Cập nhật mới

Khác Hoạ Cốt Trường An.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404285463-256-k525745.jpg

Hoạ Cốt Trường An.
Tác giả: XiaYu_04
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trường An, đêm.

Kinh đô đang run rẩy dưới bàn tay "Quỷ Họa Sư" - kẻ dùng máu tươi nhuộm màu cho tội ác và dùng xương cốt người làm khung tranh.

Hắn không giết người, hắn đang sáng tác.

Sở Lăng Sương - Nữ Tổng bổ đầu lạnh lẽo của Lục Phiến Môn.

Nàng cầm kiếm trảm xác, trảm tội ác, không bao giờ cúi đầu trước bóng tối.

Tạ Cảnh Lan - Họa sư ốm yếu, nhưng là chiếc chìa khóa duy nhất thấu hiểu tâm can quỷ dữ và nghệ thuật tà ác.

Hắn ngồi sau rèm trúc, lấy sinh mệnh làm quân cờ, dùng trí tuệ dẫn nàng vào sâu trong ván cờ chết chóc.

Họ là hai nửa của ánh sáng và bóng đêm, buộc phải nương tựa nhau giữa vùng đất chết, nơi tình yêu chớm nở lại đồng nghĩa với sự hủy diệt.

Nàng không biết, mọi sự dịu dàng và thông tuệ của hắn đều là cái giá phải trả cho vận mệnh Trường An.

Tạ Cảnh Lan đã chọn một con đường không thể quay đầu: dùng chính sinh mệnh mình để phong ấn tội ác và sự thật.

Trong ván cờ sinh tử này, chỉ có một người được nhìn thấy ánh mặt trời cuối cùng.

Sở Lăng Sương đã có được công lý, nhưng đổi lại, nàng phải sống một đời cô độc dưới ánh dương quang được dệt nên từ bóng tối của hắn.

"Chàng nhận lấy bóng tối vĩnh hằng, chỉ để dâng lên nàng ánh mặt trời rực rỡ."

(Truyện thuộc thể loại Đại Bi Kịch, nam chính có kết cục bi thảm, độc giả cân nhắc trước khi đọc.)



ngontinh​
 
Hoạ Cốt Trường An.
CHƯƠNG 1: MỸ NHÂN HỌA CỐT


Năm Thiên Chiêu thứ mười bảy.

Trường An, lập đông.

Tuyết đầu mùa rơi xuống kinh thành phồn hoa, phủ lên lớp ngói lưu ly của hoàng cung một màu trắng toát lạnh lẽo.

Đèn lồng đỏ treo cao trước tửu lầu Vọng Nguyệt đung đưa trong gió bấc, hắt xuống nền tuyết những vệt sáng loang lổ như máu.

Giờ Tý, tiếng trống cầm canh vừa điểm, một tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm tĩnh mịch, vọng ra từ ngõ hẻm phía sau Vọng Nguyệt lầu.

Khi Sở Lăng Sương đến nơi, hiện trường đã bị phong tỏa bởi đám nha dịch của phủ Kinh Triệu.

Ánh đuốc bập bùng soi rõ những khuôn mặt tái mét vì kinh hãi.

Thấy nàng bước tới, đám đông tự động rẽ ra hai bên, ánh mắt vừa kính sợ vừa như trút được gánh nặng.

Sở Lăng Sương không nói một lời.

Nàng mặc bộ quan phục màu huyền sắc thêu ám văn tùng bách của Lục Phiến Môn, bên hông đeo thanh đao Đoạn Thủy dài ba tấc.

Khuôn mặt nàng trắng lạnh, ngũ quan sắc sảo như được tạc từ băng, đôi mắt đen láy không gợn chút cảm xúc lướt qua đám người, dừng lại ở vật thể nằm giữa nền tuyết trắng.

Đó là một bức tranh.

Hay đúng hơn, là một cái xác được sắp đặt thành một bức tranh.

Nạn nhân là một nữ tử trẻ tuổi, dung mạo kiều diễm, trên người mặc bộ vũ y màu hồng phấn thêu kim tuyến rực rỡ - trang phục của vũ cơ nổi danh nhất Vọng Nguyệt lầu, Liễu Như Yên.

Nhưng điều khiến người ta rợn tóc gáy không phải là cái chết, mà là tư thế của nàng.

Thi thể nàng không nằm sóng soài hỗn loạn, mà được uốn cong một cách quỷ dị, tay áo phất lên cao, chân duỗi thẳng tựa như đang múa điệu "Phi Thiên".

Lưng nàng tựa vào bức tường gạch xám lạnh lẽo, nhưng tứ chi lại được cố định bằng những chiếc đinh sắt dài xuyên qua khớp xương, ghim chặt vào tường đá.

Máu từ các vết đinh chảy xuống, không thấm loang lổ mà men theo những rãnh nhỏ được hung thủ khắc sẵn trên tường, tụ lại thành hình những đóa hoa Mẫu Đơn đỏ rực rỡ nở rộ dưới chân nàng.

Đẹp đến nghẹt thở.

Tàn khốc đến tận cùng.

"Sở...

Sở đại nhân."

Tên ngỗ tác già run rẩy bước tới, sắc mặt trắng bệch: "Hung thủ... hắn rút hết xương sườn của nạn nhân khi nàng ta còn sống, sau đó dùng khung tre thay thế để tạo dáng...

Ngoài ra..."

Hắn ngập ngừng, đưa cho Sở Lăng Sương một vật vừa lấy được từ tóc của nạn nhân.

Đó không phải trâm cài.

Đó là một cành hoa Bỉ Ngạn khô héo, cánh hoa đỏ thẫm như màu máu đông, tỏa ra một mùi hương ngai ngái kỳ lạ.

Sở Lăng Sương cầm lấy cành hoa, đôi mắt phượng nheo lại.

Dưới ánh đuốc, nàng phát hiện trên vạt áo trắng tinh khôi của nạn nhân có một dòng chữ nhỏ, được viết bằng thứ mực đỏ tươi, nét chữ bay bổng, cuồng ngạo:

"Mỹ nhân như họa, cốt nhục vi khung." (Người đẹp như tranh, xương thịt làm khung)

"Đại nhân, đây là vụ thứ ba trong tháng rồi."

Phó thủ hạ Lý Thanh thì thào, giọng nói không giấu nổi sự hoang mang.

"Vẫn là thủ pháp này, vẫn là hoa Bỉ Ngạn.

Hắn không giết người, hắn đang... sáng tác."

Sở Lăng Sương siết chặt cành hoa khô trong tay, lạnh lùng nói: "Hắn coi mạng người là cỏ rác, coi tội ác là nghệ thuật.

Kẻ này không phải điên, mà là cực kỳ tỉnh táo."

Nàng ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào vệt máu đã đông cứng tạo hình cánh hoa dưới đất.

Ngón tay thon dài miết nhẹ, đưa lên mũi ngửi.

"Không chỉ có máu."

Lý Thanh ngạc nhiên: "Sao cơ?"

"Trong máu có lẫn bột màu."

Sở Lăng Sương đứng dậy, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía bóng tối vô tận của Trường An.

"Mùi tanh của máu bị lấn át bởi mùi xạ hương và chu sa.

Đây là loại bột màu khoáng thạch thượng hạng, chỉ dùng để vẽ tranh cổ, người thường không thể có được."

Nàng quay ngoắt người lại, áo choàng đen tung bay trong gió tuyết: "Ở kinh thành này, ai là người am hiểu nhất về tranh cổ, về các loại bột màu, và cả... những bức họa điên rồ?"

Lý Thanh suy nghĩ một chút rồi ngập ngừng đáp: "Nếu nói về họa si, về kẻ thấu hiểu cái đẹp đến mức cực đoan, e rằng chỉ có các chủ của Tẩy Mặc Các..."

"Tạ Cảnh Lan?"

Sở Lăng Sương thốt ra cái tên này, trong đáy mắt xẹt qua một tia phức tạp.

Tạ Cảnh Lan - Đệ nhất công tử phong lưu một thời, nay lại là kẻ phế nhân ẩn dật.

Nghe đồn hắn có đôi tay ngọc ngà của thần tiên, nhưng lại mang trái tim của ác quỷ.

Hắn không bao giờ bước chân ra khỏi cửa, nhưng chuyện gì trong thiên hạ hắn cũng biết.

"Đến Tẩy Mặc Các."

Sở Lăng Sương ra lệnh, giọng nói lạnh băng vang lên giữa trời tuyết.

"Ta muốn xem, rốt cuộc là quỷ vẽ tranh, hay là người họa cốt."

Tẩy Mặc Các nằm ở phía Tây kinh thành, tách biệt hẳn với sự ồn ào náo nhiệt.

Nơi đây bốn bề trồng trúc xanh, gió thổi qua tạo nên tiếng xào xạc như tiếng than khóc của oan hồn.

Sở Lăng Sương đẩy cửa bước vào.

Không gian bên trong ấm áp lạ thường, lò than đốt hương trầm thượng hạng tỏa ra làn khói trắng mờ ảo.

Mùi thuốc bắc nồng nàn quyện với mùi mực thơm ngát tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh vừa quỷ dị.

"Sở Tổng bổ đầu đêm hôm khuya khoắt ghé thăm tệ xá, không biết là muốn thưởng tranh, hay là muốn bắt người?"

Một giọng nói vang lên từ sau tấm rèm trúc buông rủ.

Giọng nói ấy trầm ấm, nhẹ nhàng, nghe êm tai như tiếng đàn cầm gảy trong đêm trăng, nhưng lại ẩn chứa vài phần hờ hững, xa cách trần thế.

Tiếp theo đó là tiếng ho khẽ, đứt quãng, nghe như tiếng lá khô vỡ vụn.

Sở Lăng Sương không đáp, nàng sải bước tiến lại gần, tay đặt hờ lên chuôi đao.

Xuyên qua khe hở của rèm trúc, nàng lờ mờ nhìn thấy một bóng người đang ngồi bên án thư.

Người nọ mặc bạch y đơn mỏng, tóc đen xõa dài trên vai, dáng người gầy gò tựa như chỉ một cơn gió cũng có thể thổi bay.

Hắn đang cúi đầu, tay cầm bút lông, chăm chú tô điểm cho bức tranh trên bàn.

Sở Lăng Sương dứt khoát vén rèm trúc lên.

"Xoạt."

Ánh mắt nàng chạm phải dung nhan của người bên trong.

Dù đã nghe danh từ lâu, nhưng khoảnh khắc này, Sở Lăng Sương vẫn thoáng sững sờ.

Tạ Cảnh Lan ngẩng đầu lên.

Dưới ánh nến chập chờn, khuôn mặt hắn tái nhợt không chút huyết sắc, nhưng ngũ quan lại tinh tế đến mức yêu nghiệt.

Đặc biệt là đôi mắt - đôi mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt hơi nhếch lên, con ngươi màu hổ phách trong veo nhưng sâu thẳm, tựa như chứa đựng cả một bầu trời sao lạnh lẽo.

Hắn đẹp.

Một vẻ đẹp mong manh, bệnh tật nhưng lại nguy hiểm chết người.

Tạ Cảnh Lan khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa không chạm đến đáy mắt.

Hắn đặt cây bút lông xuống, dùng chiếc khăn lụa trắng che miệng ho khan vài tiếng, rồi mới chậm rãi nói:

"Sở đại nhân mang theo sát khí nặng như vậy, e rằng bức tranh 'Tuyết dạ sơn hà' này của ta... không vẽ nổi nữa rồi."

Sở Lăng Sương ném cành hoa Bỉ Ngạn khô lên mặt bàn, ngay trên bức tranh dang dở của hắn.

Cành hoa đỏ thẫm tương phản gay gắt với màu mực đen nhánh.

"Tạ các chủ, ta không đến để ngắm tranh."

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói lạnh lùng đanh thép.

"Ta đến để hỏi ngài, dùng xương người làm khung, dùng máu người làm mực... liệu có vẽ ra được tuyệt tác thế gian không?"

Tạ Cảnh Lan nhìn cành hoa, ánh mắt khẽ dao động.

Hắn vươn những ngón tay thon dài, trắng xanh như ngọc, nhặt cành hoa lên, xoay nhẹ.

"Mỹ nhân như họa, họa cốt nan họa bì (Vẽ người khó vẽ xương)."

Hắn thì thầm, khóe môi cong lên một nụ cười quỷ dị.

"Sở đại nhân, người mà nàng tìm, hắn không vẽ tranh.

Hắn đang cúng tế."

"Cúng tế?"

"Phải."

Tạ Cảnh Lan ngước nhìn nàng, đôi mắt hổ phách bỗng trở nên sắc bén lạ thường, như nhìn thấu tâm can nàng.

"Và bức tranh tiếp theo... hắn cần một đôi mắt đẹp.

Một đôi mắt lạnh lùng, vô tình nhưng lại rực lửa như của nàng, Sở Lăng Sương."

Tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ bỗng chốc trở nên dữ dội, thổi tắt ngọn nến trên bàn.

Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại mùi hương Bỉ Ngạn thoang thoảng và hơi thở lạnh lẽo của người đối diện.

Ván cờ sinh tử, chính thức bắt đầu.

Hết chương 1.
 
Hoạ Cốt Trường An.
CHƯƠNG 2: GIAO KÈO VỚI QUỶ


Bóng đêm nuốt chửng lấy Tẩy Mặc Các.

Ngọn nến duy nhất đã tắt, nhưng đôi mắt của Sở Lăng Sương đã quen với việc nhìn trong bóng tối.

Cô không rút đao, nhưng toàn bộ cơ bắp đã căng cứng, sẵn sàng lao tới bẻ gãy cổ người đối diện nếu hắn có bất kỳ động tĩnh nào khả nghi.

"Tạ các chủ, ngươi vừa nói 'cúng tế'?"

Giọng Sở Lăng Sương lạnh như băng đá va vào nhau.

Cô bước thêm một bước, đế giày đạp lên sàn gỗ phát ra tiếng "cộp" khô khốc, áp sát bàn thư án.

Trong bóng tối, tiếng cười khẽ của Tạ Cảnh Lan vang lên, kèm theo đó là tiếng đá lửa lách cách.

"Xoạch."

Một ngọn lửa nhỏ bùng lên, thắp sáng lại cây nến sáp ong.

Tạ Cảnh Lan chậm rãi đặt nắp lồng đèn xuống, ánh lửa hắt lên gương mặt tái nhợt của hắn, khiến gò má gầy gò càng thêm phần ốm yếu.

Hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước sát khí của nữ tổng bổ đầu lừng danh, ngược lại còn ung dung rót một chén trà nóng, đẩy về phía cô.

"Sở đại nhân, người tập võ kị nhất là nóng nảy.

Uống chén trà hạ hỏa đã."

Sở Lăng Sương không nhìn chén trà, ánh mắt ghim chặt vào hắn: "Đừng vòng vo.

Ngươi biết hung thủ là ai?"

Tạ Cảnh Lan lắc đầu, ngón tay thon dài miết nhẹ lên miệng chén sứ thanh hoa: "Ta không biết hung thủ, nhưng ta biết hắn đang nghĩ gì.

Hắn đang vẽ một bộ tranh tứ bình: Xuân - Hạ - Thu - Đông."

Sở Lăng Sương nhíu mày.

Vụ án đầu tiên xảy ra vào đầu xuân, nạn nhân bị chặt đứt chân, xếp thành hình dáng mầm cây đâm chồi.

Vụ thứ hai vào giữa hạ, nạn nhân bị thiêu cháy một nửa, tạo hình như lửa trại.

Vụ thứ ba hôm nay...

"Vụ án hôm nay là 'Thu'?"

Cô hỏi.

"Chính xác."

Tạ Cảnh Lan ho khẽ, giọng nói trầm khàn.

"Hoa Bỉ Ngạn nở vào mùa thu, khi lá đã rụng hết.

Máu chảy thành hình hoa Mẫu Đơn cũng là loài hoa vương giả.

Hắn đang dùng cái chết để tế mùa màng.

Và bức tranh cuối cùng..."

Hắn ngẩng lên, đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào Sở Lăng Sương: "...sẽ là 'Đông'.

Tuyết trắng và sự tĩnh lặng vĩnh cửu.

Hắn cần một 'tác phẩm' hoàn hảo nhất để kết thúc bộ sưu tập bệnh hoạn này.

Một người phụ nữ có khí chất lạnh lẽo như tuyết, kiên cường như tùng bách."

Sở Lăng Sương cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ châm biếm: "Ý ngươi là ta?"

"Cả kinh thành này, còn ai hợp với chữ 'Đông' hơn Sở đại nhân đây?"

Tạ Cảnh Lan bình thản đáp.

Sở Lăng Sương bất ngờ rút thanh Đoạn Thủy bên hông ra.

Ánh thép loang loáng trong đêm, mũi đao kề sát cổ họng Tạ Cảnh Lan, chỉ cách yết hầu hắn một sợi tóc.

"Nếu ngươi đã hiểu rõ hắn như vậy, ta có lý do để nghi ngờ ngươi chính là kẻ chủ mưu.

Tạ Cảnh Lan, ngươi lấy gì để chứng minh mình vô tội?"

Lưỡi đao lạnh buốt chạm vào da thịt, nhưng Tạ Cảnh Lan vẫn không chớp mắt.

Hắn chậm rãi vươn tay, không phải để đẩy đao ra, mà là để cầm lấy cành hoa Bỉ Ngạn khô héo mà Sở Lăng Sương ném trên bàn lúc nãy.

"Đại nhân hãy nhìn kỹ cành hoa này."

Hắn nói, giọng điệu như đang giảng giải về một bức thư pháp.

"Hoa Bỉ Ngạn sau khi hái, dù có phơi khô cũng sẽ ngả sang màu nâu xỉn.

Nhưng cành hoa này vẫn giữ được màu đỏ tươi như máu.

Cô có biết tại sao không?"

Sở Lăng Sương cau mày nhìn xuống.

Quả thực, màu sắc của nó quá rực rỡ so với một cành hoa khô.

"Là Chu sa?"

Cô đoán.

"Không."

Tạ Cảnh Lan lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ chán ghét.

"Là ngâm trong thủy ngân loãng pha với 'Huyết Lân Phấn' – một loại bột nghiền từ vảy rắn độc phương Nam.

Cách này giúp giữ màu hoa vĩnh viễn, nhưng mùi hương của nó..."

Hắn đưa cành hoa lên mũi ngửi nhẹ, rồi lập tức nhăn mặt, che miệng ho dữ dội, bả vai gầy guộc run lên bần bật.

Một lúc sau, hắn mới ngẩng lên, khóe môi vương một vệt máu nhỏ.

"...Mùi hương này, kẻ mắc bệnh phổi như ta chỉ cần ngửi một chút cũng đủ thổ huyết.

Nếu ta là hung thủ, ta đã chết trước khi hoàn thành bức tranh rồi."

Sở Lăng Sương im lặng.

Cô thu đao về.

Lời hắn nói không sai.

Tạ Cảnh Lan nổi tiếng là con bệnh của kinh thành, "Huyết Lân Phấn" cực độc với người có phế quản yếu.

Hắn không thể tiếp xúc với nó lâu dài để tạo ra những tác phẩm tỉ mỉ như vậy.

"Được, tạm thời tin ngươi không phải hung thủ."

Sở Lăng Sương tra đao vào vỏ, khoanh tay trước ngực.

"Nhưng ngươi nói ngươi có thể giúp ta bắt hắn?"

Tạ Cảnh Lan lấy khăn tay lau vệt máu nơi khóe môi, nụ cười nhợt nhạt lại xuất hiện: "Ta giúp cô, không phải vì công lý của Lục Phiến Môn các người.

Ta giúp cô, vì tên điên đó đang sỉ nhục nghệ thuật.

Hắn dám dùng loại màu hạ đẳng đó để vẽ tranh, thật sự làm bẩn mắt ta."

Một lý do điên rồ.

Nhưng với một kẻ quái đản như Tạ Cảnh Lan, nghe lại rất hợp lý.

"Điều kiện?"

Sở Lăng Sương hỏi ngắn gọn.

Cô biết loại người như hắn không bao giờ làm việc không công.

Tạ Cảnh Lan chống tay đứng dậy.

Hắn cao hơn cô tưởng, nhưng dáng vẻ liêu xiêu như muốn đổ gục.

Hắn bước đến bên cửa sổ, đẩy toang cánh cửa, để gió tuyết ùa vào phòng, thổi bay mái tóc đen dài.

"Điều kiện rất đơn giản."

Hắn quay lưng về phía cô, giọng nói hòa vào tiếng gió rít.

"Từ giờ đến khi vụ án kết thúc, Sở đại nhân phải bảo vệ ta.

Ta đi đâu, cô theo đó.

Ta cần gì, cô phải lấy."

"Ngươi muốn ta làm tùy tùng cho ngươi?"

Đôi mắt Sở Lăng Sương nheo lại nguy hiểm.

"Không."

Tạ Cảnh Lan quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, trong đó dường như có một đốm lửa nhỏ vừa được nhen nhóm.

"Là làm 'vỏ kiếm' của ta.

Ta sẽ chỉ cho cô nơi con quỷ đó ẩn nấp, nhưng ta không có võ công, mạng ta rất mỏng.

Cô phải giữ cho ta sống sót đến khi bức tranh cuối cùng hoàn thành."

Hắn ngừng một chút, rồi nói tiếp, giọng nhẹ bẫng như tơ:

"Sở Lăng Sương, cô có dám đánh cược mạng sống của mình vào một kẻ phế nhân như ta không?"

Sở Lăng Sương nhìn hắn chằm chằm.

Trong đầu cô cân nhắc thiệt hơn.

Vụ án đã đi vào ngõ cụt, áp lực từ triều đình ngày càng lớn.

Cô cần một kẻ am hiểu tâm lý biến thái của hung thủ, và Tạ Cảnh Lan là lựa chọn duy nhất.

"Được."

Sở Lăng Sương đáp dứt khoát.

"Giao kèo thành lập.

Nhưng Tạ Cảnh Lan, nghe cho rõ đây, nếu ngươi dám giở trò sau lưng ta, thanh Đoạn Thủy này sẽ là thứ cuối cùng ngươi nhìn thấy."

Tạ Cảnh Lan mỉm cười, lần này nụ cười có vài phần chân thật.

Hắn cúi người nhặt chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt trên giá, khoác lên người, che đi thân hình gầy gò.

"Vậy thì... phiền Sở đại nhân dẫn đường.

Đêm nay tuyết lớn, thích hợp để đi 'thưởng tranh'."

"Đi đâu?"

"Đến Nghĩa Trang phía Bắc."

Tạ Cảnh Lan bước qua người cô, mùi hương thuốc bắc thoang thoảng lướt qua khứu giác của Sở Lăng Sương.

"Ta muốn xem tận mắt cái xác.

Chỉ nhìn tranh vẽ, không thể nghe được tiếng oan hồn kể chuyện đâu."

Sở Lăng Sương nhìn bóng lưng cô độc của hắn khuất dần trong màn đêm tuyết trắng, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

Cô vừa lập giao kèo với quỷ dữ, hay vừa tìm được một ngọn đèn dẫn lối trong đêm?

Cô không biết.

Nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, vận mệnh của hai người đã bị trói chặt vào nhau.

Hết chương 2.
 
Hoạ Cốt Trường An.
CHƯƠNG 3: CỐT NHỤC VÔ THANH


Xe ngựa của Lục Phiến Môn lăn bánh trên nền tuyết dày, phát ra những tiếng cọt kẹt khô khốc, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya.

Bên trong khoang xe chật hẹp, không khí như ngưng đọng.

Sở Lăng Sương ngồi thẳng lưng, tay vẫn đặt hờ trên chuôi đao, ánh mắt cảnh giác quan sát người đối diện.

Tạ Cảnh Lan tựa lưng vào vách xe, mắt nhắm nghiền, hơi thở mong manh phả ra làn khói trắng nhạt.

Hắn quấn chặt chiếc áo choàng lông cáo, sắc mặt dưới ánh đèn lồng treo ở cửa xe càng thêm tái nhợt, tựa như một pho tượng sứ sắp vỡ.

Không ai nói một lời.

Chỉ có tiếng gió bấc rít gào bên ngoài cửa sổ gỗ.

"Sở đại nhân."

Tạ Cảnh Lan đột nhiên mở mắt, phá vỡ sự im lặng.

Đôi mắt hổ phách của hắn trong bóng tối sáng lên một cách kỳ lạ.

"Cô có bao giờ tự hỏi, tại sao hung thủ lại chọn 'mùa Thu' vào lúc này không?"

Sở Lăng Sương nhíu mày: "Bây giờ là đầu Đông.

Hắn đang hành động theo cảm hứng, hoặc là trêu ngươi Lục Phiến Môn."

"Không."

Tạ Cảnh Lan lắc đầu, giọng nói khàn khàn.

"Hắn là một kẻ cầu toàn đến mức bệnh hoạn.

Xuân sinh, Hạ trưởng, Thu thu, Đông tàng.

Bức tranh mùa Thu lẽ ra phải hoàn thành từ hai tháng trước.

Hắn đã trễ hẹn."

"Trễ hẹn?"

"Hắn đang vội."

Tạ Cảnh Lan ho khẽ, đưa tay che miệng.

"Có thứ gì đó đang thúc ép hắn phải hoàn thành bộ tứ bình này nhanh hơn dự kiến.

Sự vội vã này... sẽ khiến nét vẽ của hắn bị lệch."

Sở Lăng Sương im lặng suy ngẫm.

Nếu lời hắn nói là thật, thì hung thủ đang gặp áp lực.

Và kẻ chịu áp lực thường dễ lộ sơ hở.

"Đến nơi rồi."

Tiếng phu xe vang lên.

Nghĩa Trang phía Bắc là nơi chứa xác vô thừa nhận hoặc những cái xác chờ khám nghiệm của nha môn.

Nơi đây quanh năm âm khí nặng nề, tường vôi bong tróc, cỏ dại mọc um tùm phủ đầy tuyết trắng.

Sở Lăng Sương bước xuống xe, gió lạnh thốc vào mặt như dao cắt.

Cô quay lại, thấy Tạ Cảnh Lan đang khó khăn bước xuống, bàn tay gầy guộc bám chặt vào khung cửa gỗ, cả người run lên vì lạnh.

Trong một thoáng, Sở Lăng Sương định đưa tay ra đỡ, nhưng rồi lại thôi.

Cô lạnh lùng đứng sang một bên, chờ hắn đứng vững rồi mới ra hiệu cho lính canh mở cửa hầm chứa xác.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, mùi tử khí xộc lên mũi, lạnh lẽo và hôi tanh.

Bên trong hầm thắp những ngọn nến sáp mỡ bò cháy leo lét.

Cái xác của vũ cơ Liễu Như Yên nằm cô độc trên phiến đá lạnh băng giữa phòng, được phủ một tấm vải trắng.

Tạ Cảnh Lan bước vào, không hề tỏ ra ghê sợ hay né tránh.

Hắn bước đến bên phiến đá, ra hiệu cho Sở Lăng Sương.

"Phiền cô thắp thêm nến.

Ta cần ánh sáng."

Sở Lăng Sương nhấc hai cây nến lớn từ trên tường xuống, tiến lại gần.

Tạ Cảnh Lan vươn tay, chậm rãi xốc tấm vải trắng lên.

Dù đã nhìn thấy ở hiện trường, nhưng khi nhìn lại dưới ánh nến cận cảnh, Sở Lăng Sương vẫn không khỏi rùng mình.

Cái xác trắng bệch, làn da căng mịn không một vết bầm tím, nhưng tư thế lại vặn vẹo trái với lẽ thường.

Những chiếc đinh sắt đã được rút ra, để lại những lỗ thủng thâm đen trên cổ tay và cổ chân.

Tạ Cảnh Lan cúi thấp người, khuôn mặt hắn gần như chạm vào làn da lạnh ngắt của tử thi.

Hắn nheo mắt, quan sát tỉ mỉ từng thớ thịt, từng lỗ chân lông.

"Cô nhìn xem."

Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên cánh tay nạn nhân, dừng lại ở khuỷu tay.

"Hắn rạch da, rút xương, rồi khâu lại.

Nhưng cô có thấy vết khâu đâu không?"

Sở Lăng Sương ghé sát vào.

Quả thật, trên cánh tay trơn láng không hề có dấu vết của kim chỉ.

"Hắn dùng keo dán?"

"Là nhựa cây Tất."

Tạ Cảnh Lan thì thầm, giọng nói mang theo sự tán thưởng quái đản.

"Loại nhựa này khi khô sẽ tiệp màu với da người, lại có độ dính cực cao.

Nhưng quan trọng hơn..."

Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay nạn nhân, bóp mạnh.

Tiếng "rắc" nhỏ vang lên.

Không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng tre nứa va vào nhau.

"Hắn dùng tre để thay xương."

Tạ Cảnh Lan ngẩng lên nhìn cô.

"Sở đại nhân, cô có dao nhỏ không?"

Sở Lăng Sương không do dự, rút một con dao găm nhỏ từ trong ống tay áo đưa cho hắn.

Tạ Cảnh Lan cầm dao, tay hơi run nhưng động tác lại dứt khoát đến lạnh lùng.

Hắn rạch một đường nhỏ trên lớp da ở cẳng tay nạn nhân, tách lớp thịt ra.

Bên trong không phải là xương trắng, mà là một ống tre màu vàng ngà, được gọt dũa trơn bóng, khớp nối được buộc bằng dây cước mảnh.

Sở Lăng Sương nín thở.

Sự tàn độc này vượt xa sức tưởng tượng của cô.

"Không phải tre thường."

Tạ Cảnh Lan dùng mũi dao khều nhẹ vào ống tre.

"Đây là 'Tương Phi Trúc' (Trúc đốm)."

"Tương Phi Trúc?"

"Tương truyền nước mắt của Nga Hoàng và Nữ Anh khóc chồng nhỏ xuống thân trúc tạo thành những đốm lốm đốm.

Loại trúc này thường dùng làm sáo hoặc bút lông thượng hạng."

Ánh mắt Tạ Cảnh Lan trở nên u tối.

"Hắn dùng loại trúc tượng trưng cho tình yêu son sắt và nỗi đau chia ly để làm khung xương cho một kỹ nữ lẳng lơ...

Hắn đang chế giễu, hoặc là đang trừng phạt nàng ta."

Hắn đứng thẳng dậy, trả con dao lại cho Sở Lăng Sương, rồi lấy khăn tay lau kỹ từng ngón tay mình, như thể muốn tẩy sạch sự dơ bẩn vừa chạm vào.

"Sở đại nhân, ở kinh thành này, nơi nào bán Tương Phi Trúc?"

Sở Lăng Sương cất dao, đáp ngay: "Tương Phi Trúc là cống phẩm, dân gian ít dùng.

Chỉ có các phường làm nhạc cụ cung đình hoặc các thư họa quán lớn mới có.

Nhưng số lượng nhập vào đều được kiểm soát."

"Kiểm soát?"

Tạ Cảnh Lan cười khẩy.

"Có một nơi không chịu sự kiểm soát của quan phủ, lại tàng trữ rất nhiều loại trúc này."

"Nơi nào?"

"Chợ Đen Quỷ Thị."

Tạ Cảnh Lan buông lỏng tay áo, quay người bước ra phía cửa.

"Hắn không mua trúc.

Hắn tự trồng, hoặc mua trộm.

Nhưng mùi nhựa Tất trên người nạn nhân là loại tươi, chưa qua xử lý kỹ, có mùi hăng của đất phèn.

Loại đất này chỉ có ở vùng trũng phía Nam ngoại thành, gần khu lò gốm bỏ hoang."

Sở Lăng Sương sững người.

Chỉ qua một vết rạch và mùi hương thoảng qua, hắn đã khoanh vùng được phạm vi?

"Ý ngươi là, sào huyệt của hắn ở khu lò gốm phía Nam?"

"Ta không chắc."

Tạ Cảnh Lan dừng lại ở cửa hầm, gió lạnh thổi tung vạt áo trắng của hắn.

Hắn quay đầu lại, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.

"Nhưng ta chắc chắn một điều, nếu đêm nay chúng ta không đến đó, sẽ có thêm một 'bức tranh' nữa được vẽ ra."

"Tại sao?"

"Vì ta vừa ngửi thấy mùi 'Đông' trên người nạn nhân."

Sở Lăng Sương cau mày: "Ngươi nói điên khùng gì vậy?"

"Trên tóc Liễu Như Yên có vương một chút phấn hoa."

Tạ Cảnh Lan nói, ánh mắt xa xăm.

"Đó là phấn hoa Mai trắng.

Mùa này Mai chưa nở.

Chỉ có những kẻ ép hoa nở sớm trong lồng kính bằng nhiệt độ lò gốm mới có loại phấn này."

Tim Sở Lăng Sương đập mạnh một nhịp.

Mai trắng.

Biểu tượng của mùa Đông.

"Đi!"

Cô quát lớn, lao ra khỏi hầm xác, ra hiệu cho phu xe.

"Đến lò gốm phía Nam!

Ngay lập tức!"

Tạ Cảnh Lan nhìn theo bóng lưng vội vã của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Hắn chậm rãi bước theo, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại.

Cơn đau âm ỉ từ lồng ngực truyền đến, nhắc nhở hắn rằng thời gian của hắn không còn nhiều.

Hắn phải nhanh hơn.

Nhanh hơn cả cái chết đang rình rập trong phổi hắn, và nhanh hơn con quỷ đang ẩn mình trong bóng tối kia.

Vì bức tranh cuối cùng... hắn linh cảm, nó dành cho người đang đi phía trước hắn.

Hết chương 3.
 
Hoạ Cốt Trường An.
CHƯƠNG 4: VỎ KIẾM TRONG ĐÊM TUYẾT


Xe ngựa của Lục Phiến Môn bị bỏ lại cách lò gốm phía Nam nửa dặm.

Sở Lăng Sương không muốn gây sự chú ý.

Cô dẫn theo hai nha dịch nhanh nhẹn, nhưng chỉ dừng lại ở bìa rừng.

"Hai người canh giữ bên ngoài.

Nếu có bất kỳ động tĩnh nào, không được tùy tiện xông vào."

"Vâng, Sở đại nhân."

Sở Lăng Sương quay lại nhìn Tạ Cảnh Lan.

Hắn đứng trong gió lạnh, chiếc áo choàng lông cáo gần như che kín nửa khuôn mặt, vẻ ốm yếu càng rõ rệt hơn bao giờ hết.

"Tạ các chủ, nơi này nhiều cạm bẫy."

Cô nói, giọng cảnh cáo.

Tạ Cảnh Lan ho nhẹ một tiếng, hương thuốc bắc thoang thoảng bay trong không khí lạnh.

"Sở đại nhân đã lập giao kèo.

Giờ ta là lưỡi kiếm, cô là vỏ.

Lưỡi kiếm đã chỉ ra mục tiêu, vỏ kiếm nên làm tốt nhiệm vụ bảo vệ của mình."

Sở Lăng Sương không đáp.

Cô siết chặt chuôi đao, dấn bước vào bóng tối.

Khu lò gốm phía Nam đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước.

Những bức tường đất nung cao lớn đổ nát, những miệng hỏa lò đen sì nằm im lìm như những con thú khổng lồ đã chết.

Hàn khí nơi đây nặng hơn bất cứ nơi nào khác ở Trường An.

Mùi bùn đất ẩm mục quyện với mùi than cháy dở và một chút hương hoa Mai nhàn nhạt mà Tạ Cảnh Lan đã đề cập.

"Cẩn thận, Sở đại nhân."

Tạ Cảnh Lan đột nhiên lên tiếng, giọng hắn trầm xuống.

Sở Lăng Sương dừng lại ngay lập tức.

Cô không hề nghe thấy âm thanh hay phát hiện ra dị thường nào.

"Ở đâu?"

Cô hỏi, giọng nói cứng rắn.

Tạ Cảnh Lan chỉ vào một khe nứt nhỏ trên nền đất ngay trước mặt cô.

"Gần khe nứt có một sợi dây tơ vàng.

Nó được phủ một lớp bụi than, rất khó nhìn.

Kẻ nào chạm vào, miệng hỏa lò bên cạnh sẽ sập xuống."

Sở Lăng Sương nheo mắt.

Quả thực, trong bóng tối và bụi than, một sợi tơ mỏng manh gần như vô hình căng ngang mặt đất.

Nếu không có ánh mắt sắc sảo của Tạ Cảnh Lan, cô đã dẫm phải.

"Hắn giỏi dùng ánh sáng và bóng tối để đánh lừa thị giác."

Tạ Cảnh Lan bước chậm rãi theo sau cô, dường như không hề cảm thấy nguy hiểm.

"Hắn muốn tuyệt tác của mình được thưởng thức trọn vẹn, không muốn bị quấy rầy.

Vỏ kiếm, cô đi trước."

Sở Lăng Sương thu lại ánh mắt nghi ngờ.

Cô nhảy vọt qua sợi dây, tiếp tục tiến sâu vào trong.

Cô thầm công nhận, Tạ Cảnh Lan hữu dụng hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Sự thông tuệ của hắn, dưới tình huống này, quả thực là thứ vũ khí vô giá.

Cuối cùng, họ tìm thấy nơi ẩn náu của kẻ sát nhân ở một gian lò gốm còn nguyên vẹn nhất.

Ánh nến bên trong hắt ra qua khe cửa gỗ.

Không có sự yên tĩnh đáng sợ, chỉ có sự hỗn loạn.

Căn phòng đầy những giá vẽ, lọ màu, và các dụng cụ phẫu thuật thô sơ.

Một mùi hương đặc quánh, vừa tanh nồng của máu tươi, vừa ngai ngái của các loại hóa chất, làm Sở Lăng Sương gần như muốn nôn.

Giữa phòng, trên một chiếc bàn gỗ lớn, là một cái khung tre được dựng dang dở.

Bột màu và máu trộn lẫn rơi vãi trên sàn.

"Chúng ta đến muộn."

Tạ Cảnh Lan nói khẽ, giọng hắn run rẩy vì tức giận nhiều hơn là vì lạnh.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc khung tre: "Hắn vừa mới hoàn thành việc chuẩn bị khung."

Sở Lăng Sương sải bước tới, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc ghế gỗ bị đổ gần đó.

Trên ghế vương một chiếc khăn quàng cổ màu xanh đậm, chất liệu lụa tơ tằm thượng hạng, thêu hình nhánh Mai vàng tinh xảo.

"Chiếc khăn này..."

"Thuộc về con gái Binh bộ Thượng thư."

Tạ Cảnh Lan hoàn thành câu nói thay cô, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tuyệt vọng.

"Một cô nương nổi tiếng có khí chất thanh cao, kiên cường như Mai giữa bão tuyết.

Hắn đã chọn xong bức tranh 'Đông'."

Đột nhiên, một tiếng động "rắc" vang lên phía sau lưng họ.

Cánh cửa chính đã bị một bóng đen đẩy sập, khóa lại từ bên ngoài.

"A!"

Một giọng nói gằn gừ vang lên trong bóng tối, the thé, méo mó.

"Ta đã biết mùi của Lục Phiến Môn!

Kẻ bẩn thỉu muốn làm bẩn tuyệt tác của ta!"

Bóng đen đó chính là Quỷ Họa Sư.

Hắn mặc một chiếc áo choàng màu đen phủ kín từ đầu đến chân, chiếc mũ trùm rộng che khuất khuôn mặt, trên tay lăm le một con dao mổ ánh lên màu thép xanh lạnh lẽo.

"Cảnh Lan!"

Sở Lăng Sương gầm lên, không chút do dự, cô đẩy mạnh Tạ Cảnh Lan vào sau một giá vẽ chứa đầy lọ màu, rút thanh Đoạn Thủy ra khỏi vỏ.

"Đứng yên ở đó!"

Cô hét lên.

"Tuyệt đối không được cử động!"

"Quỷ Họa Sư" gầm lên một tiếng giận dữ.

Hắn không tấn công Sở Lăng Sương, mục tiêu của hắn lại là Tạ Cảnh Lan.

Hắn lách qua, lao thẳng vào giá vẽ.

"Mày, đồ phế nhân!

Thứ bẩn thỉu như mày không được phép nhìn vào nghệ thuật của tao!"

Dao mổ của hắn nhằm thẳng vào ngực Tạ Cảnh Lan.

Sở Lăng Sương phản ứng cực nhanh.

Cô không kịp chạy vòng qua giá vẽ, chỉ kịp vung thanh Đoạn Thủy chém ra một đường ngang sắc bén như điện xẹt.

Xoẹt!

Chiếc dao mổ bay lên không trung, cắm phập vào bức tường đất đối diện.

Máu từ cánh tay "Quỷ Họa Sư" bắn ra, vương lên những bức phác thảo dán trên tường.

"A..."

Quỷ Họa Sư ôm cánh tay bị chém rách, giọng nói tràn đầy sự căm phẫn.

Hắn là một kẻ điên, nhưng hắn không ngu ngốc.

Hắn biết, thanh đao của Sở Lăng Sương không phải thứ hắn có thể chống đỡ.

"Vỏ kiếm... sắc bén đấy."

Tạ Cảnh Lan, bị giam sau giá vẽ, tay ôm chặt lồng ngực đang đau nhói, nhưng giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn được ta sao?"

Sở Lăng Sương vung đao lên, mũi đao chỉ thẳng vào kẻ thù.

"Không cần trốn."

Quỷ Họa Sư cười điên loạn.

Hắn ném một túi bột màu lớn xuống đất.

"Bụp!"

Một đám khói dày đặc, mang theo mùi hăng của sơn và xạ hương, bốc lên mù mịt, nuốt chửng cả căn phòng.

Sở Lăng Sương khịt mũi, biết đây là bột hồ tiêu hoặc thạch cao.

Cô dùng tay che mắt, nhưng lúc cô dẹp tan lớp khói, căn phòng đã trống rỗng.

Tên Quỷ Họa Sư đã lợi dụng lối thoát hiểm bí mật phía sau lò nung để chạy trốn.

"Chết tiệt!"

Sở Lăng Sương mắng khẽ, lần đầu tiên lộ rõ sự bực tức.

Cô chạy đến bên giá vẽ, kéo Tạ Cảnh Lan ra.

Hắn đang dựa vào tường, sắc mặt trắng bệch, áo choàng bị rách một đường dài.

Hắn không bị thương, nhưng cơn ho đã ập đến.

Tạ Cảnh Lan che miệng ho liên tục, thân hình gầy gò run lên bần bật.

Sở Lăng Sương đứng lặng người.

Sát khí vừa rồi đã tan biến, giờ chỉ còn lại sự căng thẳng và một chút hoảng hốt.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy sự sống của người khác lại mong manh đến thế.

Hắn phải sống.

Hắn là vỏ kiếm của cô.

"Có bị thương không?"

Cô hỏi, giọng nói hiếm hoi mang theo sự quan tâm.

Tạ Cảnh Lan lắc đầu, chậm rãi mở bàn tay đang che miệng ra.

Trên khăn lụa trắng, một vệt máu đỏ tươi, nổi bật trên nền tuyết lạnh lẽo.

"Hắn chạy rồi..."

Hắn khó nhọc nói, "Nhưng cô nương của Binh bộ Thượng thư... chưa chắc đã đi xa."

"Ý ngươi là gì?"

Tạ Cảnh Lan chỉ tay về phía chiếc khăn quàng cổ xanh thêu hoa Mai nằm trên bàn.

Chiếc khăn không có bụi, nhưng lại bị ướt một mảng nhỏ.

"Chiếc khăn này bị ướt... là do nước từ đâu ra?"

Hết chương 4.
 
Back
Top Bottom