Khác HỘ VỆ DƯỚI ĐÁY

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406233788-256-k663254.jpg

Hộ Vệ Dưới Đáy
Tác giả: bachduong24
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Gửi đến những độc giả đam mê thể loại ngược, xuyên không và 'mặt nạ'.

Tôi đã ấp ủ cốt truyện này rất lâu, với một nhân vật chính mà tôi tin rằng bạn sẽ vừa thương, vừa cảm phục, và vừa... hồi hộp thay cho cậu ấy."



đẹp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • mùa hạ cho ta tất cả
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Hộ Vệ Dưới Đáy
    CHƯƠNG 1: LỠ LÀ MỘT GIỌT NƯỚC


    Mưa tầm tã đêm đó, cũng là đêm Trần Dạ gấp cuốn tiểu thuyết "Lệch Lạc" lại với một nỗi phẫn uất nghẹn cổ.

    Câu chuyện về Lâm Nhiên - một học sinh đặc cách nghèo khó bị F4 của Học viện Thiên Tường đẩy vào bi kịch tình yêu rồi bỏ rơi đến mức tự kết liễu - đã ám ảnh cậu.

    "Giá như có thể thay đổi..."

    - ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì tiếng còi xe và ánh đèn pha chói lòa đã ập tới.

    Khi tỉnh lại, không phải thiên đường hay địa ngục, mà là một màn hình chữ xanh lơ lửng giữa hư không, đưa ra một lời mời không thể từ chối: xuyên không vào thế giới đó, thay đổi số phận cho Lâm Nhiên.

    Phần thưởng: được trở về.

    Hình phạt: vĩnh viễn mắc kẹt, mất hết ký ức.

    Trần Dạ chọn [ĐỒNG Ý].

    Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng mọi thứ.

    Rồi cậu tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trong căn phòng sang trọng xa lạ.

    Ký ức mới ùa về: Trần Dạ, 18 tuổi, con trai duy nhất của Tập đoàn Trần - một tập đoàn vệ tinh nhỏ bé, sống dưới cái bóng của những đại gia tộc đứng sau F4.

    Một "tiểu thiếu gia" vô danh tại Học viện Thiên Tường.

    Cậu bước đến trước gương.

    Một khuôn mặt thanh tú, nhưng điều khiến cậu giật mình là đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt - sắc sảo, lạnh lùng, không thuộc về cậu.

    "Đây là ngoại hình mới, được tối ưu," giọng nói hệ thống vang lên trung tính.

    "Và đây là vật dụng bắt buộc."

    Trên bàn, một cặp kính gọng đen, tròng dày cộp xuất hiện.

    "Che giấu nó.

    Đeo kính vào, và đừng bao giờ tháo ra trước mặt người khác nếu không muốn nhiệm vụ thất bại ngay từ đầu."

    Trần Dạ đeo kính vào.

    Trong gương, khuôn mặt cậu trở nên tầm thường, vô hại, đôi mắt hổ phách biến mất sau lớp kính mờ.

    Một linh hồn hiện đại, một thân phận mong manh, một vẻ đẹp bị cầm tù, và một nhiệm vụ bất khả thi: bảo vệ Lâm Nhiên khỏi chính những kẻ săn mồi đáng sợ nhất trường.

    Học viện Thiên Tường hiện ra tráng lệ và lạnh lùng dưới nắng sớm.

    Đá cẩm thạch trắng, kính chống vỡ phản chiếu bầu trời, những bộ đồng phục thiết kế riêng đắt giá.

    Trần Dạ bước qua cổng, cặp kính dày khiến thế giới hơi biến dạng, nhưng cũng tạo ra một lá chắn tâm lý.

    Cậu đã nghiên cứu kỹ "kịch bản": Lâm Nhiên sẽ bị bắt nạt trong nhà vệ sinh dãy A vào giờ ra chơi chiều nay, và đó là khởi đầu của mọi thứ.

    Giờ ra chơi buổi chiều.

    Không khí trường học nhộn nhịp, nhưng Trần Dạ chỉ tập trung vào dãy A.

    Và rồi cậu thấy họ: ba bóng người to cao, đồng phục xộc xệch, đang lôi kéo một cậu học sinh gầy gò, mặc bộ đồng phục cũ nhưng sạch sẽ, vào trong nhà vệ sinh.

    Ánh mắt hoảng sợ nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh - Lâm Nhiên.

    Trần Dạ không vội.

    Cậu bước đến tủ điện phụ gần đó - một mắt xích yếu trong hệ thống an ninh hoàn hảo mà cậu đã phát hiện ra sau đêm nghiên cứu.

    Tủ này điều khiển hệ thống đèn và thông gió khu vực, có một lỗi thiết kế: khi quá tải, nó gây chập điện nhẹ, làm hỏng ống dẫn nước của bồn rửa mặt liền kề.

    Từ trong cặp, cậu rút ra bộ công cụ điều chỉnh điện áp mini - vật phẩm duy nhất được phép mang theo từ thế giới cũ.

    Chỉ một thao tác nhỏ, tăng áp đột ngột vào mạch phụ...

    Giật mình...

    Một tia lửa điện nhỏ nổ lách tách trong tủ điện.

    Hơi khét bốc lên.

    Và ngay lập tức, từ bên trong nhà vệ sinh vang lên tiếng ồn ào, ùng ục của nước phun mạnh từ một vòi rửa mặt bị vỡ, cùng tiếng kêu thất thanh.

    "Ơi!

    Cái gì vậy!"

    "Nước!

    Nước phun khắp nơi rồi, đồ hỏng!"

    Trần Dạ thu dụng cụ, bước nhanh về phía cửa nhà vệ sinh, khuôn mặt sau lớp kính dày giữ vẻ điềm tĩnh hoàn hảo, như thể vừa tình cờ đi ngang qua.

    Cửa nhà vệ sinh bật mở.

    Ba tên pháo hôi ướt như chuột lột, quần áo dính đầy nước, mặt mày nhễ nhại vừa giận dữ vừa hoảng hốt, đang giận dữ nhìn cái vòi nước bị vỡ phun tóe loe toe thành một vũng nước lớn trên sàn.

    Lâm Nhiên cũng ướt sũng, áo sơ-mi dính bết vào người, đứng co ro trong góc xa nhất, nhưng may mắn là không có vết thương hay vết bầm nào rõ rệt.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Trần Dạ lên tiếng, giọng điềm đạm, cố ý hơi to để thu hút sự chú ý từ bên ngoài.

    Một tên pháo hôi quay lại, nhận ra Trần Dạ - "tiểu thiếu gia" vô danh của tập đoàn vệ tinh - liền quát: "Trần Dạ?

    Cậu mà cũng dám xen vào à?

    Cút ngay!"

    Nhưng đã muộn.

    Tiếng chân chạy nhanh, vội vã đã vang lên từ cuối hành lang.

    Một giáo viên thể dục cao lớn và một bảo vệ mặc đồng phục đã xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị.

    "Chuyện gì xảy ra ở đây?

    Ai làm vỡ vòi nước?!"

    Giáo viên quát, ánh mắt quét qua cảnh hỗn độn.

    Đây là cơ hội.

    Trần Dạ bước vào trong nhà vệ sinh, không do dự cởi ngay chiếc áo khoác đồng phục dài tay đang mặc trên người, bước đến bên Lâm Nhiên và khoác lên vai cậu, che đi phần áo sơ-mi ướt nhẹp đang bám sát vào cơ thể gầy gò.

    Hành động nhanh gọn, tự nhiên, như một phản xạ.

    "Thưa thầy," Trần Dạ nói, giọng rõ ràng, bình tĩnh, không một chút run sợ, "em đi ngang qua thì nghe thấy tiếng động.

    Vào thì thấy mấy bạn này," cậu chỉ nhẹ vào ba tên pháo hôi, "đang đùa nghịch trong đây, có lẽ không may làm vỡ vòi nước.

    Bạn này," cậu quay sang Lâm Nhiên, "bị ướt hết rồi, trời lạnh thế này dễ cảm lắm."

    Lời nói nhẹ nhàng, khách quan, nhưng khéo léo đẩy toàn bộ trách nhiệm và hình ảnh "kẻ gây rối" về phía đám pháo hôi, đồng thời vẽ ra hình ảnh Lâm Nhiên là nạn nhân vô tội.

    Giáo viên nhìn tình cảnh: Lâm Nhiên ướt nhẹp, mặt tái, khoác áo người khác; ba tên kia cũng ướt nhẹp nhưng mặt mày cau có, hung hăng; và Trần Dạ đứng đó, kính dày, vẻ mặt bình thản, có vẻ đáng tin.

    "Các em!"

    Giáo viên quay sang đám pháo hôi, giọng nghiêm khắc.

    "Lại là mấy em nữa phải không?

    Ra ngoài ngay!

    Tuần sau tất cả lên văn phòng tôi nộp bản tường trình, và sẽ có hình phạt thích đáng!"

    Đám pháo hôi tức tối, ném cho Trần Dạ một ánh mắt đầy hận ý, nhưng không dám cãi lời giáo viên, lầm lũi bỏ đi, để lại những vệt nước dài trên sàn.

    Khi chỉ còn Trần Dạ và Lâm Nhiên với vị giáo viên và bảo vệ, không khí trong căn phòng ẩm ướt, ngột ngạt này trở nên im lặng hơn, chỉ còn tiếng nước rò rỉ từ vòi bị vỡ vẫn chảy rì rào, dai dẳng.

    Giáo viên thở dài, nói với Trần Dạ: "Em đưa bạn về phòng y tế hoặc về lớp thay đồ đi, kẻo cảm."

    Rồi ông và bảo vệ cũng rời đi, để lại đôi chút hỗn loạn cho đội bảo trì.

    Cánh cửa nhà vệ sinh khép lại nhẹ nhàng, chỉ còn hai người.

    Lâm Nhiên run nhẹ, không biết vì lạnh hay vì sót lại của sợ hãi.

    Cậu ngước lên nhìn Trần Dạ, đôi mắt đen to, sâu thẳm lúc này chứa đầy sự biết ơn và một chút bối rối khó tả.

    "Cảm ơn... cảm ơn cậu," giọng nói nhỏ, khàn khàn, nhưng chân thành.

    "Không có gì."

    Trần Dạ đáp ngắn gọn, giọng vẫn lạnh lùng, không có nhiều tình cảm.

    Công việc đã xong, cậu quay lưng, định rời khỏi nơi ẩm ướt này.

    Nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành, Lâm Nhiên an toàn, không bị đánh, không bị chụp ảnh, và quan trọng nhất, chưa gây được sự chú ý nào từ F4.

    Nhưng số phận trêu người.

    Ngay lúc Trần Dạ xoay người, một tia nước mạnh từ vòi nước bị vỡ, do áp lực còn dư trong đường ống, bỗng bắn ngược lên một góc kỳ quặc, tia nước lạnh buốt, thẳng tắp, trúng ngay giữa tròng kính phải của Trần Dạ.

    Choang.

    Nước tràn lên mặt kính, loang ra nhanh chóng, che mờ hoàn toàn tầm nhìn bên đó.

    Thế giới qua mắt phải biến thành một mảng trắng đục, biến dạng.

    Chết tiệt.

    Bản năng của một người khi mất tầm nhìn là phải khôi phục nó ngay lập tức.

    Trần Dạ không do dự, không suy nghĩ, đưa tay phải lên, tháo chiếc kính xuống, rồi dùng vạt áo sơ-mi trắng bên trong để lau vội vàng lên tròng kính bị nước bám.

    Khoảnh khắc ấy.

    Hai giây.

    Chỉ vỏn vẹn hai giây đồng hồ.

    Nhưng trong hai giây ngắn ngủi ấy, dưới ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu thẳng từ trần nhà vệ sinh xuống, khuôn mặt thật của Trần Dạ không có lớp kính che chắn đã hoàn toàn lộ diện.

    Làn da trắng sứ, mịn màng, sống mũi thẳng, cao, đôi môi mỏng khẽ mím lại trong chút bực bội.

    Và đôi mắt - đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt, không còn bị kính làm cho mờ đi hay giảm sắc, hiện lên với tất cả vẻ sắc sảo, lạnh lùng, đầy uy nghi và một chút cảnh giác bởi sự bất ngờ.

    Nó giống như một thanh kiếm quý bị cất trong hộp đen lâu ngày, bất ngờ được rút ra, lóe lên một tia sáng lạnh giá, sắc bén đến rợn người, đẹp đến mức nguy hiểm.

    Vẻ đẹp ấy không mềm mại, không yếu đuối, mà mang một khí chất kiêu ngạo, xa cách và đầy bí ẩn.

    Đủ dài.

    Đủ dài để Lâm Nhiên, người đang đứng cách đó chưa đầy một mét, nín thở.

    Mọi âm thanh như biến mất.

    Trái tim cậu đập thình thịch một nhịp cực mạnh, không phải vì sợ hãi nữa, mà vì một thứ cảm xúc hoàn toàn mới lạ, bồi hồi, choáng váng, và một sự tò mò sâu sắc bỗng chốc bùng lên.

    'Đẹp... quá đẹp... và cũng quá khác...' Ý nghĩ đó xẹt qua tâm trí cậu, để lại một dấu ấn khó phai.

    Ánh mắt cậu dán chặt vào khuôn mặt và đôi mắt ấy, như bị hút vào.

    Và đủ dài để một sự việc ngoài dự kiến xảy ra.

    Bên ngoài cửa sổ nhà vệ sinh (vốn bị mở một khoảng nhỏ để thông gió), một ống kính điện thoại đã chĩa vào từ xa.

    Tên pháo hôi cầm đầu, vì tức tối thua cuộc, đã quay lại âm thầm, định chụp lén vài tấm ảnh Lâm Nhiên trong tình trạng thảm hại để sau này hù dọa hoặc tống tiền.

    Nhưng camera của hắn, thông qua ô cửa kính, đã vô tình bắt trúng khoảnh khắc Trần Dạ tháo kính lau mặt.

    Tách.

    Âm thanh chụp hình mờ nhỏ, bị nuốt chửng bởi tiếng nước chảy.

    Một bức ảnh được lưu lại.

    Trong ảnh, Trần Dạ không đeo kính, đôi mắt hổ phách sắc lạnh, khuôn mặt nghiêng một góc hoàn hảo dưới ánh đèn.

    Và Lâm Nhiên ở phía sau, với ánh mắt nhìn Trần Dạ mà... không giống với ánh mắt của một nạn nhân đơn thuần.

    Tên pháo hôi nhìn vào bức ảnh trên màn hình, mắt sáng lên.

    Một ý nghĩ gian xảo nảy ra.

    Hắn mỉm cười, lập tức gửi bức ảnh kèm một dòng tin nhắn qua một ứng dụng bảo mật.

    Cùng thời điểm đó, tại phòng Chủ tịch Hội học sinh trên tầng cao nhất của tòa nhà hành chính.

    Lăng Dạ đang ngồi sau bàn làm việc bằng kính đen bóng loáng, dáng người thon dài khoác bộ vest đồng phục chỉnh tề, tóc chải ngược gọn gàng để lộ vầng trán cao lạnh lùng.

    Cậu ta đang xem xét báo cáo tài chính quý của một dự án đầu tư trên máy tính bảng, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình.

    Ting.

    Một tiếng rung nhẹ, không phải từ chiếc điện thoại chính, mà từ một thiết bị đặc biệt, chỉ dành cho những tin nhắn "đặc biệt".

    Lăng Dạ khẽ nhíu mày, đặt máy tính bảng xuống, cầm chiếc điện thoại phụ lên.

    Một tin nhắn ẩn danh, kèm theo một file ảnh.

    Dòng chữ đi kèm ngắn gọn, đầy hàm ý: "Thiếu gia Lăng, có một 'phát hiện' thú vị ở nhà vệ sinh dãy A.

    Hình như Trần gia nhỏ bé... cũng nuôi 'mèo quý'."

    Lăng Dạ chạm nhẹ để mở file ảnh.

    Bức ảnh hiện lên.

    Chất lượng không cao, góc chụp từ xa qua cửa kính, hơi mờ, có chút rung.

    Nhưng nội dung thì... vô cùng rõ ràng.

    Trong ảnh là Trần Dạ - cái tên mà Lăng Dạ chỉ thoáng nghe qua, một "tiểu thiếu gia" của tập đoàn vệ tinh nhỏ, luôn đeo kính dày cộp, vẻ ngoài vô hại, gần như vô hình trong mắt hắn.

    Nhưng trong ảnh này, cậu ta không đeo kính.

    Và đôi mắt...

    Lăng Dạ đột nhiên ngừng thở.

    Ngón tay đang giữ điện thoại khựng lại.

    Toàn bộ sự chú ý của hắn bị hút chặt vào đôi mắt trong ảnh.

    Đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt, như băng hà dưới ánh đèn trắng, sắc lẹm, lạnh lùng, kiêu ngạo, mang một vẻ đẹp đầy uy hiếp và mê hoặc.

    Nó hoàn toàn khác, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài tầm thường, luộm thuộm hàng ngày của Trần Dạ.

    Như một viên kim cương thô bị giấu trong lớp bùn đất, bất ngờ lộ ra ánh sáng lấp lánh sắc lạnh của nó.

    Một cảm giác kỳ lạ, như một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp người.

    Không phải là sự rung động lãng mạn hay yêu đương.

    Mà là sự hứng thú mãnh liệt, sự tò mò sâu sắc, và cả sự kích thích của một thợ săn khi phát hiện ra con mồi ẩn mình tài tình, quý hiếm.

    Trong thế giới nhàm chán, được sắp đặt sẵn của hắn, sự xuất hiện của một bí mật như thế này... thật thú vị.

    Hắn phóng to bức ảnh, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt hổ phách ấy, như muốn xuyên thấu qua màn hình.

    Rồi hắn nhìn sang Lâm Nhiên trong ảnh, nhìn vào ánh mắt mà cậu ta đang dành cho Trần Dạ.

    Một nụ cười chậm rãi, lạnh lùng, đầy tính toán nở trên môi Lăng Dạ.

    "Trần Dạ..." hắn lẩm bẩm, giọng trầm thấp, như đang nếm thử cái tên đó.

    Ngón tay cái của hắn chạm nhẹ lên màn hình, ngay vị trí đôi mắt hổ phách.

    "Cậu đang giấu mặt à?

    Và còn đang giấu luôn... một mối quan hệ thú vị thế này sao?"

    Một ý nghĩ rõ ràng, nguy hiểm, và đầy chiếm hữu lóe lên trong đầu hắn: 'Vẻ đẹp này...

    đáng để khám phó.

    Đáng để sở hữu.

    Hơn bất cứ thứ gì nhàm chán, dễ đoán trong cái trường giàu có mà tẻ nhạt này.' Sự xuất hiện của Trần Dạ, với bí mật được che giấu, bỗng trở thành một món đồ chơi mới, một câu đố hấp dẫn trong cuộc sống vốn dĩ bằng phẳng của hắn.

    Hắn lưu bức ảnh lại, vào một thư mục đặc biệt.

    Rồi ngồi yên lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi toàn cảnh học viện hiện ra, như đang tính toán điều gì đó.

    Trong khi đó, Trần Dạ vừa bước vào lớp học của mình.

    Cậu đã đeo kính lại ngay sau hai giây ngắn ngủi ấy, thế giới lại trở về với độ mờ ảo và sự an toàn giả tạo.

    Nhưng đột nhiên, một cảm giác lạnh buốt, như có ai đó dùng mũi dao băng giá khẽ lướt qua gáy, khiến toàn thân cậu rùng mình.

    Tim đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ, mà vì một linh cảm bất an sâu sắc.

    "Cảnh báo."

    Giọng nói vô cảm, cơ học của hệ thống vang lên đúng lúc trong đầu cậu, khô khan và lạnh lùng.

    "Giai đoạn 1: 'Ẩn Núp' đã kết thúc.

    Giai đoạn 2: 'Chú Ý' chính thức bắt đầu.

    Mầm mống sai lệch số 01 đã được kích hoạt.

    Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ tổng thể giảm 5%.

    Khuyến cáo: đề cao cảnh giác."

    Trần Dạ nhíu mày lại, quay đầu, ánh mắt sau tròng kính dày xuyên qua cửa sổ lớp học, hướng về phía tòa nhà hành chính cao nhất nơi xa xa, thấp thoáng sau những tán cây.

    Ở đó, những tấm kính phản chiếu ánh mặt trời chiều, lấp lánh như những con mắt khổng lồ, lạnh lùng đang dõi nhìn xuống.

    Một áp lực vô hình, dù rất nhẹ, nhưng thực sự đang đè nặng lên vai.

    Chỉ vì một giọt nước bắn vào kính...

    Ý nghĩ đó lướt qua.

    Bức tường vô hình mà cậu cố gắng dựng lên để bảo vệ bản thân và Lâm Nhiên, dường như đã xuất hiện một vết nứt.

    Một vết nứt nhỏ, tinh tế, nhưng đủ để ánh sáng - hay bóng tối - lọt vào.

    Kế hoạch "hoạt động trong bóng tối" đã bị phá vỡ ngay từ bước đầu.

    Cuộc săn đuổi mà cậu muốn tránh xa, có lẽ đã bắt đầu.Mưa tầm tã đêm đó, cũng là đêm Trần Dạ gấp cuốn tiểu thuyết "Lệch Lạc" lại với một nỗi phẫn uất nghẹn cổ.

    Câu chuyện về Lâm Nhiên - một học sinh đặc cách nghèo khó bị F4 của Học viện Thiên Tường đẩy vào bi kịch tình yêu rồi bỏ rơi đến mức tự kết liễu - đã ám ảnh cậu.

    "Giá như có thể thay đổi..."

    - ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì tiếng còi xe và ánh đèn pha chói lòa đã ập tới.

    Khi tỉnh lại, không phải thiên đường hay địa ngục, mà là một màn hình chữ xanh lơ lửng giữa hư không, đưa ra một lời mời không thể từ chối: xuyên không vào thế giới đó, thay đổi số phận cho Lâm Nhiên.

    Phần thưởng: được trở về.

    Hình phạt: vĩnh viễn mắc kẹt, mất hết ký ức.

    Trần Dạ chọn [ĐỒNG Ý].

    Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng mọi thứ.

    Rồi cậu tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trong căn phòng sang trọng xa lạ.

    Ký ức mới ùa về: Trần Dạ, 18 tuổi, con trai duy nhất của Tập đoàn Trần - một tập đoàn vệ tinh nhỏ bé, sống dưới cái bóng của những đại gia tộc đứng sau F4.

    Một "tiểu thiếu gia" vô danh tại Học viện Thiên Tường.

    Cậu bước đến trước gương.

    Một khuôn mặt thanh tú, nhưng điều khiến cậu giật mình là đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt - sắc sảo, lạnh lùng, không thuộc về cậu.

    "Đây là ngoại hình mới, được tối ưu," giọng nói hệ thống vang lên trung tính.

    "Và đây là vật dụng bắt buộc."

    Trên bàn, một cặp kính gọng đen, tròng dày cộp xuất hiện.

    "Che giấu nó.

    Đeo kính vào, và đừng bao giờ tháo ra trước mặt người khác nếu không muốn nhiệm vụ thất bại ngay từ đầu."

    Trần Dạ đeo kính vào.

    Trong gương, khuôn mặt cậu trở nên tầm thường, vô hại, đôi mắt hổ phách biến mất sau lớp kính mờ.

    Một linh hồn hiện đại, một thân phận mong manh, một vẻ đẹp bị cầm tù, và một nhiệm vụ bất khả thi: bảo vệ Lâm Nhiên khỏi chính những kẻ săn mồi đáng sợ nhất trường.

    Học viện Thiên Tường hiện ra tráng lệ và lạnh lùng dưới nắng sớm.

    Đá cẩm thạch trắng, kính chống vỡ phản chiếu bầu trời, những bộ đồng phục thiết kế riêng đắt giá.

    Trần Dạ bước qua cổng, cặp kính dày khiến thế giới hơi biến dạng, nhưng cũng tạo ra một lá chắn tâm lý.

    Cậu đã nghiên cứu kỹ "kịch bản": Lâm Nhiên sẽ bị bắt nạt trong nhà vệ sinh dãy A vào giờ ra chơi chiều nay, và đó là khởi đầu của mọi thứ.

    Giờ ra chơi buổi chiều.

    Không khí trường học nhộn nhịp, nhưng Trần Dạ chỉ tập trung vào dãy A.

    Và rồi cậu thấy họ: ba bóng người to cao, đồng phục xộc xệch, đang lôi kéo một cậu học sinh gầy gò, mặc bộ đồng phục cũ nhưng sạch sẽ, vào trong nhà vệ sinh.

    Ánh mắt hoảng sợ nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh - Lâm Nhiên.

    Trần Dạ không vội.

    Cậu bước đến tủ điện phụ gần đó - một mắt xích yếu trong hệ thống an ninh hoàn hảo mà cậu đã phát hiện ra sau đêm nghiên cứu.

    Tủ này điều khiển hệ thống đèn và thông gió khu vực, có một lỗi thiết kế: khi quá tải, nó gây chập điện nhẹ, làm hỏng ống dẫn nước của bồn rửa mặt liền kề.

    Từ trong cặp, cậu rút ra bộ công cụ điều chỉnh điện áp mini - vật phẩm duy nhất được phép mang theo từ thế giới cũ.

    Chỉ một thao tác nhỏ, tăng áp đột ngột vào mạch phụ...

    Giật mình...

    Một tia lửa điện nhỏ nổ lách tách trong tủ điện.

    Hơi khét bốc lên.

    Và ngay lập tức, từ bên trong nhà vệ sinh vang lên tiếng ồn ào, ùng ục của nước phun mạnh từ một vòi rửa mặt bị vỡ, cùng tiếng kêu thất thanh.

    "Ơi!

    Cái gì vậy!"

    "Nước!

    Nước phun khắp nơi rồi, đồ hỏng!"

    Trần Dạ thu dụng cụ, bước nhanh về phía cửa nhà vệ sinh, khuôn mặt sau lớp kính dày giữ vẻ điềm tĩnh hoàn hảo, như thể vừa tình cờ đi ngang qua.

    Cửa nhà vệ sinh bật mở.

    Ba tên pháo hôi ướt như chuột lột, quần áo dính đầy nước, mặt mày nhễ nhại vừa giận dữ vừa hoảng hốt, đang giận dữ nhìn cái vòi nước bị vỡ phun tóe loe toe thành một vũng nước lớn trên sàn.

    Lâm Nhiên cũng ướt sũng, áo sơ-mi dính bết vào người, đứng co ro trong góc xa nhất, nhưng may mắn là không có vết thương hay vết bầm nào rõ rệt.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Trần Dạ lên tiếng, giọng điềm đạm, cố ý hơi to để thu hút sự chú ý từ bên ngoài.

    Một tên pháo hôi quay lại, nhận ra Trần Dạ - "tiểu thiếu gia" vô danh của tập đoàn vệ tinh - liền quát: "Trần Dạ?

    Cậu mà cũng dám xen vào à?

    Cút ngay!"

    Nhưng đã muộn.

    Tiếng chân chạy nhanh, vội vã đã vang lên từ cuối hành lang.

    Một giáo viên thể dục cao lớn và một bảo vệ mặc đồng phục đã xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị.

    "Chuyện gì xảy ra ở đây?

    Ai làm vỡ vòi nước?!"

    Giáo viên quát, ánh mắt quét qua cảnh hỗn độn.

    Đây là cơ hội.

    Trần Dạ bước vào trong nhà vệ sinh, không do dự cởi ngay chiếc áo khoác đồng phục dài tay đang mặc trên người, bước đến bên Lâm Nhiên và khoác lên vai cậu, che đi phần áo sơ-mi ướt nhẹp đang bám sát vào cơ thể gầy gò.

    Hành động nhanh gọn, tự nhiên, như một phản xạ.

    "Thưa thầy," Trần Dạ nói, giọng rõ ràng, bình tĩnh, không một chút run sợ, "em đi ngang qua thì nghe thấy tiếng động.

    Vào thì thấy mấy bạn này," cậu chỉ nhẹ vào ba tên pháo hôi, "đang đùa nghịch trong đây, có lẽ không may làm vỡ vòi nước.

    Bạn này," cậu quay sang Lâm Nhiên, "bị ướt hết rồi, trời lạnh thế này dễ cảm lắm."

    Lời nói nhẹ nhàng, khách quan, nhưng khéo léo đẩy toàn bộ trách nhiệm và hình ảnh "kẻ gây rối" về phía đám pháo hôi, đồng thời vẽ ra hình ảnh Lâm Nhiên là nạn nhân vô tội.

    Giáo viên nhìn tình cảnh: Lâm Nhiên ướt nhẹp, mặt tái, khoác áo người khác; ba tên kia cũng ướt nhẹp nhưng mặt mày cau có, hung hăng; và Trần Dạ đứng đó, kính dày, vẻ mặt bình thản, có vẻ đáng tin.

    "Các em!"

    Giáo viên quay sang đám pháo hôi, giọng nghiêm khắc.

    "Lại là mấy em nữa phải không?

    Ra ngoài ngay!

    Tuần sau tất cả lên văn phòng tôi nộp bản tường trình, và sẽ có hình phạt thích đáng!"

    Đám pháo hôi tức tối, ném cho Trần Dạ một ánh mắt đầy hận ý, nhưng không dám cãi lời giáo viên, lầm lũi bỏ đi, để lại những vệt nước dài trên sàn.

    Khi chỉ còn Trần Dạ và Lâm Nhiên với vị giáo viên và bảo vệ, không khí trong căn phòng ẩm ướt, ngột ngạt này trở nên im lặng hơn, chỉ còn tiếng nước rò rỉ từ vòi bị vỡ vẫn chảy rì rào, dai dẳng.

    Giáo viên thở dài, nói với Trần Dạ: "Em đưa bạn về phòng y tế hoặc về lớp thay đồ đi, kẻo cảm."

    Rồi ông và bảo vệ cũng rời đi, để lại đôi chút hỗn loạn cho đội bảo trì.

    Cánh cửa nhà vệ sinh khép lại nhẹ nhàng, chỉ còn hai người.

    Lâm Nhiên run nhẹ, không biết vì lạnh hay vì sót lại của sợ hãi.

    Cậu ngước lên nhìn Trần Dạ, đôi mắt đen to, sâu thẳm lúc này chứa đầy sự biết ơn và một chút bối rối khó tả.

    "Cảm ơn... cảm ơn cậu," giọng nói nhỏ, khàn khàn, nhưng chân thành.

    "Không có gì."

    Trần Dạ đáp ngắn gọn, giọng vẫn lạnh lùng, không có nhiều tình cảm.

    Công việc đã xong, cậu quay lưng, định rời khỏi nơi ẩm ướt này.

    Nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành, Lâm Nhiên an toàn, không bị đánh, không bị chụp ảnh, và quan trọng nhất, chưa gây được sự chú ý nào từ F4.

    Nhưng số phận trêu người.

    Ngay lúc Trần Dạ xoay người, một tia nước mạnh từ vòi nước bị vỡ, do áp lực còn dư trong đường ống, bỗng bắn ngược lên một góc kỳ quặc, tia nước lạnh buốt, thẳng tắp, trúng ngay giữa tròng kính phải của Trần Dạ.

    Choang.

    Nước tràn lên mặt kính, loang ra nhanh chóng, che mờ hoàn toàn tầm nhìn bên đó.

    Thế giới qua mắt phải biến thành một mảng trắng đục, biến dạng.

    Chết tiệt.

    Bản năng của một người khi mất tầm nhìn là phải khôi phục nó ngay lập tức.

    Trần Dạ không do dự, không suy nghĩ, đưa tay phải lên, tháo chiếc kính xuống, rồi dùng vạt áo sơ-mi trắng bên trong để lau vội vàng lên tròng kính bị nước bám.

    Khoảnh khắc ấy.

    Hai giây.

    Chỉ vỏn vẹn hai giây đồng hồ.

    Nhưng trong hai giây ngắn ngủi ấy, dưới ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu thẳng từ trần nhà vệ sinh xuống, khuôn mặt thật của Trần Dạ không có lớp kính che chắn đã hoàn toàn lộ diện.

    Làn da trắng sứ, mịn màng, sống mũi thẳng, cao, đôi môi mỏng khẽ mím lại trong chút bực bội.

    Và đôi mắt - đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt, không còn bị kính làm cho mờ đi hay giảm sắc, hiện lên với tất cả vẻ sắc sảo, lạnh lùng, đầy uy nghi và một chút cảnh giác bởi sự bất ngờ.

    Nó giống như một thanh kiếm quý bị cất trong hộp đen lâu ngày, bất ngờ được rút ra, lóe lên một tia sáng lạnh giá, sắc bén đến rợn người, đẹp đến mức nguy hiểm.

    Vẻ đẹp ấy không mềm mại, không yếu đuối, mà mang một khí chất kiêu ngạo, xa cách và đầy bí ẩn.

    Đủ dài.

    Đủ dài để Lâm Nhiên, người đang đứng cách đó chưa đầy một mét, nín thở.

    Mọi âm thanh như biến mất.

    Trái tim cậu đập thình thịch một nhịp cực mạnh, không phải vì sợ hãi nữa, mà vì một thứ cảm xúc hoàn toàn mới lạ, bồi hồi, choáng váng, và một sự tò mò sâu sắc bỗng chốc bùng lên.

    'Đẹp... quá đẹp... và cũng quá khác...' Ý nghĩ đó xẹt qua tâm trí cậu, để lại một dấu ấn khó phai.

    Ánh mắt cậu dán chặt vào khuôn mặt và đôi mắt ấy, như bị hút vào.

    Và đủ dài để một sự việc ngoài dự kiến xảy ra.

    Bên ngoài cửa sổ nhà vệ sinh (vốn bị mở một khoảng nhỏ để thông gió), một ống kính điện thoại đã chĩa vào từ xa.

    Tên pháo hôi cầm đầu, vì tức tối thua cuộc, đã quay lại âm thầm, định chụp lén vài tấm ảnh Lâm Nhiên trong tình trạng thảm hại để sau này hù dọa hoặc tống tiền.

    Nhưng camera của hắn, thông qua ô cửa kính, đã vô tình bắt trúng khoảnh khắc Trần Dạ tháo kính lau mặt.

    Tách.

    Âm thanh chụp hình mờ nhỏ, bị nuốt chửng bởi tiếng nước chảy.

    Một bức ảnh được lưu lại.

    Trong ảnh, Trần Dạ không đeo kính, đôi mắt hổ phách sắc lạnh, khuôn mặt nghiêng một góc hoàn hảo dưới ánh đèn.

    Và Lâm Nhiên ở phía sau, với ánh mắt nhìn Trần Dạ mà... không giống với ánh mắt của một nạn nhân đơn thuần.

    Tên pháo hôi nhìn vào bức ảnh trên màn hình, mắt sáng lên.

    Một ý nghĩ gian xảo nảy ra.

    Hắn mỉm cười, lập tức gửi bức ảnh kèm một dòng tin nhắn qua một ứng dụng bảo mật.

    Cùng thời điểm đó, tại phòng Chủ tịch Hội học sinh trên tầng cao nhất của tòa nhà hành chính.

    Lăng Dạ đang ngồi sau bàn làm việc bằng kính đen bóng loáng, dáng người thon dài khoác bộ vest đồng phục chỉnh tề, tóc chải ngược gọn gàng để lộ vầng trán cao lạnh lùng.

    Cậu ta đang xem xét báo cáo tài chính quý của một dự án đầu tư trên máy tính bảng, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình.

    Ting.

    Một tiếng rung nhẹ, không phải từ chiếc điện thoại chính, mà từ một thiết bị đặc biệt, chỉ dành cho những tin nhắn "đặc biệt".

    Lăng Dạ khẽ nhíu mày, đặt máy tính bảng xuống, cầm chiếc điện thoại phụ lên.

    Một tin nhắn ẩn danh, kèm theo một file ảnh.

    Dòng chữ đi kèm ngắn gọn, đầy hàm ý: "Thiếu gia Lăng, có một 'phát hiện' thú vị ở nhà vệ sinh dãy A.

    Hình như Trần gia nhỏ bé... cũng nuôi 'mèo quý'."

    Lăng Dạ chạm nhẹ để mở file ảnh.

    Bức ảnh hiện lên.

    Chất lượng không cao, góc chụp từ xa qua cửa kính, hơi mờ, có chút rung.

    Nhưng nội dung thì... vô cùng rõ ràng.

    Trong ảnh là Trần Dạ - cái tên mà Lăng Dạ chỉ thoáng nghe qua, một "tiểu thiếu gia" của tập đoàn vệ tinh nhỏ, luôn đeo kính dày cộp, vẻ ngoài vô hại, gần như vô hình trong mắt hắn.

    Nhưng trong ảnh này, cậu ta không đeo kính.

    Và đôi mắt...

    Lăng Dạ đột nhiên ngừng thở.

    Ngón tay đang giữ điện thoại khựng lại.

    Toàn bộ sự chú ý của hắn bị hút chặt vào đôi mắt trong ảnh.

    Đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt, như băng hà dưới ánh đèn trắng, sắc lẹm, lạnh lùng, kiêu ngạo, mang một vẻ đẹp đầy uy hiếp và mê hoặc.

    Nó hoàn toàn khác, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài tầm thường, luộm thuộm hàng ngày của Trần Dạ.

    Như một viên kim cương thô bị giấu trong lớp bùn đất, bất ngờ lộ ra ánh sáng lấp lánh sắc lạnh của nó.

    Một cảm giác kỳ lạ, như một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp người.

    Không phải là sự rung động lãng mạn hay yêu đương.

    Mà là sự hứng thú mãnh liệt, sự tò mò sâu sắc, và cả sự kích thích của một thợ săn khi phát hiện ra con mồi ẩn mình tài tình, quý hiếm.

    Trong thế giới nhàm chán, được sắp đặt sẵn của hắn, sự xuất hiện của một bí mật như thế này... thật thú vị.

    Hắn phóng to bức ảnh, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt hổ phách ấy, như muốn xuyên thấu qua màn hình.

    Rồi hắn nhìn sang Lâm Nhiên trong ảnh, nhìn vào ánh mắt mà cậu ta đang dành cho Trần Dạ.

    Một nụ cười chậm rãi, lạnh lùng, đầy tính toán nở trên môi Lăng Dạ.

    "Trần Dạ..." hắn lẩm bẩm, giọng trầm thấp, như đang nếm thử cái tên đó.

    Ngón tay cái của hắn chạm nhẹ lên màn hình, ngay vị trí đôi mắt hổ phách.

    "Cậu đang giấu mặt à?

    Và còn đang giấu luôn... một mối quan hệ thú vị thế này sao?"

    Một ý nghĩ rõ ràng, nguy hiểm, và đầy chiếm hữu lóe lên trong đầu hắn: 'Vẻ đẹp này...

    đáng để khám phó.

    Đáng để sở hữu.

    Hơn bất cứ thứ gì nhàm chán, dễ đoán trong cái trường giàu có mà tẻ nhạt này.' Sự xuất hiện của Trần Dạ, với bí mật được che giấu, bỗng trở thành một món đồ chơi mới, một câu đố hấp dẫn trong cuộc sống vốn dĩ bằng phẳng của hắn.

    Hắn lưu bức ảnh lại, vào một thư mục đặc biệt.

    Rồi ngồi yên lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi toàn cảnh học viện hiện ra, như đang tính toán điều gì đó.

    Trong khi đó, Trần Dạ vừa bước vào lớp học của mình.

    Cậu đã đeo kính lại ngay sau hai giây ngắn ngủi ấy, thế giới lại trở về với độ mờ ảo và sự an toàn giả tạo.

    Nhưng đột nhiên, một cảm giác lạnh buốt, như có ai đó dùng mũi dao băng giá khẽ lướt qua gáy, khiến toàn thân cậu rùng mình.

    Tim đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ, mà vì một linh cảm bất an sâu sắc.

    "Cảnh báo."

    Giọng nói vô cảm, cơ học của hệ thống vang lên đúng lúc trong đầu cậu, khô khan và lạnh lùng.

    "Giai đoạn 1: 'Ẩn Núp' đã kết thúc.

    Giai đoạn 2: 'Chú Ý' chính thức bắt đầu.

    Mầm mống sai lệch số 01 đã được kích hoạt.

    Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ tổng thể giảm 5%.

    Khuyến cáo: đề cao cảnh giác."

    Trần Dạ nhíu mày lại, quay đầu, ánh mắt sau tròng kính dày xuyên qua cửa sổ lớp học, hướng về phía tòa nhà hành chính cao nhất nơi xa xa, thấp thoáng sau những tán cây.

    Ở đó, những tấm kính phản chiếu ánh mặt trời chiều, lấp lánh như những con mắt khổng lồ, lạnh lùng đang dõi nhìn xuống.

    Một áp lực vô hình, dù rất nhẹ, nhưng thực sự đang đè nặng lên vai.

    Chỉ vì một giọt nước bắn vào kính...

    Ý nghĩ đó lướt qua.

    Bức tường vô hình mà cậu cố gắng dựng lên để bảo vệ bản thân và Lâm Nhiên, dường như đã xuất hiện một vết nứt.

    Một vết nứt nhỏ, tinh tế, nhưng đủ để ánh sáng - hay bóng tối - lọt vào.

    Kế hoạch "hoạt động trong bóng tối" đã bị phá vỡ ngay từ bước đầu.

    Cuộc săn đuổi mà cậu muốn tránh xa, có lẽ đã bắt đầu.Mưa tầm tã đêm đó, cũng là đêm Trần Dạ gấp cuốn tiểu thuyết "Lệch Lạc" lại với một nỗi phẫn uất nghẹn cổ.

    Câu chuyện về Lâm Nhiên - một học sinh đặc cách nghèo khó bị F4 của Học viện Thiên Tường đẩy vào bi kịch tình yêu rồi bỏ rơi đến mức tự kết liễu - đã ám ảnh cậu.

    "Giá như có thể thay đổi..."

    - ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì tiếng còi xe và ánh đèn pha chói lòa đã ập tới.

    Khi tỉnh lại, không phải thiên đường hay địa ngục, mà là một màn hình chữ xanh lơ lửng giữa hư không, đưa ra một lời mời không thể từ chối: xuyên không vào thế giới đó, thay đổi số phận cho Lâm Nhiên.

    Phần thưởng: được trở về.

    Hình phạt: vĩnh viễn mắc kẹt, mất hết ký ức.

    Trần Dạ chọn [ĐỒNG Ý].

    Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng mọi thứ.

    Rồi cậu tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trong căn phòng sang trọng xa lạ.

    Ký ức mới ùa về: Trần Dạ, 18 tuổi, con trai duy nhất của Tập đoàn Trần - một tập đoàn vệ tinh nhỏ bé, sống dưới cái bóng của những đại gia tộc đứng sau F4.

    Một "tiểu thiếu gia" vô danh tại Học viện Thiên Tường.

    Cậu bước đến trước gương.

    Một khuôn mặt thanh tú, nhưng điều khiến cậu giật mình là đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt - sắc sảo, lạnh lùng, không thuộc về cậu.

    "Đây là ngoại hình mới, được tối ưu," giọng nói hệ thống vang lên trung tính.

    "Và đây là vật dụng bắt buộc."

    Trên bàn, một cặp kính gọng đen, tròng dày cộp xuất hiện.

    "Che giấu nó.

    Đeo kính vào, và đừng bao giờ tháo ra trước mặt người khác nếu không muốn nhiệm vụ thất bại ngay từ đầu."

    Trần Dạ đeo kính vào.

    Trong gương, khuôn mặt cậu trở nên tầm thường, vô hại, đôi mắt hổ phách biến mất sau lớp kính mờ.

    Một linh hồn hiện đại, một thân phận mong manh, một vẻ đẹp bị cầm tù, và một nhiệm vụ bất khả thi: bảo vệ Lâm Nhiên khỏi chính những kẻ săn mồi đáng sợ nhất trường.

    Học viện Thiên Tường hiện ra tráng lệ và lạnh lùng dưới nắng sớm.

    Đá cẩm thạch trắng, kính chống vỡ phản chiếu bầu trời, những bộ đồng phục thiết kế riêng đắt giá.

    Trần Dạ bước qua cổng, cặp kính dày khiến thế giới hơi biến dạng, nhưng cũng tạo ra một lá chắn tâm lý.

    Cậu đã nghiên cứu kỹ "kịch bản": Lâm Nhiên sẽ bị bắt nạt trong nhà vệ sinh dãy A vào giờ ra chơi chiều nay, và đó là khởi đầu của mọi thứ.

    Giờ ra chơi buổi chiều.

    Không khí trường học nhộn nhịp, nhưng Trần Dạ chỉ tập trung vào dãy A.

    Và rồi cậu thấy họ: ba bóng người to cao, đồng phục xộc xệch, đang lôi kéo một cậu học sinh gầy gò, mặc bộ đồng phục cũ nhưng sạch sẽ, vào trong nhà vệ sinh.

    Ánh mắt hoảng sợ nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh - Lâm Nhiên.

    Trần Dạ không vội.

    Cậu bước đến tủ điện phụ gần đó - một mắt xích yếu trong hệ thống an ninh hoàn hảo mà cậu đã phát hiện ra sau đêm nghiên cứu.

    Tủ này điều khiển hệ thống đèn và thông gió khu vực, có một lỗi thiết kế: khi quá tải, nó gây chập điện nhẹ, làm hỏng ống dẫn nước của bồn rửa mặt liền kề.

    Từ trong cặp, cậu rút ra bộ công cụ điều chỉnh điện áp mini - vật phẩm duy nhất được phép mang theo từ thế giới cũ.

    Chỉ một thao tác nhỏ, tăng áp đột ngột vào mạch phụ...

    Giật mình...

    Một tia lửa điện nhỏ nổ lách tách trong tủ điện.

    Hơi khét bốc lên.

    Và ngay lập tức, từ bên trong nhà vệ sinh vang lên tiếng ồn ào, ùng ục của nước phun mạnh từ một vòi rửa mặt bị vỡ, cùng tiếng kêu thất thanh.

    "Ơi!

    Cái gì vậy!"

    "Nước!

    Nước phun khắp nơi rồi, đồ hỏng!"

    Trần Dạ thu dụng cụ, bước nhanh về phía cửa nhà vệ sinh, khuôn mặt sau lớp kính dày giữ vẻ điềm tĩnh hoàn hảo, như thể vừa tình cờ đi ngang qua.

    Cửa nhà vệ sinh bật mở.

    Ba tên pháo hôi ướt như chuột lột, quần áo dính đầy nước, mặt mày nhễ nhại vừa giận dữ vừa hoảng hốt, đang giận dữ nhìn cái vòi nước bị vỡ phun tóe loe toe thành một vũng nước lớn trên sàn.

    Lâm Nhiên cũng ướt sũng, áo sơ-mi dính bết vào người, đứng co ro trong góc xa nhất, nhưng may mắn là không có vết thương hay vết bầm nào rõ rệt.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Trần Dạ lên tiếng, giọng điềm đạm, cố ý hơi to để thu hút sự chú ý từ bên ngoài.

    Một tên pháo hôi quay lại, nhận ra Trần Dạ - "tiểu thiếu gia" vô danh của tập đoàn vệ tinh - liền quát: "Trần Dạ?

    Cậu mà cũng dám xen vào à?

    Cút ngay!"

    Nhưng đã muộn.

    Tiếng chân chạy nhanh, vội vã đã vang lên từ cuối hành lang.

    Một giáo viên thể dục cao lớn và một bảo vệ mặc đồng phục đã xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị.

    "Chuyện gì xảy ra ở đây?

    Ai làm vỡ vòi nước?!"

    Giáo viên quát, ánh mắt quét qua cảnh hỗn độn.

    Đây là cơ hội.

    Trần Dạ bước vào trong nhà vệ sinh, không do dự cởi ngay chiếc áo khoác đồng phục dài tay đang mặc trên người, bước đến bên Lâm Nhiên và khoác lên vai cậu, che đi phần áo sơ-mi ướt nhẹp đang bám sát vào cơ thể gầy gò.

    Hành động nhanh gọn, tự nhiên, như một phản xạ.

    "Thưa thầy," Trần Dạ nói, giọng rõ ràng, bình tĩnh, không một chút run sợ, "em đi ngang qua thì nghe thấy tiếng động.

    Vào thì thấy mấy bạn này," cậu chỉ nhẹ vào ba tên pháo hôi, "đang đùa nghịch trong đây, có lẽ không may làm vỡ vòi nước.

    Bạn này," cậu quay sang Lâm Nhiên, "bị ướt hết rồi, trời lạnh thế này dễ cảm lắm."

    Lời nói nhẹ nhàng, khách quan, nhưng khéo léo đẩy toàn bộ trách nhiệm và hình ảnh "kẻ gây rối" về phía đám pháo hôi, đồng thời vẽ ra hình ảnh Lâm Nhiên là nạn nhân vô tội.

    Giáo viên nhìn tình cảnh: Lâm Nhiên ướt nhẹp, mặt tái, khoác áo người khác; ba tên kia cũng ướt nhẹp nhưng mặt mày cau có, hung hăng; và Trần Dạ đứng đó, kính dày, vẻ mặt bình thản, có vẻ đáng tin.

    "Các em!"

    Giáo viên quay sang đám pháo hôi, giọng nghiêm khắc.

    "Lại là mấy em nữa phải không?

    Ra ngoài ngay!

    Tuần sau tất cả lên văn phòng tôi nộp bản tường trình, và sẽ có hình phạt thích đáng!"

    Đám pháo hôi tức tối, ném cho Trần Dạ một ánh mắt đầy hận ý, nhưng không dám cãi lời giáo viên, lầm lũi bỏ đi, để lại những vệt nước dài trên sàn.

    Khi chỉ còn Trần Dạ và Lâm Nhiên với vị giáo viên và bảo vệ, không khí trong căn phòng ẩm ướt, ngột ngạt này trở nên im lặng hơn, chỉ còn tiếng nước rò rỉ từ vòi bị vỡ vẫn chảy rì rào, dai dẳng.

    Giáo viên thở dài, nói với Trần Dạ: "Em đưa bạn về phòng y tế hoặc về lớp thay đồ đi, kẻo cảm."

    Rồi ông và bảo vệ cũng rời đi, để lại đôi chút hỗn loạn cho đội bảo trì.

    Cánh cửa nhà vệ sinh khép lại nhẹ nhàng, chỉ còn hai người.

    Lâm Nhiên run nhẹ, không biết vì lạnh hay vì sót lại của sợ hãi.

    Cậu ngước lên nhìn Trần Dạ, đôi mắt đen to, sâu thẳm lúc này chứa đầy sự biết ơn và một chút bối rối khó tả.

    "Cảm ơn... cảm ơn cậu," giọng nói nhỏ, khàn khàn, nhưng chân thành.

    "Không có gì."

    Trần Dạ đáp ngắn gọn, giọng vẫn lạnh lùng, không có nhiều tình cảm.

    Công việc đã xong, cậu quay lưng, định rời khỏi nơi ẩm ướt này.

    Nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành, Lâm Nhiên an toàn, không bị đánh, không bị chụp ảnh, và quan trọng nhất, chưa gây được sự chú ý nào từ F4.

    Nhưng số phận trêu người.

    Ngay lúc Trần Dạ xoay người, một tia nước mạnh từ vòi nước bị vỡ, do áp lực còn dư trong đường ống, bỗng bắn ngược lên một góc kỳ quặc, tia nước lạnh buốt, thẳng tắp, trúng ngay giữa tròng kính phải của Trần Dạ.

    Choang.

    Nước tràn lên mặt kính, loang ra nhanh chóng, che mờ hoàn toàn tầm nhìn bên đó.

    Thế giới qua mắt phải biến thành một mảng trắng đục, biến dạng.

    Chết tiệt.

    Bản năng của một người khi mất tầm nhìn là phải khôi phục nó ngay lập tức.

    Trần Dạ không do dự, không suy nghĩ, đưa tay phải lên, tháo chiếc kính xuống, rồi dùng vạt áo sơ-mi trắng bên trong để lau vội vàng lên tròng kính bị nước bám.

    Khoảnh khắc ấy.

    Hai giây.

    Chỉ vỏn vẹn hai giây đồng hồ.

    Nhưng trong hai giây ngắn ngủi ấy, dưới ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu thẳng từ trần nhà vệ sinh xuống, khuôn mặt thật của Trần Dạ không có lớp kính che chắn đã hoàn toàn lộ diện.

    Làn da trắng sứ, mịn màng, sống mũi thẳng, cao, đôi môi mỏng khẽ mím lại trong chút bực bội.

    Và đôi mắt - đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt, không còn bị kính làm cho mờ đi hay giảm sắc, hiện lên với tất cả vẻ sắc sảo, lạnh lùng, đầy uy nghi và một chút cảnh giác bởi sự bất ngờ.

    Nó giống như một thanh kiếm quý bị cất trong hộp đen lâu ngày, bất ngờ được rút ra, lóe lên một tia sáng lạnh giá, sắc bén đến rợn người, đẹp đến mức nguy hiểm.

    Vẻ đẹp ấy không mềm mại, không yếu đuối, mà mang một khí chất kiêu ngạo, xa cách và đầy bí ẩn.

    Đủ dài.

    Đủ dài để Lâm Nhiên, người đang đứng cách đó chưa đầy một mét, nín thở.

    Mọi âm thanh như biến mất.

    Trái tim cậu đập thình thịch một nhịp cực mạnh, không phải vì sợ hãi nữa, mà vì một thứ cảm xúc hoàn toàn mới lạ, bồi hồi, choáng váng, và một sự tò mò sâu sắc bỗng chốc bùng lên.

    'Đẹp... quá đẹp... và cũng quá khác...' Ý nghĩ đó xẹt qua tâm trí cậu, để lại một dấu ấn khó phai.

    Ánh mắt cậu dán chặt vào khuôn mặt và đôi mắt ấy, như bị hút vào.

    Và đủ dài để một sự việc ngoài dự kiến xảy ra.

    Bên ngoài cửa sổ nhà vệ sinh (vốn bị mở một khoảng nhỏ để thông gió), một ống kính điện thoại đã chĩa vào từ xa.

    Tên pháo hôi cầm đầu, vì tức tối thua cuộc, đã quay lại âm thầm, định chụp lén vài tấm ảnh Lâm Nhiên trong tình trạng thảm hại để sau này hù dọa hoặc tống tiền.

    Nhưng camera của hắn, thông qua ô cửa kính, đã vô tình bắt trúng khoảnh khắc Trần Dạ tháo kính lau mặt.

    Tách.

    Âm thanh chụp hình mờ nhỏ, bị nuốt chửng bởi tiếng nước chảy.

    Một bức ảnh được lưu lại.

    Trong ảnh, Trần Dạ không đeo kính, đôi mắt hổ phách sắc lạnh, khuôn mặt nghiêng một góc hoàn hảo dưới ánh đèn.

    Và Lâm Nhiên ở phía sau, với ánh mắt nhìn Trần Dạ mà... không giống với ánh mắt của một nạn nhân đơn thuần.

    Tên pháo hôi nhìn vào bức ảnh trên màn hình, mắt sáng lên.

    Một ý nghĩ gian xảo nảy ra.

    Hắn mỉm cười, lập tức gửi bức ảnh kèm một dòng tin nhắn qua một ứng dụng bảo mật.

    Cùng thời điểm đó, tại phòng Chủ tịch Hội học sinh trên tầng cao nhất của tòa nhà hành chính.

    Lăng Dạ đang ngồi sau bàn làm việc bằng kính đen bóng loáng, dáng người thon dài khoác bộ vest đồng phục chỉnh tề, tóc chải ngược gọn gàng để lộ vầng trán cao lạnh lùng.

    Cậu ta đang xem xét báo cáo tài chính quý của một dự án đầu tư trên máy tính bảng, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình.

    Ting.

    Một tiếng rung nhẹ, không phải từ chiếc điện thoại chính, mà từ một thiết bị đặc biệt, chỉ dành cho những tin nhắn "đặc biệt".

    Lăng Dạ khẽ nhíu mày, đặt máy tính bảng xuống, cầm chiếc điện thoại phụ lên.

    Một tin nhắn ẩn danh, kèm theo một file ảnh.

    Dòng chữ đi kèm ngắn gọn, đầy hàm ý: "Thiếu gia Lăng, có một 'phát hiện' thú vị ở nhà vệ sinh dãy A.

    Hình như Trần gia nhỏ bé... cũng nuôi 'mèo quý'."

    Lăng Dạ chạm nhẹ để mở file ảnh.

    Bức ảnh hiện lên.

    Chất lượng không cao, góc chụp từ xa qua cửa kính, hơi mờ, có chút rung.

    Nhưng nội dung thì... vô cùng rõ ràng.

    Trong ảnh là Trần Dạ - cái tên mà Lăng Dạ chỉ thoáng nghe qua, một "tiểu thiếu gia" của tập đoàn vệ tinh nhỏ, luôn đeo kính dày cộp, vẻ ngoài vô hại, gần như vô hình trong mắt hắn.

    Nhưng trong ảnh này, cậu ta không đeo kính.

    Và đôi mắt...

    Lăng Dạ đột nhiên ngừng thở.

    Ngón tay đang giữ điện thoại khựng lại.

    Toàn bộ sự chú ý của hắn bị hút chặt vào đôi mắt trong ảnh.

    Đôi mắt phượng màu hổ phách nhạt, như băng hà dưới ánh đèn trắng, sắc lẹm, lạnh lùng, kiêu ngạo, mang một vẻ đẹp đầy uy hiếp và mê hoặc.

    Nó hoàn toàn khác, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài tầm thường, luộm thuộm hàng ngày của Trần Dạ.

    Như một viên kim cương thô bị giấu trong lớp bùn đất, bất ngờ lộ ra ánh sáng lấp lánh sắc lạnh của nó.

    Một cảm giác kỳ lạ, như một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp người.

    Không phải là sự rung động lãng mạn hay yêu đương.

    Mà là sự hứng thú mãnh liệt, sự tò mò sâu sắc, và cả sự kích thích của một thợ săn khi phát hiện ra con mồi ẩn mình tài tình, quý hiếm.

    Trong thế giới nhàm chán, được sắp đặt sẵn của hắn, sự xuất hiện của một bí mật như thế này... thật thú vị.

    Hắn phóng to bức ảnh, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt hổ phách ấy, như muốn xuyên thấu qua màn hình.

    Rồi hắn nhìn sang Lâm Nhiên trong ảnh, nhìn vào ánh mắt mà cậu ta đang dành cho Trần Dạ.

    Một nụ cười chậm rãi, lạnh lùng, đầy tính toán nở trên môi Lăng Dạ.

    "Trần Dạ..." hắn lẩm bẩm, giọng trầm thấp, như đang nếm thử cái tên đó.

    Ngón tay cái của hắn chạm nhẹ lên màn hình, ngay vị trí đôi mắt hổ phách.

    "Cậu đang giấu mặt à?

    Và còn đang giấu luôn... một mối quan hệ thú vị thế này sao?"

    Một ý nghĩ rõ ràng, nguy hiểm, và đầy chiếm hữu lóe lên trong đầu hắn: 'Vẻ đẹp này...

    đáng để khám phó.

    Đáng để sở hữu.

    Hơn bất cứ thứ gì nhàm chán, dễ đoán trong cái trường giàu có mà tẻ nhạt này.' Sự xuất hiện của Trần Dạ, với bí mật được che giấu, bỗng trở thành một món đồ chơi mới, một câu đố hấp dẫn trong cuộc sống vốn dĩ bằng phẳng của hắn.

    Hắn lưu bức ảnh lại, vào một thư mục đặc biệt.

    Rồi ngồi yên lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi toàn cảnh học viện hiện ra, như đang tính toán điều gì đó.

    Trong khi đó, Trần Dạ vừa bước vào lớp học của mình.

    Cậu đã đeo kính lại ngay sau hai giây ngắn ngủi ấy, thế giới lại trở về với độ mờ ảo và sự an toàn giả tạo.

    Nhưng đột nhiên, một cảm giác lạnh buốt, như có ai đó dùng mũi dao băng giá khẽ lướt qua gáy, khiến toàn thân cậu rùng mình.

    Tim đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ, mà vì một linh cảm bất an sâu sắc.

    "Cảnh báo."

    Giọng nói vô cảm, cơ học của hệ thống vang lên đúng lúc trong đầu cậu, khô khan và lạnh lùng.

    "Giai đoạn 1: 'Ẩn Núp' đã kết thúc.

    Giai đoạn 2: 'Chú Ý' chính thức bắt đầu.

    Mầm mống sai lệch số 01 đã được kích hoạt.

    Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ tổng thể giảm 5%.

    Khuyến cáo: đề cao cảnh giác."

    Trần Dạ nhíu mày lại, quay đầu, ánh mắt sau tròng kính dày xuyên qua cửa sổ lớp học, hướng về phía tòa nhà hành chính cao nhất nơi xa xa, thấp thoáng sau những tán cây.

    Ở đó, những tấm kính phản chiếu ánh mặt trời chiều, lấp lánh như những con mắt khổng lồ, lạnh lùng đang dõi nhìn xuống.

    Một áp lực vô hình, dù rất nhẹ, nhưng thực sự đang đè nặng lên vai.

    Chỉ vì một giọt nước bắn vào kính...

    Ý nghĩ đó lướt qua.

    Bức tường vô hình mà cậu cố gắng dựng lên để bảo vệ bản thân và Lâm Nhiên, dường như đã xuất hiện một vết nứt.

    Một vết nứt nhỏ, tinh tế, nhưng đủ để ánh sáng - hay bóng tối - lọt vào.

    Kế hoạch "hoạt động trong bóng tối" đã bị phá vỡ ngay từ bước đầu.

    Cuộc săn đuổi mà cậu muốn tránh xa, có lẽ đã bắt đầu.
     
    Back
    Top Dưới