Hài Hước |hieugav| nhóc con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394530555-256-k377020.jpg

|Hieugav| Nhóc Con
Tác giả: kimkim_wtp
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

anh(chú) hiếu và em bé an



negav​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • |hieugav| hanahaki
  • Cậu Nhóc Của Ông Trùm
  • [0309] chú yêu em nhóc con
  • |hieugav| textfic • sao đỏ
  • |Hieugav| Nhóc Con
    1


    "minh hiếu, thằng bé về sau sẽ ở chung với con, hãy yêu thương em nó nhé"

    trần minh hiếu sáng ra đã bị mẹ chơi một vố tỉnh cả ngủ, cái gì mà ở chung? cái gì mà yêu thương em nó? nó là cái đứa quỷ nào?

    "em chào chú ạ!"

    em chào chú? xưng hô gì lạ vậy?

    từ đằng sau mẹ trần xuất hiện một thằng nhóc, thoạt hình rất đáng yêu, hai má phính, đôi mắt không to cũng không nhỏ, đặc biệt là đôi môi mọng, ửng hồng tự nhiên hơn cả bọn con gái, hiện tại còn mút kẹo thứ chất ngọt óng ánh xuất hiện trên môi làm cậu bé thêm phần khiến người khác nhìn muốn hôn ngay lập tức.

    "thành an, đây là anh hiếu. từ nay con sẽ ở chung với anh ấy"

    "dạ, thưa mẹ!!!"

    "mẹ? con có thằng em này từ khi nào? không phải mẹ làm chuyện xấu với người khác đó chứ?"

    mẹ trần đi đến gõ một phát lên đầu cái gã to xác kia.

    "mày nghĩ mẹ mày như vậy à? thằng bé là con trai bạn thân mẹ, cậu ấy bận việc đi nước ngoài nên gửi nhà mình chăm sóc một thời gian"

    "giàu như vậy sao không mướn bảo mẫu? nhờ nhà mình làm gì?"

    "mày có im đi không?"

    mẹ trần lại tiếp tục gõ vào đầu minh hiếu một cái nữa, minh hiếu nhăn nhăn nhó nhó nhưng không dám làm gì.

    "bảo mẫu nuôi sao bằng mẹ mày hả con? khôn hồn thì đừng có chọc thằng bé...an an ngoan, ở nhà nhé? mẹ đi công việc một lát"

    mẹ trần vừa chửi mắng con trai mình, đột nhiên quay xuống nhìn cậu nhóc ở dưới liền thay đổi thái độ ngọt ngào.

    minh hiếu ngán ngẩm nhìn bà mẹ của mình. ai mới là con ruột vậy? nhìn vào người ta sẽ nghĩ minh hiếu là con rơi con rớt mất.

    "tạm biệt mẹ~"

    đứa nhóc giọng nói đáng yêu tạm biệt mẹ trần, bà cũng vì vậy mà vẫy vẫy tay tạm biệt. cả hai cười cười nói nói không hề quan tâm đến người đứng đằng sau đang đen mặt.

    xong, mẹ trần vừa đi thì thành an quay lại nhìn ông chú cao to trước mặt, dù là con nít nhưng vẫn phân biệt được đâu là đẹp trai đâu là xấu trai.

    "chú đẹp trai!!!"

    thành an hô lên một tiếng, vẻ mặt tươi cười đáng yêu nhìn hắn, đời thành an chưa từng thấy anh đẹp trai đến như vậy, nhưng màu tóc có hơi kì cục một chút.

    minh hiếu hiện tại chỉ mới bước mười tám tuổi. lí lịch của gã không có gì hay ho để khoa nên không cần nói tới. gã hiện tại đang học đại học năm nhất và với khuôn mặt đẹp trai đó hiển nhiên gã cực kì được nhiều cô gái theo đuổi.

    "tao mới mười tám tuổi!"

    "oa, ông già thế cơ ạ?"

    minh hiếu lập tức cạn lời, tay xoa xoa trán, ngán ngẩm nhìn thằng nhóc bé tẹo ở dưới.

    "gọi tao là ANH!"

    "anh yêu"

    "thằng ranh con! mày hâm à?"

    "ơ, không phải gọi thế còn gì? mẹ em hay gọi ba em

    như thế"

    "ba mẹ mày cũng sung sức qua ha"

    "ba mẹ em còn muốn sinh em trai cho em mà"

    thế đéo nào???

    "nhóc? mày bao tuổi rồi?"

    "tám ạ!"

    "mới tám tuổi!!! tuổi thơ mày hỏng rồi con ạ"

    minh hiếu nhìn thằng bé.

    đứng nói chuyện nãy giờ với nó cũng đủ khiến hắn cảm thấy hại não cộng thêm gã cúi xuống quá mức giờ ngẩn lên mà đau cả cổ.

    "anh không định mời em vào nhà sao?"

    "không phải mày đang đứng trong nhà tao còn gì?"

    "em vẫn chưa cởi dép"

    "thì liên quan đéo gì?"

    "chân em chạm xuống nền nhà anh mới tính là đứng trong nhà"

    "tao lạy mày"

    .

    comeback với 1 em fic mới😘

    và lại típ tục với series "chú cháu" nhé =)))

    gu truyện tui nó z mấy bà đọc dui dẽ dui dẽ he
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    2


    và...những ngày tháng sau này của trần minh hiếu là những ngày tháng luôn rơi vào tình trạng bế tắc bởi một thằng nhóc tám tuổi.

    "anh hiếu biết em tên gì không?"

    "không quan tâm"

    "anh không biết đúng không?"

    thành an cùng minh hiếu ngồi ở phòng khách, khi nãy hắn phải chạy nắng ra tận tiệm cửa hàng tiện lợi ở đầu khu phố để mua kem cho nó. vừa điên tiết nhưng lại không làm được gì, đành ngậm ngùi chịu đựng.

    mẹ trần khi nào cũng bảo là sẽ chăm sóc nó chu đáo, nhưng thật ra chỉ có mình hắn chăm sóc và chịu đựng cái đứa ranh ma như nó.

    "ăn đi, lắm chuyện"

    "rõ ràng là anh không biết"

    thành an vừa nói vừa cho kem vào miệng, tám tuổi cũng còn là con nít nên chuyện ăn muốn với cậu nhóc như cậu thì hơi phiền phức.

    "ừ ừ, tao không biết...kem chảy ra nhà hết kìa. mày ăn uống kiểu gì vậy?"

    minh hiếu bận ngồi chơi game liếc sáng nhìn đứa nhỏ bên cạnh thì muốn phát cáu.

    thành an dửng dửng nhìn hắn.

    "thì anh lau đi là được, em mới tám tuổi, ăn uống hiển nhiên không được sạch"

    "mày còn biết mày tám tuổi và ăn không được sạch cơ à?"

    "biết chứ, chẳng qua em muốn anh dọn thôi... em ăn xong rồi... dọn đi nhé. yêu anh~"

    nói xong an bé nhỏ liền bỏ lên phòng, để lại hiếu trần ức chế đến nỗi mặt đỏ gay. trong lòng hắn hiện tại đang chửi thề.

    --

    minh hiếu mặc dù học đại học nhưng gã lại ở nhà nhiều hơn đi học, cứ tưởng sẽ được phèn phỡn ai ngờ mẹ trần rước thằng nhóc phiền phức này về làm hỏng cả kế hoạch mà hắn đã đặt ra trước đó.

    "anh hiếu, tắm cho em có được không?"

    thành an lại chỗ minh hiếu đang ngồi bấm điện thoại, dùng vẻ mặt và giọng nói cực kì đáng thương.

    "mày đừng có dụ tao"

    minh hiếu không thèm liếc nhìn, vẫn tiếp tục bấm, mặc kệ lời kêu gọi mật đường của nhóc ranh kia.

    thành an thấy vậy liền kề khuôn miệng nhỏ chúm chím sát bên tai minh hiếu. nói khẽ một câu.

    "hay là tắm chung với em đi"

    trần minh hiếu: nó không phải tám tuổi!

    .
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    3


    "mẹ! con muốn hỏi mẹ một câu"

    minh hiếu đang đứng ở phòng khách nhìn chỗ mẹ mình đang ngồi cạnh nhóc gì đó, nó thì nằm dưới sàn tô tô vẽ vẽ nguệch ngoạc chẳng khác gì mấy con trong phim kinh dị.

    "hỏi đê"

    mẹ trần bận xem tivi, đang giữa khúc hay nghe thằng con hỏi mình liền nhạt nhẽo trả lời.

    "có khi nào bạn mẹ làm sai tuổi nó không? con thề với chúa là nó chẳng phải phải tám tuổi"

    "nó mới sáu tuổi thôi con ạ! that's cú lừa nhé"

    mẹ trần rung đùi nhìn thằng con mình đang ngơ ngác. mắt hắn trợn ngược lên nhìn thằng nhóc bé tẹo đang nằm dưới sàn.

    "CÁI GÌ???

    SÁU TUỔI?"

    thành an nằm ở dưới sàn, không nhìn minh hiếu, tiếp lời mẹ.

    "em năm nay mười tuổi rồi!"

    "GÌ NỮA???"

    minh hiếu ngáo ngơ nhìn hai người kia đồng thanh nói. ngay cả mẹ hắn cũng theo phe thằng nhóc đó.

    "không phải căng thẳng đâu con trai...nó bị suy dinh dưỡng chứ nó mười sáu tuổi rồi"

    "đó cũng là cú lừa đó anh yêu~"

    "MẸ!!!!!!! thấy chưa? nó kêu con là anh yêu kìa...

    ỚN QUÁ!!"

    "mày sướng chết còn bày đặc...thôi cái kiểu đó đê, cho mẹ mày xem phim cái"

    mẹ trần ngồi trên ghế cười hề hề nhìn thằng con trai tội nghiệp của mình.

    thành an đột nhiên dừng vẽ, nó ngồi dậy nhìn minh hiếu rồi đi tới chỗ hắn đang đứng, dùng bàn tay nhỏ bé của mình còn dính chút màu, chưa kịp chạm vào người hắn, hắn đã đi lùi vài bước.

    "ranh con! mày tính làm gì tao?"

    thành an không nói gì vẫn đi tới, hại minh hiếu sợ hãi tiếp tục lùi.

    "đứng yên đi"

    "m-mày tính làm gì đấy?"

    "ai làm gì đâu mà sợ"

    thành an lại tiếp tục đến gần minh hiếu. dùng ngón trỏ ngắn ngắn bé bé mũn mĩn của mình ngoắc hắn.

    minh hiếu nhìn hành động của nó mà muốn phát điên!

    "anh quỳ xuống đây đi, em ngẩng đầu mỏi quá"

    "m-mày lại âm mưu cái gì đúng không đồ quỷ non"

    "anh không mỏi cổ à?"

    "m-mỏi chứ" - minh hiếu mang bộ dạng ngập ngừng nói.

    với thằng nhóc này, không sợ hãi, không đề phòng cũng có ngày bị nó hấp diêm tinh thần mất.

    "vậy thì quỳ xuống đây cho bằng nhau, em muốn nói cái này"

    minh hiếu híp mắt nghi vấn nhìn thằng nhóc bé tẹo ở dưới. vừa quỳ xuống vừa quan sát nó thật kĩ càng. sau khi quỳ hẳn thì thành an đến gần.

    "em không muốn mẹ nghe"

    hắn liền hiểu ý thằng nhỏ nghiêng đầu sang bên phải một chút, hướng tai về phía nó.

    thành an đưa hai bàn tay nhỏ của mình che hai bên miệng, áp sát vào tai minh hiếu, giọng nói con nít bắt đầu phát ra.

    "sờ chỗ này đi, anh sẽ biết em chính xác mấy tuổi"

    minh hiếu trợn mắt, hắn sợ hãi nuốt một ngụm nước miếng khi nghe câu nói này sau đó theo phản xạ mà nhìn xuống chỗ thằng nhóc đang chỉ tay.

    nó đang chỉ vào 'đũng quần' của mình!

    trần minh hiếu: ối giồi ôi!!! nó đang hấp diêm mình!!!!

    .
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    4


    "mẹ ơi, anh híu không nhường đồ ăn cho con"

    "trần minh hiếu!"

    mẹ trần đang nấu ăn, nghe thành an nói vậy liền liếc minh hiếu rồi nghiếng răng nói khiến hắn rùng mình, liền cau mày nhìn đứa nhỏ hay nhõng nhẽo đang ngồi đối diện.

    "nhường mày hết cả xúc xích rồi còn đòi cái gì?"

    minh hiếu minh oan cho mình, hắn hiện tại như con ghẻ vậy. thằng ranh con đó ỷ lại mẹ hắn, do đó mà khi nào cũng tranh thủ giở trò.

    nhìn một lớn đã sắp bước sang tuổi mười chín cùng một nhỏ tám tuổi ngồi tranh nhau thức ăn rồi cãi cọ. mẹ trần chỉ biết lắc đầu, không ngờ con trai bà lại xứng đôi với con nít đến vậy.

    "còn một cái xúc xích nữa"

    thành an ngồi trên ghế vì còn nhỏ nên hai chân cậu đang chơi vơi giữa không trung, nằng nặc đòi và nhảy nhảy trên ghế, bàn ăn cũng vì vậy những lần bật của thành an mà bị rung chuyển.

    minh hiếu ngồi đối diện, khuôn mày đậm của hắn đã cau chặt lại, hắn hiện tại sợ đổ thức ăn trên bàn, lau dọn lại mất công. liền lớn tiếng quát thằng nhóc đang giãy giụa khiến hắn ứa cả gan.

    "ngồi im!... mắt mày có vấn đề không đấy? hết sạch đĩa rồi còn đâu mà đòi hả?"

    "còn một cái...

    ở dưới chân anh híu kia kìa"

    wtf? mày đùa à?

    minh hiếu đơ người nhìn thành an, vẻ mặt nó như đang mong đợi điều gì từ hắn.

    "m-mày nói cái x-xúc xích nào?"

    "ở dưới chân anh đó"

    thành an chu môi lên nói.

    minh hiếu bộ dạng hiện tại nhìn vào không phì cười không phải người.

    hắn căng thẳng đến nổi mồ hôi từ chân tóc xuống hai bên man tai rồi rơi xuống áo. hắn vừa lau đi mô hôi vừa suy nghĩ vài điều không hề trong sáng.

    nếu chân thằng nhóc này mà không ngắn chắc chắn minh hiếu sẽ bị nó hấp diêm thân thể ngay tại chỗ.

    thấy cả hai đứa im lặng, mẹ trần nhìn xuống dưới chân minh hiếu, quả thật là có một cây xúc xích nằm lăn lóc ở đó.

    bà liền đi đến và cúi xuống nhặt lên, cầm cây xúc xích gõ vào đầu thằng con trai đen tối của mình một cái.

    "mày nghĩ đi đâu vậy? thằng bé nó không có đen tối như mày đâu"

    minh hiếu theo phản xạ liền giật nảy mình. hắn thở phào nhẹ nhõm, cũng may là hắn tưởng tượng.

    minh hiếu trấn an, vuốt vuốt ngực mình vài cái rồi quay lên thì đột nhiên hắn thấy vẻ mặt của thành an có chút bất thường.

    nó đang cười đểu mình??????

    thành an đột nhiên đứng lên ghế, sau đó thì quỳ gối xuống, vừa vặn với mặt bàn, cậu nằm lên đó lấy hai tay chống cằm mình, vẻ mặt nham nhở nhìn minh hiếu.

    minh hiếu thật sự sợ hãi thằng nhóc này. hắn đang thấy cảnh tượng gì vậy?

    đây không phải biểu cảm của thằng nhóc tám tuổi.

    "m-mày cười cái gì?"

    thành an vẫn bộ mặt đó, nhìn về phía nhà bếp thì thấy mẹ trần đã vào nhà vệ sinh. sau đó quay lại nhìn minh hiếu, mỉm cười một cái.

    nụ cười này không đáng yêu tẹo nào, nó còn đáng sợ đến mức khiến mồ hôi của hắn tuôn như mưa, sau lưng áo ướt cả mảng lớn, hắn sợ sệt nuốt vài ngụm nước miếng.

    "ý em là cây xúc xích cỡ lớn kia kìa"

    mom ơi, con nghĩ mom nên rút lại câu nói vừa nãy..

    .

    t-tụi nó có c-con luôn rồi!
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    5


    "lấy dùm cái áo khoác"

    "mày bảo ai?"

    "anh hiếu, lấy giúp em cái áo khoác ạ"

    minh hiếu lườm nhóc an, quay lưng lấy chiếc áo khoác nhỏ màu vàng trên ghế sofa.

    "sao mẹ không đưa nó đi?"

    "mẹ bận việc quan trọng rồi, nếu đưa an đi mẹ trễ giờ mất... mẹ-mẹ đi nhé! an nhờ con đấy"

    "hay ghê..."

    minh hiếu chán nản, sáng sớm hắn chưa được ngủ đủ giấc đã bị gọi dậy để đưa nhóc lùn này đi học. tối qua vì suy nghĩ câu nói của nó và nhớ lại cảnh nó cười ngày hôm qua mà minh hiếu không tài nào nhắm mắt nổi, như gặp ác mộng vậy.

    "xong chưa an?"

    minh hiếu đứng ở cửa nhìn đứa nhỏ ở dưới đang loay hoay mang giày.

    "không nhìn thấy đang làm gì à?"

    thành an vừa chật vật mang giày vừa đanh đá đáp.

    minh hiếu nghe câu trả lời của thằng nhỏ mà khoé miệng hắn giật giật, nghiếng răng hỏi lại.

    "mày trả lời tao thế à?"

    "giúp em, tay em đau quá"

    đang lúc căng thẳng như muốn đánh nhau đến nơi thì đột nhiên thành an chuyển đổi thái độ lẫn giọng nói cầu xin người kia giúp đỡ.

    minh hiếu cũng vì vậy mà mềm lòng, nhìn thấy mấy ngón tay mũn mĩn trắng hồng của thằng bé đã ửng đỏ vì dùng sức quá mạnh để có thể mang đôi giày màu vàng hình con vịt bé tẹo ở dưới chân. hắn hằm hừ liếc liếc thằng bé rồi từ từ quỳ ngối giúp nó.

    "đưa đây, có giày cũng mang không xong"

    "hình như nó chật rồi"

    "vậy còn cố mang làm gì hả ngốc?"

    "vì em hết giày rồi, đi vội đến đây em chưa kịp mang theo"

    "trời ạ!" minh hiếu thở dài, xoa xoa trán, ngán ngẩm nhìn nhóc an đang buồn thiu ngồi trước mặt.

    "khỏi mang luôn đi, anh cõng mày"

    thành an gật gật đầu đồng ý, minh hiếu liền ngồi xuống để cho đứa nhỏ dễ trèo lên lưng hắn.

    sau khi thành an đã trèo lên, ôm lấy cổ minh hiếu, cảm giác giống như lúc ba thằng bé cõng nó vậy.

    thành an dựa vào lưng minh hiếu, hắn đỡ lấy hai chân thằng bé để một cách cẩn trọng để tránh việc thằng bé bị tuột xuống, nghe thấy hơi thở đều của đứa nhóc gần sát bên tai chợt khiến hắn cảm thấy có chút gì đó ấm áp.

    "em có nặng không?" thành an đột nhiên ngẩn đầu lên hỏi.

    "mày như hạt gạo ấy" minh hiếu vừa đi ra chỗ xe vừa nhạt nhẽo đáp trả.

    người thì bé tí hạt tiêu, bày đặt...

    "anh muốn 'ăn' em sao?"

    "liên quan ???"

    "theo lời anh nói, em như hạt gạo mà anh thì khi nào cũng ăn cơm, cơm lại từ gạo mà ra, suy ra... anh muốn ăn em còn gì?"

    logic ???

    mình nói nó như hạt gạo chi để khổ vậy nè trời T-T

    "ăn mày được bố liền ăn"

    "ăn được mà" thành an tiếp tục dựa vào lưng hắn, khẽ nói.

    minh hiếu chỉ biết im lặng, hắn thật sự không biết đáp lời thằng bé kiểu gì để nó thôi nói những việc khiến hắn đau đầu.

    đến chỗ chiếc xe thể thao màu đen đang đậu trước cổng, hắn một tay đỡ mông thành an, một tay mở cửa xe.

    chỉ là vô tình và bắt buộc phải đỡ mông thằng bé.

    không ngờ thằng bé lại nghĩ bậy về hắn, liền nũng nịu nói.

    "đừng vội anh yêu"

    minh hiếu lập tức muốn ói máu, thằng ranh con lại tiếp tục giở trò nghịch ngợm...

    "mày thôi cái giọng điệu đó đi"

    thành an đột nhiên nghiêng bên tai gã, thì thầm.

    "đợi em mười tám tuổi, em liền cho anh ăn sạch"

    buông tha cho cái mạng già này đi an đặng ạ!

    .

    thật sự thì tới bây giờ mình vẫn sốc khi biết tin negav thi lại mùa 2 😭

    thôi thì tôn trọng qdinh của ẻm cho ẻm dc toả sáng hơn nữaa

    thi tốt gáng vô chung kết lấy cup quán quân về khè đội trưởng trần nha con trai iu❤️❤️
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    6


    "m-mày nói cái gì?"

    minh hiếu lắp bắp hỏi đứa nhỏ đang nằm trên lưng mình.

    "không nghe rõ thì thôi, ráng nhịn nhé"

    thành an vòng hai cánh tay ra đằng trước, bàn tay nhỏ xoè ra xoa xoa ngực gã rồi nói. minh hiếu hiến nhiên phát điên với thằng quỷ con này.

    "mày có tin anh cho mày đi bộ đến trường không?"

    "không" - thành an cư nhiên trả lời không một chút sợ hãi

    "anh thử bỏ em xem, em sẽ bám anh suốt đời"

    thành an tiếp tục xoa ngực minh hiếu, bàn tay nhỏ mũm mĩm đó làm hắn cảm thấy nhột nhột. minh hiếu nghe câu này có chút gì đó gọi là...rung động?

    hắn nghĩ đến điều này liền lắc đầu và đá văng nó khỏi suy nghĩ của mình.

    "tao thua... ngưng ngay, bỏ cái tay quỷ của mày ra"

    sau trận cãi cọ, minh hiếu đưa thành an đến trường. giờ là mùa lạnh, hắn không để ý mà để thành an đi chân không đến trường, ngay cả tất cũng không mang. hại thằng nhóc sau hôm đó về nhà liên bị cảm.

    "con chăm sóc em kiểu gì vậy? con nít rất dễ ốm, không có giày thì đi mua cho em nó mang chứ, không thì cũng phải mang tất cho nó..."

    mẹ trần mới đi làm về đã thấy thành an đổ bệnh, bị cảm và nối sốt rất cao, vừa xót xa vừa trách mắng con trai mình.

    "con sẽ chú ý hơn"

    minh hiếu thâm trầm nói, hắn hiện tại cũng rất lo cho đứa nhỏ đó, mặc dù có đôi lúc ghét, nhưng thằng bé dù gì cũng là con nít, nên vì vậy mà phải chăm lo cho sức khoé của nó.

    hắn sau khi đón thằng bé về liền chạy đi mua thuốc, người nó rất nóng, lại còn không nói năng gì, hại hắn sốt ruột không thôi.

    "an, có sao không?"

    "không thấy tui đang nằm liệt ở đây à? cảm ơn mấy người đã quan tâm"

    thành an giọng con nít đanh đá trả lời minh hiếu. hắn đang dùng giọng điệu quan tâm như vậy xem cách thành an trả lời mà muốn nổi điên nhưng rốt cuộc cũng nuốt hết trở ngược vào trong.

    thành an từ bé rất ghét bị bệnh, vì cậu ghét uống thuốc và ghét cảm giác khó chịu trong người, lần này bị bệnh là do cái gã minh hiếu kia, hiển nhiên thành an giận mới xưng hô kì lạ kiểu đó.

    "bé an, uống thuốc nhé?"

    mẹ trần mang một ly nước, vài viên thuốc và một bát cháo vào phòng minh hiếu. hắn cũng ở trong đó.

    khi nghe mẹ trần nhắc đến thuốc, mặt thành an tái đi.

    "mẹ...con không uống có được không?"

    "không uống làm sao mà khỏi?"

    mẹ trần lẫn minh hiếu đồng thanh nói. cả hai thật sự rất lo cho đứa nhóc này.

    "con...con không thích uống"

    "ngoan, không đắng đâu" - mẹ trần nói lời ngon ngọt dụ dỗ.

    "ai cũng nói vậy hết, con không phải con nít.

    đừng lừa con"

    thành an giận dỗi nói, ai cũng nghĩ cậu con nít, cậu không thích điều đó.

    "ừ, mày không phải con nít, mày là ông cụ non, tao biết mà"

    minh hiếu đứng khoanh tay dựa vào tường nhìn mẹ trần chật vật dụ dỗ thành an.

    "mẹ ra ngoài nấu ăn đi, để con"

    mẹ trần gật đầu rồi từ từ đi ra ngoài.

    "lại đây, giờ xem mày chạy đi đâu, anh cho mày uống thuốc"

    minh hiếu đưa thuốc đến miệng thành an, một tay cầm thuốc một tay bóp hai bên miệng cậu. thành an ngoan cố mím môi thật chặt, tuyệt đối không để minh hiếu bỏ thuốc vào.

    "mở miệng ra mau..sao mày lì vậy"

    "ưm...ừng ó ơ" - thành an ngậm chặt miệng, ậm ừ nói.

    "ngoan chút thì mày chết à"

    thành an lắc đầu lia lịa, tránh né thuốc mà minh hiếu

    đưa tới, vì thành an giãy giụa khiến tay minh hiếu chà sát vào hai bên má, làm má cậu đỏ, hắn liền buông ra, sợ làm cậu đau nên không ép uống bằng cách đó nữa.

    "KHÔNG UỐNG LÀM SAO MÀ KHỎI BỆNH HẢ

    THẰNG RANH CON"

    minh hiếu tức giận quát. bệnh đến mức này còn lì mặt

    "tôi bị vậy không phải do anh sao? tôi rất ghét uống thuốc, đi ra ngoài đi"

    thành an hiện tại đúng như một 'ông cụ non' cách xưng hô lẫn giọng nói không mang vẻ gì của con nít.

    minh hiếu cũng bất ngờ vì điều này, ngẩn người nhìn thành an, đúng, lỗi này là do hắn.

    "nếu không uống sẽ rất mệt, mêt thêm rất nhiều"

    "mặc kệ tôi.."

    minh hiếu nhìn thằng nhóc ương bướng mà không nhịn nổi hắn liền cho ngụm nước vào miệng tiếp theo cho thuốc vào sau đó túm lấy cố thành an, áp khuôn miệng nhỏ nhắn của nó vào miệng hắn, thành an vì bất ngờ không đề phòng nên đã để minh hiếu

    chót lọt đẩy hết số thuốc qua miệng cậu.

    "ưm..."

    "xong! giờ thì ăn cháo đi nhóc"

    nói xong minh hiếu liền mở cửa ra ngoài, động tác của hắn rất nhanh, có vẻ như trốn tránh gì đó.

    minh hiếu bịt miệng mình lại, bộ dạng hoảng hốt. khi nãy chạm vào môi thành an hắn đã nghĩ những điều thật sự không trong sáng, môi nhóc rất mềm lại còn ngọt...

    đứng trước cửa phòng vừa vò tóc vừa đánh vào ngực mình, hắn không ngờ mình lại có suy nghĩ không lành mạnh với một đứa nhóc tám tuổi.

    hơn nữa khi nãy không suy nghĩ liền hôn nó, tội nghiệp thanh niên sắp mười chín cái thanh xuân và có nụ hôn đầu với một đứa nhóc tám tuổi.

    ở trong này thành an người đã nóng nên hiện tại mặt đỏ cũng không thể nhìn thấy, ngơ ngác nhìn ông anh cục súc kia ra ngoài mà không nói lời trêu chọc nào. mỉm cười rồi dùng tay chạm nhẹ lên môi mình

    "uống thuốc kiểu này không đắng tẹo nào"

    dĩ nhiên rồi thằng ranh con!!!

    .

    i'm comeback hehe
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    7


    "anh híu đẹp trai của em ơi!"

    giọng đứa con nít nịnh nọt ông anh của nó bắt đầu vang lên, minh hiếu liền quay lại lườm nó

    "lại gì nữa đây?"

    "anh có bạn gái chưa?"

    "mày hỏi làm gì?"

    thành an không trả lời lại liền mà suy nghĩ chút gì đó, minh hiếu ngồi bấm điện thoại cũng không yên với nó, những ngày nó không đi học là ngày cực hình đối với hắn.

    "sao? có gì cứ mày cứ nói"

    "em thấy hơi lạ thôi"

    thành an thản nhiên ngồi tô tô vẽ vẽ rồi đáp lại.

    "lạ cái gì? anh mày thích thì có cả ngàn cô, chẳng qua không ai hợp"

    "thế à? vậy tuýp người của anh là gì?"

    minh hiếu bỏ điện thoại xuống, đi lấy nước, vừa đi vừa nói

    "đáng yêu, ngoan, không cần quá xinh đẹp,... tuỳ người nữa"

    nói xong hắn về lại vị trí cũ, tiếp tục bấm điện thoại. thành an ngồi dậy nhìn hắn đang cắm cúi vào điện thoại.

    "anh thấy em có đáng yêu không?"

    minh hiếu ngẩn lên nhìn đứa nhỏ đang ngồi bệt dưới đất nhìn hắn chằm chằm, bình thản đáp

    "đéo ạ"

    "vậy à? em xấu lắm đúng không?"

    giọng điệu của thằng bé đột nhiên thay đổi, khuôn mặt xịu xuống hẳn, nhìn bộ dạng đáng thương vô cùng.

    minh hiếu áy náy nhìn nó. nó thật ra...rất đáng yêu là đằng khác nhưng hắn không thích nói thẳng, chỉ muốn làm trái ý người khác. nhưng thằng bé có vẻ buồn vì câu trả lời của hắn

    "không xấu"

    giọng nó buồn hơn

    "em không đáng yêu, thì xấu chứ còn gì"

    "em đi đây"

    minh hiếu nhìn đứa nhỏ lòng càng thấy áy náy, bỏ điện thoại xuống kéo lấy tay nhỏ như cái ống tre

    "mày đáng yêu, không có xấu"

    "..."

    đứa nhỏ im lặng đứng đối diện minh hiếu, nó đứng, hắn ngồi mà nó vẫn không cao bằng hắn, mặt nó xị xuống càng lúc càng đáng yêu.

    từ lần đầu gặp, minh hiếu đã thấy đứa nhỏ này đáng yêu, lòng thầm yêu thích, nhưng ngoài mặt lại cư xử cộc lốc, hoàn toàn trái ngược với trong tâm.

    giờ cũng vậy, hại thằng nhỏ tưởng thật, liền có chút mè nheo

    minh hiếu dùng hai bàn tay lớn của mình, áp lên khuôn mặt nhỏ xíu của thằng bé, hai bánh bao chạm vào tay hắn, khiến hắn muốn cắn yêu ngay lập tức, nhưng không, hắn kiềm lại, nhìn chăm chăm vào mặt thằng nhỏ rồi nói

    "an không xấu, anh nói thật, an rất đáng yêu"

    giọng điệu khiến hắn cảm thấy một chút...buồn nôn!?

    "có thật không?" thằng nhỏ ngước mắt nhìn hắn, nghẹn ngào nói

    "thật mà"

    thành an liền ngẩn đầu hẳn, sắc mặt thay đổi, không còn buồn thiu nữa, điều này lại một lần nữa khiến anh già minh hiếu hoảng sợ nuốt nước miếng.

    "vậy thì em chuẩn tuýp người yêu của anh minh híu rồi đó, làm người yêu của em đi"

    hiếu trần: ...mày đừng dụ dỗ tao nữa, van xin!!!

    .
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    8


    "mày nói vớ vẩn gì đấy?"

    "em nói thật mà"

    thành an ngước mắt nhìn minh hiếu, hắn khó xử không nhìn đôi mắt ẩn chứa đầy sự cầu khiến của thằng bé.

    "dẹp. lên giường ngủ mau lên"

    thành an phụng phịu thu dọn đống màu vẽ dưới sàn, vừa làm vừa lẩm bẩm trong miệng vài chữ không rõ. minh hiếu nhau mày nhìn nó

    "mày lẩm bẩm gì đấy?"

    thành an không nhìn hắn, cũng không thèm đáp lại.

    thu dọn gọn gàng rồi lên giường, từ tốn đắp chăn ngủ.

    sự im lặng của thằng bé khiến minh hiếu có chút lạ, hắn nhìn từng cử chỉ của nó mà nó không thèm nhìn lại hắn dù chỉ lần.

    "này, hôm nay mày ngoan vậy à?"

    mọi lần bảo thành an đi ngủ đều phải vật lộn cả buổi trời, dụ cái này nói cái kia, làm đủ trò để thằng bé chịu yên giấc nhưng sức của đứa trẻ này thật khiến minh hiếu bất lực, sau những trò con bò trông cực kì ngốc ngếch. từ đó, mỗi lần đi ngủ khi nào cả hai vật lộn đến mệt không còn sức thì mới chịu đi ngủ.

    đáng ra thành an phải ngủ với mẹ trần, nhưng nó nhất nhất bảo muốn ngủ với anh minh hiếu cho nên mẹ trần đành phải chiều ý nó, mặc kệ thằng con trai của mình có thích hay không

    "ê nhóc, mày bệnh à?"

    "..." thành an không trả lời, thằng bé im lặng kéo chiếc chăn dày cộm lên che đầu mình rồi quay lưng về phía minh hiếu đang ngồi nhìn nó.

    minh hiếu có chút khó hiểu lẫn áy náy, không lẽ thằng bé giận gã vì chuyện gã không đồng ý là người yêu nó?

    ...sáng sớm, thành an đã rời giường và vệ sinh cá nhân, tuy còn nhỏ nhưng rất ý thức, vì nó thường có thói quen dậy sớm như vậy khi ở cùng với mẹ đặng.

    minh hiếu vài phút sau cũng dậy, hắn hiện tại cũng quen giấc mà dậy sớm để đưa nhóc thành an đi học.

    hôm nay không khí cực kì lạ, mọi lần nhóc đó không ngừng quấy rầy hắn, miệng luôn lãi nhãi "anh híu, anh híu, mau dậy đưa em đi học" hay thậm chí còn đặt bờ mông căn mọng thật mạnh xuống bụng hắn, đã vậy còn cưỡi và nhún, cũng may thằng bé nhẹ cân, nếu không hắn sẽ bị đè đến chết... còn giờ thì im thin thít, không nói một lời.

    mẹ trần ở ngoài đang chuẩn bị đồ ăn sáng, thấy thành an đi ra, vuốt má thằng bé mấy cái rồi bảo ra bàn ngồi, thành an ngoan ngoãn gật đầu. không chỉ minh hiếu mà mẹ trần cũng thấy nhóc này hôm nay rất lạ.

    "an an, con sao vậy?"

    thành an ngồi thất thần trên ghế, mẹ trần bưng đồ ăn đến hỏi, hỏi thì hỏi chứ bà biết con trai bà đã chọc giận bé an nhỏ, nên thằng bé mới bày ra bộ mặt như vậy.

    "lát nữa mẹ chở con đi học được không? chiều nay mẹ cũng đón con có được không?"

    thành an nói nhỏ nhẹ với mẹ trần, mẹ trần không ngạc nhiên, điều bà đoán đã đúng, hôm qua thấy hai đứa đi ngủ sớm mà không la lối, ồn ào thì bà đã biết giữa hai đứa đã có chuyện.

    "sao vậy con? mẹ bận, anh hiếu sẽ đưa con đến trường mà"

    đoạn thành an hỏi mẹ trần, minh hiếu từ trên lầu đi xuống, nghe hết cuộc hội thoại giữa hai người mà lòng thấy có chút khó chịu. thằng nhóc này lại muốn gì đây? hắn thầm trách cứ, nhưng vẫn len lói chút gì đó khó chịu trong lòng, hắn nhau mày, nói vọng xuống

    "sao? mày chán anh à?"

    thành an vẫn nhìn mẹ trần, giả vờ lờ đi lời minh hiếu nói, tiếp tục nói với mẹ trần

    "con muốn mẹ chở, từ giờ cho đến khi con về lại với mẹ đặng" thành an liền bày ra bộ mặt đáng thương.

    mẹ trần chỉ biết cười trừ, nhẹ giọng hỏi

    "anh hiếu chọc con sao? xin lỗi, mẹ bận thật"

    "con đã nghỉ chơi với anh minh hiếu, tối nay con cũng sẽ ngủ với mẹ"

    thành an nhẹ nhàng nói, không quan tâm đến cái gã to lớn kia đang hằm hằm nhìn nó

    "ngủ thì được, nhưng đưa con đi học vẫn là anh hiếu"

    mẹ trần vuốt đôi má phính của thành an, nó hiện tại nói chuyện rất lạ, bà mỉm cười hiền dịu rồi hôn lên má thằng bé một cái tạm biệt và kết thúc vấn đề này

    "được rồi, có gì thì cứ bảo anh hiếu, ăn đi còn đi học" nói xong mẹ trần vào bếp, để lại một lớn ngồi nhìn một nhỏ bằng ánh mắt không chưa chút giận dữ, lại mang chút yêu thương nhỏ bé.

    "sao vậy? mày giận anh cái gì ?" minh hiếu lạnh lùng hỏi nhưng trong lòng vẫn mang chút áy náy

    ".." thành an im lặng, một ánh mắt nhìn về người đàn ông trước mặt cũng không. chỉ cặm cụi ăn.

    "haiz" minh hiếu thở dài "anh làm gì mày? nói anh nghe"

    minh hiếu hiện tại như một người khác, hạ mình nói chuyện với thành an, một chút dịu dàng pha lẫn cộc cằn, mặc dù không muốn biến mình trở thành kẻ ôn nhu, nhưng hiện tại chính mình đã thành như vậy.

    "đi học thôi, trễ giờ"

    thành an ăn xong, lạnh lùng lờ đi câu hỏi của minh hiếu, từ từ xuống ghế, mang áo khoác rồi đi ra phía cứa mang giày.

    nhìn thằng bé cư xử như vậy minh hiếu thật sự khó chịu, khó chịu muốn nổi nóng với nó. nếu như là minh hiếu của trước kia, nếu ai đó giận hắn, hắn đều mặc kệ. nhưng hiện tại vì đứa nhỏ này mà khiến lòng hắn không yên...

    minh hiếu thở dài lần nữa, hắn đứng dậy đi đến chỗ đứa nhỏ đang chật vật mang giày. thân hình to lớn của hắn chầm chậm bao phủ lấy hình dáng nhỏ nhắn kia từ phía sau một ôm thật nhẹ nhàng mang đầy sự ôn nhu lẫn hối lỗi

    "thành an, đừng giận anh có được không?"

    oy gi theee

    .
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    9


    "muốn không giận là dễ à?"

    thành an dù được ôm một cái đầy yêu thương khiến thằng bé đỏ mặt nhưng nuốt hết vào trong và tỏ ra thản nhiên, tiếp tục buộc giày, giọng nói càng chanh chua

    minh hiếu hiện tại nhìn bộ dạng của thằng bé thì thật sự muốn nổi điên, nhưng vì nó là con nít, nên hắn đành nhường nhịn và nuốt xuống tất cả.

    buông người thằng bé ra, mặt hắn ửng hồng một chút, nhìn hình dáng bé nhỏ đó, dõng dạc nói

    "chứ mày muốn gì?"

    thành an chần chừ vài giây rồi đáp

    "muốn minh híu là người yêu của em"

    minh hiếu nghe câu này mà muốn độn thổ, thằng nhóc này vẫn không chịu buông tha cho hắn.

    "tao còn chưa có mối tình đầu"

    "nói vậy ai tin"

    thành an nhanh nhảu đáp lại, khiến minh hiếu chột dạ. thật ra, hắn có một lần có bạn gái, nhưng đã chia ta cách đây nửa năm. nhưng nụ hôn đầu hắn vẫn chưa có là thật, ngày hắn định trao cho người mà hắn yêu thương, nhưng lại bỏ lỡ mất cơ hội.

    "sao lại không tin? anh nói xạo mày anh có được tiền đâu"

    "người lớn không nên nói dối con nít. anh đừng tưởng an không biết"

    thành an buộc giày xong, đứng lên phúi phúi sau phần mông, nhìn vào mắt minh hiếu rồi đáp

    minh hiếu nuốt nước miếng nhìn nó

    "sao mày biết anh chưa từng có người yêu?"

    "nhìn mặt anh là biết"

    nói xong nó mở cửa đi ra ngoài trước. minh hiếu thấy vậy liền vội vàng mặc áo khoác rồi đuổi theo nó.

    thằng bé tự nhiên mở cửa chiếc xe thể thao của hắn, cài dây thắt lưng rồi khoanh tay chờ đợi, y như ông cụ non. minh hiếu lật đật ra sau, lên xe nhìn thằng nhóc đang dỗi mình.

    "được rồi. anh thua mày... người yêu thì người yêu.

    được chưa?"

    thành an tủm tỉm cười, nhìn nó lúc này đáng yêu cực, ngay cả minh hiếu cũng không ngờ thằng nhóc này cũng mang vẻ đáng yêu chết người đến vậy

    "đừng có làm có vẻ mặt đó"

    minh hiếu ngoài mặt gắt gỏng, lấy tay che khuôn mặt thằng bé lại. nó cũng không khó chịu mà từ từ gỡ tay hắn ra, cười tươi rói

    "minh híu là đẹp trai nhất, em yêu hiếu nhất"

    hôn 'chụt' một cái lên má minh hiếu.

    hắn đỏ mặt! ...

    .
     
    |Hieugav| Nhóc Con
    10


    "ai đây?"

    phạm bảo khang - bạn "không thân lắm" của minh hiếu đến nhà hắn định cùng nhau chơi vài trận game, thấy thằng bé đang nằm trên sofa liền nhớ rằng trước đây anh đã từng đến vài lần nhưng không hề thấy nhóc này, liền hỏi

    "người yêu trần minh hiếu, bà chủ trần gia tương lai, chú là ai?"

    thành an nằm dài đáp lại ông anh đang đứng trước cửa nhà. minh hiếu vừa lúc từ trong bếp đi ra, nghe thành an nói mà muốn phun cả ngụm nước trong miệng ra ngoài, vội nuốt ngược lại nên ho sặc sụa

    "đến rồi à? nó nói tung lung đấy"

    bảo khang gật gù

    "gu của mày cũng thú vị thật đấy hiếu"

    vừa đi đến chỗ minh hiếu vừa liếc liếc nhìn thành an, nhìn dáng vẻ con nít mà nói được mấy câu như vậy, hắn chỉ biết lắc đầu thở dài.

    "trần minh hiếu! anh nói gì?"

    minh hiếu cùng bảo khang giật mình vì giọng thằng bé chanh chua thốt lên vang cả phòng khách.

    "đệt! hú cmn hồn" bảo khang phản xạ tự nhiên mà bật ra.

    "haiz, được rồi. anh sai"

    thành an chu mỏ, nghe câu trả lời của gã to lớn kia mà hài lòng ngồi xem TV tiếp.

    "nhìn thằng nhóc đáng yêu vậy mày?"

    bảo khang cảm thán một câu khi nhìn biểu tình của thành an khi nãy. mặt phúng phính, môi đỏ chu lên, đáng yêu không gì sánh bằng.

    minh hiếu nghe bảo khang khen thành an mà có chút...

    khó chịu.

    "nó không đáng yêu như mày nhìn thấy đâu. nó ranh ma lắm mày ạ"

    "sao vậy? nói tao nghe đi" bảo khang dở thói nhiều chuyện

    "mày tới đây để nghe chuyện về nó à?"

    minh hiếu mặt mày nhăn nhó nhìn bảo khang

    "thôi, vậy hôm nay không đánh, giờ tao muốn đi nói chuyện với thằng bé"

    nói liền làm, bảo khang đến gần chỗ thành an đang ngồi xem phim.

    để lại minh hiếu đứng nhìn bọn họ mà ứa cả gan.

    "em tên gì?"

    "an ạ!"

    thành an nhìn bảo khang rồi đáng yêu trả lời, hại minh hiếu nhìn thấy liền bị một phen ngớ người 'nó đang tỏ vẻ đáng yêu????'

    "ừ... nhóc có đói không? anh dẫn em đi ăn chịu không?"

    "dạ có! nhưng em ăn nhiều lắm"

    thành an nũng nịu. minh hiếu đứng nhìn mà càng ngày càng cay cú. thằng bé chưa bao giờ như vậy với hắn cả.

    "không mượn, mày có thể về rồi"

    minh hiếu đen mặt đi tới, tách hai người kia ra.

    "gì vậy ba? tao muốn dẫn thằng bé đi ăn thôi mà" bảo khang ngượng cười nhìn minh hiếu đang khó chịu.

    "..." hắn không đáp, chỉ im lặng nhìn bảo khang.

    cái nhìn này khiến bảo khang rợn cả người. chỉ biết cười trừ.

    "đi, em muốn đi ăn dooki"

    thành an không thèm để ý minh hiếu, nhanh nhảu trả lời rồi tươi cười.

    bảo khang mừng rỡ

    "thấy chưa? em nó cũng muốn đi ăn kìa"

    minh hiếu liền quay sang nhìn thành an hớn hớn hở hở: ngứa cả mắt! bộ hắn không cho nó ăn dooki bao giờ à?... có cần vui vẻ đến vậy không?

    "thành an"

    nghe thấy minh hiếu gầm gừ tên mình. thành an liếc nhìn hắn không quá ba giây, rồi hất mặt quay sang nhìn bảo khang, hỏi một câu

    "anh có thích an không?"

    "thích chứ"

    bảo khang không suy nghĩ nhiều liền cười đáp. còn cả gan lấy tay bẹo má thằng bé một cái.

    minh hiếu lập tức đen mặt lạnh lùng.

    "thấy người ta nói gì chưa? em chọn anh này. em muốn đi ăn với ảnh"

    thành an ngước lên hóng hách nhìn minh hiếu không mang cảm sắc trên mặt.

    hắn thật sự...

    "MÀY CÚT!

    TỪ GIỜ ĐỪNG ĐẾN NHÀ TAO."

    bảo khang bị minh hiếu đẩy ra khỏi nhà một cách xỗ xàng mà không hiểu nguyên nhân khiến hắn tức giận như vậy.

    minh hiếu hầm hầm hừ hừ định đóng cửa. thì thành an đằng sau đi tới, đẩy cửa ra rồi nhìn anh bảo khang đẹp trai, nói với âm lượng khiến bảo khang lẫn minh hiếu đủ nghe thấy.

    "anh thông cảm, chồng em tính chiếm hữu cao lắm~"

    hơ di ken: đệt...

    .
     
    Back
    Top Bottom