Khác Hoàng hậu bỏ trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
155028362-256-k951691.jpg

Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
Tác giả: YumikoOtashi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tần Thủy Hoàng- vị bạo quân nổi tiếng trong lịch sử.

Rốt cuộc, hắn trở nên tàn bạo vì ai.

Vì ai mà hắn làn vậy.

Tất cả đều vì người con gái hắn yêu, mối tình đầu đơn phương và là hồng nhan tri kỉ.

Rốt cuộc vị mỹ nhân này là ai mà có thể khiến vị hoàng đế yêu như vậy.

Tên nàng ta là Công Diệp Ẩn, một cô nhi từ nhỏ được một cao nhân nuôi dạy trên núi nước Sở ( Hàng Châu vốn thuộc nước Sở ở thời gian đó).

Năm 19 tuổi, nàng xuất sư làm nhiệm vụ đầu tiên và gặp được hắn.

Tuy hai người có ấn tượng không tốt về nhau, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi, họ đã nhận ra sự giống nhau trong tâm hồn của họ và dần trở thành tri kỉ.

Vị hồng nhan tri kỉ đã sưởi ấm trái tim băng giá của hắn.



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Related threads
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Nước mắt của Hoàng Quý Phi
  • Hoàng Đế Kim và Mai Mối La
  • Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 1: Đến thành Hàm Dương.


    Sau khi biết kiếp trước của Tiểu Ẩn là Y Sa, cô vẫn không ngờ đều liên quan đến kiếp trước của Tát Na Đặc Tư và sư phụ Tư Âm.

    Quả thực chân tướng này này khiến cô gái này đau lòng.

    Hiện tại Diệp Ẩn vẫn ở quán trà Tiền thế kim sinh với Phi Điểu và Tư Âm.

    Chân tướng khốc tàn khiến Ẩn muốn đi tĩnh dưỡng ở đâu đó một thời gian.

    Đột nhiên có tiếng gõ cửa.

    "Mời vào"Ẩn nói.

    Một cô gái tóc tím xoăn nhẹ, khuôn mắt xanh xao, có lẽ mắc bệnh thiếu máu.Cô gái bước vào, hỏi

    "Đây có phải nơi để ủy thác đúng không?"

    Diệp Ẩn chỉ gật đầu rồi lấy tách trà bạc hà cho cô gái.

    "Hãy nói chuyện của cô cho ta nghe."

    " Tôi tên là Mộng Nguyệt Liên.

    Từ nhỏ tôi rất sợ đồ nhọn hay vũ khí.

    Mỗi lần nhìn thấy chúng tôi cảm thấy ngực rất khó chịu, như bị đâm vào.

    Khi tôi lên 14 tuổi tôi luôn nằm mơ thấy máu tươi chảy đầy người."

    Tư Âm đọc thần chú và xuất hiện một dòng chữ tiếng Hán, là thời Tần."

    Kiếp trước, cô là con quý tộc nghèo nhưng nợ thuế chồng chất nên cả gia đình bị giết hại".

    Sau khi sư phụ lấy một giọt nước mắt, Ẩn nhẹ nhàng hỏi

    " Lại là thời Tần sao?

    Sư phụ không nói gì bảo " Tiểu Ẩn, lần này con đi.

    Phi Điểu, con đi theo bảo vệ Tiểu Ẩn."

    "Sư phụ không cần đâu, con biết phép thuật nên sư phụ không cần lo."

    Ẩn nói,sư phụ có lẽ lo mình lại mắc vào mớ tình cảm của thời gian ở bên đó sao.

    Dù sao mình cũng quen biết nên sẽ ổn thôi.

    "Vậy ngày mai bắt đầu xuất phát."

    Tư Âm nói.

    Buổi tối, Phi Điểu hỏi cô " Tiểu Ẩn, em có quen cô gái tên là Mĩ Lan khi còn làm nha hoàn ở Thái Bố Phủ không?

    Cô gái đó là một nha hoàn của tên Lý Việt."

    "Tiền kiếp của cô gái đó là nha hoàn của tên Lý Việt, không ngờ."

    Ẩn ngạc nhiên, nhưng nếu là phủ của Lý Việt thì Ẩn là người biết rõ nhất, có lẽ lần này, cô sẽ sớm trở về.

    "Nhưng mình cũng mong gặp lại Tiểu Chính trước lúc trở về dù sao chúng ta cũng là hồng nhan tri kỉ mà ta cũng đi trả hắn bộ y phục hoạn quan đó."

    Hôm sau, Ẩn ta mặc bộ trang phục vàng ngà thời Tần, may là cô vẫn giữ.

    Cô lập tức đi xuyên không về thời Tần.

    Cô nhắm mắt lại và cảm nhận thấy luồng không khí quen thuộc.

    "Thành Hàm Dương, ta đến đây."

    Ẩn mở đôi mắt ra và nhận ra đây chính là nơi hai người đã gặp nhau trong lần đầu cô xuyên không tới nhà Tần .

    "Sư phụ đúng là quá đáng lại ném ta vào cái chỗ này chứ.

    Đi từ đây đến thành Hàm Dương mất 2 thời thần, là 4 tiếng đồng hồ đi bằng xe ngựa.

    Ước gì có Tiểu Chính ở đây, hắn sẽ giúp ta đến thành Hàm Dương." (Vừa mới nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo đến.) Đột nhiên, tiếng vó ngựa kêu vang, càng ngày càng gần tới.

    Một âm thanh quen thuộc đến mức kì lạ.

    "Diệp Ẩn!"

    Một giọng nói trầm ấm vang lên từ xa.

    "Khụ khụ, Tiểu Chính...à không Đại Vương.

    Cảm ơn vì đã kìm dây ngựa.

    Khụ khụ..."

    Ẩn nói sau khi bị hất một đống bụi vào mặt.

    "Sao ngươi ở đây?

    Ta tưởng ngươi về quê, định từ mặt ta nữa.

    Nào ngờ vẫn giữ lời hứa!"

    Doanh Chính cười.

    Giống như hai người bạn lâu ngày không gặp, trong lòng cô có một chút mỉm cười.

    Cũng giống như ngày đó, lần đầu tiên họ gặp nhau, cùng một nơi, cùng một thời điểm, chúng ta đã gặp nhau như vậy đó.

    "Tiểu Chính, lâu lắm không gặp ngươi.

    Ta đây là muốn dạo chơi thành Hàm Dương một chuyến."

    "Ẩn, đầu ngươi vừa mới thêm đá hay sao mà muốn đến thành Hàm Dương chơi."

    Doanh Chính lúc nào cũng độc mồm độc miệng đến phát ghét nhưng cô vẫn không thể ghét nổi anh.

    "Vâng, đầu ta chính là chứa thêm đá.

    Còn hơn ai là đại vương mà lúc nào cũng trốn ra ngoài thành kia kìa."

    Ngước nhìn Doanh Chính, mặt hắn đen lại.

    "Ta lại nói quá lời, chắc hắn giận thật rồi."

    Suy nghĩ một hồi, cô giật lấy tay áo hắn " Tiểu Chính, vừa nãy ta quá lời, có gì..."

    "Ẩn, đầu ngươi do chứa nhiều đá quá nên không phát triển nổi." hắn chen vào rồi túm lấy cổ áo của Tiểu Ẩn lên ngựa và thúc ngựa phi.

    Do quá bất ngờ, Ẩn la lên: "Ngươi định đưa ta đi đâu vậy thả ta ra."

    Hắn nhìn cô với ánh mắt kì lạ hỏi: "Ngươi định quay về đệ phủ của Thái Bố dại nhân à?"

    "Quay lại đó, mặc dù ở đó mọi đối xử rất tốt với ta nhưng ta không quay lại đó đâu.

    Người ta cần ủy thác là Mĩ Lan ở phủ của Lý Việt, chẳng còn liên quan đến bọn họ nữa."

    Cô chỉ lắc đầu nói "Ta muốn đi thăm Minh Nhan một chút, ngươi đi qua phủ của Lý Tín và Lý Việt."

    Doanh Chính thở dài, phi ngựa đến phủ của Lý Tín và Lý Việt.

    Phủ của họ y như trước, Ẩn nhảy xuống ngựa nói"Đại vương, ngài đi về đi.

    Ở đây, không cần phiền ngài nữa."

    Tiểu Chính xuống ngựa nắm lấy tay cô "Ta đi theo ngươi để ngươi không bị cái đám lính làm phiền thôi."

    Đúng là có Doanh Chính, đám lính không dám làm gì cô.

    Thực sự cô cảm thấy may mắn khi được làm bạn với vị Tần Vương đại danh đỉnh đỉnh này.

    Diệp Ẩn nhẹ nhàng gõ cửa, cánh cửa bật mở.

    Một cô gái nha hoàn bước ra chào "Kính chào hai vị khách, hai vị muốn gặp ai?"

    Trong lúc ta còn ngập ngừng, hắn đã lên tiếng "Ta muốn gặp Lý tướng quân và Lý Việt đại nhân."

    Cô gái nha hoàn gật đầu.

    Lý Tín và Lý Việt vừa nhìn thấy chúng tôi, quỳ xuống "Đại vương."

    Hắn quay người đi nói "Ta có việc đi trước, tí nữa gặp ngươi sau."

    Bóng của Tiểu Chính dần dần khuất xa.

    Đằng sau lưng cô, hai anh em thở dài, cũng đúng bị bất ngờ bị đại vương đến "thăm" thì đúng là khiến người khác phát sợ.

    "Ẩn, lần sau cô có việc gì thì đừng nói với đại vương."

    Lý Việt nói giọng hốt hoảng.

    "Ta đâu có ý đưa đại vương đi theo, tại ngài muốn đưa ta vào thôi, làm sao ta biết được."

    Cô giải thích, cô đâu muốn làm mất thời gian của Tiểu Chính."

    Ẩn, cô gái từng là nha hoàn của Minh Nhan và biến mất 1 năm trước đó sao?

    Đột nhiên cô gái này quay lại còn theo đại vương, thực sự cô gái này có quan hệ gì với đại vương..."

    Lý Tín suy nghĩ."

    Lý tướng quân/ đại ca đang nghĩ gì vậy?"

    Diệp Ẩn và Lý Việt hỏi khiến Lý Tín giật mình.

    "Vào nhà thôi."

    Lý Tín nói

    "Cuối cùng nàng cũng quay lại.

    Suốt một năm qua, ta luôn chờ đợi và nhớ mong nàng.

    Ta chỉ mong nàng sẽ ủng hộ ước mơ này của ta...Diệp Ẩn."

    Doanh Chính đập bàn.

    Đám cung nữ ngoài nhìn cảnh tượng đó liền run rẩy sợ hãi.

    "Thái hậu vạn tuế."

    Hai cung nữ cúi rạp đầu xuống khi Triệu Cơ* bước vào

    -------------------------------------------------------------

    *Triệu Cơ 🙂 趙姬, : zhào ji), cũng gọi Lã Bất Vi cơ (呂不韋姬), Tử Sở phu nhân (子楚夫人) hay Đế Thái hậu (帝太后), là một nhân vật cuối thời , được biết đến là mẹ của Tần Thủy Hoàng , vị hoàng đế đầu tiên của .

    Triệu Cơ đóng vai trò quan trọng trong âm mưu đưa Tần Thủy Hoàng lên ngôi .

    Thân thế

    Triệu Cơ người , không rõ tên họ là gì, chỉ vì là con gái nước Triệu nên mới gọi Triệu Cơ.

    Bà vốn là thiếp của , người tuyệt đẹp, múa giỏi đàn hay, là một .

    Tuy nhiên, sách thiên về Lã Bất Vi có nói: "Triệu dục sát Tử Sở thê tử, Tử Sở phu nhân Triệu hào gia nữ dã, đắc nặc, dĩ cố mẫu tử cánh đắc hoạt".

    Phần Tần Thủy Hoàng cũng có ghi:"Tần vương chi hàm đan, chư thường dữ Vương sanh Triệu thì mẫu gia hữu cừu oán, giai khanh chi"

    Cho thấy rõ Triệu Cơ xuất thân con nhà gia thế ở nước Triệu, không phải kỹ nữ.

    Hành trạng

    Khi đó , làm con tin ở nước Triệu nghèo khó khốn cung.

    Một lần, Dị Nhân sang nhà Bất Vi, nhìn thấy nhan sắc của Triệu Cơ đem lòng say mê.

    Lã Bất Vi thấy vậy bèn dâng nàng cho Dị Nhân.

    Ít lâu sau Triệu Cơ phát hiện mang thai.

    Dị Nhân lập nàng làm , mười tháng sau sinh con trai đặt tên .

    Các sử gia vẫn luôn tranh cãi về việc Doanh Chính là con của Lã Bất Vi hay Dị Nhân, vì không loại trừ khả năng Triệu Cơ đã có thai với Lã Bất Vi từ trước.

    Lã Bất Vi ra tay cứu giúp con tin nước Tần, nghĩ cách đưa Công tử Dị Nhân về Tần quốc.

    Ông hối lộ vợ cả của là nhận Dị Nhân làm con nuôi, trở thành người thừa tử của An Quốc quân và từ đó mới đổi tên thành Tử Sở.

    Năm thứ 50, đời , Tần sai vây Hàm Đan rất gấp.

    Nước Triệu muốn giết Tử Sở.

    Tử Sở cùng Lã Bất Vi mưu đưa sáu trăm cho kẻ coi giữ nên trốn thoát về Tần.

    Triệu muốn giết Triệu Cơ và Doanh Chính, nhưng Triệu Cơ là con nhà tai mắt ở Triệu, lẩn trốn được vì thế mẹ con đều sống.

    Năm thứ năm 56, Tần Chiêu Tương vương mất, Thế tử An Quốc quân lên làm vua, lập Hoa Dương phu nhân làm , Tử Sở làm Thế tử.

    Sau thời gian khốn khó ở Triệu, Triệu Cơ cùng Chính về Tần quốc.

    Vua Tần lên ngôi được 3 ngày thì mất, Thế tử Tử Sở lên thay, tức là , lập Triệu Cơ làm Vương hậu.

    Trang Tương vương làm vua được ba năm thì mất, Thế tử Doanh Chính lên ngôi Tần vương, tức , Triệu Cơ trở thành Vương thái hậu.

    Khi Tần vương Doanh Chính còn nhỏ tuổi, Thái hậu nối lại tình xưa, thường xuyên lén lút tư thông với Lã Bất Vi.

    Về sau Tần vương đã lớn, Lã Bất Vi sợ lộ sẽ mang vạ, bèn ngầm tìm kẻ lớn là , dùng làm người nhà.

    Lã Bất Vi sai Lao Ái làm trò vui, lấy dương vật của mình tra vào bánh xe gỗ mà đi.

    Thái hậu Triệu Cơ nghe thấy muốn được Lao Ái cho riêng mình, Lã Bất Vi bèn cho Lao Ái giả làm rồi đem dâng cho Thái hậu.

    Từ đó Triệu Cơ cùng Lao Ái , sinh được hai con.

    Lao Ái đem hai đứa con đi giấu, định lập mưu đợi Tần Thủy Hoàng chết thì lập con hắn làm vua.

    Năm thứ 9 đời Tần vương Chính, có kẻ phát giác Lao Ái thực không phải là hoạn quan và thường thông dâm với Thái hậu.

    Tần vương Chính liền giao cho pháp đình xét, biết rõ sự tình. năm đó, Tần vương Chính giết cả ba họ nhà Lao Ái.

    Lại giết hai con do Thái hậu đẻ ra và đày Thái hậu Triệu Cơ sang giam lỏng. năm thứ 10, sau khi cách chức Lã Bất Vi, Tần vương mới sang Ung đón Thái hậu Triệu Cơ về Hàm Dương.

    Năm thứ 19 đời Tần vương Chính (), Thái hậu Triệu Cơ mất tại Hạ Dương cung tại Ung Thành, nay là huyện tỉnh .

    Lúc này Doanh Chính còn là Tần vương nên bà cũng chỉ là Vương thái hậu.

    Về sau xưng đế, Thủy Hoàng truy phong bà là Đế thái hậu (帝太后), chôn một chỗ với Trang Tương vương ở .

    --------------------------------------------------------

    "Mẫu thân."

    Doanh Chính quay lại nhìn mẹ mình.

    "Trông con hôm nay hình như bực tức chuyện gì đó."

    Triệu Cơ hỏi.

    "Không có gì đâu, mẫu thân.

    Chỉ là... một vị bằng hữu của con đến Hàm Dương, con mới vị ấy đến chơi hàm Dương Cung một hôm, nhưng bị từ chối nên con bực mình một chút thôi."

    "Cũng đúng, con trai mình vốn không thích người khác cự tuyệt hay từ chối vì nó cảm thấy bị sỉ nhục.

    Người dám từ chối con trai ta chứ, đúng là coi trời bằng vung mà."

    Triệu Cơ nghĩ.

    "Mẫu thân, khoảng 2 tháng nữa, mẫu thân giúp ta chuẩn bị vài phòng trong hậu cung."

    Doanh Chính nói rồi lặng lẽ bỏ

    Diệp Ẩn sau khi nhận làm nha hoàn cho Minh Nhan, cô đã gặp Mĩ Lan, nào ngờ là cô gái nha hoàn đã mở cửa cho mình.

    Hai người sớm kết bạn với nhau.

    Mong mọi chuyện sẽ ổn thôi.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 2:Cha mẹ của Mĩ Lan


    Hôm nay, Mĩ Lan đưa Ẩn đi dạo quanh thành Hàm Dương và tranh thủ qua nhà gặp bố mẹ luôn.

    Tuy Ẩn biết bố mẹ của Mĩ Lan từng là quan nhưng bị bãi bỏ chức từ lâu nên nợ nần chồng chất do người cha suốt ngày say rượu, bán cô làm nha hoàn cũng không đủ tiền.

    Cuối cùng Mĩ Lan bị kiếm đâm vào ngực chết.

    "Mẫu thân."

    "Lan nhi, con về rồi."

    Một người phụ nữ già nói.

    Người phụ nữ là mẹ của Mĩ Lan.

    Họ sống ở trong căn nhà chẳng khác gì ổ chuột.

    "Đây là ai hả, Lan nhi?" người mẹ chỉ Ẩn khi cô đang loanh quanh xem nhà.

    "Dạ, đây là Diệp Ẩn, nha hoàn mới của Lý phu nhân.

    Cô ấy định mua một số thứ nên con định đi theo tranh thủ thăm mẹ" Ẩn bước ra ngoài cửa và nhắm đôi mắt lại và tiếng vó ngựa từ xa lại vang lên (Yumiko: Là anh Doanh Chính trốn ra ngoài để gặp chị nữa à.

    Ẩn: Không phải, có rất nhiều ngựa, không có tiếng ngựa của Tiểu Chính.

    Yumiko:Lẽ nào là...

    Ẩn: Nhóc đoán chuẩn rồi đó, viết tiếp đi.) Đúng như lại chị Ẩn nói, cả một tốp lính thu tô thuế đến.

    "Phiền phức."

    Ẩn vừa quay đi định tránh ra, nào ngờ đám đó xông vào nhà Mĩ Lan.

    "Các người chưa chịu trả tiền thuế sao.

    Vậy chết đi."

    "Tiểu nữ chưa có tiền, xin hãy ghi nợ thêm tháng nữa."

    Mĩ Lan quỳ xuống , chấp tay cầu xin.

    Ẩn tựa lưng vào cửa cười.

    Đám lính đổi sự chú ý sang Diệp Ẩn.

    "Ngươi là ai, phá bĩnh công việc bọn ta là chết không hả!"

    Bọn họ giơ nhưng mũi kiếm sắc nhọn vào mặt cô.

    Cô chỉ thở dài một tiếng đáp lại "Các ngươi muốn giết ta sao!

    Ta chỉ sợ các người mới chạm một sợi tóc của ta là chết không toàn thây thôi."

    "Con nhỏ, ngươi nghĩ bọn ta sợ ngươi sao, một ả đàn bà kiêu ngạo."

    Một tên lính nói.

    Ẩn dường như muốn phát điên lên nhưng vẫn phải bình tĩnh " Tên khốn, đừng chọc vào ta.

    Nếu không phải vì là người của Tiểu Chính thì ta đã giết ngươi rồi..."

    Ẩn liếc nhìn Mĩ Lan, cô gái đó đang ôm mẹ mình run rẩy sợ hãi.

    "Tha cho ngươi.

    Đây tiền thuế."

    Ẩn ném ra một cái túi hai lạng vàng rồi quay lưng bỏ đi.

    Cuối cùng đám "súc vật" đó cũng bỏ đi.

    "Diệp Ẩn."

    Diệp Ẩn quay lại nhìn Mĩ Lan chạy hồng hộc đuổi theo đằng sau.

    "Diệp Ẩn, xin lỗi đã làm phiền cô.

    Số tiền đó tôi sẽ sớm trả lại."

    Mĩ Lan nói cầm lấy tay áo của Ẩn."

    Ẩn cười nhẹ, xoa đầu Mĩ Lan "Không sao đâu.

    Tôi tự nguyện giúp đỡ Tiểu Lan mà."

    Mĩ Lan nhìn ánh mắt hiền dịu đó, trong lòng dường như xoa dịu.

    Hai người đi quanh các cửa hàng và cuối cùng Tiểu Ẩn mua một cây sáo.

    Tiếng sáo vi vu, lúc trầm lúc bổng mê hoặc lòng người.

    Một mỹ nhân xinh đẹp như Tiểu Ẩn đáng ra cô đang có một cuộc sống hạnh phúc chứ không phải làm nha hoàn cho ai đó.

    Đột nhiên, lại một tiếng vó ngựa lần nữa, nhưng lần này rất quen thuộc.

    "Lẽ nào là hắn."

    Mĩ Lan núp đằng sau lưng Ẩn run rẩy.

    Rồi một con hắc mã dừng lại trước mặt Tiểu Ẩn, trên lưng nó là một chàng trai mặc hắc y, khí phách phi thường, người này chắc chắn không phải công tử quý tộc bình thường.

    "Tiểu Chính, ngươi lại trốn ra ngoài sao?"

    "Tiểu Ẩn,không ngờ lại gặp cô ở đây.

    Ta đưa cô ra ngoài thành."

    Doanh Chính nói giơ tay ra.

    "Ta còn có việc về phủ, tí nữa rồi đi."

    Mặt của Doanh Chính đen ngay tức khắc và túm lấy cổ áo của Tiểu Ẩn lên ngựa.

    "Tiểu Ẩn."

    "Lan nhi, cô báo là ta đi ra ngoại thành nhé."

    Tiểu Ẩn nói và đi xa dần.

    "Tiểu Chính, có cần lúc nào cũng thế không?"

    Ẩn hỏi.

    Cô nhìn Doanh Chính, ánh mắt của hắn buồn buồn.

    "Ngươi có chuyện không vui sao?"

    Cô hỏi.

    "Công việc của một đại vương mệt mỏi vô cùng.

    Lại còn không có ai để tin tưởng và chia sẻ."

    "Nhưng người có ta mà!"

    Tiểu Ẩn ngây thơ nói.

    "Có lẽ cô không hiểu đâu, ta chỉ muốn một cuộc sống bình yên,vô tư cùng người ta yêu thương..."

    "Người mà vị đại vương này yêu thương nhất có phải là A Phòng đúng không.

    Cô ấy sao rồi?"

    Đôi mắt của hắn lại ánh lên nét buồn, có lẽ cô ấy đã ra đi.

    "Doanh Chính, ta xin lỗi."

    Ẩn nói ôm dằng sau lưng.

    A Phòng chính là vết thương lòng lớn nhất cuộc đời của anh, vậy nếu có thể, cô mong... mình có thể dần khép lại vết thương này.

    "Tiểu Ẩn, nếu là người bình thường, ta sẽ có được cuộc sống bình yên và hạnh phúc thật sự...

    Diệp Ẩn, cô vẫn sẽ ở bên ta chứ?"

    Kính chào các vị độc giả.

    Mặc dù bắt đầu viết kiểu truyện cổ đại trung quốc này khiến mình phải ngồi lục cả lịch sử của Tần Thủy Hoàng, nhưng mong các bạn đọc và thưởng thức.

    Và mình xin hỏi ý kiến các bạn độc giả một chút về truyện Hoàng hậu bỏ trốn.

    Thứ nhất.

    Mình viết cuốn truyện có khoảng 2 phần.

    Phần 1 là Ẩn quay lại làm nhiệm vụ giúp kiếp trước của Nguyệt Liên thoát kiếp nạn nhưng bị thương và chạy đến Hàm Dương cũng được Doanh Chính cứu.

    Phần 2 là Phi Điểu đến gặp Tiểu Ẩn và giúp một tần phi tên là Diễm San thoát chết song vẫn quay lại thời hiện đại.

    Lúc đó Doanh Chính đột nhiên tỉnh dậy cố gắng níu kéo hoàng hậu lại nhưng không thành.

    Lúc Doanh Chính mất, Tiểu Ẩn theo con trai của Doanh Chính, Doanh Mạc đến gặp và sau đau thương quá mà chết.

    Thứ hai.

    Phần 1 và 2 giống trên nhưng thêm phần 3 là Diệp Vãn gặp Phù Tô và được Phù Tô đem làm phi, ngoài ra được hoàng đế kính mến do là con của hoàng hậu, nhưng song đó bỏ đi.

    Mong các bạn giúp đỡ.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 3: Mối tình ngang trái


    "Nếu ta chỉ là một người bình thường thì ta sẽ có được cuộc sống bình yên và hạnh phúc thật sự...

    Diệp Ẩn, cô vẫn ở bên ta chứ?"

    "Tất nhiên rồi, chúng ta sẽ mãi mãi là hồng nhan tri kỉ của nhau.

    Lòng thoải mái hơn chưa."

    Doanh Chính gật đầu và cười.

    Song đưa Tiểu Ẩn quay về phủ.

    Đêm tối dần buông xuống, mọi người đã chìm vào giấc ngủ say.

    Tiểu Ẩn không ngủ được, bước ra khỏi giường, chầm chậm mở cửa.

    Một ánh lửa sáng lập lòe trong bóng đêm.

    Cô dụi đôi mắt của mình nhìn rõ hơn.

    Một người mặc áo choàng kín mặt, tay cầm chiếc đèn dầu.

    " Thật đáng nghi!"

    Thế là chị Diệp Ẩn mặc áo choàng liền lén đi theo người kia. ( Yumiko: Chị sắp thành sát thủ rồi mà trên hết biết đó là không vậy?

    Ẩn: À...Ừm...Không biết.

    Yumiko:Á, (ngã ngửa)Chị không biết mà vẫn đi theo.

    Nhỡ bị phát hiện thì sao?

    Ẩn: Không sao, ta có bùa ẩn thân, viết tiếp đi nha.

    Yumiko: Thôi, mặc kệ chị.) Rồi đi một lúc, họ đã đến một cây cầu.

    Lại một người mặc áo choàng đi tới.

    Khi cả người kia bỏ chiếc mũ áo choàng, ôi trời ơi!

    Là Mĩ Lan.

    Còn người kia hình như là một vị kiếm khách nước Yên.

    "Mĩ Lan, chúng ta sẽ cùng nhau bỏ trốn khỏi Tần quốc đến nước Yên sinh sống."

    "Cao Lãng, em... em còn cha mẹ, em cần tiền nhưng em chẳng làm được...

    Làm sao em bỏ trốn được chứ."

    Mĩ Lan tựa vào Cao Lãng khóc.

    "Cao Lãng, có vẻ hắn sẽ giúp Mĩ Lan thoát chết.

    He he hay quá."

    Tiểu Ẩn cười sau đó bỏ đi nhưng không may vấp phải hòn đá và ngã.

    Mĩ Lan và Cao Lãng thấy tiếng động liền giật mình, chạy đến đó.

    "Ui cha, đau quá."

    "Tiểu Ẩn, sao cô lại ở đây?"

    Mĩ Lan hỏi và kéo Ẩn dậy.

    "Anh là kiếm khách nước Yên sao?

    Sao không giết luôn tôi đi, biết mấy chuyện chẳng phải gây bất lợi cho ngươi sao?"

    Tiểu Ẩn cười nhạt nói.

    Đúng là chị nhà ta chưa bao giờ sợ chết.

    "Ô, muốn chết sao?

    Vậy để ta cho ngươi toại nguyện."

    Cao Lãng giơ kiếm kề sát vào cổ họng của Diệp Ẩn.

    Trong đầu Diệp Ẩn chỉ xuất hiện vài từ "Ta chết thì ngươi cũng chết." ( Yumiko: Sao chị chắc chắn thế!

    Ẩn: Chắc chắn Tiểu Chính sẽ trả thù cho ta.

    Yumiko: Sao chị chắc chắn thế!

    Nhỡ tên đấy không biết ngươi chết không toàn thây thì sao.

    Ẩn: Chẳng phải ngươi muốn ta sống sao?

    Nếu ta chết thì truyện sẽ kết thúc sao, à chà ngươi còn muốn ta làm tần phi rồi vương hậu của Tần Thủy Hoàng này, ái chà...

    Yumiko: Đành phải làm vậy. nhập hồn vào thân thể Mĩ Lan.) "Cao Lãng dừng tay.

    Anh không được giết Diệp Ẩn.

    Cô ấy đã giúp gia đình em thoát chết một lần.

    Lần này anh tha cho cô ấy" Mĩ Lần can ngăn.

    Cao Lãng nể tình Mĩ Lần thu kiếm lại.

    Ánh mắt toát những lời cấm địa "Ngươi dám hé ra nửa lời ta sẽ giết ngươi, cho ngươi chết không toàn thây."

    "Ta không nói cho ai đâu.

    Ta kín miệng lắm nhưng sau này ngươi phải giúp ta đó không thì đừng hòng ra khỏi đất nước này.

    Ngày mai gặp ở ngoài thành" Diệp Ẩn nói vẫy tay tạm biệt.

    Sáng hôm sau, Cao Lãng gặp Diệp Ẩn đúng nơi cô đã hẹn trước.

    "Chào cháu Diệp Ẩn."

    Một bà cụ nói.

    Cô chỉ vẫy tay cười.

    "Xin lỗi, tôi đến trễ."

    Diệp Ẩn cúi đầu xin lỗi.

    Cao Lãng nhìn cô gái này.

    Cô ta rất kì lạ nha.

    Nghe nói đến đây chưa bao lâu mà quen biết nhanh như thế!

    Tính cách lúc mạnh mẽ, lúc hiền từ.

    Con người này thâm sâu, khó hiểu.

    "Cô tự đi bộ ư, tất nhiên là chậm rồi.

    Cô cần tôi giúp cái gì?"

    Cao Lãng hỏi.

    "Sắp tới hạn thu thuế rồi, gia đình Mĩ Lan sẽ bị giết, trong đó có thể có cô ấy.

    Nếu tôi cứu cô ấy ra thì xin anh hãy bảo vệ cô ấy.

    Lúc đó, tôi sẽ phải vĩnh biệt mọi người lần nữa."

    Cô nói nhìn bầu trời xanh.

    "Cô đã từng đến đây sao?"

    Cao Lãng hỏi.

    "Tất nhiên rồi, tôi từng đến đây năm ngoái nhưng anh phải giúp tôi thay đổi vận mệnh của cô ấy."

    Diệp Ẩn nói giọng buồn buồn.

    "Tôi yêu Mĩ Lan, tôi sẽ đưa cô ấy đi mặc dù..."

    "Nó chỉ là mối tình trái ngang" Diệp Ẩn chen.

    Nó mãi mãi là mối tình trái ngang.

    Hai người họ khá giống Doanh Chính và Diệp Ẩn vậy.

    Càng cố tránh né nhưng vĩnh viễn không thoát khỏi mối quan hệ tình cảm này.

    Vậy hãy tiếp nhận nó, chấp nhận nó.

    Cuối cùng, Cao lãng tiễn cô về phủ."

    Cảm ơn vì đã cùng tôi nói chuyện."

    Diệp Ẩn nói vẫy tay tạm biệt. cao Lãng vẫy tay rồi quay lưng bỏ đi.

    Cô bước vào một cửa hàng nhỏ, cô mua một cái kẹp tóc mới.

    Có bao nhiêu chiếc kẹp tóc đẹp đẽ, đa màu sắc.

    "Cho cháu hai chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào."

    Sau khi trả tiền song một tiếng nói "trầm ấm" đến mức đáng sợ sau lưng ở đằng sau lưng.

    "Diệp Ẩn, tôi tìm cô mãi."

    " Tiểu...

    Chính!"

    Diệp Ẩn quay lại nhìn.

    Ánh mắt của hắn thật sự rất đáng sợ, nó khiến cô run rẩy.

    Sao vẻ mặt của hắn hắc ám như vậy?

    Lẽ nào ta làm việc sai sao?

    Kính chào các bạn độc giả yêu quý.

    Hôm nay tôi muốn thông báo một số truyện liên quan đến truyện Hoàng hậu bỏ trốn.

    Vì Yumiko ta sắp phải đi học, nên có khả năng một tháng ra một lần, ta sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành bộ truyện này.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 4: Ác ma tàn bạo


    "Mình làm gì sai chứ?"

    Ẩn nhìn Tiểu Chính, hắn dường như sắp biến thành ác ma rồi.

    Không đúng, hắn không chỉ là ác ma mà còn là tên bạo chúa tàn bạo nhất trong lịch sử Trung Quốc.

    Nhưng thường thì hắn rất trầm ấm, ôn nhu với mình nhưng tại sao hắn lại thành Tu la chứ.

    Diệp Ẩn thật sự rất sợ hãi, cơ thể run rẩy.

    Cô thật sự không thể nhìn thẳng vào mắt hắn.

    Đột nhiên, hắn cầm cổ áo của cô và lôi lên ngựa rồi thúc hắc mã đi.

    "Ngươi định đưa ta đi đâu?

    Tha cho ta ra."

    Diệp Ẩn gào thét.

    Doanh Chính dường như không nghe thấy tiếng chị Ẩn gào thét.

    ----

    Ẩn: Con nhỏ tác giả kia, giúp ta đi.

    Nhỡ...Yumiko: Không sao đâu.

    Anh ấy chỉ đang ghen thôi.

    Hôm qua em cho anh một bảo bối. (Flashback)

    Doanh Chính: Ngươi lẽ nào là du phù linh tìm ta mà mấy hôm trước ghi trên tấm lụa đó.

    Yumiko-sama hay gọi là Nguyệt Tuyết tác giả.

    Yumiko: Thế nào đại vương, ta chỉ đến chơi và nói chuyện với với ngài thôi, không cần khách sáo với tại hạ.

    Doanh Chính:Vậy vào chủ đề chính luôn.

    Ngươi có chuyện gì nói với ta.

    Yumiko: (ánh mắt hắc ám) Đại vương thích một cô gái nha hoàn sao?

    Doanh Chính: Ý ngươi là Diệp Ẩn ư?

    Bọn ta chỉ là hồng nhan tri kỉ thôi.

    Đến ngay cả ta mong cô nguyện ý ở lại bằng thân phận đó, cô ta cũng không quan tâm, đúng là đầu đá mà!

    Yumiko:"Hắn có vẻ rất yêu cô ấy, nhưng cũng mong cô ấy hạnh phúc, không bắt ép như mấy người khác chỉ nhìn cô ấy từ xa.

    Hắn thật đáng thương mà."

    Ta hiểu, ngươi muốn cô ấy hạnh phúc thà nhìn cô ấy từ xa để bảo vệ che chở.

    Ngươi cũng có mặt tốt đó nhưng ngươi cũng mong được ở bên cô ấy.

    Vậy ta cho ngươi một bảo bối.

    Doanh Chính: Bảo bối gì chứ?

    Ta không cần.

    Yumiko: Đây là tấm gương, nếu ngươi muốn nhìn cô ấy nhưng đổi lại sự đau khổ đến hận thù.

    Nếu ngươi không có vấn đề gì thì ta sẽ thăm ngươi.

    Tạm biệt.

    End flashback

    Ẩn: Lẽ nào hắn đã sử dụng cái đó để tìm ta.

    Chết ta rồi.

    Con nhỏ kia cứu ta.

    Yumiko🙁Bay đi) "Ta xin lỗi nhé, ta không thể làm gì nữa.

    Huhu.."

    ----

    Cuối cùng cả hai người đến nơi, hình như là nơi cuối cùng họ gặp nhau nói chuyện trước khi có tiệc rượu ở Hàm dương cung.

    Diệp Ẩn nhảy xuống ngựa chạy một mạch vào trong.

    Doanh Chính vừa nhảy xuống ngựa, nhìn Diệp Ẩn, trong lòng nghĩ "Mình đáng sợ đến mức vậy sao?

    Chết tiệt, do mình tức giận quá mức..."

    Diệp Ẩn thì trong lòng không ngừng run rẩy sợ hãi, có là là nỗi sợ lớn nhất cơ chứ.

    Đột nhiên, Doanh Chính bước vào "Diệp Ẩn." rồi ôm lấy cô.

    Thật sự cô khá bất ngờ, lúc nãy hắn là ác ma, nhưng bây giờ lại ôn nhu.

    "Thật sự là Tiểu Chính chứ?"

    Diệp Ẩn run run."

    Là ta.Đừng sợ nữa.".

    Một lúc sau, sau khi cô trấn an tinh thần, cuối cùng họ cũng có thể nói chuyện.

    "Thật sự lúc đó anh đáng sợ như Tu la luôn."

    Diệp Ẩn nói."

    Tôi thật sự lo cho cô.

    Cô đi cùng kiếm khách.

    Cô không lo bọn chúng chém chết hả?"

    "Anh đừng lo lắng thái quá!

    Tôi còn từng ngồi chơi với nhóm kiếm khách cơ mà(hồi ở Nhật Bản với anh Tổng Tư.) Thật sự rất đáng nhớ."

    Diệp Ẩn cười.

    "Đúng là vẫn còn ngây thơ quá mà."

    Doanh Chính xoa đầu Tiểu Ẩn.

    Đêm tối lại buông xuống.

    Đột nhiên, một con chim bồ câu chân buộc một lá thư bay vào phòng chị Ẩn.

    Khi chị mở lá thư ra, nào ngờ là thư mời chị Ẩn đến Hàm Dương cung chơi vào tháng sau.

    "Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.

    Mình sẽ sớm quay về thôi.

    Mong nhiệm vụ sẽ thành công tốt đẹp."

    Kính chào các độc giả yêu quý.

    Yumiko-chan tác giả đây.

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ bộ truyện Hoàng hậu bỏ trốn.

    Sắp tới sẽ có game mini cho các bạn cùng chơi.

    Sau game này, mình quyết định sẽ quyết định xem Diệp Ẩn sẽ làm gì khi đối đầu với đám thu thuế.

    Mong các bạn giúp đỡ.

    Cuối cùng là ảnh Doanh Chính và Diệp Ẩn như mọi khi.

    Mình mong sẽ nhận được sự ủng hộ từ các bạn trong nước và ngoài nước.

    Good bye.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 5:Giọt nước mắt


    Đã mấy tuần trôi qua rồi, Diệp Ẩn đang ngồi ngắm những lá phong rơi xuống.

    Thật sự rất buồn chán, cô cũng chưa gặp Doanh Chính lâu lắm.

    Sắp phải tạm biệt rồi!

    Hôm nay chính là ngày thu thuế cuối cùng.

    Cô đi dạo trên con phố Hàm Dương, thì cô nghe tiếng đánh đập.

    Cô chạy đến thấy mẹ Mĩ Lan bị đánh mấy phát.

    "Các ngươi có phải người nữa không mà đánh đập ghê thế?"

    Cô liền cầm tay hắn và quật ngã xuống.

    Sau đó, Diệp Ẩn phủi bụi, tự nhiên cầm vào bàn tay bẩn thỉu của chúng bằng đôi tay này.

    "Con nhỏ này, gan mày lớn thật.

    Chết đi!"

    Thế là Ẩn tỉ tỉ đã cầm thanh kiếm dưới đất chiến đấu với bọn chúng.(Yumiko: Tỉ tỉ biết dùng kiếm từ khi nào?

    Ẩn: Ta có học một chút từ Tổng Tư và hồi nhỏ ta có tham gia lớp kiếm đạo.

    Em gọi tên Cao Lãng giúp chị cái!

    Yumiko:Ok(bay đi sau quay lại) Xong rồi.) Chị Diệp Ẩn bắt đầu mất sức dần.

    Đột nhiên bị một tên chém vào vai, máu chảy tí tách.

    Lúc chị tưởng sắp chết thì tên trước mặt chém chết.

    "Diệp Ẩn, tôi đến đúng lúc chứ."

    Cao Lãng nhìn Diệp Ẩn.

    "Hừ, đến muộn.

    Ngươi bảo vệ hai người họ và nhắm mắt lại."

    Sau khi đó, Diệp Ẩn đọc thần chú, một con hổ trắng xuất hiện và cắn xé tất cả bọn họ rồi lại biến mất.

    Ẩn hoàn toàn mệt mỏi lắm, cô chỉ muốn ngủ thôi.

    Nhưng cô không thể, cô phải gặp Doanh Chính.

    Tiếng xe ngựa kêu lên.

    "Xe ngựa, Cao Lãng đưa họ lên xe."

    Cao Lãng liền gật đầu rồi đưa Mĩ Lan và mẹ lên xe.

    "Diệp Ẩn, cảm ơn cô."

    Mĩ Lan nói vẫy chào.

    Diệp Ẩn ôm vết thương vẫy tay lại.

    Vết thương lại tiếp tục rỉ máu.

    Cô trèo lên con ngựa của một trong mấy tên lính cô vừa giết, phi đến Hàm Dương cung.

    Trong đầu cô đang nghĩ làm sao Doanh Chính biết đó là cô đấy.

    Máu vẫn còn chảy, thấm đỏ tươi lên hết cả vai áo.

    "Thôi đành liều vậy."

    Cô rút chiếc khăn mà cô mới mua hôm qua và viết vài chữ lên đó bằng máu tươi.

    Càng ngày càng gần Hàm Dương cung, nó xuất hiện như một ảo ảnh vĩnh viễn khiến người ta không thể rời ánh mắt.

    Diệp Ẩn vẫn còn hấp hối, tuy vậy máu chảy không ngừng.

    Cuối cùng đến trước cung và cô ngã nhào xuống đất.

    Một vài tên hộ vệ nhìn thấy hỏi "Con nhỏ này, đứng trước cung làm gì hả.

    Cút ngay!"

    Diệp Ẩn thực sự không có sức để chống cự nữa.

    "Ngươi hãy gọi đại vương ra đây, Khụ khụ."

    Diệp Ẩn cầm chân tên lính.

    Tên đó đạp ra nói "Ngươi có tư cách gì mà nói bổn vương.

    Muốn gọi ngài à?

    Nằm mơ."

    "Vậy ta cầu xin, đưa cái khăn này cho đại vương, đại vương cứu ta hay không tùy ngài.

    Nếu ta chết ở đây, ta cũng không hối hận."

    Diệp Ẩn nói xong và đưa khăn tay ra.

    Cả hai người họ tuy vậy nhưng để một người chết ở đây sẽ không hay lắm nên họ chạy vào đưa chiếc khăn cho đại vương.

    "Đại vương" Hai tên lính quỳ xuống.

    "Miễn lễ.

    Các ngươi muốn đưa ta cái gì?"

    Doanh Chính hỏi.

    "Dạ, một cô gái ở trước cung Hàm Dương nói đưa cái này cho Người."

    Tên lính giơ chiếc khăn.

    Hắn cầm chiếc khăn và cảm thấy mùi quen thuộc, giống mùi hoa trên người Tiểu Ẩn và khi mở ra thì hắn nhìn thấy dòng chữ màu tươi ghi 嬴政 ,救救我们.隐藏. (Doanh Chính,cứu ta.

    Diệp Ẩn.) Hắn nhìn xong chạy ra ngoài, còn nói gọi thái ý đến.

    "Diệp Ẩn, nhất định cô phải sống."

    Cuối cùng, hắn cùng đến.

    "Tiểu Chính, tôi biết anh sẽ đến mà."

    "Tiểu Ẩn, cô đâu yếu đuối như vậy."

    Doanh Chính ôm cô vào lòng.

    Cô mệt mỏi lắm và ngất đi trong vòng tay của anh.

    Đám lính và thái y chạy ra nhưng đổi lại là ánh mắt tràn đầy phẫn nộ, đau thương của đại vương.

    Nếu hắn biết nếu hắn đến sớm hơn thì nàng đã không phải chết.

    Thái y đến gần và bắt mạch cho cô, dường như khiến ông đáng kinh ngạc, cô gái này vẫn sống.

    "Đại vương, cô gái này có ý chí rất kiên cường nên vẫn sống sót.

    Thần sẽ trị thương cho cô gái này.

    Một lúc sau

    Thái y nói với hắn là vị tiểu thư kia đã cầm máu và đã sát trùng cẩn thận nhưng mất máu khá nhiều chắc vài ngày mới tỉnh.

    Hắn thở phào nhẹ nhõm thật sự lúc đấy hắn sợ mất cô.

    Hắn đã chấp nhận làm tri kỉ của bạn chỉ để giữ nàng bên mình.

    Chỉ cần nàng còn sống thì hắn sẽ chờ đợi.

    "Diệp Ẩn, nàng hãy tỉnh lại đi."

    Doanh Chính cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Ẩn nói.

    Kể từ lần A Phòng mất, hắn chưa đau lòng tới mức này.

    Một giọt nước rơi xuống từ khóe mắt hắn. (Yumiko: Đại vương đừng lo.

    Cô ấy chỉ đang ngủ thôi.

    Chính: Cô ta bị thế này là tại ngươi.

    Tại sao ngươi lại làm thế?

    Yumiko: Đại vương, ta muốn ngươi hiểu được nỗi đau nhất là thế nào thôi.

    Nó khiến ngài rơi lệ là ta sẽ đưa cô ấy về. (Bay đi)) Đột nhiên một nô tì bước vào nói có người muốn gặp đại vương.

    "Thả ta ra, đưa ta gặp đại vương."

    Một người con trai tóc vàng nói.

    "Người là ai?"

    Doanh Chính hỏi, thật sự hắn đang buồn, hắn không muốn nghe thấy tiếng của ai cả.

    "Ngươi là Tần vương Doanh Chính sao?

    Sư muội, Diệp Ẩn đâu?

    Ta muốn gặp con bé."

    Phi Điểu nói.

    "Ta hỏi lại ngươi là ai?"

    Hắn hỏi và ra lệnh thả Phi Điểu ra.

    "Ta là Phi Điểu, sư huynh của Diệp Ẩn.

    Nhìn thế này biết là con bé bị thương rồi!

    Đó không phải lỗi của Đại vương.

    Biết mình sẽ bị thương nhưng cố chấp để gặp lại cậu.

    Thiệt tình."

    Phi Điểu nói.

    "Tiểu Ẩn ở bên kia, anh vào đi.

    Tôi đi nghỉ đây."

    Vừa mới vào phòng, Yumiko tác giả đã ngồi ở đó uống nước. (Chính: Nè, hắn là sư huynh của cô ấy thật à?

    Yumiko: Ừm, tôi gọi anh ấy để chữa bệnh cho Diệp Ẩn.

    Một số chuyện sẽ xuất hiện ở tập sau của Hoàng hậu bỏ trốn.

    Cảm ơn các bạn đã đọc.)

    Kính chào các bạn độc giả, lần đầu tiên tôi phát hiện tôi thích viết chuyện khiến người ta khóc đó.

    Nhưng mà 2 ngày sau tôi sẽ viết tập tiếp theo hoặc sớm hơn.

    Mong các bạn đọc vui vẻ
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 6: Tiểu Ẩn tỉnh dậy


    Phi Điểu bước vào căn phòng của Tiểu Ẩn.

    Cô vẫn nằm ngủ say y như một thiên thần nằm trên giường.

    Mùi sát trùng nồng nặc tỏa khắp phòng.

    Phi Điểu lấy một tấm phù chú, đặt lên bụng cô và đọc câu thần chú.

    Vết thương dần dần khép lại.

    "Thế này thì sẽ không để sẹo.

    Ngày mai, con bé sẽ sớm tỉnh lại thôi."

    Anh bước ra và bắt gặp ngay Yumiko. (Yumiko: Ngươi vừa chữa vết thương cho cô ấy à?

    Ngươi có cần nghỉ ngơi không(Bay vòng vèo trước mặt Phi Điểu) Phi Điểu: Ừm.

    Nhiệm vụ lần này ngươi sắp xếp chuẩn quá.

    Cả hai đều liên quan tới thời Tần, cách nhau mỗi hai tháng.

    Đến sư phụ cũng kinh ngạc cơ, cùng thời và hai người ủy thác liên tiếp nữa chứ.

    Hay ghê cơ.

    Yumiko: Ta chỉ kéo dài thời gian để Ẩn ở lại Hàm Dương thôi mà!

    Ngươi đừng trách ta.

    Phi Điểu: Nào ngờ Hàm Dương cung đẹp thế này, thảo nào ngày nào Ẩn cũng mơ thấy nó, còn nói mơ cơ.

    Yumiko(đã biến mất từ thuở nào rồi!) Phi Điểu: Con nhỏ này, chạy hướng nào rồi.) Yumiko bay nhanh chóng qua phòng nghỉ của Doanh Chính, nơi này rộng như thế này.

    Nếu không phải cô có khả năng đọc suy nghĩ của người khác,chắc lạc rồi.

    Cuối cùng cũng đến phòng Doanh Chính. (Chính: Nàng ấy thế nào rồi?

    Yumiko: Đại vương, cô ấy đã lành bệnh chỉ là hồi phục máu đến ngày mai mới tỉnh.

    Ngươi đừng lo lắng.

    Chính: Vậy là tốt rồi.

    Sư huynh của Tiểu Ẩn, tên Phi Điểu đó sẽ đến đây chứ?

    Yumiko: Ừ, hắn sẽ đến sớm thôi.(Biến mất) Chính: Đúng lúc lắm.) Phi Điểu cuối cùng cũng đến phòng của Doanh Chính.

    "Tần Vương, cảm ơn ngài đã cứu sư muội.(Lạy)" "Tiểu Ẩn vốn dĩ là hồng nhan tri kỉ của tôi, anh không phải lo."

    Doanh Chính nói giọng ôn nhu.

    " Đây thực sự là Thủy Hoàng Đế bạo chúa nổi tiếng nhất lịch sử Trung Hoa hay sao?

    Nào ngờ đối với Tiểu Ẩn thì ôn nhu, dịu dàng như vậy."

    Phi Điểu nghĩ.

    Thực sự nếu vậy thì quá dễ dàng để hoàn thành nhiệm vụ.

    Nhưng có thể phản bội Tiểu Ẩn một lần.

    Xin lỗi nhé Tiểu Ẩn?

    " Để trả ơn Tần Vương tôi sẽ trở thành hoạn quan mãi mãi phục dịch bên Người, còn xin Người hãy chăm sóc Tiểu Ẩn thật tốt!

    Nếu ngươi dám làm Tiểu Ẩn khóc, TA SẼ KHÔNG THA THỨ CHO NGƯƠI ĐÂU."

    Phi Điểu nói xong khiến hắn ngạc nhiên, hắn có thể chăm sóc nàng tốt nhất mà.

    Nhưng hắn vốn là anh trai, là sư huynh thì lo cho em gái là chuyện bình thường, làm thế cũng có thể giúp Tiểu Ẩn một chút thì hắn chấp nhận.

    "Ta đồng ý."

    Ngày hôm sau

    Tiểu Ẩn mở đôi mắt nhìn ánh sáng trong trẻo của ban mai.

    "Đây là Hàm Dương cung sao?

    Lần đầu tiên luôn, ừm, cơ thể lành rồi!...

    Vậy là Phi Điểu đã đến đây."

    "Tiểu thư, tiểu thư đã tỉnh lại."

    Một đám cung nữ nói vang ra khắp cung.

    Tiểu Ẩn muốn đập hết mặt đám cung nữ đó thôi.

    Tiểu thư, ta tỉnh dậy có nhất thiết phải nói oang oang ra như thế không?

    Thật là đám phiền phức hết chỗ nói mà.

    Một lúc một tộc độ cực nhanh phi thẳng tới phòng của cô.

    Và đó là sư huynh yêu quý của cô, Phi Điểu.

    "Tiểu Ẩn, em thế nào rồi, còn đau không?"

    "Ừm, đỡ hơn rồi.

    Mà tại sao anh ở đây?

    Lẽ nào sư phụ lại..."

    Cô đang nói dở thì bị anh ngắt lời ngay lập tức "Không phải, có thêm người ủy thác vào thời kì này.

    Đó là một tần phi tên Diễm San đánh chết một cung nữ.

    Cô ta oán hận tần phi đó và nguyền rủa cô gái đó.

    Nếu em làm thì tiện lợi hơn và sư phụ nói rằng có khả năng em bị thương nên anh đến trước 1 tháng."

    "Nói vậy là em hiểu rồi, nhưng em phải làm gì?"

    Tiểu Ẩn thắc mắc, thật sự cô không biết phải làm gì nữa.

    "Ngốc quá, chỉ cần em làm cung nữ hoặc tần phi là em có thể theo dõi 24/24 rồi, 1 tháng nữa mới đến lượt tuyển tần phi tiếp theo nên em cố gắng nhé."

    Phi Điểu xoa đầu em gái và bỏ đi.

    "Thật sự phải làm thật sao?

    Thế này mất sự thanh bạch thì có chết không cơ chứ!"

    "Tiểu Ẩn khỏe hơn rồi chứ?"

    Một giọng nói trầm ấm vang lên, cô quay lại nhìn "Tiểu Chính!"

    Đằng sau lưng hắn là vị thái y gần 60 tuổi.

    Ông bắt mạch cho cô và nói "Đại vương cứ yên tâm.

    Vị tiểu thư đã khỏe lại nhưng cần nghỉ ngơi trong vòng 10 ngày để hồi phục máu lượng máu đã mất."

    Vị thái y nói xong liền lui.

    "Đầu đá đúng không phải người thường mà, người thường thì đã ngất rồi mà đầu đá vẫn cưỡi ngựa để đến đây.

    Ta không biết đầu đá còn là nữ nhân nữa không?"

    Doanh Chính nói.

    Hắn đúng là đùa quá đáng mà.

    Cô bị thương thế này mà hắn vẫn trêu ghẹo được.

    "Đầu đá, đầu đá.

    Tên ta là Diệp Ẩn chứ không phải đầu đá."

    Tiểu Ẩn tức giận.

    Hắn cười, thật sự thì cô tức giận rất chi dễ thương.

    Nhưng nàng đâu biết hắn đau lòng đến tột cùng chứ!

    Chỉ cần cô an toàn là đủ rồi.

    Một cung nữ bước vào, tay cầm chén trà mời "Tiểu thư, uống một chút cho ấm người."

    Thật sự Tiểu Ẩn không thích gọi bằng tiểu thư, cô đâu có giả vờ làm quý tộc giờ này.

    Nhưng cô vẫn là khách của Đại vương bọn họ, trách không được.

    "Cảm ơn, cô nương thật tốt bụng."

    Tiểu Ẩn nói cầm lấy tách trà, tay run run.

    Ai bảo cô thành bệnh nhân, cơ thể này mất 2/3 lượng máu, mới hồi phục được một chút thôi làm cô đủ sức lực chứ.

    Nhẹ nhàng uống chén trà xanh, cô có gì đó không ổn, là thuốc mê.

    "Nghỉ ngơi cho khỏe, Tiểu Ẩn."

    "Đại vương, cô gái đó..."

    "Triệu Cao, ngươi không cần biết cô ấy là ai, chỉ cần nghe lệnh ta."

    Doanh Chính nói.

    Có lẽ cô gái đo chính là vị bằng hữu mà đại vương nhắc tới.

    Cô gái đó thật sự không phải con người...

    Kính chào các vị độc giả.

    Mình nói thật là mình sẽ sắp xếp các cấp phu nhân theo kiểu nhà Thanh chứ nhà Tần thì phức tạp lắm.

    Nên mong các bạn hiểu cho mình.

    Chúc các bạn đọc vui vẻ và năm học mới đầy niềm vui.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 7: Cuộc sống ở Hàm Dương cung


    Nếu như một ngày, nàng đồng ý ở bên ta, chúng ta sẽ vĩnh viễn là mối tình đẹp nhất Tần quốc này.

    Ánh nắng của ngày mới thật ấm áp và cùng lúc cô gái Diệp Ẩn tỉnh dậy.

    Cô tỉnh dậy sau khi ngủ một giấc bởi tách trà thuốc mê tối qua.

    "Phi Điểu chết tiệt, tại mình vô ý quá mà bị bỏ thuốc mê."

    "Tiểu thư, cô tỉnh rồi.

    Đây là bữa sáng của Người."

    Một cung nữ nhỏ đưa cho cô một bát súp để cô bồi bổ sức khỏe.

    Cô đã yếu đuối đến mức này, không bồi bổ đầy đủ là cô tiêu.

    "Tiểu Ẩn tỉnh dậy rồi à?

    Phi Điểu đứng tựa lưng vào cửa mặc y phục hoạn quan.

    Tiểu Ẩn nhìn anh với ánh mắt lạnh hơn cả băng.

    "Sao nhìn anh lạnh lùng thế.

    Tỉnh lại là vui rồi còn gì."

    Phi Điểu nói giọng ngọt ngào.

    "Hừ, anh bỏ thuốc mê vào trà của em, anh nghĩ em không biết chắc.

    Mặc dù là ý tốt đi nữa thì anh cũng không nên bỏ thuốc mê vào chứ.

    Lần sau em sẽ bỏ thuốc xổ vào nước của anh."

    Ẩn nói.

    "Tiểu Ẩn, anh xin lỗi mà.

    Anh mong em khỏe lại sớm thôi.

    Em tha cho anh, đừng bỏ thuốc xổ vào nước của anh."

    Phi Điểu ôm Tiểu Ẩn khóc.

    Ẩn đẩy cái bản mặt kinh khủng của sư huynh của mình ra, dù thế trong cung này cũng phải giữ lễ nghĩa không thì...

    Cô nhìn anh trai đang làm hoạn quan của mình, cũng có chút vui vui nhưng mà nó không đủ để có thân phận hoàn hảo.

    "Tiểu Ẩn cầm thứ này, nó sẽ giúp muội nhiều lắm!

    Huynh đi đây."

    Cô cầm chiếc vòng tay mà sư huynh mới tặng, thật kì lạ khi đeo nó vào, cảm giác như nó từng là của mình trước đây, thật quen thuộc.

    Cô gái cung nữ hầu hạ cho cô tên là A Hình Cô gái đó rất hiền từ, tốt bụng.

    Cô từng hầu hạ cho Tần Vương Doanh Chính trước kia nên cô biết nhiều về hắn hơn Tiểu Ẩn.

    Không biết tại sao từ sáng, đám lính bê một đống đồ.

    Thật sự không biết đồ của ai?

    "A Hình, cô có biết đây là đồ của ai không."

    Ẩn hỏi."

    Tiểu thư không biết ạ, đó là đồ của Người đó.

    Mà hình như hơi ít nhỉ."

    "Ta là nha hoàn đó, ta chỉ có 1 bộ thôi làm gì có nhiều.

    Trong đó còn có đồ trang điểm, đồ tắm cả y phục của ta.

    Tên Doanh Chính kia, biết thế ta đã chẳng bao hắn mang đồ đến."

    Tiểu Ẩn nghĩ.

    Một lúc vài tên hoạn quan mang đến cả đống lụa để ta may y phục.

    Một ngày mà tặng không biết bao nhiêu đồ.

    "Tiểu thư, đại vương đưa ta một bộ y phục mới rồi, ta sẽ tắm cho Người rồi mặc nó nhẹ.

    Cuối cùng cô bị kì cọ chẳng khác một cái chậu là mấy.

    Mặc bộ y phục trắng như tuyết mà A Hình đưa cho, nhìn trong gương cô cảm thán.

    "Đẹp thiệt, còn màu trắng nữa.

    Mắt thẩm mỹ của hắn cũng không tệ."

    A Hình nhẹ nhàng chải mái tóc đen dài của cô, đeo lên cho cô một chiệc trâm bằng bạc gắn một viên ngọc trai.

    Tất cả mang vẻ đẹp của sự thanh tao, nhã nhặn.

    Hiện tại, cô mong sẽ được ra ngoài một chút.

    A Hình nhìn thành quả của mình.

    Trước kia, cô luôn nhìn thấy vẻ đẹp của hậu cung của đại vương.

    Tất nhiên, ai cũng mang nét đẹp riêng, nhưng vị thiếu nữ này lại khác.

    Khí chất của người này khác thường với những người khác.

    Đó là vẻ đẹp mà chẳng ai có được.

    Thật xứng với từ.

    "Tiểu thư chính là đại mỹ nhân."

    "Ta là một đại mỹ nhân sao.

    Đã rất nhiều người từng nói ta thế.

    Nhưng ta..."

    Tiểu Ẩn nhàn nhạt cười và bỏ đi.

    Không khí ở bên ngoài rất thoáng mát.

    Có lẽ đây là cuộc sống mới của cô ở nơi này, Hàm Dương cung.

    "Tiểu Ẩn chưa khỏe mà đã chạy ra ngoài chơi sao?"

    Cô quay lại nhìn và là người đó, Doanh Chính.

    "Tiểu Chính, ngươi cho ta nhiều đồ vậy.

    Không sợ mấy cơ thiếp của ngươi ghen sao?

    Thiệt tình là toàn vải lụa tốt, cả chiếc lư hương bằng vàng nữa.

    Chậc chậc, ngày mai sẽ có màn đánh ghen khủng hoảng đây.

    Ta sẽ chăm sóc tốt cho bọn chúng."

    Tiểu Chính cười nhạt, cô gái này thật sự là nữ nhân sao, tính cách quá mạnh mẽ, không muốn ai lo lắng cho mình, nhưng vẫn có sự yếu đuối và hiền dịu của một cô gái bình thường.

    Hắn mong nàng sẽ ở lại đây vĩnh viễn ở bên hắn.

    Vì hiện tại hắn chỉ còn có nàng thôi.

    Không ai còn xứng đáng với lòng tin của hắn nữa.

    "Tiểu Ẩn, đầu tháng tới chúng ta sẽ ra ngoại thành nhé."

    "Ừm.

    Ta sẽ nhớ."

    Tiểu Ẩn đáp lại và nhìn bóng hắn rời đi.

    Tháng tới chính là ngày hắn giết 3 đời của Lao Ái và 2 đứa em cùng mẹ khác cha cuả mình.

    Lẽ nào hắn vẫn không biết chuyện đó?

    Chuyện đó ta không thể thay đổi được vậy ta sẽ phải chứng kiến cảnh tượng đẫm máu đó sao?

    Kính chào các bạn độc giả, xin lỗi mình đang trong thời kì cai nghiện ipad+ máy tính.

    Mong các bạn thông cảm.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 8: Gặp Tần Tử Anh


    Hôm nay, Diệp Ẩn được đi ra ngoài.

    Lâu ngày mà ngồi trong phòng chắc chết mất.

    Không khí ở bên ngoài mang vài phần thoải mái, vài phần dễ chịu.

    Thượng uyển ở đây cũng rất đẹp, nó khiến cô cảm thấy an tĩnh một chút.

    Mặc dù cô mong vẫn có thể cưỡi ngựa chạy ra ngoại thành sớm.

    Ở lại đây mới hai ba ngày mà cô đã thấy vài ánh mắt đố kị, ghen ghét đằng sau lưng rồi.

    Ai bảo Tiểu Chính lo cho cô quá mức nên mấy ngày cô chẳng thể mỉm cười một chút nào.

    "A Hình, ta vẫn cảm thấy khó hiểu.

    Tại sao đại vương lại đối với ta ôn nhu dịu dáng như vậy?

    Nếu ngươi nhận được sự quan tâm đấy thì ngươi có cảm thấy khó chịu không?"

    "Đại vương lo cho người vì người là bằng hữu của ngài.

    Tiểu thư không nên vui vẻ một chút.

    Nếu ta được chắc ta hạnh phúc quá trời luôn.

    Thật sự trước kia, ngoài A Phòng, ngài chưa ôn nhu với ai đâu!"

    A Hình nói tươi cười.

    Đột nhiên một mùi hương thật êm ái và khiến người ta muốn ngủ.

    Và cô ngất đi và ai đó đã đỡ cô dậy.

    "Một cô nương sao?"

    "Tiểu thư, tiểu thư...

    Tử Anh đại nhân, sao ngài lại ở đây?"

    Tử Anh bế cô vào phòng.

    "Cô nương này là ai vây?"

    "Tử Anh đại nhân không biết ạ?

    Vị tiểu thư này chính là bằng hữu của Đại vương đón về."

    Tử Anh liền phát hoảng luôn "Bằng hữu của Hoàng huynh là nữ nhân sao?

    Thiệt tình khiến mình nghi ngờ là tại sao Hoàng huynh mang mấy tấm lụa quý may y phục nữ."

    Một nén hương sau, cô tỉnh dậy.

    "Cô nương tỉnh dậy rồi?"

    Một tên nam nhân chống cằm ngồi ở bên cạnh.

    "Ngươi là ai, tại sao lại biết ta?"

    Tiểu Ẩn lùi lại.

    Tự nhiên một tên nam nhân trong phòng khá là kì quái.

    "Bằng hữu của Hoàng huynh trong cung đã truyền ra ngàn dặm, chỉ là giấu giới tính thôi.

    Thật sự ta vẫn không ngờ được người mà huynh ấy kính trọng là một cô gái."

    Tử Anh nói giọng có phần trêu đùa , mỉa mai.

    "Ta hỏi ngươi là ai?"

    "Ta là Doanh Tử Anh.

    Còn cô nương?"

    "Ta là Diệp Ẩn.

    Một nén hương trước, ngươi bế ta vào đúng không?"

    Tiểu Ẩn hỏi, giọng vẫn lạnh như trước.

    "Ừm, bằng hữu của Hoang huynh là nữ tử xinh đẹp, sau này muốn sống ở đây phải dạy bảo lại rồi."

    Tử Anh nói.

    Tên nam nhân này thật sự là Tần Tử Anh thật sao, thảo nào đời nhà Tần đi tong.

    "Ngươi mà muốn dạy bảo ta à.

    Ngươi không có tư cách đâu!"

    Giọng cô nhẹ nhàng đầy âm hiểm.

    Mấy nhiệm vụ sau khi biết chuyện cô là công chúa Minh giới thực ra đã kéo dài vài tuần.

    Để trấn tĩnh bản thân, cô vẫn đi làm nhiệm vụ.

    Ví dụ là làm kỹ nữ nhà Bắc Tống.

    Cô cũng học ca múa, đánh đàn nhưng cô chưa từng tiếp khách thôi.

    Cô cũng từng là con quý tộc rồi nên tính cách cô cũng thay đổi nhiều nhưng vẫn chưa thể là thục nữ.

    " Giang sơn rộng lớn, hậu cung ba ngàn, nào thiếu một mỹ nữ.

    Ta cũng không muốn vào."

    Tiểu Ẩn buông nhẹ một câu.

    "Tử Anh, tại sao ngươi lại ở phòng Tiểu Ẩn."

    Mặt hắn đen lại và chính là hắn-Tiểu Chính.

    "Hoàng huynh đến thăm sao.

    Huynh nên nói cho đệ biết là bằng hữu của huynh là nữ chứ.

    Lấy mấy tấm vải quý để may y phục cho cơ."

    "Tiểu tử thối, thôi đi, ta thăm Diệp Ẩn vì A Hình nói cô ta vừa ngất thôi." (Yumiko: Ồn quá.

    Chính/Tử Anh: Câm mồm.

    Ẩn: Ta muốn điên lên rồi.

    Yumiko: Chị Ẩn bình tĩnh, mọi chuyện sẽ ổn thôi.) Cô đứng dậy và đi pha trà.

    Một lúc sau cô mang ấm trà hoa nhài ra, cô chỉ cầu phù hợp khẩu vị của họ thôi.

    Nào ngờ chỉ có Tử Anh thôi.

    "Hắn đi đâu rồi?"

    Cô nhìn quanh vẫn không thấy Tiểu Chính đâu.

    Thiệt tình, trà hoa nhài cô pha ngon lắm.

    Cô vẫn mong Tiểu Chính uống một chút.

    "Hoàng huynh đi về cung rồi, công viếc của huynh ấy khá bận rộn.

    Trà ngươi pha ngon thật."

    Tử Anh khen.

    Lẽ nào là vì sắp tới sẽ xuất chinh sáu nước nên công việc tăng lên.

    Thật sự cô có nên giúp hắn không.

    Kính gửi các vị độc giả

    Có lẽ, tôi có thể tạm drop truyện này một thời gian , nhưng tôi mong các bạn vẫn tiếp tục ủng hộ tôi suốt thời gian qua.

    Yêu các bạn nhiều.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 9: Con hạc giấy


    Nàng đã giữ trái tim ta từ lời chào đầu tiên.

    Không có gì có thể thay đổi điều đó.

    Ngay cả sự chia cách, thời gian không gian.

    Không có gì có thể đem trái tim ta rời khỏi nàng.

    "Tiểu Chính, quên ta đi."

    "Ta mà làm sao quên nàng được, nàng là tri kỉ của ta."

    Tiểu Chính cố với tay níu giữ cô lại.

    Ảo ảnh biến mất dần dần và khiến hắn tỉnh dậy.

    "Lại là giấc mơ đó!

    Tại sao ta lại mơ thấy nó."

    Bây giờ hắn càng ngày càng bận rộn hơn, thời gian nghỉ ngơi thì rút lại.

    Bây giờ, trốn ra ngoài cũng khó chứ.

    "Tiểu Chính, ta mang một ít trà cho ngươi."

    Tiếng nhẹ nhàng mà hắn luôn mong muốn nghe.

    "Diệp Ẩn, cảm ơn ngươi."

    Hắn nói.

    Cô gái kia là Diệp Ẩn, người hắn luôn chờ đợi để một ngày gặp lại.

    Vì chờ nàng quay lại, hắn vẫn chưa nghĩ lập hậu.

    Ba ngàn mỹ nữ xinh đẹp thì sao chứ, hắn chỉ cần nàng.

    "Tiểu Chính, ngươi sắp viễn chinh để thống nhất sáu nước à?"

    Cô hỏi giọng có phần lo lắng.

    Nếu cô khỏe lại thì chắc chắn cô sẽ đi theo hắn đến chiến trường.

    Mấy nhiệm vụ làm thục nữ khiến cô khó chịu lắm rồi, lần này phải vận động gân cốt một chút.

    "Ngươi lo lắng cho ta sao?

    Nhưng đến giữa tháng 10 ta mới viễn chinh.

    Sắp tới ta sẽ tăng cho ngươi thanh kiếm khác, hôm trước bọn ta vận chuyển đồ làm hỏng nó rồi."

    Tiểu Chính nói và uống trà.

    "Ta biết rồi, thiệt tình thanh kiếm đó cũng cũ rồi.

    Một thanh mới không sao."

    Cô thản nhiên trả lời.

    Tính cách chẳng nóng cũng chẳng lạnh như cô thì mấy chuyện này cô cũng không muốn nhắc đến.

    Cô vẫn không quên bản thân mình là nữ tử ở cung vua, cũng phải có lễ nghĩa một chút.

    Đột nhiên hắn đứng dậy, chắc đi làm việc triều chính.

    Rồi một thứ xuất hiện dưới chân cô và đó là... con hạc.

    "Con hạc giấy của ta tặng cho Tiểu Chính tại sao lại ở đây?

    Lẽ nào hắn đã đánh rơi nó ở đây."

    Cô nhìn lại và nhặt nó lên.

    Món quà cô tặng Tiểu Chính mà hắn lại luôn giữ.

    Thật sự cô luôn muốn hỏi, tại sao hắn vẫn giữ nó, dù sao nó cũng chỉ là món đồ chơi thôi mà.

    Một lúc sau, " Nó đâu rồi, chết tiệt mình lại đánh rơi nó.

    Tại sao chứ."

    Doanh Chính lục tung căn phòng mà vẫn không tìm thấy.

    "Đại vương, người tìm cái gì vậy."

    Triệu Cao hỏi.

    Thật sự Đại vương chỉ từng mất một thứ duy nhất đó là nó.

    Tiểu Ẩn đang đi trên hành lang Hàm Dương cung và thấy đám cung nữ chạy ngang dọc khắp cung.

    Hình như Vương vừa mất cái gì đó nên bọn họ lục tung khắp nơi."

    Triệu Cao, Đại vương vừa mất cái gì vậy mà sai toàn bộ cung nữ đi tìm vậy?"

    Tiểu Ẩn hỏi, dù sao tên này cũng là người đi theo hắn mà.

    "Dạ, Đại vương vừa mất một thứ rất quan trọng, một thứ mà người luôn đem theo mình.

    Thiệt tình chẳng biết thứ đó thế nào mà đại vương quý trọng nó thế.

    Tiểu thư muốn gặp đại vương sao."

    "Ừm, ta muốn đưa một thứ mà Người làm rơi."

    Tiểu Ẩn nói, thực lòng chẳng biết thứ đó là gì.

    Lẽ nào là nó?

    Tiểu Ẩn bước vào phòng, hắn vẫn làm thư pháp như thường.

    "Tiểu Ẩn, ngươi đến đây làm gì?"

    "Tiểu Chính, ngươi vừa làm mất thứ này sao."

    Tiểu Ẩn nói giọng buồn buồn rồi lấy trong túi áo, đó chính là con hạc.

    Hắn nhìn nó, thật sự lòng hắn rất vui, nhưng người phụ nữ mà hắn yêu nhất đang buồn thì làm sao hắn vui nổi.

    "Tiểu Chính, tại sao ngươi luôn giữ nó vậy.

    Dù sao chỉ là món đồ chơi thôi.

    Ta còn nghĩ ngươi đã vứt bỏ nó cơ."

    Cô nói.

    "Tại sao lại phải vứt bỏ chứ.

    Một tình cảm đẹp đẽ thế, ta làm sao mà quên được.

    Ta không thể giữ nàng lại nên ta đã buông tay.

    Nhưng...

    ít ra, ta cũng nên nhớ mãi thứ tình cảm đó chứ."

    Hắn nghĩ.

    Cô nhìn hắn, thực lòng cô là đóa hoa tường vi trắng trong sạch và thuần khiết nhưng đầy gai nhọn hoắt có thể làm rách cả da thịt.

    Tại sao hắn cầm lấy mà không buông bỏ, bàn tay đã chảy máu đỏ tươi từng giọt rồi.

    Mà hắn vẫn cầm lấy nó sao?

    Cô đã nghĩ chưa ai có thể khiến cô vỡ khuôn mặt mạnh mẽ này, cô đã đau khổ nhiều rồi.

    Cô mong lần này cô sẽ không để lộ bộ mặt yếu đuối này nữa.

    Kính chào các bạn độc giả, tôi muốn hỏi các bạn muốn cái kết có hậu, không có hậu hay kết mở.

    Yêu các bạn.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Tập 10: Cuộc đua ngựa tới biên giới


    Tiểu Ẩn ngày ngày vẫn ngồi trong phòng thêu khăn tay.

    Nếu không phải vì Tần Vương bảo cô ở lại cung này để dưỡng thương thì cô đã chạy thật xa và xa.

    "Dậy sớm quá rồi, mới có 4 giờ thôi, hay là...Hihi."

    Cô thay thành y phục màu ngà, chạy ra và đến chuồng ngựa, gặp Tiểu Bạch.(Tiểu Bạch là bạch mã do Tiểu Chính tặng cho Tiểu Ẩn.) "Tiểu Bạch đi thôi."

    Tiểu Bạch chỉ hí vài tiếng rồi đi theo cô.

    Họ bắt đầu phi nước đại và cuối cùng họ cũng đã đi ra Hàm Dương cung.

    Một người đằng sau đã nhìn thấy.

    "Muốn trốn sao?

    Vậy ta lại phải trừng phạt nàng nữa rồi."

    Hắn chỉ cười nói và khuất dưới bóng tối.

    Khi lên núi, cô thở ra thoải mái, mùi của thiên nhiên khác cái mùi trong cung điện, quá ngột ngạt và khó chịu rồi.

    "Tiểu Bạch, ngươi đang nghĩ gì vậy?

    Tuy ngươi là giống cái, nhưng cái chuyện ngươi thích Tiểu Hắc là không thể nhé!

    Chắc hẳn hắn không muốn ngươi sinh ra con ngựa lai."

    Tiểu Ẩn nói.

    Con ngựa kêu vài tiếng như muốn nói "Hắc Hắc là một chàng ngựa tốt, ngươi được phép yêu đại vương còn ta thì không được yêu ngựa của đại vương."

    "Đi thôi, ta không muốn đại vương lo lắng."

    Cô dắt ngựa đi xuống núi.

    Nào ngờ vừa mới xuống thì một đám cướp chặn đứng.

    "Cô nương xinh đẹp, nếu làm phi tử ta chắc ta sẽ khoan hồng tha cho cô một sự sống."

    Tên đầu sỏ nâng cằm cô nói.

    Cô nắm lấy tay tên cướp và quật hắn xuống đất.

    "Bổn tiểu thư ta không rảnh chơi với các ngươi, cút ngay không ta ra tay."

    Cô nói nhẹ và tiếp tục xoay con dao găm trên tay.

    Thiệt tình, cô không muốn giết người ở ngay đây đâu.

    Nào ngờ đám đó không biết sợ là gì, một đám tép riu thôi mà cũng dám tần công chị Diệp Ẩn, nào ngờ chị sử dụng định phù chú, dù sao cô cũng chẳng muốn giết bọn chúng.

    "Ngươi biết yêu pháp."

    "Thì sao, ta bôi hàn bạc âm băng* ở đó rồi, vĩnh biệt."

    Đám cướp phong hóa và tan biến.

    *Hàn bạc âm băng là một loại nước từ cực hàn có thể khiến người chạm nó phong hóa không còn tro cốt

    Cô nhìn lại, một đám đồ mà toàn đồ quý nào lụa, nữ trang, mĩ phẩm, vũ khí, sao lắm đồ tốt.

    Mà hình như lúc đám cướp tấn công thì có mấy cô gái bị trói nhỉ?

    Nào ngờ có 3 mỹ nhân bị trói thật.

    Nhìn quần áo hình như đến từ Hàn thì phải.

    "Cô nương cảm ơn cô đã cứu mạng.

    Chúng tôi phải làm thế nào để cảm ơn cô đây."

    Một cô gái nói.

    "Không cần trả ơn đâu, nhưng các cô từ Hàn tới Tần quốc xa xôi vậy."

    Cô hỏi.

    Mấy mỹ nhân sau khi cởi trói liền phủi bụi và họ bắt đầu kể.

    Cô gái thứ nhất nói "Tôi là lục công chúa nhà Hàn, Hàn Nguyệt Băng, còn đây muội muội của ta thập nhị công chúa nhà Hàn, Hàn Tiêu Liên.

    Còn đây là là nhị tiểu thư Hoàng đại nhân, Hoàng Ngọc Như.

    Tất nhiên như cô biết, bọn tôi đều đến từ Hàn quốc."

    "Bọn ta muốn đến Hàm Dương nhưng bị đám cướp chặn, những hầu cận đi theo không may bị giết chết.

    Huhu..."

    Hàn Tiêu Liên khóc nói.

    Hoàng Ngọc Như liền an ủi vài câu.

    "Cô nương, chúng tôi vốn dĩ là không ngờ biên giới nhiều đạo tặc như vậy nhưng bọn ta thật lòng muốn đến Hàm Dương, nên cô nương không phiền thì đưa bọn ta đến đó được không, khi đến đó bọn ta sẽ thưởng cho cô sau."

    Hàn Nguyệt Băng giọng van xin.

    "Cũng được dù sao ta cũng đến đó mà.

    Các cô ngồi trên xe ngựa chở hộ ta đồ là được rồi."

    Diệp Ẩn nói, giọng nhẹ nhàng như trước.

    Họ lại liếc nhìn cô, một tuyệt sắc giai nhân mà võ công mạnh mẽ như vậy, nếu cô có thể được gặp đại vương của nước họ thì chắc chắn sẽ rất kính trọng.

    Đi một đoạn đường, tiếng vó ngựa quen thuộc vang lên, thực sự nó càng gần hơn.

    Lòng cô hoàn toàn rối loạn, lẽ nào là hắn.

    Một lúc sau mặt cô bị hất một đống bụi, hiện trước mắt cô là một nam nhân mặc hắc y và bầu bạn với hắn là con hắc mã quen thuộc.

    "Tiểu...Chính..."

    Hắn trầm mặc, thật sâu nhìn cô chằm chặm, như muốn xoáy vào tâm can của cô.

    Thật sự khiến cô chút sợ hãi.

    "Tiểu Ẩn, ngươi đã đi đâu vậy.

    Ngươi có biết làm ta lo lắng đến mức nào không."

    Cô liếc nhìn đám nữ nhân, nào ngờ bịt miệng cười lùi lại mấy bước.

    "Hắn lẽ nào trượng phu của bị tỉ tỉ này, đúng là sướng nha."

    Doanh Chính dường đọc được suy nghĩ cũng nở nụ cười theo.

    Thật lòng hắn mà là trượng phu của cô sao, thật lòng đấu đá trong hậu cung đó sống có bằng chết không.

    "Đi thôi."

    Hắn ra lệnh, Diệp Ẩn phi nước đại với tốc độ chóng mặt.

    Cô quay lại hướng về hắn làm mặt quỷ nói "Thách ngươi chạy nhanh hơn ta đó, Đại vương."

    Hắn chỉ nhàn nhạt cười, nói "Tiểu Ẩn, ngươi dám trêu đùa ta, vậy ta vẫn phải phạt ngươi vậy."

    Hắn cùng phi ngựa theo cô.

    Hai tiếng cười lại hòa vào nhất.

    Thật là một kí ức đẹp đẽ.

    Kính chào các bạn độc giả

    Dạo này nhiều bài tập quá, nên quên viết, cảm ơn các bạn vẫn ủng hộ Yumiko viết truyện suốt 2 tháng qua.

    Mình có một câu hỏi luôn muốn dành fan Tầm trảo tiền thế chi lữ là tại sao Tát Na là nam chính cơ chứ.

    Anh rất chiếm hữu, ép chị ở lại, tìm mọi cách để lấy trái tim của chị... mặc dù không thể phản bác là anh rất yêu Diệp Ẩn.

    Trong đó anh Ramses và Cáp Luân cũng thế thôi.

    Trong đó khổ thân, Tư Âm, Doanh Chính, Xung Điền Tổng Tư và An bội Tình Minh.

    Tư Âm chăm sóc Ẩn ngàn kiếp, yêu mà vĩnh viễn không nói ra, Xung Điền Tổng Tư thì mất sớm nhưng lúc ra đi vô cũng mãn nguyện vì chết ở bên cạnh người mình yêu.

    Còn An Bội Tình Minh kìm nén cảm xúc cố gắng làm cô vui vẻ.

    Mình là fan Doanh Chính và Diệp Ẩn, nên cảm thấy đáng thương cho anh vì Doanh Chính đã nói một câu cuối phần 1 của phim là "Tiểu Ẩn, cô rốt cuộc đến từ đâu vậy?

    Cô bất ngờ xuất hiện trước mặt ta.

    Rồi nhanh chóng rời khỏi ta.

    Dù ta có thống nhất Lục quốc, thu ca giang sơn vạn dặm vào trong tay cũng không thể tìm lại bóng hình của cô ấy.

    Tiểu Ẩn, cô có trở lại hay không?

    Ta còn có thể gặp lại cô không?

    Ta chỉ muốn kéo dài sinh mệnh này.

    Chờ cô quay về.

    Cho dù có phải đợi bao lâu.

    Cho dù là phải chờ đợi cả một đời.

    Ta vẫn muốn gặp lại cô.

    Dù chỉ gặp cô một thời gian ngắn ngủi cũng là những ngày tháng vui vẻ nhất đời ta.

    Cô mãi là tri kỉ của ta, là "Hồng nhan tri kỉ"."

    Mình nghe xong cũng hơi buồn buồn cho anh, anh là người duy nhất chọn buông tay chị để chị quay lại.

    Nói nhiều quá rồi.

    Nói chung là cảm ơn các bạn ủng hộ truyện của Yumiko-chan.
     
    Hoàng Hậu Bỏ Trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh Chính Và Diệp Ẩn)
    Ngoại chuyện: Câu chuyện tình của Tần Vương Doanh Chính


    Năm 251 TCN, Tử Sở kế vị, đón về nhi tử Doanh Chính làm con tin tại Triệu quốc đã nhiều năm, bài trừ dị nghị của mọi người lập hắn làm thái tử.

    Vì muốn bù đắp những khổ sở hắn đã phải chịu bao năm ở Triệu quốc, Tử Sở lúc tại vị cái gì có thể cho hết thảy đều cho nhi tử Doanh Chính của mình.

    Năm 247 TCN, quân Tần đại bại ở Hàm Cốc Quan, ngày Bính Ngọ tháng năm, Tần Chiêu Tương Vương băng hà, trước khi chết uỷ thác cho Lữ Bất Vi, đưa Doanh Chính năm ấy mười ba tuổi lên kế vị.

    Thế nhưng mặc dù Doanh Chính đã kế vị, hắn vẫn chưa thể chính thức nắm lấy thực quyền, lúc ấy hắn chỉ là một con rối nho nhỏ.

    Chân chính hành sử hoàng quyền có 3 người, một là mẫu hậu Triệu Cơ của hắn, hai là Trường Tín Hầu Lao Ái, cuối cùng là trọng phụ Lữ Bất Vi.

    Năm hắn 20 tuổi, hắn đã dần dần nhận ra mưu đồ của trọng phụ-Lã Bất Vi, người mà hắn tưởng chừng tin tưởng nhất lại chính là người cướp đi gia nghiệp của hắn.

    Còn người trong tộc lại vào phe kẻ đó, đối đầu với hắn.

    Vậy ở nơi đây, còn ai để hắn tin tưởng nữa.

    Hắn đã chạy trốn, tự nhốt mình vào bóng tối...

    Cho đến khi, người đó đã đến cuộc đời hắn như một ánh sáng hi vọng.

    Người đó chính là Diệp Ẩn, vị hồng nhan tri kỉ của hắn.

    Một con người mạnh mẽ, thông minh và ấm áp như ánh dương.

    Nàng đến bên hắn một cách bất ngờ, thế lại có thể trở thành một người vô cùng thân thiết với hắn hơn cả huynh đệ.

    Nàng nghe hắn kể chuyện.

    Chỉ nghe thôi mà nàng dường như cảm nhận thấy mà đưa cho hắn lời khuyên hữu ích.

    Dù là người xa lạ, nàng ta lại an ủi hắn, ủng hộ hắn...

    Tất cả đem một thứ tình người ấm áp cho hắn, thứ tình cảm mà hắn lâu chưa cảm nhận được.

    Có lẽ lần cuối cùng hắn cảm nhận được chính là cha hắn.

    Tuy bận rộn trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian ăn cơm với hắn, cho người mang đồ chơi cho hắn chơi...

    Từ buổi nói chuyện đó, kế hoạch để nắm quyền lực trở về tay hắn đã bắt đầu.

    Lúc đó hắn đã tìm thấy nơi nàng sống, Thái Bố phủ.

    Có lẽ nàng là người của Thái Bố đại nhân chăng.

    Khi tìm đến nơi, nàng nói nàng là nha hoàn của Thái Bố phủ - một thân phận thấp kém chẳng kém một chất tử.

    Thực sự giống hắn lúc đó.

    Lần này, hắn đã trốn ra ngoài tìm nàng nói chuyện chính sự.

    Đáng tiếc nàng bận chuyện và đuổi hắn đi.

    Hắn giận nàng nửa tháng nhưng vẫn tiếp tục tạo bè cánh cho mình lớn hơn.

    Khi hắn lật đổ thế lực của trọng phụ, hắn sẽ đến đón nàng về dù thân phận dù thấp hèn hay cao quý, hắn nhất định sẽ yêu thương nàng hết mức.

    Cuối cùng, họ gặp lại nhau, ngày hắn nói sẽ đón nàng, nàng lại nói lời tạm biệt hắn mà về quê hương của mình.

    Trong thâm tâm, hắn nghĩ nếu nàng biết thân phận hắn, nàng còn muốn cùng hắn vào hậu cung xa hoa kia không.

    Cuối cùng, bại lộ thân phận thật, nàng có còn coi ta như trước không.

    Trong buổi tửu yến chia tay, hắn đã hỏi nàng muốn thành cơ thiếp của hắn không.

    Nhưng câu trả lời của nàng là không.

    Nếu nàng không thành thiếp của hắn thì hãy ở bên hắn nơi xa hoa này với thân phận hồng nhan tri kỉ.

    Nhưng câu trả lời vẫn không.

    Người ta nói kẻ say sẽ luôn nói thật.

    Nhưng dù say, nàng cũng sẽ không bao giờ nói lời thật lòng.

    Hắn và nàng vốn có duyên gặp nhau nhưng không có phận để ở bên.

    Cả hai vốn phải đi tiếp về con đường phía trước mà họ lựa chọn, vậy xin làm làm hồng nhan tri kỉ suốt phần đời.

    Hắn đã không ngoảnh đầu lại, hắn đã sợ, sợ một khi ngoảnh mặt lại có lẽ hắn sẽ không, sẽ không chịu buông tay.

    Nhưng rốt cuộc hắn đã không làm được.

    Hãy để lại cho hắn kí ức vui vẻ mà đau khổ vì tình yêu đơn phương này.

    Sau khi nàng đi về quê, để lại trong hắn những kí ức tươi đẹp nhất mà hắn vĩnh viễn không bao giờ quên.

    Năm thứ 9 của Tần Vương Doanh Chính đăng cơ, hắn cử hành lễ gia quan.

    Chứng minh hắn có thể một mình nằm quyền lực cao nhất, tự hắn hành sử vương triều.

    Tất cả sẽ giúp thực hiện mục đích của hắn, quân đội lớn mạnh đủ sức chống lại các thế lực lớn mạnh trong triếu đình.

    Nếu bước đầu thành công, hắn sẽ tiếp tục bước thứ hai và cũng là bước cuối cùng mà ngay cả nàng ta không ngờ tới sau khi rời đi.

    Đó là sau khi loại bỏ các thế lực lớn của triều đình, hắn sẽ nhất thống sáu nước chư hầu và tìm nàng ta.

    Có lẽ nàng vẫn ở nơi nào chờ hắn.

    Tiểu Ẩn chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.

    Ngày gặp lại nàng sẽ không xa nữa đâu.

    Xin chào các độc giả, cảm ơn đã ủng hộ cho Hoàng hậu bỏ trốn trong thời gian qua.

    Vì thời gian rảnh rỗi gần đây, tôi sẽ có thể tạo thêm nhiều chương mới.

    Cuối cùng, tôi muốn hỏi các bạn 1 câu hỏi.

    Các bạn muốn Tiểu Ẩn gặp Vương Bí, Mông Điềm và Mông Nghị không.

    Mong các bạn hãy trả lời sớm.

    Tác giả: Yumiko Otashi
     
    Back
    Top Dưới