Phương mệt mỏi mở đôi mắt ra, cảm giác nặng nề bao chùm lấy cô, cơ thể mệt nhoài nhưng vẫn cố lết ra khỏi phòng, hình ảnh Chí cùng bà Liên đang dọn cơm lên.
"Ra đây ăn nè mày, cứ ru rú trong buồng mãi" Chí giọng cọc cằn nhưng vẫn có vẻ thương em lắm.
Phương mơ màng nhìn về phía hai người, cảm giác mệt mỏi trong người càng hiện rõ hơn bao giờ hết, hơi thở cũng bắt đầu khó nhọc hơn.
"Con... thấy hơi mệt" Phương đưa tay lau mồ hôi trên cổ, rồi bất ngờ ngã ập xuống nền nhà.
Thứ cô thấy trước khi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ là khuôn mặt của bà Liên tái đi như thể sợ hãi cái gì đó cùng với khuôn mặt hoảng hốt của Chí khi chạy vọt đến ôm cô vào lòng.
"Phương, em làm sao thế này" Chí sợ sệt bế thốc cô lên.
'Đâu cần phải lo tới vậy chứ' Phương suy nghĩ rồi liệm đi, chẳng còn biết gì nữa.
--------------------------------------------------------
"Con gái ngoan của.....tỉnh đi, đừng ngủ nữa"
Một giọng nói vang vảng bên tai Phương, cô liếc mắt nhìn sang bên phải, một người đàn ông cao lớn không rõ mặt mũi, điều này làm Phương hơi ớn lạnh, lùi lại mấy bước.
'Mình... mình đang mơ, tôi không phải Hà Phương ở đây, tha tôi đi' Phương cố gào lên nhưng cổ họng như có gì đó ngăn lại.
Người đàn ông ấy mỉm cười trong cực kì dịu dàng, rồi biến mất như thể chưa từng xuất hiện ở nơi kì lạ này.
"Ư hah" Phương giật mình tỉnh giấc, ngó nghiêng xung quanh là một căn phòng khác, trong giống trạm xá.
Đang hoang mang thì tiếng đẩy cửa bước vào, là Chí.
"Em dậy rồi à, mau ăn cháo đi má vừa nấu đấy" Chí luyên thuyên, tay thì mở nắp gờ mên ra(*)
"Vài bữa anh đi tập kết ở nhà nhớ chăm sóc cho má tốt vào, anh vừa xin cho mi nghỉ một ngày"
Chí múc cháo ra chén rồi đưa thẳng cho Phương một cách vội vàng.
"Ôi nóng" Phương hoảng loạn đặt cái chén xuống bàn bên cạnh.
"Có sao không con nhỏ này, ẩu tả quá đi"
Chí lo lắng sốt vó, vội cầm tay Phương kiểm tra xem xem có bị phỏng hay gì không.
'Tại ai vậy trời?' Phương nhăn nhó nhìn người phía trước mặt.
Chí ngước nhìn lên khuôn mặt nhăn nhó của Phương vội vàng kiểm tra kĩ càng hơn, thậm chí còn định thổi nhưng bị Phương rút tay lại.
"Em không sao"
"Không sao thì được rồi, dạo này mi ít nói thế nhỉ?
Lạ lạ thế nào ấy" Chí nói vu vơ rồi lại nhìn biểu cảm của Phương.
"Đâu có, em vẫn vậy mà" Phương cố nặn nụ cười trong hơi gượng gạo.
"Vậy à?
Ăn cháo lẹ đi không má lại buồn" Chí nói rồi thôi, lẵng lặng đi làm việc khác.
"Vâng"
'Không lẽ trước đây Hà Phương vui tính lắm à? hay là thân với thằng này?
Sao đây trời, làm sao để trở về đây' Phương vừa húp cháo vừa suy nghĩ, tiện thể liếc nhìn cửa sổ.
'Tính cách trước đây thế nào nhỉ? hay giờ cứ giả bộ thân thiện với cả nhà, kêu anh hai?
Nghe mắc ói quá' Phương liếc nhìn Chí đang lúi cúi vá lại cái áo màu xanh lá đã hơi sờn.
'Hình như là áo lính, à phải rồi thằng này khi nãy nói đi tập kết, là như nào nhể?
Mà giờ nên kêu nó bằng anh hai không?
Hay cứ bằng thằng nhỉ?
Mà tính ra nó lớn hơn mình nhiều tuổi lắm' Phương nhìn chăm chăm vào đôi tay thanh thoát của Chí.
"Có gì muốn nói à?"
Chí ngước lên nhìn Phương.
"Không có ạ"
'Lông mi dài thật đấy, đẹp trai nữa ' Phương cảm thán, nhưng mà Chí cũng khá đẹp.
"Đây xong rồi, của em đấy" Chí thắt nút chỉ, rồi đưa cái áo cho Phương.
"Của.....của em" Phương giật mình nhìn cái áo trên tay, mặt đầy hoang mang không hiểu vì sao bản thân lại có chiếc áo lính.
"Chứ ai?
Sao vậy, chưa hết bệnh à?"
Chí đưa tay lên trán cô.
"Không ạ, chỉ là hơi choáng "
"Có cần bác sĩ không?
Anh đi gọi nhá?" mặt chí đanh lại, vội chạy đi tìm bác sĩ khi Phương còn chưa nói gì.
Phương nhìn cái áo trên tay, cả người như cứng đờ, giờ cô không biết gì về lịch sử hết mà lại đi lính à, giờ sao đây.
'Áo này là áo của bộ phận nào đây vậy trời?
Rồi giờ nên xử lý cái áo này thế nào đây nhỉ, mà tại sao lại đi học?
Không phải cái thân thể này qua 18 tuổi rồi sao?
Hay là chưa qua vậy' đầu đầy những suy nghĩ chưa có lời giải đáp, Phương thở dài.
'Chắc là mơ thôi, nhắm mắt mở ra là tỉnh'
Nói rồi Phương nằm xuống nhắm mắt lại, đếm từ 1 đến 3 rồi mở ra, lặp đi lặp lại liên tục tận 3 lần vẫn không có kết quả.
'Chết rồi, còn bố mẹ ở nhà thì sao?
Cái Châu nữa trời ơi, còn trường học' cảm xúc lên xuống thất thường, Phương tạm không chấp nhận được cái sự việc này.
"Đây Phong mày xem xem cái Phương nó sao, cứ ngơ ngơ rồi lại la choáng quá" Chí mở cửa đi vào cùng một người đàn ông, trong có vẻ rắn rỏi hơn, cao chắc bằng Chí.
"Em sao vậy Phương, bé không khoẻ à?"
Phong cười tít mắt nhìn Phương, tay còn nắm lấy tay Phương.
Phương rùng mình với hành động của Phong, quay sang tìm kiếm sự cầu cứu của Chí.
'Gì vậy trời?
Cứu lẹ đi má' hai chân mày của Phương nhíu lại.
"E hèm, bỏ tay ra đi thằng kia, khám sơ thôi" Chí ho nhẹ nhắc nhở Phong bỏ tay ra khỏi em gái mình.
"Em thấy hơi nhức đầu thôi" Phương nói.
"Chắc là mới tỉnh nên vậy đấy, uống vài viên thuốc giảm đau là khoẻ" Phong lấy thuốc ra từ túi áo khoác quân y bên ngoài, đặt lên bàn tay Phương.
"Vậy thôi à, xong rồi thì biến đi" Chí nhanh chóng xua tay kêu Phong biến lẹ.
"Gặp lại sau nhé bé" Phong vuốt nhẹ tay Phương rồi chạy vọt đi, bỏ lại Phương đang nhăn nhó cùng với Chí.
"Anh đuổi người ta vậy lỡ người ta buồn thì sao?"
Phương tuy không thích nhưng lại khá lịch sự.
'Dù sao tôi cũng không thích anh ta'
"Kệ đi, còn nếu em không thích thì sau này anh kêu người khác, để thằng Phong qua khu khác" Chí bực bội xoa đầu.
'Hai người này chắc là bạn thân' Phương suy nghĩ.
"Thôi mặc kệ đi, uống thuốc khoẻ là được" Phương thở dài, với lấy thuốc trên bàn.
Chí giật mấy viên thuốc đi, rồi đặt vào tay Phương thêm một chén cháo nữa - "Ăn thêm đi"
"Em no rồi" Phương định đặt lại chén cháo lên bàn nhưng khi liếc nhìn ánh mắt của Chí thì rụt rè cầm chén cháo lên ăn tiếp.
"Ngoan, ở đây ăn nhé, anh đi một chút" Chí hài lòng mỉm cười rồi bước ra khỏi cửa, đóng cái rầm lại.
'Lại bực ai vậy trời?' Phương không uống thuốc mà lại nhét chúng vào túi quần.
Phương liếc nhìn căn phòng nhỏ trước mắt, bên trên là dòng chữ " Trạm xá y tế quân dân y" nổi bật màu đỏ, trong có vẻ là ở trong khu quân đội.
Phương dù không thường xuyên yêu thích môn sử nhưng ít ra vẫn yêu nước, yêu Đảng, nhưng dù vậy Phương vẫn sợ chiến tranh lắm, làm sao không sợ cho được chứ.
'Vậy ra Phương với Chí là lính, nhưng mà hiện tại đang ở đâu nhỉ?
Miền Nam hay Miền Bắc vậy trời, nhưng mà khi nãy Chí nói là tập kết, không biết là tập kết đi đâu?
Chẳng lẽ lại vào Nam.'
"Thôi đâu có phải chuyện của mình, làm sao để trở về đây" Phương chán nản, ngắm nhìn khung cảnh mấy người lính đang tập luyện bên ngoài cửa sổ.
'Học là học cái này à?, nhìn khổ thế'
'Hay là nằm ngủ tiếp?
Cũng hơi buồn ngủ đấy' Phương thong thả nằm xuống nhắm mắt ngủ tiếp.
'Chắc ngủ tỉnh lại là về nhà ấy mà'
--------------------------------------------------------
Tiếng chim lảnh lót kêu như thường ngày, ánh mắt bắt đầu chiếu vào phòng trọ của Phương khiến cô tỉnh dậy.
Phương ngó nghiêng xung quanh, dụi mắt lần nữa rồi quay sang nhìn bên, cái Châu nó nằm cạnh cô như thường ngày.
'Ôi may quá, mơ gì mà kinh khủng thế không biết"lòng Phương hưng phấn hơn bao giờ hết, vui vẻ mà nằm cạnh Châu lăn lộn.
"Mày làm gì thế?
để yên tao còn ngủ" Châu khó chịu mà rên lên.
"Không gì đâu, mày ngủ tiếp đi" Phương cười hề hề rồi nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp vì trời vẫn còn tối.
'Hên mọi chuyện chỉ là mơ, giấc mơ lạ thật đấy' Phương nằm bên cạnh Châu, gối tay lên trán mà ngủ.
--------------------------------------------------------
Đến tận trưa hôm sau khi Phương đang ngồi học ở trường Sân khấu Điện ảnh, cô như quên đi giấc mơ ban tối vừa mơ, thông thả đi dưới sân trường.
'Giờ là tới khoa B, ở đâu vậy trời?, cả năm nay có tới khoa đó đâu' Phương mở Google Map lên, tìm kiếm khoa B ở trường.
Tiếng bước chân của dòng người đầy cả trường học, Phương cũng tiếp tục bước đi dọc trên con đường đến khu B, con đường càng ngày càng vắng vẻ.
'Lạ thế nhỉ?
Vắng thế này sao?' vừa định quay đầu đi thì Phương vấp té vào bồn nước bên cạnh, quái lạ chỗ này có bồn nước từ bao giờ.
Phương cảm giác như cả người bị dòng nước lạnh bao chùm lại, sao cái bồn này lại sâu như vậy chứ?
Sâu quá, cô dương như nghẹt thở, ra sức trèo lên thành nhưng dù cố gắng thế nào vẫn thấy nó sâu.
Phương rên ư ử, cảm giác như sức lực nước đang ép cô đến nghẹt thở.
'Cha mẹ ơi.....'
'Gặp ấy rồi hả trời?
Nam mô a Di Đà Phật, phù hộ con tai qua nạn khỏi ' Phương ngộp nước, não chẳng còn nghĩ gì chỉ biết Niệm Phật.
Một bàn tay kéo Phương lên khỏi mặt nước, không phải tay ma, là tay người, nó ấm áp đến lạ kéo Phương từ địa ngục trở về.
"Mau lên lấy đồ nghề ra, đuối rồi" tiếng hét chói tai hét lớn.
Phương hé mắt ra nhìn, một đoàn người có khoảng hơn 20 người bao quanh, đều mặc đồ quân y, và cả tá người mặc áo bà ba nâu đầu đội mũ cối đang hoảng loạn chạy xung quanh.
'Giờ địa ngục trong như này à?' Phương mệt mỏi xụi lơ, tay buông thõng xuống.
"Phương....Phương ơi"
'Đừng lây nữa, mệt quá'
'Ông trời ơi, nếu con là nữ chính thì cho con bàn tay vàng giống tiểu thuyết nhé' Phương suy nghĩ trước khi liệm đi lần nữa.
--------------------------------------------------------
Đặng Huy Phong
- Quân y của quân đội kiêm thêm là anh em nối khố của Chí, anh trai Phương.
- Là người yếu đuối, sức khỏe không ổn nên quyết định đi quân y, hay thả thính mấy em nữ du kích, đặc biệt là Phương.
- Vẻ ngoài đẹp như con gái, mi cong, mũi cao, tóc đen láy, đôi mắt hoa đào mê mẩn lòng người.
Trong quân khu hay bảo Phong và Chí là cặp 'Soái ca văn võ song toàn ' ở chiến khu Điện Biên phủ.
Giải thích một chút về dòng thời gian.
- Phương (trước khi xuyên) sống ở năm 2025, sau khi xuyên sống ở năm 1972, trước cuộc chiến Điện Biên phủ trên không khoảng 18 ngày, sau đó lại về rồi xuyên qua lần nữa là ngày 3/12/1972 sau 3 ngày khi nằm viện.
- Khoảng thời gian 3 ngày ấy là lúc mà Phương trở về thực tại 1 ngày, trong 3 ngày ấy Phương vẫn sống bình thường rồi đi tập huấn như thường lệ, bởi lẽ cả hai Phương (quá khứ và tương lai) là 1, không thay đổi nên dù có trở về hay đi đâu thì Phương vẫn là Phương.