Đêm đó, dù Lâm Nghi bảo phải rời khỏi trường ngay, ba người vẫn buộc phải quay về ký túc xá lấy đồ và xem xét tình hình.
Nhưng ngay khi bước vào hành lang tối hẹp, Phương Hạ dừng lại ngay lập tức.
— Đèn hành lang tắt hết rồi?
Lúc nãy vẫn sáng mà.
Hoàng An đưa điện thoại lên soi.
Ánh đèn chiếu vào dãy cửa phòng im lìm, như thể cả tầng đã bị bỏ hoang từ lâu.
Lâm Kỳ lắng nghe — tuyệt đối không có tiếng ai, không tiếng quạt thông gió, không tiếng nước chảy.
Ký túc xá như bị rút sạch âm thanh.
Phương Hạ khẽ kéo tay áo Lâm Kỳ:
— Có ai vừa đi ngang đầu hành lang.
Tớ thấy bóng.
— Không có ai cả. — Hoàng An nhìn quanh, nhưng giọng anh cũng hơi run.
Chính lúc đó, cửa phòng 302 — phòng của họ — tự nhiên bật mở.
"Két..."
Trong phòng tối thẳm.
Nhưng có thứ gì đó nằm giữa nền nhà.
Một con búp bê vải.
Không phải của họ.
Và quan trọng nhất—
hai mắt nó đang mở.
Phương Hạ cúi xuống, tay run, giọng nhỏ như thì thầm:
— Đây là dạng búp bê ngủ.
— Loại này khi sản xuất chỉ có mí nhắm.
Nó không thể mở ra.
Hoàng An bật đèn flash sáng hơn.
Mí mắt của con búp bê không phải bị cắt, không bị xé.
Nó tự mở, hoàn toàn nguyên vẹn.
Đôi mắt thủy tinh nhìn chằm chằm vào họ.
Lâm Kỳ cẩn thận nhặt lên.
Bên dưới con búp bê có một tờ giấy nhỏ, gấp làm đôi.
Cậu mở ra.
Dòng chữ viết bằng bút mực đen, run rẩy nhưng rõ ràng:
"Đừng ngủ.
Một khi em nhắm mắt, nó sẽ đứng lên."
Dưới cùng:
— Lâm Nghi
Ngay khi đọc đến đó, trên trần nhà vang lên tiếng "cộc... cộc... cộc..."
Như có ai đi lại ngay phía trên phòng.
Điều đáng sợ nhất?
Tầng trên chính là tầng kỹ thuật — không ai được phép lên.
Hoàng An nuốt cục nghẹn:
— Ba người có nghe thấy không?
"Cộc... cộc... cộc... cộc..."
Tiếng bước chân như đang dò tìm.
Di chuyển rất chậm.
Rất cố ý.
Phương Hạ siết chặt tay Lâm Kỳ:
— Hay mình ra khỏi đây ngay...
"RẦM!"
Một tiếng đập mạnh trên trần làm cả phòng rung lên.
Cùng lúc đó, con búp bê trên tay Lâm Kỳ bất ngờ rơi xuống sàn.
Mắt nó chớp một cái.
Một.
Cái.
Chớp.
Không ai dám thở.
Hoàng An thì thào:
— Tôi thề nó vừa nháy mắt.
Đèn phòng nhấp nháy.
Không khí đặc quánh như bị bóp nghẹt.
Rồi từ trong bóng tối góc phòng, có tiếng kéo lê rất nhẹ...
"xoạt... xoạt... xoạt..."
Không phải từ con búp bê.
Mà từ một thứ khác.
Thứ đang ở trong phòng với họ từ lâu — nhưng chỉ chờ đúng khoảnh khắc xuất hiện.
Lâm Kỳ quay lại, hít mạnh một hơi.
— Chuẩn bị.
Có thứ đang đến.
Cả căn phòng lặng như nín thở.
Tiếng "xoạt... xoạt..." không lớn, nhưng đủ khiến ba người cứng đờ như tượng đá.
Hoàng An lia đèn điện thoại về phía góc phòng.
Ánh sáng chiếu trúng cánh tủ quần áo.
Nó đang mở hé dù khi họ rời phòng, tủ vẫn đóng.
— Không, đừng nói là... — Hoàng An lẩm bẩm.
Lâm Kỳ ra hiệu cho cả hai lùi ra cửa, nhưng Phương Hạ khẽ kéo tay áo cậu:
— Chờ đã, hình như có ai đang nhìn mình từ bên trong.
Tủ quần áo tối đến mức ánh đèn không xuyên sâu được.
Nhưng khi họ chăm chú nhìn ánh đen đó như chuyển động.
Như một đôi mắt.
Không.
Hai đôi mắt.
Cao hơn vị trí của búp bê rất nhiều.
Và chúng đang nhấp nháy.
Hoàng An thì thào, giọng run thấy rõ:
— Không phải người.
Mắt người không phản sáng kiểu đó...
"Cộc."
Cánh tủ rung nhẹ.
Rồi một lần nữa.
"Cộc... cộc..."
Như thứ bên trong đang cố... bước ra.
Lâm Kỳ thì thầm:
— Lùi về sau.
Tắt đèn điện thoại.
— Tắt đèn thì chúng ta không thấy gì! — Phương Hạ hoảng.
— Chính vì thấy mới càng sợ. — Lâm Kỳ đáp nhỏ.
Nhưng khi Hoàng An vừa tắt đèn...
Tủ quần áo bật mở toàn bộ.
"KÉT!"
Gió lạnh phả ra, mạnh đến mức làm tóc cả ba phất ngược như có ai đó thổi từ trong tủ ra.
Trong bóng tối tuyệt đối, họ nghe rõ tiếng chân — một bước, rồi hai bước — chậm rãi tiến ra.
Không ai nhìn thấy hình dạng của thứ đó.
Chỉ có tiếng thở gấp gáp... như của người đang cố gắng bắt chước nhịp thở con người, nhưng làm không đúng.
"Kh-hhh... kh-khh..."
Rồi đèn hành lang ngoài cửa phòng bất ngờ bật sáng.
Ánh sáng vàng nhợt nhạt lọt vào phòng vài centimet.
Vừa đủ để ba người thấy:
Một bóng người rất cao, đang đứng giữa phòng với cái cổ nghiêng sang một bên như bị bẻ gãy.
Phương Hạ bịt miệng lại trước khi hét lên.
Hoàng An đứng chắn phía trước, tay siết chặt con dao gấp.
Sinh vật đó không nhúc nhích.
Nó chỉ nghiêng cổ 45 độ, đầu gần chạm vai, và nhìn thẳng vào họ.
Không có mặt.
Không có đường nét gương mặt.
Chỉ là lớp da mịn, trơn, như mặt búp bê chưa được vẽ.
Đột nhiên—
Mắt nó từ từ mở ra.
Hai đường nứt mảnh tự tách khỏi lớp da trơn láng, lộ ra bên trong hai con mắt giống hệt con búp bê ở nền nhà.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Kỳ nhận ra:
— Nó giống hệt công nghệ tạo hình khuôn mặt của một tổ chức ngầm.
— Công nghệ của Hội Ánh Sáng Cuối.
Sinh vật đó lại bước thêm một bước.
"Cốc."
Sàn gỗ rung nhẹ.
Hoàng An rít lên:
— Không được để nó đến gần!
Nhưng đúng lúc đó —
Con búp bê dưới chân Lâm Kỳ ngồi dậy.
Không bật dậy.
Không nhảy.
Nó từ từ, nhẹ nhàng, như người thật.
Hai cánh tay buông xuống.
Đầu nghiêng.
Hai mắt thủy tinh nhìn lên Lâm Kỳ.
Rồi nó nói.
"Đến rồi."
Cả ba chết lặng.
Phương Hạ khóc không thành tiếng:
— Trời đất... nó... nó nói được...
Ngay khi câu nói dứt, sinh vật cao lớn kia xông tới, động tác nhanh như quỷ.
Lâm Kỳ hét:
— CHẠY!!!
Ba người lao ra hành lang, cửa phòng đóng sầm lại phía sau đúng khoảnh khắc thứ đó đập mạnh vào.
"RẦM!!!"
Bản lề cửa cong lên.
Hoàng An kéo cả hai chạy thục mạng xuống cầu thang.
Nhưng khi đến đầu hành lang...
Tất cả cửa phòng dọc hành lang đều từ từ mở hé.
"Két... két... két..."
Từ trong bóng tối từng căn phòng, hàng chục đôi mắt búp bê mở ra đồng loạt.
Phương Hạ nghẹn lại:
— Không lẽ... cả tầng này đều...?
Lâm Kỳ siết chặt tay họ:
— Chạy xuống dưới!
XONG RỒI HÃY GIẢI THÍCH!
Họ lao thêm vài mét—
Thì từ cuối hành lang, có một bóng người đứng chặn lối.
Cao.
Gầy.
Mặc áo blouse trắng dính vết máu khô.
Khuôn mặt cũng trơn láng không hề có mắt mũi.
Nhưng trên ngực áo có bảng tên bệnh viện:
Bác sĩ điều trị – Khoa Tâm Thần – BV Ánh Sáng
Hoàng An ngã bật ra sau:
— ĐÊM NAY...
CÓ BAO NHIÊU THỨ SĂN BỌN MÌNH VẬY?!
Lâm Kỳ rít lên:
— QUAY LẠI!
Nhưng phía sau họ, cánh cửa phòng 302 bật tung, sinh vật cổ gãy lao ra như thú điên.
Kẹt giữa hai đầu hành lang.
Phương Hạ hét thất thanh:
— Lâm Kỳ!!!
Làm sao bây giờ??!!
Lâm Kỳ siết răng, nhìn đồng thời hai hướng.
Rồi cậu nói một câu khiến cả hai sững lại:
— Chỉ còn một đường duy nhất.
— Lên tầng kỹ thuật.
— Chạy thẳng vào nơi tiếng bước chân bắt đầu.
Cả ba lao lên cầu thang như bị ai đó dí súng sau gáy.
Tiếng gầm gừ từ hai đầu hành lang vang vọng như tiếng thú săn đêm.
Những cánh cửa phòng dọc lối đi vẫn còn mở hé, đôi mắt búp bê lấp lánh nhìn theo như hàng chục camera sống.
Hoàng An thở hổn hển:
— Tầng kỹ thuật chắc chắn tệ hơn dưới này.
Phương Hạ bám vào tay vịn, tay trái đè lên ngực để kìm tiếng khóc:
— Nhưng còn tốt hơn là bị kẹp giữa hai thứ đó!
Họ chạy lên hết cầu thang, đập vào cánh cửa kim loại dẫn lên tầng kỹ thuật.
Cửa đã cũ, sơn bong tróc, nhưng vẫn đóng chặt.
Hoàng An xoay tay cầm:
— Khóa rồi!
Để tôi hack cái chốt điện tử.
— Không cần. — Lâm Kỳ nói.
Cậu lùi lại một bước, dùng cả trọng lượng cơ thể đạp mạnh.
"RẦM!"
Chốt cửa bật tung, cánh cửa mở ra trong tiếng vang chói.
Không khí bên trong lạnh.
Lạnh đến mức họ vừa bước vào đã thấy hơi thở hóa thành khói.
Tầng kỹ thuật tối om, chỉ có vài bóng đèn tuýp nhấp nháy yếu ớt.
Những đường ống nước chạy dọc trần, lộ ra như xương sườn kim loại.
Âm thanh duy nhất là tiếng nhỏ giọt đều đặn ở đâu đó.
Phương Hạ thì thầm:
— Sao trên đây lạnh hơn cả phòng đông?
Hoàng An bật đèn pin.
Lần này ánh sáng không phản lại màu trắng của búp bê nữa.
Không có bóng người cổ gãy.
Không có bác sĩ không mặt.
Chỉ có không gian rộng, trống rỗng, và im phăng phắc.
Quá im.
Lâm Kỳ cảm giác sống lưng mình lạnh như vừa có ai đó trượt một lưỡi dao mảnh từ cổ xuống.
— Không phải im, mà là không có âm thanh sống nào.
Hoàng An nuốt nước bọt:
— Ý cậu là...?
— Không có điện tim, không tiếng côn trùng, không tiếng chuột, kể cả tiếng nước chảy trong ống cũng không đều.
— Giống như nơi này không dành cho người sống.
Họ đi sâu hơn.
Dưới sàn có những vết kéo dài như vết cọ của vật gì đó bị kéo lê đi.
Một vài mảnh tóc rải rác, không phải tóc búp bê mà là tóc người.
Phương Hạ cúi xuống xem một nhúm tóc.
— Tóc này rụng sau khi bị gây mê sâu, da đầu giãn, và nạn nhân, bị cắt mặt.
Hoàng An suýt nôn:
— Lại "cắt mặt" giống cái thứ dưới tầng...
Lâm Kỳ khẽ gật đầu:
— Đây là nơi họ tạo ra chúng.
Họ rẽ qua hành lang hẹp dẫn đến phòng kho thiết bị.
Cửa mở hé.
Bên trong tối đen, nhưng có tiếng "lạch cạch... lạch cạch..." như kim loại chạm nhau.
Lâm Kỳ chĩa đèn pin vào.
Thứ đầu tiên họ thấy là những mặt nạ da người treo thành dãy.
Không phải mặt nạ cao su.
Không phải đồ cosplay.
Mỗi cái đều có lỗ chân lông.
Những vết máu khô.
Và vài cái vẫn còn ẩm.
Hoàng An nắm tay vịn mà run:
— Đồ thật...
đều là da thật...
Phương Hạ nhìn kỹ:
— Không.
Đây không phải da người thật.
— Đây là vật liệu sinh học mô phỏng da, kết cấu gần như y hệt cơ thể thật.
— Công nghệ này không được phép tồn tại.
Lâm Kỳ cau mày:
— Nhưng Hội Ánh Sáng Cuối đang dùng nó để tạo ra "người rỗng mặt".
Họ lách qua căn phòng ghê rợn ấy, tiến đến cửa thép cuối hành lang.
Cửa có một ô kính tròn, mờ đục.
Hoàng An thì thầm:
— Chắc là phòng máy chính.
Phương Hạ đứng sát kính, cố nhìn vào.
— Có ai trong đó, hình như một người đang ngồi?
Lâm Kỳ bước lên trước, lau mảng bụi dày trên kính.
Ánh sáng đèn pin xuyên qua lớp kính mờ—
Cả ba đồng loạt lùi lại theo phản xạ.
Bên trong phòng kỹ thuật, có một người đang ngồi trên ghế, quay lưng lại, đầu cúi xuống, tay bị trói, cổ lệch sang một bên.
Không nhúc nhích.
Phương Hạ lắp bắp:
— L-Là nạn nhân... sao lại bị nhốt ở đây...
Nhưng Hoàng An phát hiện điều sai:
— Không, nhìn góc cổ đi, không phải "ngã" mà là "bị chỉnh".
Lâm Kỳ đặt tay lên tay nắm cửa thép:
— Chúng ta phải kiểm tra.
Cậu mở cửa thật chậm.
Tiếng "két" vang lên rợn người trong không gian chết lặng.
Cả phòng máy rộng, đầy thiết bị cũ: các tủ điện, hộp điều khiển, ống thông gió.
Người ngồi trên ghế ở vị trí trung tâm, đối diện một màn hình lớn đã tắt.
Ba người tiến lại gần.
Khoảng cách 5 mét...
3 mét...
1 mét...
Họ thấy rõ:
Người đó là một phụ nữ, gương mặt bị che bởi lớp mặt nạ da chưa hoàn thiện, nhưng mái tóc rất quen thuộc.
Phương Hạ bật thốt:
— Khoan, mái tóc này là...
Ngay lúc đó—
"Cạch..."
Đèn màn hình bật sáng.
Dù không ai chạm vào.
Hình ảnh hiện ra không phải tín hiệu máy móc, mà là video trực tiếp.
Một bóng người trong bóng tối nói:
"Xin chào đội điều tra phi chính thức."
Giọng biến dạng, như qua hàng chục lớp lọc tiếng.
Lâm Kỳ nheo mắt:
— Ngươi là ai?
"Một thành viên thấp cấp thôi."
"Nhưng ta được giao nhiệm vụ đưa một thông điệp."
Màn hình zoom dần vào gương mặt mờ ảo.
Rồi hình ảnh ở góc trái xuất hiện thêm một camera khác...
...một góc quay từ phía HÀNH LANG TẦNG DƯỚI.
Hoàng An tròn mắt:
— Sao nó có camera trong ký túc xá?!?
Phương Hạ lùi dần:
— Không lẽ những con búp bê... là mắt của chúng?
Trên video, góc quay chuyển sang CẦU THANG.
Một người đang leo lên.
Bộ đồ cảnh sát.
Tóc hơi rối.
Vai trái vẫn còn vết thương từ vụ án chương 2.
Lâm Kỳ chết lặng:
— Đội trưởng Minh???
Bóng người trên màn hình tiến đến gần cửa tầng kỹ thuật.
Kẻ lạ trong video cười khẽ:
"Các ngươi chạy lên đây để thoát sao?"
"Ta chỉ muốn thông báo..."
Camera zoom sát mặt Minh — đôi mắt trống rỗng, vô hồn.
"...một trong các ngươi đã bị đánh dấu."
"CẠCH."
Tay nắm cửa tầng kỹ thuật phía ngoài
xoay từ từ.
Không phải quái vật.
Không phải búp bê.
Không phải bác sĩ không mặt.
Mà là...
ĐỘI TRƯỞNG MINH.
Nhưng...
Không phải Minh bình thường.
Cậu ta bước vào phòng kỹ thuật,
gương mặt không có cảm xúc,
mắt không phản sáng,
và giọng nói không giống con người.
— Các cậu chạy lên đây làm gì?
Phương Hạ run run:
— M-Minh... anh... anh nghe được chứ?
"Minh" nghiêng đầu đúng kiểu sinh vật cổ gãy.
— Tất nhiên.
— Mà không phải các cậu đang rất sợ sao?
Hoàng An hét:
— KHÔNG PHẢI MINH!!!
LÙI LẠI!!!
Lâm Kỳ nắm chặt tay hai người, nhìn thẳng vào "Minh" với đôi mắt căng như dây đàn:
— Thứ này không phải đội trưởng Minh.
— Đây là một con rối.
Không ai nói thêm lời nào.
Không khí tầng kỹ thuật đặc quánh như bùn, lạnh buốt như thể âm khí thấm qua từng lỗ chân lông.
Con rối mang gương mặt đội trưởng Minh không đứng yên.
Những ngón tay co giật.
Cái đầu gật nhẹ sang trái, rồi sang phải — như đang thử biên độ vận động của cổ.
Lâm Kỳ lùi lại một bước, tay siết chặt đèn pin.
Phương Hạ kéo Hoàng An về sau mình theo phản xạ.
Một âm thanh "cạch" vang lên.
Con rối... nhấc chân trái.
"Lùi lại!" — Phương Hạ hét khẽ.
Nó bước thêm một bước.
Mỗi bước đi đều khiến đầu gối nó phát ra tiếng ken két của gỗ bị ép quá sức.
Nhưng gương mặt Minh trên cơ thể đó lại mềm, như thật, biểu cảm mơ hồ... giống như đang cố mỉm cười.
"Không phải Minh thật.
Minh không bao giờ cười kiểu đó." — Hoàng An run run.
Con rối dừng lại đúng ba giây.
Rồi nó ngẩng đầu lên nhìn thẳng cả bốn người.
Đôi mắt... mở ra.
Không phải mắt người.
Không phải thủy tinh.
Một thứ chất lỏng đen sánh đang chảy bên trong, xoay như đang quan sát từng khuôn mặt.
Lâm Kỳ rùng mình.
— Con rối này được tạo bằng 'kỹ thuật mô phỏng sống' của Hội Ánh Sáng Cuối. — Lâm Nghi nói nhỏ, đôi mắt sắc như dao. — Ai đó đã dùng mẫu gương mặt của đội trưởng Minh.
Hoặc... thứ đó đã nuốt gương mặt thật.
Hoàng An bật thốt: "Nuốt... là sao?!"
Nhưng không còn thời gian để hỏi.
Con rối chạy nhanh.
Gần như lao bằng bốn chi, trượt trên nền kim loại, móng tay phát ra tiếng nghiến sắc lẹm.
Nó lao thẳng về phía Lâm Kỳ.
— TRÁNH RA! — Phương Hạ xoay người đá mạnh vào mặt nó.
"BỘP!"
Đầu con rối xoay ngoặt 180 độ mà không gãy.
Nó chỉ nghiêng ngược ra sau, rồi bật lại đúng vị trí ban đầu.
Nụ cười rộng hơn.
Da mặt nhăn nhúm như cao su bị kéo căng.
Nó phóng lên lần nữa.
Lâm Nghi bước lên phía trước, giơ tay trái.
Mạch kim loại trên găng tay đặc vụ phát sáng xanh nhạt.
— Lùi sau tôi.
"ĐỪNG—" Lâm Kỳ chưa kịp nói hết câu.
ẦM!
Một luồng xung điện phóng ra, đánh thẳng vào con rối.
Cơ thể nó co giật, bốc khói, run rẩy dữ dội.
Gương mặt "đội trưởng Minh" nứt dọc một đường.
Nhưng...
Nó không ngã.
Nó... cười to.
Giọng cười không phải của Minh, mà là thứ gì đó bên trong con rối.
Giống tiếng kim loại cọ vào nhau, biến dạng thành âm thanh như tiếng người.
Rồi nó há miệng.
Một giọng thì thào thoát ra:
"Ho...
ượn... mặ... t...
Trả... lại... cho... ta..."
Lâm Kỳ cảm giác gáy mình lạnh toát.
Lâm Nghi nghiến răng — Không phải bản thể.
Đây mới chỉ là... một đơn vị trinh sát của Hội Ánh Sáng Cuối.
Bản thể thực sự của nó còn khủng khiếp hơn.
— Vậy Minh thật đâu? — Hoàng An hỏi trong sợ hãi.
Con rối ngừng cười.
Nó đưa tay chỉ xuống sàn.
Ngay chỗ bóng tối nhất cạnh bức tường kỹ thuật.
Phương Hạ rọi đèn pin theo hướng nó chỉ.
Ánh sáng chạm vào một thứ nằm trong khe kỹ thuật.
Không phải người.
Không phải xác.
Là một gương mặt người tách rời, được ép mỏng như mặt nạ, vẫn còn ướt, có vệt máu khô dính cạnh mép.
Hoàng An buột miệng:
"...
đó... là... gương mặt thật của Minh?"
Con rối gật đầu.
Rồi nở một nụ cười kéo toác tận mang tai.
— Không phải! — Lâm Kỳ hét lên, giơ đèn pin chiếu sát hơn. — Không phải Minh!
Đây không phải gương mặt Minh!
Mũi khác, mắt khác.
Đây là người khác!
Con rối mỉm cười tắt hẳn.
Biểu cảm trên mặt nó trở về trống rỗng.
Lâm Nghi nói khẽ:
— Chúng ta không đối mặt với một kẻ bắt cóc bình thường.
Thứ đang chơi đùa với chúng ta... là một nghi thức thay mặt.
'Con búp bê mở mắt' chỉ là phần đầu.
Phần tiếp theo sẽ còn kinh khủng hơn.
Con rối bỗng lùi lại một bước.
Rồi một nửa gương mặt nó rụng xuống, rơi xuống nền sàn như miếng cao su cháy.
Bên dưới là...
một lớp da không hoàn chỉnh, liên tục co rút, như đang tự đúc lại hình dạng mới.
Phương Hạ hoảng — Nó đang thay gương mặt mới!
Lâm Kỳ lùi lại bản năng.
Nhưng Lâm Nghi siết nắm tay, nói:
— Không.
Nó đang chọn gương mặt tiếp theo.
Không khí trong tầng kỹ thuật đột nhiên lạnh buốt.
Con rối quay đầu, đôi mắt đen ngòm quét lần lượt qua từng người: Hoàng An — Phương Hạ — Lâm Kỳ.
Nó dừng lại.
Ngay trước Lâm Kỳ.
Một vệt nứt xuất hiện trên phần da gương mặt còn lại.
Nó mở miệng, giọng nói rõ hơn, đáng sợ hơn:
"Ta... chọn... mặt... của... ngươi."
Không khí đông cứng.
Lâm Kỳ cảm giác gáy lạnh buốt, như có thứ gì đó đang dò từng mạch máu dưới làn da mình.
Con rối bước từng bước, rất chậm, rất cố ý.
— Giữ khoảng cách! — Phương Hạ kéo Lâm Kỳ lùi lại, tay siết chặt cây gậy kim loại đã nhặt lúc nãy.
Hoàng An nuốt khan:
— Nó... nó định thật sự giật mặt của ai đó hả?
Con rối dừng lại trước nhóm ba mét.
Rồi nó đưa tay lên mặt mình, nắm vào nửa phần da còn bám trên xương.
"Rẹc..."
Nó tự xé gương mặt 'Minh giả' xuống.
Phần da rơi xuống sàn — bên dưới lộ ra một khối cơ thịt mềm xốp, đang co giật, như muốn nặn thành hình mới.
Hoàng An bịt miệng: "Ghê quá... cái quái gì...?"
Đột nhiên trong góc tối có tiếng động gì đó...
3 người ngạc nhiên vì thấy Lâm Nghi từ đâu xuất hiện trong bóng tối và cô giải thích nhanh:
"'Nghi thức Thay Mặt' là một trong những nghi thức cổ của Hội Ánh Sáng Cuối.
Thứ này không giết nạn nhân bằng cách thông thường.
Nó sẽ—"
Con rối đột ngột hét lên.
Tiếng hét không giống tiếng người.
Nó như âm thanh của hàng trăm giọng nói bị nghiền nát rồi ép phát ra cùng lúc.
Đèn ở tầng kỹ thuật lóe lên liên tục.
MỘT LÀN KHÓI ĐEN BÙNG RA TỪ NGỰC NÓ.
Khói đen xoáy tròn, bay thẳng lên trần, hình thành một vòng tròn méo mó.
Các thiết bị kỹ thuật bắt đầu giật mạnh, như bị tĩnh điện quá tải.
— Tránh ra khỏi vòng đó! — Lâm Nghi kéo cả nhóm lùi mạnh về phía cửa.
Nhưng vòng khói đen mở rộng.
Như một cái miệng.
Một cái miệng khổng lồ, vô hình, chỉ được viền bằng sương khói đen đặc.
Con rối quỳ xuống.
Hai tay nó chống ra hai bên, như đang cúng tế thứ gì phía trên.
"Gử... i... mặt...
Đế... n..."
Một giọng nói khác — trầm hơn, sâu hơn — đáp lại từ trong vòng khói:
"Ai...
đã... mở...
Nghi Thức...?"
Hoàng An cứng người:
— Tiếng... tiếng gì vậy?
Nó không phải con rối đâu!
Không phải.
Đó là thứ điều khiển con rối.
Lâm Kỳ cảm giác trái tim như bị bóp nghẹt.
Áp lực không khí tăng đột ngột; tai lùng bùng như sắp nổ.
Phương Hạ kéo Lâm Kỳ nghẽn cả hơi:
"Ra khỏi đây ngay!"
Nhưng cửa tầng kỹ thuật đã tự khóa.
Các đèn báo đỏ nhấp nháy.
CLANK— CLANK— CLANK.
Ba chốt cửa kim loại trượt xuống, khóa nguyên phòng.
Con rối ngẩng đầu.
Nó không tiến lên nữa — nó đang chuyển hoá.
Từ trong miệng nó, da thịt bắt đầu tách ra.
Một sợi dây gân đen thò ra — giật giật — như xúc tu dò đường.
Hoàng An ré lên — Nó định gắn cái đó lên mặt ai đó!!!
Lâm Kỳ lùi tới sát tường, không biết mình đang run hay nghẹt thở.
Khói đen trên trần xoáy mạnh, giọng trầm kia vang lên:
"Gương mặt... của đứa được chọn...
đưa lên đây."
Con rối quay đầu nhìn thẳng vào Lâm Kỳ.
Rồi lao đến.
Tốc độ không còn giống ban nãy, nó nhanh gấp ba lần.
Như bóng mờ.
Như thứ gì đó không còn mang cơ thể người.
Phương Hạ xông lên chắn trước, gậy sắt quật ngang.
"GÕNG!!"
Con rối bị đánh lệch sang nhưng không ngã.
Nó xoay cổ 180 độ, cười ngoác:
"G...
ư...
ơ... n..."
Nó vươn tay, móng tay dài như dao.
Nhưng đúng lúc đó—
ẦM!!!
Một phát súng điện cỡ lớn đánh thẳng vào ngực con rối, thổi nó văng khỏi sàn ba mét, đập vào tường, nảy xuống như bao rác.
Khói tỏa ra.
Lâm Nghi đứng chắn trước Lâm Kỳ, găng tay đặc vụ đổi sang chế độ tấn công mạnh, ánh sáng xanh tím rực lên:
— Không ai được động vào em tôi.
Đó là lần đầu tiên giọng cô mang sát khí thật sự.
Con rối xoắn người đứng dậy, nửa mặt thịt đang co rút tìm hình dạng mới, trong khi vòng khói đen trên trần lún xuống thấp hơn — như đang quan sát.
Lâm Nghi nói nhanh, không rời mắt khỏi con rối:
— Nghe kỹ.
Muốn thoát khỏi Nghi thức Thay Mặt... chỉ có một cách.
Cả Phương Hạ và Hoàng An nhìn cô chờ câu tiếp theo.
Lâm Nghi siết tay, ánh điện quanh găng tay sắc bén như dao:
— Chặt đứt sợi dây 'nghi lễ' nối con rối với vòng khói.
Nếu không—
Một trong chúng ta sẽ mất mặt.
Lâm Kỳ hỏi, giọng run:
— Làm... thế nào?
Lâm Nghi quay đầu lại, ánh mắt mang quyết tâm lạnh lẽo:
— Lâm Kỳ.
Em sẽ là người thu hút nó.
— T-Thu hút nó nghĩa là sao...? – Lâm Kỳ lùi nửa bước, tay vô thức đặt lên ngực.
Lâm Nghi không quay đầu, giọng thấp nhưng rõ:
— Con rối chỉ chọn người có tần số trùng khớp với vòng nghi lễ.
Hiện tại chỉ có em.
— Vì sao lại là tôi? – Lâm Kỳ hỏi, cảm giác như máu trong người đang bị ánh mắt con rối kéo căng.
— Vì em là người mà Hội Ánh Sáng Cuối đã đánh dấu ngay từ đầu.
Câu nói rơi xuống khiến cả Hoàng An và Phương Hạ lạnh người.
Nhưng họ không có thời gian để hỏi thêm.
Con rối đang đứng dậy.
Khối cơ mặt nhầy nhụa vẫn tiếp tục tái định hình, nhưng chưa tạo thành hình người.
Nó như đang tìm gương mặt phù hợp để bám vào.
Trần phòng rung nhẹ — vòng khói đen xoáy mạnh hơn.
Giọng trầm từ bên trong lại vang lên:
"Đứa được chọn... tiến lại đây."
Lâm Kỳ bước lùi nhưng chân anh tự động dừng.
Như có sợi dây vô hình kéo.
— Không được lại gần nó! — Phương Hạ kéo tay Lâm Kỳ, nhưng cánh tay của anh gần như bị đóng băng.
Lâm Nghi áp cả bàn tay lên vai Lâm Kỳ, dùng sức giữ lại:
— Đó là hiệu ứng cưỡng ép của sợi dây nghi lễ.
Nó không phải tâm linh, mà là dạng sóng dẫn truyền chiếu thẳng vào hệ thần kinh.
Hoàng An nhìn lên vòng khói:
— Ý chị là thứ đó đang điều khiển não cậu ấy?
— Sơ bộ thì đúng. — Lâm Nghi gật. — Muốn vô hiệu hóa, phải tìm ra sợi dây nghi lễ.
Cô chỉ thẳng vào ngực con rối.
Từ giữa xương ức nó, một đường gân đen rất mảnh chạy thẳng lên trần, nối vào tâm vòng xoáy.
Nó gần như vô hình với ánh sáng thường — nhưng với góc nhìn đặc vụ, Lâm Nghi đã thấy nó từ đầu.
— Cắt nó? – Hoàng An hỏi.
Lâm Nghi lắc đầu:
—Không đơn giản như vậy.
Nếu cắt sai lúc, vòng xoáy sẽ—
WHOOOOOM!!!
Vòng xoáy khói đột ngột thu lại, tạo thành luồng áp lực nén mạnh.
Lâm Kỳ lảo đảo, suýt ngã.
Con rối ngẩng đầu, mắt nó chuyển sang màu trắng đục:
"Đ...
ến...
đây..."
Lâm Kỳ không kiểm soát được chân mình nữa.
Anh bước lên một bước.
Rồi thêm một bước.
— Lâm Kỳ!!! — Phương Hạ giữ lại nhưng lực kéo bị đẩy bật ra như nam châm trái cực.
Lâm Nghi liền đứng chắn trước em trai:
— Thời điểm để cắt sợi dây là khi nó truyền tín hiệu mạnh nhất.
Hoàng An hoảng hốt:
— Nhưng làm sao biết lúc nào là mạnh nhất?!
Ngay lúc câu hỏi vang lên, khói trên trần bỗng lóe sáng.
Như một con mắt mở ra.
Lâm Nghi giơ cánh tay đeo găng đặc vụ, xoay núm chế độ.
Ánh điện tím chạy dọc giao diện.
— Chính là lúc khói đổi màu.
Nhưng vòng khói vẫn đang xoay nhanh, chưa đổi sang màu trắng.
Căng thẳng dồn nén từng giây.
Con rối lao đến, móng tay chụp thẳng vào mặt Lâm Kỳ.
Phương Hạ hét:
— Lùi lại!!!
Lâm Nghi phản xạ như tia chớp, đỡ cú chụp bằng găng tay điện.
Hai luồng lực đối đầu — tia lửa bắn tung.
Con rối rít lên:
"MẶT...
CỦA...
HẮN!!!"
Tất cả đèn trong tầng kỹ thuật tắt phụt.
Chỉ còn lại ánh xoáy đen trên trần — đang từ từ chuyển sang màu xám trắng.
— Thời điểm tới rồi! — Lâm Nghi hét. — "Hoàng An!!!"
— Biết rồi!!!
Hoàng An từ phía sau rút ống tuýp thép, lao thẳng đến con rối từ góc khuất.
Phương Hạ giữ Lâm Kỳ.
Lâm Nghi giữ nó ở mặt chính diện.
Nhưng sợi dây nghi lễ chỉ hiện ra trong 1–2 giây khi tín hiệu truyền đến cực điểm.
Tất cả đều nín thở.
Khói trên trần chuyển...
Chậm...
Chậm...
Rồi TRẮNG RỰC.
— CHÍNH NÓ!!! — Lâm Nghi hét.
Sợi dây từ ngực con rối sáng lên như sợi gân phát quang.
Hoàng An bật nhảy, giơ ống thép lên.
Con rối gầm lên, xoay người, gần như bay theo trọng lực ngược.
Nó ném Lâm Nghi văng ra.
Khoảnh khắc quyết định.
Hoàng An gào:
— CHẾTTTTT!!!
KENGGGG!!!
Ống thép nện thẳng vào sợi dây nghi lễ.
Một tiếng gãy sắc và cao vang lên.
Vòng xoáy khói nổ tung thành hàng nghìn mảnh sương trắng.
Con rối giật mạnh toàn thân.
Mặt nó đang tái tạo ngừng lại.
Cái miệng nó há hốc như bị nghẹn.
Rồi...
BÙMMMM!!!
Cả thân con rối vỡ thành luồng khói đen, tan ra như bị gió thổi.
Lâm Kỳ khuỵu xuống sàn, thở như sắp ngất.
Áp lực không khí biến mất.
Tầng kỹ thuật trở lại sự yên tĩnh đáng sợ ban đầu.
Lâm Nghi bước tới, đỡ Lâm Kỳ:
— Ổn rồi.
Em không bị chọn nữa.
Hoàng An đứng thở dốc, vẫn run:
— Cắt được rồi đúng không?
Đúng không?!
Phương Hạ nhìn quanh:
— Khoan, vẫn còn một thứ...
Không ai kịp hỏi.
Một âm thanh lạch cạch vang lên phía cuối hành lang.
Từ miệng cống kỹ thuật, một vật màu trắng bằng bàn tay bị văng ra.
Là...
Một nửa gương mặt người thật.
Nhưng không phải của đội trưởng Minh.
Không phải của bất kỳ ai họ từng gặp.
Phương Hạ thì thầm:
— Đây... là mặt của ai?
Lâm Nghi cúi xuống, nhìn gương mặt rơi từ trong con rối.
Biểu cảm cô trùng xuống — lạnh lại.
— Không phải mặt của ai. — cô nói khẽ.
— Đây là mẫu mặt.
Một mẫu được in sẵn để gán lên nạn nhân.
Hoàng An rùng mình:
— Tức là chúng định thay mặt Lâm Kỳ bằng cái này?
Lâm Nghi siết chặt nắm tay:
— Không.
Cái này không phải dành cho Lâm Kỳ.
Cả ba người nhìn cô, hoảng.
Lâm Nghi nói tiếp, giọng nhỏ nhưng sắc như dao:
— Đây là mẫu mặt của một người mà Hội Ánh Sáng Cuối đã theo dõi rất lâu...
Một đặc vụ.
Một kẻ thù của chúng.
Phương Hạ run run hỏi:
— ...Ai vậy?
Lâm Nghi ngẩng đầu, mắt lạnh băng:
— Đây là gương mặt cũ của tôi.
Không ai nói gì trong vài giây.
Tiếng quạt gió của tầng kỹ thuật quay chậm, lẫn với mùi khét của dây điện bị cháy.
Ánh đèn sự cố nhấp nháy từng hồi, như đang quan sát sự thật vừa được phơi bày.
Hoàng An rụt tay lại ngay lập tức, như thể cầm nhầm vật nguy hiểm:
— Ý...
ý chị là... cái này... là mặt thật của chị?
Mặt thật trước đây?
Phương Hạ thì sững người, trợn mắt nhìn Lâm Nghi rồi nhìn nửa gương mặt trắng bệch đang nằm trên sàn.
Lâm Kỳ siết nhẹ tay áo chị mình:
— ...Chị... chị nói rõ đi.
Lâm Nghi thở ra một hơi mỏng, như vừa nén trong ngực rất lâu.
— Không phải mặt hiện tại của tôi.
Nhưng đúng, đây là gương mặt ban đầu của tôi, từ bảy năm trước.
Không khí như đông đặc.
Hoàng An — Khoan, chị phẫu thuật thẩm mỹ à?
Phương Hạ đá Hoàng An một cú — Giờ không phải lúc hỏi vậy!
Lâm Nghi lắc đầu:
— Tôi không thay đổi gương mặt vì thẩm mỹ.
— Tôi thay đổi để sống sót.
Cả phòng im bặt.
Ánh đèn xanh lạnh trên trần rọi xuống nửa mặt mẫu kia — một gương mặt trẻ hơn, mềm hơn, nhưng trong đôi mắt nhắm lại vẫn mang vẻ bất khuất quen thuộc.
Nhìn vào đó, Lâm Kỳ cảm giác tim thắt lại:
— Chị đã bỏ mặt cũ vì... vì Hội Ánh Sáng Cuối đuổi giết chị?
— Phải. — Lâm Nghi đáp ngay, không chút do dự.
— Họ muốn giữ lại gương mặt tôi như một 'biểu tượng phản bội'.
Một lời nhắc nhở cho các thành viên khác.
Hoàng An rùng mình:
— B-Biểu tượng phản bội?
Phương Hạ hỏi:
— Vậy việc con rối mang mặt chị... có nghĩa là—
Lâm Nghi nói tiếp, giọng hạ xuống:
— Họ đã phát hiện ra tôi trở lại cuộc chơi.
— Và họ đang gửi lời nhắn.
— Lời nhắn? — Lâm Kỳ hỏi.
Lâm Nghi nhìn vòng khói trắng còn sót lại trên trần, đang tan dần như hơi thở cuối cùng của nghi lễ.
—Lời nhắn rằng...
'Ngươi có thể đổi mặt.
Nhưng Hội Ánh Sáng Cuối sẽ luôn nhận ra ngươi.'
ẦM!!!
Một tiếng nổ nhẹ vang lên từ bên trong hệ thống đường ống.
Cả phòng khẽ rung.
Hoàng An hoảng:
— Chết rồi!
Vòng khói vẫn chưa bị xóa hẳn!
Lâm Nghi lập tức quay lại, nhìn lên quầng khói:
— Đúng.
Sợi dây nghi lễ bị cắt, nhưng vòng triệu hồi chưa mất hoàn toàn.
Nó đang hấp hối, nhưng vẫn còn nguy hiểm.
Phương Hạ:
— Vậy phải làm gì?
Lâm Nghi nhấc găng tay đặc vụ, xoay sang chế độ phá sóng.
— Phải cắt đứt tín hiệu của vòng khói.
Nếu không, tàn dư nghi lễ vẫn có thể—
Cô chưa kịp nói xong.
Một bóng đen tuột xuống từ quầng khói.
Soạt.
Nó không phải con rối.
Không phải người.
Như một khối mực đặc hình người, tạm bợ và méo mó.
Nó rơi xuống giữa căn phòng, vỡ thành từng đường vệt đen rồi đứng dậy... tái tạo thành hình dáng mơ hồ.
Hoàng An lập tức lùi — Cái quái—?!
Phương Hạ siết gậy kim loại — Lại nữa?!
Lâm Nghi hét:
— Lùi lại!
Đây không phải thực thể.
Đây là bóng nghi thức cuối — phần dung môi tâm linh mà vòng khói chưa kịp giải phóng!
Bóng đen xoay đầu về phía nhóm.
Mặt nó hoàn toàn trắng xóa.
Không mắt.
Không mũi.
Không miệng.
Gương mặt trống trơn.
Một tờ giấy trắng sẵn sàng để in gương mặt mới.
Hoàng An thở run:
— Nó... nó muốn lấy mặt nữa?!
Không.
Không phải "muốn".
Nó được sinh ra chỉ để thực hiện một nhiệm vụ duy nhất:
"Tìm gương mặt gần nhất."
Và người đó...
đang đứng ngay cạnh nó.
Lâm Kỳ.
Bóng đen lao đến không một tiếng động.
Nhanh như bị hút.
Lâm Nghi xông lên:
— CÚI XUỐNG!!!
Lâm Kỳ cúi theo phản xạ — bóng đó lướt vụt qua đầu anh, đập vào tường tạo vết cháy đen.
Phương Hạ lập tức quật ngang:
GÕNG!!
Gậy kim loại xuyên qua bóng nhưng không tạo sức cản — như đánh vào sương.
Nhưng bóng đen dính vào gậy, bò ngược lên, trườn về phía tay Phương Hạ.
— BUÔNG RA!! — Hoàng An hét.
Phương Hạ quăng gậy đi, bóng rơi xuống sàn, biến thành mảng lầy lội rồi dựng lên lại... tiếp tục hướng về phía Lâm Kỳ.
Nó bị hút về anh.
Như một mảnh ghép buộc phải tìm chủ.
— Tách ra! — Lâm Nghi ra lệnh. — Tôi sẽ phá vòng khói!
Cô lao về góc phòng, tháo panel kỹ thuật, lộ ra hệ thống dây tiếp dẫn tín hiệu cảm ứng của tầng kỹ thuật.
Hoàng An hoảng:
— Chị định làm nổ cả chỗ này à?!
— Không.
Tôi định khiến nó tải quá mức.
Lâm Nghi cắm găng tay vào hệ dây.
Tia lửa bắn tung.
Trần phòng run bần bật.
Vòng khói trên trần sáng rực — như bị buộc phải phát tín hiệu trái ngược.
Bóng đen lập tức đứng khựng.
Nó không thể tiến tiếp.
Lâm Kỳ thở dốc, lùi vào tường.
Phương Hạ hét:
— Lâm Nghi!
Nhanh lên!
Nó sắp—
ẦMMMMMM!!!
Một tia sáng trắng phóng từ găng tay Lâm Nghi lên trần.
Chạm vào vòng khói — khiến nó vỡ tung thành hàng ngàn mảnh bụi bạc.
Bóng đen dưới sàn...
chỉ kịp kéo dài cánh tay về phía Lâm Kỳ.
Rồi tan rã thành từng dải khói, hòa vào không khí như chưa từng tồn tại.
Căn phòng yên lặng trở lại.
Hoàng An ngồi phịch xuống:
— Xong chưa...?
XONG CHƯA?!
Lâm Nghi gỡ găng tay ra, hơi run.
Cô nhìn lên trần đã sạch bóng nghi lễ.
— Ừ.
Cuối cùng cũng cắt đứt được.
Phương Hạ chống gối, thở mệt:
— Vòng khói... nghi thức... con rối... bóng đen...
Thứ này không phải phạm pháp bình thường nữa rồi.
Lâm Kỳ dựa vào tường, mồ hôi lạnh ướt lưng.
Nhưng trong lúc mọi người còn đang hoàn hồn—
Điện thoại của Lâm Kỳ rung lên.
Một cuộc gọi.
Số lạ.
Không tên.
Không mã vùng.
Chỉ hiện duy nhất:
"Số không tồn tại."
Hoàng An rùng mình — Giờ này ai gọi được nữa?
Phương Hạ — Đừng nghe!
Nhưng điện thoại tự bật loa ngoài.
Một giọng nói trầm, méo nhẹ bởi nhiễu sóng vang lên:
"Lâm Kỳ.
Nếu cậu còn ở tầng kỹ thuật, thì rời đi ngay."
Cả nhóm đứng hình.
Bởi vì—
Đó chính xác là giọng của Lâm Kỳ.
Nhưng thuộc về một người lớn hơn 10 tuổi.
Căn phòng kỹ thuật tăm tối như nén chặt mọi tiếng động.
Giọng nói kia – giọng của Lâm Kỳ trong tương lai – vẫn vang lên qua chiếc loa điện thoại.
Nó lặp lại lần thứ hai, trầm hơn, rõ hơn:
— "Đừng...
để chúng chạm vào mặt cậu."
Phương Hạ siết tay Hoàng An, tim đập thình thịch.
Hoàng An dựng đứng từng sợi lông gáy, run nhẹ:
— Lâm Kỳ, đó thật sự là cậu à?
Lâm Kỳ lùi lại một bước.
Cảm giác như ai đó đang kéo giãn ký ức của cậu, như thể một phiên bản trưởng thành nào đó đang cố truyền một cảnh báo.
Rồi con rối lại chuyển động.
Từ trong gương mặt giả nứt vỡ, một mắt người thật chợt mở ra.
Không phải mắt của đội trưởng Minh.
Cũng không phải mắt của kẻ lạ.
Mà là một con mắt trông giống hệt mắt của Lâm Kỳ, chỉ khác rằng nó toát ra vẻ mệt mỏi của người đã trải qua quá nhiều năm sống trong tuyệt vọng.
Phương Hạ thét khẽ:
— Trời ơi, nó đang dùng mặt của Lâm Kỳ để thay thế!
Con rối giật mạnh sợi dây nghi lễ, kéo xoẹt qua cổ nó như đang hoàn thiện một nghi thức sinh ra gương mặt mới.
Và đúng lúc lớp da nhân tạo chuẩn bị dính hoàn toàn lên mặt nó, tiếng rắc! vang lên.
Hoàng An đã đạp đổ tấm khung kim loại, khiến ánh sáng từ bóng đèn chói rọi vào con rối.
Ánh sáng làm lộ ra thứ khủng khiếp:
Một mảng da người thật được khâu vào lớp mặt sáp.
Không phải của Minh.
Không phải của ai trong trường.
Mà là của đặc vụ số 03 – Lâm Nghi.
Lâm Kỳ sững người.
— Chị ấy cũng bị đưa vào nghi thức?
Ngay lúc ấy, con rối co giật bạo liệt như bị dòng điện mạnh truyền xuyên qua.
Sợi dây nghi lễ cháy lên từ đầu, lan nhanh xuống thân.
Giọng người từ loa trên ngực nó gầm lên lần cuối:
— "Lâm Kỳ, chạy khỏi tầng này.
Bọn chúng đang xuống.
Đây không phải là nghi thức đầu tiên, và cũng không phải cuối cùng..."
Rồi tiếng loa chuyển thành méo xé:
ZZRRRRK—RRKK—
Cuối cùng, con rối gục xuống nền gạch, lớp mặt dở dang trượt khỏi đầu như một chiếc mặt nạ chưa hoàn thiện.
Yên lặng.
Nhưng trước khi kịp trấn tĩnh, từ phía cuối hành lang tối đen của tầng kỹ thuật... ba tiếng chân nện xuống sàn đều – chậm – nặng.
Không phải bước chân của Minh.
Không phải người sống.
Thứ đó đang đến để hoàn thành phần còn lại của nghi thức.
Phương Hạ thì thào:
— Chúng ta chưa thoát đâu.
Hoàng An siết chặt thanh sắt trong tay.
Lâm Kỳ bước lên trước, ánh mắt đầy quyết tâm lẫn kinh hãi.
— Nghi thức Thay Mặt chưa kết thúc.
Cậu nhìn xuống mảnh da còn dính trên tay:
— Nhưng chúng ta sẽ là người kết thúc nó.
Và từ sâu trong hành lang, một bóng đen dài như bị kéo giãn bởi ánh đèn dừng lại ngay trước ô cửa.
Nó không có mặt.
Bởi vì cái mặt đang nằm trong tay Lâm Kỳ.
Bóng đen không mặt đứng bất động ngay ngưỡng cửa hành lang kỹ thuật.
Không tiếng thở.
Không cử động.
Chỉ là một hình hài cao quá khổ với phần đầu trơn nhẵn như mảnh gốm chưa nung.
Hoàng An thì thầm:
— Nó nhìn theo chúng ta bằng cách nào?
Nó không có mắt...
Phương Hạ kéo nhẹ áo Lâm Kỳ:
— Lùi lại đi.
Thứ đó nguy hiểm hơn con rối lúc nãy.
Nhưng Lâm Kỳ không lùi.
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng đen, rồi nhìn xuống mảnh "gương mặt dở dang" đang cầm trong tay — mặt của đặc vụ 03, Lâm Nghi.
Trên lớp da mỏng còn dính vài sợi chỉ kim loại, như những đường mạch nối chưa hoàn tất.
Bất ngờ, bóng đen nghiêng đầu.
Không phải theo hướng nhóm ba người...
mà theo hướng chiếc xác con rối đang nằm dưới sàn.
Như thể nó đang chờ điều gì đó.
Hoàng An liếc nhanh:
— Nó không tấn công.
Có vẻ nó đang đợi nghi thức hoàn thành?
Phương Hạ rùng mình:
— Tức là nếu chúng ta hoàn tất phần còn thiếu nó sẽ lấy mặt của Lâm Kỳ?
— Không. — Lâm Kỳ nuốt khan — Nó đang xem chúng ta sẽ làm gì với manh mối còn lại.
Cậu cúi xuống cạnh cái xác con rối.
Trên ngực nó, có một lỗ nhỏ màu đen — như khe nhét thẻ nhớ.
Hoàng An kiểm tra, rồi khẽ thốt:
— Đây là ổ lưu tín hiệu.
Loại công nghệ ghi âm mật dành cho đặc vụ.
Không phải đồ của trường.
Cũng không phải đồ của thứ kia.
Lâm Kỳ run tay, kéo ra một thẻ ghi siêu nhỏ, trên đó khắc ký hiệu:
03 – Dự phòng nghi thức – Mặt thay thế thứ 2
Phương Hạ bóp mạnh tay:
— "Mặt thay thế thứ 2" tức là còn một người nữa trước chị cậu?
Không khí chùng lại.
Lâm Kỳ khe khẽ:
— Nếu Lâm Nghi là "mặt thứ 2"...
thì ai là "mặt thứ 1"?
Hoàng An nhìn quanh, giọng trầm xuống:
— Và quan trọng nhất vì sao chị cậu để lại manh mối này ngay trong một con rối chưa hoàn chỉnh?
Cả ba đứng im.
Bóng đen ở cuối hành lang vẫn đứng đó, bất động, nhưng có sự thay đổi nhỏ.
Nó lùi lại một bước.
Đó không phải hành vi tấn công.
Mà giống như một hành động công nhận.
Như thể nó muốn báo:
"Các người đã tìm đúng manh mối.
Nghi thức sẽ không tiến thêm."
Rồi nó quay đi, biến mất vào trong bóng tối mà không để lại bất kỳ âm thanh nào.
Phương Hạ ngồi sụp xuống sàn:
— Nó bỏ đi thật sao?
Không tấn công à?
Hoàng An thở mạnh:
— Nó không cần tấn công.
Mục tiêu của nó không phải giết người.
Mà là...
GIÁM SÁT NGHI THỨC.
Lâm Kỳ siết chặt thẻ nhớ, giọng khàn khàn:
— Mình phải nghe xem trong này có gì.
Cậu gắn thẻ vào thiết bị đọc mini mà Hoàng An mang theo.
Màn hình hiện lên một đoạn ghi âm duy nhất, dài đúng 3 giây:
"Nếu em nghe được cái này, nghĩa là chị không thoát.
Lâm Kỳ, đừng tin bất cứ khuôn mặt nào nữa."
Giọng nói đúng là của Lâm Nghi.
Nhưng điều khiến cả ba lạnh sống lưng lại là:
Ngay sau câu nói đó có âm thanh như tiếng dây thép căng ra và hơi thở của một người đàn ông rất gần micro.
Một giọng lạ, trầm và rền:
"Mặt thứ nhất đã sẵn sàng..."
Rồi đoạn ghi âm kết thúc.
Hoàng An bật dậy:
— Mặt thứ nhất... là ai?
Người đàn ông đó là ai?
Phương Hạ quay nhìn Lâm Kỳ, giọng run nhẹ:
— Nếu "mặt thứ hai" là chị cậu...
thì "mặt thứ nhất" có khi...
đang ở ngay trong ký túc xá này.
Lâm Kỳ đứng lặng, mảnh da trên tay vẫn còn ấm.
— Vụ này chưa xong đâu.
Từ xa, ở cuối hành lang, ánh đèn chớp tắt một lần như tín hiệu ai đó đang theo dõi.
Và chính khoảnh khắc ấy, chiếc điện thoại của Lâm Kỳ rung lên.
Màn hình không hiện số.
Chỉ có một dòng chữ:
"CUỘC GỌI TỪ NGƯỜI KHÔNG CÓ TRONG THỜI GIAN HIỆN TẠI."
Điện thoại của Lâm Kỳ rung lên lần thứ hai, mạnh hơn, như thúc ép cậu phải nhận.
Trên màn hình, dòng chữ kỳ quái vẫn nhấp nháy:
CUỘC GỌI TỪ NGƯỜI KHÔNG CÓ TRONG THỜI GIAN HIỆN TẠI
Không số.
Không tên.
Không bất kỳ mã vùng nào.
Hoàng An nắm vai Kỳ:
— Đừng nhận.
Đây có thể là phần tiếp theo của nghi thức.
Phương Hạ lắc đầu:
— Không, nghi thức không dùng điện thoại.
Những thứ như nó không thể thao túng hạ tầng liên lạc của trường được.
Lâm Kỳ nuốt nước bọt, ngón tay run nhẹ.
— Nếu... là chị mình thì sao?
Điện thoại rung thêm lần nữa.
Bíp—bíp—bíp...
Lần đầu tiên trong suốt hành trình này, Lâm Kỳ cảm thấy sợ theo kiểu bản năng sâu nhất.
Cảm giác như nếu cậu không nhận, thứ gì đó quan trọng, thứ gì đó liên quan trực tiếp tới sinh mạng của cả nhóm sẽ biến mất vĩnh viễn.
Cậu nhấn nghe Máy.
— Alo...?
Không có tiếng trả lời ngay.
Chỉ là tiếng nhiễu, như sóng radio bị kéo từ rất xa.
Rồi một giọng nói khàn, yếu, mệt mỏi tới mức gần như là tiếng thở, vang lên:
— "...Kỳ... là em đấy à?"
Hoàng An bật đứng dậy:
— Giọng đàn ông!
Không phải Lâm Nghi!
Phương Hạ hoảng:
— Tắt đi!
Tắt ngay đi!
Nhưng Lâm Kỳ không thể.
Cơ thể cậu như bị ghim vào chỗ.
Giọng nói tiếp tục, rõ hơn một chút:
— "...Đừng sợ...
Anh... không còn nhiều thời gian..."
Lâm Kỳ siết điện thoại, giọng vỡ ra:
— Anh...?
Ai đó?
Anh... là ai?
Đầu dây bên kia thở gấp:
— "...Đừng để... chúng thay mặt em... giống như anh..."
Cả ba chết lặng.
Hoàng An lắp bắp:
— Nó... nói gì?
"Giống như anh"...?
Phương Hạ siết chặt cổ tay Lâm Kỳ, thì thầm:
— Lâm Kỳ... anh trai cậu... mất tích từ năm 7 tuổi đúng không?
Nhưng... làm sao có thể...?
Như trả lời cho suy nghĩ của cả nhóm, giọng nói trên điện thoại run rẩy, nghẹn lại như đau đớn tột cùng:
— "...Kỳ... anh đây...
Lâm Huy..."
Mắt Lâm Kỳ mở to.
Tay run mạnh đến mức suýt làm rơi điện thoại.
— Không... không thể nào...
Anh...
đã... chết rồi mà...
Tiếng thở bên kia dồn dập:
— "...Chị Lâm Nghi tìm được anh...
Đặc vụ 03... nhưng quá muộn...
Nghi thức đã gắn... mặt thứ nhất..."
Hoàng An tái mặt:
— Mặt thứ nhất... chính là...
Phương Hạ hoảng sợ:
— ...anh trai của Kỳ!?
Điện thoại vang tiếng kim loại nặng kéo lê — như ai đó đang kéo sợi dây nghi lễ.
Giọng người đàn ông thét gấp:
— "...Đừng để chúng lấy khuôn mặt thứ ba!
Kỳ... chạy đi...
Tầng kỹ thuật đang đóng lại... bọn chúng—"
RẦM!!!
Tiếng va đập mạnh như điện thoại rơi xuống nền.
Rồi tiếng bước chân.
Tiếng kéo lê thứ gì đó.
Tiếng ai đó cố xé đứt dây.
Cuối cùng, một giọng thấp, lạnh đến rợn người vang lên sát micro:
— "Mặt thứ ba...
đã được chọn."
Cuộc gọi tự động tắt.
Không ai kịp nói gì.
Phòng kỹ thuật chìm vào sự chết lặng đặc quánh.
Lâm Kỳ buông thõng tay, điện thoại rơi xuống sàn kêu cạch.
Hoàng An đỡ lấy Lâm Kỳ:
— Này!
Tỉnh táo lại!
Không ai có thể gọi điện từ... tương lai... hay khỏi chết... hay từ nghi thức cả!
Phương Hạ, mặt tái nhợt, chỉ tay về phía cửa hành lang.
— Không... có người làm được đấy.
Cả hai quay lại.
Dấu tay người thật in trên tấm kính mờ — mới, còn ướt — như ai vừa áp mặt và bàn tay mình vào đó.
Nhưng điều đáng sợ nhất là:
Dấu tay đó... giống hệt vân tay của Lâm Kỳ.
Nhưng lớn hơn.
Lâm Kỳ bước lùi lại, giọng nghẹn:
— ...Anh ấy... thật sự còn sống...?
Hoàng An lắp bắp:
— Nếu đúng vậy... thì anh trai cậu đang ở một nơi... ngoài hồ sơ... ngoài thời gian... ngoài cả danh sách người sống.
Phương Hạ thì thào:
— Chúng ta phải tìm anh ấy.
Trước khi nghi thức lấy "mặt thứ ba".
Hoàng An nuốt khan, bật đèn pin lên cao:
— Rời khỏi tầng kỹ thuật ngay!
Có người vừa đánh sập khóa tự động.
Tầng này sẽ khóa vĩnh viễn trong 60 giây nữa!
Lâm Kỳ nắm điện thoại, ánh mắt chuyển sang một sắc lạnh chưa từng có.
— Nếu anh trai tôi còn sống...
tôi phải tìm anh ấy.
Ba người lao khỏi hành lang.
Phía sau, trong bóng tối, dường như có một giọng nói thì thầm — không qua điện thoại, không phải từ con rối, mà ngay trong không khí:
"...Gặp lại em ở Chương 6...
Kỳ..."
Rồi tất cả chìm vào im lặng.