Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Kiều thê trên trời rơi xuống

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
307117325-256-k483520.jpg

[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Đại Cát



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
01


Tác giả: Trương Đại Cát

Tag: Cổ đại, 1v1, HE

≿————- ❈ ————-≾

01

【 Đệ đệ mến thương của ta, thấy chữ như gặp người.

Nghe nói đệ vẫn chưa tìm được vợ, ca ca của đệ là ta đây đã dẫn đối tượng và hai đứa nhỏ về nhà gặp cha rồi, thật sự là tin mừng của nhà mình.

Cha bảo ta nhắn với đệ nếu không tìm được vợ thì đừng về nữa, cứ thấy đệ lại đau đầu phiền lòng......

Vi huynh là người từng trải, thông cảm với khó khăn của đệ nên sẽ chỉ cho đệ mấy chiêu, nếu nhắm trúng ai thì cứ tìm cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân đi, nhất định sẽ khiến đối phương yêu đệ sâu đậm lấy thân báo đáp......】

Bàn tay cầm lá thư này gầy như que củi, vóc dáng nhìn chẳng khác nào bộ xương khô, trên mặt nam nhân không có nổi mấy lạng thịt khiến dung mạo vốn dễ nhìn tự dưng trở nên ảm đạm u buồn, đã vậy hắn còn cao lênh khênh nên nhìn hệt như cây gậy trúc khẳng khiu, chỉ sợ tằng hắng một cái cũng gãy ra từng khúc.

Hắn đọc đi đọc lại bức thư từ nhà gửi đến, cuối cùng nhíu mày xếp thư bỏ vào hộc tủ đầu giường, vừa khóa vừa đăm chiêu suy nghĩ.

Hắn là lang trung phiêu bạt nay đây mai đó, để tránh rắc rối nên đã tới thôn nhỏ này ở ẩn ba bốn tháng, chẳng biết ca ca tốt kia làm sao tìm ra hành tung của hắn nhưng ở thôn này lâu rồi cũng chán, xem ra đã đến lúc gói ghém hành lý tiếp tục rong chơi.

Hắn đang ngẩn người nghĩ xem Đông Nam Tây Bắc nên đi hướng nào thì đột nhiên bị tiếng kêu thất thanh bên ngoài kéo về thực tại.

"Ngải lang trung có nhà không?"

"Chuyện gì?"

Ngải Thiên nghe tiếng đi ra, sau đó lập tức bị thôn dân túm lấy cánh tay.

"Xảy ra chuyện lớn rồi Ngải lang trung!

Mau cứu người đi!

Có người từ trên trời rơi xuống kìa!"

Hết sức ly kỳ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
02


Nói là trên trời rơi xuống nhưng thật ra không phải vậy.

Địa hình thôn Triệu Gia khá thấp, cuối làng có thác nước, chẳng biết người này té sông ở đâu mà xuôi dòng rơi xuống thác làm mấy đại cô nương và tiểu ca nhi đang giặt giũ quanh đó giật nảy mình.

Có người bạo gan lội xuống vớt lên, phát hiện người này vừa bị thương vừa rơi xuống nước nhưng vẫn còn thở.

Dân trong làng tốt bụng, mấy người đi đứng nhanh nhẹn vội vàng đến tìm Ngải Thiên, dù sao ở thôn họ cũng chỉ có mỗi đại phu này, đâu thể bỏ gần tìm xa chạy lên trấn gọi người được.

Khi Ngải Thiên đến thì bên bờ đã có một đám đông vây quanh nhìn "vị khách trên trời rơi xuống" này.

"Ai lại ác độc ra tay với một ca nhi tàn nhẫn thế chứ!"

"Vóc dáng này chắc chưa thành hôn đâu, còn trẻ mà đã bị thương ra nông nỗi này rồi, mặt mũi sưng húp cả lên, tội quá tội quá."

"Nhìn quần áo trên người không giống nhà nghèo, chắc là công tử ca nào đó ở kinh thành."

Người dẫn Ngải Thiên tới vội vã mở đường cho hắn chen vào đám đông, sợ ai đụng trúng Ngải Thiên lại làm hắn xảy ra chuyện.

"Tránh đường!

Tránh đường!

Ngải lang trung tới rồi!"

Ngải Thiên sầm mặt ngồi xổm xuống cầm cổ tay trắng nõn của người hôn mê chẩn mạch, sau đó thô bạo vạch mí mắt người ta ra xem, nhìn bộ dạng da tróc thịt bong của y rồi lắc đầu.

Người chung quanh sợ tái mặt.

"Ngải lang trung!

Người này hết cứu được rồi sao?"

"Hết cứu được đã tốt."

Ngải Thiên xụ mặt bế người lên đi về phía nhà mình.

Chính vì cứu được nên mới đáng ghét, dược liệu của hắn đắt lắm đấy.

Thật là lãng phí.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
03


【 Cửu công tử Hoa phủ không biết liêm sỉ tư thông với người khác, xóa tên khỏi gia phả, phạt tám mươi gậy rồi nhốt lồng heo thả trôi sông!】

"Ta không có, oan quá......

Ta bị oan......"

Ngải Thiên vừa bôi thuốc xong thì nghe thấy người này ú ớ liên tục, chẳng biết bị gì mà mắt cũng không mở, chỉ có nước mắt thi nhau tuôn ra như uất ức lắm.

Nếu là nam tử khác thì thấy cảnh này sẽ khó tránh khỏi xót xa, ít nhất cũng phải thương hương tiếc ngọc mấy phần, nhưng Ngải Thiên vốn sắt đá nên chẳng những không động lòng mà còn bực bội cầm miếng giẻ rách nhét vào miệng người này.

"Khóc gì mà khóc, khóc trôi thuốc mất công phải bôi lại nữa."

Ngải Thiên vừa nói vừa lấy hai tấm ván gỗ mới đẽo ra ép vào chân phải của người này rồi cột chặt bằng dây vải để cố định, người hôn mê bị đau kêu lên, Ngải Thiên bực mình lại vớ miếng giẻ nhét vào miệng y để khỏi lên tiếng nữa.

Đúng là phiền mà, chẳng biết bị phạt nặng cỡ nào mà toàn thân không có lấy một chỗ lành lặn, từ trên xuống dưới toàn vết bầm tím, chân phải còn bị đánh gãy, nếu không điều dưỡng cho tốt e là sau này sẽ bị tàn phế.

Một ca nhi mà lại ra nông nỗi này, Ngải Thiên nhíu mày, nếu y không có tiền hoặc không tìm được nhà chồng y thì chẳng phải sẽ không ai trả tiền xem bệnh cho hắn sao?

Chậc, lỗ rồi lỗ rồi.

Bực bội.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
04


Ngải Thiên trông chừng khoản lỗ này ba ngày mới đợi được người mở mắt.

Kết quả đối phương vừa thấy bộ dạng như quỷ ho lao của hắn thì hoảng sợ ngất xỉu.

Người này mê man nửa ngày mới chậm chạp mở mắt ra khàn giọng hỏi: "Vô Thường đại nhân, tiểu nhân đến âm tào địa phủ rồi sao?"

Ngải Thiên sờ cằm tự hỏi dáng dấp mình giống oan hồn đòi mạng cỡ nào, thấy người này sợ hãi nhìn mình thì đưa tay chọc vào chân gãy của y làm đối phương la oai oái.

"Đau không."

Ngải Thiên sầm mặt nói, "Đau tức là chưa chết đấy."

"Ta......

Ta vẫn chưa chết sao?"

Nghe nói mình không chết, ca nhi này nhảy dựng lên rồi lại ngã phịch xuống, chẳng biết đụng phải chỗ nào mà ho sặc sụa làm cả người co rúm lại, có trời mới biết có phải y đau đến nỗi đầu óc choáng váng hay không mà hết ho khan lại khóc nức nở, "Ta vẫn chưa chết, vẫn chưa chết......"

"Trước mắt thì ngươi vẫn chưa chết nhưng còn giày vò tiếp nữa thì sẽ gặp Diêm Vương sớm thôi."

Nam nhân gầy gò này nói năng hết sức cay nghiệt, "Ngươi họ gì tên gì, tiền xem bệnh và thuốc thang ai trả cho ngươi?"

"Ta......"

Người đáng thương bị hỏi thì ngẩn ra, thút thít lau nước mắt, sắc mặt trầm xuống, nửa ngày vẫn chưa nói được tên mình.

"Ta thấy trên miếng vải rách kia của ngươi có thêu chữ "Trân", vậy cứ gọi ngươi là......"

Ngải Thiên cũng không kiên nhẫn lắm, thấy người nín thinh đành nói, "Chu Nhất Chỉ đi."
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
05


Cái tên Chu Nhất Chỉ này khó nghe đến nỗi làm người ta tức giận giơ chân.

"Cái gì?

Bản công tử chính là......"

"Chính là gì?"

"Thôi."

Có lẽ nghĩ đến điều gì nên trong mắt Chu Nhất Chỉ lại ngập tràn cô đơn, "Chu Nhất Chỉ thì Chu Nhất Chỉ, ân công nói thế nào chính là thế đấy."

"Đừng đừng đừng, đừng có gọi bừa."

Ngải Thiên lắc lắc cánh tay gầy như que củi của y, "Ngươi mở miệng gọi một tiếng ân công thì số bạc ta đổ vào ngươi biết đòi lại từ đâu hả?"

"Ta......"

Câu này làm Chu Nhất Chỉ thẹn đỏ mặt, "Tất nhiên, tất nhiên phải trả rồi, nhưng giờ tại hạ không một xu dính túi nên chưa trả được, có thể thư thả thêm ít lâu không......"

"Thư thả?

Thư thả đến lúc nào?"

Ngải Thiên phất tay áo ngồi xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp rồi lôi từ trong ngực ra một cái bàn tính, "Ba ngày nay ngươi ăn của ta ở nhà ta, ta còn phải tốn tám tiền linh chi, mười lượng trùng thảo, ba cây nhân sâm, một số thảo dược, chỉ riêng tiền thuốc đã nợ ta ba ngàn lượng bạc trắng, ấy là chưa tính công chăm sóc ba mươi sáu canh giờ không ngủ không nghỉ, cái này có bạc cũng chẳng mua được đâu.

Ngươi nói một câu thư thả dễ dàng quá nhỉ, vậy tiền lãi tính thế nào?

Nếu ngươi không cần thể diện quỵt tiền tới kiếp sau thì ta còn phải xuống âm tào địa phủ bắt ngươi nữa sao?"

"Ba ngàn lượng?!"

Chu Nhất Chỉ trăm miệng khó cãi, nếu là trước kia thì đừng nói ba ngàn lượng bạc mà chín ngàn lượng vàng cũng chưa chắc y không trả nổi, nhưng giờ đừng nói ba ngàn lượng mà ba xu y cũng chẳng có.

"Vậy...... ngươi muốn thế nào?"

"Ta muốn thế nào?"

Ngải Thiên cười ra tiếng, "Tiểu thiếu gia, bây giờ không phải ta muốn thế nào mà trước mặt ngươi chỉ có hai con đường.

Hoặc là ngươi trả hết tiền chữa bệnh, ta bảo đảm ngươi sẽ lành lặn như xưa.

Hoặc là......"

"Hoặc là gì?"

Chu Nhất Chỉ nhìn vẻ mặt âm trầm của Ngải Thiên, trong lòng thấp thỏm.

"Hoặc xem như ta xui xẻo, tiền khám bệnh và thuốc thang trước đó coi như bánh bao thịt đánh chó, có đi không về.

Giờ ta sẽ ném ngươi ra ngoài cho ngươi tự sinh tự diệt, có bản lĩnh thì sống, không có bản lĩnh thì mười tám năm sau lại đầu thai làm hảo hán."

Dứt lời Ngải Thiên định ném y ra ngoài làm tiểu ca nhi hoảng sợ khóc sướt mướt.

Thôn Triệu Gia này vốn vắng vẻ, mười dặm tám thôn cũng không có một đại phu đàng hoàng.

Giờ y thương tích đầy mình, còn gãy mất một chân, nếu bị ném ra ngoài thì e là chưa kịp tìm đại phu khác đã mất mạng.

"Hừ, ngươi khóc cứ như ta ức hiếp ngươi vậy."

Ngải Thiên ngồi xổm xuống nhìn y chằm chằm, đôi mắt lạnh như băng khiến người ta khiếp sợ nhưng hắn lại không hề nhận ra, "Ta đã cho ngươi lựa chọn, ngươi còn muốn sao nữa?"

"Xin ân nhân cứu ta......"

Ca nhi luôn được nuông chiều đã bao giờ bị đe dọa vậy đâu, lệ rơi đầy mặt không nói nên lời, chỉ biết thút thít níu vạt áo Ngải Thiên cầu khẩn, "Ta thật sự không muốn chết đâu."

"Buồn cười, trên đời này có mấy ai muốn chết."

Ngải Thiên giật áo mình ra khỏi tay đối phương, lòng dạ sắt đá, "Đời này ta làm nghề y chữa bệnh, ngoại trừ người nhà thì không có lý do gì để miễn phí cả......

Ngươi có rảnh cầu xin thì chi bằng chuẩn bị đủ tiền đi, ta còn có thể cứu ngươi một mạng."

"Người nhà?"

Chu Nhất Chỉ nghe thấy lời này như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vã nói.

"Ân công đã thành hôn chưa?

Nếu ta gả cho ngươi thì xem như người nhà rồi!"
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
06


"Ngươi nói cái gì?"

Câu này của ca nhi làm Ngải Thiên sững sờ, khuôn mặt âm trầm lộ ra vẻ kinh ngạc, "Ngươi muốn gả cho ta à?"

【 Nếu nhắm trúng ai thì cứ tìm cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân đi, nhất định sẽ khiến đối phương yêu đệ sâu đậm lấy thân báo đáp......】

Những lời ca ca hắn viết trong thư chợt hiện ra trong đầu, Ngải Thiên vốn ác miệng là thế mà giờ không thốt ra được chữ nào.

"Nếu ngươi đã thành hôn...... thì đành thôi vậy."

Lúc nãy Chu Nhất Chỉ hùng hồn bao nhiêu thì giờ ỉu xìu bấy nhiêu, "Dù thế nào ta cũng không thể làm thiếp được, thà chết trong sạch còn hơn."

"Giờ lại khẳng khái quá nhỉ."

Ngải Thiên liếc y một cái rồi nói, "Ngươi suy nghĩ thật kỹ đi, nếu gả cho ta thì chẳng những không có tam thư lục lễ mà còn phải giặt đồ nấu cơm nữa......

Nhìn bộ dạng ngươi chắc là công tử nhà giàu quen được nuông chiều hầu hạ, ngay cả ngũ cốc cũng không phân biệt được, mặc dù ta chỉ là đại phu nghèo nhưng cũng chẳng muốn cưới Bồ Tát về thờ đâu."

"Ngươi......

Ngươi đúng là vô lại mà!"

Tiểu ca nhi sinh ra trong nhà quyền quý chưa từng gặp phải kẻ nào lưu manh vô lại như vậy nên mặt đỏ tới mang tai vì tức giận, nửa ngày không nói nên lời.

"Tình thế bây giờ không có lựa chọn khác đâu tiểu thiếu gia."

Ngải Thiên nhếch môi cười càng lộ ra vẻ âm hiểm, "Nhưng Ngải mỗ ta cũng không làm chuyện bẩn thỉu cường thủ hào đoạt, ngươi chỉ cần nói đồng ý hay không thôi."

Ta còn lựa chọn nào tốt hơn sao?!

Chu Nhất Chỉ uất ức đến nỗi nước mắt ứa ra, y làm sao thắng được gã dấm dớ Ngải Thiên chuyên lăn lộn đầu đường xó chợ này chứ.

"Gả gả gả!"

Chẳng phải chỉ là thành thân thôi sao, gả cho ai mà không phải gả.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
07


Nói cưới là cưới, chưa đầy ba ngày tất cả già trẻ lớn bé trong ngoài thôn Triệu Gia đều biết Ngải lang trung tạm trú ở thôn họ sắp cưới vợ, đối tượng không phải ai khác mà chính là ca nhi từ trên trời rơi xuống kia, thế là mọi người lơ ngơ đem quà tới cửa.

"A Châu, đây là văn thư hộ tịch của ngươi và hôn thư của hai ngươi, phải giữ cho kỹ nhé, đừng làm mất đấy."

"Tạ ơn thôn trưởng."

A Châu cài một bông hồng lớn trên đầu nhận lấy văn thư thôn trưởng đưa tới.

Giờ y là người tứ cố vô thân, chẳng biết lang trung lòng dạ hiểm độc kia làm thế nào mà có thể cho y một thân phận đàng hoàng, cũng may Ngải Thiên không lấy tên "Chu Nhất Chỉ" mà vẫn giữ chút thể diện cho y, nhưng cái tên "Triệu Bảo Châu" này chưa chắc đã dễ nghe hơn.

"Hôm nay là ngày đại hỉ của các ngươi nên chúng ta không quấy rầy nữa, tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc nhé!"

"Đa tạ thôn trưởng, tại hạ xin phép không tiễn."

Ngải Thiên vừa đuổi khách vừa khóa cửa, nhà hắn vốn là nhà hoang trong thôn nên rất tồi tàn, ngay cả chốt cửa tử tế cũng không có mà phải dùng cành cây cài lại, chỉ được cái mã bên ngoài.

Lễ thành thân hôm nay hết sức đơn sơ, bàn tiệc cũng không bày, Ngải Thiên lên núi hái ít bắp ngô và rau cải rồi nấu chung với mì thô xem như đáp lễ các thôn dân đến tặng quà.

Trên người Triệu Bảo Châu vẫn mặc bộ đồ hôm rơi xuống nước, chỉ khác là trên đầu cài thêm bông hoa.

Ngải Thiên càng luộm thuộm hơn, áo vá chằng chịt từ vai đến chân, còn thua cả ăn mày.

Triệu Bảo Châu nhìn nam nhân gầy xác gầy xơ trước mắt rồi lại nhìn chân gãy của mình, đột nhiên cười ra tiếng.

Tiểu công tử luôn tri thư đạt lễ cũng phải chửi tục.

Mẹ, ngày quái gì thế này.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
08


Ngày đại hỉ, đêm động phòng hoa chúc, ngay cả nến Ngải Thiên cũng không nỡ thắp, thấy người về hết thì lập tức thổi tắt.

Mấy ngày trước Triệu Bảo Châu hoa mắt chóng mặt đau chân, mỗi ngày ngủ li bì trong phòng vẫn không cảm thấy gì, giờ đầu óc tỉnh táo mới thấy sợ, y vốn nhát gan, cả phòng tối như mực chỉ có thể mượn ánh trăng thấy lờ mờ, căn nhà rách nát này còn bị hở tứ tung, mỗi lần gió đêm thổi qua lại vang lên từng đợt âm thanh kỳ quái làm người ta rợn hết tóc gáy.

Ngải Thiên đã quen, hắn đi tắm như thường lệ rồi treo mớ bắp ngô còn dư lên xà nhà để sau này ăn dần.

Triệu Bảo Châu co ro núp trong chăn tự trấn an mình, tiếc là chăn mền này cũng chẳng phải loại tốt, vải thô đến nỗi đau rát mặt mũi.

"Phu quân......"

Y chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào người còn lại trong phòng là Ngải Thiên mau tới cạnh mình, "Ngày mai hãy dọn, không còn sớm nữa, mau đi ngủ thôi."

Ngải Thiên ừ một tiếng nhưng vẫn tự mình dọn dẹp xong xuôi mới lên giường.

Giường của họ là một tấm ván cửa ọp ẹp chẳng biết lấy từ đâu ra, Ngải Thiên vừa ngồi xuống thì nó lập tức rung lên kẽo kẹt khiến người ta ghê răng.

Ca nhi Triệu Bảo Châu này vốn đã thần hồn nát thần tính, nghe xong lập tức sợ hãi rúc vào ngực Ngải Thiên.

"Ngươi kéo áo ta làm gì?"

Ngải lang trung nhìn tân nương trong ngực, đôi mắt lạnh lẽo trợn to, "Ngươi là đồ lẳng lơ, một giọt tinh bằng mười giọt máu, tâm địa ngươi thật ác độc, thế mà lại muốn lấy mạng ta!"

"Ta......

Ta?!"

Triệu Bảo Châu tức giận trợn trắng mắt.

Trời ạ, trời ạ!

Người này đúng là không thể nói lý mà!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
09


Cả đêm Triệu Bảo Châu ngủ không ngon, cứ nhắm mắt lại nhớ tới đêm qua Ngải Thiên nằm trong chăn ân cần dạy bảo y.

"Ta biết mình phong độ ngời ngời thích làm việc thiện nên ngươi mê như điếu đổ, ngươi muốn thân mật với ta cũng đúng thôi......

Nhưng giờ vết thương của ngươi chưa lành, chân còn bị gãy nên ta thật sự không hạ được miệng."

Lang băm này đúng là tên điên, nếu không phải tình thế bức bách đời nào Triệu Bảo Châu chịu gả cho hắn, không đối đãi lịch sự thì cũng thôi đi, nói chuyện còn sỗ sàng như vậy người ta biết xử sự sao đây.

Triệu Bảo Châu mơ màng đến hừng đông mới ngủ, chờ y tỉnh dậy đã thấy Ngải Thiên mài đao xoèn xoẹt trong phòng chẳng biết định làm gì.

"Vợ người ta hiền lương thục đức còn vợ mình là đồ lười biếng, mặt trời lên cao sắp đốt cháy mông mà còn chưa chịu dậy......"

Ngải Thiên quay lưng về phía y nhưng sau lưng giống như mọc mắt, vừa nói vừa đứng dậy bưng cái chén sành mẻ trên bàn tới, "Vợ lười, uống thuốc đi."

Triệu Bảo Châu bị Ngải Thiên chọc cho tức nghẹn nhưng giờ sức khỏe y còn yếu, lại không thể không nhịn nên đành cầm chén uống một ngụm, thuốc đắng đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn của y nhăn nhúm.

Hiện giờ vết thương ngoài da trên người và trên mặt y đã lành hẳn nhưng chân phải vẫn quấn băng, xương cốt một trăm ngày mới lành nên còn cần không ít thời gian, cũng chẳng biết phải nằm trên giường bao lâu nữa.

Thấy y uống thuốc, Ngải Thiên không thèm đoái hoài đến y nữa mà xách đao ra sân chặt chém gì đó.

Triệu Bảo Châu nhàm chán chỉ có thể ngắm nghía nhà mới của mình, quả nhiên là nhà nát ngói vỡ.

Tuy nói thành hôn chỉ là bất đắc dĩ nhưng đã nhận hôn thư hẳn hoi nên giờ y cũng xem như người có gia đình.

Chỉ là phu quân của y hệt như tảng đá trong nhà xí vừa thúi vừa cứng, chẳng biết phải sống chung thế nào nữa.

Hầy, thôi thì đến đâu hay đến đấy, dù sao giữ được mạng cũng là trong rủi có may.

Triệu Bảo Châu khó nén chua xót lau mắt, chưa kịp khóc thì đã nghe giọng Ngải Thiên vang lên.

"Nằm nhiêu đó đủ rồi, suốt ngày nằm ườn trên giường coi chừng béo đấy."

Ngải Thiên xách cho y một cây gậy chống bằng gỗ, "Ngươi thử xem cái này có vừa tay không, ra ngoài phơi nắng đi."

"Phu quân......"

"Xuống giường thì mau nấu cơm quét dọn phủi bụi đi, ngày nào cũng nằm dài, rốt cuộc là ai hầu ai thế hả."

Nước mắt Triệu Bảo Châu chảy ngược vào trong.

Người này thật đáng ghét!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
10


Cũng may tay nghề Ngải Thiên không tệ, Triệu Bảo Châu còn trẻ vốn hồi phục nhanh, giờ chống cây gậy này có thể khập khiễng đi tới đi lui.

Ban ngày Ngải Thiên phải lên núi hái thuốc hoặc xem bệnh cho người trong thôn, Triệu Bảo Châu rảnh rỗi không muốn ở một mình trong căn nhà tồi tàn này nên ra cổng thôn nói chuyện phiếm với những người khác dưới gốc cổ thụ.

Các ca nhi trong thôn hay tụ tập ở đây vừa làm việc vừa tán gẫu.

Trước kia tiểu ca nhi vọng tộc đâu bao giờ thấy cảnh này, từ nhỏ y đã được dạy lễ nghĩa khắt khe, cũng chưa từng nghe ai nói huỵch toẹt chuyện giường chiếu như vậy.

"Này vợ Ngải gia, ngươi và Ngải lang trung có được không thế?"

"Hả?"

Triệu Bảo Châu đang hóng hớt tiểu phu thê người ta vừa gieo bắp vừa tán gẫu, bị hỏi đến thì ngẩn ra, "Gì cơ?"

"Thân thể Ngải lang trung gầy yếu như vậy, lúc làm chuyện kia nhớ cẩn thận chút nhé."

Làm, làm gì chứ?

Triệu Bảo Châu thẹn đến nỗi vành tai đỏ bừng, nắm chặt cây gậy bên cạnh không nói lời nào.

Y chẳng thèm gần gũi tên lang băm này đâu, người gì toàn xương xẩu lỡ cấn chết y thì sao.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
11


Triệu Bảo Châu cũng không hẳn chỉ nói chuyện phiếm với người bên ngoài.

Trước khi kết hôn phu quân y nói phải giặt giũ nấu cơm quét dọn phủi bụi.

Con người y không có gì ngoài kiên cường, tuy trước kia là thiếu gia được nuông chiều nhưng người khác cũng chẳng nhiều hơn y mấy tay mấy chân, ca nhi kết hôn có thể nấu nướng thì y cũng học được.

Giờ kết hôn chưa bao lâu mà y đã có thể nhặt rau rửa rau và làm việc vặt như các ca nhi khác.

Thấy mặt trời sắp lặn xuống núi, mọi người giải tán về nhà nấu cơm cho chồng con, Triệu Bảo Châu cũng bỏ đồ ăn vào gùi rồi chống gậy chậm rãi đi về nhà.

Trước kia y chưa biết gì, giờ mơ màng kết hôn mới phát hiện cuộc sống bình dân này mọi chuyện ăn ở đều là vấn đề.

Ngải Thiên là khách bên ngoài tới, nhờ có tay nghề xem bệnh mới được người trong thôn nể trọng.

Tuy vậy nhà hắn cũng chỉ là nhà hoang trong thôn, mọi chỗ đều dột nát, bên ngoài mưa nhỏ bên trong mưa to, nhiều lúc còn phải chạy ra ngoài trú mưa, thế mà Ngải Thiên còn vui vẻ tranh thủ giặt đồ, y nhìn mà nhức cả đầu, mặc chiếc áo tơi rách rưới duy nhất trong nhà ngồi ở ngưỡng cửa thở dài não nề.

Từ đó trở đi mỗi ngày Triệu Bảo Châu đều nghĩ làm thế nào mới có thể sống tươm tất một chút, nhưng cứ thấy khuôn mặt như núi đá quanh năm lạnh lẽo của Ngải Thiên thì lại chán chường.

Tuy cuộc sống của hai người không có gì khác những đôi vợ chồng trong thôn nhưng ngoại trừ ban đêm nằm chung một tấm ván cửa thì giấc mơ cũng khác nhau.

Hầy, cưới cũng cưới rồi còn biết làm sao.

Ráng nhịn mà sống thôi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
12


Triệu Bảo Châu vừa về đến cổng đã thấy Ngải Thiên chẻ củi trong sân, chưa kịp bước vào đã bị nói kháy.

"Ái chà, vợ người ta mỗi ngày chồng về nhà đã nấu sẵn cơm canh nóng sốt, còn ta thì sao, vườn không nhà trống."

Ngải Thiên nhìn gầy gò nhưng chẻ củi rất giỏi, một rìu bổ xuống có thể chặt khúc gỗ to thành bốn mảnh, "Vai không thể gánh tay không thể xách, củi cũng không biết chẻ, đúng là chẳng được tích sự gì."

Hắn đang nhắc chuyện mấy ngày trước Triệu Bảo Châu ở nhà muốn nấu cơm lại không có củi nên tự vác rìu chém lung tung, cũng chẳng biết y chẻ củi hay củi chẻ y nữa, chẳng những toàn thân dính đầy bụi bặm mà còn ngã dập mông, may mà ngày đó Ngải Thiên trở về kịp lúc, nếu không y đã phải ngồi bệt dưới đất cả ngày.

"Ta vừa ra ngoài hái rau, giờ đi vo gạo đây."

Triệu Bảo Châu đeo gùi vào bếp, kết quả trên lưng nhẹ tênh, Ngải Thiên nhấc cái gùi trên lưng y ngắm nghía.

"Khoai tây, rêu tỏi và cải trắng?"

Ngải Thiên sầm mặt, "Hai người chúng ta đâu ăn bao nhiêu mà ngươi vung tiền mua lắm thế, chữa bệnh không trả tiền thì thôi đi, còn ăn nhiều vậy làm sao ta nuôi nổi."

Triệu Bảo Châu bị Ngải Thiên cằn nhằn đau cả đầu, y chỉ nấu ba món chay, một chút thịt cũng không có, sao lại gọi là xa xỉ được?

Hèn gì người này gầy đét như bộ xương khô, suốt ngày uống nước ăn rau không gầy sao được!

Có bệnh!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
13


Triệu Bảo Châu còn lâu mới nghe hắn nói nhảm.

Y muốn sống thật tốt chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng làm bộ xương khô với người này cả.

Lúc trước y được cứu về chi chít vết thương chỉ có thể nằm trên giường, suốt ngày Ngải Thiên toàn bắt y uống thuốc đắng và cháo nấu từ lõi bắp bào ra.

Cháo kia quả thực chẳng có mùi vị gì, còn lợn cợn rát cổ, uống xong lại đau nhức.

Triệu Bảo Châu bị ép ăn như thế tới ngày thành thân, lúc mặc bộ đồ cũ mới phát hiện đai lưng rộng hơn nửa vòng, chẳng biết đã gầy đi bao nhiêu.

Vì vậy sau khi Ngải Thiên đưa gậy chống cho y, điều đầu tiên Triệu Bảo Châu làm sau khi xuống đất là đi tìm Phương ca nhi nhà kế bên học nấu nướng để khỏi phải ăn bánh và cháo cứng ngắc của Ngải Thiên nữa.

Thôn Triệu Gia nhiều đồng ruộng nên lương thực không thiếu, nhà ai cũng có vườn rau.

Triệu Bảo Châu không xin tiền Ngải Thiên mà dựa vào học thức của mình viết thư, viết câu đối, sửa bản thảo thư tín cho người ta để đổi lấy gia vị và rau quả.

Tuy y chỉ mới vào bếp nhưng vì chịu khó học hỏi và biết nêm nếm gia vị nên dù thế nào cũng ngon hơn món cháo nhạt thếch của Ngải Thiên, lúc đầu Ngải Thiên còn cằn nhằn y xào rau tốn dầu, nhưng sau khi ăn cơm y nấu thì ngậm miệng không xen vào chuyện nấu nướng của y nữa, còn xếp củi chẻ sẵn cạnh bếp lò.

Chỉ có cái miệng thúi kia vẫn không chặn nổi làm Triệu Bảo Châu tức nghẹn họng.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
14


"Ta muốn đợi vài ngày nữa chân lành hẳn sẽ dọn dẹp nhà cửa một chút."

"Dọn nhà?"

Ngải Thiên đang gắp thức ăn chợt dừng lại, "Nhà này dột nát tứ tung có gì để dọn đâu."

"Chính vì vậy mới phải dọn chứ."

Giờ Triệu Bảo Châu đã bỏ thói quen giữ im lặng khi ăn, trên người y vẫn còn mặc áo gấm lúc trước nhưng tay áo bị vải thô buộc lại nhìn có vẻ dở dở ương ương, y tranh luận, "Mùa hè sắp qua rồi, chờ vào thu thời tiết ngày càng lạnh làm sao chịu nổi chứ."

Y đã hỏi người trong thôn, mùa đông ở đây có tuyết rơi, căn nhà rách nát này nếu có tuyết lớn e là sẽ sập ngay.

Ngải Thiên gặm khoai tây nướng không nói gì, Triệu Bảo Châu xem như hắn đồng ý nên nói tiếp: "Còn có mảnh đất trong sân nữa, ta muốn trồng ít rau......"

Mỗi ngày đổi đồ ăn với thôn dân cũng không phải kế lâu dài, giờ còn đổi được chứ đến cuối năm nhà nào cũng phải tích trữ lương thực, vẫn nên tranh thủ trồng ít cà rốt cải trắng cho vững bụng.

"Ngươi ấy à?"

Ngải Thiên chế nhạo, "Ngay cả rìu cũng cầm không nổi mà còn đòi vác cuốc à?"

"Bởi vậy ta mới nhờ ngươi cuốc đất, chỉ cần xới đất lên thôi, còn mấy việc gieo hạt bón phân gì đó không cần ngươi hao tâm tổn trí."

"Nói dễ nghe nhỉ."

Ngải Thiên cười lạnh rồi hờ hững gắp cải trắng xào dấm, "Phân ở đâu ra?

Còn không phải ta đi xách à, ta cũng chẳng muốn trời chưa sáng đã đi xách phân, rảnh rỗi sinh nông nổi đâu."

Triệu Bảo Châu tức đau cả ngực, cũng không để ý chân mình chưa lành, đưa tay trút hết đồ ăn trên bàn vào chén mình.

"Vậy ngươi đừng ăn nữa!"

Chết đói luôn đi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
15


Ngải Thiên chọc giận vợ mình.

Hắn không có đồ ăn nên chỉ có thể gặm nửa củ khoai tây nhạt nhẽo.

Nhưng hắn chẳng buồn để ý, lúc chưa lấy vợ toàn ăn khoai tây bắp ngô khoai lang luộc nên cũng chẳng thấy có gì không tốt.

Triệu Bảo Châu tức giận một mình ăn hết cơm của hai người rồi khập khiễng ra sân múc nước rửa chén.

Bình thường nước họ dùng lấy từ giếng trong thôn đổ vào lu ở sân dùng dần, trước kia ba ngày Ngải Thiên xài một lu, giờ có Triệu Bảo Châu thì một ngày ba lu.

Tiểu công tử ca nhi này quá cầu kỳ, sáng hay tối cũng phải rửa mặt, ban đêm còn lau người rửa chân, mình rửa thì thôi đi, còn bắt Ngải Thiên phải rửa theo, nếu không lại cằn nhằn không cho hắn ngủ.

Chẳng biết một người què như y lấy đâu ra lắm quy củ như vậy, rõ là phiền toái.

Chân Triệu Bảo Châu chưa lành nên không tiện ngồi xổm mà kéo ghế gỗ ngồi rửa chén trong sân.

Y rửa chén cũng hết sức tỉ mỉ, dùng xà phòng lau sạch dầu mỡ rồi tráng nước ba lần.

Hai tay y cầm bát xanh xao như tàu lá, trên da còn mấy vết phỏng rộp do lúc xào rau không cẩn thận bị dầu bắn.

"Nước sắp hết chưa để ta đi gánh?"

Triệu Bảo Châu hít sâu một hơi, muốn hùng hổ gào một câu không cần ngươi lo, đáng tiếc y là người què, đi đứng còn khó chứ đừng nói gì gánh nước.

Huống chi hôm nay y nóng nực toát mồ hôi, mặc dù trước đó đã lau mình nhưng buổi tối còn muốn gội đầu nữa, thật sự không thể lên mặt với Ngải Thiên nên chỉ có thể trợn to đôi mắt tròn xoe coi như phản kháng.

Trừng ngươi đó!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
16


"Chào Ngải lang trung, ăn cơm chưa?"

Trên đường xách thùng tới giếng Ngải Thiên gặp không ít thôn dân ăn cơm xong ra hóng mát.

Mặc dù tính hắn lạnh nhạt nhưng chẳng phải tên ngốc không biết cư xử, nghe người khác chào hỏi mình cũng gật đầu đáp lại.

"Ăn rồi."

"Vợ ngươi bảo ngươi đi lấy nước đấy à?"

Thôn dân cũng không thèm để ý ngữ khí xa cách của hắn mà xởi lởi cười nói, "Đúng là thành thân rồi có khác."

Ngải Thiên không hiểu thành thân và múc nước có gì liên quan với nhau.

"Đúng đúng, nhìn có sức sống hẳn lên."

Ngải Thiên cúi đầu nhìn mình, vẫn là bộ đồ vải thô vá chằng chịt vá kia chứ chẳng có chỗ nào khác cả.

Hắn im lặng tới giếng múc nước.

Thật ra hắn cũng không hiểu thành thân hay chưa thành thân có gì khác nhau.

Người nhà hắn đều nói thành thân rất tốt nên cứ nằng nặc bắt hắn cưới vợ, nhưng sau khi cưới rồi hắn cũng chẳng phát hiện có gì tốt.

Suốt ngày hết bắt hắn tắm rửa lại giận dỗi với hắn, chỉ mới mấy ngày mà bộ dạng tội nghiệp cầu xin hắn cứu mạng lúc trước đã biến mất, hôm nay còn xụ mặt nổi cáu với hắn, đôi mắt kia trợn to như chuông đồng làm hắn cứ sợ lọt ra ngoài.

Ngải Thiên vừa múc nước vừa suy tính.

Mùa đông năm nay chưa chắc hắn sẽ ở lại thôn Triệu Gia, đến lúc đó dẫn bao cỏ này về nhà ra mắt người thân xem như đối phó, sau đó viết phong thư bỏ vợ để y tự sinh tự diệt là xong.

Ngải Thiên cảm thấy ý nghĩ này của mình thật không tệ, gánh nước cũng nhẹ hẳn đi, nhìn hắn gầy như que củi nhưng sức lực quả thật không nhỏ, chẳng những xách được hai thùng nước cùng lúc mà còn vững vàng không làm văng nửa giọt.

Hắn về nhà đổ nước vào lu chuẩn bị gọi Triệu Bảo Châu xấu tính kia ra tắm rửa, nhìn qua cửa sổ vỡ hắn thấy Triệu Bảo Châu đang ngồi cạnh giường chăm chú vá lại ống quần bị rách vì hôm qua hắn lên núi hái thuốc.

Y phục của hắn vỏn vẹn chỉ có ba bộ giặt đi giặt lại đã cũ mèm, cộng thêm hắn hay chui vào rừng sâu núi thẳm nên thường xuyên bị rách, trước kia hắn chỉ vá lại qua quýt chứ không cẩn thận như Triệu Bảo Châu, thấy lỗ rách lớn còn phải cắt một miếng vải lót bên trong rồi tỉ mỉ may lại.

Ca nhi này quả nhiên rất kỳ quái!

Ngải Thiên thở dài quay lưng đi, mắt không thấy tâm không phiền đi cuốc đất.

Chẳng phải chỉ trồng rau thôi sao, muốn trồng thì trồng, hắn xách phân và nước tiểu là được rồi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
17


Nghe tiếng đổ nước trong sân, Triệu Bảo Châu biết Ngải Thiên đã về nhưng vẫn không lên tiếng.

Lúc ăn cơm y nhất thời nổi đóa ăn hết cơm của hai người nên giờ ợ chua liên tục.

Nhưng dù có nôn y cũng chẳng hối hận, gã lang băm Ngải Thiên này quả thực rất khó ưa, rõ ràng y đang nghĩ cho cuộc sống tương lai của hai người, sao không chịu bàn bạc đàng hoàng chứ?

Cuộc sống sau khi thành thân quả nhiên không hề lãng mạn như trong thoại bản, hai người họ chẳng những không tình nồng ý mật mà ngay cả xách phân cũng cãi nhau ầm ĩ.

Triệu Bảo Châu thở dài nhìn kim khâu trong tay, giờ nhớ lại những ngày tháng sống ở Hoa phủ cứ như kiếp trước vậy.

Mẫu thân y là người hầu, sinh y ra chưa bao lâu thì băng huyết qua đời, từ nhỏ y đã được tổ mẫu nuôi nấng, tổ mẫu rất thương yêu y nên cuộc sống của y vô cùng êm đềm.

Nhưng tổ mẫu đã già, chưa kịp thấy y thành thân thì đã qua đời vì bệnh, những ngày an nhàn của y cũng kết thúc.

Thời gian để tang tổ mẫu chưa hết y đã bị vu oan tư thông với nam nhân bên ngoài, không cho giải thích mà lập tức thả trôi sông, ai ngờ y trôi dạt đến đây, trong lúc hôn mê được người vớt lên rồi cứu sống.

Chuyện xưa như mây khói, giờ y đã là Triệu Bảo Châu ở thôn Triệu Gia, lúc ấy y vội vàng thành hôn với Ngải Thiên cũng không hẳn vì lý do cũ rích lấy thân báo đáp mà là y thực sự muốn có một mái nhà che mưa che gió.

Chỉ là căn nhà này dột nát tứ tung, chẳng biết mùa đông có sập không nữa.

"Ra gội đầu đi."

Triệu Bảo Châu đang may vá chợt dừng lại, ngẩng lên thì thấy Ngải Thiên xụ mặt đứng ở cửa nhìn y.

"Còn ngẩn ra đó làm gì?

Chẳng phải ngươi đòi gội đầu à?"

"Tới ngay đây."

Triệu Bảo Châu buông chiếc quần trong tay xuống rồi cất kim khâu loạng choạng đứng dậy, đột nhiên bị bế lên làm y giật nảy mình, "Gậy chống của ta!"

"Mau lên đi thiếu gia......"

Ngải Thiên mất kiên nhẫn nói, "Lát nữa trời tối ngươi lại chê gội không sạch chẳng phải phiền lắm sao."

Triệu Bảo Châu bị đặt ngồi xuống ghế đẩu trong sân, thấy mảnh đất chung quanh vừa được xới lên tơi xốp thì mấp máy môi không nói gì nữa.

Cũng......

Cũng tạm được đi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
18


Hiện giờ Triệu Bảo Châu sống ở thôn này không kén chọn ăn ở mà chỉ thích sạch sẽ.

Trong thôn chẳng ai rườm rà bằng y.

Lúc trước đi đứng bất tiện không thể xuống giường đành chịu, giờ có gậy chống thì lại khác, tối nào cũng nấu nước nóng pha với nước lạnh rồi cầm mảnh vải lau người kỹ càng, tuyệt đối không được để lại mùi mồ hôi.

"Ngươi nấu nước cho ta đấy à?"

Triệu Bảo Châu kinh ngạc nhìn nước nóng bốc khói, lúc đầu thấy Ngải Thiên xới đất y đã hết giận rồi, giờ thấy hắn nấu nước còn có chút thụ sủng nhược kinh.

Ngải Thiên không trả lời mà bảo y đưa tay ra.

"Ầy."

Triệu Bảo Châu vừa chìa tay phải ra thì lập tức bị Ngải Thiên nắm chặt, sau đó chẳng biết lấy đâu ra một hộp thuốc cao bôi lên vết bỏng rộp trên tay y.

Thuốc mát lạnh làm mấy vết bỏng xẹp xuống ngay, cảm giác rất dễ chịu.

Ngải Thiên bôi xong tay này lại giương mắt nhìn y rồi hất cằm lên.

"Tay kia."

"Nhưng......

Ta chưa gội đầu mà."

Mặc dù hôm nay y đã lau người nhưng còn muốn gội đầu nữa, bôi thuốc xong đụng vào nước chẳng phải lãng phí lắm sao.

"Dông dài."

Ngải Thiên kéo tay trái của y thoa thuốc lên, sắc mặt vẫn vừa thúi vừa cứng, "Ta gội cho ngươi được chưa."

Hết sức là miễn cưỡng.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
19


Không phải trước đây Triệu Bảo Châu chưa từng được hầu hạ, chỉ vì bây giờ lưu lạc đến vùng quê này mới không còn ai chăm sóc.

Nhưng Ngải Thiên gội đầu cho y lại khác xa trước kia nha hoàn hầu y gội đầu.

Ngải Thiên tuy gầy nhưng bàn tay to ngón tay dài, còn biết tìm huyệt vị, ấn một cái trên da đầu làm y dễ chịu đến mức buồn ngủ, cả người cứ như lơ lửng trên mây.

Giờ y không còn đồ tốt để dùng như trước kia mà chỉ có thể dùng xà phòng bình thường và nước vo gạo để dành hàng ngày.

Cũng may y chỉ ưa sạch sẽ chứ không kén chọn nên vẫn thích ứng được.

Từ khi tổ mẫu qua đời đến khi y bị vu oan, bị gia pháp đánh cho thương tích đầy mình rồi thả trôi sông, sau đó cơ duyên xảo hợp được cứu sống rồi mơ màng thành thân.

Những ngày qua Triệu Bảo Châu đã thay đổi rất nhanh.

Từ một thiếu gia được nuông chiều vai không thể vác tay không thể xách, giờ mỗi ngày phải lo củi gạo dầu muối cũng không phải không vất vả.

Lúc đầu y còn nhắm mắt mơ màng nói chuyện chọn giống trồng trọt với Ngải Thiên, sau đó dần ngủ thiếp đi, chỉ còn nghe thấy tiếng ngáy mỏi mệt của y.

Ngải Thiên cũng không gọi y mà im lặng gội đầu cho y rồi bọc lại bằng vải khô, lấy chỗ nước còn lại tắm cho mình rồi mới bế người về phòng.

Vải thô hút nước có hạn nên tóc Triệu Bảo Châu vẫn ướt sũng, cũng may thời tiết nóng bức, trước kia Triệu Bảo Châu luôn hong tóc một hai canh giờ mới ngủ.

Ngải Thiên nhếch môi nhìn người đang ngủ ngon lành, đưa tay nắm lấy tóc dài của y rồi dùng nội lực hong khô.

Mất công sáng mai ngủ dậy đau đầu lại than vãn với hắn, Ngải Thiên vừa nghĩ thầm vừa cởi giày leo lên giường chuẩn bị ngủ.

Hết xới đất gánh nước lại hầu hạ thiếu gia, mệt chết lão tử rồi.
 
Back
Top Bottom