Tôi gặp cậu lần đầu trên sân trường, gặp ở cái ngày đầu tiên đặt chân vào môi trường đại học.
Hôm đó ánh nắng không gắt cũng không nhẹ, nhưng đủ để người ta đổ mồ hôi và nhăn mặt vì cái nắng chiếu vào da.
Tôi ôm trong tay sấp lấy trắng ngước mặt lên nhìn những tòa nhà trắng tinh tươm của trường đại học.
Ánh nắng phả lên mặt buộc tôi phải che lại, đang đúng lúc không biết nên đi đâu thì cậu đi đến, tay cầm cuốn giáo trình mới toanh hỏi tôi:
"Cậu là sinh viên năm nhất khoa y nhỉ?"
Tôi lấp bấp gật đầu trả lời: "Ph-phải, cậu cũng là sinh viên năm nhất sao?"
Cậu cười tươi đáp: "Đúng rồi, vậy chúng ta cùng đi lên giảng đường nhé!"
Tôi chỉ gật đầu nhẹ, nhìn cậu cười thật tươi và vẻ đẹp như đóa hoa mẫu đơn vậy, rực rỡ mà đặc sắc vô cùng.
Nhìn cậu tôi chỉ dám cúi xuống nhìn đôi giày trắng tinh nhưng đã cũ của mình, cho đến mãi sau này tôi mới biết đó đã là thói quen, mỗi khi đứng cạnh cậu tớ đều lùi về sau một bước và cúi đầu xuống, giống như cậu là ánh dương sáng chói của thanh xuân mà tôi không thể với.
Tôi và cậu học cùng khóa, cùng kí túc xá và là đôi bạn thân thiết của suốt 4 năm đầu đại học, cậu xem tôi là bạn tâm giao, là tri kỉ.
Còn tôi lại xem cậu như ánh sáng mà không thể nói ra, chỉ có thể nhìn cậu từ xa, mong mỗi ngày cậu đều bình an và tỏa sáng.
Hôm đó, bầu trời u ám đến lạ những giọt mưa cứ rơi nhưng không thể ngăn cản những con người đi làm và đi học.
Tôi ngồi ở cửa sổ của giảng đường nhìn ra bầu trời tối trĩu nặng hạt mưa, trong lòng cứ sục sôi một điều gì đó làm tôi không thể tập trung.
Cho đến khi giảng viên gọi tôi lên làm giải phẫu, không khí ngày mưa lạnh lẽo và mùi Formol nồng nặc, trên bàn là một cái chân người đã xử lí, nó nhợt nhạt vô cùng.
Giảng viên ông ấy nói rất nhiều, nói về các mô, cơ, các lớp cấu trúc, ông ấy nói rất nhiều, tôi vừa nghe vừa ghi chép, bởi tôi không muốn bỏ sót bất kì kiến thức nào cả.
Lúc đó tôi cảm thấy điện thoại trong túi áo blouse đang rung chuông, tôi thầm nghĩ chắc ai đó đang gọi cho mình nhưng tôi không bắt máy, bởi vì ở đó không cho phép sử dụng điện thoại trong giờ học.
Cho đến khi xong buổi học, tôi dọn dẹp tài liệu và giáo trình vào balo, tôi nhớ ra lúc trưa đã có ai đó gọi điện cho tôi.
Tôi lấy điện thoại ra xem thì thấy gần 20 cuộc gọi nhỡ, tôi nhìn thấy một dòng tin nhắn cuối cùng họ gửi vào 1 giờ trước họ nhắn: "Lạc Cảnh Nghi tự sát rồi"
Tôi sửng người, tin nhắn ấy nhẹ nhàng nhưng nó lại như một con dao sắt nhọn cứa vào tim tôi.
Sao chứ, ngay cả người bạn duy nhất cũng mất rồi.
Họ nói với tôi, họ nói cô ấy tự sát, họ nói cô ấy áp lực học tập, họ nói cô ấy trầm cảm, họ nói đã điều tra kĩ là không có xô xát, cô ấy trầm cảm và áp lực nên gieo mình xuống sông.
Họ đưa tôi xem ảnh hiện trường, họ nói tôi không cần đau buồn, dù sao người mất cũng không thể trở lại huống hồ chi là tâm nguyện của cô ấy.
Tôi bất động, tôi hiểu rõ Cảnh Nghi hơn ai khác, cô ấy rất sợ chết, cô ấy từng nói với tôi "Tớ sẽ về thăm mẹ, không thể để bản thân tớ bị thương hoặc bị bệnh gì đó được, mẹ tớ sẽ rất lo lắng".
Tôi nghe hai chữ "tự sát" mà trong lòng khó chịu, tôi cảm thấy đây không phải cô ấy, cô ấy sẽ không bao giờ làm việc này.
Tôi biết rằng đây khó là sự thật, tôi nhận ra không phải do vết thương, hiện trường hay gì đó khác, tôi nhận ra nó không đúng, nhận ra ở cảm giác.
Nhưng tôi không nói ra cho ai, vì tôi biết khi tôi nói ra sẽ không có ai tin tôi, tôi không có bằng chứng chỉ có thể đứng lặng nhìn họ đóng tập hồ sơ vụ án lại rồi cất nó đi.
Ngày tang lễ, không có nhiều người đến chỉ có các sinh viên bạn của cậu, gia đình cậu và những người cậu quen biết.
Tôi đứng ở cuối hàng thắp nhang, tôi không buồn bã, không khóc lóc, chỉ có một khuôn mặt bình tĩnh đến lạ, tay tôi siết chặt.
Cho đến cuối cùng khi quan tài đóng lại, tôi nhận ra cậu đã đi..., cậu đã không còn ở đây cùng tôi mà đã rời đi, cậu đã là quá khứ sẽ không thể quay lại.
Sau ngày hôm đó tôi vẫn học, vẫn sống, vẫn ghi chép, vẫn không ngừng nghỉ nổ lực, bọn họ nhìn tôi và nói tôi mạnh mẽ, không buồn bã trước cái chết của người bạn thân.
Tôi không nói gì mặc cho họ nói.
Sáng tôi đi học, tối đến tôi tìm hiểu về cái gọi là "tự sát" tôi tìm những quyển sách nói về nó, những bài báo hay những tài liệu ghi chép về nó.
Nhưng nó không giống, nó không giống cậu.
Không lí do, không đả kích thậm chí là không có mục đích, họ nói lí do rất nhiều nhưng nó vô lí vì tôi hiểu cậu hơn bọn họ.
Tôi thay đổi quyết định của cuộc đời, tôi ghi chép mọi thứ tôi nhớ, thời gian, lời nói, dấu vết hiện trường,...
Tôi ghi tất cả, ghi hết những thứ tôi nhớ, tôi ghi những chi tiết nhỏ mà không ai xem nó quan trọng.
Năm tiếp theo, tôi nộp đơn xin học chuyên ngành pháp y, cố vấn nhìn tôi khá lâu rồi nói "thủ khoa, em chắc chắn chứ?"
Tôi gật đầu, cô ấy không hỏi lí do chỉ nói "Em đã chắc chắn, vậy thì hãy theo thứ em chọn, đừng bỏ cuộc giữa chừng vì nó không phải em, những thứ nữa vời sẽ không thể tìm ra đáp án" Tôi ngẩn người vì câu nói ấy, rồi như hiểu ra mà gật đầu cảm ơn.
Tôi không biết giải thích như thế nào cho quyết định này, nhưng tôi biết khi một kết luận vội vả không thuyết phục bị chôn vùi thì cuối cùng nó cũng phải bị đào lên.
Đêm đó tôi nằm suy ngẫm nhìn trần nhà hồi lâu, tôi chọn pháp y không phải vì tôi muốn mà vì có việc phải làm cho xong.