Khác Hệ thống làm thụ chết tiệt !

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,572
Điểm tương tác
0
Điểm
0
319459204-256-k570851.jpg

Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
Tác giả: ThyNguyn116478
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Law làm Bot



smoker​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Fic tuyển 12CS] Ngày tận thế.
  • (Đm - Xuyên Nhanh ) Hệ Thống Chữa Bệnh Xà Tinh !
  • [Viet-trans] Good Omens - Neil Gaiman & Terry Pratchett
  • [HxH] Genei Ryodan Thế Mà Lại Xuyên Không Rồi??
  • Alone In The First Place { Countryhuman/Namharem }
  • hệ thống dâm dục
  • Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    Chương 𝟙 - Chap 1 : Hệ thống


    Tại một ngôi trường nọ .

    Khi tiếng chuông vang lên báo hiệu thời gian học đã kết thúc .

    Một cậu học sinh với gương mặt lạnh lùng nhẹ nhàng xách cặp đi về .

    Trên đường đi cậu ta lấy ra một chiếc tai nghe mở bài nhạc mà cậu ta yêu thích nhất lên vừa đi vừa nghe .

    Khi cậu ta đang băng qua đường điện thoại bỗng đỗ chuông .

    Cậu ta lấy điện thoại từ trong túi ra mở lên , trên màn hình hiển thị cuộc gọi từ mẹ .

    Cậu ta nhấn nghe máy rồi , từ đầu dây bên kia phát ra giọng của một người phụ nữ

    - " Alo con trai .

    Con vẫn đang trên đường về chứ "

    Cậu thanh niên trả lời

    - " Dạ !

    Con vẫn đang trên đường về mẹ gọi con có gì không ?

    "

    - " Mẹ và ba con hôm nay có cuộc họp quan trọng nên không thể đón em con được .

    Có gì con đến đón con bé dùm mẹ nha "

    - " Dạ con ....

    "

    Khi cậu đang mãi mê nói chuyện không chú ý xung quanh .

    Một chiếc xe mất lái do tài xế ngủ quên lao đến ai nấy cũng đều tránh né nhưng do đeo tai nghe nên cậu không hề nghe thấy .

    Khi cậu quay đầu lại thì cũng đã quá muộn , chiếc xe tông trực diện vào cậu khiến cậu ngã lăn ra đất .

    Chiếc xe vẫn không dừng lại tiếp tục chạy loạn xạ rồi đâm vào một cửa tiệm , lúc đấy nó mới chịu dừng lại .

    Người đi đường ai nấy cũng đều hoảng hốt .

    Cậu thanh niên nằm trên đường chảy máu rất nhiều , tầm nhìn mờ dần .

    Điện thoại của cậu thì liên tục có tiếng người bên đầu dây bên kia

    - " Law con sao rồi !!

    Law trả lời mẹ đi "

    Law cố hết sức vương tay đến chiếc điện thoại nhưng không được .

    Ý thức cậu dần mờ đi và cuối cùng là cậu ngất liệm đi .

    Khi cậu tỉnh lại một lần nữa cậu đã thấy mìn đang ở một khoảng không gian kì lạ , xung quanh có mấy con số cứ chạy vòng vòng .

    Cậu tự lẩm bẩm

    - " Mình chết rồi sao ?

    "

    Một bảng màu xanh lơ lưng trên không trung đột ngột xuất hiện .

    Trên bảng ghi

    / Chào mừng đến với không gian kì ảo .

    Trafalgar D Water Law , quả thực là cậu chết rồi , đây là ý thức bên trong cậu /

    Law vừa đọc vừa thắc mắc hỏi

    - " Vậy ở đây là thiên đàn hay địa ngục ?

    "

    Một bảng xanh khác xuất hiện và bảng xanh lúc trước biến mất

    / Ở đây chẳng phải thiên đàng cũng chẳng phải địa ngục .

    Đây là không gian kì ảo bên trong ý thức của cậu /

    Law đọc xong lại hỏi

    - " Vậy tại sao tôi lại ở đây ?

    "

    Một bảng khác hiện ra

    / Dĩ nhiên là tôi mang cậu đến đây /

    Law thắc mắc hỏi

    - " Tại sao lại mang tôi đến đây ?

    "

    Bảng xanh lại hiện lên

    / Cậu là linh hồn được chọn có cơ hội quay về cơ thể cậu trước kia .

    Có thể hiểu là quay ngược thời gian trước khi tai nạn xảy ra /

    Law thở dài một tiếng nói

    - " Vậy bây giờ tôi phải làm gì đây ?

    "

    / Cậu bình tĩnh hơn tôi nghĩ đó .

    Bây giờ tôi sẽ đưa cậu đến một thế giới khác ở đó cậu phải thực hiện nhiệm vụ hệ thống .

    Khi nhiệm vụ hoàn thành tôi sẽ tiếp tục đưa cậu sang thế giới khác để hoàn thành nhiệm vụ .

    Khi cậu hoàn thành hết tất cả cậu sẽ được quay về thế giới ban đầu /

    Law làm mặt nghiêm túc bắt chéo hai tay nói

    - " Vậy bắt đầu luôn đi "

    / Cậu quả là một người thú vị .

    Vậy chúc cậu may mắn /

    Khi cậu mở mắt một lần nữa thì cậu đã thấy mình đang trong một bộ trang phục rách nát nhìn có vẻ như là trẻ em mồ côi .

    Law không biết làm sao để bật hệ thống , cậu suy nghĩ một hồi rồi nói

    - " Mở hệ thống "

    Ngay lập tức một bảng hệ thống hiện ra trên đó còn ghi rất rõ lí lịch của cậu hiện tại .

    Tên : Trafalgar D Water Law

    Tuổi : 10 tuổi

    Nghề nghiệp : Không có

    Thân phận : Hiện tại - Trẻ mồ côi

    Trước kia - Con trai cả của gia

    đình hầu tước Trafalgar

    Thể lực : 150

    Ma lực : 300000000

    Năng lực : Trị liệu - Cấp độ SSS

    Con mắt chuẩn đoán - Cấp độ SS

    Thánh thuật - Cấp độ A

    Biệt danh : Bác sĩ tử thần

    * Nhiệm vụ hiện tại : Chưa có

    Law xem qua một hồi rồi tự lẩm bẩm

    - " Có vẻ như tên của mình không bị thay đổi .

    Nhưng mấy cái như ma lực và năng lực này trông cứ như là game mà Shachi và Penguin hay rủ mình chơi vậy "

    Đang tự lẩm bẩm thì đột nhiên có một bức thư gửi đến .

    Law tò mò ấn vào , một bảng xanh nhiệm ra

    [ Nhiệm vụ đầu tiên

    Cứu lấy anh em của gia tộc Donquixote ]

    Law vừa đọc xong thì nói với hệ thống

    - " Donquixote là ai ?

    Ít nhất cũng phải đưa hình hay địa chỉ gì chứ "

    Hệ thống dường như nghe được cậu nói liền nhanh chóng gửi cho cậu thêm mail khác .

    Law ấn vào , một bức hình hiện ra và thêm cả bản đồ .

    Law nhìn bản xác định vị trí của anh em nhà Donquixote kia .

    Cậu đi theo chỉ dẫn của hệ thống đi đến một con hẻm bẩn thiểu .

    Cậu đi vào trong thì quả thực thấy hai người đang ngất ra đất .

    Khi cậu lấy hình ra so sánh thì thấy họ y như trong bức ảnh nên cậu xác định họ là anh em Donquixote .

    Law đi lại kiểm tra thì thấy mặt họ có vẻ xanh xao , cả hai đều bị trọng thương đâu đâu trên người cũng dính máu cứ như là vừa trải qua một cuộc chiến vậy .

    Law thật sự biết sơ cứu họ nhưng lại không có đồ nghề , hệ thống bất ngờ lại hiện lên .

    [ Nhắc nhỡ cho người mới : Hãy sử dụng trị liệu .

    Đặt tay lên vết thương dồn ma lực về phía lòng bàn tay và giải phóng ma lực ]

    Law làm theo hệ thống dặn cậu đưa tay lên vết thương dồn năng lượng về phía lòng bàn tay .

    Ngay lập tức một ánh sáng vàng hiện lên , các vết thương nhanh chóng hồi phục .

    Law cảm thán

    - " Tuyệt thật "

    Cậu lại tiếp tục trị liệu cho người còn lại .

    Người vừa nãy mà cậu trị liệu đầu tiên tỉnh lại và nhìn thấy cậu nhưng cũng lại nhanh chóng ngất đi .

    Khi cậu vừa trị liệu xong bảng xanh hiện lên

    [ Nhiệm vụ đầu tiên : Cứu lấy anh em của gia tộc Donquixote - Hoàn thành ]

    Law nhìn thấy bảng trạng thái hiện lên liền nhanh chóng rời đi .

    Một lũ sau anh em Donquixote cũng tỉnh lại .

    Một người đeo chiếc kính và áo choàng lông vũ màu hồng lên tiếng

    - " Cứ tưởng là chết rồi chứ .

    Em ổn chứ Rossy "

    Rossy vừa ôm đầu vừa nói

    - " Em ổn "

    Rossy đứng dậy nói

    - " Vâng em ổn .

    Em cứ tưởng là chết rồi chứ , em không biết tại sao cơ thể lại lành lặn như này sau khi bị tập kích bất ngờ "

    Người kia lên tiếng nói

    - " Lúc nãy khi anh tỉnh dậy anh đã nhìn thấy một thằng nhóc đang chữa trị cho em nhưng chỉ được một lúc là anh lại ngất đi nên không nhìn rõ mặt .

    Anh chỉ nhớ là thằng nhóc đó có một chiếc muc trắng đốm có đốm đen và ăn mặc rách rưới có vẻ như là trẻ mồ côi .

    Trước mắt thì cứ quay lại cung điện trước đã "

    Rossy gật đầu đứng dậy rời đi cùng anh trai mình khỏi con hẻm .

    Lúc này Law đang vô cùng đói bụng không biết làm gì .

    Cậu nhìn tiệm trái cây trước mắt mà thèm thuồn , cô bán hàng vừa nhìn thấy cậu liền nhanh chóng đuổi cậu đi .

    Law cũng chỉ đành bỏ đi , tối hôm ấy cậu quay trở lại con hẻm ban đầu nơi cậu xuất hiện .

    Tối hôm ấy cậu ngủ lại nơi đó , cậu lấy báo đắp đỡ và đi ngủ để quên đi cơn đói .

    Tại cung điện anh em Donquixote không biết nên làm gì để tìm kiếm đứa trẻ đã cứu họ .

    Họ thật sự muốn cảm ơn cậu bé đã cứu họ và nếu cậu bé thật sự là trẻ mồ côi họ sẽ nhận nuôi luôn đứa trẻ

    Sáng hôm sau khi Law thức dậy cậu thấy mọi người đang xôn xao chuyện gì đó , cậu đi đến xem thì thấy một người lính cầm theo chiếu chỉ đọc trước toàn dân chúng

    - " Cung điện cần tuyển thêm người hầu .

    Bất kể ai trên 10 tuổi đều có thể đến ứng tuyển "

    Lúc này hệ thống lại gửi mail .

    Cậu mở lên xem

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Bước chân vào cung điện ]

    Law vừa nhìn thấy nhiệm vụ này thì hiểu ngay .

    Hệ thống muốn cậu ứng tuyển vào làm người hầu trong cung .

    Cậu không còn cách nào khác đành đi ứng tuyển một phần là vì nhiệm vụ và cũng một phần là để có chỗ ăn chỗ ngủ .

    Cậu đi đến ứng tuyển , người chấm chính là một trong các cận thần mà đức vua tin tưởng Senor Pink .

    Có rất nhiều người đến ứng tuyển nhưng khi đến lượt cậu thì các vị trí đã hết .

    Law gần như tuyệt vọng , lúc này một cô gái đi đến nói

    - " Nếu muốn nhóc có thể đến chỗ ta "

    Senor ngạc nhiên hỏi

    - " Vậy có được không Giolla ?

    Chỗ cô không phải là quản lí các hầu nữ sao ?

    "

    Cô gái bình thản trả lời

    - " Dĩ nhiên là được .

    Dù sao có thêm hầu nam chỗ tôi cũng không sao huống hồ chi là một thằng nhóc "

    Senor cũng không nói gì đồng ý cho cô dẫn cậu đi .

    Lúc này hệ thống lại hiện lên

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Bước chân vào cung điện - Hoàn thành ]

    Giolla mang cậu đi tắm rửa sạch sẽ và đưa cho cậu bộ đồ để thay .

    Cậu vừa tắm xong mặc bộ đồ lên thì liền hét toán chạy ra khỏi phòng tắm .

    Giolla vừa thấy cậu thì cười và nói

    - " Hồi nãy trông ngươi rất bẩn thỉu nên ta không nhận ra .

    Ngươi thực sự rất đẹp và dễ thương trong bộ đồ đó đấy "

    Law thì tức giận nói

    - " Tại sao lại đưa tôi bộ váy của hầu nữ !?

    "

    Giolla cười nói với cậu

    - " Bởi vì khu vực ngươi đang làm là dành cho hầu nữ nên khu sưởng may chỉ may đồ cho con gái thôi "

    Law ngại muốn độn thổ .

    Các hầu nữ vừa thấy cậu thì liền bị sự dễ thương của cậu làm cho rung động .

    Họ thi nhau chạy lại ngắm cho đến khi Giolla giải tán họ thì họ mới chịu rời đi
     
    Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    Chương 𝟙 - Chap 2


    Law đi theo Giolla bắt đầu học việc .

    Bắt đầu từ việc cúi đầu chào cho đến những công việc nội trợ như giặt đồ , nấu ăn , dọn dẹp , ...

    Giolla cười vui vẻ , cô thầm nghĩ

    - " Có lẽ là ta đã hốt trúng một nhân tài rồi đây "

    Hôm ấy khi đầu bếp có việc bận cần về quê gắp nên đã xin nghĩ phép .

    Giolla đau đầu không biết ai sẽ nấu ăn cho quốc vương của họ , bởi vì quốc vương của họ là một người rất kén chọn .

    Hơn 1000 đầu bếp đến ứng tuyển mà chỉ có một người duy nhất có thể nấu vừa miệng quốc vương .

    Law ban đầu không quan tâm mấy nhưng đột nhiên hệ thống lại gửi mail đến

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Hãy khiến quốc vương hài lòng ]

    Law vừa đọc xong thì lại đến tìm Giolla .

    Cậu nói

    - " Thưa ngài Giolla .

    Bữa ăn hôm nay của quốc vương xin hãy để cho tôi nấu "

    Giolla nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi

    - " Được không đấy ?

    Nếu có chuyện gì xảy ra thì nhóc sẽ mất đầu đó "

    Law không hề sợ hãi trước câu nói của Giolla , cậu lại nói

    - " Nếu có chuyện gì xảy ra tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm "

    Giolla nghe vậy thì nói

    - " Vậy hãy nấu cho ta xem thử trước đã "

    Law theo Giolla đến nhà bếp .

    Giolla lại một lần nữa hỏi cậu

    - " Nhóc thật sự chắc chưa ?

    "

    Law gật đầu không chút do dự .

    Giolla thở dài nhắc nhở

    - " Nhà bếp là nơi rất nguy hiểm nên hãy cẩn thận đấy "

    Law lại đứng bếp nhưng do có giới hạn chiều cao nên cậu không thể với tới bàn .

    Giolla bèn sai bảo người hầu mang cho cậu một chiếc ghế để cậu đứng .

    Cậu khi vừa đứng tới bàn liền nhanh chóng chọn ra những thực phẩm mà cậu sẽ dùng để chế biến .

    Cậu nhớ đến những công thức do một người bạn của cậu đã chỉ dạy .

    Ngày xưa khi cha mẹ cậu thường xuyên vắng nhà nên cậu phải tự nấu ăn nhưng nấu lần nào là thất bại lần nấy .

    Vì vậy cậu đã nhờ một người bạn của mình tên là Sanji đang làm việc ở nhà hàng Baratie .

    Nhờ thế nên cậu cũng biết chút ít về nấu ăn .

    Giolla đứng một góc quan sát tự ngẫm nghĩ

    - " Mình bị sao vậy nè !

    Tự dưng đồng ý cho một đứa bé 10 tuổi nấu ăn .

    Không biết nó có làm được trò trống gì không đây "

    Law lấy một cái bát và cho mù tạt , nước chanh ép , rựu , dầu ô liu và tương ớt vào , thêm chút muối và tiêu .

    Cậu lấy một cái muỗm khuấy đều cho đến khi chúng hòa lẫn với nhau .

    Sau khi xong phần nước để ướp gia vị cho thịt , cậu tiếp tục chuẩn bị làm phần thịt .

    Cậu lấy thịt bò ra và con dao , cậu cầm con dao lên xắt lát từng miếng thịt ra rồi bằm nhuyễn .

    Giolla kinh ngạc trước sự dùng dao điêu luyện của cậu , cô thầm nghĩ

    - " Đây là kĩ năng của một đứa trẻ mồ côi sao ?

    Thật khó tin , chắc chắn trước đây nó có từng học qua nấu ăn nhưng mà đây là kĩ thuật phải học rất lâu mới có thể làm được .

    Không lẽ thằng nhóc đó thực sự không phải là trẻ mồ côi "

    Hành lá và ngò tây sau khi được rửa sạch thì cậu bằm nhuyễn nó ra . cậu lấy một cái bát lớn bỏ thịt bò , hành lá và ngò tây đã được bầm nhuyễn vào trộn đều .

    Sau một hồi khuấy cậu dần mỏi tay và lại nhớ đến máy trộn ở nhà , khuấy xong cậu cho phần gia vị vừa làm ban nãy vào , cho thêm ít rựu để kích thích vị giác .

    Sau khi xong cậu đeo găng tay vào tạo những miếng thịt hình tròn .

    Thêm lòng đỏ trứng lên trên miếng thịt và tranh trí thêm chút rau tạo hình đẹp mắt vào .

    Khi cậu vừa làm xong đã bưng lên ngay cho Giolla .

    Giolla kinh ngạc nói

    - " Nhóc không nướng chín nó à ?!

    "

    Law gật đầu nói

    - " Món này là ăn sống không cần nướng "

    Giolla nghe vậy thì giật mình , bất chợt một cô hầu đanh bê bát dĩa đi qua .

    Giolla nhạy lập rực gọi cô hầu ấy lại bảo cô ăn thử .

    Cô hầu rất muốn từ chối nhưng lại không thể .

    Cô đành nhắm mắt cắt một góc của miếng thịt mà ăn .

    Khi cô hầu tưởng chừng như mình thật sự sẽ chết do ngộ độc thức ăn nhưng sau khi cho miếng thịt vào miệng .

    Cô lại im lặng , Giolla lo lắng hỏi

    - " Mùi vị thế nào rồi .

    Không lẽ nó thật sự ...

    "

    Cô hầu bắt đầu run rẩy toàn thân miệng cứ lắp bắp

    - " Nó ....nó ....món ăn này ....

    Nó ......nó thật sự rất ngon .

    Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi ăn món không cần nướng chín mà vẫn ngon như vậy "

    Cô hầu vừa nhai miếng thịt vừa khóc trên mặt còn để lộ ra biểu cảm của sự hạnh phúc .

    Giolla thấy phản ứng của cô hầu như vậy thì liền lấy hết can đảm của nĩa lên xắn một góc rồi cho vào miệng .

    Quả nhiên như lời cô hầu kia nói nó quả thực rất ngon dù cho không nướng chín .

    Law thầm cười bởi vì đây là món đầu tiên mà cậu học từ Sanji nên ngon là phải .

    Law nhìn Giolla rồi hỏi

    - " Ngài thấy thế nào ?

    "

    Giolla chạy lại ôm lấy Law nói

    - " Làm tốt lắm nhóc à "

    Law thầm cười vì vui nhưng lại không muốn để lộ ra bên ngoài .

    Đến tối khi đến giờ ăn .

    Một hầu nữ đẩy một xe thức ăn lên , cô hầu đặt đĩa thức ăn xuống bàn rồi đẩy xe qua một bên đứng thẳng lưng trong góc tường .

    Rossy vừa cho một miếng thịt vào miệng thì lại vô cùng ngạc nhiên mà thốt lên

    - " Ngon quá "

    Doffy thấy vậy cũng ăn thử một miếng , quả thực là rất ngon .

    Sau một lúc hai anh em đã chén sạch món không còn thừa miếng .

    Doffy và Rossy lấy khăn lau miệng xong thì gọi quản gia là Vergo hỏi

    - " Món ăn này không giống ngày thường .

    Chắc chắn là do ai đó khác nấu chứ không phải đầu bếp .

    Gọi Giolla đến đây mau "

    Giolla ngay khi nhận được lệnh liền nhanh chóng vội vã chạy đến diện kiến Doffy .

    Doffy hỏi cô

    - " Bữa ăn hôm nay là do ai chuẩn bị "

    Giolla nghe vậy thì giật thót .

    Cô lo lắng hỏi

    - " Bộ thức ăn có vấn đề gì ạ ?!

    "

    Doffy nghe vậy liền lắc đầu nói

    - " Không !

    Nó thật sự rất ngon .

    Vị rất khác mọi khi nên ta đoán là không phải đầu bếp nấu cung điện nấu "

    Giolla nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm .

    Cô kính cẩn trả lời

    - " Đúng như ngài nói ạ .

    Thật ra đầu bếp đã về nhà do trong nhà có việc riêng nên tôi đã tìm người nấu thay cho đầu bếp ạ "

    Doffy nghe vậy thì nói

    - " Được rồi .

    Ngươi lui xuống đi , nói với kẻ nấu ăn hôm nay cho ta rằng ta rất hài lòng về món ăn của hắn "

    Giolla cúi đầu tuân lệnh rồi đi ra ngoài .

    Law lúc này ở trong phòng bếp dọn dẹp .

    Đột ngột bảng xanh hiện lên

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Hãy khiến quốc vương hài lòng - Hoàn thành ]

    Law vừa nhìn thấy xong liền cười vui vẻ .

    Cậu suy nghĩ

    - " Xem ra mấy cái nhiệm vụ này cũng dễ thật "

    Law dọn dẹp xong liền quay trở về phòng của mình .

    Cậu lấy quần áo của mình đi qua dãy hành lang dài đi đến nhà tắm dành cho hầu nam .

    Vì khu cậu ở là khu dành cho hầu nữ nên cách nhà tắm dành cho hầu nam rất xa .

    Mặc dù mấy chị hầu gái ấy không thấy ngại khi tắm chung với cậu nhưng cậu thì vô cùng ngại vì dù bề ngoài mang dáng vẻ của một cậu nhóc 10 tuổi đi chăng nữa nhưng bên trong đã là một thiếu niên 17 tuổi .

    Khi cậu đẩy cửa vào phòng tắm , các nam nhân đều nhìn về phía cậu .

    Họ tự dưng đỏ mặt khi nhìn thấy cậu thậm chí còn có thằng đã lên luôn khi nhìn thấy cậu .

    Law cũng chẳng quan tâm có bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn về cậu mà cậu đi đến chỗ đặt quần áo .

    Cậu cởi bộ đồ hầu gái cồng kềnh ra bước vào phòng tắm .

    Sau một lúc tắm rửa và ngâm bồn thư giãn cậu liền bước ra mặc đồ lại vào .

    Cậu đi dọc theo hành lang quay trở lại phòng ngủ của mình .

    Cậu vừa đi vừa mở bảng trạng thái của mình lên xem

    Tên : Trafalgar D Water Law

    Tuổi : 10 tuổi

    Nghề nghiệp : Người hầu

    Thân phận : Hiện tại - Trẻ mồ côi , người hầu của cung điện hoàng gia

    Trước kia - Con trai cả của gia đình hầu tước Trafalgar

    Thể lực : 150

    Ma lực : 300000000

    Năng lực : Trị liệu - Cấp độ SSS

    Con mắt chuẩn đoán - Cấp độ SS

    Thánh thuật - Cấp độ A

    Biệt danh : Bác sĩ tử thần

    * Nhiệm vụ hiện tại : Đã hoàn thành - 3

    Law tắt bảng trạng thái đi quay trở lại phòng nghỉ ngơi sau một ngày vất vả làm việc .

    Sáng hôm sau , Law thức dậy tiếp tục làm việc .

    Những cô hầu gái xung quanh đều vô cùng mến cậu nên chỉ cho cậu làn những công việc lặt vặt nhỏ .

    Sau khi khơi quần áo xong , một chị hầu nữ nhẹ nhàng tiếp cận cậu nói

    - " Nè nhóc , chị có lấy dưới bếp một chút đồ ăn vặt .

    Chị cho nhóc này "

    Đúng lúc cậu cũng đang đói bụng nên đành nhận .

    Cậu lén ra một góc trong khu vườn hoàng gia để ăn .

    Khi cậu đang ăn thì bất chợt từ đằng sau cất lên giọng nói

    - " Ngươi đang ăn vụng à "

    Law giật mình quay ra đằng sau nhìn , một chàng thanh niên tóc vàng có đôi mắt nâu mặc trên người bộ trang phục vô cùng lộng lẫy .

    Law chợt nhận ra

    - " Đây không phải là người mà mình đã cứu sao .

    Anh ta là quý tộc à !

    "

    Law đứng dậy quỳ xuống cúi chào , anh ta nói với cậu

    - " Được rồi đứng dậy đi "

    Anh ta nhìn chằm chằm vào cậu khiến cậu khó chịu mà hỏi

    - " Mặt tôi dính gì sao ?

    "

    Anh ta trả lời

    - " Không có "

    Law lại hỏi

    - " Vậy tại sao ngài lại nhìn tôi chằm chằm như vậy !?

    "

    Anh ta chợt nhận ra lấy tay xoa cằm nói

    - " À !

    Ta chỉ thấy ngươi hơi lạ mà thôi .

    Ngươi là con gái à ?

    "

    Law nghe vậy thì tức giận nhưng cũg phải kìm chế cơn giận mà nói

    - " Tôi là con trai thưa ngài "

    Anh ta nghe vậy thì ngạc nhiên nói

    - " Vậy tại sao ngươi lại mặc đồ dành cho hầu nữ ?

    "

    Law nghe vậy thì chợt nhận ra , cậu ấp a ấp úng nói

    - " D-Dạ...thật ra....chuyện này đều có nguyên nhân....vì tôi làm bên bộ phận hầu gái nên là .....

    "

    Anh ta nghe vậy thì ngạc nhiên nói

    - " Ồ vậy sao , bộ bên bộ phận hầu nam có vấn đề gì à ?

    "

    Law xua tay nói

    - " Dạ không ạ !

    Tại bên bộ phận hầu nam không nhận thêm người nữa nên ngài Giolla đã nhận tôi vào làm việc dưới trướng ngài ấy .

    Vì bộ phận xưởng may bên đó chỉ may đồ cho hầu nữ nên tôi chỉ có thể mặc như này thôi ạ "

    Anh ta nghe xong thì cười phá lên , Law biết ngay là anh ta sẽ cười .

    Đột nhiên anh ta đặt tay lên đầu cậu và nói

    - " Nhưng nhìn ngươi như này rất dễ thương "

    Law nghe vậy thì đỏ hết cả mặt vội vã chạy đi mất
     
    Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    Chương 𝟙 - Chap 3


    Anh ta liền nhanh chóng đuổi theo tóm lấy tay .

    Cậu giật mình hất tay anh ta ra và vô tình khiến anh ta bị thương vì đã lỡ hất tay anh ta trúng bụi hoa hồng .

    Cậu hốt hoảng nói

    - " Tôi xin lỗi ngài !

    Tôi không cố ý đâu ạ !

    "

    Anh ta nở nụ cười hiền từ nói

    - " Không sao .

    Ta cũng đã làm ngươi hoảng sợ rồi "

    Law hoảng loạn nắm lấy tay anh ta xem vết thương .

    Cậu nhanh chóng đặt tay mình lên tay anh ta và bắt đầu dùng ma lực trị thương .

    Anh ta ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời .

    Sau khi chữa trị xong anh ta liền nhanh chóng túm lấy vai cậu , vẻ mặt của anh ta trông kinh ngạc đến toát mồ hôi , anh ta liền hỏi cậu

    - " Ngươi là ai vậy hả !?

    Ta nhớ chỉ có người của hoàng tộc mới có thể sử dụng ma pháp "

    Law nghe vậy thì cậu chợt giật mình vì cậu không hề biết có chuyện này .

    Cậu nhanh chóng quay lưng bỏ chạy , anh ta thì vẫn đuổi theo sau .

    Hết cách cậu đành thể hiện kĩ năng nhảy sà của mình khi còn ở trường để bật qua hàng rào , anh ta cũng vì thể mà mất dấu cậu .

    Khi cậu tưởng chừng như đã chạy thoát thì đột nhiên cậu đụng trúng ai đó khiến cậu ngã ra đất .

    Một tên kị sĩ đứng đằng sau người vừa bị cậu tông vào hét lên

    - " Ngươi đang làm cái gì vậy !?

    Bộ chán sống rồi à !

    '

    Law xoa xoa cái mông đau nhức vì bị ngã .

    Khi cậu ngước nhìn lên thì thấy một người đàn ông cao to , có mái tóc vàng và đeo kính , mặc trên người bộ đồ vô cùng sang trọng .

    Law đứng dậy cúi người nói

    - " Cho tôi xin lỗi vì đã tông trúng ngài !

    Do ban nãy tôi bất cẩn nên mới tông trúng ngài "

    Tên kị sĩ kia vẫn hống hách nói

    - " Ngươi nghĩ chỉ xin lỗi là xong chuyện sao ?!

    Tội của ngươi đáng để bay đầu đấy "

    Law nghe xong thì tức giận thầm nghĩ

    - " Cái tên kị sĩ kia thật khó chịu , ỷ quyền ăn hiếp người hầu hả !?

    Mới tông có một cái mà đã bay đầu , não hắn bị ngập nước hay gì ?

    Hôm nay đúng là xui tận mạng "

    Law cố nén cơn tức giận đi , cậu muốn đấm hắn một trận những vẫn phải nhịn cho yên chuyện .

    Người đàn ông bị cậu tông trúng kia bổng nhếch mép cười nói với kị sĩ

    - " Ngươi không cần làm lớn chuyện với một thằng nhóc đâu "

    Law nghe thế thì bị chọc giận thêm một cú nữa .

    Cậu ráng nhịn cơn giận , trong đầu cứ lảng vảng những suy nghĩ

    - " Bình tĩnh nào Law .

    Đúng là mày đã 17 tuổi nhưng hiện giờ mày chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi thôi !

    Bình tĩnh nào "

    Người đàn ông đó hỏi cậu

    - " Ngươi là ai ?

    Nhìn ngươi lạ lắm , ngươi ở bộ phận làm việc nào ?

    "

    Law điềm tĩnh trả lời

    - " Thưa ngài tôi là người hầu mới ở đây được vài ngày .

    Tôi làm việc bên bộ phận hầu gái của ngài Giolla ạ !

    "

    Người đàn ông nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi nói

    - " Nhìn ngươi không giống con gái cho lắm "

    Law liền nhanh chóng nói

    - " Dạ thưa , tôi là con trai ạ .

    Vì một chút sự cố nên tôi phải làm bên bộ phận hầu gái , bên bộ phận hầu gái chỉ may đồ cho hầu nữ thôi ạ "

    Người đàn ông nghe xong thì đột nhiên cười phá lên nói

    - " Fufufu .

    Có chuyện thú vị này sao Giolla không kể gì cho ta nghe hết "

    Law giận lắm rồi , cậu nhịn thêm một chút nói

    - " Nếu ngài đã bỏ qua cho tôi tội vì đã tông trúng ngài thì tôi xin phép rời đi để làm việc "

    Khi cậu vừa rời đi .

    Tên kị sĩ xoa cằm nói

    - " Thật hiếm thấy một người có tóc và mắt màu đen đấy ạ "

    Hắn ta nở nụ cười nói

    - " Fufufu đúng vậy .

    Nó khá hiếm và cũng khiến ta nhớ lại lời mẹ đã kể ngày xưa .

    Lời nguyền đen của dòng máu hoàng gia "

    Kị sĩ nghe xong thì chợt giật mình nói

    - " Thần nhớ rồi .

    Lời nguyền khiến cả gia đình hoàng gia phải chịu đau đớn trong thời gian dài khi trăng tròn và không thể sống quá 50 tuổi đúng không ạ "

    Hắn ta cười và nói

    - " Fufufu .

    Đúng vậy và kẻ đã hạ lời nguyền lên gia đình hoàng gia là một phù thủy tóc đen và mắt đen .

    Lời nguyền ban tặng cho hoàng gia ma lực nhưng cái giá phải trả là sự đau đớn đến thấu xương "

    Hắn ta nói xong thì lại nhớ đến đêm hôm nay sẽ là đêm trăng tròn .

    Hắn lại bày ra khuôn mặt buồn phiền .

    Law chạy thoát trốn ra sau cung điện .

    Cậu thở hổn hển do chạy , cậu buộc miệng nói

    - " Cái hệ thống chết tiệt chẳng nói cho mình một tiếng nào về việc chỉ có hoàng tộc mới có thể xử dụng ma pháp cả "

    Đột nhiên một người đi đến từ đằng sau cậu vỗ vào vai cậu hỏi

    - " Em đang làm gì ở đây vậy ?

    "

    Law giật mình quay đầu lại nhìn , người vỗ vai cậu chính là cô hầu ban sáng đã mang đồ ăn cho cậu .

    Law cười gượng nói

    - " Dạ không có gì chỉ là đứng hóng mát thôi .

    Mà chị gọi em có việc gì ạ ?

    "

    Cô hầu lấy ra cái nón màu trắng có đốm đen đưa trước mặt cậu hỏi

    - " Cái nón này có phải của em không ?

    Hồi nãy chị vừa dọn lại phòng ngủ thì thấy nó nhưng khi chị hỏi thì những người khác đều nói không biết "

    Law cầm lấy cái mũ và đội lên .

    Cậu nói

    - " Vâng .

    Cái nón này là của em "

    Cô hầu lại nói

    - " Vậy chị đem nó đi giặt nhé .

    Nhìn nó khá bẩn "

    Law nghe vậy thì gật đầu .

    Cậu tháo chiếc mũ xuống đưa cho cô hầu và nói

    - " Vậy thì nhờ chị .

    Cảm ơn chị nhé "

    Cô hầu thấy Law dễ thương như vậy không nhịn được , cô cầm lấy cái mũ và xoa đầu cậu

    - " Kyaaaa em dễ thương quá đấy Law à .

    Được rồi chị sẽ làm cho mũ của em sạch như mới "

    Khi cô hầu vừa quay đầu rời đi chưa được 2 bước đã quay đầu lại nhìn cậu và nói

    - " À mà Law nè !

    Hôm nay em dọn tro bếp nhé , công việc nhẹ nhất đấy "

    Law nghe xong thì cười tươi nói

    - " Vâng ạ "

    Law nhanh chóng đi đến nhà bếp lấy đồ nghề .

    Khi cậu đến nơi cậu thấy một cô hầu đang cạo tro bếp , xung quanh còn rất nhiều cô hầu khác đang tất bật dọn dẹp .

    Cô hầu đang cạo tro bếp vừa nhìn thấy cậu lại nói

    - " Law đó à .

    Em cứ ra kia ngồi chơi đi , mấy cái công việc bẩn như thế này cứ để chị làm cho "

    Những hầu nữ khác đang lao dọn bếp nói

    - " Đúng vậy Law à .

    Để chị rửa xong chén bát rồi cào tro cho "

    - " Em cứ ra ngoài chơi đi chòe chị dọn xong bếp sẽ cào tro cho em "

    - " ...

    Law nghe xong liền nói

    - " Không sao đâu chị .

    Dơ một chút cũng không sao , em làm được dù sao đây cũng là công việc của em mà "

    Nói xong Law đi đến cái bếp lò bên cạnh bắt đầu cào tro

    Bên phía Rossy , anh chạy khắp một vòng khu vườn tìm Law nhưng mãi không thấy .

    Trên đường đi anh vô tình gặp Doffy , Doffy hỏi anh

    - " Có chuyện gì sao ?

    Nhìn em có vẻ xanh xao lắm đó Rossy "

    Rossy thở hổn hển nói với Doffy

    - " Hoàng huynh em có chuyện quan trọng muốn hỏi .

    Anh có thấy một thằng nhóc mặc đồ hầu gái có tóc và mắt màu đen chạy qua đây không !?

    "

    Doffy vừa nghe xong thì liền nói

    - " À !

    Có !

    Ban nãy có một thằng nhóc có tóc và mắt màu đen , mặc đồ hầu gái va phải anh .

    Bây giờ nó đi mất rồi "

    Rossy nghe vậy thì kể

    - " Anh à nghe em nói !

    Tuy em biết là khó tin nhưng thằng nhóc đó nó có ma lực "

    Doffy nghe xong thì trợn tròn mắt ngạc nhiên

    - " Em nói cái gì !?

    Thằng nhóc đó có ma lực "

    Rossy gật đầu nói

    - " Là thật đó , ban nãy em bị thương và được thằng nhóc đó chưa trị bằng ma pháp "

    Doffy ngạc nhiên nói

    - " Mắt đen và tóc đen lại có ma lực rất giống phù thủy đã ếm lời nguyền lên gia đình hoàng gia chúng ta .

    Chúng ta phải tìm được nó có lẽ sẽ có cách nào đó để giải lời nguyền "

    Doffy liền nhanh chóng đi đến gặp Giolla .

    Giolla thấy Doffy đột nhiên xuất hiện thì ngạc nhiên nhanh chóng chạy đến trước mặt Doffy và Rossy để cúi chào .

    Doffy bảo cô đứng dậy và hỏi

    - " Bên chỗ cô có thằng nhóc nào đó làn việc phải không ?

    "

    Giolla nghe vậy thì trả lời

    - " Vâng !

    Đúng là vậy ạ "

    Doffy không nhiều lời trực tiếp nói

    - " Mau gọi nó đến đây .

    Ta có việc cần nói chuyện với nó "

    Giolla nghe vậy liền nhanh chóng bảo người hầu gọi Law đến .

    Law đang cạo tro dưới bếp thì đột nhiên một người hầu mở toan cửa ra hét toán lên

    - " CHO HỎI Ở ĐÂY CÓ AI LÀ LAW KHÔNG ?!

    "

    Law nghe ai gọi tên mình thì liền đứng dậy nói

    - " Là tôi đây anh tìm tôi có việc gì không ?

    "

    Anh ta đầu đổ đầy mồ hôi nói

    - " Ngài Giolla cho gọi cậu kìa "

    Law nghe vậy đành gác công việc qua một bên và đi đến chỗ Giolla .

    Trên đường đi cậu luôn có cảm giác có gì đó không ổn .

    Cậu đi đến phòng của Giolla nhẹ nhàng gõ cửa nói

    - " Ngài Giolla tôi đến rồi đây "

    Giolla từ bên trọng nói vọng ra

    - " Vào đi "

    Law mở cửa ra thì cậu ngạc nhiên đến mức bất động vài giây .

    Người đang ngồi trên ghế sofa là hai người anh em mà cậu đã cứu còn Giolla thì đứng đằng sau .

    Giolla nhìn về phía Law và nói

    - " Law mau đóng cửa lại và vào đây cúi chào trước quốc vương và hoàng tử đi
     
    Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    Chương 𝟙 : Chap 4


    Law sững người khi nghe Giolla gọi họ là quốc vương và hoàng tử .

    Cậu thật sự muốn chạy trốn nhưng chân cứ mãi bất động không chịu nhúc nhích .

    Giolla thấy cậu chả chịu nhúc nhích gì thì nghĩ chắc cậu hơi sợ nên bất động .

    Law sau một hồi lấy lại bình tĩnh đã đi đến trước mặt anh em Donquixote quỳ xuống kính cẩn nói

    - " Thần xin kính chào vần thái dương và niềm tự hào của Dressrosa ạ .

    Xin hãy thứ lỗi cho thần vì sự vô lễ ban nãy ạ "

    Doffy tâm trạng vui vẻ nói

    - " Được rồi không sao đâu "

    Rossy bắt chéo tay nói

    - " Vậy chúng ta bắt đầu lại với cậu hỏi ban nãy khi ở ngoài vườn .

    Ngươi rốt cuộc là ai !?

    Tại sao lại có thể sử dụng ma thuật trong khi chỉ có hoàng tộc Donquixote mới có thể dùng "

    Law ấp a ấp úng nói

    - " Dạ.....c...cái...này thì .....thần cũng không biết ạ .

    Bản thân thần cũng không biết tại sao , thần chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ ngày ngày ngủ ngoài đầu đường xó chợ thôi ạ "

    Rossy nghe xong thì lại nhíu mày suy nghĩ

    - " Một đứa trẻ có khả năng sử dụng ma pháp của hoàng gia .

    Nhưng nó lại là đứa trẻ mồ côi , chuyện này sao lại rối ren thế này "

    Đột nhiên Doffy lên tiếng nói

    - " Ta nghe nói hình như ngươi tên là Trafalgar D Water Law đúng không ?

    "

    Law nghe vậy liền gật đầu .

    Doffy nhếch miệng một cái rồi nói

    - " Nếu ta nhớ không nhầm thì có một gia đình hầu tước Trafalgar thì phải "

    Rossy ngạc nhiên quay sang hỏi

    - " Thật sao !?

    "

    Doffy nhìn Rossy rồi nói

    - " Ờ .

    Anh nhớ là cách đây 10 năm có báo cáo nói về việc gia đình hầu tước Trafalgar đã bất ngờ qua đời vì lật xe ngựa ở hẻm núi .

    Cả gia đình đều chết hết và em trai của hầu tước đã lên thay thế vị trí chủ gia tộc .

    Giờ nhìn kĩ thì ngươi có rất nhiều nét giống hầu tước năm xưa "

    Rossy hỏi

    - " Anh có chắc không !?

    "

    - " Chắc "

    - " Vậy còn ma thuật của nó "

    - " Không có gì lạ khi một đứa trẻ thuộc gia tộc Trafalgar sở hữu ma thuật cả bởi vì rất lâu trước đây một cô công chúa hoàng gia đã yêu một người thuộc gia tộc Trafalgar và đã kết hôn với tên hầu tước đó "

    Rossy xoa xoa cằm nói

    - " Thì ra là vậy "

    Đột nhiên Doffy bật giọng nghiêm túc hỏi

    - " Ngươi đã cứu ta và Rossy vài ngày trước có đúng không !?

    Ngươi hãy trả lời thành thật vì ngoài gia tộc của ngươi và bọn ta ra thì chả còn ai sử dụng ma thuật được đâu "

    Law hết đường chối liền gật đầu thú thật , Doffy nhận được câu trả lời của cậu thì cong môi lên cười mà hỏi

    - " Tại sao lúc đó ngươi lại cứu bọn ta trông khi ngươi chả biết bọn ta là ai hay có đền ơn cứu mạng hay không "

    Law chỉ điềm để trả lời

    - " Chỉ là thần muốn cứu người thôi .

    Thần chả quan tâm người thần cứu có đền ơn hay không .

    Nhưng nếu người khác bị thương ngay trước mắt mà nhắm mắt làm ngơ thì nó lại trái với y đức mà cha mẹ thần đã dạy "

    Doffy cười với vẻ mặt vô cùng hài lòng

    - " Fufufu Rất tốt .

    Tính ngươi y hệt cha ngươi ngày xưa vậy .

    Được rồi !

    Ngươi muốn ta đền ơn ngươi thứ gì cứ nói .

    Tiền tài , chức tước hay là lấy lại danh hiệu hầu tước vốn thuộc về ngươi "

    Law chả muốn dấn thân vào giới quý tộc ồn ào tranh chấp địa vị .

    Hiện tại cậu thấy vô cùng ổn với mọi thứ , nếu nhận tiền thì cậu lại không biết Doffy và Rossy có nghĩ cậu tham tiền hay không .

    - " Thưa ngài , thần không cần mấy thứ đó ạ .

    Bây giờ mọi thứ ở đây đối với thần là quá tốt rồi "

    Câu trả lời của Law khiến Doffy và Rossy ngạc nhiên .

    Đám quý tộc suốt ngày đòi đác thứ mỗi khi lập công thậm chí là có những yêu cầu hết sức vô lý .

    Hắn thấy Law không ham của hay danh vọng thì liền hài lòng mà nói

    - " Thôi được ta tôn trọng ý kiến của ngươi .

    Nhưng ta vẫn sẽ trả ơn cho ngươi bằng thứ khác vì ta vốn không thích mắc nợ .

    Ta sẽ thăng chức cho ngươi làm người hầu thân cận của ta và Rossy "

    Giolla nghe mà hết hồn , gương mặt của cô vô cùng kinh ngạc hỏi Doffy

    - " Quốc vương ngài chắc chứ , Law chỉ mới có 10 tuổi thôi "

    Doffy gật đầu khẳng định rồi nhìn sang Rossy hỏi anh

    - " Em thấy sao Rossy "

    Rossy cũng gật đầu đồng ý với ý kiến của Doffy .

    Law rất muốn từ chối nhưng lúc này nhiệm vụ lại đến

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Chấp nhận yêu cầu của quốc vương Doflamingo ]

    Cậu vốn dĩ muốn sống yên bình thực hiện nhiệm vụ nhưng hệ thống lại không cho phép .

    Bất lực cậu đành đồng ý , Doffy và Rossy đứng dậy và rời đi còn không quên căng dặn

    - " Ngày mai đến phòng ta , ta sẽ cho ngươi bộ đồ khác "

    Sau khi Doffy và Rossy rời đi bảng thông báo hoàn thành đã hiện lên .

    Tối hôm ấy Law một mình đi đến khu vườn và hỏi hệ thống

    - " Hệ thống này sao ngươi lại giao cho ta nhiều nhiệm vụ kì cục như thế này .

    Ngươi dường như đang cố gắng đẩy ta xích lại gần anh Donquixote đúng không ?

    "

    Đột nhiên một bảng xanh hiện lên trước mặt Law

    [ Những thứ này tôi đều làm theo dựa trên yêu cầu có sẵn mà thôi .

    Cậu hỏi tôi cũng vô ích ]

    - " Yêu cầu có sẵn ?

    Ai sai khiến ngươi làm à ?!

    "

    [ Thật ra thì cũng không hẳn tôi dựa theo nguyên tác gốc mà làm thôi ]

    - " Nguyên tác gốc ?

    Ý ngươi là sao ?

    "

    [ Sự thật đây là thế giới bên trong của một cuốn tiểu thuyết ]

    - " Hả !?

    Tiểu thuyết ???

    "

    [ Nhìn phản ứng của cậu chắc là cậu chưa từng đọc tiểu thuyết nhỉ ]

    - " Ta còn chưa từng cầm một cuốn tiểu thuyết chứ đừng nói chi là đọc .

    Vậy ngươi mang ta tới đây để làm gì ?

    Bộ ngươi định làm giống như trong phim biến ta thành nhân vật chính , nhân vật phụ độc ác hay chỉ là diễn viên quần chúng "

    [ Đúng cái đầu và thêm một cái khác nữa ]

    - " Là gì ?

    "

    [ Cậu là người viết tiếp cuốn tiểu thuyết này ]

    - " Viết tiếp ?

    "

    [ Tác giả của cuốn tiểu thuyết này đã qua đời do bị ung thư khi đang viết quyển sách này .

    Tác giả lúc đó vẫn còn tiếc nuối vì chưa hoàn thành nó nên trong lúc ấy đã vô tình tạo nên tôi với hi vọng tôi có thể tìm người thay thế để viết tiếp cuốn tiểu thuyết này ]

    - " Nếu muốn sao không đầu thai viết tiếp mà còn lôi ta vô chuyện này !

    Tác giả rãnh rỗi sinh nông nghiệp à !!

    "

    [ Cậu ghét tác giả đến vậy sao ]

    - " Tất nhiên rồi !

    Hàng hà người đam mê tiểu thuyết sao ngươi lại chọn ngay ta ?

    "

    [ Vô tình thôi tôi thấy cậu có tính y hệt như nhân vật chính nên tôi bế cậu vô luôn sẵn tiện cũng có thể cứu mạng cậu ]

    - " Thôi được coi như ta xui đi , với lại ngoài ngươi ra thì còn hệ thống nào khác không ?

    "

    [ Cũng có khá nhiều có thể là họ kéo thẳng cậu vào trong sách hay là cho cậu đầu thai thẳng vô luôn tới già cũng may là cậu gặp tôi nên mới có cơ hội quay trở về đấy .

    Nói chung là còn nhiều dạng hệ thống lắm nếu có cơ hội cậu sẽ gặp họ thôi ]

    - " Ta không cần gặp những tên khác đâu .

    Một mình ngươi thôi ta cũng thấy mệt rồi "

    [ Lạnh lùng vậy sao ]

    - " Không biết bây giờ cha mẹ và Lammy đang làm gì nữa .

    Này hệ thống "

    [ Chuyện gì ? ]

    - " Khi nào ta được trở về "

    [ Khi cậu 26 tuổi thì cốt truyện sẽ xong , cậu sẽ được về nhà ]

    - " Tới lúc đó chắc ta đã già chát rồi "

    [ Đừng lo thời gian ở thế giới cũ khác xa so với nơi này .

    Một ngày ở đây bằng một tiếng của thế giới cũ ]

    - " Hệ thống "

    [ Chuyện gì ]

    - " Cơ thể của ta ở thế giới cũ sao rồi ?

    "

    [ Cơ thể thật của cậu vẫn còn sống ở thế giới cũ vẫn còn sống chỉ là lâm vào tình trạng hôn mê sâu do tôi tạm đưa linh hồn cậu đến đây .

    Tôi còn có thể nhìn thấy cha mẹ và bạn bè cậu đang buồn bã bên giường bệnh của cậu nữa kìa ]

    - " Ra là vậy , hi vọng mọi người không quá buồn rầu vì tình trạng của tôi "

    Law vừa nói vừa trưng ra khuôn mặt đầy trầm tư .

    Đột nhiên hệ thống lại hiện lên

    [ Cậu có nhiệm vụ mới nè ]

    - " Nhiệm vụ vào giờ này , ngươi đùa ta à "

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Ngăn chặn cơn đau của lời nguyền đen trên người của anh em Donquixote ]

    - " Lời nguyền đen là gì ?

    Hệ thống "

    [ Lời nguyền đen là lời nguyền được truyền qua các thế hệ hoàng gia , người bị nguyền sẽ cảm thấy đau đớn đến chết đi sống lại mỗi đêm trăng tròn ]

    - " Có nguồn gốc của lời nguyền không ?

    "

    [ Từ thời tổ tiên của gia đình hoàng gia có một hoàng thất đã vô tình xúc phạm một vị phù thủy trong vương quốc .

    Phù thủy mặc đồ đen từ đầu đến chân còn đội mũ trùm nên không thấy rõ mặt mũi tóc tai ra sao .

    Sau khi bị lăng mạ vị phù thủy đã ếm lời nguyền lên gia đình hoàng gia như một sự trút giận và bỏ đi biệt tích ]

    - " Hắn ta tự làm thì phải tự chịu vậy mà còn kéo theo cả gia tộc chịu chung số phận "

    Lúc này tiếng hét thất thanh từ trong cung điện phát ra nghe đến chói tai .

    Law giật mình quay đầu lại nhìn , hệ thống lại nhắc nhở

    [ Tới lúc cậu phải đi làm nhiệm vụ rồi đó mau đi đi ]
     
    Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    Chương 𝟙 : Chap 5


    Cậu chạy trên hành lang hướng theo tiếng hét .

    Lính canh đi tuần vừa thấy cậu đang chạy về phía không nên đi nên đã ngăn cậu lại .

    Law không thích cãi tay đôi hay đánh nhau nên đã thi triển phép ngủ lên họ rồi chạy đi .

    Cậu bước đến trước cửa phòng , tiếng hét đau đớn nghe rất rõ .

    Law nuốt một ngụm nước bọt căng thẳng định mở cửa nhưng cánh cửa đã bị khóa nên không thể mở .

    Law móc trong túi ra một cái ghim cài mà cậu đã cố ý chôm từ phòng giặc ủi bẻ cong đầu kim rồi đút vào bên trong lỗ khóa .

    Law cố gắng làm nhanh nhất có thể nhưng mãi vẫn không được .

    Vài phút sau , khi nghe tiếng

    # Lạch cạch

    Từ bên trong lỗ khóa , Law nhếch mép cười khúc khích

    - " Được rồi "

    Vừa mở cửa bước vào trong , Law sững sờ khi thấy bên trong căn phòng hoàn toàn hỗn loạn , đồ đạc nằm rải rác khắp sàn và những món đồ bị phá hủy cực kỳ khủng khiếp .

    Trong phòng là hai người đàn ông mà cậu đã gặp ban sáng đang nằm dưới đất vật lộn với cơn đau như chết đi sống lại .

    Họ gần như mất kiểm soát khi liên tục đập phá đồ đạc , hét rống lên .

    Law không chậm trễ liền đến ngay chỗ họ , lúc này họ hoàn toàn đánh mất lý trí không phân biệt được đồ vật hay con người .

    Chỉ cần thấy bất cứ thứ gì trước mặt là ném đi hoặc phá hủy ngay lập tức .

    Law chưa kịp làm gì thì họ đã túm áo cậu ấn cậu xuống sàn , những mãnh thủy tinh cứa vào lưng khiến cậu đau đớn mà hét lên .

    Hai người kia vẫn không dừng lại mà trực tiếp sẽ nát cái áo sơ mi trắng của cậu rồi cắn lên cổ cậu .

    Hai bên vai bị cắn đến chảy máu , cậu nhăn mặt đau đớn nhưng vẫn kiềm nén cơn đau lại .

    Doffy và Rossy ngửi được mùi máu của Law thì lại cảm thấy dễ chịu , cơn đau đang dần giảm xuống .

    Nhân cơ hội Law choàng cánh tay qua cổ hai người , một luồng ánh sáng xanh hiện ra từ lòng bàn tay Law .

    Cậu cảm giác cơ thể như đang bị rút cạn sức lực nhưng vẫn cố trụ .

    Sau một lúc Doffy và Rossy chìm trong hôn mê nhưng tay vẫn nắm chặt lấy áo cậu không buông .

    Hết cách Law đành ném chiếc áo lại rồi lê từng bước nặng nề rời khỏi hiện trường mà không hề hay biết có hai cái ấn ký kì lạ xuất hiện trên cổ

    Law đi đến một hồ nước nằm sâu trong khu vườn hoàng gia ít ai lui tới .

    Nhìn tấm lưng đầy thương tích của mình được phản chiếu dưới mặt nước .

    Law chạm nhẹ tay vào vết cắn , một cái gì đó như luồng điện chạy trong cơ thể cậu khiến tim cậu đập rất nhanh .

    Sau đó cậu phát hiện trên cổ mình có hai cái ấn ký kì lạ xuất hiện như một cái vòng đeo quanh cổ , dù dùng nước tẩy rửa cách nào cũng không ra nên chỉ có thể bất lực mà tìm cách khác che đậy nó đi .

    Law muốn dùng năng lực tự chữa cho bản thân nhưng chẳng thể được .

    Khi cậu mở bản trạng thái ra , cậu mới nhận ra mana trong cơ thể đã chuyển thành con số 0 .

    Bây giờ cậu không khác gì một con người bình thường .

    Law chỉ có thể lén lút đi đến phòng trị thương chôm vài bông băng và thuốc khử trùng để tự chữa trị cho bản thân .

    Law dùng khăn tay của mình cuộn lại và ngậm vào trong miệng .

    Cậu lấy thuốc ra nhúng vào bông gòn rồi thoa lên vết thương , nó đau đến mức khiến cậu muốn hét lên nhưng lại không thể .

    Sau đó tự băng bó chính mình , mặc lên bộ đồ ngủ và nghỉ ngơi cho đến sáng hôm sau

    Mặt trời vừa ló dạng anh em Donquixote tỉnh dậy cảm thấy đầu thật đau nhức .

    Họ đã trải qua cơn đau này rất nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên họ cảm thấy dễ chịu và nhẹ nhõm hơn hẳn những đợt trước .

    Nếu là trước đây họ sẽ mất khoảng hai ngày để tỉnh lại và trạng thái cơ thể đau nhức toàn thân nhưng lần này chỉ cần qua một đêm anh em họ đã tỉnh lại thậm chí cơn đau nhức chỉ xảy ra ở phần đầu còn lại đều rất bình thường .

    Họ nhìn nhau rồi lại nhìn chiếc áo rách tả tơi còn dính máu , họ không nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua nhưng họ chắc rằng có ai đó đã giúp anh em họ vượt qua sự đau đớn tột cùng này .

    Mùi hương của máu trên áo còn rất dễ chịu , chỉ cần ngửi thấy là cơ thể lại nhẹ nhõm .

    Chiếc áo với kích thước nhỏ thế này hai anh em Donquixote chắc chắn có thể là cậu bé đó .

    Law chưa biết gì vẫn ung dung thay quần áo mới được đưa đến , chải chuốt đơn giản rồi đi theo ông quản gia đến căn phòng của Doffy và Rossy .

    Trên đường đi quản gia đã đưa cho cậu danh sách những việc cần làm và dặn dò vài thứ không nên làm trước mặt người hoàng gia .

    Cậu quay lên nhìn ông ta , ông ta lại nhìn cậu bằng ánh mắt thương cảm khiến cậu rất khó hiểu .

    Sau khi dẫn cậu đến nơi quản gia vỗ vai cậu và nói

    - " Cố gắng lên cậu bé , ta hi vọng nhóc sẽ không bị làm sao "

    Law ngẩn mặt lên nhìn ông nhưng quản gia đã bỏ đi để lại trong cậu vô số câu hỏi đầy thắc mắc và sợ hãi .

    Cậu hít một hơi thật sâu rồi lấy tay gõ cửa nhẹ nhàng và hỏi

    - " Quốc vương điện hạ , Thái tử điện hạ thần có thể vào không ạ ?

    "

    Qua một hồi lâu chẳng thấy ai đáp lời , Law thở dài định gõ cửa lần nữa thì giọng nói bên trong vang lên

    - " Vào đi "

    Law nhẹ nhàng chậm rãi mở cửa .

    Trước mặt cậu là hai chàng trai tuấn tú ăn mặc xộc xệch ngồi trên giương nhìn cậu .

    Cậu nuốt nước bọt lấy hết can đảm tiến đến gần hai người họ .

    Làm theo lời quản gia cậu bắt đầu cho các nữ hầu đi vào thay quần áo cho Doffy và Rossy .

    Law đứng một bên nhìn mà đỏ cả mặt , dù đã nhìn từ tối hôm qua nhưng do trời quá tối nên không thể nhìn rõ .

    Cơ bụng sáu múi tuyệt đẹp , khuôn mặt điển trai khiến người khác nhìn phải si mê .

    Law chỉ có thể nhịn trong lòng không thể nói ra nhưng đôi tai đỏ ửng của cậu đã nói lên tất cả .

    Sau khi các nữ hầu thay đồ xong cậu bước đến trình bày các kế hoạch cho ngày hôm nay .

    Doffy và Rossy nghe mà chẳng hề chú tâm đến , họ chỉ để ý cái băng trắng được quấn quanh cổ và vai cậu .

    Law bị hai người nhìn chằm chằm mà cảm thấy thật áp lực , cậu cứ nghĩ bản thân chưa làm tốt ở đâu đó nên khiến họ không hài lòng .

    Sau bữa sáng là đến thượng triều , ai nấy cũng đổ ánh mắt nhìn về phía trợ lý nhỏ bé .

    Một cậu bé chỉ mới 10 tuổi mà làm trợ lý cho hoàng đế là chuyện không tưởng .

    Bọn họ nhìn cậu bằng ánh mắt thương cảm còn có người nói rất nhỏ nhưng cậu vẫn nghe được , đại loại rằng

    - " Thằng bé tội nghiệp "

    - " Thật đáng thương "

    - "...

    Law không biết tại sao họ lại nói những lời như thế nhưng cậu cũng chẳng quan tâm .

    Buổi thượng triều kết thúc khiến Law thở phào nhẹ nhõm , những tên quý tộc cứ bàn luận về cậu mãi khiến cậu khó chịu .

    Đặc biệt điều khiến cậu cảm thấy lạnh gáy hơn là những lão già quý tộc cứ nhìn chăm chăm vào cậu rồi còn bày ra khuôn mặt thật dâm dê đầy sự ham muốn sắc dục .

    Nghĩ đến thôi mà cậu đã lạnh hết sống lưng

    Vào khoảng chiều tối , Law đã hết giờ làm định quay về tắm rửa rồi đi ngủ thì bỗng hoàng đế lại cho gọi cậu .

    Cậu rất bực vì đang chuẩn bị thư giãn mà bị gọi lên nhưng vẫn phải kiềm chế .

    Cậu đi đến phòng chưa kịp gõ cửa đã có giọng nói vang lên

    - " Vào đi "

    Law cảm thấy có gì đó rất không ổn .

    Lúc này hệ thống lại gửi nhiệm vụ mới .

    Law mở lên xem mà sốc đến hồn bay phách lạc

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Thỏa mãn ham muốn tình dục với anh em Donquixote

    Thời gian 24:00:00 bắt đầu đếm ngược ]

    ( Cảnh báo : Nếu không hoàn thành trước khi thời gian kết thúc kí chủ sẽ chết ở thế giới thực )

    Law gào thét trong nội tâm thầm chửi cái người viết lên cốt truyện và cái hệ thống khiến cậu muốn sôi máu .

    Nhưng muốn mắng muốn chửi phải để sau , bây giờ cậu phải tìm cách để có thể lên giường với anh em hoàng đế kia .

    Law vẫn không thể tin được , cái trinh tiết mà cậu cố dành giữ bấy lâu nay giờ phải bị phá hoại bởi cái hệ thống chết tiệt .

    Law tháp thỏm đẩy cửa vào , dáng vẻ có chút khép nép hơi run .

    Doffy và Rossy đã chờ sẵn mà ngồi ung dung uống rựu với nhau , trên thân mặc áo choàng tắm .

    Hai người đưa mắt nhìn Law , Law trịnh trọng cúi chào trước ánh dương của đế quốc .

    Doffy không nói lời nào nhẹ nhàng đặt ly rựu xuống đứng dậy tiếp cận Law .

    Rossy nhẹ nhàng nở ra nụ cười thâm sâu nói

    - " Nhẹ nhàng thôi anh hai , em không muốn đồ chơi bị hỏng trước khi được đưa lên thưởng thức "

    - " Anh biết rồi , anh sẽ cẩn thận .

    Anh sẽ không để món đồ chơi mới này hỏng giống mấy món đồ chơi trước đâu "

    Doffy càng tiến đến gần cậu lại càng lùi về sau .

    Dự cảm điều chẳng lành Law ngay lập tức quay lưng bỏ chạy nhưng khi chạm đến tay nắm cửa cậu lại chẳng thể mở ra được .

    Cậu ra sức đập cửa nhưng đám lính bên ngoài vẫn đứng yên cứ như thể họ đã quá quen thuộc với cảnh này .

    Doffy đã áp sát sau lưng cậu , cậu chưa kịp quay lại nhìn Doffy đã tóm gọn cậu và ném cậu thẳng lên giường .

    Khi cậu định ngồi dậy bỏ chạy qua đường cửa sổ thì một chiếc còng tay bất ngờ xuất hiện còng cả tay và chân cậu .

    Cậu nhìn qua thì đã thấy Rossy đang sử dụng phép thuật .

    Anh ta trông khá ung dung cười đầy nham hiểm , nhìn sang Doffy hắn cũng cười y như thế .

    Cậu đã hối hận khi bước vào đây rồi , hai tên này chắc chắn sẽ dày vò cậu cho mà xem .

    Nghĩ đến thôi Law đã run rẩy khắp người
     
    Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    chương 𝟙 : Chap 6


    Bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm chặt lấy ga giường .

    Âm thanh rên rỉ và tiếng ướt át vang ra khắp căn phòng .

    Doffy dùng chiếc lưỡi liếm khắp cơ thể Law , đầu núm vú đỏ ứng trở nên nhạy cảm do Doffy dùng tay xoa bóp nó không ngừng .

    Ngón tay thô ráp của hắn thì đang trêu chọc chiếc miệng nhỏ bên dưới .

    Hắn cứ di chuyển các ngón tay bên trong khiến cậu rên rỉ từng đợt .

    Bất chợt Doffy ấn ngón tay lên , phần thịt ngay lập tức va chạm với tinh hoàn khiến cậu trở nên hoảng loạn mà bắn những dòng tinh trắng lên mặt Doffy .

    Doffy thích thú lấy tay phết đi những tinh dịch dính trên mặt rồi dùng ngón tay dính đầy tinh dịch ấy của cậu đút thẳn vào trong miệng cậu .

    Law ngay lập tức phản ứng dữ dội , khi hắn rút tay ra gương mặt cậu đỏ ửng thở hổn hển nhìn hắn .

    Nhìn cậu hắn nở ra nụ cười dâm đảng rồi rút những ngón tay ra khỏi lỗ nhỏ của cậu .

    Cậu lại giật mình vì hắn rút ra mà không báo trước nên đã bắn tiếp lần hai nhưng lần này Doffy đã kịp chọp lấy gậy thịt nhỏ của cậu hướng về mặt cậu mà bắn .

    Tinh dịch dính hết vào mặt cậu , Doffy lại dịu dàng đưa tay lùa những dòng tinh ấy vào miệng cậu .

    Doffy nở nụ cười ma mị nhìn cậu rồi hỏi

    - " Em muốn nhiều tinh dịch hơn nữa không ?

    Law "

    Đầu óc Law mụ mị nghe không rõ hắn nói gì nên chỉ im lặng và Doffy coi sự im lặng ấy là câu trả lời "muốn" thêm thật nhiều nữa .

    Doffy mỉm cười nhìn sang Rossy

    - " Tới đây nào Rossy , Law đang khát tinh dịch lắm rồi .

    Phải bón cho em ấy thật nhiều vào "

    - " Em tới ngay .

    Nãy giờ em nứng lắm rồi "

    - " Vậy anh ở miệng dưới em ở miệng trên đồng ý không ?

    "

    - " Hả !?

    Anh đùa em à rõ ràng anh biết em khoái miệng dưới hơn mà !

    "

    - " Nhưng anh cũng thích cái miệng dưới hồng hào này của Law nhưng nó quá nhỏ để hai người có thể vào "

    - " Vậy anh miệng trên em miệng dưới "

    - " Anh cũng muốn miệng dưới nuốt trọn cặc anh "

    - " Vậy phải làm sao đây ....?

    "

    - " À phải rồi vậy chia hai đợt đi !

    Đợt đầu em miệng trên anh miệng dưới , đợt hai em miệng dưới anh miệng trên "

    - " Vậy đi "

    Law đang mơ hồ tính chợp mắt thì bỗng có cái gì đó dí thẳng mặt cậu .

    Cái gì đó dài và nóng .

    Cậu không định quan tâm nhưng khi cậu cảm nhận bên dưới của mình có cái gì đó đang cố chui vào bên trong cậu thì cậu chợt giật mình tỉnh dậy .

    Vừa mở mắt cảnh tượng đầu tiên mà cậu thấy là một con cặc rất to đang đặt trên bờ môi mình .

    Doffy cũng đã lôi con hàng nóng của mình ra , hai anh ai nấy cũng đều có kích thước cực kì khủng .

    Lần đầu tiên trong đời cậu thấy được hai cây dương vật vừa to vừa dài như thế .

    Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Rossy đã bóp miệng cậu ép cậu mở miệng ra rồi đặt đầu của vật thể ấy vào trong miệng cậu .

    Doffy bên dưới cũng đã đưa được phần đầu vào , hai anh em Donquixote nhìn nhau .

    Doffy mỉm cười nói

    - " Fufufu anh đếm đến 3 thì cùng vào nhé "

    - " Nhanh đi em hết chịu nổi rồi "

    - " 1 2 3 !"

    Vừa dứt lời Doffy và Rossy đồng loạt đẩy dương vật to lớn của hai người họ vào trong người Law , sâu đến lút cán .

    Law mở to mắt đôi đồng tử dãn ra đôi mắt ngấn lệ , miệng mở to hết mức khiến nước dãi chảy ra khỏi miệng không ngừng .

    Hai anh em cứ thế liên tục phô diễn hết các kĩ năng của bản thân hành cậu khổ sở .

    Trông khi Rossy diệu dàng ra vào nhẹ nhàng thì Doffy lại mạnh bạo thúc một cách cuồng nhiệt .

    Law muốn bắn ngay lập tức , Doffy cảm nhận được điều đó liền tóm chặt dương vật cậu lại và nói

    - " Không được đâu nhé~ đợt hai em mới được ra "

    Nói xong hắn với tay mở ngăn kéo tủ lấy ra một thanh sắt nhỏ và một cái vòng đủ mọi kích cỡ .

    Rossy đang làm cũng để ý

    - " Anh định đeo cho Law thật à "

    - " Tất nhiên , nó xuất sớm thì chán lắm "

    Doffy lấy thanh sắt lên còn Rossy thì giữ chặt cu cậu lại .

    Doffy cười nham hiểm nói

    - " Chỉ đau một chút thôi , ráng mà chịu đứng nhé Law~ sẽ xướng ngay thôi~ "

    Nói xong hắn chọc thẳng thanh sắt vào bên trong đường tiểu của cậu .

    Law đau đớn mối hét lên nhưng cái thứ bên trong miệng cậu lại ngăn tiếng hét của cậu lại .

    Chưa dừng lại ở đó Doffy lựa cái vòng nhỏ nhất đeo lên con cặc đang cương cứng của cậu .

    Law khổ sở tay túm chặt ga giường , đôi mắt trợn tròn tuông trào những giọt lệ , đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì .

    Doffy và Rossy tiếp tục động đậy , từ trên xuống dưới đều có thể cảm nhận được sự xâm nhập của những chiếc gậy thịt ấm nóng .

    Bắt đầu đẩy lên cao trào hai anh em đẩy ngày một nhanh hơn khiến Law không theo kịp .

    Khi họ dừng lại Law đã kiệt sức , chưa kịp để bình tâm thì cậu lại cảm nhận được những dòng tin nóng hổi bắn thẳng vào bên trong lỗ và miệng . khi cả hai rút ra thứ bên trong miệng cậu chảy ra nhưng miệng bên dưới đã bị một ngón tay chặn lại không cho nó chảy ra ngoài .

    Doffy cứ giữ như vậy cho đến khi đổi chỗ với Rossy .

    Hắn cuối cùng cũng chịu lấy ngón tay ra nhưng chưa kịp để thứ chất lỏng kia trào ra thì một cái gì đó ấm nóng đã chặn nó trào ra .

    Chưa kịp để cậu nhìn thì Doffy đã nắm lấy mặt cậu cạy miệng cậu ra và đút cái thứ to lớn của hắn vào trong .

    Rossy đột nhiên trầm ngâm khiến Doffy tò mò hỏi

    - " Có chuyện gì sao Rossy ?

    "

    - " Um.....Em nghĩ nên đổi tư thế chứ nằm hoài thấy chán lắm "

    - " Cũng đúng "

    Vừa dứt lời cậu đã bị lật lại bắt phải quỳ .

    Không quan tâm đến cảm xúc của cậu hai tên hoàng tộc đó vẫn vô tư đẩy hết côn thịt của vào trong .

    Law mệt mỏi , tay chống phía trước nhe muốn rã rời nhưng vẫn phải cố gắng duy trì .

    Cậu muốn bắn lắm rồi nhưng hai con người kia vẫn chưa bắn nghĩa là cạu a cũng chưa được .

    Do suy nghĩ vu vơ không tập trung vào tình hình hiện tại nên Doffy và Rossy có cảm giác khó chịu giống như cậu đang ngó lơ họ vậy .

    Tức mình họ dập mạnh hơn cả đợt một , Law khổ sở vừa ú ớ được vài câu đã bị Doffy ấn đầu ép thẳng đến lút cán .

    Họ nhanh chóng bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi từ trên xuống dưới trong cậu .

    Doffy và Rossy rút dương vật ra khỏi người cậu , vẫn như đợt trước Doffy nhanh tay chặn miệng nhỏ bên dưới của Law lại tránh cho việc tinh dịch chảy ra .

    Doffy nhanh chóng bảo Rossy

    - " Lấy thứ đó ra "

    - " Thứ đó !?

    À phải rồi "

    Rossy nhanh chóng lấy ra một cái nút đưa cho Doffy .

    Doffy nhận lấy và nhanh chóng đút cái nút vào thay thế cho cái ngón tay .

    Rossy thì lấy một cái ống tiêm không có kim kê sát miệng Law cạy hết đống tinh dịch ra cho vào ống và đưa cho Doffy .

    Doffy nhận lấy cái ống tiêm , hắn từ từ tháo cái nút ra và cắm ống tiêm thẳng vào bên trong lỗ hoa của cậu .

    Hắn bơm hết số tinh dịch trong ống tiêm vào bên trong cậu rồi lấy cái nút ấn lại .

    Sau khi ấn xong hắn thi triển phép thuật cố định cái nút không cho nó rơi ra .

    Doffy thở dài nói

    - " Em nghĩ lần này nó sẽ thành công chứ ?

    "

    - " Em nghĩ nó sẽ thành công , dù sao cậu bé đó đã ngăn lời nguyền của chúng ta lại mà "

    Law tỉnh dậy cảm thấy hông đau nhức , lưng như muốn gãy ra làm đôi vậy .

    Ngó nghiên quanh phòng chẳng có ai ngoài cậu cả , bất ngờ cánh cửa bật mở .

    Quản gia bước vào một cách trang nghiêm nhìn cậu trên tay còn cầm một cái ga giường mới .

    Law thấy cơ thể mình trần trụi liền hoang mang ngồi dậy định mặc quần áo vào nhưng đã vấp té .

    Chân cậu chẳng còn sức đứng nữa , bất chợt cậu cảm thấy bên dưới mông mình có cái gì đó vừa đưa tay xuống sờ thì hốt hoảng .

    Có cái gì đó đã ngăn lỗ hậu của cậu lại dù cố gắng cũng không kéo ra được .

    Quản gia đi đến khoác cho cậu một cái áo choàng tắm , thay ga giường và bế cậu lên giường .

    Trông lúc cậu đang không hiểu thì quản gia vỗ vai cậu nói

    - " Làm tốt lắm , chỉ còn bước cuối nữa thôi cố gắng lên .

    Hôm nay hoàng đế cho cậu nghỉ nên cứ thoải mái không cần làm gì cả "

    Chưa kịp để cậu thắc mắc quản gia đã cầm ga giường cũ rời đi .

    Law cảm thấy thật mơ hồ , nhìn ra cửa sổ .

    - " Đúng rồi !

    Nhiệm vụ !

    "

    Law nhanh chóng mở bảng trạng thái ra

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Thỏa mãn ham muốn tình dục với anh em Donquixote ]

    /hoàn thành/

    Law thở phào nhẹ nhõm nhưng chưa được bao lâu nhiệm vụ lại đến

    [ Nhiệm vụ ]

    [ Tạo ra thuốc cho anh em Donquixote ]

    ( Nhắc nhở : Không cần làm gì cả chỉ cần nằm một chỗ thư giản là được )

    - " Cái gì đây !

    Hệ thống ngày càng tào lao rồi đấy nhưng ít nhất mình sẽ được nghỉ ngơi "

    Law nằm xuống chợp mắt , chưa được bao lâu cậu lại cảm thấy bụng của mình có cái gì đó chuyển động rất lạ .

    Phần mông thì ngứa ngáy hết cả lên , cảm giác giống như có cái gì đó đang hình thành bên trong vậy .

    Nó càng ngày xuất hiện càng nhiều Law còn có thể thấy bụng mình bị phồng lên , khi cậu chạm vào thì thấy có gì đó cồm cộm .

    Vì quá ngứa nên cậu quyết định phải rút cái thứ đang bịt lỗ hậu của cậu lại nhưng vẫn vô ích .

    Suy nghĩ một hồi cậu cũng ngủ thiếp lđi .

    Đến tối Doffy và Rossy trở lại .

    Law nhanh chóng định cúi chào thì Doffy ngăn là bảo cậu ở trên giường
     
    Hệ Thống Làm Thụ Chết Tiệt !
    Chương 𝟙 : Chap 6


    Law ngồi trên giường nghĩ rằng chắc họ chỉ đang lo lắng cho cậu mà thôi nên chả nghĩ gì nhiều .

    Suốt cả ngày hôm đó Law không làm gì mà chỉ nằm , ăn và ngủ .

    Cảm giác thoải mái vô cùng nhưng bên dưới thì lại không .

    Nó cứ rục rịch mãi bên trong khiến Law rất khó chịu , cứ thế bụng Law cứ to dần cứ như mang thai vậy .

    Thật sự rất khó chịu , ăn cái gì là nôn hết cái đấy , cơn buồn ngủ lại càng tăng lên đáng kể khiến Law rất lo ngại .

    Là một người theo ngành bác sĩ thì Law thừa biết đây là triệu chứng khi mang thai .

    Cậu thừa biết vì ngày xưa đã từng thấy mẹ như vậy khi đang mang thai Lammy .

    Law hoảng hốt ôm đầu khóc thét trong lòng , cậu thề là khi tìm ra kẻ sắp đặt hệ thống cậu sẽ băm chết hắn ra thành trăm mảnh

    Đến tối Doffy và Rossy đã quay trở lại với một chiếc bình có chứa dung dịch màu xanh trên tay .

    Nhìn nó đã thấy nguy hiểm rồi nên Law đã cố hết sức giữ bình tĩnh tự trấn an bản thân là mọi thứ sẽ ổn nhưng tay cậu thì lại không ngừng run rẩy .

    Rossy dùng bộ mặt dịu dàng nắm tay Law nói

    - " Em đã vất vả rồi , bây giờ chúng tôi sẽ kiểm nghiệm xem em có phải là người đó không .

    Nếu không phải em có thể rời đi "

    Nói thì nói vậy thôi chứ thật ra thì Doffy và Rossy cảm thấy rất khó chịu khi không thể nói ra lời thật lòng .

    Họ rất mến Law nhưng không thể giam giữ cậu được như vậy cậu sẽ hận họ mất .

    Rossy từ từ cởi cái quần nhỏ ra để lộ lỗ hồng đang bị tra tấn bởi cái nút chặn .

    Nó cứ co lại rồi thả lỏng khiến cho Doffy và Rossy nứng ngay trong 1 giây khi nhìn thấy nó .

    Nhưng họ phải kiểm soát cơn thèm thuồng lại nhưng cái đũng quần lại phơi bày ý muốn của họ .

    Law cũng đã thấy , cậu bám chặt tay vô gối rồi đỏ mặt hỏi

    - " Không lẽ hôm qua hai ngài chưa đủ thỏa mãn sao ?

    Thần không còn sức để phục vụ hai ngài nữa "

    Dĩ nhiên câu trả lời của cả hai là "Chưa" nhưng đâu dám trả lời thành thật .

    Doffy nhanh chóng an ủi tiểu thiên thần nằm trên giường rằng

    - " Em yên tâm bọn ta sẽ để em nghỉ ngơi , em chỉ cần làm một việc vô cùng quan với bọn ta ngay bây giờ thôi "

    Vừa dứt câu Rossy đã nhanh tay tháo cái nút ra một cách dứt khoác .

    Law bất ngờ mà giật nảy cả lên khiến chú họa mi của cậu dựng đứng lên và bắn đầy lên người cậu .

    Law co giật toàn thân , dâm dịch bên dưới cũng chảy ròng ròng nhưng chưa kịp nghỉ ngơi thì Doffy đã thì thầm vào tai cậu

    - " Cố gắng đẩy thứ bên trong ra , ta sẽ hỗ trợ em "

    Vừa dứt câu Doffy đã đâm thẳng ngón tay của hắn vào trong và bắt nới rộng .

    Law chật vật khó chịu tóm lấy áo Rossy muốn nói gì đó .

    Hắn ôm chầm lấy cậu để cậu tựa vào ngực hắn .

    Nước miếng và nước mắt thi nhau chảy ròng ròng , Law nhìn Doffy với ánh mắt thẹn thùng nói

    - " G-Giúp....ưm...ah.....thần.....ahh...khó chịu quá....hức ưmh....nóng quá....xin..hãy ....ah...ư....chạm vào...thần "

    Rossy nhìn cậu em cương cứng của Law bắt đầu xoa dịu nó .

    Law sướng rân cả người nhưng không dám nói , nhưng chả bao lâu cậu đa bắn thẳng lên tay Rossy .

    Hắn thế mà còn đưa lên mồm liếm thật khiến Law khó mà tránh khỏi sự ngượng ngùng .

    Doffy moi móc một hồi cuối cùng cũng đã xong , hắn ấn bụng Law xuống vừa làm vừa trấn an

    - " Quá trình sẽ không quá lâu , cố gắng lên nhé "

    Nói xong hắn tiếp tục ấn bụng Law , Law cảm thấy bên dưới hậu huyệt của mình có gì đó đang cố chui ra .

    Law cũng cố gắng rặng nó ra , thứ bên dưới dần xuất hiện nhưng nó cứ thục ra thục vô mãi khiến Doffy không thể lấy được .

    Thấy nhịp thở của Law không đều hắn liền nói

    - " Law hãy bình tĩnh và kiểm soát nhịp thở .

    Rặng một phát ra nào "

    Law cố gắng hít thật sâu rặng một phát , cuối cùng vật thể đó cũng lộ diện .

    Nó như một viên ngọc lớn đang phát ra ánh hào quang , Doffy lập tức nhúng nó vào trong chiếc bình màu xanh mà hắn mang đến khi bước vào phòng .

    Nước nhanh chóng phát sáng và từ từ vụt tắt , hai anh em nhinfmaf mừng rỡ .

    Cuối cùng hai người bọn họ đã tìm được người họ cần .

    Chưa kịp vui mừng thì cơn đau lại ập đến Law lại tiếp tục cho ra thêm hai quả rồi cứ thế mồ hôi thắm ướt cả áo Law .

    Năm viên ngọc đã tòi ra hết , hai người vui vẻ nhìn chiến lợi phẩm .

    Sau bao lần thất bại cuối cùng cũng thành công , hai người ôm chầm lấy Law nhưng cậu đã mệt lắm rồi .

    Cậu đã thấu hiểu nỗi đau khi sinh con của phụ nữ rồi , nó đau như muốn chết đi sống lại vậy .

    Law cứ thế mà lịm đi nhưng khi ánh mắt còn chủ ý thức mơ hồ cậu đa.

    Thấy bản trạng thái hoàn thành nhiệm vụ .

    Cứ thế ngất đi trong vòng tay Rossy , Doffy đặt chiến lợi phẩm lên bàn .

    Kéo từ ngăn tủ ra một hộp thuốc bôi thành thạo bôi lên cho Law , Doffy còn muốn vui đùa một chút nên đã dùng ngón tay khuấy bên trong .

    Nó thật sự rất mềm và hiện tại đang bành ra rất rộng do cái ca ban nãy có thể tạm gọi là "Sinh" ra những liều thuốc quý báo cho hoàng tộc .

    Năm viên là quá đủ cho hai tháng nên tạm thời Law sẽ không cần thụ tinh của họ tạo ra thuốc trong hai tháng tơi nhưng việc họ có cày cuốc trên người cậu đến liệt giường hay không thì đó là chuyện chưa biết

    Vài ngày sau Law đã trở lại với công việc .

    Cậu vẫn chăm chỉ làm mọi việc , việc gì cũng thạo kể cả việc trên giường .

    Hai tên đó có tâm trạng thì sẽ nhẹ nhàng và nhanh hơn còn nếu không tốt thì sẽ lâu hơn và khiến cậu đau lưng hơn .

    Còn hai tên kia thì lo trăm công nghìn việc triều chính và quốc gia nên mãi đến tối hai người đó mới mò tới Law thỏa mãn bản thân xả đi sự mệt mỏi trong người

    20 năm sau

    Law đã lớn với cơ thể mọng nước và quyến rũ hơn hẳn .

    Hai tên kia cũng đã lớn tuổi nhưng sự sung mãn vẫn không thay đổi có khi còn điêu luyện hơn khi khiến cậu hứng trong vào giây ngắn .

    Sau một ngày làm việc mệt mỏi , Law trở về phòng tắm rửa , khi vừa đi ra thì có thứ khiến cậu ngạc nhiên .

    Bất ngờ Doffy và Rossy xuất hiện , Law nhìn ra cửa sổ .

    Trời chỉ mới nhã mài hoàng hôn thôi , nhưng khi nào trời hoàn toàn sụp tối thì Doffy và Rossy mới đến .

    Law cảm nhận được sự kì lạ từ hai con người đó nên đã leo lên giường đắp chăn kín cả người đảm bảo hai tên đó không nhìn được bất cứ da thịt nào trên người cậu mặc dù họ đã ngủ với cậu suốt cả thời gian qua .

    Bất ngờ Doffy tiến đến khiến Law sợ hãi mà lùi lại nhưng chặn đầu bên kia đã có Rossy .

    Law không hiểu , ban nãy vừa thấy Rossy đứng gần cửa mà giờ lại đứng sau lưng cậu rồi .

    Doffy và Rossy trèo lên giường áp sát hai bên , Law bị ép vào thế bị kẹt ở giữa .

    Hai anh em Donquixote lao đến ôm lấy Law khiến cậu mém tí đăng xuất luôn .

    Hai tên này chẳng biết kiềm chế lực với con nít gì cả .

    Bất ngờ Doffy ép hôn cậu đến ná thở , Rossy đâu chịu thua .

    Khi Law vừa thoát khỏi nụ hôn của Doffy , vừa mới hít lại ngụm khí thì Rossy đã bóp má cậu ép hôn cậu .

    Và tiếp sau đó bọn họ đã cởi quần họ ra trưng trước mặt Law hỏi

    - " Em chọn đi !

    Em muốn ai phục vụ em trước ?

    "

    Law đỏ mặt , hôm nay hai tên đó cứ cư xử lạ lùng khiến cậu bối rối .

    Họ cứ như đang ganh đua chuyện gì đó , Law không thể nào chọn một trong hai được .

    Nếu được người này thì sẽ không được người kia , Law chọn cách là tham lam .

    Cậu ngẩn đầu nhìn Doffy và Rossy nói

    - " Vậy thì cả hai đi "

    Law chính thức tự rước họa vào thân , thế là lỗ hậu hồng hào của Law phải cố gắng nuốt trọn cả hai thứ hung khí cực đại .

    Law khó chịu cấu xé hai tấm lưng to lớn của hai kẻ đang hành hạ mình .

    Cả đêm hôm đó Law mệt mỏi nằm ngất , lỗ dưới thì bị tinh dịch xâm chiếm mà thi nhau chảy xuống đầy cả vũng .

    Họ làm nhiều đến mức khi mông được giải thoát khỏi hai cự vẩn to lớn .

    Một lượng lớn tinh dịch chảy ra tạo thành một vũng , cứ như thác vậy .

    Hai người họ cũng không thể để Law dơ thế này mà ngủ nên đã mang cậu vào nhà tắm .

    Họ đã đích thân đặt thợ làm cái vòi phun nước ma thuật có thể cọ rửa bên trong .

    Đầu tiên họ gắn một cái thiết vào mông Law .

    Khi điều chỉnh kích cỡ mong muốn xong Doffy đã ấn nút khiến cho lỗ hậu banh ra theo độ giản của thiết bị .

    Nhờ nó họ có thể soi ra bên trong có rất nhiều tinh dịch còn bám xót lại .

    Rossy lắp ống nước vào đưa sâu vào trong Law rồi bật công tắc .

    Nước chảy ồ ạt trào ra ngoài kéo theo cả mớ con cháu của hai tên đó trôi ra .

    Họ cẩn thận lấy công cụ ra rồi tắm rửa lau người cho Law thật sạch sẽ .

    Khi họ bước ra tấm nệm cũng đã được thay mới .

    Họ cứ thế ôm nhau ngủ cho đến sáng
     
    Back
    Top Dưới