Cập nhật mới

Khác Hoa Lửa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
235902727-256-k703392.jpg

Hoa Lửa
Tác giả: Solie1693
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chiến tranh Việt-Mỹ và chân tình trong biển lửa.

"Có người lính
Mùa xuân ấy ra đi từ ấy không về
Dòng tên anh khắc vào đá núi
Mây ngàn hoá bóng cây tre
Trời biên cương trắng trời sương núi
Mẹ già mỏi mắt nhìn theo"
-trích Màu hoa đỏ-
Truyện có vài yếu tố không giống với lịch sử.

Nhân vật không có thật.

Tác giả đã và đang tìm các tư liệu khiến truyện theo sát lịch sử nhất.

Mọi người có ý kiến xin vui lòng đóng góp để tác phẩm hoàn thiện hơn.



thanhxuân​
 
Hoa Lửa
1.Khởi đầu


Trường Sơn hôm nay mưa về, bầu trời có chút âm u.

Từng cụm mây đen lớn cuộn nằm trên đỉnh núi là thế, nhưng những hạt mưa thì cứ keo kiệt rơi xuống.

Chậm rãi chậm rãi.

Muốn mưa mà mưa không được, muốn tạnh cũng tạnh chẳng xong.

Dưới làng nhỏ cạnh chân núi, cụ Nguyễn Thị Huê run rẩy xỏ từng mũi kim đen vá áo.

Chiếc áo bộ đội đã cũ nát, loang lổ không đều màu giờ đây chằng chịt vết khâu vá.

Cụ nhìn xa xa định bụng :" Mưa như ri thì thấm tháp vô mô được.

Mấy ả làm răng mà ruộng đồng ra thóc cho mấy anh mấy chú hành quân he?"

Đoạn, cụ quay sang đứa cháu nội duy nhất đang bóc hạt sen, cất giọng hỏi:

- " Gạo nì, rứa nghe nói thằng Duy Rười hay qua chơi với mi đó nơ, hắn đi lính rồi à?"

Cô Minh Phương nghe nội hỏi mà lòng nao nao, chẳng hiểu sao cô thấy buồn.

Chỉ khẽ "dạ nội" một tiếng.

Duy vốn là bạn học cùng trang lứa với cô.

Nhà ở làng Rười nên ai cũng quen gọi Duy Rười.

Anh giác ngộ được lí tưởng cách mạng từ bé, lại vốn hâm mộ những bậc cha chú chiến đấu quên mình nơi chiến trường rộng lớn trải dài Bắc Nam nên khi chỉ vừa mới tròn 18 tuổi, anh đã xin vào quân.

Dựa vào tài trí nhanh nhạy mà được phân hẳn vào quân khu chính.

Nhớ lại trước khi lên đường, Duy hẹn Phương ra bãi bồi ngày bé hay cùng tụi sáp sáp trong xóm đánh trận giả, đỏ mặt mà nhét vào tay cô một cây trâm tóc.

Anh lắp bắp ngượng ngùng:

- " Ph..Phương.. tui đi lính rứa rồi.

Em ở nhà nguyện ý chờ tui không?"

Minh Phương lúc ấy tròn 17 tuổi, khuôn mặt thiếu nữ mịn màng, xinh đẹp như đoá hoa lan rừng.

Cô nắm cây trâm gỗ trong tay, không đính hột xoàn, kim cương sang quý.

Đơn giản khắc một đoá hoa ban và một đoá hoa khác trông rất lạ mắt nhưng lại làm lòng cô ấm áp đến lạ lùng.

Và đoá hoa đó mãi đến sau này khi cô gia nhập đội thanh niên xung phong, trên đường hành quân mới biết đó là hoa Mường Lát, biểu tượng cho cái đẹp vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ.

Cô ôm trâm vào lòng, lại nhìn tay Duy dính đầy dằm gỗ, bị đâm đến sưng cả chín ngón, chắc hẳn Duy phải chuẩn bị gấp gáp lắm để kịp ngày.

Phương khác Duy, ông nội Phương vốn là lính trinh sát, từ nhỏ Phương đã được ông rèn luyện thành một tính cách mạnh mẽ, tự tin.

Nên cô không giống những thiếu nữ khác giờ phút được bày tỏ đều ngại đến đỏ rát cả mặt.

Phương cười mỉm, giọng nữ êm ái trả lời:

- " Chừ Duy đi, biết khi mô Duy về?

Lỡ Duy không về thì lại muộn màng Phương à?

Tình cảm của Duy cất đây hí.

Phương không trả lời vội.

Có dịp gặp lại Duy, Phương trả lời sau nghen."...

Quay lại với hiện tại, Phương có chút hối hận ảo não.

Một năm nay cứ nghĩ mãi, làm giá chi cho cao chừ ngồi nhớ hắn mà ri đây.

Phương sàng hạt sen, nhìn mây đen trên đỉnh Trường Sơn đã dần tan ra.

Cô bới 3 vốc gạo vào sân sau nhà thổi củi nấu cơm, miệng ngâm nga hát :" Khói lam chiều thay người gửi lời thương, anh nhận được không nhận được không..."

__________

Cùng lúc đó ở phía bên kia Trường Sơn, một tiểu đội nhỏ tụ tập dưới tán cây rừng, balo dắt nào là cây, nào là lá để ngụy trang hành quân.

Trong balo nặng trĩu là áo quần, tăng võng, áo mưa thô, vài kí gạo.

Bên ngoài treo thêm xoong chảo, cuốc xẻng.

Hai bên túi rộng một bên là nhật kí, lưu bút người nhà.

Một bên là bịch đạn, dao lê được bọc kĩ.

Thoạt nhìn đồ sộ nhưng lại được sắp xếp gọn gàng sạch sẽ.

-"A ui a ui!!

Cha mạ mi đau nghe Duy!"

Trên đất là một anh bộ đội trẻ ngồi chồm hổm, tay che cái trán sưng vù.

Trước mặt có một đốm lửa nhỏ còn lờn vờn hai tia khói.

Đoạn, anh bừng bừng lửa giận quay ngoắt lại nhìn cặp giò cao cao bên cạnh.

Chủ cặp giò kia quả thật rất cao.

Khuôn mặt đẹp như tạc tượng.

Hoà nhã ấm áp nhưng không mất vẻ nghiêm chỉnh của người lính.

Giờ phút này đang nhìn đầu xỏ gây chuyện, nhịn cười hỏi:

-" Đồng chí Trung, đồng chí có biết đồng chí vừa làm cái chi không?"

Trung là tên anh chàng được phân nấu bếp, bình thường nhanh nhảu tháo vắt, nhưng hôm nay lại lơ đãng đến lạ.

Trung im lặng, ức thì ức thế nhưng cãi sao được.

Vừa nãy nếu không nhờ Duy "trưởng" nhanh tay lẹ mắt dập khói thì chẳng biết máy bay dò thám Mỹ đã ném bao nhiêu quả bom xuống mảnh rừng này.

Trong quân đội bấy giờ, khẩu hiệu "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng" đang được đề cao lên tất cả.

Đào bếp Hoàng Cầm là điều kiện tiêu chuẩn bắt buộc khi nấu cơm.

Lãng đãng thế nào Trung lại để lửa bén vào lá khô rừng khiến khói lên nghi ngút.

Anh rầu rĩ:

-" Biết thưa tiểu đội trưởng."

-" Thôi, đồng chí đi quan sát đi.

Để đó tui với Long nấu cho.

Nhanh nhanh mà còn tiến ra Bắc cho kịp chỉ thị, tui mới nhận được thư của quân khu trưởng, nói chiến trường Việt Bắc đang thiếu người trầm trọng , điều tiểu đội mình qua gấp đó."

Ánh mắt Duy sáng như sao, miệng cười hăng hái nói.

Sức trẻ mà được đi cống hiến thì anh lấy làm vui sướng, hạnh phúc lắm.

-" Tiểu đội trưởng hiền rứa, mai mốt mà anh lấy ai, e chị dâu sướng lắm."

Trên mỏm đá nhấp nhô, Thịnh, em út của tiểu đội ngồi cười khoe hàm răng sáng bóng, tay tập trung tháo giày rũ cát.

Thịnh vốn là cậu ấm của nhà quan Huế.

Từ bé sống sung mặc sướng nhưng vì tâm hồn hướng về cách mạng, về người lính chiến, cậu lén bỏ nhà đi.

Vốn chữ nhiều lại yêu văn thơ.

Thịnh trở thành một đồng chí nhỏ chuyên ghi chép lại sinh hoạt của tiểu đội.

Ngẫu hứng còn sáng tác thi ca nhạc hoạ để cả đội cùng thư giãn mà hát trên đường hành quân.

Duy nghe Thịnh nói tới chị dâu không khỏi miên man nhớ về thôn nhỏ ở Huế.

Nơi có người con gái anh thương.

Ôi!

Mái tóc dài thơm hương quế, dáng người liễu yếu đào tơ ấy đã chiếm trọn tâm anh.

Rồi Duy đặt tay lên ngực mình, kéo một góc khăn tay ra hôn nhẹ.

Đó là chiếc khăn Phương tự thêu tặng sinh nhật anh tròn 18.

Chiếc khăn anh trân quý hơn cả bản thân mình.

Bỗng, núi rừng im lặng đột nhiên rộ lên tiếng chạy lạc của thú hoang, tiếng xôn xao của chim cói đầu mùa xen lẫn tiếng phành phạch giòn giã giục mạng của máy bay trinh sát.

Mỹ tới.

Giữa âm thanh hỗn tạp đó, tiếng thét hoảng hốt lớn đến xé họng của một anh bộ đội vang lên, anh vừa chạy vừa điên cuồng quơ tay ra hiệu di quân:

-" Có bom!!

Tiểu đội chú ý có bom!!"
 
Hoa Lửa
2. Vũ điệu tử thần


Mặt Duy biến sắc, cảm giác tất cả các bó cơ trong người đều căng lên, anh vội vàng xách balo hét lớn với tiểu đội đang ngây phỗng sau lưng:

-"Toàn đội nghe lệnh!

Chạy theo tôi!"

Một tiểu đội chín người cứ thế đâm đầu bạt mạng chạy về phía trước, đôi mắt ai nấy đục ngầu.

Đối với họ, phía trước tiểu đội trưởng đang hướng đến là sinh lộ.

Mảnh rừng đang dần đổ rạp sau lưng chính là tử lộ.

Một khi dừng lại, bom nổ cho tan xác là không thể nghi ngờ.

Balo nặng hơn 5kg trên lưng cứ thế bị xem là không khí, không hề cản bớt sức chạy của họ.

Phía sau truyền đến một loạt tiếng nổ lớn.

Bom rơi.

Sức phá hoại kinh khủng dần san phẳng vùng rừng núi Tây Trường Sơn.

Tiếng gió rít gào hoà lẫn tiếng nổ đanh thép liên tục không ngừng nghỉ tạo nên một khúc giao hưởng đầy chết chóc.

Bom dội đến đâu, cây đổ rạp đến nấy.

Cả vùng đất xanh mướt trở nên hoang sơ tiêu điều trong chốc lát.

Duy cảm nhận được tai mình đang dần ù lên, đỉnh đầu vì những chấn động lớn kia mà đau nhức không ngừng.

Nhưng thân là tiểu đội trưởng, anh phải luôn tỉnh táo và đúng đắn trong mọi trường hợp.

Tây nó không cho mình lui, nó rải bom từ hướng Nam.

Chứng tỏ nó muốn ép mình đến trại tập kích để diệt toàn quân.

Anh cắn chặt hàm răng, bàn tay vô tri vô giác đổ từng đợt mồ hôi lạnh.

Giờ phút này chỉ có xông vào trận địa của địch, lấy một địch ba thì hoạ may sống sót.

Thôi liều một lần, giết hai ba thằng Tây còn hơn chết vô ích vì bom đạn.

Vừa điên cuồng lao bật về phía trước, Duy vừa cố gắng mở to đôi mắt đang dính chặt vì đất cát, anh dựa theo trí nhớ về địa lý quân khu nhanh chóng tìm ra một hang đá lớn bên kia dốc núi.

Hang đá cao khoảng 5m, đang phủ đầy dây leo xanh rì, chỉ cách họ khoảng 20m.

Duy không nghĩ nhiều, dùng chút sức lực cuối cùng, tựa hồ như thất thanh la lớn:

-"20m có hang đá, mau lên!"

___________

Cạch!

Phương buông đũa xuống, đột nhiên phát ra tiếng thở dài.

Chẳng hiểu sao cô thấy lòng nao nao, cứ linh cảm có điều không lành sắp xảy ra.

Cụ Huê một tay bê bát, một tay run run cầm chiếc vá sắt múc canh.

Thấy cháu gái không muốn ăn tiếp liền đưa mắt sang hỏi:

-"Răng mi ăn ít rứa Gạo?"

-" Dạ con no rồi."

Phương trả lời một cách lấp lửng, cô bất tri bất giác ngẩng đầu nhìn bầu trời chập choạng tối.

Chắc mẩn giờ này Duy cũng đang ăn cơm rồi.

Cụ Huê không nói gì, rột roạt húp một ngụm canh lớn.

Chốc sau cất giọng hơi rầu:

-" No rồi thì dọn xuống.

Hôm ni rằm 15, coi thắp cho ba mạ mi với ông mi nén hương."

Phương rũ tầm mắt, khẽ "dạ" một tiếng rồi như đang lưỡng lự điều gì đó, tay cô vô thức siết nhẹ góc áo bà ba màu cánh gián.

Xong, cô ngước lên nhìn thẳng vào cụ Huê, đôi mắt lấp lánh như ánh sao trời:

-"Nội!"

-"Chi đỏ?"

-" Con muốn vào quân!"

_______________

Bầu trời lúc này tối đen như mực.

Bom đã dừng từ quá hoàng hôn.

Khu rừng đổ nát thi thoảng vang lên tiếng côn trùng kêu.

Nào dế, nào ếch, nào cú vọ.

Chúng kêu, kêu tuyệt vọng như muốn hiến dâng luôn cả sinh mạng mình, chôn vùi cùng núi rừng đã mất.

Trong một hang đá nào đó, tám con người im lặng nằm sõng soài trên mặt đất.

Cất từng đợt hít thở nặng nề.

Sơn từ từ ngồi dậy, đứt quãng vừa chửi tục vừa nói:

-"Cha mạ hắn lên chơ, anh sống gần hăm mốt năm rồi, mới...mới lần đầu ch..chạy thục mạng như ri đây."

Duy cười mỉm, giữ nguyên tư thế nằm dài.

Anh lấy tay phải đặt lên trán, chầm chậm bảo:

-" Việc kích thích còn nhiều lắm đồng chí Sự.

Như ri chưa tính là thoát chết mô."

Thịnh và Trung hầu như đồng thanh cùng lúc:

-" Tiểu đoàn trưởng!"

-"Anh Duy "trưởng"!"

Duy chịu đựng cơn đau nhức hai bên thái dương, lấy tay trái chống mình ngồi dậy tựa vào vách đá.

Anh thở một hơi dài rồi nhìn hai người, ý muốn họ báo cáo.

Trung hỏi nhanh:

-" Anh có lá thuốc không?

Hình như Ngọc bị nhành cây cứa trúng đùi rồi."

Ngọc là tiên phong chuyên quan sát, dò đường cho tiểu đội.

Cũng chính là người đã chạy về cấp báo có máy bay Mỹ.

Anh tuy giỏi võ, lanh lẹ nhưng thể lực lại có chút kém.

Thời điểm anh vào hang đá cuối cùng, một quả bom B52 dội xuống ở triền núi gần đó, lực nổ mạnh khiến cả trăm cây đại thụ cùng vỡ vụn, mảnh gỗ tung toé khắp nơi, vừa xui lại cắt một nhát vào đùi Ngọc.

Chỉ thấy lúc này mặt anh hơi tái nhưng vẫn cố trấn an tiểu đội:

-"Dăm ba kì thương tích ni có là chi, không cần lo mô."

Dũng nghe xong báo cáo, chẳng cần Duy truyền lệnh đã tự giác lục lọi balo của mình một lúc, lấy ra một bịch lá mà theo như Dũng quảng cáo là thuốc gia truyền có thể trị bách bệnh và một dải vải mùng trắng.

Tiến lại gần băng bó cho Ngọc.

Ừm...vết thương cũng nông, không tổn thương đến gân cốt hay xương đùi.

Dũng thở phào nhẹ nhõm.

Duy thấy mọi sự đã ổn, quay lại nhìn người cuối cùng muốn báo cáo:

-"Còn đồng chí Thịnh có vấn đề chi đó?"

Đạt gãi tai, mặt ửng đỏ nhè nhẹ thì thầm:

-" Em...em làm mất đôi giày quân đội cấp rồi."

Nói tới đây, đáy lòng Thịnh thực sự muốn lôi mười tám đời tổ tông thằng Tây ra mà chửi cho bõ ghét.

Anh đang ngồi trên mỏm đá rũ cát thì nghe tin Mỹ thả bom.

Thịnh trợ, vứt giày mà chạy bạt mạng.

May mắn đôi chân ngọc ngà của quý tử nhà anh chỉ trầy xước bên ngoài vì gai rừng.

Chứ mà bị chi nghiêm trọng thì hừ hừ.

Duy và sáu người còn lại bật cười ngao ngán.

Toàn thở ra, nói với Thịnh:

-"May cho chú ngày quân đội cấp giày, anh lấy 2 đôi, tí nữa cho chú 1 đôi hi."

Toàn người cũng như tên, được cái lo lắng chu toàn.

Lúc nào cũng là người chăm từng chén cơm, cái áo cho các em, đôi lúc còn bị Thịnh trêu là mẹ trẻ.

Tất cả đang dần ổn định lại tâm lí, anh một câu tôi một câu, mặt lấm cười ha ha trong hang đá.

Ngay cả bầu không khí cũng theo tiếng cười các anh mà ôn hoà đi vài phần.

Nhưng như Duy nói, chưa thoát chết được.

Tuấn là người bình phục nhanh nhất, nhận nhiệm vụ ra ngoài thăm dò từ lúc bom vừa ngớt.

Anh bất động chạy vào, mặt cắt không còn hạt máu hạ giọng thấp nhất có thể:

-" Báo cáo!

Chúng ta rơi vào khu vực địch đóng quân.

Tiểu đội địch có cả thảy mười tên.

Chia đều 2 hướng Đông Bắc, Tây Nam.

Chúng..."

Long thấy Tuấn ngập ngừng, tay siết chặt nắm đấm, thúc Tuấn nói tiếp.

Không khí vừa hoãn đi vài phần lại lập tức ngưng trọng.

-" Chúng đang thu hẹp vòng vây dần về phía chúng ta.

Hình như đã nhận được chỉ thị truy sát tiểu đội mình.

Tôi thấy, không thể luồn lách mà trốn được.

Cách duy nhất để thoát ra khỏi trận địa ni thì chỉ có đối đầu trực tiếp tiêu diệt địch.

Tiểu đội trưởng, ý anh răng?"

Duy nghe đồng đội hỏi ý mình, đôi mắt anh lại lần nữa tràn đầy vẻ ngạo nghễ tự tin, mang chút bất cần của chàng trai 19 tuổi:

-"Rứa thì chiến thôi chơ răng!"
 
Hoa Lửa
3. Dao và máu


Đêm xuống, rừng núi Tây Trường Sơn tối đen như mực.

Đom đóm lập loè bay trong tầng sương mỏng, vẽ thành từng đốm sáng nhỏ trên không trung.

Chúng cứ nhấp nhô nhấp nhô tạo nên cảm giác tịch mịch, hơi rờn rợn sống lưng.

Nương theo ánh trăng vàng vọt trên bầu trời, từng bóng đen lặng lẽ không một tiếng động, nhanh như chớp nhoáng vụt qua.

Chỉ để lại một tí tàn ảnh.

-"Ai?"

Tên Việt gian chỉ đường cảnh giác, đôi mắt bỉ ổi liếc nhìn xung quanh.

Một thằng Tây cao lớn tiến lại, xì xầm hỏi.

Chẳng biết tên Việt gian phiên dịch cái gì, chỉ thấy cả đám cùng phun ra những tràng cười đầy ti tiện và đáng hận.

Ánh sáng trăng hắt lên mặt bọn chúng, khuôn mặt trắng bệch như xác chết đồng thời mang vẻ khát máu đến đáng sợ.

Bỗng dưng từ bốn phương tám hướng, tiếng lào rào mạnh mẽ khiến chúng im bặt, vừa hoang mang vừa tập trung nhìn dáo dác.

Tên Việt gian như nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt ngưng trọng, hẳn là lũ trung quân ái quốc kia đã tới.

Lại nhìn đến 9 tên bợm Tây cao to mang theo súng sau lưng.

Hắn nhếch mép cười, vũ khí của đế quốc mạnh như vậy, hắn còn sợ gì dăm ba con tép nhỏ.

Đoạn, tên Việt gian quay sang hỏi ý tất cả, chúng bàn bạc chỉ vài giây rồi tách nhau ra những hướng có tiếng động mà soát.

Trong đêm đen tĩnh mịch, sương lạnh thấm đẫm qua vai, buốt đến tận xương tủy.

Các anh nằm sát mặt đất, chia ra bốn hướng núp kín sau mấy bụi cây lớn.

Đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm lũ Tây đang hướng tới phía mình.

Chúng nó đi một hàng 3 đứa, đứa sau cách đứa trước 20 thước.

Tay cầm khẩu súng dài lăm lăm nhìn khắp nơi, tay đặt sẵn lên cò.

Tạo thành một tư thế thấy bộ đội ta liền bắn.

Dũng, Ngọc, Thịnh ẩn nấp chung một chỗ.

Chỉ thấy Thịnh có chút căng thẳng, tay nắm chặt con dao đến ứa mồ hôi.

Ôi bàn tay chỉ dùng để cầm bút của anh lần đầu thực tiễn giết giặc, cảm giác thật là lo được lo mất.

Trái ngược với hai hàng mồ hôi chảy ròng ròng của Thịnh, Ngọc bày ra vẻ mặt phấn khích đến muốn hát lên khúc quân hành.

Anh được huấn luyện làm bộ đội trinh sát chuyên nghiệp nên cũng từng "xử" đẹp hai ba tên giặc Tây lúc bị phát hiện.

Vẻ mặt Ngọc lúc này tràn đầy gấp gáp, chỉ mong bọn chúng tới mau một chút, thoả mãn cơn thèm máu giặc của anh.

Mỗi người một tâm tư, duy chỉ có Dũng không biết nghĩ gì, lặng lẽ đổi dao găm đặc chủng thành một nắm lá đen ngòm, miệng cười nguy hiểm.

1 bước...

2 bước...

3...

Tới gần mới rõ Tây nó cao thế nào, ngay lúc này lũ bọn chúng chỉ cách các anh có 5m.

Thân hình thằng nào thằng nấy lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn ẩn sau lớp áo rằn ri.

Thịnh tròn mắt, trực tiếp trơ người.

Mặc dù đã được huấn luyện cận chiến ở quân khu, nhưng...

Vỗ vỗ.

Ngọc khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay Thịnh trấn an.

Mắt vẫn chằm chằm lũ Tây không chớp tìm cơ hội.

Rồi 3 tên cao to kia soát nhưng không thấy gì, chúng liền quay lưng toan về lại vị trí ban đầu.

Ngọc trừng mắt, ngay lập tức hạ tiếng lệnh khe khẽ:

"Lên!".

Nhanh như cắt, ba anh bật ra từ trong bụi, chân đu lên thân hình cao 2m của lũ Tây, siết chặt eo chúng, nhẹ nhàng xoay nửa vòng 180°.

Đáy mắt các anh toát lên tia sáng lạnh lẽo của lưỡi dao.

"Xoẹt!"

Tiếng dao găm khe khẽ cứa qua cổ bọn chúng, ngay động mạch chủ.

Ba tên kia mắt trắng dã trừng lớn, chết ngắc trong trạng thái chuẩn bị kêu cứu.

Chúng ngã xuống, Ngọc mỉm cười nhìn Thịnh đang còn hơi hơi run vì lần đầu giết người, vỗ vai ra vẻ khích lệ cậu.

Rồi anh quay sang Dũng, nụ cười trên môi thoáng cứng lại.

Thằng ni...

Tên Tây cao lớn mà Dũng được phân công giết chết một cách thật tức tưởi và bi thảm.

Dũng không dùng dao giết hắn.

"Các đồng chí, răng rồi răng rồi, êm không?"

Long, Sơn, Tuấn và nhóm nhỏ Đạt, Trung chạy tới, nén âm thanh hỏi khẽ.

Ngọc cười mất tự nhiên, nhìn qua Dũng hằng giọng:

-"Đều ổn."

Long nhìn ba xác nằm trên mặt đất trầm tư, khó hiểu hỏi Ngọc:

-" Ê răng kì thằng ni chết lạ ri.

Cổ hắn không có máu, mà coi mỏ hắn bị nhét chi rứa?"

Dũng nhanh nhảu vỗ ngực:

-"Em làm đó, thấy tài ghê không?

Nhét lá ngón vô mỏ hắn thì có c*t mà sống.

Ai như mấy anh cứ cắt cắt, em sợ chết đi được."

Tuấn há hốc, miệng phát không ra tiếng, quả nhiên quân y thì không thể là gì khác ngoài quân y.

Ngay cả giết người cũng thể hiện được mình là quân y.

Cao siêu!

-" Mấy đứa, Duy mô?"

Sơn nhìn sang nhóm Đạt, Trung thắc mắc, thần sắc ngưng trọng.

Trung trả lời:

-" Bọn em không biết, tự nhiên giữa chừng anh Duy tách đường, kêu bọn em cứ làm nhiệm vụ của bọn em đi.

Anh á đi làm cấy khác."

Long nghe tới đây liền có suy nghĩ khác, gọi mọi người lại tổng hợp số xác giặc mình giết được.

Chỉ có 8 xác, bọn chúng có 10 người.

Còn 2 người nữa, cả tiểu đội không khỏi rùng mình nghĩ tới một tên mặt sẹo nhìn hung ác nhất và tên Việt gian khôn lỏi.

Anh Duy sớm đoán được bọn hắn tách hướng nên đi theo?

Trời càng về khuya, sương càng thêm dày đặc.

Từng đợt gió lạnh từ trên triền núi lăn xuống cắt vào da thịt, buốt đến run rẩy.

Mây lặp lờ che khuất đi ánh trăng yếu ớt, trả lại sắc tối âm u cho cánh rừng.

Tại khu vực đầm lầy cách khá xa tám người khác, hai tên một Tây một ta dò dẫm sát lưng nhau truy tìm Duy.

Chúng đã soát hết tất cả các bụi cỏ xung quanh đây nhưng không tài nào tìm ra được tên người Việt theo chúng.

Cú vọ về đêm kêu tu tu từng tiếng mảnh nhẹ như oan hồn đòi mạng.

Sâu trong hang núi, sói tru từng đợt đến lạnh cả gáy.

Tiếng tru kéo dài, thảm thiết mà đau lòng.

Tên Việt gian có chút rùng mình, hắn sờ sợ, khẽ níu tay tên Tây xì xầm bảo quay lại.

Tên Tây kia trên mặt có một vết sẹo kéo dài ngang qua mắt.

Đôi mắt điên cuồng khát máu.

Trông như một tên chỉ huy đã từng trải qua nhiều trận chiến đầy chết chóc.

Hắn chửi tục một tiếng, đẩy tên Việt gian kia ra liên tục nói gì đó.

Tên Việt gian vẻ mặt từ tái xanh chuyển sang đỏ bừng, tức giận tách đường với tên Tây cao to.

Nhưng hắn nào đâu biết, nơi hắn xem thường nhất và không nghĩ đến nhất.

Trong bãi lầy có một cặp mắt đang hưng phấn bừng bừng nhìn hắn.

Dưới lớp bùn đen nhớp nhúa, mượn màn đêm làm áo ngụy trang, Duy nhìn theo hướng tên Tây đang đi xa dần và tên Việt gian đang muốn vòng lại qua bãi lầy để đi về.

Tia máu hằn sâu trong đôi mắt, Duy điều chỉnh lại ống sậy trợ trở.

Tay cầm chắc con dao thép đen tuyền, cơ bắp đẹp đẽ trên người căng cứng, anh tựa như con báo đen đang lặng lẽ rình mồi.

Tên Việt gian càng ngày càng tiến lại gần bãi lầy mà không hề hay biết rằng, thần chết đang vẫy tay mỉm cười với hắn.

Lúc hắn rời đi đã xin được của tên mặt sẹo một khẩu súng để phòng thân.

Hắn tỏ vẻ mạnh mẽ, ngâm nga hát.

Đoàng!

Đột nhiên tiếng hát dứt hẳn, tiếng súng vang lên.

Tên Việt gian giật mình bóp cò súng theo phản xạ.

Chỉ thấy một dòng máu nóng phụt ra, văng tung toé khắp nơi bên.

Đúng lúc mây tan trăng sáng, tên Việt gian nhờ ánh trăng lập loè mà trừng mắt nhìn rõ khuôn mặt kẻ vừa lấy mạng hắn.

Khuôn mặt người đó tuy bị bùn lấm hơn nửa, nhưng dựa vào góc cạnh, hắn có thể đoán ra đây là một thanh niên trẻ tuổi.

Lại có thể ngoan độc như vậy, một dao liền cắt đến tận xương cổ hắn.

Tên Việt gian ngã xuống, khoảnh khắc ấy một chuỗi kí ức điểm qua trong đầu hắn.

Lần đầu hắn nhớ về nụ cười của đồng bạn, nhớ những anh bộ đội chân chất.

Cũng là lần đầu hắn thấy hối hận khi phản bội lại quân đội Việt Nam.

Thôi ra đi coi như giải thoát cho hắn.

-"Oh!

Great!"

Khoảng không vốn yên tĩnh vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng chậm rãi.

Duy nhếch môi cao ngạo quay lại phía sau.

Chỉ thấy tên mặt sẹo lúc nãy đang tiến dần về phía anh.

Đôi mắt hắn ngập tràn hứng thú.

Duy đã đúng, hắn cố tình cãi cọ với tên Việt gian này để dụ anh ra.

Rồi hắn chỉ việc núp đâu đó phía sau làm ngư ông đắc lợi.

Một khi anh chưa lộ diện vị trí để giết tên phản quốc đó.

Hắn hẳn vẫn sẽ ngồi quan sát kịch vui.

Duy lại liếc tới quân hàm đính lấp lánh trên vai hắn.

Một chỉ huy nên có đầu óc như vậy.

Chỉ tiếc hắn gặp phải anh.

Trời đã hừng đông, Duy đã núp trong bùn lầy suốt đêm.

Anh cũng sớm thấm mệt và muốn nhanh chóng kết thúc tất cả.

Tiểu đội bọn họ còn nhiệm vụ cần phải làm.

Vừa nghĩ xong, Duy nhanh chóng xông vào cận chiến với tên mặt sẹo.

Chỉ trong một nhịp thở đã đứng trước mặt kẻ thù.

Duy vung cú đấm rắn rỏi vào bụng hắn, anh hơi cứng người, cảm giác như vừa nện một quyền vào thân gỗ, cơn tê dại lan toả khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể từ đầu nắm đấm.

Tên Tây cười khà một tiếng, tay phải bắt được tay Duy, tay trái toan đập sau ót anh 1 cái.

Hắn tính bắt sống rồi tra tấn từ từ.

Duy toát mồ hôi lạnh, nhanh nhẹn lách người sang một bên.

Vặn tay nắm ngược lại bàn tay phải của hắn đang giữ tay anh, Duy mượn lực bật ngược ra phía sau hắn lấy hai chân móc eo tên mặt sẹo, anh mạnh mẽ lộn người quăng ngược hắn.

Tên Tây choáng một vài giây, hắn lập tức nổi giận bừng bừng không màng sống chết đối phương, hắn dùng hai cánh tay cơ bắp của mình đấm liên tục vào vị trí của Duy.

Duy đang trong đà tiêu hao sức lực nên trúng một đấm vào xương bả vai, anh cắn chặt răng vì đau đớn.

Ngay lúc tên Tây rút dao găm chực đâm tới cổ anh, Duy mở to mắt, lợi dụng thân hình nhỏ bé trượt qua háng tên kia, xung quanh đầm lầy là đất sét nhão, rất trơn lại tiện cho anh.

Không kịp đứng lên, anh lật người tung một cước mạnh vào bộ hạ hắn.

Sau đó trèo lên lưng siết chặt lấy tên mặt sẹo.

Ánh mắt hằn tia máu thoáng nhẹ nhõm, Duy gầm lên: "Chết đi!"

Anh rút nhanh con dao dắt trên lưng quần cắm phập vào gáy tên Tây, xoáy mạnh xuống.

Máu nóng bắn lên gương mặt Duy chưa bao giờ lại khiến anh cảm thấy thoả mãn như lúc này.

Tên mặt sẹo ngã xuống.

Đôi mắt như những kẻ đồng đội hắn, trắng dã, trừng lớn như không thể tin bản thân vốn ưu tú lại bị giết như thế này.

Hắn giật giật rồi bất động hẳn.

Duy thở phào, bò ra ngoài tầm 2m rồi nằm duỗi thẳng chân tay.

Anh lịm dần đi, trong cơn mê man anh cảm nhận được trên mặt mình có sự ấm áp của ánh mặt trời mới nhú, có tiếng gọi í ới của tiểu đội mình và có cả bóng dáng Phương đang cười tươi nhìn anh, cất lên tiếng hát trong trẻo:

" Ðoàn Vệ quốc quân một lần ra đi Toàn thắng vinh quang ghi ngày trở về

Ra đi ra đi bảo tồn sông núi

Ra đi ra đi thà chết chớ lui..."
 
Hoa Lửa
4. Trước cơn giông


Đồng đội Duy nương theo tiếng súng mà tên Việt gian bắn trước khi chết tìm ra anh.

Duy nằm trên đất, toàn thân lấm bùn đến mức không nhìn ra sắc xanh tươi đẹp vốn có của quân phục.

Ánh nắng ấm áp phủ lên gương mặt thanh niên trẻ tuổi đang thiếp đi.

Âm thầm và lặng lẽ, mọi người nhìn hai xác giặc trên đất, gật đầu với nhau.

Hiểu ý thu gọn.

Làm xong tám con người tụ lại một chỗ.

Ai cũng nằm vật ra, khép mắt tĩnh thần.

________

"Phương!

Chị Phương!"

Thư quơ quơ tay trước mặt người con gái đang thất thần, lớn tiếng gọi to.

Phương như thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình.

Mềm giọng đáp nhẹ:

-" Ơi..."

Thư thấy Phương hôm nay thần sắc có vẻ khang khác, cô nhìn quanh khu chợ búa một vòng, lại nhích sát qua chỗ Phương đang đứng, lấp liếm hỏi:

-" Chị răng rứa?

Cãi nhau với mệ à, hôm qua em đi ngang nghe mệ chửi dữ lắm nì."

Thư là con gái dì Cúc, nhà cuối xóm anh Long cùng tiểu đội Duy.

Khác với vẻ đẹp dịu dàng tinh tế của Phương.

Thư lại mang một nét mộc mạc mà gần gũi, chỉ cần con bé cười thôi cũng đủ khiến mọi người xung quanh thấy thoải mái.

Phương nhìn cô em đáng yêu trước mắt rồi cười trừ cho qua.

Có trời mới biết hôm qua bà nội cô đáng sợ như thế nào.

Ngay khi Phương vừa dứt câu muốn vào quân, cụ Huê đã đanh mặt lại.

Cụ ném luôn một cái chén vào tường, bể tan tành.

Xong cụ vừa lên cơn hen, vừa run run mắng đứa cháu gái mà cụ vốn cưng như cưng trứng từ nhỏ.

Chồng cụ, con trai con dâu đều mất trên chiến trường.

Cụ không muốn đứa cháu gái duy nhất của mình có bất cứ chuyện gì.

Phương biết bà lo nên thuận theo bà, dỗ cho cụ Huê không kích động.

Ấy thế nhưng Phương chỉ mới 18 tuổi, cái độ tuổi mang đầy sự xốc nổi lại thêm tính tình từ nhỏ vốn bướng bỉnh.

Nên đâu đó, trong lòng Phương đã thầm gieo vào hạt giống quyết tâm mà chỉ cần có cơ hội, ngay tức thì hạt giống ấy sẽ nảy mầm và mọc thành cây cao.

Thư định nói thêm điều gì nữa, bất chợt có người đụng vào bả vai cô, dúi nhanh vào tay cô một tờ giấy thô.

Thư hơi giật mình, nhìn quanh nhìn quẩn.

Chỉ thấy người kia và một số người đội mũi khác liên tục dúi dúi những tờ giấy tương tự vào tay mọi người trong chợ.

Cô giơ tay nhìn rành rọt từng chữ trong mẩu giấy bé xí, mắt sáng lên đầy phấn khích:

-"Chị Phương!

Chị..."

Phương làm dấu suỵt một tiếng, cô cũng nhận được.

Trong lòng cố gắng đè nén đi niềm hân hoan và vui sướng.

Nét chữ rành rọt mà rắn rỏi, giấy viết:

" Địa điểm: Mồng 10 tại nhà thôn Đót

Nội dung :Tuyển thêm thanh niên xung phong cho chiến trường miền Bắc."

Thư ép hơi:

-"Chị đi không?

Em thì đi là chắc rồi."

Phương gật gật đầu, nhất định cô phải đi.

Lúc cô khoác lên màu áo thanh niên cũng là lúc cô gần thêm với những con người đang bảo vệ đất nước mà cô luôn lấy làm lí tưởng cao đẹp.

Chẳng những thế, cô còn ôm hi vọng gặp lại Duy để được trực tiếp nói những điều cần phải nói.

Phía bà nội, cô nghĩ cô sẽ hỏi thêm lần nữa.

Con đường làng rải đầy nắng, hoa gạo lập loè nở đỏ cả chặng dài.

Thi thoảng cây rung gió thổi, những cánh mềm đỏ tươi tung mình bay lượn trong không trung tạo nên một bức tranh thiên nhiên thơ mộng.

Phương tay trái cắp một rổ thức ăn, tay phải duyên dáng đỡ nhẹ.

Từng giọt mồ hôi trong suốt chảy dài gương mặt trắng nõn của cô gái tuổi mới lớn, tinh tế phác hoạ lên sống mũi cao thẳng và bờ môi nhỏ hồng son.

Chẳng mấy chốc cánh cổng bằng tre quen thuộc xuất hiện, Phương bỏ rổ xuống, giở cổng đi vào rồi gài lại.

Đến đây cô thấy bà nội mình tựa lưng ở chõng tre trước nhà.

Bên cạnh là cái bàn nhỏ với hai chén chè xanh chưa nguội.

Phương đi vào, thấy cụ Huê có chút đăm chiêu, cô căng thẳng hỏi:

-" Bà ơi nhà mình có khách à?"

Cụ Huê lẳng lặng bưng chén nhấp một ngụm, lại gõ gõ lên bàn ba cái âm thanh nặng nhẹ khác nhau rồi cụ đứng dậy, bước chân có hơi nặng nề đi vào trong.

Cụ đứng trước bàn thờ, rút ba nén nhang thắp.

Dù đang là ban ngày nhưng khói nhang lại mang vẻ tịch mịch và tiêu điều đến lạ, hương trầm tự nhiên lượn lờ quẩn quanh đầu chóp mũi.

Phương nhìn bóng lưng bà nội, cô khẽ chùn lòng, từ khi nào bà đã già đến vậy?

-"Gạo, qua đây vái với bà 3 cái."

Phương khó hiểu nhưng không trái ý bà, lắc gót sen vào chắp tay đặt lên trán vái.

Vái xong, cụ Huê lục lọi dưới chân bàn thờ lấy một hũ gì đó tròn tròn lại dài dài bằng gỗ mít mỏng.

Cụ đặt lên bàn trước bàn thờ, ngồi nghiêm chỉnh nói:

-" Mới nãy có anh nớ qua đây, biết nhà có con gái tuổi đang lớn nên qua cổ động ba mạ ông bà cho đi gia nhập thanh niên xung phong."

Phương nghe tới đây, mồ hôi lại lấm tấm ứa ra, cô khẽ cắn môi, tay siết chặt góc áo.

Cụ Huê nhìn cháu mình, cao giọng nói tiếp:

-" Ta đặt cho mi tên Gạo cúng cơm.

Nghĩa là vì ta mong mi đủ ăn đủ mặc, an nhàn sống thôi.

Vì răng cứ phải xông pha nơi trận làm chi?"

Phương cả gan bật thốt:

-" Đất nước chừ đang cần mấy người trẻ như con.

Bà nội, tổ quốc lâm nguy thì còn mong chi đủ ăn đủ mặc với nhàn tản?"

Cụ Huê hơi giật mình, sự kiên định của Phương tựa như được di truyền từ chồng, từ con trai cụ.

Cho nên nói, cụ vẫn không thể giữ lại một tí cái tham cho cụ à?

-" Ông mi, ba mẹ mi đều mất trên chiến trường.

Ta chỉ có đứa cháu gái là mi, ta ước chi mi như mấy đứa con gái bình thường ở nhà lấy chồng đẻ con Gạo nở.

Ta không ưng mi ra nơi chiến tuyến, lợ mi có chuyện chi, ta sống một mình sợ lắm."

Nói tới đây cụ rơm rớm nước mắt.

Bàn tay nhăn nheo khẽ quẹt đi đôi mắt đục ngầu mà rằng:

-" Nhưng ta làm rứa.

Khác chi ta đem mi nhốt vô một xó, đem mi mà chôn trong ao tù nước đọng?

Dòng máu chảy trong người mi là dòng máu anh hùng, dòng máu giết Tây.

Nên đi đi, đi cứu nước đi Gạo."

Phương mở lớn đôi mắt đẹp ngập nước, cô không thể tin là bà lại đồng ý dễ dàng như thế.

Càng không thể ngờ bà lại có nhiều mối trăn trở đến vậy.

Bàn tay cô vô thức siết chặt đến mức móng tay đâm hẳn vào lòng bàn tay, máu nóng chảy từng giọt.

Phương âm thầm thề, cô thề sẽ nhổ cỏ hết bọn Tây trên quê hương mình, sống sót trở về với nội.

Nhất định!

___________

Lúc Duy tỉnh dậy thì mặt trời đã lên hơn nửa đỉnh đầu.

Chói đến nhức mắt.

Duy hơi xoa xoa thái dương, vươn vai ngồi dậy nhìn tám con người đang "vật vã" nằm lộn xộn xung quanh mình, khẽ bật cười.

Những đồng đội của anh bình thường nhìn hơi ngốc, không ngờ đêm qua lại xuất sắc đến vậy.

Lần đầu thực tiễn rất gọn gàng.

Duy nén hơi, hét lớn:

- " Toàn đội tập hợp!"

Tám đôi mắt hầu như mở cùng lúc, lục đục vụng về bò dậy đứng nghiêm.

Thịnh còn hơi mơ màng phủi phủi mông.

Đạt thấy được động tác nhỏ đó, khoé môi nâng cao nhịn cười.

Duy hằng giọng:

-" Đêm qua vất vả cho các đồng chí, nhưng giờ ni cũng gần trưa rồi, mình nhanh chóng đi được tầm mô hay tầm nấy, chứ bên bộ chỉ huy hối gấp lắm.

Các đồng chí có ý kiến chi không?"

Mọi người vẻ mặt bừng bừng sức sống, hô to thưa không.

Tiểu đội chín người lại tiếp tục vác ba lô trên lưng, hi hi ha ha nhịp chân bước.

Nắng giòn giã theo bước chân các anh, mẹ thiên nhiên xanh rì che cho đàn con của mình dưới bóng mát.

Đâu đó vang lên khúc quân hành, tiếng hát yêu đời mà cháy bỏng.
 
Back
Top Bottom