Khác Hồ Sơ Đen

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
393281829-256-k46838.jpg

Hồ Sơ Đen
Tác giả: ThanhtrcHunh294
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tách, tách!"

Tiếng chụp ảnh của cảnh sát vang lên không ngừng trong căn phòng tối tăm.

"Nạn nhân Kim Ga Young tử vong.

Nguyên nhân: ngộ độc cấp tính do ma túy."

Kim Ga Young ra đi trong lặng lẽ, bị vùi dập trong tủi nhục.

Nhưng liệu cái chết của cô có thực sự đơn giản như vậy?

Club Fancy - tụ điểm ăn chơi xa hoa bậc nhất Gangnam - đã cố tình che giấu mọi chuyện, hay đằng sau còn có một thế lực mạnh mẽ hơn thao túng?

Một tháng sau, khi mọi thứ yên ắng, Kim Ga In - chị gái song sinh của Kim Ga Young - quyết định quay lại trường học dưới danh nghĩa của em mình.

Không ai hay biết, đằng sau vẻ ngoài bình thản ấy, cô đang âm thầm lần theo những manh mối về cái chết bí ẩn kia.

Nhưng cô không ngờ rằng, có kẻ đã sớm nhìn thấu tất cả.

Người thừa kế tập đoàn BBS - kẻ được vây quanh bởi hào quang quyền lực và sự điên cuồng - chợt ép cô vào bức tường lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên đầy ám ảnh: "Kim Ga Young đã chết rồi.



xãhội​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • mùa hạ cho ta tất cả
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Hồ Sơ Đen
    Chương 1: Bắt Nạt


    "Con đi học nhé!

    Tạm biệt mẹ và chị!"

    Kim Ga Young vui vẻ chào hỏi mẹ và chị của mình rồi hí hứng ra khỏi nhà,đây là ngày đầu tiên đi học nên cô nàng rất hí hửng huống chi năm nay cô còn được học một ngôi trường quốc tế danh giá bậc nhất Hàn Quốc.

    Đang tung tăng trên con đường quen thuộc từ nhà ra đầu ngõ thì bất ngờ được người chị song sinh của mình gọi lại

    "Ga Young à!"

    "Chuyện gì vậy chị?"

    Kim Ga In lấy từ túi một chiếc móc khoá có in hình cả 2 đang muối kimchi từ hè năm ngoái,giọng tiếc nuối nói

    "Đây tặng em...đi học thay chị nhé!"

    Nghe đến đây Ga Young rưng rưng ôm lấy Ga In người đổ đầy mồ hôi do làm việc.

    "Gì vậy chứ?

    Đừng ôm nữa sẽ muộn học mất!"

    Ga Young buồn bã buông Ga In ra nuối tiếc vẫy tay tạm biệt chị của mình,nghĩ cũng thật buồn cả 2 đều 17 tuổi như nhau nhưng người thì đi học,người thì vất vả mưu sinh.Cũng chẳng phải mẹ của cả 2 thiên vị chỉ trách số phận quá bạc bẽo nhà họ quá nghèo người đàn ông duy nhất trong nhà là ba họ đã mất sớm tất cả kinh tế trong nhà là do một tay mẹ họ gánh vác,nhìn mẹ muối từng mẻ kimchi bán cũng chẳng được mấy đồng còn chị em họ thì bữa no bữa đói,Kim Ga In toàn tâm toàn ý ở nhà phụ mẹ lo tiền cho Ga Young đi học.

    May mắn Ga Young vì có thành tích xuất sắc đã nhận được học bổng từ một trường quốc tế lớn nhà trường chấp nhận miễn 100% tiền và chi phí phát sinh trong năm học và tài trợ tiền học đại học cho Ga Young,tin này như trút một tảng đá đè nặng trong lòng Ga In và bà Yang mẹ của cả 2.

    Thoáng một chốc mà đã gần đến nơi Ga Young muốn đến cô nàng ổn định lại tâm trạng cảm thán

    "Sao phải buồn chứ?

    Mình đi học cho cả chị Ga In cơ mà."

    "Trường quốc tế YS có ai xuống không?"

    "Cháu ạ!"

    Cuối cùng đã đến nơi Ga Young hít một hơi dài nở một nụ cười trên môi tiến vào ngôi trường rộng lớn phía trước.

    Sau một hồi hỏi han đường đến hội trường cô nàng an phận ngồi xuống chiếc ghế được xếp ngay ngắn hàng đầu,ngay lập tức một giọng nói châm chọc vang lên.

    "Này cậu không biết hàng đầu là dành cho nhà tài trợ trường đấy chứ?"

    Ga Young sững sờ lúng túng đáp

    "À...tớ không biết,tớ vừa mới chuyển đến đây cho nê..."

    Chưa kịp dứt câu cô nàng ương ngạnh kia lại nói

    "Cho nên cậu tự ý ngồi lên sao?

    Chắc là nhận học bổng để vào đây nhỉ?

    Lượn đi cho đẹp trời."

    Câu nói của cô nàng kia rất lớn nên mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Ga Young,Ga Young vốn tính cách hoà đồng,chưa từng chịu qua sự sĩ nhục như vậy nhưng biết thân phận mình ở đâu nên cô cũng ngượng ngùng rời khỏi chỗ ghế đầu ôm balo định chọn bừa một chỗ nào đó thì bất ngờ va trúng một thân hình to lớn làm Ga Young ngã mạnh xuống đất,chàng trai kia chỉ hừ lạnh vô tình bước qua Ga Young làm cô sững sốt không thôi.

    "Được mỗi cái mặt đẹp trai và đầu thai tốt thôi mà?

    Ra vẻ gì vậy chứ?"

    Một lát sau Ga Young cũng đã ngồi được vào chỗ,mãi một lúc buổi khai giảng mới bắt đầu.

    Hoá ra trường quốc tế khai giảng cũng chán như vậy sao?

    "Tôi xin cảm ơn ngài chủ tịch tập đoàn BBS đã tài trợ cho trường 5 tỷ won để hoàn tất xây dựng khuôn viên trường để các em có thêm nơi giải trí sau mỗi lúc học tập!"

    Vừa dứt lời một người đàn ông lớn tuổi với bộ vest sang trọng tiến lên sân khấu nở một nụ cười xã giao với tất cả mọi người đi sau là tên lúc nãy va trúng Ga Young,chính hắn!Ơ nhưng mà hắn tên gì ấy nhỉ?Gia thế hiển hách thế bảo sao hắn không kiêu ngạo.

    Đợi kết thúc bài phát biểu tất cả học sinh về lớp chỉ có Ga Young lúng túng tìm lớp may mắn là được một cô bạn khác lớp giúp dò danh sách.

    Lúc cô bước vào thấy lớp vẫn đang chơi đùa vừa nhìn thấy cô bọn họ im bặt nhìn coi với ánh mắt kì thị,Ga Young ngại ngùng hỏi từng người xem cô có thể ngồi ở đâu tới bàn nọ cô lại nhìn trúng tên lúc nãy va vào mình,tên đó cũng đáng ghét thật lúc nào mặt cũng hất lên tận trời nhưng còn một mình hắn chỗ của hắn,không ngồi ở đó thì chẳng lẽ ra hành lang ngồi?

    "Này cậu gì ơi?

    Tôi ngồi ở đây được chứ?"

    Người kia không nói gì chỉ lấy balo của mình ra tỏ ý có thể ngồi,nên Ga Young vui mừng định ngồi xuống thì....

    "Bịch"

    Chiếc ghế bị kéo mạnh ra sau đột ngột Ga Young chưa kịp phản ứng ngồi phịch xuống,xung quanh bắt đầu vang lên tiếng cười chế nhạo của mọi người làm Ga Young vừa tức vừa thẹn quyết định đứng lên nói lý với hắn

    "Này cậu không thích thì sao không nói mà phải làm vậy chứ?"

    "Ai nói cậu tôi không thích?

    Thích lắm đó!

    Ngồi ở đây đi,tôi sợ cậu làm bẩn ghế nên mới làm nghi thức thanh tẩy đó."

    Ga Young tức giận nhưng xung quanh chẳng ai thèm bảo vệ cô chỉ cười cợt rồi mỉa mai,vốn yếu đuối hôm nay chịu liên tục những sỉ nhục lớn cũng đã đả kích không nhỏ đến tinh thần mỏng manh,nên Ga Young uất ức kéo lại ghế ngồi cố nén nước mắt

    Ở nhà bà Yang cũng đang tiếp đón vị khách đặc biệt là một bà thầy bói lỡ đường...

    "Con gái nhỏ của nữ mệnh yểu chết sớm số phận đau khổ e rằng không thể qua nổi tuổi 18...."

    Hết chương 1
     
    Hồ Sơ Đen
    Chương 2: Nhân Danh Thánh Thần


    "Hãy yêu kẻ thù mình, cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi mình."

    "Amen."

    Sau buổi khai giảng, tất cả học sinh quay lại trường để bắt đầu kỳ học mới.

    Thật tâm, Ga Young cũng chẳng muốn trở lại cái nơi đáng sợ đó, nhưng nghĩ đến mẹ và chị sẽ bớt đi một gánh nặng, dù muốn hay không, cô vẫn phải cố nén uất ức mà đến trường.

    Vừa đặt chân vào lớp, Ga Young đã nghe thấy tiếng xì xầm hướng về phía mình.

    Trong lòng dâng lên một nỗi sợ khó tả, cô chậm rãi đi về chỗ ngồi, bất an đặt balo xuống.

    "Rắc!"

    Chiếc ghế gỗ gãy thành nhiều mảnh, Ga Young ngã phịch xuống đất.

    Những khúc gỗ sắc nhọn đâm vào da thịt khiến cô đau đến chết đi sống lại.

    Cố loạng choạng ngồi dậy, cô chỉ nhận lấy những ánh mắt khinh miệt của đám người xung quanh.

    Biết mình thấp cổ bé họng, có mười cái miệng cũng chẳng nói lại được bọn họ, Ga Young chỉ im lặng, cố nén đau đớn đi xin một chiếc ghế khác.

    Khiêng được chiếc ghế lên đến lớp thì cũng đã gần vào học.

    Lúc này, cạnh bên Ga Young, tên đã làm cô bẽ mặt hôm trước cũng vừa xuất hiện.

    Nhìn thấy cô cực nhọc khiêng ghế, hắn chỉ cười nhạt rồi lên tiếng:

    "Người nghèo các cô luôn tỏ ra yếu đuối như vậy để trèo lên giường đàn ông sao?"

    Ga Young chỉ liếc nhìn hắn rồi im lặng đặt ghế xuống.

    Cô cứ nghĩ rằng nhẫn nhịn thì mọi chuyện sẽ qua, nhưng không!

    Cô đã nhầm, nhầm to!

    Bỗng dưng, trên đầu truyền xuống một cảm giác ấm nóng kỳ lạ.

    Nhìn xuống bàn tay dính đầy sữa socola, Ga Young bàng hoàng ngẩng lên thì thấy hắn đang cầm hộp sữa rỗng, lạnh lùng nói:

    "Ở đây, lời tôi là mệnh lệnh!

    Cấm cô không nghe theo.

    Nhớ kỹ tên tôi, Park Tae Ha."

    Lời nói ngắn gọn nhưng lại bao trọn hàm ý rằng nếu không phục tùng, những ngày tháng còn lại của Ga Young sẽ khủng khiếp hơn nữa.

    Vội vã chạy vào nhà vệ sinh, Ga Young vừa rửa mặt vừa khóc nấc.

    Rốt cuộc cô đã làm gì sai mà bị đối xử như vậy?

    Chỉ vì xuất thân của mình ư?

    Cô cũng không biết nữa...

    Cánh cửa nhà vệ sinh bất ngờ bật mở, như thể có một lực tác động rất lớn.

    Bước vào là Jo Eun Bi, con gái của chủ tịch một quỹ từ thiện lớn tại Hàn Quốc.

    Đi sau là hai cô bạn của cô ta.

    Jo Eun Bi hung hăng tiến lại gần.

    Nhìn thấy Ga Young nức nở, cô ta chẳng hề thương xót mà còn thẳng chân đạp mạnh vào bụng Ga Young.

    "A!"

    Ga Young kinh hãi lùi dần về phía sau, nhưng tóc cô bị túm chặt.

    Eun Bi không nói không rằng, ra hiệu cho hai cô bạn giữ chặt Ga Young lại, sau đó liên tục tát mạnh vào mặt cô.

    Đến khi dừng tay, khuôn mặt Ga Young đã sưng tấy, miệng chảy đầy máu.

    Cô khó khăn mở miệng hỏi:

    "T... tại sao lại đ...

    đối xử với tôi như vậy?"

    "Tại sao hả?"

    Jo Eun Bi bật cười khinh miệt.

    "Vì mày dám thu hút sự chú ý của Tae Ha!

    Tae Ha là của tao, mày nghe rõ chưa?"

    "Bốp!"

    "Chát!"

    Càng nói, Eun Bi càng điên tiết.

    Những cú đánh sau càng mạnh bạo hơn...

    "Này, các em kia!

    Mau về lớp đi!

    Làm gì mà khóa cửa nhà vệ sinh lại vậy?"

    Nghe thấy giọng một giáo viên, Eun Bi lập tức dừng tay, mở cửa rồi kiêu ngạo bước ra ngoài.

    Chỉ còn lại Ga Young bầm dập đang cố gượng dậy khỏi sàn nhà.

    Nhìn thấy giáo viên, cô tưởng mình sẽ được giúp đỡ.

    Nhưng không, người đó chỉ liếc qua, rồi lạnh lùng bỏ đi, mặc kệ cô đang thoi thóp nằm dưới sàn.

    Ga Young buông xuôi, nằm trên sàn khóc nấc.

    Nhưng ở nơi vô tình này, ai sẽ thương cảm cho cô chứ?



    Cuối cùng cũng lê lết được đến phòng y tế, nhìn dụng cụ sơ cứu chỉ có vài thứ sơ sài, Ga Young yếu ớt lên tiếng cầu cứu người y tá:

    "Cô có thể gọi giúp cháu một chiếc xe cấp cứu được không?

    Cháu đau quá..."

    Cầu cứu là thế, nhưng cô chỉ nhận lại sự thờ ơ.

    Người y tá thậm chí còn mắng ngược lại:

    "Cô thấy cháu đâu có bị gì nặng đâu?

    Cần gì phải gọi cấp cứu?

    Bạn bè ai mà chẳng có xích mích, cãi vã.

    Cháu nhịn một chút thì có sao chứ?"

    Lòng Ga Young lúc này nguội lạnh đến tận cùng.

    Mặc cho người kia muốn làm gì thì làm, cô lặng lẽ băng bó vết thương rồi quay về lớp với bộ dạng chằng chịt vết bầm.

    Mắt phải băng bó, mặt mũi sưng vù, tay chân đầy vết bầm tím.

    Cô cố gắng gượng đến giờ ăn trưa.

    Nhìn khay cơm toàn những món bắt mắt, nhưng Ga Young lại chẳng tài nào nuốt nổi.

    Định bụng tìm một chỗ khuất nào đó ngồi để tránh bị chú ý, không ngờ lại bị người ta gạt chân.

    "Rầm!"

    Khay cơm trên tay rơi xuống đất, nước canh văng tung tóe dính đầy người Ga Young.

    Cô chết lặng nhìn đám người xung quanh đang cười cợt.

    "Những kẻ xấu xa bẩm sinh, chúng luôn cho rằng mình là thần thánh đang ban phát ân lành cho những người tội nghiệp mà chúng xem là tội đồ."

    Hết chương 2
     
    Back
    Top Dưới