Không gian trong phòng nghỉ của tiệm cổ vật tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa gỗ cũ kỹ.
Thẩm Cảnh ngồi bất động bên mép giường, ánh mắt anh dán chặt vào Kim Hoán đang nằm đó, hơi thở của cậu mỏng manh và gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Lòng anh thắt lại một cơn đau âm ỉ, cảm giác tội lỗi khi để Kim Hoán gánh chịu oán chú thay mình vẫn chưa thể nguôi ngoai.
Anh lóng ngóng đưa tay kiểm tra lại những vết thương trên cơ thể cậu, sợ rằng oán khí của Hồ Phi vẫn còn sót lại.
Bất giác, Thẩm Cảnh sững sờ khi nhận ra đóa hoa rỉ máu sau gáy Kim Hoán đã biến mất tự lúc nào.
Thay vào đó, ngay tại vị trí ấy là một hình xăm màu đỏ máu rực rỡ — một đóa hoa mười cánh đang nở rộ, tà mị và sống động như thể nó đang hút lấy sinh khí từ da thịt cậu.
Bàng hoàng, Thẩm Cảnh vội vàng vạch cổ áo mình ra.
Trên xương quai xanh của anh, một đóa hoa mười cánh y hệt cũng đã xuất hiện tự bao giờ.
Sự đối xứng định mệnh này như một sợi dây xích vô hình trói buộc hai linh hồn vào một hành trình không lối thoát.
Kiệt sức vì những suy nghĩ ngổn ngang, Thẩm Cảnh lê bước tới chiếc ghế sofa gần giường.
Đôi mi anh nặng trĩu, rũ xuống sau một ngày dài đối mặt với tử thần.
Anh nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ giữa những tiếng kẽo kẹt của hiệu buôn cổ.
...
Bỗng cảm giác bất an ập đến.
Thẩm Cảnh thấy mình bị đè nặng bởi một vật nặng.
Anh bật tỉnh, đồng tử co rụt lại vì kinh hãi.
Trước mặt anh không còn là phòng nghỉ như lúc đầu đồ đạc xung quanh bừa bộn, và quan trọng nhất là một sinh vật đáng sợ với đôi mắt đỏ ngầu như máu, hàm răng nanh lởm chởm ghê rợn đang đăm đăm nhìn thẳng vào mặt anh.
Sinh vật đó có đường nét của Kim Hoán, nhưng trên đầu lại mọc ra đôi tai cáo dựng đứng, và sau lưng là vô số những chiếc đuôi xù xì đang vẫy vùng hỗn loạn.
Một... hai... ba...
Thẩm Cảnh chẳng còn đủ bình tĩnh để đếm xem có bao nhiêu chiếc đuôi nữa.
Anh nghiến răng, trong đầu chỉ kịp thốt lên một câu chửi thề đầy bất lực:
"Đệt... cố gắng sống sót tới nước này rồi còn phải chết ở đây sao?"
Nhưng rồi, nhìn kỹ gương mặt ấy, một ý nghĩ kỳ quái vụt qua tâm trí anh: "Nhưng nếu là Kim Hoán... thì có lẽ chết thế này mình cũng không thiệt."
Như thể đọc được suy nghĩ của anh, sinh vật kia bỗng nhiên thu lại vẻ hung tợn.
Đôi mắt đỏ rực chuyển thành tròn xoe ngơ ngác, hai chiếc tai cáo cụp xuống đầy vẻ hối lỗi, và đống đuôi khổng lồ kia biến mất, chỉ còn lại duy nhất một chiếc đuôi bông xù khẽ đập bịch, bịch xuống sàn nhà.
Kim Hoán ngơ ngác nhìn anh, rồi lại nhìn xuống chính mình.
Thẩm Cảnh lúc này mặt đỏ bừng như gấc chín.
Trước mắt anh không phải quái vật, mà là một Kim Hoán nửa người nửa cáo đang trong tình trạng... trần trụi.
Nửa thân trên trắng trẻo đè ngay trên người anh, còn nửa thân dưới...
à, đó đã là quá giới hạn tiếp nhận của một gã trốn nợ như Thẩm Cảnh rồi.
"KHÔNG ĐƯỢC NHÌN!"
Kim Hoán hét lên, giọng nói run rẩy vì cú sốc cực độ.
Cậu dùng hai tay thô bạo che kín mắt Thẩm Cảnh.
Sau một khoảng lặng đầy ngượng ngùng, khi Thẩm Cảnh biết ý quay mặt đi, Kim Hoán nhanh chóng phi thẳng vào phòng tắm như một tia chớp, đóng sầm cửa lại.
Bên trong im bặt không một tiếng động suốt một hồi lâu.
Thẩm Cảnh hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim.
Anh lục lọi trong tủ đồ cũ, tìm thấy một bộ quần áo sạch sẽ: chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay và một chiếc quần short màu nâu đơn giản.
Anh tiến tới, khẽ gõ cửa phòng tắm.
— "Kim Hoán... tôi để đồ ở đây nhé."
Bên trong vẫn im lặng.
Một lát sau, cánh cửa khẽ hé mở một khe nhỏ.
Một bàn tay thon dài nhanh như cắt túm lấy bộ đồ từ tay Thẩm Cảnh rồi đóng mạnh cửa lại.
Nhưng tiếc thay, chiếc đuôi cáo bông xù vì quá "vô thức" đã lọt ra ngoài khi cửa sập xuống.
— "Á!!!"
Một tiếng hét đau đớn vang lên xé lòng.
Cánh cửa lại hé ra lần nữa để thu chiếc đuôi tội nghiệp vào trong.
Qua khe cửa, Thẩm Cảnh kịp nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ vì đau và gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của con cáo ngốc kia trước khi cánh cửa đóng sập lại lần nữa trong sự im lặng tuyệt đối.
Sau khi loay hoay trong phòng tắm, Kim Hoán rón rén bước ra.
Thẩm Cảnh ngẩng đầu, lập tức đứng hình khi nhìn thấy chiếc lỗ nham nhở ngay mông chiếc quần short nâu mà cậu vừa khoét để "giải phóng" chiếc đuôi cáo to sụ.
Chiếc đuôi vàng óng thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ qua cái lỗ bị cắt bằng kéo, trông vừa tội nghiệp vừa buồn cười đến lạ.
Hai người đứng chôn chân tại chỗ, nhìn nhau đăm đăm trong sự im lặng kỳ cục.
Cuối cùng, chính Kim Hoán là người chịu không nổi mà mở miệng trước:
— "Nhìn cái gì mà nhìn?
Giờ tôi thành ra thế này rồi, anh không cảm thấy thương cảm chút nào à?"
Thẩm Cảnh lúng túng nhìn đi chỗ khác, giọng trầm thấp:
— "Tôi không có ý đó...
Tôi chỉ đang nghĩ xem làm sao để giấu nó đi..."
— "Giấu?
Giấu bằng niềm tin à?" — Kim Hoán gắt lên, nhưng rồi lại dịu giọng ngay
—"Thôi, bỏ qua chuyện cái đuôi của tôi đi.
Giờ anh khai mau, anh là ai?
Tại sao lại ở trong tiệm của ông tôi trốn nợ?"
Thẩm Cảnh thở dài, ngồi phịch xuống ghế sofa, bắt đầu kể lại cuộc đời mình với tông giọng đều đều của kẻ đã mất hết tất cả: "Mẹ mất sớm, cha tôi là con nghiện cờ bạc.
Ông ta phá sản rồi ôm tiền biến mất, để lại cho tôi một núi nợ. tôi chẳng còn nơi nào để đi, cũng chẳng có xu nào đền cho em."
Nghe đến chữ "đền", đôi tai cáo trên đầu Kim Hoán giật mạnh một cái.
Cậu quay ngoắt lại nhìn đống mảnh vụn của chiếc gương đồng đang nằm thê lương ở góc phòng.
— "Anh nói cái gì?!" — Kim Hoán gào lên, lao tới túm chặt lấy cổ áo Thẩm Cảnh — "Anh không có tiền đền cái gương đó sao?
Trời ơi!
Anh có biết đó là bảo vật trấn tiệm không hả?
Ông nội mà biết chắc chắn sẽ lột da tôi làm khăn quàng cổ mất!
Tiền lương thử việc của tôi... tiền tương lai của tôi...
HUHUHU!"
Thẩm Cảnh để mặc cho Kim Hoán lôi kéo, anh nhìn đôi mắt đẫm lệ và cái đuôi đang quất loạn xạ vì xót tiền của cậu, lòng bỗng chùng xuống.
Sự trầm mặc bao trùm lấy cả hai.
Một người lo nợ, một người xót ví.
Bỗng nhiên, Kim Hoán nín bặt.
Cậu buông cổ áo anh ra, nhưng lại áp sát mặt mình vào mặt Thẩm Cảnh, gần đến mức anh thấy rõ cả những sợi lông tơ trên đôi tai cáo đang run rẩy
"Thẩm Cảnh, nghe cho kỹ đây," — Kim Hoán nói, hơi thở nóng hổi phả vào mặt anh — "Anh gây họa, anh phải chịu trách nhiệm.
Giờ tôi cho anh một con đường sống.
Anh ở lại đây trông tiệm cho tôi.
Cơm ăn, áo mặc, chỗ ngủ... tôi bao nuôi tất!"
Thẩm Cảnh hơi đỏ mặt, định đẩy cậu ra nhưng lại bị ánh mắt long lanh kia giữ chặt:
— "Bao... bao nuôi?"
— "Đúng!
Cho đến khi nào anh trả hết nợ cái gương đó thì thôi!" — Kim Hoán dõng dạc tuyên bố, dù đôi tai cáo trên đầu vẫn đang cụp xuống vì ngượng —
"Anh dám từ chối không?"
Thẩm Cảnh nhìn chằm chằm vào bờ môi đang bĩu ra của "ông chủ nhỏ", anh nuốt nước bọt một cái rõ to, vành tai cũng bắt đầu nóng ran lên.
— "Được... tôi đồng ý." — Anh ậm ực đáp, giọng khàn đi — "Từ giờ... làm phiền ông chủ bao nuôi vậy."
Thẩm Cảnh nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi đang vẫy qua cái lỗ quần, trầm ngâm một lát rồi khẽ nói: "Nếu đây là tà khí nhập thân, có lẽ dùng cổ vật mang tính trấn áp sẽ có tác dụng nhỉ?"
Kim Hoán nghe cũng thấy có lý, cậu trố mắt, mặt đần ra nhìn Thẩm Cảnh một hồi như vừa tìm thấy tia hy vọng.
Ngay lập tức, cậu chạy như bay lên lầu, sầm sập một hồi rồi bưng xuống một chiếc hộp trang sức phủ đầy bụi bặm.
"Đây là đồ gia truyền của ông nội để lại," — Kim Hoán vừa thổi bụi vừa ho sặc sụa — "Nhưng có điều... mấy thứ này trông xấu lắm, tôi chẳng bao giờ sờ tới."
Cả hai cùng cúi đầu, bới tung đống dây chuyền bảo thạch lộn xộn, từ những mặt đá hình thù dị hợm đến những kiểu dáng nữ tính điệu đà.
Thẩm Cảnh bất chợt nhặt lên một mặt dây chuyền hình đầu cáo nhỏ xíu bằng bạc cổ.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện khi anh đưa nó về phía Kim Hoán: "Cái này... trông cũng hợp với cậu lắm đấy."
Thẩm Cảnh vốn không phải người thích đùa, có lẽ anh chỉ muốn trêu chọc để thiếu niên kia bớt lo lắng.
Kim Hoán nhìn cái mặt dây chuyền rồi lại nhìn Thẩm Cảnh, sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định đeo nó lên cổ.
Ngay khoảnh khắc sợi dây vừa khép lại, người Kim Hoán bỗng bốc khói — đúng hơn là một luồng hơi nóng hầm hập tỏa ra.
Đôi tai cáo và chiếc đuôi bông xù nhanh chóng co rút lại rồi biến mất hoàn toàn.
Thế nhưng, gương mặt Kim Hoán lại nhăn nhó vì đau đớn.
Thẩm Cảnh loáng thoáng nhìn thấy vùng da tiếp xúc với mặt dây chuyền đã hằn lên một vết đỏ rực như bị bỏng.
Anh nhận thấy sự bất thường, vội vàng vươn tay tháo phăng sợi dây ra khỏi cổ cậu.
"Cái đệt!" — Thẩm Cảnh nuốt nước bọt, giọng run lên — "Kim Hoán, cậu không phải thành yêu quái thật rồi đó chứ?
Thứ này nó đang thiêu cháy cậu đấy!"
Sau một hồi thảo luận căng thẳng, cả hai đưa ra kết luận: mặt dây chuyền này có thể giúp Kim Hoán trở lại thành "người" trong một khoảng thời gian, nhưng cái giá phải trả là sự tổn thương lên cơ thể.
Cuối cùng, một cuộc "biểu quyết" nhanh chóng được thông qua: Kim Hoán buộc phải mang dây chuyền khi rời khỏi tiệm để che mắt thiên hạ, nhưng phải tháo ra ngay lập tức khi về nhà.
Thẩm Cảnh đứng dậy đi tìm kiếm một lúc rồi quay lại với lọ thuốc sát trùng trên tay.
Không đợi Kim Hoán kịp phản ứng, anh đè cậu thiếu niên đang bần thần trên sofa nằm vật ra, thô bạo nhưng cẩn thận vạch cổ áo sơ mi để lộ vết thương đỏ ửng.
Kim Hoán tròn mắt nhìn anh, tim đập thình thịch vì sự đụng chạm bất ngờ.
Nhưng ngay khi bông gòn thấm thuốc sát trùng chạm vào da thịt, hai đôi mắt tròn xoe ấy lập tức đẫm nước.
Cứ mỗi lần Thẩm Cảnh chạm nhẹ, Kim Hoán lại phát ra những tiếng rên khẽ vì đau.
Không gian bỗng chốc trở nên ngượng ngùng đến cực điểm.
Kim Hoán bất ngờ bật dậy, mặt đỏ bừng như thiêu như đốt, cậu hằn học thốt ra một câu để che giấu sự bối rối:
— "Đồ háo sắc...!
Anh đi dọn dẹp đống đồ đạc vương vãi xung quanh đi!
Đừng có mà động chân động tay với tôi nữa!"