Cập nhật mới

Khác Hoa quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405821966-256-k881560.jpg

Hoa Quỷ
Tác giả: N111206
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Đừng chạm vào quá khứ.

Bởi có những món đồ không đợi người mua, mà nó chỉ đang ngủ say chực chờ đợi người hiến tế."

Thẩm Cảnh và Kim Hoán - hai con người, hai số phận khác biệt - vô tình bị cuốn vào một vòng xoáy định mệnh ngay tại một tiệm đồ cổ kỳ bí.

Một cuộc gặp gỡ định mệnh, một giao ước cổ xưa được kích hoạt, và kể từ đó, cuộc đời họ không còn thuộc về chính mình.

Ngay trên lồng ngực họ, một đóa hoa quỷ dị mười một cánh âm thầm nở rộ.

Đó không phải là một món quà, mà là một chiếc đồng hồ cát bằng máu.

CƠ CHẾ CỦA HOA QUỶ:
* Mỗi cánh hoa đại diện cho một món cổ vật đang mang nặng oán niệm.
* Để giữ cho đóa hoa không héo tàn (cũng là lúc mạng sống kết thúc)họ buộc phải dấn thân vào mộng cảnh của 11 cổ vật khác nhau.
* Chỉ khi tìm ra chân tướng sự thật trong mỗi mộng cảnh tìm ra cổ vật trong quá khứ và phá hủy nó. một cánh hoa rụng xuống, đổi lại một cơ hội sống sót mong manh để tiến đến thử thách tiếp theo.

Có sử dụng AI để hỗ trợ tìm từ ngữ mô tả phù hợp hoàn cảnh.



kinhdi​
 
Hoa Quỷ
CHƯƠNG 1: ĐÌNH VIỆN? HOA??


Thành phố lên đèn, nhưng thế giới của Thẩm Cảnh chỉ còn lại một màu xám xịt.

Cha cậu bỏ trốn sau khi đánh bạc cháy túi, để lại món nợ khổng lồ cùng lũ đòi nợ máu lạnh.

Sau một trận vây đánh thừa sống thiếu chết, Thẩm Cảnh ôm lấy thân thể bầm dập thê thảm, loạng choạng lao vào một con hẻm nhỏ để lẩn trốn.

Áo sơ mi rách bướm thấm đẫm máu và bụi bẩn, mỗi bước đi là một cơn đau thấu xương từ những vết bầm tím lịm khắp da thịt.

Cậu đẩy đại cánh cửa gỗ của một tiệm đồ cổ vắng lặng.

Trong bóng tối lờ mờ, mùi nhang trầm và gỗ mục bao phủ lấy không gian.

Thẩm Cảnh thu mình vào một góc tối sau kệ trưng bày, hơi thở đứt quãng, cậu nhìn những vết thương rách nát trên tay mình rồi bật ra một tiếng cười cay đắng:

— "Chậc, lão già khốn kiếp... chắc hôm nay cứ vậy mà chết ở đây quá!"

Cậu nhắm mắt lại, sẵn sàng buông xuôi.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên nền gỗ.

Thẩm Cảnh giật mình, gắng gượng mở đôi mắt nhòe lệ:

— "Có người??"

Một bóng dáng thiếu niên tiến lại gần.

Cậu ta có mái tóc màu vàng kim rực rỡ và đôi mắt cáo xếch lên đầy tinh quái.

Cậu thiếu niên diện chiếc áo thun in hoa văn trừu tượng khó hiểu cùng quần short năng động.

Nhìn thấy kẻ lạ mặt thảm hại trong tiệm mình, cậu thiếu niên hoang mang hỏi:

— "Này, anh gì ơi?

Anh làm sao thế này?"

Thẩm Cảnh hoảng hốt muốn bỏ chạy nhưng đôi chân đã rệu rã.

Cậu đổ nhào về phía trước, đè chặt thiếu niên tóc vàng xuống nền nhà.

Trong khoảnh khắc gương mặt sát gần nhau, vành tai của cậu thiếu niên bỗng đỏ ửng lên một mảng rõ rệt, dù cái miệng vẫn kịp buông câu cợt nhả:

— "Anh gì ơi, như vậy... cũng tiến triển nhanh quá rồi đó!"

Giữa lúc đó, lũ đòi nợ rầm rập xông vào.

Ngay lập tức, chiếc gương đồng trên kệ bỗng rung lên bần bật, phát ra luồng sáng chói lòa.

Trong tai Thẩm Cảnh vang lên những tiếng chuông đồng loảng xoảng xa xăm, xen lẫn tiếng thầm thì ai oán của vô số người phụ nữ.

Thế giới quanh cậu vặn xoắn lại, rồi chìm vào hư vô.

Khi tỉnh lại, hai người họ đã ở giữa một đình viện cổ kính phong cách thời Đường.

Cậu trai tóc vàng kim ngơ ngác nhưng vẫn lúng túng dìu Thẩm Cảnh vào một gian phòng gần đó. cậu trai tóc vàng kim khẽ hé cửa quan sát bên ngoài, có vẻ lũ đòi nợ đã cùng 2 người họ bị đưa đến đây, cậu ấy giật phóp nhanh chóng khoá cửa lại, sau một hồi ồn ào từ lũ đòi nợ bên ngoài, không gian bỗng rơi vào một sự im lặng kỳ quái đến đáng sợ.

Kim Hoán mang đến một thau nước sạch vương hương sen.

Khi cậu nhúng vạt áo định lau vết máu, Thẩm Cảnh nhìn thau nước rồi nghi vấn hỏi:

— "Đây là... nước rửa chân??"

Kim Hoán nở nụ cười rạng rỡ: "Tôi thấy nó sạch mà, còn thơm lắm, có lẽ chưa ai dùng đâu!"

Thẩm Cảnh lạnh mặt quay đi.

Có lẽ vì đã mệt lả, cậu dần chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Kim Hoán cứ thế im lặng ngồi nhìn cậu một lúc lâu.

Cho đến khi trời tối hẳn, Kim Hoán mới nhảy lên giường làm Thẩm Cảnh giật mình tỉnh giấc.

Kim Hoán thản nhiên vòng tay ôm chặt lấy Thẩm Cảnh.

Thẩm Cảnh cố sức lay người di chuyển ra xa thì vòng tay kia lại càng siết chặt hơn.

Kim Hoán rúc đầu vào hõm cổ cậu, lầm bầm:

— "Yên nào... bị đánh thành thế này mà còn không ngoan...

Muốn vết thương rách ra à?"

Bị bao vây trong vòng tay ấy, Thẩm Cảnh bỗng thấy cổ họng mình nghẹn đắng.

Cảm giác được một người lạ che chở như thế này vừa khiến cậu muốn đẩy ra vì sợ tổn thương, lại vừa khiến trái tim vốn đã nguội lạnh của cậu run rẩy vì một tia ấm áp lạ lẫm.

Cậu cứng đờ người, thức trắng đêm trong sự bối rối.

Sáng hôm sau, khi vừa thấy ánh nắng, Thẩm Cảnh liền dồn sức đẩy mạnh Kim Hoán ra khỏi người mình.

Cậu ta lờ đờ mở mắt, nhìn gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt thâm xì của Thẩm Cảnh, liền cười tủm tỉm trêu chọc:

— "Chu choa, anh gì ơi, sao mắt anh quầng thâm dữ vậy?

Đêm qua nhìn tôi quyến rũ quá nên thức trắng để ngắm trộm tôi à?

Muốn ngắm thì cứ nói một tiếng, tôi cho ngắm cả ngày!"

Thẩm Cảnh lườm nguýt, nghiến răng phun ra đúng hai chữ:

— "Háo sắc!"

Thấy cái tên tóc vàng này vẫn định trêu tiếp, cậu mệt mỏi cắt ngang:

— "Thẩm Cảnh.

Tôi tên Thẩm Cảnh.

Nên đừng có gọi 'anh gì ơi' nữa."

Đúng lúc đó, một tiếng la thảm thiết vang lên.

Một tên đòi nợ đã chết thảm bên miệng giếng: chân bị đánh gãy nát, mắt bị móc ra để lại 2 hỏm đen ngòm, lưỡi bị cắt sạch nhưng lại không có máu.

Ngay khoảnh khắc kinh hoàng dâng cao, Thẩm Cảnh cảm thấy vùng xương quai xanh đau buốt như bị dao cắt.

Cậu kéo cổ áo ra và bàng hoàng nhận ra một đóa hoa 11 cánh đang trồi lên mặt da, phập phồng ký sinh và đâm rễ đen sâu xuống mạch máu.

Cậu nhìn sang Kim Hoán, thấy cậu ta cũng đang nhăn mặt sờ vào sau gáy.

Một đóa hoa tương tự cũng đã ký sinh trên người Kim Hoán tự bao giờ mà cả hai đều không hề hay biết.

Kim Hoán nắm lấy bàn tay đang run bần

bật của Thẩm Cảnh, nheo mắt nhìn về phía cái xác:

— "Anh Cảnh, xem ra 'bài thi thực tập' của tôi lần này... không chỉ là lý thuyết nữa rồi."

Thẩm Cảnh nhìn đóa hoa đang hút lấy sinh lực mình, cảm nhận sự xâm nhập đau đớn vào cơ thể, cậu nghiến răng đẩy nhẹ tay Kim Hoán ra:

— "Háo sắc...
 
Hoa Quỷ
Chương 2: Ảo giác? Bí mật Hồ Phi.


Trong không gian u tối và nồng nặc mùi tử khí của đình viện thời Đường, đóa hoa trên cơ thể Thẩm Cảnh và Kim Hoán bỗng rực sáng quỷ dị, mang theo hơi nóng âm ỉ như muốn thiêu đốt lớp da thịt.

Thẩm Cảnh nén cơn run rẩy đang trực trào, vươn bàn tay lạnh ngắt nắm chặt lấy tay Kim Hoán.

- "Đừng sợ... sẽ ổn thôi."

- Thẩm Cảnh thầm thì, dù chính lòng cậu cũng đang gào thét vì kinh hoàng.

Cậu cố gắng thỏa hiệp với lũ đòi nợ đang lăm lăm hung khí, mong tụi nó cùng tìm đường thoát.

Nhưng đáp lại chỉ là những ánh mắt nghi hoặc, ghê tởm từ tên cầm đầu:

- "Mày định giở trò gì với cái cái bông hoa quái quỷ đó?

Đừng có hòng lừa tụi tao, chính mày đưa bọn tao tới đây, chính mày giết anh em tao đúng chứ!"

Biết không thể trông chờ vào lũ người đó, Thẩm Cảnh siết chặt tay Kim Hoán, dắt cậu ta tiến về phía miệng giếng đen ngòm mặc kệ vẻ mặt hoang mang của đối phương.

Lúc này, Kim Hoán hoàn toàn sụp đổ.

Đôi chân cậu trai trẻ loạng choạng, tay chân run rẩy kịch liệt, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.

Cậu ta bắt đầu gào khóc nấc nghẹn:

- "Anh Cảnh... không được đâu... tôi muốn về nhà... tôi không muốn chết ở đây!"

Thẩm Cảnh quỳ xuống, dùng bàn tay vẫn còn run lẩy bẩy siết chặt lấy bả vai Kim Hoán, ép cậu ta phải nhìn mình bằng ánh mắt đầy áp chế:

- "Kim Hoán!

Nhìn tôi này!

Tôi cũng sợ đến phát điên rồi, nhưng chỉ cần tôi còn đứng đây, cậu không được phép bỏ cuộc.

Đi thôi!"

Bước chân hai người dần tiến gần đến miệng giếng cổ quái.

- " Thịch!...

Thịch!...

Thịch...!" tim Thẩm Cảnh bỗng đập nhanh kéo theo cảm giác bất an.

Đứng trước miệng giếng, một cảm giác thôi thúc mãnh liệt ép Thẩm Cảnh đưa đầu nhìn xuống.

Khoảnh khắc ánh mắt cậu chạm vào cái đáy giếng đen thẫm, đóa hoa trên ngực cậu nóng rực lên như lửa nung.

Từ trong bóng tối, một hình hài vặn vẹo lao vút lên.

Đó là một người phụ nữ với bộ y phục tả tơi đẫm máu, đôi chân dị dạng bị bẻ ngược ra sau găm vào thành đá leo lên với tốc độ kinh hồn.

Ả ta lao vọt ra, hai hốc mắt đen ngòm trống rỗng áp sát mặt cậu.

Chỉ mình Thẩm Cảnh nhìn thấy ả, mười ngón tay gầy guộc bấu chặt lấy vai cậu, giọng nói kẽo kẹt rít qua tai:

- "Bắt...

được... mày... rồi..."

Thẩm Cảnh kinh hãi đổ sụp về phía sau, tầm nhìn tối sầm lại, ý thức tan rã.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Thẩm Cảnh khẽ mở mắt.

- "ANH CẢNH!

ANH TỈNH LẠI ĐI!"

Kim Hoán 2 mắt đỏ hoe, gương mặt trắng bệch vì lo lắng cho Thẩm Cảnh một người cậu chỉ vừa mới gặp.

Thẩm Cảnh khẽ hỏi Kim Hoán: "Người phụ nữ kia đâu? cô ta có làm gì chúng ta không??"

Trong cơn mê sảng đen tối, những hình ảnh đẫm máu vụt sáng trong đầu Thẩm Cảnh: Một sinh vật nửa người nửa cáo khoác nữ phục đang gặm nhấm xương người bên cạnh một chiếc gương đồng tỏa luồng khí âm u và vô số âm thanh hỗn loạn như đang gọi tên cậu.

- "Phụ nữ nào cơ?"

- Kim Hoán lắp bắp, đôi tay vẫn run rẩy bấu chặt lấy vai Thẩm Cảnh

- "Anh Cảnh, anh không sao chứ?

Lúc nãy khi anh vừa nghiêng đầu nhìn xuống, sắc mặt anh bỗng tái nhợt như người chết, rồi cứ thế ngã ngửa ra sau làm em sợ chết mất!"

...

Thẩm Cảnh im lặng, đôi mắt vẫn còn dại đi vì dư chấn của cú chạm mặt ban nãy.

Sau một khoảnh khắc suy ngẫm, cậu nén cơn run, nhíu mày nói bằng chất giọng khàn đặc nhưng đủ sức nặng để lũ đòi nợ xung quanh phải im bặt:

- "Tôi nhìn thấy một người phụ nữ dưới đáy giếng... cô ta lao về phía tôi như muốn xé xác.

Sau đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một con cáo mặc nữ phục đang ăn thịt người, và một chiếc gương đồng cũ kỹ... nó đang gọi tên tôi."

Kim Hoán nghe vậy thì mặt càng thêm cắt không còn giọt máu, đôi tay đang đỡ Thẩm Cảnh vẫn không ngừng run rẩy.

Lũ đòi nợ phía sau bắt đầu xì xào, nhưng Thẩm Cảnh đột ngột quay phắt lại.

Ánh mắt nhạy cảm thường ngày giờ đây đanh lại, sắc lạnh như lưỡi dao, cậu chỉ tay về phía miệng giếng:

- "Có lẽ chiếc gương đồng đó chính là chìa khóa.

Bà ta đã 'bắt' được tôi, nhưng chiếc gương lại đang gọi tôi."

- "Nếu không tìm thấy nó, tất cả chúng ta sẽ mãi mãi kẹt lại đây để làm thức ăn cho con cáo đó."

-"Các người có hai lựa chọn: Một là đứng đó nghi ngờ rồi chết thối ở đây, hai là chia ra tìm kiếm dấu vết chiếc gương đồng!

"

Sự quyết đoán đến cực đoan của Thẩm Cảnh khiến tên cầm đầu lũ đòi nợ cũng phải khựng lại.

Hắn nhìn đóa hoa đang rực đỏ trên ngực cậu rồi hậm hực ra lệnh cho đàn em làm theo.

Thẩm Cảnh quay sang nhìn Kim Hoán - cậu trai trẻ lúc này vẫn đang tái mét vì lo lắng:

- "Kim Hoán, cậu là dân khảo cổ, cậu phải đi cùng tôi.

Đừng sợ, chúng ta sẽ tìm được cách thôi!"

Sau khi tạm thời trấn áp được nỗi sợ hãi của lũ đòi nợ, Thẩm Cảnh dẫn Kim Hoán tiến vào điện lớn để tìm kiếm manh mối, trong khi những kẻ khác tự giác điều tra bên ngoài.

Bên trong điện, không gian ngập tràn mùi giấy cũ và bụi bặm của hàng trăm năm tích tụ.

Những kệ sách chất đầy cổ tịch và các bức họa treo lơ lửng, đung đưa theo từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua khe cửa.

Có lẽ vì quá sợ hãi, Kim Hoán cứ níu chặt lấy tay Thẩm Cảnh không buông.

Thấy cậu thiếu niên năng động của ngày hôm qua giờ đây tàn tạ, sắc mặt xanh xao, Thẩm Cảnh không khỏi cảm thán.

Cậu khẽ thở dài nhưng cũng không đành lòng đẩy ra, cứ để mặc Kim Hoán bám lấy mình như một điểm tựa duy nhất.

Cả hai dừng lại trước những bức hoạ cổ.

Có bức vẽ một người phụ nữ cao quý đang ngồi trên cao, ánh mắt sắc lẹm thao túng những con người nhỏ bé bên dưới; bức khác lại kinh tởm hơn khi vẽ người phụ nữ ấy đang cắn xé cổ một cô gái trẻ, và một bức hoạ người phụ nữ ấy đang chải tóc bên chiếc gương.

Kim Hoán đứng lặng đi, suy tư một lúc rồi khẽ nói với Thẩm Cảnh:

- "Anh Cảnh, có lẽ đây là đình viện của Hồ Phi.

Theo một số ghi chép cổ không chính thức, bà ta vốn là một con hồ ly khoác lên mình da người và hằng đêm sẽ 'săn bắt' giết người để duy trì bộ da đó.

Để luyện hóa và duy trì chúng, bà ta cần một vật trung gian gắn liền với mình để giữ lấy sức mạnh từ oán niệm của người chết."

Thẩm Cảnh siết chặt nắm tay, cậu đã hiểu vì sao mình lại thấy hình ảnh chiếc gương đồng và con cáo ăn thịt người.

Đó chính là vật trung gian mà Kim Hoán vừa nhắc tới.

Khi cả hai rời điện lớn để hội ngộ với những người khác tại hoa viên, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt.

Nhóm đòi nợ gương mặt hốt hoảng tột độ, đứng dạt sang một bên không ai dám lại gần trung tâm.

Ở đó, một chiếc quan tài bằng gỗ cứng nằm sừng sững, nắp quan tài đóng kín mít đến mức không một khe hở.

Thẩm Cảnh thử dùng sức đẩy nhưng cái nắp gỗ như bị hàn chặt vào thân.

Kim Hoán quan sát kỹ những vết tích trên mặt gỗ rồi khẳng định:

- "Đây là quan tài của yêu hồ.

Dựa vào tình trạng gã đồng bọn các người chết đêm qua, tôi đoán nó đang trốn trong này để đợi trời tối rồi mới thoát ra ngoài giết người."

Hoàng hôn kinh hoàng buông xuống

Vừa dứt lời, mặt trời bắt đầu chìm xuống sau rặng núi xa xa.

Đó không phải là một buổi hoàng hôn rực rỡ thường thấy, mà là một cảnh tượng đầy điềm gở.

Bầu trời không có sắc vàng ấm áp mà chuyển sang một màu đỏ quạch như máu loãng, rồi nhanh chóng tối sầm lại thành một màu tím lịm đầy oán khí.

Gió bỗng nổi lên gào rú qua những tán cây héo úa, mang theo mùi hôi tanh nồng nặc của xác thối từ miệng giếng bốc lên.

Nỗi sợ hãi bùng phát, lũ đòi nợ bắt đầu nhốn nháo, có kẻ quỳ sụp xuống đất lạy lục trong tuyệt vọng vì biết rằng khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, con quái vật trong quan tài sẽ thức giấc.

Giữa lúc hỗn loạn đó, từ bên trong chiếc quan tài bỗng vang lên tiếng kít... kít... chói tai.

Một lực lượng bên trong đang cào cấu mạnh bạo vào lớp gỗ cứng, khiến chiếc quan tài rung bần bật.

Kim Hoán mặt trắng bệch, túm chặt lấy vạt áo Thẩm Cảnh:

- "Anh Cảnh... nó... nó đang tỉnh giấc!"

Thẩm Cảnh im lặng, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài đang bắt đầu hé mở trong bóng tối:

- "Câm miệng!

Cậu mà còn gào thét, nhốn nháo, tôi sẽ đẩy cậu vào làm mồi cho con hồ ly đó trước tiên!"
 
Hoa Quỷ
Chương 3: Gợn sóng chết chóc.


Tiếng tiếng cào cấu chói tai từ chiếc quan tài gỗ cứng bị bỏ lại sau lưng.

Kim Hoán nắm chặt lấy tay Thẩm Cảnh, điên cuồng kéo anh chạy về phía dãy hành lang tối tăm, hướng thẳng về căn phòng cũ nơi họ đã trú ngụ đêm qua.

Cánh cửa gỗ đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới oán niệm đỏ quạch ngoài kia, Kim Hoán khẩn trương khoá chặt cửa phòng.

Bên trong phòng, không gian im lìm đến đáng sợ.

Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai con người đang đứng giữa ranh giới sinh tử.

Kim Hoán buông tay Thẩm Cảnh ra, cậu đứng thẫn thờ giữa phòng, đôi vai gầy run lên từng đợt.

Ánh hoàng hôn tím lịm của mộng cảnh hắt qua khe cửa, in bóng hai người dài dằng dặc trên nền đất lạnh lẽo.

Kim Hoán cúi gằm mặt, giọng nói lí nhí, xen lẫn sự nghẹn ngào và nỗi xấu hổ dâng trào:

- "Anh Cảnh... em xin lỗi.

Đáng lẽ là một sinh viên khảo cổ, em phải là người giữ bình tĩnh để giúp anh... nhưng lúc nãy em lại hèn nhát đến mức chỉ biết dựa dẫm, bám chặt lấy anh như một gánh nặng.

Em thực sự cảm thấy xấu hổ vì đã không biết kiềm chế cảm xúc của mình."

Thẩm Cảnh vẫn đứng đó, gương mặt lạnh lùng như một pho tượng đá.

Cậu không nhìn Kim Hoán, đôi mắt sắc lạnh vẫn dán chặt vào cánh cửa.

Sự im lặng của Thẩm Cảnh kéo dài khiến Kim Hoán càng thêm bối rối, nhưng rồi chất giọng khàn đặc của anh vang lên, đã dịu đi rất nhiều:

- "Cậu nói xong chưa?

Tôi không cần cậu đứng ra chắn trước mặt bảo vệ mình.

Tôi cần cái đầu của cậu để giải mã những thứ quái quỷ này.

Sợ hãi không có gì xấu hổ cả.

Thay vì khóc, hãy dùng kiến thức đó để tìm cách đưa chúng ta ra khỏi đây."

Hai người lặng nhìn nhau không nói gì thêm.

Khi bầu trời dần chuyển sang đêm tối.

Cạch... cạch... cạch...

Bỗng nhiên, tiếng bước chân khẽ vang lên ngoài đình viện.

Thẩm Cảnh lập tức ra hiệu cho Kim Hoán giữ im lặng tuyệt đối.

Tiếng bước chân khô khốc càng lúc càng gần rồi đột ngột... biến mất 1 lúc lâu.

An toàn rồi sao?

Thứ đó...

đi chưa ??

Ngay lúc đó, mây đen trôi đi, để lại vầng trăng sáng quỷ mị soi thẳng vào khung cửa.

Ánh trăng hắt một chiếc bóng dài dằng dặc vào gian phòng: một con cáo với đôi tai nhọn dựng đứng khoác trên mình bộ nữ phục cổ rách mướp.

Một thoáng im lặng kinh hoàng bắt đầu.

Thẩm Cảnh và Kim Hoán như chết lặng, hơi thở bị nén chặt nơi lồng ngực.

Chiếc bóng cáo trên nền đất hoàn toàn bất động, đứng sừng sững như một pho tượng tạc từ bóng tối.

Một giây, hai giây, rồi một phút trôi qua...

Sự im lặng kéo dài đến mức người ta tưởng chừng như thời gian đã ngưng đọng, hoặc chiếc bóng kia chỉ là một ảo giác của thị giác dưới ánh trăng tà.

Khí tức tử vong nặng nề bao trùm, ép chặt lấy buồng phổi của cả hai.

Nhưng đó chỉ là sự yên bình giả tạo trước cơn bão.

Sau một thoáng im lặng dài đến nghẹt thở ấy, chiếc bóng bỗng nhiên khẽ động đậy.

Cái đầu cáo nhọn hoắt từ từ nghiêng sang một bên, như thể nó đang áp tai vào khe cửa để lắng nghe từng nhịp tim run rẩy bên trong.

Nó không nói, không gào thét, mà bắt đầu một hành động gây áp lực kinh khủng:

Rắc... rắc... rắc...

Móng vuốt sắc lẹm chậm rãi lách vào khe cửa gỗ, không phải để phá tung, mà để rạch từng đường dài dọc theo cánh cửa từ trên xuống dưới.

Tiếng gỗ bị xé toạc râm ran như tiếng xương người bị nghiền vụn.

Đáng sợ hơn, chiếc bóng cáo trên sàn bỗng nhiên vươn dài ra, cái mõm nhọn của nó dần tiến sát đến chân của Kim Hoán, dù thực thể bên ngoài vẫn đứng yên sau cánh cửa.

Ánh trăng đột nhiên mờ đi rồi sáng rực trở lại, mỗi lần như vậy, chiếc bóng lại tiến gần thêm một chút, như thể bóng tối đang bò lên người bọn họ.

Sự tra tấn tâm lý này khiến Kim Hoán gần như nghẹt thở, cậu cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương đang bò dọc theo sống lưng.

Thẩm Cảnh nghiến chặt răng, bàn tay siết chặt lấy thanh gỗ trong phòng, ánh mắt sắc lẹm đối diện với cái bóng đang xâm chiếm không gian.

Cuộc đi săn thầm lặng của Hồ Phi đã bắt đầu.

Trong căn phòng tối, áp lực từ chiếc bóng cáo đã lên đến đỉnh điểm.

Móng vuốt sắc lẹm của nó đã rạch nát một mảng cửa gỗ, mùi hôi thối nồng nặc tràn vào khiến Kim Hoán nôn nao.

Cậu nhắm nghiền mắt, tay bám chặt lấy vạt áo Thẩm Cảnh như chờ đợi một nhát cắn chí mạng.

Thẩm Cảnh cũng đã đứng sát mép giường, che chắn cho Kim Hoán, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Ngay khoảnh khắc nắp cửa dường như sắp vỡ tan dưới sức ép của thực thể bên ngoài...

"BOONG...!!!"

Một tiếng chuông trầm đục, vang vọng từ sâu thẳm trong đình viện bỗng nhiên vang lên.

Tiếng chuông thanh thoát nhưng mang theo một uy lực trấn áp đến rợn người, làm rung chuyển cả không gian tĩnh mịch.

Đúng lúc đó, đám mây cuối cùng tan đi, vầng trăng treo ở vị trí cao nhất trên đỉnh đầu, tỏa ra thứ ánh sáng trắng rực rỡ và thuần khiết nhất từ đầu đêm đến giờ.

Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào mặt gương đồng cũ kỹ đặt cạnh giường.

Trong giây phút ấy, chiếc gương như được đánh thức sau hàng trăm năm say ngủ.

Mặt gương đơn giản, không hoa văn cầu kỳ, bỗng chốc sáng rực lên như một mặt trời nhỏ, hắt ngược toàn bộ luồng ánh sáng bạc chói lòa về phía cánh cửa đang bị xé toạc.

Luồng sáng ấy mang theo sự phản chiếu chân thực nhất, đâm thẳng vào hình hài quái dị

đang ẩn nấp sau khe cửa.

"KÉTTTTTTTTTTT!!"

Tiếng ré lên thảm thiết, đầy nỗi kinh hoàng của yêu hồ vang động cả bầu trời đêm rồi nhanh chóng tan biến vào bóng tối.

Khi mọi thứ trở lại tĩnh lặng, Kim Hoán từ từ mở mắt, cậu tiến lại gần chiếc gương vừa cứu mạng mình.

Đôi tay run run chạm vào mặt đồng lạnh lẽo, cậu khẽ lẩm bẩm:

- "Anh Cảnh... chiếc gương này thật kỳ lạ.

Nó không giống với món cổ vật chúng ta tìm kiếm."

Thẩm Cảnh tiến lại gần, đôi mắt sắc sảo của cậu quan sát kỹ vật thể trước mặt:

- "Ý cậu là sao?"

- "Cổ vật mang oán niệm của Hồ Phi

là một chiếc gương nuốt chửng linh hồn và bóp méo thực tại.

Nhưng chiếc gương này..."

- Kim Hoán chỉ vào mặt gương trong suốt, dù cũ nhưng không hề có một gợn mây mờ - "Nó là gương 'Chiếu'.

Trong khảo cổ, đây là loại gương thường được đặt ở đầu giường của các gian phòng khách để trấn áp tà khí xâm nhập từ bên ngoài.

Nó không có sức mạnh ma quỷ, nó chỉ phản chiếu lại ánh sáng của trời đất một cách trung thực nhất."

Kim Hoán nhìn Thẩm Cảnh, ánh mắt cậu ánh lên một sự nhẹ nhõm hiếm hoi:

- "Hồ Phi sợ nó không phải vì nó là vũ khí, mà vì bà ta sợ chính hình ảnh thối rữa của mình bị phơi bày dưới ánh trăng.

Chiếc gương này là một vật bảo hộ mà người xây dựng đình viện này đã âm thầm để lại."

Thẩm Cảnh khẽ gật đầu, cậu cảm nhận được hơi ấm bắt đầu quay trở lại đôi bàn tay lạnh giá của mình.

Giữa mộng cảnh đầy rẫy sự lừa lọc này, sự tồn tại của một vật phẩm phản chiếu sự thật giống như một lời cứu rỗi thầm lặng dành cho họ.

Thẩm Cảnh vẫn đứng đó, thanh gỗ trong tay vẫn siết chặt, đôi mắt không rời khỏi cánh cửa phòng loang lổ vết cào.

Anh thừa hiểu rằng ánh trăng sẽ không sáng mãi cả đêm để bảo vệ họ, và chiếc gương kia cũng sẽ trở về trạng thái vô tri khi bóng tối mịt mùng nuốt chửng bầu trời.

Hồ Phi có thể đang rình rập ở một góc tối nào đó ngoài hành lang, chờ đợi sự bảo hộ của thiên nhiên biến mất để tiếp tục cuộc săn mồi.

Thế nhưng, cơ thể con người có giới hạn của nó.

Cơn căng thẳng cực độ vừa đi qua để lại một khoảng trống rỗng to hoác trong tâm trí.

Kim Hoán ngồi bệt dưới chân giường, đầu dựa vào thành gỗ, đôi mắt vốn đã sưng mọng vì khóc giờ đây trĩu nặng.

Cậu cố gắng gượng dậy để cùng Thẩm Cảnh canh gác, nhưng mí mắt cứ díp lại, hơi thở dần trở nên đều đặn và chậm chạp.

Trong cơn mê sảng vì mệt mỏi, cậu vẫn lẩm bẩm:

- "Anh Cảnh...

đừng rời đi nhé..."

Thẩm Cảnh định đáp lời, nhưng chính anh cũng cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.

Trực giác sắc bén nãy giờ vốn là vũ khí của anh, giờ lại trở thành gánh nặng khiến đại não quá tải.

Ánh sáng từ chiếc gương đồng nhạt dần, nhạt dần theo bóng mây che phủ.

Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít qua khe cửa, nhưng bên trong phòng, hai con người nhạy cảm ấy đã thiếp đi từ lúc nào không hay.

Kim Hoán ngủ thiếp đi trong tư thế cuộn tròn như một con cáo nhỏ bị tổn thương, tay vẫn vô thức bấu lấy một góc áo của Thẩm Cảnh.

Còn Thẩm Cảnh, dù trong giấc ngủ, đôi mày vẫn nhíu chặt đầy ưu tư, đầu tựa vào vách tường lạnh lẽo ngay cạnh chỗ Kim Hoán ngồi.

Họ ngủ, không phải vì an toàn, mà vì tâm hồn họ đã quá mệt nhoài sau những cuộc trốn chạy và đối mặt với tử vong.

Giữa không gian u ám của đình viện Hồ Phi, hơi ấm tỏa ra từ hai cơ thể nương tựa vào nhau là thứ thực tại duy nhất giúp họ không bị oán niệm nuốt chửng.
 
Hoa Quỷ
Chương 4: Gương


Ánh nắng ban mai nhàn nhạt, nhuốm màu sương khói của mộng cảnh khẽ lọt qua những vết cào nát trên cánh cửa gỗ, nhảy mót trên sàn nhà loang lổ.

Thẩm Cảnh khẽ cử động hàng mi, từ từ mở mắt.

Cơn đau nhức từ bả vai và cái lạnh thấu xương khiến anh mất vài giây để định thần lại mình đang ở đâu.

Nhưng ngay khi ý thức quay về, Thẩm Cảnh bỗng chốc sững sờ.

Chàng thiếu niên với mái tóc vàng kim rực rỡ - Kim Hoán - không biết từ lúc nào đã nằm hẳn vào lòng anh.

Cậu cuộn tròn người lại, đầu tựa vững chãi trên lồng ngực Thẩm Cảnh, một tay nắm chặt lấy vạt áo anh như sợ rằng chỉ cần buông ra, anh sẽ tan biến.

Tiếng thở đều đặn của cậu phả vào cổ Thẩm Cảnh, mang theo hơi ấm sống động duy nhất trong gian phòng u ám này.

Thẩm Cảnh không đẩy cậu ra, mà khẽ nhích người để cậu nằm thoải mái hơn.

Một sự im lặng bình yên hiếm hoi bao trùm, cho đến khi anh chạm mắt vào chiếc gương đồng trên bàn đã vỡ tan tành tự bao giờ.

Đêm qua, khi đối mặt với luồng sáng từ mặt gương, Hồ Phi đã rống lên một tiếng kinh hoàng rồi tháo chạy.

Có lẽ mụ sợ phải nhìn thấy hình hài ghê tởm, dị dạng của chính mình khi được ánh trăng soi sáng phản chiếu trong gương.

Chiếc gương đã cạn kiệt linh tính vỡ tan từ lúc nào, mảnh vỡ nó rơi ra u ám, mờ mịt đến rợn người.

Khi Kim Hoán tỉnh dậy và cả hai đã trấn tĩnh lại sau cơn ngượng ngùng ngắn ngủi, Trong gian phòng u ám vẫn còn vương lại hơi lạnh của trận cuồng phong đêm qua, Kim Hoán lặng lẽ tiến lại gần chiếc bàn gỗ.

Cậu nhìn những mảnh đồng nát vụn, đôi mắt cáo tinh xảo thoáng qua một nỗi buồn man mác, sâu thẳm như mặt hồ mùa thu.

Thay vì ngỡ ngàng hay sợ hãi, cậu chậm rãi đưa tay vuốt nhẹ lên một mảnh gương đã xỉn màu, dường như cậu đã biết trước số phận của nó ngay từ đêm qua.

Thẩm Cảnh nhìn bóng lưng nhỏ bé của cậu, chưa kịp mở lời thì Kim Hoán đã khẽ xoay người lại.

Dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm, gương mặt cậu tái nhợt nhưng ánh mắt lại nhìn anh đầy kiên định:

- "Anh Cảnh, chiếc gương này vốn là vật trấn trạch dù linh tính có mạnh đến mấy, thì chiếc gương này vốn dĩ cũng chỉ là một vật dùng để xua đuổi những tà khí vặt vãnh mà thôi."

Cậu khẽ thở dài, giọng nói run rẩy: "Nó không thể nào chịu nổi oán khí nghìn năm tích tụ của Hồ Phi.

Việc nó có thể bảo vệ được chúng ta qua khỏi đêm qua, giữ cho hai người toàn mạng dưới móng vuốt của mụ ta... thực sự đã là miễn cưỡng lắm rồi."

Họ bước ra sảnh chung để hội ngộ với nhóm đòi nợ.

Hai gã đòi nợ đang ngồi đó, thản nhiên cười khẩy về một đêm bình yên giả tạo.

Ngay khoảnh khắc đó, Kim Hoán bỗng khựng lại.

Một sự thật kinh hoàng vừa xé toạc màn sương mù trong tâm trí cậu: Nhóm đòi nợ vốn có ba người.

Ký ức về cái xác ở ngày đầu tiên hiện về rõ mồn một, nhưng suốt cả ngày qua, họ đã bị mộng cảnh thao túng đến mức quên bẵng đi sự tồn tại của kẻ thứ ba.

Ngay cả đồng bọn của hắn cũng sống như thể ban đầu chỉ có hai người bọn chúng.

Sự lãng quên này tàn độc hơn cả cái chết.

Thẩm Cảnh siết chặt cổ tay Kim Hoán như để giữ cậu ở lại với thực tại, rồi anh lạnh lùng kể lại việc Hồ Phi bị gương xua đuổi.

Mọi người nhanh chóng tản ra tìm kiếm khắp các phòng.

Sau khi đã tìm tất cả các gian phòng và tìm thấy thêm hai chiếc gương khác, Kim Hoán giải thích về quy tắc nghiêm ngặt:

- "Đừng dồn vào một chỗ!

Luồng sáng phản chiếu của gương chỉ đủ bao phủ tối đa cho hai người đứng sát nhau.

Nếu dồn vào một phòng, bóng của người này sẽ đè lên luồng sáng của người kia, tạo ra kẽ hở cho Hồ Phi tấn công.

Hơn nữa, mụ ta cực kỳ căm ghét gương vì không muốn thấy hình hài quỷ dữ của mình.

Nếu chúng ta làm nhiễu luồng sáng, mụ sẽ nhân cơ hội đó đập nát gương ngay lập tức.

Hơn nữa gương chỉ có tác dụng khi tới 12 giờ nếu mụ ta vào được phòng trước đó chỉ có thể khoanh tay chịu chết."

Gã cầm đầu nghe vậy thì run bắn, vội vớ lấy chiếc gương rồi kéo đồng bọn sang căn phòng đối diện.

Khi nhóm đòi nợ đã đi, bụng Kim Hoán bỗng réo lên, cậu đỏ mặt nhìn Thảm Cảnh.

Dù không nói gì nhưng Thẩm Cảnh lẳng lặng dẫn cậu đi tìm nhà bếp.

Trong gian bếp mục nát, hầu như chẳng còn gì ăn được ngoài ngũ cốc những thứ khác đã sớm thối rữa mốc meo.

Kim Hoán nhìn bóng lưng thành thục của Thẩm Cảnh đang nhóm lửa rồi khẽ hỏi: "Anh cũng biết nấu ăn sao?".

Thẩm Cảnh không đáp, chỉ nhìn lại cậu bằng ánh mắt lạnh lùng.

Khi bát ngũ cốc nóng hổi được đặt lên bàn, Thẩm Cảnh nhìn thẳng vào Kim Hoán:

- "Ăn nhanh đi.

Đêm nay chúng ta mang gương tiến vào Chính Điện.

Chúng ta sẽ dùng gương 'Chiếu' ép mụ nhìn vào dung mạo của chính ả ở đó.

Khi hai mặt gương đối diện, mụ sẽ phải nhìn thấy hàng vạn hình hài gớm ghiếc của mình chồng chéo lên nhau.

Tôi cần cậu căn vị trí ánh sáng.

Chúng ta chỉ có một cơ hội, nếu chiếc gương đồng cổ vật kia là vật quan trọng với bà ta thì có lẽ nó cũng được đặt trong cỗ quan tài của bà ta."

Kim Hoán nhìn vào đôi mắt kiên định của Thẩm Cảnh, nhìn bát thức ăn ấm áp giữa chốn địa ngục này.

Bất giác, hai hàng lệ nóng hổi chảy dài từ khóe mắt cậu, rơi xuống bát ngũ cốc.

Đó không phải là nước mắt của sự sợ hãi, mà là sự vỡ òa của một linh hồn nhạy cảm khi nhận ra giữa muôn trùng vây của cái chết, cậu cuối cùng đã tìm được một người có thể nương tựa, một người không bỏ mặc cậu giữa bóng tối.

Cậu khẽ gật đầu, nghẹn ngào: "Được... em sẽ đi cùng anh.

Có lẽ giờ phút này cậu cũng không ngờ mình vậy mà lại dám giao lại tính mạng cho một người chỉ mới quen biết không lâu.

Mặt trời lặn xuống sau những rặng cây khô khốc, để lại bầu trời một màu đỏ quạch như máu loãng.

Khi tia sáng cuối cùng vừa tắt, không lâu sau đó màn đêm mang theo dư vị của cái chết tràn tới. không gian tĩnh mịch của đình viện bị xé toạc bởi một tiếng hét thảm khốc phát ra từ gian phòng đối diện.

Hồ Phi không bao giờ hành động khi trời sáng, mụ kiên nhẫn đợi cho đến khi bóng tối hoàn toàn chiếm lĩnh mới bắt đầu cuộc thảm sát.

Những tiếng nhai rắc rắc khô khốc vang lên khiến da gà ai nấy đều dựng đứng.

Gã đòi nợ cuối cùng, mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt chiếc gương xỉn màu chạy thục mạng ra sân chính, đâm sầm vào Thẩm Cảnh và Kim Hoán.

Thẩm Cảnh nắm chặt vai gã: "Muốn sống thì cầm chắc gương đứng ở góc kia!

Trăng sắp lên đỉnh rồi!"

Tại giữa sân, Kim Hoán nhanh chóng sắp xếp các vật trang trí bằng pha lê và thạch anh thành một trận đồ khúc xạ.

Đúng 12 giờ đêm, ánh trăng tròn đầy nhất đổ xuống, đi qua hệ thống pha lê bùng nổ thành những luồng sáng trắng bạc rực rỡ quét thẳng vào Chính Điện.

Hồ Phi lao ra nhưng lập tức khựng lại, gào thét vì bị kẹt giữa luồng sáng phía trước và chiếc gương từ phía sau do gã đòi nợ đang run rẩy chiếu vào.

Nhìn bộ dạng thảm hại của kẻ thù, Kim

Hoán bất giác nở nụ cười đắc thắng:

- "Sao thế?

Không dám nhìn vào gương à?

Định luật khúc xạ ánh sáng đơn giản thế này mà cũng không hóa giải được...

đúng là một con cáo đần độn!"

- "Chạy mau!"

- Thẩm Cảnh nắm tay Kim Hoán lao vào trung tâm điện.

Ở đó, một chiếc quan tài gỗ đen đã bật mở, tử khí đặc quánh tràn ra.

Khắp hoa viên, hàng loạt bóng ma hốc mắt trống rỗng hiện hình, cất tiếng khóc thê lương: "Kẻ phá vỡ sẽ phải gánh oán...

Một mạng đổi một mạng...".

Kim Hoán siết chặt tay Thẩm Cảnh, "Anh Cảnh... không được nhìn, không được đáp lại chúng, hãy giả vờ như không thấy chúng."

Khi Thẩm Cảnh định tiến lên, Kim Hoán đã nhanh hơn.

Cậu không muốn người mình nương tựa phải chịu thêm đau đớn.

Lờ đi những tiếng khóc thê thảm, Kim Hoán lao tới trước quan tài và dồn toàn bộ uất hận vào chân:

"RẮC!"

Tiếng gương vỡ vụn vang lên khô khốc, xé tan không gian tĩnh mịch.

Ngay khoảnh khắc mặt gương tan nát, một luồng khói đen kịt lạnh thấu xương bùng lên, quấn chặt lấy chân Kim Hoán như những sợi xích vô hình.

Cậu cảm thấy một cơn đau nhói buốt xuyên qua da thịt, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm sâu vào tủy sống.

Oán khí của Hồ Phi điên cuồng len lỏi vào huyết quản, khiến toàn thân cậu run rẩy, hơi thở đứt quãng."

Tầm mắt hai người mờ mịt.

Tại tiệm cổ vật thực tại, chiếc gương đồng vỡ tung.

Luồng áp suất hất văng họ ra sàn nhà gỗ.

Thẩm Cảnh ngã đè hẳn lên người Kim Hoán, bàn tay đặt ngay vào một vị trí vô cùng nhạy cảm.

Kim Hoán đỏ mặt quay đi, giọng run rẩy hờn dỗi:

- "Đồ háo sắc, anh còn không chịu buông ra ?"

Thẩm Cảnh bối rối lùi lại, nhưng rồi anh tái mặt khi nhìn xuống cổ chân Kim Hoán: ba vết cào sâu hoắm từ móng vuốt đang rỉ máu đen - tàn tích của oán chú Hồ Phi.

Những lời bóng ma nói là thật ??

Bên cạnh họ, gã đòi nợ cuối cùng cũng vừa văng ra khỏi mộng cảnh, cả người gã run bần bật, mặt cắt không còn giọt máu.

Gã nhìn chiếc gương đồng đã vỡ tan tành trên bàn, rồi nhìn sang hai người họ với ánh mắt đầy khiếp hãi như vừa thấy quỷ dữ.

Không đợi Thẩm Cảnh kịp lên tiếng, gã lảo đảo bò dậy, quăng lại một tiếng thét hốt hoảng rồi cắm đầu chạy biến ra khỏi tiệm cổ vật, để lại một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.

Thẩm Cảnh chẳng buồn bận tâm đến kẻ đốn mạt đó, anh chỉ kịp nhìn thấy sắc mặt Kim Hoán đang trắng bệch đi vì đau đớn."

Đầu óc Kim Hoán tối sầm lại.

Cậu đổ gục trong vòng tay Thẩm Cảnh.

Gã đòi nợ cuối cùng đã lủi mất từ lâu, chỉ còn Thẩm Cảnh vội vã bế xốc cậu vào phòng nghỉ phía sau.
 
Hoa Quỷ
Chương 5: Cáo 🦊


Không gian trong phòng nghỉ của tiệm cổ vật tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa gỗ cũ kỹ.

Thẩm Cảnh ngồi bất động bên mép giường, ánh mắt anh dán chặt vào Kim Hoán đang nằm đó, hơi thở của cậu mỏng manh và gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

Lòng anh thắt lại một cơn đau âm ỉ, cảm giác tội lỗi khi để Kim Hoán gánh chịu oán chú thay mình vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Anh lóng ngóng đưa tay kiểm tra lại những vết thương trên cơ thể cậu, sợ rằng oán khí của Hồ Phi vẫn còn sót lại.

Bất giác, Thẩm Cảnh sững sờ khi nhận ra đóa hoa rỉ máu sau gáy Kim Hoán đã biến mất tự lúc nào.

Thay vào đó, ngay tại vị trí ấy là một hình xăm màu đỏ máu rực rỡ — một đóa hoa mười cánh đang nở rộ, tà mị và sống động như thể nó đang hút lấy sinh khí từ da thịt cậu.

Bàng hoàng, Thẩm Cảnh vội vàng vạch cổ áo mình ra.

Trên xương quai xanh của anh, một đóa hoa mười cánh y hệt cũng đã xuất hiện tự bao giờ.

Sự đối xứng định mệnh này như một sợi dây xích vô hình trói buộc hai linh hồn vào một hành trình không lối thoát.

Kiệt sức vì những suy nghĩ ngổn ngang, Thẩm Cảnh lê bước tới chiếc ghế sofa gần giường.

Đôi mi anh nặng trĩu, rũ xuống sau một ngày dài đối mặt với tử thần.

Anh nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ giữa những tiếng kẽo kẹt của hiệu buôn cổ.

...

Bỗng cảm giác bất an ập đến.

Thẩm Cảnh thấy mình bị đè nặng bởi một vật nặng.

Anh bật tỉnh, đồng tử co rụt lại vì kinh hãi.

Trước mặt anh không còn là phòng nghỉ như lúc đầu đồ đạc xung quanh bừa bộn, và quan trọng nhất là một sinh vật đáng sợ với đôi mắt đỏ ngầu như máu, hàm răng nanh lởm chởm ghê rợn đang đăm đăm nhìn thẳng vào mặt anh.

Sinh vật đó có đường nét của Kim Hoán, nhưng trên đầu lại mọc ra đôi tai cáo dựng đứng, và sau lưng là vô số những chiếc đuôi xù xì đang vẫy vùng hỗn loạn.

Một... hai... ba...

Thẩm Cảnh chẳng còn đủ bình tĩnh để đếm xem có bao nhiêu chiếc đuôi nữa.

Anh nghiến răng, trong đầu chỉ kịp thốt lên một câu chửi thề đầy bất lực:

"Đệt... cố gắng sống sót tới nước này rồi còn phải chết ở đây sao?"

Nhưng rồi, nhìn kỹ gương mặt ấy, một ý nghĩ kỳ quái vụt qua tâm trí anh: "Nhưng nếu là Kim Hoán... thì có lẽ chết thế này mình cũng không thiệt."

Như thể đọc được suy nghĩ của anh, sinh vật kia bỗng nhiên thu lại vẻ hung tợn.

Đôi mắt đỏ rực chuyển thành tròn xoe ngơ ngác, hai chiếc tai cáo cụp xuống đầy vẻ hối lỗi, và đống đuôi khổng lồ kia biến mất, chỉ còn lại duy nhất một chiếc đuôi bông xù khẽ đập bịch, bịch xuống sàn nhà.

Kim Hoán ngơ ngác nhìn anh, rồi lại nhìn xuống chính mình.

Thẩm Cảnh lúc này mặt đỏ bừng như gấc chín.

Trước mắt anh không phải quái vật, mà là một Kim Hoán nửa người nửa cáo đang trong tình trạng... trần trụi.

Nửa thân trên trắng trẻo đè ngay trên người anh, còn nửa thân dưới...

à, đó đã là quá giới hạn tiếp nhận của một gã trốn nợ như Thẩm Cảnh rồi.

"KHÔNG ĐƯỢC NHÌN!"

Kim Hoán hét lên, giọng nói run rẩy vì cú sốc cực độ.

Cậu dùng hai tay thô bạo che kín mắt Thẩm Cảnh.

Sau một khoảng lặng đầy ngượng ngùng, khi Thẩm Cảnh biết ý quay mặt đi, Kim Hoán nhanh chóng phi thẳng vào phòng tắm như một tia chớp, đóng sầm cửa lại.

Bên trong im bặt không một tiếng động suốt một hồi lâu.

Thẩm Cảnh hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim.

Anh lục lọi trong tủ đồ cũ, tìm thấy một bộ quần áo sạch sẽ: chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay và một chiếc quần short màu nâu đơn giản.

Anh tiến tới, khẽ gõ cửa phòng tắm.

— "Kim Hoán... tôi để đồ ở đây nhé."

Bên trong vẫn im lặng.

Một lát sau, cánh cửa khẽ hé mở một khe nhỏ.

Một bàn tay thon dài nhanh như cắt túm lấy bộ đồ từ tay Thẩm Cảnh rồi đóng mạnh cửa lại.

Nhưng tiếc thay, chiếc đuôi cáo bông xù vì quá "vô thức" đã lọt ra ngoài khi cửa sập xuống.

— "Á!!!"

Một tiếng hét đau đớn vang lên xé lòng.

Cánh cửa lại hé ra lần nữa để thu chiếc đuôi tội nghiệp vào trong.

Qua khe cửa, Thẩm Cảnh kịp nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ vì đau và gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của con cáo ngốc kia trước khi cánh cửa đóng sập lại lần nữa trong sự im lặng tuyệt đối.

Sau khi loay hoay trong phòng tắm, Kim Hoán rón rén bước ra.

Thẩm Cảnh ngẩng đầu, lập tức đứng hình khi nhìn thấy chiếc lỗ nham nhở ngay mông chiếc quần short nâu mà cậu vừa khoét để "giải phóng" chiếc đuôi cáo to sụ.

Chiếc đuôi vàng óng thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ qua cái lỗ bị cắt bằng kéo, trông vừa tội nghiệp vừa buồn cười đến lạ.

Hai người đứng chôn chân tại chỗ, nhìn nhau đăm đăm trong sự im lặng kỳ cục.

Cuối cùng, chính Kim Hoán là người chịu không nổi mà mở miệng trước:

— "Nhìn cái gì mà nhìn?

Giờ tôi thành ra thế này rồi, anh không cảm thấy thương cảm chút nào à?"

Thẩm Cảnh lúng túng nhìn đi chỗ khác, giọng trầm thấp:

— "Tôi không có ý đó...

Tôi chỉ đang nghĩ xem làm sao để giấu nó đi..."

— "Giấu?

Giấu bằng niềm tin à?" — Kim Hoán gắt lên, nhưng rồi lại dịu giọng ngay

—"Thôi, bỏ qua chuyện cái đuôi của tôi đi.

Giờ anh khai mau, anh là ai?

Tại sao lại ở trong tiệm của ông tôi trốn nợ?"

Thẩm Cảnh thở dài, ngồi phịch xuống ghế sofa, bắt đầu kể lại cuộc đời mình với tông giọng đều đều của kẻ đã mất hết tất cả: "Mẹ mất sớm, cha tôi là con nghiện cờ bạc.

Ông ta phá sản rồi ôm tiền biến mất, để lại cho tôi một núi nợ. tôi chẳng còn nơi nào để đi, cũng chẳng có xu nào đền cho em."

Nghe đến chữ "đền", đôi tai cáo trên đầu Kim Hoán giật mạnh một cái.

Cậu quay ngoắt lại nhìn đống mảnh vụn của chiếc gương đồng đang nằm thê lương ở góc phòng.

— "Anh nói cái gì?!" — Kim Hoán gào lên, lao tới túm chặt lấy cổ áo Thẩm Cảnh — "Anh không có tiền đền cái gương đó sao?

Trời ơi!

Anh có biết đó là bảo vật trấn tiệm không hả?

Ông nội mà biết chắc chắn sẽ lột da tôi làm khăn quàng cổ mất!

Tiền lương thử việc của tôi... tiền tương lai của tôi...

HUHUHU!"

Thẩm Cảnh để mặc cho Kim Hoán lôi kéo, anh nhìn đôi mắt đẫm lệ và cái đuôi đang quất loạn xạ vì xót tiền của cậu, lòng bỗng chùng xuống.

Sự trầm mặc bao trùm lấy cả hai.

Một người lo nợ, một người xót ví.

Bỗng nhiên, Kim Hoán nín bặt.

Cậu buông cổ áo anh ra, nhưng lại áp sát mặt mình vào mặt Thẩm Cảnh, gần đến mức anh thấy rõ cả những sợi lông tơ trên đôi tai cáo đang run rẩy

"Thẩm Cảnh, nghe cho kỹ đây," — Kim Hoán nói, hơi thở nóng hổi phả vào mặt anh — "Anh gây họa, anh phải chịu trách nhiệm.

Giờ tôi cho anh một con đường sống.

Anh ở lại đây trông tiệm cho tôi.

Cơm ăn, áo mặc, chỗ ngủ... tôi bao nuôi tất!"

Thẩm Cảnh hơi đỏ mặt, định đẩy cậu ra nhưng lại bị ánh mắt long lanh kia giữ chặt:

— "Bao... bao nuôi?"

— "Đúng!

Cho đến khi nào anh trả hết nợ cái gương đó thì thôi!" — Kim Hoán dõng dạc tuyên bố, dù đôi tai cáo trên đầu vẫn đang cụp xuống vì ngượng —

"Anh dám từ chối không?"

Thẩm Cảnh nhìn chằm chằm vào bờ môi đang bĩu ra của "ông chủ nhỏ", anh nuốt nước bọt một cái rõ to, vành tai cũng bắt đầu nóng ran lên.

— "Được... tôi đồng ý." — Anh ậm ực đáp, giọng khàn đi — "Từ giờ... làm phiền ông chủ bao nuôi vậy."

Thẩm Cảnh nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi đang vẫy qua cái lỗ quần, trầm ngâm một lát rồi khẽ nói: "Nếu đây là tà khí nhập thân, có lẽ dùng cổ vật mang tính trấn áp sẽ có tác dụng nhỉ?"

Kim Hoán nghe cũng thấy có lý, cậu trố mắt, mặt đần ra nhìn Thẩm Cảnh một hồi như vừa tìm thấy tia hy vọng.

Ngay lập tức, cậu chạy như bay lên lầu, sầm sập một hồi rồi bưng xuống một chiếc hộp trang sức phủ đầy bụi bặm.

"Đây là đồ gia truyền của ông nội để lại," — Kim Hoán vừa thổi bụi vừa ho sặc sụa — "Nhưng có điều... mấy thứ này trông xấu lắm, tôi chẳng bao giờ sờ tới."

Cả hai cùng cúi đầu, bới tung đống dây chuyền bảo thạch lộn xộn, từ những mặt đá hình thù dị hợm đến những kiểu dáng nữ tính điệu đà.

Thẩm Cảnh bất chợt nhặt lên một mặt dây chuyền hình đầu cáo nhỏ xíu bằng bạc cổ.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện khi anh đưa nó về phía Kim Hoán: "Cái này... trông cũng hợp với cậu lắm đấy."

Thẩm Cảnh vốn không phải người thích đùa, có lẽ anh chỉ muốn trêu chọc để thiếu niên kia bớt lo lắng.

Kim Hoán nhìn cái mặt dây chuyền rồi lại nhìn Thẩm Cảnh, sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định đeo nó lên cổ.

Ngay khoảnh khắc sợi dây vừa khép lại, người Kim Hoán bỗng bốc khói — đúng hơn là một luồng hơi nóng hầm hập tỏa ra.

Đôi tai cáo và chiếc đuôi bông xù nhanh chóng co rút lại rồi biến mất hoàn toàn.

Thế nhưng, gương mặt Kim Hoán lại nhăn nhó vì đau đớn.

Thẩm Cảnh loáng thoáng nhìn thấy vùng da tiếp xúc với mặt dây chuyền đã hằn lên một vết đỏ rực như bị bỏng.

Anh nhận thấy sự bất thường, vội vàng vươn tay tháo phăng sợi dây ra khỏi cổ cậu.

"Cái đệt!" — Thẩm Cảnh nuốt nước bọt, giọng run lên — "Kim Hoán, cậu không phải thành yêu quái thật rồi đó chứ?

Thứ này nó đang thiêu cháy cậu đấy!"

Sau một hồi thảo luận căng thẳng, cả hai đưa ra kết luận: mặt dây chuyền này có thể giúp Kim Hoán trở lại thành "người" trong một khoảng thời gian, nhưng cái giá phải trả là sự tổn thương lên cơ thể.

Cuối cùng, một cuộc "biểu quyết" nhanh chóng được thông qua: Kim Hoán buộc phải mang dây chuyền khi rời khỏi tiệm để che mắt thiên hạ, nhưng phải tháo ra ngay lập tức khi về nhà.

Thẩm Cảnh đứng dậy đi tìm kiếm một lúc rồi quay lại với lọ thuốc sát trùng trên tay.

Không đợi Kim Hoán kịp phản ứng, anh đè cậu thiếu niên đang bần thần trên sofa nằm vật ra, thô bạo nhưng cẩn thận vạch cổ áo sơ mi để lộ vết thương đỏ ửng.

Kim Hoán tròn mắt nhìn anh, tim đập thình thịch vì sự đụng chạm bất ngờ.

Nhưng ngay khi bông gòn thấm thuốc sát trùng chạm vào da thịt, hai đôi mắt tròn xoe ấy lập tức đẫm nước.

Cứ mỗi lần Thẩm Cảnh chạm nhẹ, Kim Hoán lại phát ra những tiếng rên khẽ vì đau.

Không gian bỗng chốc trở nên ngượng ngùng đến cực điểm.

Kim Hoán bất ngờ bật dậy, mặt đỏ bừng như thiêu như đốt, cậu hằn học thốt ra một câu để che giấu sự bối rối:

— "Đồ háo sắc...!

Anh đi dọn dẹp đống đồ đạc vương vãi xung quanh đi!

Đừng có mà động chân động tay với tôi nữa!"
 
Back
Top Bottom