Cập nhật mới

Khác HOA HỒNG VÀ MÁU TANH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392379157-256-k885401.jpg

Hoa Hồng Và Máu Tanh
Tác giả: Zhangisenpai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

HOA HỒNG VÀ MÁU TANH

"liệu truờng học có thật sự an toàn hay chỉ để che lấp mặt tối?"

"Liệu hoa hồng chỉ là 1 ngoài hoa vô tội hay nó còn là công cụ gây án?"

-zhangisenpai (mỹ kim)-



kinhdi​
 
Hoa Hồng Và Máu Tanh
CHAP 1: BI KỊCH


-Khởi đầu cho bi kịch-

Tôi là Tùng, một cậu nam sinh trong một ngôi trường chuyên bình thường, gia cảnh của tôi đuợc xem là khá giả nhưng bố mẹ tôi ly hôn từ sớm tôi ở với Mẹ và Cha duợng.Hôm đó tôi ngồi ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ phòng học sau hai tiết học, ánh nắng chiếu vào gần chỗ tôi ngồi cảm giác thật trống rỗng...

"Tùng!...

Mày không ra chơi hay gì mà ngồi đờ đẫn ở đây vậy" Đấy là Hoàng thằng bạn học với tôi từ năm cấp một

"Ừm...chả có gì vui..." tôi đáp lại nó bằng giọng điệu chán nản, tôi đã chán ngấy việc lên truờng học rồi lại về nhà...

Thật buồn tẻ

"Ê!

Trai đẹp chán rồi kìa bây!!" giọng một đứa con gái vang lên tôi biết ngay là cái Phuơng con bé cạnh nhà tôi

Tôi không mảy may gì mà cứ nhìn ra cửa sổ bỗng tôi thấy một cái bóng đen ở tầng thuờng, kỳ lạ thật tầng thuợng rõ bị khóa cơ mà khi tôi còn ngơ ngác cái bóng đen đó nhảy xuống!?

"C-CÓ NGƯỜI NHẢY LẦU!!...

CÓ NGƯỜI NHẢY LẦU!!" tôi hét lên trong hoảng sợ, tôi té khỏi ghế cơn đau ập đến nhưng hình ảnh cái bóng đen đó khiến tôi quên đi cơn đau mà lùi lại miệng tôi lấp bấp khiến cả lớp chú ý.

ai nấy chạy ra cửa sổ ai cũng sợ hãi khi thấy cái bóng đó nằm giữa vũng máu còn có cái gì đó nằm cạnh cái bóng đó, Hoàng nhanh chóng chạy xuống phòng giáo viên báo cáo sự việc

Rất nhanh các thầy cô giáo đã chạy ra rồi điện cho cảnh sát, Thầy hiệu truởng đã ra thông báo cho mọi người tiếng thầy trầm ồn còn mang một chút hoảng sợ trong giọng nói của thầy.

Trong lớp ai nấy đều im lặng, sự im lặng bao trùm lấy lớp tôi khiến cái lớp đuợc mệnh danh là cái lớp quậy nhất giờ lại im lặng một cách đáng sợ, cảnh sát đến, không nhanh cũng không lâu, tôi không biết họ đã làm gì nhưng tôi đuợc cái Phuơng kể lại, cô gái nhảy lầu là con Ái lớp kế bên nghe nói con bé ấy bị thầy chủ nhiệm q.u.ấ.y r.ố.i con bé còn bị blhđ nữa...

Tội thật

Tối đó tôi từ lớp học thêm về nhà mắt cứ chăm chăm vào cái điện thoại bỗng cô cảm thấy lạnh sống lưng, một chất lỏng màu đỏ thẫm rơi xuống điện thoại đang sáng lên tin nhắn của tôi, tôi vừa định chạm vào nó thì một cánh tay ấn vào lưng tôi, tôi giật bắn mình quay lại thì chẳng thấy ai ngoài con đuờng lạnh lẽo và cổng trường.

chạy!

Chạy đi!

Tôi run rẩy nhưng chân bị thứ gì đó nắm chặt lại không chạy đi đuợc, mồ hôi lạnh của tôi cứ nối tiếp nhau đổ ra.

'Bắc kim thang~...

Cà lang bí rợ~ cột qua kèo là kèo qua cột chú bán dầu?

Qua cầu mà té~ chú bán ếch ở lại làm chi?'

giọng hát ấy cứ vang lên trong đầu tôi không ngừng.bài hát tuởng chừng trong sáng đó lại vang lên giữa màn đêm hai thứ đó hòa quyện lại khiến tôi sợ đến mức nhắm mắt lại rồi gào lên trong tuyệt vọng.

"CÁC NGƯƠI MUỐN GÌ!!...TRÁNH RA!!

THỨ Ô UẾ!!" tôi gào lên trong hoảng sợ, giọng hát ấy bỗng ngưng lại chân tôi bỗng nhẹ tênh hơn, tôi lập tức chạy về nhà không suy nghĩ gì khác, truớc cửa nhà tôi thở dốc không ra hơi, cuối cùng cũng đuợc về nhà.

Tôi mở cửa rồi vào nhà, không nghĩ ngợi gì khác.

-hết-
 
Hoa Hồng Và Máu Tanh
CHAP 2: CHA DUỢNG


"Hôm nay thật kì lạ...

Chính tôi cũng không biết bản thân đang làm gì trong thế giới này.

Học, ăn rồi ngủ cứ lập lại thật tẻ nhạt" Từng câu nhật ký của tôi hiện lên trang giấy trắng sạch đẹp.

"Tùng!...xuống ăn cơm!"

Giọng cha duợng tôi cất lên cảm giác ớn lạnh bao quanh tôi như cách những ngón tay dơ bẩn của ông ấy quấn chặt lấy cơ thể tôi.

Tiếng cầu thang cất lên đem theo sự nặng nề của tôi xuống lầu nơi mẹ và tên ác quỷ đó đang đợi tôi xuống ăn tối, ánh mắt tôi cứ cúi gầm không dám nguớc lên nhìn đôi mắt sâu thẳm của tên đó.

"Ngồi xuống ăn đi Tùng.."

Tôi ngồi xuống bàn theo lời hắn và bắt đầu ăn tối như bao người khác nhìn thì có vẻ bình thường nhưng chính những người ngồi quanh bàn ăn mới biết sự nặng mùi sát khí xung quang, bỗng mẹ tôi cất giọng xóa tan bầu không khí ảm đạm đang bao trùm lấy bữa ăn tối.

"Chút nữa mẹ đi thăm bà ngoại hai bố con ở nhà tự chăm sóc lẫn nhau đi" tôi siết chặt đôi bàn tay đang run rẩy của bản thân, cơn buồn nôn sộc đến cổ tôi khi duới gầm bàn nơi mẹ chẳng thể thấy những hành động đáng kinh tởm của tên cha duợng đó.

Đôi chân lông lá của hắn đang tự tiện sờ soạng lấy chân tôi như 1 tên ấm dâu thèm khát lấy chính con trai của vợ mình 1 cách đê tiện.

Khi mẹ tôi đi cũng là lúc bóng tối bao trùm lấy cuộc đời tôi, từng nơi hắn sờ soạng, từng chỗ trên cơ thể hắn ép tôi chạm vào đều khiến tôi kinh tởm, tôi run rẩy lao ra khỏi phòng bố mẹ còn chẳng kịp mặc quần vào mà lao vào nhà vệ sinh mà nôn thóc nôn tháo, từng ngụm nuớc trôi vào miệng cố rửa sạch sự ô uế mà hắn để lại trong cơ thể tôi.

"tên khốn khiếp..." *cảm giác như vừa trải qua địa ngục vậy, bỗng 1 đôi bàn tay che mắt tôi lại, bóng tối bao trùm lấy mắt tôi khiến tôi mất phuơng huớng mà ngã ra đằng sau cơn đau ập đến giọng 1 người phụ nữ vang lên càng khiến tôi hoảng sợ hơn.

"giết, giết hắn, giết hắn đi, GIẾT HẮN ĐI!!" giọng người phụ nữ hét lên làm tôi bừng tỉnh khỏi cơn hoảng loạn, tôi run rẩy nhìn vào đôi tay đang cầm đóa hồng gai dính chút ít máu của ai đó đang nhỏ thành từng giọt rơi xuống sàn tôi nguớc lên thấy cha duợng đang nằm duới sàn với vết rạch lớn ở má đang mắng tôi.

"thằng chó!!

Mày đối xử với cha duợng mày vậy đó hả, mày...

Mày!!" hắn gào lên như 1 con thú hoang dã, đôi mắt dâm dê nhìn tôi giờ lại chuyển sang sự ghét bỏ.

'Cạch...

Kéttt ' tiếng cửa mở ra, mẹ tôi về rồi ư?...

-hết-
 
Back
Top Bottom