền vẫn xinh đẹp trông như đang ngủ còn hắn thì như Hoàng Thần nhưng tuổi thật cũng tầm 60 tuổi rồi.
Ta hỏi Tuyết:

- Mi có quan hệ gì với mẫu thân của ta??
Tuyết nhắm chặt mắt, nói:
- Ta gặp nàng ấy khi nàng ấy còn bé lắm, chúng ta chơi đùa với nhau rất vui vẻ. Ta đã đem lòng yêu nàng ấy, người con gái làm băng tan. Nhưng kể từ khi Hắc Quang sinh ra, hắn chỉ muốn giành nàng ấy cho riêng mình. Rồi giết nàng ấy- Tuyết nắm chặt tay lại- Và mấy tuần trước, Hắc Quang có gọi ta đến, hắn nói đã có các làm nàng ấy sống dậy, nếu như ta đóng băng cả vương quốc này.
Hoàng Thần im lặng một hồi rồi nói:
- Nếu những gì Tuyết nói là thật, thì ta sẽ nói về các hồi sinh mẫu thân Ân Ly....
- Đó là máu ta phải không?? - ta cắt lời hắn.
Hoàng Thần nhìn ta có chút ngạc nhiên:
- Đúng nhưng với lượng lớn, đó chính là toàn bộ số máu của nàng.
Thuỷ Linh ngồi chăm chăm một lúc, rồi nói:
- Chẳng phải Đại Huyền cũng có dòng máu của Ân Ly sao? Nêys thế thì người phải tự hồi sinh chứ?
Thổ Tinh lặng lẽ nói:
- Không. Vì Ly tỉ tỉ mang dòng máu của gia tộc Lâm- gia tộc có thể phẩy tay một cái cây mọc lên, tức là sự hồi sinh và dòng máu Hắc gia- gia tộc có sức mạnh hùng hậu. Kết hợp lại thì ngay cả con quái vật, Ân Ly tỉ tỉ vắt máu ra cho uống cũng sẽ hồi sinh mà thôi.
Sau khi nghe lời Thổ Tinh nói, cả gian phòng chìm trong sự im lặng. Sự im lặng đến khó chịu, ta lên tiếng trước, câu hỏi của ta là dành cho phụ thân ta:
- Người có còn yêu mẫu thân con không?
Phụ thân ta gật đầu. Như biết trước được câu trả lời ấy, ta im lặng. Ta có nên dâng máu ẫu thân ta?? Ta muốn nhìn mặt người một lần nữa. Người mang nặng đẻ đau ta, chẳng phải vậy sẽ là đáp hiếu người??
 
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
Chương 18


Part 18
- Huynh không cho phép muội có ý định hiến máu ẫu thân để đáp hiếu. Tuyệt đối không. Bỏ ngay cái ý định đó đi Lâm Ân Ly- Trọng Kha đập mạnh bàn nhìn ta.
- Đúng đó! Tỉ không cho phép muội làm vậy- Thuỷ Linh tức giận nhìn ta.
Rồi Hải Băng, Mộc Anh cũng lên tiếng:

- Chúng muội không đồng ý thế.
Ta nhìn mọi người, giả ngơ hỏi:
- Ơ muội đã nói gì đâu??
Phụ thân ta từ tốn lên tiếng:
- Mặt con hiện rõ ý nghĩ đấy kìa.
Xấu hổ vì bị phát hiện suy nghĩ, mặt ta ửng lên. Phụ thân ta nói tiếp:
- Ta rất yêu mẹ con nhưng ta không đồng ý với cách giải quyết này. Con là báu vật của chúng ta, ta còn nhớ rõ vẻ mặt của mẫu thân con khi con chào đời...
Cẩu hoàng thượng nhăn nhó nhìn ta, trông như khỉ ăn ớt ý- ta nghĩ thầm, hắn nói:

- Vậy ta muốn mọi người hãy nghĩ xem có cách nào khác không- hắn lườm ta một cái, ta bĩu môi nhăn mặt rồi quay đi, xì, tên đáng ghét. Hắn nói tiếp: - Và ta muốn mọi người chăm lo cho Ân Ly và canh chừng nàng ấy.
Mọi người gật đầu đồng ý. Chỉ riêng ta phụng phịu:
- Ta không thích bị cai quản đâu aa
~********************
Tối, ta ngồi trong phòng chải chải lại đầu tóc rồi lại xoa xù nó lên. Hẳn phải có cách khác để cứu mẫu thân chứ. Chắc chắn phải có. Người đã mất gần hai chục năm rồi. Chắc chắn phải có cách khác. Hay ta thử đến thư viện tìm xem sao?
Nghĩ rồi, khoác thêm một chiếc áo khoác, rồi ta leo lên lưng tiểu Bạch, ta vỗ nhẹ lưng nó:
" Xin em thứ lỗi vì đã làm phiền em giờ này, nhưng ta cần đến thư viện gấp"
Tiểu Bạch lao đi. Đến nơi, ta xuống chạy vào thư viện, lướt mắt nhìn nhanh. A ! Thử quyển này xem sao? Ta giở quyển sách ra rồi mau chóng thất vọng. Rồi đến quyển thứ 2, 3 cũng không có. Chán nản định bỏ về, bỗng đập vào mắt ta quyển sách đen dày cộp, bìa không có tựa đề. Quyển sách cũ kĩ, phủ đầy bụi lọt thỏm vào giữa hàng sách. Đưa tay lên rút cuốn sách đó ra, lau nhẹ lớp bụi trên mặt sách, bụi bay thành làn khói nhẹ ra.

Ôm chặt cuốn sách bí ẩn vào ngực, ta bước dần ra ngoài, leo lên lưng tiểu Bạch rồi tiểu Bạch chạy về phòng.
Ôm chặt cuốn sách bước vào phòng, ta lặng lẽ ngồi xuống bàn rồi nhẹ nhàng đặt quyển sách xuống. Hoàng Thần đã về phòng trước ta, và có lẽ, do hắn quá mệt, nên hắn đã đi ngủ trước. Khuôn mặt anh tú nhắm nghiền mắt say ngủ lại làm ta nhớ đến khuôn mặt của " người ấy".
Kéo chăn đắp lên cho Hoàng Thần, ta rón rén tiến về phía chiếc bàn.
Tay ta lần lên trên bìa trang sách, sờ nhẹ nhàng tấm bìa bọc bằng da, rồi ta mở nó ra. Trang giấy hoen vệt vàng ố, chắc chắn cuốn sách đã được viết từ lâu lắm rồi. Ta nâng niu lật từng trang một. Chăm chú đọc chữ viết nắn nót, mực đen " lâu năm " ghi trên các trang giấy đó, thì ra, đây là cuốn sách về các sự việc vĩ đại, con người vĩ đại, huyền thoại. Woa, các bậc vĩ nhân cả, thật khâm phục, khân phục quá! Dừng lại ở một tựa đề bắt mắt: " Tứ đại huyền thoại", ta tò mò chăm chú đọc:
" Tứ đại Huyền Thoại- Bạch Hổ, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước chính là 4 vị đại nhân có khả năng hồi sinh người khuất thay vì dùng máu của Lâm gia. Không chỉ vậy, họ cai quản đất trời, coi trọng sự bình yên của nhân loại. Họ không tham gia trận chiến chống lại Ngọc quốc hay Hắc gia. Chỉ biết khi Hắc gia nghe tên họ, cũng phải sững người. Bạch Hổ- vĩ nam nhân bản thân là người hoá hổ trắng, ngụ ở phía Bắc xa khỏ Ngọc Quốc, đã về ở ẩn sau cuộc đại chiến. Người có khả năng miễn dịch với các loại bùa chú, đồng thời bùa chú, kiếm thuật là số một. Thanh Long- vĩ nữ nhân bản thân là người hoá rồng màu xanh "thanh". Có khả năng dùng thuật tuyệt đỉnh, nữ nhân còn sáng tác ra thuật, nhưng hiện bị cấm vì nó quá nguy hiểm, khả năng bắn cung không thua kém gì khả năng kiếm thuật của Bạch Hổ. Đã về ở ẩn. Chu Tước- vĩ nam nhân cũng là người nhưng hoá phượng hoàng đỏ rực lửa. Khả năng pha chế thuốc của người không thể chê. Thầy thuốc vĩ đại nhất Ngọc Quốc, tuy không dùng vũ khí nhưng lại sử dụng khả năng điều khiển suy nghĩ và trí não, khiến đối thủ phải nghe lời và nếu kháng cự- sẽ chết vì bị đột kích trí não làm đau đầu như búa bổ tới chết. Đã về ở ẩn. Huyền Vũ- vĩ nữ nhân bí ẩn, hiện thân là con rùa đen. Là người đứng đầu Tứ đại Huyền Thoại, phép thuật vô biên, hiểu biết vô cùng rộng lớn, tuy nhiên chẳng ai biết nhiều về người. Nay đã về ở ẩn. Tứ đại Huyền Thoại đã cùng nhau chế ra thuật hồi sinh...."
Đọc đến đó, ta liếc mắt xuống dưới tìm đọc tiếp....nhưng tất cả những gì ta thấy...là một vết xé nham nhở...
 
Back
Top Bottom