Cập nhật mới

Khác [Hoàn] (Xử - Ngưu) Đợi chờ anh bảy năm một lời Yêu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
67909549-256-k51553.jpg

[Hoàn] (Xử - Ngưu) Đợi Chờ Anh Bảy Năm Một Lời Yêu
Tác giả: yurro_desu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

(shotfic dành tặng bạn o0yuki0vir0o), mọi người thích thì vào ủng hộ.

Ngắn thôi, nhưng cũng là 1 cuộc tình đẹp

- Mình thích cậu

- Xin lỗi!

Hai ta không thể

Anh đã trả lời vậy trong lần tỏ tình đầu tiên vào 3 năm về trước, cô không trách anh.

Cô sẽ sang Nhật, cố quên anh

~0~0~0~0~

3 năm sau, cô trở về

- Anh yêu em

Anh đã nói vậy, nhưng cô có cảm giác trốn tránh, cô không biết liệu đây có phải là giấc mộng

- Xin lỗi, tôi không còn yêu anh

Cô sợ cảm giác phải đối mặt với hiện thực, cô không muốn mơ, vì càng mơ thì khi tỉnh lại sẽ càng đau

- Anh rất yêu em

Anh nói, rồi còn ôm cô

- Tôi không yêu anh

Cô vẫn một mực từ chối

- Anh yêu em, xin đừng đi, Xử nhi!

Anh hôn cô, cô run, cả người cô run lên và nước mắt cô rơi lã chã.

Cô khuỵu xuống vòng tay anh, vừa khóc vừa đấm anh

- Em đã cố để quên anh... hức...

Đồ đáng ghét!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Bảy năm... cô chờ đợi bảy năm để có được câu yêu của anh.

Nhưng không hề gì, bởi vì: Cô đã quá yêu anh, chàng trai Kim Ngưu



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
[Hoàn] (Xử - Ngưu) Đợi Chờ Anh Bảy Năm Một Lời Yêu
Phần 1: Em yêu anh


[Xoá tan đi hạnh phúc

Chìm vào trong nỗi đau

Bóng tối bủa vây...

Là ai, vì ai, tại ai

Mà tim tôi đớn đau thế này?

Là em, vì em, tại em

Mà bóng tối tìm đến tôi...]

Giọng hát trầm lắng đầy đau thương vang lên nhẹ nhàng trong giá tuyết đầu đông.

Trước một cửa hàng tạp hoá đã đóng cửa từ lâu bởi bây giờ đã là 12h đêm, một chàng thanh niên đứng dựa vào cánh cửa, tai đeo headphone, mắt lim dim nhẩm theo nhịp điệu bài hát đang thịnh hành

- Hay quá!

Một cô gái không biết đứng bên cạnh anh từ bao giờ đột nhiên thốt lên làm anh giật mình mở mắt.

Cô gái ấy cười rất tươi nhìn anh, theo sau câu nói của cô là những hơi thở lạnh lẽo

- Xử Nữ, cậu cho tôi một phút bình yên được không?

12h đêm rồi còn làm phiền tôi nữa!

Anh cau mày khó chịu, rút headphone ra khỏi tai.

Từ năm cấp 2 cô nàng này đã bám lấy anh không rời vì theo như cô biện minh thì cô rất mê giọng hát của anh.

Anh bị cô làm phiền đến phát bực nhưng đôi khi có cô bên cạnh cũng bớt cô đơn

- Hihi, cậu yên tâm nha Ngưu, mình sẽ không làm phiền cậu nữa đâu

Xử Nữ tiếp tục cười rạng rỡ, giọng cô hình như hơi run, nhưng có vẻ Kim Ngưu lại không biết điều đó.

Anh chỉ cảm thấy đôi chút hụt hẫng ở nơi trái tim, nhưng phần lớn là vui sướng và hạnh phúc

- Nói thật không?

Ngưu nghi ngờ hỏi lại

- Thật, mình sắp sang Nhật mà...

Cô tiếp tục cười, rất rạng rỡ, nhưng nụ cười ấy không ấm áp giống mặt trời mà lạnh lẽo như bóng đêm vậy và anh... tiếp tục không nhận ra

- Vậy à?

Trái tim anh có hơi đau chút, có lẽ là nó lạnh, anh đứng ngoài trời cũng lâu rồi mà

- Kim Ngưu, mình thích cậu

Cô vẫn cười, nhưng tay cô bất giác run lên mặc dù cô mặc rất ấm.

Ha ha, cô đang sợ sao?

Cũng đáng sợ thật đấy, nhưng cô rất mạnh mẽ mà

- Xin lỗi.

Hai ta không thể!

Kim Ngưu từ chối thẳng thừng mà không biết rằng sâu thẳm trái tim anh đang đau đớn đến vô cùng.

Lựa chọn này là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời anh, khiến anh sau này nhất định phải hối hận

- Hi hi, mình biết cậu sẽ nói thế mà

Xử Nữ nói, tim nát vụn mà môi nhỏ cứ cười.

Xong, cô tựa đầu vào cánh cửa hàng tạp hoá, khẽ thở nhẹ

- Ngưu, hát 1 bài cuối cùng cho mình nghe được không?

Anh nhìn cô, thầm nghĩ có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng cô làm phiền mình và sau hôm nay anh sẽ được tự do nên gật đầu đồng ý.

Tuyết không hiểu sao rơi nặng hạt hơn, giống như là trời cao đang nhỏ những giọt lệ băng giá xót xa cho một mối tình đơn phương xinh đẹp nọ

- Muốn bài gì?

Anh quay sang hỏi, cũng thoải mái dựa lưng vào cánh cửa tạp hóa, vu vơ suy nghĩ.

Anh sắp được bình yên rồi, nhưng sao anh có vẻ không vui nhỉ?

- "Say goodbye"

Xử Nữ cất giọng trầm ổn, bài hát này là lời từ biệt của cô với anh, đồng thời cũng là lời từ chối của anh với cô, là dấu kết cho mối tình đơn phương khởi nguồn từ 4 năm về trước.

Khóe mắt ai... cay xè... nhưng không khóc

Trong màn mưa tuyết, trong bóng đêm lạnh lẽo, trong sự đau đớn và giá băng của những còn tim, giọng hát thanh thoát của chàng trai vang lên, mái tóc nâu bị gió đùa giỡn đến lộn xộn, anh theo thói quen nhắm mắt lại, cất lời:

[ Mọi thứ bắt đầu rồi lại phải chấm dứt

Tim ta lạnh buốt bởi những lời nói đau thương

Biết từ đầu đôi ta là không thể

Mà sao vẫn níu kéo...

để rồi đau...

đau... rất đau...

Đêm nay cuối cùng phải nói tạm biệt

Say goodbye với người lần đầu tiên cũng là lần cuối

Say goodbye một giấc mộng đẹp

Say goodbye người, kẻ ta yêu

Say goodbye.....]

Mưa tuyết không còn nặng hạt, những bông hoa tuyết bay loạn trên nền trời, tuyết chạm vào gương mặt cô gái nọ, nhưng sao cô không thấy lạnh???

Cô chỉ cảm thấy có chút gì đó rất đau đớn, nhưng đôi môi kia vẫn cười?

Vì sao vậy, vì cô muốn, để lại trong anh - người mà cô yêu những khoảnh khắc đẹp nhất, chứ không phải những giọt nước mắt đau lòng và đáng thương

- Được rồi, Kim Ngưu, tạm biệt.

Em yêu anh!!!

Cô nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến, hôn nhẹ lên một bên má chứ không dám hôn lên môi anh, thì thầm.

Xong, cô vội vã rời khỏi, để mặc anh ngơ ngác đứng đó, mặt một lúc sau khi thích ứng chợt đỏ hồng

Ngay ngày hôm sau, cô đi Nhật, rời khỏi anh không biết liệu có phải là mãi mãi.

Cô tự nhủ rằng mình sẽ quên anh và bắt đầu việc học tập và sống tại Nhật như cha mẹ cô mong muốn.

Còn anh, trong lòng anh đột nhiên vướng phải một cơn mưa tuyết lạnh giá

Có gì đó trống vắng... có gì đó hụt hẫng... có gì đó mất mát...

Cô đi rồi, anh đã được tự do
 
[Hoàn] (Xử - Ngưu) Đợi Chờ Anh Bảy Năm Một Lời Yêu
Phần 2: Mưa tuyết, anh và em


Kim Ngưu vẫn tới trường học để tiếp tục hoàn thành công việc học tập của mình.

Sau hai năm đại học kế tiếp, anh bắt đầu theo đuổi mơ ước bấy lâu của bản thân: đặt chân vào giới showbiz.

Con đường để trở thành một ca sĩ khá thuận lợi đối với anh.

Nhờ có ngoại hình ngàn người mê và có giọng ca vạn người thích, cái tên Lãnh Nhật Kim Ngưu đã trở nên không quá xa lạ sau một năm kể từ ngày mới debut

Nhưng không hiểu sao trong lòng anh luôn vướng bận một điều gì đó, một thứ gì đó, hay nói chính xác hơn là một ai đó.

Một người con gái ngốc nghếch ở bên anh vỏn vẹn bốn năm, làm cho anh cảm thấy mệt nhọc và phiền toái, một người con gái chỉ vì muốn tạm biệt anh, mà chạy trong đêm khuya giá tuyết đến trước cửa hàng tạp hóa – nơi dừng chân hàng ngày của anh vào mỗi buổi đêm

Cha mẹ anh không thích nghe anh hát, hay nói đúng hơn là họ không quan tâm đến anh giống như công việc bận rộn của họ.

Anh ao ước có một ngày một người sẽ đến và nói với anh rằng anh không cô đơn, rằng anh hát rất hay, rằng người ấy sẽ ở bên anh.

Nhưng anh đã ngu ngốc buông tay người ấy... phải... anh thật ngu ngốc....

Cơn mưa tuyết trong lòng anh cần ánh nắng xua tan... nhưng ánh nắng ấy... anh đã bất cẩn đánh mất rồi.

"Xử Nữ, quay về được không?

Ba năm, anh đã biết mình không thể thiếu em"

~0~0~0~0~

Tại một sân bay nổi tiếng, chuyến bay từ Nhật Bản đã đến nơi và bắt đầu hạ cánh.

Ngồi đơn độc trong khoang hạng sang, một người con gái đeo kính râm, ngước đôi mắt buồn rầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ

Cuối cùng, cô cũng quay trở lại nơi đây.

Cuối cùng, cô nhận ra mình vẫn còn yêu người đó.

Cuối cùng, cô quyết định: cô không quen biết người con trai tên Lãnh Nhật Kim Ngưu.

Vì nếu quen, sẽ rất đau!

- Aiko, đến nơi rồi.

Em đã nghỉ ngơi chưa vậy?

Chúng ta phải chuẩn bị cho show mới ngay đấy

Chị quản lí thân thiện bước vào nhắc nhở.

Đến Trung Quốc lần này thật ra chỉ đi có 2 ngày để chuẩn bị cho một chương trình ca nhạc nổi ở đây, đồng thời là để quảng bá tiếng hát của Yumi Aiko (tên Nhật của Xử) - nữ ca sĩ trẻ nổi tiếng của Nhật Bản

Rời khỏi anh ba năm về trước, Lăng Thanh Xử Nữ thật sự đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Cô nhớ từng bài anh hát, đặc biệt nhất là bài hát đêm mưa tuyết, bài hát duy nhất mà anh dành riêng cho cô: Say goodbye.

Cô cũng tham gia vào giới showbiz với mong muốn tìm kiếm một chàng trai khác để lấp đầy mối tình đơn phương bốn năm đằng đẵng.

Nhưng dường như...

điều đó là vô vọng.

Cô trở thành ca sĩ, trở về nơi đây với niềm ước ao cô và anh đừng gặp mặt.

Nếu không, trái tim cô sẽ lại đau

~0~0~0~0~

Phòng riêng của nam ca sĩ Kim Ngưu, công ty ABC

- Kim Ngưu, hôm nay sẽ có một buổi biểu diễn của nữ ca sĩ Nhật Bản, có thể đó sẽ là đối thủ lớn của cậu sau này, cậu nên đi xem!

Anh quản lí cẩn thận nhắc nhở.

Theo như anh tìm hiểu thì cô ca sĩ này có vẻ có số lượng fan cũng ngang ngửa với Kim Ngưu, đi tìm hiểu thêm về cô ấy sẽ là một quyết định không sai lầm

- Em mệt, có nhất thiết phải đi không?

Ngưu ngả đầu xuống ghế, uể oải đáp lời.

- Có!

Quản lí đáp chắc nịch

Biết không thể thay đổi quyết định nhưng thật sự Kim Ngưu không muốn đi tới đó chút nào, rất ồn ào, với lại nếu bị phát hiện cũng không phải là chuyện hay ho gì.

Nhưng không biết có điều gì đó hối thúc anh đưa ra thêm một câu hỏi nữa

- Bài hát cô ta hát là bài gì?

Quản lí cũng biết tính nam ca sĩ lười biếng nhưng rất nguyên tắc của mình nên đã tìm hiểu trước.

Anh không nhanh không chậm trả lời:

- "Say goodbye", bài này có vẻ không thịnh hành lắm

Nghe tới những từ này làm tim ai chợt nhói lên từng đợt.

Trước mắt anh như hiện ra cảnh đêm hôm đó.

Mưa tuyết phủ đầy đường, mưa nặng hạt, một cô gái bị anh từ chối nhưng không khóc, chỉ xin anh hát một bài cho cô ấy nghe... chính là bài này...

Say goodbye

Có chút gì đó cuộn trào trong lòng anh.

Nhớ... anh nhớ người ấy...

Nhớ vô cùng... người mà anh trong một phút dại dột đã vô tình buông tay

Cơn mưa tuyết trong lòng anh hình như nặng hạt hơn

Anh vội bật dậy, khoác áo đội mũ, chẳng nói chẳng rằng mà cứ thế đi luôn.

Ngoài trời, mưa tuyết đang rơi....

Hoa tuyết bay loạn.....

Tim ai, chợt run lên.

Lạnh thật, cũng như đêm hôm ấy
 
[Hoàn] (Xử - Ngưu) Đợi Chờ Anh Bảy Năm Một Lời Yêu
Phần 3: Anh.Yêu.Em


Bước chân của anh dường như mau lẹ hơn một chút, hơi thở của anh dường như gấp gáp hơn một chút, trái tim anh dường như đập nhanh hơn một chút?

Vì ai?

Vì người con gái ấy, cô gái ngốc nghếch ba năm trước từng yêu anh

Kim Ngưu đến nơi vừa kịp lúc với thời gian bắt đầu của buổi biểu diễn, khan đài trở nên im ắng lạ thường khi tiếng nhạc dạo vang lên.

Ở nơi sân khấu, chiếc rèm đỏ vẫn chưa mở.

Tiếng đàn vang lên như mang theo một nỗi niềm gì đó, anh - người đang cố gắng tìm chỗ đứng cho bản thân chợt dừng chân lại

Tiếng đàn này... tại sao làm tim anh chợt run??....

Roẹt

Màn đỏ được kéo sang hai bên, để lại ở phía chính giữa đơn độc một người con gái với một cây đàn piano trắng.

Cô gái ấy chăm chú đánh đàn, tiếng đàn của cô vang lên bi ai và sầu muộn đến nỗi nước mắt của người nghe lần lượt rơi xuống.

Anh cũng vậy, cũng không ngoại lệ

Nước mắt anh... không hiểu lí do vì sao....

Rơi...

[ Mọi thứ bắt đầu rồi lại phải chấm dứt

Tim ta lạnh buốt bởi những lời nói đau thương

Biết từ đầu đôi ta là không thể

Mà sao vẫn níu kéo...

để rồi đau...

đau... rất đau...

Đêm nay cuối cùng phải nói tạm biệt

Say goodbye với người lần đầu tiên cũng là lần cuối

Say goodbye một giấc mộng đẹp

Say goodbye người, kẻ ta yêu

Say goodbye.....]

Tiếng hát thanh thoát vang lên làm tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh run người, cứ như tuyết đang bủa vây họ, cứ như băng giá đang tràn vào tim.

Còn anh?

Cơn mưa tuyết trong lòng anh dày hơn, mưa nặng hạt hơn, trái tim anh cảm thấy đau hơn, như có một vật sắc nhọn gì đâm xuyên qua nó

Tiếng hát như vang vọng nỗi niềm của cô về 4 năm tương tư anh đằng đẵng.

Trên sân khấu, giữa một khoảng đen tối mịt mờ, ánh sáng chỉ chiếu rọi vào người con gái ấy, người con gái đang say sưa đánh đàn và cất tiếng hát thê lương

Nhắc đến từ cuối cùng: "Say goodbye", nữ ca sĩ bất chợt nhỏ một giọt nước mắt lăn dài trên phiến má phải.

Tại sao cô lại khóc?

Vì bài hát này làm cô nhớ đến anh sao?

Tại sao cô lại buồn?

Vì cô nhớ đến đêm mưa tuyết đó sao?

Tại sao cô lại chọn bài này?

Có phải vì trong tim cô vẫn còn một khoảng lớn dành cho anh?

Cảm xúc buồn bã... cảm xúc đau thương... cảm xúc luyến tiếc... cảm xúc thăng hoa...

Tiếng đàn ngưng lại, tiếng hát cũng dừng lại.

Buổi biểu diễn kết thúc.

Nước mắt anh... cớ sao vẫn không ngừng chảy?

- Cám ơn đã lắng nghe

Xử Nữ bước ra khỏi chiếc piano, khẽ nở một nụ cười, cúi chào

Khán đài ầm ĩ hẳn lên bởi những tiếng reo hò cổ vũ, có người vẫn còn ngấn nước mắt trên khóe mi mà còn vỗ tay không ngừng.

Sự xuất hiện bí ẩn của cô giống như những nàng tiên cổ tích, tài năng của cô giống như tiên nhân hạ phàm.

Khiến người khác có chút khâm phục, chút luyến tiếc ngỡ ngàng

Sau khi chào các fan, Xử Nữ quay trở lại phòng thay đồ, ngơ ngác soi mình trong gương.

Chà.. cô đã từng tự hứa sẽ không bao giờ khóc vì người đó nữa.

Nhưng tình huống bây giờ là sao nhỉ?

Qủa nhiên, khoảng cách 3 năm vẫn chưa đủ để lấp đầy hình bóng anh

- Aiko, mai chúng ta sẽ trở lại Nhật.

Hôm nay em cứ nghỉ ngơi đi

Chị quản lí hồ hởi lên tiếng vì buổi ra mắt hôm nay thành công đến không tưởng.

Chị dặn dò xong, cũng đi làm một vài thủ tục và tiện thể đặt luôn vé máy bay cho ngày mai

Cộc cộc

Tiếng gõ cửa vang lên làm ai giật mình.

Cô đang suy nghĩ...

- Vào đi

Theo lệnh của cô, một người đem bó hoa hồng đếm sơ cũng tầm vài chục bông bước vào, đầu đội mũ lưỡi trai che mặt.

Anh thấy cô không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ đặt bó hoa lên bàn, xong quay người, tháo mũ, nhìn người con gái kia bằng ánh mắt dịu dàng

- Anh thích em, Aiko

Anh nói, giọng anh trong suốt như pha lê, làm tim ai như bị bóp nghẹt.

Nữ ca sĩ trẻ tuổi sững sờ quay ra nhìn chàng trai lạ, là anh sao??

Thật không ngờ 3 năm rời xa anh để cuối cùng nhận lại là câu nói này.

Thật đau đớn.

Không biết sao?

Dù ở Nhật nhưng cô vẫn luôn để ý đến anh và sự nghiệp của anh.

Cái tên Kim Ngưu luôn ám ảnh cô, hình ảnh Kim Ngưu luôn ngự trị trong lòng cô, làm sao cô nhầm lẫn được đây

Nếu có thể... cô cũng mong rằng chàng trai đang hiện hữu trước mặt cô và nói thích Aiko chứ không phải thích Xử Nữ kia không phải là anh, chàng trai làm cô tương tư suốt 7 năm dài

- Anh là...

Khó khăn lắm, cô mới có thể điều chỉnh giọng mình, lên tiếng

- Lãnh Nhật Kim Ngưu.

Yumi Aiko, anh thích em

Lần này thì đích thực không thể nhầm được nữa, đúng là anh rồi.

Nước mắt vừa khô lại bất giác tuôn rơi... quả là đau đớn.

Người anh thích là nữ ca sĩ Yumi Aiko, chứ không phải là Lăng Thanh Xử Nữ

- Xử Nữ, anh sai rồi.

Đừng khóc, Anh yêu em!

Anh ranh ma ghé tai cô thì thầm, làm cho nước mắt cô dừng lại, cô ngơ ngác một hồi, sau cuối cùng cũng hiểu ra được tình hình

"Anh yêu em"

Anh đã nói vậy, nhưng cô có cảm giác trốn tránh, cô không biết liệu đây có phải là giấc mộng

- Xin lỗi, tôi không còn yêu anh

Cô sợ cảm giác phải đối mặt với hiện thực, cô không muốn mơ, vì càng mơ thì khi tỉnh lại sẽ càng đau

- Anh rất yêu em

Anh nói, rồi còn ôm cô

- Tôi không yêu anh

Cô vẫn một mực từ chối

- Anh yêu em, xin đừng đi, Xử nhi!

Anh hôn cô, cô run, cả người cô run lên và nước mắt cô rơi lã chã.

Cô khuỵu xuống vòng tay anh, vừa khóc vừa đấm anh

- Em đã cố để quên anh... hức...

Đồ đáng ghét!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Bảy năm... cô chờ đợi bảy năm để có được câu yêu của anh.

Nhưng không hề gì, bởi vì: Cô đã quá yêu anh, chàng trai Kim Ngưu

~ The End ~
 
Back
Top Bottom