Hài Hước [Hoàn/Đam mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
279023232-256-k329200.jpg

[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Tác giả: Tree_kos_phet
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

GIÀU SANG CHỚ QUÊN BẠN HIỀN

Tác giả: Bút Tích

Edit & Beta: Tree (Tree On Mars)

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt sủng, truyện ngắn, 1×1, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn 11 chương chính văn + 1 phiên ngoại

Tình trạng bản edit: Hoàn thành toàn bộ

Thời gian edit: 04/07/2021- 08/07/2021

=====

Giới thiệu

1.

Thuở còn mặc quần thủng đít, Giản Tư Tề viết xuống quyển sổ của tên kia: Giàu sang chớ quên bạn hiền.

Hà Viên nhìn, nắm lấy tay hắn, trịnh trọng đáp: "Nhất trí bạn mình."

Khi đã trưởng thành, Giản Tư Tề ngồi xổm ven đường ăn hoành thánh, Hà Viên chễm chệ trên con BMW của anh nói với ra: "Chớ quên mang cho anh một suất tiểu long bao đấy."

Giản Tư Tề: "Mang con mẹ anh!"

2.

Sau khi tốt nghiệp, Giản Tư Tề và Hà Viên, mỗi người tự mình trải qua 5 năm kiếm sống.

Khoảnh khắc gặp lại nhau, Giản Tư Tề ngồi chồm hỗm dưới đất buộc dây giày thể thao, còn chưa thắt được hẳn hoi thì bỗng một đôi giày da bóng loáng chợt nhảy vào tầm mắt hắn, ngước mặt ngó lên dọc theo ống quần, thấy ngay một khuôn mặt "mặt người dạ người" chuẩn tinh anh.

Hà Viên nhoẻn miệng cười với hắn: "Nhờ lời chúc tốt đẹp của cưng, anh phất rồi."

Giản Tư Tề ngẩn tò te, tự dưng phun ra câu: "Về bao nuôi tao hả?"

Nụ cười bên môi Hà Viên càng thêm sâu, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gạt tay hắn ra rồi buộc chặt lại dây giày cho hắn.

"Về khoe cưng thôi."

Editor có nhời: Làm để giảm xì trét trong lúc bị hành hạ thể xác lẫn tinh thần.

Truyện zui, tác giả zui, char zui, các ông zui, còn Tree thì zui zaicalon hê hê



đammỹ​
 
[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Chương 1 + 2


Edit: Tree

Chương 1

1.

Thuở còn mặc quần thủng đít, Giản Tư Tề nhăn khuôn mặt nhỏ xíu mà đau khổ ngẫm nghĩ, rồi hạ từng nét bút xuống quyển sổ nhật ký của tên kia: Giàu sang chớ quên bạn hiền.

Hà Viên nhìn, nắm lấy tay hắn, trịnh trọng đáp: "Nhất trí bạn mình."

Khi đã trưởng thành, Giản Tư Tề ngồi xổm ven đường ăn hoành thánh, Hà Viên chễm chệ trên con BMW của anh nói với ra: "Chớ quên mang cho anh một suất tiểu long bao đấy."

Giản Tư Tề: "Mang con mẹ anh!"

Hắn phải sớm nhận ra oắt con kia là một bụng đểu cáng chứ, nào có tí lương tâm nào.

Giản Tư Tề nhận ra bản thân mình có vấn đề là hồi bị bắt phải tham gia một lớp học thêm.

Hắn bước vào lớp, người đầu tiên mà hắn liếc thấy là Hà Viên đang ngồi ngay ngắn làm bài tập.

Quạt hai bên tường thổi qua ống tay áo anh bay bay, phảng phất như thế ngoại cao nhân đang đứng trên núi, đèn dây tóc trên trần nhà cũng mạ cho anh một vòng tròn học sinh giỏi sáng lấp lánh.

Trong phút chốc, Giản Tư Tề thế mà lại bị tư thế thần tiên này làm cho lóa hết cả mắt, ôm chặt cuốn truyện tranh trong ngực rồi thất thần lướt qua.

Đến lúc hoàn hồn, hắn mới nhận ra mình đã bỏ lỡ cơ hội được ngủ ở dãy bàn cuối, mà lại ngồi ngay ngắn tại dãy bàn thứ ba trong lớp, ngây đơ nhìn thầy giáo có mái "tóc đi đây đầu ở lại nhé" trên bục giảng.

Ngay cả cuốn truyện tranh được hắn mang để đọc giết thời gian cũng bị hắn "giao nộp".

Điên rồi, đích thị là điên rồi.

Mới nãy thôi hắn còn chém gió hăng say với đám bạn: "Muốn tao ngồi ngoan ngoãn với đám con nhà người ta ấy á, trừ phi ngồi cạnh tao là gái xinh đỉnh chóp, mà phải đúng gu tao thích cơ."

Toang rồi, giờ hắn đang trộm liếc Hà Viên đến lé cả mắt, bụng bảo trước mắt chỉ còn một con đường có thể đi thôi.

Không phá thì không thể đứng vững được!

Hắn hít sâu một hơi, cao giọng nói: "Hà Viên chép bài cho tao!"

Và hôm ấy, hắn đã đứng phạt trọn hai tiết để cứu vãn danh dự tuổi thanh xuân của mình.

Sau khi tốt nghiệp, Giản Tư Tề và Hà Viên, mỗi người tự mình trải qua 5 năm kiếm sống.

Khoảnh khắc gặp lại nhau, Giản Tư Tề ngồi chồm hỗm dưới đất buộc dây giày thể thao, còn chưa thắt được hẳn hoi thì bỗng một đôi giày da bóng loáng chợt nhảy vào tầm mắt hắn, ngước mặt ngó lên dọc theo ống quần, thấy ngay một khuôn mặt "mặt người dạ người" chuẩn tinh anh.

Hà Viên nhoẻn miệng cười với hắn: "Nhờ lời chúc tốt đẹp của cưng, anh phất rồi."

Giản Tư Tề ngẩn tò te, tự dưng phun ra câu: "Về bao nuôi tao hả?"

Nụ cười bên môi Hà Viên càng thêm sâu.

Anh ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gạt tay hắn ra rồi buộc chặt lại dây giày cho hắn.

"Về khoe cưng thôi."

Lúc ấy Giản Tư Tề nào lĩnh hội được ý nghĩ thâm sâu của câu này, bây giờ hối hận thì cũng đã muộn.

Hà Viên là một người rất có năng lực hành động, ngay hôm sau liền mua chuộc chủ trọ nhà hắn, chính thức trở thành bạn cùng nhà với hắn.

Giản Tư Tề đi siêu thị, anh cũng đi siêu thị.

Giản Tư Tề tranh cướp mua thịt bò giảm giá, anh liền mua luôn thịt bò thượng hạng.

Giản Tư Tề so sánh xem loại giấy cuộn nào rẻ hơn, anh liền lấy một phát gần chục hộp giấy rút bỏ vào xe đẩy hàng.

Giản Tư Tề tìm bàn chải đánh răng giá mười tệ, anh thì tìm bàn chải điện giá mấy trăm tệ, lại còn phải là loại kêu to, đánh mạnh.

......

Ok, mấy chuyện này có thể nhịn được, nhưng cay nhất chính là Hà Viên cố tình mua một đống lớn nguyên liệu làm lẩu, chờ đúng đến lúc tối, Giản Tư Tề lôi mì tôm ra ăn, anh sẽ ngồi ngay bên cạnh bắc nổi ăn lẩu.

Ăn lẩu!

Mặt đối mặt, ăn cho hắn nhìn, ngay cả một viên chả cá cũng đếu cho!

Nếu thời gian có quay trở lại, Giản Tư Tề nhất định sẽ xé nát cái trang sổ kia đi và viết lại bảy chữ.

Giàu sang, cút cmm đi.

2.

Trải qua mấy ngày bị tra tấn tinh thần, Giản Tư Tề cảm thấy cuộc đời này khó sống quá, Shakespeare nói chỉ có chuẩn, Không bùng nổ trong yên lặng sẽ diệt vong trong yên lặng!

Bởi lẽ đó, hắn mặt ủ mày chau mà ôm lấy đùi Hà Viên.

"Anh ơi, anh trai yêu quý của em ơi, anh bao nuôi em đi chứ đừng hành hạ em nữa."

Hà Viên xoa đầu hắn, cười rất chi là hiền từ.

"Ngoan, tiểu thuyết bao nuôi nhiều lắm, hai đứa mình đổi mới chút, gắng giữ gìn tình bạn trong sáng thuở bé thơ nhé."

Giản Tư Tề lên án: "Đổi mới mà lại ăn lẩu?!"

Hà Viên mặt không đổi sắc đáp: "Quần anh giá ba ngàn tám đấy, kéo rách rồi, cưng xem mà làm."

Giản Tư Tề: "Ủa tình bạn trong sáng thuở bé thơ đâu?"

Hà Viên: "Nể tình bạn trong sáng thuở ấu thơ, giảm cho cưng năm mươi phần trăm, còn một ngàn chín."

Giản Tư Tề: "..."

Ánh mắt Hà Viên chiếu xuống vị trí nguy hiểm nơi bàn tay hắn đang nắm, nhướn mày ra chiều ám chỉ.

"Chẳng lẽ cưng định đền anh bằng cách khác?"

Giản Tư Tề tức thì giật phắt tay ra như bị điện giật.

"Đừng uống xe khi lái rượu bia."

Hà Viên nghe xong thì cười phá lên như được mùa, gì thì gì chứ anh thích nhất là tính cách này của Giản Tư Tề, mặc kệ thế giới có đổi thay như nào, bản thân hắn vẫn luôn dừng lại ở cái tuổi thiếu niên ngô nghê ấy.

Giản Tư Tề bị anh cười đến cáu cả cái thằng mình, bắt đầu hoài nghi cái sự rung rinh của mình với tên này trước kia đều là giả hết.

Nam thần chỗ nào, có mà nam thần kinh thì có.

Hắn tự đắm chìm trong suy tư trăn trở của chính mình, cả đêm trằn trọc khó ngủ, sáng hôm sau thành công dậy muộn.

Vác theo cái đầu ổ gà và hai quầng thâm như mắt gấu trúc, Giản Tư Tề leo lên con xe đạp rồi điên cuồng đạp đạp đạp, biểu diễn trình độ đạp xe thượng thừa qua bao năm kinh nghiệm trên đường cái.

Hà Viên thong thả lái xe chậm rãi phía sau, thưởng thức kỹ thuật đạp xe sứt sẹo của hắn.

Giản Tư Tề quay đầu hô to: "Có thấy ông mày sắp đến muộn không hả thằng kia!"

Hà Viên hạ cửa sổ xe xuống: "Thế thì cưng đạp nhanh lên, đừng chặn đường của anh nữa."

Giản Tư Tề giơ ngón giữa: "Chở ông một đoạn thì chết chắc?"

Hà Viên kéo cửa kính lên, vờ như không nghe thấy.

Ông chú đi xe đạp điện phía sau nhìn hai người họ, chửi to câu "Lũ điên" rồi nghênh ngang lái vèo đi.

Giản Tư Tề không ngờ rằng cuối cùng mình không đến muộn, trái lại là Hà Viên lại đi trễ mười phút do đi cùng hắn đến công ty hắn, rồi mới lượn về công ty mình.

Còn Hà Viên thì lại đang nhìn máy chấm công quẹt thẻ, như có điều suy tư.

Chương 2

3.

Thời gian vùn vụt lao nhanh trong cuộc sống than ngắn thở dài của Giản Tư Tề.

Giản Tư Tề duỗi tay: "Đêm nay Giáng sinh đấy, không bày tỏ gì à?"

Hà Viên nhìn đăm đăm lòng bàn tay mở toang của hắn, một lúc sau, đặt bàn tay mình lên trên.

"Tặng cưng một cái ôm tình yêu nhé?"

"Biến mợ mầy đi, đếu phải tiểu thuyết bao nuôi nhé."

Giản Tư Tề vứt tay anh ra, vẻ mặt tràn đầy khinh bỉ.

"Táo, quả táo ấy!"

Hà Viên suy nghĩ một chốc, lại duỗi bàn tay còn lại của mình rồi mở ra.

Giản Tư Tề cảnh giác trợn mắt lườm anh: "Lại muốn làm gì, cưỡng ép trai nhà lành hả?"

Hà Viên nói: "Táo, quả táo ấy!"

Giản Tư Tề tát một phát bay bàn tay của anh: "Là tôi muốn anh đưa tôi."

Hà Viên "ồ" tiếng, sau đấy vào phòng cầm ra một quả táo Giáng sinh được đóng gói rất xinh xắn.

Giản Tư Tề phấn khởi nhào qua: "Còn coi là con người."

Hà Viên lấy ra một tấm thẻ đen trong hộp táo: "Vốn định bao nuôi em, nhưng do đây không phải tiểu thuyết bao nuôi, nên thôi vậy."

Giản Tư Tề: "...

Hà Viên, đệch cả lò nhà anh!"

Hắn thề hắn hứa hắn đảm bảo sẽ thực hiện một cuộc chiến tranh lạnh đơn phương ngay lập tức!

"Giản Tư Tề."

"Bạn đã bị chặn ngoài cửa."

"Tư Tề à, vẫn giận hửm?"

"Bạn đã bị chặn ngoài cửa."

"Tối mời em ăn lẩu."

"Cửa đã được mở thành công."

Giản Tư Tề nịnh bợ mà sấn đến xoa bóp bả vai của Hà Viên, "Ăn ở đâu thế?"

Hà Viên hừ tiếng từ trong mũi: "Liêm sỉ?"

Giản Tư Tề thò mặt lại gần: "Liêm sỉ đâu có mài ra ăn được."

"Cũng có lý."

Hà Viên bỗng nghiêng đầu hôn chụt một phát lên má hắn.

Mặt Giản Tư Tề tức thì bùng cháy, bụm lấy mặt nhảy tót lại hai bước.

"Anh, anh, anh..."

Hà Viên liếm liếm môi: "Cơ mà 'đậu hũ' thì có thể ăn đấy."

Giản Tư Tề điên tiết quát: "Đồ dê cụ!"

Hà Viên nhướn mày: "Nghĩ mình là đóa cúc còn trinh à."

"Kệ mợ tôi," Giản Tư Tề nói, "Hôn một phát nhả một trăm, nôn tiền!"

"Ồ," Hà Viên ngoắc ngoắc ngón tay với hắn, "Thế thì lại đây cưng, cho tiểu gia này thơm mấy cái nữa nào."

"....."

Hôm sau, một món quà bất ngờ nữa đang chờ đón Giản Tư Tề.

Hà Viên: "Hôm nay là Giáng sinh."

Giản Tư Tề: "Éo mặc."

Hà Viên: "Hai đứa mình mỗi người một bộ."

Giản Tư Tề: "Éo mặc."

Hà Viên mặc áo ngoài vào: "Mặc vào rồi đón lễ, đừng quậy nữa."

"Quậy cái căng củ cọt," Giản Tư Tề túm bộ quần áo còn lại trên giường rồi giơ lên, "Anh là ông già Noel, còn tôi lại là cô thỏ, có phải anh đang trêu đùa tôi đúng không?!"

Hà Viên dời tầm mắt liếc xuống, dừng ở cặp mông mẩy của hắn.

"Cưng muốn làm tuần lộc cũng được, anh không ý kiến."

Giản Tư Tề nện thẳng bộ quần áo vào mặt anh: "Đụ mẹ ai phải cho anh cưỡi!"

Hà Viên cầm lấy bộ trang phục cô thỏ đáng thương, cười bảo: "Không thì anh mặc cho em xem nhé?"

Giản Tư Tề tưởng tượng ra cảnh Hà Viên mặc cái bộ hở hang nầy rồi õng ẹo chổng mông tạo dáng thì mất liêm sỉ mà chảy xuống hai hàng máu mũi đàn ông, hình như không phải là không thể.

Hà Viên nhìn vẻ mặt sực mùi đen tối của hắn, bảo: "Tuần lộc cưỡi ông già Noel cũng khá mới mẻ đấy."

Giản Tư Tề: "...

Cút cmm đi."

Nhận thức vốn đã lung lay của Giản Tư Tề lại phải chịu thêm một cú sốc siêu to khổng lồ.

Hắn không thể ngồi xem được nữa, hắn phải cứu lại hình tượng ngày trước của Hà Viên.

Giản Tư Tề: "Anh thay đổi rồi, thay đổi thật rồi, trước kia anh không phải người như thế."

"Ồ."

"Tôi muốn ở riêng với anh, ở riêng!"

"Ồ."

Giản Tư Tề vỗ mạnh bàn: "Anh ăn uống đừng có chóp chép mồm được không hả?!"

Hà Viên ngước mắt lên: "Em mút mì chùn chụt anh cũng đâu có nói gì."

Giản Tư Tề đáp: "Khang sư phụ[1]có thể so sánh với Pizza Hut được chắc?!"

[1] Khang sư phụ là một hãng mì ăn liền nổi tiếng của Tàu.

Hà Viên không lên tiếng, mồm tiếp tục chóp cha chóp chép.

"...

A a a a!"

Giản Tư Tề lao như điên ra ban công, rồi hét thật to để phát tiết.

Hà Viên nhếch khóe môi, mỉm cười gắp thịt xông khói trên miếng pizza rồi giấu vào cốc mì tôm của Giản Tư Tề.

4.

Giản Tư Tề bê hai cái ghế nhỏ ra ban công, hẹn Hà Viên ra tâm sự tuổi hường.

Hà Viên đứng ở cửa ban công, xuyên qua khung cửa kính nhìn chóp mũi ửng hồng của hắn, hỏi:

"Ngoài trời lạnh không?"

Giản Tư Tề hít hít mũi, xoa xoa cánh tay, răng va cầm cập, đáp: "Hơi."

Hà Viên thở dài: "Đêm đông tháng mười hai lạnh thế kia mà ra ban công ngắm trăng, mau vào nhà."

Giản Tư Tề biết nghe lời, bỏ lại cái ghế không biết thó được từ đẩu đâu ra rồi chạy mất.

Đến khi ngồi xuống sofa, khoác cái chăn, ấm người rồi, hắn rốt cuộc mới lại tìm được dũng khí nói tiếp chuyện hồi nãy.

"Thương lượng chuyện này, mình không đi tiểu thuyết bao nuôi nữa, đi tiểu thuyết bạn thân từ tấm bé đê?

Dịu dàng thắm thiết, lâu dài bền vững."

Hà Viên: "Mình quen nhau từ bao giờ nhỉ?"

Giản Tư Tề: "Chắc là tiểu học."

Hà Viên: "Có trưởng thành cùng nhau không?"

Giản Tư Tề: "Hết cấp ba anh biến mẹ đi du học rồi còn gì, đến cái lông cũng chẳng còn."

Hà Viên vỗ tay cái bộp: "Thế thì chuẩn rồi đấy, hai đứa mình phần cứng thì thiếu, bối cảnh thì vá, sao mà đi được tiểu thuyết bạn thân từ tấm bé."

Giản Tư Tề đắng mề đỡ trán: "Nhưng anh cũng đừng là cái dạng này được không, không thể an ổn làm một anh chàng đẹp trai giàu xổi ư?"

Hà Viên vỗ vai hắn: "Không sao, ít nhất chúng mình cũng có thể đi được một bản."

Giản Tư Tề mong ngóng nhìn anh: "Tiểu thuyết bao nuôi mix bạn thân từ tấm bé?"

"Tiểu thuyết sếp tổng."

Hà Viên bóp hai vai của Giản Tư Tề, nói: "Tháng sau sếp của em sẽ là anh.

Cố gắng lên, làm ăn mèo mửa thì cho làm thư ký."

Giản Tư Tề: "....."

Trên cái thế giới này, thứ càng đắng mề hơn việc "người yêu cũ trở thành sếp của mình", ấy chính là "đối tượng đang trong thời kỳ 'trên tình bạn dưới tình yêu' trở thành sếp của mình".

Giản Từ Tề tức thì chau chặt đôi mày, ăn tối mà mồm miệng nhạt thếch.

Giản Tư Tề đặt chén đũa xuống, thở dài.

"Tôi thấy anh chả thú vị gì cả, mồm thì bảo đổi mới, nhất quyết không chịu bao nuôi tôi, thế mà lúc nào cũng nói ba cái chuyện đồi trụy."

"Hả?"

Hà Viên cũng dừng động tác, "Anh nói gì mà ba cái chuyện đồi trụy?"

Giản Tư Tề đỏ mặt tiến đến bên tai hắn, bắn bô bô liền tù tì một tràng.

Hà Viên tìm được cơ hội thích hợp, quay mặt sang.

Giản Tư Tề nhảy về sau ba bước, bịt miệng thốt lên: "Hay cho cái tên ti tiện mưu mô xảo trá nhà ngươi, dám hôn trộm ta."

Hà Viên lơ đễnh nhún vai: "Không phải em vẫn luôn muốn nếm thử thịt bò Kobe à."

Nghe vậy, Giản Tư Tề liền vô thức liếm liếm môi.

Ừm, mùi vị... quả đúng là không tồi.

Thôi bỏ đi, "đối tượng đang trong thời kỳ 'trên tình bạn dưới tình yêu' trở thành sếp của mình" cũng không tệ lắm, biết đâu lại thi thoảng kiếm được mấy cái tình thú ấy chứ.

Kết quả, vào ngày thứ ba Hà Viên nhận chức sếp mới, anh đã cho hắn chát chát chát ba cái vả vang cmn dội.

Giản Tư Tề thở phì phò phi về nhà: "Tại sao hôm nay trưởng phòng mắng tôi, anh lại không đứng ra bênh hả?"

Hà Viên ung dung ngắm hắn nổi cơn tam bành mà bện bùm bụp xuống cái gối ôm đáng thương.

Hà Viên: "Em làm sai, chẳng lẽ muốn anh chịu trách nhiệm thay em?"

Giản Tư Tề: "Bộ mấy ông sếp tổng trong tiểu thuyết sếp tổng không phải lúc nào cũng bảo vệ mấy bé ngốc nghếch trắng trẻo đáng yêu sao!"

Hà Viên: "Thứ nhất, em không phải bé trắng trẻo ngốc nghếch đáng yêu, em là bé đen ngốc nghếch ngu dốt.

Thứ hai, ngực anh quá bé, không che chở được em.

Em đi tìm chị Điền đi."

Giản Tư Tề trợn trừng đôi mắt: "Ngực chị Điền phải cỡ cúp E, che cho tôi phí lắm...

Cơ mà khoan, ý của anh là gì?"

Hà Viên liếc hắn: "Em vẫn chưa hiểu à, ý anh là em đầu to, mặt cũng to."

"...

Hà Viên, đệch cả lò nhà anh!"

Nhờ dăm ba câu xỏ lá này của Hà Viên mà đồng chí Giản Tư Tề đã thành công hoá cảm xúc công việc thành cảm xúc tư nhân, và bắt đầu thầm tổng sỉ vả cấp trên của mình đúng một tiếng đồng hồ.

Hà Viên lau miệng, rửa sạch tay, ung dung bảo với Giản Tư Tề đang lau bàn: "Anh sắp thăng chức rồi."

Giản Tư Tề run tay, rẻ lau tức thì rơi thẳng xuống đất.

"Đinh công mệnh nhà anh vừa mới vào công ty hai tháng đã lại thăng chức?"

"Nhờ lời chúc tốt đẹp của em..."

"Ngưng!"

Giản Tư Tề duỗi tay ngăn.

"Sủa đi, lại muốn vần vò tôi thế nào, tôi chịu được."

"Không có gì," Hà Viên đáp, "Tuần sau đi công tác với anh."

Giản Tư Tề giơ hai tay lên ôm ngực, "Còn lâu tôi mới ngủ cùng phòng với anh nhá!"

Hà viên liếc hắn, "Đừng mơ mộng quá thế, anh ở khách sạn XXX, còn em ở nhà nghỉ bên cạnh."

Giản Tư Tề buông tay xuống, chuyển thành chống nạnh, "Excuse me?"

"Còn nữa, anh đi máy bay, em đi tàu hoả."

Hà Viễn bổ sung, "Ghế cứng."

"....."

"Nhớ chuẩn bị hành lý sớm đấy."

"...

Ha ha."

Đợi đến lúc Giản Tư Tề tay xách nách mang nào đệm mông, nào gối mềm lên tàu, nhìn thấy Hà Viên thong thả đến muộn ngồi cạnh mình, bấy giờ mới vỡ lẽ mình lại bị chơi khăm một vố.

"Hà Viên, đệch cả lò nhà anh!"

Hà Viên nghiêng mặt nhìn bộ dáng nhe nanh múa vuốt phản chiếu trên cửa kính của Giản Tư Tề, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

"Không cần hỏi thăm nhà anh đâu, các cụ vẫn khỏe lắm."

Tree có nhời: Chương 1 bị dính vài chỗ bị ko có raw (bộ này raw chính bị xóa, raw lậu thì bị cop thiếu), vậy nên có mấy câu là tôi chém gió cho hợp ngữ cảnh từ bản convert nên ko đảm bảo chính xác đâu các ông nhó mhu mhu
 
[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Chương 3 + 4


Edit: Tree

Chương 3

5.

Giản Tư Tề đứng trước cửa khách sạn, ngó mấy anh giai cao to đen hôi xăm trổ kín mình đang ra ra vào vào, đáy lòng dấy lên nỗi thấp thỏm.

"Anh chắc đây là khách sạn năm sao chứ không phải động giang hồ gì đấy chứ?"

Hà Viên cốc trán hắn: "Nghĩ linh tinh gì đấy, chi phí công tác là công ty trả, được ở ba sao đã là tốt lắm rồi."

Giản Tư Tề làu bàu: "Thế mà dám to mồm nói mình là tiểu thuyết sếp tổng."

Trông thấy bộ dáng co đầu rụt cổ nơm nớp lo sợ của hắn, Hà Viên bèn thấp giọng bảo: "Yên tâm đi, chỗ này được lắm."

Giản Tư Tề cũng vô thức nhỏ giọng theo: "Thật á?"

Hà Viên nhìn sang chỗ khác: "Ít nhất cũng chưa thấy chết người bao giờ."

Giản Tư Tề: "....."

Giờ hắn chạy còn kịp không?

Hà Viên vừa liếc cái đã tỏng ngay suy nghĩ này của hắn, bèn xách lấy cổ áo hắn lôi vào sảnh.

"Yên tâm đi, cách đây 500 mét là đồn công an."

Giản Tư Tề túm lấy cửa, thò cổ nghển ra ngoài ngó ngó, quả thực nhìn thấy tấm biển màu xanh tỏa ra ánh sáng công lý, lòng dạ cũng an tâm hơn.

Giờ trông mấy anh giai lực lưỡng kia cũng thấy mặt mũi hiền lành.

"Lẹt gô lẹt gô, mau đi cất hành lý thôi."

"Em đúng là."

Hà Viên bất lực lắc đầu.

Hai người cất hành lý vào phòng xong thì quyết định đến siêu thị gần đó mua một vài đồ dùng sinh hoạt cần thiết.

Chưa nhích được hai bước, Giản Tư Tề đã đứng bất động trước khu quà vặt trong siêu thị.

Hà Viên đi qua liếc thấy: "Muốn ăn không?"

Giản Tư Tề sáng bừng hai mắt, gật đầu ngay tắp lự.

Hà Viên vung tay, mua chừng ba túi quà vặt to tướng rồi quay về.

Giản Tư Tề thấy thế thì bụng như nở hoa cỏ mùa xuân, tung ta tung tẩy nhảy nhót theo sau Hà Viên về phòng.

Đến tối, nhìn trên bàn chỉ có một mâm cơm, không còn cái chi khác thì trợn tròn hai mắt.

"Tôi biết mà," Giản Tư Tề đấm ngực, "Anh lại chơi tôi."

Hà Viên túm chặt tay hắn rồi kéo về phía mình.

"Há mồm."

Giản Tư Tề: "A ——"

Hà Viên sấn người hôn một cái: "Ngoan lắm."

Giản Tư Tề: "Anh, anh, anh, tôi, tôi, tôi..."

Hà Viên xúc một thìa thức ăn rồi đút vào miệng hắn.

"Ngon không?"

Giản Tư Tề chậm rãi thưởng thức, thành thật đáp: "Ngon lắm."

"Ừa," Hà Viên lại thơm cái nữa, "Ngoan."

Giản Tư Tề chậm rãi nhai nuốt, thầm thấy sai sai: "Tôi đếu phải thú cưng của anh nhá."

Hà Viên không tiếp lời: "Ăn nữa không?"

Chiếc đuôi vô hình của Giản Tư Tề lập tức vẫy vẫy: "Ăn!"

Cơm no rượu say, hai người nằm vật ra giường tán gẫu đôi câu.

Giản Tư Tề mở lời: "Chị Điền giới thiệu cho tôi một cuốn tiểu thuyết, tôi cảm thấy mình phải chia sẻ nó với anh."

Hà Viên liếc hắn: "Ngọt ngào ấm áp cưng chiều nhau mỗi ngày?

Từ bao giờ trở nên mộng mơ thiếu nữ thế?"

Giản Tư Tề lật truyện ra: "Anh không hiểu đâu, bé trắng trẻo ngốc nghếch đáng yêu mới là chân ái."

Hà Viên: "Tất nhiên là anh hiểu, tháng này em đến muộn ba lần, không muốn bị trừ lương đúng không?"

"Này có thể chỉ coi là đến muộn thui được không!"

Giản Tư Tề bật dậy, "Còn không phải là mua tiểu lung bao cho anh à!

Anh thì ngon rồi, cầm bánh bao chạy biến, lái xe cái vèo, tôi thì mệt như chó đạp hùng hục phía sau."

Hà Viên nói: "Không phải em không cho anh đi sau à."

Giản Tư Tề đáp: "Vâng thưa anh, giờ anh không phải đi sau mà là biến mẹ lên trước nhả khói rồi, sớm muộn cũng có ngày tôi bị ngộ độc."

Hà Viên nói: "Em mà ngộ độc thì được tính là tai nạn lao động."

Giản Tư Tề được đà mà tranh thủ: "Tôi đến muộn cũng là do chuyện công."

Hà Viên móc lấy cổ áo hắn, dùng ngón trỏ xoa nhẹ lên cổ Giản Tư Tề.

"Thế phải xem là vì chuyện gì mà đến muộn đã."

Rõ là một câu nói hết sức bình thường, thế mà lại nói được đến là mập mờ ái muội.

Không biết Giản Tư Tề nghĩ đến gì đó mà mặt mũi lập tức khắc đỏ tưng bừng.

Hà Viên bật cười khẽ, rút cuốn truyện trong tay hắn ra.

"Tình yêu chốn văn phòng à, nếu em muốn chơi tình thú, vậy anh chơi cùng em."

6.

Hà Viên: "Anh..."

Giản Tư Tề: "Ngậm mồm!"

Hà Viên: "Anh không được thăng chức!"

Giản Tư Tề: "Uẩy, sao tin này lại khiến lòng người chấn động hơn tin tôi có bầu vậy.

Cho tôi chút thời gian, để tôi tiêu hóa nó."

Hà Viên: "Anh không thăng chức không phải em nên vui sao?"

Giản Tư Tề: "Vui, cơ mà như kiểu vỡ mộng ấy.

Một thằng cha thích tốc độ như anh đột nhiên lại chuyển sang trượt ván?"

Hà Viên ôm ghì lấy hắn, nói: "Cấp trên vốn có mong muốn này nhưng phải đi tổng công ty học tập hai năm, thế là anh từ chối."

"....."

"Vẻ mặt gì đấy?"

"Vẻ mặt sa mạc lời."

Hà Viên bóp hai má hắn: "Tên ăn cháo đái bát này, nếu không phải anh nhắm một mắt mở một mắt, đổi là người khác xem ngày nào em cũng được thoải mái thế không."

Giản Tư Tề cười toe toét: "Nói cứ như mình tôi trốn việc ấy."

Trong giờ làm, bọn họ đã trốn việc như thế này:

[Sếp Hà]: Hôm nay anh nhận được bảy đơn khiếu nại về em.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Nà ní!!! (⊙o⊙) Đậu canh rau má nó chớ, ai, nói đi, để tôi vặt chim nó!

[Sếp Hà]: Anh sẽ gửi nó cho chị Điền xem.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Σ(°△°|||)︴Sếp, anh, anh trai yêu quý của em ơi anh chờ đã!

Em sẽ bị chị Điền lột da chấm ớt mất.

[Sếp Hà]: Biết sao họ lại khiếu nại em không?

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: ╭(╯^╰)╮ Chắc cú là GATO với sắc đẹp của anh đây rồi.

[Sếp Hà]: Trong nhóm làm việc gửi biểu tượng cảm xúc thì thôi, đằng này trong nhóm khách hàng cũng gửi biểu tượng cảm xúc, họ bảo không thể chịu đựng được nữa.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Nếu không có biểu tượng cảm xúc thì người ta sẽ chả khác gì một kẻ lười chảy thây á ━━∑( ̄□ ̄*|||━━ nếu vậy, tui lựa chọn tử vong.

[Sếp Hà]: .....

Không được tỏ vẻ dễ thương nữa.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Đã hiểu thế nào là triết học chưa chàng trai? (*^__^*)

[Sếp Hà]: Hiểu rồi. ╰ ひ ╯ là bạo cúc hoa.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Xi ca lô, 110 đúng không ạ?

[Sếp Hà]: Tối nay vần kẻ lười chảy thây.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: (ノ 'Д) ノtui phải báo cảnh sát!

Độ này Giản Tư Tề rất hoảng, cực kỳ hoảng.

Bởi Hà Viên không chỉ lắp thêm rèm trong văn phòng của mình, mà còn luôn bới ra lý do gì đó để gọi Giản Tư Tề đến, sau đó sẽ vừa nói chuyện vừa ngắm bàn làm việc của mình.

Giản Tư Tề nhớ tới cuốn tiểu thuyết sếp tổng "Có việc thư ký làm, không việc làm thư ký" mà em gái hắn đã đưa hắn đọc trước đó, cúc hoa hắn không khỏi căng thẳng.

Hắn hỏi bóng hỏi gió Hà Viên có phải là có chút chút ý tưởng xấu hổ về việc văn phòng tình yêu không, nhất là cái đêm đi công tác đó, anh đã tỏ ra rất chi là hăng hái.

Ấy thế mà Hà Viên lại rất nghiêm khắc phê bình hắn: "Công việc là công việc, em nói bậy bạ gì thế, có thể chuyên nghiệp được hay không!"

Giản Tư Tề thở phào một hơi, đồng thời cũng cảm thấy có lỗi với Hà Viên, sao hắn có thể nghĩ anh là con người hư hỏng như thế được chứ.

Kỳ thực Hà Viên có thể phất lên như này cũng không phải là không có lý.

Hà Viêm: "Chúng mình có thể sửa lại phòng ngủ ở nhà, mở một khu văn phòng play."

Đinh công mệnh, đó chính là một thằng cha không biết xấu hổ!

Chương 4

7.

Hai ngày nay Giản Tư Tề cực kỳ ngoan ngoãn và nghe lời, Hà Viên thoạt liếc cái đã biết ngay là có chuyện.

Này còn chưa hết, Giản Tư Tề còn lượn qua lượn lại trước mặt anh không dưới năm mươi lần chỉ trong một đêm, còn thở dài thườn thượt nữa chứ.

Hà Viên buông di động xuống: "Có chuyện thì nói, có rắm thì đánh."

Giản Tư Tề nói: "Sao anh lại thô bỉ thế, có thể tao nhã chút không hả?"

Hà Viên hít sâu một hơi: "Xin hỏi huynh đài đây có gì chỉ giáo?"

Giản Tư Tề đặt mông xuống sofa, sấn người ép anh sang bên cạnh.

"Anh à, anh trai guột của em, hôm trước laptop em bị nước vào rồi ý."

"Ồ."

Giản Tư Tề xoa bóp đùi anh: "Mang ra quán sửa thì bảo phải thay bo mạch chủ, thà mua máy mới còn hơn."

"Cho nên?"

Hà Viên túm lại bàn tay đang định ve vuốt đến háng mình của hắn lại.

Giản Tư Tề cụng đầu vào ngực anh: "Sếp à, anh mua máy tính mới cho chàng nhân viên tận tâm này của anh nha."

Hà Viên nói: "Anh chỉ thấy em chơi game, có thấy ngồi làm việc bao giờ đâu."

Giản Tư Tề cụng luôn cả người qua: "Người nhà mà không có đãi ngộ đặc biệt gì sao?"

Hà Viên cúi đầu nhìn hắn: "Không phải tiểu thuyết bao nuôi."

Giản Tư Tề lắc đầu như trống bỏi: "Không bao nuôi."

Hà Viên: "Chuyện hài đồi trụy?"

Giản Tư Tề nghiến răng: "Chuyện hài đồi trụy."

Hà Viên bật cười ra tiếng, cắn vành tai đỏ bừng của hắn, nói vài câu.

Giản Tư Tề tức thì bùng nổ: "Anh!"

Hà Viên nói: "Mua cho em Alienware."[1]

[1] Alienware là dòng laptop gaming cao cấp của Dell, nổi tiếng trong giới game thủ.

Giản Tư Tề tức khắc xìu như bánh xe xì lốp, làu bàu bảo: "Này có chỗ nào giống chuyện hài đồi trụy chứ, rõ là bàn tay vàng trong làng viết porn thì có."

Hà Viên nở một nụ cười cao thâm khó dò, bế thốc Giản Tư Tề lên rồi bước vào phòng ngủ.

Sau một hồi mây mưa, Giản Tư Tề sờ soạng khối cơ bụng rắn chắc của Hà Viên, rồi lại nhéo cái bụng nhão nhoẹt của mình, nghĩ sao cũng không hiểu.

Một cậu thanh niên đáng thương chăm chỉ khổ cực hàng ngày đạp xe đi làm lại thua cái tên cậu ấm kiêu căng ngày nào cũng chễm chệ lái xế hộp theo đuôi?

Hà Viên liếc vẻ mặt rối rắm của hắn, bảo: "Em có bao giờ tập thể dục sau khi tan làm đâu mà đòi múi bụng."

Giản Tư Tề không phục: "Em không tập thể dục lúc nào?"

Hà Viên nhìn từ đầu đến chân hắn một chặp, Giản Tư Tề bị ánh mắt tràn ngập tính xâm lược của anh chiếu chòng chọc thì cả người cũng không được tự nhiên.

Hà Viên: "Em chắc là em tập thể dục, chứ không phải là bị tập thể dục chứ?"

Giản Tư Tề: "...

Cút mẹ anh đi!"

8.

Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, sương khói làm mờ tầm nhìn, dòng nước ấm áp xả xuống rửa sạch bụi bặm trên thân.

"Tư Tề!"

Hà Viên gọi lớn một tiếng qua cánh cửa.

Giản Tư Tề bước đến trước phòng tắm, gõ một tiếng.

"Chuyện gì?"

"Quên lấy khăn tắm rồi."

Hà Viên bảo, "Em cầm vào hộ anh với."

"Sao anh không quên cmn mình luôn đi."

Giản Tư Tề vừa lầm bầm tổng sỉ vả vừa đi lấy khăn tắm sạch tới.

Đẩy cửa ra, tấm lưng trần trụi của Hà Viên đập thẳng vào mắt Giản Tư Tề.

Làn da trắng nõn trắng nà và mướt rượt tựa ảo ảnh dưới lớp sương khói hơi ẩm...

Những giọt nước chưa kịp lau uốn lượn rồi theo tấm lưng trượt dọc xuống đôi bờ mông, một giọt tuột xuống nơi hõm vào rồi mất hút.

Giản Tư Tề vô thức nuốt nước miếng cái ực.

Hà Viên ngoảnh lại, mái tóc ướt sũng được anh vuốt ngược ra sau.

Đây là một bộ dáng khác hoàn toàn với thường ngày.

Đôi gò má Giản Tư Tề nóng rực, tim đập loạn xạ, vội vàng đặt khăn tắm xuống, xoay người chuồn lẹ.

Thế nhưng Hà Viên lại đột nhiên sấn người lên, vươn hai cánh tay dài khóa chặt lấy hắn, khuôn mặt đỏ tưng bừng của Giản Tư Tề được phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh của Hà Viên.

Kế đó, anh từ từ cúi đầu...

Ngay khoảnh khắc hai chóp mũi chạm vào nhau và hơi thở vờn vít hòa quyện, Giản Tư Tề bỗng thốt lên ba chữ: "Kabedon!"

Hà Viên: "Phụt."

Bầu không khí mập mờ ái muội lập tức biến mất như chưa hề tồn tại.

Giản Tư Tề lắp ba lắp bắp nói: "Anh kabedon cũng được thôi, cơ mà có thể đừng khoe chim không?"

Hà Viên không nói gì, chỉ đỉnh đỉnh họa mi vào người hắn.

Giản Tư Tề vội vã nói: "Angry Birds cũng không được!"

Hà Viên rốt cuộc không thể nhịn được nữa, bật cười ha ha rồi ôm hắn vào lòng.

"Angry Bird muốn bắn đầu heo rồi."

"....."

Giản Tư Tề bơ phờ nằm dài trên giường, hãy chưa quên những gì anh đã nói.

"Anh bảo ai là đầu heo?"

Hà Viên mở tủ đầu giường lấy ra một cây kẹo mút.

"Em thật sự muốn anh nói?"

"...

Thôi bỏ đi, đừng nói nữa."

Giản Tư Tề đau khổ khôn cùng vùi mặt vào gối.

"Nhớ phần tôi nửa cây kẹo."
 
[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Chương 5 + 6


Edit: Tree

Chương 5

9.

Đêm đó.

Hà Viên lay người Giản Tư Tề đang ngủ tít thò lò: "Dậy, dậy."

Giản Tư Tề ngơ ngác mở mắt, "Sao đấy, có trộm à?"

Hà Viên hôn hắn một cái: "Bé cưng của anh đói không?"

Giản Tư Tề tỉnh táo ngay tắp lự, tóm lấy chăn cuộn chặt mình lại: "Không hẹn, chú ơi cháu không hẹn hò với chú đâu!"

Hắn biết chuyện này cũng giống như chiếc hộp Pandora vậy, một khi đã mở nắp ra thì sẽ không thể đóng lại được nữa.

Hà Viên: "Đừng nghĩ linh tinh, anh hỏi cưng là có muốn ăn lườn gà rán không?"

Giản Tư Tề chép chép miệng: "Ờ, tự nhiên anh nói cũng thấy hơi thèm thèm."

Hà Viên: "Anh mời bé cưng của anh ăn nhé."

"Cảm ơn nhớ."

Giản Tư Tề bị Hà Viên dụ dỗ mặc quần áo chỉnh tề rồi cầm ví tiền, bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.

"Thật ra là anh muốn ăn đúng không?!"

Hà Viên bắn cho hắn một nụ hôn gió: "Úi chà bé cưng của anh thông minh quá, đi mau về mau ha."

"....."

Giản Tư Tề đứng ườn ra đấy: "Không đi!"

Hà Viên: "Mẻ thịt nóng hôi hổi thơm phức phức vừa mới ra lò được xếp lần lượt lên khay, từng miếng thịt vàng ruộm được rưới tương cà..."

Giản Tư Tề nuốt nước bọt ực cái: "Bột xí muội."

Hà Viên bèn sửa lời: "Miếng thịt vàng ruộm thơm phức được phủ lên một lớp bột xí muội, cắn một miếng, mùi vị ấy, chậc chậc chậc."

Bụng Giản Tư Tề kém tắm réo liền hai tiếng.

Hà Viên xoay người đi: "Tiếc là em không muốn ăn, thôi bỏ đi, về giường ngủ tiếp vậy."

Giản Tư Tề cúi đầu, ngó bộ dạng quần áo chỉn chu của mình, chần chừ ba giây.

Hà Viên tung ra cú chốt: "Quán lườn gà rán đóng cửa lúc 12 giờ, chỉ còn nửa tiếng nữa thôi, muộn hơn mà muốn ăn cũng chịu đấy."

Giản Tư Tề: "Em đi!"

Lườn gà chiên thơm phưng phức nóng hôi hổi đúng thiệt là ngon nức nách, cơ mà ăn xong thì càng nghĩ lại càng thấy bực.

Hắn đường đường thanh niên trai tráng mà sao suốt ngày cứ bị Hà Viên dắt mũi thế.

Giản Tư Tề nhìn chòng chọc thằng cha đang ngủ ngon lành cành đào bên cạnh mình, đầu bỗng nảy số nghĩ ra một kế tuyệt cmn vời.

Hắn rón rén bước xuống giường, thậm thụt rửa mặt rồi thay quần áo như đi ăn trộm, sau đó túm lấy chìa khóa nhà rồi xách túi ra khỏi cửa.

Hắn sẽ nhốt Hà Viên trong nhà, khiến tên kia phải nghỉ làm một ngày!

Đóng cửa mất nửa tiếng, Giản Tư Tề lau đi lớp mồ hôi lạnh túa ra trên trán, lấy dây thép từ trong túi rồi nhét vào ổ khóa.

"Hừ hừ, để tôi chống mắt lên coi anh bước ra ngoài kiểu gì."

Đương vênh váo khoái chí thì bàn tay Giản Tư Tề bỗng run một phát, dây thép mắc luôn vào ổ khóa đếch rút được ra.

Giản Tư Tề: "....."

Chất lượng thượng thừa gì đây hả trời?!

Hắn liếc nhìn chung quanh, được của ló đấy, sáng sớm phố xá hãy còn đang say giấc nồng.

Giản Tư Tề bôi mỡ xuống chân rồi phi như bay đến công ty.

Tới tận lúc sắp đến giờ nghỉ trưa, đối tượng bị hắn chơi xỏ cuối cùng cũng lững thững vác xác tới công ty.

Hà Viên: "Cửa nhà lại bị em phá hỏng rồi đúng không?

Hôm nay anh mở mà mãi không ra."

Giản Tư Tề đảo tròng mắt: "Có đâu, cửa nhà tôi vẫn luôn rộng mở với anh mà."

Hà Viên: "Cửa trên hay cửa dưới?"

Giản Tư Tề: "...

Con dê cụ này!"

10.

Ấy nhưng, Giản Tư Tề thoát được khỏi truy đuổi của sếp, chứ không thoát khỏi được cuộc điều tra của trưởng phòng.

Giờ nghỉ trưa đến, chị Điền bèn kéo Giản Tư Tề tới phòng nghỉ.

Chị Điền: "Chú em ở chung với sếp Hà đúng không?"

Mặt Giản Tư Tề viết đầy ba chữ "Vãi cả l*n": "Đứa bỏ mẹ nào đồn đấy!"

Chị Điền: "Úi xời khỏi lươn với chị, sếp Hà cố ý dặn chị đừng cho chú làm thêm giờ để về nhà nấu cơm đấy."

Cơm nước đếu gì, rõ là hắn đứng xem Hà Viên nấu cơm thì có.

Giản Tư Tề hỏi: "Anh ta còn nói gì nữa ạ?"

Chi Điền đáp: "Nói hết rồi."

Giản Tư Tề: "Nói hết rồi?"

Chị Điền gật gầu: "Không ngờ hai đứa bay cũng đã từng có một thời thanh xuân tươi đẹp như vầy, còn trải qua một trận bỏ trốn rầm rộ, đau khổ khi bị buộc phải chia lìa hai nơi nữa chứ..."

Giản Tư Tề cạn cmn lời: "Anh ta nói mà chị cũng tin?"

Chị Điền tỏ vẻ: "Sếp chính trực như vậy sao có thể nói phét được chứ.

Tiểu Giản cưng cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, tất cả đều đã qua rồi."

Giản Tư Tề tỏ vẻ hắn không suy nghĩ nhiều, mà là Hà Viên đã bốc phét quá nhiều.

Chị Điền: "Không sao đâu, bọn chị đều ủng hộ chú."

Giản Tư Tề: "'Bọn chị' là gồm những ai?"

Ấy nhưng chị Điền lại chỉ cười chứ ứ nói, không nói một cái chi sất.

Giản Tư Tề: "....."

Hắn thật sự không muốn biết đồng nghiệp của mình đã có bao nhiêu người được khai sáng đâu.

Chuyên mục QQ ——

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Bạn ơi, để tôi kể cho bạn nghe nè.

[Sếp Hà]: Cấm dùng biểu tượng cảm xúc!

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: ...

[Sếp Hà]: Gửi dấu ba chấm là muốn khiêu khích?

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Dư lào, muốn đấm tôi?

[Sếp Hà]: Không được?

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Má trái hay má phải?

[Sếp Hà]: Mông.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: ...

[Sếp Hà]: Vẫn muốn hoà bình với em.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Xin anh đổi mới chút đê!!!

——–

Giản Tư Tề "bị come-out" cảm thấy cực độ bất an, từ sáng đến giờ mí mắt phải của hắn cứ giật tưng tưng không ngơi chút nào.

Hắn đứng bên cạnh Hà Viên mà ẹo tới ẹo lui: "Anh coi mặt tôi này, có giống sẽ có tai họa đổ máu không?"

Hà Viên đáp: "Không."

Giản Tư Tề thở hắt ra một hơi.

"Họa không chỉ đến một lần."

Giản Tư Tề sững lại.

Hà Viên dời tầm mắt khỏi laptop, ngước mặt nhìn lên: "Em biết experience (kinh nghiệm) là không thể đếm được đúng không."

Giản Tư Tề: "Sau đó thì sao?"

Hà Viên: "Kinh nghiệm (phiên âm Jīngyè, đồng âm với từ tinh dịch) cũng giống như sữa bò vậy, đều không đếm được."

Giản Tư Tề: "....."

Hà Viên nói tiếp: "Oral có nghĩa là miệng."

Giản Tư Tề: "Tôi không muốn nghe nữa."

Hà Viên: "Cho nên 'cắn' chính là 'oralsex'."

Giản Tư Tề: "Xi ca lô chú cảnh sát, ở đây có một tên yêu râu xanh ạ."

Hà Viên: "Không buồn cười sao?"

Giản Tư Tề: "Ha ha ha ha."

"Chậc chậc."

Giản Tư Tề vì không thể chịu nổi sự "quan tâm" của đồng nghiệp nữa nên đã làm đơn xin thay đổi chỗ ngồi rồi nộp cho Hà Viên.

Hà Viên dừng lại công việc trong tay: "Không phải lúc nào em cũng từ chối ngồi gần văn phòng anh sao?"

Giản Tư Tề tức giận nói: "Giờ tôi đang ngồi gần máy photocopy.

Mọi người đi photo tài liệu đều phải lượn qua chỗ tôi để bà tám phát rồi còn tiện tay hốt mất quà vặt của tôi nữa chứ!"

Hà Viên gật gù: "Thì ra em không chỉ đi làm muộn, mà còn lén ăn quà vặt."

Giản Tư Tề lập tức thay đổi giọng điệu: "Sếp, xin hãy nghe em nói..."

Hà Viên hất tay hắn ra: "Được rồi, đừng giở trò nữa, mai đổi chỗ với Tiểu Lâm đi."

"Tuân lệnh!"

Giản Tư Tề sung sướng rời khỏi văn phòng và trở về chỗ ngồi, đột nhiên cảm thấy có điều gì đó sai sai.

Lúc trước người đặt máy photocopy bên cạnh hắn chính là Hà Viên!

Chương 6

11.

Giản Tư Tề rúc trên sofa mà run rẩy cái thằng mình.

"Lạnh quá, sao mùa đông năm nay lạnh thế không biết."

Hà Viên hâm nóng cốc sữa rồi bước tới nhét vào tay hắn, sau đó ôm hắn vào lòng.

"Ấm hơn chưa?"

Giản Tư Tề hà hơi: "Khá hơn rồi, chật phát sợ."

Hà Viên gác cằm lên vai hắn: "Nhà nhỏ, thông cảm."

Giản Tư Tề dụi đầu vào anh, dụi đến mấy cọng tóc cũng dựng tớn lên.

"Không nhỏ, hai đứa mình ở là vừa xinh."

Hà Viên cười phì: "Nói hay lắm, có thưởng."

"Anh có thể đừng phá hỏng bầu không khí không hả?"

"Thưởng cưng một bữa buffet hải sản."

"Tạ chủ long ân!"

Giản Tư Tề duỗi tay chạm vào mái tóc ngắn ngủn của anh.

"Trông chả quen gì cả."

Hà Viên nói: "Anh cũng không quen, lúc mới cắt xong phát đầu lạnh toát."

Giản Tư Tề: "Xấu đến buốt cả óc chứ giề?"

Hà Viên: "Cảm giác như kiểu đi lính ấy."

Giản Tư Tề: "Hê hê, vừa ra tù cũng là đầu đinh thế này đấy."

Hà Viên: "Em có biết em cứ thế thì sẽ không có bạn trai không?"

Giản Tư Tề: "Ủa cưng khôm phải bạn trai anh hẻ?"

Hà Viên: "Anh là chồng em."

Giản Tư Tề: "....."

Hà Viên: "Gọi chồng nghe coi."

Giản Tư Tề: "Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục."

Hà Viên: "Buffet hải sản."

Giản Tư Tề: "Tồng ưi ~"

Hà Viên nghiêng mặt, cắn má hắn một phát.

"Gọi hẳn hoi."

Giản Tư Tề "ái chà" tiếng rồi phát ra một tiếng "Chồng ơi" mơ hồ.

Hà Viên hài lòng in dấu lên má hắn.

"Cũng biết cái gọi là cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng đấy."

Lòng Giản Tư Tề ngập tràn đau thương căm phẫn.

Chủ nghĩa tư bản chính là tột cùng của độc ác.

Ngày Tết ấy, Giản Tư Tề quyết định tự mình phấn đấu làm giàu, lật mình làm vũ công.

Hắn chiến đấu hăng hái cả ngày trời, cướp lì xì đến chuột rút cả tay, mãi cho đến khi kiệt sức, tê liệt ngã nhào vào lòng Hà Viên.

Hà Viên cầm di động của hắn mở lịch sử, khen câu mà không dính tí ý khen ngợi nào: "Giỏi ghê ha, 30 bao lì xì cộng lại làm tròn là 10 tệ."

Giản Tư Tề cố thốt lên bằng chút hơi tàn: "Anh im đi, năm mới nhất định tôi sẽ rút được bao lì xì to nhất!"

Hà Viên: "Em chắc chứ?"

Giản Tư Tề: "Tôi tự lập flag[1] cho mình được chưa!"

Hà Viên: "Flag... thế thì há chẳng phải là bảo không rút trúng."

"Anh im ngay!"

Giản Tư Tề đập bộp phát vào gáy anh, "Giờ đầu óc tôi đang ngủ trưa, đừng có mà bắt nạt tôi."

Hà Viên cúi đầu hôn hắn cái: "Ok ok ok, chỉ bắt nạt cái mông vểnh của cưng thôi."

"A a a a!

Đã bảo anh im đi mà!"

Giản Tư Tề phát điên mất thôi.

Còn Hà Viên thì không thể ngừng cười.

Muốn rút được bao lì xì lớn à, vậy thì anh sẽ phát cho toàn bộ người trong phòng, chắc chắn khiến hắn trở thành vua may mắn.

12.

Hy vọng rút được một con lì xì siêu toa khổng lồ là chuyện quá đỗi mong manh, thế là Giản Tư Tề quyết định đổi sang con đường kiếm tiền khác.

Hắn vừa về đến nhà đã đẩy cánh tay của Hà Viên rồi thúc giục: "Em với Tiểu Vương lập chung một tài khoản WeChat chính thức[2] á, mau dzô theo dõi đi."

Hà Viên trở tay túm hắn, kéo xuống ngồi ngay ngắn lên sofa.

"Tiểu Vương học cùng cấp ba?"

"Chính xác."

"Không ngờ tình bạn thủy tinh của hai người có thể kéo dài đến tận giờ," Hà Viên lấy di động ra, "Tài khoản đăng ký hay dịch vụ?"

Giản Tư Tề kích động nhìn anh: "Tài khoản đăng ký!"

Hà Viên khựng tay: "Có chuyện hài không, có thì theo dõi."

Giản Tư Tề vội vã nói: "Có có có!"

Hà Viên: "Chuyện hài đồi trụy thì next."

Giản Tư Tề: "Không đồi trụy!"

Hà Viên: "Đến chuyện hài đồi trụy cũng không có, đúng là cùi bắp, tạm biệt."

Giản Tư Tề: "Có xíu đồi trụy!"

Hà Viên: "Làm ăn ba phải mèo mửa, không theo dõi."

Giản Tư Tề vả một phát vào tay bay ngay di động: "Có phải anh đang trêu đùa tôi đúng không?"

Hà Viên trơ tráo thừa nhận: "Phải đó."

"....."

Giản Tư Tề nhảy dựng lên, "Cho anh ba giây, theo dõi ngay lập tức cho tôi.

Đừng có mà ép tôi phải nổi điên, tôi mà nổi điên đến chính mình tôi còn đấm nữa đấy!"

Hà Viên mặt không đổi sắc đáp: "Úi chà sợ quá."

Giản Tư Tề hếch ngược lỗ mũi lên trời, hứ!

Hà Viên thôi không trêu hắn nữa, cúi đầu lướt di động xem một hồi, ngẩng lên.

"Trông cũng khá đấy, chắc đều do Tiểu Vương quản lý chứ gì."

Giản Tư Tề hỏi một cách quái dị: "Sao anh biết, có cửa sau?"

"Trình em thế nào anh lại không rõ?"

Hà Viên hỏi, "Tiểu Vương rảnh rỗi sinh nông nổi à mà tạo cái tài khoản chính thức làm gì?"

Giản Tư Tề đáp: "Tuần trước chả đi phỏng vấn, giám khảo hỏi chả có biết làm tài khoản chính thức không, chả đáp không, thế là out luôn.

Bởi vậy nên mới tính chăm chỉ luyện tập một thời gian."

Nghe xong, Hà Viên nghĩ một chốc rồi bảo: "Chủ yếu vẫn là do nhan sắc có hạn."

Giản Tư Tề ngẫm mà thấy hợp lý quá chừng: "Đúng là một xã hội dựa mặt mà sống, thật may là anh đây đẹp trai."

Hà Viên ôm lấy hắn: "Không, cưng chỉ có đôi quả mông vểnh thôi.

Mặc dù đây không phải là tiểu thuyết bao nuôi, nhưng tiểu thuyết sếp tổng pha ke cũng có quy tắc ngầm đấy."

Giản Tư Tề: ".....

Hà Viên, đệch cả lò nhà anh!"

——–

Chú thích:

[2] Tài khoản WeChat chính thức: là tài khoản có gắn tích cam, dạng giống một trang Facebook doanh nghiệp hoặc Instagram có huy hiệu.

Trong tài khoản chính thức sẽ được chia làm hai loại tài khoản, là tài khoản đăng ký và tài khoản dịch vụ.

Chi tiết xem tại .
 
[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Chương 7 + 8


Edit: Tree

Chương 7

13.

Giản Tư Tề, chàng nhân viên vừa trở về sau khi phải cày hùng hục như trâu như chó cống hiến cho công ty, không những không nhận được lời khen ngợi của ông chủ mà còn phải nhận cú lườm cháy khét mặt, đúng là cay vốn cả lài.

Giản Tư Tề bị Hà Viên nhìn chòng chọc bằng ánh mắt như muốn giết người nguyên một ngày, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Hắn nghênh ngang bước vào văn phòng của Hà Viên, xoẹt phát kéo kín rèm, dùng sức vỗ lên bàn làm việc đến "bộp" một cái: "Sủa, ông mầy chọc mầy khó chịu chỗ nào?"

Hà Viên liếc nhìn bàn tay hắn, hỏi: "Đau không?"

Giản Tư Tề đáp lại bằng một cái hít thật mạnh, câu trả lời khỏi nói cũng rõ.

Hà Viên: "Nghe nói em đi công tác với chị Điền và em gái Lâm rồi ngủ chung một phòng."

"Còn không phải là để tiết kiệm tiền mua sắm cho chị Điền à, "Giản Tư Tề đáp, "Cơ mà em thông minh lắm, vừa vào cửa đã nằm vật cmn ra giường luôn."

Hà Viên nâng cao giọng: "Liêm sỉ đâu, đừng bảo anh là em ngủ ở giữa đấy."

"Tất nhiên!"

Giản Tư Tề nói.

Hà Viên nghiến răng ken két: "Còn dám tất nhiên."

Giản Tư Tề: "Em ngủ ở giữa, hai bà ấy cũng chỉ còn cách ngủ dưới sàn, há há há há há!"

"....."

Hà Viên gục đầu xuống.

Tiếng cười của Giản Tư Tề đột ngột ngưng bặt, húng hắng hai tiếng rồi gãi má, nói: "Không có đâu, hai bà ấy ở một phòng, còn em thì lượn qua nhà bạn gần đấy ngủ nhờ."

Hà Viên: "Anh rút lại câu vừa nãy."

"Câu gì?"

"Em không chỉ không có liêm sỉ, mà còn là phường nhát cáy nữa."

Hà Viên nắm lấy bàn tay đỏ phừng phừng của Giản Tư Tề, "Tiếp tục phát huy cái sự nhát cáy này nhé."

Giản Tư Tề: "Anh đang khen tôi hay tổn thương tôi đấy?"

Hà Viên thâm tình nói: "Anh là yêu em."

Giản Tư Tề: "No face!"

Hà Viên: "Hôn miếng đi cục cưng của anh."

Giản Tư Tề: "Đếu!

Tôi tức á, tôi muốn chia giường!"

Hà Viên: "Ok luôn."

Giản Tư Tề thở phì phò xông ra ngoài.

Buổi tối.

Giản Tư Tề: "Anh nghĩ việc biến một cái giường lớn thành hai cái giường nhỏ ghép lại với nhau thú vị không?"

Hà Viên: "Có chứ."

Giản Tư Tề thở phì phò lao ra ngoài, lại thở phì phò lao về chỗ cũ.

Hà Viên vén chăn lên: "Đến giờ đi ngủ rồi."

Giản Tư Tề: "Tại sofa ngoài kia cứng thấy bà."

Hà Viên: "Ừm."

Giản Tư Tề: "Chớ không phải tôi thỏa hiệp đâu nhá."

Hà Viên vươn tay che mắt hắn lại.

Năm phút sau.

Giản Tư Tề: Khòzzzzzzz

Hà Viên thơm chụt lên má hắn: "Vô tâm vô phế."

Rồi trở mình vào giấc.

14.

Giản Tư Tề: "Tình yêu ơi ~"

Hà Viên: "Làm nũng vô dụng."

Giản Tư Tề: "I chì ni san, à ri ga tô nyan ~"

Hà Viên: "Mắc ói cũng vô dụng."

Giản Tư Tề: "Daddy ~"

Hà Viên: "Ơi, có chuyện gì thế bé cưng."

Giản Tư Tề giơ ngón giữa: "Để tôi ói phát đã."

Năm phút sau.

Giản Tư Tề lau mặt: "Mình chơi máy chơi game anh mới mua xíu được hông?"

Hà Viên lấy một cây kẹo mút từ trong túi ra, rồi xoay nó trên tay.

Giản Tư Tề đã rút ra được bài học xương máu, nhận lấy cây kẹo mút, lựa chọn bán rẻ thân thể mình.

Một giờ sau.

Giản Tư Tề cáu bẳn ném tay cầm: "Game như cái quần què!"

Giản Tư Tề buông tha con game đáng thương, dính vào người Hà Viên lướt mạng xã hội.

Giản Tư Tề bùi ngùi nói: "Ra ngoài xã hội rồi mới thấy các bạn cấp ba ai cũng xinh như hoa như ngọc!"

Hà Viên không đồng ý: "Giỏi dùng app chụp ảnh mà thôi."

Giản Tư Tề tỏ vẻ không phục: "Cốt lõi chính là ở đấy."

Hà Viên ngẩng đầu: "Cho nên?"

Giản Tư Tề chột dạ: "Nên để anh yên tâm thì em sẽ không đi họp lớp."

Hà Viên túm ngay được ánh mắt đang láo liên lươn lẹo của hắn, bình tĩnh hỏi: "Nói, vì sao không đi?"

Giản Tư Tề ngượng nghịu bảo: "Chúng nó kêu phải mang 'hàng đính kèm' theo á."

"Thì?"

"Thì anh mà đến há chẳng phải chúng nó sẽ tỏng ngay em đứa nằm dưới hay sao."

Hà Viên phì cười: "Yên tâm đi, anh mà đi sẽ không ai để ý đến chuyện này đâu."

Trong buổi họp lớp cấp ba, Giản Tư Tề mặt tái như đít nhái nhìn toàn bộ các bạn nữ độc thân vây quanh Hà Viên.

Ngược lại, tất cả các bạn nam lại đều vây quanh hắn.

"Công ty ông làm về gì đấy?"

"Còn tuyển nhân viên không?"

"Tính hợp tác với bọn tôi không, nói cho ông hay này, mới dạo có con dự án lớn ngon ăn phết..."

Giản Tư Tề cay cú nhay miệng cốc, bụng bảo quả nhiên không nên đến mà.

Buổi họp lớp sau năm năm xa cách lần này kết thúc khá vội vàng, những anh những chị đã có con nhỏ đều phải về nhà trông con, còn những người chưa con cái, rảnh rỗi thì tự đi tăng hai tăng ba với nhau.

Giản Tư Tề và Hà Viên không tham gia với họ, cả hai lấy cớ phải về trông nhà rồi lượn.

Về đến nhà, Giản Tư Tề liền bò lên giường nằm sấp nghịch điện thoại.

Hà Viên lượn qua bèn vỗ nhẹ phát lên mông hắn.

"Vẫn còn sầu hử?"

"Em là người nhỏ mọn thế à."

Giản Tư Tề tựa cằm lên gối, nghiêng mặt bảo: "Anh biết dạo đang hot chuyện hề gì không?"

Hà Viên: "Chuyện gì?"

Giản Tư Tề ngoắc tay: "Anh cưa em."

Giản Tư Tề nháy mắt: "Nếu anh cưa đổ em."

Giản Tư Tề nở nụ cười dâm đãng: "Em sẽ cho anh..."

"Phạch phạch phạch!"

Hà Viên lập tức nhào tới đè Giản Tư Tề xuống như sói vồ mồi.

Sau khi hai người như này như lọ như chai, La Hán đẩy xe bò, tiên ông trồng củ cải, vân vân và mây mây xong.

Giản Tư Tề liền ói máu tố cáo: "Rõ là anh đã biết tỏng rồi, cái tên lươn lẹo này!

Đồ phét chúa!"

Hà Viên với lấy cây kẹo mút trên tủ đầu giường: "Anh đâu có bảo là không biết."

"Lũ ung nhọt của chủ nghĩa tư bản như mấy người chỉ biết đàn áp dân chúng thôi!"

Giản Tư Tề ôm lấy gối mà hức hức hức.

Hà Viên bóc vỏ kẹo ra: "Còn hức nữa thì nhịn."

Giản Tư Tề: "Hu hu hu."

Hà Viên nói: "Đừng rỉ nước mắt cá sấu nữa, anh kể cho em nghe một câu chuyện."

Giản Tư Tề dỗi bảo: "Anh thì kể chuyện vẹo gì."

"Anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện về hoàng tử bé, câu chuyện có tên là 'Đút".

Trong giấc mơ, có một người nghe thấy hoàng tử bé xì xào nói chuyện.

Người ấy mơ màng mở mắt ra và nhìn thấy một đôi mắt sáng lấp lánh.

Rồi hoàng tử bé đột nhiên lao lên đè người ấy xuống và nói, "Con yêu tinh nhỏ này, thế mà lại dám ngủ?

Ta vẫn còn tỉnh đấy nhá!"

Hà Viên nói tiếp, "Rồi sau đó, hai người họ đã có một đêm phịch phịch phịch đến cạn khô cả nước."

Giản Tư Tề phát điên phát rồ: "Mau gửi đến tất cả những độc giả đã mua quyển truyện này một lời xin lỗi nhanh!"

Hà Viên biết nghe lời: "Thực lòng xin lỗi."

Giản Tư Tề vẫn khó chịu mà hừ tiếng, cái tên này quá ư là đen tối.

Hà Viên nói tiếp: "Là chúng mình cả đêm phịch phịch phịch đến cạn khô cả nước."

"....."

Giản Tư Tề có phần hoài niệm cái tuần khi mà hai người họ mới gặp lại nhau, tuy rằng lúc ấy Hà Viên đã tra tấn hắn về mặt tinh thần, nhưng chí ít, anh còn không có để lộ bản chất dâm tặc bỉ bựa của mình.

Chương 8

15.

Hà Viên khoác lên mình bộ vest thẳng thớm, Giản Tư Tề xỏ vào người chiếc áo khoác giản đơn.

Hà Viên thắt cà vạt, Giản Tư Tề đeo khăn quàng cổ.

Hà Viên đá đá giày da bóng loáng, Giản Tư Tề nhảy bụp vào đôi giày thể thao.

Vừa mở cửa, gió lạnh tức khắc lùa vào.

Hà Viên: "Hắt xì!"

Bởi vì hắt hơi nên khóe mắt cũng dính chút ướt át, thành ra ánh mắt khi nhìn Giản Tư Tề của anh cũng hiện lên mấy phần đáng thương.

Thấy Giản Tư Tề gãi mặt rồi cởi khăn quàng cổ, khóe miệng Hà Viên không khỏi nhếch lên.

Giản Tư Tề: "Cho dừa cái tội làm màu!"

Dứt lời bèn quàng lại khăn về cổ, ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra khỏi cửa.

Hà Viên: "....."

Anh quyết định sẽ cho Giản Tư Tề biết anh có làm màu hay không ở trên giường.

Giản Tư Tề nhéo bả vai Hà Viên: "Ê, anh có phải đảng viên không?"

Hà Viên: "Không."

Giản Tư Tề: "Đã đếu có giác ngộ của Đảng rồi lại còn đụ má vô nhân tính nữa chứ!"

Hà Viên lập tức đẩy hông, thúc phầm phập: "Anh có thú tính là được."

"Chậm lại, a đù má đù má, bảo anh chậm lại có nghe thấy không!"

Ngày hôm sau, Giản Tư Tề quả không phụ sự kỳ vọng của tất cả mọi người, thành công đi làm muộn.

Hà Viên chỉ vào máy chấm công quẹt thẻ rồi bảo với Giản Tư Tề: "Hôm nay em lại đến muộn."

Giản Tư Tề xoa eo lườm anh: "Do ai?"

Hà Viên nói: "Nhớ không nhầm thì anh ra ngoài sau em đấy, bát cũng là do anh rửa."

Giản Tư Tề: "Thưa anh giai, anh lái xe, còn tôi đạp xe, ok?"

Hà Viên nhướn mày: "Trách anh giàu?"

Giản Tư Tề tức khắc trào lên cơn phẫn nộ ngút trời: "Tạo sao kẻ giàu bạt ngàn như thế mà nghèo chỉ có mỗi mình tôi?"

Hà Viên vỗ vỗ vai hắn: "Là do em chưa nhìn thấu thôi."

Giản Tư Tề hỏi: "Nhìn thấu gì?"

Hà Viên đáp: "Muốn giàu thì đừng có sợ đau."

Giản Tư Tề: "Nỗi đau trong tim tôi còn chưa đủ nhiều sao!"

Hà Viên không nói câu gì, nhào mông nhào trứng của hắn, im lặng làm hết thảy.

Giản Tư Tề: "Không sờ mó, không hẹn hò, chào chú."

Nhật ký chat QQ ——

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Đói quớ đói quớ QAQ

[Sếp Hà]: No quớ no quớ.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Rõ ràng là chưa tới giờ ăn cơm mà.

Khai mau, có phải lại giấu tôi ăn mảnh gì rồi không (▼ へ ▼ メ)

[Sếp Hà]: Giờ cưng đang máu điên lấn át máu thường, anh không so đo với cưng.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Ủa seo nay tốt bụng thía ( ⊙o ⊙)!

[Sếp Hà]: Ngoan, hít chút không khí lót dạ đi.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Sớm muộn cũng có ngày tôi bị anh chọc cho tức chết...

[Sếp Hà]: Trên giường.

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Gút bai. *vẫy tay*

——-

Chờ mãi đợi mãi mới đến bữa liên hoan tối của công ty.

Hà Viên bên này vẫn đang giở thực đơn, Giản Tư Tề bên kia đã một phát gọi liền tù tì N món trong lượt một.

Chị Điền sợ hãi đến mức cằm cũng sắp rơi xuống đất: "Chú học thuộc sẵn rồi hả?!"

Giản Tư Tề tỏ vẻ khiêm tốn: "Một khi mà đói thì não có thể mở được cả quán ăn đấy chị gái."

Hà Viên nói: "Nhưng cũng chẳng có tác dụng gì."

Giản Tư Tề: "Ai bảo thế, có thể ăn bánh tưởng tượng để lót dạ đấy."

Hà Viên: "Em mở cam trước của di động lên rồi tự chụp lại mặt mình, là có thể thấy một cái bánh nướng big size đấy."

Giản Tư Tề liền quay sang chị Điền, tỏ vẻ đáng thương, mách: "Chị coi anh ta kìa."

Chị Điền lập tức nhìn Hà Viên đầy trách móc, như thể anh vừa bắt nạt trẻ con vậy.

Hà Viên bình tĩnh gập thực đơn lại: "Thêm cả những món cậu ấy vừa gọi nữa."

Giản Tư Tề: Moazzzzz (^з^)-☆

Chị Điền che mặt bất lực, thầm nghĩ, xứng đáng bị đè cả đời.

16.

Giản Tư Tề ỉu xìu cụp đuôi về nhà, Hà Viên đi ra vuốt lông cho hắn.

"Sao nay lại không vui?"

Giản Tư Tề vô thức đáp: "Cọ sát, cọ sát, cọ sát trên mặt đất nhẵn bóng."[1]

Hà Viên: "...

Em muốn thế?"

Giản Tư Tề kinh hãi: "Đây là lời bài hát, anh đừng có nghĩ linh tinh."

"Ồ."

Giản Tư Tề vờ như không thấy vẻ thất vọng trên mặt Hà Viên, nói: "Em bị chị Điền trấn lột cả ngày trời."

Hà Viên nghĩ mà lạ: "Không phải chị Điền quý em lắm sao?"

Giản Tư Tề cụp tai đáp: "Hôm nay chị Điền bảo đừng ném gói hàng lên cho chị nữa, thế là em đáp: "Đều anh em thân thiết với nhau, phiền hà gì đâu."

"

Hà Viên: "Đáng lắm."

Giản Tư Tề: "Còn dám nói em, anh đặt tay lên tim rồi ngẫm lại xem đã bao giờ coi chị Điền là phái nữ chưa?"

Hà Viên ho khan hai phát: "Anh đối xử bình đẳng với cấp dưới của mình."

Giản Tư Tề trợn trắng mắt: "Đ!t."

Hà Viên hôn hắn chụt một cái: "Chỉ đ!t mình em thôi, em là người nhà, không phải cấp dưới."

Khóe miệng Giản Tư Tề nhếch tớn lên.

"Anh giai này, lúc thốt ra lời yêu thương anh giai có thể thốt chuyên nghiệp chút được không, em hoàn toàn không cảm nhận được vị ngọt nào hết á."

"Không được đâu bé cưng của anh à."

"......"

———–

Chữ ký QQ tuần này của Giản Tư Tề là: Thông báo tìm trẻ lạc — Em gái giao đùi gà cho tui đang nơi nao?

Chị Điền trả lời: Bị giai bao bắt cóc rồi.

Em gái Lâm trả lời: Ẻm đi gay bar trải đời rồi, anh đừng ngóng nữa.

Giản Tư Tề: Một anh chàng đẹp trai nhức nách chỉ thích chơi chim ở đây chờ ẻm đến bụng cũng tàn, thế mà ẻm lại đi xem giai bao không chính thống? ! ! !

Hà Viên trả lời: Đừng trách ẻm nữa, trách anh đây này.

Giản Tư Tề: Không phải anh đang họp sao?

Hà Viên trả lời: Cũng tại anh không có ở đó, nên em mới khổ như vậy.

Chị Điền trả lời: Ối làng nước ơi ra mà xem lầu trên show ân ái.

Em gái Lâm trả lời: Chồi ôi khum ngờ sếp Hà lại là chúa chiều chuộng!"

Giản Tư Tề: Khum phải đâu, chính ảnh mới là loại khum biết xấu hổ tự nhận mình là anh chàng đẹp trai nhức nách chỉ thích chơi chim ó →_→

Hà Viên trả lời: Cũng chỉ có bé cưng hiểu anh.

Chị Điền trả lời: Hai chúng bay quả nhiên vẫn là show ân ái.

Ngày hôm sau, chữ ký QQ của Giản Tư Tề lại đổi thành: Trên cõi đời này, nào có cô gái giao đùi gà nữa.

Hà Viên hỏi chị Điền có chuyện gì, chị Điền không ngừng thở dài sườn sượt.

"Rốt cuộc rạng sáng cô nương kia cũng tới nơi, cơ mà lại quên mang đùi gà theo rồi."

Chị cũng đau lòng thay Giản Tư Tề.

Thiệt là nỗi đau siêu toa khổng lồ.

——–

Sẽ luôn có dăm ba ngày thế này, Giản Tư Tề ngồi xổm trên ban công tự ngẫm về đời người, sao hắn lại bị bẻ cong mà chẳng hề có tí phản kháng nào như thế?

Hà Viên lặng lẽ bước đến bên hắn rồi ngồi xuống, nhét vào tay hắn một cây kẹo mút.

Giản Tư Tề vác bộ mặt sầu bi nhức nách mà liếm một cái, vội vàng "phì phì phì".

"Sao không bóc vỏ ra hả?"

"Xã hội này, chỉ có làm thì mới có ăn."

Giản Tư Tề sầu càng thêm sầu: "Một nửa đời người của tôi haizzz."

Hà Viên lột vỏ kẹo: "Đây, cầm nửa của cưng đi."

"Em không bảo kẹo."

"Anh biết," Hà Viên nghiêng đầu, đặt lên vành tai hắn một nụ hôn, "Anh đưa một nửa đời mình cho em."

"Anh..."

Giản Tư Tề run rẩy đôi môi, "Bỏ tay ra đã."

"Chậc."

Hà Viên miễn cưỡng bóp mông hắn thêm cái nữa rồi mới rút tay về.

Giản Tư Tề cắn kẹo mút rột rột, hắn hiểu, tự ngẫm về đời người cũng chả có nghĩa lý gì sất, nhất là khi bên cạnh bạn là một tên cầm thú đội áo mũ chỉnh tề thế này.

——-

Chú thích

[1] Câu "Sao nay lại không vui?" và "Cọ sát, cọ sát, cọ sát trên mặt đất nhẵn bóng" là lời bài hát "Đôi giày trượt của tôi" – 1 bài hát gấc nổi tiếng trên mạng Tàu vì độ hề hước 🙂)))))))))))))))))))) .

Và tất nhiên rồi, đã nói đến bài hát này thì không thể không nhắc đến bản cải biên thần sầu của anh nhà tôi – Hoa Thần Vũ 🙂))) Link tại .

Mời các ông thưởng thức 🙂)))))))))))))))
 
[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Chương 9 + 10 + 11


Edit: Tree

Chương 9

Em gái Lâm lật qua danh sách: "Năm nay team em tuyển nhiều hơn team chị một bạn, có đánh hội đồng bọn em cũng chả sợ."

Chị Điền cười khẩy: "Còn non và xanh lắm."

Chị vẫy tay gọi Giản Tư Tề tới: "Một mình Tiểu Giản của bọn chị địch được mười đứa."

Giản Tư Tề nghe vậy thì lập tức thẳng lưng ưỡn ngực, phô cái thân hình cò hương cho em Lâm chiêm ngưỡng.

Chị Điền đắc ý nói: "Cậu ấy có ô dù!"

Giản Tư Tề bỗng cảm thấy hướng phát triển có vẻ sai sai.

Em Lâm quỳ cmnl: "Đã không thể ăn được về số đông rồi, lại còn méo bao giờ tranh được thịt khi đi ăn với mấy anh mấy chị nữa."

Chị Điền: "Vậy mới bảo đông cũng được cái tích sự gì đâu."

Giản Tư Tề: "Gượm đã, em..."

Chị Điền: "Okela, cưng về làm việc tiếp đi."

Giản Tư Tề: "Không phải, em..."

Em gái Lâm: "Anh còn ở đây mà em mới chả không cái gì, lượn lượn lượn, về mà tình yêu văn phòng với sếp đi."

Giản Tư Tề cạn lời, ngẩng mặt nhìn trần cao.

Công ty này toang rồi, nhảy việc, hắn nhất định phải nhảy việc!

Giản Tư Tề đau thương chạy tới mách với Hà Viên về sự phân biệt đối xử của chị Điền và em Lâm.

Hà Viên lập tức gọi chị Điền đến văn phòng.

Chị Điền lườm Giản Tư Tề cái, Giản Tư Tề tức khắc hãi vía mà chui tọt ra sau lưng Hà Viên.

Hà Viên bất chợt vỗ bàn đến đùng một tiếng.

Chị Điền: "...!"

Giản Tư Tề: "...!!"

Hà Viên: "Cái gì mà Tiểu Giản, tôi không cho phép chị gọi vợ sếp như thế."

Chị Điền: "...!"

Giản Tư Tề: "...

Đệch cả lò nhà anh."

Em Lâm thập thò ngoài cửa đột nhiên ngó vào chêm câu: "Hay gọi là 'nóc công ty' ạ?"

Giản Tư Tề phát điên phát rồ: "Công ty này hết thuốc chữa rồi, tôi muốn từ chức, tôi muốn nhảy việc, tôi muốn đổi sếp!"

Hà Viên: "Được thôi, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng của cưng là XXXXXXX."

Giản Tư Tề tức khắc cứng ngắc cái mặt, quay sang bảo với chị Điền: "Ớ sao hai chị em mình lại ở đây thế?

Chị em mình mau đi gặp khách hàng nào chị."

Chị Điền: "Ok 'nóc công ty'."

Giản Tư Tề: "..."

Hà Viên: "Phụt."

Tất nhiên, cuối cùng chị Điền cũng tìm lại được lương tâm của mình mà trích ra chút éc thời gian làm việc, để làm bữa tư vấn tâm sinh lý tuổi hường phấn cho cậu thành viên nhỏ bé đáng yêu của team mình.

Cơ mà hiệu quả thì quả thật khó mà nói được.

Về đến nhà, Giản Tư Tề bèn bảo với Hà Viên: "Chị Điền bảo anh không đồng ý bao nuôi em là vì không muốn dùng tiền tài để cân đo mối quan hệ của hai ta."

Hà Viên từ chối cho ý kiến: "Vậy à?"

Giản Tư Tề: "Em hiểu ý của anh, điều kiện của em quả thật kém hơn anh quá nhiều, anh không muốn em bị tự ti."

Hà Viên: "Vậy à?"

Giản Tư Tề nắm lấy bàn tay anh, ngắm đôi mắt anh một cách cực kỳ trìu mến.

"Anh yên tâm đi, em không phải loại người như thế.

Cho dù anh có dùng tiền sỉ nhục em, em cũng có thể bán đứng linh hồn mà không hề có áp lực tâm lý nào sất."

Hà Viên rút tay ra: "Anh rất yên tâm."

Giản Tư Tề: "Thế thì anh có sẵn lòng mua video game cho em hông?"

Hà Viên tàn nhẫn phá vỡ ảo tưởng của hắn: "Thứ mà anh thích nhìn chính là dáng vẻ muốn mà không được, cào tim nát phổi của em."

"......"

18.

Anh Hàm là người như thế nào?

Anh Hàm chính là người mà Giản Tư Tề không muốn nhắc đến.

Bởi anh ấy... mặn vỗn lài.

"Ê Tiểu Giản, chia sẻ cho anh biết tí, chú với sếp có những tư thế xếp hình nào thế?"

Giản Tư Tề phải gồng cơ mặt để dằn xúc động muốn trợn trắng mắt: "Cái đồ trai thẳng như anh hỏi tư thế xếp hình của gay làm gì, tính tòm tem bên ngoài hả!"

Anh Hàm không tán đồng, nói: "Anh với bà xã anh không thể chơi trò mới được à?"

Giản Tư Tề: "Ầu, anh chị muốn chọc cúc của nhau?"

Anh Hàm sốc toàn tập: "Chọc nhau?!

Hai người các chú luân phiên chọc nhau?!"

"Cái mùi khinh bỉ nồng nặc trong câu nói của anh là sao?"

Giản Tư Tề lắc đầu, "Không, vấn đề không phải là chuyện này."

"Vấn đề là ở chỗ này!"

Anh Hàm nắm lấy tay Giản Tư Tề, "Anh quá ngưỡng mộ chú, em giai thần thông của anh, thật sự đấy."

Giản Tư Tề nghe vậy thì cười ngượng "hê hê" hai tiếng: "Cũng bình thường thôi."

y dà, Giản Tư Tề hắn thì chẳng có bất kỳ khuyết điểm nào sất, chỉ có, không khen thì không sao, cơ mà một khi khen rồi thì ôi thôi, chỉ có phởn lên tận trời.

Anh Hàm hỏi: "Chú em chọc cúc sếp như nào thế?"

Giản Tư Tề: "Thì như thế như thế ấy."

"Dư nào dư nào?"

Hắn đã được chọc lần nào đâu mà biết dư nào dư nào?!

Giản Tư Tề trợn mắt, méo hiểu vòng vèo kiểu gì mà từ tư thế xếp hình lái mợ nó sang cái này luôn?

Anh Hàm thấy hắn không đáp thì cũng chẳng thất vọng lắm, dù sao cái tin chấn động mà anh mới hóng được cũng đủ để mở chợ với em Lâm rồi.

Buổi tối, Giản Tư Tề nằm chổng mông trên giường khóc thét, Hà Viên quỳ sau lưng bạch bạch chọc hắn như máy đóng cọc.

"Hôm nay không có chuyện ăn kẹo sau phịch đâu."

"Quân cầm thú này, đến cả kẹo cũng cắt của ta!"

"Cưng bảo luân phiên chọc mà, còn muốn kẹo mới chả kiếc gì nữa."

"Vãi l*n?!"

Giản Tư Tề cũng chẳng rảnh mà kêu tiếp nữa.

"Sao anh biết?"

"Sao anh biết à," Hà Viên nói, "Nhóm chat 'Âu yếm hoa cúc' cũng 99+ tin nhắn rồi đấy."

Giản Tư Tề cảm thấy tội lỗi đúng một giây.

"Cơ mà khoan, đó không phải là nhóm chat cơ mật của hội chị Điền sao?

Em còn không có cửa vào cơ mà."

Giản Tư Tề há hốc mồm, "Có gián!"

"Hòa nhập với cấp dưới khi cần thiết cũng là chức trách của người làm sếp."

Hà Viên mặt không đổi sắc nói, đồng thời thay đổi tư thế mới.

Giản Tư Tề không nói được gì nữa, chỉ có thể tiếp tục gào khóc.

Xong công chuyện, tâm trạng Hà Viên như lên đỉnh, cũng không tính sổ chiêu trò của Giản Tư Tề nữa.

Vậy mới nói, người trưởng thành có mâu thuẫn nào là không giải quyết được ở trên giường đâu.

Hà Viên: "Anh đã từng nói..."

Giản Tư Tề: "Em yêu anh?"

"Ngoan," Hà viên cúi xuống hôn khóe miệng hắn, "Cũng vợ chồng già rồi, khỏi cần thổ lộ với anh nữa đâu."

"Đệch, ai thổ lộ."

"Rồi rồi rồi, không thổ lộ."

Hà Viên đẩy ngã hắn: "Yêu không phải nói, mà phải dùng hành động."

19.

Hà Viên vừa tỉnh đã thấy mình đang nằm ngửa, trên bụng có một bàn tay đang ve vuốt qua lại, thi thoảng lại nhéo cái, đáng chết là nó còn chui tọt cả vào quần anh!

Hà Viên túm ngay con tay hư hỏng này, khàn giọng nói: "Sáng nay anh có cuộc họp."

Thế nên em đừng có mà đùa với lửa.

Giọng nói khàn khàn trầm thấp vang vọng trong không gian yên tĩnh vào sáng sớm, quả thực là quyến rũ không sao tả xiết.

Giản Tư Tề nghe mà ứ chịu nổi, phải nhéo thêm cái nữa.

Hà Viên hít sâu một hơi, ánh mắt như thiêu đốt của Giản Tư Tề lúc này thật giống như phải thiêu cháy anh ngay tức khắc.

Đúng là khiến anh không còn sự lựa chọn nào khác.

Hà Viên cam chịu số phận, chuẩn bị gọi điện xin nghỉ phép để tập một hồi thể dục buổi sáng.

Thế nhưng "bước tiếp theo" trong dự tính đã không đến, mà thay vào đó là vang lên giọng điều đầy phấn khích của Giản Tư Tề: "Há há há há anh mất hai múi cơ bụng rồi!"

Hà Viên: "....."

Giản Tư Tề lập tức nhảy cẫng lên trên giường: "Sáu múi dồn thành bốn, ngày gia đình nhà múi sum vầy không còn xa nữa rồi.

Không ngờ anh cũng có ngày hôm nay há há há há!"

Hà Viên vươn tay bóp hai quả mông của hắn, rất tốt, cảm giác vẫn như cũ, đầy đặn mà đàn hồi.

"Á đù anh làm cái trò gì thế?!"

"Tập luyện, không phải thích sáu múi à?"

"Ai thích sáu múi hả, em thích xem bụng bia của anh... chờ đã, á."

Hà Viên và Giản Tư Tề thành công đi toi một ngày nghỉ phép.

———–

Nghe bảo Weibo có thể xuống được dòng, dòng máu thi ca trong Giản Tư Tề lập tức vọt lên tận đỉnh, kích động nhập chữ:

Tui đói quớ

Đói quớ

Đói vờ nhờ

Thật là một đêm thơ mộng

Thế nhưng kết quả lại thành: Tui đói quớ Đói quớ Đói vờ nhờ Thật là một đêm thơ mộng

Giản Tư Tề: Oắt đờ heo, xuống dòng của ông đâu!!!

Hà Viên: Trí lực có vấn đề?

Giản Tư Tề: Không xuống được dòng Weibo đã giam cầm tâm hồn thi sĩ của tui ahuhuhuhu

Hà Viên: Đừng show IQ nữa, mau về nhà đi, mua vịt quay cho cưng.

Giản Tư Tề: Đợi em!!!

Ahihi o(〃\ '▽\ '〃)o

Sau đó, Hà Viên lướt xuống phần giới thiệu nhân sự của Giản Tư Tề, gạch bỏ "Kỹ năng giao tiếp cá nhân mạnh mẽ" trong cột chuyên môn và đổi thành "Thích làm nũng".

Ngẫm nghĩ một hồi cảm thấy cũng không đúng lắm, lại đổi chữ "thích" thành chữ "rất biết".

Chương 10

20.

Giản Tư Tề: "Trái tim tôi mệt mỏi quá, không còn cảm giác muốn yêu nữa."

Hà Viên: "Làm sao?"

Giản Tư Tề: "Còn không phải do anh?

Giờ mấy gái trong công ty đều gọi em là vợ sếp rồi đấy."

Hà Viên: "Ồ, chẳng lẽ muốn được gọi là 'nóc công ty'?"

Giản Tư Tề: "... cho cưng một ánh mắt lạnh nhạt, tự mình lĩnh hội đi."

Hà Viên mở tủ đầu giường lấy kẹo mút ra.

Giản Tư Tề: "Anh muốn làm gì!"

Hà Viên: "Em bảo anh tự mình lĩnh hội đây thây.

Từ ánh mắt em anh có thể nhìn thấy 'vã quá rồi' cùng với 'thèm mà chưa thỏa'."

Giản Tư Tề: "Thế thì chứng minh mắt anh có vấn đề rồi đấy."

Hà Viên: "Nói linh tinh nào, mắt anh mà có vấn đề thì sẽ nhìn trúng em được chắc?"

"Vâng vâng vâng, mắt anh đỉnh của chóp."

Giản Tư Tề tức thì cảm thấy xíu xiu ngọt ngào xen lẫn xiu xíu ngượng ngùng.

Hà Viên túm ngay được thời cơ mà đè hắn xuống.

Xong việc, anh đưa cho Giản Tư Tề hãy đang ăn kẹo sau phang một cái hộp nhỏ.

Giản Tư Tề vừa liếc thấy đã vui phơi phới.

"Ủa nay mặt trời mọc đằng tây hay sao, mà đấy lại nguyện ý cho đây bàn chải đánh răng điện thế này?"

Hà Viên chỉnh đầu xoay bàn chải điện lên mức cao nhất, rồi dí nó vào đùi Giản Tư Tề.

"Dùng để đánh sạch cái miệng bên dưới của em."

Giản Tư Tề: "....."

Ngày hôm sau, chị Điền ngạc nhiên nói: "Mặt mũi sếp sao thế kia?"

Hà Viên bình tĩnh đáp: "Chọc mèo quá đà, bị nó cào."

21.

Sáng hôm sau dậy muộn, hai người vội vội cuống cuống, thế là mặc nhầm quần áo của nhau.

Giản Tư Tề săm ba soi toàn thân mình một lượt, bị cái sự đẹp trai nhức nách của mình làm cho mê con nhà bà mẩn.

"Đúng là người đẹp mặc cái gì cũng đẹp."

Hà Viên thì khó chịu kéo kéo quần.

Giản Tư Tề tự sướng một hồi, mới quay sang tổng sỉ vả anh: "Đi kiểu éo gì mà xoắn quẩy vào nhau thế kia, điệu thấy mẹ."

Hà Viên: "Ờ... chật háng."

Giản Tư Tề: "Tạm biệt!"

Hà Viên túm ngay lấy cổ hắn: "Tạm biệt cái gì, lại muốn trốn, về nhà."

Giản Tư Tề cảm thán, nếu có thể xoay người cái là có thể về đến nhà thì tốt biết bao.

Mỗi lần đến nhà Hà Viên chơi, mẹ Hà đều sẽ thở ngắn than dài, bảo hai đứa bây cũng đều lớn tướng rồi mà đến người yêu cũng chẳng có là sao.

Hà Viên bí mật liếc sang Giản Tư Tề đang cúi gằm mặt, nói: "Không phải là chưa xác định.

Nếu có người thích hợp, con sẽ báo mẹ trước tiên để mẹ giúp con kiểm định."

Mẹ Hà "ồ" tiếng: "Con nói như thế là có người trong lòng rồi đúng không?"

Hà Viên thong thả uống một ngụm canh: "Có hay không là con quyết định, nhưng có thành hay không thì không phải mình con là quyết định được."

Mẹ Hà lập tức không vui, nói: "Con trai mẹ nghìn người mới chọn được một, con gái nhà ai mắt cao hơn đầu mà coi thường con thế?"

Hà Viên cười bảo: "Có lẽ người ấy cũng là nghìn người mới chọn được một."

Mẹ Hà quay sang Giản Tư Tề: "Con thân với nó, chắc chắn con biết, con nói mẹ nghe xem nào."

Giản Tư Tề khô khan gọi được tiếng "mẹ nuôi" xong thì cứng họng không thốt được nữa.

Không rõ mẹ Hà hiểu lầm chuyện gì mà đặt bộp cái bát xuống bàn, nói: "Được được, chuyện của lũ trẻ chúng bay, bà già này không nên hỏi đúng không?"

Đến đây thì cuộc nói chuyện này cũng miễn cưỡng coi là kết thúc, Giản Tư Tề vừa thở hắt ra hơi rồi ngẩng lên, quả nhiên bắt gặp ngay đôi mắt đen láy của Hà Viên.

Mẹ Hà nhìn Giản Tư Tề đang điên cuồng và cơm: "Ơ cái thằng này, mẹ không hỏi thì lại tự nhiên cuống cả lên."

Lại quay sang ngó Hà Viên, thấy thằng nhóc này cũng đang cười ngu một cách bất thường.

Bà không khỏi lắc đầu cảm khái: "Lũ trẻ bây giờ, haizzz."

22.

Giản Tư Tề tràn đầy căm phẫn thốt lên: "Mi có thể chà đạp nhân cách của ta, chứ không được chà đạp thân thể của ta!"

Hà Viên cạn cmn lời: "Đưa em đi mát xa, chứ đâu phải đi chơi đạo cụ."

Giản Tư Tề: "Anh đã đọc báo chưa, có người đi mát xa về bị lệch mọe cột sống đấy."

Hà Viên nói: "Không sao đâu, nơi này chuyên nghiệp lắm."

Giản Tư Tề: "Chuyên nghiệp cái căng củ cọt, cầu buông tha!"

Hà Viên: "Mát xa với chơi đạo cụ, chọn một trong hai."

Giản Tư Tề lắc đầu nguầy nguậy: "Đều không muốn."

Hà Viên thở dài: "Thôi được."

Giản Tư Tề: "Há, anh đồng ý rồi hở?"

Hà Viên: "Người bị đau vai cũng không phải anh, vả lại anh cũng không ép em."

Giản Tư Tề: "Thực ra lúc không phải cầm thú thì trông anh cũng giống người lắm ớ."

Hà Viên chỉ cười, không nói câu gì.

Một giờ sau.

"A a a!!!

Đệch cả lò tên Hà Viên kia!!!

Dám lừa bố đi châm cứu!!!"

———

Giản Tư Tề: "Về nhà nhanh lên."

Hà Viên: "Về nhà làm gì?"

Giản Tư Tề: "Ở ngoài làm gì?"

Hà Viên: "Hay về nhà phịch đi."

Giản Tư Tề: "....."

Về đến nhà, Giản Tư Tề nói:

"Em sẽ hóa lịch sử đầy máu và nước mắt của mình thành những con chữ và lưu lại trong sách, anh nói coi đặt tên sách là gì thì hay?"

Hà Viên: "Không nghĩ ra nổi."

Giản Tư Tề: "Anh có tâm tí được không, cuốn sách này về sau phải trưng bày trên giá sách đấy."

Hà Viên: "Giá sách nào, bao giờ đặt, để anh bảo người của công ty đến nhà sách tham khảo trước."

Giản Tư Tề: "Giá sách của em, he he."

Nhóm chat QQ ngày hôm sau ——

[Tiểu Vương ngồi kế bên]: Sếp bảo bọn tôi cuối tuần tới xem giá sách nhà ông là chuyện lề gì thốn?

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Ối vãi lờ, chả làm thật luôn ( ⊙o⊙)

[Tiểu Vương ngồi kế bên]: Ông bị sếp phát hiện tàng trữ truyện 'siếc' à?

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Giá sách của tôi là hàng siêu trong sáng được chưa.

Đều là những kiệt tác đó (╯ ▽ ╰)

[Tiểu Vương ngồi kế bên]: Toàn kiệt tác sao lại có thể dưỡng ra một cái tâm hồn ô uế dư này được nhỉ?

[Sếp Hà]: Bởi vì kiệt tác chỉ dùng để làm màu, còn truyện sex trong di động mới là dùng để đọc.

[Tiểu Vương ngồi kế bên]: Chí lý.

[Tiểu Vương ngồi kế bên]: Á đù?

Đú à đú à!!!

[Giản đẹp trai siêu cấp VIP pro]: Sao anh lại ở đây Σ (` д ′ * ノ) ノ

[Sếp Hà]: Tôi là người lập nhóm chat này, cảm ơn.

[Tiểu Vương ngồi kế bên]: Hổng có chi.

[Sếp Hà]: Hử?

—— Tiểu Vương ngồi kế bên đã rời khỏi cuộc trò chuyện này ——

[Sếp Hà]: Cũng coi là người thức thời.

23.

Tiểu Vương rủ Giản Tư Tề đi nhậu.

"Sáng nay mắt trái tôi cứ giật tưng tưng, chiều đến bạn gái cũng 'về mo' luôn."

"Ái chà chà, bị đá rồi hẻ."

Tiểu Vương bất mãn nói: "Ông không thể nói cho vừa lòng nhau được hả?"

Giản Tư Tề đáp: "Chung kết cũng là mối quan hệ đường dài, ông cứ coi như là bạn trên mạng offline đi."

Tiểu Vương: "Đậu, tôi thấy ông càng ngày càng giống sếp rồi đấy."

Giản Tư Tề: "Á đù, chả đẹp trai bằng tôi chắc?"

"Sống thật đi bạn ơi," Tiểu Vương tỏ vẻ ghét bỏ, "Chắc tôi quên nói đấy, nhan sắc của bạn chắc cùng lắm cỡ tôi thôi."

"....."

"Sếp mà chấm tôi thì có phải là tốt biết bao không."

Giản Tư Tề sửa sang áo sống: "Ông rủ tới đánh nhau chứ không phải tới nhậu đúng không?"

Tiểu Vương dang hai tay, thốt lên: "Hỏi trời cao xanh thắm, hỏi đất đai bạt ngàn, cớ vì sao tôi lại là trai thẳng!"

Giản Tư Tề đá phát vào mông cậu ta.

"Hỏi bé cúc của bạn ấy."

Tất nhiên, Tiểu Vương không phải là người duy nhất gặp trắc trở trong tình yêu.

Em gái Lâm: "Kể cho anh chị nghe nè, qua em vừa cùng một anh giai về ra mắt bố mẹ xong!"

Giản Tư Tề: "Cô làm vỡ kính nhà người ta à?"

Em gái Lâm: "Anh đang sáng tạo cách chết đúng không?"

Anh Hàm: "Anh đã bảo nó càng ngày càng giống sếp mà."

Hà Viên: "Tôi nghe thấy rồi đấy."

Anh Hàm giơ tay tặng một like: "Cực kỳ có tướng phu thê!"

"....."

24.

Giản Tư Tề: "Em mới nghĩ ra một phương pháp giảm cân bằng tinh thần.

Mỗi ngày trước khi đi ngủ sẽ xem video mukkbang, sau đó mang theo đói khát mà tiến vào giấc mộng."

Hà Viên bóp cái bụng nhỏ xíu của hắn: "Cưng nghĩ sẽ có hiệu quả không?"

Giản Tư Tề kiêu ngạo ngẩng cao đầu: "Chuyện này không quan trọng, quan trọng là sau này dù anh có ăn món ngon trước mặt em thì còn lâu mới khiến em xi nhê!"

Hà Viên: "Cho cưng một ánh mắt lạnh nhạt, tự mình lĩnh hội đi."

Giản Tư Tề không biết xấu hổ nói: "Em cảm nhận được tình yêu ~ một tình yêu nồng cháy ~"

Hà Viên túm tay hắn kéo xuống dưới: "Còn có thứ nồng hơn đấy, muốn thử không?"

Giản Tư Tề: "...

Hải, quay xe!"

Không gian QQ ——

Giản Tư Tề: Xa anh giây thứ 300, nhớ anh.

Em gái Lâm: Lại bắt đầu hành hạ chó FA!

Hà Viên: Lầu trên tỉnh táo lại đi, ẻm đang nói đến thịt bò đấy.

Chương 11

25.

Hà Viên: Mưa rồi, mang ô đến đây.

Giản Tư Tề: No, đang tắm.

Hà Viên: Giờ mà tắm cái gì, đón anh về, cùng nhau tắm.

Giản Tư Tề: .....

Hà Viên xách theo hộp cơm về nhà: "Nay mẹ mang gà coca cho anh."

Giản Tư Tề: "Hứ, có gì hay mà khoe, nay tôi vừa uống coca vừa ăn gà, chui vào bụng cũng là gà coca thôi."

Hà Viên: "Ờ được, thế thì anh khỏi chia cho em."

Giản Từ Tề: "An tuê, ộp pa!"

Hà Viên: "Vậy cưng định lấy gì để đổi?"

Giản Tư Tề: "Tình yêu, một tình yêu nồng choáyyy ~"

Hà Viên: "Ha ha."

Giản Tư Tề: "... em nấu cơm cho anh ăn ha."

Chả mấy khi Giản Tư Tề xuống bếp, bởi vậy mà đối mặt với một bàn mặn nhạt khác nhau, hắn không khỏi cảm thán: "Nấu cơm quả là có tình thú mà."

Hà Viên chỉ cười, không nói câu gì.

Giản Tư Tề dùng cùi chỏ đập anh: "Anh không nói được câu 'Anh không ngại nếu ngày nào em cũng tình thú như thế đâu' kiểu vậy sao hả?"

"Thứ nhất, đồ ăn kinh khủng như này, thử một lần là đủ rồi."

Hà Viên đẩy bát sang một bên, "Thứ hai, em sẽ sớm biết là tình thú của việc nấu cơm không phải nằm ở cơm, mà là phịch."

Giản Tư Tề: "Hơ hơ."

Hà Viên: "Hô hô."

Giản Tư Tề: "Hi hi."

Hà Viên: "Ha ha."

Giản Tư Tề: "Hê hê."

Hà Viên: "Bạch bạch."

Giản Tư Tề: "Biến mẹ anh đi!"

Hà Viên: "Nhưng mà em thua."

Giản Tư Tề: "Ai chơi game với anh."

Hà Viên lấy ra một cây kẹo mút: "Nguyện đánh cược thì phải chịu nhận thua."

"....."

Hà Viên: "Có một nơi anh muốn em sờ."

Giản Tư Tề: "Đếu."

Hà Viên: "Hồi nhỏ anh đã từng bị bỏng nước sôi."

Giản Tư Tề hóa dịu dàng chỉ trong một giây: "Đáng thương quá."

Hà Viên nắm tay hắn rồi di chuyển dọc xuống dưới: "Còn có một nơi muốn em sờ nữa."

Giản Tư Tề: "Ở đâu?"

Hà Viên: "Thật dài, thật to..."

Trong ánh nắng ban mai ấm áp, Hà Viên trìu mến ngắm Giản Tư Tề.

"Tư Tề, anh thương em."

"Em cũng thương anh."

Hà Viên lấy ra một cây kẹo mút: "Còn muốn hẹn hò nữa không?"

"...

Biến mẹ anh đi!"

26.

Giản Tư Tề: "Hôm nay chị Điền bảo em trước kia có idol lúc còn chưa hot lượng fan ít ỏi, đã lượn vào Weibo của fan giúp fan giải toán cao cấp đấy."

Hà Viên: "Vậy nên em yêu thằng đó?"

Giản Tư Tề: "Vậy nên đã cho chúng ta một đạo lý."

Hà Viên: "Đạo lý gì?"

Giản Tư Tề: "Muốn cưa đổ idol thì phải làm càng sớm càng tốt.

Giờ anh dõi theo em, nói không chừng ngày mai em lại thành idol...

Này, em còn chưa nói xong, đừng đi!"

Hộp thư Weibo ——

Giản Tư Tề: Trên Weibo có ông kiến nghị Haier[1] phát minh ra máy giở sách tự động.

Em phải lên bảo họ phát minh ra một cái máy có thể điều khiển di động mới được.

Giải phóng đôi tay [đáng yêu]

Hà Viên: Sau đó giúp anh "tuốt" [mỉm cười]

Giản Tư Tề: [ bái bai ][ bái bai ][ bái bai ]

Hà Viên: Mai là ngày cá tháng tư.

Giản Tư Tề: Không tổ chức.

Hà Viên: Ngốc thế không biết, sao lại không tổ chức ngày lễ của chính mình chứ.

Giản Tư Tề: .....

Chia tay!

27.

Hà Viên lấy tay chải rồi chỉnh tóc lại cho Giản Tư Tề: "Tóc cũng dựng đứng cả lên thế kia còn bảo không ngốc."

Giản Tư Tề kệ thây: "Nó mới lại là đẹp."

Hà Viên: "Nhưng cái đẹp của em lại hoàn toàn trái ngược với mọi người."

Giản Tư Tề: "Đó là do anh không hiểu."

"Ồ?"

Hà Viên sấn người đè hắn xuống, "Xem ra anh phải đi sâu vào để hiểu thêm về em mới được."

[1] Haier Group Corporation là một công ty tập thể điện tử gia dụng và thiết bị gia dụng đa quốc gia có trụ sở tại Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc.

Nó thiết kế, phát triển, sản xuất và bán các sản phẩm bao gồm điều hòa không khí, điện thoại di động, máy tính, lò vi sóng, máy giặt, tủ lạnh và TV.

28.

Hà Viên: "Tiểu thuyết sếp tổng pha ke sắp kết thúc rồi."

Giản Tư Tề: "Cuối cùng cũng kết thúc rồi sao?

Ơn giời, ơn giời, em muốn ăn thịt nướng!"

Hà Viên: "Tiếp theo là lúc để ăn kẹo mút."

Giản Tư Tề: "Ăn cái đít!"

Hà Viên: "Được luôn, nghe bé cưng của anh."

– HOÀN CHÍNH VĂN –
 
[Hoàn/Đam Mỹ] Giàu Sang Chớ Quên Bạn Hiền - Bút Tích
Phiên ngoại


Edit: Tree

Phiên ngoại: Tuổi thiếu niên

1.

Lúc nhận được tin chiều sẽ có tiết kiểm tra Vật lý thì Hà Viên vừa mới ngủ trưa dậy, hãy còn đang thất thần nằm vật ra bàn.

Giản Tư Tề đột nhiên xuất hiện, không biết từ đâu chui ra, tỏ vẻ bí ẩn ghé vào tai Hà Viên, nói:

"Nói cho mày một bí mật, đừng nói cho ai biết nhé.

Thực ra — tao chính là một thiên tài!!

Trong lúc kiểm tra, mày chỉ cần hô to một câu: 'Giản Tư Tề, hãy ban cho tôi trí khôn!' thì á đừng có nói Vật lý, đến Hóa cũng chỉ còn là cái nịt thôi!!

Muahahahahaha!!"

Vừa nói, Giản Tư Tề còn vừa tạo dáng siêu nhân.

"Mày bị thiểu năng trí tuệ à?"

Hà Viên chớp mắt, quyết định ngủ tiếp.

Thế nhưng khoảnh khắc vùi mặt vào cánh tay, Hà Viên đã lặng lẽ nhếch khóe miệng, trong khi Giản Tư Tề chẳng hay điều gì.

2.

Thấy Giản Tư Tề ngủ tít thò lò, Hà Viên cũng chẳng hề nhìn lên, cứ ngắm mãi cho đến tận khi tiếng trống trường vang lên.

Hà Viên muốn đánh thức hắn, thế nhưng bàn tay chạm được đến bả vai hắn lại bỗng đặt thật khẽ khàng, nhiệt độ ấm nóng dễ chịu truyền đến đầu ngón tay Hà Viên qua lớp áo mỏng manh.

Thở dài một hơi, Hà Viên gỡ ngón tay Giản Tư Tề rồi rút quyển sách giáo khoa mà hắn đang đè mặt lên ra, sau đó nhét cái gối nhỏ vào.

Khẽ vén mái tóc lòa xòa trước trán Giản Tư Tề, Hà Viên lơ đãng mở sách giáo khoa.

Sau khi giở được trang đầu, Hà Viên tức khắc trở nên nghiêm túc, nhanh chóng lật từng trang ——

Cái tên này vẽ râu cho tất cả các bức chân dung của nhân vật nổi tiếng trong sách giáo khoa!

3.

Hà Viên nghe thấy Giản Tư Tề ngồi đằng kia ăn cá mà cứ "ọe khừ ọe" mãi không thôi.

"Hóc xương cá à mà cứ khạc ọe thế?"

Hà Viên thuận miệng nói.

Ngẩng lên, thế mà lại đối diện với ánh mắt kinh ngạc tột độ của Giản Tư Tề.

"Mày... làm sao mày biết?

Ối ọe khừ khừ!

Khừ...

ọe...

ọe..."

Đỡ lấy trán, Hà Viên từ chối nói chuyện với hắn một ngày.

4.

"Ừng ực ừng ực" tu nước khoáng, ánh mắt Hà Viên rất tự nhiên đuổi theo bóng dáng của người nào đó đang chạy nhảy trên sân bóng.

Trên đường về, người nào đó ấp úng hỏi Hà Viên đứng ngoài sân làm gì thế, Hà Viên khựng bước chân, nhìn đăm đăm vào mắt Giản Tư Tề.

Giản Tư Tề bị Hà Viên nhìn mà cuống hết cả người, da mặt dần dần nhuộm thành đỏ: "Mày...

đừng có mà tưởng lúc đánh bóng rổ... tao nhìn mày suốt nhớ."

Ồ?

Hà Viên nhướn mày.

Giọng Giản Tư Tề đột nhiên vọt tớn lên: "Tao, tao chỉ liếc qua đúng một lần thôi!

Một lần duy nhất!"

Hà Viên gật đầu, ra vẻ đã biết.

Kế tiếp, anh nhẹ giọng hỏi Giản Tư Tề: "Hôm nay còn dám ăn cá không?"

Nói rồi, liền nhanh chóng đeo tai nghe vào để cách ly tiếng gầm đinh tai nhức óc chuẩn bị xổ ra.

5.

Giữa mùa hè nóng như cái lò, lúc đánh bóng rổ, thi thoảng Giản Tư Tề sẽ lột áo phông ra để dùng làm khăn tắm lau mồ hôi ròng ròng trên người.

Hơi khó chịu với việc Giản Tư Tề để lộ phần thân trên của mình trước mọi người, lúc ném bóng, Hà Viên sẽ thường xuyên "lỡ tay" một phát.

Bị nện bóng vào đầu khiến hoa cả mắt, Giản Tư Tề sẽ lập tức nổi cơn tam bành và yêu cầu chiến nhau solo với Hà Viên.

Và kết quả sẽ là Giản Tư Tề thở hổn hển ngồi vật xuống sàn, chơi xấu muốn đấu lại.

Hà Viên cũng luôn luôn giữ vững câu trả lời với Giản Tư Tề: "Tao không thích đánh bóng với kẻ cuồng khoe thân."

Và lúc ấy, Hà Viên chỉ cần đứng khoanh tay nhìn hắn ngoan ngoãn mặc áo vào là xong.

6.

"Nay lại có một bạn nữ cứ ngắm trộm tao hoài, haizzz!"

"....."

"Mày nói coi có phải ẻm crush tao rồi không?"

"....."

"Ê, đi đâu đấy?"

"....."

"Cầm thú con?"

"Mày gọi tao là gì?"

".....

A Viên."

7.

Hà Viên chăm chú ngắm mặt nghiêng của Giản Tư Tề không chớp mắt.

Khuôn mặt của cậu thiếu niên hãy còn non nớt thơ ngây, được ánh nắng ban chiều rọi lên một vòng hào quang mờ ảo.

Giáo viên chủ nhiệm lật danh sách và bắt đầu điểm danh, các học sinh lần lượt giơ tay báo cáo, đến phiên Hà Viên thì đọc to ba, bốn lần cũng không thấy ai đáp lại.

Đợi đến lúc anh rốt cuộc cũng phản ứng kịp mà đứng lên hô "có mặt", ngồi lại xuống thì trên bàn đã có thêm một cục giấy.

Mở cục giấy nhàu nhĩ ra, mặt trên là một hàng chữ chữ xiêu vẹo hệt như tờ giấy này ——

Tan học gặp nhau ở chỗ cũ.

Anh nhìn về phía Giản Tư Tề, thấy hắn thừa lúc thầy giáo quay người viết lên bảng xanh, ngoảnh sang cười toe toét với anh.

Trái tim Hà Viên đập kịch liệt, anh thu hồi tầm mắt, dùng hộp bút chì san phẳng tờ giấy nhắn nhúm ấy, đồng thời thầm hạ quyết tâm.

8.

"Tư Tề này."

"Gì?"

Giản Tư Tề đang thắt dây giày, nghe vậy thì không khỏi ngừng động tác.

Cái thằng khốn nạn bụng một bồ xấu xa này tự nhiên lại gọi buồn nôn thế kia.

Có âm mưu, nhất định có âm mưu!

Hà Viên đặt khăn lau xuống, thở dài nhìn Giản Tư Tề đang lặng lẽ nhích mông, "Đồ ngốc."

Nói chỉ có chuẩn mà!

Giản Tư Tề lập tức bật dậy khỏi ghế như lò xo: "Nói đi, lần này định chơi cdg!"

Hà Viên đứng yên tại chỗ, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Giản Tư Tề.

Giản Tư Tề tự dưng thấy hốt hoảng chẳng sao hiểu nổi, chân trái bỗng nhiên giẫm phải dây giày còn chưa được thắt hẳn hoi, lảo đảo ngã sấp về phía trước.

Hà Viên nhanh hơn một bước ôm chầm lấy hắn trước khi hắn ngã sấp mặt.

Khoảnh khắc da thịt kề cận, mặt mũi Giản Tư Tề nhanh chóng bỏng rát, cũng quên hỏi Hà Viên rốt cuộc muốn nói gì với mình, đẩy Hà Viên ra rồi quay người muốn chạy.

Hà Viên vươn tay nắm lấy cánh tay hắn: "Đừng nhúc nhích."

Nhiệt độ từ nơi lòng bàn tay thẩm thấu vào cánh tay và lan lên khắp toàn thân, Giản Tư Tề cảm thấy mặt mình cũng càng lúc càng nóng rát.

Hà Viên ngồi xổm xuống, cẩn thận buộc lại dây giày cho hắn.

Mặt trời... có phải hôm nay mặt trời mọc phía tây không?

Hà Viên này là hàng pha ke... chắc chắn là hàng pha ke...

Thắt xong một nút kết xinh xắn, Hà Viên không đứng dậy, mà ngẩng mặt nhìn lên Giản Tư Tề đang đứng ngây như phỗng.

"Tư Tề, mày có muốn đi Mỹ không?"

Nghe Hà Viên hỏi, Giản Tư Tề cảm thấy giọng anh có vẻ thận trọng cực kỳ không phù hợp với anh, và dường như còn mang theo chút mong đợi.

"Gì... gì cơ?"

"Tư Tề, mày có muốn đi Mỹ không?"

Hà Viên hỏi lại, lần này anh đứng dậy, thân hình thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc.

"Mỹ?"

Giản Tư Tề cười phá lên, "Sao có thể chứ?

Tao sẽ không rời khỏi quê hương mình đâu!"

Hà Viên nhìn chằm chằm hắn, như thể đang xác nhận tính xác thực của câu này, nhìn đến mức Giản Tư Tề từ cười to biến thành cười gượng.

Cuối cùng ngay tại lúc Giản Tư Tề sắp sửa bùng nổ, anh mới cất tiếng: "Ừm."

"Mày...

ưm!"

Xúc cảm quá đỗi mềm mại, trái tim hắn lập tức nện thùm thụp chưa từng có.

Hà Viên liếm khóe miệng Giản Tư Tề: "Tao về đây, mai gặp lại."

Nói rồi ôm lấy quả bóng rổ, bước ra khỏi phòng thay đồ.

Giản Tư Tề ngã phịch xuống ghế, ôm chầm lấy đầu.

Chắc chắn là do mấy nay áp lực quá lớn, Giản Tư Tề tự tẩy não mình: "Ảo giác, hôm nay nhất định mình đã gặp ảo giác!"

Giản Tư Tề sầu não khi ấy hoàn toàn không ngờ, rằng tương lai mình đã cùng cái tên khiến người ta phát ghét này dây dưa với nhau rất nhiều năm.

– HOÀN THÀNH TOÀN BỘ –

Tree:

Xi ca lô các ông, vậy là Tree lại mần xong 1 bộ ngắn để cho các ông hít rồi 🙂))))

Chả là dạo tôi bận quá, mà edit Chim Sơn Ca lại khoai, thế nên tôi tính đi tìm một bộ nhẹ lòng mà ngăn ngắn thôi để làm xuyên khe, và ten ten, tôi đã tìm được em này.

Bộ này thì cũng chẳng có gì để nói cả, rất bình thường, bình dị nhẹ nhàng, nhưng chính nhân vật chính đã khiến tôi quyết định làm.

Tôi rất thích kiểu tính cách như Giản Tư Tề và Hà Viên, tiếc là tác giả viết ngắn quá (12 chương nhưng tính số chữ thì chỉ khoảng như 7 chương bình thường hoy), đọc xong mà vẫn thòm thèm, giá như tác giả mà triển khai bộ này thành truyện dài thì tuyệt biết bao, mhu mhu.

Cảm ơn các ông đã đến và đọc một bản edit nhảm chó có thể sẽ có: typo, lặp từ, câu cú lộn xào, xàm lồng,... 🙂)))

Lời cuối, Tree xin được chúc các ông mỗi ngày đều sẽ tốt hơn ngày hôm qua!

Rất tuyệt vời, xincamon!

7:05 PM, 08/07/2021,

Tree.
 
Back
Top Bottom