Cập nhật mới

Khác Hoa hồng đen

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397112970-256-k307234.jpg

Hoa Hồng Đen
Tác giả: quaithai12caidai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chào mn, cứ gọi tớ là Vy nhaa.

Tớ mới tập tành làm tiểu thuyết nên chưa có hay aa.

LƯU Ý!!!!

Truyện này Vy có tham khảo từ Hà Thanh Hải Yến , Máu lửa và tội ác, Ngõ Ngô Đồng , Bến xe , Hồ Điệp Kình Ngư , Hồ sơ tâm lí tội phạm ,... nên có 1 vài tình tiết khá giống mn thông cảnh nhaaa.

Okii giờ vào tình tiết chính nè .

Cô Ngụy Thanh Vi- 1 pháp y nổi tiếng .

Còn người cô yêu - Hạ Du Nhiên lại là 1 vị cảnh sát tài ba .

Họ bên nhau , sát cánh cùng với nhau suốt mấy mươi năm tháng .

Nhưng cuối cùng , cô mới biết thật ra anh là ai?

Bây giờ , cô nên chọn con tim hay theo lí trí , nên chọn người cô yêu hay theo pháp luật trừng trị??



twistcucgat​
 
Hoa Hồng Đen
Hồi thứ 1 : Ngày tôi gặp anh


Tôi gặp anh năm anh 21 tuổi.Năm ấy , tôi vẫn còn là học sinh lớp 10.

Khi đi học , tôi bị mọi người cô lập vì tôi không mấy xinh đẹp , là học bá nhưng mọi người đều không ưa tôi .

Trong đó , có 1 cô bạn con nhà tài phiệt tên Cố Mẫn Thanh .

Cô ấy là người ra lệnh mọi người xa lánh , cũng là người cầm đầu của nhóm bắt nạt tôi .

Hôm ấy vẫn vậy , đến trường vẫn ngồi 1 góc , vẫn chịu mọi lời sỉ nhục , những lời lăng mạ , chế giễu .

Khi tan trường , tôi bị nhóm nữ sinh do Cố Mẫn Thanh cầm đầu chặn lại .

Tôi bị lôi vào nhà vệ sinh , bị ép uống nước trong buồng vệ sinh , bị nhúng đầu xuống đó, bị họ nhấn tàn thuốc đang cháy vào người .

Họ cười cợt một cách khoái chí , họ xem tôi như 1 món hàng mà thay nhau hành hạ .

Tôi khóc , quỳ xuống cầu xin nhưng không thành mà còn bị hành hạ dã man hơn .

Tôi bị nước mắt làm cho những ánh nhìn nhòe dần .

Cuối cùng , họ cũng tha cho tôi .

Tôi thấy họ rời đi mà không ngoái đầu nhìn lại .

Tôi cũng đứng dậy đi ra khỏi trường .

Trên đường về , tôi bắt gặp 1 người đàn ông khá cao , chắc tầm 1m85 .

Anh ngồi co ro ở dưới tán cây khô trong công viên .

Lúc ấy tôi nhìn anh , hình như anh cảm nhận được ánh mắt của tôi mà ngước nhìn lại .

Tôi tiến lại gần , đứng trước mặt anh mà hỏi :

-" Anh tên gì vậy?

Mà sao anh lại ngồi ở đây?

"

Anh vẫn im lặng , không nhấc môi lấy 1 lần .

Tôi ngó nghiêng xung quanh rồi bảo anh chờ tôi chút .

Tôi chạy nhanh về cửa hàng tiện lợi gần đó .

Ghé vào mua 2 cái bánh và 2 chai nước .

Mua xong , tôi quay lại nơi chàng trai ấy ngồi .

Anh vẫn ở đó , vẫn co ro ngồi một mình .

Tôi tiến lại gần , ngồi xuống bên cạnh anh .

Đưa anh cái bánh , chai nước .

Anh nhận lấy , cảm ơn tôi rồi bắt đầu ăn .

Hình như anh đã nhịn đói mấy ngày trời .

Thấy anh ăn nhanh đến phát nghẹn , tôi luống cuống mở chai nước để anh uống .

Anh mỉm cười rồi trả lời tôi :

- " Tôi tên là Hạ Du Nhiên .

Năm nay tôi 20 tuổi .

Bố mẹ tôi ly hôn từ khi tôi lớp 11 .

Tôi đi theo bố chuyển đến 1 căn nhà rộng lớn .

Tầm 1 năm sau khi ly hôn , bố tôi cưới thêm mẹ kế .

2 năm sau đó bố tôi mất, để lại căn nhà cho bà mẹ kế đó .

Bà ta ngay trong đám tang của bố tôi mà dẫn 1 người đàn ông xa lạ .

2 tháng sau khi bố tôi mất , bà ta lập tức cưới người đàn ông xa lạ đó .

Mới tuần trước , bà ta nói tôi đã lớn thì đi ra khỏi nhà mà tự lập rồi đuổi tôi ra khỏi nhà mà không cho tôi lấy bất cứ thứ gì .

Lúc đó tôi chỉ kịp lấy chiếc điện thoại này rồi thôi .

Bây giờ tôi cũng không biết đi đâu về đâu .

Mẹ tôi bà ấy cũng đã có gia đình mới rất hạnh phúc , tôi không dám làm phiền bà.

"

Vừa nói xong , tôi liền thấy anh rơi nước mắt .

Tôi cảm thấy đồng cảm với anh , vì giờ tôi cũng chẳng còn ai .

Bố mẹ tôi là cảnh sát phòng chống ma túy , họ đã hi sinh khi làm nhiệm vụ mật .

Bây giờ tôi sống 1 mình trong căn nhà khá rộng lớn .

Trầm mặc 1 lúc , anh hỏi tôi :

- " Mà em tên gì vậy?

Sao giờ chưa về nhà ?

"

Tôi lắp bắp đáp :

- " Tôi tên Ngụy Thanh Vi , anh có thể gọi tôi là Vi Vi .

Tôi chỉ đang đi dạo thôi .

Mà anh nói anh không có nơi nào để về nhỉ ?

Anh có thể về ở với tôi , dù sao tôi cũng chỉ ở 1 mình .

"

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt sáng bừng , anh hỏi tôi :

- " C-có được không vậy , vậy có hơi...

"

- " Không sao đâu , tôi ở 1 mình cũng sợ lắm "

Chưa đợi anh nói xong , tôi đã chen vào .

Thấy ánh cỏ vẻ khá lúng túng , tôi nghĩ ngợi 1 lúc rồi nói :

- " Hay là anh làm anh trai em đi .

Bây giờ em cũng chẳng có ai cả .

Nếu được thì anh có thể giúp em làm việc nhà cũng được!!!

"

Anh nghĩ ngợi rồi rụt rè gật đầu , tôi liền vui vẻ đưa anh về nhà .

Tôi cũng thuộc dạng khá giàu nhưng chẳng muốn phô trương .

1 mình tôi ở căn nhà 2 tầng khá rộng lớn .

Sau nhà có 1 khu vườn rộng lớn trồng hoa hồng đen xen lẫn trắng .

May mắn là nhà tôi vẫn còn 2 phòng ngủ .

Thế là anh đã có nơi ở .

Tôi dẫn anh vào 1 trong 2 căn phòng trống , anh ngơ ngác nói :

- " T-tôi ở đây được sao?

"

- " Được mà , sao vậy ?

Mà giờ cũng muộn rồi , anh vệ sinh cá nhân rồi ngủ đi nha !

"

-------------------------END----------------------------
 
Hoa Hồng Đen
Hồi thứ 2


Hôm sau , trời quang mây tạnh , tôi tỉnh dậy với 1 tâm thái cực kì thoải mái .

Sau khi tỉnh giấc , tôi vệ sinh cá nhân , thay áo quần và chuẩn bị đi học .

Phòng của anh đối diện phòng tôi , khi đi ra khỏi phòng mình , tôi thấy phòng anh hé mở .

Với tính tò mò của mình , tôi đẩy nhẹ phòng anh .

Ngó nghiêng xung quanh , không thấy anh trong phòng , tôi khá thắc mắc nhưng rồi lại thôi .

Xuống dưới nhà , tôi thấy anh trong bếp , tôi ngạc nhiên hỏi anh :

-" Anh ở đây làm gì vậy?

"

Anh giật mình , rồi chầm chậm đáp :

- " Anh xuống làm bữa sáng thôi .

Em cũng ngồi xuống ăn đi "

-" Vâng "

Tôi bước đến bàn , nhìn dĩa thức ăn đặt ngay trước mặt , tôi cảm thấy rất bất ngờ nói với anh :

- " Nhìn anh như vậy mà cũng biết nấy ăn á?

"

- " Đừng có nói vậy chứ .

Nhìn anh to con vậy thôi chứ giỏi bếp núc lắm đó .

Do bình thường anh hay ở nhà 1 mình nên tự nấu ăn thôi.

" Anh cười khẽ rồi đáp

Tôi đơ người , vì nhìn anh cười lên rất đẹp .

Mà đến giờ tôi mới để ý rằng anh rất đẹp trai .

Anh mang gương mặt khôi ngô tuấn tú .

Mắt anh 2 mí , tuy khá híp nhưng rất đẹp .

Khi cười , dưới mắt anh có bọng mắt làm cho đôi mắt trở nên thu hút hơn , nhưng hình như đã lâu anh không ngủ , mắt anh thâm quần nhìn rất mệt mỏi , anh còn đeo thêm 1 cặp kính tròn .

Tóc anh khá dài , được anh buộc một chùm nhỏ phía sau .

Dáng người anh cao ráo , nhìn tổng quản rất điển trai .

Tôi ngơ ngác 1 lúc rồi mới chợt nhớ ra sắp đến giờ đi học .

Tôi ăn nhanh bữa sáng rồi lên chiếc xe điện bố mẹ mua cho trước khi mất để đến trường .

Hôm nay là ngày thi cuối học kì II , tôi mang tâm thái của 1 kẻ chiến thắng rồi bước vào phòng thi .

Đề năm nay khá khó nhưng vẫn vừa sức với tôi .

Đề văn năm nay là kể về 1 người bị bạo lực học đường , muốn buông xuôi bản thân , muốn giải thoát cho chính mình khỏi những tháng ngày đau khổ ấy , nhưng người đó vẫn còn vướng bận 1 điều gì đó... .

Nó cũng giống như tôi vào thời điểm hiện tại , tôi đã viết hết tâm tư của mình , viết hết mọi nỗi niềm , mọi hy vọng được giải thoát nhưng vẫn còn vướng bận .

Các môn còn lại cũng khá khó nhưng tôi vẫn tự tin là mình làm được .

Suốt 2 tuần thi , tôi cảm thấy rất thoải mái vì không còn bị đánh đập nữa .

Nhưng những ngày tháng ấy cuối cũng sẽ trôi qua , tôi tiếp tục bị hành hạ , bị những con người ấy giày vò .

1 hôm nọ, hôm đó là ngày nhận kết quả thi , cũng là ngày tôi chấm dứt được chuỗi ngày bị hành hạ ấy .

Vẫn như các cuộc thi khác , tôi tiếp tục làm thủ khoa , nhưng có vẻ họ cảm thấy bực bội chăng?

Vì tôi thấy Cố Mẫn Thanh mặt mày nhăn nhó , nhìn rất khó chịu .

Khi đi ngang qua tôi , Cố Mẫn Thanh nói:

-" Ra về nhớ chờ tao "

Tôi nghe thấy thế liền rùng mình , tay chân bủn rủn .

Đến lúc chuông reo ra về , tôi sợ sệt mà chạy thẳng ra cổng trường .

Nhưng không may là đã bị Cố Mẫn Thanh bắt được .

Cô ấy mang vẻ mặt dữ tợn rồi nói với tôi

- " Tao đã bảo ra về chờ tao cơ mà .

Sao vậy?

Mày sợ à?

Nếu sợ thì sao lúc thi không nghĩ tới chuyện nay đi?

Tao hỏi mày , sao lúc đó mày không chỉ bài cho tao ?"

-"T-tớ...tớ..."

Tôi lúc ấy rất sợ ,run rẩy không dám nói

-"HẢ?

Nói đi chứ "

- " Tớ không dám chỉ cho cậu .

Tớ xin lỗi .

Lúc đó tớ sợ bị giám thị phát hiện .

Tớ xin lỗi , xin lỗi..."

Tôi sợ đến nỗi luôn miệng nói xin lỗi .

Lúc đó tôi thấy Cố Mẫn Thanh giơ tay lên, tôi cứ ngỡ 1 trận đòn sắp giáng đến khiến tôi nhắm nghiền mắt lại .

Nhắm được 1 lúc nhưng vẫn không thấy nỗi đau tràn đến .

Tôi từ từ mở mắt ra , thấy 1 bóng hình xa lạ nhưng lại ấm áp .

- " A-anh là ai?

Sao tự nhiên lại xía vào chuyện của tôi?

" Cố Mẫn Thanh giật mình hỏi

- " Tôi là anh trai của Vi Vi .

" Anh chầm chậm đáp

Nghe được giọng nói trầm ấm nhưng lại lạnh lùng của anh , tôi mới thoát khỏi cơn mơ màng .

Nhìn bóng lưng đang che chắn cho mình , tôi cảm thấy rất vui , vui vì có người che chắn , bảo vệ tôi , vui vì sau ngần ấy năm tôi lại cảm nhận được hơi ấm ấy .

- " H-hả?

Cô ta mà cũng có anh trai á?

Tôi tưởng nó là đứa mồ côi chứ ?

Hahahaa...

" Cố Mẫn Thanh vừa cười cợt vừa hỏi đùa

- " Đứa mồ côi ?

Hah , đứa mồ côi thì sao ?

Vẫn hơn cô , có cha có mẹ mà vẫn không được dạy đàng hoàng .

Mà bố mẹ cô có biết chuyện này không vậy?

"

- " A-anh?

"

Cô ta hậm hực, quay người bỏ đi .

Anh kéo tay tôi vào phòng hiệu trưởng , báo với thầy về vụ việc vừa rồi .

May thay thầy hiệu trưởng là 1 người ôn nhu thiện lương .

Thầy giải quết vụ này nhanh chóng , đăng lên bảng tin trường rằng sẽ đuổi học Cố Mẫn Thanh và đồng thời thay mặt cô ta xin lỗi tôi .

Tuy tôi thấy khá thoải mái , nhưng tôi có cảm giác không an toàn .

Thế nên khi về nhà , tôi quết định nói với Du Nhiên sẽ chuyển trường .

Tôi nói với anh với điểm số của em cũng có thể vào trường cấp 3 mình mong muốn .

Anh cũng không có ý phản bác .

Thế là tôi rời xa ngôi trường chan chứa bao kí ức buồn ấy .

Nhưng đến giờ , tôi vẫn thắc mắc vì sao anh lại xuất hiện ở trường tôi .

Khi hỏi anh thì mặt anh ửng đỏ , nói năng lúng túng không nên lời....

-------------------------------------END CHAP--------------------------------------------
 
Hoa Hồng Đen
Hồi thứ 3


Hôm nay là ngày đầu tiên tôi vào học ở trường mới .

Trường X - 1 trường nổi tiếng về sự thân thiện , chưa bao giờ có trường hợp bạo lực học đường , đó là những điều hiệu trưởng khẳng định với tôi sau khi nghe tôi kể về quá khứ ở trường cũ .

Cô Bạch Linh - giáo viên chủ nhiệm mới của tôi , khi nghe được hoàn cảnh của tôi , cô lặng lẽ rơm rớm nước mắt .

Cô kể với tôi rằng cô cũng như tôi , bố mẹ của cô là cảnh sát , họ hi sinh khi làm nhiệm vụ , nên cô hiểu được cảm giác của tôi , hiểu được cái cảm giác cô đơn , lạc lõng .

Cô chầm chạm ôm tôi , tôi khá bất ngờ nhưng vẫn không phản kháng, vì tôi cảm nhận được tình thương , cảm nhận được hơi ấm gia đình từ cô .

Cô đưa tôi tới lớp , đứng ở bục giảng , dõng dạc nói trước lớp :

- " Các em , từ ngày hôm nay , lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới , em giới thiệu về bản thân đi "

- " Chào mọi người , tớ tên là Ngụy Thanh Vi .

Tớ chuyển từ trường A qua đây vì tớ thấy môi trường ở đó không phù hợp với tớ.

Tớ thi vào trường với tổng điểm là 716 , mong mọi người giúp đỡ!!!

"

Cả lớp ồ lên , có vẻ mọi người khá bất ngờ .

Dù gì , tôi cũng là học sinh top 2 của tỉnh .

Cô Bạch nói tiếp :

- " Các em ạ , bạn Thanh Vi có hoàn cảnh gia đình khá tệ .

Bố mẹ bạn ấy là cảnh sát phòng chống về ma túy , đã hi sinh khi làm nhiệm vụ mật .

Họ đã cống hiến cả cuộc đời cho nhân dân , cho nước nhà .

Việc học ở trường cũ của bạn ấy cũng không tốt là bao , vừa bị bạo lực học đường , vừa bị bạo lực ngôn từ , bạn ấy đã trải qua 1 năm học tồi tệ như vậy nhưng vẫn mong có thêm những người bạn mới .

Vì vậy ,cô rất mong các em đối xử tốt với bạn .

Lớp mình vẫn còn chỗ trống , em lại đó ngồi nhé!

"

- " Vâng ạ , em cảm ơn cô "

Tôi mỉm cười nhẹ , tự tin bước xuống chỗ ngồi .

Nói thật , nếu như không có Hạ Du Nhiên , tôi sẽ không bao giờ tự tin như vậy .

3 ngày trước khi nhập học , anh nói với tôi rằng :

-" Thanh Vi này , anh quan sát em mấy ngày qua , thật ra anh thấy em khá đẹp .

Nếu như em thay chiếc kính nặng trịch ấy đi , chăm chút da thật tốt thì anh nghĩ em cũng không phải dạng vừa .

Em phải tự tin lên , vì em mãi vẫn là công chúa trong chính cuộc đời của mình .

"

Nghe theo Du Nhiên , tôi bắt đầu thay thế chiếc kính này bằng cặp lens mới mua , chăm chút cho da và thay đổi cách ăn mặc .

Nhìn vào trong người , tôi như được thấy 1 con người khác , không còn là tôi trước kia .

Bây giờ tôi có thể tự tin đứng trước lớp , không còn là con người tự ti lúc trước .

- " Chào nha, tớ tên Lam Tịch , rất vui được làm quen , từ giờ chúng ta sẽ là bạn cùng bàn đó!

"

- " Chào Thanh Vi , tớ tên Bạch Thiên "

-" Chào , tớ tên Phạm Trí Viễn "

- " Chào . . .

"

Cả lớp lần lượt chào hỏi tôi , tôi cũng vui vẻ chào lại mọi người:

-" Chào mọi người ạ , mong mọi người giúp đỡ "

- " Tớ còn phải nhờ cậu dạy kèm í , tớ học không giỏi môn Ngoại ngữ lắm nên cậu chỉ dạy cho tớ với nha"

- " Cũng được "

Ngày đầu tiên ở trường mới của tôi rất vui , mọi người hòa đồng , thân thiện , đối xử với tôi cũng rất tốt , không như tôi ở trường cũ , mọi người ở đó luôn xa lánh , khinh thường tôi .

Ở đây , tôi cảm thấy tôi được làm chính mình , được chơi đùa với mọi người ...

------------------------------------------END CHAP-----------------------------------------
 
Back
Top Bottom