Cập nhật mới

Khác Hoà bình có đẹp không? Mẹ ơi?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401089315-256-k21830.jpg

Hoà Bình Có Đẹp Không? Mẹ Ơi?
Tác giả: NolariaNhy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên: Hoà bình có đẹp không?

Mẹ ơi?

Start: 7/9/2025
End: ...

Writer: Nhi Nolaria
Idea by: 80% là ý tưởng riêng, 20% là mượn ý tưởng từ bộ tiểu thuyết Mưa đỏ



war​
 
Hoà Bình Có Đẹp Không? Mẹ Ơi?
Chương I: Chia ly vì lý tưởng phía trước


- Con ơi... con là con gái mà, mẹ chỉ còn mình con là con thôi... mẹ không muốn mất thêm một ai nữa đâu...!

Giọng nói già nua, khàn đặc như đang khẩn cầu trong vô vọng ,khi nhìn thấy mái tóc óng mượt của con mình bị cắt đi không thương tiếc, cùng với làn da trắng trẻo đã đen sạm đi vì phơi nắng, nó khiến bà gần như không còn nhận ra được cô con gái vốn nổi tiếng mời dặm tám thôn là người xinh đẹp nhất nữa.

Bà bật khóc nức nở, ôm chặt lấy nắm tóc của cô con gái.

Trên bàn thờ là một bát hương và có hai khung ảnh cũ kỹ đặt hai bên.

Chiếc đèn cầy ở góc nhà vẫn đang cháy sáng, ánh sáng lập lòe của ngọn lửa chiếu lên khuôn mặt tuy đã nam tính hơn, nhưng vẫn còn đường nét mềm mại của một cô gái.

Cô tuy không nỡ nhìn mẹ đau khổ nhưng chỉ nhẹ nhàng đỡ bà dậy.

- mẹ ơi.

Cô cất tiếng, giọng nói khàn khàn, ồm ồm nghe không giống giọng con gái, nhưng đó cũng là minh chứng cho việc luyện giọng thành công của cô.

Hai tiếng mẹ ơi vừa tinh nghịch mà vừa có phần ngây thơ của một người con gái mới lên tuổi 18 - độ tuổi đẹp nhất của đời người.

- Tóc con cắt đi thì còn dài lại được, mất nước rồi sao mà con đành lòng?

- Sức khỏe con vốn mạnh mẽ, góp được sức thì còn phải góp thêm vì độc lập của đất nước.

Ra chiến trường chính là lý tưởng của con, cũng chính là lý tưởng của cha con, anh trai con.

Cô ôm lấy bờ vai gầy đang run rẩy của mẹ mình, khẽ xoa dịu cảm xúc bất ổn của mẹ, nhưng không có ích gì.

- Con ơi, cho con đi thì mất con, mà giữ con lại thì mất nước.

Bà dừng lại một chút để bản thân mình bình tĩnh hơn rồi nói tiếp:

- Thôi thì còn thật sự muốn đi mẹ không thể cản, con đi rồi nhớ đảm bảo sức khỏe, nghe con.

Lời nói của bà như dồn hết sinh mạng đời mình để thốt ra.

Quyết định này có lẽ là quyết định lớn nhất của bà.

Hiền bất ngờ khi nghe thấy lời đồng ý của mẹ.

Sau tất cả, cô vẫn bật khóc và ôm bà thật chặt.

Cuối cùng, cô quỳ xuống trước mẹ mình, như một lời cảm ơn trước sự sinh thành và sự nuôi dưỡng của người mẹ đáng kính, cũng như cảm ơn sự đồng ý của mẹ trước quyết định lớn lao của mình.

- Mẹ ơi, con xin phép ra tiền tuyến, hẹn gặp mẹ vào ngày Hòa Bình của đất nước.

Cô bước đi không ngoảnh đầu lại, bước chân đều đều tới nơi tập kết.

Cô không quay lại vì cô sợ bản thân sẽ lại sợ hãi, lại yếu đuối mà trốn đi, trốn tránh cái nỗi sợ chiến tranh.

Ừ thì, cũng như là gói ghém cái ký ức của Nguyễn Thị Hiền ở lại với mẹ và bước đi với cái tên mới, một chàng trai gầy gò, đen nhẻm mang tên Nguyễn Quang Thứ.

Cái tên này có ý nghĩa rất lớn lao khi mà nó mang họ của người bố đã hy sinh thời đầu kháng chiến chống Mỹ, tên đệm là tên của người anh trai đã hy sinh trong dòng sông Thạch Hãn ở Quảng Trị, đến nay vẫn chưa tìm thấy thi thể để an táng.

Đặt là Quang Thứ vì cô, à không giờ phải gọi là anh, anh lấy tên là Quang Thứ vì anh muốn trở thành anh trai mình, một Nguyễn Quang thứ hai nối tiếp bước chân của tiến vào chiến trường Thành cổ khốc liệt...

Bước lên đoàn tàu sẽ quyết định đời mình, anh hít thở sâu để lấy dũng khí trước khi bước vào cuộc chiến ở Thành Cổ.

Anh đi dọc toa tàu mà mình được phân vào để tìm chỗ ngồi mà thấy trên toa đông quá.

Trong lòng anh bỗng cảm thấy ấm áp khi nhận ra trong thời loạn lạc này có những thanh niên dám ra mặt vì đất nước.

Thật dũng cảm, thật đáng tự hào.

Đang loay hoay nhìn quanh thì anh bị một cánh tay kéo vào chỗ ngồi.

- Cậu em làm gì mà loay hoay dữ thế?

Một tiếng con trai cao vút, chói tai vang lên ngay bên cạnh anh.

Khi định thần lại, anh mới thấy được cái gương mặt tươi cười đang dí sát vào mặt mình.

Giật mình, anh vô thức đấm vào mặt người đó khiến cho mặt anh chàng kia lệch hẳn sang một bên.

Toa tàu vừa mới ồn ào bỗng dưng im lặng, dồn hết sự chú ý tới chỗ ngồi của anh, ánh mắt liếc từ anh tới anh chàng kia

- Tôi- tôi xin lỗi.

Tôi bị giật mình nên mới....

Anh lúng túng không biết phải làm gì.

Biết là lỗi của bản thân nên anh chỉ có thể lắp bắp nói mấy từ xin lỗi.

Thấy chàng trai kia chẳng nói năng gì thì anh bỗng đột nhiên cảm thấy lo lắng, trông anh trai này có vẻ khỏe, nếu anh bị đánh lại chắc ngất ra đây mất thôi.

Đang chờ đợi sự trách mắng của đối phương thì anh lại nghe thấy tiếng cười giòn giã phát ra từ người anh vừa ra.

Tay anh chàng kia vỗ vai anh bôm bốp, cứ như coi anh là một người bạn chí cốt.

- Hay! mạnh mẽ lắm cậu em.

Anh giật mình, khó tin nhìn người trước mặt

- Dù sao thì cũng là do tôi trước nên cậu em mới thấy khó chịu.

Anh ta ngượng nghịu gãi đầu, dáng vẻ như một đứa trẻ đang nhận lỗi.

- Tôi xin lỗi nhé!

Anh vừa mới định gật đầu cho qua thì một giọng nói khác vang lên, giọng nói này nghe trầm ổn và trưởng thành hơn rất nhiều và nghe có vẻ không phải là tiếng phổ thông.

Chủ nhân của giọng nói ấy dùng khuỷu tay huých nhẹ vào anh chàng kia.

- Mi lúc mồ cũng rứa, mần người ta sợ rùi tề.

Anh đang định hỏi ai bị doạ sợ thì mới ngớ người nhận ra người được nhắc đến là mình, rõ ràng là anh đâu có sợ đâu mà nói vậy.

Nhưng anh biết việc tranh cãi nó là thứ vô nghĩa nên chỉ thở dài thườn thượt.

- Mà trông cụ em còn non quá hầy, ây lậy cho đi đánh trận chứ.

- trông vậy thôi chứ em qua 18 tuổi rồi, mà không đủ tuổi em cũng trốn đi.

Anh liền nói lời phản bác lại, anh tự tin vì điều anh nói là sự thật.

Nhưng anh cũng có chút e ngại, trông anh bé con thật, nhỡ đâu anh không cẩn thận người ta phát hiện anh báo cáo láo thì bị đuổi thì sao?

Sợ là như vậy nhưng thôi, nếu anh giấu kĩ kĩ thì chắc không ai phát hiện đâu.

- Mà anh không phải người Bắc đúng không?

Em nghe giọng anh là lạ.

- Ầy, tau người Nghệ An.

Tau nói chi mà cụ nỏ hiểu thì thông cảm tý.

Anh gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi ba người im lặng một lúc không biết nói gì tiếp thì anh trai Nghệ An cất lời:

- Mà mấy cu cụ giới thiệu tý đê, để sau nầy còn dễ xưng hô.

Thằng tê, mi nói trước đi.

Nói chuyện với mi trước một đoạn rùi mà tau vẫn chưa biết tên.

- Em là Hoàng, Lê Phúc Hoàng.

- Tau tên Liên, đầy đủ là Phùng Văn Liên.

Còn mi, mi tên chi?

Khi được anh Liên hỏi tới, anh sắp xếp lại ngôn từ để xác định bản thân sẽ không nói sai cái gì rồi trả lời.

- Em tên là Nguyễn Quang Thứ.

Liên với Hoàng nghe xong thì không khỏi nhíu mày, hai người có cùng suy nghĩ là cái tên này quá kì cục.

Họ hiểu được ý nghĩa của cái tên này, tuy đã cố gắng ngó lơ nhưng Liên vẫn buột miệng mà hỏi:

- Ây đặt tên cho mi mà nghe kì cục rứa?

Ai có eng trây giỏi cỡ mồ mà được đặt tên kiểu đó?

Thấy có người lên tiếng, Hoàng cũng lấn lấn mà chen vào.

- cậu em có bị thiên vị không?

Vì một cái tên mà hàng loạt nghi vấn nổi lên, bao nhiêu ý nghĩ được Liên và Hoàng nói ra.

Họ hiểu ý nghĩa sâu xa của cái tên, và hơn hết họ biết một gia đình bình thường chẳng ai lại đặt cho cái tên gây hiểu lầm như vậy được.

Anh ngồi nghe họ lảm nhảm mà đơ người, anh nghĩ có lẽ họ phải giỏi văn lắm nên mới có thể đưa ra những ý tưởng hoang đường như vậy.

- Không như mọi người nghĩ đâu, em tự đổi tên mình thành vậy.

Nhà em có truyền thống là đến 18 tuổi mới được đặt tên đàng hoàng.

Không còn cách nào, anh không muốn bôi bác cha mẹ mình nên đành nói nửa thật nửa giả, biết rằng nó khó tin nhưng thôi kệ, anh cũng không quan tâm lắm.

- Anh trai em hy sinh ở Quảng Trị, mà giờ em cũng vào Thành cổ để tham gia kháng chiến.

Em muốn cái tên như vậy cũng là muốn bước tiếp bước chân của anh trai thôi.

Bầu không khí cũng lặng đi, Liên với Hoàng nghe xong thì im lặng nhìn nhau rồi nhìn anh không biết nên nói gì.

Sự hy sinh của những tiền bối đi trước là tấm gương, cũng như là nấc thang mà những hậu bối đi sau có thể thay họ tiếp nối.

- này ...

Hoàng dè dặt lên tiếng, anh không dám nói luôn vì sợ làm Quang Thứ nhụt chí.

- Cậu đặt vậy không sợ hy sinh như anh cậu à- áh!

- Mi nói gở chi rứa hả!?

Liên nghe Hoàng nói thì giật mình, anh vỗ đầu Hoàng một cái để hắn im cái mồm vào.

Hoàng bị đánh thì giật mình định bật Liên thì nhận ra bản thân mình vừa nói gì, anh vỗ ba cái vào miệng mình rồi quay ra xin lỗi Quang.

- Q-Quang này, anh không có ý gì đâu, cho anh xin lỗi cậu nhé?

- "Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh" mà.

Em chẳng sợ chết đâu, cho dù nó có ở ngay trước mắt đi nữa thì em cũng tự hào mà.

Cái tuổi 18 nó còn trẻ con lắm, đâu biết rõ ngoài chiến trường khắc nhiệt, kinh khủng như nào đâu.

Cứ nói vậy ấy chứ, ở cái tuổi vừa tốt nghiệp Trung học phổ thông này thì ai mà chả muốn đóng góp cho đất nước!

Thứ cũng vậy, anh vốn chẳng phải là con trai mà cũng chẳng cần phải ra nơi chiến tuyến - nơi có thể gục ngã bất cứ lúc nào.

Anh chỉ cần ở nhà, làm một người con gái chăm sóc mẹ thay bố và anh trai.

Anh không làm vậy mặc dù anh thương mẹ mình lắm nhưng anh biết, cách bảo vệ và giúp mẹ có cuộc sống tốt nhất anh nhất định phải ra chiến trường, bảo vệ đất nước cũng như bảo vệ mẹ.

Bỗng đoàn tàu tiến vào trong cơn mưa, mưa không lớn cũng không nhỏ.

Cơn mưa mùa hè đặc biệt mát mẻ, hạt mưa rơi dần nặng hạt bắn vào da thịt khiến nó đau rát nhưng nó vẫn không thể dập tắt được ngọn lửa đang bùng cháy trong tim mỗi người lính.

Các tòa tàu hầu như không có kính chắn ở các cửa sổ, hạt mưa bắn vào làm ướt áo các chiến sĩ, vệt nước mưa thấm loang lổ trên vai áo bộ đội như những vệt máu đang chảy trong huyết mạch từng người.

Tuy mỗi người không cùng huyết thống nhưng họ có chung dòng máu, dòng máu yêu nước, dũng cảm.

Điều đó đã đủ để chứng minh rằng tất cả đều là anh em, đều là người một nhà quyết bước vì lí tưởng phía trước...

_END CHƯƠNG

Chữ: 2090 (trừ dòng này)

Lần đầu viết về truyện liên quan đến lịch sử Việt Nam nên mình còn nhiều thiếu sót.

Nếu có gì sai thì tớ mong được nhận lời góp ý tích cực ạ❤️
 
Hoà Bình Có Đẹp Không? Mẹ Ơi?
Chương II: Mưa bom bão đạn


Chuyến tàu sau nhiều ngày đi và dừng, trên từng toa tàu dần có nhiều các chiến sĩ tới từ các tỉnh thành trên toàn nước.

Từ sinh viên, công nhân đến nông dân ai bây giờ cũng đã trở thành một người lính.

Những sinh viên nghiêng bút gác lại việc học, nông dân để lại con trâu, mảnh ruộng trống trải, đội mũ cối khoác áo lính, vác lên vai mình balo con cóc, cùng một vài đồ dùng be bé.

Trong những balo con cóc đó chứa đựng biết bao ước mơ, tương lai của từng anh chàng sinh viên, nó có thể là quyển sách, có thể là trang giấy quyển vở hay là những cây bút chì của những sinh viên nhạc sĩ hay những anh hoạ sĩ.

Hoặc những trang giấy đó dùng để viết lên báo nỗi lòng, bao tâm thư gửi về hậu phương cho vợ con, cho mẹ già hay cho người yêu.

- Nầy, mi mới tốt nghiệp cấp ba thì mi có mang theo giấy tờ chi nỏ?

Kiểu để viết vẽ chi đấy ý.

- em không, em vốn chẳng có mấy chữ, mang theo làm gì cho tổ nặng người.

- ủa vậy cậu không viết thư về cho mẹ à?

Như vừa nhận ra một điều quan trọng, Quang làm ra vẻ mặt hoảng hốt rồi bất lực đỡ trán.

- chết dở, em quên mất!

- thôi không sao, anh viết cho!

Hoàng vỗ ngực tự tin vì tài văn chương và nét chữ của mình, rồi lại dường như nhận ra điều gì anh lại ỉu xìu như cái mặt Quang vừa nãy.

- Mi vừa tự tin lắm mà, răng giờ cấy mặt giống thằng quang quá rứa?

Liên nhìn Hoàng mà không khỏi khó hiểu, anh thắc mắc thằng em vừa tươi cười tự dưng xỉu xuống trông vô cùng mắc cười.

- em chỉ mang có vài tờ thôi, nếu viết cho Quanh thì...

Nghe phát hiểu luôn, ý anh chính là giấy anh mang đi quá ít, sợ rằng viết cho anh em rồi thì anh sẽ hết giấy để mà viết thư cho mẹ, cho em.

Hiểu được ý của Hoàng, Liên cười xoà rồi nói:

- Eng mi mang giấy đủ viết 3 tháng đây nầy, thừa luôn đấy!

- Anh mang nhiều vậy, mình chắc không phải đi lâu tới mức đó đâu.

Quang bất ngờ lên tiếng, anh lạc quan suy nghĩ rằng cuộc chiến này sẽ kết thúc nhanh thôi, số giấy này...

Có lẽ là quá nhiều.

Liên lôi ra một quấn sổ dày trông khá nặng, quyển sổ còn mới nhưng khi giở ra, những trang giấy lại hơi nhăn nheo, ố vàng trông có chút cũ kĩ.

Quyển sổ này có lẽ khá có tiền vì trông bìa của nó cũng khá dày và cứng cáp, có dòng chữ gì đó được in mực trên bìa sách nhưng vì lí do gì đó đã mờ nhoè đi không còn đọc được.

Liên mân mê từng trang giấy có chút sần sùi, hoặc sự sần sùi đó không tới từ những trang giấy phẳng phiu mà là từ những ngón tay chai sần của anh.

- Cha eng trước là công nhân nhà máy sản xuất giấy, ông nớ gom giấy thừa với giấy lỗi mà nhà máy bỏ đi, đóng thành quyển sổ nầy cho eng.

Trên gương mặt anh là nụ cười dịu dàng, hoà nhã hơn nhưng lại buồn hiu trong hốc mắt ừng ực nước chỉ chờ trào ra.

- Ổng sống tốt mà số khổ, bị bom nện khi mà eng mi mới đang học bảng chữ cấy.

Anh gạt đi nước mắt trên khoé mắt, cố gắng để mình mạnh mẽ hơn trước mặt mấy đứa em.

Việc anh mất cha đã sảy ra từ mười mấy năm trước rồi, khi ấy người mẹ gầy yếu của anh là người phải gánh vác tất cả mọi thứ.

Liên vốn dĩ đã làm quen được với sự ra đi của cha nhưng đến lúc bản thân sắp đứng giữa sự sống và cái chết thì anh lại chẳng thể kiềm được cảm xúc của mình.

- thế sao anh không ở lại chăm mẹ?

Hoàng thấu hiểu cảm giác của Liên chỉ có thể vỗ vai anh an ủi, cha Hoàng tụy không phải liệt sĩ hay gì cả, anh vốn sinh ra đã không biết cha mình là ai.

Hoàng là người Hà Nội gốc, nơi anh sinh ra cũng là Hà Nội nhưng mà là một góc khuất đen tối của Hà Nội.

Mẹ anh, một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, giàu có trong lời người đời nhưng chỉ có anh biết đằng sau ánh hào quang sáng chói lọi đó là điều ghê tởm như thế nào.

- Tau có đứa em gái, hắn xinh đẹp mà chăm chỉ, hiếu thảo lắm.

Có hắn ở nhà tau cũng yên tâm.

- vậy à, thế thì may rồi!

Hoàng lại nghĩ tới mẹ mình, một người vẫn đang bận bịu với công việc của mình.

Rồi anh lại nghe đến người em gái của Liên, anh cầu mong mẹ đừng làm việc vất vả quá chứ không đến lúc anh lại có thêm một đứa em cùng mẹ không biết cha thì nó lại khổ.

Anh đi thăm chiến cũng chẳng thèm nói với mẹ mình vì anh biết có nói thì bà cũng không quan tâm đến số phận của thằng con trai này.

- vậy thì anh phải cố gắng sống sót để quay về với mẹ, với em đấy!

Quang Thứ lên tiếng, một phần an ủi anh, cũng như một phần an ủi chính mình.

Anh thật muốn bản thân mình có thể nguyên vẹn trở về với mẹ, anh thấy hình ảnh của anh trai mình trong Liên và anh lại nhớ đến bóng lưng gù gù cùng mái tóc ngả trắng của mẹ trong trí nhớ của mình.

Anh vốn cũng từng là đứa con gái của mẹ nhưng giờ anh đã là một chiến sĩ chuẩn bị ra chiến trường tuy vậy anh vẫn là đứa con của mẹ.

*******

Ở nơi xứ nhà, người mẹ già vẫn đang ngồi trước hiên như đợi ai trở về.

Bà giờ chỉ còn một mình, gian nhà trước kia trong mắt bà thật chật chội mà từ khi đứa con gái yêu dấu của bà ra đi bà lại thấy nó rộng rãi, trống trải quá.

Sự trống trải từ hình ảnh người chồng đã lâu không về đến người con trai đầu lòng xách balo con cóc lên đường, cuối cùng là hình ảnh khác lạ của con gái kể từ lần nói chuyện cuối cùng.

Bà nhớ mãi, từng sự thay đổi của cô, mái tóc dài bị cắt ngắn cũn cỡn, nước da đen nhẻm tới giọng nói khàn khàn.

Nhưng mà bà cũng nhớ cái mà vẫn không thể thay đổi được trong cô chính là sự ngoan ngoãn, hiếu kính và nhất là ánh mắt long lanh, trong trẻo mà đầy kiên định đó.

- con ơi...

Nhớ an lành trở về nhé.

Bà tự lẩm bẩm động viên bản thân nhưng vẫn không thể che giấu giọng nói nghẹn ngào, lo lắng của một người mẹ đối với đứa con của mình.

********

Đoàn tàu vẫn đang lăn bánh trên đường ray, tiếng lách cách vui tai vang lên cũng làm dịu đi sự lo lắng cứ dân lên trong lòng mỗi người lính.

Họ là những người lính cụ Hồ, mang trong mình lí tưởng lớn lao và niềm tin mãnh liệt với sự hoà bình sau này của đất nước.

Nhưng họ trước khi và bây giờ cũng chỉ là những con người Việt Nam bình thường, họ cũng có cảm xúc, có nỗi lo, có cảm giác, và họ cũng như bao con người đang sống trên thế giới này, họ cũng sợ bản thân sẽ ngã xuống trước những nòng súng sáng loáng với viên đạn lạnh lẽo ghim vào người mình, vào trái tim mình, vào từng tấc da miếng thịt mà người mẹ già đã dứt ruột đẻ ra.

Tiếng guitar trong trẻo mà mạnh mẽ vâng lên, từng tiếng gẩy đàn dần nối lại một bản nhạc hoàn chỉnh như đang củng cố lại tinh thần của những người chiến sĩ trên toa tàu nói riêng và các chiến sĩ trên toàn quốc nói chung.

Quang im lặng lắng nghe tiếng nhạc đang len lỏi đi vào trong trí nhớ của mình, anh nhớ hình như trước kia anh mình cũng có một cây đàn nhưng nó đã cũng anh trôi đi trên dòng sông nặc mùi máu, mùi tử sĩ rồi.

- Tau nói mấy đứa mi nầy, bây có sẵn sàng chưa?

- Rồi ạ!

Cả Hoàng và Quang đều đồng thanh, không hẹn nhưng họ đều hiểu câu trả lời của đối phương là gì vì từ lâu câu trả lời đó đã có sẵn từ khi họ mang trên mình chiếc áo lính màu xanh này rồi.

*********

Dòng sông tĩnh lặng ghi lại rõ từng ánh sáng, ánh sáng từ pháo sáng đến ánh trăng rọi xuống lấp lánh trên mặt sông.

Trăng đã lên đến đỉnh đầu, nó soi sáng từng gương mặt khôi ngô và ánh mắt sáng rực của từng người chiến sĩ.

Họ ngồi bên bờ sông, tay ôm chặt khẩu súng AK đã được nạp đạn, có thể thấy là những người lính đã được trang bị thêm vài thứ.

Quang với Hoàng đang ngồi cạnh nhau, ánh pháo sáng đỏ rực chiếu lên gương mặt của hai người.

Quang, vẫn còn tâm hồn thiếu nữ mới lớn, khi quay sang nhìn thấy đường nét rõ ràng trên gương mặt Hoàng thì trái tim Quang bỗng ngừng đập một nhịp.

Không biết là cảm giác gì, đó có lẽ là một thoáng cảm kích, ngưỡng mộ hãy cao hơn là tình cảm của một người con gái.

Anh vội lắc đầu thật mạnh, cái nơi máu thịt nồng nặc này sao mà còn chỗ cho tình yêu nam nữ.

- cậu bị sao thế?

Hoàng nhận thấy hành động của người kia thì không khỏi khó hiểu, anh quay sang hỏi một cách quan tâm.

Quang dời ánh mắt mình xuống mặt sông, không nhìn Hoàng nữa, anh che giấu cảm xúc vừa rồi cũng như cố gắng che giấu bí mật mà anh đang giữ trong lòng.

- Em chỉ nghĩ linh tinh thôi.

- ừ, nghĩ gì thì nghĩ nhưng mà đừng nghĩ tới điều tiêu cực.

Ra chiến trường mà nghĩ linh tinh thì lớ ngớ lại không nghĩ được gì mà nằm xuống luôn rồi.

Lúc ấy Quang mới nhận ra rằng, đây vốn chẳng phải là tình yêu nam nữ gì cả, thứ cảm xúc đang dâng lên ấy đúng hơn là sự sâu lắng của tình cảm gia đình, một người em dành cho người anh của mình.

Anh thở dài một cái rồi đứng dậy, tay vẫn cầm súng, anh đi tới gần chỗ của Liên để ngồi.

Hoàng thì ngơ ngác không hiểu gì, anh không biết thằng em này làm sao mà trông cứ như đang dỗi ý nhỉ?

Liên thấy cậu em Quang ôm cây súng đi từ chỗ thằng Hoàng sang chỗ mình, đang trò chuyện với mấy thằng cùng tuổi mà anh phải dừng lại đánh mắt sáng Hoàng ý hỏi Hoàng đã là gì thằng em này.

Thấy được điều Liên muốn hỏi, Hoàng làm ra vẻ mặt vô tội vì anh thật sự không biết mình đã làm gì quá đáng.

- Mi răng rứa?

Thằng Hoàng mần chi mi hả?

- Không ạ, em chỉ ra đây nói anh cái này thôi.

- Mi mần tau tưởng thằng hoàng bắt nạt mi!

Răng?

Nói tau coi vụ chi mà mi nghiêm trọng rứa!

Quang im lặng mãi, anh xoa xoa cây súng trong tay mà vẫn không nói được nửa lời.

- Mi quẹo tau à, hỏi mẫy mà nỏ trả lời!

Nỏ có chi cút về chỗ thằng Hoàng nhởi!

- Trông thườn thượt như cun gái, phát ghét!

Quang thấy nhồn nhột nhưng không biết cãi như nào, anh hạ quyết tâm nói với Liên.

- Anh Liên ơi, cho em xin mẩu giấy bé bé được không?

- Chi?

- em viết thư cho mẹ.

Anh cười cười, ngại ngùng gãi đầu.

- sắp vượt sông rùi thì viết vời cấy chi, ướt hết giấy!

- lỡ tí bị bom đánh trúng, em mà đi theo anh trai em thì mẹ em ở nhà lại khổ.

Em viết sẵn rồi anh cầ- Áh!

Đau em!

Liên đứng bật dậy, đánh mạnh vào đầu Quang một cái là anh kêu oai oái.

Liên chỉ vào mặt Quang mà quát:

- Mi nói nữa tau xán mi xuống sông bây giờ đấy!

Di đến đây vẫn còn sống thì nỏ lẽ đến lúc vượt sông mi nỏ cố gắng được!?

- Tiểu đội 1!

Tập hợp!

Nghe thấy lệnh triệu tập, Liên cũng bỏ tay xuống, đeo súng lên vai.

- Mi chờ đấy! tí vào thành rùi tau nói chuyện với mi sau.

Ánh mắt anh đầy trách móc nhưng vẫn còn chút xót thương cho cậu nhóc này, dù sao thì Quang cũng chỉ mới 18 tuổi.

Ở cái độ tuổi này thì suy nghĩ đúng là còn non nớt nhưng ra đây rồi anh không muốn nghe thấy ai lấy tính mạng mình ra đặt cược.

********

Tiểu đội 1 là đội xung phong đi đầu, từng nhóm lính di chuyển xuống con đò nhỏ đang nổi trên sông.

Hai con đò đang đỗ đợi những người chiến sĩ an vị trên thuyền.

Quang đi sâu Liên với Hoàng, bị Liên măng xông thì anh trầm hẳn, trước kia ở quê đã bị mắng bao giờ đâu anh sắp khóc tới nơi rồi đây này!

Đến lúc anh chuẩn bị lên đò thì anh mới nhận ra có một cô gái, trông rất trẻ nhưng cô đã đứng ở vị trí người chèo lái.

Bàn tay cô nắm chắc mái chèo, liên tục kêu gọi các chiến sĩ nhanh chóng xuống đò.

Mái tóc cô dài, đen nhánh được buộc gọn gàng cùng chiếc kẹp tóc màu xanh gài phần tóc mái nhìn thấy vô cùng gọn gàng.

Chiếc áo bà ba màu hồng tím nhàn nhạt vừa trông giản dị mà cũng thấy có phần nổi bật, giọng nói lanh lảnh của cô thật sự không phù hợp với nơi chiến trường này, nhưng nó lại có thể động viên, an ủi tình thẩn của mấy người anh em chiến sĩ.

Nhìn cô gái ấy, Quang lại nhớ đến hình ảnh trước kia của mình, nếu mà anh không điền đăng ký nghĩa vụ thì có lẽ bây giờ dáng vẻ của anh cũng như cô gái này.

Anh bỏ qua những suy nghĩ vặt vãnh kia, ngồi đại vào một chỗ rồi chờ đợi khoảng khắc trôi qua.

Khi trên con đò đã đầy chỗ, o lái đò mới bắt đầu quay mái chèo một cách thuần thục, con đò trôi nhẹ trên mặt nước tạo thành những làn sóng nhè nhẹ làm mờ đi hình ảnh ánh trăng trên mặt sông.

Quang tò mò vươn tay chạm nhẹ dòng nước lạnh lẽo, đang ngẩn ngơ nhìn xuống thì anh bị ai đập vào tay một cái, ngẩng đầu lên anh mới thấy ánh mắt sắc lạnh của Liên đang dán chặt vào người mình.

Anh liếc nhìn Liên một cái rồi lại nhìn đi chỗ khác, không giám nhìn Liên quá lâu.

Khi chiếc đò đã đi được nửa khúc sông, trên trời bỗng có tiếng động cơ máy bay, kèm theo đó là từng quả bom rơi xuống dòng sông Thạch Hãn.

Dòng sông tĩnh lặng trước đó bị phủ kín bởi bom pháo, mặt sông chao đảo.

Từng đợt sống lớn được tạo ra từ những quả bom nổ như muốn nhấn chìm những người lính nhỏ bé đang bám vào con đò như bám vào cọng rơm cứu mạng duy nhất.

Quang đương nhiên là lần đầu thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy, cả cơ thể anh không ngừng run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi.

Con đò đằng trước đã bị đánh trúng, người còn sống thì cố gắng bơi vào bờ, có người không biết bơi thù đồng đội phải lao ra cứu.

Có người không tránh được, cả cơ thể bật lên mấy mét rồi rơi thẳng xuống dòng sông dữ dội.

Mùi máu, mùi thuốc nổ lần toả khắp không gian một cách nồng nặc.

Quang co rúm người lại, cả cơ thể dường như mất kiểm soát, anh như muốn lao xuống sông ngay lập tức, muốn đi theo người anh trai của mình, vừa muốn tránh khỏi bom đạn mà vừa muốn tránh khỏi sự tàn khốc trước mắt.

Tầm nhìn của anh bỗng bị cản trở bởi một màn tối đen, thính giác của anh cũng dần mơ hồ.

Có một bàn tay đang che mắt anh, có một đôi tay đang che đi đôi ta của anh.

Là Liên!

Là Hoàng!

Đến giờ phút này học vẫn còn nghĩ cho thằng em này, Quang tuy cảm động nhưng có một thứ gì đó thôi thúc phải chứng kiến cảnh tượng ấy.

Anh vùng ra khỏi hai người, ngẩng đầu lên, anh cứng người khi thấy một quả bom đang dần trở nên lớn hơn, lớn hơn ngay trên đầu anh.

Từ lúc ấy mọi giác quan của anh như mờ tịt đi, chẳng thể cảm nhận được một thứ gì nữa...

_END CHƯƠNG

Chữ: 2953 (trừ dòng này)

Lần đầu viết về truyện liên quan đến lịch sử Việt Nam nên mình còn nhiều thiếu sót.

Nếu có gì sai thì tớ mong được nhận lời góp ý tích cực ạ❤️
 
Back
Top Bottom