Cập nhật mới

Khác Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
277735198-256-k457758.jpg

Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
Tác giả: HongNguyn499
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắn là một cái nhàn rỗi thiếu niên, sáng đi học tối về ngủ,một cuộc sống vô ưu vô lo.
nhưng một lần gặp một cái lão già tặng cho hắn một vòng tay thần bí thì cuộc đời của hắn đổi sang một trang mới!

Hắn Xuyên qua Đúng Lúc Loạn 12 Sứ quân nổi lên.

Đing...

"Chúc Mừng Kí Chủ triệu hoán được đệ nhất mãnh tướng - Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn "

"Chúc Mừng Kí Chủ Triệu Hoán Được Đỉnh Cấp Quan Văn - Vân Công Trinh Chu Văn An"
Hệ Thống trong tay hãy xem hắn đánh Quân Xâm lược, bình định 12 sứ quân, bước trên con đường của bậc minh quân
p/s : tác phẩm đầu tay nên có nhiều chỗ sai xót, nên mong mọi người thông cảm.

Có gì thì mọi người cứ góp ý để ta hoàn thiện hơn!
cảm ơn!



lichsu​
 
Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
Chương 1: Cuộc Hành Trình Mới


Chương 1 : cuộc hành trình mới

Ngày 13 tháng 4, Đà nẵng.

Tại một nhà sách ở hà nội, nơi đây rộng rãi và yên tĩnh, nếu không yên tĩnh thì không gọi là nhà sách rồi.

Một cái thiếu niên ngồi tại góc khuất xa, tóc vuốt ngược, da trắng môi hồng, khuôn mặt đẹp đẽ đó là thứ mà thanh niên không có, hắn chỉ là một cái bình thường thanh niên, bề ngoài bìn h thường, đeo kinh, trên tay cầm một quyển "Đại Việt Sử Kí Toàn Thư".

Hắn họ nhân tên Vật Chính à nhầm hắn thì đúng là họ Nhân nhưng tên chỉ có một chữ Minh là sinh viên trường đại học khoa học xã hội và nhân văn.

Nay là chủ nhật, là lúc này hắn thường đến nhà sách để đọc và đốt thời gian, ngước nhìn lên cái đồng hồ cũ kĩ treo trên tường nhà sách, đã điểm 5h chiều, cái giờ mà hắn phải về leo rank với bọn trẻ trâu rank bạc đoàn.

Bước ra nhà sách trước mắt hắn là một hệ thống đường xe cô mà chỉ có ở việt nam mới suất hiện, may mắn mà hắn thuê trọ ngoài thành phố ,chứ không thì đến lúc đau bụng chạy về nhà cũng không kịp có khi còn, như nào thì ai cũng hiểu.

Chạy trên con dream tàn tàn mà cha hắn đã truyền lại , con xe có lịch sử lâu đời đến nổi mà giờ chỉ cần va chạm thì nó không thể nào đi được.

Vẫn như mọi ngày, hắn đánh xe qua quán bà sáu.

Bà sáu, cho con tô bún tái đặc biệt nhiều hành, nhiều thịt, ít nước đặc biệt cho con ít thịt nướng.

Vừa vào quán hắn đã la to lên, cũng không sao chiều tà nên quán không khách mà hắn cũng thân với bà sáu nên bà cũng quen với cách nói chuyện của hắn rồi.

Thường lúc rảnh thì hắn cũng hay qua phụ bà.

"Đây bún của con đây, cái thằng, lúc nào cũng thế, la to như thế khách đi hết thì sao".

Bà vừa cười vừa nói với hắn.

"Bà nhìn xem làm gì có khách nào đâu, nếu mà có thì cũng mấy chú ở quanh đây ai mà không biết thằng minh này".

Hắn cười tay vớ lấy tô bún đặt xuống bàn.

Chưa kịp ngồi xuống thì có một ông lão đi vào gọi một to bún thịt nướng, rồi nhìn hắn mộtcách đăm chiêu cười nhẹ, hắn liếc qua cũng chẳng quan tâm mấy dù sao với nhan sắc người gặp người thương, hoa gặp hoa nở như này thì cho người ta nhìn tý cũng không sao.

Ăn xong tô bún, hắn gửi tiền rồi đứng lên đi về, ra xe thì hắn thấy ông lão kia cũng trả tiền, không nghĩ nhiều lên xe đang định đi thì ông lão lại gần cười và nói với hắn.

"Cậu trai trẻ, ta thấy người cậu toả hào quang, nghĩa khí lầm lầm, nhưng ấn đường hôm nay bị đen, chắc chắn là có chuyện".

Nghe xong câu này Minh chắc chắn đây là một lão lừa gạt, thế kỉ 21 rồi ai còn dùng câu văn này đi lười người khác nữa.

Hắn cũng cười nhẹ mà không nói, rồi lão nói tiếp

"Cậu cầm lấy cái vòng tay này, nó sẽ giúp cậu tránh khỏi rủi ro,tai qua nạn khỏi.

Chỉ vài lời như thế rồi lão già quay đi, hắn cũng không bận tâm mấy về cái vòng, định trả lại thì đã không thấy lão giả kia rồi."

"Đù, không lẻ gặp ma rồi, không phải vừa bảo ta hào quang sáng ngời sao.

Ma mà cũng lừa gạt kiểu này."

Lên xe chạy thẳng về trọ, căn trọ hắn cũng không rộng lắm chỉ có đủ phòng khách, phòng bếp và vệ sinh nói chung là khá tiện nghi, để chiếc vòng trên bàn, vác con laptop cũ ra, vừa bật lên thì trời giông chớp, mây đen kéo đến hôm nay chắc là mưa đầu mùa.

Hắn cũng không quan tâm, tuy cơ sở hạ tầng ở đây tốt nhưng được cái lại rất an toàn, wifi đầy đủ, đeo tai nghe bật LOL lên và chuẩn bị cho mình một tâm hồn đẹp để chửi bọn ngu rank bạc,.

Đùng, ầm ầm ...

Một hồi âm dài, giống chớp càng ngày càng lớn, một tiêu sét đánh ngay vào phòng hắn,

Tiêu sét đánh vào vòng mà lão già kia đưa cho hắn một ánh sáng léo lên.

" Con mẹ nó,..."

Tiếng chửi rủa kéo dài và kèm theo đó là một tiếng nổ vang lên và thế là hắn đi rồi, đi một chuyến thật xa.Một nơi nào đó, lão giả kia nhìn quang cảnh rồi cười, quay người đi vào bóng tối.

Năm 945, sau một năm vua ngô quyền mất, ông là đã đánh bại mưu đồ xâm lược của quân nam hán và cũng là người chấm dứt hơn 10 thế kỉ bị thống trị của triều đại phong kiến phương bắc,Lập lên nền độc lập và chủ quyền của đất nước.

Nay ông mất các tướng giữ các châu có ý định tạo phản.

Tiêu biểu là dương tam kha chỉ là một viên quan đã ép thái tử Ngô xương lập phải bỏ trốn và hắn lợi dụng thời cơ đó để tự xưng mình là Bình Vương.

Một thôn nhỏ,ở Đỗ Động Giang.

Đỗ Động giang, được bao vây bởi 2 con sống lớn là sông đà và sông nhị.đây là nơi mà 1 trong 12 sứ quân chiếm đóng, Đỗ Cảnh Thạc.

Đỗ cảnh thạc là

"Mẹ nó, sao ta lại xuyên không rồi.

Ta thế nhưng còn chưa báo hiếu, chưa có người yêu và điều quan trọng là ta còn chưa kịp chửi bọn ngu rank bạc".

Hắn vừa nhăn nhó vừa chửi, đứng dậy rồi nhìn xung quanh, mọi thứ rất lạ lẫm với hắn một căn gỗ đơn sơ cũ nát.

"Đây là triều đại nào đây, sao nó như thế này, không lẽ xuyên qua thế giới khác rồi chứ."

Sắc mặt hắn tái nhợt, càng nghĩ càng không thiết thực, không phải lão giả kia nói ta tại qua nạn khỏi giờ sao lại xuyên qua rồi.

Tuy là một kẻ rảnh nghề sáng đi học chiều về ngủ nhưng hắn cũng có đọc qua vài bộ truyện trên mạng điều mà hắn không ngờ bây giờ hắn lại xuyên qua.

Hắn từ từ trấn tỉnh lại mình, thì bổng nhiên cơn đau đầu kéo đến, một kí ức vừa xa lạ vừa thân quen ập tới.

Hắn xuyên qua một cái thiên niên cùng tên.

Mười 11 tuổi, không cha không mẹ nhà nghèo được một cái đại thúc trong thôn cưu mang đến giờ, bây giờ thời thế loạn lạc hoạn quan ỷ thế bắt ép bá táng.

"ta thế mà lại xuyên qua đại cồ việt, sao lại không xuyên qua sớm tý để xem trận đấu lịch sử ở bạch đằng giang, tiếc thật.

Nhưng không sao, đã xuyên qua thì ta sẽ sống thật tốt.

Kiến công lập nghiệp."

Hắn bật dậy cười thoả mãn, chưa kịp đi hỏi tình hình thì có tiếng la tới.

"thổ phỉ, thổ phỉ đến chạy mau...."

Ps: ta vừa thử viết, có gì sai sót thì mong mọi người bỏ qua.

Và có gì đó thì mọi người cứ cmt góp ý ta nhận gạch đá hết .
 
Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
Chương 2: Kích Hoạt Hệ Thống


Chương 2 : Kích Hoạt Hệ Thống

"Thổ Phỉ, Có Thổ Phỉ, mọi người chạy mau."

"ta không đen đến thế chứ, vừa xuyên không đã có thổ phỉ đến đánh.

Mẹ nó" .

vừa mở cửa ra, khói bụi mù mịt nhiều nhà bị thiêu rụi, máu me khắp nơi dân làng người thì chạy người thì la hét.

Hắn vừa nghiêng người lại thì một thanh giáo đâm thẳng đến theo phản xạ Minh nghiêng người né được mũi giáo, chỉ cần một tý nữa là Minh sẽ được xuyên không lần 2.

vươn tay nắm lấy thanh giáo, xoay người 90 độ ném trả phóng thẳng vào tên thổ phỉ ở gần đó.

"Hù Chết ta rồi, Tý nữa là đi đời may mà ta có phản xạ tốt không thì đi gặp ông bà sớm".

Vừa thở ra một hơi thì có vài tên thổ phỉ nhìn thấy hắn, mấy tên này tay cần phá đao chạy thẳng lại hắn, không nghĩ nhiều hắn chạy thật nhanh về phía trước.

Mạng là quan trọng, có mạng mới có thể làm được mọi thứ.

Một tên phóng đến hắn, một đao bổ xuống, một đao này làm hắn không kịp phản ứng , thì một cái gậy mộc chặn đến và kèm theo tiếng quát:

" Minh nhi, chạy nhanh đi, thúc không trụ được lâu nữa"

Hắn bây giờ mới kịp tỉnh lại, nhìn trước mắt chính là tứ thúc, người đã nuôi hắn từ nhỏ đến lớn.

Hắn định lại giúp tứ thúc thì một tràng cảnh khiến hắn sợ hãi, lực đạo của thanh đao kia quá mạnh một đao lại một đao.

Gậy mộc trong tay tứ thúc không trụ nổi gẫy ngang, tên thổ phỉ quét ngang một đao chém ngay vào bụng tứ thúc, không chịu kém cạnh tứ thúc một tay giữ thanh đao cầm cán gậy mộc đâm thẳng vào cuốn họng của tên thổ phỉ.

Tấn công bất ngờ làm tên thổ phỉ không kịp phản ứng, gậy mộc đã đâm thủng cuốn họng tên thổ phỉ kia.

Nói thì chậm nhưng mọi thứ diễn ra mất nhanh.

Hắn cố gắng không sợ hãi chạy lại bên cạnh tứ thúc:

"Thúc có sao không?

Cố gắng lên, để ta giúp thúc ,chúng ta cùng đi."

Hắn vừa đở tứ thúc vừa nói.

Được hắn đỡ lên, tứ thúc cầm phá đao dính đầy máu, đây cũng là máu của tứ thúc hắn và cũng là máu của những dân làng vô tội :

"con cầm lấy thanh đao này,rồi chạy đi thật xa đừng quay lại đây nữa, nơi này không an toàn đâu".

Vừa nói xong tứ thúc cầm thanh đao để vào tay hắn, rồi chạy về phía thổ phỉ tấn công.

Minh nén lại cơn đau thương, cấp tốc chạy thẳng vào trong núi, Đỗ Động Giang là khu vực vừa đồng bằng vừa đồi núi các khu rừng rậm che ruất tầm nhìn.

Đỗ Động Giang còn được gọi là Vùng sông của nhà Họ Đỗ.

Đỗ Cảnh Thạc lợi dụng địa thế này mà lập 72 sơn trại, để chứa lương thảo và huấn luyện binh lính.

Quay trở lại với Minh, bây giờ hắn đã trốn vào rừng, sắc mặt tái nhợt thở mạnh.

Tay nắm thật chặt, 2 mắt bốc lên sát ý vừa xuyên không thì đã bị thổ phỉ tấn công, còn mất đi người thân nhất của mình. hắn thầm nghĩ trong lòng :

"Dù cho ta chết đi, cũng phải quyết giết chết bọn thổ phỉ ác bá này, để cho bá tánh đang an cư lập nghiệp".

Đing....

Một thanh âm máy móc vang lên:

"thấy được kí chủ có tinh thần và ý chí bất khuất vì nước quên thân vì dân phục vụ nên đã kích hoạt hệ thống"

"Đã xác nhận thành công"

Một màn hình xuất hiện trước mặt hắn, những thông số quen thuộc như những game và các tiểu thuyết mà hắn từng đọc:

"kí chủ: Nhân Minh

Võ lực:54 trí lực: 80 thống lĩnh: 70 mị lực: 70

Vật phẩm: tân bao lễ vật 1x, 1 rút thưởng.

Vũ khí : phá đao.

Tọa kỵ : không."

Khi thấy những này thông số, hắn vừa mừng vừa sợ, hắn mừng gì hệ thống đã xuất hiện, xuyên không giả ai thì hệ thống, người thì lão gia gia phụ thể.

Cái hắn vừa sợ vừa buồn bực là tại sao hệ thống không xuất hiện sớm hơn.

Nếu xuất hiện sớm hơn thì có lẻ hắn đã ngăn cản và đi cứu tứ thúc:

"hệ thống cho ta mở tân đại lễ bao"

"Đing.. tiến hành mở tân đại lễ bao"...
 
Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
Chương 3: Công Năng,Vĩnh Lăng và Phạm Tu


Chương 3: Công Năng,Vĩnh Lăng và Phạm Tu.

"Đinh....

Tiến hành mở tân đại lễ bao.."

Âm thanh hệ thống vang lên, càng nghe hắn càng trông chờ không biết hệ thống sẽ cho mình những thứ gì:

"hệ thống nha, ngươi phải cho ta Thuận Thiên Kiếm hay Nỏ thần gì đó để ta còn thống nhất thiên hạ đánh khắp thiên hạ vô địch thủ".

đang cảm thán thì âm thanh lại vang lên.

"Chúc mừng kí chủ nhận được, tăng thuộc tính 1*,1 lần quay thưởng,

1 lần triệu hoán mãnh tướng,mời kí chủ suy xét trước khi sử dụng ".hệ thống vừa lạnh lùng nhưng cũng chứa một ít xem thường trong đó.

"mẹ nó cái phá hệ thống này, ngươi lại dùng giọng điệu đó với ta, mà rốt cuộc người là cai gì hệ thống?". tuy có chút tức giận nhưng hắn vẫn hiếu kì, nhìn kiểu gì thì hệ thống này vẫn có chút bá đạo, nhìn mấy cái này phần thưởng vẫn là rất quý giá.

Hệ thống nói: "nếu mà kí chủ không hỏi thì ta cũng không muốn trả lời, nể tình kí chủ thành tâm như thế nên ta cũng giải thích cho kí chủ luôn".

Nghe xong câu này,Minh sắc mặt cổ quái, mẹ nó cái phá hệ thống.

"Bản hệ thống là đỉnh phong Đại việt hệ thống, người giúp kí chủ thành tựu bá nghiệp, giúp kí chủ có được giang sơn và giúp bá tánh an cư lập nghiệp".

"hệ thống có nhiều chức năng và công dụng, quay thưởng hệ thống là giúp kí chủ có được những thứ mà các thời đại có, vũ khí, lương thực, võ kỹ, tọa kỵ, vân vân và mây mây.

Có thể dùng điểm chiến tranh để đổi lượt quay, nhưng đề nghị kí chủ đừng mong chờ quá nhiều vì điểm chiến tranh chỉ có trên chiến trường thực thụ mới kiếm được "

"Triệu hoán mãnh tướng hệ thống là công năng đặc biệt nhất của hệ thống, có thể triệu hoán được các vị tướng tài giỏi về cả văn lẫn võ,từ thời an dương vương đến triều đại nhà nguyễn, và cũng có thể dùng điểm chiến tranh để triệu hoán, nhưng cũng có thể triệu hoán ra các phản quan nên mời kí chủ chuẩn bị tâm lí"

Sao khi nghe xong mấy cái giải thích, thì hắn cũng ngầm hiểu qua sơ lược được hệ thống, bây giờ quan trọng là tích điểm nhưng muốn điểm thì phải ra chiến trường.

Đối với hắn cầm vũ khí lên đánh giặc là một điều mà hắn không thể nào làm được.

Tuy võ lực của hắn là 54, bằng với sức của thanh niên trai tráng, là do thân thể này thường xuyên lên núi đốn củi trải qua ma luyện nên mới được như này.

"hệ thống sử dụng tăng thuộc tính" hắn nói.

"Đing... sử dụng thành công tăng thuộc tính.

Mời kí chủ chọn thuộc tính để tăng.

"

"trí lực hiện tại của ta là 80 nếu tăng hiện tại thì cũng không giúp ích được gì nhiều, còn thống lĩnh và mị lực thì không cần thiết vì bây giờ ta cũng chưa có binh lực trong tay có tăng cũng không được gì,"hắn thầm nghĩ.

"hệ thống cho ta tăng vào võ lực".

"Đing... võ lực của kí chủ hiện tại là 54 sử dụng tăng thuộc tính sẽ được cộng thêm 10 điểm thuộc tính, nên võ lực của kí chủ là 64."

Nghe xong câu này, máu hắn dòn lên não mẹ nó cái phá hệ thống này.

"sao ngươi không nói sớm,cộng đến 10 điểm thuộc"

"vì kí chủ không hỏi, về sau muốn làm gì thì phải hỏi không thì đừng mơ mà ta trả lời cho". một âm thanh khinh bỉ vang lên.

Cái này hệ thống nhìn kiểu gì cũng quá hố người, vui buồn thất thường lúc thì trả lời một lần, lúc thì không hỏi không trả lời.

Cái này hệ thống rất nhân tính hóa rồi.

Hắn đứng dậy, nhìn lên trời, bây giờ cũng sắp tối nếu mà ở trong rừng thì không tốt.

Chưa kể Đỗ Động giang có nhiều hồ nước và đầm lầy động vật hung thú rất nhiều, sơ sẩy một tý thì không còn mạng để về.

Bây giờ hắn có một ý tưởng rất táo bạo, hắn quyết định quay lại thôn trang để nắm bắt tình hình.

Hắn di chuyển qua các bụi cây um tùm đến được một ngọn đồi cao.

Đây là nơi có thể nhìn thấy rõ ráng nhất về phía thôn, trước mắt hắn là một mảnh hoang tàn đỗ nát, lửa cháy lúc trước giờ chỉ còn khói và tro tàn.

Hắn nhìn ra xa thấy được ở đây vẫn còn vài tên thổ phỉ đi tìm một thứ gì đó.

"hệ thống, cho ta 2 lần quay thưởng" Minh âm thầm chờ mong biết đâu cái này phá hệ thống sẽ cho hắn một cái tốt vũ khí thì sao.

Một cái vòng tròn có nhiều danh mục được liệt kệ ra và bắt đầu quay tròn.

Minh chấp hai tay hai mắt nhắm lại cầu mong cho ra được cái tốt vũ khí.

"Đing..chúc mừng kí chủ quay trúng ô mất lượt, chúc kí chủ một ngày vui vẻ"

"Đing.. chúc mừng kí chủ quay trúng trấn bảo khí vận Vĩnh Lăng Bi"

Hắn có một cảm xúc muốn chửi ầm lên.

"hệ thống ngươi tốt nhân cho ta 1 cái công đạo, quay vào ô mất lượt thì đã đành, bây giờ còn cho ta vĩnh lăng bi làm gì, cũng đâu thể cầm vĩnh lăng bi đi đánh nhau"

Vừa nói xong, thì vĩnh lăng bi xuất hiện trước mặt hắn, một cái cỗ xưa bia, Vĩnh Lăng Bia được đặt trên một con huyền Quy, bia hình chữ nhật cao 2,8 thước , rộng 1,9 thước, trán cong chính giữa có chạm khắc hình rồng cuộn quanh mặt trời tượng trưng cho thiên tử.

Theo các nhà sử học, thì Vĩnh Lăng Bia gồm có 25 cột viết chân và viết "đài lên" một hàng chữ như "thái,Đế,Tằng, Hoàng,Sắc.." những thứ này là để tỏ vẻ kính trọng với nhà vua và vương quyền.

Tác giả của chữ viết trên bia là nguyễn trãi, ông là công thần nhà Lê.

Những thứ trên bia là ông thuật lại sự nghiệp của vua lê thái tổ, và quá trình của khởi nghĩa lam sơn.

Vĩnh lăng bia hiện tại vẫn chưa có một dòng chữ nào, sờ nhẹ lên vĩnh lăng bia hắn có chú cảm thán rồi lại nói:

"hệ thống nha, ngươi để vĩnh lăng như này thì sao đem nó đi như nào ?, nhìn kiểu gì ta cũng thấy nó nặng ít nhất cũng 18 tấn, bây giờ đừng nói là 18 tấn dù là 50 cân cũng khó mà cầm nổi."

Một giọng nói giễu cợt phát ra:

"nếu kí chủ cầu xin thì ta giúp còn không, thì ráng mà vác nó về đi, nói nhanh lên ta còn đi ngủ."

Tuy có chút bực tức nhưng hắn vẫn cắn răng mà nói:

"được, được, hệ thống lão gia ơi, xin người cất Vĩnh Lăng Bi giúp ta đi, ta cầu xin hệ thống gia gia đấy".

" vĩnh Lăng Bi đã được cất vào không gian hệ thống, và cũng giải thích cho kí chủ hiểu, không gian hệ thống hệ tại chỉ rộng 30m nên chỉ chứa được vũ khí của loại hình nhỏ nên mong kí chủ cố gắng đừng cái gì cũng đem vứt vào đây, thận trọng và cảm ơn".

"tiện thể thấy kí chủ có một ý chí quyết tâm trả thủ nên ta ban bố cho kí chủ nhiệm vụ đầu tiên : dẹp loạn thổ phỉ, diệt cỏ phải diệt tận gốc để trừ hại cho dân, thời gian nhiệm vụ là ngày.

Ban thưởng : 30 điểm chiến tranh, quay thưởng 1*, tọa kỵ 1*"

Nhìn thấy nhiệm vụ tay hắn nhắm chặt thanh đao, ánh mắt tóe lửa.

Hắn theo đường mòn đi xuống thôn trang, ẩn nấp sau bụi cây.

Hắn âm thầm nói với hệ thống :

"cho ta mở triệu hoán mãnh tướng"

"Đing... bắt đầu triệu hoán mãnh tướng...

Chúc mừng kí chủ triệu hoán mãnh tướng "Đô Hồ Đại Vương Phạm Tu"

Vừa nhắc đến hai chữ "Đô Hồ" thì hắn đã sững sờ, sao đó thì vui mừng tý nữa là nhảy lên may mà hắn còn bình tĩnh, không thì đã bị thổ phỉ đã phát hiện ra.

"cho ta kiểm tra về Phạm Tu"

Đỉnh phong phạm Tu:

"Phạm Tu. võ lực: 95 Thống lĩnh:94 trí lực:82 mị lực:90

Phạm Tu hiện tại :

Võ lực: 85 Thống lĩnh:80 trí lực:70 mị lực:82

Vật phẩm: phá lãnh đao.

Vũ kỹ: nhất đao, đoạn sơn, thần nộ.( có thể xuất hiện thuộc tính ẩn)

Phạm tu được ký chủ một lần cứu sống hứa sẽ quay lại để đền ơn đáp nghĩa, quyết không từ nan,"

Nhìn cái này số liệu, Minh không khỏi sửng sốt nhưng cũng bình tĩnh trở lại, dù sao đây cũng là công thần khai quốc thời tiền lý.

Theo sử sách, Phạm Tu người ở làng Quang Liệt, huyện Thanh Đàm nay là huyện Thanh Trì, Hà Nội.Cha ông là Phạm Thiều, người được cho là ngoại tốc gốc Yết, mẹ ông là Lý thị trạch.

Phạm tu có gương mặt phi phương, khôi ngô tuấn tú,ông học giỏi, tư chất bậc nhất vô cùng thông minh, và giỏi cả việc binh pháp.

Khi lớn ông có vóc dáng to khỏe, là Đô vật nổi tiếng trong vùng, có nhiều người thường gọi ông là Phạm tu Đô.

Ông giỏi cũng rất giỏi về cưỡi ngựa bắn cung.

Thời ấy, Nhà lương cai trị , viên thứ sử Tiêu tư hung ác, hung danh nổi lên ai nghe cũng sợ.

Đến cuối năm 542, Lý Bí dẫn quân nổi dậy chống lại nhà Lương, Phạm tu tập hợp các huynh đệ theo Lý bí đánh với quân lương, đánh đâu thắng đó , làm thứ sử Tiêu Tư phải bỏ chạy về nước từ đó Lý Bí lấy được thành long biên.

Năm 543, Vua Lâm Ấp thấy nhà tiền lý đánh nhau với quân lương nên vua Lâm Ấp dẫn quân đánh Vùng cửu đức.

Lý Bí biết tin sai Phạm Tu mang quân đi đánh, năm này phạm tu đã 67 tuổi nhưng vẫn rất dũng mãnh phi thường, đánh tan quân Lâm ấp ổn định miền nam.

Từ đó, Lý bí lên ngôi đặt tên nước là vạn xuân, Phạm tu được làm quan võ đứng đầu triều đình.

"Phạm tu thật đúng là Phạm Tu, hôm nay ta vận khí tốt a, không như lúc xuyên qua tý thì chết, không biết phạm tu khi nào xuất hiện"

Không nghĩ nhiều, hắn đứng dậy nhìn về phía thôn trang, bên ngoài có hết thảy 7 tên thổ phỉ canh gác.Minh trốn sau lùm cây đi từ từ lại gần chỗ canh gác của bọn chúng.hắn lấy một cây gỗ bị cháy một nữa ném về hướng bên trái mình.

Loạt xoạt.. loạt xoạt.

"ngươi đi qua bên kia nhìn xem, thử bên đó có gì không?". một tên thúc vào tên bên cạnh rồi nói.

Tên thổ phỉ kia, sắc mặt hung tơn, đi về phía bụi nơi Minh đang thủ sẵn ở đó, trong tay nắm chặt thanh đao chuẩn bị sẵn sàng.lúc tên thổ phỉ vừa bước bụi cỏ chưa kịp làm gì thì phá đao của Minh đã cắt đứt cỗ của hắn.

Đến khi chết vẫn không minh bạch được.

1 khắc sau, hắn thay y phục của tên thổ phỉ, rồi bước ra.

"Ngươi đi làm gì mà lâu thế, có phát hiện gì không?".tên thổ phỉ kia hỏi.

"không, hình như là vài con thú hoang, không có gì đâu, ngươi ở đây canh ta vào trong bẩm báo đại vương".

Ps: các võ công hay binh khí là ta tự nghĩ ra vì vũ khí của việt nam ta khá ít, nên ai biết gì về mấy cái này thì cứ cmt để ta tham khảo thêm.
 
Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
Chương 4: Toàn Diệt Thổ Phỉ


Chương 4: Toàn Diệt Thổ Phỉ.

Sau khi cải trang thành thổ phỉ, hắn nói vào báo cáo tên cầm đầu nhưng thật ra là đi dò xét xung quanh.

Nữa canh giờ sau, hắn quay lại chỗ cũ, theo hắn tính mà nhìn thấy được,ở đây có gần 100 tên thổ phỉ, và 1 tên đại vương.

"lấy sức 1 mình ta,chống chọi 5 tên đã là cực hạn chớ nói chi phải đánh gần 100 tên, nếu có phạm tu ở đây thì dễ dàng nhiều." hắn cảm thán,từ từ mà suy ngẫm đối sách.

Địa thế của đỗ động giang cây cối um tùm có nhiều đầm lầy cộng thêm các nhánh sông nhỏ lẻ từ hai con sống chính,nên dễ xuất hiện các khe nhỏ nguồn nước có thể không được tốt và có thể xuất hiện ít nhiều đầm lầy lớn nhỏ.

Nơi này xứng đáng với một câu "rừng thiên nước độc",những năm cũng là năm mà có động vật hoang dã xuất hiện, nếu xây dựng thôn làng không đúng cách chắc chắn sẽ bị thú dữ tấn công.

Năm đó, khi Đỗ Cảnh Thạc đến Đỗ Động Giang, phát hiện phía tây có 1 trại nhỏ, các con sông ôm phía trước đồi núi vòng phía sau, núi sông bao bọc như thế rồng chầu hổ phục, ông liền chọn nơi để xây dựng thành trì.

Bốn bề là đầm nước,cỏ lâu um tùm, chỉ có thuyền độc mới ra vào được.

Quay về với Minh, hắn dường như có 1 ý tưởng nào đó rồi nhìn về phía rừng sâu, không có ai hiểu cánh rừng này bằng hắn.

Từ nhỏ đến lớn chưa từng ra khỏi thôn trang chỉ có lên núi đốn củi, nên hắn biết cách né thú dữ và cả những đầm lầy chết người.

"hệ thống, ngươi có thể xác định khi nào phạm tu đến không?, nếu không có phạm tu ta khó lòng mà tiêu diệt hết bọn thổ phỉ". hắn vừa tính kế vừa hỏi hệ thống.

"mời kí chủ an tâm, bản hệ thống sẽ không hố ngươi đâu, phạm tu hắn sắp đến rồi đấy còn khi nào thì phải hỏi phạm tu".

âm thanh hệ thống vang lên.

Hắn sắc mặt tối đen, cái này hệ thống quả nhiên là không thể tin tưởng, làm gì có câu trả lời như thế.

Ta thà tự ra tay còn hơn tin tưởng người cái này hệ thống, Minh nhìn bầu trời đêm, hắn khá chắc chắn bây giờ đã 1 2 giờ sáng.

Vì hắn đã thấy xung quanh đã có sương mù xuống tới.

Minh đi vào chỗ tối tránh né mấy tên thổ phỉ canh gác, dùng đao gọt mấy cây gỗ nhỏ thành những cái châm rồi dùng nó cắm thẳng vào các bụi rậm, khi xưa hắn có tìm hiểu qua một số loại châm và địa cọc để bẫy động vật và cả thú dữ, cộng thêm kiến thức hiện đại hắn có thể dùng những mộc châm này để bẫy chính con người.

Lợi dụng trời tối và sương mù, hạn chế tầm nhìn nên hắn chắc chắn không ai có thể thoát khỏi bẫy của hắn.

Dựng xong cái bãi châm nhọn, hắn cố ý quay lại trại của tên thổ phỉ trên đường phát hiện một loại độc dược chỉ có vùng tây bắc và các vùng núi mới có đó là cây lá ngón.

Lá ngón có đặc điểm rất dễ nhận dạng, thân nó có khía, hình trứng, có đầu nhọn, mép nguyên,lá ngón có độc tính rất cao, 3 lá đã có thể độc chết người.

Hắn tiện tay hái tầm 5 đến 6 lá giấu nhẹ vào ống tay áo, cuối cùng cũng lẻn vào nơi bọn hắn nấu ăn để ăn tiệc trong tối nay, Minh quan sát toàn cảnh xung quanh rồi vò 5 lá ngón cho vào cháo mà bọn thổ phỉ vừa nấu.

Đi ra trong tinh thần thoải mái, cười nhẹ, minh đã nắm được sơ bộ bọn chúng, phía tay nhốt người của thôn trang, phía đông là nơi bọn hắn chứa lương thực, còn chính diện là nơi mà bọn thổ phỉ ăn chơi.

Minh cầm đao trên tay đi đến phía đông,bây giờ hắn vẫn mặc đồ của bọn thổ phỉ nên không ai quan tâm đến hắn, gần đến kho lương thực thì hắn bị 2 tên thổ phỉ chặn lại:

"ngươi đi đâu?

Nơi đây không được đi vào".

Minh đáp: "ta được lệnh đại vương, qua bên này tuần tra, xem kho lương thực có an toàn hay không."

Hai tên thổ phỉ cũng bán tính bán nghi, nhưng vẫn cho hắn đi qua.

Minh cũng không nghĩ nhiều, dù sao thời xưa con người cũng không có mưu mẹo như người hiện đại.

Hắn đi ra khỏi tầm nhìn của cả hai tên thổ phỉ, rồi cầm cây đuốc gần đó châm ngòi từng bao, từng bao lương thực.

Hắn biết đây là lương thực mà mọi người dùng cả máu để có được, bây giờ lại bị bọn thổ phỉ này chiếm được.

Thấy có cháy, hai tên kia hoảng loạn định đi dập lửa thì Minh bất ngờ từ trong bóng tối nhảy ra, ra đao nhanh chóng,ánh đao lóe lên, chỉ trong 1 đường đao đã lấy đi hai thủ cấp của thổ phỉ.

"không ngờ bây giờ ta đã mạnh đến vậy, nếu đánh du kích thì bọn giặc sẽ khó lòng mà tránh được". nói xong, Hắn nhanh chân chạy đi đến nơi mà đã đặt bẫy cọc, đễ chờ bọn chúng tới.

Thổ phỉ lúc này vẫn ăn chơi nhảy múa, vẫn chưa biết kho lương trong trại đã bị cháy, đang nâng chén uống rượu thì một tên thổ phỉ chạy vào:

"đại vương, không xong rồi, lương thực của quân mình đã bị cháy rồi".

Nghe xong tin này, hắn giật mình theo đó càng tức giận gầm lên một tiếng:

" Là tên nào đốt phá lương thực của ta. nhanh đi dập lửa cho ta, và truyền lệnh cho ta tìm khắp núi cũng phải đem tên kia về đây".

Tiếng hắn vừa dứt thì tiếng mình cười nói khắp núi.

" mấy tên thổ phỉ chó má, có giỏi thì đến đây bắt gia gia.. ha ha"

Lợi dụng địa thế, xung quanh doanh trại, hắn đặt khắp nơi là bãi cọc.

Nghe tiếng minh truyền đến tên thổ phỉ giận đến xanh mặt, tay cầm một thanh dài đại đao xông ra khỏi trại chạy theo tiếng của Minh vừa truyền đến.

Nhưng hắn chưa kịp làm gì thì đã thấy lính của hắn đã ngã quỵ xuống, có người thì khó thở, người đau bụng dữ dội.

Hắn hắn nhìn xung quanh cũng còn được hơn mấy chục người.

"tất cả tiến lên, đem tên kia về đây cho ta, ta muốn tự tay lột da uống máu của hắn".

Mấy tên phổ phỉ kia nghe xong, lập tức xông đến bụi rậm vì do trời tối bọn hắn nhìn không rõ nên một số tên đã giậm phải bẫy cọc, cọc nhọn ngay lập tức đâm thủng chân ngã xuống theo đà cọc nhọn đâm xuyên qua người.

Bọn hắn chết không nhắm mắt.

"Đại vương, phía trước có bẫy huynh đệ chúng ta vừa xông vào đã chết mười mấy người". một tên thổ phỉ sắc mặt hoảng sợ nói.

"ta mặc kệ, các ngươi tiếp tục tiến lên cho ta, giết chết tên kia sẽ có trọng thưởng.

Nhanh lên cho ta". sắc mặt tái nhợt, gầm lên.

Tên đại vương biết, nếu khi nãy hắn lỗ mãng chạy vào thì chắc chắn sẽ chết ngay lập tức.

May là hắn còn đủ thông minh để mấy tên kia đi thế mạng hắn.

"haha.. một tên hèn nhát cũng xứng làm đại vương của vùng này, ta khinh...". một giọng cười khinh bỉ lại vang khắp núi.

Tên đại vương kia kéo đại đao dưới đất chạy thẳng vào bẫy cọc, nhưng hắn đã có chuẩn bị, vung đại đao vào bẫy cọc,đao mang quét ngang phá hủy hết các cọc địa.

Cứ thế từng đao vung ra bụi rậm và châm cọc từ từ bị phá hủy.

Tuy Minh thành công khích tướng được hắn vào địa cọc, nhưng vẫn đánh giá thấp tên đại vương, từ trên cây hắn nhảy xuống định chạy vào rừng sâu thì một ánh đao lóe lên, trang gang tất đó hắn kịp thời nghiêng người né tránh, tuy đã né qua một bên nhưng do đao mang của hắn quá mạnh làm bắn bị thương một bên tay.

"hệ thống có thể nào kiểm tra người trước mặt không?"

"Đing...

Đại Tam.

Vũ lực 71 trí lực:51 mị lực:32".

Quả nhiên vũ lực hơn 70 một đao kia hắn mà không đễ ý thì ta đầu lìa khỏi cỗ.

Máu từ cánh tay chảy xuống thanh đao hắn đang cầm,sắc mặt tái nhợt ngước lại hắn tên Đại Tam càng ngày càng tức giận nhắm đại đao kéo trên mặt đất, cười khinh bỉ nhìn hắn nói:

"người chạy đi a, sao không chạy nữa, con chuột nhỏ, ngươi trốn được lần một không trốn được lần 2 đâu".

Nói xong, hắn cầm đại đao bổ thẳng về phía Minh, do trúng 1 chiêu khi nãy hắn có đã không còn khí lực để né được chiêu này, ánh đao lóe lên một đao này cực kì khủng khiếp, nếu như chém trúng sẽ đem Minh chém làm 2 mảnh.

Hắn thấy đao thế tới, nghĩ lần này mình chết chắc thì một bá đạo cương mãnh đao pháp chắn ngay trước mặt hắn.

"Phạm Tu tới đây, ai dám ở trước mặt ta giết ân nhân của ta".

Nói xong hắn vung đao đánh bậc đại đao của Đại Tam, hắn cũng không thèm nhìn Đại Tam mà quay người đỡ Minh dậy, ân cần hỏi thăm:

"Ân nhân, ngươi không sao chứ?

Ngươi có mệnh hệ gì thì Phạm Tu chết cũng không báo đáp được".

Minh đáp: "may mà Phạm Tu đến kịp không thì ta đã đi đời rồi,bây giờ còn lại giao hết cho Phạm Tu đấy".

" Ân Nhân cứ ngồi xuống nghỉ ngơi còn lại để ta lo". hắn nói xong câu này, sắc mặt thay đổi thành âm lãnh.

Cầm trong tam phá lãnh đao chĩa thẳng vào Đại Tam,

" nếu ngươi đỡ được một đao này của ta thì đầu ta cho ngươi".

Câu này từ miệng Phạm Tu thốt ra như sấm truyền, nhưng khi Đại Tam nghe được hết sức tức giận dù hắn không biết phạm tu là người như nào nào,nhưng những lời khinh thường như thế sao mà hắn có thể chịu nổi.

Tức giận gầm lên, hắn cầm đại đao lao thẳng vào Phạm Tu, trước mặt Phạm Tu vẫn bình thãn nhìn đao thế đánh thẳng về phía mình, tuyệt không lùi bước khi đao gần đến trên đầu của Phạm Tu, hắn né nhẹ người qua bên trái, do đại đao theo đà chém xuống nên không thể chuyển hướng, Phạm Tu thấy thế cầm Phá Lãng đao trong tay,vung ra một chém.

"Nhất Đao được kích hoạt võ lực của phạm tu là 85 kích hoạt Nhất Đạo +3 võ lực là 88 ".

Đối với 88 võ lực thì 71 võ lực của Đại tam như múa rìu qua mắt thợ.

Đạo cương dũng mãnh phi thường, khó mà đỡ nổi, một chém này đi xuống cắt ngang yết hầu của Đại tam, thủ lĩnh của một sơn trại chấm dứt từ đây.

Đầu lâu của Đại tam rơi xuống,máu bắn tung tóe và kèm theo thanh âm của hệ thống.

" Nhiệm vụ dẹp loạn thổ phỉ đã hoàn thành được 70%, mong túc chủ hoàn thành để được khen thưởng."

"Phạm tu, người có thể giúp ta diệt trừ hết bọn thổ phỉ này được không?".

Phạm Tu nói: " tại sao chúng ta không tha cho bọn hắn một con đường sống chứ?."

Nhân Minh nhìn một lúc rồi nói:

"nếu bây giờ chúng ta thả chúng đi, bọn hắn sẽ quen đường củ mà về, bây giờ đã viết chết một cái đại tam thả bọn chúng về không biết về sau sẽ có bao nhiêu cái Đại Tam xuất hiện, nên bây giờ diệt cỏ phải diệt tận gốc."

Nghe cái này lời nói, phạm tu nhìn thật sâu Minh rồi quay người cầm trong tay Phá Lãnh Đao đi chém từng tên thổ phỉ, còn phía này Minh đi giải cứu các bá tánh trong thôn và tìm kiếm xem còn gì xót lại không, và không phải Minh không muốn tha cho bọn chúng.

Một phần là vì hệ thống ban bố nhiệm vụ, một phần là do bọn chúng đã ăn cháo có chưa lá ngón không sớm thì muộn cũng sẽ chết.

Đến lúc này, âm thanh hệ thống lại vang lên:

" Đing.. chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ dẹp loạn thổ phỉ.

Khen thưởng 30 điểm chiến tranh, 1* quay thưởng, 1* tọa kỵ"

"Ban bố Nhiệm vụ 2: bây giờ dương tam kha đang ở thế mạnh, đề nghị túc chủ xây dựng binh lực để chống lại 12 sứ quân.

Thời gian nhiệm vụ là 2 năm.

Khen thưởng : 200 điểm chiến tranh, 1* triệu hoán mãnh tướng, 1* Quay thưởng, 1* Tọa kỵ, 1* Vũ khí,."

Ps : các nhân vật được triệu hoán, tuy dựa vào trên lịch sử nhưng đa số là hư cấu do ta tự nghĩ ra, nên có gì mọi người thông cảm.! cảm ơn !!
 
Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
Chương 5: Quyết Không Từ Nan


Chương 5 :Quyết Không Từ Nan.

Đing... kiểm tra kết quả của chiến trường.....

"kí chủ dùng mưu kế giết được 23 tên, khen thưởng mỗi tên 2 điểm chiến tranh.. tổng cộng 46 điểm"

"phạm tu cùng kí chủ tác chiến giết được Đại tam khen thưởng 10 điểm"

"cho ta xem trang cá nhân đi hệ thống"

"kí chủ: Nhân Minh

Võ lực: 64 Trí lực:80 Thống lĩnh:70 mị lưc: 70

Vật phẩm : 1* tọa kỵ thẻ, 1*quay thưởng.

Vũ khí: phá đao,

Triệu hoán mãnh tướng: Phạm Tu.

Tọa kỵ: không.

Điểm chiến tranh: 86 điểm.

Nhìn thấy cái này thống kê, hắn cũng hài lòng, 86 điểm nhìn có vẻ ít nhưng phải dùng gần 2 ngày hắn mới có kiếm được chừng đấy điểm, theo hệ thống thì chỉ cần dùng 100 điểm là có thể triệu hoán, đối với hắn 100 điểm triệu hoán chỉ trong sớm muộn.

Bây giờ cái hắn lo lắng, là việc như nào để tập trung binh lực và cách để đối đầu với 12 sứ quân, nên nhớ binh lực và sức mạnh của họ không phải kẻ vắt mũi chưa sạch như Nhân Minh có thể chống lại, cho dù có binh lực trong tay, cũng không dễ tý nào.

Nói gần nhất, Đỗ Cảnh Thạc lập xây dựng binh quyền của mình ở Đỗ Động Giang, lợi dụng địa thế hiểm trở, hắn xưng bá nơi này, dễ thủ khó công, chưa kể từ lúc hắn cầm quân chưa từng thua qua.

Thành Đỗ Động là một thành trì vững chắc muốn đánh không phải dễ đánh, có ghi chép nói lã đường đã từng vị vây công ở đấy đến khi chết vì đói.

Đến cả Đinh Tiên Hoàng cũng vất vả khi đánh với Đỗ Cảnh Thạc.

"Đing..

Phạm Tu đã giết sạch quân địch "trừ gian diệt ác" khen thưởng 30 điểm.

Mong kí chủ cố gắng, loạn 12 sứ quân có thể sẽ đến sớm, tiên hạ thủ vi cường luôn rất tốt".

Thông báo hệ thống vừa ngắt thì phạm tu đi đến,cả người đầy máu văng lên cả gương mặt khôi ngô của hắn, trên tay phá lãnh đao đã thành màu đỏ, hắn giết đỏ cả mắt nhưng khi đến gần Nhân Minh hắn mới trở lại cảm giác ân cần khuôn mặt pha chút hiền từ.

Khi nãy xuất hiện bất ngờ chưa kịp nhìn rõ, bây giờ nhìn kĩ hắn phát hiện dù ở khía cạnh nào thì phạm tu vẫn tuấn tú.

"ân công, ta đã diệt sạch bọn thổ phỉ, tiếp theo người có dự định gì không?".

Phạm Tu thầm hỏi.

Minh nhìn Phạm Tu rồi cười nói:

"Phạm Tu, ngươi nghĩ gì về tình hình hiện tại của Nước ta?".

Phạm Tu bất ngờ khi bị hỏi ngược lại, càng nghĩ càng thấy ân công mình không phải người bình thường, tuy là xuất thân thấp hèn nhưng không vì thế mà mai một tài năng.

Phạm Tu ngẫm một lúc rồi nói:

" theo ta được biết, bây giờ toàn bộ quyền hành đều Dương Tam Kha nắm giữ, các sứ quân bây giờ đã bắt đầu rục rịch, chắc không lâu nữa đất nước ta sẽ vào thời loạn chiến.

Ngoại xâm là chuyện nhỏ nội loạn mới là chuyện lớn".

"vì sao, phạm tu huynh lại nói thế?".

"ân công, còn nhớ tiền ngô vương dùng bạch đằng giang diệt quân nam hán chứ?.

Từ trận đó, ta dám chắc quân nam hán đã mất đi ý chí muốn đánh nước ta, nhưng giờ tiền ngô vương mất rồi bọn hắn chắc chắn sẽ sang đánh.

Nhưng dân ta chỉ cần đoàn kết thì quân nam hán cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Phạm Tu nói từng chữ chắc nịch.

Hắn cũng đã nghĩ đến câu trả lời này, nước ta nhìn thường thì rất yếu kém về quân sự nhưng nếu ai dám xâm chiến nước ta thì bá tánh và nhân dân sẽ đứng lên, Từ Trưng Nữ Vương đến hiện tại qua bao đời, trong thời loạn thế sẽ có anh hùng xuất hiện, để giúp mọi người đứng lên chống giặc.

"nếu như có binh quyền trong tay, thì phạm tu huynh có dám cùng ta an bình thiên hạ để bá tánh được sống sung sướng không phải chịu đói chịu rét không?". hắn nhìn thẳng vào Phạm Tu nói ra.

Bây giờ,Nhân Minh không cần vòng vo, vì hắn biết con người như Phạm Tu chắc chắn sẽ đồng ý.

Khi xưa, ông đứng lên giúp Lí Nam Đế là một điển hình, khi đó ông đã tuổi già nhưng vẫn cố gắng cầm quân ra trận chống lại Trần Bá Tiên dù phải hy sinh cũng phải cầm chân để Lí Nam Đế rút lui an toàn.

Xét toàn diện, ông là người văn võ song toàn, lấy nhân nghĩa đi đầu.

"Bịch".

Một chân quỳ gối, hai tay chấp lại, ánh mắt kiên định nói:

"Thiên chọn thiên tử, người cũng thế,phải chọn cho mình một vị chủ công tốt.

Khi trước, ân công cứu ta 1 mạng ta đã thề dù lấy tính mạng này để bù lại,"

"ta, Phạm Tu hôm nay đi theo chủ công dù có lên núi đao biển lửa quyết không từ nan". tâm nguyện bấy lâu nay của hắn cuối cùng cũng nói ra được.

"Đing... chúc mừng kí chủ mở ra kỹ năng mới.

"chiêu hiền nạp sĩ". khen thưởng 1* triệu hoán mãnh tướng.

"

Hắn vội vàng nâng đỡ phạm tu lên, cười.

"có Phạm Tu huynh giúp đở, ta như hổ mọc thêm cánh".

"chỉ có điều, phạm gia của huynh không lẽ cứ để huynh đi theo ta như thế sao?".

Nhân Minh hắn khá chắc, khi triệu hoán ra Phạm Tu thì chắc hẳn sẽ có liên quan đến Phạm Bạch Hổ, vì hệ thống sẽ không bao giờ đem người của quá khứ đến, chắc cái phá hệ thống này sẽ đem Phạm Tu trồng vào Phạm Gia người.

Nếu Phạm Tu thực là người của phạm gia, thì chuyện này có lẽ sẽ dễ giải quyết hơn,dù sao Phạm Bạch Hổ của là 1 trong 12 sứ quân, nếu lôi kéo được hắn thì kế hoạch dễ thực hiện hơn.

Nếu như về sao ta triệu hoán ra Ngũ Lão không biết sẽ trở thành ai trong gia tộc họ Phạm đây.

"thực không dám giấu, ta là đệ đệ của Phạm Bạch Hổ, nhưng là con thứ nên không được coi trọng, ca ca của ta chinh chiến sa trường cầm binh đánh giặc có lẽ còn trên cả ta". phạm tu nói.

Đúng như hắn dự đoán, Phạm Tu ít nhiều sẽ liên quan đến Phạm Bạch Hổ, nhưng làm hắn buồn bực là cái phá hệ thống này không miêu tả gì nhiều.

Chỉ nói là ta từng cứu Phạm Tu một lần khi đi đón củi mà còn cứu khi nào thì đến chính ta cũng không biết, chưa kể còn giới thiệu qua loa, đúng thật không thể tin tưởng được cái này hệ thống.

"kí chủ đừng có mà ngậm máu phun người, lúc ngươi triệu hoán ra không nói rõ, nếu người nói cho ta xem chi tiết thì ta đã cho ngươi biết tất cả về phạm tu rồi."

"vì kí chủ làm hệ thống bực bội nên sẽ cho kí chủ gia tăng độ khó, hệ thống sẽ tự động triệu hoán 12 người vào 12 sứ quân để cho sứ quân mạnh lên.. bắt đầu triệu hoán..

"người thứ 1, Trần Kiện tự Mai kiện được trồng vào thân phận là thứ dân giỏi tài bắn cung trong lúc săn bắt gặp được Lý Khuê được hắn trọng dụng là đi theo."

Người thứ nhất vừa ra, sắc mặt Nhân Minh dần thay đổi,nếu như hạng vô danh tiểu tốt thì hắn sẽ không để ý đến, nhưng Trần Kiện là con hoàng tộc nhà trần giỏi binh thư lẫn võ công, Khi quân Mông-Nguyên đến ông đã đem toàn bộ gia quyến đầu hàng Nhà Nguyên.

"vừa ra đã là cái phản bội người, nhưng tên phản bội này cũng có chút mạnh".

"người thứ 2, Lê tắc tự Cảnh cao, ông là tướng dưới trướng của Trần Kiện, ông giỏi binh thư ham đọc sách,trong lúc vô tình đi đến Đỗ Động Giang gặp được Đỗ Cảnh Thạc nên đành nương nhờ, bày mưu tính kế giúp hắn."

Nói đến Lê Tắc ông cũng không có tội gì lớn, chỉ là đi theo nhầm người, đã theo chủ công thì phải luôn như thế, sống chết vẫn theo đó là đạo trung nghĩa.

Theo Đại Việt Sử Kí Toàn Thư, tháng 2 ngày giáp thìn mồng một, Trần Kiện và Lê Tắc đầu hàng nhà nguyên, được Toa đô sai Trần Kiện về Yên Kinh.

Giữa đoạn đường bị Nguyễn Thế Lộc và Nguyễn Lĩnh tập kích giết chết trần kiện, Lê tắc phải đem xác ông theo và chôn Trần Kiện ở Ôn Châu.

Từ đó, ông sang trung quốc làm quan và mất bên đó.

Ông cũng là tác giả của bộ An Nam Chí Lược, tác phẩm này kể rất nhiều về văn hóa người dân đại việt ta.

"Trần Kiện ta còn chấp nhận, nhưng thế mà cũng đem Lê tắc ra.

Hệ thống, sao ngươi không đem Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Nguyễn Tri Phương cho đủ gia tộc họ nguyễn".

Hệ thống lạnh lùng âm thanh vang lên:

"kí chủ đừng khích ta, con người ta rất dễ tin, ta có thể làm thật đấy".

Hắn chỉ nói đùa 1 câu, mà cái này hệ thống vì thế mà định làm thật, mẹ nó thật không tin hắn là hệ thống của ta, hay của người khác nữa.

"người thứ 3, nguyễn Đa Phương, ông là tướng dưới trướng cuối thời trần và đầu thời Hồ, ông hiện tại đang làm phó tướng cho Nguyễn Khoan.

"người thứ 4, Nhân Minh Cao Hoàng Đế Mạc Đăng Dung, ông là người khai sáng triều Mạc, hiện tại đang làm tướng dưới Kiều Thuận, do là Vua người nắm quyền nên ông được mang theo, Mạc Đăng Doanh, Mạc Chính Trung, Mạc Kinh Vũ.

Hắn lúc này đã không còn cảm xúc nữa rồi, hết Trần Kiện, đến Nguyễn Đa phương giờ lại ra Mạc Đăng Dung, hắn như này thì ta đánh sao lại hả hệ thống.

Mạc Đăng Dung là người toàn diện giỏi chính trị lẫn binh thư, tuy ông trị vì có 2 năm nhưng đã đóng góp nhiều,song theo đó ông đã phụ thuộc vào nhà Minh và đã giết các quan lại Triều Lê khi không nghe theo ông.

" Ngưới thứ 5, Trần Tuân, ông là thủ lĩnh của cuộc nổi dậy chống triều đình cuối lê sơ, bây giờ ông đang làm tướng dưới trướng của Trần Lãm."

" Người thứ 6, Nguyễn Văn Lang, ông là đại thần cuối thời Lê Sơ, được

trồng vào thân phận là em của Nguyễn Thủ Tiệp,hiện đang làm phó

tướng."

"Người thứ 7, Khai Thiên Lập Địa Chí Nhân Chương Hiến Hoàng Đế Trần

Cảnh( Trần Thái Tông ),ông là Vị hoàng đế đầu tiên của triều trần, được

trồng vàothân phận tướng dưới trướng Lã Đường, ông mang theo Lý

Chiêu Hoàng,Trần Thủ Độ, Trần Hoảng,Trần Thừa.

"ta muốn tự sát, hệ thống ta muốn tự sát.

Trước thì Mạc Đăng Dung sau lại Trần Cảnh, bình Chiêm Thành , Đánh Mông Cổ.

Ta bây giờ đấu đầu không phải là 12 người mà là 24 người à không còn nhiều hơn."

Thế mà lại đem theo Trần Thủ Độ và Trần Hoảng, còn có phụ thân hắn trần thừa.

Cái này hệ thống không làm người mà.

Hắn làm như này Lã Đường không khóe lại xưng vương 1 phương tự làm hoàng đế.

Người thứ 8, Trần Cung, tướng Lĩnh cuối thời Lê Sơ, hiện đang phục tùng dưới trướng của Nguyễn Siêu.

Người thứ 9, Tĩnh Hoàng Đế Nguyễn Kim, ông hiện đang phục tùng dưới trướng của Kiều Công Hãn.

Ông mang theo Nguyễn Uông, Nguyễn Hoàng.

Người thứ 10, Trần Nguyên Trác, ông là tướng thời vua Trần Dụ Tông, bây giờ đang phụ tá Ngô Nhật Khánh.

Người thứ 11, Phạm Ngũ Lão, ông là tướng toàn tài dưới trướng thời trần, được trồng vào thân phận con thứ phạm gia, đang trong quân đội của Phạm Bạch Hổ.

Người thứ 12, Lý Kế Nguyên, ông là tướng của Lý Thường kiệt, bây giờ đang chỉ huy thủy binh của Ngô Xương xí.

Âm thanh hệ thống vang đến đây thì ngừng lại.

Nhân Minh khuôn mặt của hắn bây giờ đã không còn tươi cười như trước nữa, 12 cái tên có phản loạn có kiêu hùng và có cả hoàng đế.

Đừng nói là 12 sứ quân ngay cả 1 sứ quân đối với hắn bây giờ đã là rất khó.

Cố gắng phục hồi lại nguyên trạng quay qua hỏi Phạm Tu.

"phạm tu, nếu như bây giờ ta đến Phạm Bạch Hổ để xin quân thì huynh nghĩ hắn cho chúng ta mấy quân?."

Phạm Tu trầm Ngâm một lúc rồi nói.

"không đến 100 quân, đối với Phạm Bạch Hổ ta hiểu rõ hắn hơn ai thế.

Hắn thì dễ tiếp xúc nhưng về quân sự hắn rất nghiêm khắc, 1 binh 1 tốt cũng không bao giờ cho ra."

"vậy nếu như ta mượn hắn 1 người, thì hắn có thể hay không nhường cho ta?".

"chủ công, là muốn mượn người nào?". hắn thắc mắc tại sao Nhân Minh lại hỏi mượn 1 người mà không phải vài chục.

" là người đệ đệ Phạm Ngũ Lão".

Bây giờ hắn đã hiểu, tại sao chủ công mình lại vậy, lúc còn trong gia tộc, ngũ lão và hắn xem như thân thiết vì cả 2 đều là con thứ, nhưng hắn nhìn ngũ lão thì hắn biết cái ao như Phạm Gia không giữ được hắn.

"có thể được, nhưng cái này phải hỏi trực tiếp Phạm Bạch Hổ, nhưng có lẻ Ngũ Lão sẽ quan tâm đến lời mời chào của chủ công, trong gia tộc chỉ coi trọng dòng chính thứ tộc đa số bị xem thường".

Mặc kệ như nào, trước tiên hắn phải tập hợp đủ binh lực, cuộc đối đầu sắp tới có vẻ khó hơn hắn tưởng tượng.

Nếu lựa chọn chinh chiến hết 12 sứ quân, hắn chỉ có 1 cách là hoà hoãn và kết minh với 1 2 sứ quân để bảo tồn và phát triển lực lượng.

Nếu như khi trước hắn còn nhắm chắc đánh với 12 sứ quân, nhưng bây giờ do có hệ thống đâm sau lưng nên hắn phải nghĩ 1 cách vẹn toàn để đánh.

Hắn và Phạm Tu, đi đến chỗ dân làng được cứu ra, bọn hắn cả người ai cũng bị thương, đa số đều là trẻ em với người già.

Thanh niên trong thôn trang đã bị thổ phỉ giết sạch.

Nhìn qua một lượt, trên gương mặt của họ ai cũng tràn ngập sự sợ hãi, kẻ khóc thương, kẻ đau khổ khi biết người thân mất đi.

Không khí không có tý nào vui mừng khi được cứu ra, bọn hắn có khi nghĩ đến cái chết, sinh ở thời loạn, sống cùng gia đình qua ngày dù có gian khổ cũng đã mãn nguyện.

Bây giờ bọn hắn, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thì còn đâu mà tâm trạng để đi tiếp được nữa.

"ca ca, ngươi có biết phụ thân và mẫu thân của ta đi đâu không?

Ta kiếm nhưng không thấy họ, ngươi giúp ta tìm họ được không?. ta xin ca ca đấy".

" con ơi, ngươi dậy đi a, ngươi nói kiếm thịt cho ta mà, sao ngươi lại nằm đây, ta không cần nữa, dậy đi con ơi."

Tiếng ai oán, khóc than làm Nhân Minh cũng không kiềm được,nhưng hắn cố nén lại.

P/s : thời gian qua, gia đình ta có một số chuyện nên không thể viết tiếp được.

Bây giờ, ta sẽ viết trở lại, mong mọi người thứ lỗi cho ta thời gian qua!

Chân thành.
 
Back
Top Bottom