Cập nhật mới

Khác "Hồ sơ tuyệt mật: Trò chơi 07."

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405877679-256-k988148.jpg

"Hồ Sơ Tuyệt Mật: Trò Chơi 07."
Tác giả: mthu1713
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên vốn chưa từng rõ ràng."

Tháng Mười Hai, cái lạnh len lỏi qua từng con phố, cắt vào da thịt và đánh thức một hồ sơ vụ án đã bị chôn vùi quá lâu.

Một vụ án tưởng chừng bị lãng quên, một vụ án kinh hoàng đã được che đậy về hàng loạt cái chết của những người được cho là "tốt bụng nhất": ngôi sao trẻ được tung hô, nhà đầu tư từ thiện mẫu mực, ảo thuật gia tài ba, bác sĩ tận tâm, người bạn đời dịu dàng.

Mỗi cái tên là một lớp vỏ hoàn hảo, nhưng cũng là một manh mối dẫn sâu hơn vào sự thật không ai muốn chạm tới.

Vụ án 117.

Thành phố vẫn ồn ào, rực rỡ ánh đèn như mọi khi.

Chỉ có những kẽ nứt vô hình đang âm thầm lan rộng bên dưới vẻ yên bình ấy.

Một chi tiết lạc nhịp, một hành động không đúng lúc, cũng đủ kéo theo hàng loạt câu hỏi ,buộc con người phải đối diện với phần bóng tối mà họ luôn giả vờ không thấy.

Quá khứ không biến mất.

Nó chỉ kiên nhẫn chờ ngày lộ diện, dẫn dắt những kẻ tò mò bước vào một câu chuyện đẹp như cổ tích, để rồi kết thúc bằng cái giá tàn nhẫn dành cho chính sự tò mò đó.

Một thám tử điên cuồng tìm tới sự thật của 117.

Một "kẻ trung gian" xảo quyệt, lời nói nửa thật nửa giả và những kẻ tự bao biện lấy tội lỗi của mình.

Cuối cùng, câu hỏi không còn là ai đúng hay ai sai, ai là kẻ chiến thắng.

Mà là ai sẽ phát điên trước, và ai là kẻ cuối cùng còn đủ tỉnh táo để lựa chọn vạch trần hay chôn vùi sự thật của 117?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
"Hồ Sơ Tuyệt Mật: Trò Chơi 07."
Chương 1: Hồ sơ cũ.


Cơn gió lạnh đầu đông thổi qua, báo hiệu cho một câu chuyện ám ảnh sắp bắt đầu.

Căn phòng lưu trữ của cục cảnh sát thành phố nằm khuất sâu trong tầng hầm, nơi ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt treo lơ lửng trên trần nhà thấp.

Không khí ở đó đặc quánh mùi giấy cũ, bụi và kim loại han gỉ, như thể thời gian đã bị khóa chặt lại phía sau cánh cửa sắt nặng nề.

Những tủ hồ sơ xếp thẳng hàng, im lìm và lặng lẽ nhưng trong đó lưu trữ những vụ án từng gây rúng động toàn cầu.

Một con người đứng trước một dãy tủ, chậm rãi lướt tay qua những nhãn hồ sơ đã phai mực.

Là anh ta, Nguyễn Bảo Duy, cái tên mà ai trong cục cảnh sát nghe tới cũng đều kính trọng.

Là đội trưởng đội hình sự số 1, khả năng phá án gần như là hàng đầu đội, suy luận và phán đoán vô cùng tỉnh táo trong mọi trường hợp, luôn giúp người chết đòi lại công bằng trước những con ác quỷ đội lốt người.

Đầu ngón tay anh dừng lại ở một cái tên cũ kỹ, mép giấy đã nhăn lại vì ẩm và tuổi tác.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua, đủ để do dự, đủ để cân nhắc việc tiếp tục mở nó ra hay quay lưng rời đi.

Cuối cùng, ngăn tủ vẫn bị kéo ra.

Tiếng kim loại cọ vào nhau vang lên khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài hàng năm trời trong căn phòng tối.

Tập hồ sơ được rút ra, mang mã số 117, nặng hơn vẻ ngoài của nó, như thể không chỉ chứa giấy tờ mà còn chất đầy những điều chưa từng được nói thành lời.

Khi lớp bìa cứng lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay, Duy khẽ siết chặt, cảm giác như vừa chạm vào một vết nứt của quá khứ, cảm thấy vụ án này chưa từng được lý giải, thứ chưa bao giờ thực sự ngủ yên.

Ở nơi ánh đèn chập chờn kia, một vụ án bị bỏ quên chính thức được đánh thức.

Khi tập hồ sơ được đặt xuống bàn, một vật mỏng trượt ra theo mép bìa cứng và rơi xuống sàn với tiếng động khẽ đến mức suýt bị bỏ qua.

Bảo Duy khựng lại, cúi xuống nhặt lên.

"Đó không phải là giấy tờ điều tra."

Đó là điều Duy nghĩ đầu tiên.

Mảnh giấy nhỏ, cứng, kích thước gần như một tấm danh thiếp, bề mặt đã sẫm màu theo thời gian nhưng không hề ố vàng như những tài liệu còn lại.

Nó không mang dấu đóng, không số hiệu, không nằm trong bất kỳ mục lục nào của hồ sơ.

Rõ ràng, nó không thuộc về nơi này, ít nhất là không phải vào thời điểm tập hồ sơ được lập.

Chỉ có một dòng chữ duy nhất trên mặt giấy.

“Trò chơi 07.”

Nét chữ không đều, hơi nghiêng nghiêng như thói quen của một người nào đó, trông giống được viết trong điều kiện vội vã hoặc không ổn định.

Màu sắc sẫm lại thành một tông nâu đỏ khô cứng, thấm sâu vào thớ giấy, không phai dù đã qua nhiều năm.

Đó không phải mực.

Anh siết nhẹ mảnh giấy giữa hai ngón tay, cảm giác lạnh lan lên đầu ngón.

Nếu mảnh giấy này được đặt vào sau hồ sơ của 117, vậy thì có ai đó đã quay lại hồ sơ này, sau khi vụ án chính thức khép lại.

Và nếu dòng chữ kia được viết bằng thứ mà người đó đang nghĩ tới…

Tập hồ sơ cũ bỗng chốc trở nên nặng nề hơn hẳn.

Không phải vì những gì nó ghi lại, mà vì những gì chưa từng được phép xuất hiện trong đó.

Duy hiểu, đây là lúc anh sẽ bị kéo vào một trò chơi, nơi mà anh chỉ có duy nhất một lựa chọn: Tìm kiếm sự thật.
 
Back
Top Bottom