Ngôn Tình Hoa Hoa Tương Ngọc

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
590,275
0
0
AP1GczPnvUn7cbasP7kQLbWOqWmMfO4wWiDXQcjpP9yO9o33e1077XHamkBwpYO8BroNYVhAxft90dmy40axseDoKhbwLfqi5RL6qUXBUkZO1BNHktYF2dCspNCwTot60N1UvvBhRMB0H9UaXeKCmhNc8Jcw=w215-h322-s-no-gm

Hoa Hoa Tương Ngọc
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ta vốn là thứ nữ không được sủng ái của nhà họ Khương, trên có đích mẫu lòng dạ độc ác, dưới có với đích tỷ cay nghiệt. Nhưng chỉ vì một câu nói lúc mê sảng của Thế tử Tuyên Bình Hầu phủ, ma xui quỷ khiến, ta phải gả vào Hầu phủ.

Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.

Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.

Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hoàng Hôn Dát Vàng - Mai Vũ Quý
  • Hoàng Hậu Vi Thượng - Hòa Cửu Cửu
  • Gặp Một Đoá Hoa Mới - Nặc Danh Hàm Ngư
  • Một Đường Phồn Hoa - Tiểu Thất Tể Tử
  • Cuộc Sống Ngọt Ngào Của Đóa Hoa Ở Quê
  • Âu Hoàng Bạo Hồng Ở Trò Chơi Sinh Tồn
  • Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 1


    1

    Ta tên Khương Hoa, là thứ nữ của Thượng thư Lễ bộ. Bản tính vốn nhút nhát, e dè, luôn phải cẩn trọng trong từng lời nói, cử chỉ. Trên thì phải lấy lòng đích mẫu, dưới thì phải chiều chuộng thuận theo đích tỷ, lại còn phải đối phó với đám muội muội cùng cha khác mẹ tính tình ngang ngược, đỏng đảnh.

    Ước nguyện lớn nhất đời này của ta, chỉ là mau chóng tìm được tấm chồng tử tế để có thể sống một cuộc sống bình yên. Nếu có thể, ta còn muốn đón nương của ta về sống cùng.

    Nàng vốn là tỳ thiếp thân cận của đích mẫu, trong nhà sớm đã đã mối cho nàng một cọc hôn sự, chỉ chờ nàng đủ tuổi sẽ xuất giá. Nhưng đích mẫu này lòng dạ độc ác, bởi vì tranh sủng thất bại, liền đem nha hoàn xinh đẹp nhất bên mình chuốc say rồi đưa lên giường phụ thân ta.

    Đối với lời tố cáo của một nha hoàn, nào có ai để tâm? Mẫu thân ta nói nàng không muốn trèo lên giường phụ thân - lời này ai tin? Nha hoàn nào lại chẳng muốn được làm di nương để hưởng phúc?

    Trong hậu viện, số nha hoàn xếp hàng chờ trèo lên giường phụ thân ta nhiều không đếm xuể, ngươi nói ngươi không muốn? Ai tin? Vạn nhất lại sinh thêm được một trai một gái, cả đời này cũng coi như đáng giá.

    Nhưng mẫu thân ta lại muốn cùng người mình yêu thương sống hạnh phúc trọn đời, ít nhất đứa con mà nàng sinh ra sẽ không phải là thứ xuất.

    Sự kháng cự của nàng, trong mắt cha ta là muốn mà còn e. Trong mắt đích mẫu là con tiện tỳ lắm mưu mô. Trong mắt vị hôn phu là ngươi đã thay lòng đổi dạ, người ta lập tức quay đầu cưới người nữ nhi khác làm chính thất phu nhân.

    Nương thấy không còn hy vọng, cũng không còn làm ầm ĩ nữa. Nàng như một khúc gỗ vô hồn, ở hậu trạch chịu đựng ngày này qua tháng nọ, nhìn đích mẫu lần lượt đưa người cho cha ta, chỉ là những người đó không ai có dung mạo đẹp như nàng.

    Vì vậy, bao nhiêu năm nay, dù mẫu thân ta không hề muốn hầu hạ cha ta, ngay cả sắc mặt tốt cũng không cho ông ấy, chỉ mong cha ta mau chóng đuổi nàng đi, nhưng cha ta mỗi khi rảnh rỗi vẫn thích đến ngồi một chút.

    Mẫu thân ta không tranh không giành đến mức này, ngược lại khiến những người khác ghen tị. Họ không có cách nào hành hạ mẫu thân ta, dù sao mẫu thân ta vẫn luôn coi họ như không khí, họ liền trút giận lên đầu ta.

    Ở chỗ đích mẫu, ta đã phải chịu biết bao khổ cực, khó khăn lắm mới dỗ dành được bà ta chuẩn bị tìm cho ta một đích tử nhà giàu làm phu quân, không nhất thiết phải là con nhà quan, dù là con nhà thương nhân cũng được. Đích mẫu ngoài mặt thì đồng ý rõ ràng, nhưng sau lưng lại kéo dài hết năm này đến năm khác.

    Mẫu thân ta nói: “Ta từ nhỏ lớn lên cùng bà ta, ta còn không biết bà ta là người thế nào sao? Lúc đầu ta vừa nói với bà ta muốn được thả ra ngoài để xuất giá, bà ta liền chuốc say ta, còn nói với cha ngươi rằng ta đã sớm có ý với ông ấy, hừ! Bà ta đúng là kẻ độc ác! Ngươi tin bà ta còn không bằng tin ta là Vương Mẫu Nương Nương!”

    Mẫu thân ta tuy không tranh không giành, nhưng trong lòng vẫn hận đích mẫu đến c.h.ế.t đi sống lại. Mỗi lần nhắc đến đích mẫu, giọng điệu bình thản thường ngày cũng không khỏi trở nên chua ngoa cay nghiệt.

    Nhưng ta có thể làm gì đây? Mẫu thân ta chỉ là một di nương, ta là thứ nữ, chẳng lẽ phải chờ đích mẫu chọn cho một nhà chồng tốt sao? Ta chọc giận đích mẫu thì có lợi gì cho ta? Mẫu thân ta có thể không cho bà ta sắc mặt tốt, nhưng còn ta thì sao? Chẳng lẽ phải đắc tội đích mẫu đến cùng, rồi bị bà ta tùy tiện gả cho một lão già làm vợ lẽ sao?
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 2


    Làm vợ lẽ còn coi là kết cục tốt, vạn nhất bà ta đưa ta cho vị đại nhân nào đó làm thiếp, cả đời ta coi như xong. Tuổi thanh xuân của ta sẽ phải uổng phí trên người một lão già, kết cục có thể nhìn thấy trước mắt, ta không muốn.

    Mẫu thân ta vì ta luôn lấy lòng đích mẫu đủ kiểu, nên rất coi thường hành vi của ta.

    Ta hỏi bà ấy, chẳng lẽ muốn ta và đích mẫu không qua lại với nhau đến c.h.ế.t sao?

    “Nương, con không còn cách nào khác, con là thứ nữ, chỉ có thể trong khả năng có hạn mà lo liệu cho bản thân, sau này, bà ta tìm cho con một gia đình khá giả, con cũng có thể đón nương ra ngoài, rời xa cái nhà này.”

    Nghe lời ta nói, mẫu thân ta thở dài một tiếng, cuối cùng chỉ có thể bất lực ôm ta khóc một trận.

    “Là nương vô dụng, là nương nuốt không trôi cục tức này, là nương không chịu lấy lòng cha con, khiến con ở hậu viện này lơ lửng không biết đi đâu về đâu, mỗi lần nương nhìn con lấy lòng bà ta là trong lòng lại nghẹn lại! Hận bà ta, cũng hận chính mình, nhưng mà Hoa nhi, nương không tranh nổi nữa rồi.”

    Ta biết, mẫu thân ta đã lớn tuổi rồi, tuổi này trừ phi sinh được con trai, còn có thể có cơ hội tranh đấu, nhưng nếu sinh được con trai, đích mẫu nhất định sẽ ôm về tự mình nuôi dưỡng - bà ta vẫn chưa sinh được đích tử, đây cũng là một nỗi lo trong lòng cha ta.

    Hai mẹ con chúng ta khóc một trận rồi tự lau khô nước mắt, dù sao, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Số phận đã định sẵn ta không thể nắm giữ cuộc đời mình, vậy thì phải tranh thủ cho bản thân trong thời gian có hạn. Nếu không, sống một đời, lại chỉ có thể trở thành quân cờ trong tay người khác, vậy thì quá đáng thương rồi.

    Ví như thứ nữ của đại bá phụ, một thiếu nữ xinh đẹp đang độ tuổi xuân, Khương Miểu, chẳng phải cũng bị đại bá mẫu gả cho một lão già đã qua một đời vợ, hơn nàng ba mươi tuổi sao?

    Người ngoài thì bảo nàng có phúc, được gả cho viên ngoại lang, nhưng viên ngoại lang năm nay bốn mươi sáu tuổi, đều đã đến tuổi làm ông nội rồi. So với Khương Miểu như nụ hoa mới nở, viên ngoại lang già khụ kia, nếp nhăn trên mặt đã sắp đuổi kịp tuổi của nàng rồi.

    Ngày Khương Miểu xuất giá, tất cả thứ nữ nhà họ Khương đều khóc, khóc đến chân thành tha thiết. Không phải luyến tiếc nàng xuất giá, mà là đang khóc cho số phận của chính mình.

    Hai chữ “thứ nữ”, đã giam cầm cả cuộc đời chúng ta.

    Muốn phản kháng, thì phải tranh thủ cho bản thân nhiều hơn, ít nhất cũng phải để đời sau của mình không còn là thứ xuất nữa.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 3


    Mà điều ta không biết là, bước ngoặt của chính mình lại đến nhanh như vậy.

    Hôm ấy tiết xuân đẹp đẽ, đích tỷ Khương Uyển nói muốn đi thưởng ngoạn cảnh xuân.

    Ta vốn không muốn đi, dù mấy ngày nay nguyệt sự sắp hết, nhưng cứ ra khỏi cửa là bất tiện. Nhưng Khương Uyển là người cố chấp, việc nàng quyết định thì không ai lay chuyển được, nàng muốn ai đi thì người đó nhất định phải đi.

    Tuy cha ta chỉ là Lễ bộ Thượng thư, nhưng nhà mẹ đẻ của đích mẫu lại có lai lịch lớn. Nhà họ Tống vốn là dòng dõi quý tộc triều trước, trải qua bao phen đổi thay vẫn không hề suy sụp mà ngày càng hưng thịnh. Phân nửa quan lại trong triều đều xuất thân từ trường tư thục nhà họ Tống, nơi nổi tiếng với những bậc thầy nghiêm khắc và học trò ưu tú. Vô số sĩ tử đã phải vắt óc suy nghĩ để có thể giành được một suất học tại đây. Vì vậy, dù không có con cháu nào làm quan, nhà họ Tống vẫn có vô số học trò cũ nay đã làm quan trên triều đình.

    Ấy là lý do vì sao dù bao năm qua không có con trai, đích mẫu vẫn giữ vững địa vị. Cha ta không dám hưu thê, bởi đắc tội nhà họ Tống cũng đồng nghĩa với việc đắc tội với gần hết triều đình, nặng nhẹ ra sao người cũng biết rõ.

    Thất xuất chi tội, rốt cuộc cũng chỉ là lời nói suông mà thôi. Phụ nữ thật sự có địa vị căn bản không thèm để tâm đến những chuyện này.

    Dù cha ta không dám hưu thê, nhưng ông ấy dám nạp thiếp; đích mẫu tuy không sợ bị bỏ, nhưng bà ta không sinh được con trai, lại chỉ có một đứa nữ nhi, trong lòng cũng lo lắng bất an.

    Bởi vậy, bao năm qua, hai vợ chồng họ cứ thế kìm hãm lẫn nhau, tạo nên một thế cục kỳ lạ mà cân bằng.

    Điều này khiến Khương Uyển lộng quyền, các thứ nữ không dám phản kháng, kể cả ta.

    Nàng ta nói muốn thể hiện sự hòa thuận giữa đích thứ trong nhà họ Khương chúng ta, đích mẫu đối xử công bằng với tất cả, chị em thuận hòa vui vẻ. Nhưng thực tế nàng ta chỉ đối xử tốt với chúng ta ngoài mặt, còn ngày thường muốn đánh muốn mắng đều tùy ý.

    Nếu không phải ta cố ý lấy lòng nàng ta, e rằng cũng không tránh khỏi việc bị bắt nạt.

    Các thứ muội khác sau lưng đều nói ta là kẻ nịnh hót.

    Nhưng ta không quan tâm, thật đấy. Ta chỉ quan tâm đến tiền đồ của bản thân.

    Bởi vậy, khi Khương Uyển lên tiếng, ta đành phải bảo nha hoàn chuẩn bị thêm hai bộ quần áo để thay.

    Vì ta là tay sai của Khương Uyển nên may mắn có được vinh dự ngồi chung xe ngựa với nàng ta. Nàng ta soi gương làm dáng, lúc thì chê tóc chải không đẹp, lúc thì chê son môi của mình không đủ tươi.

    “Muội muội à, vẫn là son môi muội làm đẹp, lần sau nhớ làm thêm mấy lọ, ta cũng tiện tặng người khác.”

    Nàng ta thuận miệng nói một câu, ta lại phải bận rộn thật lâu. Từ việc mua nguyên liệu, nghiền nhỏ cho đến chế tạo, đều phải do chính tay ta làm, lại còn phải theo ý nàng ta.

    Nhưng nàng ta là trưởng tỷ, là đích nữ, nếu ta không nghe lời, nàng ta sẽ mách với đích mẫu, ta cũng chỉ còn biết cười gượng mà đồng ý.

    Một đường xe xóc nảy, nhưng cảnh sắc ngoại ô thật đẹp. Tuyết mùa đông đã tan, lớp băng trên mặt hồ cũng đã được dòng nước cuốn trôi, khắp nơi đều tràn đầy sức sống. Xa xa, muôn ngàn hoa đang nở rộ nghênh xuân, cả một vùng lớn ngập tràn sắc vàng khiến lòng người cũng rộn ràng theo.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 4


    Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, nơi đây đã tụ tập không ít tiểu thư khuê các của các gia đình quyền quý. Còn bên kia bờ sông, là một nhóm công tử phong lưu phóng khoáng.

    Ta lúc này mới hiểu, vì sao Khương Uyển lại nhất quyết đòi đi thưởng xuân.

    Khương Uyển, nói hay thì là người có chủ kiến, nói thẳng ra thì là kẻ lười biếng tham ăn, muốn gì làm nấy, không cho phép ai phản bác, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của người khác.

    Hóa ra hôm nay nàng ta cố tình ăn diện là vì đám công tử bên kia sông.

    Hồ nước không rộng lắm, thậm chí có thể nhìn rõ bên kia có những ai.

    Bọn công tử thi nhau thể hiện, người thì làm thơ, kẻ thì múa bút, người thì ngâm nga bài văn của mình. Nhưng ánh mắt thì đã sớm liếc về phía chúng ta rồi. Bên kia sông hương thơm thoang thoảng, các cô gái cười nói vui vẻ, giọng nói êm ái như chim oanh vàng.

    Dòng sông ở giữa như ranh giới Sở Hán, không ai có thể vượt qua, càng khiến người ta thấy bức bối, chỉ hận không thể mọc cánh bay sang.

    Khương Uyển e lệ trò chuyện cùng các tiểu thư khuê các khác, các thứ nữ cũng tụ tập với những người bạn thân quen. Mọi người chia thành từng nhóm nhỏ.

    Không biết ai đó đề nghị làm diều để thả. Mọi người đều thấy thú vị, liền lấy dụng cụ tiện tay để làm. Gần đó có rừng trúc, sai người hầu đi chặt về làm khung, còn hình dạng diều thì để mọi người tự do sáng tạo.

    Khương Uyển làm một chiếc diều hình con bướm, trên đó còn đề những câu thơ chứa chan tâm sự thiếu nữ.

    Ta liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư không trong sáng của nàng ta, âm thầm cảnh giác, liền qua loa làm một con diều hình chim én trắng đen bình thường nhất. Đừng nói đến thơ ca tâm sự thiếu nữ, ngay cả tên cũng không đề nửa chữ. Dù sao lỡ như bị công tử phong lưu nào đó nhặt được, đến lúc đó có nói cũng không rõ ràng.

    Nàng ta là đích nữ, có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa, tự nhiên là cái gì cũng không sợ. Còn ta không nơi nương tựa, cha ta là loại người, thời khắc quan trọng e rằng sẽ đẩy ta ra ngoài để giữ thể diện cho ông ta. Cho nên, ta không thể trông cậy vào ai, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, không dám đi sai nửa bước.

    Khương Uyển nhìn con chim én xám xịt của ta, chợt thấy chán ngán.

    “Ngươi vẽ đây là thứ gì vậy?” Nàng ta bĩu môi tỏ vẻ chê bai.

    Bươm bướm nàng ta vẽ quả thật tinh xảo, như thể sắp vỗ cánh bay ra khỏi mặt giấy, khoe sắc rực rỡ. Muốn đỏ có đỏ, muốn hồng có hồng, muốn vàng có vàng, muốn xanh có xanh, chưa kể đến nét chữ nhỏ xinh tuyệt mỹ kia, chỉ nhìn thôi cũng thấy người viết hẳn là một giai nhân ôn nhu như nước.

    Lòng ta chợt lạnh.

    Khương Uyển không có ý tốt, nếu nàng ta gặp chuyện không vừa ý, e rằng sẽ đem chúng ta, những thứ nữ này ra đỡ đao. Bên kia sông toàn là nam nhân, nếu có kẻ nào đó lấy diều giấy nàng viết ra làm trò, kẻ xui xẻo lại là đám thứ nữ chúng ta.

    Bởi vậy, ta đã cố ý nói với mọi người rằng ta vẽ chim én, những con chim én xám xịt chẳng có gì mới mẻ. Các tiểu thư dòng chính mỉa mai nói rằng gu thẩm mỹ của ta thật tệ. Nhưng ta nào có tư cách gì để bàn luận về thẩm mỹ với họ chứ.

    Chẳng mấy chốc, những cánh diều đã bay lên trời, kết quả là ta đã tính toán sai lầm, giữa một rừng diều rực rỡ sắc màu, con én xám của ta lại nổi bật nhất. Ta u sầu thả con én xám.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 5


    Các công tử ở bờ bên kia thi nhau hò reo, và bắt đầu đánh giá. Có lẽ nam và nữ có điểm chú ý khác nhau, nữ giới chú trọng chi tiết, hình dáng, kiểu cách, hoa văn của diều càng đẹp càng tốt.

    Nhưng dường như nam giới chỉ quan tâm đến việc diều của ai bay cao nhất. Không may là diều của ta dùng ít mực nhất, trọng lượng cũng nhẹ nhất, nên đương nhiên bay cao nhất. Tiếng reo hò của những công tử ở bờ bên kia vang lên.

    “Con én nhỏ thật tuyệt!”

    “Hèn gì lại làm hình con én, đúng là "bay vút lên trời", những con diều hình hoa, hình bướm sao sánh bằng được?”

    “Một cô nương có tâm tư tinh tế như vậy, chắc chắn dung mạo cũng không tệ!”

    Lời vừa dứt, ta trở thành mục tiêu của mọi sự chú ý.

    Ngày thường để che giấu dung mạo, ta đều dùng tóc mái che mắt, nhìn người khác cũng thường cúi đầu, chỉ sợ bị người ta nhìn thấy dung mạo của mình. Dù sao thì dung mạo của Khương Uyển cũng bình thường, còn ta lại thừa hưởng dung mạo xinh đẹp của mẫu thân ta, nếu ta quá thu hút sự chú ý, e rằng sẽ khiến nàng ta không vui.

    Nhưng ta đã đề phòng đủ đường, cuối cùng vẫn không tránh khỏi. Khương Uyển nhìn ta một cách hung dữ, nhỏ giọng mắng: “Đồ con hoang ti tiện!”

    Trán ta lấm tấm mồ hôi, cả người như vừa tắm xong, lưng ướt đẫm.

    “Tỷ tỷ, muội không cố ý...”

    “Đừng gọi ta là tỷ tỷ! Đồ lẳng lơ! Về nhà ta nhất định sẽ mách tội ngươi! Để ngươi mất mặt!”

    Nàng ta véo mạnh vào cánh tay ta, đau đến nỗi ta không giữ được ống chỉ, con én bay vút đi, xa xa, rơi xuống phía bên kia sông chỗ những nam nhân. Tiếng reo hò ngừng lại, dường như có người đã giành được con diều én.

    Nhóm tiểu thư này xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn, ồn ào đòi họ mang qua đây. Các nam nhân cũng cười đùa, xúi giục chúng ta qua đó lấy. Hai bên cười đùa ầm ĩ, không biết là ai, hỏi chủ nhân của con diều là ai.

    Trong phút chốc, tiếng ồn ào vừa rồi bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Có người lấy hết can đảm nói một câu: “Hình như là của tiểu thư nhà Thượng thư Lễ bộ họ Khương!” May mắn thay, họ không nói là tiểu thư nào.

    Ta toát mồ hôi lạnh, cầu mong họ đừng làm ầm ĩ nữa, Khương Uyển là người thích phô trương, thích được mọi người vây quanh, nàng ta ghét nhất là thứ nữ cướp mất sự chú ý của mình. Hôm nay nàng ta cố tình muốn thu hút ánh nhìn từ phía bên kia sông. Giờ đây, sắp bị ta cướp mất sự chú ý, làm sao nàng ta có thể nuốt trôi cục tức này?

    Người bên kia sông đều là bậc quyền quý giàu sang, cho dù có là công tử bột đi chăng nữa, cũng không phải là những người mà ta có thể với tới. Ta chỉ mong có chút của ăn của để là đủ, không muốn mạo hiểm như đổ dầu vào lửa.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 6


    Ta thầm cầu nguyện trong lòng, không biết bên kia đang bàn bạc điều gì, khi chúng ta ngẩng đầu lên lần nữa, đã có người cưỡi ngựa lội nước từ bờ bên kia sang. Người nọ một thân cẩm y đỏ rực cưỡi trên lưng ngựa, con tuấn mã trắng muốt bốn chân phi nước đại, b.ắ.n tung tóe vô số bọt nước, khiến các cô nương sợ hãi kêu toáng lên. Cũng chẳng biết là thật sợ hay giả bộ sợ hãi.

    Người đến là Thế tử Tề Ngọc của phủ Tuyên Bình hầu, cũng là công tử nhà quyền quý ăn chơi trác táng và vô dụng nhất kinh thành. Phủ Tuyên Bình hầu đời đời đều là võ tướng, chỉ có đến mấy đời gần đây, hoặc là tư chất tầm thường, hoặc là văn võ đều không thành.

    Chỉ riêng Tề Ngọc là có thiên tư thông minh, nghe đồn có thể nhìn qua là nhớ, người khác đọc sách phải dùng đến khổ nhục kế, còn hắn chỉ cần lật sách qua một lượt là có thể dựa vào trí nhớ mà đọc thuộc lòng tất cả bài văn. Đáng tiếc là hắn không chịu học hành, cái đầu thông minh không chịu dùng vào việc chính đáng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo ghẹo chó, la cà chốn lầu xanh, nhậu nhẹt, là khách quen của sòng bạc, cũng là người quen của trường đấu, cái gì hắn cũng chơi, cái gì hắn cũng biết, đá gà, chọi dế, cá cược, không gì là hắn không biết, không gì là hắn không giỏi.

    Cũng bởi vì hắn thực sự quá đỗi vô học nên đến nay vẫn chưa có mối hôn sự nào. Hoặc là hắn chê người ta nhắm vào gia thế của hắn, hoặc là người ta chê hắn bất tài, cứ lần lữ mãi, đến hai mươi tuổi rồi mà vẫn còn độc thân.

    Chỉ thấy vị công tử này mặc một bộ y phục màu đỏ lòe loẹt thêu chỉ vàng, cưỡi trên lưng con ngựa cao lớn. Con ngựa ấy toàn thân không một sợi lông tạp, trắng muốt không tỳ vết, bốn cái chân khỏe khoắn giẫm đạp không ít cá, phi nước đại tới, y phục đỏ tung bay trong gió, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ, màu sắc rực rỡ nổi bật trên lưng ngựa trắng, khiến người ta khó quên.

    Hắn cầm chiếc diều trong tay, nhìn xuống chúng ta từ trên cao.

    “Chủ nhân đâu? Ta mang diều đến trả đây!”

    Hắn có dung mạo tuấn tú, dù ăn mặc lòe loẹt cũng không thể che giấu vẻ đẹp tuyệt trần của hắn, đôi mắt đào hoa hơi xếch lên, sống mũi cao và đôi môi đỏ mọng, khi nhìn người khác luôn mang theo ba phần cười, ánh mắt sáng ngời và trong trẻo, tuy là một công tử bột nhưng không khiến người ta chán ghét.

    Chỉ là khi hắn đến gần, khí chất cao quý được nuông chiều từ bé khiến người ta không dám trả lời.

    “Kia, kia là diều của tỷ tỷ nhà họ Khương!” Một cô nương đột nhiên chỉ về phía ta nói.

    Sợ đến mức tim ta như nhảy ra khỏi cổ họng, chỉ sợ Tề Ngọc bước về phía ta. May mắn thay, đích tỷ đang đứng bên cạnh ta, Tề Ngọc tưởng rằng đó là diều của đích tỷ làm, hắn liền xuống ngựa, trên người còn vương chút hơi ẩm.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 7


    Hắn đi đến trước mặt đích tỷ, mỉm cười nửa miệng đưa chiếc diều cho nàng.

    “Đây, cầm lấy, lần sau làm mất nữa, ta sẽ mang đến tận nhà cho nàng!”

    Đích tỷ căng thẳng đến nỗi không nói nên lời, nàng ta ngây người nhận lấy chiếc diều, lắp bắp nói “cảm ơn”.

    Tề Ngọc nhíu mày, cẩn thận quan sát nàng ta:

    “Ta cứ tưởng người làm ra chiếc diều đẹp như vậy ắt hẳn phải là một cô nương rất can đảm, không ngờ, chậc, lại là một tiểu thư đài các!”

    Nói xong, Tề Ngọc không thèm nhìn đích tỷ lấy một lần, cưỡi ngựa lội nước trở về bờ bên kia, trong tầm mắt chỉ còn lại một vệt đỏ nhạt dần.

    Ta cả người mơ màng, thậm chí còn không nhớ nổi đã trở về bằng cách nào. Trên đường về, ánh mắt của đích tỷ nhìn ta u ám như sắp nhỏ ra nước. Nàng ta nghĩ ta muốn gây chú ý, nhưng nào ngờ ta rõ ràng là thông minh mà lại bị thông minh hại.

    Trong lúc hỗn loạn, diều của mọi người rơi lả tả khắp nơi, cuối cùng, ngay cả con diều của ta cũng không biết đã rơi ở đâu. Điều duy nhất đáng để ta thấy may mắn là, ta không để lại bất kỳ chữ viết hay dấu hiệu nhận dạng nào trên đó.

    Về đến phủ, đích tỷ không còn tâm trạng nói cười, sau khi mắng nhiếc chúng ta một trận, nàng ta ủ rũ quay về sân của mẫu thân.

    Ngày hôm sau, ta bị phạt quỳ vì đến thỉnh an mẫu thân muộn một chút. Người ra vào tấp nập ở cửa, những người hầu đi ngang qua ta, chỉ dám nhìn mà không dám bàn tán.

    “Ngũ cô nương hôm qua mệt mỏi, hôm nay đã quên mất quy củ, phu nhân cũng là có lòng dạy dỗ, sau này nếu cô nương xuất giá, thỉnh an bà bà mà đến muộn thì sẽ gặp rắc rối đấy, người ta sẽ không nói Ngũ cô nương thất lễ với bà bà, mà chỉ nói phu nhân nhà chúng ta dạy con không nghiêm, cô nương thấy có phải đạo lý như vậy không?”

    Bà tử Triệu bên cạnh đích mẫu vừa nói vừa cười làm lành, từng câu từng chữ nghe như đều vì ta, nhưng ta biết, bà ta chỉ đơn giản là muốn răn dạy ta. Đừng chuyện gì cũng tranh trước, đừng cướp mất hào quang của đích nữ.

    Cho dù hào quang này ta không hề muốn.

    Bởi vì ta là thứ nữ, ta phải chịu đựng.

    Một giọt nước mắt rơi xuống đất, rồi nhanh chóng biến mất.

    Ta nghĩ, rồi sẽ có một ngày ta rời khỏi nơi này, vì tương lai của mình, ta không cam lòng cũng phải nhẫn nhịn. Ta phải cười, ta phải vui vẻ cảm ơn đích mẫu đã dạy dỗ.

    Bà tử Triệu nhìn phản ứng của ta, sững sờ một chút, trên khuôn mặt nhăn nheo già nua chợt nở một nụ cười chân thành.

    “Ngũ cô nương thấu hiểu tấm lòng của phu nhân, phu nhân nhất định cũng thương xót cô nương.”

    Cuối cùng, bà ta lại lặng lẽ nói với ta: “Ngũ cô nương đừng sốt ruột, lát nữa lão nô sẽ vào dỗ dành phu nhân cho cô nương đứng dậy, cô nương hãy nhẫn nại thêm chút nữa!”

    Nghe lời bà ta nói, ta mới thở phào nhẹ nhõm. Không uổng công ta hàng tháng đều biếu thêm tiền tiêu vặt cho họ.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 8


    Kẻ hầu người hạ lộng quyền, ta phải cẩn thận đối xử với đám a hoàn bà tử bên cạnh đích mẫu, nên cho tiền thì cho tiền, nên tặng quà thì tặng quà. Nếu đích mẫu muốn gả ta cho một nhà nào đó qua loa, họ đã nhận được lợi ích từ ta, cũng sẽ khuyên can vài câu. Đích mẫu là người rất tin tưởg bà tử đã hầu hạ mình từ nhỏ, điều này đúng lúc cho ta cơ hội lợi dụng.

    Quả nhiên, bà tử Triệu vừa về khuyên can vài câu, đích mẫu liền cho ta đứng dậy về tự kiểm điểm. Ta lê đôi chân đau nhức, tập tễnh trở về sân của mình.

    Mấy ngày gần đây, cha trở về luôn nhắc đến mấy vị thư sinh. Nghe nói trong số đó có người phẩm hạnh cao quý, văn chương xuất chúng, nhưng xuất thân từ gia đình bình thường.

    “Hoa Hoa đã lớn rồi, ta không cần phải lo lắng về hôn sự của Uyển Nhi, nhưng Hoa Hoa là thứ nữ, không thể so sánh với tỷ tỷ của con, nhưng gả cho một thư sinh có gia cảnh nghèo một chút cũng không phải là không được!”

    Khi ta nghe được tin này, trong lòng vẫn rất xúc động. Cha ta cuối cùng cũng đáng tin một lần.

    Khương Uyển tự nhiên sẽ có một mối hôn sự môn đăng hộ đối tốt đẹp, còn ta ngay từ đầu chỉ mong được gả vào nhà thương nhân làm chính thê là được rồi. Sĩ nông công thương, kỳ vọng của ta vốn đã rất thấp. Hiện tại nếu có một vị thư sinh tuy gia cảnh nghèo khó nhưng lại chăm chỉ học hành cầu tiến, đối với ta cũng là một lựa chọn không tồi.

    Mẫu thân ta đã dành dụm được một số tiền riêng, từ lâu đã nói khi ta xuất giá sẽ mua cho ta một cửa hàng, thời gian gần đây bà ấy lấy lòng cha ta, lại được thêm một số lợi lộc, nói sẽ để dành hết cho ta, để bù đắp cho những năm tháng bà ấy đã bỏ bê và có lỗi với ta.

    Vì vậy, cho dù gia cảnh đối phương có nghèo khó, ta cũng không sợ phải sống khổ cực, chỉ cần chàng ấy bằng lòng chấp nhận mẫu thân ta, chỉ cần chàng ấy có chí tiến thủ là được.

    Ta đang âm thầm vui mừng, thì từ kinh thành lại truyền đến tin xấu.

    Con trai duy nhất của Tuyên Bình hầu, Tề Ngọc, bị Tiểu quận vương của phủ Trường công chúa Khánh Dương cưỡi ngựa giẫm gãy cả hai chân, bất tỉnh ngay tại chỗ. Trường công chúa Khánh Dương đã vào cung mời ngự y giỏi nhất ngày đêm túc trực tại phủ Tuyên Bình hầu. Tiểu quận vương cũng bị áp giải đến phủ hầu quỳ gối dập đầu tạ tội, nghe nói trán cũng đã bị dập nát.

    Nghe được tin này, không hiểu sao, ta lại nhớ đến hình ảnh hắn cưỡi ngựa mang theo chiếc diều chạy đến hôm đó. Hào hoa phong nhã, tuấn mã oai phong. Một người sống động và phóng khoáng như vậy, vậy mà lại trở thành một kẻ tàn phế hai chân. Thật là một chuyện tàn nhẫn.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 9


    Ta ẩn mình ở hậu viện, ngày thường không bao giờ lảng vảng trước mặt đích tỷ, nàng ta cũng quên đi chuyện không vui lần trước. Đích mẫu đã chọn cho nàng ta một mối hôn sự, không ai khác chính là biểu ca nhà họ Tống.

    Khương Uyển ban đầu còn không hài lòng lắm, nàng ta muốn gả vào một gia đình có thế lực hơn, để sau này còn có thể vênh váo. Nhưng đích mẫu khuyên nàng ta, nhà họ Tống tuy con cháu không làm quan, nhưng đời đời đều giàu có quyền quý, gia sản kếch xù, con cháu kết thông gia với các đại gia tộc, trên quan trường cũng có tiếng nói, hơn nữa cậu và mợ đều là người thân quen, chắc chắn sẽ không bạc đãi nàng ta, Khương Uyển cũng đành chấp nhận.

    Sắp vào thu rồi, biểu ca nhà họ Tống đến đưa sính lễ, trên đường tình cờ gặp ta nên có nói vài câu chuyện phiếm, không may lại bị Khương Uyển nhìn thấy.

    Nàng ta vốn hẹp hòi, vừa về đã chạy đến trước mặt đích mẫu mà nói bóng nói gió. Đích mẫu vừa dỗ dành nữ nhi xong, quay sang nhìn ta, tuy trên mặt vẫn còn mang theo nụ cười, nhưng trong nụ cười đó lại ẩn chứa sự độc ác.

    “Nữ nhi lớn rồi, giữ không được nữa, Ngũ cô nương cũng bắt đầu biết tương tư rồi!”

    Lời này thật quá đáng. Ta còn chưa xuất giá, đã bị đích mẫu nói là “tương tư”, nếu một ngày nào đó lời này truyền ra ngoài, ta còn mặt mũi nào nữa.

    Ta “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, chỉ tay lên trời thề thốt, nói rằng mình tuyệt đối không có ý đeo bám biểu ca nhà họ Tống.

    “Thôi được rồi, ta chỉ nói đùa thôi mà, xem ngươi sợ hãi kìa. Nếu ngươi thích, ta là mẫu thân, cũng không thể không giúp ngươi toại nguyện, để ta hỏi lại Tống Kiệt xem, nếu hắn đồng ý, đến lúc đó Uyển Nhi làm chính thê, ngươi làm thiếp, vừa hay hai chị em các ngươi tình cảm tốt, sau này cũng sẽ không gây ra chuyện gì!”

    Nghe những lời này, m.á.u toàn thân ta như đông cứng lại, dường như những nỗ lực của ta bao năm qua chỉ là một trò cười lớn. Ta cố gắng kìm nén cơn giận muốn chửi mắng, hạ thấp giọng hết mức có thể, nhỏ nhẹ và nhẫn nhịn như thường lệ:

    “Thưa mẫu thân, nhiều năm qua nhi nữ vẫn luôn ở bên cạnh mẫu thân hầu hạ, mẫu thân cũng hiểu ta, ta không phải là người thích tranh giành với tỷ tỷ. Tống biểu ca xem con cũng như xem những tỷ muội khác trong nhà, khi gặp cũng chỉ nói vài câu xã giao, điều này chứng tỏ Tống biểu ca kính trọng nhà ta. Còn tỷ tỷ trong lòng có biểu ca, tự nhiên xem chàng ấy cực kỳ quan trọng, cho nên mới hiểu lầm. Nhi nữ không đòi hỏi nhiều, không quan trọng là người què hay người điếc người mù, chỉ cần cho nhi nữ làm chính thê là được, nhi nữ không cầu cao sang, chỉ cầu không phải làm thiếp.”

    Ta quỳ trên mặt đất, cắn chặt môi, hai nắm tay siết chặt, móng tay đã cắm sâu vào thịt non trong lòng bàn tay, lúc này đang đau rát. Nỗi đau như vậy nhắc nhở ta không được bốc đồng. Ta sợ mình không kiềm chế được mà nhảy dựng lên cào cấu khuôn mặt đôi mẹ con kia.

    Đích mẫu nhìn chằm chằm ta một hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ khẽ mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra: “Nhìn Ngũ tiểu thư nhà ta xem, ta còn chưa nói gì, nàng ta đã thao thao bất tuyệt một hồi, haiz, nữ nhi lớn rồi không giữ được, ta sẽ không làm người đáng ghét nữa, ta biết suy nghĩ của ngươi, yên tâm, ta là mẫu thân, nhất định sẽ chọn cho ngươi một tấm chồng tốt!”
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 10


    Lượt xem: 400

    Ba chữ “tấm chồng tốt”, đích mẫu nói với giọng chậm rãi.

    Bà ta không thể nắm thóp mẫu thân ta, bởi vì năm đó cha ta để lấy lòng mẫu thân ta, đã lấy giấy bán thân của bà ấy từ tay đích mẫu, mẫu thân ta không còn là con cá nằm trên thớt của bà ta nữa. Cho nên bà ta nắm thóp ta.

    Lưng ta vốn đã khom, lúc này lại càng thêm cong mấy phân. Xương sống một khi đã cong, muốn thẳng lại, cần phải được mài giũa nhiều lần mới có thể khôi phục sự kiêu hãnh vốn có.

    Ta không có ưu điểm nào khác, chỉ duy có sự kiên nhẫn. Sẽ có một ngày, ta sẽ đứng thẳng lưng trước mặt đích mẫu. Ta cũng sẽ đường hoàng đón mẫu thân ta đi. Cái lồng giam nhà họ Khương này, ai thích ở thì ở!

    Hãy ghi nhớ sự sỉ nhục hôm nay, đây đều là những thử thách trên con đường thành công của ta. Hôm nay mụ ta nắm thóp ta, ngày sau sẽ là ta nắm thóp mụ ta. Ta nhất định sẽ làm được!

    Trời thu trong xanh, gió mát hiu hiu, lá vàng rơi xào xạc trải dày trên mặt đất, giẫm lên còn nghe thấy tiếng lá khô vỡ vụn. Người hầu trong sân quét dọn bận rộn không ngơi tay. Còn ngày cưới của trưởng tỷ được định vào mùa xuân năm sau.

    Tống biểu ca cao lớn oai phong, bước đi mạnh mẽ như hổ như gió, không phải là người kiểu cách kiêu ngạo. Đối với mấy tỷ muội chúng ta, dù là con thứ, chàng cũng đối xử rộng rãi không thiên vị, không bao giờ cố ý xa lánh cũng không cố ý tiếp cận.

    Những ngày ở nhà mẹ đẻ xem ra cũng không còn nhiều, Khương Uyển lại một lần nữa muốn ra ngoài tham gia hội thơ gì đó. Nàng ta nói là tiểu Quận chúa phủ Trưởng công chúa Khánh Dương mở tiệc, định tại đại sảnh Huệ Hiền cư, đã gửi thiệp mời cho không ít tiểu thư khuê các trong kinh thành.

    Ta là một thứ nữ, không muốn tham gia, cũng không có tư cách tham gia, hơn nữa văn thơ của ta bình thường, nhiều nhất chỉ có thể làm thơ vui đùa. Cái ta giỏi nhất, thực ra là xem sổ sách. Nhưng Khương Uyển muốn đi, những người tỷ muội khác nàng ta lại không vừa mắt, chọn tới chọn lui, cuối cùng vẫn ép ta cùng nàng ta đi.

    Sau khi có hôn ước, nàng ta bị giam cầm nhiều hơn, chỗ này không được đi, chỗ kia cũng không được đến. Nhưng nếu kéo theo ta, người muội muội chưa có hôn ước để làm cớ, thì người khác cũng không tiện nói gì thêm.

    Dưới sự uy h.i.ế.p và dụ dỗ, ta đành phải tiếp tục ăn mặc giản dị, theo nàng đi góp vui.

    “Tiểu thư nhà họ Lưu cũng dám cả gan đến dự thi, nét chữ nguệch ngoạc như gà bới, ta còn chẳng thèm liếc mắt!”
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 11


    “Tiểu thư nhà họ Ngô đúng là kẻ đần độn, viết "lạc nhật dư huy" thành "lạc nhật xà hôi", khiến người ta cười chê, vậy mà hôm nay cũng dám vác mặt đến, thật không biết liêm sỉ!”

    Trên đường đi, đích tỷ cứ lôi kéo ta bình phẩm các vị tiểu thư khác, cứ như thể ai ai cũng là kẻ ngốc nghếch, chỉ có mình nàng ta là tài giỏi hơn người, văn chương xuất chúng. Đáng tiếc thay, nàng ta cũng chỉ có thể mượn danh ta để ra ngoài mà thôi.

    Công chúa Khánh Dương có nữ nhi út năm nay vừa tròn mười bảy, vẫn chưa hứa hôn cùng ai. Công chúa không đành lòng gả nữ nhi sớm, nói muốn giữ nàng lại đến hai mươi mới tính.

    Với nhiều gia đình, độ tuổi này đã là muộn màng, nhưng với công chúa Khánh Dương, nữ nhi bà không sợ không ai lấy, hơn nữa nữ nhi kết hôn muộn thì việc sinh nở cũng thuận lợi hơn.

    Bà ấy là công chúa được Tiên đế sủng ái nhất lúc sinh thời, cũng là muội muội ruột của Hoàng thượng đương triều. Bà ấy không có lý do gì để tranh đoạt ngôi vị, cũng chẳng có ý định thống nhất thiên hạ. Tiên đế yêu chiều nàng, Hoàng thượng cũng yêu chiều nàng, tiểu Quận chúa do nàng sinh ra tự nhiên cũng được nâng niu, chiều chuộng mà lớn lên.

    Chẳng phải trước đây, Tiểu quận vương phủ Khánh Dương công chúa đã hủy hoại đôi chân của Tề Ngọc, đến nay vẫn chưa bị trừng phạt đó sao? Có thể thấy, công chúa Khánh Dương được sủng ái đến nhường nào.

    Bởi vậy, tiểu Quận chúa gửi thiệp mời khắp nơi, các vị tiểu thư không đến dự tiệc rất ít, hầu như ai cũng muốn tạo mối quan hệ với phủ công chúa, dù chỉ là nhìn mặt biết tên cũng được.

    Người khác nghĩ vậy, Khương Uyển cũng nghĩ vậy.

    Khi bọn ta đến nơi, trước cửa Huệ Hiền cư, xe ngựa sang trọng đã xếp thành hàng dài. Vừa bước xuống xe, hương thơm phấn son trong đại sảnh ngào ngạt, nồng nàn đến mức choáng ngợp.

    Có người xướng tên các vị tiểu thư từ phủ đệ khác nhau, rồi dẫn chúng ta đến chỗ ngồi. Lễ bộ Thượng thư không phải là một chức quan được sủng ái lắm, nên chỗ chúng ta ngồi không quá gần cũng không quá xa vị trí trung tâm.

    Tiểu Quận chúa thông báo, giải nhất của buổi thi thơ lần này là một đôi vòng ngọc mỡ dê do phủ công chúa ban tặng, giải nhì là một cây trâm ngọc bích, giải ba là một bộ trang sức đầu bằng ngọc trai.

    Tuy những món đồ không quá quý giá, nhưng vì là vật phẩm từ phủ công chúa, nên mọi người đều vô cùng hào hứng. Trong phút chốc, tiếng bút lông đưa trên giấy suýt nữa át cả tiếng trò chuyện khe khẽ.

    Chủ đề của buổi thi thơ lần này là hoa mai.

    Thu đã vào độ cuối, đông chớm sang, chỉ vài tháng nữa thôi, hoa mai sẽ lại kiêu hãnh khoe sắc giữa tiết trời gió rét.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 12


    Ta suy nghĩ mãi, chỉ nặn ra được một câu: “Mai tuy đẹp, e cũng ngại lạnh”.

    Trưởng tỷ đứng bên cạnh che miệng cười.

    Ta thở dài, buông bút xuống, định đi ra ngoài cho khuây khỏa. Trưởng tỷ vẫn đang mải mê làm thơ, nhất thời sẽ không để ý đến ta, ta thừa cơ chuồn ra ngoài.

    Huệ Hiền cư rộng lớn, hoa rủ bóng xuống hành lang, đình đài, lầu các in bóng xuống mặt nước trong veo, cảnh đẹp hiện ra theo mỗi bước chân.

    Tiếng nước róc rách, ta trông thấy một bóng người.

    Hắn không còn mặc những bộ y phục lòe loẹt nữa, mà thay vào đó là một chiếc áo dài màu lam ngọc. Cả người gầy gò ốm yếu, như thể đã biến thành một người khác. Vẻ phóng khoáng, tự do tự tại ngày nào, giờ đây như bị một đám mây đen bao phủ, hắn cụp mắt xuống, một mình ngồi trên xe lăn, nhìn bóng nước xa xa, không biết đang nghĩ gì.

    Ta không làm kinh động hắn, mà lặng lẽ nhìn bóng dáng hắn. Thiếu niên lang áo đỏ chói sáng năm nào, vậy mà giờ đây lại trở nên tiều tụy và ủ rũ đến thế.

    Nghĩ cũng phải, một kẻ được trời ban cho tất cả, vốn có thể tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn, bỗng nhiên bị hủy hoại đôi chân, cú sốc như vậy, người thường e rằng đã có ý định quyên sinh.

    Hình như hắn nhận ra có người đang nhìn mình từ phía sau, quay lại thấy ta, Tề Ngọc cau mày, cố gắng nhớ lại, cuối cùng vẫn hỏi: “Ngươi là ai?”

    Ta thở phào nhẹ nhõm, may quá, hắn đã quên ta rồi.

    “Nữ nhi nhà họ Khương, Khương Hoa, nữ nhi Lễ bộ Thượng thư.”

    Ta không né tránh câu hỏi của hắn. Hắn đã ra nông nỗi này, nếu còn né tránh, e rằng chỉ làm tổn thương hắn thêm sâu sắc. Không hiểu sao, ta lại có thể cảm nhận được nỗi đau và sự buồn bã của hắn. Ta ở hậu viện chật vật, chỉ mong tìm được một mối lương duyên tốt. Hắn trên chiếc xe lăn kia, chẳng phải cũng đang giãy giụa theo một cách khác hay sao?

    Tề Ngọc nghe ta nói, đôi lông mày nhíu chặt giãn ra một chút, đột nhiên nhướng mày lên, như thể trong nháy mắt đã trở lại với vẻ phóng khoáng lúc mới gặp.

    “Ta nhớ ngươi, mùa xuân năm ấy, ngươi làm một con diều xám xịt, ngày đó vì sao không dám nhận?”

    Ta thật tò mò, làm sao hắn biết là ta làm?

    Có lẽ nhận ra sự ngạc nhiên và nghi hoặc của ta, hắn khẽ nhếch mép cười, nói: “Tỷ tỷ ngươi ăn mặc diêm dúa lộng lẫy, môi đỏ như ăn phải máu, còn ngươi đứng một bên cúi đầu xám xịt, giống hệt con diều én đó.”

    Có lẽ nhắc đến ngày hôm đó, nét mặt hắn vốn còn mang ý cười, bỗng chốc trở nên u ám.

    Khi ấy, đôi chân hắn vẫn còn lành lặn. Hắn từng cưỡi ngựa lội nước mà đến, chỉ để xem người thả diều là ai. Giờ đây chỉ có thể ngồi trên xe lăn hoài niệm quá khứ.

    Cũng chỉ mới qua nửa năm mà thôi. Ta không biết hắn đã vượt qua như thế nào, nhưng ta biết, hắn không cần sự thương hại của ta.

    Ta đứng đó, không nói thêm gì nữa.

    Gió thổi qua, Tề Ngọc đột nhiên nói với ta: “Đẩy ta đi dạo một chút!”

    Ta không hỏi vì sao hắn không để tiểu tư đi theo, chỉ lặng lẽ đẩy hắn đi chậm rãi. Có lẽ là kìm nén quá nhiều, có lẽ là nhẫn nhịn quá lâu, cũng có lẽ là, ta không
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 13


    muốn giả vờ theo cái quy tắc nam nữ khác biệt cổ hủ nữa. Ta chỉ muốn đẩy người này, đến nơi hắn muốn đến.

    Xe lăn hơi nặng, ta đẩy không tốt lắm, vài lần suýt nữa lật hắn xuống nước. Tề Ngọc hiếm khi nổi giận đùng đùng: “Vị tiểu thư này, ngươi muốn dìm c.h.ế.t ta à?”

    Ta nhịn cười xin lỗi: “Xin lỗi, không quen tay.”

    Tề Ngọc quay lại trừng mắt nhìn ta: “Ta đã biết ngươi là một cô nương gan dạ!”

    Thôi được, hắn nói gì thì là vậy!

    Đi một lúc, mỏi đến nỗi cổ tay đau nhức, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, vị Thế tử này cuối cùng cũng bảo dừng lại. Hai chúng ta, một trước một sau, một người ngồi một người đứng, lặng lẽ nhìn dòng nước chảy.

    “Thế tử, ngài nói xem, gió lạnh thổi có bị cảm lạnh không?”

    Tề Ngọc bực bội nói: “Còn cần phải hỏi sao? Câu hỏi ngớ ngẩn như vậy, đứa trẻ ba tuổi cũng không hỏi ra miệng! Ngươi cũng còn mặt mũi mà hỏi!”

    Một lát sau, Tề Ngọc hiểu ra, bị ta chọc tức đến bật cười: “Ngươi nói thẳng là lạnh có phải xong không? Vòng vo tam quốc!”

    Cuối cùng hắn cũng chịu để ta đẩy hắn trở về.

    Đúng lúc ta định đẩy hắn trở về, giọng trưởng tỷ đột nhiên vang lên từ phía sau. Giọng nàng the thé chói tai, trong phút chốc xé toạc không gian yên tĩnh.

    “Khương Hoa! Sao muội có thể đẩy Thế tử xuống nước chứ?”

    Một lực mạnh đột ngột đẩy vào ta, theo quán tính, ta cũng đẩy chiếc xe lăn về phía trước. Tề Ngọc giờ đây hai chân tàn phế, tự nhiên không thể chống lại lực mạnh như vậy. Ta trơ mắt nhìn hắn rơi xuống nước, vẻ mặt hoảng sợ nhìn ta.

    Hắn không muốn chết, ít nhất không muốn bị c.h.ế.t đuối một cách dễ dàng như vậy

    Đột nhiên một luồng khí lạnh chạy thẳng l*n đ*nh đầu, toàn thân ta như rơi vào hầm băng, hai chân run rẩy không ngừng, cả người sắp không đứng vững.

    Khương Uyển!

    Ngươi hà tất phải hại ta!

    Ta quay đầu lại cuối cùng cũng mắng thành tiếng: “Khương Uyển! Ta nguyền rủa tổ tông nhà ngươi!”

    Nói xong, ta không màng tất cả lao đầu xuống nước.

    Gió thu thổi hiu hắt, nước cũng lạnh thấu xương, vừa xuống nước ta đã bắt đầu mò mẫm loạn xạ, cho đến khi, ta nắm được đôi tay đó.

    Trong miệng Khương Uyển, là ta đẩy Tề Ngọc xuống nước.

    Trong mắt những người khác chạy đến, là ta nhảy xuống nước cứu Tề Ngọc.

    Cuối cùng, kẻ chẳng biết bơi như ta vẫn bị hắn kéo xuống đáy nước, may nhờ người khác ra tay cứu giúp mới thoát khỏi quỷ môn quan. Trong cơn mê man, ta vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tề Ngọc, cuối cùng bị người ta mạnh mẽ tách ra.

    Thu sang, gió lạnh ùa về, mây đen giăng kín cả bầu trời, ngày âm u nhiều hơn ngày nắng, khiến người ta cảm thấy ẩm ướt khó chịu.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 14


    Ta cũng đã nằm liệt giường suốt hai ngày.

    Trưởng tỷ bị giam lỏng, trước khi nàng xuất giá, nàng ta không được phép bước chân ra khỏi phủ nửa bước.

    Mẫu thân ta canh giữ bên ta, sau lưng không biết đã mắng chửi đích mẫu bao nhiêu lần.

    “Mụ đàn bà độc ác đó làm sao sinh ra được người tốt? Ta đã nói mẹ con họ đều là một giuộc! Cùng nhau bày mưu tính kế!”

    Xem ra dạo này phụ thân có dạy mẫu thân thành ngữ, người cũng biết dùng bốn chữ để mắng chửi rồi.

    Ta bị nhiễm phong hàn, mũi nghẹt cứng, nói chuyện giọng ồm ồm, mũi và lưỡi như bị ngăn cách bởi một lớp màng.

    “Lần này, e là phụ thân sẽ không dễ dàng tha thứ cho tỷ tỷ, vô cớ hại ta đẩy Tề Thế tử xuống nước, nếu Hầu phủ truy cứu, phụ thân sợ là khó tránh khỏi liên lụy!”

    Ấy vậy mà là Thế tử duy nhất của Tuyên Bình hầu phủ, chân đã mang thương tật, lại thêm lần này rơi xuống nước, phải nói, Tề Ngọc đúng là mệnh khổ.

    Ta chỉ nằm liệt giường hai ngày, sốt cao, nghẹt mũi đau họng. Còn hắn đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.

    Đợi đến khi ta có thể đi lại bình thường, Hầu phủ đã sai người đến.

    Ngô bà tử - người được đích mẫu sủng ái nhất - đích thân đến mời ta, vừa nhìn thấy ta đã nở nụ cười lấy lòng.

    “Tiểu thư đã khỏe lại, thật là đại hỷ!”

    Bà v.ú họ Ngô vốn có thói quen vừa cười vừa hại người. Ta trong lòng đề phòng bà ta, nên không nói nhiều. Bà ta nói một tràng lời ngon tiếng ngọt, ta chỉ chọn những điều không quan trọng để đáp lại, bà ta cũng không để tâm. Nếu là ngày thường, e rằng bà ta đã sớm sa sầm mặt, quay đầu đi mách đích mẫu rồi. Mấy tỷ muội của ta, không có mấy ai không bị bà ta chỉnh đốn. Điều này càng khiến người ta tò mò.

    Ta đã từng nói, ưu điểm lớn nhất của ta chính là sự kiên nhẫn hơn người.

    Thuở nhỏ, mẫu thân không yêu thương ta, bởi ta là nữ nhi của phụ thân. Sự chán ghét mà người dành cho phụ thân đã trực tiếp ảnh hưởng đến tình cảm của người dành cho ta.

    Thân mẫu chẳng màng tới ta, đích mẫu lại không để ý đến ta, ta thật sự lăn lộn vất vả mà sống sót qua ngày.

    Nhũ mẫu hầu hạ ta là một kẻ gian xảo, những thứ ngon lành ở chỗ ta, bà ta đều lén lút đem về cho nữ nhi của mình. Thấy ta ngã cũng không thèm quan tâm, chỉ tự mình ngồi gặm hạt dưa, uể oải bảo ta tự đứng dậy.

    Khi ấy ta liền hiểu, dù ta có là con thứ, thì vẫn là chủ tử của bà ta, bà ta phải nghe lời ta. Nhưng ta còn nhỏ, lời nói chẳng có trọng lượng, mỗi lần muốn mách tội, v.ú nuôi đều tìm cách thoái thác.

    Cho đến một hôm ta bị ngã trật khớp tay, đau đến không dám cử động. Ta cắn răng chịu đựng ba ngày, đến ngày thứ ba, v.ú nuôi bế ta đi thỉnh an đích mẫu, cha ta cũng có mặt ở đó.

    Thấy ta ngoan ngoãn, cha ta bèn hỏi han đôi câu. Ta giả vờ sợ hãi nhìn v.ú nuôi, rồi rụt rè đáp lời. Cha ta là người lớn, làm sao không nhìn ra dáng vẻ sợ hãi của ta chứ. Ông liền nghiêm giọng răn dạy v.ú nuôi.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 15


    Vú nuôi kia chỉ biết kêu oan, nói rằng đã chăm sóc ta rất cẩn thận, không hề lơ là.

    “Cũng không biết Ngũ cô nương tính tình giống ai, luôn có chút nhút nhát.”

    Vú nuôi vẫn còn lén lút liếc xéo ta. Cha ta trừng mắt nhìn bà, quát lớn: “Nàng là chủ, ngươi chỉ là v.ú nuôi, Ngũ cô nương giống ai đâu phải việc của ngươi? Nhìn cái thái độ của ngươi đã biết là kẻ hỗn hào, ta nói cho ngươi rõ, nếu Ngũ cô nương có mệnh hệ gì, cả nhà ngươi đều phải theo xuống mồ!”

    Thực ra, người không phải thương xót ta, mà chỉ sợ mất mặt. Đường đường một vị quan trong triều, lại bị một bà v.ú nói cạnh nói khóe, truyền ra ngoài, còn tưởng ông ấy ở nhà là kẻ nhu nhược!

    Vú nuôi còn định phân bua, cha ta kéo mạnh tay ta, cắt ngang lời bà: “Nể tình ngươi còn có chút tận tụy...”

    Lời còn chưa dứt, ta đã đau đến xây xẩm mặt mày, cảm giác như xương cốt cánh tay sắp lìa khỏi da thịt, hét lên một tiếng rồi ngất lịm. Tiếng hét thất thanh ấy khiến v.ú nuôi sợ hãi. Ta đâu có nói với bà ta ta bị thương ở tay, nên cha ta hỏi gì bà ta cũng chẳng hay biết.

    Đợi đại phu đến xem bệnh, nói là đã bị thương nhiều ngày, suýt nữa thì hỏng cả một cánh tay, cuối cùng phụ thân ta nổi giận.

    Cả nhà nhũ mẫu đều bị bán đi, bởi vì khi vào làm nhũ mẫu đều phải ký thân khế. Nhũ mẫu thật không may, nghĩ mình đã vào nơi tốt, liền xúi giục cả nhà bán thân làm nô bộc. Không ngờ lại được cả nhà cùng bị bán đi.

    Đó là chuyện ta đã làm khi còn mấy tuổi đầu.

    Huống chi nay ta đã mười sáu tuổi rồi.

    Bà v.ú Ngô không nói, ta cũng chẳng hỏi, xem ai có thể nhịn được ai. Quả nhiên, nói về kiên nhẫn, bà v.ú Ngô đã thua. Bà ấy nịnh nọt chúc mừng: “Tuyên Bình hầu phủ đến cầu hôn, tiểu thư sắp được gả qua đó làm Thế tử phu nhân rồi!” Trong đầu ta chuông cảnh báo vang lên, rất nghi ngờ đây là một âm mưu. “Cái gì? Ngươi nói ai? Là Tuyên Bình hầu phủ của nhà họ Tề sao?”

    Ban đầu bà v.ú Ngô còn lấy lòng ta, nhưng sau khi biết Tề Ngọc đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh, e rằng tính mạng khó giữ, mọi người từ thái độ dè dặt ban đầu lại trở về bộ mặt thật.

    Tuyên Bình hầu đích thân đến cầu hôn, nói rằng Tề Ngọc trong lúc hôn mê vẫn luôn miệng đòi cưới ta.

    Cha ta đứng bên cạnh, không biết đây rốt cuộc là phúc lớn từ trên trời rơi xuống hay là vận rủi ngập trời, chỉ cảm thấy đồng ý cũng không được, mà không đồng ý cũng không xong.

    Tuyên Bình hầu gần như quỳ xuống trước mặt cha ta.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 16


    “Huynh đài họ Khương, chúng ta đều là quan lại triều đình, huynh cũng biết tính ta, ngày thường ta không bao giờ chủ động cầu xin người khác, nhưng vì đứa con bất hiếu của ta... Trong lúc hôn mê, nó luôn miệng đòi cưới Khương Hoa, ta cầu xin huynh, coi như ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống, đứa trẻ đó vừa nhìn đã biết là có phúc khí trời ban, biết đâu sau khi nó gả qua, Ngọc nhi sẽ khỏi bệnh thì sao?”

    Khi ta vội vàng đến nơi, hai người họ đã ôm nhau gọi nhau là thông gia rồi. Sự không cam lòng và uất ức trong lòng ta lúc này đã lên đến đỉnh điểm. Ta cẩn thận lấy lòng đích mẫu, từ nha hoàn đến bà tử hầu hạ bà ấy, có ai chưa từng nhận được ân huệ của ta?

    Tiền tiêu vặt hàng tháng bao nhiêu năm của ta đều dùng vào việc này, có vải vóc đẹp cũng không dám mua, trang sức đẹp cũng không dám đeo, ngày ngày đầu bù tóc rối là vì cái gì?

    Tất cả là để đích mẫu nhìn ta còn coi là vừa mắt hiểu chuyện, đừng nắm chặt chuyện hôn nhân của ta, dù bà ấy gả ta cho người bán hàng rong, cũng tốt hơn là tùy tiện gả cho lão già làm vợ lẽ thiếp thất.

    Ta chỉ là một thứ nữ, ước nguyện lớn nhất là một ngày nào đó có thể đứng vững gót chân ở nhà chồng, trở về đón mẫu thân ta qua hưởng phúc.

    Mẫu thân ta chán ghét mọi thứ của nhà họ Khương, dù cha không cho phép, ta đón bà ấy qua ở vài tháng cũng được.

    Nhưng tất cả, đều đã bị hủy hoại.

    Ta sẽ gả vào Tuyên Bình hầu phủ, làm một cô dâu xung hỉ. Nếu Tề Ngọc chết, ta có lẽ cũng sẽ phải thủ tiết cả đời, đừng nói đến việc đón mẫu thân ta qua, ngay cả việc ra khỏi cửa cũng sẽ bị hạn chế.

    Xong rồi, tất cả đều xong rồi.

    Ta ngồi bệt xuống đất, khóc không thành tiếng, trái tim như vỡ thành tám mảnh, đau đến mức không thở nổi. Những ngày tháng khó khăn ta đều đã vượt qua, những ngày tốt đẹp tưởng chừng như ở ngay trước mắt, nhưng hy vọng của ta đã tan vỡ.

    Ta đã tự tay vẽ một vòng tròn cho mình, tự giam mình trong đó.

    Ta không cam lòng, ta không cam lòng!

    Nhưng mà, ta không thể chống lại.

    Bởi vì đó là Hầu phủ.

    Cha ta nói là chỉ cần ta gả qua đó, Hầu phủ sẽ không truy cứu chuyện mà Khương Uyển đã làm.

    “Đó là đích tử duy nhất của Hầu phủ, nếu không phải hắn bị rơi xuống nước đổ bệnh, làm sao đến lượt chúng ta kết thân với người ta? Đặc biệt là Hoa Hoa còn là con thứ... Hôn sự như vậy, nếu ta từ chối, thật sự là có chút không biết điều.”

    Ông ấy ăn nói đường hoàng, như một người cha tốt lo lắng cho ta, nhưng ta lại nhìn thấy sự tính toán trong mắt ông ấy. Kết thân với Hầu phủ, cuộc hôn nhân này không thể nói là không tốt cũng không thể nói là tốt, nhưng trong phạm vi lựa chọn của một thứ nữ như ta, chắc chắn là tốt nhất.

    Ta cúi đầu, không đáp lời.

    Đích mẫu cũng nói với vẻ không tốt lành: “Đó là Hầu phủ đấy, nữ nhi nhà chúng ta gả qua đó là hưởng phúc rồi! Ngươi nói có đúng không, Hoa nhi?”

    Đúng sao?

    Ta có thể nói sai sao?

    Nhưng hôm nay, tất cả đã bị hủy hoại.

    Ta ngẩng đầu lên, nhìn đích mẫu như thường lệ, trong ánh mắt không có chút khiêu khích nào, mà là mang theo khát khao muốn biết nhìn bà ấy.

    “Nữ nhi gả qua đó cũng không ảnh hưởng gì, chỉ là nữ nhi có một việc không biết, muốn xin mẫu thân chỉ dạy.”

    Đích mẫu mỉm cười, gật đầu: “Ngươi nói đi.”

    “Nữ nhi gả qua đó sẽ là Thế tử phu nhân, nếu Thế tử kế thừa tước vị, sẽ là Hầu gia, nữ nhi sẽ là Hầu phu nhân, còn mẫu thân chỉ là Tam phẩm Thục nhân, sau này gặp nữ nhi, có phải hành lễ không?”
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 17


    Câu hỏi này thật là xảo quyệt, đích mẫu rõ ràng bị chọc giận, bà ta đập bàn quát: “Hành lễ hay không hành lễ gì chứ? Ta là mẫu thân ngươi!”

    Bao nhiêu năm qua, dưới uy quyền của bà ta, ta đã quen với cơn thịnh nộ của bà ta rồi, trước kia ta còn giả vờ sợ hãi, bây giờ chỉ thấy bà ta thật nực cười.

    Ta giơ một ngón tay lắc lắc trước mặt bà ấy.

    “Cha, người nhà của các quý phi nương nương trong cung, khi gặp nương nương cũng không cần hành lễ bái kiến sao?”

    Cha ta bị ta hỏi đến nỗi gân xanh trên trán nổi lên, có lẽ là nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng chỉ bất lực nói ra một câu: “Đương nhiên là phải bái kiến.”

    Ta hài lòng gật đầu.

    Tuyên Bình hầu là Nhất phẩm Hầu gia, phu nhân của ông ta tự nhiên cũng là Nhất phẩm phu nhân. Chưa kể Tuyên Bình hầu đến nay vẫn nắm giữ binh quyền, doanh trại đóng quân ở ngoại ô vẫn nằm trong tay ông ta, nếu ông ta muốn làm phản, kinh thành sẽ là nơi đầu tiên gặp nạn.

    Vì vậy, dù Tuyên Bình hầu phủ một đời không bằng một đời, nhưng binh quyền vẫn còn, địa vị của ông ta sẽ không sụp đổ.

    Nếu không phải vậy, công chúa Khánh Dương cần gì phải ép con trai đến Hầu phủ quỳ đầu nhận tội? Chẳng lẽ bà ấy thật sự rất biết lý lẽ sao? Tiểu quận vương cưỡi ngựa đá người không chỉ một hai lần, nhưng chưa từng thấy công chúa chạy đi chạy lại mời thái y, đánh con trai.

    Cho nên, dù cho Tề Ngọc sắp chết, ta vẫn sẽ mượn thế của hắn, ở trong nhà tác oai tác quái. Bởi vì đích mẫu cùng cha ta, muốn gả ta qua đó để xua đuổi vận rủi, xoa dịu sự trừng phạt do Khương Uyển gây ra khi đẩy Tề Ngọc xuống nước.

    Nhưng dựa vào cái gì? Ta dựa vào cái gì phải để bọn họ sống những ngày tháng thoải mái?

    Một đoạn thời gian tiếp theo, bởi vì Hầu phủ thúc giục gấp gáp, phỏng chừng là sợ Tề Ngọc thật sự chết, ngày ta xuất giá ngược lại còn sớm hơn cả Khương Uyển.

    Khoảng thời gian này ta quả thực đã hành hạ đích mẫu đến mức sắp sụp đổ. Trước đây bà ta hành hạ thứ nữ, chính là giả vờ ốm đau, để chúng ta - những thứ nữ - quỳ bên giường hầu hạ. Có những tỷ muội mệt đến mức đầu gật gù, nếu đích mẫu biết được, một cái mũ bất hiếu chụp xuống, về sau việc tìm mối cho nàng ta cũng khó khăn.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 18


    Thời đại này vốn dĩ đã hà khắc với nữ tử, vậy mà bà ta lại thích làm khó thứ nữ. Nếu không thích cha nạp thiếp, cứ thẳng thừng không đồng ý là được, hà tất vừa muốn danh tiếng hiền lương, vừa lén lút hành hạ thứ nữ để hả giận.

    Cha ta đối với việc này càng không quan tâm, thứ nữ mà thôi, ông ta có bảy đứa, nhiều một đứa ít một đứa ông ta chẳng hề để ý.

    Quỳ trước giường hầu hạ thì thôi, đáng sợ là chỉ cần ai buồn ngủ, bà v.ú bên cạnh đích mẫu sẽ dùng cành liễu hung hăng quất vào bắp chân chúng ta. Cành liễu quất vào người vừa đau vừa ngứa, đánh đến mức người ta nhảy dựng lên, bịt miệng lại cũng không dám khóc.

    Những di nương được sủng ái khác đến làm ầm ĩ, đích mẫu liền nói họ muốn làm loạn, ép cha ta bán đi cho xong chuyện. Sau vài lần như vậy, dù là di nương hay thứ nữ, không ai không ngoan ngoãn, gặp bà ta cũng không dám thở mạnh. Muôn vàn khổ ải vẫn còn rõ mồn một trước mắt khiến người ta kinh hãi, làm sao ta có thể quên những ngày tháng tủi nhục đó?

    Khi đó ta chẳng sợ gì cả, chỉ sợ đích mẫu bị gió thổi nắng chiếu, đau đầu nhức óc. Quả thật là dày vò mà sống qua từng ngày dài đằng đẵng.

    Hiện nay hôn sự của ta đã cận kề, thêm vào đó bà ta lại đuối lý, ta bèn bắt đầu trả lại cho bà ta những năm tháng uất ức ta đã phải chịu.

    Nửa đêm canh ba, ta xách đèn lồng đến lay đích mẫu dậy, chỉ vào danh sách của hồi môn hỏi hết điều này đến điều khác. Một hai lần đích mẫu còn có thể nhẫn nại giải thích với ta. Lâu dần bà ta tự nhiên biết ta làm vậy là cố ý.

    Bà ta hiện giờ không muốn đắc tội ta, dù sao Hầu phủ cũng đã thật sự đưa lễ vật tới, ngày cưới thúc giục gấp gáp. Nếu có sơ xuất gì, đến lúc đó bảo bối nữ nhi của bà ta không biết sẽ phải đối mặt với hình phạt gì, dù sao Tuyên Bình hầu cũng...

    Bà ta vốn không phải người dễ bảo, nếu ta thật sự làm ầm lên, e rằng ngay cả nhà họ Tống cũng chẳng che chở nổi Khương Uyển.

    Vì nữ nhi, bà ta cũng đành nhẫn nhịn.

    Ban ngày ta có thể ngủ bù, nhưng bà ta thì không thể bỏ bê cả Thượng thư phủ. Không còn cách nào khác, đích mẫu đành phải sai mấy bà tử lực lưỡng canh giữ ở cửa, hễ thấy ta đến gần là lập tức xốc nách ta đi.

    Tiếc thay, bà ta đâu hay biết oán hận trong lòng ta đã chất chồng đến nhường nào. Canh năm vừa điểm, ta nấp trong bóng tối, lấy đá ném tới tấp vào cửa sổ bà ta, ầm ầm vang động.

    Đích mẫu tiều tụy bước ra, vừa trông thấy ta, trong ánh mắt lại ánh lên vài phần sợ hãi.

    Ta mỉm cười, chắp tay sau lưng, thong dong như đi dạo, cất tiếng: “Mẫu thân, con có một điều còn thắc mắc.”

    Sắc mặt đích mẫu vàng như nghệ, dung mạo vốn chẳng mấy xinh đẹp nay càng thêm xấu xí. Dưới ánh nến leo lét, bà ta trông chẳng khác nào một con cóc mang mặt người.
     
    Hoa Hoa Tương Ngọc
    Chương 19


    “Có chuyện gì thì để ngày mai hãy nói!”

    “Mẫu thân sao lại có thái độ như vậy? Nữ nhi chỉ muốn hỏi một chút chuyện mình không hiểu, vì sao người lại nổi giận đến thế? Nếu đã vậy, con không xuất giá nữa thì hơn!”

    Nghe thấy ta nói không xuất giá nữa, cơn giận của đích mẫu liền bị dập tắt. Bà ta nhẫn nhịn nghe ta nói vòng vo mãi không thôi, cứ dây dưa cho đến khi trời sáng trưng ta mới chịu để bà ta đi nghỉ.

    Hậu quả là ngày hôm sau bà ta thất thần, ngã sõng soài trong sân, chân tay bầm tím.

    Khương Uyển bị cấm túc mấy ngày nay liền nhảy ra, chỉ thẳng vào mặt ta mắng nhiếc: “Khương Hoa, đồ tiện nhân, ngươi dám cả gan bắt nạt mẫu thân sao? Ta thấy ngươi một ngày không bị trừng trị là toàn thân ngứa ngáy!”

    Dứt lời, ả ta vội vén tay áo, toan xông đến hành xử theo cái quyền của đích tỷ. Nào ngờ, ta chẳng nói chẳng rằng, giáng cho ả hai cái tát như trời giáng. Ả ta hoa mắt chóng mặt, ôm mặt hồi lâu không tỉnh.

    “Ngươi... ngươi dám đánh ta!” Ả ta ôm mặt, kinh hãi thốt lên, nhưng chẳng còn dám làm càn nữa.

    Thấy chưa, ả ta chỉ là phường giấy rách, ức h.i.ế.p kẻ yếu, sợ sệt kẻ mạnh.

    “Ta vẫn luôn không hiểu, vì cớ gì ngươi lại vu cho ta tội đẩy Tề Thế tử xuống nước, giờ ta mới vỡ lẽ, bởi vì ngươi dung mạo tầm thường, tâm địa xấu xa. Ngươi biết rõ ta được thừa hưởng dung nhan của mẫu thân, nên luôn tìm cách hãm hại ta. Ta cũng biết ngươi đã lén đến gặp mẫu thân, xin người gả ta cho một lão già thất tuần nào đó. Nếu không phải đích mẫu còn biết giữ chút thể diện, e rằng ta đã sớm bị các ngươi đẩy ra khỏi phủ rồi. Cho dù ta có đi xung hỉ, gả đi cũng là Thế tử hầu phủ, nào đến lượt ngươi ở đây nói ba hoa! Sau này gặp ta phải biết điều một chút, lúc quỳ xuống thỉnh an thì động tác phải chuẩn chỉnh một chút, dù sao biểu ca họ Tống cũng không có chức quan gì trong người, chỉ là một tên áo vải. Thôi, tiễn khách!”

    Khương Uyển tức đến ngất xỉu. Ta biết nàng ta chán ghét ta, cũng biết nàng ta rất hận dung mạo của ta.

    Ả ta vu cho ta tội đẩy Tề Ngọc xuống nước, chẳng qua là vì nghĩ chàng đã tàn phế, bị Hầu phủ bỏ rơi rồi, cùng lắm ả ta bị đánh một trận, nếu ta cũng c.h.ế.t đuối theo thì càng hay! Dù ta không chết, ả ta cũng muốn ta bị Hầu phủ trách phạt, bị đích mẫu và cha đẩy ra làm kẻ thế tội, dù sao ả ta có thể ngang nhiên làm loạn, có biết bao kẻ sẵn sàng bao che cho ả. Nào ngờ Hầu phủ vẫn không từ bỏ việc cứu chữa Tề Ngọc, để chàng ấy gắng gượng qua khỏi. Thậm chí còn khiến Hầu gia phải đích thân đến cửa cầu hôn.
     
    Back
    Top Dưới