Tháng Ba năm 1975.
Tiếng đại bác rung trời.
Mưa rừng Trường Sơn quất xuống từng hồi, hòa với mùi khói súng khiến không khí đặc quánh
Phú Thắng, y tá dã chiến, đang loay hoay trong lán cứu thương.
Tay cậu run rẩy cột chặt băng vải, mồ hôi và máu hòa lẫn trên khuôn mặt.
Mỗi thương binh đưa vào đều là một mạng sống treo lơ lửng nơi đầu sợi tóc
Cửa lán bật mở.
Một người lính cao lớn, áo quần sũng nước, vác theo đồng đội bị thương nặng
"Cứu anh ấy!"
- giọng khàn đặc, dứt khoát
Phú Thắng chỉ kịp liếc nhìn.
Người lính ấy có ánh mắt rực lửa, gương mặt sạm khói, dáng đứng như một bức tường chắn giữa bom đạn.
Sau này cậu mới biết tên anh là Nhã Phong - tiểu đội trưởng nổi tiếng gan lì ở đơn vị
"Đặt xuống đây!"
- Thắng ra hiệu
Phong cúi người, đặt đồng đội lên cáng, rồi đứng lùi lại.
Anh im lặng quan sát cậu y tá đang vội vàng xử lý vết thương, đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng dứt khoát, ánh mắt lộ rõ mệt mỏi nhưng không hề chùn bước
Một quả pháo nổ gần đó, đất đá tung mù mịt.
Cả lán rung chuyển, đèn dầu chao đảo.
Thắng giật mình ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Phong - bình tĩnh đến lạnh lùng
"Đừng sợ.
Còn tôi ở đây."
- anh buông một câu ngắn gọn
Thắng thoáng ngẩn người, nhưng rồi cắn chặt môi, tiếp tục công việc.
Giữa cơn bão lửa, cả hai chỉ là những người xa lạ buộc phải dựa vào nhau để giữ lấy sự sống cho đồng đội
Ngoài kia, tiếng hô xung phong dội lên từng hồi.
Trong lán cứu thương, máu và khói súng quện chặt, mở ra một khởi đầu mà không ai biết rằng, rồi sẽ biến thành một mối ràng buộc sâu sắc đến mức đau đớn