"mày nói vớ vẩn gì đấy?"
"em nói thật mà"
thành an ngước mắt nhìn minh hiếu, hắn khó xử không nhìn đôi mắt ẩn chứa đầy sự cầu khiến của thằng bé.
"dẹp. lên giường ngủ mau lên"
thành an phụng phịu thu dọn đống màu vẽ dưới sàn, vừa làm vừa lẩm bẩm trong miệng vài chữ không rõ. minh hiếu nhau mày nhìn nó
"mày lẩm bẩm gì đấy?"
thành an không nhìn hắn, cũng không thèm đáp lại.
thu dọn gọn gàng rồi lên giường, từ tốn đắp chăn ngủ.
sự im lặng của thằng bé khiến minh hiếu có chút lạ, hắn nhìn từng cử chỉ của nó mà nó không thèm nhìn lại hắn dù chỉ lần.
"này, hôm nay mày ngoan vậy à?"
mọi lần bảo thành an đi ngủ đều phải vật lộn cả buổi trời, dụ cái này nói cái kia, làm đủ trò để thằng bé chịu yên giấc nhưng sức của đứa trẻ này thật khiến minh hiếu bất lực, sau những trò con bò trông cực kì ngốc ngếch. từ đó, mỗi lần đi ngủ khi nào cả hai vật lộn đến mệt không còn sức thì mới chịu đi ngủ.
đáng ra thành an phải ngủ với mẹ trần, nhưng nó nhất nhất bảo muốn ngủ với anh minh hiếu cho nên mẹ trần đành phải chiều ý nó, mặc kệ thằng con trai của mình có thích hay không
"ê nhóc, mày bệnh à?"
"..." thành an không trả lời, thằng bé im lặng kéo chiếc chăn dày cộm lên che đầu mình rồi quay lưng về phía minh hiếu đang ngồi nhìn nó.
minh hiếu có chút khó hiểu lẫn áy náy, không lẽ thằng bé giận gã vì chuyện gã không đồng ý là người yêu nó?
...sáng sớm, thành an đã rời giường và vệ sinh cá nhân, tuy còn nhỏ nhưng rất ý thức, vì nó thường có thói quen dậy sớm như vậy khi ở cùng với mẹ đặng.
minh hiếu vài phút sau cũng dậy, hắn hiện tại cũng quen giấc mà dậy sớm để đưa nhóc thành an đi học.
hôm nay không khí cực kì lạ, mọi lần nhóc đó không ngừng quấy rầy hắn, miệng luôn lãi nhãi "anh híu, anh híu, mau dậy đưa em đi học" hay thậm chí còn đặt bờ mông căn mọng thật mạnh xuống bụng hắn, đã vậy còn cưỡi và nhún, cũng may thằng bé nhẹ cân, nếu không hắn sẽ bị đè đến chết... còn giờ thì im thin thít, không nói một lời.
mẹ trần ở ngoài đang chuẩn bị đồ ăn sáng, thấy thành an đi ra, vuốt má thằng bé mấy cái rồi bảo ra bàn ngồi, thành an ngoan ngoãn gật đầu. không chỉ minh hiếu mà mẹ trần cũng thấy nhóc này hôm nay rất lạ.
"an an, con sao vậy?"
thành an ngồi thất thần trên ghế, mẹ trần bưng đồ ăn đến hỏi, hỏi thì hỏi chứ bà biết con trai bà đã chọc giận bé an nhỏ, nên thằng bé mới bày ra bộ mặt như vậy.
"lát nữa mẹ chở con đi học được không? chiều nay mẹ cũng đón con có được không?"
thành an nói nhỏ nhẹ với mẹ trần, mẹ trần không ngạc nhiên, điều bà đoán đã đúng, hôm qua thấy hai đứa đi ngủ sớm mà không la lối, ồn ào thì bà đã biết giữa hai đứa đã có chuyện.
"sao vậy con? mẹ bận, anh hiếu sẽ đưa con đến trường mà"
đoạn thành an hỏi mẹ trần, minh hiếu từ trên lầu đi xuống, nghe hết cuộc hội thoại giữa hai người mà lòng thấy có chút khó chịu. thằng nhóc này lại muốn gì đây? hắn thầm trách cứ, nhưng vẫn len lói chút gì đó khó chịu trong lòng, hắn nhau mày, nói vọng xuống
"sao? mày chán anh à?"
thành an vẫn nhìn mẹ trần, giả vờ lờ đi lời minh hiếu nói, tiếp tục nói với mẹ trần
"con muốn mẹ chở, từ giờ cho đến khi con về lại với mẹ đặng" thành an liền bày ra bộ mặt đáng thương.
mẹ trần chỉ biết cười trừ, nhẹ giọng hỏi
"anh hiếu chọc con sao? xin lỗi, mẹ bận thật"
"con đã nghỉ chơi với anh minh hiếu, tối nay con cũng sẽ ngủ với mẹ"
thành an nhẹ nhàng nói, không quan tâm đến cái gã to lớn kia đang hằm hằm nhìn nó
"ngủ thì được, nhưng đưa con đi học vẫn là anh hiếu"
mẹ trần vuốt đôi má phính của thành an, nó hiện tại nói chuyện rất lạ, bà mỉm cười hiền dịu rồi hôn lên má thằng bé một cái tạm biệt và kết thúc vấn đề này
"được rồi, có gì thì cứ bảo anh hiếu, ăn đi còn đi học" nói xong mẹ trần vào bếp, để lại một lớn ngồi nhìn một nhỏ bằng ánh mắt không chưa chút giận dữ, lại mang chút yêu thương nhỏ bé.
"sao vậy? mày giận anh cái gì ?" minh hiếu lạnh lùng hỏi nhưng trong lòng vẫn mang chút áy náy
".." thành an im lặng, một ánh mắt nhìn về người đàn ông trước mặt cũng không. chỉ cặm cụi ăn.
"haiz" minh hiếu thở dài "anh làm gì mày? nói anh nghe"
minh hiếu hiện tại như một người khác, hạ mình nói chuyện với thành an, một chút dịu dàng pha lẫn cộc cằn, mặc dù không muốn biến mình trở thành kẻ ôn nhu, nhưng hiện tại chính mình đã thành như vậy.
"đi học thôi, trễ giờ"
thành an ăn xong, lạnh lùng lờ đi câu hỏi của minh hiếu, từ từ xuống ghế, mang áo khoác rồi đi ra phía cứa mang giày.
nhìn thằng bé cư xử như vậy minh hiếu thật sự khó chịu, khó chịu muốn nổi nóng với nó. nếu như là minh hiếu của trước kia, nếu ai đó giận hắn, hắn đều mặc kệ. nhưng hiện tại vì đứa nhỏ này mà khiến lòng hắn không yên...
minh hiếu thở dài lần nữa, hắn đứng dậy đi đến chỗ đứa nhỏ đang chật vật mang giày. thân hình to lớn của hắn chầm chậm bao phủ lấy hình dáng nhỏ nhắn kia từ phía sau một ôm thật nhẹ nhàng mang đầy sự ôn nhu lẫn hối lỗi
"thành an, đừng giận anh có được không?"
oy gi theee
.