---
Ò ó o..."
Tiếng gà gáy vang vọng trong làn sương sớm.
Nàng tỉnh giấc theo thói quen, rời khỏi chiếc giường ấm áp, lớp chăn mềm mại trượt xuống để lộ bộ đồ ngủ màu hồng nhạt mỏng manh.
Không khí Tết se lạnh len lỏi qua từng kẽ hở len lỏi vào căn phòng, mang theo mùi hương nhàn nhạt của gió đêm và chút hơi ẩm của sương sớm.
Nàng với gương mặt như công chúa bước ra trong truyện , sóng mũi nàng cao vút , đôi mắt phượng khẽ chớp lộ ra đôi lông mi uống cong tuyệt mỹ , bờ môi căng mọng khẽ nhấp nháy .
Căn phòng nàng ở rộng rãi, mọi thứ đều toát lên vẻ xa hoa.
Nhưng lúc này, vẻ đẹp ấy dường như bị bao phủ bởi một thứ gì đó vô hình , một sự im lặng kỳ lạ len lỏi trong không gian.
Bất chợt, một cơn gió lùa mạnh qua khe cửa, trườn vào căn phòng như một thực thể vô hình.
Tiếng cửa sổ va đập lặp đi lặp lại, không đơn thuần là sự lay động của gió mà giống như một thanh âm tức giận gầm thét.
Hoặc... nàng chỉ đang tưởng tượng?
Nàng chần chừ trong giây lát rồi chậm rãi tiến lại gần, mỗi bước chân chạm xuống sàn nhà buốt giá khiến nàng bất giác bước nhanh hơn.
"Phập."
Cánh cửa sổ cuối cùng cũng được đóng lại.
Không gian xung quan bỗng dưng im bặt.Tiếng gà gáy bỗng nhiên không còn nữa
Dù cửa sổ vẫn đóng, trong không khí phảng phất một mùi hương ngọt ngào nhưng xa lạ.
Như thể một loài hoa mà nàng chưa từng biết đến.
Tiếng bước chân nàng khẽ vang lên trong không gian yên ắng.
Căn nhà vẫn tĩnh lặng như mọi ngày, nhưng cảm giác kỳ lạ trong lòng nàng không hề tan biến.
Mùi hương ấy vẫn vương vấn trong không khí, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo, như thể nó không thuộc về bất kỳ loài hoa nào trên thế gian này.
Nàng chậm rãi đi xuống cầu thang, lòng đầy nghi hoặc.
Khi đến chân cầu thang, nàng bỗng khựng lại.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, dù cửa sổ vẫn đóng kín.
Cảm giác lành lạnh lướt qua da nàng, như một bàn tay vô hình chạm vào.
Cha mẹ của nàng đã đi làm từ sớm , bọn hầu trong nhà cũng xin nghỉ về quê ăn tết .
Trong căn nhà chỉ còn nàng với đứa hầu tên Lam , nhưng cũng chẳng thấy nó đâu.
Mùi hương ấy càng lúc càng nồng hơn.
Nàng rảo bước vào gian bếp, ánh mắt vô thức lướt qua mọi góc nhà, nhưng không hề thấy bất kỳ lọ hoa nào.
Rồi nàng chợt nhìn thấy trên bàn gỗ giữa phòng, có một thứ không thuộc về nơi này.
Một bông hoa nhỏ màu trắng, với những cánh hoa mỏng manh như sương sớm, lặng lẽ nằm đó.
Nàng không nhớ đã đặt nó ở đó.
Cũng không ai trong nhà có thói quen mang hoa vào bếp.
Nàng nhìn kĩ những cánh hoa trắng buốt mà nhớ lại , ngày xưa nàng từng đọc qua một cuốn sách hình ảnh trong cuốn sách đó rất giống và nhận ra ngay đây chính là
Hoa Ưu Đàm...
Cái tên ấy vừa lóe lên trong ký ức nàng.
Những cánh hoa trắng tinh khiết, nhỏ bé nhưng mang trong mình một huyền thoại rằng một loài hoa chỉ nở ba nghìn năm một lần.
Người ta nói rằng khi nó xuất hiện, đó là dấu hiệu của một điềm lành... hoặc một sự kiện kinh hoàng sắp diễn ra.
Cảm giác bất an trào dâng trong lòng nàng.
Nàng chần chừ vươn tay ra...
Nhưng ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào cánh hoa, một giọng nói khẽ vang lên sau lưng nàng ..mềm mại, mơ hồ, nhưng khiến nàng rợn người.
"Cuối cùng nàng cũng tìm thấy ta."
Nàng nuốt khan.
Làm sao loài hoa hiếm gặp này lại xuất hiện trong bếp nhà nàng?
Giọng nói lúc nãy là của ai?
Không ai trong nhà có thói quen mang hoa vào bếp, càng không thể nào có một loài hoa thần thoại bỗng dưng mọc ở nơi này.
Nàng bất giác buông tay ra khỏi cánh hoa.
Trong lòng nàng dấy lên một cảm giác kỳ lạ khiến nàng cảm thấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Cánh hoa mỏng manh run rẩy nhẹ theo làn gió vô hình.
Và rồi
"Phụt"
Ngọn đèn trên trần bỗng lóe sáng một cái, rồi vụt tắt.
Căn bếp chìm vào bóng tối.
Chỉ còn lại vài tia sáng len lỏi qua cánh cửa sổ nhỏ ở góc.
Và trong khoảnh khắc đó, nàng nghe thấy một tiếng thì thầm khe khẽ~
"Cuối cùng, nàng cũng nhớ ra ta rồi sao?"
Một giọng nói như vọng đến từ nơi xa xăm , một cõi âm vô định , không rõ ràng nhưng lại thì thầm ngay bên tai.
Nghe như gió thoảng qua, nhưng lại văng vẳng trong đầu nàng, quấn chặt lấy suy nghĩ, khiến nàng không thể xua đi.
Nàng giật thót, vội nhìn xung quanh
Nhưng không có ai cả..
Chỉ là khoảng không vắng lặng.
Nàng cố trấn tĩnh, nghĩ có lẽ là Lam đứng bên ngoài gọi nàng.
Bất giác, nàng lên tiếng:
"Là con hả, Lam?"
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Không có ai cả.
Nhưng cảm giác ấy vẫn còn đó , cái cảm giác ai đó đang đứng rất gần, hơi thở phả nhẹ bên tai, một sự hiện diện vô hình nhưng lại rõ ràng đến mức khiến nàng rùng mình.
"Nàng... thật sự đã quên ta rồi sao?"
Lần này, giọng nói ấy nghe rõ hơn, không còn là một tiếng thì thầm trong gió nữa.
Nó trầm thấp, dịu dàng nhưng mang theo một nỗi buồn xa xăm, như thể nàng đã đánh mất điều gì đó rất quan trọng.
Nàng lùi lại một bước, lòng bàn tay siết chặt, hơi thở có phần gấp gáp.
Hoa Ưu Đàm... giọng nói xa lạ nhưng quen thuộc... sự lạnh lẽo trong không khí...
Tất cả như đang gợi lên một thứ gì đó trong sâu thẳm ký ức nàng.
Nhưng nàng không nhớ ra.
Hoặc có lẽ... nàng đã từng biết.
Chỉ là nàng đã quên.
Cánh cửa nhà khẽ bật mở, kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Tiếng bước chân vang lên, nhẹ nhàng nhưng thực tế.
Là Lam, con hầu trung thành của nàng.
Nàng đứng lặng một lúc, nhìn Lam một cách lạ lẫm, như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ.
Cảm giác rợn người khi nãy vẫn chưa tan biến, nhưng sự hiện diện của Lam khiến căn nhà bỗng có vẻ bình thường trở lại.
Nàng khẽ hắng giọng, cố gắng che giấu sự bất an của mình.
"Sao ngươi về sớm thế?"
Lam ngẩng lên, nhìn nàng bằng ánh mắt khó hiểu.
"Tiểu thư, em đâu có về sớm.
Em đã rời đi khi nào đâu."
Lời của Lam khiến nàng sững người.
"Ngươi... vẫn ở đây?"
"Vâng, em đâu có rời khỏi nhà.
Sáng giờ vẫn ở trong phòng sắp xếp đồ đạc mà."
Những cánh hoa Ưu Đàm trên bàn dường như rung nhẹ.
Vậy thì...
Người nãy giờ ở một mình trong căn nhà vắng lặng... là ai?
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Nàng cứng đờ người, đôi mắt vô thức dời về phía bông hoa Ưu Đàm trắng muốt trên bàn.
Nó nhỏ bé, thanh khiết, nhưng lúc này lại mang đến một cảm giác kì lạ vô hình.
Lam vẫn đang loay hoay với đống rau củ, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường trong ánh mắt nàng.
Bàn tay nàng siết chặt lấy mép váy, cố gắng trấn tĩnh.
Nhưng dù có tự nhủ bao nhiêu lần rằng tất cả chỉ là trí tưởng tượng, nàng vẫn không thể quên được cảm giác có một ai đó đứng sau lưng mình khi nãy.
Cánh hoa khẽ rung.
Hay là... chúng đang thở?
Nàng rùng mình.
"Tiểu thư?"
Lam đột nhiên lên tiếng, kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Nàng giật mình, quay sang nhìn Lam.
Ánh mắt con hầu có chút bối rối, rồi chậm rãi dời xuống...
Nhìn chằm chằm vào tay nàng.
Nàng thoáng cau mày, cúi xuống theo phản xạ
Bàn tay nàng...
Đã vấy bẩn bởi một vệt đỏ thẫm.
Vệt đỏ thẫm ấy bao quanh bàn tay nàng, hằn sâu trên làn da trắng muốt, tạo thành dấu vết của một bàn tay như thể ai đó đã siết chặt lấy nó thật lâu , thật chặt mà không chịu buông.
Nhưng lạ thay...
Nàng không hề cảm thấy đau.
Chỉ có một cơn tê lạnh chậm rãi lan dọc từng đầu ngón tay, như thể dấu vết này không thuộc về nàng, mà là của một ai khác.
Lam nhíu mày, giọng nói pha lẫn chút do dự:
"Tiểu thư... tay người... từ bao giờ mà..."
Nàng mở miệng định nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời.
Vì chính nàng cũng không biết
Dấu vết này...
đã xuất hiện từ bao giờ?
Nàng phất tay ra hiệu cho Lam tiếp tục công việc, giọng nói có chút mệt mỏi:
"Không có gì đâu, ngươi cứ làm tiếp đi."
Lam còn định nói gì đó nhưng thấy sắc mặt nàng tái nhợt, nó đành gật đầu, quay lại với đống rau củ.
Nàng thở dài, đưa tay xoa thái dương.
Có lẽ dạo này quá mệt mỏi nên mới sinh ra ảo giác.
Chỉ là ảo giác thôi.
Nàng tự nhủ như vậy rồi xoay người đi về phía phòng tắm.
Cánh cửa khẽ đóng lại , hơi nước ấm dần bao phủ không gian.
Chỉ là...
Khi nàng đứng trước gương, hình ảnh phản chiếu trong đó khiến nàng khựng lại.
Bóng hình một cô gái lặng lẽ đứng sau lưng nàng.
Cô ta cao hơn nàng , mặc một chiếc sơ mi đen ôm sát, cổ áo mở hờ hững, phối cùng quần tây tối màu tạo nên một vẻ ngoài vừa lịch lãm vừa bí ẩn.
Không một tiếng động, cô ta nhẹ nhàng đặt cằm lên vai nàng.
Một hơi thở ấm phả nhẹ lên da thịt lạnh lẽo, mang theo một cảm giác thân thuộc đến kỳ lạ.
Nàng sững người.
Cổ họng khô khốc, không thể thốt ra một lời nào.
Cô gái trong gương...
Là ai?
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nàng gần như theo bản năng quay phắt lại
Trống rỗng.
Không có ai cả.
Nhưng nơi bờ vai nàng vừa bị chạm vào, vẫn còn đọng lại hơi ấm.
Nàng sững người, nhưng rồi tự nhủ có lẽ chỉ là do mắt hoa.
Lắc nhẹ đầu để xua đi cảm giác bất an lúc nãy, nàng bắt đầu cởi từng cúc áo, để lớp vải trượt khỏi bờ vai mảnh mai.
Bàn chân trần khẽ chạm xuống nền gạch lạnh, nàng bước vào phòng tắm.
Hơi nước ấm áp lan tỏa, bao phủ không gian trong một màn sương mờ ảo.
Nhưng giữa hơi nước cuộn tròn ấy...
Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng nàng
Cảm giác có ai đó đang nhìn chằm chằm.Nàng khẽ cau mày, quay đầu nhìn quanh.
Không có ai cả.
Nhưng khi ánh mắt vô tình lướt qua tấm gương phủ sương
Bên trong đó...
Một bóng người mờ ảo dần hiện ra.
Dáng người ấy cao ráo, đường nét cơ thể mơ hồ nhưng không lẫn vào đâu được.
Chính là cô gái ban nãy.
Dáng đứng của cô ta tựa như một bóng ma, mờ ảo trong hơi nước, nhưng lại mang theo một sức hút kỳ lạ khiến người ta không thể rời mắt.
Nàng siết chặt bàn tay, trái tim đập loạn nhịp.
Lần này, không còn là ảo giác.
Cô ta thực sự...
đang ở đó.
Nàng sợ hãi như không tin vào mắt mình , bóng hình ấy chầm chậm tiến lại gần , thoắt ẩn thoắt hiện bước ra.
"Phù"
Bóng hình cô ta một lần nữa biến mất , như tan biến vào hư không.Nàng đứng dậy, đưa tay lau khô từng giọt nước còn đọng lại trên làn da mịn màng.
Hơi nước vẫn mờ mịt bao phủ tấm gương trước mặt, phản chiếu bóng dáng mảnh mai của nàng.
Nàng với lấy một chiếc áo sơ mi rộng, nhẹ nhàng khoác lên người.
Lớp vải mềm mại chạm vào da, mang lại chút hơi ấm, nhưng cảm giác lạnh lẽo trong lòng nàng vẫn không hề tan biến.
Nàng khẽ thở ra, lấy từ tủ một chiếc quần short ngắn rồi mặc vào.
Lớp vải mềm nhẹ ôm lấy đôi chân thon dài, nhưng không đủ để xua đi cảm giác lạnh lẽo vẫn đang len lỏi dưới da.
Dù đã mặc xong quần áo, nàng vẫn cảm thấy như có một ánh mắt vô hình nào đó đang dõi theo mình từ trong bóng tối.
Sau khi mặc xong quần áo, nàng vẫn cảm nhận được một sự bất an vô hình đang bám lấy mình.
Nàng chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm, đôi chân trần lướt trên nền gạch lạnh buốt.
Căn nhà vẫn tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ có tiếng bước chân nàng vang vọng giữa không gian rộng lớn.
Bất giác, nàng đưa mắt nhìn quanh.
Mọi thứ dường như vẫn như cũ, nhưng cảm giác có gì đó không đúng vẫn không rời đi.
Lần theo mùi hương kỳ lạ khi nãy, nàng tiến vào gian bếp.
Ánh sáng nhạt nhòa từ khung cửa sổ hắt vào, phủ lên mọi vật một lớp sắc trắng mờ ảo.
Trên bàn, nhành hoa trắng nhỏ bé ấy vẫn nằm yên.
Nàng bước đến gần hơn, ánh mắt chăm chú quan sát.
Cánh hoa mỏng như tơ, trắng đến mức gần như trong suốt, giống hệt như trong cuốn sách cổ nàng từng đọc.
Ưu Đàm...
Loài hoa ba nghìn năm mới nở một lần.
Nhưng... tại sao nó lại xuất hiện ở đây?
---
Ở một nơi nào đó..
Một nhóm người mặc áo choàng tối màu đứng thành vòng tròn xung quanh một trận đồ phức tạp được vẽ bằng những ký tự cổ xưa.
Nghi thức này đã được chuẩn bị từ rất lâu, mọi chi tiết đều hoàn hảo, không có bất kỳ sai sót nào.
Chiếc quan tài gỗ tối màu nằm yên lặng ở trung tâm, bề mặt chạm khắc những hoa văn cổ xưa như để phong ấn một điều gì đó bên trong.
Nhưng giờ đây... phong ấn đã bị phá vỡ.
Bên trong, người ấy đã được chuẩn bị chỉn chu-mặc trên mình bộ trang phục tôn quý, từng đường nét trên gương mặt vẫn tuyệt mỹ như thuở nào, dường như thời gian chưa từng chạm đến.
Ánh nến lập lòe, bóng họ nhấp nhô trên nền đất, như thể không chỉ có con người hiện diện trong căn phòng ấy.
Ở chính giữa vòng tròn, một chiếc quan tài gỗ được đặt ngay ngắn.
Nắp quan tài khẽ rung động, như thể bên trong đang cất giữ một thứ gì đó sắp trỗi dậy.
Người dẫn đầu giơ cao một nhánh Ưu Đàm trắng, giọng trầm thấp vang lên, từng câu từng chữ như vang vọng đến nơi xa xăm nào đó
"Sau ba nghìn năm...
Người hãy thức tỉnh."
Ngay lúc ấy, một cơn gió lạnh lẽo quét qua, thổi tắt toàn bộ ánh nến trong phòng.
Từ trong bóng tối, một đôi mắt đỏ rực dần mở ra.