Cập nhật mới

Khác [Hoàn] (Xử - Yết) Thế gian từ bỏ nàng, ta từ bỏ thế gian

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
69630755-256-k433955.jpg

[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Tác giả: yurro_desu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Công chúa bị nguyền rủa?

Nàng đây sao?

Đẹp quá, đẹp như bước ra từ tranh vẽ, làm ta thấy thật xúc động

~0~0~0~0~

- Ta yêu nàng

Yêu là gì?

Nàng hỏi lại chàng ngơ ngác, đôi mắt có phần bối rồi, mặt đỏ hồng ngượng ngùng

- Là nàng thấy ở đây đập rất nhanh khi ở bên ta

Chàng cười, đặt bàn tay nhỏ bé của nàng lên trái tim mình, giải thích

Yêu có xấu hổ không?

Có... có ngại không?

Nàng vội rụt tay lại, quay đầu đi trốn tránh, hỏi nhỏ

- Ta nghĩ là có

Chàng ôm nàng dịu dàng, ôn nhu hôn lên mái tóc mượt của nàng công chúa nhỏ

Thế gian không cần ta.

Chàng cần ta sao?

Nàng tiếp tục hỏi, ngả đầu vào lồng ngực của chàng bẽn lẽn

- Thế gian từ bỏ nàng, ta từ bỏ thế gian!!!



bíẩn​
 
[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Thơ mở đầu


Tại nơi kia... hoa lạ nở một vùng

Màu đỏ hồng... như máu phủ núi non

Dưới cây kia... một nữ nhân lạ lùng

Kiều diễm, cô đơn ngồi buồn bã

Ô hay tạo hóa sao ngu ngốc?

Kẻ khờ nào nhẫn tâm bỏ nàng sao?

Vị nữ tử làm tâm ta xuyến xao

Ta xin hứa ở bên nàng mãi mãi

Từ nay nàng không phải sống lo âu

Chẳng cần nữa cô đơn hay âu sầu

Cũng không cần nỗi buồn rầu, lạc lõng

Ta ở đây, ta sẽ bảo vệ nàng

Thế gian này nếu chẳng cần nàng nữa

Thì ta đây, cũng chẳng cần thế gian

~0~0~0~0~

Thế gian từ bỏ nàng, ta từ bỏ thế gian

(fic này ra chap rất lâu, là shotfic.

Vì sau khi hoàn chap ở facebook Yu mới đăng lên đây.

Mọi người không được thắc mắc nha, hihi ^^)
 
[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Phần 1: Nàng công chúa bị lãng quên


Truyền thuyết xa xưa kể lại rằng:

Có một vương quốc hùng mạnh nọ được một vị quốc vương oai nghiêm và tài giỏi trị vì.

Vị vua ấy đem lòng say mê một nữ nhân nghèo hèn, liền bắt nàng đem về phong làm Hạ Linh Hoàng Hậu.

Hoàng hậu tính tình hiền hậu, thật thà, không ham danh hoa, quyền lực nên bị rất nhiều phi tần khi dễ.

Vì vậy, cuộc sống qua ngày của nàng khá chật vật và vất vả

Hoàng Minh quốc vương chăm lo việc triều chính nên không để ý gì đến sự tranh giành chốn hậu cung và nàng hoàng hậu dịu dàng, ngốc nghếch của ngài.

Một đêm nọ, quốc vương nhớ đến nữ nhân kiều diễm ngài đã lâu không gặp nên đã cho mời nàng vào thị tẩm (qua đêm)

Ngay ngày hôm sau, tin nàng được ngài sủng ái đã lan truyền khắp mọi nơi, cuộc sống của nàng ngày càng đen tối hơn trước khi vị quốc vương kia lại tiếp tục với công việc triều chính của mình.

Không lâu sau, nàng có mang, để cứu lấy hài tử chưa chào đời, nàng phải kiên cường mà sống tiếp.

Nỗi đau đòn roi thân thể, nỗi đau xát muối vào tim...

đau.

Khi ấy là vào khoảng chớm xuân

Thời gian lặng lẽ trôi, vị quốc vương kia đang ngồi phê tấu chương trong triều thì được tin nàng đã tự vẫn ở sông Hoàng Tiều, hay chính xác hơn là nàng bị các phi tần khác hãm hại.

Hàng trăm thái y lắc đầu bó tay trong việc cứu sống nàng, bởi điều đó đã quá muộn

Lương thái y phát hiện ra có một tiểu công chúa đã đến kì sinh đang nằm trong bụng hoàng hậu liền gắng hết sức cứu sống tiểu công chúa

Công chúa được trời đất phù hộ, sinh ra khoẻ mạnh vô cùng.

Lại được nét ngài, mày phượng thanh tú, tao nhã của tiểu thư khuê các, làn môi anh đào nhỏ dễ thương, khiến cho nhiều quan nội thần hết lời ca tụng

Tuy nhiên, nhà tiên tri của vương quốc vì lòng tham vô đáy và sự căm thù hoàng hậu do hoàng hậu chính là em gái của nàng, đã phán rằng nàng công chúa sẽ đem đến cho vương quốc sự luỵ tàn và sụp đổ.

Số phận hẩm hiu, trong khi em gái là mẫu nghi thiên hạ thì nàng lại trở thành kẻ cô đơn bạc phận.

Thế nên nàng càng không thể tha thứ khi hài tử của kẻ kia được phép tồn tại và trở thành công chúa

Theo lời nhà tiên tri, quốc vương đã nhốt công chúa trong một nơi bạt ngàn bỉ ngạn hoa (loài hoa có màu đỏ như máu, tượng trưng cho Địa Ngục tăm tối và đáng sợ).

Nàng ở đó...

15 năm đơn côi lạc lõng, không biết nói, biết cảm nhận mà chỉ biết nhìn, biết ăn và biết ngủ, mọi người thường gọi nàng là Bỉ Ngạn công chúa

~0~0~0~0~

- Hoàng Minh quốc vương, viên đá năm đó vẫn còn chứ?

Tại hoa viên xinh đẹp của hoàng cung, hai vị quốc vương ngồi hàn huyên tâm sự.

Phong Vân quốc vương thuận tay nhấp một ngụm trà, cười hỏi

- Viên đá?

Hoàng Minh quốc vương cũng cười lại cho có lệ.

Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác gì đó rất khó chịu.

Hắn - tên cáo già gian xảo của Phong Vân quốc rốt cuộc là đang nói đến thứ gì?

- Ta muốn mua lại viên đá mà quân Hồ Điệp bán cho quốc vương năm đó

Phong Vân quốc vương nhàn nhã đáp lời

Nhắc đến đây, mày kiếm của Hoàng Minh Lập Thiên bỗng nhíu lại.

Nếu ngài nhớ không nhầm thì viên đá ấy đã được Ngọc Hoa (tên của Hạ Linh hoàng hậu) trao lại cho kẻ đó rồi.

Mà ngài lại không muốn gặp kẻ đó chút nào.

Đã 15 năm trôi qua, ngài và kẻ đó chưa một lần gặp mặt.

Ngài căm ghét kẻ đó, vì kẻ đó làm ngài nhớ lại cái chết oan ức của Ngọc Hoa năm xưa

- Được!

Ba tháng sau ta sẽ sai người đem tới cho quốc vương

Ngài suy nghĩ vài giây rồi trả lời.

Quốc khố đang gặp vấn đề, có lẽ cần một khoản tiền khá lớn để xoay sửa.

Có lẽ đã đến lúc ngài cần sử dụng kẻ ấy, kẻ mà năm xưa ngài sau khi giết chết mẫu thân và phụ thân của hắn, cưu mang hắn, đem hắn về làm hộ vệ trung thành của ngài

Phong Vân quốc vương đã đạt được mục đích nên ngay lập tức rời đi.

Trong hoa viên bây giờ, chỉ còn lại duy nhất mình ngài (các thị nữ bị đuổi ra ngoài hết)

- Thiên Yết!

Tiếng gọi vừa dứt, một thân hắc y không biết từ đâu xuất hiện, kiếm đeo bên hông, nửa khuôn mặt được che đi bởi chiếc mặt nạ đen.

Người ấy cung kính quỳ xuống

- Chủ nhân có gì căn dặn?

- Ngươi hãy tới Bỉ Ngạn sơn trang, nơi công chúa bị nguyền rủa ở đấy.

Không được đả thương công chúa, mang viên đá của hoàng hậu về đây

Đã sống ở đây mười lăm năm, Thiên Yết cũng biết ít nhiều về Bỉ Ngạn công chúa (nàng công chúa đến từ Địa Ngục) nhưng không ngờ rằng nàng thực sự tồn tại.

Thật làm người khác tò mò mà

- Tuân lệnh

Chàng nói, rồi nhanh chóng phi thân rời khỏi hoa viên để đi đến nơi cần đến

~0~0~0~0~

Bỉ ngạn sơn trang:

Khắp nơi vắng tanh không một bóng người qua lại.

Hoa bỉ ngạn nở đỏ rực cả một vùng trời.

Sương khói mịt mù, thân hắc y nhẹ nhàng xuống ngựa, cảm thấy nơi đây thật u tối

Chàng đi sâu hơn vào phía bên trong, sâu hơn, sâu hơn nữa, cho đến khi có một cây đại thụ làm chắn tầm nhìn của chàng thì bước chân chàng mới ngừng lại, ngơ ngác nhìn

Giữa một vùng ngập màu máu ghê rợn của bỉ ngạn hoa lại nổi bật lên một cây đại thụ màu hoa đỏ hồng.

Màu này tại sao không mang đến cho con người ta cảm giác kinh hãi, mà chỉ thấy cuộn trào trong lòng chút đau buồn, chút xót xa

Dưới tán cây, một nữ nhân mỹ lệ ngồi ở đó, thiu thiu ngủ.

Giữa một vùng hoa đỏ, nàng một thân bạch y kiều diễm nổi bật đằng kia, khiến cho ai đó vô tình đánh rơi một nhịp tim

Công chúa bị nguyền rủa?

Nàng đây sao?

Đẹp quá, đẹp như bước ra từ tranh vẽ, làm ta thấy thật xúc động

(ngứa tay ngứa chân nên đăng chương 1 nè, haizzz.

Trên face ít người ủng hộ quá, buồn quá, huhuhu.

Truyện này tệ đến vậy sao?)
 
[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Phần 2: Ngốc!


Nàng công chúa thấy động, đôi mắt khẽ khàng mở ra một cách uể oải.

Chà, nàng ngủ cũng lâu rồi thì phải.

Theo thường lệ, nàng ngước mắt lên ngắm nhìn cảnh vật vô vị xung quanh, bất chợt, mi mắt nàng khẽ chuyển động.

Có lẽ vì xung quanh đã thay đổi, đã không còn là khoảng không gian vắng lặng đến nhạt nhẽo như trước...

đã có chàng

Người lạ tiến đế bên nàng từng bước một, còn nàng thì chuyên chú ngắm nhìn người ấy, không chút e dè, sợ hãi.

Đôi mắt trong veo như nước mùa thu cứ mở không chớp, nhìn đăm đăm vào kẻ đang tiến lại gần mình

- Công chúa...

Kẻ đó lên tiếng, nàng có chút giật mình, mắt dường như mở ra to hơn, trong lòng nàng có chút sợ hãi.

Kẻ đó làm nàng ngạc nhiên, sợ sệt, nhưng cũng làm nàng thấy thú vị, vui thích bởi có lẽ mười mấy năm nay nàng chưa từng nhìn thấy một bóng nam nhân nào cả

Những người bưng bê thức ăn tới cho nàng thường lựa lúc nàng ngủ mà bưng vào, nên nàng cũng chưa bao giờ được nhìn mặt, người nàng duy nhất thấy là một người hầu được giao riêng cho công việc chăm nom nàng.

Bà ấy dạy nàng đứng, đi, ngồi, nằm nhưng không dạy nàng nói vì quốc vương không cho phép.

Giờ Thiên Yết tới đây nên bà ấy được chuyển đi nơi khác làm việc

Nhưng bây giờ ở ngay đây, có một người khác ngoài bà ấy ra cũng giống như nàng... cũng biết nhìn, biết đi, và biết cả nói nữa - thứ mà nàng chưa bao giờ biết

Thấy nàng tỏ ra sợ hãi, Thiên Yết khẽ khàng lui một bước, gọi lại

- Công chúa...

Nàng ngơ ngác nghe hai tiếng gọi lạ lùng, bỗng nhiên nở nụ cười rạng rỡ.

Hay quá!

Sao tiếng này lại hay đến vậy?

Còn hay hơn cả tiếng chim hót nữa.

Nhìn nàng cười, mặt chàng đỏ ửng cả lên, chân tay một sát thủ vốn lâu năm như chàng bỗng trở nên luống cuống, xấu hổ.

Chàng làm sao thế này?

Thật là bối rối....

Soạt

Đột ngột, nàng công chúa đứng dậy, chạy vụt tới bên nam nhân lạ, ôm chàng vào lòng, tiếp tục cười.

Trong thâm tâm nàng rất muốn nghe thấy giọng nói kia nữa nên mới làm như vậy, nhưng chàng lại hiểu theo chiều hướng có chút sai lệch nên mặt mới thành cà chua chín

- C...

Công chúa...

Thần...

Chàng khó xử nhìn nàng trong lòng, cảm thấy nàng giống như một đứa trẻ đáng yêu, đáng yêu đến mất làm tim chàng lạc nhịp.

Cả một vùng trời ngập màu máu của bỉ ngạn hoa, mà nàng giống như một đóa hoa màu trắng tinh khôi không bao giờ bị vấy bẩn

Nàng trong sáng, nàng hồn nhiên, nàng dễ thương, mặc dù chàng có thể nhận ra, nàng không hề biết nói hay biết cảm nhận sau một hồi tự nói chuyện một mình

- Công chúa, thật ngốc!

Chàng phán, giờ đây vị sát thủ lãnh khốc lạnh lùng kia đang uể oải ngồi dưới gốc cây đại thụ, ôn nhu nhìn ngắm nữ nhân đang đùa giỡn với chiếc lá lạ trong lòng mình.

Chàng khẽ xoa đầu nàng, mắng.

Nữ nhân này... khiến cho chàng có cảm giác muốn trân trọng và bảo vệ

- N... n... ng... ngô...ngốc...

Một tiếng nói ngọt, đáng yêu vang lên làm chàng chợt giật mình.

Nàng nói được hay sao?

Giọng nói của nàng thực rất ấm áp, cũng rất trong, rất hay.

Thiên Yết vội vàng nhéo má nàng, nhắc lại

- Ngốc!

Công chúa cười tươi như một đứa trẻ, giọng lắp bắp run như đang tập nói

- Ng...

Ngô...

Ngốc...

Nói xong, nàng lại nhoài người vào lòng chàng, cười thích thú.

Thì ra nàng cũng biết làm như chàng vậy, thì ra tiếng nói lại thú vị đến vậy, thì ra có một người chơi đùa cùng nàng lại vui vẻ đến vậy.

Ngày hôm nay, đối với nàng là ngày đẹp nhất... bởi hôm nay có chàng

- Ngoan, giỏi lắm!

Chàng đỏ ửng mặt mày, nhưng vẫn cố trấn tĩnh bản thân không được gục ngã trước nàng, xoa xoa đầu nàng cưng chiều, khen

Giữa một vùng bỉ ngạn nở một màu máu, dưới tán cây nhuộm một màu đỏ hồng, một thân hắc y ngồi đó... lần đầu tiên trong đời cười hạnh phúc, một thân bạch y cũng ngồi đó, lần đầu tiên cất tiếng nói trong cuộc đời

Chàng có 3 tháng để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng dường như chàng đã quên bẵng đi điều đó.

Ở bên nàng làm chàng trở nên vô lo vô nghĩ, thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Có lẽ 3 tháng là không đủ, với một kẻ mười mấy năm nhuốm máu cả ngàn người như chàng khi vừa mới được biết thế nào là thư giãn

Tay chàng đã vấy một màu nhơ của máu, nhưng bên nàng, tất cả màu sắc tanh bẩn của đáy xã hội dường như đều được gột rửa.

Bỉ ngạn hoa – loài hoa đến từ Địa Ngục, cũng không thể làm vấy bẩn tinh thần trong trắng của nàng

- Ngốc, ngốc, ngốc

Sau khi học xong, nàng nói từ này ngày càng nhiều, làm cho chàng cảm thấy thật có lỗi.

Từ đầu tiên mà nàng nói được là từ ngốc, có phải là quá nghịch thiên đối với một người thường rồi hay không?

Nhưng không sao, vì nàng không có cha, nên nàng không bắt buộc phải gọi tiếng cha, nàng cũng chẳng có mẹ, nên cũng không nhất thiết phải gọi tiếng nương

Nàng có ta, ta ở đây, ta sẽ bao bọc và dạy dỗ cho nàng.

Chờ đến một ngày nàng gọi được tên ta

- Ngốc, những điều nàng không biết, cứ để Thiên Yết ta giúp nàng

(mọi người ủng hộ Yu nha, nếu ai muốn đặt oneshot hay shotfic giống như fic này thì lên page của Yu yêu cầu nha, chân thành cảm ơn!!!!!)
 
[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Phần 3: Vĩnh biệt


Ngày tháng trôi nhanh như thoi đưa, thoắt cái đã sắp hết hạn chàng được ở lại đây.

Kì nghỉ ngắn đã dần kết thúc và giờ chàng cần quay lại bên vị quốc vương kia cùng với viên đá mà công chúa giữ bên mình như bảo vật

Tất cả đã kết thúc

Dù là ảo mộng cũng có lúc phải tỉnh lại, huống chi đây chỉ là một kì nghỉ ngắn hạn cho một sát thủ quanh năm tay nhuốm đầy máu, người nhuốm đầy tội lỗi như chàng?

Biết vậy, nhưng chàng vẫn cảm thấy trong lòng có gì đó nhộn nhạo, có gì đó không nỡ, có gì đó luyến tiếc.

Chàng là một sát thủ, phải

Chàng không có quyền được lựa chọn, đúng

Chàng phải giấu đi cảm xúc dưới lưỡi kiếm vô tình của mình, không sai

Nhưng xét cho cùng, chàng vẫn chỉ là một con người không hơn không kém, trái tim chàng không phải một tảng băng ngàn năm mà luôn đập mạnh trong lồng ngực.

Ba tháng, chàng đã lỡ mất rồi, một cái lỡ không biết xảy ra từ lúc nào và bao giờ, chàng đã lỡ yêu nàng công chúa bị thế gian vứt bỏ kia, lỡ thích sự trong sáng thánh thiện tỏa ra từ con người nàng

- N...

Ngốc... chơi...

Cũng đã 3 tháng, công chúa đã nói được nhiều hơn so với lần đầu gặp mặt, duy chỉ có từ Thiên Yết là không chịu học.

Cứ mỗi lần chàng dạy là lại cố lảng đi chơi, không thì lại cúi gằm mặt xuống.

Những lúc như vậy chàng chỉ biết cười khổ, nàng ghét chàng đến vậy hay sao?

- Công chúa, nốt hôm nay thôi nhé!

Chàng dịu dàng xoa đầu nàng, nói những lời cay đắng mà chỉ có bản thân chàng mới hiểu, nở một nụ cười rất đẹp mà cũng rất thê lương

Nàng ngơ ngác nhìn chàng, cái ánh nhìn ngốc nghếch xoáy sâu vào tâm can vị sát thủ vốn vô tình, lạnh lẽo như chàng làm cho ai đó có chút giật mình.

Xin nàng, đừng nhìn ta như vậy nữa, ta đang rất cố gắng để có thể

...không yêu nàng

...không quyến luyến

...không đau đớn vì nàng

- Công chúa, mau lại đây

Chàng tới chỗ một khoảng đất nhỏ mà chàng cho là không bị vấy bẩn bởi hoa bỉ ngạn, nắm trong tay vật gì đó tròn tròn lấy ở đâu đó, gọi nàng với giọng thích thú.

Món quà này, ta để lại đây... như gửi gắm một nửa linh hồn ở chốn này bảo vệ và chăm sóc cho nàng.... nữ nhân yếu đuối của ta

- Huh?

Gì... vậy...??

Nàng tò mò chỉ vào thứ đang yên vị nằm trên bàn tay chàng, đôi mắt sáng lên khi thấy vật lạ

Thiên Yêt không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cười, sau đó đột ngột hôn nhẹ lên mái tóc của công chúa, tim ai chợt nhói đau.

Có lẽ...

đã sắp phải nói lời vĩnh biệt

- Xử Nữ, tên nàng là Xử Nữ, hiểu không?

- Xử...

Nữ...

Nàng tỏ ra ngơ ngác trước cái tên mới lạ, sau đó dần thấy nó thú vị, nàng cười.

Nàng đã có tên rồi, giống như chàng, nàng tên là Xử Nữ, chàng là Thiên Yết.

Cuối cùng thì nàng cũng có cảm giác như mình đang tồn tại sau ngần ấy năm sống vô vị trên chốn nhân gian

Hạt giống trong tay chàng được vùi vào trong đất, đó là hạt giống cây quý tượng trưng cho cái tên của Bỉ Ngạn công chúa - hạt giống cây trinh nữ hoàng cung

Chàng gửi gắm lại màu sắc tinh khôi của nàng vào cây trinh nữ, chôn chặt tình cảm của chàng làm dinh dưỡng nuôi lớn và bảo vệ cây.

Chàng phải đi, nhưng một nửa linh hồn xin đặt lại, một mảnh lớn con tim xin gửi gắm tại nơi này

"Cầu nàng mãi vui vẻ, mãi bình an"

Chàng chỉ cần có vậy là quá đủ, quá đủ với một tên sát thủ mười mấy năm nhuốm máu người như chàng

- Công chúa, đưa thần miếng ngọc

Giọng chàng trầm xuống khi nói về chiếc vòng được đeo trên chiếc cổ trắng ngần của nàng.

Có được nó, chàng sẽ hoàn thành nhiệm vụ, mãi mãi rời khỏi nơi mộng mị, hư ảo này, mãi mãi rời khỏi nữ nhân duy nhất mà chàng động tâm

- A...

Xử Nữ ngoan ngoãn gỡ chiếc vòng không biết từ bao giờ đã thuộc về nàng đưa cho chàng, lại một lần nữa nở nụ cười tươi rói.

Nàng rất vui, cũng rất hạnh phúc, chỉ cần có người đang ở trước mặt nàng, thế gian này nàng chẳng muốn gì hơn

Tay chàng dường như run lên khi chạm phải miếng ngọc, trên nó có hơi ấm của nàng...

Chàng siết chặt nó trong tay, cố gắng kiềm chế không để cho trái tim trở nên mất kiểm soát.

Thiên Yết, ngươi đang có suy nghĩ gì vậy?

Phản bội lại quốc vương?

Dừng lại đi, Thiên Yết, cho dù có làm như vậy giữa ngươi và nàng cũng là không thể

Chàng hôn lên tóc nàng một lần nữa, một nụ hôn mà chàng cho là đẫm màu đau thương

Nàng cười ấm áp

Hoàng hôn buông xuống

Rồi đêm đến, kết thúc một ngày ngắn ngủi

Nàng chìm vào giấc nồng

Cánh cửa định mệnh đã khép lại, ta và nàng chỉ đến thế mà thôi

Dẫu có yêu, cũng phải dừng lại, chúng ta đã là người của hai thê giới

Mọi thứ kết thúc rồi, hãy quên đi con người lạ mặt này, công chúa nhé

Còn ta, ta sẽ mãi khắc ghi hình bóng trong sáng, thiện lương không chút bùn nhơ nào có thể vấy bẩn của nàng

- Tạm biệt, công chúa

"Vĩnh biệt, nữ nhân duy nhất mà ta mãi yêu thương"

Chàng đi, không quay đầu nhìn lại.

Mọi thứ trở nên vắng lặng, lạnh lẽo và cô đơn.

Chàng đi rồi, nơi đây liệu ánh mặt trời có còn chiếu qua?

(huhu, mỏi tay quá trời lun T.T)
 
[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Phần 4: Nhất định phải bình an


Chàng trở về là một sát thủ lạnh lùng của ngày thường sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Có điều...

đôi mắt kia khi xưa đã rất băng giá, nay hình như còn lạnh lẽo gấp bội phần.

Sâu trong đáy mắt đẫm màu đau thương và phiền muộn, lựa chọn của chàng là đúng hay là sai?

Chàng cũng không biết nữa

Hai ta đã là người của hai thế giới

Vốn sẽ chẳng bao giờ là của nhau

Vận mệnh trớ trêu sắp đặt cuộc gặp mặt ngắn ngủi

Khiến cho kẻ như ta yêu nàng đến điên dại

Khiến cho cuộc tình của ta trở thành nỗi bi ai

Ta biết vậy

Nhưng vẫn ngu ngốc yêu nàng...

Nữ nhân ngốc nghếch từ bao giờ ta đã ngộ nhận thuộc quyền sở hữu của ta

Bỉ ngạn sơn trang:

Nàng công chúa dụi dụi mắt từ từ tỉnh dậy khỏi giấc say nồng, buổi nay nàng dậy sớm hơn mọi ngày nhiều, có lẽ là do ở bên cạnh đã không còn hơi ấm của ai đó nữa.

Nàng ngơ ngác nhìn xung quanh, chợt phát hiện ra quanh mình chỉ có một màu đỏ máu của bỉ ngạn hoa, gió cũng trở nên lạnh lẽo như những nhát dao muốn cứa vào da thịt

Lạnh...

Âm u...

Cô đơn...

Đã bao lâu rồi nàng không còn những cảm giác ấy nữa, cuộc sống của nàng đã rất yên bình và hạnh phúc đã bao lâu?

Tại sao bây giờ mọi thứ lại quay trở lại

Cái cảm giác rùng mình khi mỗi đợt gió lên, cảm giác sợ hãi mỗi khi nhìn thấy màu máu của loài hoa Địa Ngục, cái cảm giác đáng sợ khi bản thân tồn tại mà như không tồn tại.

Người đó, người đó đâu rồi?

Đã đi đâu mất rồi?

Nàng dáo dác tìm quanh trong vô vọng, chàng...

đã đi đâu rồi?

- Thiên...

Nàng khẽ mấp máy môi, gọi bằng cái giọng run rẩy như sắp khóc

Chỉ có gió đáp lại, nắng vờn qua, bỉ ngạn xào xạc một mảnh trời.

Người đó đã bỏ nàng, đã đi rồi

- Thiên....

Yết...

Nàng đã gọi tên chàng rồi, chỉ chờ cho giọng nói ấy đáp lại, dù là khen hay là chê cũng mặc.

Nàng đã goi tên chàng rồi, chỉ chờ cho bàn tay đó xoa đầu nàng như mọi khi, truyền cho nàng cảm giác bình yên ấm áp.

Phải, nàng đã gọi được tên chàng rồi, có lẽ cũng không cần chàng phải nói hay phải xoa đầu nữa, chỉ cần chàng hiện hữu trước mặt nàng, vậy là đủ

Nhưng tại sao, khắp nơi vẫn vắng tanh không một bóng người.

Chàng đã đi, cho dù có gọi, chàng cũng không còn ở nơi này nữa

Chàng có biết không có chàng nơi đây thật vắng lặng

Dù là gió vi vu cũng làm giá băng tâm hồn ta

Ta gọi tên chàng

Chàng hiện đang ở chốn nào trên thế gian

Xin đáp lại ta, cho ta một ánh dương ấm áp

Ta cần chàng

Như hoa cần nước

Ta cần chàng

Như đất cần cây

Có chàng, ta cảm thấy mình tồn tại

Mất chàng, ta như một cái xác không hồn

Trở về đi.....Xin chàng...

Trong lòng chàng bỗng chốc cảm thấy chột dạ, có điều gì đó làm tim chàng đau nhói, bầu trời cao và xanh mà tâm hồn chàng đẫm màu thê lương.

Nhớ...

Ta thật nhớ từng giây phút bên nàng

- Thiên Yết!

Một giọng nói trầm quen thuộc đầy tức giân vang lên, kéo ai kia trở về với thực tại

- Có thần

Hoàng Minh quốc vương thấy tên sát thủ hôm nay có vẻ lơ là nên lấy làm khó chịu.

Vốn là người có đầu óc thông minh, có lẽ quốc vương cũng đã nhìn được ra điều gì đó không được hay cho lắm.

Kẻ đó, chẳng lẽ hắn to gan thầm thương trộm nhớ đứa con ngài vứt bỏ?

Nghĩ vậy, nhưng ngài lại nhanh chóng phủ nhận.

Không thể nào, hắn là tảng băng ngàn năm do chính tay ngài dạy dỗ, làm sao có thể động tâm trước một kẻ chỉ tiếp xúc có vỏn vẹn 3 tháng??

- Cấp báo!

Một tên thị vệ hớt hải chạy tới trước mặt quốc vương làm ngài có giật mình đôi chút, nhưng song nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, trầm ổn của bản thân

- Có chuyện gì?

- Thưa...

Thưa....

Công chúa đã mất tích....

Chưa nghe hết câu, Hoàng Minh quốc vương đã mất bình tĩnh rút kiếm chém tên thị vệ, khuôn mặt bừng lửa giận.

Một lũ ăn hại!

- Thiên Yết, mau đi tìm công chúa!

Ngài gọi, nôn nóng ra lệnh.

Dù gì đó cũng là cốt nhục của ngài và Ngọc Hoa, ngài không thể nào mất nó được, nếu không Ngọc Hoa ở dưới kia nhất định sẽ không tha thứ cho ngài

Năm xưa nếu không vì cái chết của Ngọc Hoa quá oan uổng, ngài quá uất hận bản thân dẫn đến hồ đồ mà đem nữ nhi của mình giam lỏng thì có lẽ bây giờ cuộc sống của nữ nhi đã tốt và hạnh phúc hơn

Ngài không cho công chúa tiếp xúc với mình, là bởi vì ngài sợ thế lực hoàng thất sẽ đe dọa bảo bối của ngài và Ngọc Hoa, không cho tiếp xúc với thế giới bên ngoài vì sợ nơi đó đầy rẫy những nguy hiểm.

Nhưng ngài nhận ra ngài sai rồi.

Không phải ngài căm ghét nữ nhi của ngài.

Chỉ cần một tin báo mất tích mà đã khiến ngài trở nên mất bình tĩnh, đủ để thấy đứa hài tử mà Ngọc Hoa để lại quan trọng với ngài đến mức nào

Còn chàng, tin nàng mất tích đến với chàng như một đả kích lớn, ngay khi vừa nghe lệnh, thân hắc y đã lao vun vút trong không khí, mày kiếm nhíu lại trong vô thức, môi cắn chặt

- Ngốc, nhất định phải bình an

(Xin lỗi vì chậm trễ nha mọi người, Yu *cúi gập người*)
 
[Hoàn] (Xử - Yết) Thế Gian Từ Bỏ Nàng, Ta Từ Bỏ Thế Gian
Phần 5: Thế gian từ bỏ nàng, ta từ bỏ thế gian


Hoàng cung đại loạn, tất cả mọi người ai nấy đều ra sức tìm kiếm công chúa bị nguyền rủa.

Nàng công chúa mang đến sự suy vong của đất nước, bị người người ghét bỏ giờ đây đang ở phương trời nào?

Có biết rằng... trong trái tim ai đó... thật sự vẫn còn vấn vương bóng hình nàng?

- Thưa quốc vương, đã lục soát khắp hoàng cung, không thấy công chúa!!

Một tên thị vệ hớt hải chạy vào báo tin xấu làm quốc vương đã sôi máu nay còn sôi máu hơn.

Ngài cảm thấy thật sự hối hận vì đã không thể bảo vệ nữ nhi của ngài.

Thậm chí 15 năm ngài với nữ nhi còn chưa một lần gặp mặt, đến tên cũng chưa đặt... ngài có phải là quá tàn nhẫn rồi không?

Thiên Yết đã rời khỏi bên cạnh chủ nhân của mình tự lúc nào, chàng quay lại Bỉ ngạn sơn trang, phát hiện ra đích thực nàng không còn ở đó.

Bỉ ngạn nở đỏ rực một vùng trời, không có nàng, nơi đây sao thật cô đơn và hiu quạnh.

- Công chúa...

Chàng khẽ mấp máy môi, gọi nhỏ

Xào xạc

Chỉ có gió nhẹ thoảng qua, lá vàng bay loạn cùng với bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt bao quanh chàng, không có nàng...

- Công chúa!

Chàng đến chỗ cây trinh nữ hoàng cung, ngắm nhìn cây, cảm thấy mình thật vô dụng.

Nàng đã đi đâu, ở chốn nào, chàng cũng không biết.

Có phải chàng quá vô tâm rồi không?

~0~0~0~0~

Trong một vùng đất toàn bỉ ngạn, nơi nàng chưa bao giờ đặt chân tới, giờ đây nàng lại nằm ở đây, nằm đến uể oải không muốn dậy, mặc cho màu máu bao phủ xung quanh nàng.

Trong mắt nàng, bỉ ngạn cao, đỏ rực, dày đặc kia đã che lấp màu trắng tinh khôi của váy áo, có lẽ che lấp cả sự tồn tại của nàng với nhân gian

Nàng vẫn ở đây, tại vùng đất Bỉ ngạn sơn trang này, nhưng giữa một vùng hoa nở một màu máu, liệu có ai có thể tìm ra nàng?

Chàng....

đã đi rồi, vậy nên... không có ai tìm ra nàng được nữa, cho dù nàng vẫn tồn tại ở ngay đây, tại sơn trang thấm đẫm màu đỏ này

- A...

Thiên Yết...

Nàng khẽ gọi tên chàng, đoạn lấy tay uể oải che đi tầm mắt mình, cố gắng để cho nước mắt ngừng rơi.

Thì ra...

đây là khóc!

Thì ra...

đây là đau!

Thì ra...

đây là nhớ!

- Công chúa, ta không hề dạy nàng khóc

Một giọng nói dịu dàng vang lên, chàng cười ôn nhu nhìn nữ nhân mỹ lệ kia - nữ nhân ngốc nghếch, không ngờ nàng lại ở gần đến như vậy

- Th...

Thiên...

Yết...

Nàng hạ tay xuống, mở to đôi mắt trong veo đầy ngấn nước của mình, cất giọng run run.

Là chàng, hay chỉ là ảo ảnh?

- Ngốc, muốn làm ta lo tới chết lắm phải không?

Chàng đột ngột ôm nàng vào lòng, ôm chặt như không muốn để nàng rơi vào tay của bất kì kẻ nào trên thế gian, chàng muốn gói nàng trong vòng tay, để chú chim nhỏ bé ngốc nghếch này mãi không rời xa chàng nữa

Công chúa à, ta phó mặc tất cả, không cần biết nàng là ai.

Nàng là công chúa địa ngục hay công chúa diễm lệ cao quý của đất nước này đều không quan trọng, ta yêu nàng.

Hãy giao lại mọi thứ cho ta, từ nay hãy vì ta mà sống.

Ta sẽ bảo vệ nàng

- Ngươi bỏ ta, ngươi bỏ ta!

Hức, tại sao bỏ ta, hức!

Không cho ngươi bỏ ta!

Hức, hức

Nàng liên tục đấm vào ngực chàng, khóc òa như một đứa trẻ

Chàng lắc đầu cười khổ, ôn nhu hôn lên nước mắt nàng

- Ngoan, không khóc, ta biết lỗi rồi!

Nàng đỏ mặt tía tai nhìn chàng, cảm thấy phía lồng ngực có gì đó đập rất mạnh, rất nhanh, cảm xúc này là gì?

Chàng ôm nàng một hồi lâu, cả thế giới như chỉ còn hai người họ

- Nàng có tin ta không, công chúa?

Chàng đột ngột buông lời hỏi vu vơ, có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó hệ trọng lắm

- Tin?

Nàng ngu ngơ hỏi lại

- Ngốc này, nàng đúng là đồ ngốc mà!

Chàng cười vui vẻ, lấy tay xoa xoa đầu nàng.

Rồi bất ngờ, hôn lên mái tóc nàng, nói lời dịu ngọt

- Ta yêu nàng!

- Yêu là gì?

Nàng hỏi lại chàng ngơ ngác, đôi mắt có phần bối rồi, mặt đỏ hồng ngượng ngùng

- Là nàng thấy ở đây đập rất nhanh khi ở bên ta

Chàng cười, đặt bàn tay nhỏ bé của nàng lên trái tim mình, giải thích

- Yêu có xấu hổ không?

Có... có ngại không?

Nàng vội rụt tay lại, quay đầu đi trốn tránh, hỏi nhỏ

- Ta nghĩ là có!

Chàng ôm nàng dịu dàng, một lần nữa ôn nhu hôn lên mái tóc mượt của nàng công chúa nhỏ

- Thế gian không cần ta.

Chàng cần ta sao?

Nàng tiếp tục hỏi, ngả đầu vào lồng ngực của chàng bẽn lẽn

- Thế gian từ bỏ nàng, ta từ bỏ thế gian!!!

Ta đã có câu trả lời cho mình rồi, không cần phải băn khoăn day dứt gì nữa, vì nàng, cả cái mạng này ta cũng chẳng cần.

Nếu đã định sẵn là công chúa bị thế gian vứt bỏ, ta nguyện làm kẻ thù ngàn kiếp của thứ gọi là thế gian

~THE END~

Kết thúc 1 bộ nữa rồi, huraaaaaaaaaa
 
Back
Top Bottom