Khác Hieusol • Thần tiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389095440-256-k276144.jpg

Hieusol • Thần Tiên
Tác giả: hribiehihimeomeo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Minh Hiếu là con trai của nhà danh nhân tiêu biểu ở những năm bảy mươi.

Một hôm, người yêu cậu ngỏ lời muốn ra mắt gia đình.

Cậu gật đầu đồng ý, từ đó cậu biến mất không một dấu vết.

!!

OOC , R18 !!

Không mang ra khỏi app W😇



tranminhhieu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • nct • imagine
  • taeyong • paris in the rain
  • ᴀᴛѕʜ • ѕυɴɴʏ
  • [HieuSol]Trốn Tìm
  • //Hieusol//Hào Quang... -? //ABO//
  • Hieusol • Thần Tiên
    °•☆•°☆•°☆•°


    Trần Minh Hiếu x Nguyễn Thái Sơn

    HIEUTHUHAI x JSOL

    Thiếu gia Trần x ?



    !!R18, trôn có lài, tru có vái¡¡

    •Có tí public

    ¿¿Có yếu tố thần kỳ, không có thật??

    --------

    Con ghẻ của mẹ W😇 bị lỗi mấy tuần không đăng được chap mới, nên tui không biết món này đăng được lúc nào nữa
     
    Hieusol • Thần Tiên
    ¡☆¡


    Trần Minh Hiếu - cậu con trai cả của một nhà danh nhân tiêu biểu ở những năm 70.

    Hàng năm, nhà Trần sẽ được mời dự tiệc tất niên cùng với các nhà máu mặt khác, và năm ấy cũng không phải ngoại lệ.

    -----

    Trần Minh Hiếu chán nản lắc lư ly rượu vang đỏ, năm nào dự tiệc cũng phải hết hơi với mấy ông lớn bà lớn, sai một li là đi một dặm ngay.

    Đang nhìn chiếc ly được rót một phần bốn rượu vang đỏ, thì cậu vô tình thấy được một chàng trai với mái tóc hạt dẻ đang luống cuống tìm một thứ gì đó.

    Thấy người đẹp cần sự giúp đỡ, ngại gì mà không ra giúp.

    Cậu nhanh nhảu tiến tới chàng trai mà hỏi:

    "Anh tìm gì sao?"

    Cậu trai thấy thì đáp lại:

    "Tôi đang bị mất chiếc vòng tay màu bạc có đính ngọc xanh, cậu có thấy nó ở đâu không?"

    Khi được nghe mô tả, Minh Hiếu mới nhớ ra có chiếc vòng lạ bị để không trong nhà vệ sinh.

    Cậu liền bảo chàng trai kia chờ một lát rồi đi tới nhà vệ sinh.

    May mắn rằng chiếc vòng vẫn còn ở đó, nó còn đúng chính xác với những gì cậu chàng kia mô tả.

    Minh Hiếu trong lòng hớn hở vì giúp được người đẹp, liền cầm chiếc vòng rồi quay lại chỗ cũ.

    Chàng trai kia thấy Hiếu cầm đúng chiếc vòng tay mình đang tìm thì không khỏi vui sướng, cảm ơn cậu ríu rít.

    Đang vui sướng nhận chiếc vòng tay từ đối phương thì bên kia cất giọng:

    " Chiếc vòng này đáng quý với anh nhỉ.

    Mà anh tên gì vậy?

    Tôi tên Trần Minh Hiếu."

    Thấy người kia hỏi mà cũng thoải mái đáp lại:

    "Đúng rồi,không có chiếc vòng này là tôi ra đường ở luôn đó.

    À tôi tên Nguyễn Thái Sơn."

    "Thái Sơn à, quả là cái tên đẹp.

    Thế anh năm nay bao nhiêu tuổi vậy, để tiện xưng hô ấy mà."

    Thái Sơn ngập ngừng một lúc,xong rồi đáp:

    "Tôi năm nay 24"

    Không tin nổi được cái cậu chàng trước mặt như mấy đứa nhóc thanh niên mới lớn lại lớn hơn anh 2 tuổi.

    "Ồ, anh lớn hơn tôi đó.

    Tôi mới 22 thôi."

    Từ những câu chào hỏi xã giao rồi bắt đầu mở lên câu chuyện, họ dần cảm thấy thoải mái hơn với nhau hơn.

    Sau bữa tiệc, Minh Hiếu mời Thái Sơn cùng đi dạo một vòng, Thái Sơn cũng vui vẻ đồng ý

    -----

    Sau buổi đi dạo đó, cả hai càng ngày càng thân thiết,rồi tiến đến quan hệ yêu đương.Không một ai biết Minh Hiếu và Thái Sơn là người yêu nhau, cứ thế mà úp mở giấu diếm.

    Rồi bỗng một hôm, Thái Sơn nói với Minh Hiếu rằng mình đã kể chuyện này với mẹ từ hôm qua.

    Minh Hiếu bất ngờ hỏi có sao không, Thái Sơn vui vẻ đáp:

    " Mẹ anh chấp nhận em rồi.

    Mai về chỗ anh ra mắt nhé.

    "

    Nghe được tin mừng, Minh Hiếu vui sướng ôm hôn nát mặt Thái Sơn.

    Mong chờ cho ngày mai được suôn sẻ.

    Đêm trước hôm ra mắt mẹ vợ, cậu bỗng mơ một giấc mơ kì lạ.

    Cậu mơ về một hang động ở chân núi, nó tỏa ra một làn ánh sáng xanh dương và có ít lấp lánh.

    Minh Hiếu tò mò mà đi vào, một làn sương dày đặc màu xanh che mắt cậu.

    Sau khi sương dần bay đi, hiện rõ quang cảnh lúc này.

    Cậu thấy một bóng lưng quen thuộc với mái tóc hồng đào.

    Mặc bộ đồ trắng ngọc hở lưng đang ngồi trên một tản đá.

    Khi người đó quay đầu lại, gương mặt y đúc anh Sơn nhà mình.

    Người đó cười nói:

    "Anh chờ Hiếu lâu lắm rồi"

    Cậu bất ngờ tỉnh giấc.

    Trong đầu vẫn chưa phai hình ảnh lúc nãy mơ được, trong đầu không khỏi đặt lên dấu hỏi chấm to đùng.

    Đang ngẩn người ra thì tự nhiên lóe lên câu dặn của Thái Sơn hôm qua:

    "Hiếu nhớ đến lúc buổi sáng nhé, anh gửi bản đồ này cho em, nhìn rối thế thôi nhưng dễ tìm lắm"

    Nhớ đến tấm bản đồ nhỏ Sơn đưa cho Hiếu, Hiếu lật người dậy tìm ở ngăn kéo cạnh đầu giường.

    Thấy ở tấm bản đồ có dẫn đến một khu rừng, chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua nhưng rồi lại gạt bỏ mà ngồi dậy chuẩn bị.

    Hiếu lái con xe La Dalat đến chỗ mà Sơn đã cho.

    Dừng lại ở một dãy núi cao, không biết đi đâu tiếp thì Hiếu tự nhiên thấy bản đồ có thêm một chỉ dẫn đường lạ mà lúc đầu không có.

    Thấy mà kinh hồn, nhưng chả hiểu sao Hiếu lại vặn ga đi theo chỉ dẫn kì lạ đó.

    Đến nơi thì Hiếu thấy có một luồng ánh sáng xanh lấp lánh.

    Hiếu ngỡ ngàng, tự đánh vào má mình thật mạnh để thoát ra khỏi giấc mơ nhưng không thành.

    Rồi ngước nhìn thấy ở góc trên cùng bản đồ có dấu mũi tên đỏ chỉ vào hướng đang phát sáng kia.

    Hoài nghi về tấm bản đồ anh Sơn gửi hoặc có thể có ai đó xáo trộn tấm bản đồ.

    Thôi thì đã trót đến đây rồi, làm thì làm cho tới.

    Hiếu bước xuống xe, cầm theo quà và khóa cửa xe rồi tiến vào luồng ánh sáng xanh.

    Ánh sương mờ ảo che hết tầm nhìn Minh Hiếu, nhưng vẫn cố tiến vào.

    Khi sương dần phai thì Hiếu thấy một tiên cảnh tuyệt đẹp và hùng vĩ.

    Đang bị choáng ngợp thì bỗng có tiếng quen thuộc đằng sau gọi tên, Minh Hiếu quay ngược lại hơi ngước nhìn xuống thấy người thương của mình.

    Cậu cười rạng rỡ khi thấy anh.

    Nhưng vẫn không quên hỏi chuyện này là như nào.

    Sơn chỉ cười nhẹ nhàng đáp:

    " Hiếu cứ vào gặp mẹ anh đi rồi sẽ rõ "

    Rồi anh chỉ vào cổng gỗ to đùng ở phía đằng xa, rồi dẫn vào.

    Bước vào sâu bên trong, có một người phụ nữ trung niên với mái tóc màu bạc kim, nụ cười hiền hậu mặc bộ áo tấc xanh ngọc, trên đầu có một chiếc vòng nguyệt quế được thiết kế rất nhiều chi tiết vô cùng tinh xảo.

    Minh Hiếu dù trong lòng chưa khỏi rối bời vì chuyện lạ này nhưng vẫn cung kính cúi chào bà, bà vui vẻ nói:

    "Không cần phải khách sáo vậy, dù gì cậu cũng sẽ là người nhà ta.

    Mà cậu không thắc mắc gì với cái này sao?"

    Minh Hiếu như được gỡ rối trong lòng, liền đáp:

    "Dạ, con thắc mắc lắm mà không dám hỏi ạ"

    Mẹ Thái Sơn cười hiền, giải đáp:

    "Ta tên là Thái Hòa, là Tiên cai quản khu rừng này.

    Thái Sơn thực chất cũng là tiên, do chán nản ở Động Tiên nên nó trốn ta xuống giáng trần chơi, và vô tình gặp được cậu"

    Minh Hiếu có nghe nhầm không vậy?

    Trên đời này có tiên thật hả??

    Minh Hiếu ngơ ra mà nghĩ thầm.

    Thấy Hiếu vẫn ngơ ngác như đang nghĩ cái gì đó, bà liền nở nụ cười nhẹ nói với Hiếu:

    "Cậu lạ lẫm chỗ này cũng không sao, ở đây vài ngày nữa là sẽ quen thôi.

    Bây giờ ta phải đi gặp Thượng đế nên có gì bảo Sơn nó dẫn thăm quan cho nhé"

    Dạ vâng với mẹ vợ thì bà liền lên kiệu bay mà đi, cùng lúc đó không biết Thái Sơn đã ở bên cạnh lúc nào mà khoác tay Minh Hiếu bảo để anh dẫn đi thăm quan, Minh Hiếu cười gật nhẹ.

    Thái Sơn liền búng tay, mội luồng sáng lấp lánh phủ lên người Minh Hiếu khiến cậu cảm giác lâng lâng, cả người nhẹ nhõm hẳn, rồi khiến cậu có thể di chuyển trên không trung, giống như trong Peter Pan vậy.

    Xong cả hai cùng bay lượn quanh khu Thái Sơn sống.
     
    Hieusol • Thần Tiên
    !♡!


    Đăng trước cho ae cho biết mình vẫn còn sống 🥰, có gì hè cập nhập tiếp

    -------

    Được một thời gian, Minh Hiếu đã dần quen với nơi này.

    Nhưng chỉ có điều, cậu bắt đầu nhớ nhà, lo lắng với sự mất tích của mình có xảy ra chuyện lớn gì không.

    Suy nghĩ kĩ càng cậu quyết định hỏi bà tiên cai quản - mẹ Thái Sơn xin cho trở về cõi trần.

    Bà Thái Hòa thấy thế liền hơi nhăn mặt, bà bảo:

    "Con chắc chứ?

    Khi con quay lại thì con sẽ không thể quay trở về nơi này nữa.

    Vì con là người trần gian, không có phép như tiên nên rất phức tạp để có thể di chuyển giữa hai nơi."

    Bà quả thật nói đúng, giữa trần gian và cõi tiên có mối liên kết thật sự rất mơ hồ, chẳng đơn giản như di chuyển từ thành thị này sang thành thị khác.

    Cậu vẫn còn rất đắn đo, cậu thật sự rất yêu Thái Sơn, nhưng cậu cũng nhớ nhà.

    Thấy con rể mình cũng gặp rắc rối, bà nhẹ nhàng nói:

    "Ta không quá vội, con cứ từ từ mà suy nghĩ kĩ lại.

    Nếu muốn về thì chỉ cần tối ra chỗ mà con lần đầu đặt chân tới nơi này, ta sẽ mở cổng cho con về."

    Nghe xong Minh Hiếu cũng gật đầu dạ vâng mẹ vợ rồi té.

    Thái Sơn nghe lén được hết câu chuyện, buồn rầu thấy rõ.

    Nhưng anh chợt nghĩ trong đầu tìm cách thuyết phục Minh Hiếu ở lại.

    Thôi được rồi, anh tự nhận bản thân mình ích kỉ khi không cho Minh Hiếu về gặp lại gia đình, nhưng suýt quên mất Minh Hiếu đã ở đây được ba tháng cõi tiên, tương đương với ba mươi năm ở trần gian.

    Chắc giờ mọi người đã dần buôn xuôi việc tìm kiếm Minh Hiếu.

    Thôi cứ cho là vậy đi.

    ----

    Gần tối, Minh Hiếu về phòng của cậu và Thái Sơn thì không thấy anh đâu, liền đi tìm.

    Bình thường Thái Sơn sẽ nằm chờ Minh Hiếu ở phòng để cả hai cùng nhau ngủ, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại khác.

    Hiếu đi tìm khắp nơi xung quanh, cuối cùng cũng không thấy đâu.

    Bỗng dưng trong đầu nhớ đến cửa hang mà Minh Hiếu lần đầu đặt chân đến, liền vội ra.

    Đúng như dự đoán, anh người yêu ngồi quay lưng ở tảng đá gần cạnh cửa hang động.

    Nhưng sao hôm nay, thấy anh hơi lạ.

    Trên người anh bỗng dưng mặc bộ đồ trắng ngọc hở hết mảng lưng trắng mịn, thân hình nhỏ nhắn kết hợp với bộ đồ trông rất gợi tình, Minh Hiếu nuốt nước bọt nặng nề mà tiến tới.

    Cảm nhận được có người, Thái Sơn quay lại nhìn Minh Hiếu, cười đầy bí ẩn nói:

    "Anh chờ Hiếu lâu lắm rồi"

    Xong anh liền quay người về phía người yêu, giờ mới rõ được bộ đồ.

    Minh Hiếu chẳng biết đang bị hoa mắt hay nhìn lầm, người yêu cậu đang mặc váy.

    Chiếc váy được thiết kế kiểu yếm, đằng sau cổ thì thắt hình nơ và lộ nguyên mảng lưng trông rất gợi cảm, "váy" cũng không quá ngắn, chỉ sương sương dài đến nửa phần đùi, còn có chút bó vào nhau khiến lộ ra đường cong hấp dẫn.

    Thái Sơn cười, ngồi dậy rồi tiến tới, hai tay vòng qua sau cổ Minh Hiếu.

    Minh Hiếu từ nãy đến giờ vẫn cố kìm nén mà nuốt khan, lo lắng nếu mất kiểm soát trong cái động tiên này sẽ thành tai họa nào đó.

    Thái Sơn ôm cổ rồi dí sát ngực mình vào lồng ngực rắn rỏi của Minh Hiếu.

    Minh Hiếu cảm nhận có thứ gì đó mềm mềm, to to chà sát vào ngực mình.

    Hả?

    Khoan.

    Minh Hiếu cúi xuống nhìn vào mặt Thái Sơn, rồi len lén nhìn xuống.

    Đập ngay vào mắt là hai quả bưởi đang áp sát vào người mình.

    Chẳng biết Thái Sơn bơm silicon bao giờ sao mà nó lành lặn trông tự nhiên như có từ trước.

    Cậu nhớ từng thấy thân thể của Thái Sơn, da trắng mịn là có thật, nhưng ngực là mặt phẳng, đâu có tròn trĩnh như này?

    Lén nhìn lâu quá thành ra bị lộ.

    Thái Sơn đã thấy biểu hiện ngơ ngác của em người yêu, cười nhẹ mà nói:

    "Sao?

    Hiếu muốn thử à?"

    Minh Hiếu nổ rồi, tai từ hồng đậm chuyển sang đỏ choét, mặt cũng như thế mà có dấu hiệu đỏ theo.

    Thấy thế thì Thái Sơn thích thú, bàn tay chạm nhẹ vào mặt Minh Hiếu.

    À, không chỉ chạm vào mặt Hiếu lớn, mà còn quan tâm xoa nắn cậu Hiếu nhỏ ở dưới.

    Lớp quần tây bỗng có thứ gì đó lồi ra từ lúc nào nhưng thấy Thái Sơn biểu cảm phấn khích lắm khiến cậu càng bị gợi dục.

    Thôi hết chịu nổi rồi, liều nhiều ăn nhiều.

    Minh Hiếu dứt khoát vòng tay ra sau Thái Sơn, đôi bàn tay dừng lại ở cặp mông tròn mĩm mà bóp không thương tiếc.

    Thái Sơn khẽ tiếng "a" nhẹ, dù chỉ là tiếng khẽ giật mình nhưng lại khiến Minh Hiếu càng mất kiểm soát.

    Minh Hiếu vén hết váy Thái Sơn lên đến bụng, hiện nguyên chiếc quần lót ren trắng, cảm giác bị người yêu xoa nắn sau lớp vải ren mát mẻ khiến anh cảm thấy hứng thú nhưng cũng vì thế mà dần ngại ngùng vì bị lộ gần hết bộ phận riêng tư mình ở cái nơi không riêng tư như thế này.

    Ngẩn ngơ với mớ suy nghĩ sợ ai đó phát hiện thì một bàn tay em người yêu đã luồn vào trong lớp quần lót, lọt giữa cặp đào mọng và nhẹ nhàng di chuyển xuống phần hậu huyệt.

    Cậu cảm giác hậu huyệt có vẻ chạm tới gần hơn với nam giới bình thường, chắc cấu tạo cơ thể của tiên khác với người trần nên cậu không nghĩ nhiều.

    Nhưng chờ đã, sao hậu huyệt lại dài thế này?

    Minh Hiếu cảm nhận nó giống như..."cái ấy" của con gái.

    "a-anh Sơn"

    "um..sao thế?"

    "em.. lột ra nhé?"

    "sao em phải xin anh? của em hết mà"

    Minh Hiếu nghe thế thì chẳng ngại ngần bế xốc Thái Sơn đặt lên tảng đá anh vừa ngồi, tư thế cậu bắt anh làm gần giống với tư thế ngồi xổm, chỉ khác mỗi cậu bắt anh xoạch chân ra ngang, tay anh thì chống đằng sau phòng ngừa bị ngã.

    Minh Hiếu không muốn cởi ra chiếc quần lót ren trắng, nên đã vạch sang một bên.

    Ôi gì đây?

    Dù đã đoán qua qua rồi nhưng cậu không nghĩ nó là thật.

    Thái Sơn thật sự có cơ quan sinh dục nữ.

    Minh Hiếu vội vàng đưa chiếc lưỡi tiến vào trong, luồn lách khám phá bên trong.

    Thái Sơn ngửa cổ, chân tay cố gắng bám chặt vào hòn đá tránh bị ngã xuống, hông hơi đẩy lên khiến Minh Hiếu càng dễ dàng càn quét bên trong hơn.

    Chiếc lưỡi Minh Hiếu thật sự rất lanh lợi, nó nhanh chóng làm ướt hang động một cách gọn ghẽ.

    Thái Sơn cả người dần tiết ra mồ hôi vì đang cố gắng nén lại tiếng rên bởi cơn khoái cảm ập tới.

    Hai người thật sự đang làm ngay ở "ngoài đường", cạnh cửa hang tiên - nơi mà ai cũng có thể qua lại bất cứ lúc nào.

    Thái Sơn vừa sung sướng vừa sợ hãi, mồ hôi tiết ra từ tay càng lúc càng nhiều khiến nó trở nên trơn trượt, mất đà trượt xuống.

    May mắn là anh nhanh trí nắm vào bộ tóc đen nháy của em người yêu dưới thân.

    Thái Sơn hãi lắm rồi, cố gắng nén lại tiếng rên để nói thành câu hoàn chỉnh:

    "M-Minh Hiếu....v-và...vào nhà.."

    May mắn là cậu ta vẫn biết nghe lời, liền từ từ bỏ chiếc lưỡi ra, nước dâm nhễ nhãi với nước bọt tạo thành một sợi chỉ kéo dài.

    Thái Sơn dù không nói gì nhưng khi nhìn cảnh tượng đó càng đỏ mặt, giấu mình trong bờ vai cứng chắc của Minh Hiếu.

    Cậu nhẹ nhàng nhấc bổng anh lên, nhẹ nhàng mà vào nhà.

    Phòng của hai người là ở tầng thứ ba, nên Minh Hiếu vừa bế Thái Sơn vừa phải nhẹ nhàng bước lên từng bước một.

    Khổ nỗi, bên dưới Thái Sơn đã nhớp nháp còn cố tình cọ cọ vào cự vật sau lớp quần đen khiến Minh Hiếu sắp đè luôn Thái Sơn giữa tầng hai - tầng dành cho các tiên nữ hậu cần, và quản gia, nói chung là tầng có đông người nhất.

    Còn năm bậc cuối là đến tầng thứ ba, Minh Hiếu bỗng dưng dừng lại.

    Bất ngờ đút ba ngón tay vào trong âm đạo, Thái Sơn bị đâm đột ngột mà ưỡn lưng, hai tay cấu chặt vào vai cậu.

    "H-Hiếu..em làm..gì vậy..."

    "Em thấy chảy nhiều nước vậy sẽ lan ra sàn thì dễ bị lộ nên em "đóng lại" á"

    "Như-nhưng..có cần thiết phải...di chuyển ra vào...vậy không?"

    "Em có di chuyển đâu?

    Tại nó trơn chứ bộ"

    "Sao cũng được...Vào phòng...nhanh đi.."

    Minh Hiếu cứ thế mà thản nhiên "ra vào", chậm rãi đi vào phòng, mặc kệ Thái Sơn đang thúc giục trong sự sợ hãi.

    "Hiếu ơi..

    Nhanh lên đi..A-anh sắp ra.."

    "Chiều anh"

    Cậu cho thêm một ngón nữa vào, di chuyển liên tục ở âm đạo, Thái Sơn không chịu được mà bắt đầu những tiếng rên khe khẽ.

    "A-...ah...H-Hiếu...Anh...bảo là...Vao-hức...vào phòng...nhanh lên.."

    "Ơ thế á, em tưởng anh bảo cái khác cơ"

    Minh Hiếu cười, trông rất đểu.

    Dù vậy nhưng cậu vẫn tiếp tục di chuyển, tiếp tục mặc kệ Thái Sơn đang khốn khổ kiểm soát tiếng rên rỉ của mình.

    Vừa mở cửa bước vào phòng, Minh Hiếu đã đè Thái Sơn xuống sàn, sàn nhà được làm bằng đá nhung xanh khiến người Thái Sơn càng trở nên căng cứng, có chút run vì lạnh.

    Còn phía Minh Hiếu thì vội vã cúi xuống cố gắng hút hết nước dâm bên trong chiếc lồn nhỏ của anh, tiếng húp sùn sụt kêu rõ bên tai càng làm tăng sự thèm thuồng của Minh Hiếu.
     
    Back
    Top Bottom