Cập nhật mới

Khác Hố đen kí ức_aera

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398098351-256-k643499.jpg

Hố Đen Kí Ức_aera
Tác giả: _ngtthanh0611_aera
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ký ức là thứ không thể chạm vào, nhưng lại có thể giết chết một con người.

Lâm Yên Hề - một nữ sinh từng sống bình lặng, bỗng nhiên trở thành kẻ bị truy lùng sau một loạt cái chết kỳ dị liên quan đến cô.

Mỗi chương là một mảnh ghép của sự thật, là lời thì thầm từ quá khứ, là tiếng khóc rên rỉ giữa đêm khuya vọng ra từ nơi không ai dám bước đến.

Ai là người đang thao túng ký ức của Yên Hề?

Ai mới là con rối thật sự trong vở kịch này?

Khi chính bản thân cũng không còn nhớ mình đã từng là ai, liệu cô có thể thoát ra khỏi hố đen nuốt chửng linh hồn mình?



kinhdi​
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 1: Thân xác thứ hai_


"Bạn có từng muốn trở thành người khác không?"

Dòng chữ ấy hiện lên trong màn đêm, giữa phòng ngủ nhỏ của Lâm Yên Hề - một nữ sinh lớp 11 lặng lẽ, kín tiếng.

Không ai rõ bằng cách nào nó xuất hiện.

Không có thiết bị điện tử nào bật.

Không ánh sáng.

Không tiếng động.

Chỉ là hiện lên như một câu hỏi trong đầu, rõ như tiếng thì thầm.

Cô không trả lời.

Cô chỉ nhìn chằm chằm vào trần nhà, nơi đang tối dần vì cơn mất điện bất chợt.

Nhưng một phần trong cô, thứ gì đó vừa bị đánh thức.

---

Ngày hôm sau, lớp 11D rúng động bởi tin dữ: Vương Kỳ, học sinh giỏi nhất lớp, đã nhảy lầu tự tử từ tầng 6.

Cảnh sát phong toả trường học.

Bạn học bàng hoàng.

Giáo viên khóc nức nở.

Lâm Yên Hề người vốn chẳng thân thiết với Vương Kỳ lại ngồi chết lặng suốt buổi sáng, hai tay siết chặt, không ngừng run rẩy.

Không ai biết, đêm trước đó, cô đã hoán đổi thân xác với Vương Kỳ.

Không ai biết, người tỉnh dậy trong thân xác ấy là cô.

Và chính mắt cô đã chứng kiến thân thể của mình rơi xuống, máu loang đỏ sân trường.

Nhưng hệ thống không cho phép trở về nữa.

Vương Kỳ trong thân xác Yên Hề – đã chết.

Còn Yên Hề – mắc kẹt trong một thể xác không còn chủ nhân đã trở thành "người sống sót".

---

Sự bất thường bắt đầu từ đó.

Yên Hề nghe thấy "tiếng lòng" người khác.

Lúc đầu là những âm thanh mơ hồ.

Sau rõ dần: từng lời ghen tị, giả dối, sợ hãi, thù hằn.

Họ cười trước mặt nhau, nhưng trong đầu là những câu như:

"Con nhỏ đó đáng chết từ lâu rồi."

"Tốt nhất là đừng dính líu đến nó, xui xẻo lắm."

"Lần tới chắc là nhỏ lớp phó, tao thấy nó run lắm rồi."

Không ai biết, cô có thể nghe thấy hết.

Nhưng cô im lặng.

Vì có thứ khác còn đáng sợ hơn: mỗi đêm, khi ngủ, cô đọc được các "bình luận" về mình như thể một chương trình livestream đen tối đang theo dõi từng cử động của cô.

"Cô ta vẫn sống kìa."

"Bao lâu nữa thì phát điên nhỉ?"

"Người tiếp theo là ai?

Cá cược không?"

---

Cảnh sát bắt đầu điều tra cái chết của Vương Kỳ.

Nhưng tất cả bằng chứng đều chỉ về một hướng: cậu ta tự tử.

Duy nhất có một chi tiết vô lý: vết máu dưới móng tay của cậu là DNA của... chính Lâm Yên Hề.

Một cô gái đã chết, lại xuất hiện máu trong vụ án tự tử của người khác?

Thanh tra Lâm – người dẫn đầu điều tra bắt đầu nghi ngờ.

Nhưng không chỉ nghi ngờ vụ án.

Ông nghi ngờ luôn... thực tại.

Vì đêm qua, khi tỉnh dậy giữa cơn mê, ông thấy một câu hỏi lơ lửng trong gương: "Ông có muốn sống lại một ngày trong thân xác vợ mình không?"
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 2: Tiếng lòng người chết_


Lâm Yên Hề không ngủ suốt ba ngày.

Cô không dám.

Mỗi khi mí mắt nặng trĩu, khi đầu bắt đầu gục xuống bàn, là những âm thanh lại rít qua tai như gió xuyên qua khe cửa:

"Cô ấy biết rồi đấy."

"Nhưng cô ấy sẽ không dám nói ra."

"Đừng ngủ.

Nếu cô ngủ, hệ thống sẽ ghi đè."

Yên Hề không biết ghi đè là gì, nhưng cô cảm thấy rõ sự rợn lạnh chạy dọc xương sống mỗi khi đọc được những dòng chữ đó trong bóng tối.

Chúng hiện lên trên tường, trên gương, trên mắt người đối diện, thậm chí… trên lòng bàn tay cô.

---

Buổi sáng thứ tư sau cái chết của Vương Kỳ, trường tổ chức buổi tưởng niệm nhỏ.

Ai cũng mặc áo trắng, cầm hoa trắng, mặt buồn như thể rất thương tiếc.

Nhưng tiếng lòng Yên Hề nghe được lại đầy mùi mục nát:

“Thằng đó giỏi mà vô dụng.”

“Nghe nói ba mẹ nó đòi kiện trường, chán.”

“Chắc nhỏ lớp phó là người tiếp theo nhảy quá, nhìn y chang kiểu tâm thần.”

Yên Hề quay sang nhìn lớp phó – một cô gái tên Diệp Tâm – đang run rẩy cầm micro đọc bài tưởng niệm.

Mắt Tâm đỏ hoe, nhưng Yên Hề nghe thấy một tiếng lòng khác: “Tại sao là cậu ấy chết, không phải tôi?”

---

Chiều hôm đó, Diệp Tâm biến mất.

Không để lại lời nhắn.

Không có tin tức.

Không ai biết cô đi đâu.

Trừ Lâm Yên Hề, cô mơ thấy Diệp Tâm đứng trước cổng trường, giữa màn sương xám, lẩm bẩm điều gì đó bằng giọng người khác.

Không phải giọng của Tâm.

Không phải giọng người sống.

Mà là… giọng của Vương Kỳ.

“Nếu tôi phải chết vì người khác, thì hãy để tôi sống như người khác.”

Yên Hề choàng tỉnh.

Lần đầu tiên sau bao ngày, cô tự hỏi: có phải…

Diệp Tâm đã hoán đổi với ai đó?

---

Trong khi đó, Thanh tra Lâm nhận được kết quả phân tích hiện trường lần thứ hai.

Có một chi tiết bị bỏ sót:

Vết giày dính máu ở bậc thang tầng 6 – không trùng khớp với cỡ giày của Vương Kỳ.

Nhưng lại… khớp hoàn toàn với cỡ giày của một người đã chết: Lâm Yên Hề.
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 3: Bản sau cảm xúc_


Tối hôm đó, trời không mưa.

Nhưng Yên Hề ướt đẫm mồ hôi.

Cô đứng trước gương, nhìn thẳng vào chính mình – hay đúng hơn, vào cơ thể của Vương Kỳ.

Cô cầm dao rạch một đường nhỏ nơi cánh tay.

Máu chảy.

Cảm giác đau thật.

Hệ thống không phải giấc mơ.

[Bản thể xác nhận: Lâm Yên Hề (ý thức), Vương Kỳ (thân xác).]

[

Tình trạng: Không thể phục hồi.

Hoán đổi thất bại.]

[Tự học thích nghi: Giai đoạn 2 bắt đầu.

Kích hoạt tính năng cảm xúc gián tiếp.]

Yên Hề chưa kịp hiểu “cảm xúc gián tiếp” là gì thì cánh cửa phòng cô bật mở.

Mẹ của Vương Kỳ – người mà cô không quen biết – đứng đó, đôi mắt đờ đẫn, tay cầm tô cháo.

“Mẹ nấu nóng lắm.

Con ăn đi.”

Bà đặt tô xuống rồi rời khỏi phòng, không hỏi han gì thêm.

Yên Hề ngồi xuống, tay run run cầm muỗng.

Từ bên trong tô cháo, dòng chữ hiện lên:

"Cô có thể cảm nhận được ký ức của người khác thông qua xúc giác."

"Đừng để họ chạm vào nếu không muốn bị nhấn chìm."

Ngay lúc ấy, bàn tay mẹ của Vương Kỳ đặt lên vai cô.

Hình ảnh hiện lên như sóng điện giật: Tiếng khóc, tiếng cãi vã, một cánh cửa bị sập mạnh, tiếng la hét “Đừng đụng vào con tôi!”.

Một đứa bé gào thét trong góc nhà.

Và... một cái bóng cao lớn cầm dây điện.

Yên Hề giật bắn người, ngã nhào xuống sàn.

Bà mẹ hoảng hốt đỡ cô dậy, nhưng cô chỉ lùi lại, sợ hãi.

---

Yên Hề hiểu rồi.

“Cảm xúc gián tiếp” chính là: khi bị người khác chạm vào, cô sẽ cảm nhận được cảm xúc và ký ức ẩn giấu của họ.

Hệ thống đang đẩy cô ngày càng sâu hơn vào cuộc sống của người khác – như thể… nó muốn xóa sạch con người thật của cô.

"Mỗi ký ức người khác chạm vào sẽ thay thế dần cảm xúc gốc của cô."

"Sau 10 lần, cô sẽ mất khả năng phân biệt mình là ai."
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 4: Kí ức không phải của tôi_


“Cậu là ai?”

Lâm Yên Hề đứng giữa lớp học cũ.

Mọi thứ đều đẫm ánh sáng vàng như trong một bức ảnh cũ kỹ.

Bạn bè xung quanh đang cười đùa, gọi nhau í ới, nhưng không ai nhìn thấy cô.

Cô nhìn xuống tay mình – bàn tay không còn là của Vương Kỳ, mà trở lại là của chính cô.

Yên Hề hoảng loạn chạm lên mặt.

Là khuôn mặt quen thuộc.

Nhưng khi soi gương ở cuối lớp, cô không còn phản chiếu.

[Chào mừng đến vùng chồng ký ức.]

[Ký ức không còn phân biệt đâu là của cô.]

[Chuẩn bị “tái cấu trúc”.]

---

Yên Hề tỉnh dậy trong tiếng còi xe cứu thương.

Cô đang nằm trên giường bệnh.

Y tá và bác sĩ túm tụm bên ngoài, thì thầm điều gì đó.

Trong góc phòng, mẹ của Vương Kỳ – giờ là mẹ hợp pháp của cô – đang khóc nức nở, tay cầm đơn xin chuyển viện tâm thần.

Yên Hề muốn lên tiếng, nhưng cổ họng khô rát.

Cô đưa tay lên… và thấy mình đang nắm một tờ giấy.

Là một bức thư, viết bằng nét chữ không phải của cô: “Tôi tên là Ngụy Tư Di.

Nếu cậu đọc được dòng này nghĩa là tôi đã thất bại trong hoán đổi.

Hệ thống không cho phép quay lại.

Ký ức của tôi…

đang trôi dần vào cậu.”

“Đừng tin giọng nói trong đầu.

Nó không phải hệ thống.

Nó là người.”

---

Tối hôm đó, trong bệnh viện, Yên Hề trốn ra khỏi phòng.

Cô đi dọc hành lang tối, bức tường loang lổ như thở.

Ở mỗi ô kính, cô thấy mình mặc một bộ đồng phục khác, gương mặt khác, ký ức khác.

Một giọng nói vang lên từ loa nội bộ:

"Mỗi lần cô cảm nhận ký ức của người khác, là một phần của họ bị cô sao chép."

"Khi có đủ 10 mảnh ký ức, cô sẽ trở thành một cá thể mới."

"Lâm Yên Hề sẽ bị hệ thống xóa tạm thời."

Cô chạy.

Càng chạy, càng thấy những hình ảnh không thuộc về mình chen vào đầu: một lần trốn học ở Hải Phòng.

Một tai nạn xe máy ở Hà Nội.

Một nụ hôn đầu trong nhà sách ở Đà Lạt.

Ký ức lẫn lộn, thời gian méo mó.

Trong một phòng điều khiển tối, người đàn ông áo blouse lại theo dõi màn hình.

Bên cạnh ông, một cô gái mặc đồng phục học sinh đứng im lặng.

Khuôn mặt giống hệt…

Lâm Yên Hề.

“Phiên bản A03 đã bắt đầu mất ổn định.”

Người đàn ông nói, mắt không rời màn hình.

Cô gái gật đầu: “Vậy ta sẽ thả bản sao tiếp theo.

Cô ấy sắp không phân biệt được thật giả nữa rồi.”

---

Trong lúc đó, ở khu trọ nghèo ngoài rìa thành phố, một cô gái lạ tỉnh dậy trong thân xác Diệp Tâm.

Trên gương mặt cô là nụ cười lệch lạc: “Cuối cùng cũng tới lượt tôi.”
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 5: Tôi là ai trong các người?_


Lâm Yên Hề đã không còn chắc chắn mình là ai.

Cô ngồi trong phòng y tế của trường, tay run rẩy, cố vẽ lại sơ đồ ký ức của mình.

Nhưng nét bút trở nên rối loạn: có cả chữ của cô, của Vương Kỳ, của một người tên Ngụy Tư Di… thậm chí là chữ ký của Diệp Tâm.

Cô đã chạm vào quá nhiều người.

Mỗi lần chạm là một mảnh ghép ký ức thâm nhập vào não.

Cô nhớ cả những việc chưa từng trải qua.

Cô cảm thấy đau vì nỗi đau không thuộc về mình.

"7/10 mảnh đã được sao chép."

"Bản thể gốc đang mất định hình."

"Gợi ý: Cô có thể chọn định dạng cảm xúc mới cho bản sao."

Yên Hề hét lên, xé toạc tờ giấy.

Nhưng trong gương, cô không thấy mình nữa.

Là một gương mặt đang thay đổi liên tục, mỗi lần chớp mắt lại thành một người khác.

---

Cùng lúc đó, tại phòng điều tra, Thanh tra Lâm bắt đầu kết nối các vụ mất tích học sinh trong nhiều năm qua – tất cả đều xoay quanh một trường: Trường THPT Nhân Văn – nơi Yên Hề đang học.

Ông lần ra một bản báo cáo cũ, năm 1999: vụ mất tích của một giáo viên tên Lâm Thu Vân, người từng nghiên cứu về cảm xúc số hóa và giả thuyết hệ thống tự phát sinh.

Trong ảnh chụp tập thể, ông thấy một đứa bé gái… rất giống Lâm Yên Hề.
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 6: Những người không bao giờ tồn tại_


Hồ sơ học sinh của Yên Hề bị xóa.

Không phải mất, mà là không từng tồn tại.

Khi Thanh tra Lâm tra cứu, không có bất kỳ bản khai sinh, đơn nhập học hay hồ sơ y tế nào của cô gái tên “Lâm Yên Hề”.

Những bức ảnh chụp lớp đều thiếu một người, chỗ cô từng đứng giờ trống trơn.

Ông gọi điện đến các số liên lạc của phụ huynh.

Không ai nghe máy.

Địa chỉ nhà cũng không còn tồn tại.

Trong lúc đó, Yên Hề – đang trú ẩn trong một thư viện bỏ hoang bắt đầu nhận ra những “bình luận” đêm dần đổi tông:

"Cô ta sắp phá chuỗi rồi."

"Không được để cô ta nhớ ra."

"Reset giai đoạn tiếp theo đi."

Góc khuất trong thư viện lộ ra một căn phòng nhỏ.

Bên trong là một bộ máy cũ kỹ, trên màn hình hiện một danh sách dài tên học sinh, tất cả đều ghi chú: “đã thay thế”.
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 7: Kẻ ghi nhớ cuối cùng_


Một nữ sinh xuất hiện giữa đêm trong sân trường.

Tóc dài, mắt lạnh.

Cô tự xưng là Tạ Tư Ngôn – “bản thể gốc duy nhất còn sót lại”.

Cô đưa cho Yên Hề một chiếc máy ghi âm và nói: “Nghe lại giọng nói thật của mình trước khi không còn kịp.”

Băng ghi âm phát ra một giọng nhỏ nhẹ, đầy sợ hãi: “Xin lỗi… tôi không cố ý, tôi chỉ muốn biến mất một lúc thôi, tôi không ngờ lại bị hệ thống chọn…”

Yên Hề gục xuống.

Cô nhớ ra.

Từng có lần cô muốn biến mất.

Muốn không ai thấy.

Muốn không phải sống nữa.

Và chính khoảnh khắc ấy, hệ thống “ECHO” đã lựa chọn cô làm bản thử nghiệm.
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 8: Phiên bản không ổn định_


Thanh tra Lâm đến gặp Tạ Tư Ngôn.

Nhưng khi đến ký túc xá, không ai biết cô là ai.

Phòng cô trống.

Tư liệu trong hồ sơ ghi: “chưa từng có học sinh tên đó.”

Ông nhận ra hệ thống không chỉ xóa người, mà còn thay đổi ký ức tập thể.

Trong lúc đó, cơ thể Yên Hề bắt đầu có những phản ứng lạ: mặt thay đổi hình dáng từng ngày.

Giọng nói méo mó.

Mắt trái chuyển màu.

Cô bắt đầu “nghe” được bình luận trước cả khi nó xuất hiện.

[Bản thể đang rò rỉ dữ liệu.]

[Tự nhận thức: 89%.

Cảnh báo sụp hệ thống.]

[Khởi động Hủy.]
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 9: Tự sát dữ liệu_


Yên Hề quyết định xâm nhập trở lại hệ thống ECHO.

Với sự giúp đỡ cuối cùng từ Tạ Tư Ngôn – giờ chỉ tồn tại trong một ổ đĩa cũ – cô nhập vào mã nguồn hệ thống, tìm đến thư mục lưu trữ bản thể gốc.

Cô nhìn thấy một danh sách hơn 1000 học sinh đã từng “bị thay thế”.

Họ đều từng là những đứa trẻ muốn trốn thoát khỏi bản thân, và ECHO đã biến điều đó thành thật.

Muốn dừng lại, chỉ còn một cách: tự hủy chính mình.

Nhưng Yên Hề chọn một cách khác.
 
Hố Đen Kí Ức_Aera
_CHƯƠNG 10: Lắng nghe tiếng gọi của mình_


Cô kết nối hệ thống đến toàn bộ mạng nội bộ trong trường.

Tối hôm đó, tất cả học sinh trong trường đều mơ cùng một giấc mơ: họ đứng trước gương, và thấy gương mặt của chính mình...

đang thay đổi.

Một thông báo cuối cùng hiện lên:

[Hệ thống ECHO đã bị vô hiệu hóa.]

[Truy cập cảm xúc: Đã ngắt.]

[Bản thể gốc: Khôi phục một phần.]

Yên Hề thức dậy, không còn nhớ rõ mình là ai.

Nhưng lần đầu tiên, cô mỉm cười.

Vì giọng nói bên trong đầu...

đã im lặng.

---

Một năm sau, tại một thành phố khác, một học sinh mới nhập học.

Khi giáo viên gọi tên "Lâm Yên Hề", cô gái ấy ngẩng lên.

Trong mắt cô, một dòng chữ rất nhỏ hiện ra: "Bạn có từng muốn trở thành người khác không?"
 
Back
Top Bottom