Cập nhật mới

Khác Hồ Sương Đen

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400259652-256-k669337.jpg

Hồ Sương Đen
Tác giả: Dorii2167
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phương Linh, một sinh viên ngành điều tra trẻ tuổi, sau khi chị họ mất phải quay về làng để lo tang sự, đồng thời thừa hưởng đống tài sản của chị với tư cách là người thân máu mủ còn lại duy nhất.

Chị họ cô- Linh Anh, chết trong một đêm trời yên gió lạnh, chỉ có tiếng ve kêu và dòng suối dịu êm.

Cái chết của chị không một ai chứng kiến, mang đầy những bí ẩn không ai đoán ra.



trinhthám​
 
Hồ Sương Đen
Chương 1


Phương Linh đứng sững lại giữa sân trường lộng gió, mái tóc cô bay phất phới trong gió chiều, tạo nên một khung cảnh vô cùng nên thơ.

- Sao cơ?

Chị Linh Anh...đã chết?

____________

Một buổi chiều tháng 12 lạnh lẽo, Linh ngồi trên chiếc xe bus thẩn thờ nhìn ra cửa, một khung cảnh vừa quen vừa lạ, vẫn là đồng lúa xanh chín đó, vẫn là con đường mòn đó, vẫn là đàn bò trên bãi cỏ năm xưa, nhưng không khí nơi này vốn đã không còn bình yên, thân thuộc như năm cô còn ở nơi này.

Linh nhắm mắt, ôm lấy chiếc mền cũ kĩ của cô, đó là chiếc mền mà bà nội đã dặn cô nhất định phải giữ bên người mỗi khi cảm thấy buồn hay bất an trước khi bà qua đời năm cô tròn 10 tuổi, cũng là năm cô rời khỏi nơi này.

- Đến nơi rồi bà con ơi, mình chuẩn bị xuống xe nhé, làng Ánh Sáng, hồ Sương Đen, thị trấn Thiên Quang đây!

Phương Linh cúi xuống thu gọn đồ đạc vào balo lần cuối, kiểm trả đủ đường rồi thở dài một hơi, từ từ bước xuống xe.

Ngôi làng này từ trước đến giờ vẫn luôn kì lạ, đặc biệt là cái hồ quái quỷ đó, vốn dĩ, từ cái tên của hai thứ này đã đối nghịch nhau hoàn toàn, một bên là "Ánh Sáng" một cái tên mang đầy vẻ ấm áp, tươi vui, tượng trưng cho những gì rõ ràng, rực rỡ, cao quý nhất.

Còn cái tên "Sương Đen" lại mang đến một cảm giác bất an, bí ẩn, mang theo những điều huyền bí, những điều làm con người ta sợ hãi nhất, mang đẩy vẻ đen tối, trầm mạc của một điều tồi tệ nào đó.

Từ xa, Linh đã thấy một cánh tay gầy gò vẫy vẫy cô, là bác Thy, người bác từ nhỏ đã luôn quý mến cô bé Phương Linh hay qua xin trà bánh và vui đùa cùng người con trai đã mất tích của bác - Nam Quân.

- Linh đi đường mệt không con?

Dạo này lớn tướng nhìn xinh xắn quá he!

Bác vừa vỗ vai Linh, vừa cười rạng rỡ tựa như một người mẹ vừa đi rước đứa con lâu không về nhà trở về, và điều đó cũng dễ hiểu thôi, từ khi Nam Quân mất tích, thì đối với Thy, Linh luôn là "đứa con" bé bỏng, bởi từ tấm bé, Linh đã không có mẹ, lại còn thân với Nam Quân hơn bọn nhóc trong làng, có thể coi hai người chính là "Thanh Mai Trúc Mã" nếu năm ấy Nam Quân không mất tích.

- Dạo này bác trông tươi tắn hơn rồi này!

Tốt quá!

Chứ cứ thấy bác ũ rũ hoài cháu cũng bận lòng lắm!

Thy cười khà khà, vừa xoa đầu Linh, vừa dắt tay cô đi về phía chiếc ba gác cũ kĩ, nhẹ nhàng giúp Linh chất balo lên đằng sau, giúp cô lên xe rồi hai bác cháu lại vừa đi vừa nói cười cùng nhau.

- Con nhóc ngày nào nay đã biết nịnh bác rồi!

Chắc bác sắp già luôn rồi quá!

- Trong mắt cháu bác luôn trẻ mà!

Linh vừa nói cười với Thy, vừa ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, làng Ánh Sáng của cô sau 10 năm giờ đây đã xa lạ biết bao, những ngôi nhà mới mọc lên như nấm, khu đất trống 10 năm trước cô còn thong dong thả diều giờ đã lấp đầy bởi 2,3 ngôi nhà mới.

Thế nhưng, cái bầu không khí có phần kì bí và ẩn mốc của làng vẫn thế, không hề thay đổi.

Lát sau, chiếc ba gác cũng dừng trước một ngôi nhà có phần khang trang, đằng trước cổng nhà là một đám người bu đông như bầy kiến vừa vỡ tổ, người cầm máy quay, người bàn tán không ngớt.

Linh bước xuống xe, len qua đám người đông đúc, chạy thẳng vào khoảng sân rộng lớn có đậu vài chiếc oto lớn sang trọng, đây chính là nhà của người chị họ xấu số của cô - Đoàn Giao Linh Anh, con gái của một thương gia giàu có, cũng chính là người em trai đã không may qua đời cùng mẹ cô trên một chuyến máy bay 18 năm trước, thuở cô mới lên 2.

- Linh về rồi hả con, mau vô đây nhìn mặt chị lần cuối rồi kêu đội khâm liệm tới!

Cái xác hơi có mùi rồi!

Một người đàn ông trông có vẻ chững tuổi, ngoắt ngoắt tay ý kêu Linh đi vào rồi bịt mũi chạy ra, hình như là một bác nào đó trong làng làm nghề pháp y thì phải.

Linh như bị ai đẩy mạnh, vội vã bước vào trong, xuýt thì vấp té tại chỗ, thế nhưng một bàn tay mảnh khảnh đã giữ lấy đám tóc của cô lại.

- Ai da!

Thả!

Thả ra!

Linh đau điếng, hét toáng lên làm cô gái kia cũng giật mình mà thả mái tóc của cô ra, Linh quay ngoắc lại, nheo nheo đôi mắt cận lòi của cô nhìn xem là ai mà lại dám túm tóc cô như thế, thì ra là một cô gái có phần khá xinh xắn, lại có nét quen quen, nhưng cô nhanh chóng xua tay vì nhận ra hình như cô ấy có can thiệp thẩm mỹ, chắc là giống mấy cô trên phố cô cũng thường gặp thôi, cũng không có gì lạ, "ủa mà cô này là ai ta?"

Linh lại nheo nheo mắt lần nữa, coi kĩ là ai đây.

Cô gái kia nhìn thấy bản mặt Linh kì lạ như thế cũng giật thóp, giọng run run tự giới thiệu luôn.

- Chào chị!

À không, chào bạn, mình là Ngọc Diệp, mới chuyển tới đây không lâu, mình là một nhà văn, chắc đây là lần đầu ta gặp nhau đó!

Diệp mỉm cười, đôi môi đầy đặn sau khi tiêm filler mang đầy vẻ gợi cảm khó nói, vừa muốn chạm vào lại vừa muốn vạch ra xem ở trỏng có phải filler không.

Linh gãi gãi đầu định giới thiệu thì liền bị em đẩy vào.

- Vô nhanh đi, người ta đang nhìn tụi mình đấy, tôi không phải là les!

Trong đầu Linh lúc này chỉ có ba chữ "gì vậy trời?"

Thế nhưng cô vẫn yên lặng, tiến vào, chỉ thấy một cái xác đã tím tái, mùi tử thi rờn rợn ngập khắp căn phòng khách rộng lớn, Linh nổi hết da gà, đắp khăn che mặt lại cho chị lần cuối rồi vái ba lạy, lúc chuẩn bị đi ra, cô vô tình liếc lên chiếc bàn thờ to lớn ngay giữa phòng, chợt, cơ thể cô như có một dòng điện đi ngang qua, ánh mắt cậu cô...đang nhìn chằm chằm vào cô...Trong thoáng chốc ấy, mặt Linh cắt không còn giọt máu, cô vội bước nhanh ra ngoài, chỉ cúi đầu mà đi, thế nhưng, lại một lần nữa, cô va đầu vào gáy em - Diệp.

- Thích tôi hay gì mà đụng quài vậy???

- Thích cái con...

_________________End_________________
 
Back
Top Bottom