Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Đồ ngốc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
262982733-256-k933000.jpg

[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoa Quyển
Nhân vật chính: Tạ Trản x Úc Ninh (Lão yêu quái x Đồ ngốc)



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
01


Úc Ninh là đồ ngốc.

Khi Úc Ninh bị bỏ lại trên đường chạy trốn vẫn không biết mình bị vứt bỏ, cha y ôn hòa hiếm thấy, than khát nước muốn ăn quả dại nên bảo Úc Ninh lên núi hái cho lão mấy quả.

Úc Ninh lập tức vâng dạ, cha y hiếm khi không cáu kỉnh với y, Úc Ninh vô cùng mừng rỡ, thầm nghĩ nhất định phải hái mấy quả dại vừa to vừa ngọt cho cha mình ăn.

Y không ngoái đầu lại nên tất nhiên không thấy mình vừa đi xong thì xe ngựa của Úc gia lập tức phóng như bay, chẳng ai muốn dừng lại.

Thời buổi loạn lạc, chiến tranh khắp phía, mấy thành trì ở biên giới phía Bắc đều thất thủ nên dân chúng đổ xuống phía Nam lánh nạn, Úc gia cũng nằm trong số đó.

Vốn dĩ Úc gia cũng là gia tộc lớn, giờ chuyển nhà tới phía Nam, trên đường đi không mấy thuận lợi, còn bị đạo tặc cướp sạch rồi đánh người bị thương, tiền mất tật mang.

Tuy Úc Ninh là thiếu gia của Úc gia nhưng sinh ra đã là song nhi, lúc nhỏ còn bị sốt cao một trận nên đầu óc đâm ra ngớ ngẩn, trở thành đứa con cha không thương mẹ không yêu, ai gặp cũng dè bỉu y là đồ ngốc.

Úc Ninh cái hiểu cái không, mơ màng sống đến giờ.

Lúc này y trở thành mối phiền phức trên đường lánh nạn, Úc lão gia mê tín, vốn không thích Úc Ninh, ngày ngày thấy y lượn lờ trước mắt thì trút hết bực dọc lên người y.

Úc lão gia cảm thấy mọi xui xẻo đều do Úc Ninh mang tới, đã ngốc nghếch lại còn song tính kỳ dị.

Vì vậy lão bỏ lại Úc Ninh như vứt rác, chẳng thèm quay đầu lại.

Miệng Úc Ninh lẩm bẩm quả dại, quả dại, vui vẻ đi lên núi hồi lâu, chỉ gặp rừng rậm um tùm chứ không thấy hoa mà cũng chẳng có quả.

Nếu là người bình thường sẽ thấy kỳ quái, nói không chừng đã trở về ngay.

Nhưng Úc Ninh là đồ ngốc, chỉ nhớ rõ cha y muốn ăn quả dại nên y phải tìm cho bằng được.

Cha Úc Ninh hiếm khi cười với y một cái.

Úc Ninh đi rất lâu, vừa khát vừa mệt, chân cũng mỏi nhừ, trên trời mây đen vần vũ như sắp mưa to.

Đột nhiên Úc Ninh trông thấy một cây dại mọc nghiêng bên bờ sông, quả tròn đỏ mọng nhìn rất ngon, hai mắt Úc Ninh sáng lên, vội vàng chạy tới đó.

Y hái được đầy túi, còn nhét vào vạt áo căng phồng, đang định đi thì chợt nghe một giọng nói lười biếng vang lên: "Quả này không ăn được đâu."

Úc Ninh giật nảy mình, ngẩng lên mới phát hiện có người ngồi bên kia bờ sông từ lúc nào.

Người kia ngồi trên tảng đá, ống quần kéo cao lộ ra đôi chân trần ngâm trong nước, bộ dạng luộm thuộm, mái tóc đen nhánh, mặc áo tràng cũ kỹ rộng thùng thình.

Úc Ninh nắm ống tay áo, đôi mắt đen láy nhìn hắn, lắp bắp hỏi, "Tại......

Tại sao?"

Người kia cười nói: "Có độc.

Toàn quả độc thôi."

Hắn cười một tiếng, gương mặt càng thêm rạng rỡ như quả dại trơn bóng trong tay y, Úc Ninh thấy vậy thì ngẩn người, y nắm mớ quả dại, ném không được mà cầm cũng chẳng xong, ngây ngốc hỏi: "Thật sao?"

Người kia cười khẽ, sau đó nghe Úc Ninh hỏi, "Vậy phải làm sao bây giờ?

Cha ta muốn ăn quả."

"Đồ ngốc, cha ngươi bỏ đi từ lâu rồi," hắn lười biếng ngáp một cái.

Úc Ninh không tin, "Xạo, cha còn đang chờ ta dưới núi, ông ấy nói muốn ăn quả, bảo ta mang về cho ông ấy."

"Lừa ngươi thôi."

"Ngươi gạt ta!"

Úc Ninh tức giận hét lên rồi quay phắt đi, "Cha sẽ không bỏ ta đâu."

Tạ Trản tặc lưỡi nhìn theo bóng lưng đồ ngốc, hờ hững lần chuỗi hạt sẫm màu trên cổ tay, thầm nghĩ thật đúng là đồ ngốc.
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
02


Úc Ninh xuống núi trở lại ngã rẽ, trên đường vắng lặng chẳng có một ai.

Y ngây ngẩn nhìn quanh, không biết nên làm thế nào, kêu mấy tiếng cha mẹ rồi quay đầu tìm vài vòng, chẳng ai trả lời y cả.

Cuối hè thời tiết nóng bức nhưng Úc Ninh lại thấy lạnh buốt, hồi lâu sau mới khóc, hai mắt dần đỏ lên.

Người kia nói đúng, cha mẹ thật sự không cần y nữa.

Úc Ninh nắm mớ quả đỏ trong tay ngơ ngác đứng đấy, nhìn như cún con bị vứt bỏ, chân tay nhỏ bé non nớt, đi đường cũng không biết đi thế nào.

Tạ Trản nhìn theo mà trong lòng chẳng chút lăn tăn, không hề thương hại, chỉ cảm thấy đồ ngốc này tuy ngốc thật nhưng bề ngoài rất xinh đẹp, khóc lên thật quyến rũ.

Úc Ninh gầy gò, khung xương nhỏ, mặt cũng nhỏ, đôi mắt to đen láy, khi tủi thân nước mắt tràn ra sáng long lanh.

Lông mi Úc Ninh chớp chớp, bả vai run lên một cái khiến nước mắt lăn xuống má, thấm vào đất cát khô cằn.

Thật lãng phí, Tạ Trản nhìn nước đọng trên mặt đất, quỷ thần xui khiến đưa tay quệt nước mắt Úc Ninh đưa lên miệng nếm rồi ung dung hỏi: "Đồ ngốc, ta có lừa ngươi không?"

Úc Ninh vờ như không nghe thấy, nước mắt lộp độp rơi xuống.

Tạ Trản tặc lưỡi, bóp cằm y nói: "Đừng khóc nữa."

Lúc này Úc Ninh mới ngẩng mặt lên nhìn Tạ Trản, chóp mũi đỏ hồng, miệng cũng đỏ, lông mi ướt nhòa, y hất tay Tạ Trản rồi thút thít nói: "Ngươi đi đi!"

Úc Ninh không hất nổi Tạ Trản nên lại túm chuỗi hạt trên tay hắn, mới đụng vào đã bị đốt nóng phải rụt tay lại, vừa sợ vừa ngây ngốc trừng Tạ Trản.

Tạ Trản nở nụ cười, ngón cái xoa má y: "Đồ ngốc."

Úc Ninh nói: "Ngươi mới ngốc, ngươi là kẻ xấu."

Tạ Trản nghĩ thầm đúng là mình không phải người tốt, cũng không phải người, hắn nhìn Úc Ninh nói: "Đồ ngốc, cha mẹ ngươi không cần ngươi nữa đâu, không ai cần ngươi hết."

Úc Ninh nhìn hắn chằm chằm, tức giận ném đống quả trong tay về phía hắn, Tạ Trản nghiêng đầu né, giận quá hóa cười, "Ngốc mà cũng dữ ghê."

Úc Ninh nói: "Ngươi là kẻ xấu.

Ngươi đi đi!"

Tạ Trản nói: "Ta không phải kẻ xấu."

Úc Ninh nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, Tạ Trản lại cười, hắn mặc áo tràng cũ kỹ, tóc dài đen nhánh xõa trên vai, nhìn vừa lười biếng vừa luộm thuộm, hắn nói: "Ta là yêu quái."

Úc Ninh sững sờ, Tạ Trản hỏi y: "Biết yêu quái là gì không?"

Úc Ninh cái hiểu cái không, do dự một lát rồi đưa tay chọc mặt hắn, "Người."

Tạ Trản bật cười, "Yêu quái."

Lúc nhỏ Úc Ninh bị bắt nạt không ít, người trong phủ thường dọa y nếu không nghe lời sẽ đem y cho yêu quái ăn, nói y là tiểu quái vật nên phải để yêu quái ăn thịt.

Yêu quái kia rất đáng sợ, mặt xanh nanh vàng miệng đỏ như máu, chỉ cần há mồm là có thể nuốt chửng y.

Úc Ninh nhìn mặt Tạ Trản, người này quá đẹp, dung mạo sắc sảo, mặt mày tuấn tú, đẹp nhất trong số những người Úc Ninh từng gặp.

Yêu quái đều giống vậy sao?

Tạ Trản thấy y sững sờ cũng không để ý.

Chẳng biết mây đen đã giấu mặt trời đi từ lúc nào, gió thổi phần phật, mưa to sắp đổ xuống.

Tạ Trản nói: "Đồ ngốc, trời sắp mưa rồi."

"......

Trời, trời mưa?"

Úc Ninh ngẩng đầu ngơ ngác nhìn trời, "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Tạ Trản nói: "Theo ta đi."

Đôi mắt đen như mực của Úc Ninh nhìn chằm chằm Tạ Trản: "Ngươi nói ngươi là yêu quái, ngươi muốn ăn thịt ta à?"

Tạ Trản dọa y, "Đúng vậy, mang về rồi từ từ ăn hết cả da lẫn xương."

Úc Ninh mở to mắt nhìn Tạ Trản hồi lâu rồi nói: "Ta không đi theo ngươi đâu!"

Tạ Trản: "Ngươi chạy đi, chờ trời tối ma quỷ yêu quái trên núi này sẽ ra tìm ngươi chơi."

Úc Ninh há hốc miệng, hồi lâu sau lí nhí nói: "Không cần ngươi, ta cần cha mẹ ta cơ."

"Bọn họ đâu cần ngươi nữa."

Tạ Trản nói hết sức thản nhiên, sau đó thấy vành mắt Úc Ninh lập tức ửng đỏ, hắn nhếch miệng cười rồi quay người định đi, ống tay áo đột nhiên giật giật, mấy ngón tay nhỏ gầy níu chặt tay áo hắn.

Úc Ninh nắm chặt tay áo tràng của hắn.
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
03


Mùa hè mưa tới rất nhanh, Tạ Trản không vội mà che dù cùng Úc Ninh ung dung trở về.

Úc Ninh dè dặt níu áo tràng của hắn như sợ bị bỏ rơi, lại tỏ vẻ hiếu kỳ, lúc thì nhìn Tạ Trản, lúc thì nhìn cỏ cây xung quanh thấp thoáng trong mưa.

Úc Ninh hỏi hắn: "Trên núi này thật sự có yêu quái khác nữa sao?"

Tạ Trản nói: "Có, ngươi muốn gặp không?"

Tạ Trản không lừa y, ngàn năm trước núi này vốn cũng là chỗ tốt, về sau phong thuỷ bị phá đi, linh căn trên núi bị đào mất nên trở thành nơi tụ tập của yêu ma.

Mấy năm nay chiến tranh kéo dài, vô số cô hồn dã quỷ không có chỗ đi nên phần lớn đều quanh quẩn trên núi này.

Chẳng qua Tạ Trản là lão yêu quái nên không ai dám làm càn trước mặt hắn thôi.

Úc Ninh lắc đầu như trống bỏi, ngậm chặt miệng dò dẫm từng bước theo sát Tạ Trản.

Khi tới gần, y có thể ngửi được mùi trầm như có như không trên người Tạ Trản, không nồng không nhạt, đúng là mùi nhang.

Mẹ Úc Ninh không thích y, vừa sinh ra đã ném cho nhũ mẫu, nhũ mẫu theo đạo Phật, từng dẫn Úc Ninh đi chùa mấy lần.

Miếu thờ đường hoàng, Phật Tổ trang nghiêm nhìn khắp chúng sinh, Úc Ninh luôn ngửa đầu ngơ ngác nhìn tượng Phật.

Nhũ mẫu thấy vậy sẽ kéo tay y dỗ dành, thiếu gia cũng tới cúi lạy đi, Phật Tổ sẽ phù hộ cho thiếu gia bình an.

Úc Ninh bắt chước chắp tay lại rồi thì thầm, xin Phật Tổ phù hộ Úc Ninh, phù hộ nhũ mẫu bình an.

Mùi hương quen thuộc trên người Tạ Trản khiến Úc Ninh rất an tâm, cho dù Tạ Trản nói mình là yêu quái.

Tháp cổ bao năm nay đổ nát hoang vu, tấm bảng trên cổng đã bạc màu, tượng Phật trong điện cũng phai mất lớp sơn nhũ vàng, chỉ mường tượng được nhang khói nghi ngút năm xưa.

Khi họ vào miếu thì mưa tầm tã, gió lốc rít gào, cả ngọn núi bị bao phủ trong màn sương trắng xóa, âm u mù mịt.

Hai người đều bị dính mưa, Úc Ninh vừa bước qua cửa đã ngẩng đầu nhìn tượng Phật ngồi trên đài sen, trong điện còn có rất nhiều tượng La Hán.

Úc Ninh buông tay ra rồi đi tới quỳ xuống nệm bồ đoàn cúi lạy, Tạ Trản cười nói: "Đồ ngốc còn biết lạy Phật nữa à?

Đứng lên đi, chẳng có gì để lạy đâu."

Úc Ninh lườm hắn rồi giơ ngón tay lên miệng ra hiệu, "Không được, không được."

Y cau mày chỉ trích hắn, "Không được nói bừa, Phật Tổ sẽ không vui đâu."

Tạ Trản thờ ơ liếc mắt, túm cổ áo y xách lên, "Vui thì sao?"

Úc Ninh nói: "Phật Tổ sẽ phù hộ ngươi bình an."

Tạ Trản lại cười, "Vậy giờ ngươi thấy ông ấy có vui không?"

Úc Ninh sửng sốt không biết trả lời sao, Tạ Trản hỏi: "Ông ấy có phù hộ ngươi không?"

"Đồ ngốc, ngươi muốn bình an thì chi bằng lạy ta đi," hắn bóp mặt Úc Ninh, thấy đôi mắt đen láy kia phản chiếu hình bóng mình thì hết sức vui vẻ.

Úc Ninh vùng vẫy một hồi nhưng không thoát được, tức giận quay mặt đi, "Không thèm, ngươi muốn ăn thịt ta mà!"

Tạ Trản hào hứng bắt nạt y, xoay mặt y lại rồi thuận miệng nói: "Ngươi van xin ta đi, ta sẽ ăn ngươi trễ hơn một ngày."

Gương mặt Úc Ninh non nớt, làn da trắng mịn, Tạ Trản chỉ bóp hơi mạnh tay đã hằn vết đỏ, hắn tặc lưỡi, đầu ngón tay cọ xát, "Hử?

Được không?"

Úc Ninh mím chặt môi không lên tiếng, lông mi run rẩy như chú bướm hốt hoảng vỗ cánh.

Hai người đều ướt đầm đìa, một tia sét bổ xuống bên ngoài, tiếng sấm ầm ầm dọa Úc Ninh rùng mình.

Tạ Trản thả tay ra rồi xoa gáy y, "Sợ thế cơ à.

Đồ ngốc, quần áo ướt hết rồi, đi thôi, dẫn ngươi đi tắm rửa."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
04


Bên ngoài tiếng mưa rả rích, trời dần tối hẳn.

Tạ Trản thắp nến lên, thấy Úc Ninh còn tần ngần cạnh bờ ao, do dự nắm lấy quần áo thì cười nói: "Đồ ngốc, quần áo cũng không biết cởi à?"

Trong phòng thiền có một ao nước nóng dẫn xuống từ suối nước nóng trên núi, nóng hôi hổi.

Tạ Trản sống ở tháp cổ lâu năm, lại biến thành yêu quái trong tháp cổ này chứ không phải chim thú nên tập tính cũng gần giống con người.

Úc Ninh làu bàu: "Ai không biết cởi chứ, đừng gọi ta là đồ ngốc nữa, ngươi mới ngốc ấy."

"Vậy ngươi tên gì?"

Tạ Trản hỏi.

"Úc....."

Úc Ninh im bặt rồi trừng Tạ Trản, "Không nói ngươi biết đâu."

Tạ Trản lơ đễnh nói: "Đồ ngốc, cởi quần áo ra, không cởi thì để ta giúp ngươi."

Trên mặt Úc Ninh lộ vẻ khẩn trương, y lắc đầu, "Không được, ngươi ra ngoài đi, ta tự cởi."

Tạ Trản sờ mặt y, "Ngoan nào."

Giọng nói của Tạ Trản giống như rượu mạnh, thanh âm trầm thấp, lúc nói chuyện như lông vũ gãi vào tim ngứa ngáy.

Úc Ninh ngẩn người, vô thức lùi lại mấy bước rồi nói: "Không được, nhũ mẫu nói không được cởi đồ trước mặt người khác......"

Phía sau chính là ao nước, Úc Ninh không đề phòng đạp hụt, cánh tay chới với muốn tóm lấy Tạ Trản nhưng Tạ Trản lại rút tay về, nhìn Úc Ninh ngã xuống ao.

Úc Ninh uống mấy ngụm nước, vùng vẫy thò đầu lên, hoảng sợ trừng mắt nhìn Tạ Trản.

Tạ Trản cười nói: "Đồ ngốc."

Úc Ninh đưa tay lau mặt mình rồi tức giận tạt nước vào người Tạ Trản, "Ngươi xấu lắm!

Yêu quái xấu xa!"

Tạ Trản càng cười to hơn, gật đầu đồng ý, "Hầu hết yêu quái đều xấu mà."

Tạ Trản đưa tay cởi áo tràng ướt sũng, chợt nghe Úc Ninh hét lớn, "Ngươi làm gì đó!"

Tạ Trản nhíu mày nói: "Tắm rửa, ngươi làm quần áo ta ướt hết rồi."

Úc Ninh đuối lý nên nhất thời lúng túng, cảm thấy hắn nói chẳng có đạo lý gì nhưng không biết cãi thế nào, dứt khoát co rúm người nép sát vào vách ao như chim cút.

Tạ Trản hết sức vui vẻ, hắn lưng rộng eo hẹp, chân lại dài, cơ bắp căng đầy, đây là lần đầu Úc Ninh thấy cơ thể trần truồng của người trưởng thành nên hai mắt mở to, trong lòng vừa ghen tị vừa thẹn thùng.

Y giơ bàn tay ướt đẫm lên bịt mắt: "Không biết xấu hổ, lớn vậy mà còn tắm chung với người khác!"

Tạ Trản vừa cười vừa nắm vai y đè vào vách, "Nhũ mẫu còn dạy ngươi gì nữa?"

Lui không thể lui, trước mặt lại là lồng ngực trần trụi rắn chắc của Tạ Trản, chẳng biết có phải vì nước quá nóng hay không mà Úc Ninh hơi khó thở, quay đầu sang chỗ khác nói: "Ngươi đừng lại gần ta!"

Tạ Trản vờ như không nghe thấy, xoa nắn vành tai đỏ ửng của y rồi trêu chọc: "Chẳng lẽ nhũ mẫu không dạy ngươi khi tắm phải cởi quần áo ra sao.

Hay là ngươi quên mất rồi?

Úc Ninh tức giận đáp: "Ta không quên!"

Tạ Trản cười: "Bé ngoan, vậy ngươi tự cởi đi."

Úc Ninh hừ một tiếng, bắt đầu tháo đai lưng cởi áo ngoài ra, áo lót mỏng màu trắng ngấm nước gần như trong suốt dán vào da thịt.

Y đột nhiên dừng tay lại, do dự nhìn Tạ Trản rồi lí nhí nói: "Không thể cởi được."

Tạ Trản mỉm cười tinh quái, dời tay xuống vuốt ve cổ và bả vai y, "Tại sao?"

Úc Ninh nói: "Không được là không được thôi."

Tạ Trản nheo mắt lại, cảm thấy có gì đó kỳ quái nên giơ tay lột áo lót của y.

Úc Ninh lập tức giằng co, "Ngươi đi ra......."

Người này cực kỳ xấu tính, rõ ràng có thể làm phép khiến Úc Ninh bất động nhưng lại không làm, mặc cho đồ ngốc liều mạng giãy giụa, giọng nói càng lúc càng hoảng.

Tạ Trản đẩy một chân của Úc Ninh ra, thấy y lộ vẻ thất kinh thì kề vào tai y cười trêu: "Nhóc hư, còn để người khác cởi đồ cho mình nữa."

Áo cởi ra để lộ lồng ngực trắng nõn, thiếu niên quá gầy, xương sườn nhô lên dưới da thịt mỏng manh lộ ra cảm giác yếu ớt.

Núm vú hồng nhạt xinh đẹp, Úc Ninh đang khẩn trương nên lồng ngực phập phồng dữ dội, đầu vú cũng rung động, xuân tình tràn lan.

Hai mắt Úc Ninh đỏ lên, bắt lấy tay hắn đang bóp hông mình, muốn khép chân lại cũng không được, kiễng chân lên nghẹn ngào nói: "Ngươi đừng bắt nạt ta!"

Tạ Trản liếm răng nanh, trở tay đè y vào tường rồi cúi đầu cọ xát môi y, "Đây gọi là bắt nạt à?"

Úc Ninh chưa bao giờ hoảng sợ như vậy, hai tai ù đi, mùi nhang trầm trên người Tạ Trản càng nồng hơn, lại có thêm ý vị bức người, dày đặc bao bọc lấy y như một tấm lưới.

Quần y dính sát người, khi Tạ Trản luồn tay vào, hai chân Úc Ninh bủn rủn, một nỗi hoảng sợ khó tả ập đến, cả người bị nhốt giữa khuỷu tay và lồng ngực Tạ Trản như thú con bé nhỏ mềm yếu.

Đột nhiên y sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó nghe Tạ Trản kề vào tai mình hỏi: "Đồ ngốc, đây là gì vậy?"
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
05


Da thịt Úc Ninh trơn láng mịn màng, hai đùi muốn khép lại mà không được nên run lẩy bẩy, Tạ Trản sờ soạng dương vật thiếu niên mấy lần, bất ngờ tìm được vật ẩn giấu phía dưới dương vật.

Tạ Trản hỏi: "Đây là cái gì?"

Hắn kề vào tai Úc Ninh hỏi, mí mắt Úc Ninh nóng ran, ngập ngừng không biết nói gì, vành tai bị hơi thở của hắn thiêu đốt như sắp nhỏ máu.

"Không......

Không biết," Úc Ninh thở dồn dập, tay chân càng vùng vẫy mạnh hơn, Tạ Trản bóp eo y kéo sát vào ngực mình, hai ngón tay luồn vào miệng nhỏ non mềm rồi cười khẽ: "Không biết à?"

Úc Ninh rên rỉ một tiếng rồi luống cuống níu lấy cánh tay Tạ Trản, đầu óc đã biến thành bột nhão.

Ngón tay thon dài lạnh buốt phía dưới vuốt ve lỗ nhỏ non nớt của thiếu niên, kích thích Úc Ninh không thở nổi.

Ban đầu Tạ Trản chỉ bị vẻ ngoài xinh đẹp của đồ ngốc thu hút, cảm thấy khá thú vị, không ngờ còn ẩn giấu điều thú vị hơn, hệt như kho báu đào ra từng lớp có thể khai quật thêm nhiều thứ đẹp đẽ, đem lại niềm vui thú cho cuộc sống tẻ nhạt dài dằng dặc của hắn.

Úc Ninh quá ngây thơ, thân thể lại cực kỳ mẫn cảm, bị vuốt ve âm đạo thì cả người mềm nhũn, tuy sảng khoái nhưng vẫn lo sợ không yên.

Suối nước nóng bốc hơi lượn lờ, hai người kề sát nhau, Tạ Trản sờ dương vật đứng thẳng của y rồi cười nói: "Cứng rồi, sướng không?"

Đó là chỗ đi tiểu, giờ bị người nắm trong tay chơi đùa, Úc Ninh há miệng nức nở nói bẩn, vặn eo muốn thoát ra nhưng Tạ Trản đã nắm chặt vật kia khiến y khựng lại, chẳng biết là muốn hay không muốn, đuôi mắt đỏ ửng.

Tạ Trản liếm khóe mắt y, động tác trong nước không nhanh không chậm nhưng rất mạnh bạo, nếm được vị nước mắt mặn chát mới hài lòng nói: "Đồ ngốc, sướng không?"

"......

Không, không biết," Úc Ninh mờ mịt nhìn hắn, đôi mắt long lanh ngập nước, đuôi mắt đỏ như son khiến Tạ Trản giật mình, hắn cười nói: "Sao lại ngốc thế chứ, cái gì cũng không biết."

Tạ Trản nâng mông Úc Ninh, bế y lên bờ ao rồi banh chân y nói: "Banh ra cho ta xem nào."

Úc Ninh giơ bàn tay ướt sũng lên che mắt, đầu gối cũng co lại tránh đi, "Không muốn, không được nhìn."

Tạ Trản: "Không muốn?"

Âm cuối của hắn giương cao, tay nắm chặt cổ chân Úc Ninh kéo y vào ngực mình, Úc Ninh bị bắt nạt không nhịn được nữa, hệt như mèo con xòe móng đạp cánh tay hắn rồi mắng, "Yêu quái xấu xa, không biết xấu hổ, sao có thể sờ.... chỗ đó được chứ!"

Y không biết miêu tả thế nào, chóp mũi đỏ bừng, vừa ấm ức vừa hung dữ trừng Tạ Trản.

Tạ Trản bật cười: "Sờ chỗ nào?"

Giọng hắn đầy mập mờ, nhích tới hôn nhẹ lên môi y trêu chọc như có như không, vừa gợi cảm vừa dụ dỗ, bàn tay bên dưới lại sờ soạng dương vật cứng ngắc của thiếu niên, "Là chỗ này......"

"Hay là chỗ này?"

Hắn hỏi trắng trợn, ánh mắt cũng dán vào đóa hoa giữa hai chân Úc Ninh, Úc Ninh là song tính, âm đạo nhỏ hẹp sạch sẽ bên dưới bị hắn xoa ửng hồng, miệng nhỏ khẽ nhếch lên như nụ hoa chớm nở ngây thơ.

Úc Ninh sững sờ nhìn Tạ Trản, thẹn đến nỗi mặt đỏ tới mang tai, khi bị Tạ Trản hôn còn ngẩn ra, mãi đến khi Tạ Trản thấp giọng nói: "Há miệng ra," y mới vô thức mất cảnh giác, đầu lưỡi mềm mại trong miệng không có chỗ trốn, phát ra tiếng rên mập mờ.

Hồi bé người trong phủ nói y là quái vật, ngay cả cha mẹ cũng không ngoại lệ, đệ đệ Úc Nhiên của y cũng bắt chước gọi theo.

Úc Ninh không hiểu nên hỏi nhũ mẫu tại sao mình là quái vật, nhũ mẫu thở dài nhìn y, trên mặt lộ vẻ chua xót.

Úc Ninh biết hỏi vậy nhũ mẫu sẽ buồn nên không bao giờ hỏi nữa.

Năm đó mười bốn tuổi, Úc Nhiên lột quần y trước mặt mọi người rồi sai người hầu banh chân y ra, nhìn xuống y từ trên cao, chán ghét khinh miệt nói y là quái vật.

Nhũ mẫu tức giận quát mắng Úc Nhiên, còn đẩy hắn ngã bị thương.

Úc Ninh bị người hầu giữ chặt không giãy giụa được, cảnh tượng hết sức hỗn loạn.

Sau đó nhũ mẫu ôm Úc Ninh khóc cả đêm, khóc đến nỗi Úc Ninh đau thấu tâm can nhưng không biết phải an ủi thế nào, mờ mịt nghe bà dặn dò từng câu, chưa đầy hai ngày sau nhũ mẫu bị đuổi đi.

Úc Ninh bị dục vọng lạ lẫm kích thích vừa khó chịu vừa sung sướng, ngón tay Tạ Trản rút ra đút vào âm đạo xoa nắn, chỉ chốc lát sau y đã chịu không nổi, dương vật cứng đến nỗi rỉ nước, lắc đầu khóc ròng nói: "Đừng mà, mắc tiểu......"

"Mắc tiểu quá —— Ưm, buông, buông ra!"

Tạ Trản cười, động tác càng nhanh hơn, đầu ngón tay chai sần cọ xát hột le đỏ bừng cương cứng, "Tiểu đi."

Úc Ninh run rẩy mất khống chế bắn ra, âm đạo cũng chảy nước.

Tạ Trản liếm một ngón tay, thấy vẻ thất thần của Úc Ninh lại nhịn không được cúi xuống ngậm lưỡi y liếm mút, Úc Ninh hoảng hốt, nước mắt tí tách rơi xuống, xấu hổ nói: "Tè ra quần rồi."

Tạ Trản nói: "Đồ ngốc."

Toàn thân Úc Ninh ẩm ướt đỏ hồng đầy ám muội, khép chân lại như muốn che kín âm đạo vừa bị đùa bỡn, y nức nở nói: "Ta không phải quái vật."

Tạ Trản sửng sốt, bóp gáy để y ngửa mặt lên rồi chậm rãi nói: "Sao lại là quái vật được chứ, rõ ràng là báu vật mà."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
06


Úc Ninh mơ hồ cái hiểu cái không, nhưng không nghe ra sự chán ghét trong giọng nói của Tạ Trản nên trong lòng nhất thời tê dại, càng chẳng biết làm sao.

Úc Ninh mở to đôi mắt đỏ bừng nhìn Tạ Trản, y khóc lên giống như cánh hoa mong manh đọng sương sớm, xinh đẹp mềm mại, thân thể non nớt gầy gò chỉ xoa nhẹ mấy lần đã hiện ra vết tích dụ dỗ lão yêu quái rung động.

Tạ Trản cúi xuống hôn lên bờ môi đỏ bừng của y rồi thấp giọng nói: "Thè lưỡi ra."

Úc Ninh ngơ ngác há miệng thè đầu lưỡi đỏ hồng ra, hàng mi khẽ rung động.

Tạ Trản khen y ngoan, triền miên hôn sâu an ủi, lần đầu tiên Úc Ninh hôn môi người khác nhưng lại cực kỳ thích sự thân mật dịu dàng này, nhịn không được ngây ngô liếm Tạ Trản.

Bàn tay Tạ Trản bóp eo y càng mạnh hơn, dương vật cứng rắn bên dưới chĩa vào thân thể trần trụi của thiếu niên.

Úc Ninh ôm cổ Tạ Trản ngồi cạnh ao bị cấn không thoải mái, lẩm bẩm đưa tay đẩy vật cứng đang chĩa vào mình ra.

Vừa đụng một cái thì nó càng to hơn, đốt phỏng cả tay y.

Tạ Trản cười khẽ giữ chặt gáy y, giọng nói khàn khàn mập mờ, "Đồ ngốc."

Úc Ninh ngước mắt nhìn hắn, lẩm bẩm nói: "Không phải đồ ngốc, Úc Ninh, ta tên Úc Ninh."

Tạ Trản thuận miệng lặp lại rồi mỉm cười, "Ninh Ninh."

Úc Ninh nhìn hắn, gò má ửng hồng vì ngượng ngùng, tim cũng bị hai chữ kia làm tan chảy, hấp tấp nhảy dựng lên, lắp bắp vụng về.

Trước kia chưa từng có ai gọi y như vậy.

Tạ Trản không đoái hoài gì đến cảm xúc trì trệ của đồ ngốc, không để ý mà cũng chẳng để tâm, dục niệm ngay trước mắt, hắn nắm tay thiếu niên dỗ dành: "Ninh Ninh sờ đi."

Vật trong tay vừa to vừa cứng vừa nóng, Úc Ninh bị dụ dỗ sờ mấy lần, tò mò cúi đầu xuống, vật đáng sợ kia của lão yêu quái lập tức lọt vào tầm mắt.

Dưới bụng lông mu rậm rạp, quy đầu thô to, nhìn cực kỳ hùng dũng.

Úc Ninh mở to mắt, đầu óc hơi choáng váng, tự hỏi sao vật kia chẳng giống mình chút nào.

Úc Ninh tự sờ mình rồi lại chọc chọc vật giương cung bạt kiếm kia, y là song tính nên kích thước nhỏ hơn, lại chưa từng trải nên sạch sẽ, thanh tú lại xinh đẹp.

Tạ Trản bị y chọc cười, bình thản không để ý Úc Ninh chơi đùa mà chỉ hỏi: "Thích không?"

"Không thích," Úc Ninh bĩu môi, "Xấu lắm."

Tạ Trản nói: "Ninh Ninh sẽ thích thôi," hắn vuốt ve âm đạo ướt át mềm mại của Úc Ninh rồi khàn giọng nói: "Nó sẽ cắm vào lỗ nhỏ của Ninh Ninh để Ninh Ninh vui vẻ."

Hắn nói chậm rãi, hô hấp của Úc Ninh bị không khí tràn ngập tình dục làm ngưng trệ không thở nổi, y chậm chạp phản ứng lại rồi rụt rè hỏi: "To như thế, làm sao...... làm sao vào được?"

Y đưa ngón tay trắng nõn vạch khe thịt nhỏ hẹp non nớt của mình ra rồi cau mày nói với Tạ Trản, "Ngươi nhìn đi, vào không được đâu."

Hệt như nụ hoa chớm nở, cánh hoa từ từ hé mở lộ ra nhụy hoa thơm ngát chờ người đến hái.

Ánh mắt Tạ Trản đột nhiên tối đi, cổ họng khô khốc, chẳng biết nên nói Úc Ninh quá ngốc hay quá dâm nữa.

Hắn xoa mặt Úc Ninh: "Ngoan, liếm cho nó mở ra sẽ vào được thôi."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
07


Úc Ninh chưa kịp hiểu hắn nói gì thì miệng đã thốt lên một tiếng kêu sợ hãi, Tạ Trản banh hai chân y ra rồi liếm láp.

Âm đạo thiếu niên ướt sũng nước, sạch sẽ tươi non nhưng lại rất mẫn cảm, Tạ Trản liếm mấy cái đã nhịn không nổi, hít hít nước chảy xuống, hột le động tình sưng lên, đỏ rực như viên ngọc quý.

Tạ Trản thè lưỡi trêu đùa hột le, chỗ kia lại rỉ nước, Úc Ninh nghẹn ngào khóc hết sức đáng thương, ngón chân co quắp như dây cung bị kéo căng, run rẩy nói: "Đừng......

Bẩn, đừng liếm...."

Tạ Trản nắm cẳng chân trắng nõn của thiếu niên không cho y giãy giụa rồi thản nhiên nói: "Sao không thể liếm, Ninh Ninh ngọt thế cơ mà."

Hơi thở nóng hổi của hắn thiêu đốt lỗ nhỏ mềm mại, Úc Ninh cảm thấy nửa thân dưới như sắp tan ra, quá kích thích, thân thể ngây ngô của y căng cứng, trên khuôn mặt đỏ bừng không biết dính nước suối hay nước mắt, sảng khoái đến nỗi ánh mắt thất thần.

Đầu lưỡi Tạ Trản linh hoạt liếm khắp lỗ nhỏ ẩm ướt rồi luồn vào bên trong, đồ ngốc kinh hoàng thở dốc, cẳng chân rã rời gác lên vai Tạ Trản.

Đầu óc Úc Ninh biến thành một đám bột nhão, khoái cảm càng lúc càng mãnh liệt, y gắng gượng nhổm dậy tròn mắt nhìn Tạ Trản, Tạ Trản như cảm giác được nên ngước mắt lên, ánh mắt kia vừa gian tà vừa gợi cảm, lộ ra dục vọng và tính xâm lược như muốn ăn tươi nuốt sống Úc Ninh.

Úc Ninh thở hổn hển, rã rời nằm xuống lại, cả người luống cuống vùng vẫy như sắp chết đuối, bàn tay níu chặt Tạ Trản.

Úc Ninh không biết cái gì của mình đã bắn ra, âm đạo phun nước, Tạ Trản ôm y, khi dương vật ngóc cao bừng bừng phấn chấn tiến vào, Úc Ninh khóc nức nở, sắc mặt trắng bệch, từng giọt nước mắt lăn xuống như trân châu.

Tạ Trản thấy y khóc thì trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác thỏa mãn, hài lòng liếm nước mắt trên mặt Úc Ninh rồi dụ dỗ: "Bé ngoan, nhịn một chút sẽ hết đau ngay."

Úc Ninh khóc đến co quắp, "Người xấu, đau," phía dưới của y đã ngậm hơn phân nửa dương vật, căng ra sắp nứt, hai chân đều đang run rẩy, khàn giọng cầu xin lão yêu quái, "Đừng vào nữa được không......

Đau quá."

Tạ Trản nói: "Không được."

Hắn vừa dịu dàng nói vừa vạch lỗ nhỏ chặt khít ra rồi đâm thẳng vào.

Chỗ kia của Úc Ninh quá nhỏ, phải chứa đựng vật to cứng của yêu quái hết sức gian nan, mặc dù Tạ Trản rất nhẫn nhịn nhưng Úc Ninh vẫn đau đến rơi nước mắt.

Y phát giác vật trong lỗ nhỏ bắt đầu chuyển động thì hoảng sợ nắm chặt ngón tay Tạ Trản như bám lấy khúc gỗ cứu mạng, Tạ Trản cười khẽ một tiếng, vừa hôn lên vành tai y vừa chậm rãi rút ra đút vào.

Âm đạo non nớt vừa chặt vừa nóng nuốt chửng dương vật của yêu quái, sảng khoái đến bất ngờ, Tạ Trản thành thạo điêu luyện ra ra vào vào, phát giác cơ thể Úc Ninh mềm nhũn thì cười khẽ: "Ninh Ninh, còn đau không?"

Đau thì vẫn đau nhưng không quá khó chịu, còn sinh ra khoái cảm lạ lẫm lan tràn khắp người, tựa như một đám côn trùng li ti châm chích lỗ nhỏ của y ngứa ngáy, hút chặt dương vật khó khăn lắm mới lui ra đến cửa huyệt, vô thức kẹp chặt eo hắn rồi mơ màng nói: "Không, không biết."

Tạ Trản cười, đâm mạnh một cái buộc Úc Ninh khàn giọng rên rỉ.

Đồ ngốc không biết che đậy, thân thể ngây ngô mẫn cảm, phản ứng lại vụng về, sướng cũng khóc, đau cũng khóc, nhưng gương mặt kia vô cùng xinh đẹp như cánh hoa trong nước, thẩm thấu dục vọng ửng lên sắc hồng, vừa quyến rũ vừa thuần khiết.

Tạ Trản hỏi y, "Ninh Ninh, sướng không?"

Úc Ninh hoảng hốt nhìn Tạ Trản, thành thật đáp: "Sướng......"

Tạ Trản khích lệ vuốt ve mặt y, cúi đầu ngậm lấy đầu vú hồng nhạt trên ngực thiếu niên, quá gầy, lồng ngực mỏng, da thịt cũng mỏng, mới liếm cắn mấy cái đã sưng lên, ngón tay y mềm mềm đẩy hắn ra, "Đừng cắn."

Tạ Trản vẫn chưa thỏa mãn nhả núm vú xinh đẹp động lòng người ra rồi hỏi: "Vậy muốn đụ không?"

Lão yêu quái xấu tính chờ Úc Ninh nếm mùi ngon ngọt xong thì rút ra ngoài, quy đầu cọ xát hột le đến khi lỗ nhỏ chảy nước, vừa tê vừa đau lại không hết ngứa.

Úc Ninh khó chịu vặn eo, nghẹn ngào gật đầu, lỗ nhỏ ẩm ướt mềm mại nuốt chửng dương vật nam nhân.

Tạ Trản bị y quyến rũ khiến nhịp tim tăng nhanh, nắm chặt bờ mông tròn trịa đâm vào chỗ sâu, không còn nhẫn nhịn khắc chế nữa.

Suối nước rất nóng, dục vọng cũng nóng, toàn thân Úc Ninh như bắt lửa, ướt đẫm, phía dưới bắn một lần lại cứng rắn, cả người đều bị Tạ Trản ôm trong lòng.

Hai người lăn từ bờ ao xuống nước, phía sau Úc Ninh là vách tường, cánh tay gác hờ lên vai Tạ Trản, sảng khoái cào ra mấy vết mờ nhạt như móng vuốt mèo con.

"Nhiều quá, bụng căng," Úc Ninh khó chịu rơi lệ ôm bụng mình, dường như sờ được dương vật của yêu quái đang làm loạn trong bụng.

Tạ Trản cắn cổ y liếm mút, thở hổn hển nói: "Sao Ninh Ninh khó hầu hạ quá vậy, thích đụ mà lại chê nhiều à?"

"Không ngoan," hắn vừa thốt ra hai chữ này thì động tác bên dưới đột nhiên trở nên hung ác, từng cái từng cái đâm sâu vào cổ tử cung non nớt khép chặt, kích thích giọng nói của Úc Ninh thay đổi, y kêu rên loạn xạ, "Không có, ta không có......

Ngươi xấu lắm, đồ yêu quái xấu xa!"

Mắng người cũng không có sức lực, hệt như quả mọng chín mềm có thể bóp ra nước ngọt.

Tạ Trản thở hắt một hơi, không vội, thời gian còn rất dài, nể tình đây là lần đầu của đồ ngốc nên hắn không thật sự đâm xuyên tử cung, khi hắn bắn ra, trong bụng Úc Ninh toàn là tinh dịch hòa với nước suối nóng, khóc đến nỗi chóp mũi đỏ bừng.

Tạ Trản hôn lên mũi y rồi nói khẽ: "Đồ ngốc."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
08


Chẳng biết vì ngốc hay vì quá mệt mà Úc Ninh lại ngủ thiếp đi trong lòng Tạ Trản, khi Tạ Trản tắm rửa cho y cũng không tỉnh, chỉ nhíu mày lẩm bẩm vài tiếng rồi vùi mặt vào ngực Tạ Trản khiến lòng hắn rạo rực.

Úc Ninh ngủ một đêm không mộng, khi tỉnh giấc thì nắng sớm đã chiếu vào cửa sổ.

Y muốn ngồi dậy nhưng cả người vừa mỏi vừa đau, nhất là âm đạo giữa hai chân, rất lâu sau ký ức hôm qua mới chậm chạp tràn vào đầu.

Úc Ninh lập tức mở to mắt, ôm chăn ngẩn người.

Khi Tạ Trản bước vào thì bắt gặp cảnh tượng này, đồ ngốc tóc tai bù xù, ánh mắt ngơ ngác nhìn vừa mềm mại vừa ngây thơ.

Nghe tiếng mở cửa, Úc Ninh ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tạ Trản, sau đó co rúm lại.

Tạ Trản nở nụ cười, trên tay hắn bưng bát cháo nóng hổi rắc hành thái xanh nhạt.

Tạ Trản nói: "Giờ mới thấy sợ à?"

Úc Ninh bĩu môi lẩm bẩm: "Ta không sợ."

"Đói chưa?"

Nghe hắn hỏi, bụng Úc Ninh sôi ục ục, hôm qua y chẳng ăn gì nên bây giờ dạ dày trống trơn.

Úc Ninh nhìn lom lom bát cháo nóng trên tay hắn, nuốt nước miếng hỏi: "Nấu cho ta sao?"

Tạ Trản nhíu mày, "Ngươi đã cho ta ăn no, tất nhiên ta không thể bỏ đói ngươi rồi."

Úc Ninh ngẩn người, "Cho ăn......

Cho ăn no?"

Tạ Trản để cháo sang một bên rồi đưa tay ôm cả người lẫn chăn tới, véo cặp má mịn màng của đồ ngốc: "Không nhớ gì hết à?"

Úc Ninh ngơ ngác nhìn Tạ Trản, nhớ lại chuyện xảy ra trong ao nước nóng hôm qua, bàn tay lạnh buốt của Tạ Trản luồn vào chăn sờ soạng khiến y vừa nhột vừa thẹn, nghiêng người né tránh rồi thấp giọng nói: "Đừng đụng, đau."

"Bảo đau mà sao nũng nịu thế?"

Tạ Trản kề vào tai y, bàn tay mò mẫm giữa hai chân, "Chỗ này đau à?"

Ngón tay lành lạnh sờ vào chỗ sưng tấy nóng hổi khiến Úc Ninh run lên, níu áo hắn, tủi thân nói: "Đau."

Tạ Trản liếc Úc Ninh một cái rồi kéo y ra khỏi chăn, thiếu niên trần trụi mở to mắt nhìn hắn không biết làm sao, hệt như một chú thỏ con đang sợ hãi.

Nhìn da thịt y cũng đủ biết hôm qua bị đối đãi thế nào, vết bóp véo chi chít, hai núm vú đỏ hồng sưng lên, banh hai chân ra, nhụy hoa cũng sưng tấy, rõ ràng bị đụ hết sức hung ác.

Úc Ninh giãy giụa đôi chân trắng nõn, ngượng ngùng lẩm bẩm không được nhìn, xấu hổ muốn che đi âm đạo dị dạng xinh đẹp, Tạ Trản bóp đùi y, khàn giọng uy hiếp: "Đồ ngốc, còn giãy nữa thì ta ăn ngươi đấy."

Úc Ninh khẽ run lên, tủi thân không dám nhúc nhích, Tạ Trản nhìn sâu vào mắt y, ôm người ngồi lên đùi mình, vừa hôn vành tai y vừa dỗ: "Ngoan."

"Đồ ngốc," hắn khẽ thở dài, ngón tay thon dài đút vào âm đạo khép chặt, hôm qua bị đụ quá mức mà hôm nay đã chặt khít như chưa từng bị chạm qua, Tạ Trản nói: "Thả lỏng nào."

Úc Ninh rầu rĩ nói: "Đừng đâm, sắp hỏng rồi."

Tạ Trản bị y kích thích, dừng một hồi mới nói: "Không đâm mà chỉ xem ngươi có bị thương không thôi, nhé?"

Úc Ninh nói: "Thật không?"

Tạ Trản vô cùng kiên nhẫn đáp: "Thật mà."

Thiếu niên lập tức thả lỏng, hai chân banh ra để mặc ngón tay Tạ Trản xâm nhập âm đạo, ngón tay lạnh buốt thô ráp vuốt ve vách trong khiến hơi thở y dần trở nên gấp rút, lỗ nhỏ mẫn cảm kẹp chặt ngón tay hắn, còn rỉ nước.

Tạ Trản chọc chọc mấy cái, "Ninh Ninh lẳng lơ thật, vừa kêu đau vừa cắn tay ta không thả."

Úc Ninh luống cuống ôm cổ hắn rồi lén cúi đầu nhìn, cổ tay yêu quái đeo chuỗi hạt, rõ ràng mặc áo tràng xám nhìn đạo mạo thanh cao nhưng lại làm chuyện này, nhất thời bụng dưới thắt lại, đôi chân trần trụi co quắp, y nghẹn ngào nói: "Ninh Ninh không lẳng lơ."

Y nhớ trước đây đi chùa chỉ có tăng lữ mặc quần áo như thế, nhìn cực kỳ trang nghiêm, giờ gặp yêu quái này luôn có cảm giác khinh nhờn thần Phật, thật sự quá xấu hổ.

Tạ Trản định giúp Úc Ninh bớt khó chịu, nhưng lại nhịn không được chơi đùa y bắn ra trên người mình một lần, lúc lên đỉnh âm đạo siết chặt ngón tay hắn như muốn nuốt chửng.

Hắn nhìn khuôn mặt thất thần của Úc Ninh rồi rút tay ra, yêu thương hôn lên khóe miệng y, Úc Ninh vô thức lè lưỡi liếm hắn, vừa bám người vừa ngoan ngoãn.

Hai người hôn nhau triền miên, Tạ Trản vừa hôn lên cổ vừa đưa tay vuốt ve bụng y, khẽ cười nói: "Nhóc tham lam."

Úc Ninh ngây thơ nhìn hắn, đôi mắt bị hôn ướt át, mơ màng kêu đói.
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
09


Úc Ninh ôm bát cháo ăn sạch sẽ, tuy chỉ là cháo trắng nhưng được nấu thơm lừng, từ khi chiến loạn chạy nạn đến nay, lâu lắm rồi Úc Ninh chưa được ăn ngon như vậy.

Ăn xong Tạ Trản đem quần áo mới cho y, chất vải mềm mại, y phục trắng tinh mặc vào người càng làm nổi bật vẻ ngoan hiền của đồ ngốc.

Tạ Trản hài lòng xoa mặt Úc Ninh rồi dắt y vào tháp cổ.

Tháp cổ lâu đời toát ra vẻ hoang tàn cũ kỹ, hôm qua một trận mưa to gột rửa núi rừng làm không khí trở nên trong lành mát mẻ hẳn.

Mặt trời lên cao, mấy hạt mưa tí tách rơi xuống từ mái hiên cong vút, Úc Ninh nắm ngón tay Tạ Trản, tò mò hỏi: "Sao ở đây chẳng có ai hết vậy?"

"Chết hết rồi," Tạ Trản thấy Úc Ninh trố mắt thì mỉm cười, "Chùa này đã có ngàn năm rồi, mấy trăm năm nhang khói nghi ngút không lúc nào tắt.

Năm trăm năm trước thiên hạ đại loạn, dân chúng quanh đây trốn vào chùa này, sau đó phản tặc kéo tới núi giết chóc, cả hòa thượng trong chùa lẫn dân chúng đều chết hết."

Tạ Trản nói vô cùng bình thản, Úc Ninh lại siết chặt ngón tay hắn lắp bắp: "Chết...... chết hết luôn sao?"

Tạ Trản cười nói: "Chết hết, các hòa thượng kia bảo vệ ngôi chùa không cho phản tặc xông vào.

Ai ngờ dân chúng lẩn trốn trong chùa lại dấy lên nội chiến tàn sát nhau trước."

Khi đó Tạ Trản đã thành yêu, ngồi dưới chân Phật Tổ lạnh lùng nhìn thế gian tranh chấp.

Dân chúng chết hết, hòa thượng cũng mất mạng dưới đao binh, sinh ra oán niệm sâu nặng, Tạ Trản mượn oán niệm này để độ kiếp hóa hình hoàn toàn.

Úc Ninh chậm chạp nhìn quanh, làm thế nào cũng không hình dung ra được cảnh tượng lúc đó, chỉ một câu chết hết khiến tháp cổ quạnh quẽ càng thêm âm u.

Y ngẩng đầu nhìn bức tranh trên hành lang vẽ rất nhiều pháp tướng của Phật Đà đã bị những vệt đen sì làm nhòe đi, chẳng biết có phải là vết máu trăm năm trước không nữa.

Y sợ hãi nắm chặt tay Tạ Trản, Tạ Trản nhéo nhéo đầu ngón tay y như muốn trấn an.

Úc Ninh cúi nhìn bàn tay Tạ Trản, tay yêu quái này trắng trẻo thon dài, khớp xương rõ ràng, còn mát lạnh như ngọc thạch.

Úc Ninh nhịn không được lí nhí hỏi: "Ngươi là yêu quái thật sao?"

Tạ Trản lại cười, "Không giống à?"

Úc Ninh lắc đầu nguầy nguậy, "Không giống."

Tạ Trản xoa má y, Úc Ninh không hề né tránh, đôi mắt đen láy chớp chớp, tò mò hỏi, "Ngươi là gì vậy?

Cáo?

Hổ?"

Tạ Trản bật cười, "Không phải.

Muốn biết không?"

Hắn kéo dài âm cuối nhìn Úc Ninh, đồ ngốc gật đầu chẳng chút do dự.

Tạ Trản nói: "Đồ ngốc, ngươi hôn ta một cái thì ta sẽ nói cho ngươi biết."

Úc Ninh mở to mắt, ấp úng hỏi: "Hôn......

Hôn chỗ nào?"

Tạ Trản ung dung nói: "Nhìn ta đi," giọng hắn trầm thấp mê hoặc như lông vũ phất qua tai, "Ngươi thích hôn chỗ nào thì hôn chỗ nấy."

Úc Ninh ngây ngẩn nhìn hắn, thầm nghĩ mình thích chỗ nào nhỉ?

Tạ Trản rất đẹp, mặt mày tuấn tú, tóc dài như mực xõa ra khiến bộ dạng hắn có vẻ lười biếng.

Úc Ninh quên hết rồi, cũng không thích lựa chọn mà chỉ nhìn chằm chằm Tạ Trản, yêu quái này đối tốt với y, dẫn y về, còn cho y ăn cháo, từ nhỏ ngoại trừ nhũ mẫu thì chẳng ai tốt với y như vậy cả.

Tạ Trản thấy y ngẩn người nhìn mình thì buồn bã thở dài: "Thì ra Ninh Ninh không thích ta......"

Còn chưa dứt lời thì đồ ngốc đã kiễng chân lên chặn miệng hắn, đôi mắt mở to, lông mi run rẩy, còn liếm liếm rồi lẩm bẩm như phát hiện ra điều gì lớn lao, "Môi yêu quái mềm thật!"

Tạ Trản giật mình, kìm lòng không đặng sờ lên môi mình, hồi lâu sau mới nói, "Đồ ngốc."

"Ngươi mới ngốc!"

Úc Ninh trừng hắn, "Ngươi là yêu quái!

Lão yêu quái!"

Tạ Trản cười hỏi: "Ta già lắm sao?"

Úc Ninh liếc hắn một cái rồi lẩm bẩm hắn chính là lão yêu quái, không cho nói ta ngốc, Tạ Trản yên lặng xòe tay ra, ánh sáng xanh biếc chợt lóe lên rồi tụ lại thành hình một cây đèn, thân đèn cổ xưa khắc hoa văn phức tạp, một ngọn lửa đỏ rực bùng lên.

Tạ Trản nói: "Đây chính là ta."

"Ta tên Tạ Trản."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
10


"Tạ Trản, Tạ Trản, Tạ Trản......"

Sau khi Úc Ninh biết tên Tạ Trản thì gọi không ngừng, mới đầu Tạ Trản còn trả lời, về sau gọi nhiều quá, lão yêu quái nheo mắt đè y vào cây cột sơn đỏ trên hành lang, "Gọi ta làm gì?"

Úc Ninh ngửa mặt nhìn hắn, chớp chớp mắt, "Yêu quái cũng có tên à.

Tên ta do cha đặt, ngươi cũng có cha sao?"

Tạ Trản duỗi ngón cái ra gạt mấy sợi tóc trên trán y rồi nói: "Không phải, ta tự đặt đấy, sau khi yêu quái trên núi biến hình sẽ bắt chước nhân loại đặt tên cho mình."

Hắn hóa hình người trong núi thây biển máu, tượng Phật Tổ trên cao cũng loang lổ vết máu, hắn ngẩng đầu lên đối mặt với Phật Tổ đang cụp mắt quan sát chúng sinh, cười một tiếng rồi thản nhiên ra ngoài.

Lúc đó thế đạo hỗn loạn, binh biến nổi lên khắp phía, Tạ Trản một thân một mình đi giữa nhân gian hồi lâu, làm bạn với lưu dân, uống rượu với thổ phỉ, nhìn thành trì bị thiêu trong biển lửa, chứng kiến cây cỏ khô cằn tái sinh, lang thang vô định mấy chục năm.

Người khác hỏi hắn tên gì?

Tạ Trản nghĩ ngợi rồi đáp, "Tạ Trản."

Thế là cái tên này dùng suốt mấy trăm năm nay.

Bây giờ thốt ra từ miệng Úc Ninh, chạm qua răng trắng và môi đỏ lưỡi hồng như được bọc một lớp mật ngọt ngào.

Úc Ninh ngoan ngoãn "à" một tiếng, dựa lưng vào cây cột ngửa mặt nhìn Tạ Trản, nhịn không được đưa tay chọc má hắn, "Ngươi có thể biến lại thành cây đèn không?"

Tạ Trản nắm lấy ngón tay y, "Biến lại làm gì?"

Đồ ngốc đảo mắt lòng vòng, Tạ Trản cúi đầu cười khẩy: "Muốn chạy à?"

Đồ ngốc lẩm bẩm quay mặt đi, muốn rút tay ra nhưng không được, lẩm bẩm nói: "Buông ra, tay ngươi lạnh quá."

Tạ Trản nói: "Ninh Ninh ủ ấm cho ta đi."

Úc Ninh hừ một tiếng, "Không muốn ủ ấm cho ngươi."

Tạ Trản hôn phớt lên môi y, thanh âm cũng thấp, "Sao không muốn, trong người Ninh Ninh nóng lắm mà."

Hắn ở quá gần, Úc Ninh lùi ra sau nhưng chỉ có thể dựa sát vào cây cột, ngửi thấy mùi nhang rõ rệt trên người hắn thì không hiểu sao nhịp tim tăng vọt, mặt cũng nóng lên, yếu ớt nói: "Không muốn......

Ngươi đừng đến gần ta như vậy."

Tạ Trản cắn môi nói: "Ninh Ninh vừa xuống giường đã phũ phàng rồi, đêm qua còn ôm ta không buông cơ mà."

"Không biết xấu hổ!"

Úc Ninh che miệng trừng hắn, vành tai ửng đỏ, lẩm bẩm nói, "Ta đâu có ôm ngươi."

Tạ Trản liếm đầu ngón tay y rồi cười nói: "Thật không?

Vậy sau này đừng bảo ta ôm nữa nhé."

Úc Ninh như bị lửa đốt cháy, ra sức đẩy Tạ Trản, "Trẻ con mới cần ôm, ta lớn rồi, không cần ôm!"

Tạ Trản cười nói một câu đồ ngốc rồi không nhanh không chậm đi theo sau Úc Ninh.

Trong núi cách xa trần thế, đào vong lang bạt kỳ hồ và khói lửa đều trôi xa.

Úc Ninh đã quen chơi một mình, có thể nhìn kiến bò trên đất nửa ngày không chán, đột nhiên có người nói chuyện với y, lại không hề tỏ ra căm ghét hay mất kiên nhẫn, mới đầu Úc Ninh còn luống cuống sợ hãi nhưng dần dà trong lòng lại vui vẻ, nỗi đau khổ vì bị vứt bỏ cũng tiêu tan không ít.

Từ khi Úc Ninh bắt đầu có ký ức, ngoại trừ nhũ mẫu thì mọi người chung quanh đều có ác ý khiến y chỉ muốn giấu mình đi, chưa từng được sống bình yên như bây giờ.

Trong chùa quạnh quẽ tịch liêu nhưng Úc Ninh không hề nhàm chán, thậm chí còn cảm thấy như đang mơ một giấc mộng đẹp.

Tạ Trản là yêu quái.

Bờ môi yêu quái mềm mại như bánh ngọt mà y thích nhất, Úc Ninh thích hắn hôn mình, môi lưỡi quấn giao vô cùng thân mật, ngọt ngào đến nỗi lục phủ ngũ tạng đều tan ra.

Chắc vì từng có rất nhiều người chết trong rừng sâu núi thẳm nên trời vừa tối thì nơi này lập tức trở nên âm u, đang là mùa hè nhưng bên ngoài vẫn lạnh buốt.

Úc Ninh không dám ngủ một mình, tắm xong lại trông mong nhìn Tạ Trản, Tạ Trản mặc áo tràng rộng thùng thình, tóc dài rối tung, vẻ mặt lười biếng, mỉm cười bảo Úc Ninh: "Ninh Ninh không phải trẻ con nên ngủ một mình đi."

Rõ ràng lão yêu quái đã ngủ chung với y mấy đêm, nhưng nghe Úc Ninh nói nên cố ý lật lại nợ cũ.

Úc Ninh tủi thân mếu máo gọi, "Tạ Trản."

Y kéo dài giọng, len lén nhìn quanh, cửa sổ chưa đóng, bên ngoài đen kịt, bóng cây lắc lư, gió đêm xào xạc.

Tạ Trản nhíu mày, "Hử?"

Úc Ninh nói: "Ta sợ."

Tạ Trản: "Chẳng phải Ninh Ninh lớn rồi sao?"

Nói xong hắn đi ra ngoài rồi căn dặn y, "Ban đêm ngủ ngoan nhé, đừng chạy ra ngoài, lỡ gặp phải yêu quái khác mà ta ngủ say thì ngươi sẽ bị ăn thịt đấy."

Úc Ninh xanh mặt nhảy xuống giường nhào tới chỗ Tạ Trản, hai chân trần trắng nõn, "Đừng đi......"

Tạ Trản mò xuống eo y, lòng bàn tay chậm rãi nâng mông y lên: "Không được làm nũng."

Úc Ninh ôm cổ hắn không buông tay, lí nhí nói: "Ngươi ngủ với ta đi, ta sợ lắm."

Tạ Trản nói: "Lỡ ban đêm ta ngủ mê gặm ngươi một miếng thì sao......"

Úc Ninh run lên nhưng vẫn ôm chặt hắn, nhỏ giọng nói: "Vậy ngươi cứ ăn hết ta đi, dù sao cũng bị yêu quái ăn, thà cho ngươi ăn còn hơn."

Tạ Trản nở nụ cười, đóng cửa lại rồi đưa hai tay ôm mông Úc Ninh, hai người áp sát vào nhau như không thể tách rời, hắn cọ mũi Úc Ninh rồi nói khẽ: "Đồ ngốc, sao mà ngoan thế."

Rốt cuộc Úc Ninh yên tâm cười, "Nhũ mẫu nói bé ngoan mới dễ thương, mới có người thích."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
11


Cơ thể Tạ Trản lạnh buốt, Úc Ninh chui vào ngực hắn như sợ hắn vứt bỏ mình, ôm eo Tạ Trản không buông.

Tạ Trản cười trêu y, "Đồ ngốc, làm gì có ai bám dính yêu quái thế chứ?"

"Tạ Trản là yêu quái tốt mà," Úc Ninh nói như thể đây là chuyện đương nhiên, "Tốt chứ không xấu."

Tạ Trản cười nói: "Ta cũng chẳng phải yêu quái tốt đâu."

Úc Ninh trừng hắn, "Mặc kệ, tốt là tốt, Tạ Trản là yêu quái tốt."

Tính y trẻ con, vừa ngây thơ vừa bướng bỉnh, Tạ Trản đưa tay bóp gương mặt non nớt của y, "Dễ tin người vậy đúng là đồ ngốc, bảo sao bị người ta bắt nạt."

Úc Ninh dụi vào bàn tay lạnh buốt của hắn rồi nắm lấy nhét vào áo mình, áp vào bụng phẳng mịn màng, y bị lạnh nên hơi co lại, sau đó nhích tới gần hỏi hắn, "Ấm không?"

Tạ Trản cụp mắt nhìn y, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn lờ mờ nhưng không ngăn được hắn nhìn rõ đôi mắt đen láy của Úc Ninh.

Yết hầu Tạ Trản nhấp nhô lên xuống, áp tay vào bụng y rồi thở dài nói: "Ấm lắm."

Úc Ninh híp mắt cười mãn nguyện, thẹn thùng hỏi khẽ: "Vậy ngươi có thích không?"

Bộ dạng này giống hệt chú mèo con chổng vó lên trời lộ ra cái bụng tròn, đáng yêu không chịu được.

Tạ Trản không nói gì, Úc Ninh lại hỏi: "Tạ Trản, ta sẽ nghe lời, ngươi đừng ăn ta được không......

Bọn họ nói yêu quái đều rất lợi hại, ngươi đừng để người khác ức hiếp ta được không?"

Y dè dặt thương lượng với Tạ Trản nhưng không đủ tự tin, nói năng vừa lộn xộn vừa không có trật tự.

Tạ Trản nhìn y một hồi, trong mắt Úc Ninh không giấu được sự ỷ lại và yếu đuối, Tạ Trản sững sờ hiếm thấy, hồi lâu sau đưa tay gãi bụng y nói: "Muốn ta không ăn ngươi rồi lại đòi ta bảo vệ ngươi, Ninh Ninh, sao ngươi tham thế?"

Úc Ninh luống cuống ngước mắt lên, vụng về không biết nói gì, chồm tới hôn chụt một cái lên môi hắn rồi phản bác: "Ninh Ninh không tham......"

Nói xong y lập tức nhượng bộ, tủi thân hỏi: "Vậy ngươi đừng ăn ta được không?"

Đồ ngốc chồm tới, vạt áo để hở lộ ra xương quai xanh thanh mảnh, da thịt trắng nõn mang hương vị tươi mát, Tạ Trản bóp eo y rồi ngăn chặn đôi môi mấp máy kia: "Không được."

Hắn bế Úc Ninh nằm lên người mình, bờ môi dán chặt vào nhau, Úc Ninh ngây ngô bị động tiếp nhận nụ hôn mạnh bạo đầy tính xâm lược của Tạ Trản, đầu lưỡi bị mút run rẩy, trong mũi y phát ra tiếng thở dốc nũng nịu đáng yêu.

Tạ Trản như muốn ăn sạch cái lưỡi mềm mại của Úc Ninh, một tay luồn vào quần y, dương vật vểnh lên, âm đạo cũng chảy nước, vừa đụng một cái đã vội vã kẹp chặt hắn.

Tạ Trản hôn lên khóe miệng y, thở dốc cười hỏi: "Sao mới hôn một lát đã chảy nước rồi?"

Úc Ninh thất thần nhìn hắn, lúng túng không nói gì.

Tạ Trản hỏi: "Ninh Ninh có nghe lời không?"

Úc Ninh mờ mịt gật đầu, sau đó nghe Tạ Trản nói: "Banh chân ra."

Úc Ninh thẹn thùng nhìn Tạ Trản, vẻ mặt lão yêu quái lười biếng, khóe miệng hiện ra ý cười, trên giường nhìn vừa tà khí vừa tuấn tú, tim Úc Ninh nhảy lên, ngoan ngoãn nghe lời chậm chạp banh đôi chân kẹp chặt ra, dâng âm đạo non mềm vào tay nam nhân.

Tạ Trản xoa nhẹ dương vật ngạo nghễ ưỡn lên của y, ngón tay vuốt ve âm đạo ẩm ướt, Úc Ninh cắn môi rên rỉ, đôi mắt long lanh nước.

Trong lòng Tạ Trản cũng bùng lên một ngọn lửa, hôn cổ y rồi đến xương quai xanh, khen ngợi: "Ninh Ninh ngoan quá."

"Vú nhỏ có muốn được liếm không?"

Giọng Tạ Trản khàn khàn, từng bước ép sát, vạt áo che đi da thịt trắng nõn, trên xương quai xanh thanh tú in đầy dấu hôn, "Cởi áo ra đi."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
12


Úc Ninh nghĩ Tạ Trản thật quá hư hỏng.

Chớp mắt đã quên béng mình nói Tạ Trản là yêu quái tốt, thẹn đến nỗi không biết nhìn đi đâu.

Y nằm đè lên người Tạ Trản, nghe hắn nói xong thì núm vú có vẻ ngứa thật, muốn được hắn mút hôn.

Úc Ninh thẹn thùng cắn môi, Tạ Trản kiên nhẫn dỗ dành mấy câu, phía dưới trêu đùa hột le mẫn cảm, xoa nắn vuốt ve đến khi đồ ngốc mơ màng cởi áo ra rồi đưa ngực đến miệng yêu quái.

Lồng ngực nhỏ gầy trắng nõn, núm vú hồng nhạt động tình dựng thẳng, nhìn vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, lúc bị cắn cả người run rẩy trong lòng Tạ Trản như cành hoa mong manh yếu đuối giữa giông bão.

Âm đạo phía dưới siết chặt ngón tay hắn, nước dâm thấm ướt quần Tạ Trản.

Tạ Trản nói: "Vú Ninh Ninh đẹp thật, sau này có sữa không nhỉ?"

Dâm mỹ không chịu nổi, Úc Ninh ngửa cổ thở dốc, ngón tay vô thức níu tóc Tạ Trản, "Không...... không có."

Tạ Trản bật cười, đầu lưỡi đùa bỡn đầu vú như muốn hút ra sữa, kích thích Úc Ninh nghẹn ngào thở dốc, "Sắp đứt rồi, không có sữa đâu, đừng mút nữa."

Tạ Trản nhả núm vú đỏ bừng ướt át ra, quệt ngón tay dính nước dâm lên núm vú rồi kề vào tai Úc Ninh nói: "Sao không có, nhìn này."

Hắn liếm tai Úc Ninh dụ y cúi đầu xuống: "Đây không phải sữa hay sao?"

Úc Ninh ngơ ngác nhìn, chỉ thấy núm vú vừa ngứa vừa căng, phía dưới càng khó chịu hơn, đói khát siết chặt hai ngón tay trong lỗ nhỏ, đuôi mắt xấu hổ đỏ bừng như thoa son, "Tạ Trản, Tạ Trản......"

Y nức nở gọi tên Tạ Trản, nước mắt lộp độp rơi xuống, "Ngươi liếm được không, bú hết sữa đi."

Tạ Trản thấy dáng vẻ ý loạn tình mê của y thì tim lại nhảy lên, hơi thở cũng trở nên bất ổn: "Sao Ninh Ninh nhõng nhẽo quá vậy?"

Trong giọng nói chứa đựng sự hung ác, sau đó cắn núm vú nho nhỏ như y mong muốn.

Úc Ninh rên rỉ ưỡn người ra sau, âm đạo cũng chảy nước dầm dề.

Tạ Trản rút ngón tay ra rồi chậm rãi thúc dương vật từ dưới lên trên, dương vật của yêu quái nóng bỏng thô dài vạch ra thịt mềm ẩm ướt, Úc Ninh bị đụ vừa sợ lại vừa sướng.

Thiếu niên quá ngây ngô mẫn cảm không nhịn được, dương vật cọ vào áo tràng của Tạ Trản bắn ra, âm đạo đã ướt đẫm, toàn thân trần truồng ngồi quỳ trong lòng Tạ Trản.

Y đã hoàn toàn trần trụi nhưng áo quần Tạ Trản vẫn còn nguyên, nhìn bộ dạng cực kỳ thành thạo điêu luyện.

Hắn bóp đùi Úc Ninh đâm vào sâu hơn, thúc càng sâu thì phía dưới Úc Ninh càng động tình tham lam, khoái cảm càng nhiều hơn, ngay cả Tạ Trản cũng không kiềm chế nổi, thọc mạnh vào tử cung non nớt của thiếu niên.

Úc Ninh kêu khóc, âm cuối run rẩy đầy mê hoặc, yếu ớt ôm cổ Tạ Trản, "Chậm..... chậm thôi."

Tạ Trản hôn lên gò má ửng hồng tràn đầy dục vọng của y, say mê hôn thêm cái nữa rồi cười khẽ: "Ninh Ninh cắn chặt như vậy làm sao ta chậm được?"

Thân thể hai người kề sát, Úc Ninh ướt đẫm mồ hôi, Tạ Trản là yêu quái nhưng giờ phút này lại thấy hơi nóng, dường như cũng rịn ra mồ hôi.

Hắn chậm rãi ma sát cổ tử cung, ánh mắt Úc Ninh tan rã, trong người càng thêm kỳ quái, không biết là muốn hắn nhanh hơn hay chậm hơn, nước mắt rơi lã chã, dụi mặt vào cổ Tạ Trản lẩm bẩm: "Tạ Trản, ngươi đừng có bắt nạt ta."

Tạ Trản thở dốc, phía dưới lại mạnh bạo đụ lỗ nhỏ chặt khít, thiếu niên không thốt nên lời, vách trong kẹp chặt hắn, nước tràn ra lênh láng, linh hồn đê mê như vừa dạo chơi tiên cảnh một vòng.

Tạ Trản sảng khoái thở hổn hển, ngón tay vuốt ve gương mặt Úc Ninh, lúc này mới chậm rãi nói: "Đồ ngốc, ta bắt nạt ngươi lúc nào, rõ ràng là thương ngươi mà."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
13


Úc Ninh cảm thấy mình sắp bị yêu quái này đụ chết.

Vật kia quá hung mãnh, thô bạo xâm nhập cơ thể y, bụng như sắp nứt ra nhưng không hẳn là đau mà còn có sảng khoái, máu trong người sôi trào khiến y ngạt thở.

Hai tay đẫm mồ hôi của Úc Ninh ôm bụng, đôi mắt đẫm lệ rên rỉ xin tha, nói mình sắp bị chơi hỏng rồi, bụng đau quá.

Tạ Trản cười hôn lên môi y dịu dàng như muốn trấn an, lui ra ngoài rồi lại ôm Úc Ninh xoay người y lại, đâm vào từ phía sau.

Úc Ninh rên rỉ một tiếng, tóc đen ẩm ướt dính vào lưng, da thịt mỏng manh trắng nõn lộ ra dấu vết tình dục đỏ bừng.

Tạ Trản thấy dáng vẻ đã quen bị đụ của y thì càng thêm khó nhịn, mỗi một cái đều muốn đâm sâu vào lỗ nhỏ.

Tử cung bé nhỏ mở ra, thịt mềm ướt sũng bên trong bị ma sát tê dại nóng lên, tham lam siết chặt dương vật yêu quái.

Tạ Trản không phải yêu quái thanh tâm quả dục, lớn lên ở điện thờ Phật trong tháp cổ, nhận nhang khói của nhân gian, nạp oán hận của người chết, thất tình lục dục tràn lan như thủy triều, đa tình mà cũng vô tình.

Úc Ninh chịu không nổi cực khoái quá mãnh liệt, dương vật bắn ra tinh dịch thưa thớt, thân thể co rúm lại, miệng nghẹn ngào gọi tên Tạ Trản, tay vô thức duỗi ra sau như người chết chìm muốn bám lấy khúc gỗ cứu mạng.

Tạ Trản ngẩng đầu lên, con ngươi lộ ra sắc đỏ ma mị, nắm lấy cổ tay Úc Ninh đè xuống giường rồi ưỡn lưng đâm sâu bất chấp y vừa lên đỉnh.

Tạ Trản nói: "Ninh Ninh thật lẳng lơ, cắn chặt như vậy vì thèm tinh dịch của ta sao?"

"Ninh Ninh mới là yêu tinh," hắn kề sát vào tai thiếu niên thổi khí, "Lấy tinh huyết làm thức ăn."

Úc Ninh nghe vậy thì xấu hổ đến nỗi cuộn chặt ngón chân, nép vào ngực hắn lắc đầu, giọng nói ướt át nghẹn ngào, "Không phải......

Ninh Ninh không phải."

Tạ Trản liếm răng nanh, ngón tay thon dài lồng vào tay y, tay kia xoa bụng y, quá gầy, bụng nhỏ mỏng manh đến nỗi hắn chỉ cần thúc vào là có thể thấy dương vật mình nhô lên.

"Vậy Ninh Ninh có muốn sinh con cho ta không?"

Úc Ninh ngây dại, lắp bắp nói: "Sinh......

Sinh con?"

Tạ Trản đè lên bụng Úc Ninh, vừa đụ y tới tấp vừa chậm rãi nói: "Chỗ này sẽ mang thai con của ta."

Úc Ninh lập tức luống cuống, lết tay chân bủn rủn bò tới trước rồi lẩm bẩm: "Không, không sinh được, không sinh được, sao lại sinh con chứ?"

Tạ Trản thấy y bị dọa sợ thì để mặc y bò đi một đoạn, cặp mông vểnh lên hiện ra vết đỏ tình sắc, bắp đùi ướt sũng sền sệt, thân thể trần trụi lắc lư đầy mê hoặc.

Ánh mắt Tạ Trản tối sầm, túm cổ chân Úc Ninh kéo về, thọc dương vật dữ tợn vào rồi giơ tay quất mông thiếu niên một cái, "Nhóc lẳng lơ."

Úc Ninh kêu lên thảm thiết, vội vàng nắm chặt tay Tạ Trản rồi áp mặt vào dụi dụi, nước mắt lộp độp rơi xuống, "Tạ Trản......

Tạ Trản, ngươi nói thương ta mà."

Tạ Trản bóp cằm y, hai người nhìn nhau, mắt yêu quái đỏ rực còn mắt Úc Ninh đẫm nước, bờ môi đỏ thẫm, bộ dạng bị bắt nạt vô cùng tội nghiệp nhưng lại khiến người ta yêu thương.

Y nhìn vào đôi mắt ma mị của Tạ Trản, đầu óc nóng bừng, đột nhiên chồm tới hôn lên mắt hắn.

Đốm lửa nhảy nhót trong mắt đột nhiên nổ tung, lông mi Tạ Trản run rẩy, bóp mạnh cằm Úc Ninh, hơi thở nặng nề, mất khống chế ngấu nghiến môi y như muốn nuốt chửng y vào bụng.

Úc Ninh ngửa mặt lên tiếp nhận nụ hôn của yêu quái, môi đau, lưỡi cũng đau nhưng vẫn hé miệng ra, đưa tay ôm cổ Tạ Trản như muốn hiến tế.
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
14


Úc Ninh quá ngoan, ngoại hình quá đẹp, khóc lên càng đẹp hơn, hoàn toàn không gợi lên được sự thương hại của yêu quái mà trái lại còn khơi lên sự tàn bạo đang manh nha xuất hiện trong hắn, suýt nữa đã nghiền nát y rồi nuốt vào bụng.

Tạ Trản thích nhìn y rơi lệ, lần đầu gặp đã nghĩ đồ ngốc khóc lên nhất định rất xinh đẹp.

Sau này đúng là thế thật, y bị vứt bỏ, bơ vơ thẫn thờ, giọt nước từ khóe mắt rơi xuống như trân châu rồi yên lặng tan đi.

Giờ hắn lại cảm thấy Úc Ninh khóc trên giường càng khiến người ta mê muội hơn, quá đáng thương, vừa ngoan ngoãn như mèo con vừa xinh đẹp như cánh hoa đọng sương, không chịu nổi giày vò.

Càng yếu ớt càng khiến Tạ Trản muốn nắm chặt y trong lòng bàn tay rồi từ từ thưởng thức.

Cuộc làm tình dài dằng dặc, Tạ Trản mạnh bạo hơn lần đầu rất nhiều, Úc Ninh còn tưởng mình sẽ bị Tạ Trản nuốt thật, cổ họng khàn đặc, suýt nữa bị Tạ Trản chơi đùa bài tiết không kiềm chế, trong bụng tràn đầy tinh dịch của yêu quái.

Tạ Trản thoả mãn vuốt má Úc Ninh rồi hôn y, Úc Ninh mơ màng ngủ thiếp đi, rõ ràng lúc nãy còn khóc mắng Tạ Trản là yêu quái xấu, không muốn ở chung với hắn, nhưng chỉ ôm hôn mấy lần lại cuộn tròn rúc vào ngực Tạ Trản.

Tháp cổ chỉ có hai người, vô tư vô lo, Tạ Trản cưng chiều Úc Ninh muốn gì được nấy, chỉ qua mấy ngày Úc Ninh không còn nhút nhát e sợ mà lộ ra khí chất thiếu niên tươi sáng, gan cũng to hơn.

Có lần Tạ Trản đi vắng, Úc Ninh ra khỏi tháp cổ.

Ngoài tháp cổ cây cối um tùm, núi xanh mây trắng, y không muốn đi quá xa nhưng chẳng hiểu sao đường thay đổi, hoàn toàn khác hẳn con đường Tạ Trản dẫn y đi.

Úc Ninh bị lạc.

Đến khi y nhận ra thì mới phát hiện mình đã thấy bụi hoa dại màu đỏ ven đường tới mấy lần, Úc Ninh ngồi xổm xuống nhìn bụi hoa, muốn chạm vào nhưng lại do dự.

Tạ Trản từng nói trên núi này có rất nhiều thứ nhiễm âm khí nên không thể chạm vào.

"Nhìn gì thế?"

Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói khiến Úc Ninh giật nảy mình, y quay đầu lại thì thấy một thiếu niên ngồi xổm cạnh mình từ lúc nào.

Thiếu niên kia rất đẹp, mặt mày rạng rỡ, toàn thân mặc áo đỏ rực, hắn đang cười với Úc Ninh.

Úc Ninh tròn mắt hỏi: "Ngươi là ai?"

Thiếu niên cười đáp: "Hạc Đình."

Úc Ninh chậm chạp "à" một tiếng, Hạc Đình hỏi y, "Ngươi đang nhìn gì vậy?"

Úc Ninh chỉ tay vào bụi hoa rồi rụt rè hỏi: "Hoa này có hái được không?"

Hạc Đình nở nụ cười: "Được chứ, ta hái cho ngươi nhé?"

"Không cần."

Úc Ninh níu tay hắn lại, đột nhiên thấy lạnh buốt nên vội vàng rút tay về, ngượng ngùng nói: "Để ta tự hái."

Hạc Đình nhún vai rồi hất cằm nói: "Ngươi hái đi."

Úc Ninh vui vẻ hái một bó hoa lớn, ngửi hương thơm rồi cảm kích cười nói với Hạc Đình: "Cảm ơn ngươi nhé."

Hạc Đình cười: "Chuyện nhỏ ấy mà, muốn tặng hoa cho ai à?"

Úc Ninh mím môi ngượng ngùng ậm ừ, vừa ngoan vừa mềm, y nhìn quanh: "Nhưng ta không biết đường về."

Hạc Đình nói: "Đi theo ta."

Úc Ninh chớp mắt, "Ngươi biết đường à?"

Hạc Đình: "Tất nhiên rồi."

Úc Ninh đi theo sau Hạc Đình, đi nửa chừng mới kịp phản ứng, ngờ nghệch hỏi: "Ngươi biết ta muốn đi đâu sao?"

Hạc Đình nhướng mày, "Chẳng phải về tháp cổ à?"

Lúc này trên mặt Úc Ninh mới nở nụ cười, lại hỏi hắn, "Sao ngươi biết?"

"Tay ngươi lạnh quá," y lẩm bẩm, ngón tay như còn đọng lại cảm giác lạnh buốt của thiếu niên, lạnh hơn cả Tạ Trản.

Hạc Đình thuận miệng nói: "Do thể trạng thôi."

Úc Ninh giật mình, Hạc Đình nhìn vào mắt y rồi đưa tay sờ mặt y nói: "Nhưng trên người ngươi lại rất nóng."

Úc Ninh bất thình lình bị lạnh run, nhớ tới Tạ Trản lại vui vẻ nói: "Tạ Trản cũng nói vậy đấy."

Hạc Đình cười gằn một tiếng, Úc Ninh hỏi: "Sao ngươi lại biết đường?"

"Ta ở đây mà."

Úc Ninh "à" một tiếng, hồi lâu sau lại nói: "Không đúng, Tạ Trản nói trên núi này đều là quỷ quái mà."

Y nhìn chằm chằm Hạc Đình, lui ra sau hai bước, "Ngươi, ngươi......"

Hạc Đình thấy mặt y trắng bệch thì bật cười: "Sợ cái gì, ta có ăn ngươi đâu."

"Thật không?"

Úc Ninh thả lỏng cảnh giác.

Hạc Đình nói: "Muốn ăn ngươi thì lúc nãy đã ăn rồi, này, ngươi nhìn xem có phải tháp cổ đó không?"

Úc Ninh quay đầu lại, quả nhiên tháp cổ đang ở ngay trước mắt, y thở phào nhẹ nhõm rồi lí nhí tạ ơn.

Hạc Đình xích lại gần cười nói: "Không cần tạ ơn đâu."

Ngay khi hắn kề sát, lông tơ Úc Ninh dựng hết cả lên, toàn thân căng cứng, sau đó nghe hắn nói: "Nhưng ngươi thơm quá, thật khiến người ta muốn cắn một miếng."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
15


Úc Ninh không biết mình trở về thế nào.

Hạc Đình nói xong còn sờ cổ y rồi đột ngột biến mất, Úc Ninh hoảng sợ đứng sững hồi lâu, trên cổ còn vương vấn nhiệt độ lạnh buốt của Hạc Đình.

Tượng Phật rất cũ, lớp sơn nhũ vàng bong tróc loang lổ, cao khoảng một trượng, Úc Ninh gọi Tạ Trản mấy lần nhưng không ai đáp lại, trong lòng y thấp thỏm, ngây ngốc nhìn tượng Phật rồi chậm chạp quỳ xuống.

Xung quanh rất yên tĩnh, một âm thanh nhỏ cũng không có.

Chẳng hiểu sao đột nhiên y rất muốn gặp Tạ Trản, nhưng Tạ Trản không ở đây, Úc Ninh lo sợ bất an nghĩ có lẽ mấy ngày nay mình không nghe lời nên Tạ Trản tức giận không cần mình nữa.

Nếu không tại sao chưa nói gì với y đã biến mất tăm rồi.

Nghĩ đến đây sống mũi Úc Ninh cay xè, hai mắt cũng đỏ, cực kỳ hoảng sợ.

Khi Tạ Trản trở về thì thấy Úc Ninh ngồi quỳ dưới tượng Phật, bả vai gầy gò co lại, đầu cúi gằm, hắn cố ý giậm chân thật mạnh, Úc Ninh giật mình quay phắt lại, mừng rỡ nhìn Tạ Trản.

Tạ Trản nhíu mày, chậm rãi đi đến trước mặt y hỏi, "Sao thế?"

Úc Ninh sụt sịt rồi trưng ra khuôn mặt tươi cười với hắn, ngoan ngoãn nói: "Không có gì.

Tạ Trản, ngươi đi đâu vậy?"

Tạ Trản nhíu mày nhìn xuống y từ trên cao, đưa tay bóp cằm Úc Ninh: "Đồ ngốc, mắt đỏ lên rồi kìa."

Tạ Trản nghĩ thầm chẳng lẽ đồ ngốc này tưởng mình bỏ rơi y rồi sao?

Khóe miệng hắn hiện lên ý cười nhưng trong lòng như bị móng vuốt mềm mại cào nhẹ một cái, nhất thời tâm tư trở nên phức tạp.

Úc Ninh đưa tay dụi mắt rồi hàm hồ nói: "Không khóc, không khóc nhè."

Tạ Trản nhìn một hồi, ánh mắt hướng vào bó hoa dại bên cạnh y, ngồi xổm xuống nhìn vào mắt Úc Ninh rồi hỏi: "Ninh Ninh, cái này tặng ta đúng không?"

Úc Ninh muốn giấu hoa dại đi, bối rối nói: "Ta không...... không ra ngoài đâu."

Tạ Trản nắm lấy cổ tay y, ngữ khí không cao không thấp mà rất chậm, "Hoa này tặng ta à?"

Úc Ninh ngơ ngác nhìn hắn một lát rồi cúi đầu ậm ừ, Tạ Trản nói: "Hoa đẹp lắm."

Úc Ninh lập tức ngẩng phắt lên, đôi mắt sáng ngời, con ngươi đen láy, nước mắt rửa sạch bụi đất lộ ra vẻ mỹ miều xinh đẹp, vừa rụt rè vừa khẩn trương hỏi: "Vậy ngươi có thích không?"

Tạ Trản mỉm cười véo gương mặt mềm mại của Úc Ninh: "Thích."

Vành tai Úc Ninh ửng hồng, mím môi cười lén.

Đột nhiên Tạ Trản nheo mắt, đưa tay vuốt ve vành tai y hỏi: "Hôm nay Ninh Ninh ra ngoài đã gặp ai thế?"

Úc Ninh lập tức hoảng hồn, sắc mặt cũng trắng bệch, luống cuống nói: "Ta, ta không biết."

Tạ Trản xích lại gần mặt Úc Ninh giống như hôn mà không phải hôn, nói khẽ: "Không biết?

Tới chỗ nào mà khắp người bám đầy quỷ khí vậy?"

Úc Ninh là người sống, tâm tính đơn thuần, toàn thân tỏa ra mùi hương thanh thuần, giờ lại bám đầy quỷ khí âm u.

Úc Ninh cắn môi không biết nói gì, sợ Tạ Trản tức giận nên hoảng loạn đỏ bừng cả mắt.

Tạ Trản vẫn nhìn y mà không biểu lộ cảm xúc gì, Úc Ninh đột nhiên chồm tới ôm Tạ Trản lí nhí: "Không phải ta không nghe lời đâu, Tạ Trản, ngươi đừng bỏ ta lại mà."

Tạ Trản vuốt ve gáy y rồi hỏi: "Hôm nay gặp phải kẻ nào?"

Úc Ninh hoảng hốt nhìn hắn, khuôn mặt yêu quái nghiêm nghị như thể không cho phép y trốn tránh, y đành kể lại chuyện xảy ra hôm nay, nhưng vì hoảng hốt nên kể rất lộn xộn, cuối cùng còn nài nỉ hắn: "

Sau này ta sẽ không ra ngoài nữa, ngươi đừng giận mà."

Tạ Trản nhìn y, hắn đã dặn Úc Ninh không có việc gì thì đừng ra khỏi tháp cổ, nguyên nhân chủ yếu là vì quanh tháp cổ có nhiều tà ma nên thuận miệng nhắc một câu.

Không ngờ Úc Ninh chẳng để tâm đến chuyện mình sống sót trở về từ tay Hạc Đình mà lại lo sợ vì một việc nhỏ như vậy khiến hắn tức giận.

Tạ Trản nhìn y một lát rồi hờ hững nói: "Ninh Ninh, làm sai thì phải thế nào?"

Úc Ninh sắp khóc đến nơi, vành mắt đỏ bừng, tủi thân gọi, "Tạ Trản......"

Tạ Trản xoa đầu y, "Phải phạt."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
16


Nghe Tạ Trản nói phải phạt, Úc Ninh không khỏi sợ hãi.

Lúc nhỏ Úc Nhiên rất thích chọc ghẹo y, có lần Úc Ninh bị ức hiếp không chịu được nữa nên đẩy Úc Nhiên va trúng hòn non bộ vỡ đầu chảy máu đầm đìa.

Sau đó cha mẹ phạt nặng Úc Ninh, sai người hầu lấy roi mây quất y máu me khắp người, nằm liệt giường hơn nửa tháng không dậy nổi.

Úc Ninh nắm tay Tạ Trản, lí nhí hỏi: "Nhẹ chút được không?"

Tay Tạ Trản cũng lạnh nhưng Úc Ninh chạm vào thì trong lòng lại thấy yên ổn, còn áp mặt dụi dụi như chú mèo con lấy lòng Tạ Trản.

Tạ Trản xoa môi y nói: "Cởi quần rồi nằm sấp xuống."

Trước điện thờ là một chiếc kệ cũ kỹ bẳng gỗ lê dùng để bày đồ cúng nhưng đã bỏ hoang nhiều năm, sau khi đến đây chẳng biết Úc Ninh tìm được lư đồng ở đâu mà cắm nhang vào rồi đặt lên kệ.

Úc Ninh nhìn Tạ Trản, luống cuống nắm chặt bó hoa, sau đó lại thả tay ra, hoa này để tặng Tạ Trản nên Úc Ninh không nỡ bóp hư.

Tạ Trản sờ mặt y, ánh mắt ôn hòa không thể nghi ngờ, Úc Ninh liếc nhìn pho tượng trước mặt rồi tủi thân cắn môi, thật lâu sau mới lề mề vén áo lên rồi cởi quần nằm sấp quay lưng về phía Tạ Trản.

Đồ ngốc rất gầy, mông vừa nhỏ vừa cong, trắng mềm như đào mật, đôi chân thanh mảnh thẹn thùng khép chặt.

Tạ Trản vừa đưa tay sờ thì Úc Ninh lập tức run lên, chỉ hận không thể chôn mặt xuống.

Tạ Trản cười khẽ một tiếng rồi khen y, "Ninh Ninh ngoan lắm."

Nghe hắn khen, Úc Ninh chưa kịp mừng đã sợ hãi kêu lên một tiếng.

Tạ Trản đánh vào mông y.

Cả người y căng cứng, vì quá xấu hổ nên vành tai và khuôn mặt đỏ bừng như sắp rỉ máu đến nơi.

Từ nhỏ Úc Ninh đã theo nhũ mẫu đi chùa, tuy ngây thơ không biết gì nhưng trong lòng rất thành kính.

Bây giờ lại cởi quần ra, y phục không chỉnh tề bị một yêu quái đánh đòn.

Úc Ninh nức nở gọi, "Tạ Trản, ngươi nhẹ chút đi."

Da y trắng nõn, bờ mông đỏ rực nóng bỏng như đào tươi chín mọng, bên trên in dấu tay vừa gợi cảm vừa dâm mỹ.

Tạ Trản hỏi y: "Đau không?"

Đau thì đau nhưng cũng không quá mức, tay yêu quái lạnh buốt quất lên mông như thắp lửa, thiêu đốt hạ thân y run rẩy nóng hổi, hơi thở cũng gấp gáp.

Úc Ninh không dám ngẩng đầu nhìn đây là nơi nào, trước mặt là pho tượng cao chót vót, cả sảnh đường đều là thần linh, chỉ có một mình y nằm sấp trên kệ như cống phẩm.

Cống phẩm đang sống sờ sờ, nhọc lòng hái hoa trang trí kệ thờ nhưng lại không phải cho thần linh mà cho yêu quái Tạ Trản.

"......

Tạ Trản," Úc Ninh thút thít một tiếng, nước mắt lăn xuống, chỉ biết ngây ngốc gọi tên hắn.

Tạ Trản thuận miệng đáp lại, rũ mắt nhìn nhục thể tươi sống ngon lành, trong lòng cũng hơi rạo rực.

Lão yêu quái xấu xa đánh thêm một cái phát ra âm thanh vang dội rồi chậm rãi nói: "Ninh Ninh ngoan, banh chân ra."

Mông vừa đỏ vừa bỏng, âm đạo bên dưới mơ hồ có ánh nước.

Úc Ninh run rẩy, chóp mũi và gò má đều đỏ, hai mắt mờ mịt hơi nước, trong đầu rối bời nhưng lại vô thức nghe theo.

Chớp mắt một cái, Tạ Trản đưa tay vạch mép thịt ra, nắm hột le nho nhỏ nhào nặn rồi nói: "Hư quá, bị đánh đòn mà vẫn lẳng lơ như vậy."

Giọng hắn khàn khàn mang theo ý cười, Úc Ninh nghe thấy tim mình đập thình thịch, khoái cảm dưới hạ thân như thủy triều, toàn thân đều muốn bốc cháy, nhịn không được lẩm bẩm rên rỉ, giọng y nghẹn ngào, "......

Không phải, Ninh Ninh không hư, Tạ Trản, ngươi đừng giận mà."

Đúng là đồ ngốc.

Tạ Trản bóp má bắt y ngửa mặt lên, pho tượng trang nghiêm lập tức lọt vào tầm mắt, Tạ Trản nói: "Ninh Ninh thích cầu xin thần linh lắm mà, hay là bây giờ cầu xin đi."

Úc Ninh run rẩy lắc đầu không biết phải nói gì, mờ mịt thè lưỡi ra liếm tay Tạ Trản.

Tạ Trản nhìn vào mắt Úc Ninh, một tay ôm eo y lật người lại, trên mặt thiếu niên tràn đầy dục vọng, đôi mắt ngập nước, môi bị cắn đỏ bừng.

Úc Ninh đưa tay ôm chặt Tạ Trản rồi dụi mặt vào người hắn, chân còn quấn quanh Tạ Trản như sợ yêu quái này vứt bỏ mình.

Tạ Trản bị dáng vẻ quấn quýt si mê này của y làm hơi thở rối loạn, cúi đầu thô bạo cắn môi Úc Ninh, tay không nhẹ không nặng trêu chọc mép thịt đỏ bừng rỉ nước, chỉ giây lát sau đã lên đỉnh.

Úc Ninh sống chết ôm chặt Tạ Trản, hắn nghe Úc Ninh thất thần lẩm bẩm: "Ta không cần, không cần ai hết......"

"Ta chỉ cần ngươi thôi."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
17


Úc Ninh nói ta chỉ cần ngươi thôi.

Giọng nói mềm mại xen lẫn tiếng thút thít, vừa bướng bỉnh vừa nghiêm túc, hệt như tảng đá rơi xuống nước gợn sóng lăn tăn.

Hắn cụp mắt nhìn thiếu niên còn đang đắm chìm trong khoái cảm, hờ hững đưa tay vuốt ve mặt y rồi mỉm cười: "Ninh Ninh, sao ngươi lại cần ta?"

Chẳng qua chỉ là một người phàm, là nhóc đáng thương hắn tiện tay nhặt về trò chuyện cho đỡ buồn mà thôi.

Lông mi Úc Ninh run rẩy, mờ mịt nhìn Tạ Trản rồi chậm chạp suy nghĩ câu hỏi của hắn, nhưng chưa kịp nghĩ xong thì Tạ Trản đã lên tiếng.

Hắn nói: "Hạc Đình là lệ quỷ chứ chẳng phải người tốt lành gì, đừng đến quá gần hắn."

Úc Ninh ngồi trên kệ ngơ ngác nhìn Tạ Trản, nửa thân dưới trần trụi trắng nõn, bắp đùi còn có vết nhéo.

Tạ Trản liếc nhìn y, đồ ngốc vẫn thất thần không trả lời, hắn thở dài nhặt quần rơi dưới đất lên rồi hỏi: "Nghe chưa?"

Tay hắn đụng vào chân Úc Ninh, xúc cảm lạnh lẽo khiến y run lên, sau đó mới lí nhí nói: "Nghe rồi," không hiểu sao Úc Ninh lại thấy tủi thân, sống mũi cay cay, "......Không phải ta đến gần hắn mà hắn tự xuất hiện đấy chứ."

Tạ Trản mỉm cười vỗ chân y rồi nói qua loa: "Ừ, đừng để ý tới hắn, giơ chân lên một chút."

Tạ Trản tự tay mặc quần cho y, Úc Ninh rất ngoan, nói gì nghe nấy, Tạ Trản trêu chọc: "Ngay cả quần Ninh Ninh cũng không biết mặc à?

Nếu ngày nào đó ta không ở đây, có phải ngươi sẽ cởi truồng chạy rông không?"

Trong tai Úc Ninh chỉ nghe lọt mấy chữ hắn không ở đây, vô thức nắm lấy cổ tay Tạ Trản, nào ngờ lại đụng trúng tay phải của hắn, chuỗi hạt tỏa ra ánh sáng đỏ rực khiến Úc Ninh sợ hãi kêu lên.

Tạ Trản nhíu mày, Úc Ninh không buông tha nắm lấy cánh tay hắn, nắm chặt đến nỗi áo tràng nhăn nhúm, lắp bắp hỏi, "Ngươi, ngươi muốn đi đâu?"

Tạ Trản ngước mắt nhìn mấy ngón tay nhỏ gầy kia, không nói gì.

Úc Ninh nói: "Ngươi phạt ta rồi mà, đừng......

đừng giận nữa."

"......

Nếu ngươi thấy chưa đủ," y nuốt khan một cái rồi dè dặt nhìn Tạ Trản: "Thì có thể phạt ta tiếp, chỉ cần ngươi đừng giận ta là được rồi."

Không hiểu sao Tạ Trản lại thấy bực bội, nhưng chắc chắn là có liên quan đến đồ ngốc trước mặt này, hắn nhìn chằm chằm Úc Ninh một lát rồi nói: "Đồ ngốc."

Con ngươi Úc Ninh đen láy, khóc xong khóe mắt vẫn còn ửng đỏ, tóc cũng rối bời, vừa xinh đẹp vừa yếu ớt.

Tạ Trản nắm chặt cổ tay y, tháo chuỗi hạt trên tay mình đeo vào tay Úc Ninh, y quá gầy, cổ tay mảnh khảnh nhô lên khớp xương, Tạ Trản vuốt ve xương cổ tay y, chuỗi hạt tự động co lại vừa khít.

Tạ Trản nói: "Đeo vào đi, Hạc Đình sẽ không động đến ngươi được đâu."

Úc Ninh lại hỏi hắn: "Tạ Trản, ngươi còn giận ta đúng không?"

Tạ Trản bất đắc dĩ cầm tay y lên cắn một cái, "Không giận nữa, đồ ngốc."

Úc Ninh nhoẻn miệng cười rồi lắc lắc tay phải: "Đây là cái gì?"

Tạ Trản đáp: "Xá lợi."

Tháp cổ có lịch sử lâu đời, không ít cao tăng đắc đạo viên tịch ở đây, xá lợi được thờ phụng tại kinh các trong tháp cổ.

Sau khi tháp cổ bị tàn phá, máu chảy thành sông, oán niệm tà ma sinh sôi, xá lợi trong kinh các đều nhiễm oán khí, khó khăn lắm Tạ Trản vừa biến thành yêu quái mới luyện được nó thành chuỗi hạt.

Nếu Úc Ninh đeo vào thì yêu vật tà ma sẽ không thể tới gần.

Úc Ninh không biết xá lợi là gì nên tất nhiên cũng không hiểu nguồn gốc của nó, nhưng đây là vật Tạ Trản tặng y, Úc Ninh không giấu được nụ cười.

Y vuốt ve chuỗi hạt rồi kinh ngạc nói: "Không đau!

Tạ Trản, không đau!"

Trên mặt Tạ Trản cũng hiện lên ý cười: "Tất nhiên rồi."

Úc Ninh vui vẻ nhào tới ôm chầm Tạ Trản rồi dụi mặt vào người hắn: "Tạ Trản, ngươi tốt với ta quá."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
18


Úc Ninh quá dễ dụ.

Tạ Trản ngẩn người giây lát rồi bóp gương mặt mềm mại của Úc Ninh, nói y là đồ ngốc.

Úc Ninh cười với Tạ Trản, rõ ràng vừa khóc xong nhưng nụ cười rất tươi, vừa thẳng thắn vừa đơn thuần khiến người ta không thể rời mắt.

Tạ Trản vuốt tóc y hỏi, "Đói chưa?"

Úc Ninh thật thà gật đầu, y là người nên tất nhiên không thể tích cốc.

Tạ Trản nắm tay y nói: "Nấu cho ngươi ăn nhé."

Mặc dù Tạ Trản là yêu quái nhưng sống giữa hồng trần đã lâu nên tập tính giống người, tài nấu nướng cũng rất giỏi.

Hắn mặc áo tràng đơn sơ, tóc đen mềm mại, không hề giống yêu quái mà giống đệ tử Phật môn nhiều hơn.

Úc Ninh ngồi trên ghế gỗ, vừa đẩy củi vào lò vừa nhìn Tạ Trản, cảm thấy Tạ Trản thật đẹp, là người đẹp nhất dưới bầu trời này, nhìn một hồi lại không nhịn được cười, áp mặt vào chuỗi hạt trên cổ tay.

Tạ Trản bình thản đứng đó, yêu quái này rửa tay nấu canh với vẻ thong dong lười biếng như đang ngắm hoa thưởng trăng, chậm rãi khuấy bánh trôi nấu rượu, vừa ngước mắt thì thấy động tác của Úc Ninh, khóe môi hắn khẽ cong lên.

Úc Ninh bị hắn bắt gặp nên thẹn thùng đỏ cả vành tai, quay mặt đi chỗ khác.

Bánh trôi nấu rượu ngọt thanh, Tạ Trản bưng bát đút từng muỗng cho Úc Ninh như thể y là em bé, dáng vẻ đầy cưng chiều.

Úc Ninh cực kỳ yêu sự dịu dàng này của hắn, tâm hồn mê say, rõ ràng bánh trôi nấu rượu không làm say nhưng y lại giống như say mèm, ngậm bánh trôi trong miệng chồm tới hôn Tạ Trản.

Tạ Trản quàng tay ôm eo y, cúi đầu liếm bờ môi ướt át của y rồi lại luồn vào miệng, một viên bánh trôi đẩy tới đẩy lui, ngây thơ lưu luyến.

Ăn hết bánh trôi nấu rượu, Úc Ninh mặt đỏ chân run, nắm tay Tạ Trản nép sát vào người hắn.

Tạ Trản cũng không chê Úc Ninh nhõng nhẽo mà còn thấy thích thú, trong tháp cổ quá yên tĩnh, với một yêu quái có sinh mệnh dài dằng dặc như hắn thì chẳng khác nào hoang mạc mênh mông dưới trời đông giá rét.

Úc Ninh ngoan ngoãn như chú mèo con nũng nịu khoe ra cái bụng ấm áp khiến người ta quyến luyến.

Mùa thu trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác Úc Ninh đã ở trong tháp cổ hơn một tháng.

Tháp cổ có rất nhiều cây, lá vàng úa rơi đầy đất.

Tạ Trản ngồi thiền dưới tàng cây, Úc Ninh không làm ồn đến hắn, tính y trẻ con nhưng vẫn rất hiểu chuyện, thấy Tạ Trản mở mắt ra thì xòe tay đưa lá vàng rực rỡ cho hắn xem, Tạ Trản khen đẹp rồi phủi lá rụng trên đầu thiếu niên.

Úc Ninh mím môi cười vui vẻ, ngón tay trắng nõn cầm lá cây che mắt Tạ Trản lại rồi kiễng chân lên hôn hắn.

Tạ Trản xoa cổ y hỏi: "Đồ ngốc, muốn xuống núi chơi không?"

Úc Ninh sửng sốt nhìn Tạ Trản: "Đi đâu cơ?"

Tạ Trản nói: "Đi đâu cũng được."

Thần trí Úc Ninh không được đầy đủ, ở tháp cổ lâu như vậy, nghĩ tới những thứ dưới núi chỉ thấy xa vời.

Trước kia y chỉ được nhìn một mảnh trời vuông vức trên nóc Úc gia, sau này ra ngoài lại là đi chạy nạn.

Tạ Trản nói đi chơi nhưng Úc Ninh chẳng biết có chỗ nào để đi.

Tạ Trản cười nói: "Ở đây mãi không chán à?"

Úc Ninh lắc đầu: "Có Tạ Trản nên không chán."

Tạ Trản nói: "Ninh Ninh ngốc, vậy ta để ngươi ở tháp cổ này đến khi chết già được không?"

Úc Ninh mờ mịt tròn xoe mắt, "Ngươi có ở đây không?"

"Có Tạ Trản thì ở đâu cũng được hết," Úc Ninh nhoẻn miệng cười với Tạ Trản.

Tạ Trản cười khẽ, "Thôi, không hỏi ngươi nữa."
 
[Hoàn][Đm] Đồ Ngốc
19


Dưới núi chiến loạn không ngớt, chẳng phải thái bình thịnh thế gì, Tạ Trản không nỡ để Úc Ninh thấy cảnh đổ nát hoang tàn nên đưa tay bịt mắt y, khi buông ra thì hai người đã ở trong thành.

Trong thành náo nhiệt cách xa chiến hỏa, binh sĩ phòng thủ nghiêm ngặt nên vẫn còn vẻ phồn hoa thái bình.

Khung cảnh nhộn nhịp sôi nổi, đám đông rộn ràng, tiếng rao hàng lanh lảnh, mấy quán ăn ven đường bốc khói nghi ngút.

Lâu lắm rồi Úc Ninh không thấy nhiều người như vậy nên đứng ngẩn ngơ, Tạ Trản nhéo nhéo lòng bàn tay y hỏi: "Sao Ninh Ninh thất thần vậy?"

Úc Ninh nhìn hắn lắc đầu, Tạ Trản mỉm cười dẫn y chậm rãi đi tới phía trước.

Hồi lâu sau, Úc Ninh mới nhích lại gần kề vào tai Tạ Trản nói: "Ngươi lợi hại thật, chớp mắt một cái đã đến đây rồi."

Hơi thở nóng ấm phả vào tai ngứa ngáy.

Tạ Trản nhéo nhéo ngón tay y rồi cúi đầu xuống, như có như không hôn lên vành tai y, trong giọng nói mang theo ý cười, "Ninh Ninh ngốc."

Úc Ninh lẩm bẩm: "Ngốc chỗ nào."

Hai người một là tăng nhân áo tràng tóc đen, một là tiểu công tử áo gấm xinh đẹp, sóng vai đi bên nhau chính là mỹ cảnh khiến người ta không thể không chú ý.

Tạ Trản làm ngơ, mới đầu Úc Ninh còn hơi ngại nhưng tính tình trẻ con nên chỉ chốc lát sau đã bị đường phố náo nhiệt thu hút, sau đó ánh mắt dán chặt vào mứt quả ven đường.

Những xâu quả đỏ mọng bọc đường bóng loáng nhìn hết sức ngon lành.

Úc Ninh nuốt khan, lén nhìn Tạ Trản rồi lại dời mắt đi, hiển nhiên Tạ Trản phát hiện ra, mỉm cười dừng lại lấy một xâu cho Úc Ninh rồi đưa hai đồng xu cho người bán.

Úc Ninh cực kỳ vui sướng, đang định nhào tới hôn Tạ Trản như mọi khi thì sực nhớ ra đây là ngoài đường, vành tai đỏ hồng, nhích lại gần hơn rồi ngoan ngoãn nắm tay Tạ Trản.

Tạ Trản nhìn y thè lưỡi liếm mứt quả, ngón tay còn không an phận nắm lấy tay mình lắc lắc, trong lòng hắn rung động, thấp giọng hỏi: "Sao Ninh Ninh làm nũng quá vậy?"

Úc Ninh cười với hắn, đôi mắt sáng lấp lánh, đột nhiên Tạ Trản rất muốn hôn y, hôn lên hàng mi cong vút, đôi mắt đen láy, bờ môi đỏ rực, đầu lưỡi mềm mại, cắn một cái sẽ run lên, sau đó không biết sống chết thè ra liếm hắn.

Tạ Trản không nói gì, chỉ nghe Úc Ninh ngu ngơ hỏi, "Tạ Trản, ngươi muốn ăn không?"

Tạ Trản nói: "Muốn."

Úc Ninh giơ mứt quả lên miệng hắn, Tạ Trản chụp tay y lại rồi liếm một cái ở chỗ y vừa liếm xong, sau đó lại cắn đốt ngón tay y, chậm rãi liếm mút rồi mỉm cười nhìn Úc Ninh.

Úc Ninh ngẩn người, cả khuôn mặt đỏ bừng, không biết nói gì cho phải.

Tâm tình Tạ Trản lập tức vui vẻ, cười nói: "Đi thôi."

Úc Ninh ngây ngốc đi theo hắn nhưng lại thẹn đến nỗi không dám mở miệng, chỉ cúi đầu cắn mứt quả giòn rụm.

Hai người đi dạo trong thành hồi lâu, năm mươi năm trước Tạ Trản từng đến đây một lần nên cũng xem như quen thuộc.

Đảo mắt trời đã tối, trong thành giới nghiêm, Tạ Trản không vội dẫn Úc Ninh về mà đi tìm quán trọ.

Phòng trọ bày biện lịch sự tao nhã, xông hương thơm ngát, Úc Ninh bị Tạ Trản đè ra giường hôn nồng nhiệt, môi bị liếm cắn đỏ bừng nóng hổi, đầu lưỡi bị quấn lấy, ánh mắt tan rã, vạt áo hở ra để lộ xương quai xanh và lồng ngực trắng nõn.

Tạ Trản hôn y cuồng nhiệt, Úc Ninh không chống đỡ được, rên rỉ dựa sát vào hắn.

Khi tách ra, đầu lưỡi hoàn toàn tê dại, Tạ Trản liếm môi rồi vuốt ve gò má ửng hồng của Úc Ninh: "Ninh Ninh."

Úc Ninh ngây thơ nhìn hắn, ánh mắt như nai con không rành sự đời nhưng lại mơ hồ lộ ra dục vọng.

Tạ Trản hít sâu một hơi, cảm thấy vật dưới thân càng thêm căng đau, miệng đắng lưỡi khô, nhanh nhẹn lột sạch Úc Ninh rồi ôm thân thể trần trụi của y đổi tư thế, banh hai chân y ra thì thấy lỗ nhỏ đã ướt sũng, dương vật đứng thẳng, vừa yêu mị vừa kích tình.

Tạ Trản vỗ mông Úc Ninh rồi cầm dương vật to cứng đưa tới bên môi y: "Ngậm vào đi."
 
Back
Top Bottom