Màn đêm tĩnh mịch, và âm u.
Một ngôi nhà nhỏ xây bằng gỗ, bên trong đó là một người thanh niên, con trai và một bà lão già, đối mặt nhau trong bếp lửa.
Bà lão nhìn qua cửa sổ ngôi nhà, trời đen kịt, trăng khuất, sao mờ
" Bà nói sao?
Trên đường về nhà hôm nay, cháu không được đi một mình ư?
"
" Đúng là như thế, cậu không được phép đi một mình, ít nhất là phải có người đi kèm, nếu không cậu sẽ phải trả giá "
Người con trai băn khoăn một lúc...
Rồi anh thanh niên cảm tạ bà lão, đi ra ngoài.
Ở bên ngoài đang có một người trạc tuổi anh ngồi đợi
" Sao rồi?
"
" Toàn những điều vớ vẩn!
Mụ già đó bảo tôi tối nay không được về nhà một mình "
Người ngồi đợi lúc nãy rút điện thoại ra
" 10 giờ đêm, đi về hay nhậu?
"
" Nhậu đi, đi ăn cái đã, đã đói rồi còn bị lừa "
" Thế đi, mà đi đâu?
"
" Quán nào gần gần đây thôi!
Trước kia chả có mấy hàng đồ ăn à?
"
" Ừ, thế đi đi!
"
Anh và hắn tìm một quán ăn bình dân, và vào đó ngồi.
Anh gọi liên tiếp mấy món ăn đắt đỏ
" Mày thừa tiền à?
"
Anh thanh niên nọ vỗ đùi
" 500k tao mang đi để cúng, nhưng bà ấy nói xạo quá, tao có đưa đâu!
Ăn đi bữa này tao bao "
Anh và hắn ăn uống nhồm nhoàm hơn một tiếng đồng hồ, cả hai còn làm thêm " tí " men nữa.
Chè chén linh đình xong, cả hai đều ngất ngưởng
" Ê, thanh toán em ê "
Một cô phục vụ chạy ra, nhìn vào tờ ghi chép, nhẩm tính một lúc
" Của anh hết hơn 600 ạ "
" Ê, mày mang tiền không, tao có 500 thôi à?
"
" Tao mang đúng 50, còn thiếu bao nhiêu?
Ê, phục vụ, thiếu bao nhiêu?
"
" Dạ, hai anh trả 550k, vẫn còn 75k chưa trả ạ!
"
" Có nợ được không?
Sớm mai tao qua trả "
" Dạ quán em chỉ bán buổi đêm, buổi sáng đóng nên không nợ được ạ "
Anh quay sang cô phục vụ, rồi lại quay sang người đối diện
" Sao giờ mày, hay mày ngồi đây, tao chạy ù về lấy tiền, xong tao ra trả, kê không?
"
" Ờ, lấy nhanh lên đó, mau lên sắp nửa đêm rồi, ông bà tao la "
Thế là anh đi về lấy tiền, còn để bạn anh ở lại với cô phục vụ.
Một mình lủi thủi trên con đường về nhà, anh bắt đầu suy tính
" Mẹ, thế quái nào lại thiếu tiền được nhỉ?
"
" Làm sao xin ông bà già ít tiền đây?
"
...
Anh đã đi về đến sát một con mương, nơi chắn ngang trước nhà anh.
Anh nhớn mắt tìm cây cầu bắc qua nhưng chả thấy đâu
" Cầu góc nào ế nhể?
Mắt mờ rồi còn gió, chả nhìn thấy mẹ gì?
"
Khuya khoắt, gió lại lạnh khiến anh bắt đầu có cảm giác gai gai.
Cộng thêm việc nóng vội để tìm cây cầu nhưng không thấy đã khiến anh bắt đầu lo
" Rõ ràng là cây cầu ở đây mà?
"
Anh nhìn xung quanh, và thấy một cây cầu đu đưa,
" Cầu nhà mình cầu tre, quái lạ sao ở đây lại có cầu khỉ nhể?
"
" Kệ đi, thằng bạn mình chắc là đang ngồi chờ, mau lấy tiền qua trả nó "
Anh dạn dĩ bước lên cây cầu.
Rung lắc, rung lắc quá.
Nhưng anh kệ.
Anh đi được vài bước, và nghe thấy tiếng bước chân, không phải của mình, mà là của người khác.
" Tiếng bước chân nghe rầm rầm, mà mỗi lúc một gần mình "
Anh bước thêm bước nữa, và lại nghe thấy tiếng rầm rầm
" Quái đâu lạ nhể, còn à...
"
Tiếng bước chân ngay ở sau lưng anh
Nhưng anh chẳng thấy ai cả.
Anh nhìn sang cây cầu tre hàng ngày anh đi qua
Bà lão lúc trước khuyên anh, đang ở trên đó...
" Hồ sơ phòng bệnh 646 " - Lời khuyên