Chương 9: Lần đầu bị phá trinh lỗ đít
Chu Bằng Huy nhìn đống quần áo dưới đất đã nát bươm, ghép lại cũng chẳng ra hình thù gì.
Quần áo Thẩm Thanh bị hắn lột ra hiển nhiên cũng không thể mặc được nữa.
Hắn nhíu mày, hết cách, cuối cùng đành dùng chiếc ga trải giường còn tương đối sạch sẽ quấn chặt lấy Thẩm Thanh, chỉ để lộ khuôn mặt, rồi bế thốc anh lên kiểu công chúa đi ra ngoài.
Thẩm Thanh vẫn luôn im lặng mặc kệ hắn làm gì thì làm.
Lúc bị bế lên, người anh run nhẹ một cái, trông có vẻ muốn giãy giụa, nhưng cuối cùng vẫn thuận theo để gã đàn ông bế đi.
Lúc được bế, anh cũng không chủ động ôm cổ hắn, cứ vùi đầu vào ngực hắn.
Anh cũng chẳng dám ngẩng đầu lên xem xung quanh thế nào, chỉ cảm thấy họ đi qua một đoạn đường rất yên tĩnh.
Mặc dù cơ thể Thẩm Thanh vẫn chưa có sức lực, nhưng đầu óc anh đã tỉnh táo hơn nhiều.
Nỗi sợ hãi trong lòng vẫn còn đó, như màn sương đen kịt mãi không chịu tan, cứ quấn lấy tim anh.
Những ký ức đầy sẹo xấu xí mà anh cố tình quên đi, đã bị khóa chặt từ rất lâu trước kia, nhưng đêm nay xiềng xích ấy đã bị đập nát.
Những ký ức đáng hận đó như sóng thần ập tới.
Có lẽ vì thế mà nỗi hận đối với Chu Bằng Huy cũng trở nên nhỏ bé không đáng kể.
Nếu không, sao vừa rồi anh có thể coi gã đàn ông này như cứu tinh, không biết liêm sỉ dạng háng trên giường cho hắn đụ, quấn lấy hắn như bạch tuộc không chịu buông.
Chu Bằng Huy đặt anh lên xe, nhìn bộ dạng đến thở cũng phải cẩn thận, nhắm chặt mắt của anh, một nơi nào đó trong lòng hắn bỗng mềm nhũn xuống.
Hắn thừa nhận mình mềm lòng.
Nhìn thấy Thẩm Thanh sợ hãi đau khổ, cảm giác khó chịu như tim bị bóp nghẹt này, ngay cả lúc ở bên Thẩm Tư Lê hắn cũng chưa từng có.
Lúc xuống xe Chu Bằng Huy định bế anh, Thẩm Thanh cuối cùng cũng lên tiếng: “Tôi tự đi.”
Giọng anh nhỏ như tiếng muỗi kêu, may mà Chu Bằng Huy đứng gần mới nghe thấy.
“Ba định đi chân đất à?”
Lúc ra khỏi nhà Thẩm Thanh vốn chỉ đi dép lê, đôi dép đó biến mất còn sớm hơn cả quần áo, giờ chẳng biết văng đi xó xỉnh nào rồi.
Thẩm Thanh nghe vậy mặt cứng đờ.
Trên mặt anh vẫn còn ửng hồng chưa tan, ai nhìn qua cũng biết anh vừa bị đàn ông yêu thương kịch liệt.
Anh quấn chặt ga giường quanh người, đi chân trần đứng trên nền xi măng thô ráp.
Hai chân vừa dùng chút sức, cảm giác bủn rủn vô lực liền ập tới.
Chu Bằng Huy nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo anh, giữ chặt người trong lòng.
Hai người chiều cao xấp xỉ đứng mặt đối mặt.
Chu Bằng Huy quang minh chính đại hôn anh một cái.
Trong lòng Thẩm Thanh ngũ vị tạp trần.
Con trai anh hôm nay mới đi, mà chỉ trong cùng một ngày, anh lại cùng con rể mình xảy ra hết màn này đến màn khác những cuộc làm tình trái luân thường đạo lý.
Chu Bằng Huy mặc kệ anh phản đối, lại bế thốc anh lên kiểu công chúa đi vào nhà.
Thẩm Thanh phát hiện nơi này không phải là chỗ sáng nay anh chạy ra, tuy trong lòng thắc mắc nhưng anh không hỏi.
Anh được bế thẳng vào phòng tắm, sau đó được đặt nhẹ nhàng vào bồn tắm.
Lần này Thẩm Thanh sống chết cũng không cho hắn giúp.
Chu Bằng Huy cũng chẳng hiểu nổi anh, rõ ràng vừa rồi đã bị hắn đụ nát từ trong ra ngoài, cái gì hắn chẳng thấy rồi?
Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của anh, trái tim hắn lại mềm xuống, đành đồng ý để anh tự tắm.
Thẩm Thanh ngồi trong bồn tắm, nhìn nước nhanh chóng dâng ngập cơ thể, lúc này mới lật tấm ga giường ướt sũng ra.
Trước ngực anh là một mảng dấu vết đỏ tím, hai bên đầu vú bị vừa mút vừa cắn sưng đỏ thảm thương.
Anh nhẹ nhàng chạm tay vào, thấy đau nhói.
Gã đàn ông kia chơi mạnh tay quá, anh vừa giận vừa bất lực.
Anh muốn tắm rửa sạch sẽ, nhưng không biết do thuốc chưa tan hết hay sao mà người cứ mềm nhũn không có sức.
Rốt cuộc tại sao lại ra nông nỗi này?
Chưa đến mức muốn sống muốn chết nhưng anh thấy tủi thân muốn khóc.
Lấy hết can đảm rửa lồn, anh cũng chẳng dám cúi đầu nhìn, chỉ sờ vào đã thấy chỗ đó sưng đỏ cả lên.
Vừa tách nhẹ mép lồn ra, nước dâm của anh hòa cùng tinh dịch của gã đàn ông ồng ộc trào ra, nước trong bồn tắm lập tức vẩn đục.
Cứ như cả người anh đều ngâm trong nước dâm và tinh dịch vậy.
Thẩm Thanh cuối cùng cũng đỏ hoe mắt, nước mắt to như hạt đậu lã chã rơi xuống má, lại không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể nín nhịn sụt sịt rơi lệ trong im lặng.
Bất chợt anh được ôm vào một vòng tay khô ráo thoải mái, giống như giữa đêm đông lạnh lẽo đói khát gặp được bến cảng ấm áp.
Phản ứng đầu tiên của Thẩm Thanh không phải là sợ hãi giãy giụa, mà là muốn vùi cả người vào lồng ngực ấm áp đó, cố gắng hấp thụ chút hơi ấm.
Chu Bằng Huy mặc kệ quần áo bị ướt, chỉ ôm chặt lấy người trong lòng, cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt không ngừng rơi trên mặt anh, thở dài gọi tên anh: “Thẩm Thanh......”
Môi Thẩm Thanh mấp máy, cuối cùng chẳng nói được câu nào.
Anh không gào khóc thảm thiết, chỉ như con thú nhỏ bị thương một mình liếm láp vết thương, lặng lẽ cụp đôi mắt xinh đẹp xuống rơi lệ.
Cổ họng Thẩm Thanh nghẹn ngào một tiếng rên rỉ.
Ngón tay Chu Bằng Huy thò vào lỗ đít anh giúp rửa ráy, anh nhắm mắt lại, đến hơi thở cũng run rẩy, “Chu Bằng Huy......”
“Con giúp ba, ngoan.”
Có lẽ hắn thực sự quá dịu dàng, giọng nói trầm thấp ôn hòa, ngay cả động tác tay cũng không mang theo chút dục vọng nào, hoàn toàn là bộ dạng vô hại.
Cơ thể cực kỳ mệt mỏi nhưng lại vô cùng tỉnh táo.
Hai trạng thái mâu thuẫn cực đoan khiến anh bỗng không chắc ý thức mình còn tỉnh táo hay không.
Những ngón tay vô lực du đãng trong nước lặng lẽ vươn lên, chậm rãi nhưng kiên định nắm lấy tay áo Chu Bằng Huy.
Rửa ráy xong, anh mệt đến mức không mở nổi mắt, được bế lên giường, vừa chạm gối là ngủ ngay, hơi thở đều đều nhẹ nhàng.
Sáng sớm, trong lúc Thẩm Thanh ngủ say, Chu Bằng Huy đang ngồi bên bàn làm việc, ngón tay di chuột, chăm chú lướt qua những dòng chữ dài trên màn hình máy tính, mày nhíu chặt theo nội dung đọc được.
Khi ánh nắng dày đặc chiếu qua cửa sổ vào phòng, cuối cùng hắn cũng gập máy tính lại, ôm mặt thở dài một hơi.
Một đêm không ngủ thế mà hắn cũng chẳng buồn ngủ.
Hắn trở lại phòng ngủ, vừa vặn thấy Thẩm Thanh đang quấn chăn lúng túng tìm quần áo, thấy người vào thì càng thêm hoảng loạn.
“Quần áo ở đây.”
Chu Bằng Huy đóng cửa lại, đặt bộ quần áo trên tay xuống giường, nhưng người thì không đi ra.
“Cậu...... cậu ra ngoài trước đi.”
Giọng Thẩm Thanh mới ngủ dậy có chút khàn.
Chu Bằng Huy cười ngồi xuống mép giường, chống tay bên người Thẩm Thanh: “Chúng ta đã trần truồng gặp nhau bao nhiêu lần rồi, ba còn xấu hổ cái gì?”
Nhìn khuôn mặt hơi tái của Thẩm Thanh vì lời nói của mình mà ửng đỏ, hắn cười càng đắc ý.
Thẩm Thanh như không chịu nổi nữa, nhắm mắt lại thật mạnh: “Bao giờ cậu mới chán?”
Nếu được thì hãy mau buông tha cho anh đi.
Anh không chịu nổi trò chơi này nữa.
Hết Thẩm Tư Lê rồi đến lượt anh bị gã đàn ông tồi tệ này xoay như chong chóng.
Cảm giác bất lực sâu sắc tra tấn anh đau khổ khôn cùng.
Lần này Chu Bằng Huy không trả lời nhanh như vậy.
Thẩm Thanh cảm thấy nệm bên cạnh lún xuống rồi nảy lên.
Một lúc lâu sau, anh hé mắt ra, phát hiện gã đàn ông đang từ trên cao nhìn xuống mình.
Đôi mắt chằm chằm nhìn anh khiến anh bỗng thấy ớn lạnh.
“
Sau này cũng sẽ không chán, sau này ba cứ ở bên con đi.”
Nói xong câu này, không chỉ Thẩm Thanh ngây người, mà ngay cả chính Chu Bằng Huy cũng ngẩn ra.
Nhưng biểu cảm hắn chỉ trống rỗng một giây, sau đó lại khôi phục nụ cười tà khí như mọi khi, khẽ gật đầu, dường như rất hài lòng với quyết định của mình.
Thẩm Thanh thở dài nặng nề, ngồi dậy, “Cậu thấy có khả năng không?
Cậu nghĩ tôi sẽ ở bên kẻ đã làm tổn thương con trai tôi và cả tôi mà không chút khúc mắc nào sao?”
Anh không còn phẫn nộ giãy giụa như kẻ điên nữa.
Dù điên cuồng hay bình tĩnh thì với loại người coi mình là trung tâm như Chu Bằng Huy đều chẳng quan trọng, nên anh cũng chẳng muốn tốn sức.
“Chắc ba không biết đâu, con chưa bao giờ hứa hẹn gì với Thẩm Tư Lê cả.
Ba cũng không biết Thẩm Tư Lê đã quyến rũ con thế nào đâu.
Là em ấy chủ động quyến rũ con.
Ba biết là ở đâu không?
Là một quán bar gay nổi tiếng thác loạn.
Con lần đầu đến đó thì gặp con trai ba.
Chuyện tiếp theo có thể ba không thích nghe đâu, lúc ấy Thẩm Tư Lê giống hệt một con gái điếm rẻ tiền......”
Vẻ bình tĩnh của Thẩm Thanh vỡ vụn, nhưng Chu Bằng Huy vẫn tiếp tục nói: “Em ấy thậm chí còn chủ động cưỡi lên người con.
Tuy là lần đầu, nhưng lại thành thạo vô cùng.
Ba không tưởng tượng được đâu nhỉ?
Một người như thế, ba nghĩ sao?”
Môi Thẩm Thanh run rẩy, tay nắm chặt thành quyền, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Nỗi đau thể xác sao sánh bằng sự giày vò trong lòng anh.
“Nhưng đúng là em ấy còn trinh thật.
Con biết em ấy thích con, muốn ở bên con, đương nhiên con sẽ không từ chối.
Không có bất kỳ hứa hẹn nào, sao em ấy lại nghĩ con phải bên em ấy trọn đời trọn kiếp chứ?
Cho dù kết hôn rồi còn có thể ly hôn mà.”
“Đủ rồi!”
Thẩm Thanh gầm lên một tiếng.
Anh không phải không biết, hôm qua lúc Thẩm Tư Lê khóc lóc kể lể với anh, anh đã sớm biết rõ ràng, nhưng nghe chính miệng Chu Bằng Huy nói ra một cách vô tình như vậy lại là chuyện khác.
“Hơn nữa ba cũng thích con mà.”
Chu Bằng Huy làm ngơ trước sự phẫn nộ của Thẩm Thanh, thản nhiên nói ra câu khiến Thẩm Thanh càng thêm tức giận.
“Nói bậy!
Tôi...... tôi sao có thể thích cậu được?”
“Không thích?”
Chu Bằng Huy cười đầy ẩn ý, “Bộ dạng đêm qua của ba mà gọi là không thích á?”
Hình ảnh Thẩm Thanh sau khi bị cắm vào thì sợ hãi đau khổ như trời sập, nhưng khi biết người đụ mình là Chu Bằng Huy thì lại như vớ được cái phao, vẫn còn rành rành trước mắt.
Thế này mà còn phủ nhận thì không phải lừa mình dối người sao?
Nhưng Thẩm Thanh không phải lừa mình dối người, chỉ là cứ nghĩ đến chuyện giữa anh và Chu Bằng Huy là anh thấy phiền.
Còn vấn đề thích hay không thích, đầu óc anh giờ chỉ còn là một mớ bòng bong.
“Không......”
Nhưng miệng anh chỉ thốt ra được một chữ rồi tắc tịt.
Đây là hội chứng Stockholm sao?
Anh thích kẻ đã cưỡng hiếp mình ư?
Đùa kiểu gì vậy trời?
“Nhìn con đây này.”
Chu Bằng Huy không vui dùng ngón tay thon dài bóp cằm anh, bá đạo ép anh nhìn thẳng vào mình, “Ba trốn tránh cũng vô dụng thôi, chi bằng ngoan ngoãn ở bên con đi.”
Thẩm Thanh đã chuẩn bị tinh thần thấy chết không chịu để từ chối, ai ngờ cuối cùng Chu Bằng Huy chỉ nửa cưỡng ép anh thay quần áo rồi bắt anh ra ngoài ăn sáng.
Tiếp đó, anh bị bắt phải sống chung với Chu Bằng Huy.
Đám người kia không biết đã bỏ thuốc gì cho anh, cơ thể anh mãi đến ngày thứ ba mới bình phục hẳn.
Hôm đến đây anh không có tâm trạng nhìn đường, mấy hôm nay mới biết chỗ này rất gần công ty.
Nhịn mấy ngày, Thẩm Thanh cuối cùng không nhịn được nữa: “Công ty cậu bỏ mặc luôn à?”
Sắp hết giờ đi làm rồi mà người đối diện vẫn như mấy hôm nay, chẳng có vẻ gì là muốn đi làm.
Thẩm Thanh ngồi bên bàn ăn, trước mặt là bữa sáng anh mới ăn được vài miếng, khoanh tay trước ngực nhíu mày.
Chu Bằng Huy cười liếc nhìn mặt bàn: “Ăn đồ của con mà còn kiêu ngạo thế.”
Thẩm Thanh thoáng chút phức tạp.
Bữa sáng rất đơn giản: trứng ốp la, xúc xích, bánh mì, sữa bò.
Mọi khi toàn là người giúp việc đến làm, nhưng hôm nay Chu Bằng Huy không biết uống nhầm thuốc gì lại hạ mình xuống bếp làm bữa sáng.
Thẩm Thanh chẳng hứng thú gì với trứng ốp la cháy cạnh và xúc xích, miễn cưỡng ăn vài miếng bánh mì uống mấy ngụm sữa.
Hai hôm trước anh gần như chẳng ăn gì, cả sinh lý lẫn tâm lý đều chặn đứng ham muốn ăn uống của anh, không tâm trạng, không khẩu vị, ăn xong là muốn nôn.
Giống hệt như mang thai vậy......
Đồng tử Thẩm Thanh giãn ra, tim thót lại một cái.
Trong đầu như bị sét đánh ngang tai, ầm ầm ầm, anh không nghe thấy âm thanh nào khác, cả thế giới đều trở nên mơ hồ không chân thực.
Sao có thể chứ?
Thẩm Thanh theo bản năng muốn đặt tay lên bụng dưới, vô tình ngẩng đầu phát hiện người đối diện đang chằm chằm nhìn mình, tay anh cứng đờ, cắn chặt răng hàm mới nén được cơn hoảng loạn ngập trời.
“Cưng ơi, ba sao thế?”
Chu Bằng Huy thấy sắc mặt vốn đã chẳng hồng hào gì của anh bỗng trắng bệch, lập tức kéo anh vào lòng.
“Không...... không có gì, buông ra......”
Càng như vậy Thẩm Thanh càng lúng túng, chân tay cứng ngắc, cảm giác lo sợ bất an trong anh ngày càng lớn.
Chu Bằng Huy đã cấm dục mấy ngày nay, trước đó thương Thẩm Thanh cơ thể chưa hồi phục nên không chạm vào anh, giờ mỹ nhân trong ngực, cái đuôi hắn lại bắt đầu rục rịch.
Thẩm Thanh nghe tiếng thở dốc dồn dập của hắn thầm kêu không ổn.
Là đàn ông anh biết rõ điều này có nghĩa là gì, không chút suy nghĩ liền giãy ra khỏi vòng tay Chu Bằng Huy.
Đáng tiếc gã đàn ông đã động tình, tay ngầm dùng sức siết chặt eo anh.
“Cậu làm gì thế?
Buông ra!”
Biết anh chỉ mạnh miệng, Chu Bằng Huy cười không nói, bàn tay to ấm áp đã luồn vào trong vạt áo, sờ lên eo Thẩm Thanh.
Dù sao lát nữa đụ vào thì người đàn ông này cũng sẽ như mọi khi kẹp chặt lấy cặc bự không chịu buông tha hắn thôi.
Cơ thể vốn đang căng thẳng bị chạm vào bất ngờ, cảm giác đó dường như được khuếch đại vô hạn, da thịt nơi bị chạm vào như bốc cháy.
Thẩm Thanh cắn chặt môi dưới, trong hơi thở đều là mùi của Chu Bằng Huy, ngang ngược bao vây lấy anh khiến anh không thể trốn thoát.
Đáng sợ là anh lại không ghét điều đó.....
Môi bị chặn lại, khoang miệng bị xâm chiếm trong nháy mắt.
Đầu lưỡi dẻo dai của Chu Bằng Huy càn quét bên trong, cướp đoạt từng tấc niêm mạc, liếm láp vòm họng mẫn cảm, hôn Thẩm Thanh đến đỏ bừng mặt, không thở nổi mới thôi.
Lúc này Thẩm Thanh đã dựa hẳn vào lòng Chu Bằng Huy, cúc áo ở nhà chẳng biết đã bị cởi hết từ lúc nào, bàn tay không an phận của Chu Bằng Huy du tẩu trên làn da trắng nõn lóa mắt.
Thẩm Thanh bị hắn sờ đến nhũn cả người.
Sáng sớm tinh mơ vốn là lúc tinh thần phấn chấn, không hiểu sao chỉ bị tên khốn này trêu chọc một chút là trầm luân.
Thực ra, điều đáng tuyệt vọng nhất chính là cái này nhỉ?
Nhưng mà, sướng thật sự...... rất muốn cứ thế này mãi......
Dù sao cũng chẳng phải yêu đương gì, chỉ là đôi bên cùng có lợi thôi, có gì không được chứ?
Anh biết mình đang sa đọa, nhưng không còn cách nào khác.
Quần áo rơi xuống đất phát ra tiếng động rất nhỏ không ai để ý.
Tiếng "chụt chụt" không ngớt vang lên từ đôi môi dính chặt không rời của hai người.
Hai đầu lưỡi quấn quýt trong miệng đối phương, trao đổi nước bọt, tiếng nước dâm mĩ lan tỏa trong phòng ăn thoang thoảng mùi thức ăn.
“Ưm... a...”
Thẩm Thanh ngồi trên bàn ăn, eo ngả ra sau, ngửa đầu để Chu Bằng Huy gặm cắn cần cổ da thịt non nớt.
Hai chân bị tách sang hai bên, chỉ còn chiếc quần lót.
Một bàn tay đang cọ xát qua lại giữa hai chân anh, đũng quần lót đã bị thấm ướt một mảng.
Hai mắt anh mê ly, không chút phản kháng để mặc người ta cởi bỏ lớp phòng tuyến cuối cùng.
Quần lót bị vô tình ném xuống đất.
Lúc này Thẩm Thanh giật mình một cái: “Cửa sổ...
đóng cửa sổ......”
Chu Bằng Huy cắn một cái vào đầu vú phấn nộn của anh rồi mới đi đóng cửa sổ.
Thẩm Thanh cảm thấy dược tính trong người mình vẫn chưa tan hết, như đã ngấm vào mạch máu, hòa vào máu chảy đi khắp toàn thân, khiến anh động dục bất cứ lúc nào không biết xấu hổ.
Cái lồn bên dưới lại ướt, dương vật phía trước cũng rỉ ra dâm dịch trong suốt.
Chu Bằng Huy đóng cửa sổ quay lại liền thấy một đại mỹ nhân mắt ngấn lệ, hai chân dang rộng, một tay chống trên bàn, tay kia với những ngón tay thon dài trắng nõn đang không ngừng ra vào trong lồn mình.
“A... sướng...
ô... sướng quá...”
Anh không đợi được nữa, thực sự rất muốn được lấp đầy.
Cơ thể khao khát cặc bự của đàn ông nhưng mãi không được đáp ứng, đành tủi thân dùng ngón tay tự an ủi cái lồn đang đói khát.
Chu Bằng Huy tức thì máu dồn xuống bụng dưới, cây hàng khủng dưới háng nhìn qua lớp quần cũng thấy dọa người.
Thẩm Thanh mở to đôi mắt ầng ậc nước nhìn chằm chằm chỗ đó, vẻ vô tội tương phản mãnh liệt với sự dâm đãng hiện tại.
“Bảo bối nôn nóng thế à?”
Hô hấp Thẩm Thanh khựng lại, lúc này mới nhận ra mình đang làm chuyện gì.
Anh luyến tiếc rút ngón tay khỏi lồn, một dòng nước dâm lập tức trào ra.
Anh sắp ngạt thở.
Sao mình có thể làm chuyện này trước mặt Chu Bằng Huy chứ?
Anh trở nên không biết xấu hổ thế này từ bao giờ?
Khi nhìn thấy bàn ăn đã bị nước dâm của mình làm ướt, anh càng thấy nhục nhã.
“Ướt hết rồi này.”
Chu Bằng Huy không kìm được xoa nắn mép lồn, chỗ đó đâu chỉ là ướt, quả thực là nước dâm tràn trề, chạm nhẹ một cái là chảy ra cả vũng nước, chỉ hận không có cặc bự bịt lại.
Tự mình móc lồn và để người khác chơi lồn cảm giác khác hẳn nhau.
Khi mép lồn non nớt bị chạm vào, Thẩm Thanh chỉ thấy cảm giác tê dại truyền đi từ đó, sướng hơn tự mình làm nhiều.
“A...”
Ngón tay gã đàn ông cắm vào, cơ thể Thẩm Thanh vui sướng biểu hiện ra mặt, lồn cắn chặt lấy ngón tay Chu Bằng Huy.
“Thật muốn đụ cho ba mang bầu quá......”
Cơ thể Thẩm Thanh run lên, cứng đờ vì câu nói của Chu Bằng Huy.
Không...... anh không muốn mang thai!
“Bỏ ra......”
Nói rồi anh thế mà lại lùi bước, đẩy Chu Bằng Huy ra định nhả ngón tay trong lồn, nhưng lại bị thọc sâu hơn.
“Không... không muốn... không muốn mang thai......”
“Tại sao?
Ba vợ không muốn sinh con trai cho con đến thế?”
Chu Bằng Huy nghe vậy không vui, tay càng mạnh mẽ khuấy đảo cái lồn đang co rút từng hồi, nhanh tay lẹ mắt lôi cây hàng khủng đã cứng ngắc ra, dí vào mép lồn ướt đẫm.
Lồn Thẩm Thanh bị cây cặc bự hầm hố làm cho nóng rực run lên, điên cuồng lắc đầu: “Không!
Đằng trước không được!”
“Thế ừ?”
Chu Bằng Huy nhướng mày hiểu ý, “Đằng trước không được thì cũng chẳng sao.”
Ngay khi Thẩm Thanh tưởng hắn cuối cùng cũng lương tâm trỗi dậy tha cho mình một lần, thì cái quy đầu khổng lồ kia lại dịch xuống dưới, dí vào cái lỗ nhỏ hơn bên dưới - lỗ đít.
Lỗ đít đóng chặt, nhưng cửa huyệt đã bị nước dâm chảy từ lồn xuống ngâm cho ướt át mềm mại, dường như cũng trong tư thế sẵn sàng đón nhận cặc đàn ông bất cứ lúc nào.
“Xem ra ba vợ đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm rồi nhỉ.”
Nói rồi hắn ưỡn người định thúc cặc bự vào nơi chật hẹp đó.
Thẩm Thanh luống cuống tay chân đẩy hắn: “Không có!
Chỗ...... chỗ đó sao mà được?”
Rõ ràng chỉ là chỗ để bài tiết, sao có thể dùng để làm chuyện này?
Tuy anh biết người đồng tính đều làm thế, nhưng anh chưa từng thử bao giờ.
“Là lần đầu tiên?”
Chu Bằng Huy túm lấy eo anh không cho chạy thoát, ánh mắt nóng rực như thú săn mồi chuẩn bị nuốt chửng con mồi vào bụng.
“Phải...... tóm lại là không được!”
Thẩm Thanh cắn môi dưới, kiệt lực muốn đẩy người ra.
Nghe được đáp án mình muốn, Chu Bằng Huy hài lòng đến mức đầu ngón tay run lên vì phấn khích, bất chấp tất cả chỉ muốn lao vào cơ thể dâm đãng này mà hung hăng đụ, đụ cho anh kêu cha gọi mẹ.
Huống chi đến nước này mà bảo dừng lại thì chẳng phải giết người ta sao?
Giây tiếp theo, Thẩm Thanh bị đẩy ngã ra bàn ăn.
Mặt bàn lành lạnh khiến anh nổi da gà, nhưng hạ thân lại nóng như lửa đốt.
Chân anh bị gập lại ép sang hai bên, cơ thể bị phơi bày không chút che đậy, bí mật giữa hai chân rộng mở khiến anh xấu hổ quay mặt đi.
“Aaa!”
Lỗ đít bị cắm vào một ngón tay.
Chu Bằng Huy trong lòng kinh ngạc, thế mà lại ra vào thuận lợi thế này, bên trong khít khao nhưng mềm mại, không hề khô khốc chút nào.
Hắn cười cười: “Lỗ đít ba vợ dâm thật, chảy nước rồi này.
Trước sau hai cái lỗ cùng chảy nước, chẳng phải là cần hai cây cặc mới thỏa mãn được ba sao?”
Hắn nói quá lộ liễu, cơ thể Thẩm Thanh vì thế mà ửng hồng.
Lỗ đít và lồn cùng lúc thít chặt, lỗ đít càng xoắn chặt lấy ngón tay đang xâm nhập.
“Không có!
Chỗ đó sao có thể ra nước được?”
Nhưng như để phản bác lời anh, Chu Bằng Huy thọc ra rút vào lỗ đít thế mà cũng phát ra tiếng nước lép nhép, chẳng khác gì cái lồn đằng trước.
Thẩm Thanh run bắn người, run rẩy muốn giãy giụa lại bị Chu Bằng Huy ấn vào đâu đó, khiến anh hét lên một tiếng "A", vòng eo dẻo dai mềm nhũn.
Tiếng kêu cao vút lên mấy tông, âm cuối ngân nga, rõ ràng là vì sướng quá mà không tự chủ được thốt ra.
“A... chỗ đó...
ưm...
đừng... a...”
Động tác tay của Chu Bằng Huy không ngừng, mắt nhìn Thẩm Thanh đang vặn vẹo vòng eo vì khoái cảm ngay trước mặt mình.
Bộ dáng mê người kia làm háng hắn căng cứng sắp nổ tung.
Cây cặc bự căng trướng cuối cùng không nhịn được thay thế ngón tay, dí vào lỗ đít rồi thúc mạnh về phía trước.
Nơi dâm đãng chảy nước kia liền nuốt trọn cái quy đầu khổng lồ.
Cơn đau đột ngột khiến Thẩm Thanh kêu lên một tiếng, muốn trốn tránh nhưng hai chân đã sớm nằm trong tay gã đàn ông, bị đè chặt sang hai bên.
Không thể cử động, trên mặt là vẻ tủi thân muốn khóc.
Cái lỗ đít dùng để ỉa đái, nhưng đã bị làm cho nước nôi lênh láng, giờ phải đón nhận cặc bự của đàn ông cắm vào.
“Đau...
đừng mà...
ô ô...”
Người dưới thân đôi mắt đỏ hoe nức nở rơi lệ, hai chân bị banh mạnh ra, lỗ đít nuốt lấy cặc bự của đàn ông.
Đôi tay vô lực đẩy bụng dưới gã đàn ông, phản kháng trong vô vọng nhưng vẫn bị đụ.
Chu Bằng Huy thở hắt ra một hơi, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho anh, “Lát nữa là hết đau ngay thôi.”
Vừa nói hắn vừa không kìm được mà lắc hông thọc vào rút ra.
Lỗ đít dường như còn khít hơn cả lồn, trơn trượt ướt nóng muốn chết, cắm vào là thấy một lực hút cực mạnh, như có vô số cái miệng nhỏ đang mút mát lấy cặc bự.
“A...
đừng động... kỳ quá...
ưm... a...”
Lỗ đít chưa từng dùng để giao hợp truyền đến từng đợt cảm giác tê dại kỳ lạ.
Đầu óc Thẩm Thanh mơ hồ, nghĩ thầm rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Tại sao bị cắm vào lỗ đít cũng thấy sướng?
Chu Bằng Huy nhấp được vài cái liền vung vẩy cặc bự đâm thẳng lút cán vào cái lỗ đít mới nếm mùi đời.
Thịt ruột ướt nhẹp không chút trở ngại nuốt trọn cây hàng khủng đến tận gốc.
Cặc bự kịch liệt khuấy đảo thịt mềm, chưa được mấy cái đã đụ cho cái lỗ đít này ra đầy nước dâm, tiếng nước lép nhép ngày càng lớn, tiếng bạch bạch vang vọng cả phòng ăn.
“A...
ớ...
ưm...
ưm...”
Thẩm Thanh bị đụ đến hai mắt mê mang, thân hình lắc lư lên xuống theo cú thúc mạnh bạo của gã đàn ông.
Nghe thấy tiếng rên của chính mình, anh cắn chặt môi dưới.
Trong tiềm thức anh luôn cảm thấy chuyện này là sai trái, nhưng vì sắp bị khoái cảm đánh gục nên lại chẳng thể nói ra là sai ở chỗ nào.
Như một cái máy đóng cọc vĩnh cửu, Chu Bằng Huy hung hãn húc mở vách thịt, không chút thương tiếc đập mạnh vào chỗ thịt non mềm mại sâu nhất, như muốn đâm xuyên qua ông bố vợ dâm đãng này.
Tốc độ cực nhanh kéo theo nước dâm trong cơ thể Thẩm Thanh bắn tung tóe ra ngoài, làm chỗ giao hợp của hai người ướt nhẹp một mảng.
Tốc độ đột ngột tăng nhanh làm Thẩm Thanh căng cứng người trong chốc lát, tiếng rên rỉ như nghẹn lại ở cổ họng không thoát ra được, vài giây sau mới hét lên chói tai: “A... a!
Không!
Chậm...
ô... a... chậm chút... a... a... nhanh quá...
ô ô... a...”
Anh bị đụ đến mức miệng không khép lại được, nước bọt nuốt không kịp chảy dọc theo má xuống bàn ăn thành một vũng nhỏ.
Chu Bằng Huy bị từng lớp thịt mềm bên trong cắn chặt đến mức tốc độ ra vào cũng chậm lại.
Khoái cảm cực hạn dâng lên toàn thân, chỉ muốn đụ chết con người lẳng lơ này dưới háng mình.
“Đĩ dâm!
Kẹp chặt thế làm gì?
Vội muốn uống tinh dịch à?”
Chu Bằng Huy vỗ mông anh một cái.
Thẩm Thanh run lên, cái lỗ đít kia cũng theo đó mà co bóp một cái.
Chu Bằng Huy thừa dịp anh thả lỏng, bóp eo anh, đụ như mưa rền gió dữ, cặc bự không ngừng ra vào trong lỗ đít ướt trơn.
Lần này Thẩm Thanh kẹp cũng không kẹp nổi nữa, cơ thể mềm mại bị đụ đến nhũn ra như nước, không còn sức phản kháng để mặc cặc bự tới tới lui lui cọ xát điểm mẫn cảm sâu trong cơ thể: “Ưm... a...”
Chu Bằng Huy nhớ kỹ điểm mẫn cảm của anh lúc nãy, giờ dồn sức mà giã vào chỗ đó.
“A... chỗ đó...
ưm... a...”
Thẩm Thanh phát ra tiếng rên lạc điệu, giọng nói mềm mại còn mang theo chút âm mũi.
“Đĩ dâm, lỗ đít bị cặc bự đụ có sướng không?”
Chu Bằng Huy cười ác liệt hỏi anh.
Thẩm Thanh vô lực lắc đầu thở dốc: “Ưm... a... sướng... a... sướng lắm...
ô... lỗ đít bị cặc bự đụ sướng quá... tuyệt quá...
ưm... cặc bự tuyệt quá đi...”
Anh chỉ thấy đầu óc mình như hồ nhão, ý thức gì đó đều biến mất, nhưng dường như lại không.
Anh biết mình đang bị Chu Bằng Huy dùng cặc bự đụ lỗ đít, vốn nên từ chối, nhưng thực sự quá sướng.
Cặc nghiền nát từng tấc niêm mạc, cảm giác tê dại theo xương sống xộc thẳng lên não, sướng đến mức anh thậm chí muốn cặc bự vĩnh viễn lưu lại trong cơ thể mà thọc ra rút vào như thế, vĩnh viễn đừng dừng lại.
“A... không... không được...
ưm...”
Bụng dưới Thẩm Thanh run rẩy, mặt đỏ bừng, mắt ầng ậc nước, đùi cũng run không ngừng, rõ ràng là sắp lên đỉnh rồi.
Chu Bằng Huy lại dừng động tác, nhẫn nhịn rút cặc ra.
Thẩm Thanh mơ màng ngẩng đầu nhìn hắn: “Ưm?
Sao lại...”
Những lời tiếp theo anh không nói nổi nữa.
Chu Bằng Huy không để lỗ đít anh trống vắng bao lâu, liền ngồi xuống sô pha, bắt Thẩm Thanh ngồi lên người mình rồi cắm cặc vào lại.
“A... sâu quá...”
Thẩm Thanh kinh hô một tiếng.
Tư thế này khiến cặc vào được sâu hơn, cảm giác căng trướng muốn đâm tới tận họng làm anh nhổm mông lên muốn nhả bớt vật khổng lồ trong người ra.
Nhưng Chu Bằng Huy đời nào để anh toại nguyện, túm eo anh kéo xuống.
"Phụt" một tiếng, cặc bự lại ngập lút cán trong cái lỗ đít đang phun nước.
“Sâu quá...
đừng mà...”
Miệng thì nói đừng, nhưng thực tế mông đã khó nhịn lắc lư.
Cọ xát một chút căn bản không đủ, anh muốn nhiều hơn, muốn cặc bự hung hăng cắm vào trong lỗ thịt, “Ưm... nhanh lên...”
“Tự mình làm đi.”
Chu Bằng Huy hôn anh một cái, dỗ dành, “Ngoan, thử xem nào bảo bối.”
Thẩm Thanh cắn đôi môi đỏ mọng, ngước đôi mắt đẫm lệ tủi thân nhìn Chu Bằng Huy một cái, tức thì cảm thấy vật trong người như to thêm một vòng, “A... cậu...”
Anh khó khăn nhấc cái mông tròn trịa lên, chờ cặc trong người rút ra một nửa thì từ từ ngồi xuống lại.
Chỉ như vậy thôi anh đã thở hồng hộc, toàn thân phủ một lớp mồ hôi trong suốt.
Chưa đợi Chu Bằng Huy không chịu nổi, chính anh đã chịu không nổi trước, cơ thể mềm nhũn ngã vào lòng Chu Bằng Huy.
“Ưm... a... không được...
ô...”
Lỗ đít anh run rẩy, rõ ràng vừa rồi sắp lên đỉnh, bị dừng lại đột ngột, giờ cứ lơ lửng khó chịu không tả nổi.
Cũng may Chu Bằng Huy đã nhịn đến cực hạn, gầm nhẹ một tiếng ôm mông anh thúc mạnh từ dưới lên.
Khi Thẩm Thanh rơi xuống, hắn liền hung hăng chống đối.
Cái lỗ đít kia cũng hung tợn mút lấy cự căn trong cơ thể, vừa mút vừa phun nước, làm ướt đẫm cả ghế sô pha.
“A... a... nhẹ chút...
ưm... a... sướng quá... tới rồi...
ưm... a!!”
Thẩm Thanh hét lên một tiếng chói tai kéo dài, ôm chặt lấy người đàn ông đang đụ mình.
Dương vật phía trước bắn ra một luồng tinh dịch, lỗ đít co rút điên cuồng, cứ thế bị đụ bắn.
Lỗ đít tuy không phun nước như lồn khi lên đỉnh, nhưng lại siết chặt hơn, gần như đến mức không thể di chuyển.
Chu Bằng Huy dứt khoát đè người lên bàn trà, từ trên cao nhìn xuống đụ anh, đụ đến khi người anh run bần bật mới đại phát từ bi bắn toàn bộ tinh dịch đặc sệt vào trong lỗ đít.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, bắn xong hắn vẫn dùng cây cặc còn cứng ngắc thọc ra rút vào trong đó.
“A... bắn vào rồi... a... nhiều quá...
ưm...”
Thẩm Thanh sướng đến mức đầu óc trống rỗng.
Mọi thứ khác đều là giả, chỉ có việc Chu Bằng Huy đang đụ anh là thật.
Chu Bằng Huy đè cả người lên anh, cơ thể dán chặt khiến cả hai đều phát ra âm thanh sướng khoái.
“Đĩ dâm, lỗ đít được ăn tinh dịch có vui không?”
Thẩm Thanh chớp đôi mắt không tiêu cự, thè lưỡi liếm môi: “Ưm... vui... lỗ đít thích ăn tinh dịch nhất...”
🐣 Nội Dung Trứng Màu:
“Lỗ đít dâm của ba vợ ăn đủ tinh dịch con rể chưa?”
Chu Bằng Huy từ từ lắc hông, chậm rãi thọc ra rút vào, cảm nhận cái lỗ đít trơn mềm vẫn đang co thắt sau khi cao trào.
“Ưm... chưa đủ... còn muốn nữa......”
Cuối cùng dục vọng vẫn chiếm thế thượng phong.
Những lời Thẩm Thanh nói ra lúc này, nếu đợi khi tỉnh táo lại e là sẽ tức chết, nhưng hiện tại anh vẫn thấy sướng không chịu được.
Chu Bằng Huy cảm thấy theo tiến độ này, chẳng bao lâu nữa Thẩm Thanh sẽ dùng cái miệng trên kia ăn cặc bự của hắn, nuốt tinh dịch của hắn.
Nghĩ thế hắn lại hưng phấn lên.
Cây cặc đang chôn trong nơi ấm áp vốn đã hơi mềm, lúc này lại nhanh chóng sung huyết cứng ngắc to lên.
“Ưm... a... sao lại... a... to quá...
đầy quá......”
Bị kinh ngạc một chút, sau đó Thẩm Thanh liền bất mãn vặn vẹo thân mình muốn cặc bự thọc ra rút vào.
Chu Bằng Huy chiều ý anh, bắt đầu trừu động cặc bự, kéo tay anh xuống chỗ giao hợp.
Thẩm Thanh lập tức bị nước dâm chảy ra từ lỗ đít làm ướt đẫm tay.
Anh như bị giật mình rụt tay lại, nhưng giây tiếp theo lại không kìm lòng được cẩn thận vuốt ve nơi đó.
Nơi nhỏ bé như vậy bị căng ra tràn đầy, nếp nhăn quanh cửa huyệt đều bị căng phẳng lì, cơ bắp căng chặt.
Anh như không chịu nổi lắc đầu: “A... to quá...
ưm... a...
ưm... sao có thể chứ......”
Hai đầu vú trước ngực bị gã đàn ông ngậm trong miệng.
Thẩm Thanh nghĩ mấy hôm nay mới đỡ một chút, giờ lại sắp rách da rồi, liền muốn đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình ra, lại bị mút mạnh hơn.
Gã đàn ông bỗng tăng tốc độ thọc rút, lần giao hợp này càng lâu dài hơn.
Thẩm Thanh cảm thấy phía sau mình sắp bị mài rách da, nhưng gã đàn ông vẫn chưa chịu bắn tinh, lúc nhanh lúc chậm đụ anh.
Anh khóc đến mắt nhòe lệ hắn cũng không buông tha: “Ô ô...
đủ rồi... a... ha... không chịu nổi nữa......”
Cuối cùng, ngay trước giây phút ý thức Thẩm Thanh biến mất, Chu Bằng Huy mới bắn hết tinh dịch vào cơ thể anh.
Thứ đó bắn vừa mạnh vừa sâu, Thẩm Thanh nghĩ thầm: thế này thì rửa kiểu gì đây?
Rồi chìm vào hôn mê.