Ánh hoàng hôn rải khắp mặt đất, dát lên phòng bệnh một mảng lụa màu vàng kim.
Giang Khinh từ từ mở mắt, hoảng hốt một lúc lâu sau suy nghĩ mới dần dần tập trung lại.
“Mình, mình có thể nhìn được!?”
Anh nhìn lên trần nhà tay phải đưa lên muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng không nắm được gì cả.
“Không đúng....Xuyên sách trở thành một nam phụ mù lòa, một tháng sau sẽ bị Cố Khả Hân hại chết, cốt truyện chính xác là như thế này...Chủ thể gốc cho tới lúc chết vẫn là người mù.”
Thầm chửi hai câu, Giang Khinh ngồi thẳng lưng ngón tay cái xoa xoa thái dương, nói thầm:
“Chẳng lẽ là do sự xuất hiện của mình mà hướng đi của nội dung đã thay đổi?”
“Shh...Đau đầu quá, không nhớ chuyện gì đã xảy ra cả.”
Anh dựa vào giường bệnh, cố gắng sắp xếp lại ký ức, ý thức được hoàn cảnh hiện tại không mấy lạc quan.
Ba của chủ thể gốc vô cùng yêu thương Giang Viễn, coi như người nối nghiệp để bồi dưỡng.
Em gái sớm đã về bên phe Giang Viễn, chán ghét anh là người mù lòa.
Bạn gái Cố Khả Hân là gái tồi chính hiệu, đứng núi này trông núi nọ*.
(Câu gốc: 吃著碗䋢的,看著鍋䋢的 - ăn trong bát, nhìn trong nồi.
Chỉ người tham lam không biết đủ có thứ này rồi vẫn muốn có được thứ khác.)
Những người họ hàng khác thì lại càng yêu thích Giang Viễn vừa thông minh lại vừa hiểu chuyện chứ không phải Giang Khinh người chưa từng bước chân ra khỏi nhà.
Chuyện này dẫn đến sau khi bị Cố Khả Hân hại chết, không có ai báo cảnh sát điều tra đều ngầm thừa nhận là chuyện ngoài ý muốn.
Nghĩ tới đây, Giang Khinh nheo mắt lại “Cậu cũng đáng thương thật, bị mù sau khi cứu Cố Khả Hân lại coi cô ta như ánh sáng cứu rỗi trong thế giới đầy bóng tối này.....”
“Cậu rõ ràng biết Cố Khả Hân và Giang Viễn có tư tình, lại lựa chọn chịu đựng cho rằng sau khi kết hôn mọi chuyện sẽ ổn.”
“Ngu ngốc, cậu và tình cảm của cậu đều dễ bị lừa như Flash* vậy.”
(Câu gốc: 閃現 - Tốc biến (Flash) thuật ngữ trong game Liên Minh Thuyền Hoại, theo mình hiểu thì khi chơi game đối thủ hay tung chiêu dụ mình mất Flash để dễ kết liễu hơn.
Ở đây Giang Khinh đang chê tình cảm của chủ thể gốc dễ bị lừa như lúc bị lừa tung chiêu vậy đó.)
Giang Khinh chửi tục vài câu trong lòng theo thói quen cắn móng tay phải, suy nghĩ về một chuyện quan trọng.
Có muốn sống hay không?
Chủ thể gốc sau khi chết tưởng rằng đó là một cách giải thoát, không nghĩ tới chuyện....Xuyên sách.”
Anh tự lẩm bẩm “Trước tiên phải đi hỏi bác sĩ vì sao mình lại có thể thấy được ánh sáng.”
Không còn quan tâm những vấn đề rối rắm nữa.
Giang Khinh mang giày vào, cơ thể vẫn còn rất yếu, vịn vào tường di chuyển, đi từng bước từng bước đến cửa phòng bệnh.
“Hả?”
Anh cố mở cửa nhưng không mở được.
“Ổ khóa hỏng rồi sao?”
“Lại là trò hề của Giang Viễn...Sợ tối nay mình đi tham gia tiệc sao?”
“Cơ thể chủ thể gốc quá yếu, chứ loại cửa này mình dùng chân đá bay.”
Giang Khinh nhìn quanh căn phòng, trên bàn có đặt một bó hoa hướng dương, tìm thấy một chiếc chìa khóa.
Anh cầm chìa khóa lên ngắm nhìn kỹ, mắt mờ dần rồi tựa như ma xui quỷ khiến, anh cắm chìa khóa vào ổ.
[Đây là chìa khóa của ngươi và cũng là lời nguyền của ngươi]
Âm thanh không biết từ nơi nào vang lên trong phòng bệnh.
Kẽo kẹt một tiếng, cửa mở ra.
Phía sau cửa là một vùng tăm tối không có lấy một tia sáng, thậm chí còn không nhìn thấy hành lang, không nhìn thấy một bóng người, tất cả đều tĩnh lặng và rùng rợn, tựa như một chiếc đồng hồ bỏ túi bị hư hỏng thời gian dường như đã ngừng lại.
Không đợi Giang Khinh phản ứng, một sợi chỉ đỏ đã quấn quanh cổ anh kéo anh vào bóng tối.
.....
Trong vườn hoa của một biệt thự riêng.
Giang Khinh khôi phục thị lực và quyền kiểm soát tứ chi, chăm chú nhìn sáu người còn lại.
Điều này quả thật không thể tưởng tượng nổi, lúc nãy còn đang ở phòng bệnh trong bệnh viện lúc sau đã xuất hiện trong vườn hoa của một căn biệt thự.
Thiếu nữ mặc áo khoác màu xám nhạt, cột tóc đuôi ngựa mang hơi thở thanh xuân tràn đầy nói chuyện:
“Bảy người...Xem ra độ khó nhiệm vụ lần này so với lần trước thấp hơn chút.”
Chàng trai mặc áo blouse trắng nhìn về phía thiếu nữ trẻ “Chuyện gì thế này?”
“Ừm...”
Thiếu nữ trẻ mím môi, trầm ngâm nói “Nói một cách đơn giản thì chúng ta cần phải hoàn thành một nhiệm vụ mới có thể trở về thực tại, không, chính xác mà nói thì...trở lại ‘Thư Giới*’.”
(Câu gốc: Thế giới trong sách nhưng do từ này về sau sẽ sử dụng thường xuyên, lặp lại nhiều lần nó sẽ lủng củng, không hay nên mình định thay thế bằng từ khác.
Lúc đầu mình định để là ‘Thế Giới Sách’ khá dễ hiểu nhưng mình đọc đi đọc lại thấy vẫn cấn nên dùng từ khá Hán Việt này là ‘Thư Giới’ coi như danh từ riêng mà dùng luôn.
Mình lấy Sách -> Thư, Thế Giới -> Giới tựa như Ma Giới trong mấy truyện tiên hiệp khác, bạn nào đọc không quen hoặc thấy không hợp có thể click back nhé.)
“Nhiệm vụ?”
Giang Khinh trán quấn đầy băng, nhướn mày “Nếu như không hoàn thành thì sao?”
“Chết.”
Thiếu nữ lời ít ý nhiều.
Chàng trai áo blouse trắng hít mạnh một hơi khí lạnh “Cô nói đùa sao?”
“Thật đấy.”
Thiếu nữ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, giọng điệu không có chút đùa giỡn nào.
Não Giang Khinh choáng một trận, tình huống bất ngờ anh không phải là người duy nhất xuyên sách.
Dựa vào giọng điệu thì thiếu nữ đáng yêu tầm mười tám, mười chín tuổi trước mắt là người Tứ Xuyên.
Chàng trai áo blouse trắng kia, dựa vào giọng nói là người Thiên Tân.
Trong góc, một nam một nữ đang nắm tay nhau cảnh giác nhìn xung quanh biệt thự, có lẽ là một cặp.
Một người đàn ông khác có hình xăm trên tay, cao khoảng 1m85 dáng người vạm vỡ cường tráng, làm người ta có cảm giác không dễ trêu vào.
Còn có một cô gái ăn mặc xinh đẹp, váy màu đen vẻ mặt không vui.
Giang Khinh nghĩ mãi cũng không hiểu, tại sao một đám người đến tám đời còn chẳng dính dáng gì với nhau lại bị gom lại cùng một chỗ làm gì?
Nhiệm vụ là làm gì nữa?
“Được rồi, tôi không muốn diễn chung với các người, kịch bản của tôi không có cảnh này, nhanh đưa tôi về nhà tôi còn hẹn nam thần đi ăn nữa.”
Cô gái váy đen nói chuyện bằng giọng điệu ra lệnh.
Một giây, hai giây, ba giây...Không có ai chú ý tới cô ta, tình cảnh trở nên ngượng ngùng.
Cô gái váy đen tức đến độ mất bình tĩnh “Các người có biết tôi là ai không?”
Sự thật đã chứng minh bạn là ai, người ở đây không có hứng biết.
“Tốt, đợi đó cho tôi.”
Cô gái váy đen nói với giọng gay gắt, quay người đi về hướng cửa sắt được chạm khắc hoa văn.
Thiếu nữ trẻ thay đổi thái từ thư thái sang nghiêm túc, nói:
“Nhắc cô một câu, nhiệm vụ phía trước còn chưa rõ tốt nhất nên chờ ở bên trong phạm vi biệt thự.”
Cô gái váy đen dừng lại, ngoái lại hướng về phía thiếu nữ giơ ngón tay giữa.
“Cô dùng túi rác hiệu gì mà chứa nhiều vậy!”
(Search thì thấy câu này ý chỉ người giỏi giả vờ, chịu đựng những thứ vô lý (rác thải) giống như rúi rác vô tận.
Nói chung là khịa đó.)
Vừa nói xong, cô gái váy đen chân phải vừa bước ra khỏi cửa sắt được chạm khắc...Cô ta té ngã.
Tất cả mọi người đều thấy một cảnh tượng khó quên trong đời, Giang Khinh thấy tim mình khẽ rung.
Chân phải của cô gái váy đen dường như bị một vũ khí sắc bén chặt đứt gọn gàng, mà chân phải bị đứt tự đi về phía biệt thự, đá tung cửa rồi nhảy vào trong.
“A a a....”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng, cô gái váy đen nằm trên đất, cơn đau xâm chiếm hệ thần kinh khiến mắt cô ta trợn trừng “Chân!
Tôi, chân của tôi....”
Người đàn ông xăm trổ kinh ngạc một thoáng, nhanh chóng chạy tới ngồi xuống kiểm tra thi thể của đối phương.
“Con mẹ nó, gặp quỷ rồi cần có bao nhiêu sức mạnh mới có thể chặt đứt trong một nhát chứ?”
“Ê nhóc mặc áo blouse trắng, cậu có phải là bác sĩ không?”
Người đàn ông xăm trổ ngoái đầu hỏi.
Cô gái váy đen vẫn đang la hét thảm thiết, nước mắt và nước mũi chảy đầy mặt, cô ta hối hận rồi.
Chàng trai áo blouse trắng dang tay ra “Mặc áo blouse trắng thì phải là bác sĩ sao?”
“Còn nữa, tôi tên là Tống Bình An, ghét nhất người khác gọi tôi là ê.”
“Tống Bình An?”
Thiếu nữ trẻ nở nụ cười nhẹ “Bình An, tên rất hay.”
“Tôi tên Phùng Dao Dao, tin vào huyền học, không thì chúng ta lập đội đi, mong anh có thể bảo vệ tôi bình an.”
“Hì hì....”
Tống Bình An không đáp mà hỏi lại “Đây không phải lần đầu tiên của cậu à?”
“Đúng vậy, đây là lần thứ hai tôi tham gia nhiệm vụ coi như là người mới có chút kinh nghiệm.”
Phùng Dao Dao thoải mái thừa nhận, đồng thời quan sát cử động nhỏ của những người khác.
Hai người cứ tán dóc, không quan tâm chút gì đến sống chết của cô gái váy đen.
Giang Khinh đóng vai người ngoài cuộc, trong tình huống không biết gì tốt nhất nên im lặng theo dõi diễn biến.
Sợ tiếng la hét thảm thiết dẫn sinh vật đáng sợ đến, người đàn ông trưởng thành trong cặp đôi kia nghiêm nghị nói:
“Trước hết đem cô ta vào phòng đi.”
Người đàn ông xăm trổ gật đầu, dễ dàng bế cô gái váy đen đi về phía cửa chính biệt thự.
Mọi người liếc nhau cùng ăn ý đi vào trong nhà.
Trên mặt bàn của phòng khách lầu một để bảy tờ giấy, đều viết ba câu giống nhau.
[Chuẩn bị một phần ăn tối đưa xuống tầng hầm, tốt nhất không nên đi xuống vào khung thời gian khác.]
[Mỗi người chỉ có một cơ hội đi đưa thức ăn.]
[Thời gian nhiệm vụ là ba ngày, không thể rời khỏi phạm vi biệt thự.]
Ba câu nói đơn giản lại giống như một tảng đá nặng cả nghìn kí đè nặng trong lòng người đàn ông.
Hắn và Phùng Dao Dao giống nhau, đều không phải là lần đầu tham gia nhiệm vụ, mà là lần thứ hai.
Nhiệm vụ lần này quá trừu tượng, không có nhiều manh mối, muốn sống tiếp...Không đơn giản.
Cô gái váy đen đã ngất, được đặt trên ghế sofa, bất động.
Giang Khinh mân mê tờ giấy nhiệm vụ, đọc thầm nhiều lần, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
“Tốt nhất không nên đi xuống....”
Tầm mắt anh nhìn về phía cầu thang, đồng tử co rụt lại, lúc nãy ở cầu thang không thấy gì cả giờ đây lại lòi ra một cái chân.
Chân phải của cô gái váy đen đang đứng thẳng ở đó!
Editor: R tới r đó, nội dung chính của c truyện này =))