Cập nhật mới

Khác Hoà Bình Rồi,Anh Ở Đâu ?[ Nhã Phong x Phú Thắng ]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400895096-256-k676708.jpg

Hoà Bình Rồi,Anh Ở Đâu ?[ Nhã Phong X Phú Thắng ]
Tác giả: siwensociuuu
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cái này lấy bối cảnh năm 1975, trước khi đất nước hoà bình cho nên tui kh lấy tên là Pond với Phuwin.

Trước khi ra fic,t cũng đã cố tìm hiểu kh ít về lịch sử để không bị xuyên tạc lịch sử ,có gì đóng góp để t sửa ạ



pondphuwin​
 
Hoà Bình Rồi,Anh Ở Đâu ?[ Nhã Phong X Phú Thắng ]
1


Tháng Ba năm 1975.

Tiếng đại bác rung trời.

Mưa rừng Trường Sơn quất xuống từng hồi, hòa với mùi khói súng khiến không khí đặc quánh

Phú Thắng, y tá dã chiến, đang loay hoay trong lán cứu thương.

Tay cậu run rẩy cột chặt băng vải, mồ hôi và máu hòa lẫn trên khuôn mặt.

Mỗi thương binh đưa vào đều là một mạng sống treo lơ lửng nơi đầu sợi tóc

Cửa lán bật mở.

Một người lính cao lớn, áo quần sũng nước, vác theo đồng đội bị thương nặng

"Cứu anh ấy!"

- giọng khàn đặc, dứt khoát

Phú Thắng chỉ kịp liếc nhìn.

Người lính ấy có ánh mắt rực lửa, gương mặt sạm khói, dáng đứng như một bức tường chắn giữa bom đạn.

Sau này cậu mới biết tên anh là Nhã Phong - tiểu đội trưởng nổi tiếng gan lì ở đơn vị

"Đặt xuống đây!"

- Thắng ra hiệu

Phong cúi người, đặt đồng đội lên cáng, rồi đứng lùi lại.

Anh im lặng quan sát cậu y tá đang vội vàng xử lý vết thương, đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng dứt khoát, ánh mắt lộ rõ mệt mỏi nhưng không hề chùn bước

Một quả pháo nổ gần đó, đất đá tung mù mịt.

Cả lán rung chuyển, đèn dầu chao đảo.

Thắng giật mình ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Phong - bình tĩnh đến lạnh lùng

"Đừng sợ.

Còn tôi ở đây."

- anh buông một câu ngắn gọn

Thắng thoáng ngẩn người, nhưng rồi cắn chặt môi, tiếp tục công việc.

Giữa cơn bão lửa, cả hai chỉ là những người xa lạ buộc phải dựa vào nhau để giữ lấy sự sống cho đồng đội

Ngoài kia, tiếng hô xung phong dội lên từng hồi.

Trong lán cứu thương, máu và khói súng quện chặt, mở ra một khởi đầu mà không ai biết rằng, rồi sẽ biến thành một mối ràng buộc sâu sắc đến mức đau đớn
 
Hoà Bình Rồi,Anh Ở Đâu ?[ Nhã Phong X Phú Thắng ]
2


Đêm Trường Sơn đặc quánh như mực.

Cơn mưa chiều vừa tạnh, để lại bầu không khí ẩm ướt, ve sầu kêu râm ran giữa màn đêm.

Phú Thắng ngồi tựa vào gốc cây, bàn tay mỏi nhừ sau một ngày băng bó không ngừng.

Cậu cố chợp mắt, nhưng tiếng đại bác xa xa vẫn khiến trái tim dồn dập

“Chỗ này nguy hiểm, cậu ngủ được à?”

- giọng nói trầm khàn vang lên bên cạnh

Thắng giật mình, xoay sang.

Nhã Phong đang ngồi dựa lưng vào thân cây, khẩu súng đặt ngang đùi, mắt vẫn dõi ra khoảng tối.

Ánh lửa leo lét từ điếu thuốc trên tay anh hắt lên gương mặt rắn rỏi, sáng mờ giữa bóng đêm.

“Tôi… chỉ nghỉ một chút thôi ” - Thắng lúng túng

“Cứ dựa lưng mà ngủ.

Tôi canh ” - Phong nói, dứt khoát như ra lệnh

Thắng thoáng khó chịu.

Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ quen nghe giọng nói cứng nhắc như thế.

Nhưng rồi, sự mệt mỏi kéo mi mắt nặng trĩu.

Cậu chậm chạp gật đầu, khẽ tựa sang bên…

Một giây khựng lại.

Vai cậu chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của người lính.

Nhã Phong vẫn không nhúc nhích, ánh mắt kiên định nhìn vào màn đêm, như thể ngoài kia có kẻ địch rình rập bất cứ lúc nào.

Thắng đỏ mặt, cố nghiêng sang hướng khác, nhưng hơi ấm từ Phong đã len lỏi qua lớp áo ướt mưa, khiến nhịp tim cậu bất giác rối loạn

“Ngủ đi.

Ngày mai còn dài.”

- giọng Phong thấp, khàn, nhưng lạ thay, lại làm cậu thấy an tâm

Trong bóng tối, Thắng khép dần mắt.

Cậu không biết rằng, khoảnh khắc ấy – sự dựa dẫm tình cờ trong đêm rừng – sẽ là dấu chấm mở đầu cho mối ràng buộc mà chiến tranh không thể nào cắt đứt.
 
Hoà Bình Rồi,Anh Ở Đâu ?[ Nhã Phong X Phú Thắng ]
3


Tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn trong âm hưởng nặng nề của rừng già.

Phú Thắng ngồi dựa vào vách lán, mí mắt nặng trĩu, nhưng đôi tai vẫn căng ra nghe từng tiếng động.

Lâu rồi cậu không dám ngủ sâu, bởi chỉ một sơ suất, cả lán cứu thương có thể thành bia ngắm cho địch.

Bỗng, bàn tay thô ráp của ai đó chạm khẽ lên vai.

“Ngủ đi.” – Giọng Nhã Phong trầm thấp.

Thắng quay sang, bắt gặp ánh mắt sáng rực trong bóng tối.

Anh lính trẻ ngồi sát ngay bên, tay siết chặt khẩu súng

“Anh… không đi cùng đơn vị à?”

- Thắng hỏi nhỏ

“Đêm nay tôi gác ở đây.”

- Phong đáp gọn

Chưa kịp nói thêm, từ xa vang lên tiếng lách cách của cỏ khô bị dẫm gãy.

Ngay lập tức, Phong đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

Hơi thở như ngừng lại.

Cả lán chìm trong sự căng thẳng tột độ

Rồi tiếng súng nổ chát chúa vang lên từ sườn đồi.

Những bóng đen thấp thoáng lao về phía lán.

Thắng giật thót tim, vội ôm chặt túi thuốc men, run rẩy

Phong bật dậy, đẩy Thắng lùi vào trong:

“Ngồi yên!

Dù có gì xảy ra cũng không được ra ngoài!”

Khẩu súng trên tay Phong nhả đạn, ánh lửa lóe sáng giữa màn đêm.

Anh lao ra ngoài, thân hình gọn gàng hòa vào bóng tối, tiếng súng xen lẫn tiếng hét xé rừng

Thắng ngồi co ro, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Mỗi phát súng như xuyên qua lồng ngực cậu.

Lần đầu tiên, Thắng thấy nỗi sợ mất đi một người… vừa mới quen, vậy mà đã in hằn trong tâm trí

Ngoài kia, giữa khói lửa, bóng lưng Phong như một tấm khiên chắn
 
Back
Top Bottom