trong màn đêm im lặng, chỉ còn lại những ngôi sao mờ ảo trên bầu trời, giống như những ký ức đã nhạt nhòa dần theo thời gian.
an ngồi trong chiếc xe lăn, tay chống nhẹ lên đầu gối, ánh mắt rơi vào những vì sao nhỏ lấp lánh phía xa. một cơn gió lạnh thoảng qua, mang theo sự tĩnh lặng của đêm, khiến trái tim em thắt lại một cách bất giác.
và rồi, trong khoảnh khắc ấy, một tiếng gọi nhẹ nhàng phá vỡ sự yên tĩnh.
-" đặng thành an..."
giọng nói ấy vang lên như một lời thì thầm, nhưng lại mang theo sức mạnh của hàng ngàn điều chưa nói, những cảm xúc chôn sâu trong trái tim.
an quay lại ngay lập tức.
" em ổn không?"
-" trần minh hiếu..?"
tên anh thốt ra khỏi suy nghĩ của em như một câu hỏi không lời đáp, như thể em đang tự nhắc nhở bản thân rằng mình vẫn còn có thể nhớ đến anh, dù những gì đã xảy ra.
mặc dù đã từng hận anh rất nhiều, nhưng vào khoảnh khắc ấy, trái tim em không thể không thắt lại.
hiếu đứng từ xa, nhìn em, không dám tiến lại gần.
đôi mắt anh buồn bã, đầy luyến tiếc và tự trách.
đôi mắt em nhìn anh, một chút nghi ngờ lẫn vui mừng, như thể không tin rằng anh đang đứng đây.
rồi, không kìm nén nổi, nước mắt bỗng nhiên tuôn trào, làm ướt đôi má gầy guộc của em.
em muốn nói nhưng không thể nói, chỉ có thể khóc, nước mặt thay lời nói của em rằng:
-" an thật sự rất nhớ anh..."
hai người nhìn nhau trong im lặng, không ai nói gì, chỉ có không gian xung quanh như nặng nề hơn vì sự ngột ngạt giữa họ.
an, với đôi mắt đỏ hoe vì khóc, không thể rời mắt khỏi hiếu. em cảm thấy như mọi thứ đang đứng yên, như thể chỉ có thời gian mới đang trôi đi chậm chạp, nhưng họ vẫn là hai thực thể tách biệt, cách xa nhau hơn bao giờ hết.
hiếu đứng đó, mắt anh nhìn an với vẻ mơ hồ, không dám lại gần, không dám nói gì. có lẽ, dù anh có nói gì, cũng chẳng thể thay đổi được điều gì.
từng bước đi của anh trong quá khứ đã khiến cho mọi thứ như vỡ nát, và giờ đây, dù đứng trước mặt an, anh lại chẳng thể làm gì ngoài sự im lặng. sự im lặng đáng sợ ấy khiến cả không gian như bị dồn nén lại, nặng trĩu
-" đừng tiến tới đây...và cũng đừng làm bất cứ hành động gì"
-" hiếu..."
-" mọi thứ, đủ để tôi biết em vẫn ổn rồi "
mỗi từ anh thốt ra như một nhát dao, cắt đứt những hi vọng cuối cùng em có về anh. em không biết phải cảm thấy thế nào.
là hạnh phúc khi anh nói em ổn, hay là đau đớn vì sự lạnh lùng của anh? em chỉ biết đứng đó, bất động, nhìn anh, một người từng là tất cả của em, giờ lại như một người xa lạ
-" em muốn ôm anh!"
-" em muốn hiếu nói nhớ em!"
-" em muốn hiếu hôn em như những người yêu nhau khác!"
-" tại sao!!!!? hiếu nói đi, nói những gì em đang chờ đi....sao lại yên lặng thế!!!
"
-" nếu đã muốn biến mất luôn tại sao không biến mất hẳn đi, sao lại tới đây để cho em nhìn thấy anh làm gì!!!
để khiến em yêu anh làm gì"
giây phút đó.
-" anh hiếu"
-"..."
-" về thôi ạ, bác sĩ bảo chân của em do đứng chụp ảnh nhiều nên bị sưng thôi về nhà bôi thuốc là được ạ "
-" hiếu, sao thế? anh nhìn gì vậy?"
an chỉ biết ngồi yên, im lặng. trái tim em đập loạn xạ, từng nhịp đập như từng đợt sóng vỗ vào bờ, cồn cào, dồn dập, đau đớn.
em nhìn hiếu, nhìn thấy anh đứng đó, không phải một mình. cô gái đó, người đứng cạnh anh, chính là lí do anh đến đây, phải không? chỉ vì cô ấy bị đau chân mà em mới có cơ hội gặp hiếu, đúng không?
những gì em tưởng như là một chút hi vọng, giờ lại như một ngọn đèn tắt ngấm trong đêm tối. em nhìn hiếu, nhưng ánh mắt của anh không nhìn em, không có chút xao động nào, như thể em chỉ là một bóng hình thoáng qua, một phần của quá khứ mà anh đã bỏ lại
thành an ngồi đó nhìn anh và người khác, chứ không phải là em, tim em lại nhói thêm lần nữa cảm giác như chỉ cần em đau thì những cái cây trong lồng ngực em nở rộ dường như muốn phá nát cả một cơ thể yếu ớt này...hiếu không thương an à? chính anh là người đã tưới nó mà?.
-" anh hiếu? ai vậy ạ? người quen anh à?"
-" anh vô tình gặp thôi, giờ mình về "
-" thế ạ, về thôi, ngay mai chắc phải nhờ anh qua nhà chở đi học mất"
cái nắm tay ấm áp ấy, những lần đầu tiên em cảm nhận được, đã từng là cả một thế giới dịu dàng. từng kẽ tay lồng vào nhau, từng hơi ấm lan truyền như một lời hứa không nói thành lời.
nhưng rồi theo thời gian, hơi ấm ấy dần trở nên xa lạ, hiếm hoi đến mức em chẳng còn dám chờ đợi.
em từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng, chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, bàn tay ấy sẽ lại tìm đến em một lần nữa. nhưng không, anh chưa từng quay lại.
anh nhìn em bây giờ, chẳng còn ánh mắt của ngày xưa nữa. không có sự dịu dàng, không có sự bối rối, không có lấy một chút tiếc nuối nào. chỉ có sự xa lạ, như thể chúng ta chưa từng quen biết, như thể em chỉ là một cái bóng mờ nhạt lướt qua đời anh.
ánh mắt đó, không chỉ là sự thờ ơ, mà còn là một nhát dao lạnh lẽo cứa vào lòng em, để lại một vết cắt sâu hoắm, vừa đau đớn vừa chua xót
bóng của anh khuất xa.
-" trần minh hiếu!!!!!!
đừng đi mà....đừng bỏ rơi em mà..."
-" sao anh không quay lại...? em rất cần anh lúc này!!! tim em đau lắm hiếu ơi, đau như bị xé toạc ra rồi..."
-" hiếu ơi!!!..."
em gào thét tên anh trong vô vọng, nhưng tiếng gọi ấy không thể thoát ra khỏi cổ họng. nó nghẹn lại, mắc kẹt đâu đó trong lồng ngực em, cứ như một sợi dây vô hình siết chặt, không cho em cất lên dù chỉ một tiếng yếu ớt.
môi em mấp máy, nhưng chẳng một âm thanh nào vang lên giữa màn đêm lạnh lẽo này.
em cố đẩy xe chạy theo anh nhưng không được.
cơ thể em mất thăng bằng, em ngã xuống nền gạch lạnh lẽo của hành lang dài vắng vẻ. cú va chạm mạnh làm cơn đau buốt lan khắp người, nhưng cơn đau từ thể xác chẳng là gì so với vết thương trong lòng.
em co quắp lại, ngón tay bấu chặt vào sàn như thể cố tìm một điểm tựa nào đó, nhưng chẳng có gì ngoài sự trống rỗng.
không ai ở đó để đỡ lấy em. không ai ngoái đầu lại nhìn em một lần. không có lấy một bàn tay nào đưa ra, chỉ có em, một mình, chìm trong cơn đau thắt quặn của sự bỏ rơi.
-" hự..!
" em run rẩy.
-" đau quá...an đau quá!! an không thở được..."
một cơn đau quặn thắt bùng lên từ lồng ngực, như có hàng ngàn nhánh rễ đang vươn dài, xiết chặt lấy từng hơi thở của em.
em ôm lấy cổ mình, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng ngăn lại thứ gì đó đang cuộn trào bên trong, nhưng không thể. cổ họng em bỏng rát, từng cơn co rút dữ dội ép buộc em phải nhả ra.
và rồi, những cánh hoa nhuốm đỏ tràn ra khỏi miệng em, ướt đẫm trong vệt máu loang lổ. từng cánh một, nhẹ bẫng mà cũng nặng nề đến đáng sợ.
chúng rơi xuống nền gạch lạnh lẽo, loang lổ thành một vệt dài đau đớn. những cánh hoa mong manh, đẹp đẽ nhưng nhuốm màu bi thương.
em run rẩy siết chặt lấy cổ áo mình, hơi thở gấp gáp đến mức nghẹn lại. máu nóng chảy xuống cằm, thấm đẫm cả hai tay. những cơn co giật không ngừng, như thể cơ thể này đang phản bội em, đang vặn vẹo gào thét một sự tuyệt vọng không thể cứu vãn.
em ho sặc sụa, từng ngụm máu tiếp tục trào ra, cánh hoa nối tiếp cánh hoa, như một vườn hoa chết chóc đang nở rộ từ tận sâu trong lồng ngực.
-" m...máu..?"
-" c...cánh hoa?.."
-" mình bị làm sao thế này...? tại sao..."
em vẫn tỉnh. tỉnh để cảm nhận cơn đau xuyên thấu từng thớ thịt, để biết máu đang chảy ra từ chính cơ thể mình, để nhận thức rõ ràng rằng mình đang chết dần.
nước mắt em trào ra, hoà cùng máu đỏ, từng giọt rơi xuống nền gạch lạnh lẽo, loang ra như những vết tích cuối cùng của sự sống. mọi thứ xung quanh mờ dần, chỉ còn lại cơn đau và những cánh hoa nhuốm máu vương vãi.
-" mẹ ơi..."
-" mẹ ơi...an đau quá..."
-" phải làm thế nào thì mẹ mới nghe được tiếng gào thét của con đây !!!"
-" an muốn về với mẹ...an nhớ mẹ!!!
"
em không thể thở, không thể hét lên, chỉ có thể run rẩy trong sự tuyệt vọng tột cùng.
có ai không...? có ai đến cứu em không...?
nhưng rồi em nhận ra còn ai có thể cứu được một kẻ đã lạc lối từ lâu? em ôm lấy lồng ngực, cố gắng níu kéo một chút hơi ấm còn sót lại, nhưng chỉ có cơn đau đáp lại em. những nhánh rễ tiếp tục đâm sâu, siết chặt lấy tim, như đang trừng phạt chính em vì đã ngu ngốc yêu một người không nên yêu.
giữa không gian vắng lặng, giữa ánh đèn trắng nhạt nhoà, em chỉ có thể nằm đó, co quắp trong vũng máu của chính mình.
đẹp đến thê lương.
-" trời đất ơi!!!!! có người cần cấp cứu!!! cứu người đi này!!
"
-" cháu trai ơi bị sao thế này!!!!"
-" cứu người này trời ơi!!!! bác sĩ "
;
ngày hôm sau.
cũng may, em được cấp cứu kịp thời, nhưng tính mạng chỉ được níu giữ trong gang tấc. cơ thể yếu ớt tựa hồ như một ngọn đèn dầu leo lét trước gió, hơi thở mong manh đến mức chính em cũng không rõ liệu mình còn có thể trụ được bao lâu.
ngồi bên cửa sổ, em hít một hơi thật sâu, nhưng không khí chẳng thể lấp đầy lồng ngực vốn đã chật kín những rễ cây đâm xuyên.
ánh mắt em dõi ra ngoài, nơi bầu trời vẫn xanh một cách vô tình, nơi thế giới vẫn xoay vần chẳng hề hay biết có một người đang lặng lẽ chờ ngày rời khỏi nó
bác sĩ đã nói với em, những lời đó vẫn văng vẳng bên tai, nhưng em chẳng muốn nhớ. chỉ biết rằng, kết cục của em đã được định sẵn.
vài phút trước.
bác sĩ nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống cạnh em, giọng nói trầm tĩnh, không lạnh lùng cũng không quá thương hại, chỉ là một sự ấm áp vừa đủ để người nghe không cảm thấy quá chênh vênh.
-" cháu thấy đỡ đau chưa nhỉ "
-" ..." em lơ đãng
-" à nói chuyện với chú thì chỉ cần lắc đầu hoặc gật đầu thôi nhé "
-" rồi, chú hỏi lại cháu an thấy đỡ đau chưa ?"
em gật đầu.
-" giỏi"
-" hôm qua cháu an không bất tỉnh mà cố gắng nhìn chú là chú biết cháu là một người rất giỏi rồi "
em mím môi.
-" chắc giờ cháu đang lo lắng lắm nhưng không sao hết nhé, cháu đang ở đây thì làm sao các chú bỏ mặc được nhỉ...phải không?"
em gật đầu.
-" rồi, nghe chú nói này....có những bông hoa, một khi đã nở rộ thì cũng là lúc sắp tàn. có những cánh chim, một khi đã bay quá xa thì cũng không thể quay đầu lại. an, cơ thể của cháu...đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết."
ông dừng lại một chút, để em có thời gian tiếp nhận.
ánh mắt em nhìn ông đầy tuyệt vọng, nhưng cũng có chút gì đó như đã sớm đoán được câu trả lời.
"bệnh của cháu đã tiến triển đến giai đoạn cuối. những cánh hoa ấy... sẽ không ngừng nở trong lồng ngực cháu nữa. mỗi cơn ho, mỗi cơn đau cháu chịu đựng, đều là dấu hiệu cho thấy thời gian không còn nhiều."
"nhưng cháu biết không, hoa dù có rơi thì vẫn từng rực rỡ.
điều quan trọng nhất bây giờ không phải là lo sợ, mà là cháu muốn sống thế nào trong những ngày còn lại. an, hãy nghĩ đến những điều làm cháu cảm thấy thanh thản nhất. nếu đã không thể thay đổi được kết cục, vậy thì ít nhất, hãy để bản thân có một đoạn đường cuối cùng thật nhẹ nhàng."
em dần hiểu cuộc đời của mình rồi.
ông nhìn em thật lâu, như muốn chắc chắn rằng em đã sẵn sàng để nghe tiếp. rồi chậm rãi, ông nói:
"có hai cách. một là cắt bỏ hoàn toàn những gì đang giết chết cháu, phẫu thuật để lấy đi phần rễ hoa đã bám sâu vào cơ thể. nhưng điều đó cũng có nghĩa là cháu sẽ mất đi những ký ức đã nuôi dưỡng nó. không còn đau đớn, không còn cánh hoa nào nữa... nhưng cũng sẽ không còn những gì đã từng thuộc về cháu, an."
giọng ông chùng xuống, ánh mắt dõi theo biểu cảm trên khuôn mặt tái nhợt của em.
-" thứ hai, cháu chỉ có thể tìm người đã vun vén những nầm cây ấy, phải đáp lại tình cảm của cháu thì may ra....cháu sẽ được sống thêm một lần nữa
" còn không thì...cháu không làm gì cả.
để những cánh hoa ấy cứ thế mà nở, để chúng đi theo quy luật của riêng mình. cháu sẽ giữ lại tất cả mọi thứ, từng niềm vui, từng nỗi buồn, từng yêu thương và tuyệt vọng. nhưng đổi lại,cháu cũng biết rõ điều gì sẽ chờ cháu phía trước."
trên tay em.
bản cam kết trắng tinh, những con chữ trên đó rõ ràng đến đau nhói.
chỉ cần một nét bút, tất cả sẽ chấm dứt. em sẽ không còn nhớ nữa, không còn đau nữa. sẽ không còn hiếu, không còn những tháng ngày dày vò đến quặn thắt. em sẽ sống tiếp như một người chưa từng có quá khứ này. nhưng đó có thực sự là sống không?
hay em sẽ từ chối, giữ lại tất cả? giữ lại cả những nỗi đau, để mặc cho chúng gặm nhấm từng chút một cho đến khi không còn gì nữa.