Tiên Hiệp Hệ Thống Này Ta Không Cần!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,365,495
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
he-thong-nay-ta-khong-can.jpg

Hệ Thống Này Ta Không Cần!
Tác giả: Cửu Long
Thể loại: Tiên Hiệp, Xuyên Không, Khác, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Cửu Long]

Tu tiên thế giới.

Xuyên không nhân sĩ.

Hệ thống bàng thân.

Nhưng, cái hệ thống thiểu năng này. Ta không cần!

Nguyên Phục là nhân sĩ xuyên không, trong tay có hệ thống. Nhưng cái hệ thống này có điểm hố người, hắn bỏ mặc không cần dùng. giới logic, môn phái không san sát, nhưng tồn tại đều có mục đích.

Tiên đạo chông gai, Thiên kiếp giáng lâm. Một thân đạo hạnh thỏa sức tung hoành. Lấy Phong Thần diễn nghĩa, Xuân Thu chiến quốc hành văn, nhập vào bộ truyện này. Cũ mà mới, mới mà cũ, đọc cuốn hay không nhờ độc giả bình xét.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Chết Vô Tội Chứng
  • Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
  • Tận Thế Vui Vẻ
  • Quân Phục Của Anh, Thế Giới Của Em
  • Ta - Bệnh Công Tử Tuyệt Thế Vô Song
  • Hệ Thống Này Ta Không Cần!
    Chương 1: 1: Phúc Lợi Cuối Cùng Cũng Tới


    Hệ Thống này, ta không cần!---Huyền Thiên đại lục.Linh Tê thành.Cửu Hoa Tửu Quán.Sở dĩ nơi này gọi là Cửu Hoa Tửu Quán, bởi ở đây phục vụ loại rượu.

    Ngâm từ chín loại hoa nhưỡng khác nhau, tạo nên mùi vị đặc trưng.

    Được giang hồ khách cực kỳ ưa chuộng, cũng là nơi tụ họp của anh hùng thiên hạ.Hôm nay cũng không ngoại lệ, chung quanh tửu quán đã không còn bàn trống.

    Bất quá, không khí nơi này bây giờ lại có chút quỷ dị.

    Võ lâm nhân sĩ ngồi đầy nhan nhản, nhưng mặt mày ai nấy đều tỏ vẻ ngưng trọng.

    Bọn họ không ăn không uống, cũng không hề nói một lời, ánh mắt đều dõi qua một cái bàn nằm ở trung ương.

    Vị trí ngồi của đám võ lâm nhân sĩ này tựa hồ cũng bao quang lấy cái bàn ấy.Chỉ thấy, chỗ ấy ngồi lấy một người thanh niên, người này mặt mày sáng sủa, tuy không bắt mắt nhưng khí thế trên người rực cháy như lửa.

    Tựa hồ không xem người xung quanh ra gì.

    Bên cạnh y có một thanh trường thương đen như mực, bộ dáng không hề tầm thường.Một người không nhịn được bầu không khí ngưng trọng này, đứng ra quát:- Nguyên Phục, không muốn chết mau giao ra Thần Thạch.Thanh niên Nguyên Phục cười nhẹ, ánh mắt liếc qua, nói:- Thần Thạch không có, nhưng mạng thì có một đầu.Người kia giận quá, rút bửu kiếm bên hông ra, lạnh giọng nói:- Nghe danh Truy Hồn Đoạt Mệnh Thương đã lâu.

    Để ta tới thỉnh giáo cao chiêu của các hạ.Nói vừa dứt lời đã múa kiếm xông tới.

    Kiếm thế lăng lệ, chiêu chiêu trí mạng.

    Là Tuyệt Mệnh Thập Tam Kiếm nổi danh trong giang hồ.Nguyên Phục hừ một tiếng, trường thương trong tay đâm ra.

    Y luyện thương chục năm, đã sớm đạt tới cảnh giới xuất nhập tùy tâm.

    Trong võ lâm, người sử thương làm binh khí tuy nhiều, nhưng để làm được như thế chẳng có bao nhiêu.Mũi thương vút lên một tiếng như sáo kêu, điểm trúng sống kiếm của người kia.

    Nguyên Phục không để gã kịp phản ứng, chân phải đạp vào cán thương.

    Mũi thương vạch lên một cái thành chiêu: “Vân Long Giơ Vuốt”, chém xiết thành một đường từ thắt lưng tới cổ.

    Người kia phản xạ tuy lanh lẹ, nhưng nội công thua Phục một bậc.

    Lùi cũng không kịp lùi, bị phân thành hai đoạn.

    Máu tươi phun lênh láng khắp tửu quán.Đám người trong tửu quán ánh mắt tràn đầy hãi nhiên, có người buột miệng than:- Hảo thương pháp! Hảo nội công!Nguyên Phục thu thương, ánh mắt đảo qua tửu quán một lượt, trầm giọng nói:- Thần Thạch này tại hạ nhất định muốn có được! Ai không phục, lên nhất chiến.

    Thắng, có mệnh cùng thạch.

    Thua, cùng lắm là chết mà thôi.---Nguyên Phục, vốn là một người hiện đại.

    Sinh sống an an ổn ổn trên quả đất.

    Bỗng dưng một vụ tai nạn khiến hắn xuyên qua tới thế giới này làm một gã ăn mày.Thường nói: Nhân sinh như trò chơi.Là một game thủ chân chính, hắn không chấp nhận số phận an bài.

    Nguyên Phục cầm cây gậy đánh chó, bắt đầu bôn tẩu giang hồ.

    Học hết thiên hạ thương pháp, sinh sinh đánh ra một đầu danh tiếng Truy Hồn Đoạt Mệnh Thương - Nguyên Phục.Thời gian trôi qua chục năm, hắn gộp hai đời làm người lại cũng tính không quá bốn mươi tuổi.Vốn tưởng rằng danh viên ý mãn, rửa tay gác thương làm một cái phú ông.

    Sống nốt quãng đời còn lại, bù đắp mệnh yểu kiếp trước.

    Nào ngờ vào một lần cũng cao thủ giang hồ ngộ nhập toà kỳ dị động phủ.

    Hắn tìm được một viên thần thạch, từ đó mọi chuyện cũng bắt đầu xảy ra.Phúc lợi người xuyên việt cuối cùng cũng tới.Từ lúc cầm lấy viên “Thần Thạch” này trên tay.

    Trong đầu hắn vang lên tiếng nói cứng ngắc của chị Google:[Hệ Thống kiểm trắc đến Thượng Phẩm Linh Thạch [Số lượng: 1/1]Đủ điều kiện kích hoạt Hệ Thống.]Phía trước mặt hắn bỗng nhiên xuất hiện một bảng giao diện, giống mới mấy tựa game online kiếp trước.

    Chỉ thấy trên đó hiện lên hai dòng chữ:[Kích hoạt Hệ Thống hỗ trợ tu hành.][YES] or [NO]Đúng thế, đây không phải Thần Thạch cái quỷ gì.

    Mà đó là một viên Thượng Phẩm Linh Thạch.

    Động phủ này cũng không phải là địa đạo ma giáo ẩn núp, mà là nơi táng thân của một người Tu Chân.Thế giới này, cũng không phải Võ Hiệp!Tu tiên thế giới!Hệ Thống!Thứ mà hắn đọc được trong tiểu thuyết mạng.

    Cuối cùng cũng tới.Hắn muốn làm tiên hiệp sảng văn nam chính.

    Không muốn làm võ hiệp Kim Dung anh hùng.Không chần chờ, Nguyên Phục bấm vào [YES]Hệ thống lại một lần nữa vang lên:[Đã xác nhận kích hoạt.][Thời gian chờ: 0/49 Giờ (Đang chạy…)][Trong lúc xác nhận, không thể tách rời vật phẩm.

    Thỉnh cẩn thận lưu giữ.Hệ thống hỗ trợ tu luyện, tận tình vì ngài phục vụ.

    Trường sinh bất tử, phi thăng thành tiên, tiếu ngạo cửu thiên.]Máu trong người Nguyên Phục sôi trào lên.

    Chính nó, chính nó, hắn đã đợi phúc lợi này từ lâu lắm rồi.Nhưng khoảnh khắc hắn cầm viên Thần Thạch ấy lên, đám giang hồ mà hắn coi như bằng hữu đột nhiên phản bội.

    Kẻ rút gươm, người vác đao không hẹn mà cùng lao lên ám toán.Nguyên Phục tuy là cao thủ, nhưng liều mạng lắm mới thoát khỏi hiểm cảnh.

    Bất quá, chuyện hắn lấy được “Thần Thạch” cũng từ đó truyền ra.Là game thủ chân chính, Nguyên Phục ưa thích chinh phục, ưa thích khiêu chiến, ưa thích xoát phó bản.

    Hắn chưa cảm nhận được tu tiên kh*** c*m, dù cho mệnh treo sợi tóc, cũng tuyệt đối không giao ra viên Linh Thạch này.

    Đây là thứ khiến nhân sinh hắn thay đổi, biến thành thế giới cày cấp online.Ngày hôm nay là ngày thứ hai từ lúc hắn rời khỏi động phủ kia.

    Đám người võ lâm mũi cũng đủ thính, Nguyên Phục mới chỉ bước vào Cửu Hoa Tửu Quán.

    Chỉ trong khoảnh khắc đã bị người vây quanh.Liếc mắt nhìn bảng hệ thống,[Thời gian chờ: 38/49 Giờ (Đang chạy…)]Nguyên Phục âm thầm thở dài, còn tận 11 tiếng nữa mới xong.

    Trong khoảng thời gian này, chỉ cần hắn sống sót, đồng thời không để viên Linh Thạch này cách người quá xa là được.Nguyên Phục thu thương mà đứng, lần nữa nói:- Tại hạ lời đã nói hết, ai muốn đồ.

    Tự tiện tới lấy!Đám võ lâm nhân sĩ mặt mày tái mét, tuy giận mà không dám nói gì.Bỗng dưng, một tiếng cười từ ngoài vọng vào.

    Tiếng cười hàm chứa nội lực hùng hậu, khiến người trong tửu quán đều phải bịt chặt lỗ tai.

    Kẻ nội công cao thì không nói làm chi, nhưng ai nội công thấp kém dù có bịt tai rồi nhưng vẫn bị thất khiếu chảy máu.

    Nằm sấp hôn mê cả.Nguyên Phục trầm mặt lại, Linh Âm Huyền Lão tới rồi.

    Kẻ này lúc ở trong Động Phủ kia cũng có mặt, xuất thân giống hắn đều là kẻ bần hèn, tuy mặt ngoài xưng hảo hữu nhưng bụng lại tâm thuật bất chính.Tiếng cười vừa dứt, một lão giả bỗng dưng xuất hiện trước mặt Nguyên Phục.Khinh công ghê gớm thật!Linh Âm Huyền Lão cười nói:- Lão đệ chạy cũng thật nhanh! Làm ta tìm mãi không được.

    Nếu không phải ta tâm huyết dâng trào, nghĩ tới lúc đầu chúng ta gặp mặt cũng là Cửu Hoa Tửu Quán này.

    Nhớ tình xưa nên mới vào đây thưởng rượu, quả nhiên gặp được lão đệ.Nguyên Phục mặt không đổi sắc, cười nói:- Lão ca quả nhiên là người tình sâu nghĩa rộng.

    Tiểu đệ kết hảo hữu với lão ca, chính là tam sinh hữu hạnh đó vậy.Linh Âm cười nói:-Lão đệ đã có lời như thế, phải chăng lấy Thần Thạch ra cho lão ca ta cùng chiêm ngưỡng.

    Thoả chí bình sinh?Nguyên Phục giả bộ giật mình, nói:- Ồ! Lão ca theo ta một mạch từ hôm qua đến giờ.

    Lòng chỉ nghĩ tới nó, chẳng hay lão ca biết nguồn gốc viên Thần Thạch này chăng?Linh Âm ánh mắt xẹt qua một tia sát khí, nhưng lão cố giấu đi, dùng phương thức nhập mật truyền âm, nói:- Thần Thạch này có thành Tiên chi pháp.Quả nhiên là vậy, Linh Âm lão ma hiển nhiên biết rõ đây là một viên Linh Thạch.

    Còn thành Tiên chi pháp, ắt hẳn là hấp thụ linh khí trong đó để bước vào con đường tu chân.Nguyên Phục giả vờ không tin, truyền âm lại nói:- Thành Tiên vốn là chuyện viển vông.

    Lão ca là người có tuổi, chẳng lẽ cũng tin chuyện nhảm nhí này?Linh Âm lão ma sắc mặt tựa hộ nhịn không được.

    Chân khí trong người lưu chuyển, bộ dáng muốn tấn công.Nguyên Phục âm thầm đề phòng, nội công cũng vận chuyển tới cực hạn.Hai cao thủ giang hồ đối đầu, kình khí chạm nhau khiến xung quanh tửu quán trở nên ngột ngạt khó thở lạ thường.Linh Âm lần này không truyền âm nữa, lạnh giọng nói:- Lão đệ chớ khiêu chiến cực hạn của ta.

    Lão ca tuổi đã cao, muốn mưu cầu một đầu sinh lộ.

    Chỉ có thành Tiên mới đạt tới trường sinh bất tử! Giao ra ta niệm tình hảo hữu một trận, tha cho ngươi khỏi chết!Nguyên Phục không hề yếu thế, nói:- Ta không biết thành Tiên hay không thành Tiên.

    Nhưng giao ra nó, hỏi qua trường thương này xem.Linh Âm hừ lạnh, nói:- Được lắm!Lời vừa dứt, lão vung tay phải lên, năm ngón tay hoá thành móc câu chộp vào mặt Nguyên Phục.

    Môn võ công này biến thể từ Ngũ Long Trảo, nhưng lại đi con đường âm hiểm độc địa.Dù trảo chưa tới, nhưng Phục đã ngửi được một mùi tanh hôi.

    Trong bụng âm thầm kinh sợ: “Là độc trảo!” Hắn múa lên trường thương.

    Hàn quang lấp loé, mũi thương vung ra thành chiêu “Họa Long Điểm Tinh” nhắm vào con mắt phải Linh Âm lão ma đâm tới thật lẹ.Khoảng cách hai người chưa tới ba trượng, Ngũ Độc Long Trảo của lão chưa chộp tới mặt Nguyên Phục thì mũi thương đã đâm vào mắt đối phương rồi.

    Đây là lấy cái lợi thế của Trường Binh Dĩ Đoản.Linh Âm Lão Ma cũng là cao thủ lão luyện, trong lúc đó biến chiêu thực nhanh.

    Ngũ Trảo vòng qua chộp vào đầu thương giựt mạnh về, chân phải đá vào đan điền đối thủ.

    Nguyên Phục lâm nguy không loạn, cước đối cước, đồng thời tay phải dùng lực xoay thương.

    Trường thương lúc này tựa như cái mũi khoan, phát ra ù ù tiếng kêu.

    Độc Long Trảo của Linh Âm mới chỉ chạm vào liền bị kình khí xoay tròn bật ra.

    Lão âm thầm kinh hãi, muốn lùi về mấy bước.

    Nhưng Nguyên Phục nào để lão được như ý? Hắn sấn lên trước, trường thương xoay tít vòng vòng, nhắm ngực Linh m đâm tới thật lẹ.Nghe bùm một tiếng lớn, giữa ngực Linh Âm lão ma xuất hiện một lỗ thủng, máu tươi tuôn ra như suối.Linh Âm Huyền Lão sắc mặt trắng bệch, sinh cơ không ngừng trôi đi.

    Lão lắp bắp nói:- Thành… thành Tiên… cầm nó… đi về Ngọc Đái sơn…Nói rồi tắt thở, đổ gục xuống sàn nhà..
     
    Hệ Thống Này Ta Không Cần!
    Chương 2: 2: Thiểu Năng Hệ Thống


    Hệ Thống này, ta không cần!---Nguyên Phục giết xong Linh Âm Huyền Lão, không kịp định thần nghỉ ngơi thì bên ngoài truyền vào tiếng xé gió.

    âm thanh bén nhọn, hiển nhiên là một thứ ám khí sắc bén cực kỳ.Nguyên Phục không thèm ngoảnh lại, tai nghe mà múa, đánh ra sau một đòn “Hồi Mã Thương”.Nghe cái “Cạch”, thanh ám khí kia bị mũi thương đánh văng ra.

    Giắt phập vào cột nhà gần đó, lún sâu tới tận chuôi.

    Nhưng hai tay của Phục cũng tê rần, trong bụng không khỏi khiếp vía, nhủ thầm:“Kẻ tới nội công hơn ta, nhưng xuất thủ đánh lén.

    Hiển nhiên võ công chưa cao nên mới làm thế, ắt là một tay sát thủ.

    Ta mà áp sát được người này thì giết hắn dễ như giết gà.

    Bất quá nơi đây người nhiều, cao thủ khắp nơi còn ẩn nấp chưa lộ mặt.

    Ta không thể dây dưa lâu.”Nghĩ vậy, Nguyên Phục mặc kệ người trong tửu quán, thân ảnh vút lên một cái, luồn ra sau hậu viện chỗ nhà bếp.Đám người võ lâm trong tửu quán lúc nãy bị âm công của Linh m Huyền Lão đánh ngất.

    Chỉ lác đác mấy người còn thanh tỉnh, thấy vậy liền hô lên:- Hắn chạy ra sau hậu viện, mau đuổi theo.Nói rồi một toán người cầm binh khí rượt theo.Chỗ nối ra sau hậu viện chỉ có một con đường hẹp, không có cửa, hai bên là tường.

    Nguyên Phục đi được một nửa, nghe sau có tiếng la ó.

    Hắn trong bụng bực tức, đám crep này không có chi ngoài mồm to.

    Đánh cũng chỉ đưa kinh nghiệm, đáng tiếc cái hệ thống này không nhận kinh nghiệm giết quái.Thường nói: Chỗ hẹp không nên đi đông người, chỗ tối nên có lòng phòng bị.Thấy có người nhộn nhạo chen vào, Nguyên Phục trường thương xoay vần, đâm ra một thương.

    Nội lực cuộn tròn xoáy tít lên như một cái mũi khoan, bắn ngược về sau.

    Nghe “Bụp… bụp…” liền mấy tiếng, thương khí đâm lủng đầu đám người, máu tươi cùng dịch não văng tung toé cả dãy hành lang.Nguyên Phục vẫn không ngừng bước chân, chạy vội đi.

    Chuyện cần làm bây giờ là kiếm chỗ ẩn núp, đợi qua đủ 11 giờ đồng hồ.

    Hắn có thể kích hoạt hệ thống, một bước tiến vào con đường tu tiên.

    Lúc đấy cho dù đám nhân sĩ võ lâm kia tìm tới, hoạ chăng đã là đối thủ của hắn?Nhưng vấn đề là trốn ở đâu?Ý nghĩ liên tục lướt qua đầu hắn.

    Trong đầu Nguyên Phục vạch ra ba con đường ẩn núp:1/ Hoàng cung: Nơi ở của Hoàng Đế.

    Chỗ này cao thủ nhiều không đếm xuể, chuyên bảo vệ Hoàng Đế.

    Nhưng nguy hiểm cũng đi kèm với an toàn, chỉ cần hắn núp ch* k*n đáo.

    Đợi qua đủ giờ lại rời đi, ắt không nguy hiểm chi lớn quá.2/ Đông Hải: Lấy thuyền ra Đông Hải cũng là ý kiến không tồi.

    Nhưng thời gian có hạn, sợ ra tới Đông Hải thì hắn một mệnh ô hô rồi.3/ Ngọc Đái sơn: Đây là nơi mà Linh Âm Huyền Lão chỉ cho hắn.

    Tuy không biết chỗ đó cất giấu cái chi, nhưng liên quan tới thành Tiên ắt không phải tầm thường.

    Chỉ bất quá, viên Linh Thạch này hắn dùng để kích hoạt hệ thống.

    Đến lúc tới Ngọc Đái Sơn có tu sĩ để mắt tới chẳng phải là thành công giã tràng?Hắn kiếp trước cũng là độc giả, cũng đọc qua Tiên Hiệp.

    Thường thì trong đó miêu tả 1 viên Linh Thạch Thượng Phẩm cực kỳ quý giá, tán tu hay tu sĩ cấp thấp đều cầu mà không được.Suy nghĩ một hồi lâu, Nguyên Phục quyết tâm, hướng Đông Minh Hoàng Thành mà phi tới.---Địa giới của Đông Minh quốc không rộng lớn, có ba toàn thành trì là Linh Tê Thành, Đông Minh Hoàng Thành và Huyền Cung Thành.Nguyên Phục mất nửa ngày mới tới được Đông Minh Hoàng Thành.

    Trên đường tao ngộ năm lần mai phục, bây giờ trên người hắn vết thương chồng chất.

    Mặt cũng có một vết sẹo dài, máu tươi không ngừng ứa ra.Hắn liếc nhìn giao diện hệ thống:[Thời gian chờ: 43/49 giờ (Đang chạy…)]Tốt! Chỉ cần đợi 7 tiếng nữa.Nguyên Phục điểm một loạt huyệt đạo trên cơ thể để cầm máu.

    Thân hình hắn như quỷ mị, lách qua đám Cấm Vệ.

    Giây lát, hắn đã bước vào một toà hành cung.

    Chợt có tên thái giám đi ngang qua, Nguyên Phục chộp lấy, sầm mặt lại, hỏi:-Nơi này có chỗ nào yên tĩnh? Không người quấy rầy?Tên thái giám bị người bắt, trong lòng hoảng sợ không biết để đâu cho hết, lắp bắp nói:- Là… Đông Cung.Nguyên Phục nói:- Đi như thế nào?Tên thái giám sợ hãi, chỉ tay về một hướng.

    Nguyên Phục gật đầu, đánh ngất tên thái giám rồi thi triển khinh công nhằm hướng kia mà phóng đi.Trên đường Cấm Quân liên tục tuần tra.

    Nhưng Phục là cao thủ giang hồ, muốn tránh khỏi đám người này thì dễ lắm.

    Chỉ chốc lát đã tới toà Đông Cung, nơi này quả nhiên yên tĩnh lạ thường.Nguyên Phục trèo tường mà vào, trên tay vẫn xách theo gã thái giám.

    Toà Đông Cung này lá rụng đầy sân không ai quét, cửa ám đầy bụi không ai lau, đúng là không có người ở.Hắn bước vào sân, đi tới mở ra cửa chính.

    Bất giác khuôn mặt trở nên nghiêm nghị.

    Chỉ thấy bên trong phòng bày biện đàng hoàng, gối êm nệm gấm, trà thơm thanh mát, khác hẳn cảnh tượng bên ngoài.

    Nơi này từng có người ở qua!Nguyên Phục không hề kinh hoảng, một tay truyền chân khí đánh thức gã thái giám, trầm giọng hỏi:- Nơi này sạch sẽ dị thường, bàn ghế lau chùi cẩn thận, có người từng ở qua.

    Ngươi dám nói láo với ta?Tên thái giám hãi hùng, nói:- Bẩm đại nhân, toà Đông Cung này thực không có người ở.

    Đã bỏ hoang mười năm.

    Tiểu nhân không hề nói dối, xin đại nhân tha mạng.Phục lại nói:- Thế thường ngày có ai lau chùi chỗ này không?Tên kia đáp:- Tuyệt đối không có.

    Nơi này bị liệt vào cấm cung, không ai dám bén mảng tới chớ nói chi lau chùi.Phục thấy thái độ tên thái giám thành khẩn, cũng không truy hỏi thêm.

    Đóng cửa lại rồi nói:- Ta sẽ ở tạm chỗ này một ngày.

    Ngươi cứ ngủ đi.Nói rồi không đợi tên thái giám kịp phản ứng, một chưởng đánh vào ót khiến gã bất tỉnh nhân sự.Xong xuôi mọi chuyện, Nguyên Phục mới ngồi lên giường xếp bằng hành công.

    Tranh thủ thời gian chữa thương.Thời gian cứ thế mà trôi đi, trời cũng trở tối.Tích tắc, tích tắc…Mặc dù một thế này không có đồng hồ các loại, nhưng trong đầu Nguyên Phục liên tục tưởng tượng ra tiếng kêu của đồng hồ.Cuối cùng cũng tới.[Kích hoạt hệ thống thành công (49/49 Giờ)]Một thanh âm vang lên trong đầu Nguyên Phục.[Hệ Thống hỗ trợ tu luyện đang tích hợp…][Tích hợp thành công, mời sử dụng.]Nguyên Phục mở hai mắt ra, mặc dù trong bóng tối nhưng hai mắt hắn sáng quắc như điện.

    Tâm tình thư sướng khiến công lực hắn trong chốc lát bộc phát, tràn ra xung quanh.Giao diện hệ thống:[Tính danh: Nguyên Phục.][Chủng tộc: Nhân.][Cấp độ: Phàm Tục Võ Giả.

    (Phàm / Cực)][Danh hào: Truy Hồn Đoạt Mệnh Thương.][Công pháp:*Chủ Động:1/ Truy Hồn Đoạt Mệnh Thương.

    (Phàm/Cực)2/ Hàn Long Thương.

    (Phàm/Cực)3/ Lôi Đình Thiểm Kích.

    (Phàm/Cực)4/ Bàn Long Chưởng Pháp (Phàm/Cực)*Bị Động:1/ Cửu Dương Thần Công.

    (Phàm/Cực)*Truy Kích:1/ Bộ Khinh Vân.

    (Phàm/Cực)*Kỹ Nghệ:1/ Bậc thầy ẩm thực.

    (Phàm /Cực)[Tiếp!]---Nhìn giao diện hệ thống, Nguyên Phục âm thầm gật đầu.

    Quả nhiên không khác chi game cày cấp online, bảng thông tin cực kỳ chi tiết.Công pháp chia làm bốn mục, Chủ Động, Bị Động, Truy Kích, Kỹ Nghệ.Trong đó Chủ Động là các môn võ thuật hắn đã học.

    Bị Động là nội công tâm pháp, Truy Kích là khinh công, còn Kỹ Nghệ thì không cần phải nói tới nữa rồi.Bất quá, hắn mục tiêu là tu tiên.

    Phàm tục võ thuật hắn đều luyện đến Max cấp (Cực) rồi.Ánh mắt Phục nhìn xuống, thấy một dòng [Tiếp!]Hắn nhíu mày, thử bấm vào xem.

    Chỉ thấy bảng giao diện lại đổi sang một bảng khác:[Nhất niệm hoá tiên, một bước thăng thiên.]Phía dưới lại có mấy dòng:[Tự động tu luyện.

    (Niệm để kích hoạt)][Dung hợp công pháp: (Số lượng: 3)][Quà tặng tu luyện.]Thấy ba dòng này, Nguyên Phục bụng đầy kinh hỉ.

    Hắn không do dự mà bấm vào [Quà tặng tu luyện].Giao diện hệ thống hiện lên một túi quà lớn, phía trên ghi:[Gói quà tân thủ: Công pháp tu tiên.1/ Luyện Thể.2/ Luyện Khí.3/ Luyện Hồn.Vui lòng chọn hướng đi.]Nguyên Phục đọc truyện Tiên Hiệp khá nhiều, mặc dù hệ thống không giới thiệu chi tiết.

    Nhưng với kiến thức kiếp trước, hắn cũng hiểu sơ sơ ba loại tu luyện này.Luyện thể, mãng phu một đầu.Luyện khí, pháp sư kiêm võ sĩ.Luyện hồn, ẻo lả thư sinh cầm súng.Nhìn nhìn, Luyện hồn có thể bỏ qua.

    Hắn tính cách mãng, đánh được thì không nói, nói được thì vẫn đánh.

    Có vẻ như Luyện thể thích hợp với hắn hơn.Nghĩ rồi, Nguyên Phục không dám nghĩ ngợi nhiều.

    Càng nghĩ nhiều càng dễ loạn, hắn bấm luôn vào dòng chữ [Luyện Thể].Thanh âm hệ thống vang lên:[Nhận quà thành công: Luyện Thể.Thân ái nhắc nhở: Trong lúc tu luyện, túc chủ sẽ mất quyền khống chế thân thể, không nên kinh hoàng.Hệ thống vì ngài tu luyện, không có hạn chế.Nhất niệm hoá tiên, một bước thăng thiên!]Nguyên Phục chưa bao giờ vui vẻ như này! Cảm giác kiếp trước lại một lần nữa ùa về.

    Cảm giác chơi game chỉ cần tích vào nút [Tự Động] xong xuôi, còn lại treo máy đi ngủ.

    Sáng mai tỉnh dậy thấy tài khoản full cấp, xong đem acc đi bán kiếm tiền… Mẹ nó, quái thoải mái!Ngay tại giờ phút này, hệ thống bỗng reo lên:[Kiểm tra đến thiếu khuyết:1/ Công pháp Luyện Thể.Hệ thống vì ngài đưa tặng 1 mục thiếu khuyết.

    ]Nguyên Phục: “...”Còn có cái này? Hệ thống đúng là ra sức.

    Yêu chết hệ thống!Nếu bây giờ hệ thống đứng trước mặt, quản là nam nữ, Nguyên Phục nhất định thưởng nó “Moa, moa.” Hai cái kiss.Ngay tại cõi lòng vui sướng cùng tràn đầy mong chờ, thân thể Nguyên Phục đột nhiên đứng dậy.Nguyên Phục trong đầu hiện lên ba dấu hỏi to: “???”Thân thể hắn linh hoạt mà mở cửa bước ra.

    Nguyên Phục sửng sốt, còn tưởng mình tẩu hoả nhập ma, vội vận công trấn áp.

    Nhưng ngoài sức tưởng tượng, hắn chỉ có thể suy nghĩ, mặc cho thân thể tự động lao vút đi.Khinh công Nguyên Phục là “Bộ Khinh Vân”.

    Trên giang hồ nổi danh nhẹ nhàng mà lưu loát, đi không thấy hình, tới không thấy bóng.

    Quân cấm vệ đều là người bình thường, mặc cho hắn lướt qua cũng không ai để ý.

    Mấy hơi thời gian, hắn đã bước tới một khu đất trống.

    Nơi này tựa như đang xây cung điện.Nguyên Phục bước theo bộ pháp, lúc sang trái, lúc sang phải, lúc đứng yên, lúc đi lùi, tựa như theo một quy luật nào đó.

    Trong đầu hắn nhớ tới hai chữ: “Trận Pháp”.Shit! Nơi này có người tu tiên!.
     
    Hệ Thống Này Ta Không Cần!
    Chương 3: 3: Một Bước Thăng Thiên


    Hệ thống này, ta không cần!---Nguyên Phục hoảng sợ! Đừng coi hắn ở giang hồ bằng một cây hắc thương tung hoành.

    Đứng trước người tu tiên, hắn chút võ công này không hề có sức phản kháng.Đọc tiên hiệp quá nhiều, khiến Nguyên Phục đối với thủ đoạn của người tu tiên vừa hướng tới, vừa hãi hùng.Phá núi mở sông, chỉ là trò trẻ con.

    Vậy mà hệ thống này…Phục mặc niệm trong lòng: “Dừng lại!” Không biết bao nhiêu lần.

    Nhưng mặc cho hắn có làn trò gì đi chăng nữa.

    Hệ thống vẫn cứ điều khiển cơ thể hắn xông qua trận pháp.Nguyên Phục tức muốn thổ huyết.

    Hắn kiếp này hành tẩu giang hồ chưa bao giờ thấy tức như vậy.

    Hắn hiện tại hoàn toàn không cách nào khống chế chính mình thân thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn xem hệ thống điều khiển.Nháy mắt, Nguyên Phục đã đi gần sát vào, chỉ cần thêm một bước là có thể hoàn toàn xâm nhập.

    Nhưng đứng ở đây cũng không hề ảnh hưởng tới tầm nhìn của hắn.Quả nhiên không hề sai, ở bên trong đang có hai tu sĩ đấu pháp.Chục năm bôn tẩu, không thấy một gã tu tiên nào.

    Đêm nay vậy mà thấy tới tận hai.

    Vận khí cứt chó!Ánh lửa bắn tung toé, hai người kia ngự không mà đứng.

    Nguyên Phục không biết ngự không phải tu vi cấp bậc như thế nào mới làm được.

    Nhưng cho dù là cấp nào thì hắn quả quyết không phải là đối thủ.Cao thủ giang hồ max cấp như hắn còn chưa thể ngự không được!Hai người kia một nam một nữ.Nữ mặc áo trắng, một tay cầm kiếm, một tay cầm bùa.

    Xung quanh nàng được một luồng sáng bao bọc, ba thanh phi kiếm lơ lửng sau lưng.

    Bảy thanh phi kiếm khác không ngừng công kích đối thủ.Nam tu sĩ kia mặc đồ kín mít, đeo mũ trùm đầu nên Phục cũng không thấy rõ mặt mày.

    Nhưng xung quanh y huyết khí nổi lên như sương.

    Bên người y có trên chục khoả đầu lâu, không ngừng va chạm với phi kiếm.

    Ánh lửa bắn tung tóe khắp nơi.Nhìn cách chiến đấu kiểu này, Phục trong bụng tự nhủ nam tu sĩ này khả năng cao là cái Ma Tu, hơn nữa là một cái liên quan tới Máu, Ma Tu.

    Tiểu thuyết toàn viết kiểu đấy!Dường như cảm nhận được thanh thế hai người kia tỏa ra quá kinh khủng.

    Hệ thống cũng không tiến thêm bước nào, mà lặng yên chờ đợi.

    Nguyên Phục không ngừng thử lấy lại quyền điều khiển thân thể, nhưng đều uổng công.Giờ khắc này, Nguyên Phục cảm nhận được đến thời điểm hoảng loạn khi chơi game mà bị nghi vấn hack.

    Nhắm mắt, mở mắt, acc mất!Hệ thống này, ta không cần!Mẹ nó, dù sao cũng tiến vào.

    Lùi cũng chết, tiến cũng chết.

    Đều là đường chết!Buông bỏ phản kháng, Nguyên Phục tâm tình lúc này tựa như cô gái nhà lành, bị đám du côn ức h**p.

    Không còn sức phản kháng, bày ra thân thể mặc cho bọn chúng chà đạp.

    Chỉ mong lát nữa chết nhanh nhanh một điểm, đừng để lọt vào tay gã Ma Tu kia.

    Muốn sống không được, chết không xong.---Cẩm Ngân vốn là một tên nội môn đệ tử của Thiên Ma Cốc.Thiên Ma Cốc tôn trọng cường giả, mặc cho người tu luyện ma công, xem sinh mạng như cỏ rác.

    Chỉ cần đủ mạnh; ngươi nói, làm cái gì cũng đúng.Cẩm Ngân tu luyện một môn huyết thuật, cần máu huyết phàm nhân làm tế phẩm.

    Vậy nên hắn lựa chọn một số hoàng triều phàm giới, âm thầm bố trí Huyết Ma trận.

    Đến nay đã đồ diệt năm tòa thành trì, dưới tay hắn chết không biết bao nhiêu nhân mạng.Mấy ngày trước, Cẩm Ngân âm thầm trà trộn vào Đông Minh Hoàng Thành.

    Ở khắp nơi chôn trận đồ, lại giấu mắt trận trong Hoàng Cung.

    Còn bản thân thì nghỉ ngơi ở tòa bỏ hoang Đông Cung.

    Chỉ đợi tối nay kích hoạt Huyết Ma trận.

    Huyết tế toàn thành.Nào ngờ hành động của hắn đã bị chính đạo Lưu Thuỷ Kiếm Tông đệ tử theo dõi.

    Đợi hắn sắp kích trận liền âm thầm đánh lén, suýt khiến Cẩm Ngân thân tử đạo tiêu.Giữa lúc hắn đang đấu pháp cùng nữ kiếm tu, chợt cảm nhận được một đạo khí tức xâm nhập trận pháp.Cẩm Ngân ánh mắt liếc qua xem kẻ xâm nhập là ai, giây lát thốt lên ngạc nhiên:- Là Phàm nhân! Sao có thể?Giữa lúc Cẩm Ngân phân tâm, một đạo phi kiếm lách qua mấy khoả đầu lâu.

    Nhắm đan điền hắn mà đâm tới thật lẹ.Cẩm Ngân hãi nhiên, lập tức thi triển độn pháp muốn né đi.Nữ kiếm tu kia cười lạnh, quát:- Muốn trốn!? Hỏi qua phi kiếm ta chăng?Lời vừa dứt, bốn đạo phi kiếm khác độn không mà bắn tới.

    Phong tỏa tứ phương, kiểu này cho dù gã độn pháp né được một kiếm cũng không thoát khỏi.Cẩm Ngân sắc mặt quyết tuyệt, gầm lên:- Ngụy đạo! Ta chết cũng phải kéo mi đi cùng.Nói rồi mặc kệ phòng thủ, tay nắm pháp quyết.

    Mấy chục khoả đầu lâu há miệng, lao về phía nữ tu.Giữa lúc đấy, thanh phi kiếm cũng đã đâm xuyên vào đan điền Cẩm Ngân.

    Nhưng mặt gã không hề biến sắc, quát:- Bạo!Chục khỏa đầu lâu nổ tung giữa không trung.

    Tiếng nổ đinh tai nhức óc, nhưng tựa hồ đều bị một bức tường vô hình ngăn cản.

    Không cho tiết ra ngoài.Nguyên Phục sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thì loạn thành một nùi: “Mạng ta xong rồi, mạng ta xong rồi… Nhất niệm hoá tiên không thấy.

    Chỉ thấy một đầu thăng thiên a!”Bên trong toà trận pháp khói bụi mịt mù, nhưng đứng bên ngoài nhìn vào lại chẳng thấy gì.Nguyên Phục đứng yên hồi lâu, tưởng chừng như hệ thống đã bỏ mặc.

    Đột nhiên hệ thống rốt cuộc cũng động, điều khiến thân thể hắn đi một bước cuối cùng xâm nhập vào trận pháp.Lúc này Phục mới nhìn rõ quang cảnh bên trong.

    Chỉ thấy nữ tu cùng gã nam tu kia đều trọng thương, cả hai ngồi xếp bằng.

    Tạo thành thế đối đầu, ai đứng dậy trước người đó thắng.Thấy hắn nước vào, Cẩm Ngân cười khẽ, nói:- Tiểu hữu đứng xem đã lâu, bây giờ mới chịu lộ mặt.

    Huyễn trận tại hạ bày ra, không phải Trúc Cơ không thể phá.

    Tiểu hữu từng bước đi vào, vậy mà không ngộ nhập lạc lối.

    Quả là thiên ý sắp đặt, tiểu hữu với ta chính là có duyên!Trước bụng Cẩm Ngân còn cắm một thanh phi kiếm, nhưng gã điềm nhiên coi như không.

    Hiển nhiên là đã có cách ứng đối.Thấy có phàm nhân đi vào trận pháp, nữ kiếm tu sắc mặt khẽ biến.

    Bây giờ thân mang trọng thương, thực lực mười không còn một, chỉ một phàm nhân cũng đủ giết nàng.

    Lại thấy Ma Tu kia niềm nở đón tiếp, nàng nghiến răng khinh thường hừ nhẹ một cái.

    Cũng không thèm lôi kéo làm quen.Nguyên Phục không thèm trả lời, bước thẳng đến trước mặt Cẩm Ngân.

    Cúi người thò tay lấy trong ngực gã ra một cái túi, một loạt động tác nhanh nhẹn mà thành thục.

    Tựa như làm qua trăm ngàn lần.Cẩm Ngân mặt tái đi vì giận.

    Gã cố khắc chế sát khí, cười lành nói:- Tiểu hữu quả nhiên tinh mắt.

    Trong này có chút ít đan dược cùng pháp bảo.

    Tại hạ có thể cho tiểu hữu tất cả.

    Chỉ cần tiểu hữu giết tên nữ tu kia.

    Không chỉ túi trữ vật, mà tại hạ có thể hướng Tông môn vì tiểu hữu cầu thành Tiên chi pháp.Nguyên Phục mặt không đổi sắc, lấy từ trong túi trữ vật ra một viên đá màu đen.Cẩm Ngân vừa ngạc nhiên vừa tức đến nổ phổi, không nhịn được mà nôn ra một ngụm máu tươi.

    Sắc mặt ngày càng tái mét.Phàm nhân sao có thể mở túi trữ vật!?Nguyên Phục không có tâm tình mà quan tâm.

    Hắn bây giờ chỉ muốn chạy!Hệ thống lúc này mới vang lên:[Kiểm tra tới công pháp Luyện Thể: Bát Môn Ma Công.

    Hệ thống vì ngài tu luyện.

    ]Nguyên Phục chỉ cảm thấy một trận hoa mắt, trong đầu nhiều hơn một đoạn ký ức công pháp.Chưa kịp định thần thì hệ thống lại nói:[Kiểm tra đến xung đột đan điền, hệ thống vì ngài dung hợp.]Đan điền lại một trận nóng lên, chân khí hơn chục năm tích luỹ không ngừng co hẹp lại thành một đoàn.

    Dựa theo “Bát Môn Ma Công” mà vận hành.Giây lát, toàn bộ chân khí bị áp súc, rồi biến đổi thành một loại năng lượng kỳ dị.

    Tràn đầy bạo ngược, giận dữ.Hệ thống một loạt tao thao tác, cướp túi, lấy đồ, ngồi xuống, tu luyện.

    Thật mây trôi nước chảy! Mặc kệ ánh mắt kỳ dị của Cẩm Ngân.Kẻ này gan thực đủ lớn!?“Hệ thống! Có thể hay không tìm chỗ không người tu luyện?”“Nếu không giết hai người này trước cũng được a…”“...!?”Nguyên Phục trong lòng có một ngàn đầu xe tải chạy qua.

    Hắn không ngừng thử câu thông hệ thống.Hệ thống mặc kệ, tựa như bị điếc đồng dạng.

    Tiếp tục chú tâm tu luyện.Chỉ trong thoáng chốc, Nguyên Phục từ một gã phàm nhân.

    Khí tức quanh người không ngừng dâng cao.“Bát Môn Ma Công” là công pháp Luyện Thể.

    Theo như trong ký ức công pháp.

    Luyện thể một đường, chia làm bốn cấp độ cơ bản.1/ Tinh (tương đương Luyện Khí Kỳ)Có ba giai đoạn: Kích, Nhập, Phá.2/ Ngọc (tương đương Trúc Cơ)Phân hai giai đoạn: Lập, Biến.3/ Khí (tương đương Kim Đan)Có hai giai đoạn: Hoá, Chuyển.4/ Thần (tương đương Nguyên Anh)Có hai giai đoạn: Pháp, Dung.Bây giờ, Nguyên Phục luyện chính là bước đầu “Kích”.

    Không ngừng dùng nguồn năng lượng kỳ dị kia k*ch th*ch cơ thể.Môn này sở dĩ gọi “Ma Công” bởi vì tu luyện nó, phải trải qua các giai đoạn đau đớn cực kỳ.

    Không phải người ý chí kiên định không luyện được.

    Hầu hết công pháp luyện thể là dùng đan dược hoặc ngâm thuốc vượt qua ba bước “Tinh”.Nhưng công pháp này bỏ qua toàn bộ công đoạn, đi theo đường tắt.

    Nhanh nhưng hiểm!Cẩm Ngân từ giận chuyển thành kinh ngạc, rồi lại khâm phục.

    Hắn biết môn ma công này.

    Trước đây hắn cũng từng nếm thử, nhưng đau đến chết đi sống lại.

    Đi được nửa chừng, may thay có sư tôn đánh thức.

    Nếu không ngày hôm đấy hắn đã chết rồi.Đau nhức đến chết đi sống lại.

    Tưởng chừng như có ngàn vạn cây kim, không ngừng đâm chích.

    Lại như nằm trên tổ kiến, ngứa ngáy khó chịu.

    Nếu không phải hệ thống đang điều khiển thân thể, giờ phút này chắc Nguyên Phục cầm đao tự sát đôi khi còn thoải mái hơn.Thời gian ức chừng nửa nén nhang qua đi, Nguyên Phục khí tức dần dần biến đổi.

    Linh khí như sương, không ngừng vờn xung quanh.Cẩm Ngân giật mình, nói:- Khí tức này, kẻ này đã qua bước “Kích”.

    Bây giờ là đang “Nhập”, lấy linh khí nhập thể.

    Bước này thư sướng nhất, nhưng phía trước thiên đường là vực sâu.

    Bước “Phá” mới là khó nhất.

    Nếu qua được ba bước, kẻ này chính là thiên tài!Trong lời nói của y không giấu vẻ khâm phục.

    Thiên Ma Cốc ngàn năm nay, chưa từng ai lấy điểm xuất phát là Phàm Nhân một bước luyện ba giai đoạn Tinh Cảnh của Bát Môn Ma Công cả.Trong đầu Nguyên Phục lúc này: “ … (Văng tục 1000 từ) … ”Cuối cùng cảm giác đau đớn, khó chịu qua đi.

    Nguyên Phục chỉ thấy một trận mát lạnh, từng luồng khí lưu như nước cam tuyền, không ngừng du nhập thân thể.Nguyên Phục lúc này tâm tình thư sướng, không khỏi nhớ “Bát Môn Ma Công”.

    Xem còn bao nhiêu công đoạn nữa thì hệ thống sẽ dừng tu luyện.Hắn chợt đọc đến đoạn “Phá”.

    Nhất thời một trận ác hàn."Ngừng ngừng ngừng … Hệ thống lão ba ba, xin ngừng! Ta xin, ta quỳ lạy, ta van ngươi … Mau ngừng… Aaaaa…”Hệ thống thờ ơ, tiếp tục công đoạn cuối cùng.Phá!Không phá, không thể lập.

    Minh tâm kiến tính, vứt bỏ phàm chất, thay đổi phàm cốt.

    Hóa thành tiên huyết, đúc nên thiên cốt.

    Nếu nhận bất chân, khán bất phá.Nếu dõi theo những lời này trong “Bát Môn Ma Công”.

    Hắn sẽ phải phá bỏ xương cốt của mình, cùng thay đổi huyết dịch trong cơ thể.

    Nếu là ở thời hiện đại, một mũi amphetamine có thể giải quyết hết thảy.Nhưng hiện tại hắn còn tỉnh táo a!Theo thời gian từ từ trôi qua, Nguyên Phục khuôn mặt không có chút rung động nào.

    Nhưng trong cơ thể không ngừng phát ra tiếng răng rắc, thất khiếu máu tràn ra như suối.Mặc dù thế, hắn vẫn không rên lên một tiếng, thái độ điềm nhiên, cực kỳ buông lỏng.

    Tựa hồ như ăn cơm uống nước đồng dạng!Cẩm Ngân trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn:“Đây là cỡ nào tâm tính? Cỡ nào nghị lực? Cỡ nào ý chí?”Bây giờ hắn đã không còn tâm tư đi giết Nguyên Phục.Bởi vì hắn, Cẩm Ngân đã không còn tư cách giết đối phương!Nếu lúc này Nguyên Phục nghe được lời trong lòng Cẩm Ngân, hắn nhất định sẽ gào lên:- Mau giết ta, mau giết ta a! Ngươi là Ma Tu.

    Ma Tu phải độc ác điểm..
     
    Back
    Top Bottom