1.
Tôi là một người lính cụ Hồ, giờ đang trong thời gian thi hành nhiệm vụ.
Tôi được cấp trên yêu cầu cần phải trà trộn vào lòng địch để lấy cắp thông tin mật, kịp thời báo lại cho anh em.
Đầu tính vốn là sẽ giả làm tay sai cho một thằng chỉ huy lính Pháp dưới thân phận đàn ông, nhưng quanh đi quẩn lại tôi quyết định giả gái.
Cởi ra lớp áo lính vải chai sần, cất đi chiếc mũ đã từng theo tôi một thời dũng mãnh, tôi khoác lên mình chiếc áo bà ba, đội cho mình bộ tóc dài sơ rối được kết lại bằng những lọn tóc của các chị em mở đường nguyện cắt, để giúp chúng tôi thi hành nhiệm vụ.
Tôi tô lên môi bằng thỏi son màu cánh sen, có thể tôi cất lại bộ quân phục, tạm biệt nơi chiến trường bom đạn, nhưng không đồng nghĩa với việc tôi quên đi sứ mệnh của mình.
Tôi sẽ tiến đến một chiến trường mới, nơi này có thể ít tiếng súng vang lên, nhưng chỉ cần sơ suất một chút, có thể dẫn tới một hệ luỵ nghiêm trọng.
2.
Lần đầu tiên tôi tiến vào căn cứ của địch, bị lôi sồng sộc đến chỗ của một đám lính Pháp, hai tay bị trói, mồm thì bị bịt vào bằng một túm vải nhàu nát tanh mùi máu.
Liếc lên nhìn, ánh mắt dê xồm của bọn nó khiến tôi phát tởn.
Một tên lính liền tiến tới, giật mạnh đống vải trong mồm tôi ra rồi nói:
-"Mài lấy đâu ra con đĩ nài thế?
Nhìn tươi quá"
Èo ôi.
Coi cách chúng nó nói tiếng việt thật khiến tôi phát ghét, dùng từ thì củ lỗ, nói thì sai âm.
Thử hỏi xem hỏng hết cả Tiếng Việt của nước tôi.
Tôi nâng giọng của lên cao, giọng hơi chói nhưng nghe thục nữ hơn rồi nói:
-"Con lạy các ngài...huhu...tha cho con ạ!!
Con còn con nhỏ ở nhà, chồng con mới chết không lâu.
Giờ ngài làm thế, con sống không nổi!!"
Tiếng la vang lên vừa to vừa chói, nghe chướng tai vô cùng.
Bọn thực dân kia tuy không hiểu, nhưng suy cho cùng vẫn là âm thanh.
Cái cảm giác chói tai.
Vẫn là khiến chúng ghét bỏ.
Bọn nó lôi tôi rồi túm áo đập mạnh xuống đất.
Lấy chân đạp lên bụng tôi rồi hét:
-"Con đí, mài thích chết không!!
Tao sẽ giết mài"
Nói xong, hắn móc ra cây súng, chĩa thẳng vào người tôi.
Đầu tôi tính, nghĩ rồi lại tính.
Giờ tôi mới hiểu nỗi vất vả của các anh em, chị em làm mật vụ tình báo.
Khó lắm chứ chẳng đùa.
Đầu tôi ong lên, chả nghĩ được gì cả.
Lúc bọn chó đó chuẩn bị bắn, có giọng nói vang lên.
Nghe yểu điệu, thướt tha vô cùng:
-"Các anh, con này mới vào, nó chưa biết gì.
Nhìn xem, mơn mởn thế này.
Anh giết chả tiếc làm à"
Nói xong, cô gái liền ôm ấp âu yếm người đàn ông đang cầm súng nhăm nhe tôi.
Tôi liếc lên, ngỡ ngàng.
Mái tóc dài đen óng ả, làn da không gọi là trắng nhưng cũng nhỉnh hơn với các chị em thời đó, môi hồng cánh sen, má ửng đỏ e thẹn.
Trông khiến người khác cứ muốn yêu muốn thơm.
Chưa kịp để tôi hoàn hồn, cô gái nói tiếp:
-"Các anh để em, em dạy con này.
Sau phục vụ các anh cho sướng"
Bọn thực dân phải đợi một lúc như đang dịch từng câu để hiểu.
Chúng ồ lên một tiếng sau khi đã hiểu toàn bộ nghĩa của câu, cười phá lên đầy thích thú và dâm đãng:
-"Được, được.
Em Vân cho em huấn nuyện nó, để nó phục vụ bọn ăn"
Một tên nói lên, kéo tóc tôi lôi đi đến chỗ cô gái ấy.
Giật lên thật mạnh để kéo tôi dậy.
Cảm giác vừa đau vừa tức.
Để có thể thi hành nhiệm vụ tốt nhất, tôi đã nối tóc để cho dài, nên nhìn tổng thể vừa sơ vừa rối.
Nhưng bị giật thì vẫn có cảm giác đau.
Tự nhiên, máu tôi như sôi sùng sục lên, muốn giết thằng ngay trước mắt nhưng chưa kịp để tôi làm gì thì cô gái kia lại kéo tay hắn, rồi từ từ giúp tôi đứng dậy.
Làm xong, hắn đang tính làm gì đó, bỗng có tiếng hiệu lệnh, đành ngậm ngùi đi.
Cô gái thấy bọn chúng đi khuất, mới liền kéo tay tôi đi.
3.
Cô vừa đi vừa nói:
-"Tôi là Nguyễn Thị Vân.
Còn cô?"
Tôi ngập ngừng rồi nói:
-"Bùi Thị Ba"
Vân liền nói tiếp:
-"Hôm nay tôi có ba củ khoai, nhưng một củ bị hỏng mất rồi.
May mà có tìm thấy củ mới, nhưng vẫn sợ bị hỏng mất, chắc phải giữ cẩn thận, kẻo ẩm nó lại hỏng."
Tôi nghe xong thì liền hiểu ý, mặt cúi gằm xuống, chẳng dám nhìn.
Có tổng ba mật vụ, nhưng không may có một người bị phát hiện.
Tôi liền được cử đến, nhưng lại suýt làm hỏng nhiệm vụ.
Vân nhắc nhở tôi cần học cách nhẫn nhịn, không được để lộ chút sơ hở nào.
Không lại khiến quân ta thiệt hại.
Tôi cụm hàng mi xuống, mệt mỏi mà nghĩ thầm:
-"Vì nước vì dân vì đồng bào.
Nay đã đi được đến đây, không thể nào chùn bước."
Chưa kịp để tôi nghĩ nhiều, Vân lại nói tiếp:
-"May cho cô nay tôi có ba củ khoai, chia cho cô một quả, quả vừa to vừa lớn.
Cô liệu thần hồn mà giữ cho chắc, làm hỏng hay mất cô nhảy sông mà chết đi cho rồi!"
Trời ơi đầu tôi như muốn ong ong lên, trần đời mới gặp một người phụ nữ đanh đá như này.
Thật là khiến tôi không khỏi ngơ ngác ngỡ ngàng.
Chúng tôi dừng chân trước một cánh cửa.
Nó trông hơi tàn, cửa gỗ cũ kĩ, phần trên phần dưới không mẻ chỗ này thì mẻ chỗ nọ.
Tiếng cửa mở kẽo kẹt lên trong không gian, Vân đưa tôi đến một căn phòng.
Trong đó chỉ vỏn vẹn chiếc giường gỗ cùng một cái tủ nhỏ, mùi ẩm mốc dội thẳng vào mũi tôi khi chỉ mới bước vào.
Vân nói:
-"Này là phòng của tôi với cô, nghỉ ngơi đi, tối nay đi phục vụ các ngài.
Cô hiểu chưa!"
Hả, hả, hả.
Tôi đang nghe cái gì đây, nhiệm vụ này tôi nhớ mình đã từng đọc trong báo cáo đâu.
Quỷ thần ơi, nhưng tôi là con trai mà.
Chẳng lẽ tôi sẽ sớm bị lộ ư!?