Minh Hiếu tỉnh dậy đưa tay sang gối bên cạnh thấy đã trống không liền uể oải ngồi dậy, hôm nay đã là ngày thứ ba cậu bị Thái Sơn lôi về nhà anh vì lí do bị thương , được ở bên cạnh anh mỗi ngày thì vui thật nhưng thực sự cũng có nhiều điều khiến cậu thực sự không mấy thích thú, chẳng hạn như việc mỗi đêm nằm kế bên anh nhưng ngoài ôm ngủ và hôn một chút thì không được tí thịt thà nào.
Đêm đầu đến đây , hai người cùng nằm trên giường nhìn nhau ngại ngùng , trước đó Minh Hiếu định sẽ ngủ ở sofa nhưng Thái Sơn không đồng ý , mà cậu cũng không chịu để anh nằm đất nên sau cùng cả hai cùng quyết định chen nhau trên chiếc giường đơn của anh, thực ra trong nhà còn căn phòng cũ của bố mẹ Thái Sơn vẫn để không nhưng anh không mảy may nhắc đến, rõ ràng cả hai đều có ý đồ với nhau nhưng lúc này cả hai lại nhìn nhau ngại ngùng không ai dám tiến tới.
Cuối cùng Minh Hiếu không nhịn được nữa cậu nhẹ nhàng nắm tay Thái Sơn tiến tới hôn nhẹ lên môi anh dò xét, sau khi được anh bật đèn xanh liền tiếp tục kéo sát khoảng cách, tay ôm gáy anh hôn thật sâu, tay cậu lần theo nếp áo anh tiến dần lên đến ngực, Thái Sơn vốn không có kinh nghiệm tay chân lóng ngóng không biết đặt vào đâu chỉ biết ngại ngùng nắm lấy góc áo cậu, hơi thở hai người dần hòa vào nhau, tay cậu lần vào trong áo khiến cơ thể anh căng cứng, anh vô thức nắm lấy bên vai bị thương khiến Minh Hiếu bị đau vô thức rên khẽ rồi nhăn mày lại, anh nhận ra liền nhanh chóng đẩy cậu ra, ngồi bật dậy lo lắng nhìn cậu, thấy cậu không sao mới thở phào nhẹ nhõm nhưng khi ngước lên nhìn ánh mắt đầy tình ý của cậu thì từ mặt đến tai anh đỏ chói như mặt trời.
Minh Hiếu vẫn tiến tới muốn tiếp tục liền bị anh kiên quyết đẩy ra vì sợ lại lần nữa chạm đến vết thương khiến cậu tiêu nghĩu cụp mắt như cún con nhìn anh nhưng cũng không có tác dụng gì, cậu đành lũi thũi đi tắm nước lạnh để làm dịu đi cơn nóng đang hừng hực khắp người, sau lần đó mỗi lần hôn nhau, anh đều tránh né khi cậu định tiến xa hơn, hễ cậu oán giận liền thấy gương mặt hung dữ của anh cảnh cáo sau đó để lại 1 câu 'Khỏi hẳn đi rồi tính' xong lãng đi chỗ khác.
Trở lại hiện tại Minh Hiếu bước xuống giường, cậu đi đến gian bếp đã thấy anh đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho hai người, cậu nhẹ nhàng tiến đến ôm anh từ phía sau dụi dụi đầu vào cổ anh khẽ nói "Anh dậy sớm vậy !
Ngủ thêm một chút cũng được mà !".
"Anh dậy giờ này cũng quen rồi , với lại em đang bị thương phải ăn sáng đúng giờ để còn uống thuốc chứ, ngồi xuống nào" Thái Sơn vừa nói vừa ra hiệu cho cậu ngồi xuống.
"Sáng nay em thử hoạt động vai vết thương cũng ổn rồi anh, em nghĩ hôm nay em sẽ về lại nhà em, bàn thờ không có ai trông, hơn nữa em phải chuẩn bị vài thứ cho đến ngày tìm ra tên hoodie vàng kia !" cậu vừa nói vừa cho thức ăn vào miệng.
"Phải về hả ?"
Thái Sơn bộ dạng ủ rủ khiến Minh Hiếu nhìn thấy liền cưng chiều vươn tay xoa đầu anh.
"Anh này chúng ta đi hẹn hò không ?"
Minh Hiếu cười cười hỏi anh.
"Được đó, lần đầu anh đi hẹn hò nha , chúng ta đi đâu thế ?
Xem phim, đi công viên giải trí, đi chơi game thoát khỏi mật thất hay là ...." anh hớn hở nói liên hồi xong thấy cậu đang nhìn mình chăm chú, nhận ra mình quá khích nên đỏ mặt tía tai gãi đầu cười ngượng.
"Không sao mà, được đi chơi cùng anh em cũng vui lắm !" cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay anh nói tiếp "Có một nơi mà những lúc buồn chán em hay đi, anh có muốn đi với em không, chỗ đó cũng thú vị lắm !".
"Được !
Quyết định vậy đi, ngày mốt anh được nghỉ chúng ta cùng nhau đi nhé !" anh vui vẻ lắc lắc cánh tay đang nắm nhau, rồi cười khì khì cuối đầu tiếp tục ăn.
~~~~~~~~~~~~~~~
Hai thanh niên tuấn tú nắm tay nhau đứng trước cửa viện bảo tàng Văn Hóa Nghệ Thuật Thành Phố thu hút rất nhiều ánh nhìn của người đi đường, chàng trai thấp hơn vẻ mặt khó tin nhìn người còn lại lên tiếng "Hiếu !
Ngày đầu hai đứa hẹn hò, em bảo là sẽ đưa anh đi một nơi rất thú vị chính là đây đó hả ?".
"Ừ !
Không phải rất thú vị sao ?"
Minh Hiếu mặt mày phấn khởi nhìn Thái Sơn.
"Ờ...Thú vị...thú vị..."
Thái Sơn thấy cậu vui vẻ cũng không nỡ làm cụt hứng.
"Đi thôi !" cậu nắm tay kéo anh đi vào.
Minh Hiếu hớn hở kéo tay Thái Sơn dạo khắp nơi trong viện bảo tàng, cậu luyến thoắng giới thiệu cho anh về các vật trưng bày, có khi còn hơi quá phấn khích to tiếng khiến anh phải ái ngại nhìn người xung quanh khẽ xin lỗi.
Vào khu nghệ thuật truyền thống, Minh Hiếu muốn đi vệ sinh nên bảo anh tự mình đi trước, Thái Sơn chầm chậm vừa bước đi vừa ngắm nhìn cơ số nhạc cụ và trang phục biểu diễn tuyền thống được trưng bày khắp nơi, chợt tầm mắt anh dừng lại ở một trang phục Hồ Quảng vô cùng quen mắt, ang nhanh chóng tiến tới liền nhận ra nó giống hệt với bộ trang phục Quan Công của kẻ trước đây tấn công anh và Minh Hiếu ở Linh giới.
Thái Sơn chăm chú nhìn bài báo dán ở tủ trưng bày say sưa đến nỗi Minh Hiếu trở về sát bên lúc nào cũng không biết, cậu thấy anh đang chú tâm nên nhẹ nhàng nắm tay làm anh giật mình, quay sang nhận ra là cậu liền vui vẻ đan tay vào nhau, anh chỉ vào bộ trang phục nói với cậu "Em nhìn xem !
Có quen mắt không, có phả giống hệt sơn thần giả' kia không ?".
"Sơn thần giả ?"
Cậu cau mày nhìn bộ trang phục và thanh trường đao bên trong tủ, quả thật giống đến từng sợi lông.
"Em nhìn tiếp đi !
Còn cái này nữa!" anh chỉ cho cậu về tờ báo cũ kỹ, hoen ố dán trong tủ.
Bài báo nói về một gánh hát tồn tại khoảng trăm năm trước ở phố người hoa, tên là Bạch Ngư, gánh hát có hơn năm mươi người do ông chủ họ Trịnh điều hành, gánh hát vốn có tiếng ở địa phương nên việc làm ăn không tệ, bỗng nhiên vào một đêm mùa thu, gánh hát đột nhiên không biểu diễn như thường lệ mà đóng cửa im ỉm, sáng hôm sau có người mang thức ăn đến theo đặt hàng lại phát hiện toàn bộ đoàn hát xáo trộn, hơn năm mươi người đều chết một cách bí ẩn, thi thể khô héo như bị rút hết nước, cảnh sát thời điểm đó ra sức điều tra nhưng không có tiến triển gì, sau đó mấy ngày có một người được xác nhận là lao công của đoàn hát được tìm thấy ở một góc trong thành phố, lúc tìm được tinh thần đã không còn tỉnh táo, luôn hoảng sợ ôm đầu khóc lóc xin tha mạng, tuy nhiên đêm hôm sau người lao công đó được phát hiện đã bị giết chết trên giường bệnh của viện tâm thần cô ta được đưa vào, cả đoàn hát chỉ còn lại ông chủ là Trịnh Phong và một hoa kép hát là Hoàng Bình biến mất không dấu tích.
Thái Sơn sững người nhìn hai tấm ảnh trên bài báo, hai người này anh đều biết, Trịnh Phong kia chính là kẻ năm đó anh đã chỉ chứng cho cảnh sát phá án, kẻ còn lại chính là tên áo hoodie vàng sát hại Bảo Ngọc trong những cơn ác mộng của anh, nếu vậy thì kẻ kia nhắm vào cô bé chính là vì năm đó anh chỉ chứng Trịnh Phong cho cảnh sát.
Thái Sơn chìm trong suy nghĩ của mình, móng tay trong vô thức bấu vào trong lòng bàn tay đến suýt bật máu, Minh Hiếu nhận ra bất thường nơi anh liền nắm lấy bàn tay đang bấu chặt khẽ xoa xoa hỏi "Anh sao vậy ?".
"Hiếu !" anh khẽ nắm lấy tay cậu, giọng run rẫy hỏi "Có phải anh là người hại chết bé Ngọc không ?".
"Sơn !
Kể em nghe được không?"
Minh Hiếu nhẹ nhàng xoay vai Thái Sơn sang để anh nhìn đối diện mình.
"Đi thôi !
Tìm một nơi để ngồi, anh sẽ kể cho em !" anh nói rồi nắm tay cậu rời khỏi viện bảo tàng.
Hai người ngồi trong một công viên nhỏ cách viện bảo tàng không xa, Thái Sơn chầm chậm kể cho Minh Hiếu mọi chuyện, anh một hơi kể ra hết xong liền ủ rũ ngồi cúi đầu, cậu thấy anh như vậy liền xoa xoa vai an ủi "Vui vẻ lên nào !
Dù sao chuyện cũng qua lâu rồi, hơn nữa chưa chắc anh đã nghĩ đúng mà !
Chúng ta cùng tìm hiểu câu trả lời được không ?
Dù thế nào em cũng sẽ cùng anh đối diện !".
"Cảm ơn em !" anh nắm tay cậu lắc lắc "À !
Chưa nói với em, Quang Hùng nó khuyên được Bảo Khang làm lễ chiêu hồn rồi !
Em giúp anh hẹn với cậu Pháp được không ?".
"Được !
Anh thống nhất lịch hẹn với bạn anh đi rồi em sẽ liên hệ với cậu ta !"
Minh Hiếu đứng dậy vươn vai rồi kéo anh đứng lên nói "Đi thôi !
Chúng ta đi ăn trưa nào !".
"Đi thôi !
Anh cũng đói rồi !"
Thái Sơn cười buồn theo cậu, tạm gác mọi phiền muộn sang một bên vậy.
~~~~~~~~~~~~~~~
Thái Sơn hôm sau đi làm liền mang phát hiện khi đi viện bảo tàng báo lại với Trường Sinh, hắn nhanh chóng báo lên cao tầng sở cảnh sát sau đó cho người đến viện bảo tàng xác nhận thông tin rồi lập tức triệu tập tổ trọng án họp gấp, Trấn Thành xoa xoa mi tâm hỏi mọi người "Về chuyện này mọi người có ý kiến gì không ?".
"Hiện tại dù đã xác minh nhưng vẫn không thể tin được ?"
Trường Sinh cau mày.
"Nếu theo thông tin chúng ta có được thời điểm Trịnh Phong gây án rồi bị bắt hắn đã tám mươi sáu tuổi nhưng diện mạo hoàn toàn giống như đôi mươi !
Tà dị quá đi !"
Phong Hào chăm chú vào tài liệu trên bàn nói.
"Nếu theo lời Sơn nói, nghi phạm của các vụ giết người liên hoàn gần đây chính là Hoàng Bình, theo thông tin hiện tại nắm được hắn đã hơn trăm tuổi, nhưng dáng vẻ hắn hoàn toàn như một thanh niên, quá phi lý đi !"
Tuấn Tài thở dài.
"Được rồi !"
Trấn Thành dùng bút gõ gõ bàn thu hút mọi người nói "Trước mắt phải mau chóng tập trung điều tra thôi !
Phong Hào cậu mau chóng tìm lại các chi tiết trong vụ đoàn hát bị diệt !
Sinh mau chóng tổ chức toàn đội truy tìm dấu vết của Hoàng Bình !
Tôi hy vọng nghe được tin tốt từ mọi người sớm nhất !
Giải tán !".
"Mọi người đi làm việc !
Vũ Thịnh em đến phòng anh bàn bạc một tí !"
Trường Sinh nói xong liền đứng dậy cùng những người khác rời phòng họp.
"Sếp Thành , anh Sunh !
Em có chuyện muốn nói ạ !"
Thái Sơn lên tiếng gọi hai người kia lại.
"Sơn, có chuyện gì quan trọng sao ?"
Trường Sinh khép cửa phòng họp quay sang hỏi.
"Thật ra ....
Em liên lạc người cứu em ở đêm canh hiện trường vụ án đầu tiên rồi !"
Thái Sơn ngập ngừng.
"Ý cậu là người thanh niên đã đánh đuổi quái nhân vào đêm đó à ?"
Trấn Thành nheo mắt hỏi.
"Vâng !
Cậu ấy là Trần Minh Hiếu một thuật sĩ ẩn danh, cũng là người lần trước em báo với anh Sinh về thuật Phản Hồn ạ !" cậu gãi gãi đầu đáp.
"Em có thể liên hệ với cậu ta không ?
Chúng ta thật sự cần thêm sự hỗ trợ trong án này !"
Trường Sinh trầm ngâm đáp.
"Được ạ !"
Thái Sơn gật đầu.
"Nếu được cậu hẹn người đó trực tiếp đến cơ quan gặp tôi và Trường Sinh được không ?"
Trấn Thành vừa thu dọn đồ đạc của mình trên bàn vừa hỏi "Chỉ là hỗ trợ điều tra thôi !
Sẽ không quá làm phiền cậu ta !"
"Được ạ !
Em sẽ thử hỏi ý cậu ấy !" anh cười cười đáp.
"Làm sao cậu tìm được người ta thế ?"
Trấn Thành hỏi vẻ mặt gian xảo như nhận ra cậu có chút bất thường.
"Dạ...
Em...
Em có duyên được cậu ấy giúp trong vài rắc rối sau hôm đó" Anh chột dạ lí nhí đáp.
"Vậy Thái Sơn thân mến !
Cậu làm anh tò mò rồi đấy, nói xem quan hệ của hai người là gì nào ?"
Trấn Thành đưa mặt đến gần, giọng đầy sự trêu chọc.
"Là...là...
Chúng em đang quen nhau !"
Thái Sơn đỏ mặt.
"Quen biết nhau thì mới liên hệ được với nhau chứ ?
Sơn chả chúng ta không rõ ràng gì cả nhỉ !"
Trấn Thành càng nói càng tiến gần khiến anh đỏ hết từ mặt sang tai.
"Là bạn trai em !"
Thái Sơn nói xong liền cúi đầu không dám đối mặt với hai người kia.
"Được đó Nguyễn Thái Sơn !"
Trường Sinh đi đến kẹp cổ anh xuốg nói "Bảo em đi tìm người, em lại mang người ta về nhà em luôn !
Cũng tốt bây giờ cũng tính là một nửa người nhà rồi nhỉ !".
"Đau...
Anh Sinh thả em !" anh vỗ vỗ tay hắn xin tha.
"Được rồi !
đừng đùa nữa Sinh !"
Trấn Thành vừa nói vừa mở cửa đi ra "Sơn, em sắp xếp một buổi gặp mặt ra mắt với đồng nghiệp đi nhé !
Anh đợi !".
"Đúng Đúng !
Em zai, anh đây chờ ăn cơm thân mật !"
Trường Sinh vỗ vỗ vai anh nói xong cũng rời đi khiến Thái Sơn chỉ biết ngại ngùng cười.
~~~~~~~~~~~~~~~
Quang Hùng ngồi ở ghế phó lái nhìn khuôn mặt cáu bẳn của Bảo Khang ở ghế sau mà hết sức phiền muộn, hắn từ khuyên bảo đến giận dỗi mới có thể lôi được Bảo Khang làm theo lời của Thái Sơn, kết quả từ lúc lên xe cậu ta mặt mày nặng như đeo chì không một tiếng nói, hắn thở dài bất lực rồi quay xuống hỏi "Phạm Bảo Khang, em có thể tươi tắn hơn một chút không !
Em như vậy Sơn sẽ buồn đó !".
"Hồng, anh nói xem anh sơn ít nhiều gì cũng là cảnh sát sao lại có thể tin vào mấy chuyện gọi hồn này chứ ?
Anh ấy muốn tìm Bảo Ngọc đến điên rồi hay sao ?"
Bảo Khang bất mãn nói.
"Anh nghĩ Sơn nhất định có lý do của cậu ấy !
Em cũng biết tính cách cậu ấy mà, sẽ không tin tưởng vô lý đâu !"
Quang Hùng đáp, mắt liếc người đang lái xe âm thầm ra hiệu cầu cứu 'Giúp em chút đi !!!'.
"Hay là cậu cứ thử xem sao !
Trước giờ tôi chưa từng thấy Sơn làm gì vô nghĩa mà !"
Công Dương nhìn ánh mắt cầu cứu của người yêu thì cười dịu dàng rồi lên tiếng khuyên nhủ.
"Được được !
Tôi thử là được chứ gì !
Hai người đừng có mắt liếc tay đưa nữa, ngứa mắt chết được !"
Bảo Khang quắc mắt ghét bỏ nhìn hai người phía trước đang cười ngu.
"Cậu cũng đâu phải không có người yêu thái độ gì chứ !"
Công Dương miệng thì phàn nàn tay vẫn đưa sang nắm tay người yêu.
"Được rồi !
Đừng cãi nhau nữa !
Dương lái xe cẩn thận cho em !"
Quang Hùng đánh tay người kia ra nói "Nếu có Thái Sơn ở đây nhất định mắng chết ba chúng ta vì khoe yêu đương !".
"À !
Đúng rồi !
Em có vài đồng nghiệp rất khá vẫn còn độc thân !
E sẽ giới thiệu cho anh Sơn !"
Bảo Khang nói, sắc mặt đã tốt hơn một chút.
"Đúng đúng !
Nếu cậu ấy không thích quân nhân anh sẽ tìm cho cậu ấy vài người thành đạt !
Đúng không anh Dương ?" hắn nói xong quay sang người yêu tìm sự đồng tình.
"Hai người bị Sơn giận chưa đủ về việc mai mối này hả ?"
Công Dương tạt gáo nước lạnh làm cả hai người đang hào hứng lập tức ỉu xìu thở dài, Nguyễn Thái Sơn nổi giận rất đáng sợ .
Xe của ba người đến nơi liền nhìn thấy Thái Sơn cùng một thanh niên cao cao lạ mặt đứng cùng nhau trước ngôi nhà có cánh cổng gỗ, Quang Hùng nhoài người ta khỏi cửa vẫy tay với bạn mình chợt hành động của hắn khựng lại khi nhìn thấy hai người kia đứng cùng nhau, mà quan trọng hơn là họ nắm tay nhau.
Hắn bất chấp đầu tột vào thành cửa xe màu chóng rụt người vào trong quay xuống kéo tay Bảo Khang luôn miệng chỉ về phía cánh cổng nói "Khang !
Khang !
Mau...mau nhìn !
Bọn họ....
Bọn họ NẮM TAY NHAU !".
"NẮM TAY ?"
Bảo Khang hét to rồi áp mặt vào sát cửa kính để nhìn "A !
Nắm thật kìa !".
"Hai người có để tôi lái xe không nào ?"
Công Dương bất lực trước hai đứa trẻ không chịu lớn này, anh đổ xe trước cổng rồi bước xuống mở cửa cho người yêu.
"Cảm ơn anh !
Khi nào xong việc em sẽ gọi đón nhé !"
Quang Hùng vui vẻ vỗ vỗ vai người cao hơn.
"Được rồi !Anh về công ty, xong việc cứ gọi nhé !"
Công Dương xoa xoa đầu người kia rồi lên xe rời đi.
"Nguyễn Thái Sơn !
Tên đàn ông xấu xa này !
Anh ta là ai sao lại nắm tay anh, anh định bỏ rơi em đúng không ?"
Bảo Khang giả vờ hung dữ lao đến nắm lấy cổ áo Thái Sơn tra hỏi.
"Xin chào !
Tôi là Trần Minh Hiếu !
Đã được nghe Anh Sơn nhắc về hai người, hân hạnh được làm quen" Minh Hiếu vừa nói vừa bắt tay với Quang Hùng còn đang đánh giá mình.
"Anh Sơn, anh hết thương em rồi hả ?
Nhìn xem người ta cũng đâu có đẹp trai hơn em !"
Bảo Khang nũng nịu trêu ghẹo, ôm lấy Thái Sơn mà cọ cọ.
"Được rồi Khang, em không đốt nhà anh được đâu !"
Thái Sơn vừa gỡ Bảo Khang ra khỏi người mình vừa nói.
"Xì !
Không vui gì cả !"
Bảo Khang bĩu môi bước đến bắt tay Minh Hiếu "Chào, Tôi là Phạm Bảo Khang !
Hân hạnh làm quen !".
"Bọn anh đang quen nhau !"
Thái Sơ đỏ mặt nắm tay người yêu.
"Được đó bạn Trí Son !
Thua Dương nhà tớ một chút nhưng cũngrất đẹp trai nha !"
Quang Hùn hớn hở vỗ vai Thái Sơn.
"Vâng vâng, ngài tổng giám đốc nhà anh là nhất rồi !"
Bảo Khang ghét bỏ hất tay Quang Hùng khỏi vai Thái Sơn, mắt trở nên nghiêm túc quay sang hỏi "Anh Sơn, anh thật sự kêu em đến đây để gọi hồn gì đó sao ?".
"Khang, anh biết em không tin nhưng anh đã trải qua rồi !
Vì em có liên kết huyết thống nên nhờ em sẽ hiệu quả nhất !
Thử một lần được không ?"
Thái Sơn nài nỉ nhìn hắn.
"Em cứ thử đi cũng đâu mất gì !
Nhé !"
Quang Hùng cũng góp lời.
"Được rồi, được rồi !
Hai người đừng nhìn em như vậy nữa, em thử là được chứ gì !"
Bảo Khang nhăn nhó thỏa hiệp.
"Em có mang theo đồ anh dặn không ?"
Thái Sơn thấy cậu ta đã đồng ý liền hỏi.
"Có, đây này !"
Bảo Khang lấy trong túi ra một sợi dây vải cột tóc màu đỏ.
"Vậy vào thôi !"
Thái Sơn vừa nói vừa gõ cửa.
Vẫn như mọi khi người ra mở cửa là Trần Đăng Dương, nhận thấy lần này có thêm người lạ vẻ mặt hắn ta có chút ngoài ý muốn, dẫn theo đoàn người vào trong sân nơi Văn Pháp đã bày sẵn pháp tràng chờ khách.
Văn Pháp thấy họ đến liền cười vui vẻ vẫy họ vào, nhìn vẻ mặt cau có của Bảo Khang thì liền hiểu ra gì đó quay sang hỏi Thái Sơn "Cậu ấy sẽ là người đi với anh sao ?".
"Đúng vậy, Em ấy là anh song sinh của Bảo Ngọc !"
Thái Sơn đáp.
"Nhìn có vẻ không vui lắm nhỉ ?"
Văn Pháp cười bất lực.
"Cậu thông cảm, hôm nay thằng bé không được vui lắm !"
Thái Sơn gãi đầu đầu ngao ngán.
"Được rồi !
Hai người bước vào trong đi !
Nhớ kỹ những gì tôi dặn sau đây nhé !"
Văn Pháp chỉ hai người bước vào giữa pháp tràng.
"Có nguy hiểm thì dùng cái này !
Nhất định phải bảo vệ anh Sơn thật tốt nhé !"
Minh Hiếu kéo Bảo Khang lại nhét vào tay hắn con dao Phổ Ba của cậu.
"Tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt anh ấy !"
Bảo Khang khẳng định chắc nịch.
Thái Sơn nắm tay khẽ cười trấn an Minh Hiếu rồi kéo theo Bảo Khang vào ngồi ngay ngắn giữa pháp tràng bày dưới gốc cây lớn giữa sân, Văn Pháp như thường lệ dặn dò họ những điều cần thiết khi bắt đầu tiến vào Linh giới sau đó liền bảo họ nhắm mắt tĩnh tâm rồi bắt đầu các nghi lễ cần thiết.
~~~~~~~~~~~~~~~
*Keng~~~*
Sau tiếng chuông ngân, Thái Sơn lại một lần nữa thấy mình đứng trong bóng tối vô tận, vì có kinh nghiệm lần trước anh mau chóng thích nghi với môi trường xung quanh xong liền nhìn thấy kế bên là Bảo Khang đang ngơ ngẩn cùng vẻ mặt khó tin liên tục xoay người nhìn quanh, thấy hắn như vậy anh cười cười đến vỗ vai nói "Khó tin lắm đúng không ?
Lần đầu anh cũng vậy đó !".
"Vậy chúng ta làm sao tìm được Bảo Ngọc ?"
Bảo Khang giọng chờ mong hỏi.
"Làm theo hướng dẫn thôi !" anh lấy dây cột tóc đã được Văn Pháp niệm chú trong túi áo ra, làm theo hướng dẫn chắp tay vái bốn phía rồi buộc nó lên tay Bảo Khang, hai người chăm chú nhìn vào sợi dây buộc tóc trên tay Bảo Khang, bỗng phần dây buộc dư ra giống như có sinh mệnh ngẩng dậy như một con rắn, nó chỉ về hướng phía trước, hai người bước đi theo hướng sợi dây chỉ đến, nhưng phía trước vẫn luôn tối như hũ nút.
Không gian xung quanh chỉ vọng lại tiếng bước chân của hai người, chợt xung quanh bắt đầu xuất hiện những tiếng xì xầm to nhỏ khiến cả hai khựng lại nhìn nhau, Thái Sơn khẽ gật đầu ra hiệu đi tiếp.
Bỗng phía trước xuất hiện một vầng sáng xanh nhạt, họ nhanh chóng bước về phía đó, càng đến gần tiếng xì xầm càng rõ ràng hơn, chính là hài vè kia, nghe được vè đôi mày Phạm Bảo Khang nhíu chặt lại, chẳng có ai trong ba người bọn họ dễ chịu khi nghe bài vè quỷ quái này.
"Phạm Bảo Khang !
Anh hai !"
Cả hai sững người khi nghe tiếng gọi, là Bảo Ngọc, Bảo Khang nhanh chóng xoay tìm xung quanh, giọng nói khiến hắn nhớ thương suốt mười mấy năm, cũng là bóng ma trong lòng hắn, chợt không xa hai người nhìn thấy Bảo Ngọc đang đứng giữa hai người một nam một nữ.
Thái Sơn nhận ra hai kẻ này một chính là mụ ma nữ già chạy thoát thân trong lần trước tấn công anh, người còn lại là Trịnh Phong, gã ngạo nghễ nhìn anh và Bảo Khang mà cười khinh khỉnh, Bảo Ngọc thấy bọn họ thì vô cùng vui vẻ nhưng khi cô bé liếc mắt về hai kẻ hai bên liền tối sầm mặt ra sức hét lớn "Anh hai !
Anh Sơn !
HAI NGƯỜI MAU CHẠY ĐI !"
"Ngọc mau đến đây với anh !"
Bảo Khang vui đến phát khóc vẫy cô bé, nhưng hắn có cố sức gọi thế nào cô bé chỉ lắc đầu nguầy nguậy.
"Khoan đã Khang !"
Thái Sơn kéo Bảo Khang đang định bước tới bên kia lại "Hai kẻ kia không phải thứ tốt lành !".
"Ha ha !
Xem ra rất có kinh nghiệm đó nhóc con !"
Trịnh Phong nói giọng đầy vui vẻ.
"Các người là ai ?
Sao lại giữ con bé ?"
Bảo Khang quát to.
"Ô !
Mày không nhớ tao sao mèo con ?"
Trịnh Phong vừa nói vừa uốn éo thân thể khởi động, gã ta cười quái dị bước lại gần hai người nói "Năm đó chính ba đứa nhóc bọn mày phá hỏng mọi chuyện của tao !
Bây giờ đến mặt tao cũng không nhớ nổi, buồn thật đấy !".
Bảo Khang bước lùi lại, một tay đẩy Thái Sơn lui lại tay còn lại thò vào bên túi hông tìm cây dao Minh Hiếu đưa cho cậu.
Theo từng bước lùi của hai người là mỗi bước tiến của Trịnh Phong, quần áo trên người gã dần biến đổi thành bộ trang phục Quan Công, trên tay không biết từ lúc nào xuất hiện thanh trường đao sáng bóng, gã hét lên một tiếng bổ dao về phía hai người, cả hai nhanh chóng liên tục bật ra sau tránh từng đường đao chém tới nhưng không thể tránh mãi được Thái Sơn mất đà ngã xuống, gã ta nhanh chóng chớp lấy thời cơ một đao bổ thẳng vào đầu anh.
*Keeng~~~~*
Vẻ mặt Trịnh Phong hơi thảng thốt khi đại đao của hắn bị đánh bật ra, Bảo Khang trong gang tấc đã lấy ra dao Phổ Ba trong túi áo cứu được hai người một mạng, cậu khó chịu nhìn sợi dây đỏ trói chung tay cậu và Thái Sơn rồi quay sang nhìn anh nói "Anh Sơn, em sẽ cắt dây để tiện xử lý tên này, theo lời cậu Pháp nói chỉ cần chúng ta không lạc nhau là được đúng không ?".
"Ừ" Thái Sơn gật đầu kéo căng dây cho Bảo Khang cắt vừa cảnh giác nhìn kẻ thù.
*Keeng~~~~*
Bảo Khang cắt đứt dây xong lập tức đỡ được một đao nữa đánh tới, cậu và Thái Sơn được tự do lập tức phối hợp đấu với Trịnh Phong, dù gì cũng là những người đã qua huấn luyện bọn họ phối hợp tấn công khiến gã kia đang ở thế thắng phải chùn bước, nhận thấy hắn đã lui đến điểm thích hợp cậu lập tức quay sang nói khẽ với annh "Em cầm chân hắn anh sang cứu bé Ngọc !".
Thái Sơn nhân lúc Bảo Khang tấn công Trịnh Phong, anh nhanh chóng chạy đến chỗ Bảo Ngọc và nữ quỷ, anh lấy đà lao đến vồ lấy nữ quỷ cùng ả lộn hai vòng, Bảo Ngọc lập tức chạy khỏi sự khống chế.
Trịnh Phong thấy tình hình bên này không ổn lập tức muốn chạy đến nhưng gã vừa lơ là liền cảm thấy bàn tay phải đau nhói, Bảo Khang chém một vệt dài trên mu bàn tay phải của gã, nơi vết thương có làn khói đen lờ mờ cùng mùi hôi thối như xác chết phân hủy tỏa ra, gã ta nhìn vết thương mặt mũi trở nên vặn vẹo vì giận dữ rồi lập tức điên cuồng lao đến tấn công cậu mặc kệ tình hình bên kia.
Bên này Thái Sơn đánh nhau với mụ nữ quỷ già một hồi lâu vẫn không có kết quả gì, vì cho dù anh có đánh trúng mụ bao nhiêu cũng không để lại vết trầy xước nào, lâu dần cũng đuối sức dần bị ép vào thế hạ phong, đang chật vật đỡ lấy hai móng vuốt của mụ đâm tới thì chợt nghe mụ gào thét đau đớn hất mạnh anh bật ra sau, ngồi dậy định thần thì thấy Bảo Ngọc không biết từ bao giờ lẻn ra sau lưng mụ ta cắn chặt lấy vai mụ, mụ ta điên cuồng nắm tóc kéo cô bé ra rồi quăng mạnh cô bé đi, anh nhanh chóng đón lấy cô bé, dư lực ném khiến cả hai lăn vài vòng, cô bé ngẩng đầu dậy từ ngực anh chỉ chỉ vào răng mình vui vẻ nói "Anh không có pháp khí nên không gây được thương tổn cho bà ta đâu, chỉ có em và bà ta cùng là quỷ hồn mới gây thương tổn nhau được !".
"Quỷ ?" anh trợn mắt nhìn cô bé.
"Phải !" cô bé cười có chút buồn, biểu cảm không hợp với vẻ ngoài trẻ con "Vì em cũng là kẻ chết oan mà !".
"Anh...."
Thái Sơn ủ rủ nhưng bị Bảo Ngọc cắt ngang.
"Buồn bã để sau đi !
Em và anh còn không mau đứng dậy bà ta sẽ bắt em lại đó !"
Bảo Ngọc hùng hổ kéo anh dậy đối mặt với mụ nữ quỷ đang tiến tới.
Thái Sơn cùng Bảo Ngọc đồng thời lao về phía nữ quỷ, anh liên tục khống chế mụ để cô bé nhân lúc tấn công khiến mụ ta ăn đau mà điên cuồng chống trả, Thái Sơn tốt nghiệp trường cảnh sát, chuyên được đào tạo để khống chế tội phạm nên chuyện khống chế mụ nữ quỷ nằm trong khả năng của anh.
Sau một hồi quần ẩu, mụ nữ quỷ bộ dạng vô cùng chật vật vẻ mặt hoảng sợ quay người bỏ chạy.
*Choang~~~~*
Trịnh Phong sửng sờ nhìn thanh đại đao bị dao trong tay bị Bảo Khang đánh vỡ vụn, gã giận dữ xoay người đá vào giữa ngực khiến cậu tung người ra sau mấy bước, Thái Sơn cùng Bảo Ngọc nhanh chóng đến đỡ lấy cậu.
Cả ba cảnh giác nhìn gã ta cả người đầy vết thương tỏa ra khói đen lờ nhờ, hắn dùng ánh mắt đầy căm phẫn nhìn ba người rồi lập tức lao đến tấn công, Bảo Khang và Thái Sơn dù cho đã được huấn luyện nhưng vẫn ko thể chiếm ưu thế trước gã ta, gã điên cuồng ra đòn khiến cả anh lẫn cậu vô cùng chật vật, Bảo Khang nhân lúc Thái Sơn cố sức bắt lấy cánh tay phải gã kia liền một phát đâm thẳng dao Phổ Ba vào cánh tay đó, gã gào lên đau đớn hất tay ra khiến con dao rơi dưới chân gã, rồi hất tung cả hai ra xa làm cho cả anh và cậu đau đớn không bò dậy nổi.
Trịnh Phong nhân lúc hai người kia nhất thời không thể hoạt động liền lập tức nhặt lấy một mảnh vỡ lưỡi đao sắc nhọn, tay còn lại bắt lấy tóc Bảo Ngọc lôi về phía mình kề hung khí lên cổ cô bé, lúc này có lẽ vì bị thương nghiêm trọng gã không còn giữ được vẻ ngoài của một thanh niên tuấn tú, khuôn mặt gã vẫn của Trịnh Phong nhưng đã trở nên tím tái như một xác chết vì thiếu dưỡng khí, lưỡi thè dài ra ngoài màu tím ngắt thêm đôi mắt vằn vện tơ máu trợn trừng như muốn lồi ra ngoài.
Gã không chế ép cô bé tiến tới vài bước sau đó cười đắc ý nhìn hai người kia nói "Xem ra hôm nay tao không xong rồi, nếu đã vậy ít nhất tao lôi con bé này theo vậy !".
"Thả con bé ra !"
Thái Sơn chật vật đứng dậy hét về phía hắn.
"Rốt cuộc tại sao mày phải làm đến mức này với bọn tao ?"
Bảo Khang nhổ ngụm máu đọng trong miệng ra giận dữ hỏi.
"Ha !
Đến giờ mày vẫn chưa biết nguyên nhân à ?"
Trịnh Phong cười điên loạn nói "Ba đứa bọn mày năm đó phá hỏng chuyện của tao và Bình, nếu năm đó không phải chúng mày phá đám thì bọn tao đã thành công rồi !".
"Phá đám ?"
Bảo Khang mặt đầy thắc mắc quay sang nhìn Thái Sơn.
"Năm đó chúng ta hò hét cứu được một người suýt bị hắn bắt cóc đó" anh đáp.
"Trí nhớ tốt đó thỏ con !
Vậy mày có đủ thông minh đoán xem tại sao con nhãi này phải chết không?" gã cười xảo trá hỏi anh.
"Chẳng phải vì bọn tôi năm đó phá hỏng chuyện của ông sao ?"
Bảo Khang giận dữ đáp.
"Sai rồi !
Vì Bình cũng muốn cho mày biết rằng mất người thân bên mình là như thế nào !" hắn hất mặt về phía Thái Sơn nói "Năm đó mày chỉ chứng cho lũ cảnh sát đó bắt tao thì bù lại Bình bắt con nhóc mày yêu quý, sau đó khiến bố mẹ mày tai nạn mà chết !
Tóm lại, tụi nó chết chính là lỗi của mày !"
"Tôi...."
Thái Sơn sửng sốt trước lời buộc tội của hắn ta.
"Anh Sơn không được nghe lời hắn, anh không có lỗi gì cả !
Ah !"
Bảo Ngọc cố sức hét to liền bị gã nắm chặt tóc kéo lại, trên tay vẫn dí chặt mảnh đao vào cổ cô bé.
"Nguyễn Thái Sơni !
Đây là lúc anh ngẩn người hả !"
Bảo Khang quát vào mặt rồi huých vai anh ra hiệu chuẩn bị xông đến cứu Bảo Ngọc.
"Hừ !
Bọn mày tốt nhất nên ngoan ngoãn cho tao, không thì con bé này đừng mong rời khỏi đây !" gã ta tì lưỡi đao ngày càng chặt khiến cô bé nhăn nhó vì đau đớn, gã hất mặt về phía hai người nói "Muốn tao thả nó thì một trong hai đứa mày tự sát tại đây đi !".
"Nhảm nhí !
Hôm nay nhất định cả ba bọn tao sẽ rời khỏi đây !"
Bảo Khang quát.
"Chỉ với chúng mày ?" gã nao núng, Bảo Khang sau lần giao đấu lúc nãy khiến gã có chút bất an, lưỡi đao tì vào cổ cô bé càng ngày càng sâu.
"Ông thả con bé ra tôi sẽ làm theo ý ông !"
Thái Sơn bước tới ánh mắt kiên định nhìn hắn nói "Người khiến ông hận nhất không phải tôi sao ?
Tôi thay con bé là hợp lí nhất rồi !".
"Nguyễn Thái Sơn, anh im miệng cho em !
Hôm nay nhất định cả ba chúng ta sẽ cùng rời khỏi đây !"
Bảo Khang phừng phừng lửa giận định bước tới.
"Mày nếu không muốn con nhóc này hồn tiêu phách tán thì nên ngoan ngoãn cho tao !"
Trịnh Phong kéo theo Bảo Ngọc lui lại.
Bảo Khang thoắt một cái đã nhào đến trước mặt Trịnh Phong một cước đá tới muốn đánh bật mảnh đao trên tay gã, nhưng gã nhanh chóng tránh tay ra sau, tay còn lại vẫn nắm chặt tóc Bảo Ngọc kéo cô bé lui theo, gã ta dùng chân đá bật cán thanh đại đao nằm trên đất đập mạnh vào đầu Bảo Khang khiến cậu lùi lại mấy bước được Thái Sơn đỡ lấy liền thấy trên trán Bảo Khang chảy ra một dòng máu tươi, anh lập tức nổi giận lao đến muốn tìm cách kéo Bảo Ngọc ra nhưng không được, gã ta đã một lần nữa ghì chặt lưỡi đao vào cổ cô bé khinh khỉnh nói "Mày đứng đó !
Một bước nữa tao sẽ lấp tức giết nó, tao nói rồi chỉ cần một trong hai chúng mày chết thì tao lập tức thả nó ra !".
"Được !
Mong ông giữ lời !"
Thái Sơn cúi xuống nhặt lấy một mảnh đao khác định đâm vào cổ tự sát, nhưng lập tức bị Bảo Khang cản lại, hai người cứ vậy giằng co trong tiếng cười khoái trá của Cao Trịnh Phong.
*Phập*
Âm thanh của một vật sắc nhọn đâm vào da thịt vang lên khiến hành động của mọi người dừng lại, không biết từ bao giờ Bảo Ngọc đã giấu con dao Phổ Ba bị đánh rơi, rồi đâm vào bên hông của Trịnh Phong, cô bé tay nắm chặt dao xoắn mạnh vào vết thương hét lớn "Khốn kiếp !
Đánh anh tao bị thương, còn muốn dùng tao muốn ép anh Sơn chết, hôm nay tao cùng chết với mày !".
"Mẹ kiếp !"
Trịnh Phong nhìn vệt đen lấy mũi dao làm trung tâm dần loang ra cùng với khói đen nghi ngút bốc ra từ bên hông mình tức giận vô cùng, gã lưu loát dùng lưỡi đao đâm mạnh vào cổ Bảo Ngọc, khi ánh lửa xanh lam rực lên từ vết đâm dần lan ra khắp cơ thể, gã biết mình không xong liền quay về phía Thái Sơn cười khoái trá lên giọng mỉa mai "Nguyễn Thái Sơn tất cả mọi chuyện đi đến ngày hôm nay đều là lỗi của mày kể cả con bé này hay cha mẹ mày đều do chính mày hại chết !
Ha ha ha ha ha..."
Trịnh Phong tan biến theo ánh lửa.
Bảo Khang thấy Bảo Ngọc lung lay muốn ngã liền muốn đỡ cô bé nhưng lập tức bị cô bé ngăn lại, cô bé nhìn cậu và Thái Sơn nở một nụ cười thật tươi, ngọn lửa xanh lam cũng dần cắn nuốt cô bé, thoáng một cái cô bé không còn mang hình hài một bé gái nữa mà trở thành một thiếu nữ, vẫn bộ váy hoa đó nhưng mái tóc buông dài cùng với gương mặt giống hệt Bảo Khang nhưng đường nét nhu hòa và nữ tính hơn, cô bé nhìn hai người anh đang khóc của mình vui vẻ cất tiếng nói "Đừng khóc !
Xem như em được giải thoát rồi mà, em yêu mọi người !
Nói với anh Hồng rằng em cũng rất nhớ anh ấy nhé !"
Phạm Bảo Ngọc sau cùng cũng tan thành một làn khói.
Bảo Khang cố lau đi dòng nước mắt còn đang không ngừng trào ra, quay lại nhìn thấy Thái Sơn cũng không hơn mình bao nhiêu, đôi mắt anh vô hồn nhìn về phía trước miệng lầm bầm điều gì đó cậu không thể nghe rõ, cậu tiến đến kéo anh dậy nghẹn ngào nói với anh "Anh Sơn, về thôi !".
*Keeng~~~~*
Bảo Khang mở mắt ra liền nhìn thấy mọi người vây quanh pháp tràng với ánh mắt đầy lo lắng, cậu ngồi dậy buồn bã sờ đầu xoa chỗ bị đau, Quang Hùng lao đến dồn dập hỏi han hai người nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu của Bảo Khang, quay sang thì nhìn thấy Thái Sơn đôi mắt trống rỗng cả người vô lực cứ thẩn thờ như một con búp bê vô tri.
Minh nhận ra bất thường liền ngồi xuống trước mặt Thái Sơn khẽ đưa tay xoa mặt anh ôn tồn hỏi "Sơn, làm sao vậy ?"
Thái Sơn nhìn Minh Hiếu, tầm nhìn dần nhòe đi vì nước mắt, anh chồm lên ôm chầm lầy câhu, cố ngăn tiếng khóc thoát ra, thật lâu sau đó khẽ nghẹn ngào lên tiếng "Là anh hại chết bọn họ, cả bé Ngọc và bố mẹ anh đều do anh hại chết !
Ngọc, con bé ngay cả chết rồi cũng bị anh liên lụy thêm lần nữa !".
Minh không nói gì chỉ khẽ ôm lấy Thái Sơn, tựa đàu anh vào vai cậu, để anh nói ra hết nổi buồn trong lòng, sau một hồi lâu anh mới bình tĩnh hơn nhưng mặt vẫn vô cùng buồn bã ngồi bên cạnh cậu không nói gì.
Bảo Khang kể lại mọi chuyện ở Linh giới cho mọi người nghe, cậu truyền đạt lại những lời của Bảo Ngọc khiến cho Quang Hùng thường ngày là giống như một đứa trẻ hiếu động giờ chỉ dựa vào vai Thái Sơn yên lặng rơi nước mắt.
Sau đó Bảo Khang nhận được cuộc gọi triệu tập cậu trở về doanh trại có việc gấp nên mọi người quyết định giải tán, trước khi đi cậu vẫn cố khuyên nhủ Thái Sơn rằng ko phải lỗi của anh.
Thái Sơn cùng Bảo Khang bị Quang Hùng mạnh mẽ lôi theo mình lên xe của Công Dương vừa được gọi tới để cùng về.
~~~~~~~~~~~~~~~
Xe ngừng trước khu chung cư cũ, sau màn tạm biệt sướt mướt của Quang Hùng và Công Dương, Thái Sơn đuổi hắn lên nhà trước, còn anh vừa quay sang định nói Minh Hiếu cũng nên về đi liền rơi vào một cái ôm ấm áp, cậu nhẹ nhàng hôn lên trán anh khẽ hỏi "Có cần em đi lên cùng anh không ?".
"Cảm ơn em !
Không sao đâu, hôm nay có Hùng ở cùng anh rồi, em yên tâm đi anh ổn mà !" anh lắc đầu nhìn cậu.
"Được rồi, vậy anh lên đi, ngày mai em sẽ đến đón anh đi làm, em về đây !" cậu nói xong hôn lên má anh đánh chóc một cái rồi nhanh chóng chạy đi mất.
Thái Sơn khẽ cong môi cười, tay sờ lên gò má còn nóng suốt đoạn đường từ dưới lên đến nhà, vừa lên hết cầu thang bỗng nhiên không khí xung quanh âm u một cách khó chịu, nhận ra bất thường anh liền cảnh giác từ từ tiến về phía nhà mình, đến nơi thấy cánh cửa đang mở lưng chừng, anh nhanh chóng tiến vào trong đã thấy Quang Hùng bất tỉnh nằm giữa phòng khách, trên bụng có một vết thương liên tục rỉ máu, đang muốn tiến lại chỗ Quang Hùng thì nghe thấy tiếng sột soạt phía sau lưng, xoay người lại liền thấy trên trần có một người mặc hoodie vàng đang bò, chiếc cổ xoay ngược cùng khuôn mặt thanh tú nhưng nụ cười vô cùng quỷ dị, hắn ta cất giọng nói the thé xen lẫn trong tiếng cười "Thỏ con, đi thôi nào, tao cần mày một tí, còn sóc con thì lát nữa hết máu nó tự chết thôi !".
*Bụp*
Thái Sơn ngã ra đất trước khi mất hoàn toàn ý thức trong mắt vẫn thấy được một bóng người vô cùng cao lớn đứng sau mình.
---------------------
Lâu lắm mới ngoi lên lại vì đợt trước tui được 1 anh say rượu phi xe cho tui đi khoa chỉnh hình nằm ít lâu nên mạch truyện bị đứt nay tui mới hoàn thành chap này dài dài để mn đọc.
Với cả hôm nay đi D6 cháy quá tui cũng vui gần chớt , cháy lắm mn ơi khun biết tui còn lụy show tới khi nào luônnnnnnnnnnn.
Dầm mưa về tắm 1 cái là tui ráng hoàn thành chap này đăng cho mn luônnnn.
Mọi người nếu có ghé qua đọc cho bé xin cái cmt làm động lực viết tiếp ạ :3