Hài Hước [Hoàn] [ Đồng nhân] [Hi Trừng] Tông chủ nhà ta mà ngươi dám ngăn cản?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,491
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
286190688-256-k528107.jpg

[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Tác giả: ChingChing2003
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

- Ta nói này Lam Hinh, hai tông chủ đầu gỗ nhà chúng ta thực sự chẳng có tiến triển gì cả, vậy chẳng phải công sức ta với ngươi bỏ ra mấy tháng nay đều ném cho Tiên Tử ăn hết rồi hay sao?

- Nữ nhân tử y cắn hạt dưa phiền não than vãn với thiếu niên ngồi cạnh
- Cái đó phải hỏi Giang tông chủ nhà các ngươi đi a, ngài ấy lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt khó ở đó còn chẳng bao giờ chịu mở lời trước thì làm sao mà bày tỏ được cái gì, bây giờ phải làm cách nào đó cho Giang tông chủ mở lời trước kia kìa haizzz - Lam Hinh trưng ra bộ mặt thẫn thờ nhìn về phía ngọn núi trước mặt, tay hắn theo thói quen giật lấy bịch hạt dưa trong tay nàng

- Giang Minh Nguyệt Lam Hàn Kiến hai ngươi chán sống rồi đúng không?!??

Còn không mau nhảy xuống ta đánh gãy chân các ngươi!!!!!

-----------
Đồng nhân lấy bối cảnh sau sự kiện Miếu Quan Âm, Lam Hi Thần sau khi xuất quan và quá trình iu nhau có sự giúp sức của tiểu bối hai nhà Lam-Giang
-----------
Một cái đồng nhân tào lao đầu tiên ngọt có ngược có một tí xíu và HE trong lúc con Ching quá high khi vừa mở lại được wattpad sau một thời gian dài TvT Chủ yếu là đồng nhân về Hi Trừng nhưng cũng sẽ có các cặp khác như Vong Tiện, Truy Lăng và một số cặp khác do con Ching nghĩ ra
Đồng nhân có OOC, nếu ai không thích vui lòng Click Back :v, ai ship Hi Dao, cũng vui lòng Click Back, vì đây không phải đất dụng võ của các vị, cám ơn.

Là sảng văn và viết theo hứng thú nên có thể drop lúc nào đó khum biếc TvT
Đọc xong cho tui cái cmt đi nà



lamhoán​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 1


Trong Tu Chân giới, Vân Mộng Giang tông chủ nổi tiếng nóng nảy, tàn nhẫn độc ác, căm ghét tà đạo, là người thẳng tay giết chết huynh đệ trúc mã của mình - Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện, hắn không bao giờ đem ai đặt vào mắt, miệng lưỡi thâm độc, ra tay dứt khoát khiến người đối diện không ghét cũng phải sợ, vì thế giới tu chân thường thường truyền tai nhau "Đắc tội nhà nào chứ đừng đắc tội Giang gia , đắc tội ai cũng đừng đắc tội Giang Vãn Ngâm".

Mặc dù bị bêu danh, mang tiếng xấu là vậy nhưng kẻ nào dám nói xấu Giang tông chủ trên đất Vân Mộng thì một là bị trùm bao ăn đập rồi đuổi đi hai là chuẩn bị tinh thần bị trói thả trôi vòng vòng hồ sen là vừa nhé.

Đối với từng con dân Vân Mộng, Giang tông chủ đối với họ như là một người cha, người con trai, người huynh đệ thân thiết.

Họ hiểu nỗi đau, sự cô độc mà Giang Trừng phải chịu đựng trong bao nhiêu năm qua, vì vậy họ luôn muốn dành những điều tốt nhất cho hắn, đối đãi hắn như người thân trong gia đình.

Như mỗi lần đi săn đêm trở về dừng chân tại một quán ăn nào đó, vị chủ tiệm không bao giờ tính tiền mà còn vui vẻ nấu thêm nhiều món cho hắn và các đệ tử, tiện thể lão y sư tiệm đối diện sẽ ra xem vết thương rồi mang thuốc cho bọn hắn, hay các lão bà bà bán hạt sen, các thẩm nương ngồi may vá trước cửa nhà lúc nào cũng vỗ vai Giang Trừng thúc giục hắn mau chóng thành thân chứ tông chủ ngươi ở một mình lâu vậy cũng kì.

Thật ra Giang Trừng cũng không phải không nghĩ đến chuyện thành gia lập thất cho mình, nhưng sau hơn bốn mươi lần xem mắt thất bại thì hắn quyết định bỏ luôn cái ý nghĩ đấy đi.

Nếu trong cả Tu chân giới nếu Giang Trừng xưng mình là "Đệ nhị thẳng nam" thì chắc không ai dám tranh đứng thứ nhất.

Không có nữ nhân nào làm hắn động lòng, cũng chẳng có mỹ nhân nào khiến hắn say mê.

Hắn chỉ yêu công vụ, bận quan tâm Kim Lăng và đám đệ tử Giang gia của mình, thời gian đâu mà yêu với chả đương.

Điều này khiến các đệ tử của hắn nói riêng và toàn dân Vân Mộng nói chung rất chi là đau đầu buốt trán rớt nước mắt.

Mà đau lòng lủng phổi nhất, chắc là Đại đồ đệ và Nhị đồ đệ của hắn, Giang Việt và Giang Tuệ.

Có thể nói hơn nửa việc xem mắt là do hai đứa ngày đêm đi lùng từng tin tức của nữ tử các gia tộc, rồi thêm mấy ngày nữa để lọc xem coi những ai phù hợp nhất rồi chọn một ngày đẹp kéo vị tông chủ ở giá truyền kì của bọn họ đi xem mắt, cũng như không tiếc tiền mà thuê nơi đẹp nhất, chỗ ngồi nhìn ra phong cảnh hồ sen sang nhất Vân Mộng.

Nhưng sau hai đồ đệ tính không bằng thần tình yêu tính.

Chuyến đi công vụ ở Miêu Cương trở về, vừa đặt chân vào Liên Hoa Ổ là khuôn mặt lắc đầu thở dài ngao ngán của Giang quản sự.

Giang Việt và Giang Tuệ đồng thời cùng nhau hiểu ra vấn đề.

Vừa mệt vừa mất tiền mà còn vừa thất bại, hai người bọn họ thiếu điều đập đầu vào cột tự tử cho rồi!!!

- Tông chủ, chúng ta đã về - Giang Việt cùng Giang Tuệ hành lễ.

- Về rồi?

Giang Trừng đang xử lý công vụ chất cao như núi trong phòng, nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngước mặt lên nhìn thấy hai bóng dáng giáo phục tím quen thuộc, bất giác nở nụ cười hiếm hoi.

Là hai đồ đệ mạnh nhất trong lứa đệ tử của hắn, cũng là những người trung thành nhất với hắn.

Nếu như Giang Việt do một tay Giang Trừng dạy dỗ được hắn nhắm cho vị trí tông chủ đời tiếp theo của Vân Mộng Giang thị, thì chắc chắn gia phó sẽ là Giang Tuệ.

Mặc dù là nữ nhân, nhưng Giang Tuệ không hề thua kém bất kì nam nhi nào, hành động gọn lẹ, khi giận lên sẽ giống như Giang Trừng không đặt ai vào mắt, sẵn sàng đấu tay đôi từ võ mồm sang võ công với kẻ nào dám nói xấu tông chủ của nàng.

Đào tạo được hai người bọn họ như ngày hôm nay, Giang Trừng cũng cảm thấy cực kỳ phổng mũi.

Nhưng mà nụ cười của Giang Trừng cũng không dài lắm đâu.....

- Tông chủ a~~, lần này đã là lần thứ bao nhiêu ngài từ chối cô nương nhà người ta rồi nha.

Ngài định không cho chúng ta một chủ mẫu hay sao...Ta và Giang Tuệ khó khăn lắm mới tìm được phù hợp với ngài cơ mà - Giang Việt bay tới ôm chân Giang Trừng mếu máo nói.

- Đúng vậy nhaa~~~, để chúng ta độc thân được rồi mà ngài còn bắt chước độc thân giống chúng ta làm chi nữa.

Bây giờ kiếm đâu ra nữ tử nào hoàn toàn phù hợp với ngài đây hic - Giang Tuệ cũng lao tới ôm chân còn lại của vị tông chủ nhà mình lắc lắc.

- Hai đứa thần kinh các ngươi mau bỏ chân ta ra mau lên!

Đường đường là sư huynh sư tỷ mà chỉ biết làm mấy cái trò mất mặt không sợ ta đánh gãy chân các ngươi à?

- Giang Trừng giật mình xua xua chân khỏi hai đồ đệ của mình nhưng càng xua thì chúng càng ôm dính hơn lúc nãy, hắn bực bội quát lên - Các ngươi là tiểu tử lên ba hay sao mà bám dai như đỉa vậy hả, mau bỏ chân ta ra!

- Hứ, khi nào tông chủ tìm thấy chủ mẫu đi rồi chúng ta bỏ ra, còn không thì có đánh chết ta cũng không buông - Giang Tuệ khinh bỉ nói.

- Ta cũng vậy - Giang Việt tiếp lời cho sư muội của mình.

Vì sự nghiệp tìm thấy chủ mẫu, chết cũng không sợ!

- Mau buông chân ta ra, nếu không tối nay không đứa nào được đi săn đêm!

- Giang Trừng nén giận trong lòng đưa ra hạ sách.

- Tối nay chúng ta đi săn đêm sao?

- Giang Việt đứng hình giây lát rồi đặt câu hỏi.

- Đúng vậy - Tam Độc Thánh Thủ ngắn gọn trả lời.

Gì cơ?

Tối nay có săn đêm?

Một tháng ròng ở Miêu Cương cả hai vẫn chưa được đi săn đêm bữa nào...

Nhưng mà chuyện kiếm chủ mẫu cũng rất quan trọng cơ mà....

......

......

Thôi kệ, chủ mẫu không kiếm được hôm nay thì ngày mai kiếm, còn săn đêm thì không thể nào không đi!!!

Chúng ta ghiền săn đêm muốn chết rồi a~~!

- Được được, ta bỏ ta bỏ.

Ngài đừng bắt chúng ta ở nhà ngắm trăng là được - Giang Tuệ dứt khoát bỏ tay ra khỏi chân Giang Trừng, chủ mẫu bây giờ không quan trọng, quan trọng là tối nay đi săn đêm!

Giang Việt cũng thôi ôm lấy chân Giang tông chủ nhà hắn.

Cả hai đứa đứng dậy chỉnh lại trang phục, khôi phục dáng vẻ nghiêm túc ban đầu, quay trở về đứng trước mặt Giang Trừng báo cáo về chuyến đi Miêu Cương vừa rồi.

- Thưa Tông chủ, dược liệu trị thương ngài muốn tìm ở Miêu Cương chúng ta đã tìm thấy, cũng như đã mang về, hiện đều đang cất tại dược phòng - Giang Việt mở lời bẩm báo

- Tư liệu về những dược liệu này cũng được chúng ta tìm thấy trong một hang động gần đó, tuy không còn nhiều nhưng vẫn có những chi tiết quan trọng và cần thiết về cách sử dụng số dược liệu này - Giang Tuệ lấy trong áo ra hai cuốn trục nhìn có vẻ đã cũ đưa cho Giang Trừng

- Được, các ngươi làm tốt lắm - Giang Trừng gật đầu nhận lấy cuốn trục từ Giang Tuệ, hắn nhìn hai đồ đệ trước mặt - Đi cả một quãng đường như vậy chắc hẳn cũng đã mệt, hai người các ngươi cũng trở về nghỉ ngơi tắm rửa thôi chuẩn bị cho đêm nay.

- Vâng Tông chủ.

Giang Việt cùng Giang Tuệ hành lễ rồi lui ra ngoài, vừa ra đến cửa, cả hai tung tăng chạy nhảy như trút bỏ được mọi gánh nặng trong lòng, vừa chạy tới chỗ đám đệ tử vừa hú hét không khác gì bầy khỉ nhập đàn.

Tất cả mọi cảnh tượng đều được thu vào tầm mắt Giang Trừng, hắn di di thái dương của mình lắc đầu nói : "Nếu giao Giang gia cho hai đứa nó kiểu này thì tương lai sau này của Liên Hoa Ổ thành chuồng khỉ hết à."
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 2


Màn đêm buông xuống cũng là thời gian gia chủ cùng các môn sinh trong gia tộc đi săn đêm.

Lần này theo tư liệu của tứ sư đệ Giang Phong để lại trước khi đi Trung Nguyên có ghi chép trong vùng Tà Hoả sơn có một con yêu thú lộng hành gây hại cho người dân xung quanh, làm ảnh hưởng đến mùa màng thu hoạch.

Giang tông chủ đêm nay dẫn đoàn môn sinh nhà mình chính là đi đến vùng núi này, cách Vân Mộng khoảng hai mươi dặm về phía Bắc.

Ngay từ khi đứng ở bìa rừng, Giang Tuệ cùng Giang Việt đã cảm nhận được một luồng oán khí mạnh mẽ xuất hiện, bọn họ quay lại nhìn Giang Trừng, hắn cũng gật đầu.

Sau đó Giang Trừng nói với các môn sinh còn lại:

- Hết thảy phải cẩn thận, nơi đây tích tụ nhiều oán khí nguy hiểm!

Tà khí trước mặt họ còn nguy hiểm hơn những gì mà Giang Phong viết trong sách, vì vậy đây không thể coi là một cuộc săn đêm bình thường nữa.

Để bảo vệ an nguy cho môn sinh, Giang Trừng dự định để Giang Tuệ ở lại trông chừng các đệ tử, còn mình cùng đại đệ tử Giang Việt đi vào trong rừng săn yêu thú.

Nhưng xui làm sao Giang Việt không am hiểu thuật truy vết bằng nhị muội của hắn, và cũng vì nàng năn nỉ nằng nặc đòi đi theo cho thoả đam mê săn thú sau một tháng "ăn chay" cho nên đại đệ tử Giang Việt tự Thịnh Hàm của chúng ta phải đứng ngoài bìa rừng trông chừng các môn sinh còn lại và chờ đợi pháo cứu viện trong rừng phát ra.

< Nội tâm Giang Việt: Muội không được săn thú ta cũng không được săn mà, tại sao giờ muội được đi ta lại phải ở đây TvT , biết dị hồi đó chăm chỉ học truy tinh thuật rồi!!!>

- Ta nói ta có thể hữu dụng hơn đại sư huynh mà tông chủ không tin, giờ người thấy chưa tông chủ, Giang Tuệ ta không hề yếu đuối a - Giang Tuệ vừa đi vừa vỗ ngực tự hào

- Tập trung vận chuyển linh lực đi đừng nhiều lời, không ta ném ngươi ra ngoài rừng rồi đem Giang Việt thay thế - Giang Trừng nhăn mặt nhăn mày gắt gỏng nói

Trong rừng, nhờ có ánh sáng tử sắc dẫn đường được nhờ hấp thụ linh lực của Giang Tuệ, đây là thuật gia truyền của Giang gia, vì được hấp thụ linh lực của người sử dụng, linh lực biến thành tử quang có khả năng dẫn đường cho người sử dụng nó.

Càng đi sâu vào trong, oán khí càng nặng, khiến tử quang mờ nhạt đi và dần mất phương hướng làm cho hai người khó khăn di chuyển.

Khi đến một nơi, đột nhiên tử quang vụt tắt, vận dụng linh lực cỡ mấy cũng không thể thắp sáng.

Hai người dừng lại, phong bế linh lực thăm dò tình hình xung quanh.

Bỗng có một tiếng gầm vang lên trước mặt họ, từ trong bụi cây phía trước nhảy ra một con quái vật mang hình dạng của gấu rừng, đôi mắt nó đỏ ngàu căm phẫn, miệng nó đầy dính máu tươi, bao bọc xung quanh nó là một lớp tà khí dày đặc, nhất là ở móng vuốt đen kịt to lớn.

Nó hướng về phía Giang Trừng và Giang Tuệ gầm lên một tiếng rồi chạy đến định cào hai người.

Cả hai vận linh lực nhảy lên cành đây gần đó nhanh nhẹn né được móng vuốt của yêu thú.

Tử Điện của Giang Trừng lóe lên đánh bay đòn tấn công tiếp theo của con gấu nhưng nó không có cảm giác đau đớn, ngược lại còn nhổ cây sau lưng nó ném về phía Giang Trừng.

Tử Điện lần nữa chẻ đôi cây gỗ hất rồi hất ngược về phía con gấu, rồi nhân cơ hội này làn roi điện tử sắc trói chặt lại con yêu thú không cho nó có cơ hội tấn công, nó càng cố gắng vùng vẫy thì roi quấn quanh người nó càng siết lại.

Giang Trừng dùng linh lực giữ chặt con gấu, quay đầu lại ra hiệu cho Giang Tuệ, nàng hiểu ý rút Bách Liên bên hông nhảy lên định chặt đứt móng vuốt của con gấu.

Nhưng kiếm còn chưa chạm đến bộ móng nó thì lập tức kiếm và người cùng bị đánh bật trở lại mất phương hướng đâm vào tảng đá rồi rơi xuống đất.

- A Tuệ!

- Giang Trừng lo lắng la lên

- Ta không sao.

- Giang Tuệ lau vết máu trên miệng, gắng gượng đứng dậy - Trên móng vuốt của yêu thú là chỗ tích tụ tà khí nhiều nhất, và vì vậy nên tà khí ở chỗ đó như một lớp màng bảo vệ cho nó.

Linh lực ta không đủ nên không thể tấn công vào nơi đó........Tông chủ!!

Cẩn thận!!!

Thừa dịp Giang Trừng đang nhìn về phía Giang Tuệ không để ý, con yêu thú vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc của Tử Điện khiến Giang Trừng không kịp trở tay, nó nắm lấy Tử Điện định hất Giang Trừng té xuống dưới.

Nhưng Giang Trừng mạnh mẽ giữ chặt Tử Điện giật lại về phía mình rồi nhảy xuống chỗ Giang Tuệ, đồng thời tạo một kết giới nhỏ màu tím bảo vệ hai người.

Con gấu mất kiểm soát mắt giận dữ đánh vào kết giới.

Như nhớ ra một điều gì, Giang Trừng nói:

- A Tuệ!

Trên đường về trong lần đi Miêu Cương vừa rồi, ngươi có nhắc đến việc được trưởng làng tặng cho một vài lá bùa nổ phải không?

- Đúng rồi tông chủ - Giang Tuệ lấy ra trong áo hai đoản đao cột sẵn lá bùa đưa cho Giang Trừng.- Ta có hai lá

- Bây giờ ngươi đánh lạc hướng yêu thú, còn ở đằng sau ta dùng bùa nhân cơ hội ghim vào nó - Giang Trừng nhận lấy bùa nổ từ Giang Tuệ, bày kế

- Được - Giang Tuệ suy nghĩ một lúc rồi nói - Nhưng ngài phải cẩn thận

Giang Trừng gật đầu, thu lại kết giới, di chuyển thật nhanh tránh khỏi tầm mắt của yêu thú.

Còn Giang Tuệ đứng trước mặt nó tung ra hư chiêu, cũng như né khỏi các đòn tấn công của con gấu khổng lồ, dụ nó tập trung đánh với mình.

Trong khi đó Giang Trừng đã đứng sau lưng con gấu, vận linh lực vào hai đoản đao nhắm chính xác về hai cánh tay nó ném.

Vì đang bận giao chiến với Giang Tuệ nên cánh tay của con yêu thú chuyển động liên tục nên đoản đao chỉ kịp ghim vào một bên cánh tay nó, đoản đao còn lại may mắn trúng vào vùng lưng.

Sau khi ném đao, Giang Trừng nhanh chóng chạy về phía trước kéo Giang Tuệ ra xa một chút.

Bùm!!!

Tiếng nổ chấn động cả cánh rừng.

Một cánh tay của nó rơi xuống, ma khí trên bộ móng cũng biến mất, phần lưng của nó bị rách, bắn ra một vùng đầy máu tươi.

Con quái thú thấy mình bị đả thương càng trở nên dữ dằn, nó không ngừng tấn công về phía Giang Trừng bằng cánh tay còn lại.

Mặc dù mất cánh tay nhưng dường như oán khi đã dồn về cánh tay còn lại tạo nên một sức mạnh đáng gờm.

Từng móng vuốt như là lưỡi kiếm sắc bén vồ lấy như muốn bẻ gãy Tam Độc.

Mặc dù linh lực của Giang Trừng cũng thuộc loại cực kỳ mạnh trong Tu chân giới nhưng do mấy hôm nay lao đầu vào công việc nên sức khỏe của hắn bị giảm sút, hắn bây giờ thủ là chính không thể tấn công.

Năm cái móng vuốt kia cứ tiếp tục cuồng bạo mà đánh Giang Trừng, rồi nó tụ oán khí ở móng giữa đánh thật mạnh vào Tam Độc đem người và kiếm mất phương hướng bay ra đằng sau.

Giang Trừng phụt ra ngúm máu tươi, chống kiếm cố gắng gượng dậy, thấy móng vuốt đang lao tới mình, hắn chuẩn bị tư thế tiếp tục chống trả.

Bỗng có hai đạo quang sáng chói bay thẳng tới đâm vào người con yêu thú, rồi sau đó như có một sợi dây trói đỏ rực siết con yêu thú lại khiến nó không thể vùng vẫy, nhưng nó vẫn gầm gừ .

Rồi tiếp đó lại có một tiếng sáo cất lên nhẹ nhàng thanh khiết làm con gấu đang cố gắng giãy giụa bỗng nhiên ngừng lại, rồi như một đứa ngáo đá, mắt con yêu thú mất đi sắc đó thẫm rồi từ từ nhắm lại, rồi lúc sau, con yêu thú gục xuống bất động.

Chứng kiến một màn này, Giang Tuệ hết sức kinh ngạc, nhưng chợt nhớ đến tông chủ nhà mình liền chạy ra chỗ hắn.

Nhưng nàng vừa đứng dậy thì đã có một nam nhân bạch y nhanh chóng đến đỡ lấy Giang Trừng, lo lắng nhìn vết thương trên tay hắn.

- Lam Hi Thần..- Giang Trừng gọi tên nam nhân ấy rồi ngã vào lòng y.

- Vãn Ngâm!

Ngươi không sao chứ?

Sao lại để bị thương thế này - Để Giang Trừng dựa vào người mình, Lam Hi Thần nhẹ nhàng đưa cánh tay hắn nhìn sơ qua vết thương, y thở ra một hơi nhẹ nhõm - May mắn là không ảnh hưởng đến tính mạng.

- Ta đã nói rồi, không chết được!

- Giang Trừng nằm gọn trong lòng y mệt mỏi nói - Chỉ do mấy ngày nay không kịp nghỉ ngơi đủ nên mới vô ý bị đả thương thôi.

- Ngươi lại vùi đầu vào công vụ nữa?

- Lam Hi Thần nét mặt không còn ôn hòa - Tại sao ngươi lại không nghe lời ta, Vãn Ngâm ngươi là đang khiến ta đau khổ đúng không?

- Ồn ào quá Lam Hoán - Giang Trừng nhăn mặt - Ta đã nói là không sao...ưm

- Đừng nói gì nữa, ta mang ngươi về trị thương - Lam Hi Thần đặt ngón tay thon dài của y lên miệng Giang Trừng ngăn không cho hắn nói.

Sau đó y ôm lấy Giang Trừng đang đỏ mặt ngự kiếm bay thẳng về Liên Hoa Ổ.
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 3


Giang Tuệ chứng kiến một màn ngươi ngươi ta ta trước mặt thì không biết làm gì ngoài làm thinh, cho đến khi hai người đó ngự kiếm bay vèo một cái, nàng vẫn bất động há mồm đứng nhìn hai thân ảnh ấy.

Giang Tuệ đang trải qua một cơn chấn động tâm lý dữ dội nhất trong mười bảy năm cuộc đời của mình, tông chủ độc thân truyền kì nhà nàng thực sự đã có ái nhân rồi!

Mà người đó còn là tu chân giới đệ nhất mỹ nam Trạch Vu Quân đó!!

Ôi lão thiên gia ơi, Giang Tuệ tự chửi mình, đó giờ mắt nàng bị đui rồi mới không nhìn thấu hồng trần a!!!

Nhưng mà chuyện này bắt đầu từ khi nào vậy, sao nàng không biết gì cả, đã vậy còn cùng Giang Việt bỏ ra một số tiền lớn để giúp tông chủ đi xem mắt, đúng là ấu trĩ.

Hèn chi lần đi Miêu Cương này về ôm chân Giang Tông chủ không bị hắn lấy Tử Điện đánh, thì ra yêu rồi nên làm gì cũng nhẹ nhàng cả hic 🙁 !

Không quan tâm đến nhị đệ tử thân thương nhà mình đang sang chấn tâm lý đứng hình trong rừng,trong phòng nghỉ của gia chủ ở Liên Hoa Ổ, Giang tông chủ cựa quậy trong lòng ái nhân tìm một tư thế thoải mái nhất, hắn nhìn Lam Hi Thần đang tập trung xử lý vết thương trên cánh tay hắn, ánh mắt y nửa phần ôn nhu nửa phần lo lắng, lông mày y nhíu lại mỗi lần bôi thuốc vào vết thương của hắn như sợ hắn đau.

Giang Trừng bật cười đưa tay còn lại lên day day lên lông mày của Lam Hi Thần:

- Không cho nhăn nhó giống ta!

Chỉ là vết thương ngoài da thôi, không chết được!

- Vãn Ngâm không đau nhưng Hoán đau a - Lam Hi Thần nhẹ nhàng băng bó vết thương trên cánh tay Giang Trừng rồi hôn lên cánh tay hắn, sau đó nhu hòa nhìn hắn - Lần sau đừng để bị thương như vậy nữa, được không?

- Được, hết thảy đều nghe lời ngươi - Giang Trừng đưa hai tay áp lên má Lam Hi Thần chọc ghẹo - Trước mặt ta không được bày ra vẻ mặt này, nếu không thì phải phiền Lam tông chủ coi vết thương cho Giang mỗ.....ưm...ưm...ngươi....vô sỉ!

Chữ cuối cùng còn chưa kịp bật ra khỏi môi thì đã bị một bờ môi khác chiếm lấy.

Lưỡi Lam Hi Thần tách khoang miệng của Giang Trừng để tìm lưỡi hắn rồi tham lam quấn quýt nó không buông.

Cho đến khi thấy đối phương không thể hô hấp nữa mới luyến tiếc rời khỏi, khi tách rời khỏi miệng hắn còn vương lại sợi chỉ bạc quyến rũ.

Lam Hi Thần cọ mũi mình vào mũi Giang Trừng rồi ôm lấy hắn vào lòng, tiện tay tắt hết ngọn nến trong phòng, đóng cửa, kéo rèm.

Gỡ mạt ngạch, trao tay người, như một lời ước hẹn.

Tháo chuông bạc, khảm vào tâm, cảm ơn vì ở lại.

Hường phấn vậy thôi chứ đêm đó trong phòng của Vân Mộng Giang tông chủ không ngừng phát ra những âm thanh nếu như là người bình thường thì nghĩ đó là một cuộc đại chiến giữa hai gia tộc đi?

Nhưng tiếc thay những người nghe được âm thanh đó lại là những kẻ nhìn thấu hồng trần, ví dụ như Giang Tuệ vừa được khai sáng chẳng hạn, nàng lặng lẽ huy động mọi người hầu, căn dặn họ không được lại gần phòng nghỉ của tông chủ, sơ tán mọi môn sinh ra khu khác ngủ, nhưng dù đã ra một chỗ khác nhưng nàng vẫn nghe thấy những âm thanh phát ra từ phòng tông chủ:

"Ngươi cút ra cho lão tử..."

"A....ưm....Lam Hoán đừng dừng lại.....ư...ư.....ha.......ưmmmmm"

"Ư......ư.....đừng.....đừng mà Lam Hoán....a....aaaaaaaa"

"Lam Hoán....ư...a.....tên vô sỉ nhà ngươi..........sao lại mạnh như vậy....ư.....a"

"Đừng.....a...ư..ưm.....tha....tha cho ta.....tên vô lại......đừng......đ..a...u.....tha.....ta...."

"Không......tên Lam Hi Thần nhà ngươi........không......ngươi.......mấy lần rồi......không......đủ.....sức....nữa.....a....ưm....."

Phải qua hơn nửa đêm thì tiếng kêu mới nhỏ dần và im lặng hẳn.

Giang Tuệ nhìn đại sư huynh và đám môn sinh nhà mình vẫn ngủ ngon lành, nàng ước có ai đó chọc thủng lỗ tai mình đi, cũng như hối hận vì ngày xưa lại luyện thính giác lên một tầm cao như vậy để rồi bây giờ lại nghe những gì không nên nghe.

Sau một hồi suy nghĩ, Giang Tuệ quyết định ra hồ sen ngồi để tịnh tâm suy nghĩ về hồng trần thôi.

Đang chống cằm mải mê suy nghĩ, Giang Tuệ không biết từ lâu đã có một thiếu niên mặc gia phục Lam gia đang cầm một bông sen đứng sau lưng nàng, mỉm cười cất giọng phá tan dòng suy nghĩ của Giang Tuệ:

- A Tuệ, chưa ngủ?

- Lam Hinh?

- Giang Tuệ quay lại nhìn thiếu niên Cô Tô đang đứng liền thắc mắc hỏi - Ngươi sao còn không mau đi ngủ ra đây làm gì??

Trăng đêm nay thật sáng, người ở trong nhà hay người ở ngoài hồ sen đều cảnh đẹp ý vui!

--------------------------

Mặt trời bắt đầu chiếu những tia nắng đầu tiên, nó chuyên qua cửa sổ lướt qua nhẹ nhàng và mềm mại trên khuôn mặt thanh tú của Giang Trừng, nhưng chưa được bao lâu thì bàn tay của Lam Hi Thần đã che những tia nắng đang cố gắng chiếu lên mặt Giang Trừng, rồi xoay người hắn lại ôm hắn vào lòng.

Giang Trừng bị động đậy cơ thể nên cũng từ từ mở mắt, ngước mặt lên thấy Lam Hi Thần đang nhìn mình, hắn lười biếng dụi vào người y tùy ý hỏi:

- Lam Hoán mấy giờ rồi?

Lam Hi Thần nhìn mĩ nam mắt hạnh môi mỏng dụi dụi vào người mình làm nũng liền không thể chịu nổi hôn lên trán hắn:

- Còn sớm, Vãn Ngâm đừng dậy sớm quá làm gì, còn đang bị thương, ngủ thêm chút nữa đi rồi dậy.

-Ừm - Giang Trừng nhắm mắt lại ôm lấy Lam Hi Thần tiếp tục say giấc.

Trạch Vu Quân biết được, sự dịu dàng, ấm áp, quan tâm của Giang Trừng, khuôn mặt mơ màng sáng sớm ngây ngô đáng yêu của hắn, cả đời này chỉ dành duy nhất cho Lam Hi Thần y, khía cạnh yếu đuối mỏng manh này của hắn, cũng chỉ phô bày ra trước mặt một mình y mà thôi.

Vì vậy, trái tim của y, sự ôn nhu tột cùng của y, cũng chỉ dành cho một mình Giang Vãn Ngâm của y.

Lam Hi Thần sau khi thấy hơi thở của người thương đi vào một tốc độ nhất định, y nhẹ nhàng rời khỏi người hắn, ngồi dậy thay y phục, rồi xuống trù phòng.

Y đối với trù phòng Liên Hoa Ổ tựa hồ còn thân quen hơn cả trù phòng ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, trong một tháng này không biết đã vào đây bao nhiêu lần.

Lam Hi Thần xắn lại tay áo làm đồ ăn sáng cho ái nhân của y.

Đôi bàn tay thon dài, mảnh khảnh dùng dao một cách thuần thục cắt các nguyên liệu.

Tiếng dao cắt hành, cắt thịt "cách...cách...cách" cùng với một mùi thơm từ nồi canh bao trùm cả Liên Hoa Ổ làm cho những môn sinh đang tập luyện mặc dù đã ăn sáng rồi nhưng vẫn cảm thấy bị hấp dẫn cùng cực.

Lam tông chủ đã hoàn thiện bữa ăn sáng, mang các món ăn bỏ vào trong thực hạp rồi vừa ý mỉm cười xách về phòng của Giang Trừng nhà y.

Mở cửa bước vào phòng, không thấy bóng dáng tử y quen thuộc, Lam Hi Thần thở dài, lại chẳng biết quan tâm sức khỏe của mình gì cả, rồi y lại dùng lực tay huyền thoại của Cô Tô Lam thị xách thực hạp to chà bá lửa tiến về phía thư phòng của Giang Trừng cách đó cũng không xa lắm.

Trên đường đi hắn gặp đệ tử duy nhất hắn nhận trong Lam gia đang đờ đẫn đi về phía hắn, nhưng làm cho Lam Hi Thần bất ngờ nhất là cặp mắt gấu trúc của thiếu niên đó:

- Hàn Kiến ngươi sao lại thành ra thế này?

Hôm qua không ngủ được sao?

- Tông chủ, tối qua ta đang đi dạo ở hồ sen, vô tình gặp Minh Nguyệt cô nương, liền cùng nàng tâm sự một ít - Lam Hinh che miệng ngáp một cái - Nào ngờ lại nói một mạch đến tận sáng.

- Minh Nguyệt cô nương?

Là nhị sư tỷ của Vân Mộng Giang Minh Nguyệt?

Hai ngươi nói chuyện gì mà tới tận sáng?

- Lam Hi Thần thắc mắc, sau đó ôn hòa nhìn đệ tử nhà mình - Thôi ngươi về nghỉ ngơi, ở đây là Liên Hoa Ổ, không cần chép phạt gia quy!

- Vâng tông chủ - Lam Hinh mệt mỏi đáp lại, hắn thật sự rất là đuối luôn nha, một tháng không gặp A Tuệ mặc dù rất là nhớ nhưng mà kéo hắn đi tâm sự thiếu nữ như vậy thì không thể nào chịu nổi đâu.

- À mà Vong Cơ và Vô Tiện đâu rồi - Lam Hinh chuẩn bị rời đi thì Lam Hi Thần gọi hắn lại hỏi

- Hàm Quang Quân và Ngụy Tiền bối đã ra ngoài từ sớm rồi ạ - Lam Hinh ngáp thêm cái nữa - Không còn việc gì ta xin phép cáo lui.

Lam Hi Thần gật đầu, nhìn theo bóng Lam Hinh vừa rời đi thì tiếp tục chuyến đi mang món ăn sáng tràn tình yêu của mình, khi chỉ còn vài bước nữa là đến gần thư phòng thì y nghe được tiếng gắt gỏng mắng chửi quen thuộc của ái nhân, Lam Hi Thần khẽ mỉm cười nhu hòa.

Sau đó trước mặt y là khung cảnh gà bay chó sủa đặc trưng của Liên Hoa Ổ: một đám môn sinh chạy thục mạng từ thư phòng chạy ra, bên trong còn vọng ra tiếng quát của Giang Trừng:

- Suốt ngày ham chơi!

Các người cứ lười biếng không chịu luyện tập thì ta đánh gãy chân từng đứa rồi quẳng một nửa cho chó ăn!

Tầm vài giây sau đó, Kim tông chủ không biết tới từ lúc nào cũng dắt theo Lam Tư Truy chạy ra, sau đó quay ngược lại nói với người ở trong:

- Cữu cữu người cũng thích nam nhân mà không cho ta được thích nam nhân, người như vậy sau này không ai thèm hốt về đâu!

- Hốt được hay không không phải chuyện của tiểu tử ngươi, mau cút khuất mắt ta!

- Ha, tính cách như người không ai thèm yêu!

Kim Lăng nói rồi nắm tay Tư Truy chạy một mạch đi, sau lưng là Giang Trừng đang vô cùng tức giận dùng Tử Điện bước ra, chuẩn bị dí theo đứa cháu vô cùng "thân yêu" của mình.

Lam tông chủ nhìn một màn ngươi chọc ta chửi này trên miệng xuất hiện ý cười.

Y để thực hạp trên ghế đá rồi nhanh chóng ôm lấy con người đang đằng đằng sát khí kia từ đằng sau, rúc vào hõm vai hắn hít mùi hương hoa sen thân thuộc:

- A Trừng, đừng tức giận tổn hại thân thể a!

- Bỏ ta ra, ngươi đừng có bênh nó, ta phải đi đánh gãy chân nó - Giang Trừng vẫn còn tức giận vùng vẫy, nhưng sát khí thì không còn nữa.

- Vãn Ngâm a, Kim tông chủ hắn vẫn còn trẻ con, ngươi chấp nhặt hắn làm gì - Lam Hi Thần phả hơi vào tai Giang Trừng - A Trừng, mặc kệ hắn đi, chúng ta ăn sáng thôi.

- Ngươi....ngươi....bỏ ta ra - Giang Trừng đỏ mặt - Giữa ban ngày ban mặt ôm ôm ấp ấp còn ra cái giống gì nữa??

Lam Hi Thần nghe vậy xụ mặt xuống, nắm lấy tay Giang Trừng lắc lắc, biểu tình "Ta muốn ôm A Trừng thôi mà, sao A Trừng lại nạt Hoán cơ chứ.

Hoán buồn đó".

Dĩ nhiên với cái sự làm nũng này thì Giang Trừng cũng không đỡ nổi rồi.

Hắn thở dài, vỗ vai người kế bên:

- Thôi được rồi, vào trong rồi tính tiếp!

Lam Hi Thần chỉ chờ có như vậy, liền kéo tay Giang Trừng vào thư phòng, đồng thời phất tay đóng cửa thư phòng lại.

Ở ngoài, Giang Việt, Giang Tuệ đang ôm một chồng sách định mang vào thư phòng theo lệnh của Giang Trừng thì bất ngờ được chứng kiến một màn cẩu lương ngon như thế này.

Hai đứa vẫn không biết nên làm gì ngoài làm thinh, đứng hình nhưng suy nghĩ thì khác nhau.

Trong khi Giang VIệt trải qua cuộc chấn động tâm lý thì Giang Tuệ mắt sáng như đèn hải đăng.

Sau một đêm nói chuyện với Lam Hinh, thì nàng mới ngộ ra chân lý cuộc đời, thì ra trước khoảng thời gian nàng đi Miêu Cương thì tông chủ nhà nàng và tông chủ Cô Tô đã mờ ám với nhau rồi, nhưng nàng không nhận ra, ôi đúng là có mắt như mù!

------------------

đọc xong cho tui cái cờm men đi nà TvT
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 4


Giang Trừng xoay người lại, nhìn nam nhân đang đứng đối diện chống tay vào cánh cửa sau lưng hắn.

Vẻ mặt đánh chó đuổi người của hắn không còn nữa, thay vào đỏ má hắn ửng lên một tầng đỏ.

- A Trừng không chịu nghỉ ngơi đầy đủ mà lại chạy ra thư phòng làm gì nha?

- Lam Hi Thần mỉm cười ôn hòa kề sát vào mặt Giang Trừng để mũi y cụng vào mũi hắn.

- Giang mỗ thân là tông chủ Vân Mộng, công vụ như biển đông chưa bao giờ vơi cạn.

- Giang Trừng nhếch mép vòng hai tay ra sau cổ Lam Hi Thần, nghiêng đầu chọc ghẹo y - Đâu được như Trạch Vu Quân đây rảnh rỗi lại chạy loạn khắp nơi nha.

Lam Hi Thần bị vẻ quyến rũ của người kia làm cho mê mẩn, dù đây không phải là lần đầu tiên hắn nhẹ nhàng như vậy nhưng mấy giây trước còn đùng đùng sát khí cầm Tử Điện đánh người so với dáng vẻ bây giờ thật......không biết nói nên lời a!

- Công vụ nhiều nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất nha.

A Trừng không quan tâm nhưng Hoán lại để ý a.

Nói rồi y đặt môi Giang Trừng một nụ hôn, A Trừng của y cũng đáp lại.

Lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau không buông, Lam Hi Thần nhân cơ hội liền ôm eo Giang Trừng xoay vòng vòng để tăng thêm độ kích thích và lãng mạn.

Ờ nhưng lãng mạn là do người ta nói còn ở đây thì nhìn không khác gì cảnh hai nam nhân bị ép buộc múa ballet thì đúng hơn.

Giang Trừng khó khăn tách khỏi lưỡi Lam Hi Thần, cố gắng kiềm chế cơn chóng mặt nãy giờ của mình, hắn khó chịu quát:

- Lam Hoán tên điên ngươi bỏ ta ra, con mẹ nó lão tử chóng mặt!!!

- Mau bỏ ta xuống!!!!

Lam Hi Thần!!!!

Cái con người vừa mới bị ăn chửi kia lại chẳng thấy nhức đầu chóng mặt gì, nhưng y lại thập phần vui vẻ thả Giang Trừng vừa vặn ngồi xuống ghế gia chủ.

Cũng không hiểu xoay kiểu gì vài vòng vèo vèo thôi mà từ cánh cửa đến bàn làm việc nhanh như vậy, phải chăng đây là cách di chuyển mới của Cô Tô Lam thị?

Giang Trừng ngồi xuống ghế, vẫn chưa định hình được mọi thứ xung quanh.

Hắn nhức đầu!!!

Sáng sớm đã phải mắng đám môn sinh vì cái tội lười biếng của chúng nó, sau đó lại còn bị Kim Lăng tiểu tử kia làm cho tăng xông mấy lần, gặp tên Lam Hoán kia tưởng sẽ được an ủi một chút ai ngờ còn bị y coi như con quay mà xoay đến ngất xỉu.

Cũng may đó là Lam Hoán, chứ nếu thử là người khác chắc kẻ đó nên tạm biệt nhân gian là vừa.

- A Trừng dùng điểm tâm sáng đi thôi - Lam Hi Thần vui vẻ hài lòng đi ra sau lưng ghế xoa hai bên thái dương cho Giang Trừng.

- Ngươi câm miệng cho ta!

- Giang Trừng tuy nói vậy nhưng vẫn ngả lưng vào ghế tùy ý để Lam Hi Thần xoa bóp cho hắn, cơ mặt thư giãn - Lần sau đừng làm như vậy, ta không thích........

- Được được, hết thảy đều theo ý A Trừng - Trạch Vu Quân đứng sau hòa nhã nói.

- Sáng nay ngươi làm món gì - Giang Trừng nhắm mắt thả lỏng cơ thể

- Những món mà A Trừng thích nha!

Lam Hi Thần xoa bóp một hồi thì ngừng lại, đi đến lấy thực hạp để lên bàn của Giang Trừng, nhanh nhẹn lấy từng món ra đặt trước mặt hắn.Giang Trừng chống cằm nhìn người trước mặt đang bận rộn soạn món, trái tim y ghi lại từng chi tiết.

Từ khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng lung linh ôn hòa, mũi cao, môi mỏng, tất cả mọi chi tiết tạo nên một khuôn mặt Lam Hi Thần hoàn hảo, tuyệt đẹp.

Giang Trừng lại nhìn vào các món ăn, hắn liền đen mặt.Tổng cộng năm món đều cực kỳ....cay!

- Ngươi vốn dĩ không ăn cay được mà, vậy sao còn cố ý làm món này - Giang Trừng nhíu mày nhìn Lam Hi Thần.

- A Trừng thích ăn ca.......- Lam Hi Thần định đáp lại nhưng chưa hết câu thì một ngón tay mảnh khảnh chạm lên môi y

- Lần sau đừng cố ép bản thân phải chiều theo sở thích của người khác, cho dù đó có là ta đi chăng nữa, được không?

Giang Trừng đau lòng nhìn y, hắn thích ăn cay, y lại không thể, nhưng y nguyện vì hắn mà ăn.

Giang Trừng từng chứng kiến Lam Hoán y sau một lần ăn cay liền cảm thấy cực kỳ khó chịu, sau đó đổ bệnh mấy ngày liền, trái tim hắn lúc đấy như muốn vỡ tung ra vậy, khó chịu cùng cực.

- Nhưng mà A Trừng không thích ăn những món không cay.

- Coi như là vì ta, được không Lam Hoán - Giang Trừng nhìn y - Đừng làm những món cay này nữa....

- Được, được, hết thảy đều nghe A Trừng - Lam Hi Thần ôn hòa nhìn Giang Trừng.

Lam Hi Thần có thể vì hắn mà ăn cay, vậy tại sao Giang Trừng hắn lại không thể vì y mà từ bỏ món ăn khẩu vị nặng như vậy?

- Đều bày ra sẵn rồi, A Trừng ăn đi kẻo nguội - Lam Hi Thần kéo ghế ngồi kế bên Giang Trừng - Nào, A Trừng mở miệng ra...

Giang Trừng không hiểu làm sao lại ngồi dậy nghe theo Lam Hi Thần lập tức mở miệng ra để Lam Hi Thần đút đồ ăn vào, cơ mà đồ ăn trong miệng cũng tự nhiên ngon hơn gấp bội lần.

Muỗng đồ ăn đang định vào miệng hắn lần nữa thì tự nhiên cả hai đều nghe "Rầm" một cái, giật mình quay người về hướng phát ra tiếng động, tuy vậy vẫn giữ nguyên tư thế ta nhìn người, người đút ta.

Giang Trừng lập tức đỏ mặt, sau đó nhăn nhó nhìn nữ nhân vừa dùng lực đạp rơi cánh cửa thư phòng quát:

- Vào phòng không chịu gõ cửa?

Mấy năm qua những điều ta dạy ngươi đều ném cho chó ăn cả rồi đúng không?

A Tuệ A Việt các ngươi định tạo phản đúng không????

- Ơ.....

- Giang Tuệ ngơ ngác - Tông chủ cùng Trạch Vu Quân là đang......

- Tông chủ thứ tội!

A Tuệ đang cảm thấy không được khỏe....haha..Chúng ta cáo lui - Giang Việt thấy tình hình không ổn liền nhanh trí kéo nhị muội nhà mình chạy trận lẹ lẹ, trước khi tông chủ dí bọn hắn a...

- Các ngươi có giỏi thì quay lại đây ta đánh gãy chân các ngươi!!!

- Giang Trừng thẹn đỏ mặt, chuẩn bị dùng Tử Điện dí hai đứa đồ đệ ngu ngốc kia..

- Ây Giang Trừng ngươi cũng có ngày này hahahaha - Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ đứng ở ngoài cửa nhìn Giang Trừng cười chọc hắn

- Ngươi có ngon qua đây ta đánh chết ngươi!!!

- Giang Trừng thẹn quá hóa giận định đứng lên xông ra ngoài

- A Trừng bình tĩnh kệ hắn - Lam Hi Thần thấy thế liền đứng lên nhấn vai Giang Trừng ngồi xuống ghế

- Ngươi lại bênh bọn họ đúng không???

- Tam Độc Thánh Thủ quay qua nhìn ái nhân vẻ mặt căm phẫn.

- Không nha không nha!

A Trừng bớt giận bớt giận - Lam Hi Thần nhẹ nhàng cười bóp vai Giang Trừng, sau đó quay mặt về phía cửa - Vong Cơ Vô Tiện hai đệ về rồi, sao không còn mau vào đây a!

- Ai da huynh trưởng!

Huynh càng ngày càng có tác phong giống chủ mẫu của Liên Hoa Ổ rồi a - Ngụy Vô Tiện vô cùng thoải mái bước vào, theo phía sau là tảng băng nghìn năm không đổi sắc Lam Vong Cơ.

- Haha Giang Trừng, ngươi như vậy mà lại thích huynh trưởng a - Ngụy Vô Tiện huých tay Giang Trừng.

- Ngươi câm miệng lại cho ta - Giang Trừng quát lại vào mặt tên vô lại kế bên hắn.

Cả bốn người coi như đã lâu chưa gặp mặt, ngồi xuống liền cùng nhau ăn sáng tâm sự, kể chuyện về thế sự xung quanh.

Thế sự xoay vần, tình cảm không thay đổi, cố nhân quy.

------ Trong lúc hai vị tông chủ đang lo xà nẹo nhau ở trong thì cảnh tượng bên ngoài như thế này-----

- Đại sư huynh!

Đại sư huynh!

- Giang Tuệ kéo tay áo bức tượng bên cạnh nàng - Huynh làm gì mà đứng như trời trồng thế kia?

Huynh không mỏi tay à?

- À....hả?

- Giang Việt như hồn đã về lại xác, hoang mang quay qua Giang Tuệ hỏi - Muội biết họ như vậy từ khi nào?

- Ta nghe Lam Hinh kể thôi - Giang Tuệ nhún vai - Từ trước khoảng thời gian chúng ta đi Miêu Cương, lúc đó quá nhiều thứ phải lo nên chẳng để ý.

Ta nghe nói là Lam tông chủ ngỏ lời trước luôn đó, tông chủ nhà chúng ta thì cũng quá bất ngờ đi, nhưng mà hình như vẫn chưa đồng ý đâu.

Giang Tuệ tiếp tục say sưa kể lại những điều tối hôm qua Lam Hàn Kiến thuật lại cho nàng.

Giang Việt vẫn tiếp tục im lặng lắng nghe, càng nghe càng thấy hấp dẫn, vì vậy đống sách trên tay hắn cầm chẳng thấy nặng nữa.

- Chưa cái gì mà chưa?

Giang Trừng hắn lại chẳng là "tình trong như đã mặt ngoài còn e" sao?

Giọng của một nam nhân cất lên cắt ngang câu chuyện của Giang Tuệ, khiến nàng và Giang Việt giật mình quay ra nhìn về hướng giọng nói trước mặt hai người, sau đó nhanh chóng hành lễ:

- Hàm Quang Quân!

Ngụy Tiền bối!

- Người nhà với nhau cả, không cần phải đa lễ - Ngụy Vô Tiện phẩy phẩy tay, ra ý bảo hai đứa khỏi hành lễ, hắn đi đến gần hơn, nghiêng đầu nhìn Giang Việt, sau đó nhìn Giang Tuệ - Hai ngươi....hình như là đại sư huynh và... nhị sư tỷ của Liên Hoa Ổ nhỉ?

Ta có nghe Giang Trừng nói về các ngươi nha!

- Tại hạ là Giang Thịnh Hàm, nhưng tiền bối chỉ cần gọi ta là A Việt là được rồi ạ - sau đó hướng về phía Giang Tuệ - Muội ấy là Giang Minh Nguyệt, ở Liên Hoa Ổ chúng ta hay gọi muội là A Tuệ.

- Thì ra là vậy nha - Ngụy Vô Tiện mỉm cười nhìn A Tuệ, nhưng mà hình như vị kia sau lưng hắn không được vui cho lắm - A Tuệ cô nương đây đã có ý trung nhân nào chưa?

Cũng không phải là lần đầu bị đặt ra câu hỏi này, từ ngày cải họ đổi tên, trở thành nữ môn sinh duy nhất của Vân Mộng Liên Hoa Ổ, Giang Tuệ được không ít các gia tộc lớn nhỏ để ý cầu thân, cũng chẳng có ý tốt lành gì cả, nên lần nào cũng bị từ chối, lần này dù biết là chỉ là câu nói đùa, nhưng Giang Tuệ vẫn như mọi lần khuôn mặt trở nên lạnh lùng, nàng cúi đầu nói:

- Tiểu nữ mang ơn cứu mạng của tông chủ, kiếp này trả không hết, nguyện cả đời này đi theo phò tá mọi thế hệ tông chủ của Liên Hoa Ổ Vân Mộng Giang thị, không nguyện ý gả cho bất cứ ai, cũng chưa từng đem lòng thầm thương người nào, mong Ngụy tiền bối thông cảm cho.

Nói rồi, Giang Tuệ mặt vô cảm ngước lên, sau đó nàng trầm lặng kéo Giang Việt đi vào thư phòng.

Cánh cửa vẫn đóng, nàng đang không khống chế được cảm xúc của bản thân liền một cú đạp thật mạnh làm cánh cửa rớt xuống một cách đáng thương, cũng như làm cho hai người trong thư phòng đang chuẩn bị làm cái hành động cực kì ám muội bị giật mình dừng lại.

Giang Tuệ như tỉnh lại, sau đó đen mặt nhìn tông chủ nhà mình.

Giang Trừng nhìn ra nhị đệ tử nhà mình mà thiếu điều muốn cầm Tử Điện đánh gãy chân đạp cửa của nàng.
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 5


Sau bữa sáng, Lam Hi Thần nhận mật báo có sự vụ quan trọng nên cùng Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện nhanh chóng trở về Vân Thâm.

Trước khi đi Lam tông chủ không quên dặn dò Giang Trừng nửa canh giờ không nên quá hao tổn sức khỏe, không nên đi săn đêm nhiều, phải nghỉ ngơi thật tốt, không nên ra hồ sen lỡ trượt chân té (jztr 🙂) ),......... rồi để lại nụ hôn nhẹ trên môi hắn rồi luyến tiếc rời khỏi Vân Mộng.

Giang Trừng nhìn bóng người đang khuất dần mà thở dài, lại một thời gian nữa mới được gặp y, khuôn mặt ôn hòa kia bao lâu nữa mới được gặp?

Hắn lắc đầu quay người trở về thư phòng, vừa quay lại liền thấy một bát cẩu lương từ đâu rớt xuống tay mình.

Giang Trừng:................

- A Tuệ, không có ta bên cạnh, ngươi ở lại đây phải biết bảo vệ sức khỏe của mình, đừng sử dụng quá nhiều linh lực làm tổn hại bản thân, biết chưa?

- Lam Hàn Kiến ôn nhu nhìn Giang Tuệ, Giang Trừng cảm thấy không khác gì khi Lam Hoán nhìn hắn.

- Bản thân ta thế nào ta tự biết!

Muốn giữ muốn bỏ gì là quyền của ta, còn phải nhờ người lo lắng chỉ giáo dùm hay sao?

- Giang Tuệ cao ngạo quay mặt nhìn về phía khác, không muốn bản mặt của cái tên đáng ghét này.

- A Tuệ không xót bản thân, nhưng Hinh thì có!

- Ngươi.....!

- Giang Tuệ ngỡ ngàng quay lại nhìn Lam Hàn Kiến

Giang Trừng:...........

Sao cái câu này nghe quen quen thế nhở....

Hình như bữa mới nghe ai nói ra xong.......

Hình như là.........

................

- Cái tên Lam Hàn Kiến nhà ngươi còn không mau cút về Vân Thâm khuất mắt ta!!!

Ở đây còn dám tán tỉnh môn sinh của ta nữa, ngươi chán sống rồi phải không????

Giang Trừng vừa quát vừa rút Tử Điện ra hướng về phía Lam Hàn Kiến mà đánh, may là y né kịp, sau đó liền một mạch chạy về Cô Tô, nếu không chân y liền bị đánh gãy a, y đâu có ngu!

Hắn quay lại nhìn Giang Tuệ, chỉ thấy nàng một mực lắc đầu:

- Tông chủ, ta không biết gì hết, quả thực không biết gì hết nha - Giang Tuệ ra sức khua tay ra vẻ vô tội.

Nói xong, nàng cũng lập tức chạy như bay về sân tập, không kịp để Giang Trừng biểu hiện một phản ứng nào.

Nhìn bóng nữ tử đang chạy, hắn day day lông mày, đã tới lúc phải gả đi rồi sao?

Trong khoảng thời gian tiếp theo, trong một tháng Lam Hi Thần sẽ cố gắng sắp xếp công việc để tới Liên Hoa Ổ thăm Giang Trừng một hai lần.

Ngược lại Giang tông chủ cũng sẽ chia bớt công việc cho Giang Việt như một cách để huấn luyện hắn trở thành tông chủ đời tiếp theo để có thời gian ngự kiếm đến Vân Thâm Bất Tri Xứ gặp Trạch Vu Quân, tiện thể giám sát việc học ở đó của Kim Lăng tiểu tông chủ như thế nào.

Và cũng có thể người ta sẽ bắt gặp hai vị tông chủ đang ngồi trên tửu lâu, hay đi dạo phố cùng nhau ở Thanh Hà, hoặc một tím một trắng ấy sẽ đi thả hoa đăng cùng nhau trong một lễ hội nào đó ở Lan Lăng, đêm đến đi săn yêu thú cũng bắt gặp hai gia tộc đi chung.

Nhưng tuyệt nhiên các môn sinh lại không thấy bóng dáng những đồ đệ tâm huyết của hai người nha.

Mà không ai trong bọn họ biết giờ này, Lam Hàn Kiến ở Vân Thâm đang dúi mặt vào xử lý công vụ chất cao như núi thay cho tông chủ nhà mình đang vui vẻ đi tung tăng bên ngoài.

Lam Khải Nhân mỗi lần tính tìm Lam Hi Thần để bàn sự vụ ở Hàn Thất cũng chỉ biết lắc đầu, sau đó gọi Lam Cảnh Nghi và Lam Tư Truy vào giúp y một tay.

Ở Vân Mộng đệ tử cũng không khá hơn bao nhiêu, Giang Việt cũng được giao tiếp quản công vụ nhưng chưa được bao lâu thì tứ sư đệ thân mến Giang Phong từ Trung Nguyên vừa gửi thư về nói cần bổ sung nhân lực gấp thì đại sư huynh liền lập tức bay một phát qua Trung Nguyên, để lại nhị sư tỷ ngồi nhìn chồng sự vụ,Giang Tuệ cũng không biết làm gì ngoài làm thinh giải quyết từng cái một, mỗi lần giải quyết xong thì trời cũng đã tối mịt, không có thời gian xem tông chủ nhà mình tiến triển như thế nào!

Nhưng mà đôi khi nàng sẽ rủ Lam Hình trốn vài lần ra xem nhị vị tông chủ a, lúc bị phát hiện thì một cước bay thẳng về nhà liền, đâu có ngu ở lại ăn Tử Điện

Mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ như vậy, cho đến một ngày nắng vỡ đầu Giang Tuệ vào thư phòng gia chủ để xử lý công vụ như thường lệ, đang giãn cơ tàn tàn bước vào cửa, bỗng nhiên nàng giật mình, rồi bất ngờ, ngơ ngác ngỡ ngàng và bật ngửa.

Tông chủ nhà mình hôm nay không phải là đang ở Vân Thâm với Trạch Vu Quân và Kim Tông chủ rồi hay sao?

Vậy cái bóng người tử y đang ngồi thù lù sau bàn công vụ này là ai?

Có người giả dạng tông chủ?

Giang Tuệ tưởng mình mấy ngày nay làm việc nhiều sinh ra ảo giác rồi, nàng dụi mắt rồi nhìn thật kĩ người trước mặt, là tông chủ nhà mình thật!

Ủa sao người lại ở đây???

- Còn không lết cái thân vào, muốn đợi ta phải mời ngươi vào sao?

- Giang Trừng không nhìn Giang Tuệ, mắt và tay hắn vẫn đang tiếp tục xử lý công vụ.

- Tông chủ?

Sao người lại ở đây?

- Giang Tuệ bước vào, đứng trước bàn thắc mắc hỏi.

- Đây là nhà của ta hay nhà của ngươi mà ta lại không được phép ở?

- Giang Trừng vẫn đang viết, nhưng giọng của hắn có phần cọc cằn hơn.

- Không phải, ý của ta là đáng lẽ tông chủ nên ở cùng Trạch............

"Rắc......"

Cây bút trên tay Giang Trừng gãy làm đôi, hai chữ cuối cùng trong câu của Giang Tuệ cũng vì vậy mà tự nhảy vào trong miệng nàng.

Giang Tuệ đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Giang Trừng ngẩng đẩu lên nhìn nàng, nhếch mép:

- Ha...Minh Nguyệt cô nương cũng có vẻ thích Trạch Vu Quân và Cô Tô nhỉ?

Cũng phải, suốt ngày với tên tiểu tử họ Lam kia qua lại mà, đâu còn nghĩ gì về Liên Hoa Ổ chúng ta....

- Ta trước giờ không có ý đó!

- Giang Tuệ nhíu mày nhìn Giang Trừng

- Thế nào?

Thích làm đệ tử Lam gia đến vậy à?

Hay thích gả qua bên đó?

- Ngài.....

- Giang Tuệ bất ngờ

- Tông chủ, có vài thương gia đang đợi ngài ở tiền sảnh chờ thương lượng - Giang quản sự bỗng nhiên đi đến hành lễ với Giang Trừng thông báo, đồng thời chấm dứt chuỗi hội thoại không kiềm chế được - Chúng ta nên đi gặp họ thôi ạ!

- Được!

- Vậy A Tuệ cáo lui!

Giang Tuệ nói xong liền quay người rời khỏi, trước khi đi còn giơ ngón cái với Giang quản sự.

Ông vừa thấy liền gật đầu nói nhỏ "việc nên làm thôi a".

Rời thư phòng với cực kì nhiều dấu chấm hỏi bay vòng vòng xung quanh đầu, và muốn nhanh chóng giải đáp thắc mắc này, Giang Tuệ liền trực tiếp ngự kiếm thẳng tới Vân Thâm hỏi Lam Hàn Kiến là biết.

Vừa đi tới cửa Vân Thâm liền thấy bóng dáng bạch y quen thuộc của Lam Hàn Kiến chắp tay sau lưng suy nghĩ đang đi qua đi lại với dáng vẻ lo lắng tột độ, có thể thấy chuyện xảy ra giữa hai vị tông chủ không hề nhỏ tí nào.

Mà Lam Hàn Kiến vừa thấy Giang Tuệ liền kéo nàng vào một bìa rừng dưới chân Vân Thâm, sau đó thiết lập kết giới chống nghe lén.

Lúc này y mới thở dài ngồi xuống, nhìn dáng vẻ này, lại thêm một vòng chấm hỏi bay vèo vèo trên đầu Giang Tuệ, nàng cũng ngồi xuống gấp gáp hỏi:

- A Hinh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- A Tuệ ngươi không biết đâu, sáng nay có một gia tộc kia đến muốn cầu thân với Trạch Vu Quân!

- Cái gì?

Ngươi đang đùa ta đúng không?

- Giang Tuệ không tin vào mắt mình.

Họ mắt đui rồi hay sao mà không biết mối quan hệ giữa Trạch Vu Quân và Giang tông chủ nhà mình chứ!!!

- Là thật đó, ta không có nói xạo ngươi!

- Lam Hàn Kiến hít một hơi thật sâu - Nhưng trùng hợp lúc đó Giang tông chủ vừa đến.......

-.......- Giang Tuệ mặt nghệt ra, rồi tới công chuyện luôn rồi

- Còn sao nữa, Giang tông chủ không nói không rằng, vất hộp gỗ xuống đất rồi quay lưng đi về, tông chủ nhà ta đuổi theo nhưng Giang tông chủ đã ngự kiếm đi thật nhanh rồi.

- Sao ngươi biết rõ quá vậy - Giang Tuệ định thần lại nhìn Lam Hàn Kiến nghi ngờ

- Ta vốn dĩ đứng đó với Trạch Vu Quân a - y gãi đầu.

- Hèn gì sáng nay tông chủ nhà ta thái độ lạ lắm - Giang Tuệ thở dài

- Nhưng mà Trạch Vu Quân không đồng ý, nên mối hôn sự này không thành, nhưng Giang tông chủ.....- Lam Hàn Kiến không biết phải nói sao - Chắc là khó nguôi giận lắm!

- Với tình hình bây giờ chắc chắn tông chủ sẽ không chịu gặp Trạch Vu Quân đâu.....

- Giang Tuệ suy nghĩ một lúc rồi nói - Ta có ý này!

- Sao???

- Đến lượt Lam Hàn Kiến thắc mắc

- Chúng ta sẽ dụ tông chủ ra gặp Trạch Vu Quân!!!
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 6


Giang Trừng ngồi tựa người vào tường, nghiêng đầu nhìn ra hồ sen đang nở qua cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm, nhưng bên trong lại trống rỗng, giống như trái tim hắn bây giờ vậy.

Người kia nói ái mộ hắn, thầm mến hắn, muốn bên cạnh hắn cả đời.

Mà Giang Trừng hắn biết, bản thân cũng nguyện ở bên Lam Hi Thần cả đời, tâm hắn cũng đã duyệt y từ lâu.

Nhưng hắn còn chưa kịp trả lời, người kia vậy mà liên hôn với người khác rồi.

" Tiểu nữ nhà chúng ta bát tự chính là hợp với Trạch Vu Quân a"

" Trần gia chúng ta thật có phúc khi có nữ tử gả vào Lam gia, chúng ta mơ cũng chẳng dám!"

" Ngày này hai tháng sau chính là ngày đẹp, ý của tông chủ như thế nào"

"......"

Giang Trừng đứng chết lặng nhìn nữ tử đang ngồi đối diện Lam Hi Thần, nàng là một mĩ nhân tuyệt sắc của tu chân giới , muốn e thẹn có e thẹn, muốn dịu dàng liền dịu dàng, mỗi lần nở nụ cười liền khiến người khác xiêu lòng, muốn ôm lấy mà bảo vệ.

Trái ngược hoàn toàn với một kẻ suốt ngày trưng ra bộ mặt cau có, khiến người ta sợ mà khó gần như hắn, đúng là nực cười.

Hộp gỗ trong tay Giang Trừng hắn vốn là để tặng cho Lam Hi Thần, nhưng mà bây giờ, có lẽ chẳng còn quan trọng gì nữa rồi.

Là hắn đã làm y đợi quá lâu hay sao?

Lâu đến mức không thể chờ được nữa?

Giang Trừng hắn bỏ lỡ y rồi sao?

Hắn tự nhận ra một điều, bản thân mình là tông chủ, người kia cũng là tông chủ, cả hai đều còn gia tộc sau lưng, không thể tiêu diêu tự tại như Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ.

Giang Trừng là Giang gia gia chủ, là bộ mặt của Vân Mộng, vẫn là phải lấy đại cục làm trọng, có lẽ trong lúc ở bên cạnh Lam Hi Thần, hắn đã quên mất thân phận của mình vì khi ở với y, hắn như trở lại làm thiếu niên dương quang của ngày trước, công vụ chẳng màng.

Hắn phải tỉnh mộng lại thôi!

Lam Hi Thần với hắn cùng lắm cũng chỉ là tri âm, tri kỷ mà thôi, không thể hơn được nữa!

Ông trời định sẵn cả đời cô độc, hắn chính là cố gắng làm trái thiên mệnh, rồi sau đó lại chỉ nhận được đau thương.

Vậy thì tiếp tục thuận theo thiên ý đi!

Giang Trừng thở dài, thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, là lúc trời cũng đã chập tối, hắn đứng dậy ra đình viện chuẩn bị dùng bữa tối với hai đồ đệ và quản sự của mình như thường lệ.

Nhưng ra tới nơi chỉ có mỗi mình hắn và Giang quản sự đang phân phó người mang thức ăn lên, hắn quay qua hỏi Giang quản sự:

- Thúc thúc, A Việt A Tuệ đâu hết cả rồi?

- Tông chủ, A Việt đã đi Trung Nguyên mấy ngày trước rồi, còn A Tuệ nàng đến giờ vẫn chưa về Liên Hoa Ổ a - Giang quản sự từ tốn đáp - A Tuệ chưa bao giờ giận lâu như vậy, đây chính là lần đầu tiên nha.

- Là sáng nay ta đã nặng lời với nàng quá sao?

Nhưng lần nào nàng cũng hihi haha rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra cơ mà?

- Giang Trừng thản nhiên dùng cơm

- Tông chủ của ta ơi, A Tuệ dù sao nàng cũng là nữ tử, cũng phải dùng lời nhẹ nhàng mà nói - Giang quản sự ngồi xuống cùng Giang Trừng dùng bữa, tiện thể gắp miếng cá qua chén của hắn - Nào, hôm nay có món cá sốt, ngài ăn thử xem sao.

- Ừm....

Sau giờ cơm, Giang Trừng ngồi uống trà ở đình viện một lúc rồi ra sân tập coi các môn sinh nhà mình tập luyện như thế nào trong khoảng thời gian qua, ở sân tập hơn một canh giờ rồi mới trở lại thư phòng tiếp tục xử lý công vụ.

Đang miệt mài làm thì bỗng nhiên hắn nghe một giọng nói gấp gáp quen thuộc càng ngày càng vang đến tai mình:

- Cữu cữu, cữu cữu, có chuyện không hay xảy ra rồi!

- Kim Lăng hớt hải chạy vào thư phòng của Giang Trừng, theo sau là Lam Tư Truy.

- Gấp gáp cái gì?

Phong thái tông chủ của ngươi ném cho chó ăn rồi hả?

- Giang Trừng cau có gắt giọng với Kim Lăng, mắt vẫn nhìn về cuốn trục.

- Cữu cữu, xảy ra chuyện lớn rồi - Kim Lăng lấy lại bình tĩnh nói.

- Chuyện gì?

Chẳng phải ngươi và tiểu tử họ Lam vẫn bình an vô sự hay sao?

- Bẩm Giang tông chủ, là Lam Hinh và Minh Nguyệt cô nương đang giao chiến với nhau ở Tà Hỏa sơn ạ - Lam Tư Truy hành lễ với Giang Trừng rồi trực tiếp báo cáo.

- Hai đứa nó sao tự nhiên lại vô duyên vô cớ đánh nhau vào lúc này - Giang Trừng dừng lại giây lát rồi tiếp tục viết - Với võ công của các ngươi chẳng lẽ ngăn không nổi Lam Hàn Kiến và A Tuệ sao?

- Nhưng mà cữu cữu, hai người họ chính là cùng nhau lập kết giới a, chúng ta không vào được - Kim Lăng sốt ruột nói - Một mình kết giới của Giang Tuệ là đã khó phá rồi, bây giờ còn thêm tên Lam Hàn Kiến nữa a.

- Cái gì?

- Giang Trừng ngừng bút đứng dậy - Đúng là tìm chết, đi, tới Tà Hỏa sơn nhặt xác nàng ta!

Ba người liền ngự kiếm rời Liên Hoa Ổ đến Tà Hỏa sơn, là nơi lần trước hắn cùng Lam Hi Thần tiêu diệt con yêu thú.

Bỗng dưng nhớ lại kỉ niệm đó, trong trái tim Giang Trừng nhói đau, hắn mỉm cười chua xót tiến đến chân núi.

Vừa hạ kiếm, liền thấy hình bóng quen thuộc của người kia đang cố gắng phá hủy kết giới, Giang Trừng nhếch mép đi đến:

- Lam tông chủ vẫn là đừng nên làm những chuyện vô ích nữa a!

- A...A Trừng....

- Lam Hi Thần bất ngờ nhìn về phía Giang Trừng, y muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi

- Trạch Vu Quân vẫn là nên xưng hô đúng quy củ một chút, Giang mỗ là tông chủ của một gia tộc, không phải ai muốn gọi tên là được, Trạch Vu Quân cao cao tại thượng nên là người hiểu rõ nhất mới phải - Giang Trừng gằn từng chữ một, như đang đè nén sự đau lòng của mình xuống.

- Giang.....tông chủ, là ta thất lễ rồi - Lam Hi Thần cố gắng nở nụ cười ôn hòa như bình thường

- Kết giới của Giang Tuệ chính là sử dụng một nửa linh lực của nàng mà lập nên, vốn dĩ cực kỳ khó phá vỡ - Giang Trừng nhìn về phía kết giới màu tím - Nay lại thêm một phần của tên Lam Hàn Kiến kia nữa, nếu chỉ có một mình Lam tông chủ ngài muốn phá lại càng thêm khó.

- Vậy........

- Dù sao đây cũng là chuyện của Liên Hoa Ổ chúng ta, liên quan đến môn sinh của mình, Giang mỗ không thể khoanh tay đứng nhìn - Giang Trừng lạnh lùng nói - Trạch Vu Quân không định cứu đệ tử của mình sao?

Lam Hi Thần nghe vậy liền chạy đến chỗ Giang Trừng.

Hắn rút trong túi áo mình hai lá bùa nổ, đưa cho y một cái, bản thân mình giữ một cái.

Giang Trừng và Lam Hi Thần cùng vận linh lực vào lá bùa, phóng nó vào trọng tâm của kết giới, rồi kêu Kim Lăng, Cảnh Nghi và Tư Truy cùng tránh ra một khoảng khác.

"Bùm!!!"

Một tiếng nổ lớn vang khắp khu vừng, kết giới mạnh nhất nhì Vân Mộng bị phá hủy, một cơn gió mạnh thổi về phía bọn họ, cây cối xung quanh liền sụp đổ.

Lam Tư Truy thầm nghĩ, với linh lực một nửa mà tạo ra kết giới khó chống lại như vậy, không biết Giang Minh Nguyệt đã luyện tập bao lâu.

Năm người bọn họ vừa mới đi vào rừng để tìm kiếm Giang Tuệ, thì lại nghe thêm một tiếng thét và thêm một tiếng nổ vang trời nữa:

- A Tuệ!

Cẩn thận đằng sau!

" Bùm!!!"

Là Lam Hàn Kiến!!

Giang Trừng và Lam Hi Thần vừa nghe tiếng nổ liền sốt ruột chạy thật nhanh về hướng phát ra, bỏ lại Kim Lăng cùng Tư Truy và Cảnh Nghi đang bị khói bu xung quanh vì tiếng nổ hồi nãy.

Hai vị tông chủ vừa đến nơi thì thấy một con yêu thú đang nhe móng vuốt giận dữ nhìn về phía một thiếu niên bạch y nhuộm đỏ đang đỡ một nữ nhân vận tử y dính đầy máu tươi chậm rãi đứng dậy không ai khác chính là Lam Hàn Kiến và Giang Tuệ.

Con yêu thú định chạy tới chỗ hai đứa thì Giang Trừng di chuyển tới chắn trước mặt hai người bọn họ dùng Tử Điện quất nó một phát ngã lăn ra đằng sau.

- Dám đả thương môn sinh của ta, yêu quái nhà ngươi chính là tìm chết!

Giang Trừng thu lại Tử Điện, rút Tam Độc ra trực tiếp phi đến con yêu thú.

Lam Hi Thần cũng rút Sóc Nguyệt chạy đến.

Cả hai một đánh một thủ hỗ trợ lẫn nhau tấn công con quái thú, vì vậy chưa đầy nửa canh giờ liền triệt để tiêu diệt nó mà không chút thương tích.

- Lam tông chủ nhìn ta có ý gì?

Trên mặt ta là cái gương để soi hay sao?

- Giang Trừng nhìn con yêu thú, xác định nó đã chết thì cất kiếm lại, quay qua nhìn Lam Hi Thần, bất ngờ y cũng đang nhìn hắn.

- À không, không có gì, ta chỉ đang xem Giang tông chủ có bị thương hay không thôi - Lam Hi Thần ôn hòa như mọi ngày mỉm cười.

- Ta chết hay sống thì liên quan gì đến Trạch Vu Quân cơ chứ - Giang Trừng lạnh lùng đáp - Ngài vẫn là nên chăm lo cho hôn thê và đại đệ tử của mình đi a.

Vừa nhắc đến đệ tử, Lam Hi Thần và Giang Trừng đồng thời cùng nhìn về phía hai đệ tử nhà mình.

Cảnh Nghi và Tư Truy đang băng bó sơ qua vết thương cho bọn họ, còn Kim Lăng thì đang truyền một ít linh lực qua cho Lam Hàn Kiến.

Giang Trừng chỗ Giang Tuệ hỏi:

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà để bản thân bị thương như vậy?

- À....hihi....tông chủ.....

- Giang Tuệ cười hihi hít một ngụm khí lạnh

- Làm sao?

- Giang Trừng thắc mắc

..........

.........

Giang Trừng:.............

Sau khi nghe Giang Tuệ kể lý do thì ở hiện trường mỗi một người mang một biểu cảm khác nhau, Lam Hi Thần lắc đầu mỉm cười, Cảnh Nghi, Tư Truy, và Kim Lăng đứng hình, còn Giang tông chủ của chúng ta mặt đen hơn nhọ nồi, hắn định tiến đến tẩn cho hai đứa trẻ trâu một trận thì Lam Hi Thần liền vòng tay ra trước người vừa ôm vừa giữ hắn lại.

- Lam Hoán ngươi bỏ ta ra, hôm nay ta phải đánh gãy chân hai đứa nó, mẹ nó các ngươi dám lừa ta ra đây!!!

- A Trừng bình tĩnh, bọn họ còn đang bị thương đó.

- Lam Hi Thần ra sức giữ chặt Giang Trừng

- Thương tật cái con khỉ!

Biết vậy ta đã để hai ngươi chiến đấu một mình với con yêu thú kia rồi!

Các ngươi đủ lông đủ cánh rồi định làm phản đúng không?

- Thôi mà, bọn họ đều mang vết thương mà, có gì từ từ nói a - Lam Hi Thần ôn nhu nói với Giang Trừng, sau đó nhìn lũ nhóc ra hiệu - Còn không mau đưa Hàn Kiến và Minh Nguyệt về Liên Hoa Ổ trị thương mau mau!

- Liên Hoa Ổ là nhà ngươi hay sao mà muốn về thì về, muốn đi là đi?

- Giang Trừng liếc y.

- Ừm, đúng là nhà của ta a~.

- Ơ....thả ta ra........

Lam Hi Thần vui vẻ bế Giang Trừng ngự kiếm một phát bay thẳng vèo về Liên Hoa Ổ, để lại năm thiếu niên với hàng ngàn dấu chấm hỏi bay xung quanh đầu.

Cảnh Nghi:"..................." chẳng hiểu chuyện gì

Kim Lăng :"................" từ chối hiểu

Tư Truy :" ................." không muốn hiểu

Hàn Kiến và Giang Tuệ :"......................" nhân sinh này chẳng còn gì luyến tiếc!!!!
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 7


- Các ngươi muốn giả vờ đánh nhau để cho hai người đó gặp mặt nhau sao?

- Kim Lăng kết thúc việc truyền linh lực cho Hàn Kiến, thở ra một hơi điều khí lại cơ thể.

- Đúng là như vậy a, ai ngờ đang giả vờ đánh thì lại chọc phải con yêu thú kia đâu - Lam Hàn Kiến than thở - Nhưng nó mạnh thật đấy, nếu một chút nữa các người không đến thôi chắc là bọn ta không ngồi đây với các ngươi đâu!

- Ai bảo các ngươi thiết lập kết giới khó phá vỡ như vậy chứ - Cảnh Nghi gõ đầu Hàn Kiến - một mình của Minh Nguyệt còn chưa đủ hay sao mà ngươi còn góp công vào hả?

- À....hihi...bởi vì ta nghĩ nhiêu đó chưa đủ với hai vị tông chủ của chúng ta - Giang Tuệ gãi đầu cười

- Ta còn chưa nói ngươi đó!!!

- Cảnh Nghi liếc Giang Tuệ, hắn còn lạ gì nữ nhân này nữa.

Ngày xưa khi nàng tới Vân Thâm với Giang Trừng không phải rủ bọn hắn và Giang Việt quậy phá banh chành Vân Thâm trong lúc đang có hội Thanh Đàm nên khiến thúc phụ xỉu ngang mấy ngày liền hay sao?

- Thôi đừng cãi nhau nữa, mọi người đều bình an cả rồi - Tư Truy nhanh chóng chen vào giảng hòa rồi nhẹ nhàng nói - Bây giờ về Liên Hoa Ổ trị thương đi rồi tính tiếp ha?

Nói rồi cả năm người đứng dậy ngự kiếm trở về Liên Hoa Ổ, nhìn nhau tự khắc hiểu tối nay nên ngủ ở đâu mới hợp lí!

Thấu hồng trần, năm đứa kiếm phòng nào ở xa thật xa cái phòng nghỉ to chà bá của gia chủ kia, xa càng xa càng tốt, muốn được ngủ ngon đêm nay a~~.

.....................

.....................

- Lam Hinh, dậy mau dậy mau!

- Giang Tuệ đứng trước phòng Lam Hàn Kiến gõ cửa.

- A Tuệ ngươi bị thương không dưỡng còn ra đây làm cái gì??

- Lam Hàn Kiến mơ màng đi ra mở cửa, trên người còn nguyên y phục chưa thay.

- Đi ra chỗ này với ta, có cái này không thể bỏ lỡ được!!!

- Giang Tuệ kéo tay Lam Hàn Kiến, như sợ sẽ bỏ lỡ chuyện tốt

- A.....từ từ....đau đau, A Tuệ ngươi vội cái gì chứ!!!

----------

Lúc Lam Hi Thần đưa Giang Trừng về Liên Hoa Ổ.......

- Lam Hoán ngươi thả ta xuống mau!

- Giang Trừng giãy dụa - Ngươi không thấy mất mặt à?

- Thả thả, ta liền thả đây - Lam Hi Thần nhẹ nhàng đặt Giang Trừng đứng vững trên mặt đất - A Trừng ngươi không sao chứ?

- Còn sống, đa tạ Trạch Vu Quân hỏi thăm, nếu như không có gì thì xin mời Trạch Vu Quân về mà lo cho hôn sự của mình đi, bây giờ Giang mỗ buồn ngủ không thể tiếp đãi - Giang Trừng cau mày nhìn Lam Hi Thần rồi xoay người đi vào trong.

- Khoan đã A Trừng - Lam Hi Thần nắm lấy tay Giang Trừng kéo về - Ngươi hiểu lầm rồi, mọi chuyện không phải như vậy!

- Buông tay ta ra - Giang Trừng ra sức hất tay Lam Hi Thần nhưng vô ích, lực tay gì đâu mạnh thấy ghê - Bát tự thì hợp, ngày cưới cũng đã chọn rồi, ngươi còn ở đây làm càn sao?

Không sợ người ta đồn đại hay sao?

- A Trừng nghe ta nói - Lam Hi Thần nắm chặt tay kéo Giang Trừng về rồi ôm lấy hắn vào lòng - Ta không đồng ý mối hôn ước này, nên đã xin thúc phụ hủy rồi, và người cũng đồng ý.

A Trừng, ngươi tin ta, trong lòng ta chỉ có ngươi, tâm ta duyệt ngươi, muốn ở bên cạnh ngươi cả đời, trở thành đạo lữ của ngươi.

Ngoài ngươi ra, ta không muốn lấy ai khác, dù đó có là mỹ nhân tuyệt sắc, ta tuyệt đối không rung động, chỉ rung động với một mình ngươi.

A Trừng, ta yêu ngươi, từ lâu, rất lâu rồi.......

- A Trừng, đừng khóc, ngoan, đừng khóc!

- Lam Hi Thần tựa hồ cảm thấy nơi lồng ngực mình hơi ươn ướt, liền hốt hoảng vỗ vai ái nhân - A Trừng, ta ở đây, luôn bên cạnh ngươi, chưa từng rời xa, cũng chưa từng có ý định rời bỏ ngươi, đừng khóc, ngoan......

- A Trừng, ngươi nhìn coi - Lam Hi Thần cầm tay Giang Trừng đặt vào bên hông y, tay Giang Trừng chạm vào một vật cứng, có dây tua rua - Chiếc chuông bạc có khắc chữ "Hoán" này, là ngươi tặng ta, ta vẫn luôn đeo bên mình, chưa từng lấy ra...

- Ai thèm tặng ngươi chứ!

- Giang Trừng đỏ mặt quay đi chỗ khác - Là đồ vật ta làm rơi..

- Trước là của Vãn Ngâm, nhưng giờ là của Hoán a~ - Lam Hi Thần ôm Giang Trừng, rúc mặt vào hõm vai hắn, hít lấy mùi hương sen quen thuộc trên người - Nhưng dù gì Vãn Ngâm cũng là của ta~~~~~

- Phi...phi..ai thèm là của ngươi chứ - Mặt Giang Trừng lại thêm một tầng đỏ

- Ai là của Hoán liền biết nha~~~

Lam Hi Thần nói rồi liền dùng lực tay ngàn năm truyền kì của Lam gia bế Giang Trừng lên đi vào phòng nghỉ, Giang Trừng lần này cũng không phải là lần đầu tiên bị ôm bế như công chúa nữa nhưng hắn vẫn cảm thấy ngại ngùng và cố gắng giãy giụa, sau đó tự nhiên đen mặt lại.

Biết vì sao không?

Khi Giang Trừng bị bế lên tầm mắt hắn cũng liền thay đổi, đập vào tầm mắt của hắn là hai thân ảnh một tử y một bạch y quen thuộc đang ngồi trên mái nhà cắn hạt dưa thấy hết mọi cảnh tượng.

Cho đến khi Lam Hi Thần ôm Giang Trừng vào phòng đóng cửa, Lam Hàn Kiến mới vươn vai ngáp một cái nhìn qua Giang Tuệ, vẫn thấy nàng nhìn chăm chú liền huơ huơ tay trước mặt nàng.

- Lam Hinh ngươi làm cái gì vậy?

- Giang Tuệ đánh vào tay Hàn Kiến "bép" một cái

- A...đau..đau, ta vẫn còn bị thương đó, ngươi định đánh chết ta hay gì?

- Hàn Kiến rút lại tay xoa xoa - Phòng cũng vào rồi, đó, nến cũng tắt rồi, ngươi không định về phòng ngủ sớm dưỡng thương đi?

- Thì ta đâu có coi nữa đâu, ta đang suy nghĩ một chút thôi - Giang Tuệ quay qua thấy Hàn Kiến vẫn đang xoa tay định đánh thêm cái nữa.

- Nè nha, không có đánh nữa - Hàn Kiến bảo vệ tay mình - Ngươi suy nghĩ cái gì?

- Chúng ta...........làm sao để xuống đây???

- Giang Tuệ cười trừ nhìn Lam Hàn Kiến - Vừa nãy dùng hết sức lực còn lại để lên trên này rồi, vả lại chúng ta còn bị thương hihi....

- Hả......- Lam Hàn Kiến bây giờ mới nhận ra, hốt hoảng nhìn Giang Tuệ -...........ngươi.......đừng nói....ngồi trên này cả đêm nhé!!!

Giang Tuệ nở một nụ cười hết sức bi quan gật đầu.

Lam Hàn Kiến tay đập đầu vào trán thở dài...

Rồi luôn.....

Đúng vậy, hai bạn trẻ nhà chúng ta mặc dù hồi nãy đánh nhau với con quái thú mém xỉu nhưng ỷ y mình còn trẻ còn khỏe sức dài vai rộng nên bay lên nóc nhà ngồi cắn hạt dưa coi tông chủ nhà mình như thế nào.

Cuối cùng thì không cách nào phi xuống được nữa, đành ngồi đấy cho đến tận trời sáng, vì vậy mà tất cả những âm thanh ái muội phát ra từ căn phòng bự chà bá kia lọt hết vào tai của Giang Tuệ và Lam Hàn Kiến

"....a...ưm....Lam Hoán....ư......a.....đau"

"đừng....đ..ừ....n..g....a.....a........nhẹ thôi.......ư.......ư......."

"Lam Hoán...........a......a....đừng.......dừng lại......không phải chỗ đó......"

"á..........ư......ưm.......ưm....vào sâu bên trong nữa đi.......Lam Hoán.....sâu nữa..."

"a......a......a.....ư...đau.........đừng dừng lại.......a.....ư......"

Mãi đến tận gần sáng thì những âm thanh ái muội mới chấm dứt, Giang Tuệ và Lam Hàn Kiến thở ra một hơi dài, thiệt là không biết nói gì nữa a.

Thêm một canh giờ nữa, Lam Tư Truy thức dậy sớm, vừa đẩy cửa định đi ra ngoài liền thấy hai con người khô héo ngồi đực trên mái nhà, đôi mắt thâm quầng như con gấu trúc, y liền hốt hoảng chạy ngược vào trong phòng đánh thức Kim Lăng và Lam Cảnh Nghi dậy rồi phi thân lên mái nhà vác hai con người kia xuống, đem Giang Tuệ giao cho Giang quản sự vừa đi ngang qua để ông đưa nàng về phòng, rồi sau đó ba người còn lại kéo Lam Hàn Kiến mơ màng về phòng, trong lòng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bị thương nặng như vậy mà còn lên mái nhà ngồi hóng gió thử thách bản thân hay gì, chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra trừ hai đứa khùng đó.

Lúc Giang Tuệ tỉnh lại, thì đã qua bảy ngày rồi, nàng ngồi dậy, coi sơ qua các vết thương trên người rồi đứng dậy thay đồ ra ngoài, đang đi trên hành lang tiến về thư phòng thì bị Giang Việt ngăn lại.

- A Tuệ, muội đang bị thương, tính chạy lung tung đi đâu vậy?

- Đại sư huynh, huynh về từ khi nào vậy?

- Giang Tuệ mỉm cười vỗ vai sư huynh nhà mình

- Khoảng bảy ngày trước, khi mà muội hôn mê, tông chủ liền viết thư gọi ta về - Giang Việt mếu mặt - A Phong không về chung với ta a, đệ ấy bảo còn nhiều thứ phải làm nữa 🙁.

- A Phong A Phong, suốt ngày chỉ biết A Phong - Giang Tuệ đánh vào vai Giang Việt - Ta định vào thư phòng gặp tông chủ thôi, lại gặp được huynh ở đây.

- Tông chủ không có ở đây đâu - Giang Việt nhún vai - Người đi Cô Tô gặp Lam Khải Nhân rồi!!

- Hả?

Sao không gặp Trạch Vu Quân mà gặp lão Lam kia?

- Giang Tuệ thắc mắc

- Tất nhiên là bàn chuyện hôn sự của Trạch Vu Quân và tông chủ nhà chúng ta rồi - Giang Việt vui vẻ trả lời, sau đó xoa đầu Giang Tuệ - Và chuyện đính hôn của muội và tên Lam Hàn Kiến kia nữa!!!

- À..là chuyện hôn sự của vị tông chủ chúng ta và ta à......ủa....khoan!!!!!

Gì?

Đính hôn?

Ta và.......A Hinh?????

Gì vậy?????

Ta có nghe lầm không?????

- Đúng vậy, Liên Hoa Ổ chúng ta đại hỷ rồi a - Giang Việt tươi rói - Lam Hàn Kiến hắn nói muốn cầu thân với muội đó!

Giang Tuệ đứng hình, nàng không tin vào mắt mình, gì?

Tự nhiên đính hôn.....với Lam Hinh......ừ thì mỗi lần đi với hắn thích thật, vui thật..nhưng tới mức kết thông gia luôn hả?

Ngụy tiền bối và tông chủ không phải là quá đủ rồi sao, tự nhiên lại có phần của mình trong đó......Giang Tuệ ước có ai chọc thủng hai lỗ tai nàng đi cho rồi....

- A Tuệ, muội tính đi đâu????

- Giang Việt thấy muội muội nhà mình xoay người rời đi liền gọi lại hỏi

- Còn đi đâu nữa, đến Vân Thâm tính sổ tên điên kia!!!!!
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Chương 8


Lam thúc phụ vuốt râu, thở dài, nhìn hai vị tông chủ đang quỳ trước mặt mình, quả thật ông cũng không biết phải làm sao nữa, đành mở lời đỡ hai người kia lên:

- Hai người đứng lên đi, đều là bối phận tông chủ cả, sao lại quỳ trước mặt lão nhân ta đây?

- Vậy.....chuyện này....

- Giang Trừng ấp úp

- Giang tông chủ và Lam tông chủ đều có suy nghĩ riêng của mình,dù có hỏi qua ta thì cũng là do hai người quyết định mà thôi - Lam Khải Nhân nhấp một ngụm trà - Đã tìm được một ngày nào đẹp chưa?

- Vậy.......-Khuôn mặt của Lam Hi Thần cùng Giang Trừng đồng thời sáng rực lên, tươi vui hơn hẳn.

- Ừm.......

- Lam Khải Nhân gật đầu - Còn không mau chuẩn bị đi thôi.

- Đa tạ thúc phụ chấp thuận - Giang Trừng cùng Lam Hi Thần ôm quyền, trong lòng không khỏi vui sướng.

Lam Hi Thần nắm lấy tay Giang Trừng, nở nụ cười.

Giang Trừng cũng quay qua gật đầu với y.

Vậy là cuối cùng họ cũng được ở bên cạnh nhau, trở thành đạo lữ, một khắc cũng không xa rời....

Gió ở ngoài thổi qua, những cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống, tràn ý xuân.

Ờm.....thì cảnh này cũng không xảy ra quá một nén nhang đâu a~~~.

Ở bên ngoài truyền đến những tiếng bước chân vội vã, kéo sự chú ý của ba người trong phòng nhìn về phía cửa.

- Tông chủ, tông chủ, bên ngoài lại xảy ra chuyện rồi ạ - Cảnh Nghi nhanh chóng chạy đến báo tin

- Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm đi nhanh, ngươi phải rõ điều này chứ, tí nữa về chép gia quy!

- Lam Khải Nhân vuốt râu thản nhiên hỏi - Có chuyện gì mà con lại gấp gáp như vậy???

- Là.....Giang Minh Nguyệt cô nương.......

- Cảnh Nghi vừa thở hổn hển vừa trả lời.

- A Tuệ?????

- Giang Trừng nhíu mày - Nàng chạy lông nhông tới Vân Thâm làm gì?

- Không phải Minh Nguyệt cô nương vẫn còn đang hôn mê sao?

- Lam Hi Thần thắc mắc - Không lẽ là do chuyện đó??

- A Tuệ.....à không......Giang cô nương đang đòi đánh nhau với Lam Hàn Kiến ngoài cổng Vân Thâm ạ........

- Cảnh Nghi hít một hơi dài rồi nói - Hiện tại đang có Giang công tử cùng Kim tông chủ và Tư Truy đang ở ngoài ngăn cản ạ....

- À......lại là Giang gia nha.

- Lam lão thúc phụ mỉm cười khả ái nhìn Giang Trừng - Lam gia chúng ta.....có phải kiếp trước là đã nợ nần gì Vân Mộng Giang gia các người hay không???

Lời nói vừa dứt, thúc phụ liền xỉu ngang.

- Tiền.....tiền bối!!!

- Giang Trừng ngỡ ngàng.

- Ơ kìa thúc phụ......

- Lam Hi Thần nhanh chóng đỡ lấy Lam Khải Nhân, sau đó gọi Cảnh Nghi - Cảnh Nghi ngươi qua đây dìu thúc phụ nghỉ ngơi, ta cùng Giang tông chủ ra coi tình hình bên ngoài như thế nào!

Lam Cảnh Nghi đỡ lấy thúc phụ rồi dìu ông vào trong, trong khi đó Trạch Vu Quân kéo tay Tam Độc thánh thủ đang đen mặt vội vàng chạy ra ngoài cổng, nơi diễn ra hiện trường vụ ẩu đả ba chấm này.

Hai người vừa ra đến nơi liền được chứng kiến một cảnh tượng gà bay chó sủa mà lần đầu tiên diễn ra ở Cô Tô mà không phải ở Vân Mộng như thường lệ: Giang Việt đại đệ tử Liên Hoa Ổ đang vừa ôm vừa kéo Giang Tuệ không cho nàng gào thét đánh lung tung, trước mặt là Lam Hàn Kiến núp sau lưng Lam Tư Truy vừa trêu chọc nàng vừa tỏ vẻ sợ hãi, rồi ở giữa là Kim Lăng đang cố gắng giảng hòa.

- A Tuệ muột bình tĩnh, ngồi xuống có gì từ từ nói chuyện, đừng làm lớn chuyện không nên đâu!- Giang Việt kéo tay Giang Tuệ về phía mình

- Đại sư huynh, huynh bỏ ta ra, hôm nay ta nhất quyết phải đánh hắn!

- Giang Tuệ ra sức giãy giụa, cầm kiếm khua khua về phía trước mặt - Lam Hàn Kiến cái tên bệnh hoạn nhà ngươi, hôm nay bổn cô nương Giang Minh Nguyệt phải đánh chết ngươi!

- Uy uy......

A Tuệ ngươi quá là hung dữ nha - Lam Hàn Kiến trốn sau lưng Lam Tư Truy - Ngươi, ngươi coi nàng ấy thật là đáng sợ nha~

- Tên điên kia ngươi chán sống rồi đúng không?

- Giang Tuệ tức giận thét lên chỉ vào mặt Hàn Kiến - Ta đồng ý đính hôn với ngươi lúc nào, rồi mắc gì ngươi đi nói với tông chủ ái nhân của ta là ngươi rồi xin ngài ấy cầu thân hả????

- Thôi...thôi....có gì từ từ nói, A Tuệ ngươi đừng làm loạn ở đây nữa, ở đây là Vân Thâm đó!

- Kim Lăng đứng giữa ngăn cản cuộc ẩu đả mà muốn đổ hết mồ hôi hột.

Sau đó một giọng nói vang lên, dẹp tan đi cái không khí hỗn loạn nãy giờ, trả lại cho Vân Thâm một khung cảnh tĩnh lặng ban đầu.

- Đều câm miệng hết cho ta!

Ở đây là Vân Thâm Bất Tri Xứ, không phải Liên Hoa Ổ mà muốn làm gì thì làm - Giang Trừng cau mày đi đến, liếc một đám náo loạn ở đây rồi đanh giọng lại mắng - A Tuệ ngươi quên thân phận của mình là nhị sư tỷ của Liên Hoa Ổ rồi sao?

Mau chấn chỉnh lại thái độ cho ta!!!

Còn A Việt ngươi ngay cả muội muội mình cũng không ngăn cản được?

Ngươi sao lại vô dụng như vậy rồi???

- Hàn Kiến, Vân Thâm cấm làm ồn, ngươi là môn sinh nhưng không làm đúng quy tắc, chút nữa về chép phạt gia quy!

- Lam Hi Thần cũng nhẹ nhàng tiến đến nắm tay Giang Trừng, từ tốn nói - Chuyện đính hôn gì đó mới chỉ là ý kiến của một mình Hàn Kiến, vẫn phải chờ bàn lại lâu dài, tạm thời chưa tính đến.

- Nhưng Trạch Vu Quân, tiểu nữ không có tình ý nào với Lam Hinh, xin ngài đừng tin lời hắn, là hắn nói bừa đó ạ.

- Giang Tuệ đối Lam Hi Thần cố gắng thanh minh.

- Đến tên của hắn ngươi cũng gọi ra rồi, ngươi còn chối cãi gì được nữa?

- Giang Trừng nhếch mép - Trạch Vu Quân đã không suy xét rồi, còn không mau trở về Liên Hoa Ổ?

- Vậy chúng ta cáo lui trước!

- Giang Việt ôm quyền rồi kéo Giang Tuệ nhanh chóng phi kiếm rời đi - Đi thôi, đừng gây rắc rối nữa!!

Sau khi Giang Việt và Giang Tuệ rời khỏi, Kim Lăng và mấy đứa còn lại cũng biết thân biết phận mà ôm quyền cáo lui, trả lại cho Vân Thâm sự yên tĩnh còn hơn trước đó.

Giang Trừng nhìn thế hệ sau này mà thở dài:

- Cứ như vậy rồi khi nào mới chịu lớn được đây?

- Vãn Ngâm?

- Lam Hi Thần đột nhiên gọi tên hắn

- Sao........ưm......

Giang Trừng vừa quay mặt qua nhìn Lam Hi Thần thì y liền đưa tay đặt lên hai bên má của hắn, sao đó điểm lên môi hắn một nụ hôn nhẹ, làm khuôn mặt của Giang Trừng nổi lên một tầng đỏ

- Kệ bọn họ đi, còn lâu mới tới bọn họ - Lam Hi Thần tươi rói - Bây giờ lo chuyện của chúng ta trước nha, một khắc cũng không thể chậm trễ!

Nói rồi Lam Hi Thần liền kéo tay Giang Trừng chạy một mạch xuống núi, khiến Giang Trừng không kịp định hình

- Lam Hoán ngươi kéo ta đi đâu vậy???

- Còn đi đâu được nữa - Trạch Vu Quân vui vẻ - Đi chuẩn bị cho đại hôn của chúng ta!

- Hả......

- Giang Trừng ngơ ngác nhìn mình bị kéo đi thật nhanh, một lúc sau mới hiểu ra vấn đề - Ngươi!!!

Hai tháng sau, trong một ngày đẹp trời, sắc đỏ phủ lấy khắp Vân Mộng trải dài đến Cô Tô.

Trạch Vu Quân dắt tay Tam Độc Thánh Thủ Giang Trừng cùng vận hỷ phục tiến vào Hàn Thất.

Trao mạt ngạch, nhận lại chuông bạc, ước hẹn một đời vĩnh viễn không chia lìa

..............

..............

- Theo ta thấy cữu cữu và Trạch Vu Quân đã thiết lập kết giới chống nghe lén rồi, có lẽ tối nay không thu hoạch được gì đâu - Kim Lăng chui đầu ra từ bụi cỏ, sau đó quay ra nhìn năm con người đang hy vọng điều gì đó - Nên đi về ngủ thôi!

- Oàiiiiii!

- Năm con người kia 3 trắng 2 tím liền thở dài, thiệt là đau lòng mà

- Uy.......Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm nghe lén nha - Nguỵ Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ không biết từ khi nào đã đứng sau lưng đám nhóc

- Á........

- một đám giật mình quay lại, thấy hai người họ liền im bặt, nhẹ nhàng đứng lên hành lễ - Hàm Quang Quân!

Nguỵ Tiền bối!

- Giang Trừng mà biết các ngươi ở ngoài này lén la lén lút thì không biết sau này các ngươi còn chân không a - Nguỵ Vô Tiện cười khả ái nhìn đám nhóc trước mặt

- Thất lễ rồi thất lễ rồi hahaa....chúng ta cáo từ!

Nói rồi Kim tiểu tông chủ, Giang gia đại đồ đệ, nhị đồ đệ cùng Lam gia đại đồ đệ và Tư Truy, Cảnh Nghi một phát chạy về phòng ngủ của mình ngay và luôn.

Bọn họ còn yêu chân mình lắm haha , chưa muốn thấy nó liệt đâu!!!

Nhìn đám nhóc vội vàng rời đi, Nguỵ Vô Tiện bật cười, đúng là chưa trưởng thành hết mà!

Sau đó y quay lại khoác tay lên cổ Lam Vong Cơ, khiêu khích nói:

- Lam Nhị a, vẫn là chỉ còn chúng ta thôi a!

- Ừm!

- Nhị ca sao lại lạnh lùng với ta như vậy, ta tổn thương đó!!

Lời vừa nói, Lam Vong Cơ liền bế Nguỵ Vô Tiện đi về phía Tĩnh thất, phất tay đóng cửa!

Mọi người đêm nay đều vui, nhà nhà đều vui a~

_Hoàn_
 
[Hoàn] [ Đồng Nhân] [Hi Trừng] Tông Chủ Nhà Ta Mà Ngươi Dám Ngăn Cản?
Lời kết


Chân thành cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, ban đầu mình cũng chỉ nghĩ đến việc viết cho đã cơn high otp của mình và không nghĩ đến việc có người đọc cái sảng văn tào lao của mình 😂 nếu có gì sai sót mong mọi người thông cảm ạ.

Giờ mình còn nhận ra cái tiêu đề của truyện còn chẳng có liên quan gì tới truyện của mình viết luôn hâhhahaa thiệt là đáo để mà

Thật ra thì mình còn tính viết một đoạn ngược tâm nữa nhưng mà thời gian vào học đã gần tới rồi nên không thể đi tiếp nữa huhu 🥲

Đây là đồng nhân viết dưới góc nhìn của Giang Tuệ đối với Hi Trừng, nên sẽ có nhiều chi tiết của Giang Tuệ hơn một tí.

Đây có lẽ là truyện đam mỹ đầu tiên và có thể là cuối cùng(?) mình viết, mình cũng không biết nữa.

Sẽ tuỳ vào cơn của mình, có thể là ngôn tình, có thể đam hoặc có thể bách hợp tuỳ theo ý muốn hahhahaah vì loại nào mình cũng chơi tới được hết.

Và nói chung là cảm ơn mọi người đã đọc cái đồng nhân của mình, mình sẽ trở lại vào một ngày gần nhất.

Cảm ơn và tạm biệt!

Mình đang suy nghĩ có nên viết thêm một ít phiên ngoại về cặp Lam Hàn Kiến - Giang Tuệ không haha
 
Back
Top Bottom