Khác Hoa Nhài [ Lai Bâng x Jiro ]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
91,164
Điểm tương tác
0
Điểm
0
342534778-256-k671102.jpg

Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
Tác giả: druginureyes
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"em hỡi, mang bao vấn vương."

không có thật.



bângjiro​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Học Đường, Đời Thường] Như những đóa hoa
  • [HOÀN] HOA TỰ CẨN
  • Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
  • [201-400] Khoái xuyên chi cự tố pháo hôi - Bắc...
  • HOÀNG TỬ ÁC ĐỘC [THE CRUEL PRINCE - HOLLY BLACK]
  • [Hoàn] Vô hạn tháp phòng - Khinh Vân Đạm
  • Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    valentine


    Hiện tại, SGP đang là đội tuyển mạnh nhất của DTDV Mùa Xuân 2023.

    Họ đã trải qua bao nhiêu cái khó trong con đường tuyển thủ để đạt được danh hiệu xứng đáng ở ngày hôm nay.

    Nhắc đến một đội tuyển, người ta làm sao không nghĩ ngay đến những con người nghiêm túc, nghiêm khắc từng tí một với trình độ của mình, những người cố gắng đạt được cái vô địch mà bản thân mong muốn.

    Ở Saigon Phantom, bạn có thể cười đùa với những người đồng đội, bàn tán về cách đồng đội mình lên sóng truyền hình hay live stream

    Một ván game sẽ có 5 con đường dành cho 5 người đảm nhiệm, SGP cũng vậy

    Ad Red

    Sp Khoa

    Mid Fish

    Jungle Bâng

    Top Jiro

    Lai Bâng, Thống Lai Bâng là thành viên chủ chốt hay còn là đội trưởng của SGP, là một người khá vui tính và biết điều khiển con tướng mà mình lựa chọn.

    Người đời hay đồn rằng " liệu hắn ta có thông thạo 115 con tướng hay không?

    "

    chứng minh cho trình độ của anh.

    SGP Jiro - Quý Báo, là cái tên người ta hay gọi anh vì những lần anh nâng những vị tướng đấu sĩ đấm thẳng vào mắt người xem nhưng giờ đây anh đã giúp SGP đạt giải vô địch, phải nói trình độ của anh ngày càng vượt xa người thường.

    _______

    14/2/2022

    Lai Bâng nhõng nhẽo

    " Ứ ừ, quà của anh đâuu?

    "

    " Quà gì ?

    "

    " Em không nhớ hôm nay là ngày gì àa"

    " Không.

    "

    Bâng trơ ra, anh nhìn " cục cưng " của mình với ánh mắt khó hiểu

    " Mười bốn tháng hai, Valentine đóo "

    " Nhưng đó là ngày lễ tình nhân cơ mà?"

    " Thế hai ta là gì?

    "

    " Ừm..

    "

    Cái gì đây, thần rừng của Saigon Phantom đang trưng ra cái ánh mắt trông chờ đó sao, quả là chuyện hiếm thấy

    " Người yêu?

    "

    " Đúng rồi, thế tại sao anh không có quà "

    " Tình nhân là cặp đôi đã cưới cơ.

    "

    " Em chỉ giỏi biện minh ý, anh đóiii"

    Quý ngó xuống cái người đang nũng nịu trên đùi mình, bất lực thở dài một hơi

    " Thế đi ăn nhé?

    Tao bao.

    "

    " Thật á?

    "

    " Không đi thì thôi "

    Bâng ngồi dậy, thơm nhẹ vào má anh

    " Bao gì chứ, để anh bao "

    Quý bất giác né nhẹ và chùi đi nụ hôn ấy

    " Cái mẹ gì sến thế "

    Bâng cười, không phải là cười to mà là một nụ cười với ánh mắt dịu dàng anh dành cho Quý, suốt bao lâu nay anh vẫn nuôi dưỡng cái tình yêu này và nó ngày một to hơn.

    Từ cái ngày Jiro bước vào Sài Gòn Phantom anh đã biết được mùi vị của tình yêu ngọt thế nào, chỉ là chờ hồi đáp sẽ pha thêm chút đắng.

    Giờ đây, SGP Jiro.

    Người anh yêu nhất đã ở bên anh, anh biết bản thân hay sến còn Quý hay bác bỏ cái tình yêu sến súa của anh mặc dù rất thích, phải.

    Anh thích điểm nhu nhược đó của em, miễn là tính cách của em, anh đều thấy đáng yêu.

    _

    " Ngon không?

    "

    Bâng hỏi, nhìn Quý đang thưởng thức các món ăn mà em yêu nhất.

    " Không "

    Bâng cười nhẹ

    " Anh gọi thêm nhé?

    "

    " Ừm "

    ' đáng yêu quá đi mất.

    '

    Ăn xong, cả hai đi đến bờ hồ nơi mà họ thường đi để hẹn hò với nhau.

    Đây là lần thứ mấy họ đến đây nhỉ?

    Tính bằng vạn mất.

    Quý yêu nơi đây, gió nhẹ kèm theo hướng nhìn xa trông yên tĩnh lạ.

    Bâng cũng thích đến đây, nhưng không phải vì sự yên tĩnh, mà là sự dễ chịu của người anh yêu.

    Quý cảm nhận được chút gió, cảm giác yên ắn là lênh đênh trong anh

    " em uống gì không ?"

    Quý quay qua nhìn

    " Không "

    " Vậy tối hai ta sẽ đến một quán nước để mua cho em nhé "

    " ..

    "

    " Hửm "

    Quý không nói gì, chỉ chăm chú nhìn về một phía, Bâng thấy lạ cũng quay theo tình yêu của mình.

    Là một cặp đôi nữ nữ đang hôn nhau, trông họ thật đáng yêu.

    Hiện tại là Valentine nên nhiều cặp đôi sẽ lựa bờ hồ này làm điểm hẹn hò, những nụ hôn dịu dàng được trao nhau ở đây đều lọt vào con mắt ngưỡng mộ của Quý.

    Bâng nhìn họ rồi lại nhìn Quý, rõ ràng là em muốn nhưng sao lại chẳng nói ra.

    Bâng đặt tay sau gáy em, đặt môi lên cho em một nụ hôn dịu dàng nhất có thể, chỉ ngắn gọn trong giây lát.

    Quý khá bất ngờ, đến lúc nhận ra thì tim em đập nhanh quá, chết mất.

    Bâng biết Quý ngại, chỉ nhìn em đang bối rối che đi mặt mình.

    " Quý à.

    "

    Bâng gỡ tay khỏi khuông mặt em, nhẹ nhàng trao thêm một nụ hôn nữa, lần này lâu hơn, nó là nụ hôn tuyệt vời nhất với Quý, em thích lắm.

    Sau một khoảng lặn ngắn của cả hai, Bâng mới tách ra và ôm Quý từ đằng sau, nhẹ giọng

    " Quý à, tình yêu của anh ơi, tim em đập nhanh quá.

    "

    Quý không biết nói gì, giờ đây em rất ngại, chỉ biết nhìn người đang tựa cằm lên vai mình

    " Tao yêu mày.

    "

    Bâng ngạc nhiên

    " Hả?

    Sao?

    Em nói lại được không?

    "

    " Tao yêu mày, Thống Lai Bâng.

    "

    Làm sao đây, tim Bâng như muốn nhảy ra ngoài, đây là lần đầu Quý chủ động với anh, tình yêu của anh biết bày tỏ cảm xúc rồi!

    " Anh cũng yêu em, tình yêu của anh.

    "

    " Sến súa quá, không quen.

    "

    Quý chề môi ra, biểu lộ sự chê bai che đi sự ngại ngùng của mình, Bâng rất vui, hôn nhẹ lên má em.

    Có lẽ đây là Valentine vui nhất cuộc đời của anh.

    ___

    Về đến Gaming House.

    " Hai anh đi đâu giờ mới về đó?"

    Khoa hỏi, bây giờ là tám giờ tối, Khoa đang làm mấy ván game cùng đàn anh Red

    Red thấy vậy cũng nhìn hai người đồng đội của mình một cách nghi ngờ

    " Đi chơi thôi, nay chán.

    "

    Quý giải đáp thắc mắc của Khoa kèm theo giải trừ sự nghi ngờ của Red

    " Hẹn hò thì có "

    Fish chen ngang

    Ở cái gaming house này ai cũng biết Bâng và Quý đang hẹn hò, đáng lẽ là chẳng ai biết nhưng ngày nào thần rừng của SGP cũng nũng nịu với tình yêu của mình nên giờ đây ai cũng hay tin

    " Đúng rồi, là hẹn hò!

    "

    Bâng hí hửng nói

    Quý mệt rồi, Quý rất bất lực, Quý muốn tên THẦN RỪNG kia bị câm tạm thời ngay bây giờ

    Ai cũng phì cười

    " Bọn tao biết rồi, đừng ngại nữa ai kia ơi "

    Red nói

    " Chưa tắm nhỉ, giờ thì tắm chung luôn đi cho có không khí Valentine "

    Fish chăm dầu vào lửa

    Khoa chỉ cười trừ vì sự nồng cháy của hai người anh và đàn anh hay trêu ghẹo Red Fish.

    " Ý kiến hay nhỉ, vào đây, tao và mày tắm cùng Bâng nhé "

    Quý kéo tay Bâng đi, hắn cũng bất ngờ trước sự quyết định của Quý

    " Clm nó làm thật kìa "

    Fish

    " Tuổi trẻ "

    Red

    " Anh ơi rừng bển hỏi anh AFK hay gì kìa "

    Khoa

    " Nãy giờ anh lo ngóng quên mất "

    Red

    Và họ tắm chung thật.

    23:46 Thứ 4, 24 tháng 5 2023
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    live stream


    Hiện tại là chín giờ tối, Quý đang live stream trên con game Liên Quân thường ngày

    " Nay Quý múa Nak, anh em xem nhé, có khi còn ảo ma hơn Lai Bánh haha "

    " Nhưng xong game này Quý nghỉ nhé, nay Quý lười "

    Hàng loạt comment phản đối hiện lên, quả là họ không muốn sự lười biếng chiếm lấy Quý mà.

    " Thôi nào, xem Quý chiếm cái danh hiệu thần rừng của Bánh này "

    Đột nhiên, có một comment nổi bật bất thường giữa hàng loạt comment kia, không biết nó sức hút ghê gớm đến thế nào mà lại khiến Quý đọc được

    " Cướp đoạt danh hiệu của người yêu hả Quý "

    Đệt, đọc xong quả comment Quý chẳng nói gì, chỉ cười gượng.

    Fan biết Quý ngại nên họ bắt đầu trêu em, người thì " =)) ngại " kẻ thì " aw " ..

    Haiz, Quý làm sao thoát khỏi những cái con người sùng bái BângJiro đây.

    Em bắt đầu trận đấu rồi, tập trung từng tí một vào con bài Nakroth và vị trí đi rừng mà em chọn.

    May sao hôm nay Lạc Lạc không hấp diêm lỗ tai em nữa nên sẽ có khả năng là giảm chửi thề.

    " Ha ha, đòi bắt thần rừng à "

    Quý cười, không biết từ khi nào cái danh hiệu thần rừng thuộc về em luôn cơ.

    Thoáng cái qua chín phút, giờ đây KDA của em là 7/1/2.

    Quý cười đắc ý

    " Từ nay Quý sẽ chiếm vị trí rừng của Bánh nhé "

    Ở dưới comment đang thi nhau tag Bánh vào, người thì mách lẻo Quý âm mưu chiếm vị trí, người thì bảo Quý cướp vị trí chồng.

    Eo ơi Quý chỉ biết cười rồi lại tập trung quay lại ván đấu, mọi người hiếm ai thấy được sự ngại ngùng của em hiện giờ

    Xong trận rồi, ván game khá đơn giản với Quý.

    Vỏn vẹn mười hai phút.

    " Giờ làm gì mọi người nhỉ "

    Quý out tap game, tìm tìm gì đấy để mọi người ở live stream cũng xem.

    Nhưng cùng lúc ấy Bâng bước vào

    Đây là sự may mắn với shipdom BângJiro nhưng là sự xui xẻo tột cùng với Quý, hiện tại mọi người ở live đang khá trông chờ sự xuất hiện của Bâng, Quý biết điều đó nên mới dẹp cái game mà tìm cái khác chơi.

    Mây xui quỷ khiến thế nào Bâng lại vào lúc này

    " Quý ới ời ơii "

    ' Chó má tên phiền phức '

    Quý nghĩ thầm

    " Vụ gì "

    " Anh tìm đồ "

    " Đệt tìm rồi ra lẹ đi "

    Quý có ý định tắt live, nhưng hay tin Bâng tìm đồ thì phân vân nên tắt hay không

    Bâng tiến lại chỗ Quý, nhìn vào màn hình live stream

    " Em đang live à "

    " Ừm "

    " Không live về game hả "

    ' Lắm chuyện ' - Quý nghĩ thầm

    ' Hay đá tên này ra ngoài nhỉ '

    Ở phía hai anh rất bình thường nhưng đâu biết rằng ở phần comment con dân hú hét thế nào, chắc bây giờ hàng tá ảnh chụp màn hình được lưu lại mất.

    Bâng nhìn Quý Quý nhìn Bâng, bốn mắt chạm nhau nhưng ánh mắt của Bâng dịu dàng hơn đôi chút, còn ánh mắt Quý nhìn Bâng như muốn nói "cút ra cho bố live"

    " Không, tao vừa xong ván.

    Rồi mày muốn tìm gì?

    "

    Hai ánh mắt chạm nhau, Quý đang chờ câu trả lười từ Bâng đâu biết rằng Bâng đang muốn hôn Quý đến nhường nào

    Phải, môi em xinh vãi, xinh chết người nếu nó không hỗn.

    " Bánh, nghe tao nói không đấy "

    *chụtt

    Hôn rồi, Bâng hôn Quý ngay trên sóng live stream của em, một nụ hôn ngắn ngọt ngào mà tên đó dành cho em

    Quý đứng hình mất, em khựng lại một tí rồi mới hoảng hồn

    " Cai lon ma cái gì đấy Bánh ??

    "

    " Hôn em.

    "

    " Sao lại hôn ???

    "

    Quý bàng hoàng lắm, bởi vì em còn đang trên sóng live, ở phần comment bây giờ sinh ra bão comment rồi, mai lại có tin Lai Bâng là chồng Quý luôn mất.

    Quý vội với tay tắt stream, lau đi môi mình

    " Lần sau muốn hôn thì phải nói tao chứ, vừa rồi tao vẫn còn đang live kia mà "

    Quý nói với khuông mặt đỏ ửng của em, hắn ta cũng biết chứ, biết em ngại đến nhường nào

    " Tại saoo?

    Chúng ta là người yêu kia mà "

    " Ais không nói với mày nữa, muốn.

    "

    Bâng ngớ người ra một tí, cố gắng hiểu em muốn là muốn cái gì

    " Hả?

    "

    " ...

    "

    Em cau mày, lấy tay chỉ vào chiếc môi xinh xắn của mình

    " Aww, 1 cái nhé ?

    "

    " Hai cái.

    "

    " Umm "

    Chính xác là cái hôn, nói thật là Quý nghiện được Bâng hôn lắm nhưng em ngại bị nhiều người thấy nên mới vội vã tắt stream như thế.

    Ở ngoài phòng, Fish đang xem stream của người đồng đội thì bỗng dưng "người đồng đội khác" đến "phá"

    " Ôi vãi beep Bâng nó hôn Quý "

    Fish bất ngờ

    " Ha ha mày đừng bất ngờ thế chứ, chuyện thường ngày ở cái nhà này mà "

    Red nói

    " Nay stream Quý chán ghê, chắc tại hông có giọng hát của tao "

    Lạc Lạc bồi vào

    " Thôi tao xin " - Fish

    " Há há "

    Titan cười

    " Vụ gì hot?

    "

    Fish hỏi

    " Sao bọn bây không kiếm người yêu đi, thấy Bâng với Quý nó hôn nhau miết bọn bây không buồn à "

    Quả là thâm, ở cái Gaming House này có Titan có vợ và Quý có Bâng còn lại gì là mấy cái xác già neo đơn không tình yêu ( theo mạch truyện )

    " Buồn gì, trên mạng vẫn có hàng trăm cô vợ đó ha ha!

    "

    Red cười, đắc ý với độ đẹp trai của mình

    " Nói về vợ chưa cưới thì Khoa nó là nhất " - Fish

    Phải, nói về fangirl thì Tấn Khoa là nhất cái nhà này rồi huống chi là vợ chưa cưới chứ.

    Mà người im im nãy giờ cũng chỉ có mỗi Khoa, em đang đọc truyện hay manga rồi.

    22:46 thứ 5, 25 tháng 5 2023

    Hahaa đang định có couple phụ, các bác góp ý xem nào là đẹp đôi nhất để tôi viết nhé.
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]


    Hôm nay là ngày live của cả 4 thành viên trong Saigon Phantom, mỗi vị trí đều tương ứng với mỗi thành viên.

    Hayate - Red

    Aya - Khoa

    Nakroth - Bâng

    Qi - Jiro

    Liliana - Fish

    Trận đấu sẽ chẳng có gì là lạ khi năm thành viên trêu đùa hoặc tình cảm với nhau bằng mọi cách

    " Khoa ơi, blue cho em này " Red nói khi đánh con blue còn thấp máu nhất có thể và chờ cho Aya nhảy xuống ăn một cách nhanh nhất

    Sau lúc đó, Khoa vẫn rất lịch sự chat đáp lại lòng tốt của anh " Em cảm ơn "

    " Quý ơiiiiii, red cho bé nè " Bâng gọi Quý ăn red khi anh đã hưởng đôi bùa từ hai cánh rừng team bạn.

    " Chờ thầy xuống " Jiro hấp tấp điều khiển Qi và nhận lấy bùa đỏ

    Fish cả trận chỉ thấy im lặng và không nói gì, không biết là không biết nói gì hay là không có ai nhường cái gì hết.

    Trận đó win rất dễ, hiện tại đang vào ván thứ hai.

    Thời gian pick tướng thì cả team rất thong thả,lượt ai thì người đấy pick thôi

    " Rừng hả?

    Thôi Bâng không biết đi rừng đâu " Bâng nói khi đến lượt anh pick

    " Giúp Bâng đi Ad đi, Quý đi support cho Bâng nhaa"

    " Bâng nào không biết đi rừng?

    Nói con c gì vậy bây.

    Mày làm thầy nhức đầu nha " Quý quát nhẹ Bâng khi hắn không chịu đi rừng mà lại tranh ad nhưng em vẫn chiều hắn mà pick support/tank.

    " Hehe " thấy gì không?

    Nụ cười hả hê khi em chiều lòng hắn đấy 🙂)

    " Cá, em đi đâu?

    " Red hỏi Fish

    " Em hả, đi đâu cũng được "

    Vì trận này Bâng đi Ad nên Red pick mid ( Zata ) còn Khoa thì pick jungle ( Florentino ).

    Fish top ( Veres )

    " Bé ơi về cứu anh, chúng nó ép anhh " Bâng cầu cứu Jiro khi liên tục bị ép bởi team bạn

    " Thầy mệt thằng Ad này thiệt á bây "

    " Nhung ma chung no danh anh " Bâng nhõng nhẽo

    " Chúng nó không ép Ad thì ép ai?

    "

    " Ép anh iu em "

    " Mày khỏi, thầy chê nha "

    Sau đó chẳng còn tiếng nhõng nhẽo của Bâng nữa, thay vào đó là sự nghiêm túc của anh đối với trận đấu

    Bên phía Mid và Jung rất dễ thương, tầm giữa game thì Khoa có nhường blue cho Red vì chất tướng Zata cần mana và Blue.

    Red ăn xong thì hai người họ đi ra mid dọn lính và nháy emote rất là cuti

    Còn phần Fish rất yên bình, cứ farm và đánh nhau, chẳng có thứ tình cảm nào xem vào cuộc đời anh cả, anh tự do.

    Nói đúng hơn là cô đơn vcl ( theo truyện )

    " Em, lấy sight đằng hang rồng cho anh với " Bâng nói khi đang farm quái, Quý cũng nghe và đi check sight cho hắn nhưng xui sao bị Omen xích lại

    " Cứu thầy "

    Bâng nhận diện được tình huống cũng lao lên bảo vệ tình yêu của mình, kết quả Omen chết và Quý cũng chỉ còn một chấm máu

    " Thấy anh giỏi khôngg?

    "

    " Cái l, thầy sắp chết nè "

    " Xin lỗii, iu bé "

    " Tha lần này "

    Bên chỗ Red Khoa đang bắt đầu combat, Red với con bài Zata băng trụ rất kinh khủng, double kill dành cho anh nhưng vấn đề là nếu anh đáp xuống sẽ chẳng sống được, vấn đề 1 là anh còn một chấm máu, vấn đề 2 là anh ở quá sâu trong trụ.

    " A chết " Red nói khi chuẩn bị đáp đất

    Khoa thấy được tình huống thì đi vào trụ đỡ cho anh, đáng lẽ ra đó là điều ngọt ngào nhất nhưng

    " Cảm ơn em, Tấn Khoa " lại khiến Khoa thích hơn, em thích được nghe anh khen mình như vậy

    Xong game thì cả team off live, chỉ có mỗi Jiro là còn live vì em vẫn muốn tiếp một ván nữa.

    Bâng tiến vào phòng Jiro " Em còn live hả?

    "

    " Dụ dì nữa "

    Bâng đi lại nhìn Quý

    " Đặc cầu gì " - em hỏi

    " Em đứng dậy được hong?

    "

    " Mày định lừa thầy gì nữa???

    " Mặc dù nói vậy nhưng vẫn đứng dậy

    Bâng ngồi lên ghế stream của Quý

    " Ghế của em đây, ngồi lên đi " ý Bâng là muốn Quý ngồi lên đùi mình

    " Con c gì vậy bây "

    Bâng kéo Quý ngồi xuống đùi mình, ôm eo em

    " Đêm hôm nuwsng hả mậy, thầy đang live đó "

    Bâng cúi mặt xuống cổ Quý tham lam hít lấy mùi hương của em " Em cứ tiếp tục đi, anh xemm "

    " Ngồi thế bố thằng nào đánh được??

    "

    " Vậy thì " Bâng với tay tắt stream

    " Cái lon gì nữa "

    " Giữ tư thế này tí nữa nha.

    "

    Bên ngoài, Red đang cầm cốc nước đi tìm Khoa

    " Bé, em ăn gì chưa "

    " Em ăn rồi "

    Red hơi lo cho Khoa, dạo này em khá ốm nên cần được cân nhắc kĩ hơn

    Red đưa cốc nước trên tay cho em " Uống đi, trà anh vừa pha " Khoa cũng vâng lời mà cầm lấy cốc trà uống

    " Em đang đọc gì đó "

    " Manga "

    " Về cái gì?

    "

    " Tình yêu ..

    "

    " Vậy em có kinh nghiệm về tình yêu nhỉ?

    Em thấy thế nào về sự lãng mạn của hai chúng ta?

    "

    Câu hỏi đột ngột khiến cho Khoa bất ngờ, không biết nên đáp lại thế nào

    " Dạ......

    "

    " Ha ha, anh đùa "

    Red nói rồi nhìn vào mắt Khoa, cảm nhận sự ngại ngùng của em, anh tự hỏi "tại sao? tại sao tình yêu của anh lại đáng yêu đến thế."

    "Tiên sư.."

    Fish thốt lên khi ngán ngẩm ba cái thứ lãng mạn này, nói thật thì anh cũng muốn có một tình yêu.

    Một người cho phép anh nuôn chiều.

    --

    Hôm sau

    " Ủa, Bánh đâu mà không thấy nó " Red hỏi

    " Trong phòng Quý " Fish đáp

    " À "

    " Tấn Khoa ơi, đi ăn sáng với anh không?

    " Red xoa nhẹ má em

    " Vâng "

    Đơn giản như thế, cả hai cùng đi ra ngoài ăn sáng với nhau, để lại Fish cùng những người khác ở nhà với đôi tình yêu Bâng Jiro.

    " Dậy đi thằng này " Quý lắc mạnh người Bâng khi hắn vẫn còn ngáy ngủ trên giường êm

    " Cái lon má dậyy "

    " Dậy sớm có thành chồng em hong?

    " Bâng nói khi vẫn đang lim dim

    " Cái dit ma tao đấm cho, dậy không thôi tao ra ngoài ăn sáng một mình " Quý quát

    Nghe xong câu đó Bâng như có sức sống, hắn bật dậy vội đi vệ sinh cá nhân trước sự hoang mang của Quý

    " Bị ngáo à "

    " Anh xong rồi, em chuẩn bị đi rồi chúng ta đi "

    " Vcl " Sau sự hoang mang đấy Quý cũng đi chuẩn bị rồi đi ra ngoài ăn với Bâng

    " Em muốn ăn gì?

    "

    " Gì cũng được "

    " Ăn anh nha "

    " Con c "

    Bâng cười trước sự phẫn nộ của em, phải nói là em lúc chửi rất dễ thương, trong mắt anh.

    Sau câu chửi cuối cùng họ cũng tấp vào một quán ăn, trùng hợp gặp Red và Khoa đang ăn ở đó

    Red rất nhẹ nhàng và yêu chiều Khoa, phải nói là "softboy" với em.

    Cả Red và Khoa đều rất nhẹ nhàng.

    " Ê lại bàn Red với Khoa ăn chung không?

    " Quý hỏi

    " Em muốn?

    "

    " Không hẳn, tại tao thấy ăn cùng người quen vui hơn "

    " Để hai người họ có không gian riêng đi, hai chúng ta sẽ lựa chỗ khác "

    " Ừm "

    Bâng và Jiro tìm chỗ khác ngồi và chờ đồ ăn

    " Tối nay em có định live không?

    "

    " Chắc tao sủi, mà làm gì?

    "

    " Anh qua ngủ chung nha "

    " ??

    "

    Quý giật mình khi nhớ lại đêm qua khi hắn ngủ chung với em, không làm gì nhưng mà ngại chết mất, ngại từ lúc ngồi lên đùi hắn rồi

    Đêm qua sau khi tắt live Bâng giữ em ngồi trên đùi hắn một lúc rồi bế lên giường ngủ, Bâng rất thản nhiên ôm eo em rồi thiếp đi, để lại sự bàng hoàng cho em

    " Gì??

    Ai cho mà ngủ ??

    "

    " Đi màaa "

    " ....Ừ....

    "

    Sau cùng vẫn phải đồng ý, vì em và hắn cũng đang quen nhau.

    11:21 Thứ 2, 12 tháng 6 2023

    Sủi hơi lâu để cày rank mấy ní ạ =))
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    nụ hôn đầu (1)


    "khi nào tôi mới được hôn em?"

    "tao với mày đã là gì đâu?

    đừng đòi hỏi quá đáng."

    Quý bất mãn nhìn con người ngồi kế mình, sau khi kết thúc buổi live thì Bâng lại đến làm phiền anh, hôm nào cũng vậy.

    Có lẽ Quý khá quen với việc hôm nào live xong Bâng cũng qua hòi này hỏi nọ nhưng anh chẳng thể nào quen được sự đòi hỏi có phần hơi quá của hắn.

    Hai mươi mấy tuổi Quý vẫn chưa hôn ai, tại sao anh phải trao nụ hôn đầu cho một tên qua đường?

    Nghĩ đến đây Quý liếc nhẹ qua Bâng "mày muốn đến vậy?"

    - "tất nhiên."

    Bâng vui vẻ đáp, dù cho hắn cũng chưa từng hôn ai nhưng nếu là Quý, hắn bằng lòng giao cho.

    "Mega kill trong APL chung kết và chiến thắng, tao sẽ đồng ý."

    Anh nói khi vừa suy nghĩ lại câu nói của mình, liệu nó có quá đáng không?

    Tuy Lai Bâng là con quái vật của Rank Việt, một tài năng cho là hiếm thấy ở con game Liên Quân này nhưng nếu Mega Kill ở APL và chiến thắng liệu hắn có thể?

    Quý suy nghĩ xem xét lại một chút

    "Được, em hứa nhé."

    Quý có hơi bất ngờ về lời nói của hắn, có phải hắn thèm mùi trai đến ảo rồi không?

    Hay là hắn tự tin vào khả năng của mình đến vậy??

    "Tao đợi."

    Dù cho nghĩ vậy nhưng anh vẫn chấp nhận sự ảo tưởng đó, biết đâu anh lại đánh giá thấp Thống Lai Bâng?

    Suy cho cùng đổi nụ hôn đầu cho cái cup APL cũng là lời nên Quý chấp thuận.

    Không quá lâu để đi đến chung kết, Quý phải thừa nhận rằng mùa này Bâng đánh có chút khác, hắn hung hăng hơn và khéo léo hơn rất nhiều nếu không muốn nói là đánh cẩn thận và hay vãi.

    Ngày mai là trận chung kết nên Quý cũng tươm tất chuẩn bị cho kỹ năng cũng như ngọc và lối đánh phù hợp, nhưng kể về chuyện nụ hôn đó thì anh có chút rùng mình, nếu ngày mai hắn thức tỉnh kỹ năng thì sao??

    Lỡ mai hắn đạt được Mega thật??

    Nhưng Quý nghĩ một hồi cũng lắc đầu ớn lạnh, dù sao thì Mega ở APL cũng bất khả thi.

    Bỏ qua việc hôn thì Quý rõ ràng nhận thấy rằng Lai Bâng đang cố gắng thân mật hơn với anh nhường nào, anh không ngốc đến nỗi không nhận ra cái sự đê mê khốn khiếp mà Lai Bâng dành cho anh nhưng anh lại chẳng có hứng thú là mấy, rõ ràng cái liên quan đến hắn khiến anh ấn tượng nhất là kỹ năng.

    Anh từng xem qua các giải của Streamer hay siêu sao, những màn combat lạc dạt hay những pha đảo gank ẩu đả làm anh lắc đầu, họ không biết phối hợp hoặc thậm chí là nổ combat sao cho hợp lý, mỗi lối đánh lại khác nhau tạo nên những pha phối hợp không hoàn tác làm hỏng trận đấu khiến anh ngán ngẩm.

    Lối đánh của Quý và team cũng vậy, rõ ràng là hơi khác nhau nhưng anh nào quan tâm?

    đánh hai ba mùa là quen chứ gì.

    Mặc dù khoảng thời gian mới vào team anh có hơi sai sót nhưng Lai Bâng là người phối hợp thuần thục với anh nhất, cho anh một cái nhìn khác về SGP, 'có người hiểu được anh à?' Lúc đó anh cũng có chút thiện cảm với hắn, dẫu cho là sự hài lòng hoặc sự ấn tượng với cách đánh của hắn, anh với hắn có cái 'tình đồng đội' khá mật thiết, từ ván đấu đến ở ngoài.

    Loay hoay cũng đến mai, đêm quyết định của APL.

    Team mà SGP đối đầu phải được gọi là 'Quái Vật' của thời đại Liên Quân bấy giờ và mục tiêu của họ là Thống Lai Bâng - chìa khoá của Sài Gòn Phantom.

    Bâng dẫu có biết vậy cũng chẳng lo sợ bởi mục tiêu của anh ở đêm nay là Mega Kill và chiến thắng, hắn phải quyết tâm có được nụ hôn đầu của người hắn thương.

    Trái lại với Bâng, Quý cũng lo sợ đôi chút nhưng không phải là vì đây là đêm chung kết mà là vì mục tiêu chính của team bên kia là Bâng, anh sợ hắn bị hành xác đến khi ra về lại như xác sống nhưng nghĩ lại thì anh có lẽ cũng đã đánh giá thấp hắn, ai biết được đêm nay hắn toả sáng thì sao.

    Cái mà Quý không ngờ được ở đây là tỉ số lại ất ơ như vậy, rõ là mệt khi đánh với con quái vật của thế giới đến trận thứ bảy ( 3-3 ).

    Anh kiệt sức sợ chức vô địch lại lần nữa lìa xa nhưng Bâng không nghĩ vậy, hắn đang tìm thấy lối đánh mới và sao cho khắc được đội hình của team bên kia, rõ là khó ăn nhưng vì hôn sao hắn lại dễ dàng từ bỏ như thế?

    Nói được làm được, anh liều mạng áp dụng lối đánh mới mà bản thân khai thác ra khiến Titan hoảng hồn nhưng cũng chẳng dám nói gì thêm vì tất cả những chiến thuật mà bọn họ đã bàn đều bị team kia thấu sạch thì Lai Bâng là con bài duy nhất khai thác ra điểm yếu của đối phương và lập trình nên một phương án mới.

    Vốn dĩ gọi Bâng là chìa khoá bởi Lai Bâng là bộ não của SGP, và là cánh tay phải.

    Xuất sắc !!

    Đó là hai từ mà bình luận viên hô to khi 'MEGA KILL!' được hiện trên màn hình nơi trận đấu được diễn ra.

    Lai Bâng làm được, hắn quả là con quái vật của Sài Gòn Phantom và chính hắn là chìa khoá mở ra cảnh cửa dẫn đến đường vô địch APL.

    Sau 'Quét sạch' cả team cùng tiến đến nhà chính đối phương, là vỏ bọc cho cup vô địch APL.

    "Xuất sắc quá Lai Bâng ơi!

    Và thế là lịch sử đã được lặp lại, Việt Nam chúng ta có thể hiên ngang đi trên những tầng mây cao nhất."

    Những lời lẽ được buông ra từ bình luận viên kèm theo một chút xúc động, vì quá vui sướng và tự hào.

    Lai Bâng cười rõ tươi sau khi phá vỡ nhà chính đối phương, lòng anh rạo rực đến muốn thiêu đốt tim anh.

    Một phần là cúp vô địch cho nước nhà phần còn lại là tình yêu của anh.

    Quý cũng bất ngờ sau cái mega đó, anh có phải đánh giá quá thấp hắn hay không?

    Một điều đi vào lịch sử được Lai Bâng tạo nên khiến anh không khỏi ngạc nhiên, vì cái gì?

    Vì vinh quang hay là vì anh?

    Nhưng có vẻ là vì cả hai.

    "triển bây giờ luôn nha?"

    Bâng vui vẻ nói khi vừa phá xong nhà chính đối phương

    "mày muốn cảnh tao và mày đá lưỡi lên sóng truyền hình hả thằng điên?"

    "vậy trong nhà vệ sinh nha?"

    "tối qua phòng tao, thích gì tao chiều."

    Nghe đến đây lòng hắn có chút phấn khích lộ ra một nụ cười to khác

    "oke."

    Argg Quý mời hắn qua phòng làm hắn phát điên, chắc trên đường về hắn không chịu được mà cười như thằng điên mất.

    21:31

    hi, mong là cậu không thất vọng với 1286 từ này và tôi sẽ cố gắng để hai chàng hôn nhau không quá phản cảm vào phần sau, cảm ơn đã quan tâm đến fic, yêu.
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    nụ hôn đầu (2)


    Bây giờ là bảy giờ tối, cái giờ mà Quý Jiro đang hưởng thụ mùi vô địch APL sang chảnh cao vút trên mây kia.

    Hôm qua cả team đã rất cố gắng dành lấy ngôi vô địch thế giới và quả nhiên sự cố gắng đó không phụ lòng họ, chiếc cup mới trong bộ sưu tập thật sang trọng làm sao, toát lên cho SGP một chất khí của một vị vua ở thời đại.

    Nói chứ cả team đi ăn tối rồi nhưng Quý thì không đi, anh không muốn ham vui vì hôm qua hơi quá sức với anh.

    Gã kia cũng vậy, vì háo hức cái hôn từ em mà biện cái lý do 'không khoẻ' để được ở nhà.

    Hiện Quý đang xem lại trận đấu hôm qua trên màn hình máy tính của anh, màn trình diễn xuất sắc của Lai Bâng khiến anh hài lòng mà nở một nụ cười nhẹ, có lẽ là vì nó mang về vinh quang cho nước nhà và mang về cho SGP thêm một chiếc cup nữa.

    Anh vẫn tiếp tục việc đó cho đến khi có tiếng mở cửa phòng, anh quay lại nhìn bỏ qua trận đấu đang được phơi bày trên màn hình máy tính kia.

    "Quý."

    Quý tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Bâng ở đây, rõ là hắn chưa live và anh cũng chưa live vậy thì hắn đến đây làm gì?

    "mày qua đây làm gì?"

    Bâng nhìn về phía anh, sắc mặt tỏ ra khó hiểu khi câu hỏi được phát ra từ chính Quý Jiro.

    "em quên rồi hả?"

    Quý cau mày khó hiểu khi Bâng nhắc đến một vấn đề mà anh chẳng hề hay biết, hay anh lại quên gì đó?

    "ừ"

    "Mega Kill của anh."

    Nhớ đến điều đó ngay lập tức khiến Quý rùng mình, tự trách bản thân rằng tại sao lúc đó lại đánh giá thấp Lai Bâng để rồi bây giờ mất nụ hôn đầu?

    Mà có suy nghĩ đi chăng nữa thì bây giờ cũng phải làm bởi chính anh là người đưa ra yêu cầu đó.

    "..ừ.. sao cũng được.."

    Bâng cười nhẹ khi Quý ngỏ lời đồng ý, có lẽ hắn đã từng nghĩ rằng Quý sẽ cố quên đi hoặc phớt lờ anh rồi nhưng may sao tình yêu của anh vẫn nhớ đến nó.

    Không nghĩ gì nhiều Bâng tiến tại chỗ Quý và nhìn anh, "anh có quyền yêu cầu mà, đúng không?"

    Quý ngước mặt nhìn anh và cau mày rõ khó chịu, anh chiều hắn đến vậy rồi thì còn yêu cầu cái mẹ gì nữa?

    Nhưng nghĩ thì nghĩ dù sao thì hắn cũng đã cố gắng biếu Mega cho anh thì sao mà từ chối được.

    "nói đi"

    Mắt Bâng sáng hơn bao giờ hết, hắn cười nhẹ và nói với anh

    "em ngồi lên đùi tôi được không?"

    'có cái l*n'

    Đấy chính xác là những gì Quý nghĩ khi Bâng vừa dứt câu nhưng anh chẳng màn nói ra, bây giờ anh phải làm gì?

    Từ chối hay đồng ý ngồi lên đùi hắn để chiều lòng hắn?

    Nhưng nếu không muốn thì trách ai bây giờ, chính miệng anh nói sẽ chiều lòng hắn khi có Mega.

    "mày đòi hỏi lắm nhỉ?"

    "nhưng em hứa rồi .."

    "lắm tài nhiều tật."

    Quý cũng vứt bỏ cái sự khó chịu đó mà kéo tay Bâng để hắn ngồi trên ghế Stream của mình, "mày muốn đối diện hay sao?"

    "miễn sao có thể hôn em."

    Anh hạ sự cáu gắt của mình xuống để ngồi lên đùi hắn, ở cảnh này anh là người xấu hổ nhất khi phải mặt đối mặt với hắn.

    Rõ chỉ là đồng đội với nhau nhưng giờ phải tiếp xúc thân mật như vậy làm Quý cảm thấy ngượng như muốn đào một cái hố mà chui xuống.

    Nhưng việc đó là một phần, phần còn lại là được nhìn Lai Bâng từ tầm này quả không tệ.

    Nhan sắc của hắn được đánh giá là 'được' nhưng khi nhìn từ góc độ của Quý lúc này thì nó tầm 10x, với anh thì hắn đẹp trai nhưng anh không biết có phải gu thẩm mỹ hay là tim của anh đánh giá nữa.

    "nhanh đi."

    Bâng đưa tay ra sau đầu anh và vuốt lấy tóc phía sau anh, nhẹ nhàng đẩy đầu anh lại từ từ áp môi vào nhau.

    Rõ là bình thường anh không để ý đến hắn nhưng sao lần này tim anh có chút rạo rực, vì sắp được hôn à?

    Lai Bâng kết thúc suy nghĩ của anh khi để anh ngã người ra sau một chút và dùng tay giữ lấy anh, tay còn lại ôm đầu anh.

    Ban đầu Quý nghĩ cũng chỉ là hôn qua loa cho xong nhưng đâu ngờ tên này lại chuẩn bị kỹ đến vậy, hắn dùng lưỡi cạy răng anh ra và đẩy vào trong, quấn lấy anh trong niềm đam mê nhục dục khan hiếm mà hắn ít có được.

    Tay Bâng vòng quanh eo anh khi cả hai đắm trong nụ hôn kiểu Pháp kia tạo ra những tiếng nỉ non ngọt ngào, Quý cũng bất giác vòng tay qua cổ Bâng để hắn tham lam mút lấy môi anh và thoải mái chơi đùa với miệng lưỡi, giờ đây thứ duy nhất Quý tập trung là cánh môi mềm mại kia đang chăm sóc mình tạo nên làn khoái cảm nhẹ trên cơ thể anh.

    "ưm..."

    Quý tạo thành tiếng trong nụ hôn kia khi tay anh đang đặt lên vai Bâng, sau một hồi lâu khi Quý hết hơi và đập nhẹ vào vai Bâng hắn với luyến tiếc rời bỏ đôi môi kia

    "ngọt quá.."

    "ngọt cái d*t m* mày, thả thầy ra."

    Quý nói khi vẫn cố gắng lấy lại hơi thở, rõ là anh hết hơi nhưng sao hắn vẫn tỉnh bơ mà khen thế?

    Nhưng mà suy cho cùng thì hắn hôn khá giỏi, đã từng hôn ai sao?

    Nhưng Quý quan tâm chuyện đó làm gì, anh nhìn Bâng

    "em cần gì hả?"

    Bâng nhận ra anh đang nhìn mình, tay vẫn đặt quanh eo anh.

    "...mày hôn giỏi thế, đã từng hôn ai à?"

    Dẫu Quý có bỏ qua cái suy nghĩ xàm xí đó thì mồm anh vẫn tự động nói làm cho anh bất ngờ dùng tay che miệng lại

    "kh- không có gì.."

    Bâng nhìn thấy được hành động của Quý, hắn cười nhẹ trước sự ngại ngùng của anh mà đáp, "tôi không, từ hôm em nói có Mega sẽ hôn nên tôi học trên mạng.."

    "thằng điên."

    "nhưng mà..."

    Bâng nhìn anh "hửm"

    "mày hôn không tệ, thêm cái nữa đi."

    1:14

    xam qua ae
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    nụ hôn đầu (3) (R13)


    Trời mưa to bên ngoài bao lấy niềm đam mê nhục dục của hai con người đang ân ái trên giường kia.

    Suốt hai mươi mấy năm chưa một ai trong mối quan hệ trải qua chuyện tình dục.

    Hai thân xác quấn lấy nhau trên chiếc giường êm ái rồi trao nhau những cái hôn ngọt ngào đến thoã mãn dã thú đã kiềm hãm bấy lâu của bản thân.

    Ngắm nhìn người dưới thân đang thở hổn hển cố lấy lại lừng nhịp thở hắn có chút vui lòng, tự hào hay thậm chí là thoã mãn.

    "em đẹp quá.."

    Tình yêu của hắn, con người mà bấy lâu hắn dành tình thương để trao cho nhưng lại bị phũ phàng một cách khéo léo, hắn làm sao không tận hưởng cái thưởng của anh để được bên anh lâu hơn, hắn tham lam mút lấy môi anh, kéo anh vào sự thoã mãn nhẹ nhàng đến mãn nguyện.

    Quý che mặt bản thân đi, cố gắng để hắn không nhìn thấy anh ở thời điểm hiện tại đang đê mê đến mức nào, cái khoảnh khắc hắn trao anh nụ hôn lòng anh như rạo rực lại có chút kích thích pha lẫn.

    Họ không phải là người yêu, chỉ là đơn phương ở một phía sau đó là sự đòi hỏi phần thưởng cho sự cố gắng của bản thân.

    Sự hời hợt của Lai Bâng là vậy, dẫu cho có là đơn phương thì anh cũng sẽ khiến đối phương có thiện cảm với mình, dù chỉ một chút.

    Trái lại với gã, anh thầm nghĩ hai đứa con trai hôn nhau đã là quá mức giới hạn, nhưng giờ chính anh lại nằm dưới thân hắn nỉ non từng chút một sau nụ hôn mang đầy tính kích dục kia.

    Hắn ta vồ lấy anh như hổ đói, tham lam hút lấy mật ngọt trong khoang miệng anh để rồi khi hết hơi mới thả lỏng khoảng cách.

    Quý không nhớ được đây là nụ hôn thứ mấy trong đêm nay, liệu có khi nào hôn xong hắn phát tình rồi đè anh ra cắm cọc luôn không?

    Những sự hoang tưởng đó vụt qua trong đầu làm anh rùng mình, cảm giác bây giờ của anh là pha lẫn giữa 'kinh tởm' và 'kích thích'.

    Quý cảm thấy hai thằng con trai đè nhau ra rồi hôn nhau trên giường là quá sai, nhưng anh lại chẳng màn khán cự.

    Cái cảm giác khoái lạc Bâng mang cho anh quá đỗi thoải mái làm cho bản thân chẳng muốn nghĩ nhiều mà đắm chìm vào nó, sự kích thích từ đối phương.

    "em.."

    Bâng vô thức nói khi ngắm nhìn anh, một làn da khá mềm ở người con trai hắn thương lại càng kích thích hắn thêm, hắn tháo mắt kính anh xuống rồi lại đặt lên môi đối phương một nụ hôn nữa, lần này hắn chính xác là đang thèm muốn anh, hắn đói, hắn muốn nhìn anh nức nở dưới thân hắn.

    "ưm ..

    đủ rồi.."

    Quý không đủ dưỡng khí nữa, đẩy vai hắn ra và lần nữa lại cố gắng lấy lại nhịp thở, môi anh bị hắn vờn cho đỏ ửng, điều này lại làm hắn thích hơn.

    Người hắn yêu đang nằm dưới thân hắn.

    Quý sau một hồi bình tĩnh, anh điên đảo trong làn khoái cảm không tồi mà hắn tạo ra nhưng cũng có chút lo sợ và bối rối khi đối phương là con trai.

    "mày làm mấy cái này .. về cái gì?"

    "không biết.."

    Anh như liều thuốc gây nghiện với hắn, một khi đã dính vào lại chẳng thể rời ra, cố gắng tìm lại cảm giác phê pha mà chỉ tình dục mới có.

    "đủ rồi, cho tao xuống."

    Sau khi thoát khỏi cái khoái cảm chết tiệt đấy Quý cũng lấy lại được tâm trí một chút, đòi hỏi thoát khỏi tay hắn khi hắn cứ ghì chặt cổ tay mình xuống giường.

    "anh muốn nữa..

    Quý ơi.. em thơm quá.."

    Hắn không báo trước mà gục mặt xuống hõm cổ anh làm ảnh giật nảy người vì hơi ấm phả vào cổ anh làm ảnh trở nên có chút mẫn cảm.

    "ư..!

    đi ra!"

    Anh có kháng cự, cố gắng đẩy đầu hắn ra nhưng cũng bất thành, hắn hôn lên cổ anh lập lại cảm giác khoái lạc mà bản thân đã trải qua trước đó, kích thích tột độ.

    Những lời mắng rủa của anh hắn nào nghe thấy, chỉ tham lam hít lấy mùi hương từ cổ anh và giở trò với nó.

    Hắn cắn nhẹ lên cổ anh, sau đó là liếm mà hôn.

    "thằng điên..! thả thầy r-" Hắn thậm chí còn chẳng để anh nói hết câu lại áp lên môi anh một nụ hôn nữa, Quý cũng chỉ đành chấp nhận và quắp chân quanh người hắn và vòng tay qua cổ hắn mặc hắn làm gì thì làm, dù sao thì anh cũng cảm thấy thoải mái.

    Sau hàng giờ vật lộn với nhau Quý kiệt sức nằm đó, môi anh không biết bị hôn đến bao nhiêu lần mà đỏ ửng lên, vùng cổ và xương quai xanh đầy rẫy những dấu hôn mang tính 'đánh dấu'.

    Quý mệt rồi, anh sợ ngày mai anh bỏ cái Gaming House mà đi về nhà tránh mặt hắn mất.

    "Quý ơi.."

    Giọng hắn nhẹ xuống khi gọi tên anh và có chút đòi hỏi sự yêu chiều.

    "gì nữa? tao là thằng bị hành mà sao mày là thằng nhõng nhẽo thế?"

    "chúng ta là gì của nhau ?"

    Anh bất ngờ trước câu hỏi của hắn, không phải rõ ràng là đồng đội hay sao mà lại đi thắc mắc vụ này?

    "đồng đội?"

    Bâng cười nhẹ, quả thật hắn biết câu trả lời nhưng vẫn hỏi, dẫu cho câu trả lời đó như một mũi dao nhỏ đâm vào tim hắn.

    "còn với anh em như một thứ thuốc phiện, là tình yêu của anh."

    Bâng chẳng quan tâm đến sự xấu hổ nữa, giờ đây thứ hắn muốn là bộc lộ cảm xúc với người hắn yêu.

    Anh dụi đầu vào hõm vai anh, đòi hỏi mùi hương dễ chịu của anh như liều thuốc kích thích của hắn.

    Trái ngược với những lời lẽ tự nhiên của hắn, anh có chút xấu hổ.

    Kinh tởm thứ cảm xúc lạ lẫm mà anh cảm nhận được hiện giờ cũng chỉ đành im lặng không nói gì hơn.

    Có lẽ Bâng biết câu trả lời, vòng tay quanh eo anh để gục mặt vào người hắn yêu lần cuối, biết đâu ngày mai anh bỏ đi không thèm nhìn mặt hắn thì sao.

    Quý ghét cái bầu không khí im lặng này, anh có điều muốn nói nhưng sự kinh tởm trong anh lại chặn miệng anh, dẫu cho là có cảm giác nhưng điều anh muốn nói lại bị xã hội xem là lạ lẫm.

    Nhận thấy người dưới thân không nói gì, Bâng cũng không vui là mấy nhưng hắn không thể hiện ra, hắn biết tình huống này này khó xử thế nào.

    _

    Em cả đời này là của tôi, cả đời này sẽ mãi là người của tôi bởi tôi đã chôn em vào tim tôi rồi, em đừng hòng đi đâu hết, NGUYỄN QUỐC HẬN.

    _

    "Bâng..."

    "ơi? anh đây."

    "chúng ta hẹn hò nhé?"

    Chỉ đơn giản là một câu nói nhưng nó đi thẳng vào tim hắn, hắn chờ câu nói đó bao lâu rồi?

    Bao lâu, bao nhiêu năm để có được sự hồi đáp từ người hắn yêu?

    Nghìn năm, triệu năm hay tỉ năm cũng được.

    Nhưng điều quan trọng nhất là bây giờ tình yêu của hắn đã ngỏ lời, cảm xúc của hắn bây giờ ra sao?

    Vui sướng, hạnh phúc hoặc cả hai.

    Bâng ngước đầu lên nhìn anh, một nụ cười được hiện ra trên khuông mặt hắn.

    "được, giờ thì em mãi là của anh."

    "...ừ, cả đời."

    Lòng hắn mở hội rồi, không chỉ người hắn thương mở lòng mà còn nguyện ý 'cả đời' trao cho hắn.

    Những lời đường mật rót vào tao hắn làm hắn lộ ra một nụ cười to khác

    "yêu em, mãi là em."

    _

    'cầu nguyện với Chúa rằng một ngày nào đó em sẽ làm của anh.'

    12:37

    thật ra thì tôi cũng hơi e ngại nên viết cảnh giường chiếu khá nhẹ tay mong cậu đọc đỡ, thiếu điều Quý hiền quá cũng sẽ không quá quen với mọi người nên phần sau thầy ý sẽ trở lại. phần này xem thầy là 'cục cưng của Lai Bâng' nhé =))

    đọc comment của các bạn tôi vui lắm, tưởng tượng các bạn đọc fic của tôi đã thấy vui đến chừng nào. văn phông của tôi đôi lúc hơi rối rắm và khó hiểu nên mong sự thông cảm từ các bạn.

    lời cuối là lời xin lỗi vì quỵt fic hết mườI ngày nên hôm qua đến nay tôi bù ba chap, mong sao nó đủ cho sự vã BângJiro của các bạn.

    cảm ơn đã quan tâm đến fic, yêuu.
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    tình tàn, mộng phai


    suốt ba năm leo thác, Sài Gòn Phantom hiện đã có chỗ đứng cho mình, vạn lần vô địch cũng như ngôi vua không bao giờ bị tước đoạt.

    Quốc Hận ngày nào nay cũng trưởng thành hơn, em chẳng hay buông ra những lời lẽ thô tục nữa. thay vào đó là những câu nói ấm áp, ít khi nghe ở cái ngưỡng hai mươi hai.

    tính cách thay đổi là vậy, ngoại hình cũng đẹp trai hơn, vẫn khá dễ nổi nóng nhưng không vì ba cái lý do ngớ ngẩn như trước kia.

    em và anh sống chung phòng ở gaming house, suốt ba năm những tiếng cãi vã thi nhau buông ra từ miệng cả hai nhưng đa số là từ em, dù cho có mắng nhau nhưng cũng là mắng yêu từ vài ba trận game quen thuộc.

    nay em và anh khác, những tiếng vui đùa năm ấy ít khi nghe, sự yêu chiều của anh dành cho em cũng phai mờ đi, để lại cái biển ngọt ngào mỗi em xây dựng.

    em không nghĩ nhiều, chỉ biện hộ cái lý do Lai Bâng trưởng thành hơn mà ít sến súa đi bào chữa cho anh, mặc cho trong lòng có chút buồn bã.

    nay là ngày đầu tiên của mùa mưa, giọt mưa nhẹ nhàng hạ xuống mái hiên nơi em và anh trú ngụ, nặng trĩu.

    anh ít quan tâm em hơn, thậm chí quên đi sở thích của em, quên đi những cái hôn chào buổi sáng quen thuộc.

    đau đến ứ nghẹn, đau đến xé toạt tim em ra. nhưng em nào đâu dám nói, sợ rằng người kia bảo mình trẻ con.

    ngày 14 tháng 2, lễ tình nhân em mong chờ nhất. ngày này ba năm trước Lai Bâng từng chở em đi chơi, đặt lên môi em những nụ hôn nơi bờ hồ, hoài niệm làm em vui đến nhường nào.

    nhưng người yêu của em nào mảy may đến vụ này, đơn giản là một ngày bình thường với anh.

    "Bâng, nay 14 tháng 2.

    đi chơi nha?"

    "anh có việc."

    em bất ngờ trước cái câu của anh, rõ là cả team đang nghỉ ngơi và chẳng có việc gì nghiêm trọng cần làm, tại sao anh từ chối em?

    "anh đi chơi với bạn, ngày mai nha?"

    "ồ, ừ.."

    tim em đau lắm, đau như có hàng ngàn mũi dao đâm vào. lòng em ứ nghẹn, miệng chỉ phát ra vài ba tiếng ừ cho qua.

    đồ ăn hôm nay không ngon, giấc ngủ cũng khó đi vào. em thất thần nhìn vào quyển sách bản thân đọc dở mà vạch đi vạch lại.

    em nhớ trước kia, cái hồi mà Lai Bâng hay yêu chiều em, nhớ rõ từng điểm về em kể cả loài hoa em ghét. sự chiều chuộng vô tận.

    nhớ cái ẩn dụ mà anh hay ví em. ví em như loài hoa nhài, thơm dịu và ngọt ngào. ví em như viên kim cương trên bầu trời đêm, lấp lánh và xinh đẹp. ví em như một viên ngọc, hiếm thấy và hoa mỹ.

    em nhớ sự nũng nịu của Lai Bâng dành cho em, cái ánh nhìn yêu chiều mà em hay phớt lờ đi.

    từ khi nào mà em yêu anh đến vậy? phải lòng anh đến điên dại.

    em cứ nằm đó, quằn quại trong cơ đau tinh thần chẳng thể vượt qua mà tiến vào giấc ngủ.

    _

    không cần lâu để đến hôm sau, em ngồi dậy trên chiếc giường quen thuộc nơi ám mùi của cả hai. mong chờ cái 'chào buổi sáng' của anh trong vô vọng.

    nhưng điều em nào hay là anh thậm chí còn không có mặt ở đây, đi đâu rồi? hay đêm qua anh không về?

    em vội đeo lại mắt kính, với lấy chiếc điện thoại gõ tên danh bạ của anh rồi ấn gọi, lòng em có chút lo lắng.

    "alo?"

    đáp lại nhạc chờ là giọng của anh, tiếng nhạc inh ỏi từ đầu dây bên kia làm em nhăn mặt.

    "đang ở đâu đấy?"

    dù cho có chút khó chịu nhưng phải hỏi, điều đang dâng cao hơn sự khó chịu của em là sự lo lắng cho anh.

    "không cần em quan tâm đâu, anh cúp máy nhé.."

    em bất ngờ, còn chẳng kịp đáp gì thì tiếng bíp vang lên lấn át cái lo lắng của em. cảm giác gì đây? chẳng phải lo lắng nữa, nó là pha lẫn giữa tức giận và hụt hẫng.

    phải, Lai Bâng đang đi bar. khi anh bắt máy và cất giọng lên em đã nhận ra ngay lập tức, cái giọng pha lẫn trong men rượu cay nồng, tiếng nhạc ầm ĩ chói tai phục vụ cho hương say.

    rốt cuộc, anh đến đó về cái gì ?

    dẫu cho là chán em thì anh cũng phải nói.

    đừng bỏ mặc em một mình rồi đi gái gú ngoài kia.

    em dựa vào thành giường, khóc thút thít. môi em bị cắn lại cho bật máu, dù có đau nhưng cũng không đau bằng cơn đau tinh thần bây giờ.

    năm giờ sáng, nước mắt của một bóng hồng chẳng hiểu sao lại tuông ra.

    _

    em cứ ngồi đó, mắt đỏ hoe vì những giọt lệ mà bản thân không kiểm soát được trào ra. mãi đến khi Fish gọi em mới đáp lại mà đi rửa mặt, rửa đi sự đau thương của tình yêu xót lại.

    tám giờ sáng, cả nhóm ra ngoài ăn sáng để lại em ở nơi trống trãi được gọi là ngôi nhà chung. không phải họ để em lại mà là em xin phép ở lại.

    em không có tâm trạng ăn, chiếc bụng giờ đây cũng chẳng thấy đói mà chịu đựng cơn đau từ tim lan ra. em đưa tay lên trán, vuốt lấy mái tóc bù xù của mình rồi tự ngắm mình trong gương.

    thảm hại.

    mắt em đỏ hoe, môi em cũng chẳng còn nụ cười ngày ấy. gương mặt em như viết lên chữ mệt mỏi to đùng, phải, em rất mệt.

    ngã người lên giường, em nhìn lên trần nhà nơi mỗi tối em vẫn để ý đến. chẳng hiểu sao hôm nay nó lại mờ ảo hơn. chìm vào giấc ngủ.

    _

    em mở mắt, mấy giờ rồi ? tầm một giờ trưa, em không nhớ là mình đã ngủ lâu như vậy. cấp tốc ngồi dậy và đi xuống dưới nhà xem mọi người về chưa.

    chợt mắt em mở to khi vẫn đứng trên cầu thang, nhìn về phía những con người đang nói chuyện kia.

    Lai Bâng và một cô gái ngồi kế bên, em không nhớ là anh có bạn thân nào là con gái. em cứ đứng trên cầu thang, ngắm về phía họ trong nỗi lo âu phiền toái.

    "em là bạn gái của anh Bâng, mong mọi chiếu cố."

    chỉ là một câu nói nhưng lại khiến người ta nhăn mặt, các thành viên trong nhóm sau khi nghe cũng không khỏi hoang mang, người thì không tin vào tai mình, người thì cọc cằn nhìn Lai Bâng.

    'lời hứa chó má của nó năm ấy.'

    anh từng thề với mọi người sẽ yêu em đến hết cuộc đời, mang cho em chiếc nhẫn đính kim cương chỉ hôn lễ mới có. nhưng giờ đây chiếc nhẫn đó nào xuất hiện, mọi người thậm chí còn không biết cả hai đã chia tay.

    em đứng trên đầu thang, em nghe được tất cả. nào là bạn gái cho đến quen nhau bao lâu.

    muộn phiền còn chưa tan nay suy sụp lại lấn át, em không sai. anh chán em rồi.

    Lai Bâng khi nãy có thấy em trên cầu thang nhưng cũng chẳng nói gì, ai mà quan tâm một món đồ chơi đã cũ cơ chứ.

    em cứ ở căn phòng đó, một mình trong không gian chẳng mấy ấm êm.

    mãi đến khi Fish gõ cửa rồi bước vào, em mới kìm tiếng khóc lại và nhìn lên.

    đàn anh chẳng hiểu sao lại vào đây

    "khi nãy tao thấy rồi."

    thấy cái gì ? sự thảm hại trong tình yêu à.

    em không nói gì hết, gục mặt xuống nền thảm cố gắng nén đi những giọt nước mắt chẳng thể kiểm soát được.

    Fish bước đến bên em, ôm em vào lòng như một sự trấn an nhẹ. em hiểu điều đó.

    "khóc đi"

    em tựa vào vai cậu, thút thít như đứa trẻ mới lên ba rồi sau đó khóc to lên. lòng em đau như cắt khi nghĩ về nó, cuộc tình mà em tưởng chừng chẳng bao giờ nhạt đi.

    .

    ngày 17 tháng 2 2026, đánh dấu ngày Nguyễn Quốc Hận rời khỏi ngôi nhà thân yêu Sài Gòn Phantom. giải thoát cho cái tôi độc địa, giải thoát cho bản thân khỏi sự thảm hại đó và đẩy bản thân khỏi ngôi vua.

    11:14

    thủy tinh nhiều rồi, chap sau có đường.
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    hừng đông


    warning: hơi tục, couple phụ RinKhoa

    dưới cái rét nơi Đông sang, có hai con người đang xộc hơi ấm vào nhau.

    _

    chiều tàn, Lai Bâng ngồi trên chiếc ghế sofa thưởng thức tách cà phê mà em người yêu của hắn pha cho, vị ngọt quyện vào cái đắng của cà phê tạo nên sự kết hợp hoàn hảo, hoàn hảo như em người yêu của hắn.

    phải nói rằng em hơi bị tâm lý, trong cái rét của mùa đông mà có một tách cà phê ấm nhâm nhi thì còn gì bằng, chỉ là thiếu chút vị ngọt nơi đầu môi em để lại.

    hắn ngồi đó, xem lại thước phim lúc trận đấu diễn ra, tuyệt.

    những cơn gió lạnh lướt qua nhau ngoài kia, phả vào nơi da thịt cũng thấy rùng mình, rét đến tê dại.

    ấy vậy mà bé yêu của hắn lại đi ra ngoài giờ này, em nói em đi mua mấy loại trà về trữ cho qua đông, nói đúng hơn là mua cho Lai Bâng thì có.

    em để ý mấy hôm nay hắn rất dễ bệnh, do thời tiết đột ngột khiến người em yêu cứ quấn mình vào chăn rồi chẳng nói nổi do cái rét kia mang lại, bộ hắn yếu đến vậy à?

    .

    gió đông lướt qua bờ vai em, thổi vào nước da vùng cổ những cái lạnh tê dại, em rùng mình, dù có quấn ba lớp vải rồi vẫn cảm thấy lạnh, nhưng dù sao thì cũng gần nên có thể đi rồi về ngay, tên chết bầm kia ấm là được.

    .

    Jiro bước vào căn nhà quen thuộc, cuối cùng cũng có chút hơi ấm nhất định dành cho em, tiện tay để túi trà lên bàn rồi như thói quen đi lại trèo lên đùi Lai Bâng,

    "lạnh chết cụ tao."

    Bâng xem đây là điều quen thuộc, đưa tay ra ôm lấy cơ thể vốn thiếu hơi ấm của người kia,

    "sao em đi mà không bảo anh ? anh có thể đi thay em mà."

    như một thói quen, hắn cúi xuống hôn nhẹ lấy cổ của em, cái lạnh dịu đi đôi chút chạm vào môi hắn, ôi trời, lạnh vãi.

    "lạy cụ, đã bệnh rồi ra đường xỉu ngang ai mà vác về ?"

    chỉ là câu này đá câu kia nhưng nó khiến Bâng buồn cười, tưởng tượng cảnh em người yêu của hắn cố gắng vác cái thân hắn rồi đi bộ giữa trời đông kia cũng thấy em đau khổ đến nhường nào.

    "pff- xin lỗi bé."

    "mà em mua gì cho anh thế ?"

    Bâng tạm bỏ qua ánh mắt như dao bén của người yêu mà nhìn vào chiếc túi kia, trông nó vừa phải, không to cũng chả nhỏ.

    em thấy vậy cũng chẳng màn đáp, chỉ vòng tay qua vai hắn rồi cảm nhận hơi ấm hiếm hoi kia, thả lỏng cơ mặt tỏ ý dễ chịu.

    hắn thấy vậy cũng chẳng hỏi nữa, khúc khích mà hôn nhẹ lên mái tóc của người con trai kia, nơi thơm nhẹ và ngọt dịu.

    cả hai giữ tư thế đó một chút, Jiro cứ nũng nịu mà đòi hơi ấm từ Lai Bâng, đến khi cụ già Zeref bước xuống nhà và thấy cái cảnh bọn họ ôm ấp nhau,

    "tụi mày."

    hết bọn báo kia rồi đến tụi này, thằng già này phải sống thế nào đây.

    cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, cô đơn thì thôi. còn thêm quả combo "báo ông già Zeref" rồi bọn hôn hít công khai trong gaming house nữa, tức ói máu mà.

    "sao không lên phòng mà thân mật ?"

    "lên phòng thì có lạnh nữa đâu mà giữ ấm."

    tức chết, tức chết người mà. không chịu nổi cảnh bản thân cô đơn giữa hai bóng ma kia, Zeref quay người bước vào phòng ăn, nơi xoa dịu tâm trí dễ dàng nhất.

    "vãi lồ-

    xa lạ hơn nữa, trước mắt là cảnh xạ thủ đút cho support ăn, mà hai vị trí này tiêu biểu là Tấn Khoa với Red, bọn họ đang tình tứ gián tiếp à ?

    tay Khoa cầm điện thoại như đang ở trong một ván game, Red ở bên thì vừa nhìn vào trận đấu mà vừa ngắm em, trên bàn là bát cơm đang dở, hình như Khoa mê game bỏ ăn mất rồi.

    khi nãy Red xuống nhà thì thấy em mải mê chơi game mà để nguyên bát cơm kia, anh thấy vậy cũng dỗi nhưng làm sao nỡ trách em được. bèn vừa cổ vũ em vừa đút em ăn nên tạo ra cảnh tượng trước mắt Zeref đây.

    cụ không nói gì, quay lưng trở lại phòng ngủ và vào game, để xoá nhoà cái cô đơn chó má đang tồn tại trong tâm trí. ( ừ thì cụ gặp setlove -)) )

    _

    sau cái đớn của mỗi mình Zeref cũng chẳng có gì, Jiro quay trở lại cơ thể ấm áp pha chút dễ chịu của hắn, nhìn em như một chú mèo nhỏ cuộn trong lòng Lai Bâng vậy, đòi hỏi hơn ấm và sự chiều chuộng.

    "khó chịu vãi lồn."

    nghe giọng em người yêu phát ra với mấy âm từ không mấy tốt đẹp, hắn mới ngẩng đầu mà ngó sang gương mặt của người kia: "hả ? nói anh nghe đi, anh làm em hết khó chịu ngay."

    Jiro cau mày, bĩu môi nhìn người kia đầy giận dỗi, thâm tâm đang muốn phát ra câu "ứ ừ anh yêu không hiểu em gì hết" đây mà.

    "ngu."

    ủa, người yêu hắn đột nhiên chửi hắn ngu.

    thôi thì không hiểu cũng đành xoa dịu trước, lát ẻm bực đè ra bạo dâm thì mệt.

    "thôi mà, anh yêu em ? yêu Quý nhất."

    "... mày đéo hiểu tao."

    Bâng có thể nhìn ra chiếc tai mèo trên đầu em rồi ngoe nguẩy theo từng cử động của em luôn nè, cả chiếc đuôi linh hoạt kia nữa.

    em lộ rõ vẻ giận dỗi, bĩu môi chê bai hắn không hiểu mình trong khi chẳng đưa ra lấy một gợi ý.

    hắn trầm ngâm một lúc rồi như chợt nhận ra gì đó, cơ thể em đã ấm hơn khi nãy, nếu đã dễ chịu rồi thì chỉ có một lý do em có thể lấy ra dỗi vô cớ.

    Lai Bâng đáp nhẹ tay lên má em, chòm đầu lên và đặt lên môi em một nụ hôn, tuy không lâu nhưng đủ để người ta thấy nó sâu đậm đến nhường nào.

    Jiro giỡn cơ mặt ra đôi chút nhưng chưa phải hoàn toàn, môi em cần nữa, vị ngọt của hắn.

    "thêm nữa, hôn sâu đi."

    ( bạn mong họ bú mỏ nhau ? tiếc quá, phần còn lại của Rin với Khoa =)) )

    _

    "oa, giỏi."

    anh nói sau khi chiêm ngưỡng một màn mở combat của Khoa rồi sau đó là win combat, tay nhấc bát cơm lên rồi mang một miếng đến miệng em, mèo nhỏ ngoan ngoãn mà ngoàm lấy, thật thì trông họ cứ giống người lớn và trẻ con kiểu gì ấy.

    "win rồi, em giỏi quá." anh nói khi đặt bát cơm lên bàn rồi lấy nước cho em, quả thật Khoa được anh chăm rất kỹ lưỡng, đến sợi tóc cũng mượt vãi ra.

    "vâng" bé mèo ngoan ngoãn đáp, tay vẫn giữ chiếc điện thoại kia mà ấn.

    Red đặt cốc nước lên bàn nơi gần em rồi ngó về phía em, anh nảy ra ý tưởng gì đó.

    "Khoa, em ngồi dậy đi." mặc dù không hiểu lý do để làm việc này là gì nhưng em vẫn ngoan ngoãn làm theo, đứng dậy và tập trung vào ván mới.

    Red ngồi lên chỗ của Khoa, rồi kéo em ngồi lên đùi mình. aiyo, ghế dựa này ấm vãi.

    thoạt đầu em có hơi bất ngờ nhưng cũng quen dần, ngồi trên đùi người yêu mà tập trung vào một ván game quả thật không tồi, Red ôm eo em, đặt cằm lên vai em nhìn vào chiếc màn hình em đang điều khiển, một khung cảnh tưởng như phim mới có.

    cụ Zeref thì gặp setlove, đúng là kiếp độc thân gặp toàn gì đâu không.

    1:06

    hili, tôi nghĩ là mình sủi hơi lâu, bận với các đoạn văn ngắn quá nên tí thì quên cái này.

    mà sẵn luôn chúc mừng những bóng ma sài thành tiến vào chung kết với tỉ số 4-3, hồi chiều xem mà đau tim quá trời 🥲.

    sự vô tri mình quẹt ra.

    vài sự dễ thương của anh bé, mình muốn nói là trừ cái mỏ ra thì Chigo dễ thương volo.

    với lại sori cái tình iu đã sủi lâu như vậy, bệnh lười tui không kìm chế được =)))
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    r18


    đoá hoa Nhài trưng trên chiếc bàn nhỏ, toả hương ngọt dịu khắp căn phòng nơi mùi vị chiến thắng được lan ra, suốt ba năm nỗ lực, nay Lai Bâng là viên ngọc của thế giới Arena of Valor, một thiên tài khó ai sánh vai được.

    sau đợt vô địch, cả đội nghỉ dưỡng ở một khách sạn năm sao ăn mừng chiến thắng, tất nhiên là hai người một phòng sẽ thoải mái nên họ chọn phương án đó, có điều là không biết xếp ai với ai.

    cách cuối, đành bốc thăm rồi chọn phòng, hai người một phòng.

    "uể, tao que màu đỏ."

    Jiro nhìn xung quanh, không có ai có cùng màu què với em, đến khi cặp mắt đưa về phía Lai Bâng.

    không ngoài dự đoán, em cùng phòng với anh.

    còn chẳng để anh định hình, em kéo tay Bâng đi rồi chọn phòng đầu, chẳng biết là phòng mấy nhưng có trước là được, em mệt lắm rồi.

    "mày vào chờ đi, tao đi tắm trước."

    anh còn chưa hiểu vấn đề, đành đặt hành lý cạnh bàn rồi ngã người lên giường tận hưởng cái ấm kia, ngồi ba bốn tiếng rồi đứng nhận giải nữa, quả là đau lưng.

    hiện tại thì cup do thầy Titan giữ, về đến nhà flex sau, tất cả thành viên hiện tại rất mệt nên nhận phòng có lẽ đi ngủ luôn, riêng Bâng và Jiro tỉnh hơn chút, em đi tắm và sau là lượt của anh.

    cửa phòng tắm được mở ra, hình ảnh một cậu con trai với chiếc áo thun và quần đùi, một bồ đồ lý tưởng để ngủ,

    "tới mày đấy, đi tắm đi."

    anh đưa đôi mắt mệt mỏi lên nhìn em, lòng còn chẳng muốn bước chân ra khỏi giường

    "thế này ngủ luôn cũng được mà.."

    "tao đè mày ra bóp dú đến khi nào mày đi tắm thì thôi đấy."

    nghe đến đây Bâng như một con AI, bừng tỉnh rồi chạy vào phòng tắm

    "hết cứu."

    em ngồi lên giường, ngã người xuống và đặt chiếc kính lên cái bàn nhỏ kia, em mệt rã người rồi, hơn sáu tiếng chẳng được thư giãn gì hết nên giờ là nên tranh thủ.

    tầm nhìn mờ đi, nơi trần nhà bị che đi bởi giấc ngủ khó kiềm lại.

    Bâng bước ra, mái tóc nâu đậm của anh bọc lên mình cái ánh hào quang FMVP thế giới, khỏi phải nói cũng biết Bâng hào hùng với nó đến nhường nào.

    bỏ qua việc đó, anh đưa mắt về phía con người đang ngủ kia, lòng nở ra ý định gì đó rồi cười nhẹ,

    anh ngồi lên giường, ngắm nhìn khuông mặt đáng yêu kia từ cằm cho đến trán, từ đôi môi trông có vẻ ngọt ngào rồi đến đôi mắt bị che lại bởi sự mệt mỏi.

    "đẹp thật, đẹp như cái cách em phô diễn trên sân khấu."

    Lai Bâng có thể nói là thích em từ cái ngày đầu em bước vào Sài Gòn Phantom, khoác lên mình màu áo đen pha vào chút vàng đồng uy nghiêm và vững chắc, lần đầu tiên có người phù hợp với lối đánh của anh, dù em bị chỉ trích từ những ai kia, em vẫn là mảnh ghép hợp với anh nhất.

    Bâng nhìn em, nhìn đôi môi kia, "muốn hôn quá." nhìn crush ngủ thì ai mà chẳng thấy đẹp, với anh cũng vậy, em đáng yêu làm sao, em bé của anh.

    sau một lúc đưa đôi đồng tử kia về phía em, anh khom người xuống đặt môi lên môi người kia rồi rời ra ngay tức khắc, môi em vẫn mềm và ngọt dẫu cho em đã ngủ.

    "mẹ nó, lên rồi"

    anh hấp tấp bước xuống giường với ý định đi vào nhà vệ sinh, nhưng từ đâu một lực kéo níu anh lại trên giường,

    "giở trò đồi bại rồi bỏ chạy à"

    Jiro kéo anh xuống giường rồi nằm đè lên anh, em vội đeo lại kính rồi nhìn xuống người kia, người vừa hôn lén em.

    "sao, không nói được gì à?"

    anh đang hoảng loạn, liệu em có ghét hay cảm thấy kinh tởm anh không ? hôn em với không một sự cho phép nào làm em nổi giận hả.

    Jiro nhìn xuống người kia, cảm nhận được sự tĩnh lặng của căn phòng với hai con người trên giường, khó chịu.

    Bâng cứ nằm đó bối rối, suy nghĩ rất nhiều thứ rằng liệu em sẽ nói gì, có ghét anh hay không, em sẽ đá anh ra khỏi phòng chứ? suy nghĩ của anh bị cắt ngang khi em chủ động khom người xuống, đặt lên môi anh một cái hôn.

    _

    chiếc lưỡi đỏ hồng đang cố gắng đòi hỏi hương vị của tình dục từ người kia, áp mình vào thân đối phương tạo cảm giác ấm áp pha chút phấn khởi.

    miệng cứ phát ra vài tiếng rên ư ử như đang bị lấn chiếm bởi Lai Bâng, rõ ràng em là người chủ động nhưng hiện tại người ở thế phòng thủ là em.

    môi lưỡi áp lấy nhau, anh kéo em xuống nằm trên thân mình, người run lên vì vị ngọt từ đầu môi.

    khoang miệng ấm ngọt được khai mở làm em không khỏi rùng mình, đây là lần đầu tiên em hôn sâu, lần đầu tiên lưỡi em bị chơi đùa như vậy.

    quá nghiệp dư ở việc hôn, em bị anh áp đảo hoàn toàn, cơ thể cứ ở yên đó mặc cho người kia làm gì thì làm.

    hơn hai phút trôi qua, cảm thấy hết hơi rồi khó chịu mới đập nhẹ vào vai anh, Bâng cũng nhận được tín hiệu mà luyến tiếc rời bỏ môi em.

    "mẹ, thằng chó."

    hơi thở nặng nhọc được phả vào không khí, cố gắng để lấy lại hô hấp sao cho phù hợp, sau cái cháo lưỡi vừa rồi thì có lẽ nó đã lấy hết hơi của em.

    "bé mới là người chủ động mà."

    chưa kịp để em phản kháng, anh vén áo em lên khỏi ngực rồi cúi xuống ngậm lấy hai hạt đậu nhỏ kia, cơ thể chưa thích ứng kịp mà nắm áo anh kéo ra, liền bị anh tát một cái vào mông làm em thút thít.

    "hức!- tao tưởng tao nằm trên ??"

    Bâng dùng ngón cái xoa xoa đầu ti rồi kéo nhẹ ra, sau là chơi đùa khiến cơ thể em run hơn nữa.

    "vậy là bé đã từng nghĩ đến việc chơi anh à ?"

    như một sở thích, anh vừa hỏi vừa trêu đùa với hai hạt đậu trước ngực em, hết kéo ra rồi lại nhấn vào khiến em không theo kịp

    "a, không có, con mẹ mày, dừng- hức..!"

    cơ thể em dường như phản ứng mạnh mẽ với cách trêu chọc đó, phần dưới cũng ngẩng đầu lên, muốn chui ra ngoài chào hỏi Thóng Lai Bâng.

    "vậy à."

    ngưng lại với việc trêu chọc, anh nhìn xuống phần bên dưới nơi đang nhô lên, như muốn gửi lời chào đến anh.

    "Bâng, tao thích mày.."

    có phần bất ngờ, anh ngước lên nhìn em, nhìn gương mặt hơi gượng gạo của người kia, lòng bất giác nở một nụ cười.

    "anh cũng vậy, anh cũng yêu Quý của anh."

    "dường như trước khi em tồn tại, lòng anh chẳng dành cho một ai."

    .

    .

    .

    .

    dương vật thúc vào nơi hậu huyệt nóng ẩm, em cong người đón lấy thứ kia đi vào trong cơ thể mình sâu vào nơi nhạy cảm kia, tốc độ ban đầu sẽ nhẹ nhàng để em thích ứng nhưng về sau lại càng ác ý hơn, anh đặt đùi em lên vai mình rồi thúc lấy thúc để vào nơi thân mật kia, làm em chẳng thích ứng kịp mà ngã đầu ra sau thở hổn hển.

    "hức, chậm- ah..!"

    hậu huyện nhạy cảm bị kéo căng, nơi tư mật bị anh dập cho tơi tả làm miệng chẳng kiềm được, phát ra nhưng tiếng rên theo từng cú thúc.

    khoái cảm pha lẫn đau đớn hoà vào em, lời nói còn chẳng thể kiểm soát.

    Lai Bâng đang chiếm lấy cơ thể em, khắc lên cơ thể đáng yêu kia những cái đánh dấu chủ quyền quen thuộc.

    "ah, chặt quá.."

    "chậm lại.. hức.. aa-"

    kinh nghiệm về việc làm tình em còn không có, bị đối phương chơi cho khóc nấc lên rồi phát ra những tiếng rên dâm dục không thể kiểm soát.

    tốc độ ngày càng nhanh hơn, anh rút ra chừa mỗi đầu khấc rồi thúc một cú trời giáng vào điểm nhạy cảm nơi hậu huyệt nóng ẩm chứa đựng, em ưỡn người vì cú thúc, bên dưới cũng đã rỉ rồi bắn ra dòng tinh dịch trắng đục dâm đãng kia.

    em vừa lên đỉnh nhưng ai kia chưa dừng lại,

    "khoan- a! tao vừa-

    không để em nói hết, anh lật người em lại kéo hai tay em ra sau doggy em bán sống bán chết, miệng phát ra vài tiếng gầm gừ như sắp đạt giới hạn.

    "agh hức..! chậm lại..

    Bâng!-"

    chiếc gối được em úp mặt vào giờ đã dính đầy nước mắt của em, miệng phát ra vài tiếng van xin trong vô vọng khi bên dưới liên tục bị dập bởi người kia.

    "anh ra."

    "khoan, đừng ra bên trong- aghhh!"

    em mệt lã người nằm trên giường, dòng tinh dịch trắng đục tuôn khỏi nội bích rồi chảy xuống đùi em, dâm đãng đến nhường nào.

    Bâng nhìn cơ thể em, nhìn chiếc cổ đầy dấu hôn rồi nhìn xuống phần dưới lem nhem đầy dâm đãng, anh cười nhẹ, hài lòng với kết quả của mình.

    thế là hôm sau cả team thấy Lai Bâng bị Jiro đấm sưng mặt.

    17:48

    mình không giỏi viết sếch nhưng mình lứng.
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    lover


    cái hè oi ả đốt cháy cả giọt mồ hôi vừa mới rỉ ra từ cơ thể, bây giờ phải nói nếu không có điều hoà thì đã chết khô rồi.

    Lai Bâng nằm trên sofa, tay cầm điện thoại vừa hưởng thụ cái mát của điều hoà trong phòng chung của anh và Quý. giờ thì cả nhóm đi chơi rồi, nói là đi bơi đi xoá cái nóng oi bức của mùa hè phủ lên thân thể. dù là vậy nhưng anh vẫn chẳng muốn bước chân ra khỏi phòng, trời nắng ba bốn chục độ đi ra ngoài có mà thành cái xác khô.

    cơ mà đó cũng chỉ là một phần thôi, phần còn lại là do người anh thương cũng không chịu đi. cứ nằm lì trên giường than với trời với đất rằng: "đụ má nóng quá."

    đầu tháng tám, cũng là tháng đạt đỉnh điểm của sự nóng nực. cứ dán mình vào điều hoà rồi hưởng thụ thôi.

    đấy là người khác sẽ làm thế chứ Lai Bâng thì khác, anh có rất nhiều thứ để chữa nóng, đặc biệt là cái thân hình mang tên Quốc Hận kia.

    "Quý ơi, nóng quáa.." dán mặt vào màn hình điện thoại cũng chẳng thể xoá bỏ cái nóng, anh ngồi dậy trên chiếc sofa ám mùi của cả hai rồi bắt đầu than thở.

    bên này cậu cũng không vừa, vừa nóng vừa nghe mấy lời than trời than đất kia thì có mà dây thần kinh nổi hết cả lên.

    ít có khó chịu đành đáp: "thế bây giờ phải làm sao?"

    bày ra cái giọng nũng nịu làm nũng cậu, tên này sớm nhiều chiêu trò nên Ngọc Quý đây cũng chẳng lạ lẫm. chỉ có một điều duy nhất không cưỡng lại được là cái ánh mắt chó con kia, thêm chút hành động ôm ấp thân mật làm cậu bắt buộc phải chiều theo ý anh.

    "ăn kem nhá." kem bây giờ cũng không phải một ý tưởng tồi, tưởng tượng giữa cái hè này mà gặm chút kem cũng thích phải biết. không nghĩ gì nhiều cũng chẳng cần sự đồng ý của người kia, anh đứng dậy đi thẳng xuống bếp rồi quay lên với hai cây kem trên tay, đưa cây socola cho cậu còn bản thân có bạc hà.

    thấy đối phương nhận lấy mà chẳng nói gì, Lai Bâng chợt nhận ra khi nãy cũng đâu có hỏi cậu cần vị gì mà lấy. nhìn xuống người kia, khuông mặt như đang muốn nói lên rằng: "so với socola thì tao thích bạc hà hơn."

    đành miễn cưỡng đồng ý, trao đổi cho nhau rồi lại dán mắt vào điện thoại.

    \

    nhớ lại cái ngày trước, Lai Bâng tỏ tình cậu ngay chức vô địch khiến niềm vui lại nhân đôi. giờ thì cả hai là lover, chẳng hay tình tứ lắm nhưng lên stream lại lộ hết ra. nào là sờ soạn nào là dirty talk cũng xoã hết ra ngoài. có điều cả hai ít khi thể hiện là hôn nhau, cả trên stream hay gaming house cũng chưa có ai chứng kiến cảnh đó. không biết trên giường có thường xuyên không chứ ở ngoài chả ai thấy được.

    nay Bâng có kèo, cũng lớn phết: cầm taara ăn 8 kill 300k, còn nếu không thành hôn Quý trên stream, đá lưỡi càng tốt, 400k.

    không biết ai ra cái kèo ác ôn, cái kì lạ là đó nhưng diệu kỳ là lai bâng lại nhận kèo?? và điều hiển nhiên là bị cá ks hết, chỉ được sáu kill.

    Phúc Lương cười, cười vì phá được Lai Bâng, cười vì sắp được chứng kiến chúng nó tình tứ trên hơn 3000 đôi mắt đang nhìn chúng nó.

    bên này Lai Bâng chỉ biết cười trừ, nhìn em yêu của mình đang dùng ánh mắt chán nản đáng yêu kia đáp lại. không chần chừ mà kéo cậu lại đặt đối phương lên đùi bản thân, Quý cũng có xem nên biết kèo, đành thuận theo ý Bâng mà cúi xuống một chút có tiện.

    môi quấn lấy môi, khuấy động cả cái live stream bằng nụ hôn sâu đưa cảm giác thoải mái ăn sâu vào tận tủy. tay cũng không vừa mà ôm lấy eo, còn cậu thì đặt tay lên vai anh thuận tiện cho việc hôn hơn nữa. chẳng biết mấy phút rồi, họ vẫn giữ cái nụ hôn kiểu Pháp quấn lấy lưỡi nhau, kênh chat cũng vì điều đó mà náo loạn.

    cuối cùng cũng chịu thả nhau ra, Bâng quay sang chiếc màn hình với điệu hổn hển rồi tắt stream cái rụp dưới sự ngỡ ngàng của tôm con, bế Quý lên giường còn làm gì thì mình không biết.

    \

    WARM

    tại một nhà hàng lớn, cả đội đang thưởng thức món ngon mà mỗi người chọn thì đâu đó có một sự yêu chiều dành cho cậu.

    "Quý bữa đánh con yena cháy thật nha, anh Titan đề xuất cháy thiệt."

    Red vừa nói vừa gắp mấy món đặt vào chén của Khoa, toàn là những món em thích vì sớm muộn trên bàn này anh đã phân biệt được món nào em thích món nào em không rồi.

    nghe được lời khen từ đồng đội, sự đắc ý của Ngọc Quý đây cũng trỗi lên rồi miệng lại vô thức nhếch mép cười. cậu cảm thấy vui, vui vì được mọi người công nhận và sẽ cố gắng hơn thế nữa: "soái ca gánh team đó, chuyện nhỏ." nói rồi lại ăn nốt mấy miếng còn lại trong chén của bản thân, thật thì nãy giờ Quý rất để ý đến đôi uyên ương Red và Khoa. người thì tinh tế đủ kiểu, người thì rất lễ phép nữa. nói không ghen tị là nói điêu.

    xong rồi lại đặt chiếc chén xuống bàn, giờ mới để ý là kế em có một chiếc chén đựng mấy con tôm đã lột vỏ, hơi thắc mắc một chút thì nhìn lên thấy Bâng đang lau tay. lòng lại đột nhiên trở nên ấm áp lạ thường, người thương của cậu lúc nào cũng như thế, làm vài ba điều nhỏ nhặt nhưng khiến cậu say đứ đừ rồi.

    "Lai Bánh, nói aa đi tao đút." tay nâng chiếc chén lên, dùng đũa gắp lên một con tôm do chính tay anh lột vỏ tỏ ý muốn đút cho anh, người ngoài nhìn vào sẽ thấy hơi trẻ con, nhưng đối với Bâng, nó như một niềm vui do Thượng Đế trao xuống.

    "bé xem anh là con nít à? aaa"

    -------------

    tí nữa thì tôi quên mình có một chiếc fanfic nhỏ này. 🤡
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    r18


    "đồ của tao, tao giữ."

    __________

    vẫn rất quen thuộc với đôi uyên ương hay càu nhàu lên xuống những khi live stream, danh xưng dùng cho nhau tuy ấm áp nhưng cái điệu bộ chả khác gì đấm vào tai. chính vì cái lý do đấy nên đã có người rủ Quý chơi truth or dare, mục đích đích chính là khi nó chọn dare, vô vàn cái hiểm sẽ được chính Phúc Lương đây chọn cho nó.

    dự tính của người đi đường giữa chính không sai, mấy cái dare/truth Quý đặt cho hắn toàn là chơi khăm nhưng nhẹ, cùng lắm là rút wifi trong khi Lai Bâng đang stream căng thẳng hay khai rằng người yêu là ai. chẳng có cái nào quá đáng như cái suy nghĩ của hắn dành cho người bạn đang chơi cùng. cái Fish đang chờ đợi, là từ "dare" thốt ra từ cánh môi đỏ hồng đáng yêu kia, để nó thực hiện cái thử thách mà người ngoài nghĩ đến cũng đỏ tía tai ra.

    "thật hay thách?"

    nghe phát chán rồi, từ nãy đến giờ đã lặp đi lặp lại mấy câu này nhưng chưa chính thức có cái thật/thách nào vừa ý, sâu trong thâm tâm Quý cũng muốn mạo hiểm, nhất là mấy trò nghịch ngu trước anh người yêu Thóng Lai Bâng hay là làm gì đó cho đời bớt chán. nhưng chính bản thân nó cũng sợ, sợ mấy cái thử thách oái oăm mà bộ não thiên tài kia nảy ra rồi chuyền qua tai nó bắt nó làm theo, đâu ai biết được mấy trò chơi khăm dị hợm đó của Phúc Lương.

    mấy cái suy nghĩ choảng nhau trong đầu chàng tuyển thủ bé nhỏ, tâm lý đấu tranh là vậy nhưng miệng nó cứ mấp máy như muốn nói ra gì đó theo con tim, nó muốn thử mạo hiểm một lần, xem xem người bạn đồng hành này sẽ đưa ra lời thách nào chính đáng cho nó.

    "..."

    "..."

    trong cái khoảnh khắc Ngọc Quý vừa nghe xong lời thách, nó tự hỏi có phải mình đã quá ngu ngốc khi chọn con đường của con tim hay không. vốn khiêu khích người nó thương cũng là một cái thử thách quá đỗi nguy hiểm để thực hiện, đằng này hắn lại đưa ra mấy cái ý nghĩ táo bạo chẳng thèm suy nghĩ gì, nó lưỡng lự trong lý trí, có nên thực hiện cái này hay là chấp nhận hình phạt uống một lon bia với người anh em. tửu lượng của nó không phải biển, vốn so với cái ao trong làng của quá bé nhỏ để nó có thể tự tin vào cái đàn ông hay ngẩn mặt lên. khi đó quyền kiểm soát cũng chẳng còn, ai mà biết được trong lúc thân thể yếu ớt đó không có sự điều khiển thì có kẻ nào giở trò với nó không.

    giờ Quý nó mới mường tượng ra, mục đích chính của trò chơi này là nó.

    \

    "đẹp, đẹp lắm.."

    cái phản ứng sớm được biết khi Quý nó diện bộ đồ này ra khỏi phòng thay đồ, mấy cái tên độc ác trước mặt nó thi nhau khúc khích vì tiên cảnh kia. trên người thằng Ngọc Quý là một bộ maid, cái mà giới trẻ rần rộ lên săn đón với mục đích mua vui, cosplay hay làm trò gì đó. lướt mắt qua mấy thằng chung đội trước mặt rồi khựng mắt lại nơi SGP Fish đang ngồi cười ngặt nghẽo. nó cắn răng bất lực trước ba cái trò phiền toái của bọn nít quỷ ở đây, nếu chỉ là mặc maid thôi thì nó còn cười được, đằng này thử thách cho nó là bước chân vào phòng Lai Bâng và diện cái bộ maid chó má đấy.

    "đĩ má.."

    tay Quý siết lấy cánh váy hầu mà bản thân nó đang diện lên thân thể, lo lắng rằng mình sẽ bị gì đó khi thực hiện theo mấy cái yêu cầu ngu ngốc của Phúc Lương, nhưng biết sao được, đã hứa rồi.

    'hứa là làm.'

    cạch

    cánh cửa phòng của Thóng Lai Bâng được mở ra, nó vác theo cái suy nghĩ rườm rà đi vào trong rồi không nói gì như thể ai đang bịt miệng nó. hoặc cũng có thể nói, chính cái sự ngại ngùng như muốn đào một cái hố chui xuống đã bịt chiếc miệng xinh xắn đó lại để cái chất giọng tựa kích dục đối với Bâng không được thoát ra. nó hơi ngượng, ngước mặt lên nhìn Bâng trên ghế stream nhìn nó. từ đầu đến chân.

    thoáng cái không khí từ bên ngoài phả vào một chút, lẫn vào cái im phăng phắc của cả hai tạo nên một cái cảnh không thể khó hiểu hơn, không ai nói gì cả.

    Lai Bâng chỉ im lặng quan sát người trước mặt, hay còn gọi là người yêu. diện cho mình chiếc maid dài đến tận chân rồi nhẹ nhàng nhảy tót lên đùi anh ngồi, rủ rỉ cái chất giọng có đi so sánh với mật ngọt cũng out trình. lạ nhỉ, Lai Bâng bấy lâu nay được biết đến với cái đầu lạnh, xử lý tình huống ngay tức khắc mà giờ đây lại đang xịt keo trước người mình yêu, à không phải toàn thân, vẫn có một bộ phận đang cứng lên dần.

    "em.. gì vậy Quý?"

    Lai Bâng đưa tay lên cánh eo vừa vặn kia rồi nắn nhẹ, ngước lên một chút để có thể ngắm khuôn như quả cà chua của người thương.

    đâu ra cái thói từ ngoài vào nhảy tót lên đùi người ta ngồi rồi ngại vậy.

    "tao, tao.. tao chơi thật hay thách, xui thôi."

    cánh tay không được dạy dỗ lại hư hỏng di chuyển xuống đùi, vén phần váy che đi cặp tai nghe nõn nà của riêng fmvp thế giới lên, ai nhìn vào cũng biết họ đang thân mật, nhất là cái hành động biến thái của người được ngồi lên đùi kia. mặt anh rúc vào người nó hít lấy cái mùi mà anh cho là hương kích dục. tham lam hưởng thụ khoái cảm nhè nhẹ mà Ngọc Quý của anh trao cho, đâu ai biết được tên này nghĩ gì, theo lối sống của anh thì Ngọc Quý có thở cũng làm anh hứng.

    vuốt xuống một tí lại cảm nhận được gì đó nó mặc cho đùi của bản thân, chăm chỉ vuốt ve một chút lại mường tượng ra chiếc tất lưới nó diện, lúc này Lai Bâng mới luyến tiếc rời bỏ hương thơm đó mà cúi xuống một chút để nhìn. hai bên diện chiếc tất lưới mà mấy cô trong club hay phô diễn, thiếu điều Ngọc Quý sắm thêm cái quần lót kết nối nữa thì có lẽ anh mất bình tĩnh rồi đè ra chơi thật.

    dẫu sao cũng chơi, thôi thì dạo đầu kỹ lưỡng chút để xuyên đêm vậy.

    "muốn à?"

    "không, muốn cái lồn."

    "thế bộ đồ với cái này là sao?"

    "thì thật hay thách, chậm hiểu thế nhờ."

    "hứng rồi, xuyên đêm nhá."

    "lấy thầy con dao coa- hức!"

    /

    lợi dụng việc cơ thể Ngọc Quý nhạy cảm, thêm việc được ân ái bằng tay từ khi nãy đến giờ tăng sự nhạy cảm lên gấp bội. một khi nó cãi lời anh, chỉ cần một cái tét mông là đủ để nó rên ư ử vì giật mình rồi.

    "chó.. bỏ tay ra coi.."

    Lai Bâng xưa nay nổi tiếng cứng đầu mà, đâu ai sai khiến được trừ Ngọc Quý đây. nhưng một khi lên giường, mấy cái lệnh đó cũng chỉ là tiếng rên tiếp thêm sự hưng phấn mà thôi.

    mặc kệ sự chống cự yếu đuối vì nhạy cảm của nó, anh tiếp tục đưa tay vào cánh mông mềm mịn rồi xoa nắn như một vật xả stress, hết trêu chọc lại đến vuốt ve. mấy ngón tay khéo léo luồn qua nội y rồi đi tới điểm nhạy cảm và nam tính nhất, ban đầu là yêu chiều vuốt ve để nó thích nghi dần, cái khoái cảm yêm dịu đưa người phía trên phải phát ra mấy tiếng rên chẳng thể gợi dục hơn như thể nếu Bâng yếu sinh lý đã bắn ngay lập tức rồi.

    "được rồi, không làm đâu đĩ..."

    "hức!" cơ thể nó lại giật nảy lên lần nữa, anh lại lần nữa tét vào cánh mông nhạy cảm, đặt môi lên cổ nó hằng lại mấy vết khẳng định chủ quyền rồi từ từ khéo léo cởi bỏ cái áo vướng víu đấy ra. khắp nơi trên vùng bụng, ngực, eo hay bất cứ đâu anh đặt môi quá đều để lại mấy vết tình, khẳng định rằng Ngọc Quý là của riêng tôi.

    cho nó nằm lên giường với cơ thể đầy rẫy những dấu hôn đỏ tím, nhìn khuông mặt và cơ miệng mở ra phả vào không khí mấy nhịp khó khăn, Bâng thích một cơ thể nhạy cảm, thích hơn là khi cơ thể nhạy cảm đó là cơ thể của người anh yêu. cười nhẹ vì hài lòng với thành tích bản thân kỳ công gây dựng lên từ nãy đến giờ, anh cúi xuống dẫn nó vào nhịp hôn kiểu pháp mặn nồng hương gợi tình, eo nó được ân ái đến mức miệng cũng chỉ có thể thoát ra mấy tiếng nỉ non trong nụ hôn. lưỡi bị quấn quanh khiến lý trí quay cuồng trong cơn mê sảng, mắt nó nhắm tịt lại hưởng thụ sự yêu chiều mà Lai Bâng trao cho, nói cũng phải, hai tháng nay cả hai không làm tình vì Lai Bâng bị Ngọc Quý cấm dục.

    \

    rõ ràng pheromeno chỉ tồn tại trong giới giả tưởng, là một hương thơm mang đến tình dục hay chỉ đơn giản là phải tự xử khi không có người thương. pheromone tồn tại trong giới ABO như một loại kích dục đặc biệt bởi cá thể nào cũng có thể mắc phải.

    đối với fmvp thế giới, người dưới thân cũng có cái gọi là pheromone, mặc dù chỉ là mấy lời văn trong thế giới ảo đâu đó ở sách, manga hay đơn giản là một bộ anime nhưng anh ví hương thơm của Quý như cái thứ vừa kể cũng được tính là hợp lý ấy chứ. mỗi khi cái mùi đó thoáng qua nơi cánh mũi, một cảm giác hưng phấn lại trội lên nhưng sẽ tùy hoàn cảnh mà ứng biến, nhiều lần nó qua phòng anh chơi, năm kế bên cảm nhận cái hương của người kia chỉ muốn đè ra mà đòi hỏi. có lẽ do anh quá nghiện nó rồi, mà cũng không có thuốc nào cai được.

    XO TILL WE OVERDOES

    "ư- a-ah! cái lồn.. má.."

    với người chơi đường tà thần bây giờ, có muốn phát ngôn cái gì đó trọn vẹn cũng là một thử thách quá đỗi khó khăn để thực hiện với nó. bên dưới bị hông đối phương dập vào không thương tiếc, tốc độ nhấp là rất nhanh, nhanh đến nỗi phải bám lấy ga giường để duy trì vị trí. chính bản thân nó dạo đầu đã trói tay anh lên thành giường, để anh khó chịu nhìn nó tự nới lỏng phía sau mà không làm gì được. mấy lời gợi dục phát ra đã đủ để anh có suy nghĩ muốn thao chết nó rồi.

    mấy tiếng lạch bạch gợi tình phát ra trong căn phòng nhỏ pha vào âm thanh nhóp nhép vì dâm dịch được tuôn ra của cả hai, không ai hiểu rõ cơ thể Quý Jiro hơn Lai Bâng cả. ngay cả bên trong cơ thể nó ra sao, từng điểm nhạy cảm của nó anh đều nắm rõ, bây giờ việc làm nó sướng đến khóc nấc lên cũng không quá khó với anh.

    /

    quy đầu liên tục cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong, kéo căng từng thớ cơ của nó khi tuyến tiền liệt bị chà đạp không thương tiếc. anh một tay giữ hai tay nó ra phía sau, một tay nắm lấy hông nó rồi doggy bán sống bán chết, liều mình để khoái cảm kiểm soát cơ đê mê hiếm có này.

    "a-ah! nn.. uhn, chậm-"

    hai tay Quý bị giữ chặt ra sau lưng, chẳng có gì để bám lấy rồi xem như chiếc phao cứu sinh, cứu nó khỏi cái cảnh bị thao ná thở này. việc duy nhất nó làm được bây giờ chỉ là nức nở, hưởng thụ làn khoái cảm chạy dọc trong xương tủy rồi đưa lên đến não. thở hồng hộc vì tốc độ quá sức chịu đựng.

    "a, quý, anh sắp .."

    ngay khoảnh khắc đó, Ngọc Quý biết bản thân sắp được nhận những gì, đành siết cơ thể lại một chút để nhanh có được thứ mình mong muốn hơn,

    "hức, bên trong- ra bên trong-"

    được sự cho phép từ người dưới thân, Lai Bâng nâng cao sự mạnh bạo của mình lên rồi nhấp một cái cuối cùng, nó rít lên một cái chứng tỏ cái cực khoái của bản thân và luồn tinh dịch nó nhận được từ người phía sau. cơ thể đẫm mồ hôi ngã xuống giường gấp rút lấy lại nhịp thở.

    "heh, thêm hiệp nữa nhá."

    END
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    us of the future


    trái tim này vương vấn mùa hạ cũ, xin em đừng ví mình như thu sang, cơn mưa này phai đi, để lại ánh nắng lẻ loi chiếu vào ngóc ngách nhỏ.

    ngày thu sang mưa nắng chen nhau đổ vào, đêm tăm tối từng tiếng lạch bạch nặng trĩu rơi trên mái tôn nơi chưa kịp phai ánh nắng của cái hè, vẫn là những lời ngân nga ấy, điệu bộ thường ngày tôi khoác lên mình những lời bài hát không mấy hay ho, nhẩm theo chúng rồi lại đưa sự nhung nhớ đến bên em.

    đã bao ngày kể từ khi thu sang, đã bao ngày kể từ khi hạ nhỏ kết thúc. giữa thu có em ở bên trong bờ vực của hoảng loạn, chỉnh đốn tôi từng li từng tí một. nay đầu thu hai năm kể từ ngày đó, dòng tin nhắn xanh xanh đột ngột xuất hiện trên màn hình nơi những lyrics vẫn đang ngân nga kia. không ai ngờ đến, em đã thay đổi thế nào kể từ khi đông sang.

    thu ơi thu đi đừng để lại nỗi nhớ

    tớ mang sự nhớ nhung đến bên em hằng ngày

    vẫn hằng mong sớm mơi nào đó em lại tìm đến,

    trách ai được khi chính tôi đánh mất người tôi thương.

    \

    "quý đâu rồi?"

    "? nó đi rồi, như lời mày nói"

    -

    ' july 7, 2025 - Nguyen Quoc Han has left Saigon Phantom.

    '

    -

    "đã nhìn rõ chưa? tao không có đùa cái kiểu đấy"

    "..."

    tôi còn nhớ, lúc đó bâng nó chẳng thèm ăn uống gì, thậm chí đến livestream nó còn chẳng mảy may để ý đến, phong độ của nó bỗng tuột dốc không phanh, đến cả những cụ già của làng game cũng bất ngờ về sự xuống phong độ đó.

    thông thường lai bâng sẽ biện lí do để sủi stream, là đi ăn hay date với quý, có khi nó làm thế thật nên sủi stream là chính đáng. còn những lúc nó không làm thế, nó cũng bám lấy quý mà thể hiện sự ân ái đến khó tin, rằng, nó chiều chuộng người nó yêu thế nào.

    đó là lai bâng của trước kia, kể từ đầu năm 2024, tình yêu của bọn bâng quý bắt đầu mờ nhạt trong gaming house, thậm chí đến mấy lời yêu thương nó hay dành cho quý giờ cũng chẳng thấy đâu, không ai biết gì cả, vấn đề thời gian quá chậm rãi, chậm đến mức con người ta chẳng thế thấy tình yêu đó đã nhệch nhạt thế nào so với trước kia.

    lời yêu ít được thể hiện hơn, thậm chí là không có, lai bâng thì vẫn ở đỉnh cao của sự nghiệp, lo việc làm việc nhà dư dả bao nhiêu còn có của ăn của để, nó thậm chí đã quên mất người nó yêu từ thuở nào, giờ đây chỉ có cắm đầu vào công việc mà không thèm mảy may đến người mà nó từng xem là cả thế giới.

    phải, nó từng thủ thỉ bên tai quý, những từ ngữ ngọt ngào như rót mật vào tai, hay không ngại thể hiện sự yêu chiều vô đối với tình nhỏ, người đời còn nhìn bọn nó với anh mắt, rằng:

    "thế giới của anh rất nhỏ, nhỏ đến nỗi chỉ chứa được mỗi Ngọc Quý, cũng chính vì thế nên Ngọc Quý là cả thế giới của anh."

    giờ đây cả thế giới đâu chẳng thấy, chỉ thấy con đường mà cả hai chọn quá đỗi khác nhau đến nỗi chúng tách rời nhau ra hàng vạn dặm, đường ai nấy đi, chẳng ai mảy may đến đối phương vì mỗi người đều có lý tưởng sống cho mình, hoặc đơn là giản là hết tình cảm rồi.

    -

    ai dạy nó cách yêu? ai mang cho nó khái niệm về cưng chiều? ai cho nó hiểu sự ấm áp trong một cuộc tình? ai mang cho nó nụ cười trong lúc hiu quạnh nhất?

    thế giới của nó.

    -

    hôm đó là một ngày mà bầu trời rất đẹp, mây trắng quyện vào cái xanh của bầu trời làm chúng nhẹ nhàng hơn tất thảy, sẵn sàng mang tâm tư của con người trôi theo những dòng bông trắng xoay quanh thế giới rồi tan biến trong hư vô.

    có người từng nghe, cũng hiểu, nhưng đâu thể nhìn sâu vào chúng, rằng đâu phải hôm nào trời đẹp thì hôm đó yên bình, trên trời là ngàn vì sao, trong lòng lại là vạn lời tâm tư chưa thể nói.

    hôm đó gaming house xảy ra xung đột, điều khiến con người ta bất ngờ hơn là uyên ương bâng quý nặng lời với nhau, nhìn vào hai con người trông chẳng ai muốn nhịn ai, hai dòng suy nghĩ đều có những ý kiến riêng biệt muốn đối phương hiểu. mọi người ở đó cũng chẳng thể làm gì, trước kia bọn nó yên bình và đáng yêu biết bao, giờ đây toàn những tiếng cãi vã không ai mong muốn.

    đáng lẽ, lời qua tiếng lại một hồi cũng sẽ ngưng nên chẳng ai muốn ngăn cản, có lẽ đây là chuyện thường tình kể từ khi mây mưa không ngừng tích tụ nơi đáy lòng, một ngày nào đó sẽ ào ra những dòng tinh thể đâm nát con tim.

    lúc đó thú thật có lời quá đáng thốt ra, nhưng cũng chẳng thấm thía là bao, đến khi một câu gì đó kết thúc cuộc cãi vã, không khí mới đột nhiên tĩnh lặng rồi trầm ngâm đến đáng sợ, rằng: "đi được thì đi đi, tình cảm không có còn nữa đâu mà níu kéo, team cũng có người thay vị trí rồi."

    nếu lúc đó có mình đừng buông bỏ sự kìm nén, để rồi thốt ra mấy lời lẽ như đút dao vào tim người nghe, tạo thêm cái nhìn không mấy hay ho của họ về mình.

    -

    trao cho em bản tình ca anh viết,

    để em quên đi lệ sầu, được yêu như ngày đầu.

    -

    nói, anh yêu em - muộn rồi.

    nói, anh tình nguyện vì em - muộn rồi.

    nói, anh sẽ quan tâm đến em - muộn rồi.

    nói, anh đã muộn màng để khiến em là của anh - phải, muộn rồi.

    -

    HEARTLESS

    "nó đi rồi, quý đi rồi, giờ mày định sao?"

    "níu không?"

    "..."

    think so.

    -

    ý tưởng nhất thời nên viết tùm lum, hong pit nua 👉👈
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    r18 - ghen tuông (1)


    mấy hôm nay tâm trạng của đội trưởng Saigon Phantom trông có vẻ không tốt, vì cậu em Phoenix mới gia nhập, em nó tuy hoà đồng đáng yêu, dễ mến cũng hay dễ cười, nhưng lại dành nhiều sự chú ý của mọi người. mọi người ở đây thì không sao nếu không tính cả SGP Jiro, mấy hôm, Ngọc Quý để ý đến cậu em trai út mới gia nhập đội "hơi nhiều" thành ra Thóng Lai Bâng chả được ngó nghía đến, biết là đầu óc không thoải mái, thành ra lúc thi đấu cái đầu của tuyển thủ bỗng không còn lạnh, phải chịu sự chỉ trích tứ phía.

    để nói về chuyện tình của cả hai, dường như đang tiến triển tốt nhưng dạo gần đây họ khá ít nói chuyện với nhau, như hai bán cầu xa lạ hoạt động khác khung giờ hoàn toàn. trên sóng live stream vẫn còn những hành động thân mật lộ liễu, nhưng không sến súa và ngọt sớt như hồi kia, nói cậu em út Phoenix chia rẽ cả hai là không đúng, bởi thành viên mới cần được quan tâm và luyện rất nhiều để đi kịp lối đánh của Saigon Phantom.

    dẫu biết là vậy, Lai Bâng vẫn một mặt không hài lòng với cách Ngọc Quý quan tâm em Đạt nhiều hơn.

    nọ, tái đấu kinh điển giữa Saigon Phantom và FPT, chuyện vốn bình thường vì người hâm mộ hai bên cứ như chó với mèo, đấu đá nhau từ mùa giải này đến năm đấu khác, chẳng có khái niệm mệt mỏi để bảo vệ đội tuyển tôi yêu. có lẽ thành viên hai bên đã quen với điều đó, vậy nên trong ánh mắt của họ chẳng có gì khác lạ so với thường ngày,

    cho đến khi 3-0.

    Saigon Phantom với những nụ cười tươi tắn sau ba trận đấu căng thẳng, ai ai cũng tụ họp lại bàn luận về ván đấu, xem nó có quá khó với mỗi thành viên hay không, nói đơn giản là học hỏi, khai thác điểm yếu và khắc phục.

    ấy vậy, trong những ánh mắt ngập tràn vui sướng, lại có đôi mắt của một con hổ đói lâu ngày không được ăn gì.

    Thóng Lai Bâng, từ lúc trận đấu kết thúc hắn chẳng thèm nói câu nào, mặc dù thắng lớn rất vui, nhưng chứng kiến cảnh "em yêu" nhà mình cười nói và khen người khác không vui chút nào, vả lại anh còn không thèm nhìn đến hắn.

    Lai Bâng quả rất tức giận, nhưng hắn nào thể hiện ra, một phần vì lý do ghen tuông hắn cho là trẻ con nhưng tức giận vẫn là tức giận.

    lúc cả đội chuẩn bị ra về, Bâng đến thì thầm to nhỏ với Titan điều gì đó, người thầy của Saigon Phantom nghe xong cũng gật đầu đồng ý, miệng ông còn nở một nụ cười thương hiệu, như thể sắp có chuyện gì mờ ám xảy ra.

    Ngọc Quý đương nhiên không biết chuyện, vẫn ngây thơ cho rằng Lai Bâng đang bàn bạc chiến thuật gì đó với Titan, sau khi về nhà cả đội sẽ được nghe điều đó và training. có lẽ, sẽ thật sự sắp có chuyện mờ ám xảy ra.

    "Quý."

    Lai Bâng đi về phía Ngọc Quý, hắn nắm lấy tay anh và bất ngờ kéo anh đi đâu đó mà chẳng thèm nói gì, biểu cảm bất ngờ hiện rõ trên khuông mặt của SGP Jiro, anh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị lôi tách khỏi đội.

    Titan thấy vậy cười khúc khích, nhìn lại biểu cảm chấm hỏi của mọi người trong team lại càng buồn cười hơn, một đàn vịt ngơ ngác nhìn vịt đầu đàn dẫn con vịt xinh đẹp nhất đàn đi đâu đó, mà họ cũng không rõ là ở đâu.

    "về trước thôi mấy đứa, hai đứa nó đi làm chút chuyện riêng." với nụ cười uy tín nhất giải đấu, Titan thành công dẫn những chú vịt ngơ ngác trở về ngôi nhà của chúng, về hai chú vịt 'vô tình' lạc đàn thì chẳng ai biết là ở đâu, có khi bây giờ họ trốn đi chơi rồi không chừng.

    kể từ tháng trước, Quý không cho hắn động vào người dù chỉ là ở lưng, vì đang trong một mùa giải căng thẳng, thứ họ cần là luyện và luyện, anh không muốn vì chuyện tình cảm của cả hai mà phong độ của cả đội bị ảnh hưởng, điều đó lâu dần vô tình kích hoạt con dã thú trong người Lai Bâng, dục vọng là thứ con người ai ai cũng có, giải tỏa là điều tất nhiên, Lai Bâng cũng chẳng phải ngoại lệ.

    đã hơn một tháng, tinh dịch của hắn chắc cũng đã đặc sệt như caramel rồi.

    đúng, caramel dư rồi, cần người nếm bớt chứ.

    "thả ra, làm gì vậy?"

    Ngọc Quý sau một hồi bị kéo đi trong sự ngơ ngác, anh bỗng dừng lại quyết định hỏi Lai Bâng cho ra lẽ những việc khó hiểu hắn đang làm, mấy hôm, Quý để ý đến Lai Bâng, nhận thấy hắn không tốt cũng nghĩ do sự bất đồng của dư luận, nghĩ lại thì Saigon Phantom không làm quá tốt, nhận lấy mấy lời chỉ trích có lẽ là điều rất đỗi quen thuộc với họ, đặc biệt là với Lai Bâng, thiên tài lớn lên trong sự ca ngợi, một góc tối tăm riêng biệt là sự miệt thị và không ai công nhận. những con người ích kỷ không muốn thừa nhận rằng thiên tài là cá thể ngàn người có một.

    "bị dè dặt quá nên muốn tâm sự với tao à?"

    ở một con hẻm khá vắng người, Ngọc Quý tự tin nói to tiếng với Lai Bâng, vì tin tưởng hắn hoàn toàn nên anh chẳng phòng ngự gì, nói đúng hơn là ở với nhau hơn 1 một năm, sự tin tưởng anh tặng hắn là tuyệt đối, không có nhưng nhị gì, ấy vậy mà giờ đây Quý lại khá lo lắng, con người đứng trước mặt mình chẳng thèm nói lấy mấy câu, mặt đang cúi gằm xuống nhìn vào chiếc túi hắn đeo và đang lục lọi thứ gì đó, nhìn khá gấp gáp.

    "đây rồi." có vẻ như Lai Bâng đã tìm được thứ hắn muốn, đấy hình như là một viên kẹo theo cái nhìn của Ngọc Quý, nếu hắn thèm kẹo và muốn cho anh ăn thì dẫn đến tận đây làm gì, bộ ích kỷ đến nỗi sợ mọi người trong đội xin hay sao? chưa kịp nghĩ ngợi gì, Bâng đặt viên kẹo đấy vào miệng hắn, bất ngờ ôm lấy Ngọc Quý và cưỡng hôn anh.

    "há miệng ra."

    Ngọc Quý vốn đã bất ngờ lại bất ngờ hơn, lâu nay Lai Bâng không bao giờ ra lệnh cho anh làm bất cứ thứ gì, kể cả làm tình đều là hắn lo tất cho việc cạy miệng anh, thế mà bây giờ chất giọng trầm trầm ấm ấm ấy cất lên muốn miệng xinh mở cửa, muốn đẩy thứ ẩm ướt kia vào.

    điều tất nhiên là anh không chịu, biểu hiện lạ của Lai Bâng làm anh hoang mang, cũng có phần sợ hãi, đây là lần đầu tiên hắn mạnh bạo đến thế, tấn công anh như một con hổ đói thịt lâu ngày, muốn nếm sạch anh, thưởng thức từng thớ thịt bên ngoài lẫn không gian ẩm ướt bên trong, thứ làm hắn phải cắn môi mỗi khi nghĩ đến.

    "không- hức!" không biết có phải là vô tình, Ngọc Quý mở miệng ra, như đang mời gọi Lai Bâng xơi mình, lưỡi ẩm nhân cơ hội đó mà luồn vào hút sạch từng đợt mật trong khoang miệng, tay cũng không muốn yên vị mà lần mò xung quanh cái cơ thể nóng bỏng kia.

    đến cặp mông tròn, hắn dừng tay lại, nắn bóp cặp đào một cách thô bạo rồi vỗ vào nó mấy cái, tiếng rên ư ử vang trong nụ hôn kèm tiếng lép nhép gợi dục bao trùm cả con hẻm, hắn dùng đùi tách hai chân anh ra, đôi tay thường ngày nhấn vào nút skill hay di chuyển giờ đây lại nhấn vào lối vào mà hắn nhớ mong, ấm áp và siết chặt lấy hắn, lưu luyến gợi dục không muốn hắn rời đi.

    sau khoảng năm phút môi vờn lưỡi, cuối cùng con hổ đói cũng thả anh ra, đương nhiên chỉ tha cho môi hồng, cơ thể vẫn ôm chặt trong lòng chờ đợi điều gì đó, gương mặt điển trai của Ngọc Quý giờ đây đỏ ửng, không biết tác động nào làm anh trở nên nhạy cảm hơn, kể cả Lai Bâng chỉ ôm anh rồi gục mặt vào vai cũng khiến anh rùng mình muốn được thưởng thêm nữa. khi nãy, thứ anh xem là kẹo được Lai Bâng đút cho nhưng anh thì không chịu nuốt, thành ra hắn vờn nó quanh miệng anh đến khi tan ra không còn mảnh vụn nào. thứ kẹo lạ lẫm anh nuốt không có vị ngọt gắt, nó thanh thanh và mùi vị dễ chịu, nhưng chẳng hiểu thế lý nào giờ anh lại cảm thấy không được ổn, đầu óc cứ choáng váng vì cơ thể nóng ran không kiểm soát, đôi mắt muốn nhắm tịt lại, như rằng cơ thể đang muốn một thứ gì đó cao hơn cả hôn.

    nhận thấy bản thân không tỉnh táo, Quý cố gắng mở mắt và nhờ sự giúp đỡ của Lai Bâng, đến lúc nhận ra mình bị chơi thuốc thì thân thể đã yên vị trong một khách sạn không rõ tên. căn phòng thơm nhẹ mùi hoa nhài, như muốn xoa dịu tâm trí ai đó sau những giờ làm việc căng thẳng. dẫu vậy, xung quanh lại có ai, anh ngồi dậy nhìn xung quanh, đồng hồ điểm mười giờ tối, cách lúc anh ngất lịm đi khoảng 30 phút. mọi thứ mơ màng không rõ nguồn gốc, nhưng có điều anh rõ rằng Lai Bâng là người đưa anh đến đây.

    bấy giờ, tiếng nước chảy trong phòng tắm thu hút sự chú ý của Ngọc Quý, biết chắc người bên trong là Bâng, anh bước xuống giường đi về phía nhà tắm. không nói gì mà mở toang cửa ra, mái tóc tẩy hơi phai màu ướt đẫm do nước, gương mặt quen thuộc quay lại nhìn anh, thoạt đầu hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh mà cười với anh: "tỉnh rồi hả, vào tắm với anh" với giọng điệu gạ gẫm, Lai Bâng muốn Ngọc Quý vào tắm chung với mình, nhận ra hơi nước ấm bốc lên nên có thể thấy sự dễ chịu gần như tuyệt đối, ấy vậy, Ngọc Quý vẫn không muốn tắm chung với một người biến thái như Lai Bâng, nhỡ đâu lúc tắm hắn lại đè anh ra thì chết dở.

    "thôi, tắm đi, tao ra ngồi chờ tắm sau cũng được." nói rồi anh quay người lại, định bước ra khỏi phòng tắm nhưng lại có một lực khác níu lại, Quý biết đó là gì và ý định của việc này, kinh nghiệm một năm làm người Lai Bâng yêu, sao anh không biết hắn muốn gì chứ.

    "không tắm-"

    lời từ chối chưa kịp dứt, Lai Bâng dùng một lực mạnh kéo anh vào bên trong, nước từ vòi sen ào xuống làm ướt cả người Quý, hắn đè anh vào tường, tiếp tục công việc dang dở khi nãy là hôn, có điều địa điểm khác với nơi hành sự khi nãy một chút.

    tiếng nước rơi không tài nào lấn được tiếng nhóp nhép của nụ hôn, Bâng nhẹ nhàng tháo kính anh ra, đặt trên nơi để xà phòng rồi tự do tự tại sờ soạng trên cơ thể nhạy cảm của Ngọc Quý, anh ưỡn người lên vì cái mẫn cảm chết tiệt của bản thân, thầm trách tại sao cơ thể khi ở bên hắn lại yếu đuối đến vậy, hoặc có lẽ chính hắn toả ra một mùi hương mang anh vào cõi mộng không lối thoát, nói đơn giản là chín tầng mây. tay cố gắng đẩy hắn ra nhưng lại bất thành. bên dưới, Lai Bâng luồn tay vào quần anh, mạnh dạn xoa nắn mông tròn mà không có sự cho phép từ chủ sở hữu, song, hắn lại rút tay ra khỏi nơi căng tròn, đánh vào đào lớn vài cái, Bâng biết đều đấy tạo ra khoái cảm không hề nhẹ nên cứ lặp lại hành động biến thái kia, đến khi chán chê, hắn chuyển xuống lối vào nhỏ mà lâu bản thân không được chạm, dùng tay nhấn vào nó bên ngoài lớp quần, Ngọc Quý giờ đây chỉ có thể ư a trong nụ hôn, đôi tay gần như mất hết sức lực mà không thể phản kháng, nơi nhạy cảm bị Lai Bâng vờn cho ẩm ướt cả lên, có vẻ việc anh cấm dục hắn đã đạt đến giới hạn, biết đêm nay không được ngủ, cơ thể lại run lên vì phấn khích.

    sau khoảng mười phút, hắn chán chê với lưỡi anh, Quý dựa vào tường thở dốc, khó khăn lấy lại nhịp thở, đã lâu không tận hưởng nụ hôn, cơ thể chưa bắt kịp tốc độ của Lai Bâng, đôi lúc lại giật lên vì bị trêu chọc, anh bây giờ đang cảm thấy không khoẻ, nói đúng hơn là nứng đến sắp ngất. hậu huyệt bị tay hắn vờn đến nước nôi đầy ắp cả ra, thế mà ngoài ôm chặt hắn lại không làm gì khác, Ngọc Quý hận lắm, trách tại sao hắn làm mình đến nông nỗi này mà còn không chịu hành sự, mấy cái suy nghĩ cứ quanh quẩn trong đầu, chúng bị ngắt đoạn khi Lai Bâng đột xoay người anh lại, để anh áp người vào tường, bản thân hắn quỳ xuống, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì quần đã bị tuột xuống.

    "cái đ- ngh!"
     
    Hoa Nhài [ Lai Bâng X Jiro ]
    r18 - ghen tuông (2)


    w: có từ ngữ thô tục, cân nhắc.

    báo nhỏ run rẩy khi cảm nhận được hơi ấm phả vào thân dưới của mình, điều em chẳng ngờ được là Lai Bâng lại làm thế.

    "con mẹ- mày làm gì đấy !? hư ư."

    Lai Bâng quỳ xuống, tay hắn cầm lấy dương vật em mà bắt đầu xơi. miệng dẻo linh hoạt liếm láp dọc thân trụ rồi đặt trên đầu khấc, chăm sóc dương vật em một cách chu đáo.

    "hức!"

    khuông miệng ẩm và nóng của Lai Bâng làm em nấc lên chẳng giấu được sự sung sướng. hắn quá điêu luyện, hay nói đúng hơn,

    kĩ thuật của hắn có thể làm em bắn chỉ trong năm phút.

    bấy giờ thân nhiệt mới bắt đầu tăng lên, em cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mình đang được đẩy lên một cách nhanh chóng, nhanh đến nỗi khiến em rùng mình. nhớ lại lúc ở nơi hẻo lánh ấy với Lai Bâng, có lẽ thứ hắn đút em không phải kẹo, mà là một thứ gì đó có thể gián tiếp giúp hắn chơi chết em.

    em nhìn xuống Lai Bâng, người đang thưởng thức phiên bản nhỏ của mình mà không khỏi nức nở, thân nhiệt nóng ran vô tình lại kích thích khoái cảm, làm em sướng đến phát khóc. em chẳng nói chẳng rằng bấu víu vào vai hắn, yếu ớt ra lệnh cho Lai Bâng ngừng hành động của hắn lại.

    "hứ ức, dừng.."

    giọng em pha vào chút giọng mũi, dễ dàng cho Lai Bâng biết rằng em đang không được tỉnh táo, hắn biết phải làm gì để trêu chọc báo con nhà mình.

    hiển nhiên Lai Bâng không ngừng hành động của mình lại mà còn tăng tốc độ bên dưới lên, miệng lưỡi linh hoạt làm đầu óc em choáng váng, cứ thế ư a lên vài tiếng rồi bắn ra.

    dòng tinh dịch ấm nóng được miệng hắn hứng trọn, so với vẻ khổ sở của em thì hắn hứng thú hơn nhiều. cuối cùng cũng chịu đưa miệng khỏi "Jiro bé", hắn nhè chỗ tinh ấy ra tay mình rồi nhìn em, nghi vấn:

    "đặc thế nhỉ?"

    phải rồi, em và hắn đã từ khá lâu rồi chẳng động đến chuyện giường chiếu, một phần do lịch trình quá bận rộn, phần còn lại do Lai Bâng yêu chiều em nên không muốn ép buộc em chuyện này.

    "có tự thủ dâm như mày đâu mà lỏng?"

    em lấy gương mặt đỏ hồng của mình nhìn anh, miệng xinh vẫn không quên mắng vài câu khi đang hổn hển.

    "mày có bị điên không? hộc, tự dưng kéo tao vào nhà tắm rồi bú cu cho tao?"

    em hơi bực mình hỏi, bỏ qua cảm giác nóng ran kia thì thứ bây giờ em cần là lý do vì sao hắn làm vậy.

    Lai Bâng nghe tiếng báo con nhà mình gào lên, hắn đứng dậy cười khúc khích ôm em vào lòng, tay không quên đặt vào eo nhỏ kia kéo em áp vào bản thân mình.

    "thôi nào, không phải nhịn lâu sẽ không tốt hả?"

    "từ đầu mày không lấy trinh tao thì bây giờ đâu có vụ này."

    em dùng mắt xinh nhìn hắn, môi xinh vẫn không ngừng xả ra mấy tiếng gầm gừ khó nghe, nhưng đó không phải vấn đề. vấn đề ở đây là em nói bất cứ gì nếu lọt qua tai Lai Bâng đều trở nên đáng yêu chết người.

    "nhưng em bé thích mà."

    em không nhận ra sự đểu cán ấy, vẫn tiếp tục vểnh môi mèo lên mà quát hắn vài câu nữa. cho đến khi phía sau cảm nhận được một thứ gì đó đang xâm nhập.

    Lai Bâng lợi dụng số tinh dịch ban nãy của em, lấy chúng thay thế gel bôi trơn. thuận lợi đưa một ngón tay vào bên trong lỗ nhỏ.

    Ngọc Quý cảm nhận được sự xâm nhập của dị vật, lập tức hoảng lên mà giãy dụa, như một con mèo bị ai đó giẫm phải đuôi ấy.

    "?? thả- cút..!"

    cảm giác hơi nhói bắt đầu từ phía sau khiến em phát hoảng, cố gắng đẩy tay Lai Bâng ra nhưng bất thành, hắn đang ôm em vào lòng, đặc biệt là lại ôm eo em như chẳng muốn buông.

    khi mà tác dụng của "viên kẹo nào đó" thấm vào từng tế bào của cơ thể, đầu óc em hơi tê dại thèm khát sự xúc tác của da thịt, từng thớ thịt bắt đầu phấn khích, chúng đón tiếp cảm giác này bằng cách tăng thân nhiệt lên. em không rõ bản thân muốn gì. cho đến khi Lai Bâng chạm vào em, em mới nhận ra rằng thứ em đang cần là chịch.

    "thế anh dừng nhé?"

    ngón tay linh hoạt ấy bỗng chốc dừng lại, như trêu đùa em, ánh mắt của báo con bấy giờ chẳng mê mang được nữa, thay vào đó là ánh mắt khó chịu của Ngọc Quý, môi mèo chề ra tỏ ý làm nũng.

    "ai cho mà ngừng."

    em bé này được nuông chiều đến sinh ra thói hư tật xấu rồi.

    Lai Bâng phì cười, hắn biết em báo con này rất dễ khó chịu, mỗi khi như thế môi xinh sẽ không ngần ngại mà thốt ra mấy điều khó nghe, ấy vậy hắn vẫn thích trêu đùa bạn bé.

    "hì, được rồi."

    Lai Bâng yêu em, yêu mọi thứ về em, cả lúc em giận dỗi, cả lúc em cười, em khóc hay bất cứ điều gì em làm, hắn đều thấy đáng yêu.

    chiếc quần lót của báo con được hắn nhẹ nhàng cởi bỏ, nhìn ngắm mỹ vị nhân gian trước mắt, Lai Bâng không khỏi cảm thán:

    'ngon vãi lồn!'

    sau khi cởi bỏ quần chỉ chừa lại áo, Lai Bâng bất ngờ bế em lên, vác em trên vai như bao gạo rồi bước ra khỏi phòng tắm, đặt em nằm trên giường. hắn nhớ lại mấy đợt em cấm túc hắn, để hắn nhìn em thân thiết với Phoenix hay bất cứ gì đó làm hắn khó chịu, hắn lại phát rồ lên.

    Ngọc Quý biết hắn muốn gì sau loạt hành động khó hiểu ấy, nếu là bản thân em của 1 tiếng trước sẽ chẳng cho hắn cơ hội động vào người mình, ấy vậy vây giờ lại nằm yên nơi đó mặc hắn làm gì tùy ý hắn.

    đơn giản thôi, vì em cũng đang nứng chết đi được.

    ánh mắt của SGP's jungle cứ dán lên người em, đôi lúc chằm chằm vào một nơi nào đấy. mấy hành động dị hợm được Lai Bâng thực hiện khi đang đè lên người Ngọc Quý, nhìn hắn xem, chẳng khác gì dáng vẻ muốn ăn tươi nuốt sống em cả.

    "nhìn.. gì dữ vậy?"

    không khí ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng từ lâu giờ bị phá vỡ bởi câu hỏi của chú báo nhỏ, ánh mắt săn mồi của con bạch hổ kia không khỏi khiến em rùng mình chẳng biết làm gì hơn, có phải việc em cấm hắn làm tình khiến hắn tức giận không?

    "em xinh."

    "?"

    Ngọc Quý ngước mắt nhìn hắn, dáng vẻ 'đầy chấm hỏi' của em lộ rõ trên khuôn mặt trắng sữa hồng hào xinh xắn, tự hỏi với bản thân rằng Gậy Như Ý của Ngộ Không đã đập vào đầu hắn bao nhiêu cái để hắn thành ra như này.

    "mày nhìn tao như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống tao ấy."

    "tao không phải đồ ăn của mày đâu." em ngập ngừng.

    khoé mắt Lai Bâng cong lên, hắn cười khẩy sau khi nghe câu nói đó từ chính miệng Ngọc Quý, ngốc phải biết nhỉ?

    "cười cái mẹ gì ??"

    bị điệu cười ấy của hắn làm cho xấu hổ, em không biết bản thân nói gì sai để Lai Bâng lộ ra nụ cười ấy, khuôn mặt vốn hồng hào giờ đây như trái cà chua sắp vỡ ra vì ngại.

    "không có mà."

    "báo con cứ đáng yêu thế này thì sao anh nhịn được chứ."

    vừa dứt câu, Lai Bâng hạ đầu xuống, dùng môi mình lướt nhẹ qua môi Ngọc Quý rồi bất ngờ vồ lấy, hành động ấy thành công khiến em giật thót người.

    một lần nữa căn phòng ấy lại bị sắc dục bao phủ, âm thanh lép nhép dâm dục được phát ra khi hai chú rắn nhỏ vờn lấy nhau.

    Ngọc Quý vẫn hậu đậu như vậy, vẫn để Lai Bâng nắm trong lòng bàn tay, chơi đùa với lưỡi xinh của em một cách tàn nhẫn, ác ý hút hết mật ngọt trong miệng em, ấy vậy hắn vẫn chưa có được cảm giác đã thèm, đành đưa tay xuống cặp mông căng đét kia xoa nắn, tiện tay giúp chiếc lỗ nhỏ tìm được cảm giác thoải mái hơn.

    sự linh hoạt của Lai Bâng khiến em nỉ non không thôi, miệng trên bị hút hết tinh hoa, bị vờn cho tối tăm mặt mày, miệng dưới lại bị hắn thoả sức trêu đùa, đâm chọc chẳng có dấu hiệu của sự hồi kết.

    mãi hai phút sau, khi cảm thấy dưỡng khí đã cạn kiệt hoàn toàn, Ngọc Quý đưa tay dùng chút sức lực yếu ớt đập nhẹ vào vai hắn, như thể nói rằng nếu bây giờ Lai Bâng không buông thì em sẽ chết ngất trước khi cây hàng của hắn đưa vào.

    Lai Bâng hiểu ý em, luyến tiếc rời bỏ đôi môi xinh xắn ấy, không quên kéo theo sợi chỉ bạc gợi tình vô kể.

    đã lâu rồi hắn không cảm nhận được hương vị này, thứ hương vị mà người đi rừng của Saigon Phantom đánh giá là mỹ vị nhân gian, đánh giá thứ hai chỉ sau món mẹ anh ấy nấu.

    "haa.."

    mãi mới có được tự do, em che đôi mắt chìm trong dòng nước mắt sinh lý ủa mình mà hổn hển, tham lam hít lấy hít để từng ngụm không khí như thể sẽ chẳng có lần hai.

    bầu ngực nhấp nhô theo từng nhịp thở của báo nhỏ, logo SGP theo đó mà được quán tính đưa theo, hắn khoái chí xoa nhẹ lên hai hạt đậu nhỏ nhô lên khỏi lớp áo.

    "ti em cứng lên đáng yêu thật đấy."

    nói rồi Lai Bâng đưa hai tay lên hai bờ ngực em, đặt tay cái lên hai đầu ti mà xoa nhẹ, dẫu cách một lớp áo nhưng cách ti em ma xát với lớp vải mềm làm em khó chịu không thôi. cũng có thể nói là xuân dược đã làm được những gì mà chủ của nó yêu cầu.

    "c- cút!"

    giọng báo con cáu gắt quát lên nhưng lại đi kèm với sự run run trong chất giọng, bên dưới không được che phủ để dàng nhận biết em lại ngóc đầu lên,

    Jiro nhỏ thích lắm, Jiro lớn thì để anh xem sao.

    tất nhiên với giác quan nhạy bén của một jungler, không khó để hắn biết rằng cách hắn chơi đầu ti em thế này làm em sướng điên người.

    "báo con ngoan nào."

    em dần mất đi khả năng phản kháng, chẳng biết do đâu lại ưỡn người lên đón nhận cách Lai Bâng chơi đùa ti mình.

    "hư ức!

    đừng tưởng tao.. thích, ư.. do mày chơi thuốc tao.."

    vẻ mặt khổ sở của Ngọc Quý khi thốt ra câu nói ấy chẳng hợp nhau chút nào, hắn chẳng mấy hài lòng rời tay khỏi ti em, chuyển mục tiêu sang dương vật đang ngóc đầu dậy chờ đợi sự sủng ái.

    em bị bất ngờ bởi hành động đột ngột ấy, bỗng dưng có luồn khí ấm nóng bao quanh dương vật mình thì thằng con trai nào chẳng sướng, bao gồm cả em.

    chẳng biết do dư âm từ đợt bắn lần trước hay là do đâu, Jiro nhỏ vẫn dính kha khá chất nhờn đáng nghi hoặc, điều đó hiển nhiên không làm Lai Bâng bận tâm, hắn chỉ thành thục tuốt súng cho chiếc báo con dưới thân mình nhằm đưa em vào một nơi sâu hơn của thới giới dục vọng.

    lại là sự điêu luyện ấy, hắn ta dễ dàng nhận thêm tinh dịch của em chỉ sau hai đợt tuốt hoàn hảo, khiến em tê liệt yên vị nơi ấy chờ đợi hành động tiếp theo của hắn.

    "thằng khốn.."

    hắn thậm chí chưa đút vào mà em đã bắn tận những hai lần, chuyện này có lẽ có ảnh hưởng từ viên xuân dược ấy nhưng em nào bận tâm, thứ em cảm nhận được bấy giờ là xấu hổ.

    "đâu có khốn với bé."

    nói rồi hắn lật người em lại, kê dưới hông em một chiếc gối nhằm nâng đỡ em lúc em sắp ngã khụy trước cảm giác tê liệt hoàn toàn sắp phải trãi qua.

    cảm giác quen thuộc ấy lại tiếp tục tìm đến, lỗ nhỏ được tận tình chăm sóc làm Ngọc Quý cứ run rẩy không thôi. nói thì hơi quá nhưng đối với Lai Bâng em bây giờ như một con mèo đang đến kì động dục, hắn thậm chí còn có thể tưởng tượng ra chiếc đuôi nghoe nguẩy của em đang quấn lấy tay mình vì sướng.

    tay hắn đểu cáng khám phá bên trong, vách thịt vì thế mà phản ứng với cảm giác lạ ít khi có, siết lấy tay hắn.

    "nào, đau anh."

    "mày nghĩ tao không đau à!- a ư.."

    tiếng chát rõ to vang lên khi tay hắn tiếp xúc với bờ mông căng mịn của em, để lại trên làn da trắng nõn một dấu tay đỏ rực, nhìn thôi cũng thấy đau rồi.

    Ngọc Quý nắm lấy ga giường, cả người run bần bật vì cú tát vào mông ấy, đáng lẽ là nếu là người bình thường thì đã hét toáng lên vì đau rồi, nhưng với em, một người đang có một liều thuốc kích dục chảy trong người thì lại chẳng hề hấn, thậm chí cảm giác đau đớn ấy đã chuyển thành khoái cảm, mạnh đến mức khiến đầu óc em tê dại.

    "bé có đau mà, nhưng sao đau bằng anh lúc thấy em cười nói với Phoenix chứ."

    giọng Lai Bâng hơi hạ xuống, anh tỏ vẻ tủi thân khi nhắc đến chuyện đó.

    ở một không gian riêng tư với Ngọc Quý thế này thì khi nhắc đến chuyện em thân thiết với Phoenix hắn sẽ làm nũng, nhưng với người khác, nếu bất kì ai nói về chuyện đó, con bạch hổ sẽ đưa ánh mắt như lưỡi dao ngụ ý muốn giết đối phương về phía họ.

    Ngọc Quý nghe bốn chữ 'cười nói với Phoenix' liền ba chấm.

    em với thằng trẻ trâu đó thân nhau từ bao giờ?

    em muốn lên tiếng giải thích thì bị giọng điệu nũng nịu ấy ngăn lại, hắn dụi đầu vào gáy em, hít sâu mùi hương nơi đấy như một loại chất nghiện, mãi chẳng thể thoả mãn được.

    "ư.. chậm, tao không.. thân với Đạt.."

    bấy giờ Ngọc Quý mới nhận ra vài điều, từ lúc nhắc đến Phoenix tốc độ tay của hắn tăng lên gấp bội, cứ nhắm vào tuyến tuyền liệt mà xoa nhấn khiến em không tài nào tập trung trả lời hắn được.

    "anh nghe không rõ."

    bỗng nhận được một cơn nhói người từ gáy, thì ra tên điên kia cắn em, hắn muốn đánh dấu chủ quyền, muốn để lại trên cổ em hàng tá dấu hôn chi chít để cả thế giới này biết Ngọc Quý của Lai Bâng đây, là của Greatest Jungler.

    "tao.. hức..! không thân với..

    Đạt..!"

    "thế sao em lại cười đùa với nó vui vẻ thế?"

    vui vẻ cười đùa đéo đâu? nó hỗn láo chửi trên đầu tao thì có!

    Ngọc Quý khóc trong lòng, thề với trời nếu có điên cũng sẽ không chọn yêu thằng khốn này nữa.

    "lần sau.. không vậy nữa.."

    Lai Bâng tuy đang hơi khó chịu trong lòng vì nhắc đến con phượng hoàng lỏ nào đấy, nhưng cả hai cũng đã vờn nhau nửa tiếng rồi, để em bắn lần ba mà không phải bắn vì cây hàng của mình thì phí lắm.

    nghĩ xong, hắn rút tay ra khỏi hang động chật hẹp ấy, nơi mà con hàng của anh đang muốn chui vào khám phá lần thứ n của cuộc đời.

    "để xem thái độ của em thế nào đã."

    hắn đặt cây hàng ấy lên khẽ mông em, chà xát với thành miệng nhỏ, cảm giác trống rỗng bên trong vốn đã khiến em ngứa ngáy, ấy vậy hắn bây giờ làm vậy lại càng khiến em khổ sở thêm.

    "nhanh đi.."

    "bé đang ra lệnh cho anh đấy à?"

    Lai Bâng hơi bất ngờ về câu thúc giục của em, hắn cảm thấy tinh thần thoải mái hơn một chút, hay nói đúng hơn nhờ câu thúc giục ấy của em mà hắn lại nghĩ ra ý đồ gì đó rồi.

    em được đỡ dậy, hắn đặt em ngồi trên người hắn, thân thể xụi lơ sau hai lần bắn mơ hồ nhìn gương mặt điển trai đầy phấn chấn kia, ngơ ra.

    "nào, bé ngoan, muốn ăn phải lăn vào bếp chứ."

    cây hàng khủng bố ấy dựng đứng lên, đặt trước hậu huyệt nhỏ xinh đang mấp máy vì mong chờ.

    Ngọc Quý hơi rùng mình, ý của hắn là em phải cưỡi ư? dù cả hai đã làm tình vô số lần và hàng tá tư thế, nhưng tư thế này em chưa thử bao giờ. mọi lần vì Lai Bâng quá yêu chiều em mà làm tất thảy mọi việc, giờ hắn thế này em có chút khó xử.

    "..."

    "thế để anh giúp bé."

    tay lớn đặt lên hông em, dùng một lực mạnh mẽ nhấn xuống cây hàng của mình không do dự.

    Ngọc Quý bị tấn công bất ngờ, lạ thay lại chẳng có cảm giác đau đớn như mọi khi, em thậm chí còn có thể cảm nhận rõ ràng dương vật hắn đang trướng to lên bên trong mình.

    "ư..! hức.. con mẹ.."

    dòng tinh dịch trắng đục lại một lần nữa được bắn ra, dính đầy trên bụng em và hắn.

    Lai Bâng cũng không khỏi bất ngờ, em ấy đã lên đỉnh ba lần chỉ trong 45 phút đấy à.

    "hư quá, anh đã làm gì bé đâu mà bé lên đến đỉnh rồi."

    nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, hắn thích thú nhấp hông lên, cái nhấp hông khiến em giật bắn mình.

    "ư ư, khoan hẳn dộng..!

    ư hức!"

    Lai Bâng nào nghe em nói, bên trong em ấm, chặt và nóng, cái cảm giác sung sướng này bao lâu rồi hắn không được cảm nhận chứ.

    "aaa sướng thật, biết vậy anh đè bé ra chơi thế này sớm hơn rồi."

    từng cái nhấp hông bắt đầu được đẩy ra, chẳng có nhịp độ nào là nhẹ. từng cú thúc như trời giáng xuống, tiếng lạch bạch phát ra trong không gian tĩnh lặng và lạnh lẽo giữa khuya.

    nếu em cảm thấy đau khi hắn làm vậy thì tốt biết mấy, viên xuân dược khốn nạn khiến cặc hắn lúc giã vào làm em phát điên, tâm trí thậm chí quay cuồng chẳng nhìn được bởi lớp nước mắt sinh lý.

    "hức- ư ư a! nhẹ-.. chậm thô..i..!"

    con bạch hổ xổng chuồng thích thú gặm nhấm con báo đen, dẫu báo đen gầm thế nào bạch hổ ấy vẫn chẳng quan tâm.

    "B-Bâng! tao- hức! xin lỗi..!"

    Lai Bâng nào nghe được, giọng em bây giờ là liều thuốc kích dục thứ hai, em có nói gì đi nữa thì vẫn kích thích hắn, thúc đẩy hắn chơi em đến chết.

    thân nhỏ cố gắng chống chọi với dương vật to béo, em nức nở vì sung sướng, hắn ta liên tục nhắm mắt đến tuyến tuyền liệt của em mà thúc vào, khiến mỗi cú thúc như muốn tiễn em lên tận chín tầng mây.

    "không..!

    địt, đừng.. không phải- ở đó..! hức..! lạ lắm- Bâng..!"

    Ngọc Quý bỗng gặp chút vấn đề, bàng quang bỗng dưng tràn đầy lạ thường khiến em muốn đi tiểu, và dĩ nhiên là tên kia chẳng nghe em nói được chữ nào cả.

    hắn lật người Ngọc Quý lại, để em quỳ chân rồi khoá tay em lại phía sau, em bị cuốn theo dòng khoái cảm, chẳng nhận thức được đâu là đâu. em bị chơi đến sắp ngất rồi.

    "B-Bâng.."

    dương vật nhỏ bỗng rỉ ra vài giọt nước, đến khi hắn giã mạnh vào tuyến tuyền liệt ấy, đợt nước tiểu được phóng thích mạnh mẽ khiến Ngọc Quý siết chặt phía sau lại, khó khăn giữ thăng bằng.

    "ư ư.."

    sau khi phóng đợt nước tiểu ấy, người Ngọc Quý xụi đi, chẳng giữ được thăng bằng mà ngã xuống nệm.

    Lai Bâng bấy giờ mới tỉnh lại, như được đưa ra từ một thế giới khác, hắn thở hổn hển nhìn khung cảnh trước mắt, nở một nụ cười hài lòng với thành quả của mình.

    "anh còn chưa bắn mà."

    nói rồi hắn nhấp thêm vài cái rồi bắn vào trên trong em, mặc kệ mai em có mắng hắn hay không, nhưng làm điều này cũng là một cách đánh dấu chủ quyền.

    meanwhile..

    (w: một chút KugaxPhoenix)

    hắc xì!

    hắc xì!!

    "em bệnh hả Đạt?"

    Titan hỏi thăm cậu em khi đang ngồi trên xe.

    "dạ không có, hình như có ai nhắc em."

    Phoenix dùng giấy lau lau mũi, nói.

    "Kuga mày đang nghĩ tới nó hả" Fish khều bạn gấu bự, tỏ ý trêu chọc.

    Kuga nghe anh nói, mặt hơi đỏ lên, cậu thậm chí còn nghĩ là Fish đọc được suy nghĩ của mình luôn cơ.

    "em đâu có."

    em bé má bư của bạn gấu bự, điều đó ai mà chẳng biết!

    "không biết bây giờ Bâng với Quý đang làm gì ta, có khi hai đứa bây tương lai cũng vậy đó." tiếp lời Fish, Red lại thêm dầu vào lửa.

    "mấy đứa này, cứ trêu hai em miết thôi."

    Titan nói đỡ cho hai đứa em.

    Khoa ngồi một bên cũng phì cười, có ai ngờ trong một team esport lại có lúc đáng yêu thế chứ.

    lmao tui không vào được wattpad, part 2 đăng bây giờ có tính là trễ không? nửa năm chứ mấy.
     
    Back
    Top Dưới