hoàng
helloooo
negav
chào ạaa
hoàng
lâu quá không gặp
negav
vừa gặp lúc chiều đấy
hoàng
nhưng cũng chả nói gì
negav
....
anh muốn em nói gì cơ?
hoàng
dạo này em thân với minh hiếu nhỉ?
negav
không có
em với anh ấy chỉ nói chuyện một chút với nhau thôi
hoàng
anh thấy hai người hay đi chung lắm mà
negav
tiện đường thôi
hoàng
thế à?
negav
....
anh đừng gây sự với anh ấy nữa
được không?
hoàng
sao?
negav
điều đó không tốt mà
không tốt cho anh
cho em
và cả anh ấy nữa
hoàng
em quan tâm đến cậu ta nhỉ?
negav
em cũng quan tâm đến anh mà?
sao anh cứ phải đi gây sự với người khác thế?
em không phải lúc nào cũng cứu anh được đâu
hoàng
....
negav
em không biết bản thân mình như thế nào
mà lại đi thích anh nữa
hoàng
anh có bắt em thích em đâu
là do em tự thích mà?
negav
ừ em ngu thật nhỉ
phải chi ngày đó gặp anh
em đã xoay lưng bỏ về
chẳng ở đó làm gì
thế thì không có chuyện gì rồi...
.
kết thúc tiết học cuối cùng của ngày, thành an đi bộ mười phút đồng hồ từ trường đến quán ăn. nó nằm ngay trong ngõ nhỏ yên tĩnh, giá còn đắt hơn cả quán ăn sinh viên, nhưng thành an thích nó, vì ở đó có thể thư giãn được, và đương nhiên là ở đó có món của cậu thích, trứng lòng đào và salad trộn.
cậu ngồi cạnh cửa sổ, vừa gọi món xong thì có một đám học sinh đi vào, là cùng trường với cậu. họ ngồi gần cửa ra vào, xem thực đơn rất lâu cho đến khi có một người to tiếng gọi món cho cả đám.
thành an để ý thấy có một trong những chàng trai đó cứ liếc mắt về phía cậu, cậu vốn dĩ không biết anh ta là ai nên vẫn cứ tiếp tục ăn, lát sau anh ta đi ra khỏi bàn và bước đến chỗ cậu.
"cậu là đặng thành an đúng không?"
lúc này thành an mới ngước lên nhìn người phía trước, cố nhìn cho kĩ vẫn không nhớ mình đã gặp người này ở đâu, học chung trường nhưng chẳng biết đã gặp nhau khi nào.
"chúng ta quen nhau sao?"
rất dứt khoát anh ấy đã kéo ghế ngồi đối diện cậu, nhìn cậu chằm chằm rồi liếc xuống đĩa thức ăn.
"ngon nhỉ?"
"ừ, là trứng lòng đào với salad trộn, tôi đã ăn nhiều chỗ nhưng vẫn thấy chỗ này ngon nhất"
chàng trai trước mặt bật cười, hoàng hôn chiếu rọi cả một vùng trời, anh ta nghiêng đầu, thành an nhìn rõ từng góc cạnh của người đối diện, sóng mũi cao, đôi môi mỏng, còn đôi mắt như bị che phủ bởi một màn sương mờ đục.
"cậu bị đục thủy tinh thể à?"
"mắt tôi không đẹp sao?"
"à không, mắt cậu trông đẹp đấy chứ"
vừa nghe câu nói đó cặp mắt của anh ta chuyển động như một cá thể độc lập với niềm vui, tiếng cười, giận dữ, tuyệt vọng.
đã lâu rồi chưa thấy gương mặt nào linh hoạt đến thế, thành an ngồi đấy ngắm nhìn người đối diện, rất lâu.
"nghe bảo cậu vừa được phân công chức sao đỏ ở trường?"
"tin tức lan truyền nhanh nhỉ?"
"chào! tôi là hoàng, 12D2, mong sau này được cậu chiếu cố"
vừa nói hoàng vừa đưa tay ra, thành an cũng đưa tay ra định bắt thì ngoài cửa bỗng có một tiếng rất lớn, cậu giật mình rụt tay lại. một đám học sinh khác xông vào quán, nhắm đến đám bạn của hoàng đang ngồi mà đánh, hoàng cũng rời khỏi chỗ, nhanh chóng đến đánh trả đám người kia. thành an kinh ngạc ngồi quan sát hết mọi thứ, cả thế giới như bị rút đi mọi âm thanh, chỉ còn lại những ống kính giống như bộ phim vô âm chiếu ngay trước mắt.
"mẹ nó lại là đám thằng hiếu" đó là câu cuối cùng cậu nghe được từ hoàng sau khi anh rời đi.
từ lúc đó, cái tên "hiếu" được in sâu vào đầu của cậu, chính bản thân cậu cũng không biết tại sao.
ngoài cửa sổ một đàn chim bay qua, thành an không nghe thấy, trong đầu cậu chỉ nghe tiếng cộng hưởng vang ong ong. bao giờ mùa hạ mới kết thúc nhỉ? mùa hạ lê thê và mơ hồ.
.