Cập nhật mới

Khác Hoa Giữa Đế Đô

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
293511080-256-k472703.jpg

Hoa Giữa Đế Đô
Tác giả: user99199355
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau khi giành được độc lập từ tay Đại Hoa, Đại Việt ở phương Nam bắt đầu xây dựng chính quyền riêng của mình, nhà họ Ngô bị kẻ gian hại mà diệt vong, nhà họ Đinh lại vì tàn bạo mà bị phế, đến nhà Lý cũng không tránh khỏi cái kết cục bi thảm ấy.

Họ Trần lên ngôi thay cho họ Lý, công chúa tiền triều cũng là vị vua cuối cùng của nhà Lý là Lý Cẩm Tú Lý Chiêu Thánh cũng từ ấy mà thất tung, có người bảo chuyện thất tung chỉ là bịa đặt, lại có kẻ bảo nàng bị đem tặng cho bậc bề tôi như là vật thưởng, cũng có người đồn, nàng đã trốn khỏi hoàng cung, đợi ngày đông sơn tái khởi, rửa sạch hận thù,...

Chuyện nào là thật cũng khó mà biết.

Trương Viện, một vozer thứ thiệt, là đời sau của Trương Hán Siêu, vì vậy mà tuy là nhân vật thời hiện đại của những năm 2020 nhưng nói về kinh sử thì cũng chẳng kém với người thời cổ là bao nhiêu.

Hắn vì một lần tán gái văn vẻ tựa lưng vào thành cầu, không cẩn thận trượt mà ngã xuống, nhưng thay vì chết hắn lại xuyên không đến một hành tình khác, nơi này có một nước là Đại Việt như ở nơi hẳn ở, duy chỉ có khác là các triều đại và nhân vật lịch sử là khác hẳn, liệu hắn có thể dùng thi văn mà sinh tồn ở nơi này hay không?

Hai sinh mệnh trái ngược này liệu có gặp nhau chăng?

Chuyện thù hằn có gác lại được chăng?



xuyên​
 
Hoa Giữa Đế Đô
Chuyện xưa nhắc lại


Sau một trận mưa đêm qua, thềm cỏ trước sân lại thêm vẻ tươi tốt, lan theo đó là một mùi hương ngọt ngào đến lạ, duy chỉ có điều mùi hương này nó mang theo chút gì đó nồng nàn hơn thường ngày, hẳn là trong cơn mưa đêm qua là có chút gì đó mới mẻ.

Nàng khẽ nâng đầu của một kẻ còn đang chìm trong cơn mê ngủ, chắc là vì cơn mưa đêm qua cũng khiến cho hắn mệt nhoài chưa thể tỉnh, rồi nàng khẻ bảo: - Trần Thái, hắn đang ở đâu?- Ngươi cứ giết ta đi, muốn ta phải bội chủ nhân?

Không bao giờ!Không hổ là người trong cấm vệ quân, liền không cần suy nghĩ mà trả lời thật quyết đoán, đem so với đám quan lại giúp nàng mở cổng thành đêm qua thì đúng là đem anh hùng ra so với kẻ tiểu nhân vậy, kẻ anh hùng mà lại trung thành thì tuyệt không thể giữ.

Nàng nắm chặt thanh trường kiếm trong tay vung lên chém một đao không thừa lực làm thân hắn phân thành hai mảnh một cách thật tuyệt diệu.- Hừ!

Phản bổi, không phải là chính hắn cũng đã phản bội ta đấy ư?

Đây vốn là nhà của ta, ta chỉ là về lại nhà của ta mà thôi!

Trần Thái ngươi cứ chờ đấy cho ta!Nghe một vị tiền bối kể lại rằng, chuyện bắt đầu từ 15 năm trước, nước Đại Việt ta vốn là nhà của Lý thị, những vị quân vương của họ Lý thuở ban đầu thì đều là bậc hiền quân, xử lý việc nước thực là tận sức tận lòng, từ một nước vừa giành độc lập từ Đại Hoa đã liền trở thành bá chủ một phương, thực lực cũng đã có thể sánh với Đại Hoa vậy, thực lòng khó tưởng.

Nhưng đấy cũng chỉ là về trước mà thôi, dân gian cũng bảo "không ai giàu ba họ chẳng ai khó ba đời", cái lý ấy cũng ứng với nhà họ Lý vậy, tiền tài đời trước để lại giúp cho đời sau được sung túc, ấy cũng là lẽ thường, nên càng về sau thì cái lẽ vì dân, cái tâm vì nước của Lý thị đã dần mất đi rồi, vua thì chìm trong tửu sắc, bạo ngược đến vô cùng so với Kiệt, Trụ, U, Lệ thì chỉ có hơn mà không kém, kẻ bề tôi chẳng lấy lý lẽ, điều hay mà khuyên răn lại đem chuyện ấy mà kiếm lợi cho mình, cái gì mà Nho sĩ thánh hiền, cái gì mà đạo đức luân thường, tất thảy đều bị đem ra mà tế trời lấy bạc cả rồi.

Ấy thế nên chốn nhân gian quan lại lộng hành, cường hào ác bá nổi lên khắp nơi, chuyện cưới xin còn phải xem xem có phải nương tử bị kẻ cường hào nào đó nhìn trúng rồi hay không, hay là có phải dùng để dâng lên cho thánh thượng hay không, nếu như vậy, thì chuyện cưới xin ấy đành phải dành lại cho kiếp sau rồi.

Thật đáng thương cho lão bách tính thuở ấy, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.

Nhà lão tiền bối đây, cũng có một người anh trai vì chuyện nên duyên với cô nương nhà bên,vốn đã bị con trai huyện lệnh là Đào Triết nhìn trúng, mà bị vu oan là kẻ cướp của, bị đày đến phương, chôn thây nơi đất khách quê người, nghĩ lại thì lòng lại đau khôn xiết.

May thay thuở ấy trong triều, còn có một vị quan thanh liêm gọi là Trần Tuệ Minh, thông minh hơn người, ngắm quan phục rồi nhìn cảnh lầm than mà tự lấy làm hổ thẹn, thế nên mới giúp dân khắp chốn.

Thế nhưng một thân một mình đâu đủ chống lại cả nhà họ Lý.

Vậy nên, chuyện lầm than ấy cứ mãi kéo dài cho đến tận năm Chiêu Thánh thứ 2, từ trong cung truyền ra rằng, Chiêu Thánh hoàng đế vì hộ thẹn cho nhà họ Lý khiến cho dân chúng lầm than mà tuyên bố thoái vị truyền ngôi cho phu quân của nàng là Trần Thái kế vị, từ đó về sau Đại Việt họ Lý đã chính thức đổi thành họ Trần, vì thấu lòng dân nên cho cả nước được 3 năm miễn thuế, những người bị quan lại địa phương áp bức, mượn cớ mà đày đi xa thì được về lại quê nhà, ban ruộng đất mà bù đắp cho, những gia đình có người thân mất trong cơn hoạn nạn cuối đời Lý ấy, cũng được cấp cho ruộng mà cày cấy, giả như gia đình ấy chẳng còn nam đinh nào cả thì được cấp bạc mà bắt đầu lại vậy, còn nếu như mà chỉ có mẹ già, con thơ thì mẹ được vào viện dưỡng lão, con được vào trường công mà học, ấy cũng là hợp tình hợp lý.

Nhân dân khắp nơi nghe vậy thì liền phấn khởi hồ hợi, ngẩng đầu lên trời mà tạ ơn tiên thượng, cúi đầu trước phật mà cảm ân bồ tát xem như họ đã có thể tiếp tục sống được rồi, chẳng phải lo cho chuyện về sau nữa.

Song, cũng có những kẻ mắt nhìn xa xăm, cúi đầu mà ngẫm, đời Lý trước kia cũng vậy, chuyện vui nhà Trần chắc cũng chẳng được bao lâu...Mà chuyện của người trong cuộc là Lý Cẩm Tú - Lý Chiêu Thánh cũng được nhiều người quan tâm, nhưng người ta chỉ biết là, từ trong cung truyền ra rằng, nàng là công chúa nhà họ Lý, bởi Lý gia khí số đã tận chẳng sinh được con trai, nên chỉ biết truyền ngôi cho công chúa bấy giờ là Lý Cẩm Tú, nên từ đấy mà Lý Chiêu Thánh được lên ngôi vậy.

Lại nói, sau khi truyền ngôi cho nhà Trần lại chẳng biết nàng đi về đâu, tin tức về nàng chỉ còn là những câu chuyện truyền miệng chốn nhân gian nữa mà thôi.

Có người bảo nàng an phận làm hoàng hậu nhà Trần, dốc lòng vì quân vương, lại có người bảo vì uất hận cùng với nhớ thương tiền triều mà trầm mình xuống sông, cũng có người đồn rằng nàng đã bị Hoàng đế nhà Trần đem ban cho tướng quân của mình về làm tỳ nữ xem như là ban phước cho nàng, cũng có kẻ bảo nàng bị bức phải nhường ngôi, nên căm thù trong lòng lén trốn khỏi cung, đem theo vài kẻ tôi tớ tiền triều ẩn nấp đợi thời, chờ ngày đông sơn tái khởi, rửa sạch hận thù.

Chuyện đồn về nàng thì trăm chuyện chưa hết, chuyện nào là thật thì cũng chẳng ai hay, chỉ biết rằng, những lời đồn đại về nàng suốt 15 năm nay ngày lại một nhiều, chẳng bao giờ dứt, mà chuyện nào chuyện nấy thì chỉ có bi thảm mà thôi.

Đúng là cái thiên hạ này, lời rằng hồng nhan bạc mệnh nó chẳng trừa một ai, cũng là công chúa, cũng một thân lá ngọc cành vàng, nay vì dòng họ sa cơ mà thân gầy phiêu bạt giữa trần gian, cách hoa vàng trôi nổi chốn bể dâu, thật là đau lòng thay!
 
Hoa Giữa Đế Đô
Chương 2 - Trương Viện


18 năm trước...Bên căn hẻm nhỏ phía tây kinh thành, một đám ăn mày rách rưới nằm co ro, cụm lại một gốc, manh áo rách để lộ ra những thớ thịt đen thui bẩn thỉu, mùi hôi thối từ chúng bốc lên nồng nặc, khiến cho đám nhà giàu vô tình đi qua cũng quên luôn cái lạnh của tiết trời đông mà mau chóng rút lấy đôi tay vừa nãy còn đang cuộn lại trong ống tay áo ra để mà bịt lại mũi.

Mà thực sự đám ăn mày này thối thực, cái mùi thối như muốn bốc lên cả một toà thành lớn phồn hoa này vậy, con mẹ nó chứ, đám ăn mày này, sao không đi tắm đi chứ?

À mà với cái tiết trời đông này nhảy xuống sông mà tắm thì chẳng phải là rét mà chết luôn hay sao, ừ mà chết cũng tốt đấy chứ, ai bảo chúng là ăn mày, thật làm mất mặt thể diện của vương triều ta.

- Này này, tránh ra, chiếm chỗ rồi đấy!

Một tên ăn mày hét lớn, thẳng và chuẩn vào tên ăn mày trẻ tuổi hơn - chắc là vậy – định ngồi xuống chỗ hắn.

Con mẹ nó chứ, chỗ đã có chủ rồi còn muốn chiếm vào, may mà đây là chỗ để xin ăn đấy, chứ ngồi chiếm ngay chỗ ở nơi khác mà xem, có muốn treo cổ chuộc lỗi cũng không có dây mà treo đâu đấy.

Đám thanh niên thời nay càng ngày càng liều, khốn thật!- Dạ, con xin lỗi bác ạ!"

Mẹ nó!

Cái giọng nó mới ngọt ngào làm sao, phải là con gái thì bố mày lại đặt mày lên trên đầu luôn rồi ấy chứ!" tên ăn mày già lộ vẻ suy tư.

- Được rồi con ạ!

Giờ thì con cút đi được rồi!- Dạ con cút ...

Cút con mẹ mày chứ!

Bố mày đai đen Karatedo đấy!Thanh niên hét lên một tiếng rồi đá ra một đá thật đẹp, thật tuyệt, nếu mà có ban giám khảo ở đây thì huy chương vàng về hắn luôn rồi chứ đâu.

Đá đẹp thế cơ mà, đẹp đến mức mà lão chết thẳng cẳng luôn, mắt lão mở to ra, y như rằng lão vừa bất ngờ lẫn kinh ngạc vì vừa được chiễm ngưỡng sự đẹp đẽ cuối đời vậy.

Lão chết thật tuyệt, lại ít thêm một ít khí bẩn.

Haizza!

Giá mà ngày nào cũng có một đòn đá như vậy thì kinh thành này có phải sạch rồi không?!Một lát sau thì xác lão bị đám ăn mày bên cạnh hò hét đưa vào trong con hẻm nhỏ, được một hồi thì làn khói cũng bóc lên nồng nặc.

Đám ăn mày này thật là, cần gì phải làm ma chay nhanh thế chứ, chưa đầy một canh giờ đã thắp hương cho lão rồi.

Mà đám này cũng thật là, có tác phong nhanh nhẹn như vậy, sao lại không đi lính cơ chứ, lại có cơm ăn áo mặc, chỉ là chết khi nào chẳng hay thôi.

Sống mà phải khố rách áo ôm như vậy, sao không đi lính chết quách đi cho xong chứ?

- Con mẹ nó!

Thơm thật!Thanh niên lẩm bẩm.Mà nói thêm về tên thanh niên này thì hắn chính là một tên lạc loài thứ thiệt.

Hắn vốn không phải là người của thời đại này, hắn tên Trương Viện, con nhà ai thì không ai biết, chỉ biết là khi hắn vào Đại học, miệng cứ bô bô rằng hắn là con cháu đời sau của Trương Hán Siêu, Trương Hán Siêu là ai cũng không ai biết, chỉ biết là tên này là cái gì đó ghê gớm lắm, cao siêu lắm mà thôi.

Hắn là một thanh niên yêu sử, ngày ngày học sử, đêm đêm nói sử, vì thế nên đầu hắn chỉ toàn sử với sử và mơ ước xuyên không mà thôi, còn Karate gì gì đấy thì học qua loa đại khái thôi.

Mà vẫn nhớ ngày đầu hắn đi hẹn hò, bạn gái hắn buột miệng bảo một câu "giá mà môn sử thành môn tự chọn thì tốt anh nhỉ, nay em học sử cô nói gì mà em quên sạch luôn?", mặt hắn sắc lại, nhăn lại, khô lại, đỏ bừng, chiếc giày Bitis Hunter vừa được hắn mua sáng đấy để mang đi tán gái cũng va vào nhau cộp cộp.

Hắn bắt đầu thấy hối hận vì không hẹn ả đi bơi thuyền, nếu mà đang ở trên sông thì hắn đã có thể đẩy ả xuống đấy cho ả tỉnh táo lại được rồi.

Nhưng mà có sông đâu, nên hắn không nhịn được nữa, bảo "Thế hệ trẻ không biết lịch sử cha ông thì cái đất nước đấy thành cái đất nước vô hồn, cái nước khô cằn à?

Thế còn tính gì là đất nước nữa chứ?

Thành khu công nghiệp con mẹ nó luôn đi!

Thế nên, cái ngày mà môn sử thành môn tự chọn chính là ngày tao đầu thai lại đấy, mày cố sống cho đến ngày đó đi!", hắn cứ thế xách giày tiêu sái quay lưng bỏ đi, để bạn gái hắn ở lại bơ vơ, chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra và chưa biết thanh toán bữa ăn như thế nào.

Mấy tháng sau thì người ta đề xuất nó làm môn tự chọn cho một cấp thật, và để giữ thể diện thì hắn viết thơ lên bức tường của cái toà KTX chất lượng tốt nhất Đông Nam Á thế kỷ XX, lời thơ như sau: "Bốn bể trong xanh một tiếng lòng; Tám phương lạc lõng một kẻ khùng; Ngàn năm sau nữa Lý, Trần, Lê; Duy chỉ còn ghi ba bốn dòng."

Rồi cứ vậy, hắn nhảy xuống, thế là xong, hắn đến đây!

Còn bức tường thì được sơn lại rồi.

Tính ra dù hắn khùng khùng một đời, nhưng cũng tính là một kẻ biết giữ chữ tín đấy!

Thật đúng là một bậc quân tử, nhưng quân tử như hắn thì quân tử làm mẹ gì chứ?

Ai đời đất nước sắp thành nước công nghiệp rồi mà còn muốn ôm cái tư tưởng sống chết vì cái nghề không đào ra tiền cơ chứ?

Lịch sử, con mẹ nó, tạo ra giá trị thặng dư từ những câu chuyện ngày xửa ngày xưa à?

Vớ vẩn thật!

Quân tử thế này, chết cũng đáng!

À, đầu thai cũng đáng!Còn nơi đây lại chính là Vương triều của nhà họ Lý, họ Lý cũng thật giỏi, đến tận bây giờ vẫn chưa chọn ra ngôi thái tử, mà thân là hoàng đế vẫn ung dung tự mình vác giáo ra chiến trường, ông vua này thế mà anh hùng thật.

Mà nói ra thì đến được nơi đây cũng vừa hay là hợp với ý họ Trương đấy, xuyên không rồi, dùng kiến thức lịch sử để kiếm tiền, làm giàu, đảo loạn triều chính, sau đó thì đi đến đỉnh cao của nhân sinh.

Và giờ hắn đi đến đỉnh cao thật, thấy đấy, trong đám ăn mày giờ đây có ai dám phiền hắn nữa đâu.

Cứ đánh con mẹ thằng to trước, thì thằng con lại chẳng im răm rắp mà nghe theo đấy ư?

- Hôi thật!

Con mẹ nó, hôi thật!

Hệ thống!

Hế thống!Hắn vừa ngồi lại chỗ của tên ăn mày vừa rồi, miệng lại lẩm bẩm cái gì mà "Hệ thống" đấy!- Khốn nạn thật, người khác xuyên không thì có hệ thống, từ đó mà đi đến đỉnh cao của nhân sinh, sao ta lại phải chịu cảnh xuyên không đi làm ăn mày cơ chứ!

Muốn chửi tục ghê ý nhỉ!

Nhưng là chốn đông người vẫn là nên giữ chút ý tứ thì hơn! ...

QUAN HỆ MẪU THÂN NHÂN SINH!

Hắn hét thật lớn, thật là hả dạ.

Chẳng ai quan tâm cả!

Bởi ngày nào mà đám ăn mày ở đây nó chẳng hét, nó hét trước mặt quan, quan còn thưởng cho chúng tiền, dân chúng đi qua ai cũng khen cả.

Còn nhớ cái lão quan gì vừa cáo lão hồi hương đấy, nhà lão giàu lắm, nhưng thanh liêm lắm, hồi lão vừa lên nhậm chức tri châu ở Diễn Châu, lão bảo rằng trong vòng năm năm không dẹp được lũ ăn mày này thì lão sẽ từ quan về quê, nhờ ơn của lão mà lũ ăn mày từ Diễn Châu chạy về kinh thành, Diễn Châu từ đó mà sạch bóng lũ hôi thối bẩn thỉu, thật đúng là một vị quan đức độ.

Nhưng, lão vẫn cáo lão hồi hương, lý do là không thể chấp nhận được việc lũ ăn mày ăn xin ngay tại kinh thành, quan viên triều đình làm ăn thật thất đức, để vị quan đức độ vậy phải cáo lão hồi hương, bực thật, lão cũng bực thật.

Mà về quê xong, lão có ở yên an hưởng tuổi già đầu, nỗi lo đất nước, nỗi lo cho dân nghèo vẫn còn đau đáu trong lòng lão.

Thế là, lão một mình một ngựa đi khắp nơi giúp dân nghèo, còn nhớ năm trước bão lớn lắm, lão mang theo mười vạn lượng bạc đến quyên cho châu Ma Linh dựng lại nhà cho dân nghèo, tiền giao hết cho quan địa phương.

Nhưng không biết làm ăn thế nào mà nửa tháng còn chưa dựng lại được nhà cho dân, dù có kế hoạch gì thì cũng phải làm nhanh lên đi chứ!

Lão bực lắm, lão kiện đến tận nhà chúng luôn.

Quan địa phương không biết làm sao cho phải, đành phải trả lại sạch tiền cho lão, danh tiếng của lão cứ thế một vang.

Giá mà quan nào cũng biết thương dân như thế, yêu dân như thế có phải tốt rồi không?!
 
Back
Top Bottom