Cập nhật mới

Khác Hoa Cung Biệt Cấm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
352233872-256-k670959.jpg

Hoa Cung Biệt Cấm
Tác giả: vanthanhtugiai
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hoa Cung Biệt Cấm mượn chút sóng gió làm nên một câu chuyện, chấm bút vẽ lên một bức tranh đặc sắc mang tới nhiều điều thú vị chờ người kiếm tìm.



tiểuthuyết​
 
Hoa Cung Biệt Cấm
Chapter 1 - Đông Thành Đế


Càn Nguyên Năm Thứ 18 - Đông Thành Đế - Tam Nguyệt - Ngày 23

Đông Thành Đế đổ bệnh nặng, Thái Y Viện bận rộn tối ngày lo chạy chữa khiến cho Càn Minh Cung được phen huyên náo.

Hậu cung cũng mệt mỏi không kém, người nào người nấy chẳng còn nét tươi vui thường ngày.

Lý do cũng khá đơn giản, Hoàng Đế băng hà ắt phi tần hậu cung sẽ là phi tần tiền triều, không tuẫn táng thì cũng sẽ vào lăng tẩm trông coi mộ phần hoặc nguyện ý chôn vùi nốt phần đời còn lại vào am, nếu may mắn hơn thì được giữ lại hậu cung hầu hạ tân đế.

Nhưng lựa chọn số ba tuy lợi mà khó.

Ai mà không biết Hoàng Thái Tử - Điển Quân nổi tiếng về cái gì .

Cũng chẳng biết phụ tử có xích mích gì mà bằng mặt lại không bằng lòng.

Nghe nói cuộc viễn chinh phạt Phổ, Đông Thành Đế đã thẳng tay giết chết mẫu phi Thái Tử, cái chết ấy đột ngột như tiếng sét đanh thép xé toạc trời xanh, Thái Tử hay tin ngất đi mấy hồi, tỉnh lại thì hết nước mắt khóc thương, người trông lại bi thương vô cùng.

Cùng năm đó Thái Tử cũng chỉ vừa độ ngũ niên đã phải chuyển tới Cung Thanh Bình ở cùng nhũ mẫu.

Hoàng Hậu động lòng khéo lời xin Hoàng Đế đưa Hoàng Thái Tử Điển Quân về cung chăm sóc.

Thời gian cứ thế trôi theo dòng lịch sử tìm dần về quá khứ, những lần sóng nổi rồi lại chìm, những giọt đào còn vương trên kiếm sắt rồi lại khô mau.

Thái Tử vừa chạm ngưỡng gia quan niên, có thể gọi là khí vũ hiên ngang, anh tư hoán phát.

Đặc biệt hơn trên đường quan thuận lợi thập phần.

Tuy nhiên lại có một điều mà ai ai cũng mang trong lòng đầy sự ngưỡng mộ với hậu viện Thái Tử.

Chỉ cưới duy nhất một chính thê, không hề có một thiếp thất nào hoặc nữ tỳ nào ra vào tư phòng Thái Tử.

Miệng người đồn đoán Hoàng Thái Tử nhất kiến trung tình, xét về gia thế thì Cao Gia cũng là hàng nhất đẳng thế gia.

Thái Tử Phi sinh ra đã là độc nữ nhà Thừa Tướng - Cao Thái, nổi danh không chỉ vì tài nghệ mà còn vì ngọc dung sắc sảo hệt như thiên tiên giáng trần, nếu chỉ bằng những câu từ miêu tả thông thường e cũng chỉ có thể hình dung được đến vậy, chỉ còn cách trực tiếp ngắm nhìn người ta mới có thể ngầm định giá cái đẹp của Thái Tử Phi đương triều - Cao Chúc.

Cao Gia mấy đời đều đơn truyền, chẳng thế hệ nào thua kém thế hệ nào.

Không nói là khoa trương nhưng thực sự rất khoa trương, không luận về gốc tích hình thành nên dòng dõi Cao Gia mà chỉ luận về các thế hệ đơn truyền, kẻ là danh tướng, người đoạt đoạt bảng vàng.

Danh tiếng khoa trương như vậy dĩ nhiên là uy hiếp tới hoàng quyền, Hoàng Đế mưu hiểm thâm sâu lựa thời ép Cao Chúc gả cho Điển Quân hòng áp chế thế lực Cao Gia.

Trong vòng xoáy tranh quyền, kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc, vướng chút tình cảm thôi cũng đủ để bị hất xuống đài, Cao Thái cũng vì thương con mà chịu hạ mình bằng không chưa chắc Hoàng Đế đã có cơ hội.

Năm Càn Nguyên - Đông Thành Đế - Tứ Nguyệt - Ngày 2

Ánh hoàng hôn thu lại ánh chiều nhuộm đỏ hoàng thành, những cánh chim nối nhau bay qua mái đình cung nghiêm.

Hoàng Đế đặc biệt cho truyền Thái Tử Điển Quân đến Càn Minh Cung.

Điển Quân là con người thế nào?

Không ai lấy thước đo được lòng người, huống chi lại được kẻ giết mẫu phi mình cho truyền đến gặp.

Ví như người khác, không đập đồ giết luôn tên thái giám kia thì không thể thoả lòng.

Nhưng Điển Quân lại khác, hắn không phải người hành sự tùy ý, càng không phải người làm việc theo cảm tính.

Giết mẫu phi là một chuyện, cho truyền đến lại là một chuyện khác, đăng cơ làm tân đế, giang sơn gấm vóc thu lại về dưới trướng rồng.

Nghĩ đến đây bạc thần bất giác câu lên ý cười không rõ vị ý, hoán y xong xuôi Điển Quân cùng tên thái giám tới Càn Minh Cung.

Cung điện nguy nga vẫn như ngày nào, duy chỉ có người dũng mãnh vững cương ngựa chinh phạt bốn phương ngày nào nay là lão Hoàng Đế già yếu nằm trên long sàng, bên dưới Thái Y nhất lượt quỳ phục không ai ngẩng đầu lên.

Đôi tay lộ rõ vết chai sạn, khẳng khiu gầy guộc của Hoàng Đế gọi Điển Quân tới bên giường.

Sau lại hạ lệnh cho đuổi hết đám cung hầu, Thái Y ra bên ngoài.

Trong phòng ngoài hương trầm thoang thoảng thì chỉ còn lại cái tĩnh lặng đến đáng sợ.

- Điển Quân, ta biết con luôn hận ta năm đó đã ra tay với mẫu phi con.

Bao nhiêu năm trôi qua ta vẫn luôn muốn giấu con, thậm chí là muốn giữ lại trong lòng cho tới lúc chết đi.

Nhưng...

Chưa hết câu một cơn ho dài lại kéo tới lấy đi khí lực, Hoàng Đế hơi thở yếu hơn, hô hấp thêm dồn dập trông thật thảm thương.

Điển Quân xem như chưa từng thấy, cứ ngồi đó từ tốn nhấp trà, không những thế còn nhàn nhã nghịch miếng Kim Bài Miễn Tử chẳng chút bận tâm đến bệnh tình người trên giường bệnh.

- Nh.. nhưng con có biết Hồng Loan Nguyên người con gọi là mẫu phi năm đó vốn không phải là người sinh ra con.

Ả ta là cướp con từ tay của một cung nữ thấp hèn muốn trèo cao nên lập mưu bò lên long sàng.

Sau này, cung nữ ấy hoài nhâm long chủng là nam hài, trong khi đó hậu cung chưa có ai hoài nhâm.

Ta lập tức muốn lập nàng làm Thượng Thất Phẩm - Thanh Nhân, định hào Huệ chuyển về hậu cung để dễ bề lo liệu.

Nhưng nếu vội vàng sắc phong thì cái thai chẳng những không giữ được mà nguy hiểm đến cả nàng ấy, việc sắc phong lại lùi lại đến khi nàng Huệ sinh xong.

Vì chưa thể sắc phong nên ta đành bí mật sắp xếp cho nàng vào lãnh cung ở tạm.

Tiếc thay tin tức thế nào lại bị rò rỉ đến tai con ả hào Hồng kia, ỷ mình là Thượng Nhị Phẩm - Loan Nguyên hết lần này đến lần khác chèn ép nàng ấy.

- Ba tháng sau, Huệ Thanh Nhân cũng sinh, cùng lúc ấy Hồng Loan Nguyên cũng sinh hạ nam hài nhưng không thể giữ con, lúc ấy ả ta liền cho người đi cướp con của Huệ Thanh Nhân về.

Huệ Thanh Nhân uất ức mà tự sát.

Điển Quân chỉ thấy nực cười.

Đưa Huệ Thanh Nhân đến lãnh cung rồi cho nàng sinh con ở đấy, không những thế Hồng Loan Nguyên còn dễ dàng đạt được mục đích, cuối cùng Huệ Thanh Nhân chết trong im lặng cùng nỗi uất hận.

Hay cho một lão Hoàng Đế biết chuyện mà chẳng ra tay.

Ngón tay hắn miết mạnh lên tấm Kim Bài lạnh ngắt như muốn hủy hoại nó.

Thanh âm trầm lạnh chế giễu như có như không đáp trả:

- Ông cũng chỉ vậy thôi.

Nhỉ?

Dòng lệ ấm nóng chảy từ khoé mắt làm mờ nhoà đi khung cảnh xung quanh.

Hoàng Đế giấu đi cái giọng nghèn nhẹn tiếp lời:

- Cái chết của Huệ Thanh Nhân ta lo liệu mọi chuyện chu toàn, không ai biết chuyện sắc phong Huệ Thanh Nhân càng không ai biết chuyện cái chết của nàng.

Hồng Loan Nguyên lại nuôi dạy hài tử Huệ Thanh Nhân, ta coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra.

- Mãi sau này khi Hồng Loan Nguyên hoài thai vào đúng ngày ta khải hoàn trở về.

Cái bụng to đến chướng mắt, ta thừa biết cái thai đó là ai góp công tạo thành, hay cho một con tiện phụ dám làm chuyện ô nhục sau lưng ta.

Chuyện còn lại con chắc là đã rõ.

Gốc gác của Thái Tử Điển Quân thì ra xuất thân thấp kém đến như vậy.

Mẫu phi không phải là hoàng hoa quý môn như Hồng Loan Nguyên mà chính là con trai của một cung nữ thôn quê nghèo hèn, nuôi chí bay lên cành cao.

Câu chuyện không dài không ngắn nhưng đủ để rút ngắn thời gian Đông Thành Đế tại thế.

Tiếng cất lên mỏng như tơ:

- Cẩn....thận với..

Hoàng Hậu

Dứt lời người cũng về trời, còn lại cái thân xác đã nguội phần sinh khí.

Điển Quân một lần nữa chìm vào trầm lặng, cái trầm lặng pha thêm sắc mực nơi đáy mắt.

Hắn không nơi lệ cũng không có biểu cảm gì, chỉ lẳng lặng rời ghế dứt khoát quay người ra ngoài cho người chiêu cáo thiên hạ Đông Thành Đế băng hà.

* Truyện được đăng tải tại Mangatoon và Wattpad.
 
Hoa Cung Biệt Cấm
Chapter 2 - Sắc Phong


Càn Nguyên Năm Thứ 18 - Đông Thành Đế - Tứ Nguyệt - Ngày 3

Chiếu truyền ngôi chỉ đợi qua đại tang tiên đế để lập đại lễ đăng cơ.

Hoàng Thái Tử Điển Quân dưới sự chứng kiến của ngàn con mắt rơi giọt lệ đầu tiên.

Nhũ mẫu nuôi nấng hắn cũng thấy bất ngờ huống chi là Hoàng Hậu Trung Cung.

Điển Quân dưới bàn tay nuôi nấng của Hoàng Hậu khôn lớn từng ngày, mưu sự càng thành thạo hơn.

Từ một đứa trẻ ngây thơ trong sáng sinh ra ở hoàng thất buộc mình vào vòng xoáy vương quyền một mất một còn.

Điển Quân trong đại tang nếu không rơi một giọt nước mắt nào thì há lại tự đào hố chôn mình.

Nghĩa sinh thành có hận đến mấy cũng chỉ có thể để trong lòng mà thầm nuôi nấng.

Để có thể nắm được hoàng quyền mà không chu toàn cho từng bước rất dễ nên chuyện.

Phi tần hậu cung mang tiếng ôn nhu, người nào cũng tự mang cho mình cái danh hoa nhường nguyệt thẹn.

Nhưng tiên đế vừa băng hà thì đã lũ lượt dắt díu nhau qua nịnh hót Trung Cung, hòng được lưu lại hậu cung tiếp tục hầu hạ Tân Đế.

Người còn xuân sắc thì không có gì phải nói nhưng đằng này ngay cả những người đã 30 - 38 tuổi mà vẫn muốn giữ mạng.

Hắn sao có thể nhịn nổi đám đàn bà tham sống sợ chết.

Càn Nguyên Năm Thứ 21 - Minh Tôn Đế - Tứ Nguyệt - Ngày 15

Mãn tang tiên đế ba năm, đại lễ đăng cơ gấp rút chuẩn bị.

Cực khổ cũng cần phải kể công đến Công Y Cục, dệt hoàng bào liên tục suốt 6 tháng để nhanh chóng kịp lễ đăng cơ.

Chất vải chọn làm áo bào là vải thượng phẩm tốt nhất trong số các loại vải, chọn chỉ may phối sắc cực khổ không kém, không những phải biết cách phối chỉ vàng xen lẫn chỉ bạc để tạo hoa văn độc đáo có thể phát ra ánh kim mà còn phải căn chỉnh tiêu chuẩn phối các loại chỉ màu khác để thêu.

Công Y Cục ròng rã 6 tháng, bên Lễ Bộ còn lo liệu chuyện lễ nghi, dàn dựng khung cảnh đại lễ đăng cơ cho thật hoành tráng, đáng lưu vào sách sử.

Công cuộc chuẩn bị cũng mất đến vài tuần mới có thể ổn định được mọi việc.

Suốt ba năm để tang tiên đế mọi chuyện triều chính đều do Hoàng Hậu quản lí, lấy lý do giải quyết chuyện còn tồn đọng của Tiên Đế để bớt gánh nặng cho tân đế.

Nghe thì cũng thật xuôi tai nhưng liệu rồi Hoàng Hậu sẽ trả lại tất cả hay sao?

Ngày đại lễ đăng cơ, cờ hoa rợp trời mang nguồn sinh khí mới về chốn cung cấm.

Hoàng Thái Tử Điển Quân đăng cơ kế thừa đại thống, nối bước theo tiên đế gây dựng lên một quốc gia phồn vinh, muôn dân an cư lạc nghiệp, giang sơn gấm vóc ngày một phát triển.

Đồng thời đổi niên hiệu Hoàng Đế làm Minh Tôn Đế.

Càn Nguyên Năm Thứ 21 - Minh Tôn Đế - Tứ Nguyệt - Ngày 20

Mở đại lễ sắc phong bậc tiền triều.

Hoàng Hậu uy nghiêm khoác lên mình phượng bộ triều phục Hoàng Thái Hậu tôn quý, dự lễ.

Tôn phong đích mẫu Trung Cung Hoàng Hậu - Hoàng Thị - Hoàng Tú Vân làm Hoàng Thái Hậu chuyển nơi ngụ về Khanh An Cung.

Lại nói về các phi tần tiền triều, Điển Quân không chút nặng lòng mà thẳng tay đẩy tất cả tuẫn táng theo tiên đế, chỉ đặc biệt giữ lại Hoàng Hậu.

Càn Nguyên Năm Thứ 21 - Minh Tôn Đế - Tứ Nguyệt - Ngày 21

Lễ sắc phong Hoàng Thái Hậu vừa xong thì đến lượt hậu viện sắc phong.

Do không nạp thiếp trong suốt quá trình tại vị Thái Tử nên lần sắc phong này chỉ có duy nhất Thái Tử Phi Cao Chúc tham dự.

Sắc phong Thái Tử Phi - Cao Thị - Cao Chúc làm Trung Cung Hoàng Hậu, tiếp quản Phượng Ấn chưởng quản lục cung.

Chuyển nơi ngụ tới Phụng Loan Cung.

* Truyện được đăng tải tại Mangatoon và Wattpad.
 
Hoa Cung Biệt Cấm
Chapter 3 - Sa Lưới


Càn Nguyên Năm Thứ 21 - Minh Tôn Đế - Ngũ Nguyệt - Ngày 1

Hoàng Thái Hậu trả quyền nhiếp chính về tay Hoàng Đế.

Hoàng cung chính thức mở kì tuyển tú, tất cả các thiếu nữ các nhà thượng, trung, hạ thế gia cùng với quý nữ quan gia đều phải tham gia.

Mờ sáng hôm ấy Vũ Môn náo nhiệt vô cùng, sương giăng lối còn chưa tan hết các tú nữ yên vị trong xe ngựa đi qua Ngọc Quan Môn rồi chuyển hướng tới Kinh Tư Môn chờ đợi.

Hàng xe ngựa sang trọng đại diện cho các tầng lớp xã hội lần lượt xếp thành từng hàng theo chỉ dẫn của các thái giám.

Giờ Mão vừa điểm các tú nữ theo gót các ma ma tụ họp tại sân chính của Phụng Loan Cung.

Trước cảnh sắc này không ai không thốt lên một câu cảm thán về sự sa hoa mĩ lệ về nơi ngụ của vị Trung Cung cao quý.

Nhiều tú nữ nhập cung tuyển tú cũng là vì trọng trách gia tộc vác trên vai, nếu có phúc bay cao làm điểu phượng thì vinh hạnh thay, bằng không thì làm thân oanh yến liệu sự mà sống hoặc an nhàn hưởng lạc không mưu tránh với đời, không may bị người khác chèn ép giẫm đạp thì cũng xin nguyện làm một con kiến nhỏ làm việc cho người quyền chức.

Nhìn sự hoa lệ trước mắt mà thầm khẩn cầu cho người đang nhàn toạ ghế phượng kia là chính mình, nhưng đáng tiếc cho sự thật cay đắng nhất đó chính là bọn họ chỉ là những tú nữ tầm thường, trước mặt Trung Cung Hoàng Hậu vẫn phải quỳ gối khiêm cung, đưa lời ngon ngọt.

Vị trí chính giữa là Hoàng Thái Hậu, hai bên tả hữu là Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu.

Tam vị chủ cung đều đã an ổn tại chính điện Phụng Loan, Hoàng Đế đối Hoàng Thái Hậu hành lễ hỏi ý, nhận cái gật đầu chấp thuận, ngài đế quân mới phất tay lệnh cho Ngô Tổng Quản cho gọi tú nữ nhập điện, kỳ tuyển tú chính thức bắt đầu.

Ngô Tổng Quản cúi mình nhận mệnh, cây phất trần giữ trong tay lui ra ngoài sảnh chính điện, hướng xuống hàng tú nữ phía dưới cất giọng lanh lảnh xướng danh tú nữ đầu tiên:

- Tuyên.

Tú Nữ Tiêu Nhan Thị nhập điện diện kiến tam chủ.

Tú Nữ Tiêu Nhan Thị năm nay vừa tròn 16 hoa niên, xuất thân là đích nữ văn quan chính nhị phẩm, gia tộc nhiều đời vào triều làm quan, thân phụ trong thời gian tại vị lập không ít công trạng cống hiến cho bổn quốc.

Giai nhân Tiêu Nhan Thị tách khỏi hàng tú nữ từ tốn từng bậc thang tiến dần vào chính điện Phụng Loan Cung.

Giai nhân này khuê danh là Tiêu Nhan Duệ Hoà, dung nhan cùng tài mạo cũng là có giới hạn, không phải đẹp khuynh thành như Trung Cung.

Duệ Hoà nhu thuận nở nụ cười nhẹ, đối những vị trên cao cấp đại lễ, kim khẩu nhỏ nhắn buông lời ngọc:

- Thần nữ xin thỉnh an Hoàng Thái Hậu, Hoàng Thượng, Hoàng Hậu.

Nguyện tam vị phúc trạch trường niên.

Tiêu Nhan Duệ Hoà vừa dứt lời, khoé môi Hoàng Hậu cũng vừa hay cong lên một đường chỉ mảnh, tuy không ý vị nhưng thâm thúy vô cùng.

Hoàng Đế nhìn cũng ưng mắt chẳng buồn hỏi gì cũng tính duyệt cho qua nhưng Hoàng Thái Hậu lại nói trước:

- Dung mạo này cũng thật vừa mắt.

Miễn lễ đi.

Được lệnh miễn lễ, Duệ Hoà thu lại cái lễ rườm rà, vững chân trên hài hoa.

Đáy mắt có tia sáng mang niềm tự tin.

Bụng bảo dạ đừng lo lắng, chuyện gì cũng sẽ qua, nếu may mắn được hầu hạ đế gia.

- Hoàng Hậu!

Tú nữ này quyền định đoạt ở con.

Thấy vị đế mẫu cũng ưng ý nhưng trong lòng thì Cao Chúc lại không ưng.

Năm đó Cao Chúc nhập cung sóng gió biết bao, nay chỉ việc có cái gật đầu của Hoàng Thái Hậu đã được làm hậu phi dễ dàng.

Nàng dĩ nhiên không chịu.

- Tú nữ Tiêu Nhan Thị.

Bổn cung hỏi ngươi, nếu bây giờ bổn cung đưa tới trước mặt ngươi cây trâm cửu vĩ phượng đại diện cho vị trí Mẫu Nghi này.

Ngươi nhận hay không nhận?

Câu hỏi này không khó, cũng không dễ.

Nó mắc ở giữa nhận và không nhận, nhưng ý ngài Mẫu Nghi đã mặc định chỉ cho hai lựa chọn nhận và không nhận.

Câu này không phải là dựa theo lý mà là dựa theo sự hài lòng của Mẫu Nghi.

Gặp câu khó như vậy Tú nữ Tiêu Nhan Thị đã có chút đắn đo giữa hai đáp án được đưa ra.

Nhưng xong vẫn gan dạ trả lời một cách cứng rắn:

- Hồi bẩm Hoàng Hậu nương nương.

Thần nữ sẽ không nhận cây trâm đó.

Cao Chúc làm vẻ khó hiểu, cùng lúc ấy ngài đế mẫu cùng đế gia trong lòng cũng thầm tính toán nước đi của Mẫu Nghi.

Hai người càng không hiểu tại sao phải đưa ra cái loại câu hỏi quyền đúng sai ở bản thân rồi ép tú nữ lựa chọn như vậy.

Nước đi này đúng là nguy hiểm trùng trùng.

- Tại sao lại không?

Ngài Mẫu Nghi vừa dứt lời, Duệ Hoà trong đầu cũng sửa soạn xong câu đáp lại cho chu toàn:

- Hồi bẩm nương nương, cửu vĩ phượng chỉ dành cho bậc Mẫu Nghi tôn quý như nương nương, thần nữ cho dù có nhận thì cũng không xứng danh xứng phận.

- Hơn nữa nương nương cũng chỉ là đưa đến trước mặt thần nữ chứ không nói là tặng hay là muốn thần nữ làm gì.

Cho nên việc thần nữ nhận cây trâm cửu vĩ phượng là không thể xảy ra.

Ngài Mẫu Nghi nhận được câu trả lời vừa ý thì cũng quay sang ngài đế mẫu thưa chuyện:

- Mẫu Hậu, con thấy nên cho thông qua.

Đế gia thấy sao?

Hoàng Đế từ đầu nhìn tưởng chẳng quan tâm nhưng luôn để ý những điểm chính, thấy Hoàng Hậu có ý giữ tú nữ kia thì cũng không nói gì nhiều hơn:

- Giữ thẻ.

Tam vị đồng ý giữ thẻ, Duệ Hoà vừa bị ngài Mẫu nghi hù cho một trận hồn vía lên mây, vừa đáp xuống đất thì liền dập đầu tạ hồng ân rồi lui xuống ba bước li khai chính sảnh.

Theo sự chỉ dẫn của vị ma ma nọ dẫn đến Kinh Tư Môn, tú nữ sau khi trúng tuyển liền được phép trở về nhà chờ ngày đại phong hậu cung.
 
Back
Top Bottom