Cập nhật mới

Khác Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
376389802-256-k940270.jpg

Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
Tác giả: HuyenTran614
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Mật Dã

Chuyện giả sử không có thật , có một vài chi tiết lịch sử và góc nhìn của tác giả thêm vào để thêm phần đặc sắc.

Lấy bối cảnh thời: Đinh - Tiền Lê

cảm hứng lịch sử về hoàng hậu họ Dương ( mình sẽ gọi theo nhân gian, trong chuyện gọi là Dương Vân Nga)/ Vua Đinh Tiên Hoàng/ Vua Lê Đại hành

"đây là lần đầu viết mọi người thông cảm và góp ý cho mình nha "



mậtdã​
 
Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
Loạn 12 sứ quân


Năm 944 Tiền Ngô Vương mất, di chúc cho Dương Tam Kha( em hoặc anh Dương hậu)phò tá Ngô Xương Ngập.

Dương Tam Kha cướp ngôi cháu , tự lập làm vua, xưng là Dương Bình Vương, lấy Ngô Xương Văn làm con nuôi.

Ngô Xương Văn sau dân quân quay lại lật đổ Dương Tam Kha.

Năm 950, Ngô Xương Văn tự xưng Nam Tấn Vương đón Ngô Xương Ngập trở về, Ngô Xương Ngập cũng làm vua, tự xưng là Thiên Sách Vương (951-954)" Ta có khoe núi Hoa Lư hiểm trở ta không muốn làm tôi thì không làm" Hai Vương muốn cất quân đi đánh , Bộ Lĩnh sợ, sai con trai là Đinh liễn vào triều làm con tin để ngăn chặn việc xuất binh , hai vương trách tội Bộ Lĩnh không đến chầu."

Sao cha ngươi không đến mà lại sai ngươi ngươi đến đây, hắn đúng là không nể mặt bọn ta, bây đâu lôi hắn ra ngoài đánh cho ta " đánh nhau hơn một tháng không phân thắng bại, hai vương bền sai người treo Đinh Liễn lên sào " bây đâu chuyền tin cho Đinh Bộ Lĩnh nếu không hàng thì sẽ giết Đinh Liễn" Đinh Bộ Lĩnh tức giận nói" Đại trượng phu chỉ mong lập được công danh , há lại bắt chước thói đàn bà sót con hay sao, bây đâu bắng cung cho ta" hai vương kinh sợ" ta treo con nó lên mà để đoái tiếc mà ra hàng cho chóng , nó tàn nhẫn như thế , còn treo con nó làm gì.

Bây đâu đem tên Đinh Liễn này xuống, rút quân trở về " Đinh Bộ Lĩnh nghe danh tiếng Trần Minh Công là người có đức nhưng không có con nói,bèn cùng con mình là Đinh Liễn đến nương tựa.

Minh Công thấy Đinh Bộ Lĩnh khôi ngô lạ thường, lại có khí lượng, nên nuôi làm con" ta sẽ nhận con làm con nuôi nương tựa mà sống" Ơn yêu đãi càng ngày hậu, nhân đó giao cho coi quân, sai đi đánh các hùng trưởng khác, đều thắng được cả. các thế lực họ Đinh, họ Dương và hoàng tộc nhà Ngô cát cứ, chống đối với triều đình Cổ Loa, mở đầu cho loạn 12 sứ quân.

Loạn 12 sứ quân là một cuộc hỗn chiến mù quáng của 12 phe chính trị khiến đất nước loạn lạc, nhân dân điêu đứng khổ sở.

Dân chúng lầm than .

Đinh Bộ Lĩnh thấy vậy " Ta muốn dấy cờ nghĩa, dẹp loạn sứ quân.

Từ đó Đinh Bộ Lĩnh đánh đâu thắng đó, chấm dứt hai mươi năm loạn sứ quân binh định giang sơn, trở thành cứu tinh của nhân dân, được dân chúng suy tôn là Vạn Thắng Vương.

lập ra Đại Cồ Việt đóng đô tại Hoa Lư.

" Ta Đinh Bộ Lĩnh lấy tôn hiệu là Đại Thắng Minh Hoàng Đế, đặt quốc hiệu là Đại Cồ Việt, lấy niên hiệu là Thái Bình.

Chúa Thượng nhìn trời trong may trắng , mở lời " bình yên qua, thời gian bình yên này kéo dài được bao" thị vệ thân cận nhìn người hỏi " có người ở đây sẽ có chuyện sảy ra, ai giám làm càn" chúa thượng nhìn hắn mĩn cười "chuyện tương lai không ai biết sẽ sảy ra chuyện gì đâu, đừng nghĩ ai cũng làm được, nhiếu như sau này ta mất thì sao, rồi sẽ có một người khác lên thay thôi, không phải ai cũng đứng ở vị trí này mãi được, chuyền lệnh xuống sáng mai ta muốn đến vùng Nga My "

Trở về chính điện chúa thượng bần thần suy nghĩ làm sao để thịnh trị kéo dài, để nhân dân được ấm nó.

đột nhiên có tiếng khoẽ nói" chúa thượng người suy nghĩ gì vậy, trà đã nguội rồi, để thiếp đổi ly khác" chúa thượng nhìn Đan Gia hoàng hậu thắc mắc hỏi" nàng đến đây lúc nào vậy " Đan Gia hoàng hậu nhìn chúa thượng mĩn cười khoẽ nói" thiếp đến đây lúc người đang suy nghĩ, thấy vậy thiếp không làm phiền người, nên người không biết, chúa thượng trời đã khuya người nên nghĩ ngơi sớm, không thôi lại tổn hại sức khỏe " chúa thượng vừa uốn trà vừa nói" nàng cũng nghĩ ngơi sớm đi, ta ngồi đây lát nữa vào sau ".
 
Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
Gặp gỡ


Chúa thượng đến vùng Nga My , nghe tiếng hát trong trẻo của một cô gái, chúa thượng xuống ngựa cho chuyền cô gái, nhưng không thấy.

Chúa thượng chợt nhớ ra người bạn của bố mình xưa kia tướng quân Dương Thế Hiển ( Dương Tam Kha) bèn nghé vào thăm "nhi nữ con mau bưng nước mời khách" nàng có tiếng nói giống hệt giọng hát chúa thượng nghe , Dương Thế Hiển nhìn chúa thượng nói " lão thần có chuyện cần làm, chúa thượng nói chuyện với nhi nữ lão thần có gì cứ dặn dò nó" Dương Thế Hiển vừa đi chúa thượng nhìn Vân Nga hỏi "nàng là người hát trên sông lúc nảy sau" Vân Nga nhìn chúa thượng bất ngờ khoẽ nói " Vâng chẳng hay chúa thượng đi ngang và nghe tiếng hát của dân nữ chăng " Chúa thượng nhìn nàng cười " đúng vậy ta có đi ngang, xuống ngựa gọi nhưng không thấy nàng, bèn đến thăm nhà bạn bố ta năm xưa, không ngờ nàng lại ở đây, có lẽ chúng ta có duyên "

Chúa thượng và Vân Nga nói chuyện vui vẻ thì Dương Thế Hiển về " chúa thượng người ở đây lâu không, để lão thần chuẩn bị " chúa thượng nhìn lão nói " có lẽ ở đây một khoảng thời gian, vì ta còn chút việc, nhưng ở đây có làm phiền lão không" Dương Thế Hiển vừa cười vừa nói " chúa thượng đến thăm lại còn ở lại đây là vinh dự của lão thần, làm phiền gì chứ, nhi nữ con vào dọn phòng cho chúa thượng nghĩ ngơi"

Sáng ra chúa thượng nhìn thấy Vân Nga vui đùa cùng đám con nít trong làng , chúa thượng nhìn nàng say đắm, bỗng mĩn cười, chúa thượng nghĩ trong lòng có lẽ đã động lòng với Vân Nga rồi, Vân Nga chợt nhìn thấy chúa thượng bèn vào chào hỏi " chúa thượng người thức dạy lúc nào vậy, dân nữ sẽ vào dọn cơm canh cho người" Chúa thượng khẽ nói "không cần đâu ta và cận về có chuyện cần làm, có gì sẽ ghé quán ăn, không cần lo, ta đi đây" Vân Nga bước vào trong chuẩn bị nước, đưa cho chúa thượng "người đi đường cẩn thận đấy, đây là nước dân nữ chuẩn bị người đi đường mà uống, dân nữ sẽ chuẩn cơm tối đợi người về" chúa thượng lên ngựa dần đi xa, Vân Nga bỗng nghe tiếng nói từ ngoài sau "nhi nữ làm gì đứng đây vậy sao không vào nhà, mà chúa thượng đâu rồi" Vân Nga nhìn Dương Thế Hiển "thân phụ chúa thượng đi có chút việc, tối muộn mới về con tiễn ngài ấy đi rồi, thân phụ người mau vào trong đi để con dọn cơm cho người"

Dương Thế Hiển vừa ăn cơm vừa nói chuyện với Vân Nga, nói chuyện rất vui vẻ, nhìn giảng dị nhưng hạnh phúc "nhi nữ con cũng tới tuổi lấy chồng rồi ta phải gả con cho ai trong làng đây" Vân Nga ngượng ngùng nhìn thân phụ khẽ nói "thân phụ người đừng nói nữa, con muốn ở cạnh người không muốn lấy chồng đâu" Dương Thế Hiển và Vân Nga vui vẻ nói chuyện ăn cơm.

Tối muộn Vân Nga nhìn ngắm ánh trăng liền cất tiếng nói "trăng hôm nay tròn, đẹp quá và những vì sao trên trời làm sao xuyến" Dương Thế Hiển đi ra lặng lẽ nói "sao hôm con lại ngắm trăng còn khen đẹp nữa, trời ngoài này lạnh lắm con mau vào ngủ đi" Vân Nga quay lại khoẽ trả lời "thân phụ vào ngủ trước đi , con còn chờ cửa chúa thượng" Thế Hiển lắc đầu đi vào trong, Vân Nga chợt nghe tiếng ngựa từ xa, nhìn ra ngoài cửa là chúa thượng trởi về.

Chúa thượng bất ngờ nhìn Vân Nga hỏi " nàng vẫn chưa ngủ sao" Vân Nga mĩn cười "chúa thượng dân nữ đã nói đợi người trở về, dọn cơm đợi chúa thượng, người vào trong ngồi đi dân nữ dọn cơm cho chúa thượng" chúa thượng ngồi xuống bàn, vừa ăn xong Vân Nga ra dọn dẹp, rồi mời chúa thượng vào nghĩ ngơi chúa thượng cất lời hỏi "nàng có thể nói chuyện với ta một chút không" Vân Nga nhìn chúa thượng gật đầu "Vâng"

Nàng nhìn thấy trăng đêm nay tròn và đẹp không chúa thượng nhìn nàng, ánh mắt long lanh mịn cười đáp "Kỳ hứa nhất nhân dĩ thiên ái, nguyện tận dư sinh chi khoản khoái (tất cả tình yêu của đời này ta dành trọn cho một người, nguyện ý dùng tất cả sự cố gắng trong đời này để yêu nàng) Vân Nga nhìn chúa thượng khoẽ cất lời "dân nữ biết ơn chúa thượng đã dành tình cảm đặc biệt đối với dân nữ, dân nữ không dám trèo cao để người khác dị nghị" chúa thượng cất lời "nàng đừng lo có ta ở đây ai dám nói gì, niếu nàng đồng ý, ngày mai ta sẽ thưa với thân phụ nàng, đưa nàng về kinh đô" Vân Nga nhìn chúa thượng suy nghĩ khoẽ nói "niếu vậy dân nữ xin đáp lại tình cảm chúa thượng dành cho dân nữ"

Sáng hôm sau chúa thượng nói chuyện với Thế Hiển chuyện tối qua "ta muốn đưa Vân Nga về kinh đô" Thế Hiển bất ngờ nhìn chúa thượng ngạc nhiên cất lời "đó là vinh dự của lão thần, nhưng con gái lão thần tuổi còn non trẻ, sẽ gây ra chuyện lớn" chúa thượng mĩn cười "nàng ấy là người thông minh, hiểu chuyện sẽ gây ra hoạ gì được chứ" Thế Hiển thở dài " nhiếu đã vậy đây là vinh hạnh của lão thần"

Đòn người chuẩn bị xe ngựa trở về kinh đô Thế Hiển và Vân Nga rơi nước mắt tạm biệt nhau Thế Hiển dặn dò "nhi nữ không có ta bên cạnh, có chuyện gì cũng phải cố gắng vượt qua" Vân Nga nghẹn ngào khoẽ nói " thân phụ không có con bên cạnh người phải tự lo cho mình đó" Vân Nga bước lên xe ngựa dần đi xa, lúc đến kinh đô Và Vân Nga chỉ mới mười sáu tuổi, là một trong năm vị Hoàng Hậu của Đinh Tiên Hoàng ( Đại Thắng Minh Hoàng Đế ).
 
Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
khởi đầu


Xe ngựa dần dần đến kinh đô, tiếng người tấp nập vui đùa nhộn đến lạ thường, đột nhiên xe ngựa dừng lại cận về vệ lặng lẽ nói "bẩm chúa thượng đã đến kinh đô" xuống xe ngựa đặp vào mắt Vân Nga là tòa thành tráng lệ, chúa thượng nhìn Vân Nga đáp "sau này đây sẽ là nhà của nàng, bây đâu đứa nàng ấy vào trong" không

Vừa vào trong nàng nhìn thấy cách bày xiếp tỉ mỉ và tinh tế, nàng nhìn ra ngoài cửa thấy toàn bộ kinh đô khoẽ cất lời "đẹp quá" từ đâu có một tiếng nói vọng đến " kinh đô đẹp và tráng lệ như vậy, sau này ở đây rồi lệnh muội sẽ nhìn thấy những thứ đẹp hơn như vậy nữa" Vân Nga ngạt nhiên "người là ai sao lại đến đây, đây là khê phòng của ta" Đan Gia hoàng hậu nhìn Vân Nga đáp lời "ta là Đan Gia hoàng hậu" Vân Nga tò mò hỏi "vậy người là hoàng hậu sao, dân nữ thất lễ" Đan Gia hoàng hậu nhẽ giọng khoẽ nói "lệnh muội đã đến đây rồi chúng ta tỉ muội, muội gọi ta là lệnh tỉ, ta gọi muội là lệnh muội, đừng xưng hô dân nữ này dân nữ nọ nữa, ta đến đây chào hỏi muội thôi, muội nghĩ ngơi đi"

Chúa Thượng ượng chiếu chỉ lập Vân Nga làm hoàng hậu (là một tronglà năm vị Hoàng hậu của Đại Thắng Minh Hoàng Đế) được chúa thượng rất yêu chiều do nhan sắc và hiểu biết, Vân Nga đang đi dạo thì gặp Đan Gia hoàng hậu bèn đến chào hỏi "lệnh tỉ, tỉ cũng đến đây gắm hoa sao" Đan Gia hoàng hậu mĩn cười "đúng vậy, hoa này do ta trồng lệnh muội, muội nhìn xem những bông hoa này đẹp không" Đan Gia hoàng hậu Vân Nga nói chuyện rất vui vẻ đột nhiên có tiếng bước chân từ đâu tới "nương nương" Đan Gia hoàng hậu quay lại mĩn cười diệu dàng "tướng quân thiết triều xong rồi à, mời tướng quân uốn trà cùng với ta" Vân Nga thắc mắc?

" lệnh tỉ đây là" Đan Gia hoàng hậu nhẹ nhàng cất lời "đây là Thập Đạo tướng quân (Lê Hoàn), Lê Hoàn nhìn Vân Nga "đây chắt là hoàng hậu mới phong của chúa thượng, hai vị nương nương thần đi ngang tình cờ thấy hai nương nương đến chào hỏi, thần có việc phải đi cáo từ trước"

Năm 974 hoàng hậu Dương Vân Nga sinh long tử, đặt tên Đinh Toàn, Chúa thượng rất vui "nàng nhìn đi nó rất giống ta" Vân Nga cất lời "chúa thượng không phải người nói có phải đi sao, người còn chưa đi thì sẽ muộn đó"chúa thượng gật đầu "vậy ta đi đây nàng nghĩ ngơi sớm đi" Đan Gia hoàng hậu từ ngoài cửa bước vào "lệnh muội, ta đến thăm muội và nhi tử đây nhìn đứa bé này giống chúa thượng quá, lệnh muội, muội sinh khéo thật đấy" Vân Nga cất lời hỏi "lệnh tỉ, tỉ vừa đâu đến vậy" Đan Gia hoàng hậu khẽ nói "ta vừa nói chuyện với Thập Đạo tướng quân, đúng rồi, ta có mang đến một vài thứ tặng muội, bây giờ ta có việc ta đi trước đây" .

Trong kinh đô lúc này, nàng đang đi dạo ngắm hoa, nhìn trời "thập đạo tướng quân, đã lâu không gặp" Lê Hoàn nhìn nàng " nương nương, trùng hợp quá, thần đến Đây gặp chúa thượng, không ngờ lại gặp nương nương, thần có việc phải đi trước đây" nàng thất vọng nhìn Lê Hoàn đi xa "là đang tránh mặt ta sao" tì nữ đến báo "nương nương, chúa thượng có lệnh ngày mai mở tiệc căn dặn nương nương chuẩn bị"
 
Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
Kế hoạch


Trong kinh đô Hoa Lư lúc này người người tấp nập đến dự tiệc do chúa thượng mở, tấp nập nhuộm nhiệp đến lạ thường .

- Hôm nay ta mở tiệc chúc mừng mười hai năm thống nhất giang sơn, tạo nền độc lập, người dân ấm no không phải chịu đói khát.

Các quan đều nân ly chúc mừng chúa đã khiến đất nước ấm no như hôm nay.

Ở một nơi nào khác hoàng hậu Vân Nga vừa ngắm trăng chờ đợi ai đó trong vô vọng, hoàng hậu nghe tiếng bước chân đi đến liền quay lại mĩn cười.

- Thập Đạo tướng quân trùng hợp quá, ngài có thể nói chuyện với ta chút được không.

"nương nương" có chuyện gì người cứ nói, thần còn phải vào trong, đi lâu quá, chúa thượng mà biết ta ở đây nói chuyện với người sẽ không hay đau.

- Thập Đạo tướng quân chúng ta quen biết đã lâu, trong lòng ta đối với ngài tình cảm vẫn như xưa.

"nương nương" người nói gì vậy, chuyện này mà chúa thượng biết được không hay đau, người bây giờ là hoàng hậu của chúa thượng ta là quân thần, chúng ta không thể.

- Chẳng lẽ ngài không còn tình cảm với ta sao, như vậy không công bằng với ta.

"công bằng! nương nương nhiếu người nói ta còn tình cảm với người không, vậy nếu ta nói ta còn tình cảm với người thì sao, chúng ta có thể như trước sao, từ lúc gặp người và Đan Gia hoàng hậu, người tỏ vẻ không biết ta, thì ta đã từ bỏ rồi.

- Không phải, ta lúc đó sợ khay phiền phức cho ngài, không muốn họ biết mối quan hệ của chúng ta, ta đối với chúa thượng là ân tình, đối với ngài là chân tình, thân phụ ta nói có ơn phải trả, ta lấy chúa thượng là để trả ơn, tình cảm ta dành cho ngài chưa bao giờ thay đổi.

"người nói vậy thì ra ta đã hiểu lầm người, nhưng ta và người đã không thể nữa, có lẽ chúng ta có duyên không phận, dù có muốn cũng không thể ở bên cạnh nhau nữa, ta cũng không muốn buôn tay người, nhưng chúng ta bây giờ có thể làm gì chứ.

Trong lúc đó nơi khác có những người đang bàn tín giết chúa thượng, làm sao mà kẻ không hay người không biết.

- Đổ Thích, ngươi bày tín sao rồi chúng ta sẽ dùng cách gì.

" Ta đã có cách và làm xong luôn rồi đợi ngươi nghĩ cách thì không biết khi nào mới xong việc, ông ta nói đúng ngươi đúng là kẻ vô dụng, không làm được việc gì.

- Ngươi nói ta là kẻ vô dụng, vậy để ta xem kế hoạch của ngươi có thành công hay không.

Hai người đang chê trách lẫn nhau từ đâu có một ông lão đi.

- Hai ngươi không kẻ nào làm tốt việc được giao, đừng ở đó chê trách lẫn nhau nữa, các ngươi đều như nhau thôi.

"lão đến đây làm gì, để chê cười bọn ta sao, mà có chê cười cũng là chê cười hắn, ta đã làm xong nhiệm vụ, hắn còn chưa đụng tay.

- là ngươi không cho ta nghĩ cách mà đã tự làm, giờ lại nói ta.

Ông lão lắc đầu nghĩ!

Sao họ có thể hợp tác chung nữa.

- Các ngươi đừng cải nhau nữa, ai nghĩ kế hoạch hay thực hiện không quan trọng, quan trọng là kế hoạch có thành công không.

Buổi tiệc lúc này vẫn vui vẻ, tiếng nhuộm nhiệp vẫn vang vãn đột nhiên.

- Chúa Thượng!

Nam Việt Vương!

- Chúa Thượng!

Chúa Thượng!

- Nam Việt Vương!

Nam Việt Vương!

- Chuyền thái y!

Chuyền thái y!

Lúc này Thập Đạo tướng quân và Vân Nga hoàng hậu nghe tiếng cũng chạy đến.

Hoàng hậu Vân Nga và các đại thần đứng ở ngoài lo lắng sốt ruột,nghe tiếng Thái y bước ra hoàng hậu Vân Nga liền tiến đến

- Thái y!

Chúa Thượng sao rồi cả Việt Vương nữa.

" Hoàng hậu lão thần vô dụng, không cứu được Chúa Thượng và Nam Việt Vương, Chúa Thượng và Nam Việt Vương không cứu được.

- Cái gì!

Vậy lý do tại sao Chúa Thượng và Nam Việt Vương đều chết.

"trong rượu có độc"

- Có độc, người đâu đều tra ai đã hạ độc, tìm ra kẻ đó cho ta.

Từ đâu cận vệ bắt được Đỗ Thích.

"bẩm hoàng hậu đã bắt được người hạ độc"

- Tại sao ngươi lại hạ độc, ngươi và Chúa Thượng không thù không quán cả Việt Vương cũng vậy tại sao lại hạ độc.

Vân Nga hoàng hậu đang tra hỏi Đỗ Thích, thì hắn cầm dao lên tự sát, hoàng hậu Vân Nga hoảng sợ liền sai người đưa hắn đi .
 
Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
Đều tra


Năm 979, Đại Thắng Minh Hoàng Đế mất, triều thần tôn Vệ Vương Đình Toàn lên ngôi hoàng đế lúc đó mới sáu tuổi, tôn hoàng hậu Dương Vân Nga lên làm thái hậu.

Thập Đạo tướng quân Lê Hoàn (Lê Đại Hành) được Dương Thái Hậu chọn là người nhiếp chính, sau tự xưng là phó vương.

- Mẫu hậu!

Người đừng buồn nữa, phụ hoàng không còn nữa nhưng còn nhi thần, con sẽ thay phụ hoàng, bảo vệ giang sơn thay người.

"mẫu hậu biết con là đứa con hiểu chuyện, con còn nhỏ như vậy làm sao mà gánh vác giang sơn, ngoài kia còn biết bao nhiêu người dòm ngó ngôi vị, biết ai thật lòng trung thành với chúng ta".

Cận vệ đi vào bẩm báo!

"bẩm chúa thượng, thái hậu phó vương cầu kiến"

- Chúa Thượng!

Thái hậu!

" Chúa Thượng!

Con về nghĩ ngơi đi, ta có chuyện nói với phó vương, người đâu đưa chúa thượng về tâm điện"

- Thái hậu!

Ta có chuyện muốn bẩm báo với người.

"phó vương, ngài có chuyện gì cứ nói".

- Nay chúa thượng tuổi còn non trẻ, không quản lý được triều cương, ta muốn thay chúa thượng ngồi lên vị trí đó.

"to gan phó vương ngài biết mình đang nói gì không, chuyện này mà chuyền ra ngoài nhẹ là trục xuất khỏi kinh đô, còn nặng là tội chết, ngài cũng to gan quá rồi".

- Thái hậu!

Người đừng quên chúng ta là người ngồi chung một chiếc thuyền, tiên đế mất rồi chỉ khi ta lên ngôi chúng ta mới có thể nói lại tình xưa, đi đến bước này rồi người muốn trở mặt với ta.

"không phải, chỉ là chúa thượng do ta thân sinh, không nỡ hại nó, người ta thường nói hổ dữ còn không ăn thịt con mình, sao ta nỡ chứ".

- Thái hậu!

Vậy người yên tâm sau khi ta lên ngôi sẽ không hại chúa thượng, mà sẽ phong vương sống yên bình tự do tự tại, dã lại chẳng lẽ người không muốn chúng ta đường đường chính chính ở bên cạnh nhau sao.

"được rồi nhiếu ngài đã nói vậy thì sau khi lên hãy dữ lời, nhưng đầu tiên chúng ta phải nghĩ cách để triều thần không nói ra nói vào"

- Thái hậu!

Chuyện này người yên tâm sau khi lên ngôi, ai dám nói ra nói vào ta sẽ giết người đó.

Từ khi tiên đế mất, còn có những triều thần thật sự buồn, đối với họ trước khi tiên đế lên ngôi thì là huynh đệ kết nghĩa, dào sinh ra tử những ngày tháng hạnh phúc đó đã không còn, giờ đây kẻ sống người chết.

- Đinh Điền ngài nói chúng ta dào sinh ra tử với tiên đế, chải qua biết bao nhiêu thăng trầm cùng với người, nhưng người không còn nữa chỉ còn chúng ta.

"Nguyễn Bặc ngài nói đúng, làm ta lại nhớ những ngày tháng đó, càn nhớ thì càn buồn, năm đó cùng tiên đế dẹp loạn 12 sứ quân thống nhất giang sơn.

Vậy mà chỉ còn lại hại chúng ta và những kí ức không thể quên".

- Nhưng mà ta vẫn thắc mắc chúng ta dào sinh ra tử với tiên là người mà tiên đế tin tưởng, tại sao thái hậu không chọn chúng ta nhiếp chính mà lại chọn tên Lê Hoàn đó chắt chắn chuyện này có ẩn khúc.

"ngài nói ta mới để ý, Nguyễn Bặc hôm trước đi ngang chính điện muốn gặp chúa thượng thì cận nói chúa thượng về tẩm điện rồi, ta lại hỏi vậy ai ở trong đó, thì cận vệ nói là Thái hậu và phó vương nói chuyện, nhiếu như là chuyện bình thường thì sao phải đuổi hết người ra ngoài cả chúa thượng cũng không ở đó, ta nghi ngờ thái hậu và tên Lê Hoàn có giang tình".

- Nếu như ngài nói thì nghĩ cái chết của tiên đế, Đổ Thích là người thực hiện nhưng kể đứng sau lại là một kẻ khác.

"ý ngài là tên Lê Hoàn là kẻ đứng sau cái chết của tiên đế".

- Đúng vậy!

Đỗ Thích tự sát không khai ra kẻ đứng sau, tiên đế vừa mất hắn lại chọn là người nhiếp chính, chúng ta là người thân cận lại không nhiếp chính, quá chùng hợp hắn là kẻ đứng sau còn Thái hậu là người tiếp tai, cả hắn và thái hậu đều liên quan đến cái chết của tiên đế.

"chuyện này cũng liên quan đến thái hậu, chúng ta đều tra rõ và tìm chứng cứ vạch trần họ, giữ gìn giang sơn cho tiên đế, không để họ đạt được mục đích".
 
Back
Top Bottom