Cập nhật mới

Khác Hồ sơ phòng bệnh 646

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
231053921-256-k335564.jpg

Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
Tác giả: LynnxXinXo
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nó vừa là nơi chôn vùi tâm thức của kẻ chết, vừa là nơi khai mở trí tuệ của người còn sống

6-4-6 - giao hòa giữa cánh cửa địa ngục và khát vọng thiên đàng, và nó sẽ là nơi để tôi gửi gắm từng nốt nhạc tâm hồn vào từng mẩu truyện

Một nửa là bịa đặt, một nửa là sự thật, nhưng thật ở đoạn nào, thì bạn phải tự xác định.....

LynnxNoHope with LynnxXinXo

Best wishes for you ^^

À mà nếu muốn gửi gắm ý tưởng hay câu hỏi gì, có thể cmt nhé ^^



xãhội​
 
Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
Kẻ dắt linh hồn - 646 Room


" Đường đến đó, còn dài bao xa hả cậu?

"

Tôi dắt tay một cô bé, đi trong màn đêm tĩnh mịch, gió lặng, trăng cao... , nhắm đến một vùng sáng phía đằng trước

" Sắp đến rồi cậu ạ!

Cậu đừng lo, chỉ cần tập trung vào tay tớ này "

Và tôi lại dắt cô ấy đi...

Tôi và cô bé tiếp tục đi, và càng tiếp tục, tôi càng thấy lạnh

" Cậu có thấy lạnh không?

Tớ thấy lạnh lắm!

"

" Cậu có thể cầm tay tớ chặt hơn nữa!

À mà, tớ có một chiếc áo bông bé xíu, hi vọng là hợp với cậu"

Tôi quờ tay, và nhẩm cầu xin một chiếc áo bông cho trẻ con

" Của cậu này, hãy mặc đi, cậu sẽ thấy đỡ lạnh hơn!

"

" Chiếc áo đẹp quá, cậu lấy ở đâu vậy?

"

Tôi không đáp.

Chúng tôi đã đến đích của con đường.

Đối diện với tôi là khoảng ánh sáng đó

" Đến nơi rồi ư?

" - Cô bé đó ngẩng đầu nhìn tôi

" Ừ, cậu có thể bước qua bên vạch sáng đó "

Và thế là cô ấy từ từ bước qua, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát...

Ở bên kia ánh sáng, đã có một cậu bé chờ sẵn

" Tớ cảm ơn cậu đã đưa cô ấy sang bên này!

"

Tôi không đáp

" Chúng ta có thể đập tay một cái không?

"

Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra, và chạm vào tay hai cô cậu đó...

Thế nhưng giữa chúng tôi đã có thứ gì đó ngăn cản rồi

Tôi xé hai tờ " số mệnh " , và viết tên của họ vào.

Tôi thấy bọn họ đang khoác vai nhau, và thấy còn đang vui mừng nữa...

" Có lẽ là mình sẽ đóng dấu " Duyên " vào nữa "

Xong xuôi mọi thứ, tôi đưa hai tờ giấy đó cho họ, mỗi người một tờ

" Nhất định, nhất định là cô cậu phải được lớn lên ấy nhé...

" - Tôi thầm nghĩ khi thấy bóng của 2 đứa chúng xa dần

...

Tôi vò nát 2 tờ số mệnh cũ của hai đứa chúng.

Một tờ ghi số 7 ,một tờ ghi số 5 ....

" Người dẫn đường đầu thai - Hồi sơ phòng bệnh 646 "
 
Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
Lời khuyên - 646 Room


Màn đêm tĩnh mịch, và âm u.

Một ngôi nhà nhỏ xây bằng gỗ, bên trong đó là một người thanh niên, con trai và một bà lão già, đối mặt nhau trong bếp lửa.

Bà lão nhìn qua cửa sổ ngôi nhà, trời đen kịt, trăng khuất, sao mờ

" Bà nói sao?

Trên đường về nhà hôm nay, cháu không được đi một mình ư?

"

" Đúng là như thế, cậu không được phép đi một mình, ít nhất là phải có người đi kèm, nếu không cậu sẽ phải trả giá "

Người con trai băn khoăn một lúc...

Rồi anh thanh niên cảm tạ bà lão, đi ra ngoài.

Ở bên ngoài đang có một người trạc tuổi anh ngồi đợi

" Sao rồi?

"

" Toàn những điều vớ vẩn!

Mụ già đó bảo tôi tối nay không được về nhà một mình "

Người ngồi đợi lúc nãy rút điện thoại ra

" 10 giờ đêm, đi về hay nhậu?

"

" Nhậu đi, đi ăn cái đã, đã đói rồi còn bị lừa "

" Thế đi, mà đi đâu?

"

" Quán nào gần gần đây thôi!

Trước kia chả có mấy hàng đồ ăn à?

"

" Ừ, thế đi đi!

"

Anh và hắn tìm một quán ăn bình dân, và vào đó ngồi.

Anh gọi liên tiếp mấy món ăn đắt đỏ

" Mày thừa tiền à?

"

Anh thanh niên nọ vỗ đùi

" 500k tao mang đi để cúng, nhưng bà ấy nói xạo quá, tao có đưa đâu!

Ăn đi bữa này tao bao "

Anh và hắn ăn uống nhồm nhoàm hơn một tiếng đồng hồ, cả hai còn làm thêm " tí " men nữa.

Chè chén linh đình xong, cả hai đều ngất ngưởng

" Ê, thanh toán em ê "

Một cô phục vụ chạy ra, nhìn vào tờ ghi chép, nhẩm tính một lúc

" Của anh hết hơn 600 ạ "

" Ê, mày mang tiền không, tao có 500 thôi à?

"

" Tao mang đúng 50, còn thiếu bao nhiêu?

Ê, phục vụ, thiếu bao nhiêu?

"

" Dạ, hai anh trả 550k, vẫn còn 75k chưa trả ạ!

"

" Có nợ được không?

Sớm mai tao qua trả "

" Dạ quán em chỉ bán buổi đêm, buổi sáng đóng nên không nợ được ạ "

Anh quay sang cô phục vụ, rồi lại quay sang người đối diện

" Sao giờ mày, hay mày ngồi đây, tao chạy ù về lấy tiền, xong tao ra trả, kê không?

"

" Ờ, lấy nhanh lên đó, mau lên sắp nửa đêm rồi, ông bà tao la "

Thế là anh đi về lấy tiền, còn để bạn anh ở lại với cô phục vụ.

Một mình lủi thủi trên con đường về nhà, anh bắt đầu suy tính

" Mẹ, thế quái nào lại thiếu tiền được nhỉ?

"

" Làm sao xin ông bà già ít tiền đây?

"

...

Anh đã đi về đến sát một con mương, nơi chắn ngang trước nhà anh.

Anh nhớn mắt tìm cây cầu bắc qua nhưng chả thấy đâu

" Cầu góc nào ế nhể?

Mắt mờ rồi còn gió, chả nhìn thấy mẹ gì?

"

Khuya khoắt, gió lại lạnh khiến anh bắt đầu có cảm giác gai gai.

Cộng thêm việc nóng vội để tìm cây cầu nhưng không thấy đã khiến anh bắt đầu lo

" Rõ ràng là cây cầu ở đây mà?

"

Anh nhìn xung quanh, và thấy một cây cầu đu đưa,

" Cầu nhà mình cầu tre, quái lạ sao ở đây lại có cầu khỉ nhể?

"

" Kệ đi, thằng bạn mình chắc là đang ngồi chờ, mau lấy tiền qua trả nó "

Anh dạn dĩ bước lên cây cầu.

Rung lắc, rung lắc quá.

Nhưng anh kệ.

Anh đi được vài bước, và nghe thấy tiếng bước chân, không phải của mình, mà là của người khác.

" Tiếng bước chân nghe rầm rầm, mà mỗi lúc một gần mình "

Anh bước thêm bước nữa, và lại nghe thấy tiếng rầm rầm

" Quái đâu lạ nhể, còn à...

"

Tiếng bước chân ngay ở sau lưng anh

Nhưng anh chẳng thấy ai cả.

Anh nhìn sang cây cầu tre hàng ngày anh đi qua

Bà lão lúc trước khuyên anh, đang ở trên đó...

" Hồ sơ phòng bệnh 646 " - Lời khuyên
 
Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
Buông hay giữ - 646 Room


" Nếu như cậu thật sự muốn xa rời cô ấy, sao không đem hết lòng mình nói với cô ấy lần cuối, rồi dứt khoát chia tay?

"

Lần này không phải là một người bạn nữa, mà là một người đồ đệ đã đem lòng hỏi tôi

Tôi cũng đã hỏi lại cậu ấy một câu, và cậu ấy vẫn chưa thể hồi đáp lại tôi

" Nếu như đem hết lòng mình ra để nói với cô ấy, để cô ấy hiểu mình, thì có thật sự đúng là cách tốt nhất để chia tay?

"

Đúng thế đấy!

Tôi chả dám nghi ngờ, nhưng...

Có rất nhiều cặp đôi vốn dĩ đã hết thề hết ước, nhưng sau một đêm ngồi chuyện trò hoặc mặn nồng, lại quay lại với nhau.

Nhưng thứ tôi muốn gợi đến là : Nếu như muốn thật sự xa rời, muốn để cô ấy quên, thì tại sao không biến mất lặng lẽ, coi như mình và cô ấy chưa từng quen biết, chưa từng gặp gỡ.

Có lẽ là hơi ác quá nhỉ, và có thể là day dứt nữa, khi mà những lời cuối cùng mình muốn nói, không đến được tai người cần nghe.

Đau đớn là mình, dằn vặt cũng là mình, thế thì hãy thà đến gặp nhau một lần cuối rồi thôi, một lần này nữa thôi...

...

Rốt cục thì, tôi cũng tự trả lời được câu hỏi đó, còn vị đồ đệ mà tôi hỏi, vài tháng trời trôi qua, có lẽ cậu ấy cũng đã quên rồi...

" Níu kéo hay dứt bỏ " - Hồ sơ phòng bệnh 646
 
Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
Ái tình hay nhân sinh - 646 Room


" Cậu có dám quên đi ái tình, vì nhân sinh?

"

Tôi từng nhớ một cậu bạn đã hỏi tôi như vậy?

Và tôi đã trả lời cậu ta là

" Nhân sinh là lớn, ái tình là nhỏ?

Vậy nếu cứu nhân sinh và cứu ái tình, theo cậu, cái nào quan trọng hơn "

Cậu bạn kia lặng im.

Nhưng suy cho cùng, nếu đánh đổi tình yêu của tôi để đổi lấy cả vận mệnh nhân loại, thì thú thực là tôi không dám..

Vì sao ấy à?

Nếu xét về lý, nhất định là tôi không đủ to lớn để cứu vớt nhân loại bề thế, tôi không ngại hi sinh, nhưng cũng phải có cái giá của nó.

Đứng trước thảm họa, nếu như bản thân ta không có tài cán gì siêu nhiên, hay là khả năng trời phú, thì tốt nhất là nên làm điều đơn giản nhất : giữ lấy mạng của mình.

Còn xét về tình, tôi yêu nhân loại, tôi yêu thế giới này, thế nhưng tôi còn yêu người tình của tôi hơn chứ.

Tôi được quyền lựa chọn mà, phải không?

Tôi được quyền đưa ra quyết định cho bản thân, có hoặc không?

Hoặc đơn giản hơn, nhân loại nơi đâu chả có, nhưng người tôi yêu và người yêu tôi ở thời điểm hiện tại, chỉ có một, phải không?

Ừ thì tôi ích kỷ, tôi tự giữ cái hạnh phúc cho mình.

Thế nhưng đã là người, phải biết đâu là giới hạn.

Tôi dám chắc là tôi khó có thể làm được như họ, những người quên đi ái tình, vì nhân sinh....

" Hồ sơ phòng bệnh 646 " - " Về nhân sinh và ái tình trong nghệ thuật đương đại, hiện đại "
 
Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
Self-killed - 646 Room


Trong một lần tôi đi xem bói đầu năm, tôi thấy một người thanh niên hỏi thầy bói

" Nếu như tôi đã rơi vào cực đại cùng quẫn, tuyệt thế đau khổ, thì liệu tôi có nên tự kết thúc bản thân không?

"

Người thầy bói kia cũng đã ít nhất phải 15 20 năm hành nghề, lôi một cuốn sổ nhỏ trong vạt áo, rồi lật giở từng trang.

Kì lạ là, không có trang nào nói về việc tự kết liễu bản thân cả?

Tại sao vậy?

Chính là vì thế này!

Con người tuy đau khổ đến vật vã, nhưng nếu họ chưa mất đi một tí hi vọng nào cả, thì họ vẫn được coi như là đang sống.

Còn nếu như con người bất hạnh nào đó, cả thân và tâm đều kiệt quệ, thì họ được xem như là đã chết rồi!

Thế nên là, nếu đang còn sống, sao phải tự kết liễu đời mình.

Mà nếu đã chết rồi, thì tự kết liễu cũng đâu còn có tác dụng nữa, phải không?

Chết, không phải là hết, không phải là tận cùng, mà nó chính là bắt đầu của sự sống.

Mà nếu sống đau khổ, thì chết tức là gấp 2 lần đau khổ

" Hồ sơ phòng bệnh 646 " - Tại sao phải tự sát?
 
Hồ Sơ Phòng Bệnh 646
You are smart, but you like a stupid man - 646 Room


" Đôi mắt của em không lành lặn, không có nghĩa là em không nhìn thấu được lòng dạ nhân gian!

"

" Đôi chân của em không thẳng đứng, không có nghĩa là em không vững chãi đứng trên đường đời "

Có một cô bạn thân kể với tôi một câu chuyện như thế này.

Đại khái là, ngày xưa, mừng cô ấy lên cấp 3, bố mẹ cô lại rất dư dả, thế nên đã mua riêng cho cô ấy một căn nhà nhỏ, để tiện đi lại.

Thi thoảng 1-2 tháng bố mẹ sẽ qua nhà cô ấy một lần.

Gia đình nhà cô ấy rất khá quả, vả lại việc chăm sóc cô bạn ấy lại không được tốt, vì cả cha mẹ đều là dân kinh doanh, thường xuyên phải lặn lội đi kiếm mối, điều hàng, thế nên có ở chung một nhà, thì may mắn lắm bữa cơm tối mới gặp nhau.

Cô bạn ấy xem chừng đã quá quen với việc tự mình chăm sóc bản thân, nhà cửa, thế nên ra ở riêng, bố mẹ cô cũng chẳng lo lắng gì.

Cũng bởi là vì có điều kiện, thế nên mọi thứ tiền cô ấy cũng được chu cấp rất đầy đủ, so với chúng tôi là phải hơn gấp đôi...

Tôi thi thoảng hay đi ăn cùng cô ấy, thêm vài ba người bạn nữa, tính cô ấy phóng khoáng, thường chủ động bao cả nhóm.

Thế nhưng tôi không có nhiều tiền, nên không có dư dả lắm, thứ tôi hay tặng lại cho cô ấy là những vật kỉ niệm từ mỗi chuyến đi xa ( tôi có một người anh rất chăm đi tham quan và khám phá nơi đây, nơi đó, mỗi lần đi về anh đều tặng cho tôi một vài kỉ vật xinh xinh, coi như là đồ lưu niệm vậy ), và cô ấy xem chừng rất thích thú.

Ấy chết, quên mất vấn đề chính.

Số là, cô ấy ở trong một khu dân cư bình thường, và cô có để ý thấy một người, chắc cũng là trạc tuổi hoặc bé hơn, bị bệnh về mắt ( mù ) và có dáng đi tập tễnh.

Cô hỏi xung quanh thì biết là người đó bị mù bẩm sinh, chân đi tập tễnh là do sơ ý ngã xuống một cái hố sâu, may mà không chết, nhưng chân lại mắc dị tật.

Để ý kĩ thì, người đó là con trai, mặt mũi hiền lành, và hỏi ra thì biết cậu ấy kém hơn 2 tuổi...

Câu chuyện kì lạ bắt đầu từ một hôm cô bạn của tôi đi mua bánh mì sáng sớm, thì thấy cậu em kia đang mua trước.

Cậu em đó tay cầm 10 đồng, gọi một bánh mì thịt giá 7 đồng.

Đáng lẽ ra phải trả lại 3 đồng, thì người bán bánh chỉ trả lại cho cậu 2.

Tôi định thắc mắc thì thấy người bán hàng mặt lạnh tanh, dáng bộ cũng đáng sợ, nên gọi thật nhanh bánh mì rồi chạy đuổi theo cậu ta

" Ủa, chị chạy đi đâu mà vội vàng thế?

"

" Sao em biết là chị?

"

" Nhờ tiếng bước chân đó " - Cậu ấy cười

" Không phải, làm sao mà em biết được ?

"

" Chẳng phải là chị mua bánh mì cùng em sao?

"

À, thì ra....

" À mà sao em mua bánh mì 7 đồng, họ chỉ trả lại 2 ?

"

Cậu bé theo phản xạ thò tay vào túi, nhưng lại ngừng lại rồi cười nhẹ

" 1 đồng đó chẳng đáng giá, chị nhỉ?

"

" Quan trọng là họ lừa được em một lần, lần sau họ lại lừa "

" Không có lần sau đâu, vì chắc là hôm nay sáng sớm, họ không thừa tiền lẻ "

" Chị thấy họ có mấy xấp tiền 2 đồng cơ ...

"

Cô bạn của tôi đang cố gắng để buộc tội người bán, còn cậu ấy dường như đang bào chữa cho hắn

...

" Thế thì đổi 1 đồng để soi rọi tâm hồn người khác, không phải là một cái giá rất rẻ sao?

"

...

Câu chuyện của cô ấy đơn giản như thế, nhưng nó cho tôi biết bao câu hỏi và suy nghĩ.

Và tôi chợt nhận ra cô bạn của tôi cũng như vậy...

Cô ấy đang dùng tiền để thử lòng người, có thể trong số đó, đang có tôi...

" Em thông minh, nhưng em giả vờ ngốc " - Hồ sơ phòng bệnh 646
 
Back
Top Bottom