Cập nhật mới

Khác Hoa rừng không hẹn gió

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
395746327-256-k345133.jpg

Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Tác giả: ThanhthanhDang3
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giữa mưa bom bão đạn của thời kì loạn lạc, con người ta luôn nung nóng tình cảm, tình thương qua những cử chỉ nhỏ nhặt của nhau.

Liệu tình yêu thời chiến sẽ đi tới đâu?



xuyênkhông​
 
Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Chương 1


Một buổi sáng yên bình tự do tự tại ở thế kỉ 21, cụ thể hơn là một ngày ở năm 2025, dạo bước những khu phố ở Sài Gòn, nơi được xem là cái "Hòn ngọc viễn Đông" ở những năm cuối của thế kỉ trước.

Một cô sinh viên nho nhỏ đến từ đất nước Đông Lào kính yêu đang chạy xe máy băng băng da cung đường thành phố, vừa tiện thể ngắm nhìn không khí xung hợp những ngày gần kỉ niệm giải phóng.

Phương chẳng có hiểu biết gì về mấy ngày lễ như này đâu, cứ tới lễ thì được nghỉ ngơi, vậy thôi.

Như cái vấn đề bự tổ chảng xuất hiện ngay bây giờ là cái tình trạng kẹt xe, ngày thường đã kẹt thì thôi ai mà nói, tới những ngày lễ lọc gì ấy lại kẹt hơn, nữa tiếng mới nhích được một miếng, đi làm về cũng mệt chứ không lẽ khoẻ quài sao.

'Ôi cái ngày gì mà kẹt từ sáng đến tối, tính không cho ai nghỉ ngơi hay gì?' Phương chán nản, dựa hẳn cầm lên chiếc Cup 50 nhỏ xinh yêu của mình, không giúp về nhanh hơn đâu nhưng nó đỡ mệt.

Người thì đông, xe thì nhiều mà lính lác quân đội gì đó tập duyệt nghẹt cả cái đường Lê Duẩn, phải chăng tính chèn ép Phương nằm tại đây à.

--------------------------------------------------------

Hơn 3 tiếng mấy vật vã lăn lộn ngoài đường thì cúi cùng cô cũng trở về cái phòng trọ thân yêu, sống sót ở giữa lòng Sài Gòn cũng chẳng dễ gì.

"Mày về rồi à?

Đường đông nhể?" cái Châu nói, nó là sinh viên trường Khoa học xã hội và nhân văn TP.

"Ừm mệt quá, lễ lọc gì mà lớn thế không biết, quân đội công an đứng đầy cả đường" Phương dắt xe vào trọ, mệt lả người ngồi xuống.

"Gì vậy con nhỏ này?

Kỉ niệm giải phóng mà cũng không biết" Châu rót cốc nước cho Phương, bĩu môi chê bạn mình.

"Ai mà biết đâu mày ơi, học trường Sân khấu điện ảnh không có chuyên sao mà biết" Phương cởi áo khoác ngoài ra, ngồi dựa vào cầu thang.

"Mày phải học sử vào đi, không nghe Bác dạy dân ta phải biết sử ta à, lỡ sau này cần dùng tới thì biết thế nào?"

"Ôi trời ơi dùng gì chứ, thời nào rồi, thôi tao đi tắm mày đợi tao ra rồi tao nấu cơm cho"

"Cứ nói quài không nghe, lỗ tai cây"

"Dạ em biết rồi chị ơi" Phương bước vào nhà tắm, chuẩn bị tắm xong là nấu ăn.

--------------------------------------------------------

"Đưa hủ muối" Phương đứng ở bếp, tay vừa nấu canh vừa nói kêu nhỏ Châu lấy đồ tiếp.

Đáp lại Phương là một khoảng lặng im, tức quá Phương quay sang nhìn thì thấy cái Châu đang chăm chú xem diễu binh duyệt binh gì đó.

"Đấy mày ngồi đó, xem đi rồi ra cơm ra cháo cho mày ăn hết"

"Nhỏ này khó vậy má, đợi xíu"

"Ừ ai nói gì, ngồi yên đó rồi rồi cơm cháo muối mắm tự chạy vô nồi rồi ăn được hết" Phương vẫn khó tính mà cằn nhằn.

Phương thở dài, liếc nhìn qua khung cửa sổ trời đang dần lạnh hơn, quần áo cái Châu phơi vẫn chưa đem vào, Phương hơi bực dọc vì tối ngày con nhỏ cùng phòng cứ chăm chăm nghiên cứu cái môn sử mà không lo việc nhà, sử đã qua thì để yên đó đi.

Bước dọc ra khỏi phòng trọ, Phương vừa đi vừa mắng cái Châu ẩu tả, tiếng dép sòng sọc trên đường xi măng, Phương với tay lấy quần áo thì chú ý phía bên phải, tự nhiên nó tối đen dù trước đây hành lang này vẫn sáng, không nói nhiều Phương nhanh chóng chạy vào bên trong, nhưng vừa đến cửa thì vấp ngã cái ạch xuống, tay vì ôm quần áo nên không chống được nên mặt bị đập xuống.

Không nghĩ ngợi gì quá nhiều, như thói quen Phương lên tiếng chửi thề.

"Má ngày gì vậy trời?"

"Em nói gì thế Phương?" một giọng đàn ông nói bên cạnh cô.

Phương giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra là khung cảnh xa lạ, người phía trước cũng xa lạ, căn phòng với kiến trúc Nam bộ xưa cực kì độc đáo, nói không ngoa có thể là phú bà ngày xưa.

Nhìn lại bộ trang phục trên người rồi lại nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, Phương á khẩu không nói lên được lời nào, cả cơ thể cứng đờ đến quên cả việc thở.

"Em sốt à, anh vào bảo má lấy thuốc cho em nhá" người con trai ấy sờ trán Phương rồi chạy tọt ra khỏi phòng.

"Má ơi con Phương nó sốt hay sao ấy"

Phương hoang mang nhìn ngó xung quanh, kế bên giường gỗ cô đang nằm là bức ảnh gia đình chỉ có mẹ và hai người con 1 trai 1 gái, cậu trai thì giống người lúc nãy còn người con gái thì giống cô vô cùng, phải nói là y hệt.

Vẫn chưa hết hoài nghi thì Phương lật bức ảnh lại, phía sau ghi tên của ba người, không có bố, người mẹ tên Nguyễn Liên, cậu con trai kia trong có vẻ là anh trai tên là Nguyễn Văn Chí, còn cái tên còn lại, Nguyễn Hà Phương.

Cảm xúc Phương lên xuống thất thường, cảm giác tim như có thể chạy vọt ra ngoài, không lẽ cô xuyên không?

Tưởng cái này chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình ba xu thôi chứ, giờ nó lại ập vào Phương.

"Má xem kìa, nó cứ nhìn chằm chằm cái bức hình gia đình rồi ngơ như con bò" Chí đứng dựa vào cửa phòng.

"Cái con này, mi lại đây má biểu, có nóng sốt gì không?" bà Liên đưa tay lên trán Phương nhưng bị cô gạt tay.

"Con...con không sao, con buồn ngủ con muốn ở một mình" Phương thở hồng hộc, mặt lấm tấm mồ hôi.

"Nhỏ này mày ăn nói vậy à?"

"Thôi cho nó nghỉ ngơi, mai nó còn đi học" bà Liên kéo tay Chí ra khỏi phòng.

"Ơ má để con...."

Chí mặt nhăn lại, nhìn chằm chằm Phương như muốn đánh.

"Thôi"

Phương sợ hãi không thể chấp nhận sự việc một cách đột ngột như vậy, cô nhớ rõ ràng là chỉ nhắm mắt một cái nhưng mở ra lại là nơi khác, thêm nữa là hai người lạ quắc ở đâu lại hỏi thăm.

Ngó nghiêng căn phòng trong sự hoang mang tột độ, cô chú ý cuốn lịch trên tường, ngày 1/12/1972 vô cùng nổi bật, và nổi bật hơn là thời điểm này cách năm 2025 tận 53 năm.

'Trời ơi cái mẹ gì đang diễn ra vậy?

Giờ sao?' Phương cứ đi qua đi lại giữa căn phòng.

Phương thề là cô không biết cái gì về lịch sử hay là về sự kiện giữa các năm trong thời chiến tranh, và thề là cô không biết phải làm gì ngay bây giờ.

Vén nhẹ cái màn ngăn cách của căn phòng, cô ngó nghiêng xung quanh căn nhà, trong cũng tạm ổn, ngôi nha bằng gỗ đơn giản với ba gian, bàn thờ tổ tiên được đặt ở giữa nhà, cô rón rén đi mon men qua bức tường.

Bỗng cô đạp lên một cái nắp như nắp hầm khiến nó kêu lên tiếng rõ to, cô giật thót cả tim, làm Chí ngồi lặt rau ngay sau nhà hét lên.

"Phương đừng có đạp lên" giọng Chí cọc cằn.

"D...dạ em biết rồi " Phương thở phào, vuốt lòng ngực.

Cô nhìn xuống cái nắp phía dưới, nó trong như là nắp hầm hay gì đó, liệu nó giấu cái gì nhỉ?

Cô tò mò định mở ra nhưng tiếng ho của bà Liên đã ngăn cản Phương lại, cô ngó lên thấy khuôn mặt hiền lành nhưng đầy răn đe khiến cô e dè mà rút tay lại, chạy tọt vào phòng.

"Hôm nay nó bị làm sao thế má?"

"Ai mà biết" bà Liên nhìn đăm chiêu vào căn phòng của Phương.

Phương bước vào phòng, ngồi bệt lên giường một cách lo âu đến mức cô cắn móng tay một cách vô định, mồ hôi đổ đầy khuôn mặt.

'Làm sao đây?

Làm sao để về thế kỉ 21 đây, ở đây chắc mình điên mất' Phương vò đầu bứt tai, lòng ngực khó chịu hơn bao giờ hết.

--------------------------------------------------------

Giới thiệu nhân vật.

Nguyễn Hà Phương:

-Người ở thế kỉ 21, tính cách mạnh bạo nhưng gặp chuyện là im im sợ hãi, hay tự suy nghĩ quá nhiều, thường nói thẳng.

- Ngoại hình: không quá đẹp, răng khểnh, mắt hai mí, tóc dài qua eo, môi cánh hoa, thân hình cân đối, cao 1m6 khá cao hơn đa số nữ ở thời điểm thế kỉ 20.

Nguyễn Văn Chí

-Anh hai ruột của Phương (sau xuyên không), tính cách nóng nảy nhưng thương gia đình, hay cọc cằn mắng em nhưng khi có chuyện thì là người bảo vệ đầu tiên.

-Ngoại hình cao ráo, 1m65, mắt một mí, mũi cao, khuôn mặt trong thư sinh dễ mến nhưng khó thì không ai bằng, được coi là đẹp trai trong xóm.

-Sắp phải tập kết ra Bắc do chỉ thị của chính phủ, làm lính bên bộ phận pháo kích.

Nguyễn Liên

-Mẹ ruột của hai anh em, tính cách ít nói làm nhiều, thường không mắng con nhưng hay dạy dỗ, nói chung là như bao phụ nữ khác ở thời đó.

-Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt nhiều nếp nhăn do thời gian, công việc chính là làm ruộng, ngoài ra còn nuôi giấu bộ đội cụ Hồ.

Đào Thị Châu.

-Bạn thân của Phương, tính cách trầm tính và thích lịch sử, có thể dành cả ngày cho lịch sử.

-Ngoại hình xinh xắn, mũi cao, mắt hai mí, môi trái tim, dáng người mảnh khảnh liễu yếu đào tơ, là hình mẫu lý tưởng cho bọn con trai.
 
Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Chương 2: Gió


Phương mệt mỏi mở đôi mắt ra, cảm giác nặng nề bao chùm lấy cô, cơ thể mệt nhoài nhưng vẫn cố lết ra khỏi phòng, hình ảnh Chí cùng bà Liên đang dọn cơm lên.

"Ra đây ăn nè mày, cứ ru rú trong buồng mãi" Chí giọng cọc cằn nhưng vẫn có vẻ thương em lắm.

Phương mơ màng nhìn về phía hai người, cảm giác mệt mỏi trong người càng hiện rõ hơn bao giờ hết, hơi thở cũng bắt đầu khó nhọc hơn.

"Con... thấy hơi mệt" Phương đưa tay lau mồ hôi trên cổ, rồi bất ngờ ngã ập xuống nền nhà.

Thứ cô thấy trước khi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ là khuôn mặt của bà Liên tái đi như thể sợ hãi cái gì đó cùng với khuôn mặt hoảng hốt của Chí khi chạy vọt đến ôm cô vào lòng.

"Phương, em làm sao thế này" Chí sợ sệt bế thốc cô lên.

'Đâu cần phải lo tới vậy chứ' Phương suy nghĩ rồi liệm đi, chẳng còn biết gì nữa.

--------------------------------------------------------

"Con gái ngoan của.....tỉnh đi, đừng ngủ nữa"

Một giọng nói vang vảng bên tai Phương, cô liếc mắt nhìn sang bên phải, một người đàn ông cao lớn không rõ mặt mũi, điều này làm Phương hơi ớn lạnh, lùi lại mấy bước.

'Mình... mình đang mơ, tôi không phải Hà Phương ở đây, tha tôi đi' Phương cố gào lên nhưng cổ họng như có gì đó ngăn lại.

Người đàn ông ấy mỉm cười trong cực kì dịu dàng, rồi biến mất như thể chưa từng xuất hiện ở nơi kì lạ này.

"Ư hah" Phương giật mình tỉnh giấc, ngó nghiêng xung quanh là một căn phòng khác, trong giống trạm xá.

Đang hoang mang thì tiếng đẩy cửa bước vào, là Chí.

"Em dậy rồi à, mau ăn cháo đi má vừa nấu đấy" Chí luyên thuyên, tay thì mở nắp gờ mên ra(*)

"Vài bữa anh đi tập kết ở nhà nhớ chăm sóc cho má tốt vào, anh vừa xin cho mi nghỉ một ngày"

Chí múc cháo ra chén rồi đưa thẳng cho Phương một cách vội vàng.

"Ôi nóng" Phương hoảng loạn đặt cái chén xuống bàn bên cạnh.

"Có sao không con nhỏ này, ẩu tả quá đi"

Chí lo lắng sốt vó, vội cầm tay Phương kiểm tra xem xem có bị phỏng hay gì không.

'Tại ai vậy trời?' Phương nhăn nhó nhìn người phía trước mặt.

Chí ngước nhìn lên khuôn mặt nhăn nhó của Phương vội vàng kiểm tra kĩ càng hơn, thậm chí còn định thổi nhưng bị Phương rút tay lại.

"Em không sao"

"Không sao thì được rồi, dạo này mi ít nói thế nhỉ?

Lạ lạ thế nào ấy" Chí nói vu vơ rồi lại nhìn biểu cảm của Phương.

"Đâu có, em vẫn vậy mà" Phương cố nặn nụ cười trong hơi gượng gạo.

"Vậy à?

Ăn cháo lẹ đi không má lại buồn" Chí nói rồi thôi, lẵng lặng đi làm việc khác.

"Vâng"

'Không lẽ trước đây Hà Phương vui tính lắm à? hay là thân với thằng này?

Sao đây trời, làm sao để trở về đây' Phương vừa húp cháo vừa suy nghĩ, tiện thể liếc nhìn cửa sổ.

'Tính cách trước đây thế nào nhỉ? hay giờ cứ giả bộ thân thiện với cả nhà, kêu anh hai?

Nghe mắc ói quá' Phương liếc nhìn Chí đang lúi cúi vá lại cái áo màu xanh lá đã hơi sờn.

'Hình như là áo lính, à phải rồi thằng này khi nãy nói đi tập kết, là như nào nhể?

Mà giờ nên kêu nó bằng anh hai không?

Hay cứ bằng thằng nhỉ?

Mà tính ra nó lớn hơn mình nhiều tuổi lắm' Phương nhìn chăm chăm vào đôi tay thanh thoát của Chí.

"Có gì muốn nói à?"

Chí ngước lên nhìn Phương.

"Không có ạ"

'Lông mi dài thật đấy, đẹp trai nữa ' Phương cảm thán, nhưng mà Chí cũng khá đẹp.

"Đây xong rồi, của em đấy" Chí thắt nút chỉ, rồi đưa cái áo cho Phương.

"Của.....của em" Phương giật mình nhìn cái áo trên tay, mặt đầy hoang mang không hiểu vì sao bản thân lại có chiếc áo lính.

"Chứ ai?

Sao vậy, chưa hết bệnh à?"

Chí đưa tay lên trán cô.

"Không ạ, chỉ là hơi choáng "

"Có cần bác sĩ không?

Anh đi gọi nhá?" mặt chí đanh lại, vội chạy đi tìm bác sĩ khi Phương còn chưa nói gì.

Phương nhìn cái áo trên tay, cả người như cứng đờ, giờ cô không biết gì về lịch sử hết mà lại đi lính à, giờ sao đây.

'Áo này là áo của bộ phận nào đây vậy trời?

Rồi giờ nên xử lý cái áo này thế nào đây nhỉ, mà tại sao lại đi học?

Không phải cái thân thể này qua 18 tuổi rồi sao?

Hay là chưa qua vậy' đầu đầy những suy nghĩ chưa có lời giải đáp, Phương thở dài.

'Chắc là mơ thôi, nhắm mắt mở ra là tỉnh'

Nói rồi Phương nằm xuống nhắm mắt lại, đếm từ 1 đến 3 rồi mở ra, lặp đi lặp lại liên tục tận 3 lần vẫn không có kết quả.

'Chết rồi, còn bố mẹ ở nhà thì sao?

Cái Châu nữa trời ơi, còn trường học' cảm xúc lên xuống thất thường, Phương tạm không chấp nhận được cái sự việc này.

"Đây Phong mày xem xem cái Phương nó sao, cứ ngơ ngơ rồi lại la choáng quá" Chí mở cửa đi vào cùng một người đàn ông, trong có vẻ rắn rỏi hơn, cao chắc bằng Chí.

"Em sao vậy Phương, bé không khoẻ à?"

Phong cười tít mắt nhìn Phương, tay còn nắm lấy tay Phương.

Phương rùng mình với hành động của Phong, quay sang tìm kiếm sự cầu cứu của Chí.

'Gì vậy trời?

Cứu lẹ đi má' hai chân mày của Phương nhíu lại.

"E hèm, bỏ tay ra đi thằng kia, khám sơ thôi" Chí ho nhẹ nhắc nhở Phong bỏ tay ra khỏi em gái mình.

"Em thấy hơi nhức đầu thôi" Phương nói.

"Chắc là mới tỉnh nên vậy đấy, uống vài viên thuốc giảm đau là khoẻ" Phong lấy thuốc ra từ túi áo khoác quân y bên ngoài, đặt lên bàn tay Phương.

"Vậy thôi à, xong rồi thì biến đi" Chí nhanh chóng xua tay kêu Phong biến lẹ.

"Gặp lại sau nhé bé" Phong vuốt nhẹ tay Phương rồi chạy vọt đi, bỏ lại Phương đang nhăn nhó cùng với Chí.

"Anh đuổi người ta vậy lỡ người ta buồn thì sao?"

Phương tuy không thích nhưng lại khá lịch sự.

'Dù sao tôi cũng không thích anh ta'

"Kệ đi, còn nếu em không thích thì sau này anh kêu người khác, để thằng Phong qua khu khác" Chí bực bội xoa đầu.

'Hai người này chắc là bạn thân' Phương suy nghĩ.

"Thôi mặc kệ đi, uống thuốc khoẻ là được" Phương thở dài, với lấy thuốc trên bàn.

Chí giật mấy viên thuốc đi, rồi đặt vào tay Phương thêm một chén cháo nữa - "Ăn thêm đi"

"Em no rồi" Phương định đặt lại chén cháo lên bàn nhưng khi liếc nhìn ánh mắt của Chí thì rụt rè cầm chén cháo lên ăn tiếp.

"Ngoan, ở đây ăn nhé, anh đi một chút" Chí hài lòng mỉm cười rồi bước ra khỏi cửa, đóng cái rầm lại.

'Lại bực ai vậy trời?' Phương không uống thuốc mà lại nhét chúng vào túi quần.

Phương liếc nhìn căn phòng nhỏ trước mắt, bên trên là dòng chữ " Trạm xá y tế quân dân y" nổi bật màu đỏ, trong có vẻ là ở trong khu quân đội.

Phương dù không thường xuyên yêu thích môn sử nhưng ít ra vẫn yêu nước, yêu Đảng, nhưng dù vậy Phương vẫn sợ chiến tranh lắm, làm sao không sợ cho được chứ.

'Vậy ra Phương với Chí là lính, nhưng mà hiện tại đang ở đâu nhỉ?

Miền Nam hay Miền Bắc vậy trời, nhưng mà khi nãy Chí nói là tập kết, không biết là tập kết đi đâu?

Chẳng lẽ lại vào Nam.'

"Thôi đâu có phải chuyện của mình, làm sao để trở về đây" Phương chán nản, ngắm nhìn khung cảnh mấy người lính đang tập luyện bên ngoài cửa sổ.

'Học là học cái này à?, nhìn khổ thế'

'Hay là nằm ngủ tiếp?

Cũng hơi buồn ngủ đấy' Phương thong thả nằm xuống nhắm mắt ngủ tiếp.

'Chắc ngủ tỉnh lại là về nhà ấy mà'

--------------------------------------------------------

Tiếng chim lảnh lót kêu như thường ngày, ánh mắt bắt đầu chiếu vào phòng trọ của Phương khiến cô tỉnh dậy.

Phương ngó nghiêng xung quanh, dụi mắt lần nữa rồi quay sang nhìn bên, cái Châu nó nằm cạnh cô như thường ngày.

'Ôi may quá, mơ gì mà kinh khủng thế không biết"lòng Phương hưng phấn hơn bao giờ hết, vui vẻ mà nằm cạnh Châu lăn lộn.

"Mày làm gì thế?

để yên tao còn ngủ" Châu khó chịu mà rên lên.

"Không gì đâu, mày ngủ tiếp đi" Phương cười hề hề rồi nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp vì trời vẫn còn tối.

'Hên mọi chuyện chỉ là mơ, giấc mơ lạ thật đấy' Phương nằm bên cạnh Châu, gối tay lên trán mà ngủ.

--------------------------------------------------------

Đến tận trưa hôm sau khi Phương đang ngồi học ở trường Sân khấu Điện ảnh, cô như quên đi giấc mơ ban tối vừa mơ, thông thả đi dưới sân trường.

'Giờ là tới khoa B, ở đâu vậy trời?, cả năm nay có tới khoa đó đâu' Phương mở Google Map lên, tìm kiếm khoa B ở trường.

Tiếng bước chân của dòng người đầy cả trường học, Phương cũng tiếp tục bước đi dọc trên con đường đến khu B, con đường càng ngày càng vắng vẻ.

'Lạ thế nhỉ?

Vắng thế này sao?' vừa định quay đầu đi thì Phương vấp té vào bồn nước bên cạnh, quái lạ chỗ này có bồn nước từ bao giờ.

Phương cảm giác như cả người bị dòng nước lạnh bao chùm lại, sao cái bồn này lại sâu như vậy chứ?

Sâu quá, cô dương như nghẹt thở, ra sức trèo lên thành nhưng dù cố gắng thế nào vẫn thấy nó sâu.

Phương rên ư ử, cảm giác như sức lực nước đang ép cô đến nghẹt thở.

'Cha mẹ ơi.....'

'Gặp ấy rồi hả trời?

Nam mô a Di Đà Phật, phù hộ con tai qua nạn khỏi ' Phương ngộp nước, não chẳng còn nghĩ gì chỉ biết Niệm Phật.

Một bàn tay kéo Phương lên khỏi mặt nước, không phải tay ma, là tay người, nó ấm áp đến lạ kéo Phương từ địa ngục trở về.

"Mau lên lấy đồ nghề ra, đuối rồi" tiếng hét chói tai hét lớn.

Phương hé mắt ra nhìn, một đoàn người có khoảng hơn 20 người bao quanh, đều mặc đồ quân y, và cả tá người mặc áo bà ba nâu đầu đội mũ cối đang hoảng loạn chạy xung quanh.

'Giờ địa ngục trong như này à?' Phương mệt mỏi xụi lơ, tay buông thõng xuống.

"Phương....Phương ơi"

'Đừng lây nữa, mệt quá'

'Ông trời ơi, nếu con là nữ chính thì cho con bàn tay vàng giống tiểu thuyết nhé' Phương suy nghĩ trước khi liệm đi lần nữa.

--------------------------------------------------------

Đặng Huy Phong

- Quân y của quân đội kiêm thêm là anh em nối khố của Chí, anh trai Phương.

- Là người yếu đuối, sức khỏe không ổn nên quyết định đi quân y, hay thả thính mấy em nữ du kích, đặc biệt là Phương.

- Vẻ ngoài đẹp như con gái, mi cong, mũi cao, tóc đen láy, đôi mắt hoa đào mê mẩn lòng người.

Trong quân khu hay bảo Phong và Chí là cặp 'Soái ca văn võ song toàn ' ở chiến khu Điện Biên phủ.

Giải thích một chút về dòng thời gian.

- Phương (trước khi xuyên) sống ở năm 2025, sau khi xuyên sống ở năm 1972, trước cuộc chiến Điện Biên phủ trên không khoảng 18 ngày, sau đó lại về rồi xuyên qua lần nữa là ngày 3/12/1972 sau 3 ngày khi nằm viện.

- Khoảng thời gian 3 ngày ấy là lúc mà Phương trở về thực tại 1 ngày, trong 3 ngày ấy Phương vẫn sống bình thường rồi đi tập huấn như thường lệ, bởi lẽ cả hai Phương (quá khứ và tương lai) là 1, không thay đổi nên dù có trở về hay đi đâu thì Phương vẫn là Phương.
 
Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Chương 3


"Sức khỏe cái Phương đâu có yếu đến mức vô tình ngã vật ra sông đâu, lại còn đuối nước"

"Kì lạ nhể, hay là nó chỉ mệt do dạo này gỡ bom nhiều?" một giọng nữ vang lên.

"Anh không biết "

'Ai vậy?, anh Chí à?' Phương nhíu mày vì ồn ào, rồi từ từ mở mắt.

"Nó tỉnh rồi anh ạ, chắc mày mệt thôi đúng không?"

Phương mơ màng nhìn người trước mặt, rồi giật giật khi nhận ra người ấy trong giống cái Châu y đúc, và hoảng hơn khi nhỏ đó cứ liên tục kiểm tra rồi tự nhiên ôm chằm lấy Phương.

"Làm tao lo quá" người con gái ấy ôm chặt lấy Phương.

'Giống quá' Phương vô thức đưa tay ra xoa xoa lưng người con gái ấy.

"Châu à em ôm nó chặt quá, khó thở thì làm thế nào đây" Chí lên tiếng nhắc nhở.

'Trùng cả tên luôn kìa' Phương nhìn Châu trong lòng rồi lại nhìn qua Chí đang mặc bộ quần áo Việt Minh.

"Vâng tại em xúc động quá, mày thấy đỡ hơn chưa?"

"Tao ổn mà, chắc lại mệt quá rồi ngất" Phương cười cười.

Châu ngồi bên mép giường nhìn chằm chằm vào Phương khiến cô ái ngại, cảm giác như bị nhìn thấu.

"Hôm qua mày ngã ra sông làm bọn tao lo sốt vó, cả bọn con gái lại không ai biết bơi, mau là có anh Phong" Châu nhẹ nhàng nói, rồi liếc sang Chí.

Chí hơi ngại vì bị Châu nhìn, anh vội nói vài câu rồi bước ra khỏi phòng.

"Anh đi trước nhé"

"À má vẫn chưa biết, nên em đừng lo"

Rồi anh đóng sầm cửa lại, bỏ lại hai đứa con gái ở trong phòng trạm xá.

"Dạo này tao cứ nhớ nhớ quên quên, cũng hơi mệt trong người" Phương thở dài.

'Này chắc là bạn thân'

"Vậy à, bọn con gái lúc ấy có mặt ở đó sợ tái cả mặt, tự dưng mày lại quay sang ngã"

"Thôi bỏ qua đi, tao ngủ được bao lâu rồi?"

Phương thâm dò hỏi.

"Một ngày rồi, cấp trên lệnh khi nào khoẻ thì quay lại tiếp tục công việc " Châu không nhìn thẳng mắt Phương mà nói.

Phương nhìn đôi bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình, cảm giác khó chịu cứ dâng lên trong lòng, dù khuôn mặt rất giống Châu nhưng tính tình thì không giống cho lắm.

'Lịch sự nào Phương '

"Ừm, cơ thể tao khoẻ mà, sẽ sớm hoạt động lại thôi" Phương mỉm cười, gật đầu nhẹ.

Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai đứa, một anh tiểu đội trưởng tay cầm vài tờ giấy, đầu đội mũ cối bước vào.

"Hết giờ thăm bệnh rồi, Châu ra tập trung, còn Phương cứ ở đây khi nào khoẻ" anh tiểu đội trưởng mặt lạnh nói.

"Vâng em biết rồi anh Khải ạ, em ra liền" Châu cười cười.

"Tao ra trước, mày ở đây nghỉ ngơi nhé" Châu buông tay Phương ra rồi chạy ra cửa.

"Đã nói là nghiêm túc vào, không được gọi tên tiểu đội trưởng như vậy" anh Khải gì đó mắng nhẹ Châu, nhưng rồi cũng bỏ qua.

Hai người đóng cửa lại, căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc vang lên, cùng với Phương đang chìm vào đóng suy nghĩ.

'Nó giống quá, nhưng tính tình cứ thế nào ấy, còn Chí có vẻ thân thiết với nó, liệu có phải là nó không?'

'Ai da mệt mỏi quá, chẳng biết đâu là thật đâu là mơ nữa, còn điện thoại mình đâu rồi ta' Phương lục lọi túi áo, sờ được thứ gì đó.

'Thuốc giảm đau?

À mình bỏ vào túi mà, ủa mà khoang?' Phương giật mình nhìn vào gương bên cạnh.

Mái tóc dài tận eo, khuôn mặt gầy gò, đôi chân mày lộn xộn, đôi môi khô nẻ.

'Trong xấu quá, nhưng mà tại sao mấy viên thuốc vẫn còn?

Lạ quá' Phương đưa tay lên sờ má.

'Thật kém sắc, cái Phương ở đây chắc cũng không dễ chịu'

Phương vội búi tóc lên, ngắm nhìn cơ thể trong gương, trong cũng không quá gầy gò, ngược lại vóc dáng cao cũng phần nào xoa dịu cái khuôn mặt xấu xí này.

'Là đồ của lính du kích miền Nam à? hình như từng thấy trên mạng rồi ' ngắm nghía cái áo bà ba nâu trong gương.

'Trong cũng đẹp '

--------------------------------------------------------

Chiều tối Phương cảm giác cơ thể cũng đã khoẻ hơn nên quyết định đi dạo xung quanh, coi như là thám thính tình hình ở đây đi.

'Sao không có ai vậy nhỉ?

Mới có 5h30 thôi mà?' Phương đi dọc ra sân sau, nơi có nhiều vạch kẻ.

"Ai đấy?, tao bắn bỏ mẹ giờ" giọng nữ vang lên đầy đanh thép.

"Tôi...tôi" Phương giật mình, nhìn xung quanh xem là ai.

"À con Phương à, lại đây với mình" bạn nữ ấy vẫy tay với Phương.

"À ừm "

'Nhỏ này tên gì ấy nhỉ?

Mà nó có phải người không hay là ma đấy'

"Tao nghe nói mày ở lại trạm do bị bệnh" bạn nữ ấy cười tươi, rồi lấy thêm cái ghế nhựa cho Phương ngồi.

"À phải, tiếc ghê mọi người đi tập cả rồi, chỉ còn tao với mày" Phương ngồi xuống ghế.

Nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, khuôn mặt khả ái dễ thương, tóc được tết thành 2 bím dài tận giữa lưng, đáng sợ hơn là tay cầm khẩu AK 47 to tướng.

"Sao đã khoẻ hơn chưa, mọi người lo lắm đấy" bạn nữ ấy cứ tiếp tục nói.

Phương bối rối vì không biết phải trả lời như thế nào thì may là nhìn thấy bảng tên trước ngực bạn nữ, Lê Thị Lam.

"Mày khỏi lo, tao vốn khỏe mạnh mà" Phương cười nhẹ đáp.

Phương cảm thấy như không khí đang dần ngượng ngùng hơn cả hết, cô giờ chỉ muốn núp đi chỗ nào đó kín người thôi.

'Biết mẹ gì mà nói giờ?'

"Mày với cái Châu hết cãi lộn rồi à?"

Lam hỏi.

Phương nhìn cái con người đang chăm chú lau nòng súng, nhìn khuôn mặt đanh thép đó Phương lại có những suy nghĩ mong lung khó nói.

'Bình tĩnh nào'

"Tao với nó vẫn bình thường" Phương nói đại, có trúng thì trúng không thì thôi.

Cái Lam nhìn qua Phương một cách nghi ngờ, mặt nó trong có vẻ hơi khó hiểu trước câu nói của Phương, nó nhanh chóng lãng đi.

"Tao...tao đi trước" Lam lấp bắp nói rồi chạy vụt đi.

'Ơ gì vậy?' Phương ngơ ngác.

Cô ngồi một mình ở chỗ gác, tay không súng, khung cảnh xung quanh khiến cô rùng mình chốc lát vì nó quá âm u, tiếng cú mèo cứ vang vảng từ bên kia đồi khiến cô càng sợ hơn.

Không biết từ bao giờ Phương cảm giác sợ bóng tối mà trước đây cô không hề sợ, nhìn không khí lạnh lẽo này khiến Phương rùng mình.

'Giờ ở lại hay đi, rồi chỗ này ai gác?' Phương bâng khuâng suy nghĩ.

Phương cứ hết đứng lên rồi ngồi xuống, không biết phải làm như nào với tình cảnh như bây giờ.

'Giờ sao, tự nhiên chạy đi rồi ai gác, tao có biết bắn súng đâu hả trời?' Phương nắm lấy cây súng ở một góc.

"Ai lại để súng một cách hớ hênh như vậy chứ?"

Phương ngắm nghía cây súng AK trên tay, nhìn vào nòng súng có một vết dao cắt ngang.

'Sao lại cắt nòng súng?'

--------------------------------------------------------

Chắc bây giờ cũng là tầm 6h30 tối rồi, Phương cứ lang thang đâu đó trong khu vực quân đội, tay vẫn đinh ninh cầm súng, với phương châm rất thỏa đáng.

'Lỡ có mà gặp địch thì bắn đại chứ biết sao giờ ' Phương vừa đi vừa suy nghĩ.

Bất chợt cô ngó vào một căn phòng đang sáng đèn, ánh đèn mờ hắt nhẹ lên cơ thể Phương, là phòng của bác sĩ.

'Có người kìa' Phương nhìn vào căn phòng, có một người đang chăm chú ghi chép gì đó.

Lòng Phương nóng như lửa đốt, có cảm giác như mình đã hòa nhập với nơi này quá nhiều rồi, đến mức đi dạo ở nơi như thế này, một nơi có thể chết bất cứ lúc nào.

'Ở đây cũng không được tốt lắm, mạng sống như cỏ rác, phải mau tìm cách trở về thôi'

Nói rồi Phương quay đầu lại định quay trở về nơi lúc nãy mình nằm nghỉ ngơi, nhưng một chuyện rắc rối hơn đã diễn ra, rằng cô không biết đường về.

Con đường tối om, chỉ có tiếng ếch nhái kêu và thậm chí là không một bóng người trong cực kỳ rợn người.

Một tiếng mở cửa phát ra từ sau lưng Phương, cả người cô run rẩy, cứng đờ tay nắm chặt lấy khẩu súng AK trên tay, thành thạo gạt súng.

'Gì đây?

Gạt nòng súng dễ thế á?'

"Ai đấy?"
 
Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Chương 4


"À hah ra là một con mèo nhỏ" người đó nói.

Phương lạnh người, cả cơ thể cứng đờ lại, mèo nào chứ?

Ở nơi như này sao?

Phương cảm được bước chân của người đó đang tiến lại gần sau lưng mình, tiếng bước chân ngày càng rõ hơn, dù cô biết đó là quân ta nhưng giờ không biết phải phản ứng như nào.

"Ở c nào, nói....."

Người đó định vươn tay ra nắm lấy vai Phương thì khựng lại.

"Phương?"

"Anh...anh Phong" Phương run rẩy nhìn anh.

Phong hết bất ngờ rồi lại lúng túng trước cái run, tay vô thức lùi lại, mỉm cười nhẹ nhàng như an ủi trái tim người thiếu nữ.

"Giờ tối lạnh lẽo, mọi người vẫn chưa về" Phong liếc nhẹ nhìn căn phòng mình.

"Vâng vậy em vào chơi nhé, sẵn anh khám giúp em xem xem đã khoẻ chưa" Phương hiểu ý, cười nhẹ rồi đưa ra yêu cầu nhỏ.

Cái Phong mở to mắt nhìn Phương, ánh nhìn càng ngày càng nghi hoặc hơn theo từng giây từng phút, nhưng thoáng chốc lại niềm nở mở cửa kêu Phương bước vào.

'Nói sai gì à?'

"Em vào đi"

"Vâng"

Phương bước vào bên trong, tay vẫn đinh ninh khẩu súng, căn phòng trong có vẻ gọn gàng đúng chất người lính, thuốc và băng gạc được xếp ngay ngắn vào đúng vị trí.

"Dạo này mợ có gửi thư cho em không?

Nghe bảo mợ ốm rồi" Phong đặt một bức thư xuống bàn rồi quay sang hỏi Phương.

'Mợ?

à mẹ, mẹ của Phương bị bệnh gì thế nhỉ?'

"Vâng?

Dạ mẹ cũng ổn rồi ạ" Phương cười cười, nhanh chóng chú ý đến bức thư trên bàn.

Phong giấu nhẹm bức thư vào tủ một cách nhanh chóng, còn tiện tay đem chút bánh kẹo ra mời Phương.

"Vâng em cảm ơn, chiều gió tỉnh dậy vẫn chưa ăn gì" Phương tùy hứng đón lấy mấy miếng bánh ngọt, ăn từ tốn.

'Không từ tốn lại bảo gái mất nết'

"Bệnh thì ăn ngọt vào, anh kiểm tra máu thấy em hơi thiếu máu"

Nói rồi Phong đưa cho Phương một vài viên thuốc hạ sốt nhưng không đưa nước, cầm viên thuốc trên tay Phương ngơ ngác vì bản thân không hề sốt nhưng Phong lại đưa nó cho cô.

"Đừng uống vội, mai rồi hẵng uống"

"Vâng"

Phương nhét mấy viên thuốc vào túi, tiếp tục ăn bánh cho đỡ đói, không biết do đói hay do bánh ở chỗ Phong ngon mà cô ăn hết sạch, hết rồi còn lén nhìn qua bàn Phong.

"Dạo này ở khu ta có nhiều mèo lắm, chẳng biết đâu mà lần" Phong vừa viết sách vừa nói.

"Chẳng hạn như con kia"

Phương liếc qua một góc phòng nơi mà con mèo bị nhốt vào cái lồng sắt, bỗng nhiên người cô lạnh ót, quay sang nhìn Phong thì anh vẫn đang nở nụ cười nhẹ.

'Chẳng lẽ nghi ngờ gì rồi à?'

"Sao anh không thả nó?"

Phương e dè hỏi dò.

"Thế em nghĩ tại sao anh lại nhốt nó?"

Phong hỏi ngược lại Phương.

Cô im lặng chốc lát rồi lại nhìn qua con mèo, nó sạch sẽ và thậm chí còn đang ngồi liếm láp cơ thể, tận hưởng khoảnh khắc vui vẻ trong chiếc lòng.

"Thả nó ra, nó vụt mất rồi sao?

Phải nhốt lại" Phong từ tốn trả lời.

"Nó là động vật hoang, cứ nhốt như vậy sinh ra căng thẳng, nó chết mất" Phương không đồng tình với quan điểm của Phong.

"Anh lại không nghĩ vậy"

"Phải không mèo con?"

Phong cười cợt nhìn con mèo.

Lời nói đơn thuần của Phong khiến Hà Phương giật thót, tim đập nhanh như thể bị phát hiện, cô nhanh chóng đánh bài chuồn.

"Em...về trước, về trễ lại bị đội trưởng mắng" Phương cầm súng lên, chuẩn bị trở về.

"Ừm, em đi cẩn thận "

Phong đứng lên mở cửa cho Phương, cô không thèm nhìn lại khắc nào mà nhanh chóng đi một mạch về điểm xuất phát.

Phong đứng trước cửa nhìn bóng lưng Phương ráo riết đi, anh cười nhẹ.

'Cầm súng sai rồi '

Phương vừa suy nghĩ vừa cảm thấy bức rức trong lòng, không biết phải nói thế nào.

'Ý thằng đó là sao?, nó nói mình như con mèo à, chết dở lỡ nó biết mình không phải Phương thì sao?

Ai da phải về lẹ thôi'

Phương bước dọc trên con đường khi nãy, khu quân tuy nhỏ nhưng vì Phương chẳng biết đường nên cứ đi vòng vòng đến mức mệt cả người ra.

'Đường về đường về'

Phương cảm giác chỗ bây giờ hơi quen quen, hình như là chỗ lúc nãy cô ngồi với cái Lam, mần mò trong đêm tối, cuối cùng cũng về được chỗ cũ.

Cô ngó nghiêng trong phòng, mọi người vẫn chưa về, cô đặt súng lại chỗ cũ rồi chạy tọt vào phòng, chùm chăn lại rồi nhắm mắt.

'Ngày mai sẽ ổn thôi, đây là mơ'

Chẳng biết trôi qua bao lâu nữa nhưng Phương không ngủ được, chẳng buồn lăn qua lăn lại, cô cứ nằm yên một chỗ như vậy cho đến khu căn phòng tràn ngập người, có lẽ là mấy đứa trong phòng cuối cùng cũng trở về.

Phương mắt mở thao láo, quay lưng lại mặt đối diện với bức tường, tránh tiếp xúc với mọi người, vì cô sợ bản thân hòa nhập quá nhiều vào thế giới không thuộc về mình này.

"Phương vẫn còn bệnh này, bọn mình nhỏ tiếng lại cho nó ngủ"

"Nhỏ tiếng nào, chị em với nhau cả "

"Suỵt...."

Phương nhắm chặt mắt, nghe những lời đó khiến lòng cô thắt lại, mọi người đều tốt với Phương, chỉ có cô là không muốn hoà nhập.

'Mình không phải Phương nên chẳng lý gì để hòa nhập '

Tiếng nói chuyện cười đùa dần nhỏ lại, Phương theo đó mà từ từ chìm vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng.

Gió trời heo hút lạnh của Thái Nguyên khiến người ta cũng đôi chút thoải mái, cũng coi như là hoà nhập với thiên nhiên núi rừng.

Chắc tầm 3 tiếng trôi qua, một cơn ớn lạnh khiến Phương giật mình tỉnh giấc, ngó nghiêng xung quanh mọi người đã ngủ cả rồi chẳng còn ai thức nữa, cô đấu tranh không biết nên đi dạo hay tiếp tục đi ngủ.

Cô vốn không tin chuyện ma quỷ hay gì, toàn là doạ người cả, nên quyết định đi dạo.

'Khẽ nào, khẽ thôi'

Phương cố gắng đi khẽ hết mức có thể, nhưng cô nhận ra cửa phòng đã khoá chặt, bản thân thì không có chìa, đành phải về giường.

'Gì đây?'

Phương thấy một cuốn nhật ký nhỏ trên đầu nằm, thứ mà khi nãy cô không nhìn thấy.

'Nhật ký, Nguyễn Hà Phương?'

Là cuốn nhật ký của Phương, cô vội mở ra xem, dưới ánh trăng mờ nhạt cô cẩn trọng xem xét từng chữ trong nhật ký với hi vọng có thể biết thêm nhiều thứ.

'Hà Nội, ngày 19/10/1971

Hôm nay anh hai gửi thư về bảo rằng anh sẽ xin đóng quân gần nhà, nhưng cấp trên không cho.

Ngày 21/10/1971

Mẹ khóc rất nhiều khi nghe tin giấy báo tử của ba được ủy ban gửi về, mẹ khóc đến nấc lên, anh hai thấy vậy dẹp bức ảnh chụp bốn người đi, giờ đây bức ảnh chỉ còn ba người.

Nhìn những giọt nước mắt của mẹ rơi trước bàn thờ, lòng tôi thắt lại.

Ngày 22/10/1971

Mẹ tiễn anh hai đi về vị trí trong quân, anh bảo khi nào tôi đủ tuổi có thể đi bộ đội cùng anh, hiển nhiên mẹ bảo tôi ở nhà, mẹ sợ tôi sẽ không về với bà.

Ngày 1/12/1971

Không đợi đến ngày đủ 18 được nữa, tôi lén khai gian tuổi để nhập ngũ, anh hai giờ đây cũng lên chức tiểu đội trưởng, tôi cũng muốn đi.

Ngày 5/12/1971

Mẹ lại khóc, bà đứng trước cổng làng tiễn tôi, tôi còn hẹn sẽ trở về ngày tết để đón tết cùng mẹ.

Ngày 14/2/1972

Nhập ngũ gần hơn 2 tháng, tôi cũng quen với lối sống quân đội, may là tôi và Châu được gần nhau, đóng quân cùng một nơi, tinh thần của Châu dạo này tươi tắn hẳn.

Mai là tết nhưng tôi thất hứa.

Ngày 15/3/1972

Dạo này bận quá chẳng viết thư hay nhật ký, quá trình gỡ bom gần đây thành thạo hơn, nữ du kích như bọn con gái tôi mấy ngày qua cũng quen dần với các anh lính quân y.

Ngày 16/3/1972

Quân y dạo này có thêm một người mới, anh ấy tên Phong, tính cách trầm lặng cùng vẻ ngoài lãng tử làm biết bao cô du kích mê mẩn, Phong thân với anh hai tôi lắm, vì anh hay bị thương.

Ngày 28/6/1972

Đã gần 3 tháng tôi và Phong gặp nhau, có lần anh còn tặng kẹo và hoa cho tôi, nhưng tôi bảo không thích kẹo, chỉ nhận hoa.

Ngày 17/7/1972

Hôm nay tôi gỡ bom trên đường tiếp tế, một số chị mệt quá lại ngất ra, làm quân y phải cuốn cuồn lên.

Ngày 19/7/1972

Thành cổ Quảng Trị ngày càng ác liệt, chúng tôi tiếp tế nữa đường thì bị mảnh bom càn phá, ngày đánh 80 trận suốt ngày đêm, tôi lo cho các chiến sĩ quá.

Ngày 25/7/1972

Anh hai tôi và Phong đi cứu trợ cho Quảng Trị, tôi cố gắng nhưng vẫn không giấu được nước mắt khi đứng trước hai người, Phong bảo rằng khi về sẽ mua hoa cho tôi.

Ngày 16/9/1972

Cuộc chiến Quảng Trị kết thúc, quân ta không thắng nhưng chẳng thua, thiệt hại quá nhiều khiến chỉ huy cấp trên đổ bệnh.

Ngày 25/9/1972

Anh hai cùng Phong trở về, tôi ra đón họ ngay đầu làng.

Anh hai thấy tôi thì rơi cả nước mắt, hai anh em cứ đứng đó mà ôm nhau khóc.

15/10/1972

Phong tặng tôi ba bốn cái kẹp hoa, bảo rằng nó sẽ không bao giờ tàn.

Cảm động trước tình cảm anh ấy quá.

Ngày 11/11/1972

Anh hai nắm chặt tay tôi trước khi rời đi chuyển quân, giao tôi lại cho anh Phong.

Ngày 20/11/1972

Tôi và Châu giận nhau, vì bất đồng quan điểm, nó cho rằng là con gái nên an phận, đừng nên tỏ ra to lớn, tôi bảo rằng nếu nó như vậy thì đừng ở quân đội nữa.

Ngày 28/11/1972

Hôm nay tôi xin nghỉ phép trở về nhà thăm mẹ, vì mẹ bệnh.

Nay tôi cảm giác cơ thể hơi mệt.

Ngày 30/11/1972

...........

'Bị xé rồi?'

Phương đọc cặn kẽ từng trang nhật ký, trang gần đây nhất đã bị xé, cô thật sự muốn biết nội dung trước ngày cô qua đây là gì.

Thật sự muốn biết.........
 
Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Chương 5


"Thức dậy, thức dậy mau"

Tiếng của ai đó cứ la lên như đồng hồ báo thức vậy, Phương hé mắt ra nhìn vào đồng hồ trên tường, chỉ mới có 5h30.

'Mới giờ này lại kêu ré lên'

Phương bực bội ngồi dậy, cuốn nhật ký trên người cứ thế mà rồi cái bịch xuống đất, cô vội vàng cầm lên rồi nhét đại vào balo.

"Phương khoẻ rồi thì đi cùng nhé" một chị gái nói.

Phương ngước mắt lên nhìn chị ấy, bất giác cũng mỉm cười theo, cô vội đi cùng mọi người vệ sinh cá nhân.

'Trong cũng sạch sẽ' Phương nhìn mọi người đang làm mọi thứ nhanh chóng nhất có thể.

"Phương mau lên, chậm là bị phạt giống lần trước đấy" chị gái khi nãy nhắc Phương.

'Có thể phạt như nào chứ?' Phương chẳng buồn trả lời chị gái, cứ từ tốn mà đánh răng.

--------------------------------------------------------

"Đồng chí Hà Phương, chậm trễ thời gian cả đội, tôi phê bình đồng chí, phạt đồng chí đào hầm 16×5, đồng chí có phục không?"

Anh tiểu đội trưởng đứng nghiêm nghị trước mặt Phương.

"Tôi xin nhận lệnh thưa tiểu đội trưởng " Phương nhăn nhó.

"Tốt, mời đồng chí quay về hàng"

'Ai mượn vậy trời ' Phương quay trở lại hàng, động tác đi đứng cứng nhắc khiến cả đám run run nhịn cười.

"Tôi đã phổ biến cả rồi, mọi người cứ đào hầm như mọi khi, riêng đồng chí Phương đào như tôi nói" tiểu đội trưởng ho nhẹ rồi kết thúc buổi tuyên truyền.

"Rõ"

Các chị ngay ngắn đi dọc con đường ra nơi nào hầm, Phương mệt nhoài kéo lê cái xẻng đi.

"Phương bê xẻng lên, không kéo" Châu thì thầm vào tai Phương.

Phương gật đầu nhẹ, cũng cố gắng nâng xẻng lên, không thôi lại bị mắng.

'Đang yên bình ở thế kỉ 21, giờ lại đào hầm ở đây, số khổ thế không biết '

Phương ấm ức đào hầm, nhìn mọi người vui vẻ mà Phương thấy khó hiểu, chẳng vui gì cả.

'Hầm 16×5 là sao nhỉ?

Thôi kệ đi'

Phương vác xẻng đào, đào tới tận trưa nắng chiếu thẳng đỉnh đầu, cô mệt nhoài ngồi bên một dòng suối cùng các chị em.

Chính Phương cũng không ngờ thân xác này lại khoẻ mạnh quá độ, chắc lại giống mấy đứa con nít bệnh rồi lại khoẻ hơn ấy.

Phương chăm chú nhìn dòng suối chảy róc rách dưới chân, thầm nghĩ bản thân cũng giống như suối, cứ chảy mãi theo dòng chảy thời gian.

"Phương làm ngụm nước nhé" Châu mỉm cười đưa cái bình tong cho Phương.

"Ừm" Phương đón lấy bình nước, làm một hơi.

"Cảm ơn nhé" lịch sự trả lời lại.

Phương liếc nhìn Châu, cứ cảm thấy cô bạn này có gì đó khan khác, nhưng tính Phương đa nghi, lại suy nghĩ nhiều nên cô cố nén lại sự nghi ngờ.

'Người ta đã làm gì đâu'

Hết giờ nghỉ trưa mọi người cắp xẻng tiếp tục đào hầm lại, Phương cũng đi theo.

'Sức như trâu vậy, không biết mệt là gì luôn ' chính Phương còn phải tự nể phục cái thân thể này.

Phương tiếp tục đào hầm, cứ đào như vậy đến khi mệt thì uống ngụm nước rồi tiếp tục đào, cứ như vậy cho đến chiều thì Phương cũng đào đủ theo chỉ tiêu bị phạt.

'Bắt đầu mệt rồi đó'

"Máy bay, núp xuống" Châu hét lên, vẫy tay với mấy chị ở xa.

Tiếng máy bay lướt xẹt qua trên đầu, ở phía dưới cây cối loạn xạ cả lên, Phương cũng lo lắng mà núp xuống một trũng đất thấp.

Cô tự hỏi tại sao mình lại ở đây và tại sao phải trốn tránh như này, cho cô về thế kỉ 21 đi.

Cuối cùng máy bay cũng rời đi, Phương mừng sắp khóc đến nơi, ở thời gian mà con người ta có thể chết bất đắc kỳ tử này, được sống là may.

Phương run rẩy đứng lên, cả hai chân tê cứng vì sợ hãi, không cần nói cũng hiểu rằng chỉ cần máy bay địch phát hiện, một quả bom cũng đủ giết cả đoàn.

'Đáng sợ quá'

Nhìn chị em xung quanh ai cũng bình thản như đã quên với sự việc này, Phương cũng cố nén lại cái sợ đi, diễn kịch phải diễn cho tròn vai.

'Bình tĩnh nào '

Phương thở dài, cố bình tĩnh lại xách theo cái xẻng đi trở về cùng các chị em, vừa đi vừa suy nghĩ.

"May là không bị phát hiện" Châu cười nói với cô.

"Phải đấy, phát hiện là toi cả bọn"

Phương mỉm cười nhẹ đáp lại lời của Châu, hai bàn tay đã đổ đầy mồ hôi nhưng khuôn mặt cô vẫn tỏ vẻ rất bình thản, còn cố cười cho qua lẹ lẹ.

'Sợ chết mẹ ra, ở đấy mà cười'

Phương nhìn đường đi phía trước mặt, đường đèo gặp ghềnh núi đá hiểm trở nhưng mấy chị mấy anh vẫn hiên ngang mà bước đi, thoáng chốc Phương cũng hơi dao động.

Dù biết ít về lịch sử nhưng ít ra Phương cũng nhận thức được cái gian khổ của người dân ta, cũng có sự biết ơn trước thế hệ cha ông như bao người Việt khác thôi.

'Nể thật '

Bước về quân khu thì trời cũng đã tối, chị em quyết định không tắm vì nước rất lạnh, cả ngày dài làm việc mệt nhọc giờ lại không tắm khiến Phương hậm hực trong lòng.

"Hay là hôm nay lau mình cho ráo, chứ sáng giờ cũng bẩn cả người" Châu đưa tay lên cười cười nói với chị em.

Một phương án đơn giản mà giải quyết được vấn đề lớn, các chị em tán thành, ai nấy cũng ráo rít đi chuẩn bị khăn.

Phương cũng lặng lẽ mà đi theo, vắt cái khăn lạnh trên tay khiến Phương không khỏi rùng mình, cái gió trời heo hút của núi rừng kết hợp với cái lạnh của nước làm Phương thấy rùng mình.

"Em đi trước, lạnh quá"

Phương cầm khăn lau đi về phòng, trời lạnh lẽo nên chỉ kịp khoác thêm cái áo khoác ngoài.

Nhìn lên bầu trời đầy sao trước mắt làm cô không khỏi thấy kinh ngạc, một cảnh tượng mà trước đây chưa bao giờ thấy ở nơi thành phố chật chội.

'Đã lâu rồi chưa ngắm bầu trời '

Nói rồi Phương ngồi dưới mái hiên trước phòng, lặng lẽ lôi cuốn nhật ký ra, nhìn nó một lát.

'Hay là viết?

Nhưng trước giờ mình đâu có thói quen này '

Có lẽ là thói quen của Phương chứ không phải của cô, cảm giác ngắm trời đẹp như này mà lại không viết gì thì lại bức bối, nói rồi cô cũng lôi bút ra viết tiếp.

'Ngày 3/12/1972

Hôm nay trời đẹp, tôi ít khi nào ngắm trời như vậy.

Trăng sáng cùng gió trời lạnh lẽo len lõi qua từng cung bậc cảm xúc khác lạ, trời hôm nay biết tôi buồn hay sao ấy.'

'Viết dở thật sự' Phương nhìn vài dòng chữ trên giấy định xé bỏ nhưng lại không xé.

Ngó nghiêng xung quanh không thấy ai Phương thấy sợ bóng tối quá cũng chạy tót vào phòng, nhanh chóng giả vờ ngủ để không phải nói chuyện với các chị.

Phương sờ vào cái balo trên đầu nằm, là vài viên hạ sốt được Phong đưa cho, thôi thì tự nhủ lòng kiểu gì cũng cần xài.

'Mãi suy nghĩ nên không nhớ mấy cái này'

Mọi người bắt đầu ồ ạt bước vào phòng, còn nói chuyện sôi nổi, đương nhiên là có Châu nói chuyện cùng, vì nó nói nhiều.

Phương quay lưng lại với bức tường, nhìn mọi người đang trò chuyện rôm rả mà không đá động gì đến mình cảm giác thật khoẻ, đỡ phải giao tiếp.

'Suy cho cùng cũng không cùng một thế giới '

Chắc là khoảng hơn 2 tiếng sau tiếng nói chuyện mới ngừng lại, Phương cũng ngủ từ bao giờ, căn phòng yên ắng bình yên đến lạ.
 
Hoa Rừng Không Hẹn Gió
Chương 6


Phương cảm giác từ sáng sớm đến giờ này trong người cứ ấm trong người, mồ hôi thì đổ đầy trán.

'Cái cảm giác mà nóng thấy bà cố nội này....'

Liếc nhìn lên phía bảng đen trước mặt, anh tiểu đội trưởng vẫn đang giảng dạy về cấu tạo của những loại pháo, giọng anh cứ luyên thuyên nói trên đó.

'Mệt quá, biết sớm vậy thì nên học sử cho rồi '

Khẽ nhìn qua khung cửa sổ ngoài lớp học, các anh quân y đang làm nhiệm vụ cứ đi qua đi lại mãi, âm thanh những bước chân, lời giảng của tiểu trưởng càng làm Phương thêm đau đầu.

Phong ngẫu hứng nhìn vào bên trong lớp học, trùng hợp là ánh mắt anh va thẳng vào vị trí ngồi cuối lớp của Phương, mặt cô đỏ bừng và hơi thở thì cứ ngắt quãng.

Nhưng đang làm nhiệm vụ nên anh không thể dừng lại được.

Vốn cô cũng không phải loại con gái yếu đuối liễu yếu đào tơ gì, nhưng có lẽ vì thay đổi thời tiết cộng thêm làm việc quá độ mà phát sốt mấy lần.

"Giờ tới phần thực hành ném lựu đạn, tất cả đi ra sân tập" tiểu đội trưởng lau bảng rồi đứng nghiêm nghị nói.

"Rõ"

Cả bọn đứng lên hết thảy, Phương cũng phải lê lết cái thân xác vừa già vừa bệnh này đi mà còn phải đi theo hàng.

Đáng buồn là không ai nhận ra sự mệt mỏi của Phương cả, cho đến khi cô đứng lên một cách loạng choạng thì tiểu đội trưởng mới lên tiếng.

"Đồng chí Phương có vẻ không ổn, đồng chí có cần vào phòng y tế không?"

Nói đến đây mọi người mới chú ý đến cô, cả cái Châu cũng liếc qua nhìn với ánh mắt lo lắng.

Như vớ được vàng, Phương vội đứng thẳng người chào điều lệnh rồi xin phép đi.

"Báo cáo tiểu đội trưởng, sức khỏe tôi không ổn, xin phép rời tiểu đội để đến phòng y tế ạ"

Tiểu đội trưởng gật đầu, còn định kêu thêm hai người đỡ Phương đến phòng y tế nhưng bị Phương từ chối.

"Báo cáo tôi tự đi được ạ"

"Được"

Phương rời khỏi hàng ngũ, đường đi từ bãi tập đến phòng y tế là rất xa, nhưng vì muốn ở một mình nên Phương không muốn có ai đi cạnh hết.

'Má khó chịu quá'

Đi cũng khá xa bãi tập rồi Phương mới nhận ra rằng bản thân không biết phòng y tế nằm ở đâu hết, giờ chỉ có cách mần mò đến phòng của Phong.

Thấy căn phòng trước mắt nhưng trong phòng không có một ai cả, đành phải tự nằm nghỉ ngơi một lát.

Phương nằm lên chiếc giường trong phòng Phong, mệt mỏi gác tay lên trán, nhìn trần nhà màu trắng khiến mắt cô mờ hẳn đi.

Những cơn mệt mỏi nhức đầu cứ bao lấy Phương, không trách sức khỏe yếu chỉ trách người không hợp thời.

Phương trở mình quay nhìn qua cửa, một bóng dáng cao gầy đang sốt sắng buông cả tập tài liệu chạy sộc đến chỗ cô.

"Phương sao thế này?"

"Phong....em mệt"

Phong hoảng hốt vội chạy đi lấy nhiệt kế và thuốc kháng sinh, tay chân anh bấn loạn hết cả lên, run run kiểm tra nhiệt kế.

"39°?

Chết dở, em nằm đó đi" Phong nhìn nhiệt kế rồi nhìn khuôn mặt đỏ bừng đầy mồ hôi của Phương.

Phương muốn nắm lấy tay anh nhưng anh đã chạy đi ra khỏi phòng rồi, chẳng biết anh đi đâu nhưng Phương quá đau đầu mà nhắm mắt lại.

--------------------------------------------------------

"Uh ha" Phương giật mình ngồi bật dậy, ngó nghiêng xung quanh.

Căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng tích tắc vang vọng khắp nơi, xen lẫn từng hơi thở của cô, chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu rồi nhưng trời bên ngoài đã tối.

Phương đưa phải lên định xoa mái tóc xù thì chợt thấy đau nhẹ, quay sang mới thấy tay đang được truyền nước biển, bộ đồ trên người vẫn giữ nguyên như lúc đầu.

"Chết mẹ chảy máu rồi" Phương nhìn vào ống dẫn, máu đã chạy ngược.

Tiếng lộc cọc của bước chân bên ngoài cửa vang nhẹ nhưng đủ cho người ta nghe, cánh cửa mở ra.

Là Phong và Chí, hai người mặc hai quân phục khác nhau cùng nói chuyện bước vào, thậm chí lúc bước vào còn chưa chú ý đến Phương ngay mà còn cười đùa.

'Gì vậy trời ' Phương nhìn hai con người đang hí ha hí hửng đó mà thấy bất lực, bản thân cô đang đau thấy mẹ đây nè.

"Ôi Phương tỉnh dậy rồi này" Chí nhìn qua cô, giọng vẫn bình thản.

"May là có Phong không thôi em gái anh chắc chết trước khi ra chiến trường rồi "

'Cười cái mẹ gì?'

Phương nhìn qua Phong rồi lại nhìn qua Chí đang cười khúc khích, Phương cố nén lại nếu không chắc cô đấm vào bản mặt cợt nhả của Chí rồi.

"Em khoẻ hơn chưa?, Sao thuốc anh đưa em lại không uống?"

Phong tiến lại gần nhanh chí xử lý cái ống kiêm đang chảy ngược máu kia.

"À ừm...em quên" Phương vừa nói vừa mò mẫm trong túi áo, lấy ra vài viên thuốc nát bấy.

"Thuốc hạ sốt?"

Chí nhìn vào tay Phương.

"Chắc nó bị lúc em nằm lăn lộn" Phương nhìn vào viên thuốc.

Phong nắm lấy viên thuốc cho vào một cái hộp nhỏ trên đầu giường, cẩn thận để vào một góc.

'Sao không bỏ nhỉ?' Phương nhìn hành động của Phong.

"Thuốc khan hiếm, quân đội phải gói ghém thì dân mới đủ ăn" Phong mỉm cười nhẹ nhìn hai đứa.

"Ấy dạo này mi cứ bệnh suốt, cơ thể làm sao thì phải nói cho anh với thằng Phong biết chứ, hơn nữa thằng Phong ít ra cũng là quân y" Phong vỗ vai em gái dặn dò.

"Vâng em biết rồi ạ" Phương cúi đầu, mân mê bàn tay

"Phải đấy, cứ bệnh thì má sẽ lo lắm" Phong phụ họa thêm.

"Phải rồi má thế nào rồi ạ?"

Phương nói.

Phong và Chí nhìn nhau nhẹ rồi quay sang nói cười với Phương, rồi còn dúi vào tay Phương vài viên kẹo đường.

"Má khoẻ, em cứ ở đây ngoan đừng lo" Chí đưa tay xoa đầu Phương.

Bỗng dưng nhìn sự dịu dàng của hai người đàn ông dành cho mình Phương cũng bất giác rung động, cô cuối cùng cũng buông lỏng cảnh giác mà cười nụ cười không còn giả tạo nữa.

"Vâng" Phương cười nhẹ.

Phương mân mê mấy viên kẹo đường trong tay nhưng không nỡ ăn, định bụng về chia cho cái Châu vài viên.

Bỗng Chí đột nhiên nắm lấy tay Phương, còn nhẹ nhàng dặn dò.

"Em ở đây nhớ ăn uống đầy đủ, nghe lời cấp trên, chấp hành nghiêm chủ trương của Đảng nhé" Chí nhìn Phương.

"Sao ạ?

Anh đi đâu?"

Phương liếc mắt lên nhìn anh hai rồi lại nhìn sang Phong nhưng anh không nhìn vào mắt cô.

"Anh đi chuyển quân đến miền Nam, định mốt là lên đường "

Phương lặng người, người duy nhất cô có thể dựa dẫm ở thế giới này ngay bây giờ chỉ có Chí, anh hai của Phương, giờ anh đi thì cô biết làm thế nào.

Dù cho có chối bỏ như nào đi nữa, hay là cô không phải Phương ở nơi này nhưng ít ra Chí cũng là anh ruột của Phương, là người bên cạnh Phương.

"Phương..

Phương" Chí nhẹ gõ vào tay cô.

"Ah dạ em nghe"

"Anh bảo rồi nhé, mình con gái ở nơi chiến trường phải cẩn thận vào" nói rồi Chí quay sang nhìn Phong.

Phong đang cho mèo ăn cũng nghe lén cuộc trò chuyện của cả hai anh em, anh cũng tự nhiên như không có gì.

"Vâng, em ổn mà" Phương mỉm cười.

"Em khoẻ rồi nên...."

"Không được"

Phương định nói rằng cô khoẻ rồi nên có thể trở lại thao trường không nhưng đột nhiên lời chưa dứt đã bị cả hai cùng ngăn cản.

'Gì nữa đây?'

"Ở yên khoẻ mạnh cho bà cố nội anh mày nhờ" Chí nhíu mày nhìn Phương.

"Vẫn chưa khoẻ hẳn đâu" Phong ngồi cách cả hai một khoảng.

'Tự nhiên ngồi xa'

"Thôi anh còn phải về chuẩn bị, em có đi về phòng thì đi với anh luôn đi, tối lắm rồi đấy"

"Vâng, vậy em đi nhé" Phương cười cười nhìn sang Phong.

Chỉ thấy anh im lặng chăm chú nhìn về phía Phương và Chí đang chuẩn bị rời đi.

Phong nhét vào tay Phương thêm vài miếng bánh nữa mới thật sự đóng cửa phòng.

"Trời tối quá trời rồi" Phương nhìn sang phía bên phải.

"Giờ này có khi mấy đứa trong phòng cũng vừa về tới" Chí nói.

Phương gật đầu, chẳng biết suy nghĩ thế nào cô nhìn sang phía bóng tối bên cạnh, rùng mình một cái.

Phương sợ sệt bóng tối sau bao lần dính phải nó, cô nhẹ nắm lấy góc áo của Chí, mon men đi theo.

"Sao vậy?"

"Không gì ạ?"
 
Back
Top Bottom