Cập nhật mới

Khác [HOÀN] Đồng Nhân_ Nam Đình Cốc Vi [Tổng Hợp]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
312258585-256-k57480.jpg

[Hoàn] Đồng Nhân_ Nam Đình Cốc Vi [Tổng Hợp]
Tác giả: xiaoguang0701
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cốc Vi Nam Đình [Tổng hợp fanfic]

Edit: Cam Thiếu
Tình trạng bản gốc: Lượm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu :Đ
Tình trạng edit: Đói hàng sắp chớt rồi 💀
Số chương: ?

Thể loại: Đồng nhân, hiện đại, cổ đại, tình cảm, thần linh dị quái.

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Qua Nhĩ Giai Dận Đình, Cao Ảnh.



đồngnhân​
 
[Hoàn] Đồng Nhân_ Nam Đình Cốc Vi [Tổng Hợp]
Phần 1


Một ít nhiều lời của edit:

1.

Truyện là đồng nhân của truyện tranh: Nam Đình Cốc Vi của tác giả Mặc Phi.

2.

Edit phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả mong không có chuyện re-up hay xin chuyển ver.

3.

Edit vì đam mê, trình độ tiếng Trung nữa vời không đảm bảo độ chính xác tuyệt đối.

4.

Không tìm được raw nên chỉ dựa vào bản qt, độ chính xác càng không đảm bảo.

5.

Cuối cùng, yêu thích cứ ở lại, không thích thì yên lặng thoát, đừng gạch đá nhiều lời, rất phiền.

Chân thành cảm ơn.

Truyện được edit bởi Xiaoguang0701 Wattpad

____________________

Hán Việt: Cốc Vi Nam Đình [Tổng mạn]

Tác giả: ATMAN

Edit: Cam Thiếu

Tình trạng bản gốc: Hoàn thành

Tình trạng edit: Hoàn Thành

Số chương: 1 chương

Thể loại: Diễn sinh, hiện đại, tình cảm, HE, chủ công, thần linh dị quái, đồng nhân văn

Văn án:

Ngươi biết không?

Có rất nhiều việc không thể nói rõ ràng được.

Một khi như thế, duyên phận cũng chấm dứt.

Ta, chỉ cầu cùng ngươi vẫn luôn dây dưa như vậy thì tốt rồi.

Đời đời kiếp kiếp, dây dưa không rõ.

Tag: Tồng mạn thần linh dị quái, yêu sâu sắc.

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Qua Nhĩ Giai Dận Đình, Cao Ảnh.

___________^_^

Nam Đình Cốc Vi

"Vương gia, đại nạn của ngài....

đã sắp đến."

Kỳ thật những lời này đã từng có người nói qua với hắn, lúc ấy hắn chỉ nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

Hắc ám, huyết tinh, u minh...

Hắn tựa hồ đã sớm thành thói quen, thậm chí ngẫu nhiên sẽ còn hoài nghi bản thân là vì thế mà được sinh ra.

Có thể đếm được trăm năm sau, bây giờ khi lại có người cùng hắn nói những lời như vậy, hắn thế mà chần chờ đôi chút mới đáp: "Ta biết."

Như đứa trẻ từng mang mình vượt qua cửa hàng hẻm nhỏ, lại như hắn thường xuyên không đàng hoàng nghịch ngợm vui đùa ầm ĩ.

Ký ức lạnh lẽo gặp được ngày hè nóng nực ở Nam Đình, ngưng kết thành bọt nước.

Một giọt một giọt...

Làm cho trái tim đau nhói.

Phía trước giờ phút này tà ám tụ nhiều.

Hắn nhẹ nhàng nâng tay, xương ngón tay thon dài ở trên không trung động.

Thanh âm như cũ quạnh quẽ: "Ngự Phong."

Thật lâu về trước có một thuật sĩ nói với hắn: Số mệnh, thuận chi tắc sinh, nghịch chi tắc vong.

Nhưng số mệnh của hắn, từ trước đến nay đều chỉ có vong.

Không có gì đáng để lưu luyến, hắn nói với chính mình như vậy.

Cứ như từ trước đến nay liền tốt, ở trong những tiếng chửi rủa và nguyền rủa không nói một lời mà biến mất.

Lần này tiến đến, đó chính là chấm dứt.

Hắn từ lòng bàn tay chuyển hóa ra một thanh lục nhận, u quang dừng ở trên máu tươi sền sệt không hề đẹp mắt.

"Vương gia— " Đột nhiên xuất hiện một âm thanh nhất thời không phân biệt rõ là từ nơi nào truyền đến.

Hắn một bộ dáng thờ ơ.

Chỉ giương mắt nhìn đằng trước một chút— đường đi dài đẳng đen nhánh.

Đừng có ngừng, tiếp tục đi, hắn nghĩ thầm.

"Qua Đình—" Một tiếng này tê tâm phế liệt lại run rẩy không thành hình.

Hắn vẫn y như cũ, mặt đầy sương lạnh, bước đi kiên định.

"Qua, Qua Đình..."

Thanh âm kia thu nhỏ, giọng nói khàn khàn càng thêm có vẻ bất lực, cuối cùng thanh âm kia đứt hẳn, biến thành tiếng khóc nức nở.

"Cao Ảnh..."

Trong bóng tối, đồng tử hắn co rút, rốt cuộc dừng lại bước chân.

Cao Ảnh cậu ấy.... khóc?

Gương mặt tươi cười luôn cùng hắn phất tay của thiếu niên không có lúc nào là không hiện lên trước mắt Qua Đình.

"Vương, Vương gia... hu hu...

Qua Đình."

Giờ phút này thanh âm khụt khịt ấy lại làm hắn cau chặt mày.

Đừng khóc.

"Hu hu...

Qua Đình..."

Đừng khóc!

"Anh quay lại... hu hu..."

Ta nói cậu đừng khóc!!

U quang lục sắc quét qua, chướng ngại phía trước nháy mắt tan nát.

Nhưng thân mình lại đột nhiên xoay trở về.

Sau lưng thình lình truyền tới một thanh âm.

"Làm sao?

Giết người vô số thế nhưng lại để ý một người khóc thút thít?"

"Ha ha ha ha ha!

Buồn cười, vậy... sau khi ngươi chết, ta sẽ lại đem Thái Tuế đặt vào cơ thể cậu ta.

Cắn nuốt cậu ta tra tấn cậu ta..."

Xem ra, phải về muộn một chút.

Sườn mặt Qua Đình hướng về phía hắc ám, gương mặt như ngọc khắc tràn ngập phẫn nộ.

Hắn ngẩn đầu lên, lưỡi đao hướng vào thanh quản, nhàn nhạt mở miệng: "Vậy phải xem ngươi có mạng để đi hay không."

....

"Nô tài tham kiến Vương gia~"

"Tôi muốn đi báo danh!!"

"Cánh gà ngâm ớt này, ăn không?"

"Vương gia mặt than, anh cười một cái cũng không được sao?"

"Vương gia."

"Qua Đình."

"Qua Đình."

Vương gia có đôi khi sẽ nghĩ, chính mình ở trong mắt Cao Ảnh là người thế nào?

Là ác quỷ làm người ta sợ hãi?

Tội nhân thiên cổ?

Ma đầu?

Là người hiện đại bọn họ luôn miệng gọi "Huynh đệ", hay chỉ là một khách qua đường mà thôi?

Hắn không thể nào muốn hỏi.

Vẫn là thuật sĩ kia nói với hắn: "Trên đời này, có một số việc không thể nào nói quá mức rõ ràng minh bạch, vừa nói ra, duyên phận cũng liền tan."

Vậy...

Không hỏi, không nói ra.

"Vương, Vương gia!!"

Cách đó không xa Cao Ảnh xoa xoa đôi mât sưng đỏ, từ dưới mặt đất bò dậy như bay chạy tới bên đây.

Qua Đình nhìn bộ dáng nôn nóng của cậu, nghe cậu mở miệng lung tung xưng hô.

Không biết như thế nào lại hơi hơi gợi lên khóe miệng tươi cười của hắn.

Đôi mắt Cao Ảnh đồng thời bắt giữ khoảnh khắc tươi cười kia, đột nhiên thân mình cậu khẽ run, chậm rãi ngã xuống....

"Qua Đình—"

Cao Ảnh lại khóc, khóc so với mọi người đàn ông khác đều lớn hơn, khóc đến không thở nổi.

"Ta...

đã trở lại..."

Chuyên môn chỉ để lại một chút sức lực cuối cùng mới đi đến trước mặt cậu.

Đôi tay Cao Ảnh gắt gao ôm chặt thân mình vốn lạnh lẽo của hắn.

Điên cuồng lắc đầu: "Không, sẽ không...

Qua Đình anh lợi hại như vậy...

Nhất định không có việc gì đúng không...

Đúng hay không?"

Đứa nhỏ ngốc.

Nếu có thế, ta liều mạng xông qua Vong Xuyên, giết sạch quỷ quái, lại trở về tìm cậu.

Qua Đình vươn tay bị che kín bởi những hoa văn lục sắc, đem đầu Cao Ảnh ấn gần một chút.

Đôi môi chạm nhau, tất cả đều là ôn nhu.

Trước đó....

Ta sẽ không giảng quá rõ ràng minh bạch cho cậu.

Chúng ta cứ như vậy, vẫn luôn hỗn loạn, dây dưa, mâu thuẫn....

Dù là chuyện sinh tử, cũng không thể vọng tưởng đem chúng ta tách ra.

01/06/2022 Kết thúc
 
[Hoàn] Đồng Nhân_ Nam Đình Cốc Vi [Tổng Hợp]
Phần 2


Tên: Một Chiếc Áo Khoác Lớn

Tác giả: Turing0723

Edit: Cam 🍊

Tình trạng bản gốc: Hoàn thành

Tình trạng edit: Hoàn Thành

Số chương: 1 chương

Thể loại: Đồng nhân, hiện đại, tình cảm, HE, đoản, thần linh dị quái.

Văn án:

Chào mừng đến với câu chuyện hàng ngày của cặp tình nhân nhỏ✨🤗

Warning: Bản dịch chưa có sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác ngoài Wattpad Xiaoguang0701.

Trình độ người dịch nữa vời, kết hợp raw và google thúc thúc nên bản dịch chỉ đảm bảo độ chính xác từ 70 đến 80%.

Thích thì chúc bạn đọc vui vẻ, không thích xin hãy im lặng thoát đừng buôn lời cay đắng.

_____________^_^

Có thể nói Quảng Châu không hổ danh là nằm ở phía Nam, cuối tháng 11 rồi mà nhiệt độ vẫn giữ ở 20⁰C, nóng như lúc nhìn thấy váy của Marilyn Monroe* vậy. 🙂)

*Marilyn Monroe là một nữ diễn viên, người mẫu, ca sĩ.

Nổi tiếng với hình tượng gợi cảm, nhất là trong những năm 1950 đến đầu 1960.

Đồng thời cũng là biểu tượng của cách mạng tình dục đương thời.

Rất lâu sau khi qua đời, bà vẫn được xem là một biểu tượng lớn của văn hóa đại chúng.

Đây là một bức ảnh đặc trưng và được nhắc đến ở trên 👆

Nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài, Cao Ảnh nhét hai cái áo khoác cùng kiểu, một lớn một nhỏ hơn vào trong gốc tủ.

"Thời tiết kinh khủng gì thế này, không thể để mình ăn mặc đẹp hơn một chút chắc?"

Cao Ảnh lẩm bẩm xong vẫn nhận mệnh mặc chiếc áo nỉ đỏ vào.

Ngay khi quay trở ra, Cao Ảnh nhìn thấy Qua Đình xuyên từ bức tường ra ngoài.

"Vương gia anh tới đúng lúc lắm, mau mau đưa tôi lá bùa với.

Tôi có chuyện gấp muốn ra ngoài."

"Làm gì?"

"Hai ngày nữa anh sẽ biết.

Trước cứ đưa bùa cho tôi đã, sắp không kịp nữa rồi.

Vương gia ngài đại phát từ bi ban cho tiểu nhân một lá bùa đi mà!

Vương gia đại nhân!

Cầu xin ngài đó!"

"..."

"Được được, tôi thật sự phải đi làm.

Còn làm gì thì không quan trọng, quan trọng là tôi sắp muộn rồi!

Cho nên là Vương gia à, xin ngài mau mau đưa bùa cho tôi đi!

Anh chắc là cũng không muốn một anh chàng đẹp trai như tôi mất đi con đường học hành tuyệt vời, công việc, hy vọng sống rồi cuối cùng chết đi một lần nữa đúng chứ?

Vương gia ơi xin hãy cho tôi một tờ.

Cho tôi đi!

Cho tôi đi!

Tôi hứa về rồi tôi sẽ mua cho ngài chân gà..."

"Được rồi.

Tay."

"Ừ?

Tay, tay gì cơ?"

"Đưa tôi."

"Wow~ anh định tự tay đưa bùa cho tôi á?

Vương gia ngài thật chu đáo!"

Cao Ảnh giơ tay phải ra, háo hức nhìn chằm chằm Qua Đình.

Muốn nhìn xem Vương gia có thể lấy ra bao nhiêu lá bùa.

Cuối cùng, cậu không nhận được bất kỳ lá bùa nào cả.

Thứ nằm trong tay hắn lại là cây bút dùng để vẽ bùa.

"Vương gia, giờ ngài đang cầm bút ý là muốn vẽ cho tôi ngay tại đây đúng không?

Nhất định là muốn vẽ bùa lên người tôi đúng không?"

Cao Ảnh mở to hai mắt, chăm chăm nhìn Qua Đình vẽ bùa lên cánh tay mình.

Qua Đình sớm đã là chuyên trong việc gia vẽ bùa, chỉ trong thoáng chốc, hắn đã có thể đi bút một cách lưu loát không chút trúc trắc.

Trước khi Cao Ảnh kịp phản ứng, bùa chú đã được hoàn thành trên cẳng tay cậu.

"Xong rồi, đi đi."

"Sao lại chọn vẽ trên người?

Nó rắc rối lắm á?"

"Nếu cậu ý kiến thì lần sau tôi sẽ vẽ ở chỗ khác."

"Ai ya, anh đừng nói vậy chứ!

Sẽ khiến người ta hiểu lầm đó.

Anh có thể để tôi làm một nhân công lành mạnh trong sáng tí không? —— Ối không xong không xong rồi, lần này thật sự muộn rồi.

Khi nào xong việc về rồi chúng ta lại nói tiếp nhé!"

Nói xong Cao Ảnh đầu không ngoảnh lại vội vã rời khỏi nhà trọ, để lại một tiếng "tạm biệt" vang vọng kéo dài khắp cầu thang.

Qua Đình không có ý định theo cậu đi ra ngoài, hắn còn có một việc quan trọng hơn cả giám sát Cao Ảnh —— đó là học nói.

Đừng hiểu lầm.

Là một người cổ đại khỏe mạnh sống từ tận thời nhà Thanh, Qua Đình không có bất kỳ vấn đề gì về việc nói chuyện.

Nhưng suy cho cùng thì vẫn vì là người thời Thanh, cho nên ngôn ngữ của hắn rất khác so với người thời hiện đại.

Sau khi bị Cao Ảnh đứng trước mặt chế giễu là "thanh niên cổ phong", Qua Đình đã rút ra bài học và quyết định sẽ học cách giao tiếp của người hiện đại.

Trong vài tháng qua Qua Đình đã học được không ít thứ, không giới hạn bao gồm cả bính âm (pinyin), chữ Hán giản thể và cả cách sử dụng điện thoại thông minh.

Giờ đây, hắn đã có thể sử dụng thành thạo các phần mềm khác nhau để lướt internet.

Có thể xem là một nữa người hiện đại.

Nếu không phải do câu nói của Cao Ảnh tát thẳng vào mặt, có lẽ hắn đã chẳng nghĩ đến việc thay đổi ngữ điệu nói chuyện thời nhà Thanh của mình.

Bây giờ Cao Ảnh không có ở đây nên hắn cũng sẽ không bị làm phiền, là quãng thời gian tuyệt vời để học tập.

Vì thế, Qua Đình đã lấy chiếc ipad của Cao Ảnh, tìm kiếm tài liệu mà hắn đã sàng lọc kỹ càng — một bộ phim truyền hình hiện đại đang được ưa chuộng nơi làm việc.

Qua Đình bắt đầu sự nghiệp học tập chăm chỉ của mình.

Cùng lúc đó, Cao Ảnh vội vã ra ngoài cuối cùng cũng đến được nơi cậu làm thêm — một quán trà sữa gần khu đại học.

Quản lý cửa hàng không nói gì về việc cậu suýt thì đi muộn, chỉ liếc mắt nhìn mớ bùa chú trên tay rồi bảo Cao Ảnh mau thay quần áo làm việc.

Không có nhiều người trong tiệm lắm, ngoài Cao Ảnh và quản lý ra thì chỉ còn một nhân viên thường trực.

Về cơ bản thì khách ra vào không nhiều, đơn đặt hàng mang đi cũng tăng với tốc độ ổn định.

Nhân viên giao hàng đến và rời đi nhanh chống, nhìn chung thì khá là thoải mái.

Điều duy nhất khiến Cao Ảnh không vui là, mỗi khi có khách vào cửa hàng, họ đều sẽ nhìn vào bùa chú ở cánh tay cậu.

Có người chỉ liếc mắt, nhưng cũng có người sẽ nhìn chằm chằm vào.

Giống như đang cố gắng giải mã chữ trên phù văn, lúc này, cậu phải che tay lại hoặc gọi to mấy lần đề thu hút sự chú ý của họ.

Dù sao thì ngày đầu tiên đi làm cũng đã kết thúc.

Cao Ảnh mang theo hai cốc trà sữa và một túi chân gà mua ở cửa hàng tiện lợi quay về nhà trọ.

Qua Đình ở phòng 404 vẫn còn đang xem phim.

Thật không ngờ một người đàn ông thời Thanh như Qua Đình lại thích thể loại phim như vậy.

Cao Ảnh nghĩ.

Qua Đình thấy Cao Ảnh trở lại phòng cũng không có phản ứng gì quá lớn, liếc mắt nhìn cậu một cái rồi cất ipad đi, sau đó lại nhìn chăm chăm vào túi chân gà trên tay Cao Ảnh.

Nhận được tín hiệu bằng mắt của Qua Đình, Cao Ảnh nhanh chóng dâng túi chân gà và cốc trà sữa sang.

Nở một nụ cười nịnh nọt, xoa xoa tay nói: "Vương gia đại nhân, tôi thật sự đến đó làm việc.

Là lỗi của tôi khi không nói trước với anh một tiếng, ngài đại nhân đại lượng, xin hãy tha thứ cho tôi!

Còn có lần sau anh có thể đừng vẽ bùa lên tay tôi được không?

Ít nhất đừng vẽ ở chỗ dễ thấy như vậy.

Nếu bị người ta nhìn thấy sẽ rất kỳ quái."

"Ừ."

"Này này này này, ừ rồi thì sau này anh không được vẽ lên người tôi nữa đó!

Qua Đình, anh nói phải giữ lời!"

"Được, tôi sẽ không vẽ lên người cậu nữa."

"Lạ nha, sao hôm nãy dễ nói chuyện vậy?

Nói cho tôi biết ngay!

Anh giấu Qua Đình thật ở đâu rồi?

Anh giả dạng anh ấy có mục đích gì!"

"...

Ngự——"

"Tôi sai rồi tôi sai rồi, đừng Ngự Phong!"

Sau một tháng bận rộn với trường học, nhà trọ và tiệm trà sữa thì cuối cùng Giáng Sinh cũng đã đến.

Hôm nay là ngày làm công cuối cùng của Cao Ảnh.

Trên đường từ tiệm trà sữa trở về nhà trọ, Cao Ảnh vẫn luôn suy nghĩ nên tặng quà thế nào mới có thể khiến cho Qua Đình bất ngờ.

Nhưng cho đến khi về đến nhà trọ, ngồi ở trên giường phòng 404, Cao Ảnh vẫn chưa nghĩ ra.

Hay là cứ đưa thẳng cho anh ta đi, Cao Ảnh nghĩ sao thì làm vậy.

Cậu lấy chiếc áo khoác từ góc tủ ra đưa cho Qua Đình.

"Quà Giáng Sinh đấy, cho anh."

Qua Đình mở to hai mắt nhìn Cao Ảnh, không nói gì mà chỉ nhận lấy.

"Thật ra, tôi đã muốn tặng cho anh một món quà từ lâu lắm rồi.

Chỉ là vẫn chưa biết nên tặng cái gì.

Hôm đó, tôi nhìn thấy cái áo này liền cảm thấy nó rất hợp với anh, cho nên theo cảm tính mà mua.

Nhân tiện, tôi cũng mua cho mình một chiếc, là cùng một kiểu dáng.

Tôi sử dụng bùa chú để đi làm thêm cũng là vì lí do này.

Tôi nghĩ việc tặng quần áo vào đêm giao thừa hay Tết Nguyên Đán là việc mà trưởng bối sẽ làm.

Tất nhiên, tôi không ngại, đương nhiên anh có thể sẽ Ngự Phong.

Nhưng dù sao tôi cũng đường đường là Trấn Bắc Vương, vẫn biết khiêm tốn nghiêm túc giữ mình!

Thế nên tôi chọn tặng vào dịp Giáng Sinh, nhân tiện cũng cho anh hưởng ké một chút không khí trẻ trung, cùng nhau đón Giáng Sinh!

Nếu anh muốn sống cho chính mình, thì phải vui vẻ lên một chút, biết chưa, Qua Đình 21 tuổi?"

"..."

"Qua Đình, sao anh không nói gì vậy?

Anh vui đến ngớ người luôn rồi à?

Này, tỉnh dậy đi!"

Vừa nói Cao Ảnh vừa đưa tay xua xua trước mặt Qua Đình, còn chưa kịp rút tay về đã bị kéo vào một cái ôm bất ngờ.

Cao Ảnh sợ đến mức ngừng cả thở, nói chi đến việc mở miệng nói chuyện.

Qua Đình cũng không nói một lời, hai người ôm chặt lấy nhau, cảm nhận nhịp tim và hơi thở dần trở nên đồng bộ.

Cái ôm thứ hai này của họ kéo dài hơn cái ôm đầu tiên.

Phòng 404 mới vừa rồi còn tràn ngập tiếng nói trong trẻo của Cao Ảnh, bỗng trở nên yên tĩnh, không khí cũng bắt đầu đặc quánh lại.

Chính chú Quan là người phá vỡ bầu không khí mơ hồ này.

"Anh đẹp trai đang làm gì thế?

Tối nay chúng ta ăn lẩu, chỉ còn thiếu anh với tổ tiên thôi..."

Khi chú Quan đẩy cửa chuẩn bị bước vào, nhìn thấy tư thế của hai người trong phòng, chú đóng sập cửa lại.

Rút cái chân trái đã trót bước vào phòng ra ngoài, chú nói với Đạt Văn Tây đang đứng ở cửa: "Tổ tiên của chúng ta đang chơi "cơ", đừng làm phiền họ~"

*Gốc là 搅基 - jiăo jī (Giảo cơ): Cơ là tiếng lóng trên mạng, ở Quảng Đông từ cơ (基) đọc là jī, đồng âm với G trong từ Gay.

Vì thế giảo cơ còn có nghĩa là gay.

"Chú Quan, chú lại đang lan truyền cái gì đó!"

Cao Ảnh cảm thấy hai má của mình nóng bừng, dường như nhận thấy lời phản bác của mình không mấy thuyết phục.

Cậu nở một nụ cười rực rỡ với Qua Đình trước mặt, ném chiếc áo khoác trong tay lên giường rồi nắm lấy bàn tay đeo nhẫn xanh vội vã rời khỏi phòng.

"Chú Quan, đợi chúng cháu với!"

Bạn bè, người yêu... bất kỳ mối quan hệ nào cũng không quan trọng.

Quan trọng là hai người sẽ luôn ở bên nhau, và vì Thái Tuế mà cùng trải qua cuộc sống lâu dài này.

🍊: Cam quay lại với cặp đôi trẻ Cao Ảnh Vương gia rồi nè =))))))

Xưa kiếm fic trên mấy nền tảng khác mà đói mòn con mắt, quên mất con ao3 thiên đường fanfic nay nhớ lại bay qua sàn này fic ngập mồm.

Sẽ còn fic nữa nha ~

24/2/2025 Kết thúc
 
[Hoàn] Đồng Nhân_ Nam Đình Cốc Vi [Tổng Hợp]
Phần 3


Tên: Có thế nào thì mèo con vẫn xứng đáng được yêu thương.

Tác giả: tttbs

Edit: Cam 🍊

Tình trạng bản gốc: Hoàn thành

Tình trạng edit: Hoàn Thành

Số chương: 1 chương

Thể loại: Đồng nhân, hiện đại, tình cảm, HE, đoản, thần linh dị quái, có H.

Ghi chú của tác giả: thật tình xin lỗi mọi người, do bài đăng ở lofter của tôi đã bị mất nên đành coppy qua đây vậy.

Warning: Nội dung dưới đây chứa những chi tiết không phù hợp với trẻ em dưới 18 tuổi, đọc giả cân nhắc trước khi xem.

_____________

Không thể nói rằng những người yêu nhau đều có thể hiểu hết suy nghĩ của nhau.

Như mộc lan sớm muộn gì cũng héo úa, mùa xuân cũng không cách nào giữ lấy những đóa hoa đang lụi tàn.

Cao Ảnh cảm thấy hoảng loạn không thể lý giải.

Đến nỗi cậu muốn thăm dò từ miệng Vương gia một đáp án không biết có tồn tại hay không, còn hơn là đợi đến khi mọi thứ lụi tàn hóa thành tro bụi.

Những hơi thở nóng bỏng đan xen vào nhau, và khi đôi môi hé mở, sợi chỉ bạc mơ hồ ấy cũng bị kéo ra theo.

Cao Ảnh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó trong sự im lặng hiếm hoi.

Đó thật sự là một đôi mắt sâu, sắc xảo và đẹp đẽ.

Không một ai có thể nói ra từ không thích đối với đôi mắt ấy, chúng như khiến người ta chìm vào vẻ đẹp bí ẩn của một mùa hè bất tận và sẵn sàng đắm mình trong đó mãi mãi.

Tưởng chừng đã phải chết trong mùa đông khắc nghiệt đó, nhưng may mắn thay, mùa hè 2018 và bọn họ vẫn sống.

Cao Ảnh nghĩ thầm.

Khoa trương thật, má cậu nóng bừng, cảm giác bản thân như con gái mới lớn e thẹn nũng nịu.

Cảm giác ấm áp đọng lại trên đôi môi hãy còn đó, và sự im lặng của Qua Đình chính là câu trả lời tốt nhất.

Họ nhìn nhau với ánh mắt đầy mê đắm và cháy bỏng.

Cậu còn có thể cảm nhận được bầu không khí nóng rực lan tỏa giữa hai người.

Vài giọt mồ hôi nhỏ từ trán Cao Ảnh xuống, rơi trên gò má trắng nhạt của Qua Đình.

Lúc này đây, cậu đang dạng hai chân ngồi trên bụng của vị Vương gia mặc quan phục triều Thanh đầy quý giá.

Cậu luôn tự nhủ với bản thân rằng phải biết cách hài lòng.

Tuy nhiên, cậu cũng muốn ỷ vào tình yêu độc nhất vô nhị suốt 300 năm của người ấy để cảm thấy an toàn và được che chở.

"Mèo nhà tôi ấy, rất là xấu tính, nhưng tôi có thể chấp nhận tất cả.

Dù sao thì cũng là mèo, chỉ cần thật yêu thương 'nó' là được.

Kiểu yêu thương này sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

Không đòi hỏi đáp lại, và cũng không cần đáp lại."

Khi nói những lời này, sự dịu dàng trong ánh mắt Cao Ảnh như muốn hết tràn ra ngoài, cậu giữ lấy cằm người đàn ông dưới thân.

"Vương gia, anh sẽ là mèo của tôi chứ?"

Đồng tử Qua Đình hơi co lại.

Hắn chưa kịp phản ứng gì cả, chỉ có thể to mắt nhìn chằm chằm Cao Ảnh.

"Qua Đình".

Cậu gọi tên người đàn ông lần nữa.

"Hãy làm mèo của tôi đi.

Anh sẽ không bị nhốt ở một nơi nữa, anh chỉ cần ở cạnh bên tôi, chỉ bên cạnh tôi thôi."

"Không cần là mèo thì tôi vẫn có thể làm tất cả những thứ này, thậm chí là hơn thế nữa."

Qua Đình khẽ nhíu mày, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

Điều này quả thật vô cùng hiếm thấy, rõ ràng hắn chính là nguyên nhân khiến cho Cao Ảnh bị ác linh làm bị thương...

Sinh vật độc ác trông giống như một con mèo đen, một quả bóng cuộn tròn trong bụi cỏ, ai mà không muốn tiến lại vuốt ve chứ.

Nó đã lợi dụng lúc Qua Đình không chú ý cắn Cao Ảnh bị thương.

Vết thương không chỉ chảy máu mà còn dần chuyển sang màu đen.

Có vẽ mọi chuyện vẫn ổn cho đến khi rời khỏi phòng khám, nhưng còn về di chứng...

Bây giờ chẳng phải chính là di chứng đó hay sao?

"Ài..."

Cao Ảnh có vẻ chán nản, dựa đầu vào cổ Qua Đình.

Cậu ngửi được mùi hương quen thuộc, lạnh và ngọt hòa quyện với gỗ đàn hương, sạch sẽ như tuyết trắng dưới trăng.

"Nhưng mà, tôi thích anh và muốn trao mọi thứ cho anh!

Vương gia, nếu tôi trao mọi thứ cho anh, thì anh sẽ là mèo của tôi chứ?"

"Cậu vẫn còn trẻ cho nên tính cách trẻ con vẫn còn ở đó hả?

Lời vô nghĩa như vậy mà cũng nói ra được?"

"Người xưa các anh thật là cố chấp, nếu các anh khéo léo hơn thì tôi đã không phải học nhiều cổ văn như vậy ở trường rồi!"

Cao Ảnh phàn nàn một cách không hài lòng, trong khi đó đầu ở cổ Qua Đình vẫn không ngừng cọ xát qua lại.

"Vậy thì, thưa Vương gia.

Hôm nay tôi có thể làm một điều mà tôi vô cùng thích vô cùng muốn làm cùng ngài.

Ngài có thể đồng ý với tôi không?"

Thiếu niên cứ meo meo suốt cả một ngày, mà Qua Đình thì lại ghét ồn ào nhất, nếu hắn vẫn còn không đồng ý thì có lẽ cậu sẽ mè nheo tới tận nữa đêm mất.

Một lúc sau, Qua Đình mới "ừm" nhẹ một tiếng, xem như đồng ý.

Mỹ nhân hạ thấp lông mày, hàng mi dài như lông quạ tạo nên một hàng bóng mờ dưới mắt.

Cao Ảnh không biết Vương gia nhà mình đang lo lắng điều gì, nhưng dái tai đỏ ửng của hắn như một quả đào chín mộng, khiến cậu muốn cắn một miếng.

Miệng của Cao Ảnh vừa ướt át vừa mềm mại.

Cậu cầm lấy gậy thịt bằng cả hai tay nhẹ nhàng vuốt ve, miệng cũng không nhàn rỗi mà ngậm lấy phần trên của Qua Đình chậm rãi mút mát.

Sau khi thân thịt từ từ cứng lại, Cao Ảnh ngậm sâu nó vào miệng như muốn bao trọn lấy, đầu lưỡi cũng bắt đầu liếm láp một cách cẩn thận và linh hoạt hơn.

Cao Ảnh cẩn thận thu răng mình lại, quyết tâm nuốt thứ của Qua Đình vào sâu hơn nữa.

Trong phòng không còn bất kỳ âm thanh nào nữa ngoài tiếng nước dính dớp.

Vừa ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp Qua Đình tựa nhẹ lưng vào tường, đôi mắt đỏ hoe vì ham muốn.

Giống như củi lửa đang cháy giữa rừng mục, như núi non bao phủ bởi mây mù.

Cao Ảnh cảm thấy có hơi hối hận và thèm khát được hôn Vương gia của mình một lần nữa.

Cao Ảnh khẽ ra vào, cổ họng chuyển đọng không ngừng vì nuốt nước bọt, co bóp ép chặt vào gậy thịt nhạy cảm và mềm mại của người đàn ông.

Người đàn ông với đôi mắt xanh ngàn năm tuổi cũng ép chặt bụng dưới vào cổ họng thiếu niên dưới kia, những tiếng thở hổn hển khó có thể kiểm soát tràn ra từ giữa đôi môi và hàm răng khép chặt của hắn.

Hắn không để ý tới động tác chậm chạp của Cao Ảnh, đưa tay ra vuốt ve tóc của người tình trẻ một cách dịu dàng, rất khác với vẻ ngoài thờ ơ thường ngày.

Cuối cùng, hắn để mọi thứ chảy vào miệng Cao Ảnh, có vẻ hắn đã không thể kiềm chế được nữa.

Nước bọt liên tục tiết ra và tinh dịch nóng bỏng tràn ra giữa hai hàm răng, nhỏ dọc theo cằm rơi xuống sàn nhà, tạo thành một vũng chất lỏng đục màu.

Sau đó, cậu nghiêng đầu, nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi sưng đỏ của mình bằng ngón trỏ và ngón đeo nhẫn.

Cao Ảnh biết lúc này Qua Đình nhất định đang nhìn mình.

Thế là ngón tay cậu trượt xuống yết hầu đang nhô ra, yết hầu nhấp nhô, cậu nuốt tất cả chất lỏng trong miệng.

"Vương gia...

Tôi muốn được gần gũi anh hơn."

Cao Ảnh cầu xin nhìn Qua Đình, đôi mắt sáng ngời như chú cún con.

Qua Đình bị chọc cho khóe miệng không nhịn được nhếch lên.

"Lên trên đi."

Giọng hắn bình tĩnh như một hồ nước ấm áp, nơi một chiếc lá rơi xuống cũng không gây nên nhiều gợn sóng.

Vì thế Cao Ảnh ngoan ngoãn trèo lên ngồi trên đùi hắn, cắn nhẹ vào chóp mũi hắn rồi sau đó buông ra, cậu vui vẻ cười với Qua Đình.

Qua Đình ôm mặt Cao Ảnh, sau đó hôn lên mặt và cổ cậu, cư xử rất đúng mực.

"Vương gia, ngài tự lấy thuốc bôi trơn ở đầu giường đi!"

Cao Ảnh lại dựa vào Qua Đình, ôm chặt cổ hắn một cách thân mật.

Qua Đình không buông cậu ra, hắn đổ dầu bôi trơn vào tay mình.

"Ít một chút cũng không sao, thật ra ban nãy lúc tắm tôi đã chuẩn bị trước rồi."

"Ừm."

Khi Cao Ảnh đồng ý, những ngón tay thon dài của Qua Đình cũng tự nhiên xoa nắn mông của cậu và thăm dò vào bên trong, nơi này quả thật ẩm ướt.

Ngón tay chỉ gặp một chút lực cản lúc đầu sau đó thì có thể ra vào một cách thuận lợi.

"Ưm...

Làm ơn, ngài không thể làm nhanh một chút sao?"

Cao Ảnh không hài lòng lắm với sự phục vụ này, cậu cảm thấy mấy tài liệu học tập mà mình cho hắn xem quả thật lãng phí.

Ôi trời, cậu cũng chẳng thể làm gì hơn được.

Rốt cuộc thì Vương gia của cậu cũng đã là trai tân suốt một trăm năm, và thật sự rất khó để dạy hắn những chuyện này.

"Ừm, tôi biết rồi."

Tuy Qua Đình đã đồng ý nhưng động tác trên tay cũng chẳng khá hơn.

Hắn thật sự sợ rằng mình sẽ làm Cao Ảnh bị thương, nhưng hắn không hiểu được tâm trạng bất an của người yêu mình lúc này.

Các ngón tay của hắn di chuyển và xoa bóp thành ruột trơn trượt, làm cho nước chảy ra càng ngày càng nhiều, tiếng nước ọc ọc có thể nghe rõ ràng trong suốt quá trình ấy.

Cao Ảnh lại chạm vào dương vật của Qua Đình, nhẹ nhàng xoa bóp quy đầu và túi da bên dưới khiến Qua Đình rên lên.

Hắn rút ngón tay ra, Cao Ảnh ngồi quỳ xuống nắm lấy dương vật cứng rắn của Qua Đình rồi cố gắng nhét vào lỗ nhỏ đang co rút liên tục.

Qua Đình ôm chặt vòng eo thon thả mà mềm mại của Cao Ảnh, tránh cậu bị ngã.

'Phốc' tư thế ngồi khiến cho dương vật tiến vào đặc biệt sâu, vách thịt nóng ấm bao phủ lấy Qua Đình từng tất một.

Khi đã vào hoàn toàn, cả hai đều thở ra những tiếng rên khe khẽ.

Cao Ảnh cảm thấy khó chịu, miệng liên tục lẩm bẩm nóng quá, nhưng không hề quên liên tục di chuyển lên xuống.

Vách thịt lúc đầu có vẻ ngượng ngùng, khi đóng mở có cảm giác kháng cự, nhưng sau nhiều lần ra vào chúng đã trở nên ngoan ngoãn, vừa ướt vừa mềm, lại còn trơn trượt quấn chặt lấy dương vật Qua Đình.

Mặt cả hai đều ửng hồng, Cao Ảnh nhắm hờ mắt, thỉnh thoảng lại ngửa đầu ra sau rên rỉ và thè lưỡi.

Thật là một cảnh xuân tuyệt đẹp.

Nhưng không lâu sau, cậu đã thấm mệt vì kiệt sức: "Vương gia, anh nhanh chóng di chuyển đi."

Qua Đình không làm cậu thất vọng, hắn giữ chặt lấy eo cậu và liên tục đẩy hong lên trên.

'Ha, phù' Thể lực của Qua Đình dĩ nhiên hơn xa Cao Ảnh.

Cậu gần như không thở nổi, đôi chân run rẩy quỳ trên người hắn.

Trên bụng nhô lên theo từng nhịp.

Cậu nắm lấy tay Qua Đình, bảo hắn chạm vào bụng mình.

"Ưm, Vương gia.

Anh cảm nhận được không?"

Qua Đình sờ thấy thứ của mình bên trong đó.

Hắn rút tay ra nhưng không trả lời câu hỏi của cậu.

Thay vào đó, hắn hỏi thứ khác.

"Có muốn ra ở bên trong không?"

Qua Đình lại đâm mạnh, ấn mạnh vào nơi khiến Cao Ảnh run rẩy: "Ưm...

Tất nhiên rồi...

Ha, tôi đã nói với ngài rồi, ngài muốn làm gì, ư, không cần phải hỏi tôi.

Cứ làm đi!"

Không biết đã qua bao lâu, Qua Đình đã ngừng thúc vào lỗ nhỏ mềm mại và nhão nhoét đó mà thay vào đó là đẩy sâu hơn vào bên trong.

Khi hắn xuất tinh, những giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt trắng trẻo của hắn, tỏa ra một luồn khí sạch sẽ và gợi cảm.

Vòng eo săn chắc và cơ bắp lộ rõ...

Anh ấy thật quyến rũ.

Cao Ảnh suy nghĩ một cách ngốc nghếch.

Lúc này cậu cảm thấy bụng mình nóng ran và căng phồng.

Lỗ nhỏ bị kích thích nhưng vẫn run rẩy kẹp chặt gậy thịt.

Sau đó Qua Đình rút lui nhưng nhanh chóng tiến tới phía trước, "Đổi tư thế khác, tư thế này tôi khó di chuyển."

Cao Ảnh nằm trên giường, mông treo lơ lửng được Qua Đình đón lấy.

Cậu đang thở gấp thì Qua Đình tiến vào, âm thanh da thịt chạm nhau tạo nên những tiếng "bạch bạch" ám muội.

Cao Ảnh cảm thấy dục vọng và khoái cảm trong mình đang dâng trào một cách mãnh liệt.

Phần da thịt nhạy cảm của cậu đang bị tàn phá liên tục, tay cậu siết lấy ga giường, lẩm bẩm tên Qua Đình một cách mơ hồ.

Cuối cùng ham muốn của cậu cũng đã được giải tỏa.

Đến khi bọn họ tắm rửa xong xuôi và nằm xuống giường thì không biết đã trôi qua bao lâu.

Cao Ảnh vừa rồi trông như người sắp chết giờ đã khôi phục hoàn toàn, ôm chặt eo Qua Đình không chịu buông ra.

Cậu thoải mái tựa đầu vào ngực người kia, hít thật sâu mùi hương của hắn vào cơ thể.

Cậu vẫn chưa buồn ngủ lắm.

"Vương gia, Bắc Kinh mùa đông năm nào cũng có tuyết rơi dày đặc mấy ngày sao?

Trời ạ, để tôi nói anh nghe, quê của tôi khác lắm.

Khi mà họ thấy tuyết dày đặc, giống như lễ hội vậy.

Rất hiếm có."

"Vương gia, nghỉ đông này anh cùng tôi về Hồ Bắc¹ đi.

Trên phố chỗ tôi sống có một nhà hàng bán mì khô rất ngon.

Vương gia nhất định phải nếm thử!"

"À mà anh có biết gói sủi cảo không?

Tôi quên mất anh thích ăn nhân gì rồi."

"Vương gia..."

Âm thanh bên tai hắn ngày càng nhỏ dần, cho đến cuối cùng chỉ còn tiếng thở khe khẽ đều đặn.

Qua Đình kéo chăn lên cao, thầm thì chúc ngủ ngon.

Kỳ nghỉ đông đến gần, Qua Đình ở lại khách sạn một mình để sắp xếp những món đặc sản Cao Ảnh mua cho gia đình mình.

Ngay cận Tết Nguyên Đán, gia đình Cao Ảnh đã nhận được rất nhiều cuộc gọi từ họ.

"Vương gia!"

Giọng nói của Cao Ảnh vọng lại từ xa, sau đó là cửa được đá mở với một tiếng "rầm" cực lớn.

Qua Đình không khỏi nhăn mày, hắn gõ vào chiếc vali rồi ngước lên hỏi: "Chuyện gì mà hấp tấp vậy?"

Hắn thấy trên tay trái chàng trai trẻ cầm theo một cái túi lớn, và tay phải là một hộp giấy không biết của hãng hàng không nào.

Trước khi Cao Ảnh kịp trả lời, trong hộp giấy đã phát ra một tiếng 'meo' dữ dội.

"..."

"Ờm..."

Qua Đình ngừng nói, hắn đẩy vali sang một bên khoanh hai tay lại, cằm hơi ngẩng nhìn Cao Ảnh, chờ cậu giải thích.

"Đây không phải là tìm bạn đồng hành cho anh... a!

Không phải, ý tôi là Nam Đình vào mùa đông rất lạnh.

Bạn học tôi nói là lúc ấy mèo hoang thường sẽ chết cóng, cho nên là..."

"Dù vậy thì cậu cũng không nên mang nó về.

Hơn nữa, bản chất tà ma gian trá, xảo quyệt.

Nó đã sống ít nhất một trăm năm, cậu còn sợ nó không sống qua nổi mùa đông này?"

"Nhưng ba mẹ tôi đã đồng ý rồi, hơn nữa tôi cũng đã đưa nó đi khám sức khỏe và tiêm phòng đầy đủ.

Mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt rồi, Vương gia, anh không thể để tôi làm việc không công được!"

Qua Đình nhướng mày trêu chọc: "Cậu không sợ loại sinh vật tà ác này bắt nạt kẻ yếu, e sợ kẻ mạnh chỉ biết bắt nạt cậu sao.

Lần tới, cậu phải thảo luận chuyện này với tôi một lần nữa đấy."

Hắn bước đến lấy chiếc túi mua sắm, coi như đã chấp nhận thành viên mới này.

"Đừng độc miệng gọi nó như thế, tôi đã nghĩ ra một cái tên rất hay cho nó đấy."

"Ồ?"

"Xuân Hỷ đó."

"Cậu chắc chắn?

Nghe như tên người hầu vậy."

Cao Ảnh nghe vậy thì chịu thua, cậu lôi con mèo đen ra khỏi hộp giấy ôm nó vào lòng vuốt ve an ủi.

"Tôi từng nghe bà tôi kể một câu chuyện, khi vị Thần mang đến ôn dịch đi qua Mân Giang (Phúc Kiến), một vị quan huyện ở đó đã vô tình nhiễm phải trong lúc vị Thần đó không chú ý.

Sau khi ông mất, ông được Ngọc Hoàng phong làm Vương Gia², nhưng tôi đã quên mất tước hiệu của ông ấy rồi.

Chỉ là lúc sinh thời ông ấy có cứu một con mèo đen, và sau khi Vương Gia mất, con mèo đen ấy vẫn luôn bảo vệ chủ nhân mình cho đến bây giờ."

Qua Đình nghe vậy nói: "Không biết con mèo ngốc này nghe tin đồn về Thái Tuế từ đâu mà lại mò xuống phương Nam tìm thứ này cứu người."

Hắn ngước mắt lên nhìn thẳng cặp đồng tử dựng đứng: "Ta nói đúng chứ?"

"Meo~"

Cao Ảnh nhẹ nhàng vuốt ve lưng mèo.

Trả lời: "Có lẽ là vậy.

Đã hàng trăm năm trôi qua, và theo lẽ tự nhiên người chết cũng không thể sống lại.

Chúng ta phải biết buông bỏ những chấp niệm vô vọng, đúng không?

Nghĩ như vậy thì có hơi vô tâm, nhưng bản thân cuộc sống không phải là để chịu đựng khổ đau.

Nếu sống là đau khổ thì cái chết chính là phước lành của ông trời."

Qua Đình không bình luận gì.

"Vậy hãy sống thật tốt như một chú mèo nhé.

Em dễ thương và xứng đáng được yêu thương bất kể em làm gì.

Xuân Hỷ, một cái tên mang ý nghĩa may mắn và vui vẻ!"

Cao Ảnh giữ bụng mèo, để hai chân trước của nó vững chắc trên cánh tay mình, xoa nắn một cách yêu thương.

Con mèo khá thông minh, nó biết người đàn ông đẹp trai cao lớn trước mặt mình không dễ trêu chọc, nên nó cư xử ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Rốt cuộc, nó vẫn nhận thức được một bữa ăn no và ăn một bữa không no là như thế nào.

Cao Ảnh lại gọi Qua Đình đến, khăng khăng bắt con mèo và người đàn ông phải làm quen với nhau.

Dù sao thì trước đây hắn cũng từng nuôi mèo, cho nên rất thành thạo bế nó lên, xoa xoa vài cái, sau đó hắn bảo Cao Ảnh cùng hắn thu dọn hành lý.

"Vậy thì chúng ta về quê đón năm mới, đưa Xuân Hỷ đến ở với chú Quan đi.

Tôi đã thỏa thuận với chú ấy rồi."

Qua Đình quay đầu nhìn lại, hình dáng Cao Ảnh hiện rõ trong đôi mắt xanh biết màu Thiên Tuyền³ của hắn.

Qua Đình không thể không mỉm cười và nói đồng ý.

Note của Tác giả

1.

Quê của Cao Ảnh được nhắc đến trong truyện tranh là Hồ Bắc, nhưng khi đọc sách giấy, Hồ Bắc đã được đổi thành Kim Sơ.

Nhưng ở đây tôi vẫn sẽ để là Hồ Bắc như trong truyện.

2.

Đây là câu chuyện về Trì Phủ Vương Gia - 池府王爷 (Chí fǔ wángyé) một trong những vị thần được người dân Đài Loan tin tưởng rộng rãi.

Bạn nào quan tâm có thể tự tìm hiểu.

3.

Sau khi xem xét bảng màu thì màu Thiên Tuyền là màu gần giống với mắt của Vương gia trong truyện nhất.

02/05/2025 Kết thúc
 
Back
Top Bottom